Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q06- Chương 331+332

14

Chương 331: trư yêu

Edit: Việt Anh

Beta: Tiểu Tuyền

Cho người ta ấn tượng đầu tiên về loài heo này, chính là công kềnh không chịu nổi, nhưng mà cái đầu lợn rừng đang chạy tới , không chỉ nhanh như nai, mà còn linh hoạt như hươu, nhìn thân hình nó ở giữa không trung uốn éo, tránh qua tránh  lại một mảng cây lớn.

Nhưng mà tâm tình cái đầu lợn rừng này hiển nhiên rất không tốt, bởi vì trên người nó có mấy lỗ máu đang chảy ồ ồ, trong con mắt sung huyết lóe ra kinh hoàng cùng thù hận , nó liên tiếp nhìn về phía sau lưng, dễ dàng có thể thấy là nó có đại địch đang đuổi theo phía sau, khóe miệng bắn ra bọt mép, xem ra đã hao tổn sức lực cực hạn.

Có điều Lạp Cát lại không nhận thấy nhiều như vậy. Bởi vì cô bé rất không may vừa vặn chắn đường của lợn rừng đang chạy như điên.

Nàng là một cô bé thon thả, thể trọng trái phải cũng chỉ có chín mươi cân, mà con lợn rừng này này như đầu tàu nổi giận đùng đùng chạy tới, thể trọng ít cũng có hai nghìn cân.

Chín mươi cân chống lại 2000 cân, còn gì để nói sao? Nàng chỉ như một bé gái, lợn rừng dù có đánh bay nàng cũng không giảm tốc độ.

Không phải nàng không đủ linh hoạt, mà do tốc độ của con lợn rừng này thật sự quá nhanh. Cho nên trong mắt Lạp Cát cuối cùng chứng kiến một tình cảnh, là một đôi răng nanh trắng noãn cực lớn ngày càng phóng  đại trong mắt…. nàng không biết  là trên thảo nguyên ở tại một thế giới khác, có một loại sinh vật tên là lợn lòi, răng nanh của nó rất dài rất lớn, nếu bị nó đâm thì bất cứ sinh vật nào cũng đều bị xỏ xuyên qua.

Lạp Cát biết rõ, mình chết chắc rồi, trong đầu cuối cùng hiện lên hình ảnh, tình cảnh mẹ khóc gọi tên mình .

Đúng lúc này, sau lưng lợn rừng truyền một tiếng khẽ quát: “Còn chạy?”’ Sau đó một đoạn dây leo từ hướng tiếng nói phóng tới, nó như có linh tính quấn lên chân phải trước của con lợn rừng.

Dây leo to vừa bằng miệng chén thô sần, trói trên người con lợn rừng dường như quá mảnh, thế nhưng dù có kéo căng cũng không đứt, tốc độ chạy của quái vật khổng lồ đột nhiên thay đổi, không cần người khác dùng sức cũng lập tực ngã té xuống. Cho nên lợn rừng phát ra một tiếng rú thảm thiết, một cú lộn nhào, đầu chạm đất, sau đó lưng lăn qua lăn lại liên tục trên mặt đất,  theo quán tính, trên mặt cỏ trong rừng trượt ra một đầu rãnh sâu hơn mười thước, trên đường đi bắn lên cô số hạt cỏ bùn đất, cuối cùng đụng gãy mấy cây đại thụ mới miễn cưỡng ngừng lại.

Tiếng kêu của  nó im bặt, dường như đã hôn mê bất  tỉnh. Vừa rồi tốc độ của nó ít nhất cũng phải đạt 70km, hơn nữa đầu lại va chạm đất. Đổi lại nhân loại mà ngã như vậy thì cổ đã bị bẻ gãy nát bấy, tuy con lợn này da dày thịt béo,  nhưng đã bị đụng cho thất điên bát đảo, trong thời gian ngắn chắc chắn không thể đứng lên nổi.

Lạp Cát nghĩ: gì thế?

Nàng vốn cho rằng sẽ bị răng nanh lợn rừng xuyên thủng  bụng nát gan, nhưng mà cái đầu heo này  tạm thời bị lật úp sấp, mà cái đầu nó trực tiếp nghiên một bên. Nàng vô thức mà khụy thân xuống, nhưng lại không thể né hoàn toàn, vẫn bị thân thể cao lớn của nó cọ một cái.

Cái lực va chạm này cực kỳ lớn, nàng bị đánh bay ra ngoài, rớt lại trong bụi  cỏ sống chết không biết gì.

Cũng ngay lúc lợn rừng ngất. Trên không trung của rừng cây kéo ra một đạo bóng trắng, nhanh như điện, nhưng mà nói dừng là dừng, đảo mắt đã rơi xuống trước người lợn rừng.

Đạo bóng trắng đó dĩ nhiên là Thất Tử rồi. Ninh Tiểu Nhàn trên người hắn nhảy xuống, đưa chân đá đá lợn rừng, phát hiện ra nó ngay cả rên cũng không có, vì vậy yên lòng thu nó vào Thần Ma Ngục.

Đêm nay, bọn hắn thừa dịp ban đêm đi vào Cực Âm chi địa, kết quả chính là con trư yêu này thủ hộ hàn đàm. Đến lúc này, ngược lại bọn hắn yên tâm,bởi vì có thủ vệ có nghĩa là chỗ Cự Âm chi địa này có hàng, bọn hắn đã không đi một chuyến uổng công.

