Trời Sinh Một Đôi – Chương 355+356

28

Chương 355: Cua hấp cam

Edit+beta: Sakura

Cua hấp cam

Chẳng lẽ nói, Vương gia thật sự nhớ mãi không quên Chân Tứ?

Chân Tịnh nghĩ đến cái ban đêm khó chịu kia, nàng bị mất vật quý giá nhất của thiếu nữ, người nam nhân kia lại dùng giọng nói nhẹ nhàng nhắc tới một nữ nhân khác trước mặt nàng, nữ nhân kia lại là đường muội của nàng!

Loại cảm giác này, nhục hơn cả khi hắn nhắc tới nữ nhân khác!

Chân Tịnh phiền lòng, nhìn con gái vừa sinh ra thì cảm thấy giống Chân Diệu, mặc dù không đến mức ghét nhưng lòng từ mẫu đã nhạt rất nhiều, luôn trông mong vì Lục hoàng tử sinh hạ một đứa con trai ra, vậy thì tạm thời không đề cập nữa.

La Thiên Trình mang theo Chân Diệu từ phủ Thần vương đi ra, đưa nàng về phủ Trấn Quốc Công trước rồi sau đó đi thẳng tới nha thự.

Hắn gọi ám vệ đến phân phó: “Tuyển mấy người tin cậy đi Thập Lý trang Kinh Châu.”

Lúc này đây chuyến đi sông Hoài như trong dự liệu, cũng không có tra ra cái án rối loạn kỉ cương nào.

Chiêu Phong Đế thất vọng, một phương diện bắt tay vào làm an bài mở lại cấm biển, một phương diện mở kho bạc giúp nạn thiên tai, một lần nữa hai bên bờ đê sông Hoài hồi phục.

Sông Hoài kéo dài qua nam bắc, kinh thành quá gần Kinh Châu, Kinh Châu quanh năm mưa không ngừng, từ trước tung tích khoản tiền đẩy đi sửa chữa công trình trị thuỷ đều ngầm hiểu lẫn nhau.

Chỉ là năm mười tám Kính Đức, Kinh Châu mưa to, nước sông dọc theo Thập Lý trang vỡ đê, chìm vô số thôn trang ven bờ, mấy trăm người ở Thập Lý trang đều không còn.

Năm đó hắn vừa mãn tang tổ mẫu không lâu, thanh danh quét rác, bằng hữu cũ đều tránh không kịp, một người cưỡi ngựa ra khỏi thành giải sầu, chỉ thấy nước sông đào bảo vệ thành tương thông với sông Hoài chảy cuồn cuộn, ngẫu nhiên còn có thi thể bụng trướng to trôi qua.

Kinh Châu vỡ đê khiếp sợ cả triều, bởi vì một đoạn khúc sông kia làm từ rơm rạ đấy!

Năm đó là năm vương triều Đại Chu bấp bênh nhất.

Chiêu Phong Đế trong cơn giận dữ, triều đình chấn động rất lớn. Tam hoàng tử có thế lực lớn ủng hộ thế bên ngoại hắn vì chuyện này mà té ngã. Sau đó Lục hoàng tử mới đọ sức với Tam hoàng tử nhanh chóng thắng lợi, sau khi Chiêu Phong Đế băng hà, ngồi trên vị trí kia.

Năm mười tám Kính Đức, cách bây giờ còn có năm năm. Đúng như La Thiên Trình mà nói, thật sự là quá lâu.

Chỉ cần vừa nghĩ tới có một người nhớ thương vợ hắn, còn có thể vui vẻ năm năm. Hắn cả đêm không thể say giấc!

Hắn dùng ngón tay viết hai chữ “Mười bốn”xuống bàn gỗ đàn hương, sau đó ngón tay cong lên, thờ ơ gõ gõ.

Đợi đến sang năm, hắn muốn sớm khơi ra việc này, một mặt chèn ép Tam hoàng tử còn có thể cứu vãn một ít tánh mạng dân chúng, coi như là tích đức cho con tương lai của hắn và Kiểu Kiểu.

Đương nhiên, hiện tại hắn cũng muốn tìm chút ít việc vui cho Tam hoàng tử, tránh khỏi hắn ta nghĩ ngợi lung tung!

Hai mắt La Thiên Trình nhắm lại, che khuất hào quang hung ác.

Tam hoàng tử trở về phủ Yến vương, dàn xếp tốt Cảnh ca nhi, không áp được khô nóng trong lòng. Không đợi trời tối đã đi tới chỗ của thiếp thất được sủng ái nhất.

Giày vò yêu thiếp một phen, nhìn xem người bị áp dưới người hai mắt khép hờ, dịu dàng ngoan ngoãn nhu uyển, chợt cảm thấy đần độn vô vị, không đợi kết thúc xong thì đã xoay người lên. Sửa sang lại quần áo nghênh ngang rời đi.

Hắn trở về thư phòng, chỉ cảm thấy một cỗ lửa không tên không có chỗ phát tiết, nhấc chân lại đi ra ngoài.

Phủ Yến vương tinh xảo khí phái, đang là mùa thu khắp nơi toàn cảnh đẹp.

Tam hoàng tử đứng tại một chỗ đang thưởng cúc, xa nghiêng nhìn thấy một phu nhân do nha hoàn dẫn từ xa đang đến gần.

Phụ nhân kia mặc quần sam vàng nhạt, dáng người yểu điệu, như liễu thổi theo gió, như khiến cho người ta có cảm giác bộ bộ sinh liên.

