Bia Đỡ Đạn Phản Công – Cậu bé tự bế 13+14

34

Cậu bé tự bế 13

Edit: Sakura

Chú Chu thấy hình ảnh này thì không nhịn được, khóe môi giật giật. Bùi Tuấn nhanh chóng làm nốt mọi việc, khoác áo cẩn thận rồi mới kéo Bách Hợp ra ngoài.

Khi mấy người về đến nhà, chú Chu vừa dừng xe, còn chưa kịp nói với ông Bùi những việc xảy ra hồi chiều thì khi vào phòng khách đã thấy ông Bùi cầm tờ báo, mắt nhìn chòng chọc vào Bùi Tuấn và Bách Hợp. Bên kia của ghế sofa là một cô gái chừng mười bảy, mười tám tuổi, lưng thẳng tắp, hai tay nắm thành quyền đặt trên đùi, vẻ mặt nghiêm túc thành thật, chỉ có đôi mắt bồ câu là không kiềm chế được nhìn về Bùi Tuấn.

Cô gái xa lạ có mái tóc dài đen thẳng, vẻ ngoài trong sáng lanh lợi nhưng không mất đi sức sống của thiếu nữ. Tuy gương mặt không tính là vô cùng xinh đẹp, có điều khí chất và vẻ ngây thơ hoạt bát lại bù đắp được, khiến cô ta có vẻ vô cùng đáng yêu. Chú Chu không kìm được chú ý quan sát, sau đó mới cung kính xoay người nói với ông Bùi: “Ông chủ.”

“Bảo người sắp xếp phòng cho cô ấy.” Ông Bùi hầm hừ nhìn Bùi Tuấn đang không coi ai ra gì, trong lòng vô cùng khó chịu. Tuy ông biết tính cách của cháu mình, nhưng bây giờ thấy cậu nhìn Bách Hợp mà không nhìn ông thì lòng càng khó chịu.

Bên cạnh ghế sofa là hành lý của Lâm Thiên Ngữ, tuy cô ta có phần kích động nhưng đã cực lực kiềm chế. Gương mặt nõn nà hồng hào, đôi môi cắn chặt, dường như muốn biểu hiện ra tất cả sự khôn khéo của mình. So với tính cách âm u của Lâm Bách Hợp, trên người cô ta không trang điểm, không mặc quần áo hở hang, chỉ có hơi thở thiếu nữ đầy sức sống khiến người ta sinh ra thiện cảm. Nếu là trước đây, có thêm một cô gái tới nhà họ Bùi, bà Cầm sẽ rất vui mừng vì Bùi Tuấn có nhiều lựa chọn. Nhưng hiện giờ Bách Hợp đã thay đổi, quan hệ giữa cô và Bùi Tuấn cũng rất tốt, ông Bùi lại đưa một người mới tới khiến bà Cầm không hiểu nổi. Bà do dự nhìn Bùi Tuấn, vâng một tiếng rồi đưa hành lý của Lâm Thiên Ngữ lên tầng.

Lâm Thiên Ngữ thấy khung cảnh như thế thì đôi mắt có vẻ u oán nhìn Bách Hợp và Bùi Tuấn đang hờ hững với mình, sau đó cười ngọt ngào với bà Cầm: “Cảm ơn bác.”

Dáng vẻ này của cô ta rất dễ khiến người khác sinh thiện cảm, cười lên vô cùng sáng sủa, khiến người ta thoải mái hơn vẻ bi thương của Lâm Bách Hợp nhiều. Sắc mặt bà Cầm cũng dễ chịu hơn một chút, vừa định mở miệng nói chuyện thì Bùi Tuấn đã nhìn về phía bà. Ánh mắt cậu chuyển từ tay đang xách hành lý của bà Cầm tới mặt bà, rồi lại nhìn Lâm Thiên Ngữ đang ngồi trên sofa. Lúc bà Cầm trở nên căng thẳng thì cậu lại quay đầu đi.

“…” Cậu xem nửa ngày thì cũng phải nói một câu chứ! Tuy vẫn biết tính cách của Bùi Tuấn nhưng bà Cầm vẫn không nhịn được lo lắng trong lòng, nhẹ nhàng nói với Lâm Thiên Ngữ: “Mời Nhị tiểu thư đi theo tôi, trước hết xem phòng của cô ở trên tầng đã.”

Lâm Thiên Ngữ dạ một tiếng. Dường như hơi lo lắng vén tóc ra sau tai, dáng vẻ thiếu nữ đáng yêu khiến bà Cầm mỉm cười.

