Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q06- Chương 339+340

14

Chương 339:Mật nghị

Edit: Việt Anh

Beta: Tiểu Tuyền

“Dễ tìm, ở đây có một hộ nào không phải hào môn quảng viện (ý là nhà không  giàu sang, rộng rãi)? Nhà tiểu tử ngươi lệch (khác biệt so với những cái khác) một cách độc nhất vô nhị không muốn nhìn đến cũng không được.” Ninh Tiểu Nhàn liếc xéo hắn, “ Với đại nhân Mịch La, ra vào cũng phải có xe xịn phô trương bừng bừng, thực là rất khó làm cho người ta tin tưởng ngài có thể ở một nơi thanh tịnh như địa phương này.” Nàng vốn tưởng rằng trong khu nhà cao cấp này tìm ra một nhà xa hoa nhất, đó mới chính là chỗ ở của Mịch La.

Đối với lời nói bên trong chứa hàn nhạt mỉa mai của nàng, Mịch La không để bụng, ngược lại cười nói: “Cái này xác thực không phải phong cách ta thích, đây là chỗ ở của gia mẫu. Lão nhân gia bà thích tối giản rườm ra, lại vừa yên tĩnh, nên phụ thân đại nhân tại bên trong thành Trì Minh đã đặt mua một tòa tiểu viện cho bà.”

Bước chân Ninh Tiểu Nhàn dừng lại một chút: “Ta, trong chốc lát ta có thể nhìn thấy lệnh đường?” con hồ ly tinh này dẫn nàng đến xem mẫu thân đại nhân của hắn để làm gì?

Trong mắt Mịch La lóe lên vui vẻ, giống như rất hài lòng thấy nàng khẩn trương, trong miệng lại than nhẹ một tiếng nói: “Ngươi muốn gặp cũng gặp không được. lão nhân gia bà mất trăm năm trước đã phi thăng rồi.” Ninh Tiểu Nhàn mỉm cười thuần túy mà xin lỗi, lại tiếp tục nghe hắn nói: “Nhân loại vốn có tuổi thọ không dài, bà chỉ sống được hơn bốn mươi tuổi.”

Nàng cả kinh cặp môi  đỏ mọng khẽ nhếch, tim đạp mạnh và loạn nhịp nói: “ Cái gì?” mẫu thân Mịch La lại là nhân loại. Nói cách khác, hắn và Ninh Vũ giống nhau đều là nửa yêu, hoặc là đã từng là nửa yêu, không thể nhìn ra được, yêu nghiệt chán ghét nhân loại như vậy, cũng từng là bán yêu.

Một đoạn đường ngắn này, Mịch La cùng nàng căn bản sóng vai mà đi, hắn đã sớm ngửi thấy mùi hương hoa hồng trên người nàng bay xa. Lúc hắn biến thành tiểu hồ ly dưỡng thương tại thành ô đà, suốt ngày có thể ngửi mùi hương thanh nhã này, giờ phút này nhớ lại chuyện cũ, trong nội tâm tỏa ra mềm mại, lại thấy nàng giật mình không ngậm miệng được. Cái biểu lộ này tựa hồ chỉ có lúc nàng còn là một nữ tử phàm nhân mới thấy qua, những lần gặp nhau về sau, nàng đều bình tĩnh và tự tin,  hiếm khi lại lộ ra biểu lộ nho nhỏ của nữ nhi như vậy.

Nhãn lực của hắn quá tốt, giờ phút này không khỏi chú ý đến đối môi đỏ của nàng có vài phần ẩm ướt, trong miệng bản thân cũng có chút khát khô, đành phải ho nhẹ một tiếng che dấu nói: “ừ, mẹ của ta là nhân loại. Bà từng là mỹ nhân nổi danh nhất Tây Nam bộ. Sau khi cha ta tuyển bà về, không quá hai năm liền sinh ra ta.  Bà … sau khi mất, nơi này chính là chỗ đặt chân của ta khi đến Thành Trì Minh. Sau khi ta thay máu thuần yêu, thành phố này chính là lễ thành nhân phụ thân tặng cho ta.”

Phủ Phụng Thiên quả là tài đại khí thô. Đưa lễ vật cho hắn không ngờ lại là cả một thành thị. Nhưng mà nàng chú ý đến hắn nói  “tuyển” mà không phải “lấy”, Phủ chủ đại nhân Phủ Phụng Thiên cũng không đem mẹ ruột của hắn lấy lễ lấy vào. Bên trong đoạn chuyện xưa này, lại bao hàm bao nhiêu bi oán cùng đau khổ không muốn người khác biết?

“Thực xin lỗi ta không biết.” nàng có chút buồn lo, “ Ta không nên nhắc tới cái này, lại chọc ngươi thương tâm.’

Con mắt Mịch La khẽ hồng, hiện lên một vẻ u sầu, hắn lại khoát tay nói: “Không có gì, bà cũng đã mất mấy trăm năm rồi. Lúc ấy ta còn nhỏ, ngay cả diện mạo của nàng đều không nhớ rõ, làm sao lại thương tâm được.”

Nếu không thương tâm, ngươi ở lại trong sân mẫu thân ngươi làm gì, còn không phải là nhìn vật nhớ người? Nàng nói thầm. Không nghĩ đến tên này cũng là người có tâm can, chẳng lẽ trước kia nàng đã nhìn nhầm hắn rồi?

Thất Tử lại lặng lẽ truyền âm cho Trường thiên nói: “Tại sao con hồ yêu này phải cùng nữ chủ nhân nói những chuyện này?”