Nhìn thấy bóng người màu vàng nhạt kia, ma xui quỷ khiến Tam hoàng tử đứng ở đường đi.

Đợi phu nhân đến gần rồi, nha hoàn dẫn đường vội vàng hành lễ: “Bái kiến Vương gia.”

Ánh mắt Tam hoàng tử rơi vào vị phu nhân kia.

Phụ nhân kia đi theo chỉnh đốn trang phục thi lễ, cũng không ngẩng đầu lên, giọng nói nn nhã: “Tiểu phu nhân bái kiến Vương gia.”

Nàng quy củ cúi đầu, Tam hoàng tử chỉ có thể nhìn đến cái trâm búi tóc ngân điệp đang run rẩy, cùng với mấy đóa hoa lụa Hải Đường kiều diễm, còn có cái cổ hết sức nhỏ nhắn trắng nõn kia.

Tam hoàng tử dời ánh mắt, hỏi nha hoàn kia: “Đây không phải người quý phủ? Sao giờ này còn đi lại ở trong vườn?”

“Thưa  Vương gia đây là Hình sư phó dạy Đại cô nương may vá, từ trước đến nay đều dạy xong mới đi ạ.”

“Như vậy sao?” Tam hoàng tử nhìn về phía phu nhân, “Hình sư phó, không biết tiểu nữ học được như thế nào?”

Phu nhân lúc này mới hơi ngẩng đầu lên, cung kính trả lời: “Đại cô nương huệ chất lan tâm, đã học xong vài loại châm pháp rồi, ở tuổi của nàng cũng xem như khó được đấy.”

Tam hoàng tử mới nhìn rõ tướng mạo phu nhân. Không tính là cực đẹp, lại thắng vì tuổi trẻ, làn da trắng nõn, eo mảnh chân dài, cứ như vậy lẳng lặng đứng ở nơi đó, có một phen phong nhã khác.

Tam hoàng tử mỉm cười, giọng nói hơi trầm thấp: “Hình sư phó nói quá lời. Tiểu nữ bất hảo, từ lúc Vương phi mất không có người quản giáo, chỉ sợ quá lỗ mãng rồi, nói nàng biết  vài loại châm pháp, bổn vương lại không tin lắm.”

“Vương gia!” Phu nhân hơi sợ hãi giương mắt nhìn Tam hoàng tử, lại nhanh chóng nói, “Tiểu phu nhân không dám nói bậy.”

Tam hoàng tử cười đến ôn hòa: “Hình sư phó chớ hoảng sợ, bổn vương không có quái ý của ngươi, chỉ muốn hỏi tình huống tiểu nữ, thỉnh dời bước bên này.”

Phu nhân chần chờ, Tam hoàng tử quét nhìn nha hoàn dẫn đường, thản nhiên nói: “Ngươi chờ ở tại đây.”

“Vâng.” Nha hoàn nửa chữ không dám nhiều lời, nhanh xong đáp.

“Hình sư phó, mau qua đi, đừng để cho Vương gia chúng ta đợi lâu. Ngài yên tâm, Vương gia chúng ta là người vô cùng tốt đấy.”

Khi phu nhân đi qua, thần thái Tam hoàng tử buông lỏng, hỏi: “Hình sư phó là người ở nơi nào, trong nhà có những ai?”

Phu nhân cúi đầu trả lời: “Tiểu phu nhân là người phía nam sông Hoài, năm năm trước đến kinh thành, bởi vì biết chút thêu pháp phía nam, vì phụ cấp gia dụng, trở thành Tú nương của Thiên Tú các, về sau được mời đến dạy Đại cô nương thêu thùa. Phu quân ở kinh ngoại ô mở cái tửu quán nhỏ, hai đứa con gái cũng đều ở bên kia.”

“Kinh ngoại ô ah ——” Giọng điệu của Tam hoàng tử hơi kỳ dị, “Này vừa đến vừa đi, chẳng phải là rất bất tiện?”

“Không, không, tiểu phu nhân thuê xe ngựa lâu dài, chỉ là phí chút ít thời gian mà thôi.”

Tam hoàng tử khẽ cười một tiếng: “Theo bổn vương thấy, sau này Hình sư phó nên ở tại vương phủ, lúc không dạy thì trở về.”

“Vương gia?” Phu nhân kinh ngạc ngẩng đầu.

Tam hoàng tử lại chẳng muốn dong dài, một tay che miệng phu nhân, một tay ép nàng.

“Ô ô ——” phu nhân kịch liệt giãy dụa, tất cả kêu to đều bị bàn tay to của Tam hoàng tử ngăn ở cổ họng.

Mắt Tam hoàng tử dần dần đỏ lên, dùng chân giam cầm hai chân thon dài phu nhân. Trực tiếp cởi quần sam của nàng ra, động người một cái rồi đi vào.

Bóng hoa lay động, chim sóc gào thét, không biết qua bao lâu, Tam hoàng tử mới thoả mãn đứng lên. Nhìn xem phu nhân đang rơi lệ ở trên thảm cỏ. Phân phó nha hoàn đang sợ hãi đứng cách đó không xa: “Vịn Hình sư phó đi phòng trọ nghỉ ngơi.”

Hắn cúi người, bám vào bên tai phu nhân nói: “Không được tìm chết, bằng không thì bổn vương đau lòng. Nên sẽ tìm người nhà nàng để nói chuyện đấy.”

