Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q06- Chương 335+336

14

Chương 335: Thần hồ

Edit: Việt Anh

Beta: Tiểu Tuyền

Quan trọng nhất là, thành phẩm của Giải Linh Hoàn rẻ tiền, còn Thanh Hư Đan thì một lần có thể giải hết hoàn toàn vì bên trong phương thuốc có hoàng tinh ngàn năm, thành phần trong hai vị thuốc này, có giá trị ít nhất gấp trăm lần bách giải linh hoàn. nếu như dùng Thanh Hư Đan trị bệnh cứu người , trước mắt người bệnh mắc bênh này có hớn sáu vạn người, mỗi người đều phục dụng Thanh Hư đan tính ra mà nói…, hao tổn linh thạch sẽ được tính bằng số thiên văn, sẽ chẳng có một tiên phái quái lạ nào chịu trả ra cái giá lớn như vậy.

Vẫn câu cách ngôn kia, mệnh phàm nhân, trong mắt tiên nhân đều không đáng tiền. Tiên nhân cứu mạng vì công đức, nếu như thương gân động cốt đến chính bản thân mình, thì khoản công đức này đã không có lợi rồi. Hơn nữa đừng quên rằng, Ninh Tiểu Nhàn được Phúc Vũ đỉnh trợ giúp luyện chế Thanh Hư đan mới có thể một lần động thủ liền thành công, nếu là trong đan sư khác thì không biết là có loại năng lực này  không?

Đo lường dược liệu xong, trong nội tâm nàng có chút trầm trọng. Nhưng nàng sẽ không tha thứ cho suy nghĩ bỏ mặc người bệnh, vì vậy một người thì một viên Thanh Hư đan được phát xuống, giải bệnh tật cho mọi người.  Ninh Tiểu Nhàn đem hạt giống được xưng là Ôn Chủng, mà Đồ Tẫn đã xác minh được kết cấu hạt giống,  rồi nói lại với nàng, bản thân Ôn Chủng không có hồn phách và ý thức, nhưng nó là bởi vì mệnh lệnh của con người mà hành động.

Nói cách khác, phía sau bức màn còn có độc thủ, nếu không làm sao một thứ không có suy nghĩ mà lại chạy đến bên trong tiểu sơn không tranh quyền thế?

Nàng vừa nghĩ vừa chạy đi, chỉ dùng thời gian trong nháy mắt liền trở về bên bờ Thiên Hồ, trước khi đi xuống nàng thuận tiện làm một cái thuật làm sạch, để tránh đem ôn độc lây sang cho người khác. Lão thôn trưởng vẫn chờ ở nơi đó, ánh mắt trông mong mà nhìn qua nàng, “Tiên cô thật sự nguyện ý xuống nước một chuyến vì chúng ta?” trong ấn tượng của hắn, thần tiên đều cao quý lãnh đạm, nơi nào đi quản xem sự sống chết  của người phàm?

Nàng nhẹ nhàng “uh” một tiếng, trong lòng lại tự nhủ ta không phải vì các ngươi, mà vì xác minh nơi Ôn Chủng  phát ra. Thất Tử chở nàng cùng Đồ Tẫn bay đến bên trong hồ, hai người đều bay bổng mà đứng lại trên mặt nước, không biết rằng đã làm cho bao nhiêu phàm nhân tâm sinh kính sợ.

Nàng lấy ra  Ích Thủy Châu, ba người đồng thời chìm xuống đáy hồ u ám.

Sức sống của cái hồ này, so với những cái nàng gặp thì đều có đầy đủ. Nước chảy bèo trôi đồng cỏ nguồn nước, trên mặt hồ những con cua hoành hành, còn có những loại cá vây không biết tên bơi lội. Thất tử đối với mấy con cá rất thèm thuồng. Vì vậy lúc này chảy nước miếng nói : “Ở đây cá thật sự rất nhiều, rất nhiều nha…”

Lúc này hắn đã vô tình nhắc nhở, nàng và Đồ Tẫn cũng kịp phản ứng, mật độ cá trong hồ thật sự là có chút cao. Vừa mới bơi qua bên người bọn hắn, có hai con cá lớn dài gần hai thước. Đồ Tẫn trầm ngâm nói: “ Tín vật của Thần hồ là vảy cá, nó lại không cho người trong thôn xuống bắt cá, vậy thì chính nó cũng là một con ngư yêu rồi”

Có thể chiếm đóng một chỗ ở trong rừng, ít nhất cũng đều là yêu quái hóa hình rồi, mà loài cá cùng mãng xà, cá xấu đều có đặc điểm, là sinh vật sống càng lâu hình thể càng lớn, tại phiến thủy vực này thì đây chính là sân nhà của ngư yêu, bọn nàng đều chuẩn bị xong tinh thần khi đến rồi.

Hồ này tuy không thể so được với Ngũ Đại Liên Trì khổng lồ, nhưng cũng đạt được nửa diện tích của cái đứng đầu. Nước sâu ít nhất cũng có hơn 130 trượng, ánh mắt trời căn bản không thể chiếu thấu được, cho nên dưới hồ vẫn là một mảnh đen ngòm. Bọn hắn giơ Óanh Quang Thảo dưới đáy hồ lục lọi hơn ba canh giờ, mới tìm được huyệt động mở rộng cỡ một người vào. Lại nói tiếp, may mắn là cái đáy hồ này cũng không phải có hình dạng giống mặt đất thông thường ở trung nam bộ. Bằng không thì nhiều huyệt động lớn nhỏ như vậy sẽ làm cho bọn hắn tìm váng đầu.