 

Trường Thiên lạnh lùng nói: “Nữ nhân đều mềm lòng, hắn vạch trần chỗ mềm yếu của chính mình, ngược lại dễ dàng giành được đồng tình.” Hắn như có điều suy nghĩ, “Một chiêu này sử dụng coi như không tệ.”

Mịch La thấy nàng cắn môi dưới rất hối hận, hắn biết rõ nàng đã bị chính mình đả động rồi. Giờ phút này thấy tốt nên tự biết, hắn liền cười nói: “ Nếu như ngươi ưa thích, lúc ở thành Trì Minh ta có thể cho ngươi mượn ở tạm mấy ngày?”

Nàng ngạc nhiên nói: “Sao ta lại không biết xấu hổ ở đây, mà đuổi ngươi đi ra ngoài?”

Hắn rất muốn nói sao lại đuổi hắn đi ra ngoài, cùng ở một chỗ là được rồi. Nhưng nàng nhất định là khoong chịu cho nên hắn đành phải nói: “Ta có một dinh thự ở phía bắc thành Trì Minh, sự vụ lớn nhỏ đều xử lý ở đó, ở đây chẳng qua là chỗ hoài niệm thôi.”

Nàng lắc đầu cười nói: “ Coi như vậy đi, ta muốn chỗ nào đó đặc sắc, hãy tìm cho ta một chỗ ở khách sạn lớn xa hoa nhất là được.”Nàng có Thần Ma Ngục trong tay, đối với chỗ ở, tất nhiên là không để ý. Lại nói nàng cùng hồ yêu có  thân quen đến tình trạng này sao?

Mịch La cũng không khuyên giải nhiều. Hắn mỉm cười nói: “Tùy ngươi.”

Trong lúc nói chuyện, hai người đã bước đến một tòa lầu tinh xảo, thị nữ ở một bên tranh thủ thời gian tiến lên hành lễ, hướng nàng duỗi ra hai tay.

“Đây là ?” nàng không xác định nói. Thị nữ không dám to gan như vậy, hẳn là do Mịch La này bày mưu tính  kế.

“Trà Tước Lưỡi của ta mặc dù ngon, lại không bì kịp linh trà của ngươi.” Hắn cười hì hì nói “Sau khi từ biệt ở Thành Ô Đà, ta chưa từng….. được nếm lại, ngươi mang ra chút ít cho ta thưởng thức cho đỡ thèm, một lát ta mời ngươi trở lại chỗ cũ dùng cơm… trong lầu này không có đầu bếp.”

Nàng bất đắc dĩ lấy trong nhẫn trữ vật ra hai bao linh trà đưa cho thị nữ. Chỉ mất chút thời gian, chốc lát sau cả phòng đều tràn đầy mùi hương.

“Trà ngon như vậy ngươi giấu lại không cho nó nhìn thấy ánh mặt trời, chẳng lẽ không phải là phung phí của trời sao?” Mịch La hớp một ngụm chậc chậc khen ngợi nói, “Không bằng ngươi đem nó ra, ta và ngươi hợp tác bán “

Hắn thật là có ý nghĩ buôn bán nha. Nàng lườm hắn: “Lợi nhuận chia ba bảy là được, ta bảy ngươi ba. Ta ra lá trà ngươi phụ trách bán.”

Hắn ngạc nhiên trong chốc lát mới nói: “ Ninh cô thật đành lòng phân cho ta ba phần sao, quá hung ác rồi. Tiêu thụ các nơi đặc thù đều không dễ, đây là nàng muốn ta mất cả chì lẫn chài sao?”

Nàng nhún vai nói: “ Không chịu coi như xong.” Trong lòng của nàng cũng không muốn làm giao dịch, dù sao diện tích của Tức Nhưỡng có hạn, nàng còn muốn gieo trồng linh thảo khác, không có khả năng chỉ trồng mỗi lá trà.

Mịch La cười cười không nói nhiều hơn về vấn đề này. Hắn vốn dĩ chỉ muốn thăm dò, linh trà mặc dù tốt, nhưng với bản thân hắn mà nói cũng chỉ là dệt hoa trên gấm, có cũng được mà không có cũng chẳng sao. Hắn cảm thấy vô cùng hứng thú, cô gái này làm sao có thể thoát khỏi sự truy đuổi của Quảng Thành Cung, từ trong núi để thoát ra ngoài. Kết quả là không đợi hắn mở miệng, nàng đã thẫn thờ nói: “ Bị Quảng Thành Cung phong bế trong núi mười ngày,  các ngươi nghe được không ít đạo lý đúng không?”

“Không sai. Nam Cung trưởng môn nói trước một canh giờ, sau đó là Bạch Kình trưởng môn Triều Vân Tông.  Hiếm thấy có một lần ông ta không lười biếng, mọi người đều hướng đôi mắt lên bục trông mong. Sau khi ông ta đến, cả ngày không nói lời nào, trừ đánh một kiếm ở trên không xong là bồng bềnh bỏ đi.”

Ninh Tiểu Nhàn nghe hắn nói rất thú vị, vốn là còn che miệng cười cười, sau đó như có điều suy nghĩ  nói: “Ông ta dùng kiếm diễn ý, hiển nhiên là không giảng bằng lời?”

“Thông minh” Mịch La khen nàng một tiếng. “Kiếm đạo của Triều Vân Tông trọng linh, trọng ngộ, chỉ truyền cho người hữu duyên. Người nhìn rõ kiếm ý này của ông ta, cũng là phải tâm hữu linh tê, người ngoài không hẳn hiểu được. Về sau lại có hàng loạt nhân vật lãnh tụ đại phái đi lên diễn giải, trong vòng mười ngày, thật sự là lấy được rất nhiều lợi ích.”