Phu nhân vừa thẹn vừa giận, cũng không nhịn được nữa mà ngất đi.

Đến buổi tối, Tam hoàng tử lại đi tới tiểu viện của phu nhân, vẫn cưỡng bức thân thể nàng, từ đó ăn tủy trong xương mới biết liếm nó cũng ngon. Hàng đêm không rời được nàng, vàng bạc châu báu lăng la tơ lụa như nước chảy lấy ra dụ dỗ phu nhân.

Thời gian lâu rồi, phu nhân lại cũng dịu xuống, đến khi Tam hoàng tử chán ghét thì thưởng một số bạc đuổi nàng đi, nàng lại lưu luyến không rời.

Lúc phu nhân rời đi, cái ánh mắt ai oán không bỏ kia khiến cho Tam hoàng tử cảm giác thỏa mãn thật lớn.

Đôi khi, điểm mấu chốt là một đạo nhìn không thấy khóa, một khi bị đánh phá, sẽ thả ra hung thú không thể tưởng tượng được.

Sau khi đắc thủ xong thì Tam hoàng tử không hứng thú với thị thiếp, ca cơ nữa mà tấn công các phu nhân tuổi còn trẻ lại có nhan sắc.

Tam hoàng tử đã tìm được niềm vui mới, bên này La Thiên Trình cũng không có nhàn rỗi.

Kinh thành có một cái tửu quán ở đầu ngõ vắng vẻ, ngày thường ngoại trừ rượu, chỉ bán một chút đồ ăn nhắm rượu đơn giản, như củ lạc, tai heo vv, đến thời điểm cua mập thì lại có thêm hai món ăn, một là món cua xào cay, hai là cua hấp cam. Hai món này rất nổi tiếng, mỗi khi đến mùa cua thì chen chúc đến

La Thiên Trình lúc rảnh rỗi cũng đi tới tửu quán kia, đi theo đầu bếp đồng thời cũng là lão bản tửu quán, học món cua hấp cam.

Hắn định học cả hai món, nhưng sợ lúc học xong thì thời điểm cua ngon nhất cũng trôi qua rồi, thì mới bỏ qua.

Có lẽ nữ tử sẽ thích ăn cua hấp cam hơn?

“Đúng rồi, chính là như vậy.” Lão bản xốc lên nắp quả cam mà La Thiên Trình làm, nhìn nhìn bên trong, nhẹ gật đầu.

Hắn không biết thân phận người này, vì số bạc kia, còn có người này ẩn ẩn toát ra khí thế cùng quý khí, đủ để cho hắn dốc lòng truyền thụ rồi.

“Đa tạ lão bản dạy bảo.”

“Không tạ, không tạ.” Lão bản lau mồ hôi.

La Thiên Trình mỉm cười: “Ta đây liền cáo từ.”

“Khách quý đi thong thả.” Lão bản nhẹ nhàng thở ra.

La Thiên Trình quay đầu: “Đúng rồi, sang năm ta còn tới!”

Còn?

Lão bản ngồi chết dí tại ghế dài sáng loáng.

Tổ tông ai, vị gia này học cua hấp cam mất gần nửa tháng, sang năm còn tới, hắn nên cân nhắc chuyển nhà đi thì tốt hơn!

Không đề cập tới lão bản tan nát cõi lòng, La Thiên Trình tự mình đi tuyển một cái sọt cua béo nhất, mua rượu hoa cúc rồi kích động trở về phủ Quốc Công.

“Thế tử, nhiều cua vậy, chàng định —— ”

La Thiên Trình lôi kéo tay Chân Diệu, cười nói: “Kiểu Kiểu, nàng đi theo ta.”

Hắn kéo nàng đến phòng bếp nhỏ ở Thanh Phong đường, đuổi hết hạ nhân đi ra ngoài.

“Nàng chờ, ta làm cho nàng ăn thử.”

Món ăn này, hắn đã làm trên trăm lượt, chà đạp vô số con cua rồi, thế cho nên hiện tại ngửi thấy mùi cua thì hơi buồn nôn, nhưng nghĩ tới Chân Diệu đang nhìn xem thì trong lòng càng thêm vui sướng và vội vàng.

Hắn thuần thục thu thập con cua, loại bỏ múi cam, động tác đâu vào đấy lại không mất nhanh chóng.

Chân Diệu đứng tại cửa ra vào, nhìn chăm chú La Thiên Trình làm đồ ăn, độ cong khóe miệng càng lúc càng lớn.

Thế tử nhà nàng, lại rửa tay nấu ăn nha.

“Kiểu Kiểu, nàng nếm thử xem?” La Thiên Trình mở nắp quả cam nha, múc một muôi thịt cua đưa qua.

Chân Diệu nhìn qua hắn cười: “Ngon lắm.”

Nàng không do dự, nuốt cua vào, nghĩ thầm, đau dạ dày gì đó, tạm thời đi sang một bên a.

          Chương 356: Ôm nhau

Cua hấp cam rất thơm, ăn vào một miếng thì cả người đều thoải mái rồi.

Chân Diệu thỏa mãn híp mắt, tán thưởng nói: “Thế tử, tay nghề của chàng không tệ, cua hấp cam rất ngon.”

“Rất thích ăn?” Thấy nàng ưa thích, La Thiên Trình cũng rất vui vẻ.

Chân Diệu gật đầu: “Thích.”