Chứng kiến bọn hắn sắp đi đến cửa ra vào huyệt động, trong hồ nước xuất hiện không ít bóng dáng cực lớn. Ninh Tiểu Nhàn nhìn lần lượt mấy con bơi qua, cá chình, cá chép, cá mè, khổ người đều to đến kinh người, răng nhọn soàn soạt trong miệng, chiểu cao ít nhất đều ngoài 3 mét, thậm chí còn có một đầu được xưng là “đại đầu liên” hoa liên ngư. Nàng vừa thấy, nước miếng đều muốn chảy xuống. Đầu cá băm tiêu của Hoa Hạ, hẳn là đều dùng cái đầu cá giống như thế này để làm đấy, chỉ có điều vị lão huynh này chiều dài 6 mét, đầu cá lớn hai bên trái phải cũng phải chiếm đến 3 mét, nếu làm thành đầu cá băm tiêu không hiểu là có thể cung cấp được cho bao nhiêu người ăn.

“ Những con này đều là tinh quái, còn chưa thành yêu được, hẳn là hộ vệ của thần hồ” Trường Thiên biết rõ những tôm cá nhãi nhép này không phải đối thủ của mấy người họ, nên cũng buông lỏng rất nhiều, “ Ngư yêu sinh hoạt tại phiến thủy vực này đã lâu. Yêu khí của nó sẽ ảnh hưởng đến các loài cá khác, do đó thể hình của các con cá trở lên cực lớn.”

Nàng  lui về phía sau hai bước, từ lúc nào Đồ Tẫn cùng Thất Tử đã thu thập mấy cái gia hỏa kia. Tốc độ của Thất Tử ở trong nước bị giảm đi, không nhanh như tia chớp giống như trên lục địa hoặc trên không trung, nhưng để vượt qua mấy con cá bình thường vẫn không có vấn đề gì, mà Đồ Tẫn càng không cần phải nói, tác dụng chấn hồn của hắn rống ra, ở dưới nước thậm chí còn có thể tăng lên. Cho nên qua mười nhịp thở, trận chiến này đã xong.

Ninh Tểu Nhàn chỉ lấy đi đầu cá mè tinh. Vừa rồi nàng đứng ở một bên lược trận, vốn là đề phòng trong huyệt động tăng binh tiếp viện, ai biết từ đầu tới đuôi, bên trong đều im ắng, đến một đầu cá cũng không thấy đi ra. Liên tưởng đến sự trầm mặc của thần hồ, tín vật của  hồ thân đã mất đi hào quang, nguyên nhân bọn hắn nghĩ đến chỉ có một, thần hồ đã yên lặng không một tiếng động mà chết rồi.

Huyệt động của ngư yêu, khẳng định cũng tràn đầy nước. Tại điều kiện đầy nước như thế thực sự là không thể so với lục địa, rất nhiều thủ đoạn của Ninh Tiểu Nhàn đều dùng không được, vì thế cho nên việc  bây giờ Đồ Tẫn phải làm là đi vào trước tiên.

 

Nước trong động mênh mông, ít nhất có thể cho bốn cỗ xe ngựa chạy song song. trong hồ không thể nào xuất hiện huyệt động tự nhiên như vậy, cho nên khắp nơi có thể bắt gặp dấu vết gọt đục, hiển nhiên là bị người ta mở rộng rồi. Người có kinh nghiệm chiến đấu phong phú giống như Đồ Tẫn có thể dựa theo sự lớn nhỏ của huyệt động để suy đoán hình thể của vị thần hồ này lớn hay nhỏ. “Ít nhất cũng dài bảy tám trượng, không giống như con lươn nhỏ dài, mà là to rộng.” hắn chỉ động thạch bích nói: “Nơi này có nhiều dấu vết va chạm, hiển nhiên là vị thần hồ này tính tình lỗ mãng, hơn nữa sức lực cũng rất lớn. “

Đã có những phán đoán này, như vậy vị thần hồ này tại nhân thế không có khả năng thăng tiến thêm một bước, nếu không thì khi mấy người họ nghênh ngang đi vào động thủ của nó, vị thần hồ tính tình bạo ngược này đã sớm đi ra nghênh đón rồi.

Mấy người họ đi qua hành lang nước quanh co gấp khúc, cuối cùng cũng tới một chỗ thật to trong hang động. Nơi này tuyệt đối không thể xem là một căn phòng vì so với một cái sân bóng nó còn to hơn, không biết thần hồ tốn bao nhiêu công phu mới mở ra đươc một nơi như vậy.

