Bia Đỡ Đạn Phản Công – Cậu bé tự bế 15+16 (hoàn)

51

Cậu bé tự bế 15

Edit: Sakura

Cứ tưởng rằng Bùi Tuấn không thể ăn được đồ bên ngoài, chắc chắn sẽ về nhà, nhưng ông Bùi lại tuyệt đối không ngờ cháu mình hiện giờ đang cau mày, tử tế cầm dao thái trong bếp.

Bách Hợp muốn nấu cơm nhưng sau khi Bùi Tuấn thấy cô thái thức ăn thì kiên quyết không cho cô chạm vào cái thớt vừa mua nữa. Cậu thái mỗi lát khoai tây cũng cẩn thận khác thường, không được quá dài, cũng không được quá ngắn, đương nhiên càng không thể quá dày hoặc quá mỏng. Tài nấu nướng của Bách Hợp đã đạt đến tiêu chuẩn trung cấp không ngờ lại bị ghét bỏ.

“A Tuấn, anh không biết nấu cơm mà, để em làm nhé.” Cô vừa dứt lời, Bùi Tuấn liền đi tới tủ lạnh, cầm một hộp sữa chua đặt lên tay cô: “Ăn.”

Cậu nói xong, lại xoay người bắt đầu nhăn mày thử nghiệm tiếp, cậu quấn tạp dề màu hồng nhạt mà Bách Hợp tự chuẩn bị cho cô, thân hình cao gầy tạo thành một cái bóng rất dài trong bếp. Giữa phòng bếp gọn gàng, cậu cau mày rầu rĩ nhìn đủ kiểu thực phẩm trước mắt.

Hình ảnh này thật ra rất bổ mắt, tuy Bách Hợp đang đói nhưng thấy Bùi Tuấn không chịu trả phòng bếp cho mình cũng đành chịu. Nếu món ăn không thái đều nhau thì chắc lát nữa cậu sẽ không chịu ăn, cùng lắm thì đợi thêm một lúc, nếu đói quá thì tự cô làm lại là được.

Ban đầu thái không được tốt lắm nhưng sau khi làm nhiều lần thì dường như Bùi Tuấn đã thuận tay, động tác rất nhanh, tiếng dao chạm lên thớt lạch cạch, từng chuỗi khoai tây chỉnh tề hiện ra, độ dày vừa phải, độ dài cũng gần như bằng nhau. Cậu dùng dao cắt nốt những phần thừa, sau khi xong xuôi mới nhẹ nhàng thở ra một hơi, nở nụ cười tươi rói.

Tiếp theo là cải thìa phải chịu đựng chà đạp, rồi thịt cũng được thái ngay ngắn. Bách Hợp thấy cậu muốn tự nấu cơm, nhớ là trong nhà chẳng có quyển sách dạy nấu ăn nào, đành đứng một bên chỉ huy cậu thêm mắm muối. Hai người bận tối tăm mặt mũi, tuy thái nguyên liệu rất đẹp nhưng hương vị đồ ăn lại khá bình thường.

Cũng may là nấu cơm bằng nồi cơm điện, Bách Hợp chỉ ăn nửa bát đã đặt đũa. Khi cô buông đũa xuống thì không chú ý tới vẻ mặt suy nghĩ của Bùi Tuấn. Ăn cơm tắm rửa xong, cô ăn chỗ hoa quả Bùi Tuấn đã cắt ngay ngắn ở phòng khách, xem ti vi, lúc này Bách Hợp chợt cảm thấy không khí thoải mái hơn hẳn khi ở nhà họ Bùi.

Sáng sớm hôm sau, Bách Hợp bị lạnh nên tỉnh dậy. Khi đi ngủ cô rất hay đá chăn, nhưng lúc trước toàn ngủ với Bùi Tuấn, tướng ngủ của cậu vô cùng chỉnh tề. Nếu cô đá chăn ra thì cậu ngay lập tức đắp lại cho cô một cách vô thức. Hôm nay lại tỉnh giấc vì lạnh, nhìn bên ngoài trời đã sáng, Bách Hợp cầm di động lên xem, còn chưa đến tám rưỡi. Bên cạnh không có ai, sao Bùi Tuấn lại rời khỏi cô chứ?

Bách Hợp ngồi dậy, đi dép lê rồi xuống tầng. Dưới phòng khách cũng không có người. Cô không có số điện thoại của Bùi Tuấn, trong lòng cảm thấy rất kì quái. Có tiếng động truyền tới từ phòng bếp, cô đi về phía đó, thấy Bùi Tuấn đang mặc một chiếc áo mỏng màu đen, quần dài màu xám, đeo tạp dề gọn gàng, cầm muôi xào thức ăn.

Bên cạnh cậu có mấy cái đĩa, trong phòng bếp nồng nặc mùi trứng, thùng rác đầy những món trứng đã nấu chín nhưng không được dễ nhìn cho lắm.

“Tiểu Hợp tỉnh rồi à?” Bùi Tuấn quay đầu lại, đôi mắt sáng trong nhìn cô. Tay cậu đảo một cái, món trứng xinh xắn đổ vào trong đĩa.

“Anh vừa định đi gọi em dậy.” Bách Hợp thấy ý cười trên miệng cậu, trong lòng chợt chua xót: “Anh ở đây từ lúc nào?”

“Không lâu lắm đâu, anh đi siêu thị mua thêm đồ ăn, Tiểu Hợp, hôm nay anh sẽ nấu lại cơm cho em ăn thử.” Bùi Tuấn nhanh chóng tắt bếp. Cháo trong nồi đã chín, mới qua một buổi tối, vị thái tử chưa từng xuống bếp lại có thể nấu được món trứng đẹp mắt như thế này. Vốn dĩ cậu không thích lái xe, không thích đi siêu thị, vậy mà chỉ vì thấy Bách Hợp ăn ít, cậu lại một mình lái xe đi siêu thị, không biết đã luyện tập bao lâu ở phòng bếp mới có được kết quả này.

Đồ ăn sáng không thịnh soạn cho lắm, nhưng trong lòng Bách Hợp lại chua xót vô cùng. Cậu còn nấu nước đường đỏ cho Bách Hợp, hơi nóng tỏa ra từ bát.

“Tiểu Hợp, em uống đi.” Bùi Tuấn cởi tạp dề ra rồi ngồi trước mặt Bách Hợp, hai tay đặt ngay ngắn trên bắp đùi, nhìn cô chăm chú.Đôi mắt cậu rất trong sáng, thấy Bách Hợp uống một ngụm rồi mới lấy lòng hỏi: “Uống ngon không?”

