Bia Đỡ Đạn Phản Công – Kính Hà Long Vương báo thù 5+6(hoàn)

55

Kính Hà Long Vương báo thù (5)

Edit: Theresa Thai

Beta: Sakura

Viên Thủ Thành đã tự tính cho mình một quẻ, biết chỉ sợ hôm nay mọi sự không tốt, có người bới móc, quẻ tượng cho thấy nơi phát ra là sông Kính Hà, vốn hắn không để Kính Hà Long Vương ở trong lòng, lúc này nhìn thấy Bách Hợp, Viên Thủ Thành liền không dám khinh thường nữa, vừa cảnh giác nhìn Bách Hợp, vừa ngồi xuống ghế.

“Nghe nói tiên sinh thông âm dương biết thiên lý, không biết tiên sinh có thể mở giúp ta một quẻ không?” Bách Hợp ngồi xuống trước sạp hàng của Viên Thủ Thành, trên mặt lộ ra mỉm cười.

Hai người này, một người là tiên sinh âm dương nổi danh trong thành Trường An, tính quẻ không có một điểm sai, mà người còn lại thì tuy có dung mạo xa lạ, nhưng tướng mạo lại vô cùng tuấn tú, khiến cho người nhìn mà cảnh đẹp ý vui, bởi vậy dần dần người vây xung quanh liền nhiều hơn.

“Không biết tiên sinh đến từ đâu?” Bàn tay cầm quẻ bói của Viên Thủ Thành hơi khựng lại, rồi giống như điềm nhiên như không có việc gì hỏi một câu, hắn cầm một mai tiền quơ mộ vòng trên mặt bàn, mai tiền này đã được đặt ở vị trí tương ứng rồi, trước đây hắn bói quẻ chưa bao giờ vận dùng đến chiêu thức này, lúc này hắn lại bắt đầu bói với sắc mặt vô cùng lúng túng, qua không bao lâu đầu cũng đã đổ đầy mồ hôi.

“Ta cho rằng trong lòng Viên tiên sinh đã biết rõ xuất xứ ta rồi, ta muốn kể cho tiên sinh nghe một câu chuyện, thỉnh tiên sinh chỉ cho ta chỗ nào sai.” Bách Hợp nói đến đây, hơi mỉm cười: “Chuyện kể rằng, sông Kính Hà có một vị Long Vương, quản lý vùng thuỷ vực của Kính Hà, một ngày, trong thành Trường An có một vị cao nhân đắc đạo, mỗi ngày sau khi nhận cá chép của ngư ông, liền chỉ cho ông ấy chỗ đánh bắt Thủy tộc ở trong sông…” Giọng nói của Bách Hợp không nhanh không chậm, thanh thúy êm tai, lại khiến cho sau gáy của Viên Thủ Thành chảy ra mồ hôi lạnh, sau lưng lại càng đã đổ mồ hôi ướt áo.

“… Kính Hà Long Vương cầu Hoàng đế, nhưng Hoàng đế lại nói không giữ lời, khiến cho ông ấy chết, ông ấy không phục, hồn phách vẫn dây dưa Hoàng đế, cuối cùng lại thúc đẩy Phật pháp của Đại Đường phồn vinh. Hòa thượng đó chính là đệ tử Linh Thiền Tử của Phật tổ đầu thai chuyển thế, bởi vì chuyện của Kính Hà Long Vương mà đi Tây Thiên thỉnh chân kinh, cuối cùng lúc đi ngang qua sông Hắc Thủy, lại bị một con Hà yêu bắt đi.” Bách Hợp nói rõ lai lịch của thầy trò Đường Tăng đến từng chi tiết, sắc mặt Viên Thủ Thành lại càng là xanh trắng dan xem khó coi hơn vài phần, hắn ta đứng bật dậy muốn nói, rồi lại cố nén không nói lời nào, hai chân không ngừng run.

Tuy hắn ta tính được chân tướng, nhưng quẻ tượng của Bách Hợp, hắn tính sao cũng không tính ra được, mà lúc này Bách Hợp lại nói ra tình cảnh sau này mà cỗ thân thể này của cô có khả năng gặp phải, thế thì sao có thể không khiến Viên Thủ Thành sợ hãi vạn phần được chứ? Thiên cơ bất khả lộ, cho dù là người tu đạo có tu vi cao thâm như hắn ta, dù là tu đạo vốn chính là đi ngược lại với ý trời, sợ rằng dù là Ngọc Đế thì cũng không thể làm gì hắn ta, nhưng dù cuối cùng có thể trốn được thiên binh thiên tướng, cũng tránh không khỏi sự trừng phạt của Thiên Đạo.

“Vậy sau đó thế nào?” Rất nhiều dân chúng thành Trường An đang vây xung quanh nghe thế, trong lòng đã hiếu kỳ lại không nhẫn nại nổi kích động hỏi: “Vậy sau đó Đường Tăng có bị ăn không?”

Viên Thủ Thành: “…”

Đường đường là Kính Hà Long Vương lại đến tìm hắn tính sổ, giờ đây lại bị dân chúng vô tri xem thành người kể chuyện, trong lúc vô tình Kính Hà Long Vương đã gây ra biến số, sáng qua lúc bói quẻ hắn mới biết được chuyện sau này không ổn, thật không nghĩ đến quẻ tượng lại thành hiện thực nhanh như vậy, mới qua một ngày, hắn lại không nhìn thấu tu vi của Kính Hà Long Vương, giống như bị sương mù ngăn cản vậy, thật sự đã khiến cho Viên Thủ Thành bối rối. Một khi xuất hiện biến số, rất nhiều chuyện trong đó đều sẽ thay đổi, sợ rằng Thiên Đạo sẽ nghĩ biện pháp sửa lại, nhưng nếu điểm xuất phát của Kính Hà Long Vương không giống với lúc trước, nếu chỉ làm cho Kính Hà biến hóa thì cũng còn may, nếu không chỉ sợ muôn dân trăm họ đều sẽ rối loạn.

“Sau đó? Sau đó, ngươi nói xem, yêu quái kia là ai?” Bách Hợp mỉm cười, tuy lúc này cô là thân nam nhi, nhưng lại có dung mạo tuấn tú dị thường, lúc này cười lên lại khiến cho dân chúng đặt câu hỏi bên cạnh không nhịn không thấy ngẩn ngơ, trên mặt hơi đỏ lên, suýt nữa đều đã quên vừa nãy mình vẫn còn đang hỏi.

“Yêu quái kia vốn là do Kính Hà Long Vương sinh ra, chỉ là sau khi Long Vương chết Tây Hải Long Vương quản giáo hắn ta sơ sót, cho nên dạy cho hắn ta chiếm động làm Vương, từ đó về sau không có kết cục tốt.” Bách Hợp phủi phủi tay áo, mí mắt buông xuống che khuất suy nghĩ trong mắt, người bốn phía nghe được một kết quả như vậy, còn chưa kịp cảm thán các tăng nhân đã hao hết sức chín trâu hai hổ để thỉnh kinh cho Hoàng đế, thì ngược lại đã bắt đầu có chút đồng tình với vị Kính Hà Long Vương đã chết sớm kia: “Vị Long Vương kia cũng là bị chết oan uổng, chỉ đấu khí với người ta mà thôi, lại bị chém đầu, cũng thật sự quá đáng tiếc một chút!”

Người này vừa nói xong, trên không trung thành Trường An vốn còn trời quang nắng ấm, trong chớp mắt lại mây đen giăng đầy, vùng thuỷ vực này vốn nằm trong quyền quản lý của Bách Hợp, là nắng mưa hay sấm sét, lúc nào xảy ra, kéo dài bao lâu, dù là muốn mưa sớm, thì cũng nên do Ngọc Đế ban bố ý chỉ, sau đó do Bách Hợp chấp hành, nhưng lúc này còn chưa có sự cho phép của cô, mà trên trời đã có tia sét màu tím xẹt qua, tiếng sấm rền vang một tiếng nối tiếp một tiếng.

“Khinh người quá đáng!” Bách Hợp đứng dậy, sắc mặt âm trầm xuống, ngay lúc đó chỗ mà Viên Thủ Thành đã trầm mặc hồi lâu đang ngồi bỗng vang lên một tiếng ‘Răng rắc’ thật lớn, một tia sét màu tím lớn khoảng cánh tay xé toang bầu trời giáng xuống, trực tiếp đánh thẳng vào sạp hàng của Viên Thủ Thành, chẻ cái bàn kia ra làm hai, người xung quanh sợ hãi kêu lên, nhưng sắc mặt Viên Thủ Thành lại hết sức khó coi: “Ta tiết lộ Thiên Cơ, lại giúp ngư ông tham lam bắt cá, vốn nên sớm nghĩ đến kết cục hôm nay, chỉ có điều lại không nghĩ tới là bị Long Vương vạch trần! Nay ngài đã phát hiện tiền căn hậu quả, có lẽ đã không còn sợ Thiên Đạo nữa, nhưng bần đạo là người nhỏ lực yếu, không dám chống lại Thiên Đạo.”