Nhưng mà vấn đề này nhất định sẽ không có đáp án. Bởi vì sau khi loài cá tu được thành yêu, cũng sẽ được mở ra linh trí, việc này nhìn vào khế ước giữa thần hồ và thôn Hạnh Hoàng là có thể thấy. Mà cái tòa động phủ ở dưới nước này có không ít tân trang. Vách đá được mài vô cùng tròn, sau đó khảm lên dạ minh châu to cỡ bằng nắm tay, với ánh sáng nhu hòa đem không gian lớn chỗ này chiếu sáng không sót gì, trong động quật thậm chí còn có một phiến đất cát. hạt cát mảnh như bạch ngọc, cũng không biết thần hồ đi đâu lấy được loại bạch sa này.

Bên trên đất cát gieo lên từng phiến san hô, mỗi cây đều long lanh óng ánh, có tất cả  bốn màu, dạ minh châu chiếu rọi ra ánh sáng long lanh mang sắc thái mộng ảo. Lúc trước nàng chỉ nhìn thấy san hô rực rỡ như vậy ở phóng sự truyền hình, không nghĩ rằng sẽ có ngày tận mắt chứng kiến.

Bên trên cát trắng còn có một đồng cỏ lởm chởm, một đám rong sinh trưởng tràn đầy vô cùng mạnh mẽ. Ninh  Tiểu Nhàn biết là rất nhiều yêu quái gọi loài cỏ này là: “Ma sa thảo”, đây chính là vật yêu thích của những loài cá khổng lồ và con ba ba, bởi vì ở chính giữa loại rong này mà lăn qua lăn lại là có thể đem da chết cùng loại ốc hút máu, lệ tử, đằng hồ, các loại ký sinh đều mài sạch. Mấy loại sinh  vật này, thuật pháp thủy tộc có mạnh cỡ nào đều vô dụng, nên đối với mấy loại ký sinh này chúng đều hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Hiện tại, giữa đám Ma Sa Thảo lẳng lặng nằm một thân thể thật lớn, theo dòng nước gợn mà nhẹ nhàng đung đưa, hiển nhiên là chết lâu rồi. Ninh Tiểu Nhàn không có tùy tiện tiến đến lật ra xem, bởi vì quanh thân thể này có mười mấy quang cầu xanh lam đang lười biếng di động.

Nàng liếc nhìn liền nhận ra, những quang cầu này đúng là Ôn Chủng.

Đồ Tẫn bơi đến, không có che dấu thân mình cùng tiếng nước.  Ở đã yên tĩnh thật lâu, hắn rẽ nước như vậy lập tức đem Ôn Chủng kinh động, thoáng dừng lại trong nước, rồi liền hướng hắn lao đến.

Hắn tránh cũng không tránh, tiện tay bấm một thuật thủy long quyển, lập tức trước mặt ngưng tụ thành một đầu rồng bằng nước. Thứ này có hình dạng giống như vòi rồng trên mặt đất, cũng là hình dáng vòng xoáy, quang cầu xanh lam đi qua phạm vi thủy long quyển đều bị hút vào không còn một mống, hiệu quả giống như là trục lăn của máy giặt quần áo vậy…

Ninh Tiểu Nhàn thò tay thu những Ôn Chủng này, sau đó mới chậm rãi tiến lên thăm dò nhìn thân thể.

Đây là một đầu cá rất lớn. Đồ Tẫn lúc trước phán đoán không sai, thân dài ít nhất cũng có mười trượng, cùng cá voi xanh trên địa cầu không xê xích bao nhiêu, thân thể nặng như núi, ngược lại thoạt nhìn cùng với cá voi đồng dạng cồng kềnh. Nhưng khi nàng chứng kiến đầu của con cá lớn này, lại không dám khẳng định đây là cá.

Nó có một gương mặt của nam tử nhân loại, mày rậm che mắt, thậm chí trên hai vây còn có râu quai nón. Lúc Ninh Tiểu Nhàn đem nó lật qua, vừa vặn chống lại một đôi mắt ngưng tụ phẫn nộ, sợ hãi, dù nàng tự xưng là gan lớn, trong nháy mắt đó cũng bị dọa lui một bước. Không trách nàng được, vô luận ai bị một đôi mắt so với bánh xe còn muốn to hơn trừng như thế cũng đều bị dọa sợ, bị giày vò.

Khi nó còn sống có lẽ lân phiến tràn ngập các loại màu sắc của ánh sáng đấy, nhưng khi chết lại biến thành một mảng đen kịt. Ninh Tiểu Nhàn tùy ý nạy ra một mảng vảy cá để trong tay ước lượng, phát hiện nó cùng với vẩy cá trong thôn Hạnh Hoàng cung cấp không khác nhau về cả hình dạng lẫn tính chất.

Không ngoài dự kiến thì đây chính là thần hồ mà Thôn Hạnh Hoàng sùng bái rồi. Trường Thiên chính là lão thần thông, hắn nhẹ nói một tiếng: “ Đây chính là Xích ngư, một loài cá rất hiếm gặp, thời thượng cổ có tồn tại, nhưng thực lực không mạnh, lại rất được phàm nhân yêu thích. Trong sách của Ngôn tiên sinh cho ta mượn có ghi lại: “Hình dáng như cá mà mặt người, âm thanh như uyên ương, ăn chi không bệnh tật” ăn thịt nó phàm nhân liền không sinh bệnh.

Sẽ không sinh bệnh sao? Loại cá này thật tốt. Nếu Hoa Hạ bây giờ cũng có loại cá như này, vậy bệnh ung thư , bạch cầu cũng không còn là chứng bệnh nan y nữa rồi. Nàng khe khẽ thở dài.