Nàng nghe một hồi hâm mộ nói: “ Cơ duyên như vậy, rõ ràng ta đã bỏ lỡ.’

Mịch La nhìn nàng thật sâu một cái: “Ninh cô nương có cơ duyên khác, cũng chưa chắc đã  kém so với người tại Quảng Thành Cung.”

Ninh Tiểu Nhàn trong nội tâm nhảy dựng, trong lòng thầm nghĩ hẳn hắn đã phát hiện ra cái gì?   Nàng nghĩ nghĩ, cuối cùng vẫn hỏi: “  Sau khi phong núi chấm dứt, có chuyện gì xảy ra?” Âm Cửu U mất đi, theo lý thuyết hiện tại không sóng yên bể lặng mới đúng.

“Vì phân biệt ra Vô Ảnh chi yêu chưởng môn Nam Cung Chân sai người đi Thiên Nam biệt viện mượn pháp khí nhưng tay không trở lại. Quảng Thành Cung có lẽ cũng đã nghĩ không ít biện pháp nhưng đều  không có hiệu quả.” Mịch La khẽ thở dài, “ Nam Cung Chân thực sự đã hóa tro bụi khi đang vượt qua thiên kiếp, chức chưởng môn là do Phong Văn Bá kế thừa, hôm nay trong phái có chút rung chuyển.” Hắn ngừng lại một chút, đột nhiên nói, “Sau khi mười ngày qua đi, Quảng Thành Cung theo hứa hẹn mở ra đại trận phong núi, tông phái tham dự đại hội từng người bỏ đi. Ta nghe nói sau khi Quyền Thập Phương quay về Triều Vân Tông, lại muốn lần nữa bế quan khổ tu, trong thời gian ngắn không thể ra ngoài.”

Tình ý của Quyền Thập Phương đối với nàng rõ ràng như vậy sao, lại để cho Mịch La nhìn ra? Nàng nói sang chuyện khác: “Có chút manh mối của hai yêu quái đã trốn kia không?”

Mịch La thấy nàng không muốn trò chuyện về Quyền Thập Phương, bên môi vui vẻ sâu sắc: “Có, đầu tiên là Thần thú thượng cổ Bạch Hổ, chỗ ta hiểu rõ hành tung của hắn, sau khi hắn tiến nhập quặng mỏ là không biết  tung tích. Có lẽ Bạch Hổ sẽ tại đó thu thập Canh Kim chi khí, trong thời gian ngắn sẽ không tái hiện.”

“Còn con khác…” Hắn nhẹ nhàng uống hớp trà “Có thể là thượng cổ yêu nhân. Ta có đọc qua thông tin ở thời kì trung cổ, bây giờ không có mười phần xác định thân phận của hắn, nhưng hành tung của hắn cùng cách tự ý sử dụng thần thông đều vô cùng quỷ dị. Sau khi thoát khỏi trấn áp về sau, vẫn ở lại trong nội cung của Quảng  Thành Cung, tất có mưu đồ.”

Điều này ngay cả Trường Thiên đều có chút bội phục hắn rồi. Mịch La còn không biết thân phận chân chính của Âm Cửu U, nhưng có thể đưa ra phán đoán như thế, cho thấy rằng tâm tư hắn rất kín đáo. Ninh Tiểu Nhàn trầm ngâm thật lâu, mới hướng chung quanh liếc nhìn. Mịch La hiểu ý, đem thị nữ đều phân phó đi ra ngoài, lại phất tay bày ra  kết giới mới nói: “ có điều gì mà chỉ có thể nói với mình ta?”

“Về Vô Ảnh Chi Yêu,vậy là ngươi nghi ngờ thân phận của Âm Cửu U?” Nàng làm như không nghe hiểu lời hắn nói thân mật, vừa mở miệng là ngữ điệu kinh người, đây cũng là chuyện nàng và Trường Thiên đã thương lượng tốt. Mịch La khẳng định là có chỗ hoài nghi, không bằng đem việc này báo cho hắn biết. Phủ Phụng Thiên thực lực mạnh mẽ, Mịch La lại là gia hỏa hay có thói quen dò hỏi bí mật người khác, đối với uy hiếp như vậy hắn không có khả năng bỏ mặc.

Quả nhiên thần sắc trên mặt hắn không thay đổi, đồng tử thế nhưng co lại trong chớp mắt, vui vẻ trên mặt cũng dần dần thu lại: “Làm sao ngươi biết?”

Ninh Tiểu Nhàn thở dài mệt mỏi : “ Ngươi không cần để ý ta làm sao biết được…, đúng lúc đem tình báo trong tay trao đổi một chút đi.” Sau đó nàng đem chuyện biết được về Âm Cửu U nói cho hắn biết, đương nhiên cũng che giấu sự tình Hàn Phệ Ngư, cùng với khúc mắc giữa Trường Thiên cùng Âm Cửu U

Nghe nàng kể rõ, với sự khôn ngoan của Mịch La, hắn cũng không nhịn được phải đứng lên đi tới đi lui vài bước, lúc này mới quay đầu nói: “Ngươi nói, cái Phân Quang Kính kia hiện tại đang ở trong tay ngươi?” Hôm nay đối với tính cách của nàng hắn cũng hiểu một hai, biết rõ nàng không cần phải lừa gạt hắn.