Bách Hợp gật đầu, quả thật là mùi vị không tệ, hình như còn thoang thoảng mùi thuốc nhưng đã bị hương vị khác trung hòa. Cô hiếu kỳ hỏi: “A Tuấn, sao anh lại nấu thứ này cho em?”

“Anh nghe nói con gái trong kỳ sinh lý phải uống cái này, bồi bổ khí huyết.” Bùi Tuấn thẳng thắn đáp một câu, toàn thân Bách Hợp cứng đờ, không nghĩ rằng sẽ nghe được đáp án như thế. Cô không nhịn được giật khóe miệng: “Anh nghe nói thế ở đâu?”

“Trong sách nói thế.” Nói đến đây, Bùi Tuấn vội đứng lên, ở góc phòng khách có một cái thùng đã mở sẵn, cậu tùy tiện cầm một quyển đưa cho Bách Hợp: “Em xem đi, anh đều làm theo trong đó.”

‘Chăm sóc sắc đẹp – sách dạy nấu ăn ngon thiếu nữ nhất định phải đọc’, mấy chữ to đùng làm Bách Hợp suýt nữa rơi cả mắt. Cô run rẩy vươn tay cầm quyển sách, lại đứng dậy đến chỗ cái thùng. Trong thùng đã rỗng hơn một nửa, toàn là quyển sách này. Cô không nhịn được hỏi: “Cùng là một quyển sách, anh mua nhiều như thế làm gì?”

“Mỗi lần dùng là bị dính mùi rồi, anh không thích nên mỗi lần dùng một quyển.” Hôm nay cậu có vẻ rất ngoan, hỏi câu nào cũng trả lời, chứng tỏ tâm trạng rất tốt. Bách Hợp nhìn quyển sách trong tay, lại nhìn hòm dưới sàn, trở nên im lặng.

Hai người sống riêng rất dễ chịu, dường như Bùi Tuấn đã hoàn toàn quen thuộc với kiểu sinh hoạt này. Cậu thích trong nhà chỉ có hơi thở của hai người, điều đó làm cậu cảm thấy hai người họ chỉ thuộc về nhau, không có người giúp việc, không có người ngoài, dường như là nơi bí mật của riêng họ. Gần đây tài nấu nướng của cậu càng lúc càng tốt, cả ngày muốn nấu ăn cho Bách Hợp, cậu thích nhìn dáng vẻ Bách Hợp ăn đồ mình nấu, mỗi khi nhìn cô ăn thì trong lòng cậu có cảm giác rất thỏa mãn.

Cậu không hiểu ‘yêu’ là gì, từng vô tình nghe được người trong công ty nói cậu chắc chắn rất yêu Bách Hợp. Lúc ấy cậu hơi ngượng ngùng, có điều lòng cậu lại cảm thấy ngọt ngào.

Những ngày tháng dễ chịu chưa kéo dài được bao lâu, ông Bùi đã đứng ngồi không yên. Trong tưởng tượng của ông, tình cảnh cháu trai sớm muộn gì cũng về nhà đã không xảy ra. Bùi Tuấn không thích tiếng điện thoại, thế nên ông không thể liên lạc được với cậu. Đã nhiều ngày không thấy, đứa bé này là lễ vật duy nhất con trai ông để lại, ông Bùi càng nghĩ càng đau lòng, cuối cùng không thể ngồi im được nữa, lập tức chạy tới chỗ làm việc thường ngày của Bùi Tuấn.

Ông đã tính toán thời gian tới nơi, lúc đang làm việc thì Bùi Tuấn không thích bị quấy rầy. Cậu có đặc điểm của người họ Bùi, đấy là một khi làm việc sẽ không quan tâm tới cái khác, không thích bị làm phiền, chỉ có lúc tan làm rồi mới có thể nói chuyện với cậu. Ông Bùi cảm thấy đúng là quá xằng bậy, hai đứa bé này sao có thể sống bên ngoài lâu đến thế chứ? Không có người chăm sóc liệu Bùi Tuấn có sống tốt không? Tuy rằng mấy tháng gần đây, con gái lớn nhà họ Lâm đã trở nên chín chắn hơn, nhưng cuối cùng vẫn là một đứa trẻ, cho dù có thể chăm sóc cháu ông thì cũng không thể chăm sóc tốt được.

Ông Bùi chắc chắn như thế, khi xe ông ngừng dưới cửa công ty Bùi Tuấn, vừa lúc cậu đi ra, chú Chu thở dài nhẹ nhõm, lập tức chặn xe trước mặt Bùi Tuấn, đương nhiên là muốn cậu lên xe.

“Ông nội.” Bùi Tuấn có vẻ không vui, chậm rì rì gọi một câu. Ông Bùi chưa kịp tươi cười bảo cậu lên xe để đưa cậu về nhà thì đã thấy tiếng điện thoại vang lên trên người Bùi Tuấn. “Tiểu Hợp à? Em muốn ăn gì? Được rồi, để anh đi mua.”

“…” Ông Bùi nhìn tình cảnh này thì chỉ muốn cười lên, đây không phải cháu ông, cháu ông không thích chuông điện thoại, trên mặt cũng không tươi cười nhiều như thế, còn đi mua đồ sao, nó có thể nói chuyện với người bán hàng à? Ông Bùi nghĩ tới người vừa gọi điện là Bách Hợp, ác khí liền tràn đầy, cho rằng chính cô trêu cợt Bùi Tuấn. Bùi Tuấn nghiêm túc nhìn ông, nói: “Ông nội, thật xin lỗi, cháu không thể đi với ông được, Tiểu Hợp muốn ăn cá hấp bát bảo, cả canh ngân nhĩ hạt sen, bla bla…”

“…” Ông Bùi nghe thế thì hơi muốn cười hơn, hiện giờ người đang nhớ thực đơn là Bùi Tuấn sao? Trong lúc ông còn đang đờ đẫn, Bùi Tuấn đã xoay người đi tới gara. Chờ tới lúc cậu lái xe ra, Ông Bùi mới tỉnh táo lại: “Đuổi theo nó, đễn chỗ nó ở xem thế nào.” Ông chỉ có một đứa cháu này thôi, hiện giờ không khác gì trúng tà, thay đổi bất thường. Có lẽ ông cần phải tìm bác sĩ khám cho Bùi Tuấn.