Khi Bách Hợp trở về, thấy Lâm Thiên Ngữ thì đã hơi tức giận. Bây giờ lại nghe nói cô ta muốn ở lại, trong lòng làm sao không rõ đây là thủ đoạn của cha Lâm. Có điều cô cũng biết cho dù cha Lâm có ba đầu sáu tay, nhưng nếu không có sự cho phép của ông Bùi thì dù có nhiều mưu đồ thế nào cũng không thể làm được. Nghĩ thế, cô nhìn ông Bùi rồi cúi đầu xuống.

Cô không thích Lâm Thiên Ngữ, nhưng đây không phải là nhà cô, cô chỉ là người ở nhờ tại nhà họ Bùi, cô có tư cách gì mở miệng đuổi người khác.

“Cô là ai?” Vốn tưởng rằng Bùi Tuấn sẽ không chú ý tới ai, không ngờ cậu lại để ý tới Lâm Thiên Ngữ, cũng để ý tới việc bà Cầm muốn đưa cô ta lên tầng. Trong mắt Lâm Thiên Ngữ lộ ra ánh sáng, cô ta mím môi, vì bôi lớp son dưỡng môi nên có vẻ vô cùng mềm mại. Cô ta nói khẽ: “Anh Tuấn, em là Thiên Ngữ, là em gái của chị Bách Hợp…”

Bùi Tuấn không nhìn vào mặt cô ta mà chỉ nhìn những chỗ cô ta đã giẫm lên: “Không được lên tầng.”

“A Tuấn, không được gây chuyện.” Ông Bùi giật mình, cháu ông từ trước tới nay chưa từng biểu lộ thái độ chán ghét ai hoặc là thích ai, trước đây cũng chỉ tỏ ra đặc biệt với Lâm Bách Hợp, thỉnh thoảng nói chuyện với cô vài câu. Nhưng nếu nói cậu đặt Bách Hợp trong lòng thì không phải. Nếu không thì sao trước đây, Lâm Bách Hợp về nhà mẹ đẻ mấy lần nhưng cậu không đi cùng? Tính cách của Bùi Tuấn nói dễ nghe thì là do cậu đắm chìm trong thế giới của mình, không chịu chú ý tới người khác, nhưng nếu nói khó nghe thì cậu đã để tất cả những người không liên quan tới mình ở ngoài thế giới của cậu.

“Không cho phép lên tầng.” Thái độ của Bùi Tuấn bắt đầu không ổn. Trên tầng là địa phương của cậu, cậu không thích của mùi của người khác, cũng không thích con đường mình thường đi có người giẫm lên, nhất là người lạ. Cậu có vẻ khó chịu, quay đầu nhìn Bách Hợp, không nghĩ ngợi gì mà ôm cô vào lòng. Nhớ tới phương pháp có thể khiến mình nhanh chóng tỉnh táo lại, cậu liền ôm lấy cô vào trong lòng, tay hai người đan vào nhau.

Từ góc độ của đám người Ông Bùi thì giống như Bách Hợp đặt tay ở sau lưng còn Bùi Tuấn thì ôm eo cô. Đầu cậu chạm nhẹ lên trán Bách Hợp, vốn dĩ muốn chạm vào môi cô nhưng Bách Hợp đã đoán ra từ trước là cậu muốn làm gì nên cúi đầu xuống thấp khiến môi cậu chỉ chạm lên giữa trán cô.

Lúc này, tay Bùi Tuấn và Bách Hợp đang đan chặt vào nhau, không thể rút ra được. Cậu không có cách gì để ngăn Bách Hợp trốn tránh, chỉ ấm ức nhìn cô một cái mà không biết động tác của hai người khiến tất cả mọi người trong phòng kinh ngạc.

Trước kia hai người không có vẻ thân thiết, không ngờ mới một khoảng thời gian ngắn mà đã tiến triển đến mức này. Ông Bùi há to miệng, hiếm khi lộ ra vẻ mặt kinh ngạc như thế . Ông không dám tin rằng đây là cháu mình, nếu không phải trong mắt Bùi Tuấn đang lộ ra vẻ phiền chán chứ không phải thân mật thì sợ là ông đã cho rằng cháu mình trở nên bình thường rồi.