Xích ngư cũng dễ dang trở thành loài đứng đầu các loài cá, nó có thể lớn như vậy, đoán chừng cũng sống bảy tám trăm năm, có tu vi Đại Thành Kỳ, chết ngâm trong nước không biết bao nhiêu năm mà thi thể không thối rữa, trông vẫn rất sống động. Đồ Tẫn là chuyên gia khám nghiệm tử thi trên địa cầu, trước kiểm tra sau đó báo ra một loạt kết quả.

Chương 336: bảo bối

Con vĩ Xích ngư này chết ít nhất cũng gần được một tháng, trước ngực có một lỗ to là vết thương trí mệnh. Cái lỗ này to đến mức có thể đem cả người Ninh Tiểu Nhàn nhét vào, khẳng định đây không phải là tổn thương tự nhiên.  Miệng vết thương là hình dạng bất quy tắc,  căn bản là không phải do vật sắc bén gây thương tích, thậm chí cũng không giống bị pháp khí đập vào,  ngược lại có chút giống bị ăn mòn thành lỗ rộng. Hơn nữa toàn thân cao thấp của Xích ngư cũng chỉ có vết thương này thôi. Xem ra, đối thủ của nó  chỉ dùng một thuật pháp này  liền đem nó giết chết.

Lục phủ ngũ tạng của thần hồ vẫn còn khỏe mạnh, nhưng mà trái tim bị thu nhỏ đến gần một nửa. Liên tưởng đến hành vi của Ôn Chủng, Trường Thiên suy đoán là thi thể Xích ngư bị đem làm chỗ nuôi lớn Ôn Chủng rồi, hơn nữa chính là ở bên trong trái tim của nó. Mà sau khi Ôn Chủng phát dục thành thục, sẽ trở thành hình dạng hạt giống mà bọn họ nhìn thấy. Dược lang của thôn Hạnh Hoàng cũng không biết bị vận rủi  gì, đúng lúc bị một Ôn Chủng bám vào trên người theo hắn từ trên núi về nhà, đi qua phiến thiên hồ này, mà Ôn Chủng đối với nhân loại tự nhiên có tính công kích, vừa rồi đám Ôn Chủng nổi điên công kích Đồ Tẫn đã biết.

Xích ngư thần hồn đã chết rồi,  lân phiến của nó đối với mãnh thú và yêu quái gần đây không còn lực chấn nhiếp, chung quanh thôn mới xảy ra nhiều việc lạ như  vậy. Cũng bởi vì Ôn Chủng ở chính thân thể của nó lớn lên, lúc này mới làm cho ôn dịch bộc phát. Hết thảy dị thường trong Thôn Hạnh Hoàng đến đây thì đã đều được giải thông.

Thế nhưng mà, là ai đã đem  Xích ngư giết chết?

Trong tay tư liệu quá ít, mọi người nhiều lần phỏng đoán đều không có đầu mối. Ninh Tiểu Nhàn tiến lên trước, trở tay thu Xích ngư vào trong Thần Ma Ngục,  giao cho Trường Thiên xử lý. Ngoại trừ vết thương trên thi thể cần thêm một bước kiểm tra đo lường bên ngoài, loại yêu quái thượng cổ dị chủng này có thể nói toàn thân đều là bảo vật. Da cá vô cùng cứng cỏi, thần binh lợi khí bình thường đều không thể đâm phá, thịt cá lại càng không phải nói, ăn hết liền không sinh bệnh, giá trị dược liệu biết bao nhiêu? Phàm nhân mà được một khối thịt như vậy, đoán chừng năm mơ cũng cười tỉnh. Bởi vì chỉ có bị bệnh ma quấn thân, sống đến già, về sau quanh năm chỉ ở lại trên giường bệnh, mới hiểu được trên đời này trân quý không phải hoàng kim bạch ngân, kì trân dị bảo, mà là khỏe mạnh, là vô bệnh vô tai.

Hơn nữa trong dạ dày Xích ngư còn lưu lại cá sáp, cái này cũng tương tự như long tiên hương.  Xích ngư là loài cá thích ăn đồ cứng, thời điểm ăn cái gì là nuốt trực tiếp vào, những cái tiêm giáp vỏ cứng lúc này có khi tổn thương tràng đạo của nó.. vì  thế trong tràng đạo bài tiết chất dầu điều trị  miệng vết thương của nó. Lâu dài, chất dầu cứng lại thành khối tạo thành cá sáp.

Nếu dùng nó để chế biến Tác Hồn Hương, hiệu quả tức thì được nâng cao thêm một bước, có thể khiến cho người hấp hối kéo dài mệnh từ một nén nhang thành nửa canh giờ. Ngoài ra nếu dùng nó chế tác hương tề, giống với nước hoa địa cầu, thì mùi thơm kéo dài không biết bao lâu mà nói.