La Thiên Trình đắc ý nhướng mày: “Món ăn này rất đơn giản, ta chỉ cần hỏi sư phó, làm thử mấy lần là được.”

Khóe miệng Chân Diệu co quắp, cố nén không cười ra.

Những ngày này, cũng không biết người nào toàn thân đều có mùi cua về nhà. Mà thôi, nể tình hắn đã cố gắng, cho hắn cơ hội khoác lác.

“Làm sao vậy?” Thấy sắc mặt Chân Diệu cổ quái, La Thiên Trình hỏi.

“Không có việc gì, chỉ cảm thấy phu quân thật là lợi hại!” Chân Diệu cười tủm tỉm nói.

La Thiên Trình ngượng cười: “Cái này cũng không coi là gì, sư phó kia còn có một món cua xào cay nữa, khi nào ta học xong sẽ làm cho nàng ăn.”

Vẫn là cua!

Chân Diệu yên lặng vì chính mình thắp một ngọn nến, trên mặt cố bình tĩnh mà cười: “Được, đến lúc đó ta cũng làm vài món, có thể tạo thành một bàn tiệc rồi.”

Nàng suy nghĩ một chút nói: “Liền làm bách hoa bong bóng cá và thịt hoa sen, hai món ăn này hơi thanh đạm, bên trong cũng có tôm thịt, phù hợp với cua xào cay, đúng rồi, lại thêm một món Tương Bạch Liên đường phèn.”

La Thiên Trình vô ý thức nuốt nuốt nước miếng, hỏi: “Bách hoa bong bóng cá và thịt hoa sen nghe rất tao nhã, đồ ăn làm từ hoa tươi?”

Chân Diệu bật cười: “Không phải, bách hoa bong bóng cá làm từ bong bóng cá luộc trong canh gà để thử mùi tanh. Tầng tầng lớp lớp trải trên sứ men xanh trên bàn, rồi sắp thịt tôm đã bóc vỏ để lên bong bóng cá, bỏ thêm chân giò hun khói và rau thơm nữa, nhìn như trăm hoa đua nở. Thịt hoa sen thì cắt miếng thịt thành hình lá cây, chân giò hun khói cắt thành cánh hoa sen, nhìn rất đẹp, không có liên quan tới hoa tươi.”

Đều là đồ tham ăn, La Thiên Trình nghe thấy thì nói luôn: “Kiểu Kiểu, khi nào nàng làm?”

Chân Diệu cười cười: “Đợi Thế tử học xong cua xào cay nhé.”

La Thiên Trình lập tức có cảm giác bê đá đập lên chân mình, nói: “Cũng cần phải đợi cua xào cay, cua hấp cam cũng được mà?”

Thấy Chân Diệu đã ăn xong. Hắn dặn dò: “Thịt cua lạnh. Không nên ăn nhiều, chỉ có thể lại ăn một con. Còn lại đấy, ta gọi người đưa đến Di An đường đi hiếu kính tổ phụ tổ mẫu.”

Chân Diệu bưng lấy quả cam thơm ngào ngạt, nghĩ thầm. Dù sao ăn một miếng cũng là dạ dày không bị, ăn hai cái dạ dày cũng không bị, đã đều ăn hết, vậy dứt khoát ăn cho đã miệng rồi tính sau.

Nàng cầm thìa múc một muôi, cười tủm tỉm cho vào miệng.

La Thiên Trình thấy nàng ăn rất vui vẻ thì cười một tiếng.

Không ngoài dự đoán, cũng không lâu lắm, La Thiên Trình theo thường lệ trở về nha thự. rốt cục Chân Diệu nhẹ nhàng thở ra, chỉ còn chờ di chứng dị ứng cua phát tác.

Như nàng là đồ tham ăn, bởi vì ăn không hết con cua không biết bóp cổ tay thở dài bao nhiêu lần rồi. Lúc mùa thu đi tới nơi này lần đầu tiên đã lặng lẽ thử qua rồi, không nghĩ tới thay đổi cơ thể nhưng vẫn không thể ăn được cua.

Nhưng nàng không ngờ cơ thể này lại bị dị ứng nặng như thế, chưa đến một canh giờ, nàng chạy vào tịnh phòng liên tục. Thượng thổ hạ tả, đến mức bắp chân đều run lên rồi. Khiến cho người hầu sợ hãi.

“Đại nãi nãi, hầu gái đi tìm Bán Hạ rồi, bảo hắn gọi Thế tử gia về.” A Loan cẩn thận từng li từng tí nói.

Bạch Thược bình tĩnh nói: “Đại nãi nãi, không phải hầu gái nói dở, ngài nên yêu quý bản thân mình, đã ăn được cua sao còn cố ăn?”

Thanh Cáp phản bác nói: “Bạch Thược tỷ tỷ, ngươi không hiểu đâu…, cua ăn ngon lắm.”

Nàng đau lòng nhìn Chân Diệu: “Đại nãi nãi, ngài ăn hết thì khó chịu, về sau hãy để cho hầu gái ăn thay ngài là được rồi.”

Chân Diệu giật giật thái dương, vuốt bụng cắn răng nói: “Đều câm miệng!”

Trong phòng rốt cục an tĩnh.

Nàng hơi thở mong manh: “Bạch Thược, vịn ta đi trên giường nằm. A Loan, không cho phép đi tìm Thế tử gia. Các ngươi đều nghe, không ai được truyền việc hôm nay ra bên ngoài.”