“Tiểu Hợp, em nói.” Bùi Tuấn không muốn nói nhiều, cậu càng ôm Bách Hợp chặt hơn, muốn cô lên tiếng. Cậu biết Bách Hợp hiểu rõ ý mình, trên tầng là phòng của hai người họ, nhà chính của nhà họ Bùi rất rộng nhưng phần lớn là có tác dụng khác. Trên tầng ba cũng có phòng, có điều tầng ba là nơi Bùi Tuấn chơi ghép hình hoặc tập thể thao, đó là trụ sở bí mật của cậu, không ai được tùy tiện vào đấy. Có lúc Lâm Bách Hợp tức giận xông lên tầng, cậu sẽ tự mình lấy khăn lau sạch những vết tích cô ấy để lại.

Vậy mà hiện giờ ông Bùi lại muốn để Lâm Thiên Ngữ ở tầng hai. Trong tòa nhà chia ra làm hai phía đông nam, ở giữa là một hành lang. Phía đông là chỗ của ông Bùi, Lâm Thiên Ngữ là một cô gái trẻ, đương nhiên là không thể ở chỗ ông Bùi. Bà Bùi đã qua đời nhiều năm, chắc chắn cô ta sẽ ở bên chỗ Bùi Tuấn. Nhưng sao Bùi Tuấn có thể chấp nhận người ngoài xâm nhập địa bàn của mình chứ?

Lúc này cậu giống như một con sói nhe răng nanh ra, khó chịu trừng mắt với Lâm Thiên Ngữ.

“Chị à, chẳng lẽ chị không hoan nghênh em à?” Lâm Thiên Ngữ nhìn lưng Bùi Tuấn, rất thông minh không cãi lại cậu. Bùi Tuấn là thái tử của nhà họ Bùi, trước đây cha cũng ba lần bốn lượt dặn cô ta rằng chọc tới ai chứ đừng chọc tới cậu. Đừng giống như Lâm Bách Hợp, không hiểu thân phận của mình và Bùi Tuấn nên thích gây chuyện, làm như thế sẽ rơi vào kết cục bị người ta chán ghét như Lâm Bách Hợp.

Lâm Thiên Ngữ thông minh lựa chọn nói chuyện với Bách Hợp, nhưng cô ta không ngờ Bách Hợp vừa định mở miệng thì Bùi Tuấn đã che miệng cô lại: “Không được nói chuyện với cô ta, chỉ được nói với anh thôi!”

Trước kia không phát hiện ra sự ngang ngược của cậu, Bách Hợp nhìn cậu một cái: “Không phải A Tuấn bảo em nói sao?”

“Anh bảo em nói để cô ta đi.” Bùi Tuấn nghe lời này thì không nhịn được tức tối.

Người là do mình đồng ý mời tới nhà họ Bùi ở, bây giờ lại thấy Bùi Tuấn không nể mặt mình, ánh mắt ông Bùi lóe lên, ông hy vọng cháu trai có thể có thêm sức sống, hy vọng cậu sẽ giống như người bình thường. Ông không dám mong Bùi Tuấn sẽ khỏi bệnh, nhưng nếu chút kích thích có thể khiến cậu nói thêm vài câu, tiện thể để cậu thấy nhiều con gái hơn thì có lẽ tình trạng của cậu sẽ tốt hơn. Cho dù không được như kỳ vọng của ông thì chỉ cần tốt hơn hiện tại là được, thế cũng đủ cho ông hài lòng rồi.

Ông Bùi càng chắc chắn với quyết định của mình, muốn để Lâm Thiên Ngữ ở lại. Lúc nãy ông đã nói chuyện với Lâm Thiên Ngữ, đó là một cô gái thông minh, có dã tâm. Nhà họ Bùi không sợ người có dã tâm, chỉ sợ người vụng về như Lâm Bách Hợp. Lâm Thiên Ngữ ở lại đây không chừng còn thích hợp hơn Lâm Bách Hợp!

“A Tuấn, không được thất lễ, Nhị tiểu thư nhà họ Lâm là khách của chúng ta, trước đây ông đã dạy cháu những gì?” Ông Bùi lạnh mặt khiến trách, ánh mắt Bùi Tuấn ảm đạm, cúi đầu nhìn Bách Hợp, định nói gì đó nhưng Bách Hợp chợt ôm lấy eo cậu, chút ấm áp từ thân thể mềm mại của cô truyền tới khiến cậu ngẩn người. Bách Hợp chớp mắt với cậu, Bùi Tuấn trầm mặc ngồi xuống, gánh nặng trong lòng ông Bùi liền được thả xuống, vừa lòng cười lên:

“Mấy cháu đều còn trẻ, chắc chắn có nhiều chuyện để nói với nhau, ông nội về phòng làm việc trước. Tới lúc ăn cơm sẽ quay lại.”