“Không sai”. Ninh Tiểu Nhàn nói: “Ta cũng thử qua rồi, xác thực có tác dụng, có thể chiếu hiện linh hồn sẳn có.”Thấy hai mắt hắn sáng quắc, trong nội tâm nàng khẽ động nói: “Đối với ngươi nó hữu dụng sao?”

“Không sai.” Trong mắt Mịch La hàn quang lóe lên, trịnh trọng nói, đem Phân Quang Kính cho ta mượn mấy tháng, ta có việc quan trọng cần dùng. Sau đó sẽ tạ ơn lớn.”

“Tạ ơn lớn thì không cần.” nàng rất sảng khoái lấy ra Phân Quang Kính đưa tới.  dù sao có Đồ Tẫn bên người, hắn cũng có thể nhìn ra diện mạo lúc trước của hồn phách, cái gương này để bên người nàng không có tác dụng nhiều “ Ta chỉ muốn hỏi thăm ngươi hai chuyện.”

Chương 340: Khánh kị công tử

Nàng đưa ra một ngón tay thủy nộn, dù Mịch La đang tâm sự nặng nề cũng không nhịn được nhìn thoáng qua. “ Một, ta muốn biết đường chủ Thiên Kim Đường tên gọi là gì, người ở nơi nào? Ta có việc tìm hắn.”

Mịch La ngạc nhiên nói: “ Ngươi muốn tìm đường chủ Thiên Kim đường ư? Người này cùng Âm Cửu U hành tung quỷ bí, chưa bao giờ thấy người chân thực xuất hiện. Nhưng coi như vận khí ngươi không tệ, ta và hắn cũng có mấy lần quan  hệ, cùng nhau hợp tác hữu hảo. Ngươi đối với hắn không có ác ý, ta có thể dẫn ngươi đến gặp hắn.”

Thật tốt, nguyện vọng thứ nhất của Nam Cung Chân coi như có thể hoàn thành. Nàng dựng lên ngón tay thứ hai: “Ta muốn tư liệu của sơn mạch Ba Xà, càng kĩ càng tốt.”

“Đây càng là việc nhỏ. ” khóe miệng của hắn mỉm cười: “Ngươi làm việc này vì Hám Thiên Thần quân, ta tất nhiên tương trợ.”

Đúng vậy,  hắn một mực biết rõ nàng cùng  Trường Thiên có quan hệ với nhau, hiện tại lại xuất lời để dò xét, nàng liếc mắt nhưng không giải thích, chỉ nói: “Cảm ơn”

“Khách khí, khách khí.”  Hắn đứng lên duỗi lưng một cái. Người lớn lên soái, bày ra cái tư thế gì cũng đẹp mắt, động tác này hắn làm được vô cùng tốt, “ Trò chuyện lâu như vậy, đói bụng không? Ngươi mới tới Thành Trì Minh, liền để ta làm chủ đi.”

Kết quả hai người vừa đứng dậy, trong trạch viện liền vang lên tiếng thủ vệ Thụy thú tiêu đồ, giống như đồng dạng vang lên bên tai. Ninh Tiểu Nhàn nhíu nhíu mày, âm thanh của tiếng chuông của này ghê gớm thật.

Theo như nội dung lời nói, thoáng cái đưa tới hứng thú của nàng: “Khánh Kị công tử tới chơi, chủ nhân gặp hay không gặp?”

Khánh Kị?đại công tử Phủ Phụng Thiên ,Khánh Kị công tử mấy tháng trước đuổi giết Mịch La vẫn còn sống? Chỉ bằng vào hắn tưng khiến cho Mịch La chật vật như vậy, lại còn có thể sống bình an vô sự đến bây giờ thì nàng cũng rất muốn gặp người con trai trưởng của Phủ Phụng Thiên này.

Trong mắt Mịch La quả nhiên hiện lên một tia tàn nhẫn, chỉ là trong nháy mắt mà thôi, tốc độ nhanh đến mức để cho nàng tưởng mình hoa mắt. Nhìn kỹ lại, khóe miệng hắn đã phủ lên hình dáng tươi cười, nghiềm ngẫm nói: “ Gặp, vì sao không gặp? Nếu không để cho hắn cơ hội khoe khoang một phen, buổi tối hắn làm sao mà ngủ được? Bảo hắn chờ một chút.” Hắn quay đầu đối với Ninh Tiểu Nhàn nói: “ Ninh cô nương, ngươi…”

Ninh Tiểu Nhàn không đợi hắn nói xong, liền khoát tay nói: “ Gia sự của hai huynh đệ nhà ngươi, ta nghe bất tiện. Ta đi đâu đó tránh mặt là được.” dứt lời nàng đi ra ngoài phòng, đi đến một tòa lầu khác nghỉ ngơi. Đồ Tẫn một mực ở sau lưng bị nàng xem như cây cột cũng theo ra ngoài. Cái vườn này nói lớn cũng không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ, hai tòa nhà xây cách xa nhau ít nhất mười trượng, tu tiên giả bình thường  còn không có thính lực tốt như vậy.

Nàng hiểu biết như vậy, Mịch La cũng nhẹ nhàng thở ra, sau đó phân phó tiêu đồ: “ Đưa hắn tiến vào”

Ninh Tiểu Nhàn đi vào một mặt khác của tòa tiểu lâu, an tâm hưởng thụ mấy thị nữ đưa lên nước trà, bánh ngọt, trái cây thậm chí còn có một ôn hương nhuyễn ngọc đi đến sau lưng nàng, muốn thò tay hướng vai nàng xoa bóp. Nhưng bị nàng cương quyết cự tuyệt. Nàng không có thói quen bị người khác đụng chạm, dù là khác phái.