Mọi người xung quanh vốn đã cuống quýt trốn vào dưới mái hiên, nghe được lời này của Viên Thủ Thành, đều không hẹn mà cùng quay đầu lại nhìn chằm chằm Bách Hợp, vẻ mặt vẻ giật mình.

‘Ầm!’ Tiếng sấm rền vang đinh tai nhức óc vang lên, giống như lòng đất đều đang run lên vậy, rất nhiều người đều cuống quýt quỳ xuống, không ngừng dập đầu liên tục hô: “Lão thiên gia tức giận rồi, lão thiên gia tức giận rồi!”

Trong tiếng hô, một tia sét lại lại phá nát chân trời đánh thẳng xuống đầu Bách Hợp, hai má Viên Thủ Thành liền co rút lại, vừa muốn nói chuyện, thì hắn ta lại thấy được tình cảnh hết sức ngạc nhiên không dám tin trong cả đời, Bách Hợp lại vươn quạt xếp trong tay lên, một tay đỡ lấy tia sét ngay trên đầu kia!

Đây chính là Cửu Thiên Thần Lôi, cũng không phải là sấm sét bình thường do Thiên Lôi Điện Mẫu phát ra, ở bên trong ẩn ẩn mang theo ánh sáng tím, vậy mà Bách Hợp lại có thể tiếp được nó, ngay cả Đại Năng trên trời nhìn thấy sấm sét như vậy cũng sẽ nhẹ thì trọng thương, nặng thì tan thành mây khói, một Kính Hà Long Vương nho nhỏ lại không biết từ lúc nào đã có bản lĩnh như vậy, sinh ra biến cố thế này.

“Bản vương là Vương của Kính Hà, trong thành Trường An nên có bao nhiêu mưa, lúc nào có sấm sét phải do Bản vương quyết định!” Trong thành Trường An này là địa bàn của cô, hôm nay lại có kẻ dám xâm phạm, Bách Hợp cười lạnh một tiếng, cảm thấy tia sét kia ở trên tay cô đang run lên ‘Xoẹt xoẹt’ muốn nương theo tay cánh tay cô mà chạy vào trong thân thể, cô không khỏi hơi ngẩng đầu, khuôn mặt vốn tuấn tú xa lạ trong chớp mắt liền biến thành một cái đầu rồng cực lớn, trực tiếp phóng thẳng lên trời!

Vừa nãy còn nghe vị thiếu niên này đang kể chuyện Kính Hà Long Vương, trong chớp mắt mọi người liền tận mắt thấy thiếu niên kể chuyện kia hóa thân thành rồng, trong thời gian ngắn rất nhiều người liền quên mất chuyện Thiên Đạo sét đánh, người người đều ngơ ngác nhìn chằm chằm Bách Hợp.

Trên bầu trời vang lên một tiếng rồng ngâm, thân thể Bách Hợp hoàn toàn triển khai trong không trung, cô chưa bao giờ biết sau khi hoàn toàn hóa thân thành rồng lại sẽ có cảm giác sảng khoái như vậy, trong tầm mắt của dân chúng thành Trường An thân ảnh của cô từ lớn biến thành nhỏ, cuối cùng dần dần biến mất trong đám mây đen.

Trên Nam Thiên môn, một đội thiên binh thiên tướng đã đứng chờ, loại Lôi kiếp này xuất hiện khiến cho Thiên cung cũng đều chấn động một hồi, Ngọc Đế sốt ruột nên liền phái người đi xem, nhưng chỉ thấy giữa tầng mây có một con rồng khổng lồ đang bay lượn trong mây mù, Lôi kiếp xuất hiện ngoài Cửu thiên không ngừng đánh vào người cô, lại bị cái vẩy rồng khổng lồ muôn màu muôn vẻ kia cản lại, ngẫu nhiên có một vài tia sét lớn khiến cho đám thiên binh cảm nhận được uy áp đều không nhịn được muốn tránh, có thể tưởng tượng được lúc đánh vào thân thể rồng sẽ có uy lực cỡ nào!

Tuy Bách Hợp có thể chống đỡ phần lớn Lôi kiếp, nhưng sét này cũng không phải sét bình thường, đánh xuống trúng người cô cũng rất đau, nhất là tia sét vừa mạnh vừa to vừa rồi, lúc đánh trúng người cô còn khiến cho vẩy rồng bị lật lên, vẩy rồng bị lật lên sẽ đau đến cỡ nào? Không khác nào đang phải chịu quả hình, vì chống lại Thiên Đạo, vì thoát khỏi vận mệnh đã định sẵn của lão Long Kính Hà, cô đã ở trong Không gian suốt mười vạn năm!

Mười vạn năm đó! Đó là khái niệm gì, không có người nói chuyện, không có một bóng người, không có cách nào nhúc nhích, chỉ còn lại mỗi việc tu luyện vô tận đầy buồn tẻ, cuộc sống như thế hoàn toàn có thể tra tấn một người đến điên, cô chịu nhiều khổ cực như vậy vì cái gì, chỉ là muốn tránh khỏi kiếp nạn của gia đình mình, không muốn ngồi yên trở thành đá đặt chân mà Thiên Đạo đã sắp đặt thôi, cô sai rồi sao? Vì cái gì Thiên Đạo sắp đặt thế nào liền phải làm theo như vậy, rõ ràng lão Long Kính Hà có vô tận oan khuất, vì sao Thiên Đạo lại không nhìn thấy?

Cũng bởi vì đám nhân vật chính có vận mệnh được định sẵn, cho nên Tôn Ngộ Không đại náo Thiên cung một trận, cuối cùng lại được phong làm Tề Thiên Đại Thánh, chỉ bị Phật tổ nhốt dưới Ngũ Hành Sơn năm trăm năm, mà Trư Bát Giới đùa giỡn mỹ nữ chỉ bị đánh xuống phàm trần, Sa Tăng làm vỡ chén Lưu Ly lại chỉ bị đày xuống sông làm yêu tinh, mỗi người đều có cơ hội hối cải để làm người mới, chỉ có mỗi cô là phải chết!

Nghĩ như vậy, Bách Hợp cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, trong đầu giống như có một nỗi oan khuất bốc lên, khiến cho cô cũng không khống chế được cảm xúc của mình nữa, tuy trong lòng cô thầm kêu không xong, nhưng cái thân thể khổng lồ này đã lướt qua Nam Thiên môn phóng thẳng đến Cửu Thiên. Cái đuôi của cô quét qua, một góc của Nam Thiên môn nguy nga đã bị sụp đổ, tất cả những thứ này đều được xây bằng Đá Ngũ Sắc còn dư lại mà lúc Khai Sơ Nữ Oa đã đích thân đào được, độ cứng tất nhiên không cần phải nói, trong đó còn ẩn chứa Thần lực, cứ nhìn lần Tôn Ngộ Không đại náo liền có thể nhìn ra được, nhưng lúc này Bách Hợp chỉ quét nhẹ một cái thì một góc đã nát, Nhị Lang Thần vội vàng chạy đến lại càng hoảng sợ, chỉ nhìn thấy loáng thoáng một cái đuôi rồng đang đung đưa giữa tầng nây, tiếng gầm vang lên, và mấy tên thiên binh thiên tướng giống như cũng đã có chút không chịu nổi.

“Vừa nãy đã xảy ra chuyện gì?” Lúc này Thái Thượng Lão Quân chạy vội đến, bấm ngón tay, lại không tính ra, Tinh Quân từ các hướng mang theo sắc mặt hốt hoảng xuất hiện ở bên ngoài Nam Thiên môn, đã không biết bao nhiêu năm, bọn họ chưa từng cảm nhận được uy hiếp như vậy, dù là lần trước Tề Thiên Đại Thánh đại náo Thiên cung, thì nhiều nhất cũng chỉ khiến Thiên cung người ngã ngựa đổ thì, cũng không có cái loại uy áp cường đại khiến cho người ta sợ hại này, thật giống như lúc Thần Ma xuất hiện trong thời kỳ Thượng cổ, khiến cho trong lòng chúng tiên bị bịt kín một tầng sương mù dày đặc.

 

Kính Hà Long Vương báo thù (6)

Lúc này Bách Hợp gầm to uy vũ vô cùng bay thẳng đến Cửu Thiên, nhưng trong lòng lại đang yên lặng rơi lệ, cứ khí thế lúc mạnh lúc yếu như vậy là muốn nháo kiểu gì? Cô không muốn ngay cả đối thủ còn chưa thấy liền xông lên trước ah, Thiên Đạo khó lường như vậy, mình nên làm nhất chính là cụp đuôi mà sống mới đúng, vì sao lúc này cô lại hùng hổ xông lên trước vậy?