“Cái kia, cái kia cũng nên thỉnh đại phu đến khám.” Bách Linh lo lắng.

Chân Diệu cẩn thận từng li từng tí nằm xong, lắc đầu nói: “Không cần, xin đại phu thì Thế tử cũng sẽ biết ta ăn cua bị thượng thổ hạ tả khó chịu, mai thì khỏi rồi, cũng không đáng ngại lắm, các ngươi đều yên tâm. Được rồi, A Loan lưu lại hầu hạ, các ngươi đều đi ra ngoài đi. Bạch Thược, lát nữa so sổ sách, ngươi vất vả một chút.”

Bọn người đi ra ngoài rồi, Chân Diệu ôm lấy bụng đau, vô ý thức mà chằm chằm vào màn thêu trẻ con nô đùa rồi thở dài.

Vì không để cho phu quân đại nhân thất vọng, cố ăn mấy miếng cua, nàng dễ dàng sao!

“Đại nãi nãi, ngài dùng bình nước nóng cho ấm bụng.” A Loan không biết từ nơi nào lấy được bình nước nóng, rót nước nóng vào rồi bọc vải nhung, đặt ở trên bụng Chân Diệu.

Bụng ấm áp nên cũng bớt đau, Chân Diệu mới giãn mày đang nhíu chặt kia, thở dài: “A Loan, ngươi thật tri kỷ. Tương lai không có ngươi thì ta sẽ không quen.”

“Đại nãi nãi?” A Loan kinh ngạc ngẩng đầu.

Chân Diệu phải nói để phân lực tán chú ý: “Trước đó vài ngày, Thế tử nói với ta, hắn có một cấp dưới nhìn trúng ngươi, bảo ta hỏi ý ngươi.”

A Loan bịch quỳ xuống: “Đại nãi nãi, hầu gái không muốn rời khỏi ngài.”

“Tại sao là rời khỏi ta? Như Tử Tô vậy, nếu không là do nàng ấy vừa mới có bầu, lúc này cũng nên quay về làm tức phụ quản sự cho ta rồi, đến lúc đó ngươi cũng giống như vậy đấy.”

A Loan cúi đầu: “Hầu gái vẫn muốn lại hầu hạ Đại nãi nãi hai năm nữa.”

Chân Diệu thấy nàng nói rất kiên quyết, nghĩ đến A Loan chưa đến mười lăm mười sáu tuổi, nếu nàng ấy tạm thời không có ý lập gia đình, lưu lại hai năm cũng được, không cưỡng cầu nữa.

Trong phòng nhất thời an tĩnh lại, A Loan bên cạnh ngồi ở dưới giường, thay Chân Diệu xoa xoa trán.

Sau khi mấy nha hoàn rời khỏi đây, còn có chút bận tâm.

“Thật sự không cần mời  đại phu khám cho Đại nãi nãi hả, vạn nhất xảy ra chuyện gì làm sao bây giờ?” Thanh Cáp hơi bất an hỏi.

“Phi phi, sao Đại nãi nãi có chuyện gì, nếu ngươi nha đầu kia lại ăn nói vụng về lưỡi kém cỏi như vậy, ta sẽ đánh ngươi đấy.” Bách Linh trách mắng.

“Ta cũng nghĩ không thông. Đại nãi nãi rõ ràng không ăn được cua, sao còn muốn ăn đâu này?” Tước Nhi lắc đầu.

Bách Linh nhìn chung quanh một chút, thấy nhóm tiểu nha hoàn kia cách xa đám bọn họ. Lúc này mới hạ giọng nói: “Các ngươi còn nhỏ, đương nhiên không hiểu những đạo này lý đấy, Thế tử tự mình làm cua cho Đại nãi nãi ăn. Nếu ta là Đại nãi nãi, đừng nói là cua ngay cả là thạch tín thì cũng sẽ mỉm cười ăn hết.”

Nàng thật sự không thể nào tưởng tượng được. Một nam tử như Thế tử mà lại có thể tự tay làm đồ ăn cho vợ.

Những người có văn hóa đều nói quân tử tránh xa nhà bếp. Nàng một nha hoàn hiểu không được nhiều như vậy, lại cảm thấy, Thế tử vì Đại nãi nãi mà nấu ăn, còn hơn tất quý công tử ưu nhã nhã nhặn.

Được một nam tử đối xử như thế còn cầu gì nữa?

“Thạch tín mà tỷ cũng ăn? Bách Linh tỷ tỷ, tỷ ngốc à?” Thanh Cáp càng nghe càng mơ hồ.

Tuy Tước Nhi còn nhỏ tuổi những cũng hơi hiểu hiểu, cái này xem như thú vui khuê phòng của Thế tử gia và Đại nãi nãi, nàng không có nhiều lời chỉ mở miệng cười.

Bách Linh thò tay, xoa bóp mặt đầy thịt của Thanh Cáp: “Muội mới là nha đầu ngốc đấy!”

Nha đầu ngốc lại nhảy dựng lên,  hơi nói lắp: “Thế tử gia —— ”

Bách Linh và Tước Nhi quay đầu lại, con mắt choáng váng.

Không biết La Thiên Trình đứng trên bậc thang bao lâu, hắn bước đi tới. Sắc mặt nghiêm trọng nói: “Vừa mới các ngươi đang nói cái gì thạch tín?”