Mịch La bình thường cũng không thiếu diễm phúc nha, nàng đã sớm nhìn ra mỗi thị nữ tại đây đều thiên kiều bá mị.  Phủ Phụng Thiên sử dụng thị nữ hơn phân nửa là yêu quái biến thành, hơn nữa tu vị thấp nhất cũng có thực lực hóa hình trung kỳ.

Xem toàn bộ cái sân nhỏ này bình thường không có gì lạ, thế nhưng nàng đi vào xem trang trí trong tiểu lâu, tuy đường hoàng lộng lẫy, nhưng mỗi kiện đều tràn đầy tao nhã, chỉ nói giường êm dưới người nàng thôi, là làm từ cây kim ngân vân, còn cái khác như bình phong, Đa Bảo Cách, cuốn án ..v.v.., tuy không phải nạm vàng khảm ngọc, nhưng cũng đều là nước sơn thượng cấp do thủ công cao minh tinh tế mà lau ít nhất hai mươi lần, lại đánh bóng được trơn nhẵn tròn thuận, sau đó bên trên nước sơn vẽ mây. Đây đều là công phu mài nước.

Người nàng hơi nghiêng, giống như dựa vào giường êm, nhưng thực là hướng Trường Thiên vụng trộm truyền âm nói: “ Khánh Kị đã vào?” việc nghe lén góc tường này, luôn luôn là việc yêu thích của nàng. Hiện tại nàng cách tinh xá quá xa, nghe không được. Nhưng mà không sao, nàng có chỗ dựa, Trường Thiên hắn tuyệt đối có thể nghe được.

Quả nhiên, hắn bất đắc dĩ thở dài nói: “Đúng, đã đến cửa ra vào tinh xá.”

“Người này bộ dáng như thế nào? Hình dung một chút xem sao?” Mịch La có ra một bộ dáng hời hợt câu hồn đoạt phách, huynh trưởng của hắn khẳng định cũng không kém chỗ nào, cha mẹ có gien thật tốt nha. Hỏi Trường Thiên tương đương không hỏi, lại để cho hắn hình dung tướng mạo một người đàn ông, đánh chết hắn cũng không dùng mấy chữ tuấn soái. “Hay thôi đi, chàng cũng không biết nhìn, nói cho ta biết hiện trường trực tiếp là tốt rồi. Lát nữa dùng thần lực ngưng tụ thành bức ảnh cho ta xem là được.”

“…” hắn thật muốn bóp chết cái nha đầu coi trời bằng vung này, lại muốn nhìn lén nam nhân, hơn nữa còn muốn hắn hỗ trợ.

Người trong tinh xá, làm sao biết nàng muốn làm cái hoạt động này chứ? Nếu như nàng ở tại hiện trường, là có thể chứng kiến Khánh Kị công tử một thân áo trắng, phối hợp với bộ bối tử màu nâu đậm, một cặp mắt hồ ly cơ hồ đồng dạng Mịch La, giữa lông mày cũng là tuấn dật vô phương, đồng dạng tuấn tú lịch sự.

“Đệ đệ tốt,  lâu rồi không thấy, thương thế trên người ngươi vừa mới khỏi hẳn, đại ca thật tưởng nhớ, vừa tới Thành Trì Minh đã tới tìm ngươi rồi, ngươi không trách ta chứ?” Khánh Kị tủm tỉm cười.

Trước khi hắn tiến đến, Mịch La một lần nữa ngồi trở lại trên ghế, nghe vậy thần sắc không thay đối, khóe miệng nhếch lên, phất tay để cho thị nữ bưng trà xanh lên. Tâm tư hắn kín đáo, lúc nghe được Tư Đồ thông truyền, cũng đã bảo thị nữ đem linh trà đổi lại thành trà tước lưỡi đãi khách,. Nếu không linh trà mà Khánh kị đuổi theo không tha ngược lại xuất hiện trong tiểu viện, việc này sẽ không thế giải thích rõ ràng được.

Trong viễn này hắn có tâm phúc của mình, nghe lời ấy của Khánh Kị, hiển nhiên là muốn vạch trần vết sẹo của Mịch La công tử, nhắc nhở hắn bị tổn thất nặng dưới tay mình, suýt nữa chết. Mịch La cũng không tức giận, cảm than một tiếng nói: “ Đại ca từng quyền bảo vệ chi tâm , ta làm sao có lòng trách cứ? sớm muốn tương báo mới đúng.” Cái này chính là nói cho đối phương biết, thù này muốn hoàn trả gấp bội. Lần trước hắn đã đánh giá thấp cái vị huynh trưởng này, kết quả tại chiến trường phía bắc suýt nữa bị ám toán gần chết, bôn ba mấy ngàn dặm đều không được thoát thân, thẳng khi đến Thành Ô Đà được Ninh Tiểu Nhàn cứu, mới trì hoãn một hơi thở. Đây là một thua thiệt lớn, đối với người tâm cao khí ngạo như Mịch La mà nói, thật sự là vô cùng nhục nhã.

Người hiểu rõ con người hắn đều biết, trong lòng hắn càng oán hận, trên mặt càng cười đến vui vẻ.

Người bên ngoài nếu không biết nguyên nhân, mà chỉ nghe hai người ở chỗ này tâm sự với nhau, sẽ cảm thấy đây là huynh đệ hữu ái, nội bộ hòa thuận. Chỉ có hiểu rõ sự tình mới biết được trong lòng hai người đều là sát cơ dào dạt, hận không thể đưa đối phương vào chỗ chết.