 

Cậu bé tự bế 14

Ông Bùi vừa dứt lời đã liếc mắt ra hiệu với bà Cầm. Lúc này bà Cầm mới lo lắng cầm hành lý của Lâm Thiên Ngữ lên tầng. Lâm Thiên Ngữ đi gần đến tầng hai thì quay đầu lại nhìn Bách Hợp, mái tóc dài đen bóng phất lên thành một đường duyên dáng. Cô ta không còn dáng vẻ ngây thơ như trước, trái lại trở nên tự tin đầy quyến rũ. Ánh mắt cô ta và Bách Hợp gặp nhau, cô ta nở nụ cười tươi tắn, sau đó mới nhìn Bùi Tuấn, lộ ra vẻ kiên quyết phải có được.

“Tiểu Hợp, tại sao để cô ta ở lại đây?” Giọng nói của Bùi Tuấn có mấy phần buồn bã giống như bị phản bội, ánh mát lên án cô, dáng vẻ vô cùng yếu ớt khiến người ta đau lòng.

Vừa rồi dù sao cậu cũng nể mặt cô, không phản đối nữa. Lòng Bách Hợp như nhũn ra, nắm lấy tay cậu, nói khẽ bên tai: “A Tuấn, hai chúng ta ra ngoài ở mấy ngày đi.”

Hơi thở khe khẽ của thiếu nữ lướt qua bên tai Bùi Tuấn khiến cậu không nhịn được muốn cười, rụt vai lại, sau khi hiểu rõ ý của Bách Hợp rồi thì mắt cậu sáng ngời, sau đó hơi do dự: “Có được không?”

“Được mà, chúng ta ra ngoài sống một thời gian thôi, khi nào bà Cầm đuổi Lâm Thiên Ngữ đi thì sẽ trở về.”

“Anh không thích cô ta, khi nào về nhất định phải bảo bà Cầm sửa lại phòng.” Bùi Tuấn bổ sung một câu, Bách Hợp không do dự liền đáp ứng. Cô biết tính cách của Bùi Tuấn, dù sao thì người phải làm việc mệt nhọc cũng không phải cô nên rất thoải mái đồng ý.

Ý cười trên mặt Bùi Tuấn càng rõ hơn, cậu cũng học theo hành động nói bên tai của cô: “Còn phải cầm theo chăn gối của chúng ta, cậu thích chăn của Tiểu Hợp, cả quần áo nữa, còn có…”

Nếu để cậu nói thêm gì chắc không thể kết thúc được, Bách Hợp nhìn cậu một cái, làm động tác im lặng, bảo cậu ngồi tại chỗ chờ mình một lúc. Tuy Bùi Tuấn muốn đi theo cô nhưng cuối cùng vẫn đồng ý.

Nhân lúc xung quanh không có nhân vật quan trọng nào, Bách Hợp lên tầng, về phòng mình thu dọn chăn đệm sạch sẽ, cầm mấy bộ quần áo nhét vào trong túi. Lúc chạy xuống tầng còn sợ bị người ta nhìn thấy, thấy Bùi Tuấn vẫn ngoan ngoãn ngồi trên ghế sofa như lúc mình đi, ngay cả mắt cũng không đảo một cái, cô liền đưa hết đồ trên tay cho cậu. Sau đó lại tự mình lên tầng lấy nốt một đống quần áo và sữa tắm dầu gội cùng vài thứ lặt vặt khác. Những đồ này là hàng đặc chế riêng cho nhà họ Bùi, bên ngoài dù có tiền cũng không mua nổi. Bùi Tuấn đã quen dùng những thứ này. Cô thu dọn toàn bộ vào trong hai cái vali rồi xuống tầng, có hai người hầu nữ nhìn thấy nhưng mặc kệ.

Trước kia Lâm Bách Hợp từng gây chuyện muốn rời khỏi đây, chẳng biết đã bao nhiêu lần rồi, cuối cùng cũng vẫn ngoan ngoãn trở về, không ai thực sự để ý Bách Hợp có rời khỏi đây hay không. Nhìn cô kéo vali ra, ai nhìn cũng thấy bình thường, chỉ có điều không ngờ rằng bảo bối của ông chủ cũng bị bắt cóc theo.

“A Tuấn, anh có biết lái xe không?” Xe trong gara của nhà họ Bùi không thiếu, nhưng hễ Bùi Tuấn ra ngoài thì đều có người lái xe. Cha mẹ cậu xảy ra tai nạn xe hơi qua đời, thế nên Bách Hợp cũng sợ trong lòng cậu bị ám ảnh. Nhưng cô không quen lái xe, trước khi cô gặp chuyện mới học một thời gian, lái không ổn định lắm, mấy lần làm nhiệm vụ trước cô cũng không lãng phí thời gian đi học lái xe, chủ yếu là tập võ. Bây giờ thành phố đang có tuyết rơi, với trình độ lái xe của cô thì e là sẽ xảy ra chuyện.