Theo sau Bùi Tuấn, quả nhiên thấy cậu đi vào siêu thị mua một đống đồ ra. Ông Bùi không nhịn được dụi mắt mình, lập tức cầm ống nhòm ra, đúng là nó rồi, mặt nó còn tươi cười như thằng ngốc nữa, vừa cho đồ lên xe đã vội phóng đi.

Không phải nó không thích mấy thứ đồ ăn đó sao? Trong xe nó, ngay cả hoa quả cũng không được để, vậy mà vừa rồi nó đã để cái gì? Có cá và thịt…

Kích thích không chỉ như thế mà thôi, khi ông tới biệt thự hai người sống. Tiếng gõ cửa vừa vang lên, Bách Hợp cầm một cốc nước hoa quả, miệng còn đang nhai ra mở cửa. Sau đó hai người đều vào nhà.

Nhìn dáng vẻ nhàn hạ của Bách Hợp, chắc chắn người nấu ăn không phải là cô! Ông Bùi thấy sắc mặt cô hồng hào, hình như còn béo hơn ngày trước một chút, cằm đã có thịt. Ông không chịu nổi nữa, chạy thử về phía phòng bếp, ông đang nhìn thấy gì? Cái gì thế này?

Cháu trai ngây thơ hướng nội, mắc chứng tự kỷ của ông đang đeo tạp dề, cầm xẻng xào nấu thức ăn!!!

Cậu bé tự bế 16 (Hoàn)

“Ha ha, già rồi nên bị hoa mắt rồi…” Ông Bùi cười gượng hai tiếng, quay đầu lại nhìn Bách Hợp, thấy đúng là cô mặc áo ngủ, đang ăn đồ ăn, còn cháu ông thì vội vàng trong bếp đến mồ hôi đầm đìa. Ông nổi trận lôi đình, chỉ vào Bách Hợp mắng to: “Phòng bếp là chỗ để đàn ông vào sao? Có phải cô điên rồi không!”

Nghe thấy tiếng của ông Bùi, Bùi Tuấn lập tức tắt bếp, kiểm tra thấy cơm nước đều ổn cả mới dọn dẹp sạch sẽ mọi thứ, rửa tay xong, lau khô, phòng bếp lại quay về hình dạng không nhiễm một hạt bụi, sau đó cậu mới đi ra ngoài.

“Ông nội tới à?” Cậu nói xong thì thấy Bách Hợp đang giẫm chân trần đất, vội vạng đi lấy dép trong nhà cho cô, bảo cô ngồi xuống để mình giúp, sau đó ngẩng đầu lên khẽ cười với Bách Hợp.

Bách Hợp biết cậu muốn gì, chỉ đành liếc ông Bùi một cái, cười ngượng rồi cúi đầu hôn nhẹ lên trán Bùi Tuấn. Gương mặt Ông Bùi đen thui, định lên tiếng thì Bùi Tuấn đã vui sướng quay vào phòng bếp…

Đáng lẽ ông không nên bỏ mặc cháu mình, nhìn xem Bách Hợp đã làm chuyện tốt đẹp gì. Đường đường là người thừa kế của nhà họ Bùi, bây giờ lại ở đây làm người hầu. Vỗn dĩ ông tưởng rằng Bách Hợp sẽ không thể chăm sóc tốt cho cháu ông, nhưng giờ thì cô chăm sóc Bùi Tuấn lúc nào chứ, rõ ràng là Bùi Tuấn làm trâu làm ngựa phục vụ cô!

Trong lòng ông Bùi tức đến hộc máu, Bùi Tuấn lấy cho ông một bát cơm. Ông nếm thử, suýt thì khóc.

Không biết khoảng thời gian vừa rồi Bách Hợp đã đày đọa cháu ông thế nào, nấu cơm ngon như thế này, cháu à, đứa cháu đáng thương!

“Ông đã bảo Lâm Thiên Ngữ đi rồi, các cháu nhanh chóng dọn về đi.” Ông Bùi không cam tâm nhìn Bách Hợp, đây là cơm do cháu trai ông thương nhất nấu. Trước kia ông còn chưa được ăn, thế mà con bé đáng chết này đã được hưởng phúc. Ông Bùi vừa nói vừa liều mạng gắp thức ăn vào bát mình: “Cả ngày sống ở ngoài còn ra sao nữa!” Cháu ông đáng lẽ nên có hiếu với ông, giờ lại để Bách Hợp được lợi, nhìn xem cô ta làm chuyện tốt gì, sai khiến cháu mình như con chó. Lúc ăn cơm, chỉ cần mắt cô ta đảo qua đâu thì không cần phải mở miệng, Bùi Tuần lập tức gắp đồ ăn vào bát cho cô.

Ông Bùi xem đến nghiến răng nghiến lợi, ăn cơm xong liền xoa bụng mình. Nhớ tới lời nói còn dở dang, định nói nốt thì Bùi Tuấn đã vào trong lấy hoa quả đã gọt xong ra…

Tuy ông Bùi khó chịu với hành động của Bách Hợp, nhưng thật ra trong lòng vẫn có phần khâm phục cô. Chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi mà biến cháu ông như thành một người khác, đúng ra ông phải cảm tạ cô mới phải. Có điều thấy dáng vẻ làm trâu làm ngựa của Bùi Tuấn thì ông không thể nói ra nổi lời cảm ơn.

Cuối cùng, Bùi Tuấn từ chối đề nghị về nhà của ông Bùi, cậu thích việc chăm sóc cho Bách Hợp, điều đó khiến cậu cảm thấy mình sống rất có ý nghĩa. Trước kia, khi cha mẹ qua đời, cậu luôn đắm chìm trong thế giới riêng, không muốn đi ra. Nhưng hiện giờ cậu có người cần phải bảo vệ, cậu nguyện ý vì Bách Hợp thử ra khỏi chiếc lồng sắt mà mình tự vẽ nên.

Sau khai giảng, trừ việc Bùi Tuấn lại khôi phục quá trình đưa đón Bách Hợp thì ngày tháng vẫn trôi qua như cũ. Trên mặt Bùi Tuấn, vẻ tươi cười nhiều hơn hẳn trước kia, dường như cậu đã không khác gì người bình thường.

