Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q06- Chương 361+362

13

            Chương 361: Di chứng

Edit: Tam Vu

Beta: Tiểu Tuyền

Nghiêm khắc mà nói, đây có chút giống như ôm trẻ sơ sinh, nhưng mà gần đây nàng luôn luôn thích cái tư thế này, dựa rất thoải mái, hắn cũng thích, bởi vì như vậy còn có thể dành ra một cái tay đi làm chút chuyện có thể làm cho mình thỏa mãn.

Nàng đau đến nhíu mày: “Chàng không sao chứ?” May mắn lúc thân là người phàm nàng đã học tập Bí Quyết Dẫn Đường, về sau mỗi ngày lại bị Hóa Yêu Tuyền tàn sát bừa bãi, thân thể đối với trình độ nhẫn nại đau đớn quả là kinh người. Có thể thấy rằng di chứng Thỉnh Thần Thuật vẫn là đau đến đáng sợ.

Haizz, tu vi của nàng so sánh với Trường Thiên, rốt cuộc chênh lệch bao nhiêu thế?

Hắn cười, lộ ra hai hàm răng trắng: “Ta có thể có chuyện gì?”

“Không hao phí thần lực của chàng sao?”

“Tiêu hao nhỏ đến có thể không đáng kể.” Trên người nàng dính không ít lá cây, hạt cỏ, đều là do mới vừa rồi khi núp xem kịch vui dính vào . Trường Thiên vừa nói chuyện, vừa động thủ lấy từng chút một xuống.

Không biết tại sao, đột nhiên nàng cảm thấy khi Trường Thiên ung dung làm động tác này, thật sự rất giống hầu tử đang bắt bọ chó, vì vậy khì khì cười một tiếng.

“Nhanh như vậy liền hết đau?” Không biết cái đầu nhỏ tựa vào trên người mình lại xoay chuyển ý nghĩ kỳ quái gì trong đầu, hắn liếc xéo nàng một cái, cũng lười lại tiếp tục giúp nàng nhặt cỏ, tiện tay phóng Thuật Vệ Sinh, liền đem y phục trên người nàng thanh lọc sạch sẽ.

Ninh Tiểu Nhàn lập tức cảm thấy trên người lạnh lẽo, nhịn không được run rẩy, thoáng cái được hắn ôm chặt. Nàng chu môi phàn nàn: “Thật đau, hơn nữa thật lạnh.”

“Xin lỗi, ta đã quên bây giờ thân thể nàng so sánh với người phàm còn kém hơn một chút.” Nàng bây giờ so sánh với người phàm không có võ lực còn yếu ớt hơn, lại ngoan ngoãn dựa vào hắn như là bạch liên hoa vô hại. Hắn vươn tay nhẹ nhàng xoa bóp cho nàng, dùng thần lực giảm bớt đau đớn cho nàng.”Mới vừa rồi ta xuất thủ, nàng đã nhìn rõ chưa?”

“Nhìn rõ, không ngờ còn có thể sử dụng như vậy.” Trường Thiên mới vừa phủ xuống thân thể nàng, mỗi một động tác cũng không có thoát khỏi phạm vi hằng ngày chính nàng khổ luyện, nhưng nếu muốn nàng dựa vào mấy chiêu này để đấu lại Âm Cửu U thì lại làm không được đấy. Đây là sự chênh lệch giữa kinh nghiệm cùng lịch duyệt. Trong thời gian ngắn không bù đắp được, mà quan sát hắn xuất thủ, có rất nhiều ích lợi đối với quá trình trưởng thành của nàng. Đây là điều mà mình khổ luyện như thế nào cũng không tìm hiểu được .

“Trước khi nàng bảo ta hỗ trợ, có thể ở trong khu vực của hắn mà cử động được đã rất giỏi.” Hắn trầm ngâm nói, “Lần này phân thân hồn phách của Âm Cửu U lựa chọn thân thể rất yếu,nguyên nhân đại khái là muốn ở bên cạnh Khánh Kị mà không chọc người khác chú ý. Chúng ta dùng cấp bậc thần thông này, đối với thân thể gánh nặng cũng rất lớn, cho nên lúc ấy hắn không đi không được.”

Hắn nói cho Ninh Tiểu Nhàn biết, đồng dạng là lựa chọn thân thể, Âm Cửu U đối với bề ngoài yêu cầu rất cao, giống như thân thể hôm nay. Đại khái sau khi dùng xong sẽ ném đi.

“Nói đúng hơn là, lần sau xuất hiện, không biết diện mạo hắn là gì rồi hả?” Nàng uể oải nói, “Cái này có thể không ổn, hắn thấy được diện mạo của ta. Ta lại không biết hình dáng hắn sẽ ra sao. Ta ở ngoài sáng, hắn ở trong tối a.”

“Bình thường, nếu như hắn không che dấu, ánh mắt sẽ có màu tím.” Trường Thiên nói, ” Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, mỗi lần hắn phụ thể trên một người nào đó, mắt người nọ sẽ phát ra tia sáng tím. Dĩ nhiên, nếu hắn muốn che dấu, nàng sẽ không phát hiện được .”