Còn có con mắt của Xích ngư. Đều nói vàng thau lẫn lộn, nhưng hai mắt Xích ngư đều là hàng thật giá thật, về sau “lệ châu” được mài thành phấn, là thuốc dẫn quan trọng của rất nhiều đan phương. Đã có bảo bối này,  trong tay Trường Thiên có rất nhiều phương thuốc được sống lại, như là “Cửu chuyển sinh liên hoa”. Loại đan dược này đã được đưa vào hàng tiên đan, vô luận là tu sĩ hay yêu quái sau khi phục dụng đều có thể mạnh mẽ đè xuống tu vi của mình, rơi xuống cảnh giới kế tiếp. Nếu như luyện chế đúng phương pháp, trong đời một người có thể phục dụng thuốc này chín lần, có thể đè xuống chín lần tu vi.

Mục đích đè nén tu vi chỉ có một là lùi lại thời gian đến thiên kiếp, khiến cho tu vi của mình càng thêm vững vàng. Nghe nói thời kỳ thượng cổ từng có tu sĩ Man tộc, thật sự đè nén được tất cả chín tầng, đạo hạnh của hắn lúc đó so với tiên nhân cũng không thua kém bao nhiêu. Cuối cùng thời điểm đón nhận thiên kiếp nhất trọng thiên vẫn còn dư lực, bình tĩnh.

Thiên kiếp là cánh cửa nguy hiểm nhất của tất cả tu tiên giả, đi qua được thì từ nay về sau tiền đồ tươi sáng, tiên thọ tăng lên ít nhất vạn năm, nhưng mà thân vẫn đạo tiêu thì thần hồn cũng chạy không thoát.  Bạch Kình, sư phụ của Quyền Thập Phương, hiện tại đã đem hết toàn lực đè nén tu vi của mình, muốn tranh thủ một chút thời gian trước khi thiên kiếp đến. Nếu như lão có được mấy viên Cửu Chuyển Liên Hoa, như vậy thì đem thiên kiếp trì hoãn trên trăm năm cũng không phải là vấn đề lớn. Nay tuổi của lão chưa qua ba trăm, tu sĩ nhân loại từ thiên kiếp trở xuống liền khó gặp đối  thủ. Nhưng nếu cho lão thêm một trăm năm thời gian thì tu vi của lão có thể cô đọng đến mức nào đây?

Phân tích hết bảo bối  trên người Xích ngư, mọi người mới chợt hiểu rõ tại sao nó phải ẩn cư tại hồ sâu trong rừng sâu núi thẳm rồi. Nó quả thực là một cái bảo khố di động, ai mà không muốn lấy tính mạng của nó? Cái gọi Sở vị thất vô tội, hoài bích kỳ tội, đơn giản chính là như vậy.

Nhưng mà nghĩ tới đây,  tất cả mọi người đều nhíu chặt lông mày. Bởi vì tới đây mọi người mới có thể xác nhận không sai biệt lắm, mục đích của người phóng thích Ôn Chủng chạy đến thiên hồ là giết chết Xích ngư, lợi dụng cơ thể nó nuôi dưỡng  Ôn Chủng, lây bệnh cho thôn dân chẳng qua chỉ là thuận tay tiến hành thôi. Dù sao bên ngoài có chục vạn người nhiễm dịch, ba cái thôn ở đây cộng lại mới có mấy ngàn người, vô luận nó phóng thích ôn dịch xuất phát từ mục đích gì thì lợi ích cũng là có hạn. Chỉ có ôm suy nghĩ “ con muỗi tuy nhỏ cũng là khối thịt” mới có thể làm ra được việc này.

Nhưng mà người này ngàn dặm xa xôi chạy đến giết Xích ngư, thế nhưng để lại toàn bộ một thân bảo bối, thậm chí  ngay cả nội đan cũng không lấy đi? Chẳng lẽ hắn không phải vì những thứ này mà đến hay sao? Trường Thiên trầm ngâm thật lâu nói: “ Giết Xích ngư hẳn không phải là tu sĩ nhân tộc, và yêu quái.  Nếu là tu sĩ hắn sẽ đem Xích ngư xẻ ra không còn một mảnh, cái gì cũng không lưu lại cho chúng ta, nếu là yêu quái, nó ít nhất cũng đem bộ phận hữu ích trên cơ thể ăn tươi, ví như nội đan huyết nhục cùng nước mắt”

Ninh Tểu nhàn nhịn không được nói: “Cho nên ở đây là?”

“Rất có thể là tinh quái làm.” Trường thiên nói. “Chỉ có tinh quái mới không cần những vật naỳ.” Trên cái thế giới này, đồ vật có thể thành tinh nhiều muốn chết, cỏ cây có thể thành tinh, kim thạch có thể thành tinh, có trời mới biết co bao nhiêu loại tinh quái. “ Mỗi chủng tinh quái dựa vào sơ đồ sinh trưởng không giống nhau, trước mắt cái tinh quái này, thoạt nhìn thì nhu cầu chính là tinh hoa huyết nhục, nó bỏ qua huyết nhục Xích ngư chỉ vì lý do duy nhất, đó là muốn đào tạo một Ôn Chủng mới”

Bội tận ngạc nhiên nói: “Nhiều loại tinh quái, năng lực đều dưới yêu tộc, sao có thể giết chết Xích ngư ?”