Sau khi tốt nghiệp cấp ba, Bách Hợp đăng ký vào đại học thủ đô. Thời gian qua, tuy cô đã cố gắng rất nhiều nhưng điểm số vẫn thiếu một chút. Có điều nhà họ Bùi và nhà họ Lâm đều có tiền, đút lót một chút là xong. Ông Bùi đã từng nói với vẻ không tình nguyện rằng đợi cô tốt nghiệp cấp ba xong thì hai người kết hôn rồi tính tiếp. Dù ông Bùi khó chịu với cháu dâu nhưng lại nóng lòng muốn ôm chắt, vậy nên luôn thuc giục hai người.

Nhà họ Bùi đã chuẩn bị tốt mọi thứ, ngày mai là tiệc đính hôn. Bách Hợp cầm phiếu điểm ra cửa trường, đang chờ Bùi Tuấn lái xe tới đón mình thì một chiếc xe khác đỗ trước mặt cô. Cha Lâm nhảy xuống xe, vẻ mặt hung ác. Đã gần nửa năm không gặp, ông ta không còn tỉnh táo như trước, thậm chí còn mấy phần chật vật. Ông ta chỉ vào mặt Bách Hợp:

“Đồ bất hiếu, sao mày không chết đi?” Lâm Thiên Ngữ cũng theo đằng sau. Lúc này vẻ mặt cô ta hơi tiều tụy và không cam lòng, lạnh lùng nhìn Bách Hợp: “Chị à, chị không giúp em cũng không sao, em không trách chị, nhưng chị cũng có cổ phần công ty của nhà họ Lâm, vì sao chị lại làm như thế?”

Chẳng hiểu hai người này đang nói cái gì, Bách Hợp nhìn họ một cái rồi xoay người định đi. Cha Lâm thở hổn hển: “Mày cứ trơ mắt nhìn công ty nhà họ Lâm bị thu mua à? Thật ra mày đã nói gì với cậu Bùi, con ranh chết tiệt này.”

Bách Hợp không để ý đến ông ta, Lâm Thiên Ngữ đuổi theo, kéo tay cô lại. Móng tay sắc nhọn cào thành một vết hồng trên mu bàn tay Bách Hợp. Trong mắt cô ta lộ ra vẻ nguy hiểm: “Chị à, chị có muốn biết một bí mật không?” Bách Hợp thấy vẻ mặt quỷ dị của cô ta, định mở miệng nói nhưng dường như trong đầu cô truyền tới ý niệm rằng cô không muốn biết bí mật này.

“Chị à.” Cô không muốn nghe nhưng lời nói của Lâm Thiên Ngữ vẫn truyền vào trong tai cô: “Trước kia thật ra Bùi Tuấn không nhận ra chị là ai đâu đúng không? Anh ta cho rằng chị đã đi từ lâu rồi, mấy năm qua chị ở cạnh anh ta nhưng anh ta lại không biết chị. Chị gái tốt của tôi, lẽ nào chị vẫn muốn gả cho anh ta sao? Anh ta không thích chị, thậm chí còn không nhận ra chị, chị đúng là một kẻ thất bại. Cha mẹ không thương, ngay cả cậu Bùi mà mọi người cho rằng thích chị cũng không nhận ra chị, chị còn sống ở nhà họ Bùi nhiều năm như thế, làm một nhân vật không tồn tại, thật là cười đến chết người!”

Lớp sương mù trong đầu dần tan biến, nỗi đau đớn trong lòng trào ra theo bản năng, hai câu nói quanh quẩn trong đầu cô: “Anh ta không nhận ra chị, chị đúng là một kẻ thất bại.”

Chân tướng mà lúc trước Lâm Bách Hợp vẫn giấu diếm lại vô tình bị Lâm Thiên Ngữ nói ra. Lúc này Bách Hợp cảm nhận được sự khó chịu của nguyên chủ, trong lòng chợt thấy phiền chán với Lâm Thiên Ngữ. Vốn dĩ cô ta có gương mặt coi như xinh đẹp nhưng vì ghen tỵ nên vặn vẹo khác thường, trong mắt còn lộ ra căm hận. Theo nội dung câu chuyện thì Lâm Bách Hợp không phải đối thủ của cô ta nhưng không có nghĩa Bách Hợp cũng thế.

“Thế thì sao nào? Cho dù tôi không được cha mẹ yêu thương thì tôi vẫn là con gái nhà họ Lâm một cách đàng hoàng. Cô chẳng qua chỉ là một đứa con rơi. Bùi Tuấn không nhận ra tôi thì sao, sau này người trở thành Bùi thiếu phu nhân vẫn là tôi chứ không phải cô. Cô chỉ là đứa con rơi không thể lộ ra ngoài của nhà họ Lâm. Cô dám quang minh chính đại nói với mọi người rằng cô là con của ông ta sao? Chỉ cần tôi muốn thì vĩnh viễn cô cũng không thể ngẩng đầu lên nổi.” Bách Hợp nói xong, lòng cô bình tĩnh lạ thường. Đôi môi Lâm Thiên Ngữ run lên, oán hận nhìn cô.

Những gì Bách Hợp nói đã đâm trúng điểm yếu của cô ta. Cô ta muốn làm vợ Bùi Tuấn vì muốn những người trước kia xem thường mình phải trắng mắt. Cô ta mới là người có thể mang lại hy vọng cho nhà họ Lâm, mới là thiếu phu nhân của nhà họ Bùi. Cô ta muốn vượt trội hơn tất cả!

Từ nhỏ, mẹ cô ta đã dạy cô ta phải biết tranh giành, cô ta cũng cố tranh. Nhưng ngay cả cơ hội Bùi Tuấn cũng không cho cô ta. Nếu như có cơ hội, cô ta sẽ không thua kém gì Bách Hợp. Chẳng qua chỉ sinh muộn nửa năm, một người là con vợ chính sinh ra, một người lại thành con rơi. Bách Hợp tùy hứng mấy năm nhưng vẫn gả được cho thái tử nhà họ Bùi. Lâm Thiên Ngữ oán hận cắn chặt răng, móng tay đâm vào trong thịt.

Bùi Tuấn dừng xe trước cổng trường học, cậu tự mình xuống xe mở cửa cho Bách Hợp, thậm chí còn cẩn thận dùng tay che ở bên trên, sợ cô bị đập đầu. Một người đàn ông chu đáo như thế vốn dĩ nên là của cô ta, chỉ vì quỷ kế của Bách Hợp nên mới khiến cô ta mất đi cơ hội.