Cô âm thầm kêu tên Lý Duyên Tỷ, nhưng lúc này Lý Duyên Tỷ lại không đáp lại lấy một tiếng.

Sống một mình trong Không gian mười vạn năm, tâm cảnh của cô cũng xuất hiện vấn đề, tâm tình bất ổn, vốn tinh thần lực đã không cao, lúc này bị nỗi oán hận của lão Kính Hà Long Vương tác động, càng làm cho cô nổi điên giống như bị tẩu hỏa nhập ma vậy!

Bách Hợp yên lặng thắp cho chính mình một ngọn nến, lúc này bốn phía bên ngoài Cửu Thiên đều là tiếng gầm hùng vĩ vang vọng của cô, cô chưa bao giờ biết sau khi mình hóa thành rồng còn có thể có tiềm lực lớn như vậy, có thể phát ra tiếng gầm cao như thế, lúc này cô còn có thể cảm thấy mình hệt như một kẻ điên vậy, sau khi bay lên đến Cửu Thiên vẫn còn bay loạn khắp nơi.

Lúc đầu cô cảm thấy thân thể mình rất hùng mạnh, nhưng sau khi vừa bay qua khỏi Nam Thiên môn thì cái thân thể nhỏ bé của cô đặt vào trong không gian rộng lớn vô tận này liền không đủ nhìn, tia sét bốn phía càng nhiều hơn, đánh vào người cô khiến cho cô vô cùng đau đớn, áp lực xung quanh càng cao hơn, dù cô có tu vi mười vạn năm, nhưng lúc này đã có chút không đủ nhìn.

May mắn là cô đã biến thành nguyên hình, nếu cô mà dùng hình tượng lúc trước xuất hiện, thì chỉ sợ đã bị uy áp bên ngoài Cửu Thiên đánh thành mảnh vụn rồi.

Lúc này đâm lao phải theo lao, quan trọng nhất là tinh thần lực không đủ để áp chế nỗi oán hận của nguyên chủ, hơn nữa vốn tâm tình của cô đã xuất hiện vấn đề, lúc này liền giống như bị nỗi oán hận của nguyên chủ bắt lấy thời cơ vậy, khiến cho cô không khống chế được chính mình bắt đầu bay thẳng lên Cửu Thiên, ban đầu Bách Hợp còn tưởng rằng là sự phẫn nộ của mình làm ra, nhưng sau khi bay lên trời cô liền bình tĩnh lại, nàng chỉ là một người làm nhiệm vụ thôi, ngược lại, Kính Hà Long Vương chỉ là một người khách qua đường, Thiên Đạo gì đó, Ngọc Đế và nhân quả mệnh trung chú định, với cô mà nói, kỳ thật chỉ là một cái nhiệm vụ mà thôi, cô căn bản không cần phẫn nộ như vậy.

Tuy nói Bách Hợp cũng không thông minh, nhưng chính là bởi vì cô không thông minh, cho nên cô làm việc hết sức cẩn thận và chú ý, cho tới nay đều rất sợ đi sai bước nhầm, lúc này xúc động thật sự không giống với tính cách của cô, chính là bởi vì cô hiểu rất rõ chính mình, cho nên sau khi phục hồi tinh thần lại liền đã khẳng định được là chỗ nào xảy ra vấn đề.

Thân thể của cô vẫn còn bay lượn lung tung khắp nơi, trong miệng phát ra tiếng gầm để chống lại uy áp trên Cửu Thiên, nghe uy phong vô cùng, kỳ thật cô chỉ đang rống to và chật vật trốn tránh.

Sét càng ngày càng dày đặc, trên người cô đã chồng chất vết thương, nếu cứ lại tiếp tục như vậy, còn chưa cái thiên tượng vô hình kia, còn chưa tìm thấy kẻ thù chính thức, thì sớm muộn gì cô cũng sẽ bị đánh chết! Thế nhưng ngay tại giờ khắc mấu chốt có liên quan đến sống chết này vậy mà Lý Duyên Tỷ lại căn bản không thấy bóng dáng, Bách Hợp khóc không ra nước mắt, cô có thể cảm nhận được sự phẫn nộ trong lòng càng dâng lên, đôi mắt của cô đã bị phủ kín huyết sắc, nếu cứ thành ma như vậy, từ nay về sau mất đi chính bản tâm của mình, cái Bách Hợp trước kia, cái Bách Hợp kiên định muốn làm nhiệm vụ liền không còn nữa, rất có khả năng cô sẽ vĩnh viễn ở lại trong thân thể lão Long này, trở thành một yêu ma mất phương hướng của chính mình, sống mãi mãi nhưng lại không thể tiến lên, cũng không thể lui lại!

Bách Hợp nghĩ như vậy, trong lòng vang lên một hồi chuông cảnh báo, đau đớn trên người đã không thể lại kích thích cô thanh tỉnh nữa, trong mắt cô hiện ra một thoáng mê mang, tiếp theo rất nhanh liền phục hồi tinh thần lại, thân thể của cô dần dần co lại biến thành hình dáng thiếu niên tuấn tú mặc áo trắng như lúc trước, chỉ là lúc này quần áo của cô đã rách tan nát, khắp người đã đầy vết thương, ngoại trừ khuôn mặt vẫn còn nguyên vẹn ra, thì đôi mắt đã đỏ đến kinh người.

Trong chớp mắt, Lôi kiếp trong thiên không liền dần dần giảm bớt đi rất nhiều, tuy vẫn còn đáng vào người cô, nhưng lại không còn uy lực hệt như muốn hủy thiên diệt địa giống như lúc nãy nữa, thật giống như cô mạnh, thì lực công kích của Thiên Đạo càng mạnh vậy, lúc này cô vừa khôi phục lại hình người, thì lực công kích của Thiên Đạo liền yếu đi.

Bách Hợp như có điều suy nghĩ liếc nhìn thiên không, bắt đầu để mặc cho thân thể của mình rơi thẳng xuống, cô rơi một lúc lâu mới trở lại bên ngoài Nam Thiên môn, lúc này Nam Thiên môn đã bị Lôi kiếp đánh đến không thành bộ dáng, cung điện ở xa xa đã hủy hơn phân nửa, rất nhiều thiên binh tê liệt ngã trên đất, một đám tiên tướng đang chỉ huy người thu dọn và nâng những thiên binh này trở về.

Hiển nhiên một hồi nổi điên của cô lúc nãy, ngoại trừ chính cô bị thương ra, thì thương vong của Thiên đình càng thảm trọng hơn, vốn Bách Hợp định trực tiếp trở về mặt đất, nhưng nhìn thấy tình cảnh như vậy liền không nhịn được ngừng lại, chỉ vào Nam Thiên môn đã bị tàn phá cười phá lên: “Ha ha ha ha ha…”

Tuy cô hóa thành hình dáng thiếu niên tuấn tú mặc áo trắng, nhưng hiển nhiên hơi thở Long tộc trên người cô, tất cả mọi người vẫn nhìn ra được, lúc này nhìn thấy Bách Hợp, đám người Nhị Lang thần thù mới cộng thêm hận cũ, lại thấy cô cười đến đắc ý như vậy, không khỏi tức giận đến run rẩy cả người, liền nghiêm nghị quát: “Kính Hà to gan!”

Quả thật, mình bây giờ cũng đủ to gan, xem bộ dáng của Nam Thiên môn đã bị hủy gần như không còn gì nữa, tính ra cũng có công cái đuôi của cô vừa nãy, mà quan trọng nhất là, uy lực của Cửu Thiên Thần Lôi mạnh vô cùng, có thể công kích được một lão Long có pháp lực thâm hậu như cô, thì công kích một đám thiên binh thiên tướng bình thường là dư dả, những tia sét này lại không có mắt, nhìn tình cảnh lúc này của Thiên đình thì liền nhìn ra được, cô là một mình một người, tuy cũng đã bị thương, nhưng cũng không tổn thất thảm trọng bằng đại gia đình Thiên cung ah! Tơ máu trong mắt Bách Hợp vẫn chưa rút đi hoàn toàn, trong lòng lúc này, ác niệm đã chiến thắng thiện niệm, chỉ vào người của Thiên cung có chút hả hê nói: “Đáng đời!”

Lời này khiến người của Thiên cung tức giận đến run rẩy cả người, người người đều hận không thể vén tay áo tiên lên dốc sức liều mạng với Bách Hợp ngay lập tức. Chỉ là mọi người vẫn còn có lý trí, ngẫm lại con rồng dài mấy trăm trượng lúc nãy, tuy không biết vì sao Kính Hà Long Vương lại có thực lực như vậy, nhưng vừa rồi chúng tiên đã tận mắt chứng kiến sức mạnh của cô, ngay cả nhớ tới thôi cũng đã khiến cho toàn thân chúng tiên đều run rẩy, Cửu Thiên Thần Lôi còn không lấy được mạng của cô, lúc này nào lại có ai dám tiến lên dốc sức liều mạng với cô nữa, người người đều trốn sang một bên, sau khi cân nhắc thực lực của hai bên, liền không ai dám nói tiếp nữa.