“Bài trừ những khả năng khác, còn lại một lựa chọn thoạt nhìn không có khả năng, cũng chân thật trực tiếp nhất. “Trường Thiên thản nhiên nói  “Ta bị nhốt hơn ba vạn năm, thời gian buồn chán dài như vậy, nếu có tính quái kỳ lạ xuất hiện, cũng không phải là không có khả năng. Tiểu Nhàn, Ninh Vũ cũng đã đến ngân hàng tư nhân Biện châu rồi, nàng hãy bảo hắn bắt tay vào điều tra một vạn năm qua lưu hành những loại ôn dịch nào.”

Nàng còn chưa kịp đáp ứng, thì Thất Tử đi đến bên vách đá đột nhiên nói: “ Nơi này có chút kỳ quái” dựa theo cái chân dài như cà kheo của hắn chỉ, một chỗ lõm trên động quật thạch bích, sâu ước chừng một cánh tay. Bời vì cái động quật thạch bích này thật sự là được Xích ngư tu chỉnh đến trơn nhẵn quá mức, cũng không biết có phải nó có chứng thích sạch sẽ hay không —— cho nên chỗ lõm lộ ra này thật sự rất đột ngột.

“Chỗ này không phải do đao phủ chém mà thành, mọi người nhìn kỹ một chút, thủ pháp này với lỗ hổng mở rộng trên ngực Xích ngư không khác lắm. Xem ra, bên trong thạch bích nguyên bản còn cất dấu đồ vật tốt hơn, hung thủ là vì nó mà đến” mặc kệ Trường Thiên thần thông quảng đại thế nào, cũng không đoán ra đó là vật gì rồi, chỉ có thể nhận định thứ này thể tích rất nhỏ, tối đa chỉ lớn nhỏ  như cái hộp trang sức

“Xích ngư này rất thần bí, có thể giấu bảo bối gì trong động quật này? Thượng cổ thần binh, công pháp, hay là kỳ trân dị bảo?” Nói đến bảo bối, hứng thú của nàng đã tới rồi.

Thất tử dương đắc ý nói: “Ánh mắt của nhân loại rất thiển cận, nói không chừng là thượng cổ đại năng lột xác đấy” nói đến đây trong nội tâm nhảy dựng, nghĩ đến trong Thần Ma Ngục có cái thượng cổ đại năng, không khỏi tranh thủ thời gian im ngay.

Trường Thiên lại như không nghe hắn nói, lười biếng nói: “Đều có khả năng. Giấu tại địa phương như vậy, xem ra là thập phần trân quý rồi, ít nhất đối với Xích ngư và hung thủ là như thế”

Ở đây đã được tìm biểu sạch sẽ, mọi người liền chuẩn bị đi ra. Với tư cách hợp cách tham tiền, Ninh Tiểu Nhàn yêu cầu hai vị cộng tác làm chút chuyện tay chân của kẻ cướp, đem dạ minh châu khảm chung quanh vách động đào sạch sẽ. Ngay cả đất cát trên san hô nàng cũng không tha, trong Thần Ma Ngục của ta không phải có thủy lao sao? Để vào bên trong đi. San hô ở đây đều trải qua chọn lựa của Xích  Ngư để trang trí động phủ, phẩm chất đương nhiên là cực xuất sắc, cái thiên hồ căn cỗi này căn bản không có sản xuất. Chỉ có thể là hàng lậu được Xích ngư lấy ở thủy vực khác.

Nàng tùy tiện xem xét, liền thấy một cây san hô đỏ thẫm rực rỡ, còn có một cây phấn san hô tản ra màu tím nhạt, đây đều là cực phẩm trong san hô. Bán đấu giá ở Nam Chiêm bộ châu, mỗi một cây ít nhất có thể bán ra bốn vạn lượng bạc. Mặc dù thế đạo này loạn, nhưng ở nơi trung châu phồn hoa, phong trào nhà giàu xa xỉ vẫn được thịnh hành. Nàng không phải không thừa nhận ánh mắt con cá này thật sự không tệ.

Lúc bọn họ rời đi, động quật chỗ này đã trở lên đen kịt một mảng, nguyên bản bờ cát trắng ưu mỹ nên thơ cũng trở lên gồ ghề… Thất Tử và Cùng Kì đối với việc chủ nhân yêu tài lại có thêm nhận thức mới. Về phần Đồ Tẫn, hắn nguyên bản vốn là cường đạo vào nhà cướp của, nên không đem việc này để trong lòng.

Bên hồ, lão thôn trưởng mang đôi mắt trông mong suốt bốn canh giờ, chờ đợi đến eo cứng nhắc, mắt đều hoa rồi, khi chứng kiến bọn họ đi ra đều mừng lớn, liền gọi thẳng là thân tiên. Nhưng mà nghe Ninh Tiểu Nhàn nói tình huống dưới đáy hồ xong, sắc mặt hắn biến thành mảnh trắng bệch. Dịch bệnh của nọi người tuy đã giải quyết hết, nhưng hồ thần lại chết rồi. Vậy thì người trong thôn Hạnh Hoàng không còn được phù hộ rồi. Tại trong núi lớn thế này mà mất đi yêu quái phù hộ thì người trong thôn sẽ có kết cục như thế nào, hắn không dám suy nghĩ, lập tức trong thôn có phụ nữ đối với tiên cô khóc lóc nghẹn ngào. Thôn trưởng cũng quỳ xuống, cầu mấy vị thần tiên thần thông quảng đại giúp bọn hắn giải quyết việc này.