Trong xe, Bùi Tuấn lo lắng nhìn Bách Hợp vài lần. Tuy ánh mắt cậu chỉ dừng lại trên người Bách Hợp nhưng dáng vẻ lúc nãy của Lâm Thiên Ngữ thật sự rất kì lạ. Cậu nhìn thoáng qua, chợt nhớ rằng theo điều tra thì hình như cô gái này là em gái của Bách Hợp. Cậu thấp thỏm không yên nắm tay cô, ngón tay vuốt nhẹ lên chỗ bị xước, dè dặt hỏi: “Tiểu Hợp.”

Lòng cậu có chút lo lắng, Bách Hợp nhìn lại cậu một cái: “Lâm Thiên Ngữ nói anh đối phó với nhà họ Lâm, có phải không?” Tuy Bùi Tuấn ngây thơ nhưng không đần, trước kia cậu không có ý định chỉnh nhà họ Lâm. Trong thế giới của cậu, đen là đen, trắng là trắng, không có âm mưu, chỉ có đường đường chính chính dương mưu, kinh doanh cũng thế, đây là lần đầu tiên nghe tin cậu đối phó nhà họ Lâm.

Đúng ra mà nói thì nhà họ Lâm nuôi cô để tặng cho cậu, cậu phải vô cùng vui mừng mới phải. Bách Hơp nghĩ mãi mà không ra, lại thấy Bùi Tuấn thành thật gật đầu: “Anh không muốn ông ta cướp em đi, anh cũng không thích sau này em về nhà họ Lâm. Tiểu Hợp, anh biết anh làm thế là không tốt, anh sẽ đưa bọn họ ra nước ngoài, em đừng giận anh được không?”

Trong thế giới đơn giản của Bùi Tuấn, cậu đã một lòng một dạ đối với Bách Hợp, đương nhiên cũng hy vọng Bách Hợp toàn tâm toàn ý với cậu, trong mắt không có người khác. Cậu không thích khi hai người vui vẻ bên nhau thì lại có kẻ phá hoại. Cứ nghĩ tới điện thoại của mấy người nhà họ Lâm kia là trong mắt Bùi Tuấn lóe lên vẻ u ám. Cậu không nói cho Bách Hợp biết mình đã cắt đứt rất nhiều điện thoại tìm cô, cố giữ cô lại bên cạnh cậu. Cậu biết làm thế là quá đáng, trong mắt nhiều người vậy là không đúng, nhưng cậu không kiềm chế được. Cậu muốn độc chiếm tất cả về Bách Hợp. Cậu muốn chiếm hữu cô, muốn trong mắt cô từ nay về sau chỉ có mỗi cậu.

Bách Hợp không nói chuyện, Bùi Tuấn bắt đầu căng thẳng, mắt cậu lộ ra vẻ bối rối, môi mím lại thành một đường thẳng, dường như cầu xin nhìn cô: “Tiểu Hợp là của anh, Tiểu Hợp là của anh đấy.”

Cô mới không thèm để ý tới chuyện nhà họ Lâm gặp xui ấy, có điều thấy hành động này của Bùi Tuấn thì Bách Hợp lại thấy có cảm giác quen thuộc: “Lúc nãy Lâm Thiên Ngữ nói thật ra anh không nhận ra em, thế là thế nào? Trước kia em vẫn ở bên cạnh anh nhưng anh lại nói em vốn không ở đây.” Câu hỏi này là cô hỏi thay nguyên chủ Lâm Bách Hợp. Cứ nghĩ Bùi Tuấn sẽ vội vàng giải thích, không ngờ anh lại nghiêm túc nhìn cô:

 

“Tiểu Hợp trước kia đúng là không phải Tiểu Hợp mà, từ lúc ngày sinh nhật của em thì mới trở về, em quên rồi sao?” Bách Hợp nghe thế thì mắt trừng lớn. Hình như Bùi Tuấn không hiểu vì sao cô lại hỏi như vậy, tiếp tục giải thích: “Trước kia cô Lâm là cô Lâm, anh biết cô ấy, cô ấy thay đổi, sau đó, giống như là…” Tai anh hơi đỏ lên, mắt cũng bắt đầu né tránh, dường như khó mở miệng: “Giống như là ông nội nói, bị trúng tà.”

Cậu nói rất khẽ, Bách Hợp nghĩ tới sự thay đổi sau này của nguyên chủ, không nhịn được thở dài.

“Nhưng vào ngày sinh nhật mười chín tuổi thì em đã trở về, anh biết, em không phải cô Lâm, em chính là em.” Bùi Tuấn nói xong thì chân thành nhìn Bách Hợp mà không biết rằng những lời vô tình của cậu khiến Bách Hợp run rẩy. Theo ý cậu thì cậu biết nguyên chủ Lâm Bách Hợp là ai, còn cô tiến vào nhiệm vụ này đúng là ngày sinh nhật của nguyên chủ.

Trong trí nhớ của Bùi Tuấn đã nhiều năm không ngủ chung với Lâm Bách Hợp. Kể từ khi cậu mười tuổi thì đã không làm thế nữa, chỉ cô độc trốn tránh trong phòng mình. Nhưng đêm ấy cậu lại xuất hiện, vốn dĩ Bách Hợp cho là trùng hợp, có điều bây giờ xem ra không phải.

“Vậy vì sao lúc ấy anh không nói với em?” Bách Hợp cảm thấy cổ họng khô khốc, hỏi một câu. Bùi Tuấn hiếu kỳ nhìn cô một cái, thấy trên trán cô lấm tấm mồ hôi thì dịu dàng cầm khăn lau cho cô: “Nói cái gì?”

Giọng nói của cậu rất nhỏ, cặp mắt vẫn sạch sẽ trong sáng như lúc đầu mới gặp: “Tiểu Hợp đâu có hỏi anh.”

Nếu như hỏi thì cậu sẽ nói nhưng lúc ấy sao Bách Hợp có thể nghĩ tới được. Cô nhắm hai mắt lại, Bùi Tuấn vẫn đang cười: “Anh biết là em trở về, anh đã nói rồi mà, cuối cùng em sẽ là của anh!” Cậu nói xong, hình như cũng tự nghi ngờ mình đang nói gì, toàn thân Bách Hợp chợt run rẩy.

Người suy nghĩ càng đơn giản thì càng có khả năng phát hiện một số điểm mà người khác không để ý. Bách Hợp nhớ tới việc Bùi Tuấn có thể nghe ra sự khác nhau giữa sữa bò từ tiếng vang khi lắc sữa, cậu còn nhận ra được khác nhau rất nhỏ giữa hai chiếc áo ngủ giống hệt nhau, vậy thì cậu cũng có thể phát hiện cô không phải là nguyên chủ.