Vốn trong thế giới Tây Du Ký này đã có chuẩn tắc mạnh được yếu thua, tuy nói trong đó Đường Tăng và Tôn Ngộ Không đều có điểm mạnh riêng, thế nhưng trong tư tưởng của người trên Thiên đình vẫn là bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh, từ chuyện Tôn Ngộ Không đánh cho Thiên đình không thể làm gì phải tìm đến Phật giáo ở Tây Phương cầu cứu thì liền có thể nhìn ra được, bởi vậy Bách Hợp cũng không sợ đắc tội người khác, huống chi dù cô không đắc tội với những người này thì cuối cùng cũng có được trái ngon để ăn, bởi vậy lúc này tất nhiên càng thêm không kiêng sợ gì.

“Ngươi, yêu nghiệt, ngươi khiến cho dưới đất sinh linh đồ thán bao nhiêu, ngươi nhìn xem!” Nhị Lang Thần chỉ xuống đất, lần này đúng là Cửu Thiên Thần Lôi đã đánh trúng rất nhiều địa phương, nhà cửa sụp đổ, dân chúngg lầm than, tiếng than khóc khắp nơi truyền đến, có một vài căn nhà vẫn còn đang cháy, trông thật đáng thương. Nhưng ánh mắt Bách Hợp lại không thay đổi, chỉ cười nói: “Liên quan gì đến ta? Sét cũng không phải ta đánh, người cũng không phải ta giết, Thiên cung cũng không phải ta hủy, chỉ là Thiên Đạo trừng phạt mà thôi, có lẽ là nên trách Lý Thế Dân không hiền ah.”

Vốn Kính Hà Long Vương đã hận Lý Thế Dân, lúc này có thể bôi đen thanh danh của lão ta, tất nhiên Bách Hợp nói chuyện không có chút khách khí nào, lại khiến cho Tam Thanh tức giận đến râu cũng run run: “Ngươi không giết Bá Nhân, nhưng Bá Nhân lại bởi vì ngươi mà chết.”

Huyết sắc trong mắt Bách Hợp dần dần rút đi, chỉ là cái loại cảm giác không thể khống chế lúc nãy vẫn như một tảng đá lớn đè ở trong lòng cô, khiến cho cả người cô đều nặng trĩu. Vừa nãy Lý Duyên Tỷ không có xuất hiện giúp cô tỉnh táo lại, vậy thì chứng minh một trái bom bất kỳ lúc nào cũng có khả năng nổi điên như vậy cũng sẽ theo linh thể của cô mà tiến vào Không gian, tiến vào nhiệm vụ tiếp theo, một tai họa ngầm như vậy cô phải nghĩ biện pháp giải quyết, không có thời gian dây dưa với những kẻ trên Thiên giới này.

“Ngươi nhìn xem sát nghiệt mà ngươi đã tạo ra này, Kính Hà, ngươi không sợ sau khi ngươi chết sẽ bị giáng xuống A Tỳ Địa ngục sao?” Một Tiên quân khác đứng dậy, sắc mặt khó coi. Vừa rồi, Thiên đình rung chuyển, phủ đệ của hắn suýt nữa bị hủy hơn phân nửa, nếu muốn xây lại, mình còn phải đi tìm vật liệu, nếu muốn khôi phục lại tình trạnh Linh khí nồng đậm như trước chỉ sợ không có thời gian gần một ngàn năm là không làm được!

Mà quan trọng nhất là, có những thứ bị tổn thất lại không có biện pháp cũng không có ai có thể đền bù lại, nghĩ đến những thứ này, ngay cả sắc mặt Nhị Lang thần đều trở nên khó coi, vừa rồi Hao Thiên Khuyển bị sét đánh trúng, tuy nói nó đã đứng hàng tiên, nhưng tóm lại bản thể vẫn là yêu tu thành, Cửu Thiên Thần Lôi kiếp chính là khắc tinh của yêu, lúc này bị thương nghiêm trọng, đã kêu người nâng nó về. Loại thương thế bị Cửu Thiên Thần Lôi này tạo thành cũng không phải đơn giản là có thể phục hồi lại như cũ, vừa nghĩ tới bạn của mình đang bị đau đớn, cho dù Nhị Lang Thần có tỉnh táo cỡ nào đi nữa thì cũng không nhịn được muốn lấy đao đâm Bách Hợp 350 nhát!

Tất cả mọi người đều dùng ánh mắt tràn ngập căm thù nhìn chằm chằm vào Bách Hợp, Bách Hợp lại cười lạnh hai tiếng: “Báo ứng? Nếu ta tiếp tục trung thành, nghe những kẻ miệng đầy nhân nghĩa như các ngươi, thì mới thật là báo ứng của ta!” Cô nói xong, cũng không nhiều lời với đám người này nữa, liền trực tiếp triệu hồi một đám mây tới bước lên: “Từ nay về sau Kính Hà ta không thuộc về sự quản lý của Thiên cung nữa, ý chỉ của Ngọc Đế vĩnh viễn không liên quan gì đến ta!” Lúc này khí thô bạo trong lòng cô vẫn còn chưa tiêu hoàn toàn, đúng là lúc âm u nhất, vốn đã có xu thế nghiêng về nhân vật phản diện muốn trả thù xã hội rồi, nếu đám thần tiên này lại còn muốn đụng vào, cô nổi điên đánh người thì cũng sẽ mặc kệ hậu quả đấy!

Loại tư thái này của cô khiến cho chúng tiên tức giận đến cả người đều run rẩy, nhưng lại nghĩ đến thực lực cường hãn mà bản thể của cô vừa mới phát ra, liền không dám vọng động. Lần này thiên binh thần tướng bị thương vong thảm trọng, bị tổn thất gần như phân nửa, không có sức lực dư thừa lại đi đuổi bắt Bách Hợp nữa, giờ phút này Cửu Thiên Thần Lôi cũng không làm gì được cô, thì tất nhiên người trên Thiên đình cũng không muốn đi chịu chết, bởi vậy ngược lại là trơ mắt ra nhìn Bách Hợp biến mất khỏi Thiên cung.

Dưới Cửu Thiên Thần Lôi, Thủy tộc Kính Hà cũng có thương vong, lúc Bách Hợp cưỡi mây về đến Kính Hà, liền nhìn thấy trên mặt nước luôn trong vắt gợn sóng lăn tăn lúc này có một số lượng lớn tôm cá đã lật bụng trôi bồng bềnh, hiển nhiên là đã chết. Tuy nói cải mệnh chính là phải đổ máu đấy, nhưng bị ảnh hưởng của thân thể nguyên chủ, trong lòng cô vẫn vỗ cùng trầm trọng, đôi mắt lại ẩn hiện lên huyết sắc, con ngươi trong mắt đã dựng thẳng, thật lâu sau cô nháy mắt, mới đè ép được cảm giác thô bạo trong lòng kia xuống.

Kính Hà Long Vương báo thù (hết)

Mười vạn năm sinh hoạt trong Không gian giống như bị giam trong biệt lao mang lại cho Bách Hợp thực lực cường đại, nhưng lúc này liền xuất hiện di chứng, tâm tình của cô hình như càng ngày càng dễ nóng giận, ngay cả vừa mới phát tiết một trận xong cũng không làm cho cô tốt hơn bao nhiêu, lúc này nhìn thấy thương vong của Thủy tộc, tuy nói dù bây giờ những Thủy tộc này không chết, thì sau này sau khi mình bị róc xương lóc thịt cũng sẽ bị trôi dạt khắp nơi, trong lúc Long Thái tử Tây Hải ngang ngược đuổi giết Đà Khiết cũng sẽ tử thương vô số, nhưng tâm tình của cô vẫn vô cùng khó chịu.

Cô dùng phép thuật tập hợp toàn bộ những thi thể này lại, biến thành bọt nước rồi lại cho chảy vào sông Giang Hà, Bách Hợp làm xong những việc này, mới không quay đầu lại chìm vào sông trở lại Long cung.

Vừa rồi Cửu Thiên Thần Lôi đánh cho cô không ít thương thế, lần này Long cung cũng bị ảnh hướng, tấm bảng cung Thủy Tinh đều bị nghiêng qua một bên, Bách Hợp che ngực về đến cung điện, lúc này mới không nhịn được thở ra một hơi. Tình trạng phun ra máu thường xuất hiện trong tiểu thuyết và phim truyền hình lại không được cô áp dụng, bởi vì lúc này cô không nỡ phun ra, tất cả cái đó đều là máu trong tim, mỗi một giọt đều mang theo tu vi, bởi vậy máu vừa dâng lên đến miệng liền bị cô nuốt xuống, cái loại cảm giác này thật sự vô cùng khó chịu, khiến cho cô không nhịn được phải nôn khan hai cái, suýt nữa đã phun ra máu rồi.