. . . . . . Nàng nhất định phải nhanh chóng đem Trường Thiên thả ra. Loại cấp bậc quái vật như Âm Cửu U, quả nhiên không phải là nàng có thể đối phó . Hôm nay chỉ tới một phân thân, nàng đã cảm thấy khó mà kháng cự rồi, nếu như bản thân Âm Cửu U đích thân đến, lại sẽ là cái dạng gì?

“Thật sự là Âm Cửu U đã cấu kết cùng Khánh Kị công tử rồi hả?” Nàng cau mày nói, “Người này trêu chọc Quảng Thành Cung, lại tham gia vào sự phân tranh của huynh đệ Phủ Phụng Thiên, cuối cùng có ý đồ gì đây?”

Hắn trầm ngâm nói: “Vũng nước đục mới mò được cá tốt. Nếu ta đoán không lầm, hắn ở Quảng Thành Cung cũng đã có trụ cột nhất định. Kế tiếp, nếu Khánh Kị tranh giành chủ vị thắng Mịch La Phủ, như vậy Âm Cửu U đã có thể nhúng chàm quái vật lớn như phủ Phụng Thiên. Người này ta rất hiểu, hắn thích lấy lợi ích sẵn có, mà không muốn thành thật đi bồi dưỡng căn cơ của mình.”

Thần lực của Trường Thiên lưu chuyển ở trên người nàng, nàng thoải mái than nhẹ một tiếng, quyết định đem những chuyện phiền não này tạm thời vứt bỏ.

Nàng nhắm mắt nói: “Trường Thiên, cảm giác ở trên người của ta, là như thế nào?”

Bàn tay to đang xoa bóp ngừng lại. Hắn lặp lại một lần: “Như thế nào ?” Nàng nói câu chữ không rõ, hại hắn hiện tại cũng rất muốn “ở” trên người nàng.

“Ừ, chính là, có cảm giác gì?” Nàng nhắm hai mắt không nhìn hắn, trên mặt đã từ từ hiện lên đỏ ửng. Khi đó tuy là trong lúc nguy cấp, nàng không rảnh chú ý hắn, chỉ có thể hết sức chăm chú quan sát phương thức hắn xuất thủ, nhưng bây giờ hồi tưởng lại, đại khái Thỉnh Thần Thuật câu thông tâm linh hai người, nàng có thể cảm giác được đủ loại tính toán lúc hắn xuất thủ, còn có đố kỵ cùng khinh thường lúc đối mặt Mịch La.”Thân thể của ta cùng thân thể của chàng có chỗ khác không?”

“Khi đó chỉ lo xuất thủ, nơi nào suy nghĩ những thứ này?” lời lẽ của hắn vừa đứng đắn nghiêm khắc, vừa ngó chừng đôi môi hồng nhuận của nàng. Từ thị giác của nàng để nói chuyện và làm việc, dĩ nhiên khác với hắn. Mới vừa rồi Thất tử tìm nơi đáp xuống đất , hắn đã cẩn thận cảm thụ qua, thân thể này thật sự là vô cùng. . . . . . mềm, mềm đến hắn động tâm không dứt. Lại nói, vật nhỏ trong ngực này thật sự không hiểu nam nhân, nếu không nàng nhất định sẽ không ở thời điểm mình không thể nhúc nhích mà té vào ngực của hắn, cái này thật là khiêu chiến giới hạn thấp nhất về sự tự chủ của hắn.

Nàng thất vọng thở dài. Còn tưởng rằng Trường Thiên chiếm cứ lấy thân thể của nàng , sẽ có nho nhỏ  kích động chứ. Quả nhiên, chỉ có mình là sắc nữ sao?

Đau đớn làm tiêu hao đại lượng tinh lực của nàng. Nàng rất nhanh chìm vào mộng đẹp.

Trường Thiên làm quân tử ba ngày.

Sau khi sử dụng Thỉnh Thần Thuật, đau đớn trên người nàng sẽ kéo dài ba mươi sáu canh giờ. Loại đau đớn xé rách gân mạch cùng thần kinh, cộng thêm cưỡng ép da thịt co rút, không khác gì cực hình, tuyệt không phải người bình thường có thể chịu. Nàng mấy lần ngủ mê man đi, lại mấy lần cứ thế bị đau tỉnh.

Về điểm này, mặc dù đau lòng, Trường Thiên lại chỉ có thể sử dụng thần thông thay nàng giảm bớt, lại muốn nghĩ cách làm nàng ngủ, mà không cách nào miễn trừ đau đớn cho nàng. Cái tiểu nha đầu này từ trước đến giờ đều sợ đau bây giờ lại không la đau, ngược lại cùng hắn phát động các loại vui đùa, hắn chỉ có thể từ trên sắc mặt trắng bệch  của nàng, nhìn ra nàng đang cố nén khó chịu. Dưới tình huống này, hắn mà còn chiếm tiện nghi của nàng, vậy hắn còn là người sao? ( tác giả: ngươi vốn là không phải là người a. )

A Ly cũng thường chạy xuống an ủi bệnh nhân, tiểu cô nương này vừa hiểu chuyện vừa khéo léo, chẳng qua là có Trường Thiên ở bên cạnh, sắc mặt của nàng luôn nhút nhát, không nói được hai câu nói sẽ phải nhìn lén sắc mặt của hắn. Ninh Tiểu Nhàn ngạc nhiên nói: “Ngươi đối với tiểu cô nương người ta làm cái gì, làm cho nàng sợ ngươi như vậy?”