“Tìm chú Chu  không được sao?” Bùi Tuấn cúi đầu, tò mò nhìn Bách Hợp. Tay cậu đang đeo hai cái túi lớn, Bách Hợp còn giao thêm một vali đồ cho cậu. Quý công tử luôn luôn mười phần tiên khí giống như không nhiễm khói lửa nhân gian bây giờ chẳng khác gì dân chạy nạn bình thường. Bách Hợp vừa nhìn một cái đã muốn phì cười.

“Chúng ta lén trốn đi mà, làm sao để người khác biết được? Lẽ nào A Tuấn muốn bị bắt trở về với Lâm Thiên Ngữ à?” Cô hỏi lại Bùi Tuấn một câu, Bùi Tuấn liên tục lắc đầu.

Bách Hợp nhịn cười, vươn tay vuốt mặt cậu, tai Bùi Tuấn hơi đỏ lên, nhỏ giọng nói: “Để anh lái xe.”

Cô tiện tay lấy chìa khóa xe từ chỗ chú Chu vẫn để, hai người đặt đồ ở phía sau xe, Bùi Tuấn ngồi trên ghế lái, im lặng một lúc, tới khi Bách Hợp cho rằng cậu không thể làm được thì cậu lại khởi động xe, đợi tới khi động cơ nóng lên liền đảo tay lái ra khỏi gara.

Dưới tên hai người đều có biệt thự. Cha Lâm không có tình cảm gì với cô con gái lớn, hơn nữa cô còn ầm ĩ đòi tách khỏi Bùi Tuấn nên ông ta càng không thích, có điều vì muốn tỏ vẻ coi trọng con gái trước mặt nhà họ Bùi nên đã sang tên cho Bách Hợp một căn biệt thự trong thành phố. Căn biệt thự này không thể so với nhà họ Bùi, trong khu biệt thự có một vườn hoa lớn và rất nhiều biệt thự, hộ gia đình cũng không ít, may mà biệt thự này ở biệt lập, nếu không thì e là Bùi Tuấn sẽ không chịu ở.

Bên trong thường xuyên có người quét tước khá sạch sẽ. Vừa đến một nơi xa lạ, hai người sẽ ở Chu, Bách Hợp lập tức chỉ huy Bùi Tuấn xếp quần áo trong tủ. Lúc cậu xếp quần áo thì cô đi trải giường. Trải giường xong, Bách Hợp quay đầu nhìn Bùi Tuấn thì thấy cậu còn đang gấp quần áo thật gọn gàng rồi mới cho vào tủ. Cậu gấp rất cẩn thận, mỗi một góc cũng phải ngay ngắn, dường như chỉ có vậy mới khiến cậu vừa lòng. Bách Hợp không phải người như cậu, lúc này cô sờ bụng mình, thấy bầu trời đã dần tối, dứt khoát đẩy cả vali đồ và quần áo vào trong tủ.

“…” Bùi Tuấn mím môi, cậu cố kiềm chế ý nghĩ lấy tất cả quần áo ra gấp lại một lần nữa, nhất thời không thể tỉnh táo nổi, tay nắm thành đấm. Bách Hợp nhìn cậu nói: “A Tuấn, em đói, chúng ta đi ăn đi.”

“Không thể ăn linh tinh bên ngoài được.” Bùi Tuấn nghiêm túc nói một câu, cậu ngồi trên giường, lưng thẳng tắp, ngẩng đầu nhìn Bách Hợp đứng trước mặt mình, có vẻ quyến rũ khác thường. Bách Hợp biết một ngày ba bữa cậu không thích ăn bên ngoài, trước đây nhà họ Bùi có người nấu ăn, đương nhiên không cần hai người quan tâm ăn cái gì. Cô suy nghĩ một chút, tay nghề nấu ăn của cô cũng khá tốt, lập tức kéo cậu dậy: “Vậy chúng ta đi mua thực phẩm, tự mình nấu.”

Mặt Bùi Tuấn lộ ra ý cười thẹn thùng, nhẹ nhàng gật đầu: “Được.”

Đi cùng với Bách Hợp, cậu phát hiện mình không ghét lái xe như tưởng tượng, trái lại vì có cô nên cậu còn lái nghiêm túc hơn bình thường.