Hắn giơ lên chén trà nhỏ, nhẹ nhàng hớp một ngụm: “ Đại ca đến nơi này, là có chuyện cần giải quyết sao?”

Lời này của hắn vừa vặn gãi đúng chỗ ngứa của Khánh Kị. Đại Công tử nhướn mày, trong mắt hiện lên một tia đắc ý: “ Không sai. Đại tướng Đa Ma Cát của Thanh giáp quân dưới trướng ta, mấy ngày gần đây ở tiền tuyến phía bắc tác chiến dũng mãnh, nhiều lần lập kì công. Dung nhan phụ thân cực kì vui mừng. Ngài muốn ta chuyển cáo với đệ, tiền tuyến phương bắc quân vụ bận rộn, đệ gần đây quá mức mệt nhọc, nên nghỉ ngơi cho tốt, cho nên chức trách đốc quân tuyền tuyến liền do ta tạm thời đảm nhiệm.” dứt lời, hắn nhìn chằm chằm Mịch La, một lòng muốn nhìn phản ứng của tên này.

Đáng tiếc làm hắn thất vọng chính là Mịch La cũng không đột nhiên biến sắc như hắn nghĩ, thậm chí nước trà trong tay tên đó còn vững vàng đưa vào miệng, vô hạn thích ý thưởng thức một ngụm, cả buổi mới không mặn không nhạt nói  một câu: “À? Thập Tam yêu tông Phương bắc khiêu khích Phủ Phụng Thiên đã lâu, Đa Ma Cát  đã là nhân tài, phải đem trọng dụng mới đúng. Nếu như thế, phương bắc làm phiền đại ca rồi,  vừa vặn ta gần đây cũng được vui vẻ thanh nhàn dưỡng thương.”

Tiền tuyến phương bắc vốn do Mịch La đốc chiến. Hắn kinh doanh phương bắc nhiều năm, trong tay nắm quyền hành, bằng không thì Khánh Kị cũng không kiêng kị như vậy, một khi ra tay là muốn chém tận giết tuyệt. Hiện tại khó khăn lắm lão phụ thân mới đưa quyền đốc quân đến trong tay mình, thực tế là bóc lột đi quân quyền trong tay Mịch La, tiểu tử này còn có lòng dạ sâu, Sao lại bình tĩnh như thế? Thậm chí hắn còn nói: “ thanh nhàn dưỡng thương.”

Khánh Kị biết rõ, đệ đệ của hắn trời sinh tính tình cao ngạo, nếu nó có thể chủ động nói dưỡng thương, chính là mạnh mẽ nhận thua thiệt kia, cũng tỏ rõ cho hắn thấy sau này chắc chắn sẽ rửa nhục. Hiện tại lão phủ chủ Phủ Phụng Thiên gần như “ thiên nhân ngũ suy” tình trạng, rất nhanh sẽ chết đi. Hai huynh đệ cùng cha khác mẹ. Thuở nhỏ bất hòa, lúc này tranh giành mà được phụ thân ưu ái, khẳng định hạ sẽ là chủ phủ Phụng Thiên về sau.

Mịch La thực sự sẽ đem quyền  lực chắp tay nhượng lại, mặc kệ hắn ở chiến trường phương bắc chiếm được công lao sao? Đều nói hồ ly có tính tình giảo hoạt, tuy Khánh Kị cũng là máu thiên hồ tinh khiết, nhưng hắn còn chưa nhìn thấu cách nghĩ của vị đệ đệ này. Chuyện đoạt quyền này, thực sự sẽ được tiến hành thuận lợi?

Mịch La nhìn sắc mặt huynh trưởng âm tình bất định, biết rõ Khánh Kị tại tái phát tật xấu tốt mưu mà do dự, bên trên vấn đề này hắn cũng không nhiều lời, chỉ nhẹ nhàng nói: “ Đại ấn Đốc Quân đặt ở trong phủ của ta, ngày mai ta hồi phủ sẽ đem cho huynh. Ngoài ra, chuyện linh trà ở Nham thành, huynh trưởng đã đuổi theo tìm ra người rồi chưa?” Chuyện Khánh Kị đặc biệt đến nói cho hắn biết, sớm đã có người đến báo cho hắn biết trước. Quân quyền Phương Bắc, Khánh Kị muốn thì cứ lấy. tác chiến tại tiền tuyến phương bắc cũng không có chuyện dễ như vậy. huống chi tên này sống sung sướng an nhàn hào phú nhị đại, nơi nào hiểu trong tay Mịch La khống chế không phải quân quyền mà là nhân tâm.

Bắc cảnh mấy ngàn tướng lãnh, trăm vạn dân tâm yêu binh  hướng vào một chỗ. Chỉ cần Mịch La còn sống ngày nào, Khánh Kị không thể chính thức không chế được phía bắc.

Sau khi Ninh Tiểu Nhàn mang Ôn Lương Vũ rời khỏi Nham Thành, chỉ có hắn mới biết được hướng đi của hai người.  Về sau Phủ Phụng Thiên đem việc này chuyển giao cho Khánh Kị đuổi theo tra xét, Mịch La đã tự tay chặt đứt tất cả các manh mối. Hắn chính là đầu lĩnh đại tình báo, hắn đã tự mình thay Ninh, Ôn hai người lau khô sạch sẽ mọi liên quan đến ngọc nguồn, Khánh Kị dù có lật rời cũng đừng mong tra ra dấu vết để lại.