Trường Thiên mặt không đổi sắc: “Ta làm sao lại so đo cùng một tiểu cô nương chứ?”

Mà từ sau ngày thứ ba, cuối cùng hết đau đớn, lưu lại chính là cảm giác mềm yếu vô lực. Nàng đến đầu ngón út cũng không thể động đậy, tình huống như thế kéo dài đến khoảng ngày thứ tám, khi đó nàng có thể vịn người khác đi được mấy bước.

Trong vòng vài ngày, nàng căn bản đều ngủ mê man, coi như là nuôi dưỡng tinh thần, bây giờ là ngủ cũng ngủ không được, động cũng không nhúc nhích được. Nàng tính tình nhanh nhẹn đã quen, nếu không tìm một chút chuyện để làm, sẽ điên lên mất. Mắt thấy nàng từ trong ốm đau  khôi phục như cũ, một đôi mắt hạnh nhanh như chớp đảo lòng vòng, lại có thần thái, Trường Thiên làm Liễu Hạ Huệ chừng mấy ngày, hiện tại cũng có chút không nhịn được. Hắn hấp thụ giáo huấn, phàm là thời điểm thân mật, liền đem tầng dưới cùng Thần Ma ngục phong bế .

Cho nên trong mấy ngày này, tầng dưới chót căn bản cũng không mở ra với người không phận sự rồi.

====

Niên Gia trại ở phía bắc, cách thành Trì Minh bảy mươi dặm.

“A Ly, đem cái khay trái cây này cho Ninh tỷ tỷ cháu, có được hay không?” Trong phòng bếp, một người trung niên nữ tử nhẹ giọng kêu to.

A Ly đang ở ngoài phòng chơi đùa, nghe vậy đáp một tiếng, đến bên vạc múc nước tinh tế rửa tay, lúc này mới vào phòng bếp, ở trong ánh mắt trung niên nữ tử vui mừng lễ phép nói tiếng cảm ơn, lúc này mới vững vàng bưng cái mâm đi.

Đây là một khu dân cư mức độ thấp, đa số gia đình là ba bốn nhà dùng chung một cái tiểu viện. A Ly ở nhờ một nhà này, bên ngoài phòng có mấy cây hoa quế to lớn.

Tháng chín, đúng là lúc hoa quế tỏa hương. Hàng năm ở bên trong trại khắp nơi đều là cây hoa quế to lớn, hương thơm bốn phía.

Nàng bưng cái mâm hướng phía gian phòng đi tới, nhưng thấy ngoài phòng có một thiếu niên thở dài, ngượng ngùng xoay người đi.

A Ly đi vào gian phòng rộng rãi trong nhà gỗ, Ninh Tiểu Nhàn đang nằm ở bên cửa sổ trên xích đu phơi nắng. Nơi này là Đại Tây Bộ, ánh mặt trời cuối tháng chín không có chút tổn thương nào, chiếu lên trên người ngược lại ấm áp hết sức thoải mái. Trong tay nàng đang cầm một quyển sách, chăn lông mỏng đắp từ bả vai trở xuống. Hôm nay gió không nhỏ, đem rèm thổi bay lất phất, Thất tử đang nhắm mắt lim dim phía trên xích đu, một thân lông trắng xinh đẹp cũng bị thổi loạn.

“Ninh tỷ tỷ, mới vừa rồi lại có người đến muốn mời tỷ tham gia Thu tế nữa? Thật đáng thương, đây là người thứ ba bị tỷ cự tuyệt  rồi.” A Ly đem mâm đựng trái cây đặt vào chiếc kỷ trà bên cạnh xích đu. Ninh Tiểu Nhàn mở mắt ra, lười biếng nhìn ngoài cửa sổ một cái, sau đó vuốt ve đầu tóc rối bời của A Ly.”Ừ, ta đi không được nha, chỉ có thể nhìn, không thể nhảy.”

Đêm nay chính là chúc mừng Niên Gia trại được mùa bội thu, tên gọi tắt Thu tế. Đối với thiếu nam thiếu nữ ở bên trong trại mà nói, đây cũng là một lần cơ hội tốt mắt đưa mày lại, hàng năm thúc đẩy rất nhiều đôi giai ngẫu. Từ sau khi nàng tới đây, luôn luôn có thiếu niên lang muốn mời nàng cùng nhau tham gia, kết quả đương nhiên không cần phải nói.

Hôm nay là ngày thứ bảy sau khi sử dụng Thỉnh Thần Thuật, tình huống khôi phục của nàng so sánh với Trường Thiên dự đoán còn tốt hơn, hiện tại đã có thể đối với người khác vịn đỡ miễn cưỡng đi được mấy bước rồi, nhưng nếu nói tham gia được dạ vũ chúc mừng mùa bội thu trong năm? Nàng có lòng nhưng không có sức, rồi hãy nói trong Thần Ma ngục còn có một bình dấm chua lớn tùy thời tùy chỗ ngó chừng nàng.