Cậu không thích cảnh đông đúc ở siêu thị nhưng Bách Hợp lại kéo tay cậu, bảo cậu đẩy xe vào đó, còn chỉ trỏ hỏi muốn ăn gì. Bùi Tuấn lại cảm thấy có lẽ đi siêu thị cũng không đến mức không thể chịu nổi, chỉ có điều cậu luôn vô ý né tránh những vết bụi trên sàn nhà.

“Đây, đây nữa, cả đây, em muốn tất cả chỗ này.” Lần này Bách Hợp mang theo thẻ, nhặt liên tiếp nhiều thứ cho vào xe đẩy. Cô đi đến chỗ bán sữa tươi, nhớ tới lúc ở nhà, trước khi đi ngủ Bùi Tuấn sẽ uống sữa, định lấy một ít. Nhưng Bùi Tuấn thấy chai sữa có nước đông lạnh ở ngoài liền cau mày giữ chặt tay cô. Cậu đã nhẫn nại rất lâu rồi, bây giờ không thể nhẫn nại thêm được nữa, cậu lấy khăn tay phủ lên chai sữa, ánh mắt vừa cẩn thận lại vừa bới móc nhìn chai sữa nửa ngày, sau đó tỏ ra vô cùng ghét bỏ đặt nó về chỗ cũ.

“Anh không uống sao?” Bách Hợp tò mò nhìn cậu một cái. Cô đã nhìn nhãn hiệu rồi, là hàng nhập khẩu, khá nổi tiếng.

Bùi Tuấn lắc đầu, trên mặt lộ ra vẻ bực bội: “Lúc lắc nó lên, tiếng vang không giống bình thường.”

Bách Hợp ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào cậu rất lâu: “…”

Ai sẽ chú ý tới việc lắc sữa bò lên thì tiếng động có gì khác nhau chứ, chỉ có người hà khắc với loại chuyện này như cậu thì mới nghe ra được. Cô biết không thể ép Bùi Tuấn uống, nếu ép cậu thì dù cậu có uống cũng sẽ khó chịu rất lâu. Cô đành lấy thứ mình muốn dùng, sau đó nhìn dáng vẻ chịu đựng không mở miệng của Bùi Tuấn, Bách Hợp không nhịn được bật cười.

Mua một đống thực phẩm, ban đầu Bùi Tuấn còn có vẻ ghét bỏ, nhưng khi nghe là Bách Hợp muốn ăn, cậu cũng bắt đầu lựa chọn. Có điều ngay cả củ tỏi cậu cũng quan sát rất lâu, nếu có chỗ nào khiến cậu không vừa lòng liền bị vứt bỏ một cách vô tình. Bách Hợp đành nhặt lung tung rồi kéo cậu ra chỗ tính tiền.

Hai người dạo siêu thị rất vui vẻ, không để ý rằng khá nhiều người nhìn bọn họ với ánh mắt hâm mộ. Mãi tới khi thanh toán xong, thoải mái ra về, vẫn có rất nhiều ánh mắt thẫn thờ nhìn theo Bùi Tuấn.

Lái xe về nhà, mua sắm nhiều đồ dùng hàng ngày khiến cả hai đều hài lòng, nhưng bên nhà họ Bùi thì đang nổ tanh bành. Ông Bùi nghe tin không thấy cháu trai bảo bối thì suýt nữa ném đồ đạc đến mức tạo thành một cái hố trong nhà.

“Đi tìm ngay cho tôi! Chỉ hai người mà cũng không trông chừng được!”

Xem video ghi lại, ông Bùi thấy Bách Hợp xách đồ đạc xuống tầng, Bùi Tuấn vô cùng vui sướng chạy theo cô, không hề phản đối. Ông Bùi vừa đưa một cô bé về nhà thì cháu ông đã bị người ta mang đi mất. Ông biết tính cách cháu trai, cậu không quen sống ở ngoài, sớm muộn gì cũng trở về nhà. Ông gọi điện cho người đi kiểm tra chiếc xe kia đang ở đâu, xác định được chỗ ở của hai người rồi thì ông Bùi cũng không quan tâm nữa.

Tuy ông lo lắng cho cháu trai, cũng không thích hành động bắt cóc của Bách Hợp, nhưng không thể không bội phục cô. Cô dỗ được Bùi Tuấn luôn đắm chìm trong thế giới riêng đến mức này, khiến cậu vứt bỏ nỗi ám ảnh trong lòng để lái xe, khiến cậu chuyển tới sống ở một nơi xa lạ không có cảm giác an toàn, mỗi việc đều khiến ông kinh ngạc. Có điều đúng là làm càn quá mức!