Bách Hợp ngồi xếp bằng, cô mơ hồ biết Long Hậu đã tới, nhìn thấy cô đang chữa thương thì lại nhanh chóng đi về, không ai dám tới quấy rầy cô tu luyện, thẳng đến khi cô ép hết huyết sắc trong cơ thể xuống, thì cũng không biết đã qua bao lâu rồi, một giọng nam to rõ vang lên: “Lão Long Vương, có trong phủ không?”

Giọng nói này ngược lại chưa từng nghe thấy, bây giờ có thể xuống sông đều là nhân vật hung ác, nhất là sau khi cô quậy một trận mà còn dám tới, lá gan ngược lại cũng không nhỏ, Bách Hợp cười hai tiếng, vừa mở mắt ra, đã thấy lúc này ở trong nước lính tôm tướng cua đang cầm vũ khí đánh nhau với một con khỉ dùng một nhánh dây leo ở bên hông, bên tai còn có một đóa san hô đỏ xinh đẹp đang nhảy trái nhảy phải trốn tránh đùa giỡn một đám lính tôm tướng chạy lung tung.

Giờ đã biết tại sao lại gọi binh lính kém cỏi nhất là binh tôm rồi, lúc này Bách Hợp nhìn thấy một đám tôm cua căn bản không ngăn cản nổi người ta, khóe miệng không khỏi co rút. Có điều trước mắt đúng là một nhân vật hung ác, bởi vậy đám tiểu yêu này không ngăn được cũng là chuyện đương nhiên, cô quát một tiếng, con khỉ kia mới nhếch miệng cười cười, nhảy qua, thấy thần sắc Bách Hợp còn có chút tái nhợt, ngược lại liền cười nói: “Đa tạ lão Long, đã giúp lão Tôn xé lá bùa kia xuống!”

Hắn ta nói xong, liền rất bắt chước con người chắp tay bái Bách Hợp một cái, rồi con mắt liền chuyển qua bên cạnh Bách Hợp bắt đầu nhảy khắp nơi đánh giá.

Lúc này Bách Hợp nơi nào còn không biết con khỉ trước mắt này có khả năng chính là Tôn Ngộ Không bị Phật tổ nhốt dưới núi Ngũ Hành Sơn năm trăm năm, nghĩ đến bởi vì chính mình làm bậy, khiến Thiên Đạo chém loạn sét xuống muốn diệt hành vi của cô, không chỉ đánh trúng cô, mà ngay cả Thiên đình cũng bị ảnh hướng, giờ đây một con khỉ bị nhốt dưới Ngũ Hành Sơn được thả ra cũng không phải là chuyện kỳ lạ quý hiếm gì. Dù sao tuy Phật tổ lợi hại, nhưng sao lại có thể hơn được Thiên Đạo?

Nghĩ như vậy, Bách Hợp liền không nhịn được cười ‘Ha ha’: “Ngay cả ngươi mà cũng đi ra? Cái bùa Phật mà Như Lai nhốt ngươi đã bị Cửu Thiên Thần Lôi đánh nát rồi sao?”

Con khỉ vui vẻ gật đầu, vừa mừng rỡ vừa gãi đầu: “Đúng vậy, cũng làm cho cái ngọn núi Ngũ Hành Sơn kia bể làm hai, lão Tôn liền nhảy ra ngoài, may mà có lão đó.”

Bách Hợp nhẹ gật đầu, trong lòng không khỏi thầm vui vẻ, kỳ thật cho dù hôm qua cô không  gây loạn, thì con khỉ này cũng sẽ không còn bị nhốt bao lâu nữa, bởi vì cô vừa bị chém, Lý Thế Dân liền bị dọa sợ, Đường Tăng liền phải đi Tây Thiên thỉnh kinh, đến lúc đó khi đi ngang qua Ngũ Hành Sơn cũng sẽ làm tròn danh phận thầy trò với con khỉ này, chính mình chỉ là vô tình thả hắn ta ra trước thời hạn thôi, con khỉ này vậy mà lại đặc biệt đến đây nói cảm ơn. So với Tứ Hải Long Vương, nhất là Tây Hải Long Vương, thì nghĩa khí hơn nhiều lắm.

“Nhờ có lão Long cứu lão Tôn, hôm nay xem như tự do, tên Như Lai kia nhốt lão Tôn năm trăm năm, mấy ngày trước Quan Thế Âm Nam Hải lại còn muốn lừa gạt lão Tôn theo Phật giáo, ha ha, may mắn không nhận tình của họ, nếu không còn phải cực khổ một phen!” Con khỉ nhảy lên, dựng một cái ghế đã bị ngã ở trên đất lên rồi ngồi xuống. Bách Hợp ra hiệu cho tiểu yêu lấy quần áo cho hắn ta thay, lại chuẩn bị rượu ngon món ngon. Ngay tại lúc con khỉ đang vui vẻ vô cùng, thì bên ngoài lại vang lên một tiếng hô lớn: “Kính Hà to gan, còn không mau đi ra nhận lấy cái chết!”

Nghe như thế, Bách Hợp còn chưa kịp đứng dậy, thì con khỉ đã thay quần áo xong nhảy ra, trong miệng phát ra một tiếng tức giận, lắc lắc đầu: “Đáng giận, xem lão Tôn ta thay lão đuổi hắn ta đi!”

Lúc này Bách Hợp đã nghe ra tiếng kêu ở bên ngoài chính là tên anh vợ tiện nghi của cỗ thân thể này – Tây Hải Long Vương Ngao Nhuận, vì vậy cũng vui vẻ để con khỉ này trừng trị lão ta. Chỉ chốc lát sau, liền nghe được bên ngoài vang lên tiếng kêu thảm thiết của Ngao Nhuận: “Đại Thánh, Đại Thánh, đừng mà!”

Tiếng kêu càng ngày càng gần, không bao lâu liền nhìn thấy Ngao Nhuận chật vật chạy thục mạng bị đuổi vào, ít nhất Tôn Ngộ Không vẫn còn nhớ trong cung Thủy Tinh này không thể tùy ý sử dụng Kim Cô bổng của bản thân, bởi vậy chỉ dùng quyền đấm cước đá, nhưng cũng đã đủ khiến cho tên Ngao Nhuận ngay cả đánh lại cũng không dám này khó chịu.

Trong suy nghĩ của Kính Hà Long Vương, Long Vương bốn biển Đông Nam Tây Bắc đều là hạng người quen gió chiều nào ngả theo chiều đó, lúc trước khi Tôn Ngộ Không học thành trở về chạy đến Đông Hải Long Vương đòi khôi giáp, cho dù biết rõ ngay lúc đó Tôn Ngộ Không chưa từng lên Thiên đình đại náo, nhưng vì che giấu hành vi của mình, bốn huynh đệ này vẫn gom đủ một bộ áo giáp, giày và vương miện, cuối cùng lại để Tôn Ngộ Không lấy luôn cả Định Hải Thần Châm, ở trước mặt không dám trái lệnh, nhưng sau lưng lại lên Nam Thiên môn kiện con khỉ này, lần này mình đại náo Cửu Thiên, khiến cho Cửu Thiên Thần Lôi đánh xuống, Kính Hà nhỏ như vậy mà đã bị ảnh hưởng nghiêm trọng, thì có thể nghĩ Tứ Hải Long Vương đã bị tổn thất lớn đến bao nhiêu.

Nghĩ đến đây, Bách Hợp liền không nhịn được cười thầm, bộ dáng có chút hả hê.

“Kính Hà, cứu mạng.” Lúc Ngao Nhuận nhìn thấy Tôn Ngộ Không thì đã liền hô ‘Không xong’, lúc này quả nhiên bị Tôn Ngộ Không đuổi đánh chạy loạn khắp nơi, lão ta nhìn thấy Bách Hợp liền không nhịn được kêu một tiếng, nhưng Bách Hợp lại cố tình muốn cho lão ta ăn chút đau khổ, trong nội dung vở kịch tuy con rồng già này nhận nuôi Kính Hà Long Hậu và Đà Khiết, nhưng cuối cùng lại để cho bọn họ đều không nhận được kết cục tốt, trong lòng nguyên chủ cũng oán tên anh vợ này, huống chi Tôn Ngộ Không có chừng mực, đừng thấy dã tính của con khỉ này còn chưa hết, nhưng lại là người ân oán rõ ràng, suy nghĩ lại càng thông minh cổ quái, hắn ta tối đa chỉ đánh Tây Hải Long Vương một trận nếm mùi đau khổ thôi, tuyệt đối sẽ không lấy mạng lão ta, vì vậy Bách Hợp vừa ngồi xem trận khôi hài này vừa cầm linh quả ăn, không bao lâu sau, con khỉ đánh rồng xong trở về, vẻ mặt vui mừng: “Ha ha ha, con rồng già kia cũng quá vô dụng, lúc này lại ngất đi bị người ta nâng xuống rồi, đã lâu không hoạt động gân cốt, hôm nay chơi đùa một trận mới thấy thống khoái, thống khoái ah!”