Nàng sở dĩ sớm từ trong Thần Ma ngục đi ra ngoài, cũng là bởi vì sâu sắc cảm giác nguy cơ. Hai người tình đầu ý hợp ngày ngày ở chung một chỗ vành tai và tóc mai chạm vào nhau, chuyện gì mà không có khả năng xảy ra chứ? Sáu ngày sau đó cùng Trường Thiên cùng nhau ngây người, hệ số lau súng cướp cò càng ngày càng cao, nàng có thể từ đôi mắt vàng của hắn thấy ánh sáng xanh . Người nam nhân này sắp hóa thân làm sói rồi, nếu còn như vậy đi xuống mình nhất định bị hắn ăn sạch xương cốt cũng không còn, cho nên nàng kiên quyết yêu cầu đi ra ngoài dưỡng thương.

Chương 362: Không thể buông tha

Trường Thiên không lay chuyển được nàng, không thể làm gì khác hơn là lệnh Đồ Tẫn tìm ngôi làng có hàng rào bao bọc cho nàng ở tạm mấy ngày. Niên Gia trại cách Thành Trì Minh chỉ có bảy mươi dặm, chỗ này còn ở trong phạm vi bảo vệ của yêu thành, lại thêm là địa phương sản xuất nhiều loại trái cây, bản thân trại có chút giàu có và đông đúc, là một nơi dừng chân lý tưởng.

Thú vị chính là, gia đình bọn họ ở nhờ này hết lần này tới lần khác không phải họ Niên, mà họ Lăng, là một đôi vợ chồng trung niên, mới từ địa phương khác chuyển tới không lâu. Lăng phu nhân là người Trung thổ, vừa nghe khẩu âm đám người Ninh Tiểu Nhàn, thấy A Ly hoạt bát đáng yêu, lúc này liền đồng ý để cho bọn họ ở lại.

Mà từ một ngày này, Đồ Tẫn cùng Thất tử liền bị xui xẻo. Nữ chủ nhân hết bị đau đớn liền hoạt bát sinh động lên, bắt đầu sai khiến bọn họ làm các loại chuyện như:

“Đồ Tẫn, ta muốn ăn điểm tâm Nhân Phương trai , nếu như xế chiều hôm nay ngươi tới trước giờ Thân ( ba giờ chiều ), thì chính là lúc bánh ra lò, vẫn còn nóng hổi .” Nhân Phương trai là một cửa hàng điểm tâm nổi danh nhất trong Thành Trì Minh, nghe tên cũng biết là Trung thổ mang tới . Nghe nói sư phụ làm bánh ngọt là phủ Phụng Thiên mời tới từ trung châu, mỗi ngày chỉ làm sáu trăm hộp, mở cửa hai canh giờ là có thể đem toàn bộ lượng hàng một ngày bán sạch. Muốn mua? Xếp hàng đi.

“Ta muốn uống băng lộ nhà Mãi Đề, ít nhất phải hai mươi lăm phần .” Lời này là nói với Thất tử. Băng lộ nhà Mãi Đề nổi tiếng xa gần, phải dùng ngọc quả mới đầu xuân, lại thêm linh rượu ủ tốt tạo ra, thắng ở mùi vị trong veo thơm ngọt, ngược lại không cay độc giống rượu, rất thích hợp nữ tử dùng để uống. Thứ mà Ninh Tiểu Nhàn muốn, là sau khi chế thành còn phải chôn cất dưới cây mai trên hai mươi năm, dính mùi thơm hoa mai, lúc này mới lấy ra bán.

“Ta còn muốn Phi Toa của Thủy Trạch Uyển, nghe nói một trăm linh thạch trở lên có thể mang ra ngoài, nhưng trong nửa canh giờ phải trở về gấp, nếu không hiệu quả ướp lạnh sẽ mất.”  Linh rượu trong Thần Ma ngục còn không có ủ tốt, nếu không cua say này cũng có thể tự mình làm.

“Ta còn muốn. . . . . .”

Đồng dạng mỗi lời nàng nói, sắc mặt Đồ Tẫn cùng Thất tử thay đổi một phần. Mặc dù hôm nay vị đại tiểu thư này chỉ có thể nằm ở trên xích đu, nhưng con ngươi không ngừng chuyển động xoay tròn. Nửa điểm cũng không an phận.

Mà đem người sai khiến xoay quanh, chính là một loại hành động ác rất thú vị.

May mà cước trình hai người này đích thực nhanh, từ Thành Trì Minh đi đi về về, cũng chừng hai canh giờ. Trường Thiên yêu cầu bọn họ phải lưu lại một người giữ nhà. Cho nên bây giờ là Đồ Tẫn lao đi, Thất Tử trông coi Ninh Tiểu Nhàn.

Hoa quế ngoài cửa sổ, thật sự quá thơm, A Ly đang theo Lăng phu nhân nói chuyện, tiếng cười truyền đến từng đợt từng đợt.

Dưới ánh nắng sau giờ ngọ, Ninh Tiểu Nhàn chậm rãi nhắm nghiền hai mắt .

. . . . . .

Không biết ngủ qua bao lâu, bên tai đột nhiên truyền đến tiếng nói của Trường Thiên, mang theo vài phần phiền não: “Tỉnh, có phiền toái tới rồi!”

Nàng mơ mơ màng màng mở mắt ra, thấy ngoài cửa sổ lại có một người. Đứng yên ngắm nhìn nàng thắm thiết.