Bách Linh cúi đầu xuống, tại cái nhìn chăm chăm của La Thiên Trình, cảm thấy rất áp lực. Cẩn thận từng li từng tí nói: “Thế tử gia, là hầu gái cùng với các nàng nói đùa thôi.”

La Thiên Trình nghi ngờ trong lòng, lạnh giọng hỏi: “Đại nãi nãi đâu? Sao các ngươi đều ở bên ngoài?”

Hắn nói xong nhấc chân đi vào trong, Thanh Cáp rất nghe lời chủ, nghĩ đến Chân Diệu dặn dò, bối rối túm góc áo hắn. Lớn tiếng nói: “Thế tử gia, Đại nãi nãi ngủ rồi!”

La Thiên Trình quay đầu lại. Nhìn chằm chằm vào bàn tay đầy thịt kia, khóe miệng co quắp.

Nếu không phải là nha hoàn béo này, hắn thật cho rằng có người sinh ra tâm tư không nên có.

Tại cái nhìn soi mói của La Thiên Trình, Thanh Cáp vô ý thức buông lỏng tay ra.

Hắn quay người, đi nhanh vào, đẩy cửa ra, thấy A Loan vịn Chân Diệu lên.

Mấy giờ không thấy, nàng lại tiều tụy rất nhiều, không có sức để đi.

La Thiên Trình biến sắc, sải bước đi qua, đẩy ra A Loan bế Chân Diệu lên: “Sao thế, đã không thoải mái thì nằm đi, còn dậy làm gì?”

Chân Diệu cố nhịn gào lên, sắp khóc: “Đừng, đừng nhúc nhích!”

“Hả?”

“Chàng nhẹ nhàng, nhẹ nhàng thả ta xuống.”

“Cái gì?” La Thiên Trình ngẩn ngơ.

“Nhanh lên!” Chân Diệu cắn răng.

Thấy nàng rất khó chịu, La Thiên Trình nhẹ nhàng đặt nàng vào giường: “Bị khó chịu như thế còn lộn xộn!”

Chân Diệu choáng luôn: “Ta muốn đi tịnh phòng, A Loan!”

A Loan tới, một lần nữa vịn Chân Diệu…, rồi nói với La Thiên Trình: “Thế tử gia, trước hết để cho hầu gái vịn Đại nãi nãi đi tịnh phòng ạ.”

Đợi khi Chân Diệu hữu khí vô lực đi ra từ tịnh phòng, La Thiên Trình suy nghĩ cẩn thận rồi, mặt lạnh nói: “A Loan, ngươi đi ra ngoài trước.”

“Đại nãi nãi —— ”

“Đại nãi nãi có ta chiếu cố!”

A Loan liếc Chân Diệu, thấy nàng không phản đối thì quay người đi ra ngoài.

La Thiên Trình ôm Chân Diệu, bất đắc dĩ mà nói: “Nàng không ăn được cua?”

Chân Diệu chần chờ một lát, vẫn gật đầu: “Vâng.”

“Đã ăn được sao còn muốn ăn? Thân thể để chà đạp à?” La Thiên Trình rất tức giận.

Chân Diệu mấp máy môi: “Nghĩ đến chàng vất vất vả vả mới học được, nên muốn nếm thử.”

Lòng La Thiên Trình lập tức mền mại, vừa đau lòng vừa tức giận, lúc này đây hắn giận mình hơn.

“Là ta không tốt, vậy mà không biết nàng không ăn được cua.” Hắn cúi đầu hôn tóc nàng, nghĩ đến mấy lời bọn nha hoàn nói kia rồi thở dài, “Nàng cũng là nha đầu ngốc, không ăn được thì thẳng thắn nói cho ta biết, chỉ cần nàng nhận được tâm ý của ta, thì ta đã vui vẻ rồi. Nếu ta chuẩn bị chính là thạch tín, chẳng lẽ nàng cũng ăn à?”

Chân Diệu ném một cái ánh mắt xem thường qua: “Ta có ngu như vậy à? Vì nể mặt chàng mà ăn thạch tín, chết rồi thì để sau này chàng làm cua hấp cam cho nữ nhân khác à.”

La Thiên Trình thở một hơi dài nhẹ nhõm, vuốt lưng nàng: “Không có ngu như vậy là tốt rồi, nếu thật như vậy, ta sẽ bị nàng chọc tức chết mất. Nhưng nàng yên tâm, đời này ta sẽ không cho cua hấp cam cho người khác đâu.”

Hai người ôm trong chốc lát, hắn nghĩ tới: “Cái gì gọi là ta vất vất vả vả học được, ta chỉ hỏi sư phó kia có một lần thôi.”

Discussion28 Comments

  1. He he he hai chương này ngoài tên Tam hoàng tử ngày càng trở nên biến thái, La thế tử nhanh chóng hành động loại trừ Tam hoàng tử kia ra thì ngọt ơi là ngọt. La thế tử lại chịu tự mình đi học nấu cua hấp cam cho Chân Diệu cơ đấy. Hành động đáng thưởng 1k like ah. Chân Diệu ko biết làm cua vì dị ứng với cua, thật đáng tiếc. A Loan sao lại ko muốn lấy chồng nhỉ, ko lẽ hẹn ước với ai rồi.
    Thanks

  2. Tam hoàng tử biến thái thật rồi, tội nghiệp cho những phu nhân kia quá.
    LTT càng ngày càng dễ thương, hai anh chị ngọt ơi là ngọt . Hóng chương sau quá. Thank editor nhé