Lúc này thương thế của Bách Hợp đã lành hơn phân nửa, đây cũng là điểm uy lực trong Đạo Đức Kinh của Thiên Địa môn, vô luận thương thế nặng đến cỡ nào, chỉ cần Đạo Đức Kinh trong người quay trở lại theo bản năng, thì thương thế đó liền có thể dần dần khôi phục. Thời gian mười vạn năm đã để cho pháp lực trong cơ thể cô tự vận thành theo quán tính, cho nên vừa rồi khi xem Tôn Ngộ Không đùa giỡn với Ngao Nhuận, thương thế trong cơ thể cô cũng đã tốt lên rất nhiều.

“Vì sao hiền đệ đến đây?” Tuy Tôn Ngộ Không bị nhốt dưới Ngũ Hành Sơn, nhưng luận tuổi thì vẫn chưa đủ một ngàn năm, lão Long Kính Hà vốn đã gần ngàn tuổi, cũng càng đừng nói đến Bách Hợp đã tu luyện trong Không gian mười vạn năm, lúc này gọi Tôn Ngộ Không một tiếng ‘Hiền đệ’ tất nhiên cũng xem như hợp lý. Tôn Ngộ Không sửng sốt một chút, nhưng ngược lại liền cười nói: “Nhờ có ca ca phóng lão Tôn đi ra, ân tình như thế tất nhiên khó báo, sau này nếu ca ca có việc cần, lên núi đao xuống biển lửa, lão Tôn cũng tuyệt đối không nháy mắt!”

Bách Hợp chỉ đến đây để làm nhiệm vụ thôi, một khi nhiệm vụ hoàn tất thì sẽ rời đi, cho nên cô không sợ gặp rắc rối, gây chuyện cũng không sợ, đắc tội với người thì lại càng không sợ, bởi vì trong lúc cô ở thế giới này, vô luận làm bậy cỡ nào, thì một khi nhiệm vụ hoàn tất rời đi, thì nơi nào sẽ để ý xem mình để lại bao nhiêu cục diện rối rắm? Cũng chính bởi vì như thế, nên Tôn Ngộ Không nói muốn báo ân cho cô cũng tốt, gọi cô một tiếng anh trai cô cũng sẽ không vui mừng nhướng mày. Sắc mặt cô bình tĩnh, trái lại đã khiến trong lòng Tôn Ngộ Không càng kính nể hơn.

Tuy con khỉ này hay làm bậy, nhưng lại là người ân oán rõ ràng, ai tốt với hắn ta, hắn ta tất nhiên sẽ báo ân gấp bội, ai không tốt với hắn ta, đương nhiên hắn ta cũng sẽ đáp trả gấp trăm ngàn lần, tuy nói bị Phật tổ nhốt dưới Ngũ Hành Sơn năm trăm năm đã loại trừ không ít dã tính, nhưng kỳ thật thực chất bên trong lại rất lương thiện, nếu không cũng sẽ không có chuyện sau này Đường Tăng đi Tây Thiên thỉnh kinh, chỉ giúp hắn ta xé bùa thôi, hắn ta liền tận tâm đi theo Đường Tăng đến Tây Thiên thỉnh kinh.

Đương nhiên Bách Hợp quậy một trận như bây giờ, đã không có chuyện Lý Thế Dân chấn kinh quá độ, cũng không biết có còn hành trình Đường Tăng đi Tây Thiên thỉnh kinh nữa không?

“Chỉ tiện tay mà thôi, không gạt đệ, ta chỉ trách ông trời bất công, muốn đấu một trận mà thôi, chỉ tiếc Thiên Đạo khó dò, cuối cùng lại chỉ là tự mình thương tổn mình mà thôi.” Cô náo loạn cả buổi, ngay cả chính chủ cũng không tìm được, lúc này trong lòng một cỗ lệ khí liền quay lại, đôi mắt lại hơi đỏ lên.

“Ca ca đừng tức giận, ngược lại tiểu đệ có một biện pháp hay.” Con khỉ này nói xong, cười xấu xa ‘Ha ha’ nói: “Tuy Thiên Đạo khó dò, nhưng cũng không phải không có biện pháp bức hắn ta ra.”

Bách Hợp nghe nói như thế, ngược lại trong lòng khẽ động, con khỉ này rất tinh quái, có lẽ thật sự có biện pháp, bởi vậy cô bày ra bộ dáng rửa tai lắng nghe, Tôn Ngộ Không liền nhẹ giọng bám vào tai cô: “Thiên Đạo thì sao? Ca ca thả tiểu đệ ra khỏi núi, chỉ sợ cũng không nằm trong tính toán của Thiên Đạo đi?”

Quả thật không phải! Vốn hắn ta phải bị nhốt thêm hai năm nữa, thẳng đến sau khi Đường Tăng từ đông thổ Đại Đường đi thỉnh kinh mới cứu hắn ta đi ra, lúc này lại vô tình bị chính mình đánh bậy đánh bạ cứu ra, trong lòng Bách Hợp khẽ động, hình như đã hiểu ra cái gì, Tôn Ngộ Không lại hoàn toàn không để ý đến: “Nếu ca ca đã đánh bậy đánh bạ phá hỏng chuyện của lão Thiên, ha ha, vậy chỉ cần lại nháo thêm mấy lần nữa, khiến cho rất nhiều chuyện đều lệch khỏi quỹ đạo, chỉ sợ đến lúc đó lão Thiên gia cũng không làm gì được ca ca!”

“…” Con khỉ này quả nhiên xằng bậy, đề nghị này cũng to gan lớn mật, nhưng mà Bách Hợp lại thích! Cô nở nụ cười, càng ngẫm lại càng cảm thấy chủ ý này thật sự rất hay, lập tức liếc nhìn Tôn Ngộ Không, cả hai đều cười xấu xa ‘Ha ha’.

Tôn Ngộ Không trở về Hoa Quả Sơn một chuyến, tuy nói hắn ta đưa ra một chủ ý nham hiểm, nhưng các hầu tử hầu tôn ở Hoa Quả Sơn hắn ta vẫn phải bận tâm, hắn ta trở về để chuẩn bị sớm. Sau khi thương thế của Bách Hợp đã lành, Tôn Ngộ Không lại đến Kính Hà một chuyến, lúc cô hóa thành rồng trực tiếp bay lên Cửu Thiên, Thần Lôi màu tím lại vang lên, sau khi bị đánh cho mình đầy thương tích, nhìn thấy đám thiên binh hùng hùng hổ hổ, Bách Hợp liền không nhịn được cười lên. Cô phát hiện mình làm bậy như vậy mang đến một lợi ích, đó là, vì cô lợi dụng Thiên Đạo dẫn Cửu Thiên Thần Lôi xuống đánh trúng Thiên đình, ngoài chuyện đã tạo thành rất nhiều nhân quả ra, lệ khí trong lòng cô cũng dần dần theo những lần cô náo loạn Cửu Thiên mà tiêu tán đi rất nhiều.

Tôn Ngộ Không lại nhân lúc Bách Hợp náo loạn cũng chạy đến Tây Thiên đại náo một trận. Hắn ta vẫn còn nhớ rõ oán khí lúc trước Như Lai nhốt hắn ta, bởi vậy lúc này nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, vốn lúc này Phật giáo Tây Phương đã bị thụ liên lụy, lại bị con khỉ này quậy một trận nữa, nên lại càng nguyên khí đại thương, giờ đây cũng bất chấp chuyện dẫn đường cho Đường Tăng đi thỉnh kinh, ốc còn không mang nổi mình ốc, nên tất nhiên đoạn sau của câu chuyện Tây Du Ký cũng liền bị lệch một mảng lớn.

Bách Hợp cứ rảnh rỗi lại lên Cửu Thiên đại náo một trận, đợi sau khi thương thế lành rồi lại xuất phát, nhờ những Thần Lôi này ban tặng, nhục thể của cô ngày càng mạnh mẽ, lệ khí trong lòng cùng càng ngày càng ít, đợi đến sau này, mỗi lần hóa thân thành rồng thì đã có thể bình tĩnh rồi. Cô và Tôn Ngộ Không không biết có phải bởi vì cùng bắt tay nhau làm bậy hay không, mà đã cực kỳ hợp nha, nên liền kết nghĩa huynh đệ.