Lại là thiếu niên ái mộ bà đây sao? Góc độ này khuất bóng, cho nên qua một lúc lâu nàng mới phát hiện bóng dáng người này cao lớn, không giống thiếu niên lang bình thường của Niên Gia trại. Nàng nheo mắt lại, rốt cục thấy rõ tướng mạo hắn, trong lòng lộp bộp vang lên hai chữ:không tốt.

Người này thấy nàng tỉnh lại. Khóe miệng treo lên vẻ cười lạnh, chậm rãi nói: “Đã lâu không gặp, Đàm cô nương!”

Lông mày của hắn kéo dài đến tóc mai, ánh mắt hữu thần, rất có cảm giác chim ưng ngó nhìn sói. Lần trước bọn họ gặp nhau , nàng để lại cho hắn cùng tất cả thuộc hạ dưới tay hắn ấn tượng khó phai.

Đầu lĩnh Tiên phỉ, Phó Vân Trường!

Tim nàng lạc nhịp. Trên mặt lộ ra vẻ mặt ngoài ý muốn: “Ngươi theo dõi ta?”

Phó Vân Trường vốn là đè ép tức giận, nghe nàng nói ra câu nói đầu tiên lại có cảm giác dở khóc dở cười, ho một tiếng nói: “Nói nhảm! Ngươi chạy đến Niên Gia trại tự chui đầu vào lưới, lại còn nói ngược sao?”

Ninh Tiểu Nhàn cau mày nói: “Niên Gia trại là địa bàn của ngươi, sao ta lại không biết?” Mịch La không biết sao? Chân giường của mình lại để người khác ngủ say, hắn làm sao lại cho phép Tiên phỉ xây dựng cơ sở tạm thời ở bên cạnh Thành Trì Minh chứ?

Lời này vừa nói ra. Trong lòng Phó Vân Trường cả kinh. Tiểu cô nương này tuổi thoạt nhìn không lớn, lời nói ra là chữ chữ trúng tim. Nơi này cách Thành Trì Minh quá gần, nghe nói Nhị công tử phủ Phụng Thiên gần đây đang ở trong thành trấn giữ. Dùng lòng dạ độc ác của hắn, nếu hắn nhận định Niên Gia trại cùng Tiên phỉ cấu kết, sợ rằng những người liên quan đến Phó Vân Trường bên trong Niên Gia trại. Ngày mai sẽ triệt để biến mất.

Nghĩ như vậy, trong mắt hắn liền lộ ra sát cơ.

“Đừng lo lắng, ta không phải là người nhiều chuyện.” Ninh Tiểu Nhàn cũng không sợ, thong thả nói, “Cái gì gọi là tự chui đầu vào lưới, ta và ngươi có cừu oán sao?” Thất tử đứng lặng yên hồi lâu ở trên xích đu vẫn là bộ dạng chim trắng nhỏ, nhưng cảnh giác theo dõi hắn, nếu người này dám can đảm xuất thủ đối với nữ chủ nhân, thì phải chịu công kích cách bất ngờ từ hắn.

Đầu lĩnh Tiên phỉ không đáp. Hắn cũng không nguyện ý tự mình kể lại tai nạn xấu hổ lần trước.

Nàng thở dài nói: “Các ngươi cưỡng ép mang ta đi đề luyện Quân Dương thảo, ta dùng thủ đoạn của mình đòi lại một chút công đạo, không phải là đã thanh toán xong rồi sao?”

Phó Vân Trường cười lạnh: “Ngươi căn bản không phải đệ tử phái Tuyền Cơ, đi ruộng thuốc cũng là trong lòng mang mờ ám đúng không?”

Thật lợi hại, từ đâu điều tra ra ? “Các hạ tựa hồ cũng là đi cường thủ hào đoạt? Còn bị người ta nhận ra! Ta không có giá trị võ lực cao giống các ngươi, không thể làm gì khác hơn là vụng trộm lừa gạt, chúng ta trăm sông đổ về một biển mà thôi.”

Phó Vân Trường cứng họng, đồ giả mạo chống lại đồ giả mạo, thật là ai cũng không thể nói người nào. Chỉ nghe nàng nói tiếp: “Nam tử hán đại trượng phu, muốn thừa dịp thời điểm người ta ốm yếu để khi dễ sao?”

“Thời điểm ốm yếu?” lúc này Phó Vân Trường mới lộ ra một cái vẻ mặt kinh ngạc. Mới vừa rồi hắn ở ngoài cửa sổ điều tra một phen, quả thật nhìn ra sắc mặt nàng tái nhợt tiều tụy, khí tức bất ổn. Nhưng cô gái này tinh quái như quỷ, hắn còn tưởng rằng nàng nằm ở trên xích đu cử chỉ ngạo nghễ, nào biết là ngã bệnh? Tu sĩ dễ dàng ngã bệnh sao, hơn phân nửa là bị thương thôi?

Ninh Tiểu Nhàn cũng không kiêng kỵ cái này, dù sao hiện tại không nói cho hắn biết, một lát hắn cũng có thể nhìn ra. Quả nhiên Phó Vân Trường vào phòng, đưa tay tới dò xét cổ tay nàng.