Trư Yêu cô đơn chiếc bóng. Mà bọn hắn chưa bao giờ có chuyện đơn đả độc đấu, cho nên con lợn xui xẻo này lập tức bị đánh cho chạy trối chết. Trên người con heo có một số lỗ máu, hẳn là do Thất Tử mổ mà ra đấy.

Nhưng mà Trư  yêu này cũng có vài phân năng lực, rõ ràng thông hiểu thuật độn thổ, cho dù có thể thoát ra khoảng cách không xa, hơn nữa thuật pháp thời gian rất dài. Dù sao cũng là kỹ năng trốn chạy để bảo vệ tính mạng khỏi bị giết chết, trong lúc bất ngờ mà phát động, rõ ràng có thể khiến nó trốn ra xa trăm dặm.

Lập tức mấy người họ chia binh làm hai đường,  đầu tiên Đồ Tẫn  đi vào Cực Âm chi địa lấy Hàn Phệ Ngư, mà Ninh Tiểu Nhàn thì cùng Thất tử đuổi bắt lợn rừng, bọn hắn làm hoạt động  này tuyệt đối không để cho người còn sống chạy, nếu không hành tung cả đám đều bị bại lộ tại trong tầm mắt của Âm Cửu U.

Ninh Tiểu Nhàn cùng Thất Tử bỏ ra thời gian thật dài, mới xác định được phương hướng của Trư Yêu, nàng ra sức đuổi theo. Dùng thân thủ hai người, làm cho Trư Yêu không cách nào thi triển độn thổ, thì bắt nó không phải dễ như trở bàn tay?

Trường Thiên suy đoán, Âm Cửu U cũng sắp biết thì âm địa đằng trước bị phát hiện, sau đó rất nhanh sẽ đi xem xét xem Hàn Phệ Ngư còn hay không. Lúc này mà đụng phải thì rất không sáng suốt . Cho nên, đây cũng  là Cực Âm chi địa cuối cùng mà bọn hắn muốn đào lấy.

Ninh Tiêu Nhàn vừa phủi phủi tóc dài của mình vừa định rời đi, Thất Tử đột nhiên nói: “Nơi này có người, còn là một đứa bé” nó đi đến trong bụi cỏ, chân dài nhếch lên, nắm một người nho nhỏ kéo ra.

Cô bé này có màu da thiên màu cà phê, giờ phút này thất  khiếu đều chảy máu, trên mặt dính rất nhiều cành khô, thấy không rõ diện mạo, nhưng mà lồng ngực đầy đăn vẫn còn phập phồng, hiển nhiên là không có tắt thở.

Ninh Tiểu Nhàn triển khai thần thức dò xét một phen, liền phát hiện ra thương thế của nàng vốn là do trọng lực gây nên, không cần nói cũng biết là do con lợn rừng này gây tai họa rồi, trong nội tâm nàng biết vậy nên áy náy. Nếu không phải bọn hắn nhất thời chủ quan để cho Trư Yêu chạy xa như vậy, nữ hài tử này cũng không bị đụng phải.

Nhưng mà bây giờ là hơn nửa đêm, tại sao một cô nương lại xuất hiện ở bên trong rừng xâu núi thẳm? Nếu không phải nàng đã ngất đi, Ninh Tiểu Nhàn liền cho rằng nàng là do yêu quái biến thành.

“ Tổn thương trên người nàng phải lập tức xử lý.” Ninh Tiểu Nhàn bảo Thất Tử đem nữ hài tử đặt nằm ngang, chính mình quỳ gối ngồi chồm hổm xuống, trước tiên cho vào trong miệng nàng một viên dược hoàn kéo lại tính mạng, sau đó kiểm tra tỉ mỉ thân thể nàng. Đứa nhỏ này ngoại thương rất nặng,  tay phải cùng đùi phải gãy xương, xương sườn cũng gãy hai cái, hai ngón tay trên tay trái cũng gãy, cổ tay và các đốt ngón tay đều sưng vù lên, trên thân thể trầy da vô số, thời điểm cuối cùng nàng bị đụng bay ra ngoài là rơi vào trong bụi cỏ tương đối mềm mại, không có đụng phải nhánh cây bén nhọn, nếu không kết quả là liền mất mạng tại chỗ.

Nàng nhẹ nhàng vuốt ve đầu Lạp Cát, nàng phát hiện thêm tổn thương dù là rất nhỏ, hẳn là não bị chấn động, cũng may đứa bé này cơ linh, lúc bị đánh bay về phía sau có thói quen ôm đầu, triệt tiêu không ít chấn động. Xương cột sống của nàng cũng hoàn hảo , làm cho người ta ngạc nhiên.

Nội  thương của đứa nhỏ này không nhẹ. Dạ dày, thận đều lệch vị trí, trong phổi tụ máu, giờ phút này đang vô thức ho ra máu. Đổi lại một người qua đường khác, lúc nửa đêm thế này có thể không thể cứu sống cô bé.  Có điều Ninh đại tiểu thư cũng không phải người bình thường, răng rắc vài tiếng, làm cho Lạp Cát ngay cả lúc hôn mê cũng phai đau đến nhíu lông mày, Ninh Tiểu Nhàn nhanh tay nhanh chân nắn lại xương cho cô bé, sau đó lại móc ra mấy viên đan dược đút cho cô bé ăn.