Mười năm sau, rốt cuộc Thiên Đạo nhận thua, gặp phải hai cái dị loại hồn nhiên không sợ như vậy, liền nhân quả còn không sợ lại càng không sợ luân hồi gặp báo ứng sau khi chết, nếu lại còn đấu tiếp nữa, chỉ làm tổn thương chúng sinh trong Tam giới mà thôi. Bởi vì Bách Hợp luôn hấp dẫn Cửu Thiên Thần Lôi, nên bây giờ Thiên đình đã gần như một đống đổ nát, khiến cho Thiên Đế không thể không dẫn chúng tiên và chư Phật Tây Phương chuyển đến nơi khác, chẳng qua là đều ở dưới trời xanh này, có trốn cũng không trốn đi đâu được, Thiên Đạo dừng tay làm cho bọn họ thở dài một hơi.

Ngoại trừ những lập ra quy tắc chung cho thế giới sau này, Bách Hợp còn hợp nhất các dòng sông và vùng biển mà Tứ Hải Long Vương đã để lại sau khi chạy trốn, nhìn Tôn Ngộ Không chiếm núi làm vua mặc dù về sau không được sắc phong chính thần, nhưng giờ đây đã không còn bị Thiên Đạo ước thúc nữa, hai người không khỏi bèn nhìn nhau cười.

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion55 Comments

  1. ủa. vậy là kết thúc rồi hả? có hơi cụt hứng một chút. Sau nhiệm vụ này BH tỷ nên tăng cường thêm điểm tinh thần lực đi. đọc tới đoạn cuối cũng chẳng biết hình dạng Thiên Đạo ra sao luôn.

  2. Mấy nhiệm vụ này chủ yếu là trang bị thêm cho BH nên nội dung truyện ko thú vị lắm, đọc nhàn nhạt mà kết thúc cụt lủn.

  3. Haha. Bách Hợp còn ngầu hơn Tôn Ngộ Không nữa. Nếu như hồi xưa Tôn Ngộ Không còn bị phật tổ Như Lai trấn áp năm trăm năm mà lại làm Thiên đình sụp đổ còn làm cho cả thiên đạo phải buông tha. Thiệt là quá oách. Còn Tôn Ngộ Không cũng không phải chịu ơn Đường Tăng đi Tây Thiên thỉnh kinh.
    Không biết ky này Bách Hợp được thưởng gì. Mong chương sau. Cảm ơn editor

  4. Thank ed! Sao tiếp tục nhạt nữa thế. Mấy bộ gần đây toàn để trang bị thêm cho BH. Không biết chừng nào mới có nv hấp dẫn đây.
    Mà nói đi cũng phải nói lại là bộ này đem lại trải nghiệm làm đàn ông đầu tiên của chị Hợp =)) Bộ sau có làm tiếp nữa hông ha? ;93

  5. Haha, hoá ra là bh trong lúc vô tình lại thả tôn ngộ không ra, 2 người hợp lại bày mưu tính kế lão ngọc hoàng rõ vui ha, lần này chắc lão ngọc hoangg đau đầu lắm đây. Không biết cốt truyện tây du ký bị ảnh hưởng nhiều hay ít nhỉ? Nv này thì coi như là bh đã hoàn thành rồi còn gì, nhưng mà hơi ngang. Chắc còn khúc cuối ở phần sau rồi, hi vọng sớm có. Hị hị
    Cz

  6. Chà… cuối cùng cũng hoàn thành xong nhiệm vụ ah… Bách Hợp tỷ lần này tu luyện 10 vạn năm sau khi đi ra liền nháo một trận long trời lỡ đất lun nha ^^… đã vậy còn cấu kết với con khỉ hai người tha hồ nháo loạn lun… Thiên đạo cũng nhẫn nại ghê lun chứ… sau chừng ấy năm mới buông tha cho Bách Hợp tỷ mún làm gì thì làm ^^… sắp tới nhiệm vụ khác rùi… Bách Hợp tỷ không bít có được thêm điểm thuộc tính hay gì không nhỉ… thank nhóm editor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  7. Lâu lắm mới có trận chiến hoành tráng thế này, Bách Hợp với Tôn Ngộ Không quậy banh trời luôn. Haha

  8. Ầy như vật đã kết rồi sao, có cảm giác cụt lủn thế nào ỷ nhỉ, như này có phải thay đổi toàn bộ nguyên tác của Tây du kí hay không, không biết nhiệm vụ tiếp theo của
    Chị có kịch tính hơn không chứ phần bày mình thấy hơi nhàm

  9. Đọc khúc hóa thành rồng rất thống khoái, nhưng ta lại không mong BH tỷ bị biến dổi giới tính lần nữa đâu, mất mấy khúc JQ với boss hix hix

  10. Thiên Đao cung phai chiu thua với sư hồn nhiên và trinh do max phá hoa của chi và Tôn Ngô không.

  11. Thật thống khoái nha. HỢP tỷ quả là mạnh mẽ đến thiên đạo trong tây du ký cũng ko làm đk gì. Mà những kẻ đáng ghét thì bị hành 10 năm còn phải chuyển nhà thật là buốn cười mà. ;94

  12. Vâng. Em kính phục chị BH từ đây. Sao chị có thể kiên trì đến thế. Em mà thế chắc em chết mịa từ lâu rồi. Buồn chán mà chết

  13. Thật không ngờ cuối cùng thì ại giải thoát cho tôn ngộ không.
    Nhưng mình không thích bộ này lắm. Thứ nhất lần này ngoại hình của BH tỷ quá xấu. Không có kịch tính, cũng không có chút gia vị tình yêu nào. ;66 ;66 ;66

  14. Bách Hợp uy vũ quá. Lúc biến thành rồng trông thật mạnh mẽ mà. Đã vậy còn kết nghĩa với tôn ngộ khoing làm đại ca của tôn ngộ không nữa. Quá tuyệt vời.

  15. BH chống lại thiên đạo trực tiếp như vậy luôn,thêm TNK nghĩ ra ý kiến lâu lâu lại lên quậy thiên đình 1 trận thật là khó đỡ. Tuy làm bậy nhưng lại có thể tự làm chủ số mệnh của mình,vậy chắc đây cũng đc tính là 1 cách hay :))).

  16. Ôi dồi ôi my idol cụa iem xuất hiện, Ngộ Không huynh k làm mụi thất vọng ;89
    Hai cái lão này hợp tác thì còn phải nói, nghịch ngợm đến cả Thiên Đạo còn phải chịu thua thì chịu rồi ;97
    Hơi thắc mắc tí là sau cái vụ này thì mấy chế kia đi thỉnh kinh kiểu gì nhể, hay thôi ;93
    Mấy bạn cứ bảo k có tình yêu nam nữ k hay chứ mình thấy truyện ngắn thì cần gì phải nam với chả nữ, nội dung hấp dẫn là được, với cả BH chỉ làm nhiệm vụ thôi, yêu đương gì giờ này ;97

  17. Khụ, mười vạn năm này cũng quá sức mạnh mẽ rồi … Quá trâu bò, quá khủng kiếp ;59

  18. vỡi thiệt, không ngờ lại cứu được TNK, lại còn kết nghĩa huynh đệ cũng làm loạn nữa.haha, thật ra ta rất thích nhân vật TNK, nên trong truyện này khi thấy được TNK thản nhiên vẫy vùng như vậy ta rất vui.hi

    tks tỷ ạk

  19. Tôn Ngộ Không ko kết nghĩa sư đồ vs ĐT chuyển sang kết nghĩa huynh đệ vs Bách tỷ mỗi người xưng bá một phương,thiên đạo cũng chịu bó tay kết cục này cũng quá là…(ko biết ns làm sao)

  20. kkk, đoạn đầu của chị Hợp khi biết bị biến thành đàn ông thực hài qua, kkk. nhiệm vụ này có vẻ ko sóng gió nhiều như các nhiệm vụ trước, nhưng llaji có phần luyện công mấy vạn năm, chị thực khổ. (y) 9y)

  21. cảm giác tác gỉa của tây du ký, ngô thừa ân có đọc đc, chắc sẽ phun búng máu cho coi kkk

  22. ;92 haizzz thật là… phá quá. Tiêu luôn cái Tây Du Ký. Chắc đây là Lý do mà Đường Trang ngoài đời đi 14 năm mới về tới Đại Đường. ;94

  23. Thật khâm phục BH 10 vạn năm là 10 vạn năm đó
    Không biết thiên đạo gì đó tròn méo ra sao nhỉ
    Cứ tưởng là được đọc một tập đam mỹ chứ
    Cảm ơn các eđit và beta

  24. may mà tôn ngộ không vẫn như cũ ko có bị bóp méo như trương vô kị vs bao thanh thiên trong mấy bộ trc :>
    cám ơn editor nhoa edit cho người đọc bộ truyện hay thiệt á ;69

  25. Ôi Tôn Ngộ Không vẫn giống như trong trí nhớ của mình. Rất vui. Hình tượng nhân vật không bị bóp méo quá thể. Rất thích truyện. Thanks