Tình huống thế này không phải là lần đầu tiên cô gặp phải. Trong lòng Bách Hợp kêu gọi Lý Duyên Tỷ vô số lần nhưng không có đáp lại. Tới tận sau khi đính hôn, có một ngày dường như Bùi Tuấn hiểu rõ chuyện gì đó, không hôn kiểu chuồn chuồn lướt nước lên má cô như trước nữa. Linh hồn cô nhẹ nhàng bay lên.

Một năm rưỡi sau, cô sinh con trai. Ông Bùi vui mừng vì nhà họ Bùi đã có người thừa kế, không còn khúc mắc với Bách Hợp như trước nữa, còn nhà họ Lâm từ chỗ nào về chỗ đó đi. Ham muốn chiếm hữu của Bùi Tuấn mạnh mẽ vượt ngoài dự liệu của mọi người. Cậu không thích nhà họ Lâm lấy thân phận cha mẹ để tiếp cận Bách Hợp, rất sợ Bách Hợp sẽ vì quan hệ huyết thống mà biến về như cũ. Cậu tìm mọi cách ngăn chặn nhà họ Lâm liên hệ với Bách Hợp, đương nhiên là không kể cho cô biết.

Giống như những lời Bách Hợp đã nói qua, cuối cùng Lâm Thiên Ngữ không thể trở thành tiểu thư được thừa nhận của nhà họ Lâm như nội dung câu chuyện. Tài sản của nhà họ Lâm đã mất, đứa con rơi không thể lộ ra ngoài như cô ta thì cho dù có thể nhận được của hồi môn cũng chỉ là chút tiền nhỏ mà thôi. Vị trí Bùi thiếu phu nhân và người đàn ông có thân phận đặc biệt kia chỉ có thể ở trong mơ.

 

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion51 Comments

  1. Woa hoàn rồi ! Truyện này Bùi Tuấn dễ thương quá ! Có khi nào BT là một trong những nhân vật trước không? Anh còn chờ đợi BH xuất hiện . Truyện lần này nhẹ nhàng . mong chap sau a!
    Tks !

  2. Hihi… ta thích kết cục của truyện này nha ^^… một kết thúc rất là viên mãn ^^… Bách Hợp tỷ thật thành công trong công cuộc cải tạo lại BT nha ^^… đến mức mà ông nội Bùi cũng phải ganh tỵ xuýt khóc kìa ^^… mà công nhận BT tinh ghê lun… vậy mà phát hiện ra Bách Hợp tỷ không phải là nguyên chủ ah… nhạy bén ghê lun ^^… kết cục của nhà họ Lâm ta rất thích ah ^^… nhìn đám người ấy ngóc đầu không nổi là thấy vui rùi… trả thù được cho nguyên chủ lun ^^… hóng nhiệm vụ kế tiếp của tỷ ấy ah ^^… thank nhóm editor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  3. uhm em nghĩ bùi tuấn là cái anh yêu bách hợp qua nhìu câu chuyện á, cho nên khi BH gọi lý duyên tỷ thì k liên lạc được >”< đoán thế thui mn đừng gạch đá hehe nhưng bùi tuấn rất dễ thương^^

  4. Đọc từ đầu tới giờ thấy chuyện này nhẹ nhàng và ít nguy hiểm nhất luôn á…. Bùi Tuấn gặp Bách Hợp chắc đã là lần rồi đó. Nhớ lần Bách Hợp làm nhiệm vụ ở thời dân quốc. Lúc chết chồng cô ấy nói gì nhỉ… sẽ không buông tha cô và tìm dc cô dù cô đi đâu…. oán niệm đó sâu vô cùng….. tới nhiệm vụ Bách Hợp làm cô diễn viên nổi tiếng, có 1 chi tiết nhỏ ở cuối cùng là ở một nơi xa xôi nào đó có một người đàn ông cũng nhắm mắt, người đó theo dõi hết cả cuộc đời của Bách Hợp nhưng ko xen vào mà chỉ đứng bên nhìn…. lúc làm nhiệmvuj ở bệnh viện tâm thần có nhân vật anh nuôi thứ 3 đó… mình nghĩ cũng là người đó nhưng ko rõ ràng nên mình ko biết suy nghĩ vậy có đúng không. Nhưng lần này là Bùi Tuấn chắc luôn á…. phải khâm phục người đàn ông này. Chắc sau này sẽ cạnh tranh với Lý Duyên Tỷ mà theo đuổi tiểu Hợp quá.
    Mong chờ. Thanks team edit nhièu nha.

  5. Trong chuyện này cuối cùng nguyện vọng của nguyên chủ cũng rõ ràng ha…. nỗi boăn khoăn tronh lòng là Bùi Tuấn không nhận ra mình….. vô tình đã sáng tỏa vì người mà cậu ta chờ đợi và nhận biết không phải là nguyên chủ.

  6. Vậy là kết thúc câu chuyện rồi. Bùi Tuấn quá bá đạo. Bách Hợp khiến nhiều cô gái hâm mộ nhưng có lẽ cũng chỉ có Bách Hợp mới chịu đựng được con người như Bùi Tuấn. Vậy là trong phần này điều duy nhất Bách Họp làm là chìu theo ý Bùi Tuấn, không cần học võ công, không cần đối phó với cái gia đình họ Lâm đó. Mọi chuyện đã có Bùi Tuấn lo. Mà ta không hiểu cái vụ Bùi Tuấn nói là Bách Hợp trở về, trước đó là cô Lâm. Vậy trước 10 tuổi thì là ai.
    Mong truyện sau. Cảm ơn editors

  7. Đến kết thúc câu chuyện mới thấy BT là một người ko đơn giản à nha. Càng đọc càng thấy anh quá thần bí. Đây là câu chuyện đầu tiên mà chị Hợp k luyện võ công. đoạn cuối có nhắc tới anh nhận ra BH không phải là nguyên chủ. rồi thì lúc 10 tuổi là như thế nào? có uẩn tình gì ở đây ư? Thanks editor.