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion34 Comments

  1. Haha. Cái này là vỏ quýt dày có móng tay nhọn. Ông Bùi dẫn Lâm Thiên Ngữ về nhà để tăng thêm sự lựa chon cho Bùi Tuấn. Không ngờ Bách Hợp lại rủ Bùi Tuấn đi trốn khỏi nhà vậy mà Bùi Tuấn cũng chịu đựng được. Có vẻ cuộc sống riêng của hai người đầy thú vị đây. Mong chương sau. Cảm ơn editor

  2. Hoho… đáng đời ông Bùi ah ^^… này thì mang Lâm Thiên Ngữ vào nhà nè… mà ông Bùi cũng xì tin dâu nhỉ ^^… già rùi mà cứ y như là trẻ con ý ^^… ganh tỵ với Bách Hợp tỷ vì giành được sự chú ý của BT mới ghê chứ ^^… bội phục ông cụ lun ấy chứ ^^… không bít lần này BT ra ngoài có sống được không nhỉ… mong sao hai anh chị sống được là ta vui rùi nha ^^… nếu sống được chắc ông Bùi rớt cằm thiệt lun quá ah ^^… hihi… thank nhóm editor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  3. Sau vụ việc này nếu Lâm Thiên NGữ biết mình biết ta, ý ta là còn biết xấu hổ ý thì sẽ tự động dời khỏi nhà họ Bùi. còn nếu vẫn có ý nghĩ tranh giành với chị hợp thì chuần bị tinh thần đi là vừa. Ông Bùi sau lần này ko biết còn có ý nghĩ nào khác nữa ko. chứ với tình hình này thì anh BT sẽ ko về nhà đâu.

  4. haha đáng đòi ông bùi nha, ông cũng cố chấp muốn tốt cho cháu nhưng lại không nhìn nhận vào những cảm xúc và thay đổi của bùi tuấn mà luôn mặc định nghiễm nhiên bùi tuấn vẫn còn bị bệnh nặng, giờ không biết chị còn phải ứng phó với tiểu tam kia ra sao nữa

  5. Nghe miêu tả khúc BH tỷ kéo vali BT vui vẻ sách bọc đồ chạy theo thấy cưng gì đâu luôn, hâm mộ qtqđ. Ông nội Bùi ghen rồi kìa kkk

  6. Ôi đọc vâu truyện này thấy ai cũng dễ thương từ chú chu ông bùi vài bùi tuấn nữa dễ thuông chết mất cơ mà ghét con em cùng cha khác mẹ và ghét cha mẹ bách hợp ghê

  7. Oa oa Hợp tỷ đã bắt cóc đk tháu tử Bùi gia theo mình trốn ra ngoài rồi . Tung hoa …tung hoa nào… Mà a BT sao mà dễ thương thế chứ ;69

  8. hừ mún Bùi Tuấn hết bệnh mà ko dùng biện pháp mạnh sao đc … chị đã giúp ông mà ông còn dám bảo người ta làm càn … z thì chờ mà mất cháu đi … mìn chị Bh cũng nuôi đc Bùi Tuấn .. hứ

  9. Bách Hợp tỷ thật quả đúng là nữ cường mà. Chí có chị mới dám bắt cóc thái tử nhà người ta đi bỏ trốn thôi. ;69 ;69 ;69
    Chắc là ông Bùi Tuấn tức ói máu ra nhỉ ;94 ;94 ;94
    Thật mong chờ không biết 2 người kia sẽ sống như thé nào nữa. ;93 ;93

  10. Bách Hợp dụ dỗ Bùi Tuấn cứ như dụ trẻ con ấy. Cho tới bây giờ thì đây là thế giới mình thích nhất. Nam chính ngây thơ trong sáng. Bách Hợp Cứ như mẹ trẻ bắt cóc Bùi Tuấn vậy. ;48

  11. Ông Bùi sau lần này ko biết còn có ý nghĩ nào khác nữa ko. chứ với tình hình này thì anh BT sẽ ko về nhà đâu.