Đây là muốn bọn hắn cứu người cứu cho chót, tiễn phật thì tiễn đến tây thiên sao? khóe miệng Ninh Tiểu Nhàn bĩu một cái, trong nội tâm không vui.

Đồ Tẫn lạnh lùng nói: “ Kế bên không phải còn một cái thôn khác hay sao? Bọn hắn không có yêu quái che chở, bọn hắn bình thường làm nào ngăn địch? “ hắn ghét nhất các loại chuyện đại loại như đợi dựa vào người khác, tựa hồ như người khác phải ra tay trợ giúp họ là thiên kinh địa nghĩa.

 

 

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion14 Comments

  1. Thần hồ đã chết rồi, là một Xích Ngư. Không biết kẻ nào đã thả Ôn Chủng để giết chết nó, để nuôi Ôn Chủng trên người nó. Không ngờ Xích Ngư toàn thân đều là bảo bổi, mà kẻ giết chết nó không động vào thứ gì, chỉ lấy đi một thứ gì đó Xích Ngư cất giấu. Không biết đó là thứ gì, có liên quan đến ACU không.
    Ngàn tỷ đúng là ham tài, tu tiên mà vẫn không quên nhiệm vụ một khi tỷ đã dọn thì không xót thứ gì. ;66
    Xích Ngư đã chết, dân làng cũng không còn ai phù hộ, đành phải đi chỗ khác thôi.
    Thanks các nàng đã edit.

  2. Ta còn tưởng nguồn cơn ôn dịch là từ Âm Cửu U mà ra chứ. Sao càng ngày càng rắc rối ấy nhỉ? Rốt cuộc bạn thần hồ bị ai hạ sát đây nhỉ?
    Đám dân trong làng và cả lão trưởng thôn quả thật quá khó ưa mà. Chỉ muốn ngồi không hưởng lợi.
    Cảm ơn các nàng nhiều lắm nhé!

  3. Thần hồ chết rồi, dân làng này hết nơi dựa vào. Tóm lại là ai gây ra tất cả chuyện này đây. Nhàn tỉ thu được toàn đồ tốt ak. Nhàn tỉ thành thần tiên rồi mà vẫn thích ăn uống vâzn thích tiền ak, bó tay với tỉ. Hóng chương mới
    Thank editor nhé…..

  4. Cuối cùng cũng biết thần hồ là 1 con xích ngư toàn thân bảo bối. Hắc hắc quả này TN bội thu rồi. Mị cứ nghĩ chuyện ôn chủng liên quan tới ACU chứ. Lại bắt đầu tò mò không biết đứa nào thả ôn chủng ra nuôi nữa, và cái thứ bảo bối mà xích ngư cất dấu là gì????
    Cái thôn làng này được bảo hộ quen rồi, giờ nghe tin thần hồ chết dĩ nhiên là lại muốn bấu víu TN nhà ta rồi. Nhưng mà ĐT nói đúng, thoin khác gần đó đâu có thần nào bảo hộ mà họ vẫn sống được vẫn có thể tránh đc dịch đó thôi. Chung quy là hi vọng lần này TN sẽ không quản chuyện bao đồng nữa :)
    Cảm ơn các nàng edit nhá

  5. Thì ra Thần Hồ là một con cá Xích ngư to lớn mặt người. Mà cũng tội nghiệp nó, đã lẫn trốn đến nơi vùng sâu vùng xa mà vẫn bị tìm đến giết chết Không những bị cướp mất bảo vật lại còn bị biến trở thành vật nuôi Ôn chủng. Thảm quá.
    Ninh Tiểu Nhàn phát huy bản tính ham tiền tối đa, nào là lấy luôn thân xác của Xích ngư lại còn đào hết trân châu san hô, đồ vật quý giá trong động phủ của người ta. Không biết ai ác độc gây ra dịch bệnh lớn như vậy.
    Mong chương sau. Cảm ơn các nàng

  6. Thần hồ chết rồi ko biết ai giết nó , đồ vật bị lấy đi là gì nhỉ ;57 mà chuyện này chắc là tay chân của âm cửu u làm ra rồi. Chuyện càng ngày càng lớn đây nè. Cái thôn này dc bảo hộ quen rồi giờ muốn bấu víu tiểu Nhàn nữa ;71 cái cảnh hốt hụi chót lụm đồ của tiểu Nhàn ngày càng chuyên nghiệp hahaha

  7. Tiểu Nhàn đúng là tiểu tham tài đi đâu là sạch sẽ đấy,t trong mắt nàng mọi thứ đều quy về linh thạch và bạc trắng cả. Không biết kẻ nào giết thần hồ nhỉ, tò mò quá