  8. Kết truyện rất hay, đọc phần này ta cảm thấy rất là cuốn hút nhé ^_^. Mà tg? Ảnh ngốc hoá ra lại thấy rõ thồn minh cơ, biết được là chị hehe. Thansk nhà đã edit bộ truyện nì nhé ^_^
    . Đợt trước mk địc bên wedtruyen nên ko cmt ở đây, giờ dang cmt để ủng hộ lâu nhé ❤️❤️❤️❤️

  9. Thực là dễ thuingw. Thực ra mấy ng kì dị khó thân thiết nhưng khi mình đã là thế giới của họ rồithif không còn sợ thay đổi nữa

  10. Thế là HE rồi. Mà công nhận Bùi Tuấn giỏi thật, biết BH này không phải là nguyên chủ.

  11. ui kết thúc ngọt ngào quá đi mất, chắc bùi tuần lại là một phần linh hồn của lý duyên tỷ rồi, lần nào anh cũng rất bá đạo và có tính chiễm hữu cực cao với bách hợp, anh còn đặc biệt nhận ra sự khác biệt của bách hợp, chỉ có điều anh không có kí ức để nhớ ra bản thân mình là ai như lần ở trong thời kì dân quốc, không biết lần này chị được thưởng thêm mấy điểm đây

  12. Kết thúc ngọt quá đi, mà đúng là người càng ngây ngô thì càng dễ nhận ra thứ mà người khác không biết. Hóng boss LDT với BH tỷ thành đôi ghê

  13. Anh rất nhay cam va tinh tế. Kết rât ngọt thế giơi nay anh nam chinh cư như anh măt trơi ý. ;72

  14. Hoàn rồi à mình còn muốn biết thêm về cs của hai ng về sau nữa mà ;77
    Mà a BT có sức quan sát nhận thức kinh thật. Ảnh quá tỷ mỉ đi . Nguyên chủ bị thay đổi linh hồn mà ảnh có thế nhận ra ngay thật bái phục.

  15. *lăn lộn*
    thích quá đi
    đến nay đọc mấy hồi thì thấy thích nhất Dung Ly với Bùi Tuấn, thấy hai người này hơi có điểm giống nhau đều ngây thơ như vậy, Bùi Tuấn được ưu ái hơn có kết đẹp. Bùi Tuấn có độc chiếm dục cũng cao nữa aaa
    Bình đệ mình cũng thích, kiểu ngạo kiều

  16. Truyện hay, nhân vật Lâm Bách Hợp không vừa lòng cũng là đều dễ hiểu, với lại tùy hoàn cảnh đứng theo cách nhìn của mỗi người thì khác nhau thôi

  17. Càng ngày càng mong chờ khi anh Duyên Tỉ hợp đủ hồn phách … hiện tại bây h a đã iu Bh chưa nhở ?!

  18. Bùi Tuấn tuy có chuýt chiếm hữu thái quá nhưng cũng là một người đán ông tốt. Ít nhất là đối với Bách Hợp tỷ rất tốt. ;69 ;69 ;69
    Mình cảm thấy Bùi Tuấn có chút giống như Dung Ly. Hai người đàn ông này tuy hoàn cảnh gia cảnh khác nhau, thân phạn khác nhau nưng Bách Hợp tỷ chính là người đầu tiên mở cánh cửa trái tim của họ ra. Nhưng Dung Ly không may mắn như Bùi Tuấn. Ít nhất Bùi Tuấn còn được cham vào BH tỷ nếu muốn. Còn dung Ly thì ;50 ;50 ;50

  19. Truyện này dễ thương quá. Bùi Tuấn dễ thương biết nấu cơm, ông nội của Bùi Tuấn thì cứ như con nít tranh giành tình cảm của Bùi Tuấn với Bách Hợp

  20. Đọc khúc ông nội BT ăn cơm cháu trai mình nấu cảm động thấy hài ghê,lúc đầu thấy cũng ko thích ông nội này,nhưng những lúc sau thì bắt đầu có cảm tình rồi. Kết thúc truyện lần này tốt đẹp,điều bất ngờ là BT còn nhận ra đc cả BH mới hay chứ.

  21. Càng đọc càng thấy anh quá thần bí. Đây là câu chuyện đầu tiên mà chị Hợp k luyện võ công. đoạn cuối có nhắc tới anh nhận ra BH không phải là nguyên chủ. rồi thì lúc 10 tuổi là như thế nào?

  22. Cả nhà họ Bùi đều đáng yêu hết, BT đã đáng yêu rồi, ông nội Bùi cũng đáng yêu k kém. Khổ thân ông, đứa cháu cưng như trứng mỏng mà bị BH sai khiến, nghe lời BH răm rắp, ông tủi thân cũng phải ;94
    Lâm Thiên Ngưc đúng là ảo tưởng, BT đâu có để ý cô ta đâu, thậm chí tên còn chẳng biết, nếu k liên quan đến BH thì chắc mặt cô ta cũng chả buồn nhìn đấy ;66 , bớt ảo tưởng đi :))
    Đã bảo là anh BT mà biết yêu là gì thì BH cứ chờ lĩnh giáo đi mà lại, tính chiếm hữu của anh mạnh quá ;89

  23. Đọc thấy Bùi Tuấn dễ thương quá trời. Dù bá đạo chiếm hữu thái quá nhưng yêu Hợp tỉ rất nhiều. Nhưng không hiểu sao đọc phần này lại thấy hơi hẫng vì mấy phần trước Hợp tỉ được thể hiện rất nhiều nhưng ở đây thì chỉ ở nhà chờ Tuấn ca về nấu cơm cho thôi!!!!! ;70 ;70

  24. Này, anh Tuấn nhận ra chị Bách … cái trường hợp này sao giống như anh Cẩn thiếu soái ấy nhỉ, khụ, anh Cẩn từng nói sẽ đi tìm chị đấy ;69

  25. ôi trời, lần thứ 2 có người nhận ra đây không phải nguyên chủ a, tâm tư càng đơn giản thì càng tỷ mỉ mà, nhưng mà không sao, miễn sao BT yêu thương Hợp tỷ là được rồi.hi

    tks tỷ ạk

  26. Hoàn rồi phần này hay lắm người thứ hai nhận ra Bách tỷ cơ mà ta nghĩ cả hai là cùng một người có khi Bùi Tuấn lại chính là anh Cẩn thì sao ;48

  27. thực thích a nam bùi tuấn tập này. thực cưng gì đâu. đơn giản mà hay ngại lại là 1 tk cha mắc bệnh sạch sẽ kinh dị. kkk

  28. bộ này nhẹ thật đó ;69 thấy tiếc là bùi tuấn ko trở về bình thường đc nhưng vầy là có thể chấp nhận đc rồi
    thks các editor nhoa :* ;69

  29. Tác giả khi viết về thế giới này hình như đổ vào mấy kg đường thốt nốt hay sao ma ngọt ê răng quá nè trời?? Có còn cho người khác sống ko đây?? Huhu…ghen tỵ với BH quá ;77