Thất Tử kêu lên một tiếng, hóa thành bạch tiễn ( mũi tên trắng) đi mổ cổ tay của hắn. Mặc dù là hình tượng Tiểu Bạch điểu, nhưng cái này mà mổ xuống, Phó Vân Trường cũng đừng hòng còn tay này.

Hắn nhận biết lợi hại, nhanh như tia chớp rút tay trở về, cau mày nhìn Thất tử, lại nhìn Ninh Tiểu Nhàn gần kề, phát hiện nàng quả thật  không nhúc nhích, lúc này mới hướng bên ngoài kêu nhẹ một tiếng: “Thanh nhi!”

Cái cô nương xinh đẹp biết luyện đan kia cũng tới?

Quả nhiên thanh ảnh phương xa nhanh chóng xuất hiện, Thanh nhi đứng ở ngoài cửa sổ cười nói: “Phó đại ca.” Vừa quay đầu thấy Ninh Tiểu Nhàn liền sợ hết hồn, “Là ngươi!” Nhớ tới mình không giải được phấn ngứa mà nàng ta hạ cho mọi người, nàng liền vểnh môi.

“Xem một chút có phải nàng bị thương không?” Phó Vân Trường phân phó nói.

Ở Ninh Tiểu Nhàn  bày mưu đặt kế , Thất tử không có ra tay nữa, đối phương là nữ tử, nghĩ đến chắc Trường Thiên đại nhân không để ý nàng đụng chạm thân thể của nữ chủ nhân.

Mặc dù không có hảo cảm Thanh nhi đối với nàng, nhưng xuất thủ lại rất nhẹ nhàng , một luồn linh lực thăm dò vào cổ tay nàng, nhẹ nhàng dò xét tình huống toàn thân, một lúc lâu mới nói: “Nàng bị thương rất nặng, hiện tại toàn thân gân mạch héo rút, cơ bắp vô lực, xác thực không cách nào đứng thẳng. Bệnh trạng như vậy, không phải thuốc và châm cứu có thể trị, chỉ có thể đợi nàng mình từ từ khỏi hẳn.”

“Biết ta hiện tại không có tính chất uy hiếp đi?” Ninh Tiểu Nhàn buông tay ra, “Còn muốn giết người diệt khẩu không?”

Thanh nhi hừ nhẹ nói: “Ác hữu ác báo, ai bảo ngươi phóng thuốc cho các huynh đệ ?”

Ninh Tiểu Nhàn cũng không giận, hướng nàng chớp chớp mắt nói: “Nếu ngươi thích, ta đem phương thuốc cho ngươi, còn tặng kèm mấy phương thuốc đồng dạng có hiệu quả thú vị, có muốn hay không?”

Phó Vân Trường thấy Thanh nhi cắn môi, tựa hồ có chút động tâm, vội vàng nói: “Trong thành Khắc Thập Nạp, người bức bách Hòa lão Tứ đi thu hồi gương, là ngươi sao?” Lúc ấy hắn đi ra ngoài cứu người, tang vật trên người người Thiên Lam biệt viện nọ là Hòa lão Tứ đưa đi Nạp Kim Lâu xử lý . Kết quả sau khi hắn trở về gấp, lại nghe Hòa lão Tứ nói, có người buộc hắn đi Nạp Kim Lâu mua trở lại. Hắn nghĩ tới nghĩ lui, chuyện giết người Thiên Lam biệt viện này làm thật sự bí ẩn, nếu không phải là nội bộ Tiên phỉ có gian tế, lúc ấy người ngoài duy nhất biết chỉ có Ninh Tiểu Nhàn. Tuy nói Hòa lão Tứ miêu tả hình dáng tướng mạo đặc thù cùng nàng không quá tương xứng, nhưng bản lãnh thay đổi hình dáng của người tu tiên rất nhiều.

Hắn đoán được! Trong lòng Ninh Tiểu Nhàn nhảy dựng , trên mặt lại ngạc nhiên nói: “Cái gì gương? Không biết.”

“Ngoại nhân biết rõ tung tích tấm gương này, chỉ có ngươi và con bạch điểu trên bả vai ngươi này.”

Nàng chậm rãi nói: “Không có chứng cớ chính là vu khống.”

“Vu khống cũng được, nói thật cũng tốt, ngươi bây giờ không thể động đậy, ta vừa lúc đem ngươi mang về cho Nạp Kim Lâu. Hiện tại lâu chủ Nạp Kim Lâu ban lệnh truy nã, đang tại Tây Bộ tìm ngươi. Ta đưa hàng tới cửa, hắn cầu còn không được.” Phó Vân Trường từ trong đĩa trái cây bên người nàng lấy quả nho ăn, ” Người tu tiên làm việc còn coi trọng chứng cứ giống như người phủ nha như vậy hả?” Mặt gương kia cũng không biết có cái gì trân quý, nghe nói tổng đường của Thiên Kim đường còn ra lệnh yêu cầu lâu chủ Nạp Kim Lâu Xuân Như Hải mang về, cho nên Xuân Như Hải tìm đến Phó Vân Trường. Vì chuyện này, quan hệ hai bên huyên náo có chút cứng.

Lời này thật quen tai, không phải trước kia Trường Thiên đã nói sao?