  8. Ra là thần hồ này là một con cá Xích ngư ah… mà ta cũng tò mò vụ Ôn chủng này nha… không hiểu nó có tác dụng gì mà định nuôi một đám Ôn chủng mới nhỉ… Nhàn tỷ cũng thật là ^^… đi xuống hồ thấy cá là mắt nhìn thấy đồ ăn và cách làm đồ ăn liền ^^… đã vậy con Xích ngư này cũng là một thân bảo bối mới ghê ^^… thế là Nhàn tỷ được cơ hội kiếm lời rùi ^^… hốt trọn ổ con Xích ngư này cùng nó nữa chứ ^^… chỉ một câu khen Nhàn tỷ hay quá thui ^^… hihi… không biết Nhàn tỷ sẽ xử lý vụ dân làng này như thế nào đây nữa ah… bỏ đi thì tội mà không bỏ đi thì tức ah… thank nhóm editor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  9. gấp trăm lần bách giải linh hoàn
    Giải Linh Hoàn / giải linh hoàn
    mắc bênh này có hớn sáu ———-> bệnh … hơn
    Thanh Hư Đan / Thanh Hư đan
    Thất Tử / Thất tử
    mãng xà, cá xấu ———————> sấu
    chiểu cao ít nhất ———————> chiều
    đi vào động thủ của nó ————-> phủ??
    mở ra đươc một nơi —————–> được
    cũng dễ dang trở thành ————–> dàng
    Thôn Hạnh Hoàng / thôn Hạnh Hoàng
    đoán chừng năm mơ cũng ———-> nằm
    Cửu chuyển sinh liên hoa / Cửu Chuyển Liên Hoa
    Thiên Hồ / thiên hồ
    Ninh Tểu nhàn
    biết co bao nhiêu loại —————> có
    Bội tận / Đồ Tẫn
    nếu có tính quái kỳ lạ —————> tinh??
    Bời vì cái động quật —————–> Bởi
    được tìm biểu sạch sẽ —————> hiểu
    Xích Ngư / Xích ngư
    cái thiên hồ căn cỗi này ————–> cằn
    cũng trở lên gồ ghề ——————-> nên??
    Cùng Kì / Cùng Kỳ
    gọi thẳng là thân tiên —————–> thần
    cứu người cứu cho chót ————–> trót
    làm nào ngăn địch ———————> thế nào??
    =======================================================================
    Lại lụm được bảo vật gòi ^_^
    vừa có nguyên liệu nấu ăn, vừa có tài liệu luyện đan, vừa có tài nguyên để bán nữa, chuyến này coi như vơ vét sạch sẽ, há há!!
    Đồng ý với câu cuối của Đồ Tẫn nha, người khác không có nghĩa vụ giúp mình, người ta giúp mình là ân đức, không giúp mình là điều tự nhiên.
    Mà tình trạng này của TN nói ko chừng còn liệt vào “một nắm gạo là ân, một đấu gạo là cừu” nữa ấy chứ, vốn giúp 1 chút thì được, giờ càng lúc càng lòi ra nhiều chuyện, haiz… nhưng cũng may mà có tin tức về ôn chủng.

  10. Ninh Tiểu Nhàn ra tay cứu người, trong mắt tiên nhân những người phàm không đáng gì. Họ chỉ cứu người Phàm vì công đức. NInh Tiểu Nhàn ra tay cứu giúp không nhằm mục đích gì cả, nhưng ta nghĩ công đức này sẽ lưu lại, sau này đón Thiên Kiếp của mình chắc Ninh Tiểu Nhàn chả gặp lôi thần nào đâu nhỉ?
    Còn về Thần Hồ này là Xích Ngư. Tại sao Xích Ngư này bị giết, một thân thể quý giá toàn bảo bối mà không ai mang đi, dùng thân thể Xích Ngư này nuôi Ôn Chủng, chuyến này Ninh Tiểu Nhàn được lợi, một thân bảo bối Xích Ngư, minh châu, san hô quý giá của Xích Ngư, Ninh tiểu Nhàn đều gom trọn.
    Nàng được lợi quá rồi còn gì?

  11. tiểu vân vân

    tài năng hốt cú trót cuả NTN ngày càng điêu luyện ah, không biết ai giết thần hồ nhỉ

  12. Vậy mà trước giờ ta cứ tưởng này là do Âm Cửu U bày ra chứ. Vậy là chuyện này không liên quan đến Âm Cửu U à. Sao ta vẫn thấy có liên quan là sao ta? ;93
    Lần này Nhàn tỷ cũng kiếm lời nữa rồi, chỉ xác không mà có nhiều công dụng, giá trị quá. ;94 Vậy giờ bệnh dịch cần giải quyết như thế nào cũng có đầu mối rồi ;97

  13. Thật chỉ muốn che mặt với Tiểu Nhàn thôi, phát huy tối đa bản tính tham tiền, không gì không lấy, miễn có giá trị là đào hết, ây dà.
    Toàn thân cái con Xích Ngư kia đều là bảo bối nhen, đều có thể chế thuốc luyện đan làm hương, hèn nào lại trốn kĩ trốn sâu như thế. Không thì làm sao nó sống được những mấy trăm năm nay. Lần này Tiểu Nhàn đại thu hoạch rồi.

  14. Cẩm Tú Nguyễn

    Thì ra thần hồ lại là một xích ngư uh, mà đã chết nữa. TN lại thu hoạch thêm không ít báu vật rồi, mà không biết ai đã giết xích ngư này, để tạo ôn dịch. Con người thì hay sống ỷ lại lắm, nếu lười biếng được thì luời biếng thôi

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close