Sau khi  dược liệu phát huy tác dụng cực đại, nội thương của đứa nhỏ này mới có thể ngừng chuyển biến xấu, cũng liền chậm rãi chuyển biến tốt đẹp. Chỉ là linh đan không phải tiên đan, ít nhất cũng phải mất một đoạn thời gian ngắn mới có hiệu lực.

Trường Thiên nói: “ Xem quần áo của cô bé, hẳn là người miền núi gần đây. Ta nghe được khoản bên ngoài nửa dặm có tiếng bước chân, hẳn là người nhà của nàng đến tìm rồi. Đem nàng chữa nốt rồi đi thôi, chúng ta còn phải chạy ra khỏi đây.”

Ninh Tiểu Nhàn đáp ứng, quả nhiên không đên thời gian uống cạn chén trà,  liền có một đội nhân mã vác bó đuốc, vội vã chạy đến.

“ Ở phía trước rồi” có người hô to gọi nhỏ.

Bảy tám người đàn ông đi đên phiến đất trống nhỏ hẹp, chúng kiến một màn trước mắt đều ngạc nhiên.

Bây  giờ là đêm khuya khoắt, vì sao lại có nữ tử cùng con chim to màu trắng đứng bên cạnh người Lạp Cát.

Không đợi bọn hắn mở miệng, Ninh Tiểu  Nhàn lại hỏi: “ Các ngươi là người nhà của nữ hài tử này?”

Thôn trưởng vẫn chưa đến năm mươi tuổi, xưa nay thân thể khoẻ mạnh, lần này đích thân lãnh nhân mã đi tìm Lạp Cát. Hắn nghe tiếng liền gạt đám người đi ra đáp: “ Đúng vậy. Đứa nhỏ này hơn nửa đêm lén chạy, chúng ta phải phát động toàn bộ hương thân đi tìm.” Hắn cao thấp đánh giá Ninh Tiểu Nhàn một phen, “ Vị này… vị cô nương này, ngài là?” có  thần tuấn bạch điểu như vậy làm bạn, cô nương này khẳng định  không phải người bình thường, nói không chừng chính là thần tiên trong truyền thuyết, trong lời nói cũng không dám chậm trễ.

Hắn nhìn Lạp Cát nằm trên mặt đất sinh tử không rõ, mặc dù không biết đứa nhỏ gặp chuyện gì, nhưng đây là tình huống tốt nhất rồi, dù sao nàng hôn mê rồi không thể biện luận, chỉ cần cô nương này quay người đi, bọn hắn có thể đưa Lạp Cát kéo về trong thôn, sáng sớm ngày mai tế cho Hà Bá.

“ Ta chỉ là người qua đường Giáp. Đứa nhỏ này, tên cô bé là gì ? ” Mặt tiểu cô nương được nàng lau sạch rồi, bị đánh bay đến mặt mũi bầm dập không nhìn ra tốt xấu, nhưng miệng của cô bé vẫn mím chặt, có thể thấy là bình thường cũng là đứa trẻ quật cường.

“ Lập Cát, nàng là  Lạp Cát, là cháu gái của ta. ”

Ninh Tiểu Nhàn thở dài nói : “Được rồi các ngươi mang nàng về đi. Trên người nàng có nhiều chỗ gãy xương, nội tạng cũng bị tổn thương chút ít, cần phải tĩnh dưỡng thật tốt. ”

Thôn trưởng quay người, hướng người đàn ông nhỏ gầy nháy mắt ra dấu. Hắn đưa lưng về phía Ninh Tiểu Nhàn mà nàng cũng không khuếch tán thần thức, bởi vậy nên không nhìn thấy. Hán tử kia hiểu ý, lập tức từ trong đám người đi ra, đưa tay nhận lấy Lạp Cát… cũng thực là cẩn thận từng li từng tí đấy, sau đó cẩn trọng ôm nàng vào trong ngực.

Mang theo trọng lượng mười cân, đối với những người đàn ông hành tẩu núi rừng mà nói, thật sự không tính là nặng nhọc gì. Ninh Tiểu Nhàn lần lượt đưa từng chai thuốc cho trưởng thôn rồi nói : “Đợi sau khi nàng tỉnh lại, lại cho nàng nuốt đan dược này, mỗi ngày một viên, tối đa ba ngày là có thể dưỡng tốt. ”

Thôn trưởng thiên ân vạn tạ, nàng nhún vai nhảy lên lưng Thất Tử. Bạch điểu kêu khẽ một tiếng, đập cánh lên xuống, rất nhanh liền biến mất trong tầm mắt của mọi người.