  3. haha. khổ thân trình ca, học cho nát cua mà cứ khăng khăng là chỉ học 1 ần là xong.kk. cũng khổ cho chân diệu phải nhịn cười đến nội thương a,hehe, nhưng mà nhìn 2 người ngọt ngào mình cũng thấy vui lây nữa.hi
    tam hoàng tử này đúng là quá biến thái rồi.hazz. không biết sẽ có bao nhiêu phụ nhân bị khổ cực như vậy nữa đây
    tks tỷ ạk

  4. Thằng cha tam hoàng tử đúng là đẳng cấp biến thái trong biến thái mà… dám cưỡng bức những phụ nhân trẻ đẹp ngang nhiên như vậy cơ chứ… thật kinh tởm ah… mong anh nam chính tìm cơ hội xử lun ông tam hoàng tử này đi cho rùi… mà lần này anh nam chính thật tuyệt vời ah… học tập lão bản làm món ăn cho Diệu tỷ ăn lun ^^… nghĩ tới đoạn lão bản sợ hết hồn và mún chuyển nhà là ta bùn cười ah ^^… mà khổ thân anh nam chính nhỉ… Diệu tỷ lại không ăn được cua… nhưng từ đó hai anh chị đều hiểu được sự quan tâm lo lắng lẫn nhau là vui rùi nha ^^… thank nhóm editor đã edit truyện nhìu nha ^^… truyện hay lắm ah ^^…

  5. chữ “Mười bốn”xuống bàn
    giọng nói nn nhã ——————–> ???
    đã ăn được cua sao còn ————> đã không
    vô ý thức mà chằm chằm ———-> nhìn??
    còn hơn tất quý công tử ————> tất cả??
    còn nhỏ tuổi những cũng ———-> nhưng
    Đã ăn được sao còn —————–> không??
    lập tức mền mại ———————-> mềm
    ==================================================================
    Cái tên 3Htử bệnh hoạn biến thái, cầu cho LTT mau xử hắn để tránh hắn gieo họa nhân gian.
    Trái tim của ta được chữa lành sau 2 chương trước bị Lý thị cùng Chân 3 tàn phá, ai da .. 2 vợ chồng ấm áp ngọt ngào đến ghen chết đi được (≧▽≦)
    Ko ngờ CD dị ứng cua từ kiếp trước đến kiếp này, haha :D đáng thương a~ nhưng ta rất nể CD dũng cảm a, rõ ràng biết trước LTT mỗi ngày 1 thân mùi cua chắc cũng đoán được r nhưng chịu đựng, ăn xong thưởng thổ hạ tả cũng chấp nhận! Nhưng mà nếu ta là CD thì cũng tình nguyện ăn a~
    Chương này LTT dễ thương gì đâu, học có mấy lần à, hahaha, lộ tẩy tẽn tò rồi huynh ơi!!!

  6. Tạm thời bỏ qua khúc tam ht biến thái kia thì chương tr này thiệt là ngọt ngào mà. Hihi, LTT là loại đàn ôg lên đc fòg khách, xuốg đc fòg bếp nha. Chỉ tội côg sức của ảnh lại làm ra món CD dị ứg, tào thÁO nó rượt cho te tua như vậy. Hihi ;94 h

  7. La thế tử đúng là vịt mạnh miệng. Học mấy tháng trời mới xong mà bảo hỏi có 1 lần là biết nấu. Đầu bếp người ta muốn chạy kia kìa. Tam hoàng tử biến thái hết chỗ nói, tại sao lại đi ức hiếp nữ nhân đã có chồng con chứ,muốn chém chết ông này ghê.Hai vợ chồng nhà này ngọt ngào đến ê cả răng làm con dân ghen tỵ quá, không biết bao giờ Diệu tỷ mớ cá một La baby trắng trắng tròn tròn đây

  8. Hihi thật ngưỡng mộ chân diệu, la thế tử thật yêu chiều chân diệu học làm món cua hấp cam để lấy lòng chân diệu. Mong sao la thế tử đùng có đi học món khác nữa chứ kiểu này mà chuyên tâm đi học nấu ăn chắc đốt nhà của đầu bếp mất. đọc thấy tội nghiệp cho đầu bếp mà không làm j được.
    KHông hiểu sao tên tam hoàng tử kia có có ham mê biên thái thế này không biết, làm cách j để trừng trị hăn sta đi không để hắn ta hại ai được nữa

  9. Ui!!!! Hai vk ck ngọt ngào quá đi!!! Gato quá!!!! Chỉ cần có em bé nữa là hạnh phúc lắm lắm đây. Độ tự sướng của ông g Tam hoàng tử đạt level cao quá :))) càng ngày càng biến thái, chết trong tay LTT cũng phải thôi!

  10. Ta không bị dị ứng cua nè, sao chưa thấy soái ca xuất hiện làm cua hấp cam cho ta a???
    Tam hoàng tử kia càng ngày càng biến thái, mong Trình ca nhanh ra tay diệt gọn hắn đi.
    Cảm ơn các nàng nhé

  11. Người Trung Quốc có câu: Trên đầu chữ sắc có cây đao. Tam hoàng tử sớm muộn gì cũng sẽ vì sự háo sắc của mình mà trả giá đắt huống chi hắn còn giám đánh chủ ý vào Chân Diệu thật coi La Thiên Trình là người chết hả? Cơ mà đọc chương này toàn món ăn vừa đọc vừa chảy nước rãi (mặc dù đang ăn cơm thì thấy món ăn mất vị luôn). Hai người ngọt ngào thế này bảo những người độc thân như tôi làm sao sống đây? Đọc xong cũng muốn tìm bạn trai biết nấu ăn quá!