Nàng thở dài nói: “Ngươi rốt cuộc muốn như thế nào?” Người này làm thổ phỉ đã quen, nếu như thật không có yêu cầu nào đối với nàng, thì sau khi gặp mặt vẫn cùng nàng tốn thời gian dây dưa làm gì? Đại khái đã sớm cùng Thất tử vung tay, sau đó tùy thời tìm người đem nàng chuyển trở về giao cho Nạp Kim Lâu rồi.

Thông minh. Phó Vân Trường nhướng nhướng mày: “Tài nghệ đan đạo của ngươi xuất sắc, ta muốn thỉnh cầu ngươi giúp ta điều trị cho người.”

Đây cũng không phải chuyện phiền toái gì, dù sao y thuật nàng không tốt, còn có Trường Thiên đâu. Cho nên nàng đồng ý rất thống khoái: “Được. Có điều ta hiện tại chỉ có thể tĩnh dưỡng, không thể di động, ngươi đem người mang tới cho ta, ta liền ra tay cứu trị.”

Muốn cầu cạnh nàng? Vậy thì tốt làm. Nàng nói lời này, cằm khẽ giơ lên, mang ra hai phần ngạo mạn. Phó Vân Trường cùng Thanh nhi mặc dù là mắt nhìn xuống nàng, nhưng cảm thấy cô gái này khí tràng cùng tự tin thật có chút cường đại.

Hắn không có phản đối, bởi vì người hắn mang tới, nàng cũng biết, chính là gia chủ của nhà này Lăng Phượng Nam. Người này trung thực, cùng Lăng phu nhân giống nhau là người tính tình ôn hòa, đối với hai người tự xưng huynh muội là Đồ Tẫn cùng Ninh Tiểu Nhàn vẫn chiếu cố có thêm.

 

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion13 Comments

  1. Ây da khổ thân TT ca phải nhịn nhịn và nhịn. Không biết bao giờ mới được ăn thịt thật đây. Phân thân của ACU mạnh như vậy rồi. ACU thật mà xuất hiện không biết TN phải làm sao đây. Vì thuật của TT ca chỉ duy trì đc trong 40 hơi thở mà. Híc híc . Mong ngày ca ra ngoài để bve TN nhà ta.
    TN đi đâu là rắc rối theo đó rồi. Chọn được nơi để dưỡng thương thì lại gặp ngay đầu lĩnh tiên phỉ. Lại còn ở trong nhà người thân của hắn nữa chứ, mặc dù phiền toái nhưng cũng không ảnh hưởng lớn lắm đến TN nhà ta.
    Cảm ơn các nàng edit nhé

  2. Ta tưởng phải có một màn xôi thịt đặc sắc chứ ai dè TT lại làm Liễu Hạ Huệ. Tiểu Nhàn đúng là tiểu tham ăn đi đâu là phải nếm thử hết các đồ ăn ngon ở đó chỉ khổ cho Đồ Tẫn với Thất Tử làm chân sai vặt. Không biết gia chủ Lăng gia bị bệnh gì nghiêm trọng mà phải thỉnh tới Tiểu Nhàn

  3. Tác dụng phụ của Thỉnh Thần Thuật thật ghê gớm, Nhàn tỷ phải chịu đau đớn 3 ngày, rồi vô lực không cử động 7 ngày nữa. Tội nghiệp TT ca hơn nữa, miếng ăn trước miệng mà không ăn được. Nhàn tỷ cứ trốn đi, đến lúc TT ca thực sự ra tay thì tỷ bị ăn đến xương luôn ;41
    Không ngờ trong khu cai trị của Phủ Phụng thiên lại có một khu của tiên phỉ.
    Nhàn tỷ lại gặp người quen rồi, lại bị uy hiếp luyện đan cứu người nữa chứ. Không biết gia chủ nhà bị bệnh gì mà Phó Vân Trường phải nhờ Nhàn tỷ ra tay cứu giúp.
    Thanks các nàng đã edit.

  4. Trường Thiên chịu khổ rồi. Có người đẹp nằm trong lòng chỉ có thể ngắm mà không thể đụng. Thiệt là quá khổ mà. Ninh Tiểu Nhàn cũng chịu khổ. Di chứng của Thỉnh Thần Thuật quá tai hại rồi. Giờ thì Ninh Tiểu Nhàn còn yếu hơn cả người phàm. Đám người Phó Vân Trường lại xuất hiện. Đã nghèo còn gặp cái eo. Đúng là quá xui luôn. Không biết gia chủ Lăng gia có quan hệ gì với đám Tiên phỉ Phó Vân Trường.
    Mong chương sau. Cảm ơn editor

  5. Hết rắc rối này đi thì phiền phức khác kéo tới a. Tội nghiệp Trường Thiên chỉ nhìn mà ko làm j dc, người đẹp dâng tới mệng chỉ nhìn ko thể ăn ha ha. Chủ nhà này với PVT có quan hệ bà con j ko mà phải nhờ tiểu Nhàn chữa bệnh dùm. Cám ơn các bạn edit

  6. Ha ha ha… Ta đã đoán là Trường Thiên ca thế nào mà chẳng nhân cơ hội ăn đậu hủ Nhàn tỷ cơ chứ. Chỉ có điều Nhàn tỷ chỉ vì tránh móng vuốt của Trường Thiên ca mà lại ra ngoài trong khi sức khỏe chưa hồi phục thế này thì quá nguy hiểm rồi. Vừa mới nghĩ tới nguy hiểm là đã có phiền phức tới rồi đó. Không biết lần này lại là cái rắc rối gì đây? Liệu Mịch La có tìm đến gặp tỷ ấy nữa hông nhỉ?
    Cảm ơn các nàng nhiều lắm nhé!