Lúc này Thôn trưởng mới lau mồ hôi lạnh. Người hán tử gầy yếu kia cười khổ nói : “May mắn vị tiên cô này không phát giác, bằng không nàng chỉ phất tay  là chúng ta phải viết di chúc tại đây rồi. ”

Thôn trưởng tức giận nói : “Nói bậy bạ gì đó, không còn sớm, tranh thủ thời gian quay trở lại thôn đi, sáng sớm ngày mai còn phải tế tự hà bá. ”

Đã tìm được Lạp Cát, mọi người cũng đều thở dài một hơi, bắt đầu đi về. Trong chốc lát, có người liền chúc mừng thôn trưởng : “Tiên cô ban thưởng xuống đó, hẳn là đồ tốt. Thôn trưởng thật có phúc. ”

Thôn trưởng cười hắc hắc hai tiếng. Sáng sớm ngày mai Lạp Cát sẽ bị quăng vào trong sông, lọ tiên dược dĩ nhiên hắn sẽ không khách khí mà tiếp nhận. Vừa rồi hắn cũng tranh thủ thời gian kiểm tra thương thế trên người của  Lạp Cát, xác thực là rất trầm trọng, nhưng người ta miệng vàng lời ngọc, nói rằng cô bé này chỉ cần dùng đan dược ba ngày là khỏi hẳn.

Cái này đúng là tiên dược rồi.

Chương 332 : Tế Phẩm Thần hồ

Chỉ một lúc sau, bầu trời nổi mưa tí tách trên mặt đất. Trong rừng mưa rất hành người, vốn đường không dễ đi càng khó đi gấp bội, nhưng mà Ninh Tiểu Nhàn đã không phải người năm đó theo Ngô Hạ A Mông của thương hội Vân Hổ rồi. vào lúc giọt mưa hạ xuống, Thất Tử liền tìm sơn động gần đây tránh mưa. Sau đó, Đồ Tẫn cũng gấp gáp trở về. Sắc mặt hắn vui mừng, chắc chắn là thu nhập tương đối khá.

Trên tay nàng triệu hồi ra một luồng gió mát, đem cát bụi trong tiểu sơn động cuốn ra ngoài, sau đó đem bó củi trong nhà bếp nhỏ ở tầng thứ năm của Thần Ma Ngục ra. Tất cả mọi người ở đây thực chất chẳng ai sợ lạnh, nhưng nàng vẫn  thích đốt một đống lửa trong ngày mưa, nghe bó củi cháy nổ ra âm thanh lốp đốp. Dùng từ mà Đồ Tẫn cùng Thất Tử không thể hiểu nổi, chính là «  có cảm giác ».

Mưa trong rừng tới nhanh đi cũng nhanh, mấy luồng sấm chớp sẹt qua, sau đó cửa ra vào của sơn động như khoác trên vai rèm châu xuyến. Thất Tử tìm được cái sơn động này rất tốt, địa thế cao, nước mưa sẽ không chảy ngược vào trong.

Từ lúc có mưa, trong rừng bắt đầu tràn ngập hương thơm cỏ xanh cùng bùn đất, nàng rất thích loại mùi này, đây là mùi vị mà trong Thần Ma Ngục không thể có được. Ninh Tiểu Nhàn nhìn đống lửa xuất thần, nhưng đã qua cả buổi nàng đột nhiên nói : “Ta cảm giác, có cái gì đó không đúng. ”

Thất Tử đang sửa sang lại lông vũ trên lưng mình, nghe vậy nghiêng đầu lại hỏi : “Ngươi nói là, tiểu cô nương kia sao? ”

“Không sai. Lúc chúng ta rời đi, rất nhiều điểm bây giờ nghĩ lại, đều thấy không thỏa đáng.“ nàng thở dài,  “Cô bé là người miền núi, tất nhiên biết rõ đêm khuya vào núi rất nguy hiểm, vậy thì tại sao lại sờ soạng đi vào rừng sâu núi thẳm ? ”

Đồ Tẫn thản nhiên nói : “Nói không chừng là loại đầu óc có vấn đề đấy. ”

Ninh Tiểu Nhàn liếc mắt trừng hắn : “Người đến tìm cô bé cũng có vấn đề, thuần một màu sắc, tất cả đều là đàn ông. Nam nữ thụ thụ bất thân, nếu thật sự là thân nhân lo lắng cho cô bé, dù thế nào cũng phải là nữ nhân đến đây đón, nữ nhân trên núi, thể lực chưa chắc kém nam nhân. ”

Trường Thiên tiếp lời nói : “Nói cho cùng, bởi vì truy kích lợn rừng mà làm người khác bị thương nên đáy lòng nàng thấy áy náy mà thôi. Nếu thật sự lo lắng an nguy của cô bé đó, sáng sớm ngày mai lại đi tìm xem. Vừa vặn, quá trình chúng ta truy kích lợn rừng, cũng nên xóa khỏi trí nhớ của cô bé đó. ”

Một đêm không có chuyện gì xảy ra. Chỉ có tiếng mưa rơi, từng chút một đến bình minh.

Lạp Cát thong thả tỉnh dậy. Nàng vừa mơ một  giấc mơ đẹp, trông mộng Khảm Bố anh tuấn nói, hắn muốn kết hôn với nàng. Thế nhưng nàng còn chưa lên tiếng đồng ý, tiếng khóc của a nương đã thấp thoáng truyền đến.

Nàng cố gắng mở mắt  ra, phát hiện a nương thật sự ngồi bên cạnh, bụm mặt chính mình khóc thút tha thút thít.: “Ta còn sống! Sau khi bị con lợn rừng kia đụng, vì sao ta vẫn còn sống?”

A nương vẫn giống như trước đây, gặp chuyện là rất ưa thích khóc,  điểm ấy nàng từ nhỏ đã biết. Hai mẹ con sống nương tựa lẫn nhau, nàng giống như là người chủ trong gia đình này.

A nương cũng đã phát hiện nàng tỉnh. Liền tranh thủ thời gian lau nước mắt nói: “Con đã tỉnh,  trời sắp sáng rồi… nữ nhi của ta, vì cái gì mà hết lần này đến lần khác con làm thần hồ tức giận chứ? Còn chưa đến một canh giờ, thôn trưởng liền muốn đem con đi tế tự rồi!” câu cuối cùng nói xong, bà mang theo âm thanh rung rung. Hiển nhiên là trong nội tâm rất đau khổ.

Lạp Cát chống tay xuống giường, lại phát hiện toàn thân không chỗ nào không đau, nàng che miệng, nhịn xuống cơn ho khan. Nàng phát hiện vết thương của mình được băng bó rất khá, dù sao sáng nay cũng bị đẩy vào trong hồ, người trong thôn làm sao lại xử lí nghiêm túc vết thương của nàng như thế?

Lại nói trong thôn chỉ có một bà mo hung dữ, vụng về. Bản lãnh của bà ta có thể tốt như thế này sao?

Nàng yếu ớt nói: “ A nương, ai xử lý miệng vết thương cho con vậy?”

A nương dừng tiếng khóc lại nói: “ Ngày hôm qua lúc con bị ôm trở lại, tổn thương trên người đều đã xử lý tốt. Thôn trưởng nói con ở trong rừng, bị bọn hắn nhặt trở về. Tổn thương nặng như vậy còn không chết,  đây là ý chỉ của thần hồ. “ ai cũng biết thần hồ chỉ ăn thức ăn sống. Nếu Lạp Cát chết rồi, thần hồ sẽ không thu phần tế phẩm này.

Lạp Cát trừng lớn mắt, nhìn nóc nhà một cách mờ mịt: “Thật sao?” chẳng biết tại  sao, từ sau khi chứng kiến con lợn rừng to kia, nàng đối với sinh tử của mình rất đạm mạc. Giống như bị thần hồ ăn tươi cũng không phải chuyện đáng lo. Nàng hiện tại muốn biết, sau khi lợn rừng đánh bay nàng còn xảy ra chuyện gì, bởi vì nàng nhớ rõ ràng, lúc đó có người quát tháo một tiếng, hơn nữa nghe giọng nói đó còn là một nữ tử.

Nàng có thể sống sót, khẳng định có liên quan đến nàng ấy, những người đàn ông trong thôn, thời điểm đối mặt với nàng thì hung thần ác sát, nhưng để bắt được con lợn rừng thì còn chưa đủ. Lạp Cát thở dài, nếu khi đó nàng tỉnh dậy thì tốt rồi, chỉ cần mở miệng năn nỉ, nói không chừng nàng ấy còn có thể cứu mình, cứu a nương.

Mà thôi, hết thảy đều là số mệnh ? Là ý chỉ thần hồ.

Gian phòng nhỏ này chỉ có hai người, người trong thôn đại khái nghĩ nàng vô lực đi lại, cũng lười phái người giám thị các nàng. Hai mẹ con đột nhiên không còn lời muốn nói. Sau đó một canh giờ chớp mắt đã trôi qua.

Ở bên trong tiếng khẩn cầu và khóc rống của a nương, Lạp Cát bị hai gã đại hán nâng lên cáng, tay chân bị trói, sau đó đưa nàng hướng đến bên hồ.

Toàn bộ thôn vô luận già trẻ trai gái, đều tụ lại đây.

Cái thôn này có một cái tên dễ nghe, gọi là thôn Hạnh Hoàng. Lưng dựa vào tuyết sơn, cư ngụ gần hồ đã hơn ba trăm năm. Đứng tại bên hồ, căn bản nhìn không thấy điểm cuối cùng. Người cai quản thôn thấy mặt nước thoáng đạt, đồng cỏ và nước hồ phong phú nên gọi là “Thiên hồ” , mà thiên hồ chính là chỗ ở của thần hồ.

Nghi thức tế lễ đã bắt đầu, cổ nhạc thổi ra nhạc khúc âm điệu cổ quái, bà mo mặc áo bào vàng nhảy lên vũ điệu, tư thế cổ quái cứng nhắc, quỷ dị. Toàn bộ quá trình, nàng  thấy rất quen thuộc, nàng biết rõ sau đó sẽ đến thôn trưởng đi lên tụng niệm tế văn, cuối cùng thì để tế phẩm nhập hồ, chỉ là hôm nay tế phẩm đổi thành  nàng.

Quả nhiên thôn trưởng mở miệng nói, sau đó đọc theo văn tế đã học thuộc lòng, lại vô cùng đau đớn mà quở trách tội trạng của nàng, vi phạm ý nguyện của thần hồ, đem tai họa ốm đau vào thôn…

Nàng nghĩ đến tâm sự của mình, thời gian dần qua không có cái gì nàng nghe được, chỉ thấy lão đầu tử miệng khẽ mở khẽ đóng, như cá lớn trong hồ bị vét lên, nàng nhịn không được cười một tiếng. Một tiếng cười này làm cho mọi người trong thôn trắng mặt. Thôn trưởng cả kinh nói: “Nàng phát tác nói mớ, tranh thủ thời gian đưa đi đi.!”

Lập tức có người kéo bè trúc xuống,  sau đó mấy tráng hán cùng dùng sức, đem nàng đẩy vào trong nước. Lạp Cát biết rõ, đây là cái bè đặc chế , trói không được chặt, ước chừng đi đến một nửa đường đã tan rã , lúc đó tế phẩm phía trên cũng đã lọt xuống hồ. Nàng không dám giãy dụa, nàng sợ càng giãy dụa, bè trúc sẽ tan rã càng nhanh.

Trước khi bị thả vào nước, ánh mắt của nàng lưu luyến nhìn lại những gương mặt  người quen. Bọn họ đều dùng ánh mắt nhìn người chết để nhìn nàng, có sợ hãi,  vui mừng, chán ghét… Đại khái là chắc chắn nàng sẽ chết rồi, bọn họ cuối cùng không cần phải che đậy tâm  tình của mình.

Tại bên tai nàng hồ nước phát ra tiếng ọt ọt. Nàng đột nhiên cảm thấy chết cũng không có gì không tốt, chỉ là không phụng dưỡng được mẹ, cũng không thấy được Khảm Bố nữa.

Bè trúc phiêu đãng thật lâu, giống như đã tiến vào trong hồ. Thôn trưởng nhíu mày hỏi người làm bè: “Ngươi bện quá chặt hả?”

Đối phương vẫn chưa trả lời, mọi người bên cạnh đã nhao nhao chỉ: “Chìm rồi, chìm rồi!” quả thật bè trúc ở giữa hồ dần dần tản ra, cô nương bên trên lúc chìm lúc nổi ttrong nước, rất nhanh đã không thấy bống dáng.

Thôn trưởng thở dài một hơi.

Nhưng vào lúc này, ở cánh rừng bên cạnh hồ xẹt qua một đạo bóng trắng, vào lúc mọi người kinh hô liền khởi tạo cuồng phong, sao đó hạ xuống.

Đây đúng là Ninh Tiểu Nhàn chạy đến. Một đêm mưa xong, truy tung nhân loại càng thêm khó khăn. Có đạo lý rằng ăn trộm lúc mưa không ăn trộm lúc tuyết, mưa đem mùi giấu, đem chân đều xóa sạch không còn chút dấu vết. Nàng phải tốn rất nhiều khí lực mới có thể tìm thấy.

Nàng mới từ trên lưng chim nhảy xuống, thôn trưởng liền kinh hô một tiếng: “Tiên cô”. Bốn phía xung quanh mọi người đều lập tức lui về phía sau vài trượng, ánh mắt nhìn nàng mang theo kính sợ.

Nàng nhìn xung quanh một lượt, thấy được mấy gương mặt từng bái kiến hôm qua, nàng liền biết chính mình đã tìm đúng địa phương: “ Thôn trưởng, cái cô nương tên Lạp Cát tối hôm qua đâu rồi?  Đã khôi phục như thế nào rồi? Dẫn ta đi gặp nàng.”

Lời này vừa nói ra, sắc mặt thôn trưởng lập tức trắng. Nếu sớm biết tiên cô còn có thể quay lại tìm Lạp Cát,  dù gì hắn cũng không vội đem nàng tế cho thần hồ. bây giờ thì tốt rồi, tiên cô đến rồi, người đã không còn.

“Nàng, nàng đã được mẹ nàng đón trở về,… giờ phút này không có trong thôn.”

Không ở trong thôn? Ninh Tiểu Nhàn hơi giương đôi mi thanh tú. Lạp Cát thương thế nặng như vậy, người nhà nàng sẽ không đem nàng đi ra bên ngoài? Ngay từ đầu, nàng đã cảm thấy không đúng rồi.

Không đợi nàng mở miệng, trong đám người đột nhiên xông ra một nữ nhân, quỳ gối xuống dưới chân Ninh Tiểu Nhàn khóc rống: “ Tiên cô, hãy cứu Lạp Cát nhà ta, nàng bị thôn trưởng đưa vào trong hồn nhấn chìm rồi” Đây đúng là mẹ Nạp Cát.

Chìm hồ? Ninh Tiểu Nhàn kinh hãi, một tay nâng nàng dậy vội hỏi: “Hướng nào?”

Nữ tử run rẩy chỉ ngón tay hướng giữa hồ. Ninh Tiểu Nhàn quay đầu quát: “ Thất Tử”

Lời nàng còn chưa dứt, Thất Tử đã hóa thành một đạo Bạch Hồng hướng giữa hồ mà đi. Nơi nào đó còn có mấy cây liễu đung đưa trên mặt nước cho thấy sự xuất hiện của nàng. Có lẽ không quá khó để tìm được cô nương rơi xuống nước. Sau khi bay đến giữa hồ, một đầu nó đâm vào trong  nước.