  12. Ông Bùi chắc tức thiếu điều nổ phổi mất, vui thì có mà bực nhiều hơn, ha ha! Chị Bách cũng quá mức cao tay rồi, anh Tuấn có chút ngây thơi nhưng mà có máu phúc hắc ngầm đó nha

  13. ông nội Bùi này cũng bị mắc chứng luyến cháu đấy à, lúc con ngta không quan tâm đến cháu ông thì ông trách mắng, lúc ngta quan tâm đến cháu ông, làm cho cháu ông thay đổi thì ông lại tìm cách phá hoại, đúng là có bệnh thần kinh mà, đừng có tham quá mà mất cả chì lẫn chài.
    BT với Hợp tỷ đi siêu thị chắc là giống là 1 đôi vợ chồng son yêu thương nhau nên mới nhiều người hâm mộ đây mà.hi

    tks tỷ ạk

  14. Nhah Bùi Tuấn giống nàng dâu nhỏ hay thẹn thùng, tưởng tượng cảnh hai người đi siêu thị đã thấy y như cặp vợ chồng son lần này ông Bùi chắc tức hộc máu ;41

  15. Uh, muốn kéo gái vô nhà – được, muốn zô tranh chồng với chị – được, chị chấp hết, chị dẫn chồng chị đi bụi ;94 ;97

  16. Ông này ngộ, con trai tự bế đốt tiền chữa bệnh ko khỏi, nay có ng giúp thì trở mặt đòi đuổi. Công nhận

  17. Thiển ngữ trơ trẽn dễ sợ, ghét cái loại con gái trong bụng đầy mưu mô mà bề ngoài tỏ vẻ trong sáng thánh thiện. Ông già thì thương cháu quá nên thành ra không phân biệt đúng sai gì hết

  18. Aaa, vợ chồng son nhà ng ta nha, hp quá đi mà, con mụ Thiển Ngữ này vô sỉ dễ sợ, đã k thích rồi mà cứ đeo bám theo, ông Bùi lần này phải rút kinh nghiệm thật nhiều nha

  19. Rủ được cả thiếu gia nhà người ta bỏ nhà đi bụi, em đến phục chị đó Bách Hợp à.
    Loại hoa sen trắng kiểu Lâm Thiển Ngữ khó chịu thật đấy, giả tạo vcđ, nhưng sự thật là trên đời quá nhiều sen trắng :)))
    P.s: cảm ơn team editor nhiều nhiều nhé

  20. Chap này BT ngược LTN, cảm thấy thóa đáng. Nhỏ này chỉ biết gato với cả nguyên chủ lẫn bh. còn Bt thì tai thính và tinh thật, biết đc sự khác nhau trong từng tiếng lắc :))) ;85

  21. Trong bùi tuấn mình cứ có cmar giác phảng phất chút gì đó của lý duyên tỉ ấy nhỉ ;69 a này cưng chiều bh tận trời

  22. ông Bùi tự tin quá mức rồi, cứ như thế này cháu trai quen địa bàn mới chỉ có hai người, sẽ không thềm về Bùi gia nữa lúc đó mới méo mặt. Đợi chờ Lâm Thiên Ngữ nhục mặt cút đi, kiểu cướp đàn ông người khác là k chấp nhận được

  23. Cẩm Tú Nguyễn

    BH quá cao tay, dẫn BT đi luôn. 2 người mà đi luôn không về, thì ông nội bùi mới biết sợ. Màn bỏ trốn thật buồn cười quá

  24. Nhìn cách anh chị ở cùng nhau giống như vợ chồng trẻ í nhở? Tính chiếm hữu của ca cao ghê cơ, đến nói chuyện vs ng khác cũng k cho nữa. Hành động bỏ trốn của anh chị dễ thương ghê ^^~

  25. Bách Hợp đúng là cao tay thật, Lâm Ngữ Kì vừa vào nhà họ Bùi thì chị đã dẫn anh bỏ trốn không cho cô ta một cơ hội nào. Hai anh chị ở chung với nhau mấy ngày không biết sẽ có chuyện gì xảy ra không. lúc hai anh chị trở về nhà họ Bùi chị sẽ trừng trị con nhỏ em đấy

  26. Ôi BT vs BH thật là ngọt chết người ta mà mua đò tuy k thích nhưg biết BH muốn ăn thì BT đều đồg ý cả ;69 hehe đág đời ông Bùi nhé ai bảo bắt ép cháu trai làm chi để cháu n bỏ nhà ra đi ;97

  27. Lần này đích xác Bùi Tuấn bị Bách Hợp dụ dỗ … đã thế Bùi Tuấn còn vui vẻ chạy theo nữa chứ ha ha ha … xác định là ông Bùi đã bị người ta lừa mất đứa cháu nội rồi!!!! ;19 ;19 ;19

  28. Ông Bùi à nhiều lúc cứ cố chấp làm theo ý mình chưa hẳn là đúng đâu. Anh chị dọn ra ngoài sống thế giới 2 người hạnh phúc quá đi

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close