  7. cho nàng.”Mới vừa rồi
    rất yếu,nguyên nhân
    Trường Thiên nói, ” Đôi mắt
    Phủ Phụng Thiên / phủ Phụng Thiên
    đối mặt Mịch La.”Thân thể
    Thần Ma ngục / Thần Ma Ngục
    Thất Tử / Thất tử
    của A Ly.”Ừ, ta đi
    Thành Trì Minh / thành Trì Minh
    hai chữ:không tốt
    mang ta đi đề luyện —————–> để ???
    Mặc dù không có hảo cảm Thanh nhi đối với nàng
    một luồn linh lực ——————–> luồng
    Hòa lão Tứ / Hòa Lão Tứ
    Thiên Kim đường / Thiên Kim Đường
    ===================================================================
    Tưởng có cảnh TT chấm mút gì cơ chứ, hix hix :”> :”> tội nghiệp TT ca của chúng ta, làm Liễu Hạ Huệ rồi còn làm quân tử nữa. Có tận 6 ngày mà ko ăn tới tay thì thiệt là … Vậy mới thấy TT cực kì cưng TN nha ♥♥
    Không ngờ sớm gặp lại bạn PVT như zị á, còn trong trường hợp này nữa. Nãy giờ PVT nói chiện với TN ta cũng thắc mắc sao hắn ko chụp tới, cũng là TN thông minh nhạy bén nha ^_^

  8. đúng là đi tới đâu cũng gặp xui xẻo đc mới tài. manh mà cái a tiên phỉ này cũng đc coi là quân tử chứ ko mà gặp phải kẻ thù ở đây là chị mệt oy đấy.

  9. Aiz… chừng nào Nhàn tỷ mới nhanh khôi phục đây… còn 2 hay 3 ngày nữa thui ah… vậy mà thằng cha PVT này cùng con Thanh Nhi này xuất hiện… khổ thân Nhàn tỷ… mà sao ta không ưa Thanh nhi nha… Nhàn tỷ cứu con bé đó ra… con bé đó không cảm kích thì thui mà còn hăm he hăm doạ đủ điều ah… lần này Nhàn tỷ chưa khôi phục được làm sao chữa trị cho gia chủ Lăng Phượng Nam này nhỉ… thank nhóm editor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  10. Di chứng sau khi sử dụng Thỉnh Thần Thuật thật đáng sợ, đau đớn kéo dài 3 ngày, thân thể yếu đuối, nằm đau đớn một chỗ. Nhàn tỷ còn hỏi Trường Thiên chiếm cứ thân thể mình có cảm giác gì không? Sau khi nghe Trường Thiên nói tỷ vô cùng thất vọng tại sao lại chỉ có mỗi mình háo sắc. Tỷ không biết đó thôi Trường Thiên không kích động mới lạ, thân thể nho nhỏ mềm mềm, chỉ muốn ăn.

    Thì ra Niên Gia Trại nhìn có vẻ thanh bình này là là cơ sở của Phó Vân Trường. Phó Vân Trường muốn nhờ vả Nhàn Tỷ một việc không biết Nhàn Tỷ có đáp ứng không nữa?

    Âm Cửu U thể nào cũng có chỗ đứng nhất định ở Quảng Thành Cung rồi? giờ lại muốn cấu kết với Khánh Kị công tứ, nếu mà thành công thể nào cũng là rắc rối lớn cho Trường Thiên và NInh Tiểu Nhàn. Âm Cửu U chỉ thích lợi ích có sẵn, không muốn tự mình tạo ra thế lực cho mình.
    Ninh Tiểu Nhàn giờ ở ngoài sáng, Âm Cửu U ở trong tối cũng khó cho nàng đây. Mà Trường Thiên nói cho nàng biết khi không che giấu Âm Cửu U sẽ có ánh mắt màu tím, hi vọng điểm này sẽ là then chốt cho mọi việc sau này.
    Truyện hay quá nàng ơi. Cảm ơn các bạn edit, cảm ở Tiểu Tuyền beta truyện, cảm ơn bạn đã cho tụi mình có truyện hay như vậy để đọc. Cảm ơn tất cả ;69 ;69

  11. Haha, chưa tới lúc có thịt – tác giả bảo thế. May mà Tiểu Nhàn còn tỉnh táo chuồn đi trước, không thì lau súng cướp cò thật. Dù sao ý định của Trường thần thú vẫn là một ngụm nuốt nhanh, màu chóng chiếm hữu trước là có cơ hội cao.

    Gặp lại lão phó rồi, không biết chữa trị làm sao đây

  12. Cẩm Tú Nguyễn

    Hậu quả sau khi sử dụng thỉnh thần thuật cũng thật đáng sợ mà. Âm Cửu u có hứng thú với NTN, phiền toái lại đến a

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close