Thôn trưởng kinh hãi, ngăn cản nói: “ Không được, tiên cô. Tế phẩm bị mò lên, thần hồ sẽ tức giận”

Lúc này Ninh Tiểu Nhàn thật sự nổi giận, lông mày dựng đứng: “Các ngươi dùng người sống để hiến tế?” Nàng biết rõ trên phiến đại lúc này, tế người không còn là chuyện hiếm có, rất nhiều đại phương có lệ cũ như vậy, nhưng nàng không thể cho phép sự việc này xảy ra dưới mí mắt nàng, cô nương bị hiến tế, tối hôm qua vừa được nàng cứu ra khỏi tay tử thần đấy.

Nàng giận dữ , thôn trưởng liền cảm giác được không khí xung quanh ngưng trệ đông cứng,  hô hấp đều có chút khó khăn. Hắn không biết đây là uy áp phát ra của tu tiên giả, mà trên người đối phương có thần thông hơn nữa tùy thời đều có thể lấy mạng của hắn, đây cũng là sự thật không phải bàn cãi, cho nên hắn lập tức quỳ xuống, cầu khẩn nói: “Chúng ta cũng bất đắc dĩ, bởi vì tiểu cô nương này chọc giận thần hồ, trong thôn đã có rất nhiều người bị bệnh, rất nhiều người chết. Nếu không đem nàng làm tế phẩm, toàn bộ người trong thôn chúng  ta sẽ đều theo nàng chôn cùng  rồi.”

“Nói đúng ra, các ngươi đều trông cậy vào sự hy sinh tánh mạng của tiểu cô nương này, để chính mình có thể sống hả? Thực có tiền đồ” nàng hừ lạnh một tiếng,  ánh mắt tự nhiên đảo qua trên mặt mọi người. Những người bị nàng nhìn qua đều không dám nhìn thẳng nàng.

Lúc này Thất Tử từ trong hồ nước bay lên, dưới móng vuốt cắp lấy một người, thân thể xụi lơ, sinh tử không biết. Ninh Tiểu Nhàn cùng Đồ Tẫn thị lực tốt liền nhìn ra đây chính là tiểu cô nương tối qua.

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion14 Comments

  1. Thì ra Nhàn tỷ duổi bắt Trư yêu canh Cực Âm Chi Địa. Nên mới vào khu rừng này, không ngờ đuổi bắt Trư yêu làm tổn thương đến Lạp Cát. Cứ tưởng được cứu rồi, ai ngờ do hôn mê nên lại bị người trong làng mang đi trước mắt Nhàn tỷ.
    May mà cuối cùng linh tính mách bảo có vấn đề nên tỷ đã quay lại cứu được Lạp Cát. Không biết dân làng bị bệnh gì mà phải tế sống thần hồ này.
    Thanks các nàng đã edit.

  2. Lại thêm được 1 cực âm chi địa nữa… Lần này có trư yêu canh vậy chắc thu nhập của Đỗ Tẫn rất là tốt rồi. Khổ thân cô bé lạp cát bị trư yêu đụng chúng là suý mất mạng. Híc híc đám người trong cái thôn đó cũng quá là ác. Đọc mà tức quá. Nhưng cũng may thay TN nhà ta đến kịp để cứu cô bé rồi. Không hiểu cô bé đắc tội gì đến mức phải hiến tế…
    Cảm ơn các nàng edit nhé

  3. Hóa ra Trư yêu là do Tiểu Nhàn đuổi giết, cứ tưởng Lạp Cát bị Trư yêu nghiền nát rồi may mà nàng phúc lớn mạng lớn. Nhờ có Tiểu Nhàn mà làn nữa Lạp Cát thoát khỏi lưới hái tử thần. Không biết dân làng mê tín hay dưới hồ thực sự có yêu quái đây.

  4. Thì ra Trư yêu canh giữ Cực âm chi địa. Hết đợt Hàn phệ ngư này coi như Đồ Tẩn không còn có thể tăng cường thuật pháp nhanh chóng được nữa. Tiểu cô nương Lạp Cát cũng đáng thương quá. Đã may mắn được Ninh Tiểu Nhàn cứu sống khỏi nanh vuốt của Trư yêu nhưng vẫn bị thôn dân bắt lại đem tế Thần hồ. không biết Ninh Tiểu Nhàn có cứu sống được tiểu cô nương lần nữa hay không.
    Mong chương sau. Cảm ơn editor

  5. Ây da con tử yêu này tới số ròi ha ha . Lạp cát gặp dc tiểu Nhàn thì cô bé sống sót rồi. Thần hồ này có dính liếu gì đên âm cửu u ko ta??? Sắp có biến ngồi hóng tiếp kakaka.thanks các bạn edit nhé ;61 ;56 ;55

  6. Chu choa… nhóm Nhàn tỷ lại thu thêm được một cái cực âm chi địa nữa rùi ^^… Đồ Tẫn lần này khoái trá rùi… tăng năng lực vèo vèo lun ^^… lần thu thập này lại gặp được cô bé Lạp Cát… lúc đầu thấy Nhàn tỷ dễ dàng trao cô bé cho đám dân làng mà ta hết hồn lun nha… may mà Nhàn tỷ nghĩ kỹ càng lại quay về để tìm cô bé đấy… không bít cô bé có bị sao không đây nữa ah… đám dân làng này cũng quá đáng quá mà… đã vậy còn lấy lun thuốc của Nhàn tỷ để lại… thật đáng ghét ah… thank nhóm edito đã edit truyện nhìu nha ^^…