  26. Con khỉ là nhân vật ko ai ghét đc phải ko? Thấy tác giả đả kích nv chính nhiều truyện xưa thế r nhưng riêng con khỉ vẫn giữ lại cho nó cái ấn tượng tốt lúc ban đầu nha

  27. SongSong_thienhavosong

    Thấy Bách tỷ à không Bách ca thành thánh mất r s có thể chịu đựng vc ở một mk trong k gisn như thế mấy nghìn năm chứ nếu là mk thì mk sẽ phát điên mất
    Tôn Ngộ Không vẫn khiến ng yêu thích a Đường Tăng thì từ lúc xem phim đã k thích mấy r
    Dù sao thì tr rất hay tk editor very much

  28. Sức kiên nhẫn quá khủng khiếp. 10 vạn năm cô độc tu luyện. Vậy mới thành công chứ ko kiên nhẫn như mình chả ai cho đi làm nhiệm vụ

  29. oai quá cơ, đánh cho thiên đình bát tiên kinh hãi , thấy là rét không dám động vào, như là tôn ngô không đại náo thiên cung vậy =)) lại còn lau lâu rãnh rãnh lên quây chơi, rồi gì mà kết huynh đệ với thề thiên đại thánh nữa chứ trời

  30. Lúc mà yêu quái làm hại dân hại nước thì hok thấy ai xuất hiện, đụng tới Đường Tăng là phật tổ giá lâm, bồ tát thần tiên hiện thế => con ông cháu cha có khác @.@

  31. Thôi xong BH ơi, tỷ đã phá hư Tây Du Ký của em rồi.
    Dù sao thì kết này làm mình thật sự hài lòng, Kính Hà Long Vương có một thế giới riêng của ông ý mà không phải tuân theo ai, mong muốn nhỏ nhoi bên ng thân, bảo vệ thần dân của mình mà cũng bị chèn ép thì đúng là chỉ có cách đứng dậy phản kháng mà thôi.
    p.s: cảm ơn đội ngũ editor nhiều nhiều nhé.

  32. Hehehehe, ta thích lão Tôn nha, thông minh tinh nghịch tới nỗi thiên đạo cũng phải sợ 2 người này. Phải nói là lì lợm gan to nữa chứ :)))))) Đoạn tui đọc thích nhất là đoạn nầy nè :”Thiên Đạo nhận thua, gặp phải hai cái dị loại hồn nhiên không sợ như vậy, liền nhân quả còn không sợ lại càng không sợ luân hồi gặp báo ứng sau khi chết” ;70 ;70 ;70

  33. Tôn ngộ không thế này ms đúng vs danh xưng tề thieen đại thánh chứ ;47 kính hà long vương cũng bảo vệ đc thuỷ tộc con trai vs vợ của m

  34. Háhá lần này BH với NK quậy một trận nên trò luôn đã thiệt.
    Nhưng mà tác phẩm TDK bị hủy luôn rồi. Nếu tác giả của TDK đọc được cái này k pít sẽ phản ứng ra sao nhỉ *k pít tại s lại có sự chờ mong* kkkk

  35. Hắc hắc, lại thêm một thế giới chuyên môn xuyên tạc tác phẩm nổi tiếng. Nhưng tình tiết cũng rất thỏa đáng a

  36. Nhiệm vụ này lúc đầu hoành tráng kết thúc lại hơi nhạt. Đọc khúc đầu rất mong chờ cái kết hay nhưng dù sao BH cũng hoàn thành nhiệm vụ. Cám ơn các edit rất nhiều nha

  37. ĐÚng là bị quậy tung trời mà, đến chỗ ở của Ngọc Hoàng Đại Đế và Phật Tổ Như Lai cũng dám đến gây chiến rồi đánh sập, đúng theo kiểu không sợ trời không sợ đất, đứa nào thích gây chiến thì nhào vô đây, xem đứa nào sợ trước

  38. Thật không người Bách Hợp vậy mà quậy hết sức. Hết Tề Thiên Đại Thánh đại náo Thiên cung giờ tới tỷ rảnh rỗi cũng lên quậy chơi trên đó. Thiệt là khó đỡ mà. Tới Thiên Đạo cũng bó tay. Nhưng mà nể tỷ quá 10 vạn năm một mình kiên trì như ai mà làm được như tỷ

  39. Cẩm Tú Nguyễn

    Kết thúc nhanh quá,!hơi nhạt,?không kịch tính quá. Sống 1 minh trong 10 vạn năm, làm cho BH có tâm ma sao?

  40. 1 con rồng vs 1 con khỉ hợp tác quậy cho thiên đình lộn tùng phèo hết lên, tập này k có kịch tính j nhiều nhưng đc cái khôi hài, cười đau cả bụng. Sau khj trở về liệu có đc tăng điểm tinh thần lực k nhể, Bách tỷ đã cố gắng áp chế cơn giận rồi mà ^^~

  41. Tôn Ngộ Không chỉ đến thời điểm bây giờ là nhân vật chính duy nhất được miêu tả là một người tốt. Kết thúc của phần này hơi vội sống cả mười vạn năm nhưng chỉ lâu lâu lên trên thiên đình nháo một trận, nhưng là phần này rất hài nhân vật cũng rất là dễ thương. Không biết công sức mười vạn năm của chị sẽ được thưởng những gì.

  42. Cuối cùng BH tỷ cũng có 1 cái kết uy phong, đến thiên đạo cũng dám đối đầu và khiến thiên đạo phải chịu thua, lại còn hợp nhất được các con sông, mở rộng lãnh thổ, bức ngọc hoàng, chúng tiên và phật ở tây phương phải chuyển nhà. Nhưng đúng là thiên đạo bất công mới khiến long vương kính hà sinh ra oán hận sâu sắc đến vậy. Rất thích kết cục tôn ngộ không ko đi theo đường tam tạng đi lấy kinh nữa, hồi bé xem phim mà ba lần bẩy lượt tức hộc máu vì sự thiện lương đến ngu dốt của đường tam tạng, cứ chiếm núi xưng vương sống 1 cuộc đời tự do mới hợp với tôn ngộ không.

  43. Cảnh Long Vương hóa rồng bay lên trời trước dân chúng chắc là hoành tráng lắm, nghĩ thui là thích rồi, do Long Vương làm long trời trên thiên cung mà câu chuyện về Tôn Ngộ không cũng rẽ sang hướng khác, linh hồn thay đổi thì mọi thứ cũng thay đổi

  44. Đág đời thiên đình bị BH và tôn ngộ không quậy cho tanh bành ;94 thích nhất đoạn mà TNK ra chủ ý chơi thiên đạo ý hai người cười gian mà rõ yêu ở đâu ý, mk cũg thích tôn ngộ không lắm xem đi xem lại mà vẫn k chán nhưg có nhiều truyện cảm thấy cứ dở sao ý kiểu k logic tý nào ;55

  45. Tập này nội dung không có nhiều. Nhưng lại cảm thấy rõ 1 điều. Kể cả là Long Vương cũng còn gặp uỷ khuất. Dù quản vùng đất nhỏ nhưng cũng tuỳ tiện bị người ta khi dễ. Trong nguyên tác thực có thấy Kính hà Long vương bị phạt không oan. Nhưng tập này lại nói rõ 1 khía cạnh hoàn toàn khác. Viên thủ thành chẳng qua cũng tiết lộ thiên cơ, chỉ vì cái oai hão giúp 1 người ngư dân mà tàn hại cả vùng nước. Lại trực tiếp thách thức Long vương. Chẳng qua y cũng chỉ là biết chút pháp thuật và ỷ bố làm to, ngang ngược. Kéo theo bao nhiêu lầm than loạn đảo. Lẽ ra lão này phải xử vạn kiếp bất siêu sinh mới đáng. Đoạn Bách hợp hoá rồng như thể phát tiết hết thảy những oán hận phẫn nộ cùng với bi thương. Thế nhưng sấm sét có mắt như mù, vì đuổi cùng giết tận long vương mà phá tan hoang chính thiên giới. Cũng thể hiện rằng mặc dù thiên đạo có tàn ác, nhưng lại hoàn toàn không có chút lương tri suy nghĩ, chỉ biết ra tay đàn áp kẻ chống đối bất chấp hậu quả. Việc trong truyện lại như ngẫm việc ngoài đời

  46. Cực nể tác giả đã vt ra truyện này
    Trước kia còn định vt truyện
    Giờ ms thấy mk chỉ là muỗi dĩn
    Tốt nhất là dập bỏ ý tưởng đó luôn

  47. Tôn Ngộ Không + Bách Hợp = tan nát
    1 Tôn Ngộ Không đủ khiến thiên đình náo loạn rồi
    Giờ thêm chị Bách Hợp nữa thì …….

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close