Quả nhiên lời vừa nói ra, trên mặt Khánh Kị liền có chút  cứng đờ, hiển nhiên là bị đâm chọt đúng chỗ đau, hắn bất mãn nói: “Nhanh, còn vài chục ngày là tra ra rồi.”

Còn muốn mấy chục ngày sao? Mịch La mỉm cười, trong nội tâm lại có mấy phần hả giận. Hắn cũng không phải loại người lương thiện gì, kẻ ngu này chạy đến trước mặt hắn diễu võ dương oai, hắn làm sao có thể để mặc tên này, một mực yếu thế mãi chứ? “ Sắc trời không còn sớm, đại ca có muốn cùng ta dùng cơm không?”

Hắn cố ý hỏi như vậy vừa vặn trục khách. Huynh đệ thủy hỏa bất dung, không có chuyện gì ai nguyện ý ngồi cùng một chỗ ăn cơm? Sợ đến nấc lên được.

Quả nhiên Khánh Kị hừ nhẹ nói: “ Buổi chiều ta phải dự tiệc, nên không làm phiền ngươi tại đây.” Ánh mắt lơ đãng quét  qua, sau đó ngưng tụ lại. Mịch La thấy ánh mắt hắn nhìn lại, thầm nghĩ một tiếng : “Hỏng mất”

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion14 Comments

  1. Mịch La cũng thiệt biết cách đả động tâm hồn thiếu nữ, dùng việc cho Ninh Tiểu Nhàn biết đây là biệt việc của mẹ hắn, lại cho nàng biết mẹ hắn chỉ là một người phàm bình thường lấy được sự đồng cảm cùa Ninh Tiểu Nhàn.
    Mịch La còn thăm dò sự quan tâm của Ninh Tiểu Nhàn với Quyền Thập Phương. Có điều Ninh Tiểu Nhàn hình như cũng hơi chậm hiểu về phương diện tình cảm thì phải, nàng chỉ quan tâm tới Trường Thiên nên cũng không có cảm xúc gì nhiều với Quyền Thập Phương và Mịch La.
    Không biết Khánh Kị phát hiện điều gì mà Mịch La có vẻ hoảng hốt. Chẳng lẻ hắn phát hiện sự hiện diện của Ninh Tiểu Nhàn.
    Mong chương sau. Cảm ơn editor

  2. Mịch La cũng có tình ý với TN nhà ta cơ. ML đẹp quá dỗi ý làm ta cứ mơ mộng mãi. Thích cái tính cách của ML… ML cũng là người có tâm tư nhạy bén khi phân tích về ÂCU…
    Đúng là cùng là hồ ly nên đều có phong thái yêu mị lẳng lơ như nhau. Nhưng cái tên khánh kị đó làm sao bằng ML đc chứ. Híc híc
    Cảm ơn các nàng edit nhé

  3. Thân thế của ML công tử cũng thật bất ngờ, còn bày đặt lấy thân thế để lấy dc sự đồng cảm của tiểu Nhàn nữa ;97 tâm tư Mịch La kín đáo, nhạy bén ghê. Ko lẽ Khánh Kị phát hiện ra tiểu Nhàn ?????? ;92

  4. Không ngờ ML có mẹ là phàm nhân, không biết ai giúp ML thay máu từ bán yêu trở thành yêu thuần huyết nhỉ.
    Đúng là hồ ly, tính toán, mưu kế quả hơn người. Biết đánh vào điểm yếu trong lòng của Nhàn tỷ để tạo đồng cảm.
    Không ngờ Nhàn tỷ lại thoải mái cho ML mượng Phân Quang Kính này. Không biết có dựa vào nó để phát hiện kẻ nào đây.
    Nhàn tỷ nổi máu sắc rồi, lại còn kêu TT miêu tả về kẻ khác nữa chứ.
    Hai anh em nhà này là kiểu không chết không ngừng, nhưng vẫn hy vọng ML thắng hơn.
    Thanks các nàng đã edit.

  5. Cái tên Mịch La này muốn biết tung tích của Trường Thiên ca để làm gì ta? Là địch hay là bạn? Mọi chuyện của Nhàn tỷ nhờ vả Mịch La coi như là phù hợp rồi nhỉ? Trường Thiên ca hẳn là uống cả suối giấm luôn ời! Ha ha ha
    Cảm ơn các nàng nhiều lắm nhé!

  6. Hoá ra Mịch La công tử cao cao tại thượng… vô cùng yêu nghiệt… dòng máu thiên hồ thuần khiết hùi xưa lại là bán yêu ah… chắc là đổi máu giống Ninh Vũ quá nha ^^… mà Mịch La không hổ vượt qua nhiều bụi hoa nha… sử dụng tâm kế nhân tâm cũng rất thành thạo đánh vào tâm lý của Nhàn tỷ ^^… lần này mong là sẽ hoàn thành tâm nguyện của Nam Cung Chân cho xong rùi tìm được chân thân của Ba xà nhanh ah… ta hóng quá à… mà Khánh Kỵ công tử này hình như phát hiện gì đó kìa… không bít có phát hiện ra dấu vết của Nhàn tỷ không nữa… lần này gay rùi ah… thank nhóm editor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  7. chẳng nhẽ chị nhàn bị phát hiện oy hả. có lẽ chắc thằng này nhìn thấy cái gì khả nghi thui chứ cóa thiên làm cái máy chiếu phim oy thì ai mà phát hiện đc chứ.ko biết khi a thiên ra khỏi kia thì a la chết đòn với a ý cho mà xem