  7. ta nói ko sai mà. cô bé nayd tốt sói chán. đc chị nhàn kịp lúc cứu đc 2 lần luôn. sau vụ này chắc xin đi theo chị quá. chị nổi giận thật oy. quả này yêu quái trong hồ tự cầu phước cho mình đi

  8. chính là công kềnh —————–> cồng
    con lợn rừng này này như
    “Còn chạy?”’ Sau đó
    cũng lập tực ngã ——————–> tức
    bắn lên cô số hạt cỏ —————-> vô
    trực tiếp nghiên một bên ———–> nghiêng
    Cực Âm Chi Địa / Cực Âm chi địa / Cự Âm chi địa
    yên tâm,bởi vì
    Trư Yêu / trư yêu / Trư yêu
    lồng ngực đầy đăn —————–> đặn
    rừng xâu núi thẳm —————–> sâu
    cũng phai đau đến —————–> phải
    được khoản bên ngoài ————-> khoảng
    không đên thời gian —————-> đến
    đi đên phiến đất trống ————-> đến
    chúng kiến một màn —————> chứng
    Lập Cát / Lạp Cát
    luồng sấm chớp sẹt qua ———–> xẹt
    A Nương (chương 330) / a nương
    Thiên hồ / thiên hồ
    lúc nổi ttrong nước —————-> trong
    không thấy bống dáng ————-> bóng
    vào trong hồn nhấn chìm ———> hồ
    trên phiến đại lúc này ————-> lục
    rất nhiều đại phương ————–> địa
    =========================================================================
    May quá may quá, TN đến kịp, tối hôm qua cứ ngỡ TN bị mấy người này lừa dễ zậy chứ…
    Thì ra Trư yêu này có liên quan đến ACU nữa, haiz… nhìn kỹ lại mục lục thì ta thấy rất dài, nhưng tình hình bây giờ sao mà cấp bách, ko biết TT sẽ ra được lúc nào, nếu đến cuối truyện thì ko biết đoạn giữa hành trình sẽ thế nào nữa, ta cảm thấy con đường còn xa vời vợi a~
    Tự nhiên đọc đoạn Lạp Cát với Khảm Bố cái mún chạy đi kiếm điền văn hay xuyên tiền sử đọc ^_^

  9. Thất Tử làm việc cho nhàn Tỷ càng ngày càng thuận tay rồi nhỉ? Lạp Cát lần này quả thực là nhờ Nhàn Tỷ mà được cứu sống đó thôi. Thần Hồ gì mà ầm ầm đủ chuyện thế kia còn không hiện thân mà cả đám dân làng này lại vẫn cắm mặt tôn thờ sùng bái. Thật nực cười mà!
    Cảm ơn các nàng nhiều lắm nhé!

  10. Lợn rừng tấn công Lạp Cát này chính là con Trư yêu, mà Ninh Tiểu Nhàn và Thất Tử đang đuổi theo, diệt đầu mối. Ninh Tiểu Nhàn áy này vì con Trư yêu này gây thương tổn cho Nạp Cát, giúp Nạp cát chữa trị vết thương, giao nàng và thuốc cho người dân địa phương, hên mà Ninh Tiểu Nhàn áy náy tìm hiểu, và phát hiện Nạp cát bị ném vào nước tế Thần Hồ, mày lần này Ninh Tiểu Nhàn quay lại, có thể cứu thêm tính mạng cho Nạp Cát, cô bé này cũng vô cùng may mắn

  11. tiểu vân vân

    nhóm dân làng thật ác độc chỉ vì mạng của bản thân mà giết LC, nhàn tỷ xử đẹp họ đi

  12. Lại có tập tục ác độc như vậy, hiến tế người sống để mưu cầu mạng sống cho người khác. ;54
    Nhàn tỷ bực cũng đúng thôi, ai mà chịu được cảnh bé mới nhiêu tuổi mà bị hiến tế. Mà còn là do mình sơ suất để cho trư thủ hộ chạy. ;50
    Ta cảm giác trong hồ sẽ có một con yêu quái hay là điều bí ẩn gì đó. Chương sau sẽ biết a. ;70

  13. Cuối cùng cũng mò ra được một cái cực âm chi địa nữa, nhìn thần sắc của Đồ Tẫn vui vẻ hưng phấn như thế thì chắc là số lượng cũng khá khẩm đây.

    Dù sao đây cũng là thôn nhỏ, vắng vẻ vẫn còn mê tín kiểu này. Đứng ở phương diện cá nhân thì không thể chấp nhận việc tế sống đứa bé để đổi lại sự sống cho bản thân nhưng mà phàm là con người đều muốn và tính ích kỉ thì không bao giờ mất đi. May mắn Tiểu Nhàn đến kịp, không thật tội cho Lạp Cát

  14. Cẩm Tú Nguyễn

    Sao thời xưa hay có tế phẩm người sống hết vậy, May mà hủ tục này bây giờ không còn a. Lạp Cát gặp NTN xem như được cứu rồi. Thêm Cực âm chi địa này, không biết ĐT sẽ thăng cấp lên được tới mức nào đây

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close