  30. SongSong_thienhavosong

    BT, vì a mà sau này e k lấy dk ck quá
    Đi đâu mà tìm ra người tốt như a vác về làm ck chứ ghen tị vs Bách tỷ quá
    Cx mừng cho Bách tỷ, cảm thấy đây là thế giới hp nhất mà Bách tỷ xuyên vào

  31. Ai nói gì nói, sao tui thấy tờ giấy trắng này phúc hắc quá v nè. K biết về sau đc ai mách cho việc động phòng với vợ nữa hhahahaha . Kết rất đẹp. Cảm ơn các bạn dịch truyện <3<3<3

  32. Tự bế nhưng mà thương tỷ hết lòng, ngoài tỷ ra thì ko còn nhìn thấy ai cả. Phụ nữ ai chẳng muốn có người chồng như thế chứ

  33. Trời ơi, ta cũng muốn có 1 ng đàn ông như vậy a. BT ngọt ngào chiếm hữu, kiểu đáng yêu k gây phản cảm, ông nội Bùi cũng cute quá, khúc ăn cơm mà mắc cười. Đáng đời LTN vs ba Lâm. Aizzzz

  34. Thế giới này hay quá, kết thúc cũng tuyệt nữa, cảm giác Bùi Tuấn chiều Bách Hợp kinh dị, lại thêm cả kiểu độc quyền chỉ muốn mình có được nữa .
    Chuyện Bùi Tuấn phát hiện được Bách hợp không phải là nguyên chủ thì dễ hiểu rồi, nhưng vẫn thắc mắc vậy BH trước 10 tuổi là ai ? Cái này không thấy tác giả giải thich rõ ràng nhỉ ?
    P.s: cảm ơn team editor nhiều nhiều nhé

  35. Nói thật, đọc chap này thấy nam9 phúc hắc vãi, tâm tư đơn thuần nhưng vẫn vì BH mà trả thù gia đình kia :)))))))))) Mặc dù cũng nhẹ nhẹ thôi nhưng vậy là ok~~~~ Cộng thêm việc đọc cmt của các lầu trên, BT là 1 phàn của LDT, tui càng thích hơn :))))))

  36. Bùi tuấn đúng là sủng bách hợp tận trời luôn bách hợp một đời này đúng vui vẻ bình an hạnh phúc

  37. Yêu Bùi Tuấn <3 <3 Thật sự ước gì nam chính có tính cách như thế này, dễ thương không tả được.

  38. Đọc tới đoạn BH kéo Bùi Tuấn ra ngoài ở thấy thật sảng khoái a! Có cảm giác cô ấy càng ngày càng cơ trí. Còn Bùi Tuấn là nhân vật đáng yêu nhất so far

  39. Đây là người thứ 2 nhận ra BH k phải nguyên chủ, và có thể là linh hồn thứ 4 của N9 trong quá trình tìm BH chăng

  40. đọc phần này thấy Nam chính dễ thương không chịu được , muốn hôn mà không biết làm sao haha . Còn học nấu cơm các thứ để phục vụ Hợp tỷ chứ , phúc hắc mà đáng yêu quá , ta cũng mong chờ một người như vậy ;69

  41. Phần này thấy nam chính rất dễ thương, cũng tinh ý mà nhận ra việc Bách Hợp là một người khác. Chi tiết này làm mình nhớ đến Diệp Xung Cẩn. Còn cách anh chăm sóc Bách Hợp lại giống với cách Vạn Chư lo cho Bách Hợp ở phần Quân tẩu trọng sinh, không biết là trùng hợp hay thật sự có sợi dây nối kết. Một câu chuyện nhẹ nhàng, dễ thương vô cùng

  42. Cảm thấy anh Bùi Tuấn trong phần nay có vẻ là cái anh xuyên theo tỷ nhất là cái câu em đã trở về rồi. Anh này tuy tự kỷ những cũng bá đạo như mấy anh trước vậy. Không biết ảnh có liên quan gì không, tình cảm trong phần này nhẹ nhàng ấm áp

  43. Cẩm Tú Nguyễn

    1 người như BT tự kỷ như vậy, lại chịu làm mọi thứ vì BH, BH thật hạnh phúc, hình như BH cũng có rung động nhỉ

  44. Hoá ra ngay từ ban đầu Tuấn ca đã đợi Bách tỷ rồi, k biết đứa con có dễ thương như ca k nhỉ? Hí hí. Lúc trở về kiểu j tỷ cũng đc cộng điểm mị lực cho coi ^^~

  45. Anh này là một phần của nam chính. Tình yêu của anh cũng giống những nam chính khác yêu chị ngay từ giây phút đầu tiên, nhận ra chị ngay từ giây phút đầu tiên chị xuất hiện. Tình cảm của anh truyền từ thế giới này sang thế giới khác, không gì có thể ngăn anh yêu chị. Anh thay đổi vì chị và anh luôn biết ai là cô Lâm ai là Bách Hợp mà anh yêu. Lại thêm một nam chính thâm tình. Chúc mừng chị đã hoàn thành nhiệm vụ.

  46. BH tỷ quá giỏi mà, cải tạo 1 công tử quý khí đầy mình mặc tạp dề vào bếp nấu ăn, cảm giác bùi tuấn thật sự yêu và chiếm hữu BH rất mạnh, đúng là người càng đơn giản sẽ nhận ra những thay đổi nhỏ nhất. Với bùi tuấn, cô lâm là cô lâm, bách hợp là bách hợp, 2 người hoàn hoàn khác nhau. Vừa có đọc thấy comment nói bùi tuấn là 1 phần linh hồn của lý duyên tỷ, thắc mắc ko biết nhân vật diệp xung cẩn trong phần thiếu soái phản diện độc ác có phải cũng là 1 phần linh hồn của lý duyên tỷ ko nữa, diệp xung cẩn cũng đã nhận ra bách hợp thay đổi linh hồn. Mong chờ các thế giới sau để có thể giải đáp thắc mắc.

  47. Đúng là không có gì Bách Hợp làm không được, giờ Bùi Tuấn có khác gì người thường đâu, tức cười nhất ông của Bùi Tuấn, thấy cháu mình vô bếp tự đi siêu thị vừa mừng mà không tin, rồi cho rằng Bách Hợp hành hạ nữa, thế giới này có bạn Bùi Tuấn cưng quá cưng ak

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close