  8. chứa hàn nhạt mỉa mai ————-> nhàn??
    tối giản rườm ra ———————> rà
    tim đạp mạnh và loạn —————> đập
    Thành Ô Đà / thành ô đà
    đến đối môi đỏ của nàng ————> đôi
    Trường thiên / Trường Thiên
    nhất định là khoong chịu ————> không
    là được.”Nàng có
    Ninh cô thật đành lòng —————> nương??
    Nam Cung trưởng môn / Bạch Kình trưởng môn ————–> chưởng
    Vô Ảnh Chi Yêu,vậy là
    Phần Quang Kính / Phân Quang Kính
    linh hồn sẳn có.”Thấy —————-> sẵn
    Thiên Kim Đường / Thiên Kim đường
    Hám Thiên Thần quân / Hám Thiên thần quân
    Khánh Kị / Khánh kị
    Khánh Kị?đại công tử Phủ Phụng Thiên ,Khánh Kị
    hắn tưng khiến cho ——————–> từng
    đụng chạm, dù là khác phái ———-> cùng phái chứ nhỉ ??? 0_0
    hóa hình trung kỳ ———————-> Hóa Hình??
    thần sắc không thay đối —————> đổi
    Tư Đồ / tiêu đồ / Tiêu Đồ
    Tước Lưỡi / tước lưỡi
    đãi khách,. Nếu không
    không thế giải thích ——————-> thể
    Trong viễn này hắn có —————-> viện??
    Đại Công tử nhướn mày ————–> công … nhướng??
    đốc quân tuyền tuyến ——————> tiền??
    gần như “ thiên nhân ngũ suy” tình trạng
    Phủ Phụng Thiên / phủ Phụng Thiên
    Đốc Quân / Đốc Quân
    chính thức không chế ——————> khống
    liên quan đến ngọc nguồn ————-> ngọn
    dù có lật rời cũng ———————–> trời
    =====================================================================
    Ý … cuối cùng bị phát hiện sao 0_0 xui vậy!!!!!
    Ban đầu ta mới y như TN cảm thán 1 chút số phận của ML, ai dè 1 giây sau bị TT oánh tan tành cảm xúc, thì ra cái tên hồ ly tinh này ko làm nhục chân tướng của chính mình, vẫn hồ ly tính kế như cũ!
    Nhưng mà gần đây nhiều chuyện xảy ra, sao ta lại cảm thấy TN gần đây quá lương thiện cùng mềm lòng?? Cũng ko phải ta mong TN trở nên lãnh tỉnh hay độc tâm 1 chút nhưng vẫn cảm thấy gần đây TN quá nhiều cảm xúc, dễ mềm lòng lại còn dính vào nhiều chuyện, để lại nhiều dấu vết, haiz…

  9. Thì ra Mịch La cũng là nửa yêu như Lương Ôn Vũ. Mịch La kể chuyện mẫu thân của mình cho Ninh Tiểu Nhàn nghe, hình như cũng muốn sự đồng cảm của nàng trong đó.
    Ninh Tiểu Nhàn cùng Mịch La mật nghị, nàng đem chuyện nàng biết về Âm Cửu U nói cho Mịch La nghe, đương nhiên là giấu chuyện về Hàn Phệ Ngư. Khi nghe nàng nói trong tay nàng đang cầm Phân Quang Kính, đôi mắt Mịch La không hề che giấu điểm sáng loáng, hắn mượn và sẽ tạ ơn lớn. Ninh Tiểu Nhàn chỉ cần hắn giúp mình 2 điều, thứ nhất tìm hiểu về Đường Chủ Thiên Kim Đường, tên, chỗ ở, thứ 2 là những thông tin chi tiết về sơn mạch Ba Xà, Mịch La thống khoái đáp ứng.
    Khánh Kị công tử, anh trai cùng cha khác mẹ của Mịch La, hình như là phát hiện ra có nữ nhân từng ở chỗ Mịch La, nhưng không biết có biết nữ nhân đó là Ninh Tiểu Nhàn không nữa

  10. tiểu vân vân

    ML thật biết lợi dụng sự đồng tình của phụ nữ nha, nhunh mà a làm cỡ nào cũng không qua đựơc a TT đâu

  11. Mịch La cứ trêu chọc Nhàn tỷ như vậy thì Thiên ca không ăn dấm, không đề phòng bằng cách dùng ma chủng vs Nhàn tỷ mới lạ ý ;97
    Mịch La cứ trêu chọc đi, cố gắng vô ích thôi ;94 Khúc cuối có khi nào Khánh Kị phát hiện ra trà tiên không? Có cái hay để xem rồi ;97

  12. Đúng là hồ ly tinh, mà này còn là thiên hồ nữa nha. Biết cách lôi kéo đồng tình từ thiếu nữ người ta, dù sao thì Mịch La cũng biết Tiểu Nhàn lòng dạ lương thiện mà.

    Tiểu Nhàn đúng là không biết sợ mà, nhìn lén trai trẻ mà còn kêu Trường thần thú giúp đỡ nữa chứ :))))) hết muốn sống đây mà.

    Cái tên Khánh Kị kia nhìn về phía Tiểu Nhàn ở hay sao thế kia??

  13. Cẩm Tú Nguyễn

    Thì ra ML cũng là bán yêu a, thấy NTN không muốn nghe về QTP nên ML rất vui rồi, ML cũng rất biết đánh động lòng thương cảm của nữ nhân nhe, không biết đại ca của ML phát hiện được gì nữa đây

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close