  12. Dễ thương ngọt ngào đến chết mất aaaaa. tình cảm phải như này chứ anh LTT. thích đọc những đoạn ngọt như này của 2 anh chị ( tự dưng quên tuổi mình giờ còn hơn tuổi 2 đứa tận 10 tuổi xấu hổ quá)
    Tam hoàng tử bị bệnh thật r, sao hoàng gia k có ai bình thường vậy nhỉ?

  13. Hahaha LTT thật cố chấp, đến cuối cùng cũng ko công nhận vất vả làm món cua hấp cam, chỉ là hỏi qua thôi ;70 Ta thấy ghê lão Tam hoàng tử quá, ko biết LTT có sắp xếp gì với các phụ nữ có chồng để nắm điểm yếu của gã ko nữa? Tks nàng nha!

  14. Tam hoàng tử này bệnh hoạn thật rồi , lại có cái thú đi cường đoạt thiếu phụ trẻ tuổi . Lục hoàng tử thì ôm thiếp mà gọi tên người khác , bệnh cũng không nhẹ đâu . ;69 Diệu tỷ trong tầm nhắm của không ít người nha , mà toàn nhân vật nguy hiểm quyền chức .

  15. NT Diệu Phương

    Tam hoàng tử bắt đầu sinh tật lung tung rồi. Sau này tin đồn xấu bay đầy trời nè.
    Trình ca cũng dễ thương quá! Đến cuối cùng rồi vẫn còn khoác lác, học 1 lần nữa chứ. Chỉ tội Chân Diệu phen này chịu khổ rồi. Tình cảm 2 người thấy tốt, ngưỡng mộ quá đi à….

  16. Trời ơi a Trình dễ thuong quá,còn học nấu ăn vì be Diệu nữa,ganh tị chết ta.hai vợ chông ngọt quá sức.Mấy nha đầu của bé Diệu ai cũng đáng iu hết nhi,Thanh cáp chỉ bit ăn ko bít nghĩ,dc cái trung thành và biết nghe lời kình bé Diệu thôi.mong có tiểu trình va tiểu diệu qua di ;69

  17. LTTrinh làm CDieu cảm động quá đi thôi. Tự tay đi học nấu ăn về nấu cho CDieu ăn nữa chứ. Lại còn ra vẻ ta đây giỏi giang chỉ cần làm vài lần là được. Thanh Cáp thật dễ thương, quả là trung thành với CDieu mà.
    Tam ht kia ngày càng biến thái rồi, không biết có khi nào gây nguy hiểm cho CDieu không nữa. Mong LTTrinh sớm ngày tìm được chứng cứ hạ bệ hắn ta.

  18. A chị ngoạt ngào quá đi ;16 LTT a học nấu cua hấp cam cho c Học cả tháng trời v mà c lại k ăn đc đc cua .c sành ăn v mà lại trúng món làm chứ.nhưg a càng tiến bộ r nhé.tự vào bếp
    Tam hoàng tử này giả giả lại biến thái nữa sau này chắc khổ Cảnh ca nhi quá trông bé cũng đáng yêu đi

  19. Ngọt ngào chết mất, Trình ca lần đầu cất công học tập trổ tài vào bếp nấu cho Chân Diệu thì lại trúng ngay phải món bị dị ứngTrình ca đáng yêu quá nhah lại còn hay ngượng ngùng nữa ;48

  20. Ngọt ngào quá điiiii~ Ta không quen ahhhh~ ;77 Hãy trả lại cho ta cặp oan gia gặp nhau là sửng cồn, ông đánh xuôi bà thổi ngược ngày nào đi ahhh~ ;94

  21. Sâu răng rồi!!! Tui nhớ khoảng thời gian cải lộn quá!!! Tui nhớ những đoạn đối thoại ông nói gà bà nói vịt quá!!!

  22. Hehe anh Trình còn cứng mỏ sĩ diện mà! Tội A Diệu mà biết đau bụng cũng ráng ăn 1 phần vì tình cảm 1 phần vì tham ăn quá!

  23. Uh thì cũng đâu có vất vả gì , nửa tháng thôi mà, mấy tên vương gia ko tên nào bình thường, toàn bệnh thần kinh,

  24. A đúng là sĩ diện hão haha. Có vất vả đâu, hành hạ sư phó muốn chuyển nhà luôn r kìa haha. Tính cách nàm chính sao càng ngày càng dễ thuomg quá đi

  25. La thế tử đúng là sỉ diện hảo mà, học cả nửa tháng mà mạnh miệng kêu 1 lần,may mà chị ko vạch mặt a. Kkk
    Sau vụ này tình cảm vợ chồng lại khắn khít thêm ròi, ohlala.

  26. Nước mắt phượng hoàng

    2 chương này đọc mà ngọt ngào hết sức.
    Muốn ăn cua hấp cam 1 lần quá đi!!

  27. Gái già đợi gả

    2 ac ngọt ngào quá làm ta thấy nổi hết cả gai ốc lên rồi. Tên tam hoàng tử biến thái, ta đoán sau này chuyện bị bại lộ thì hắn kiểu gì cũng thân bại danh liệt a

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: