Trời Sinh Một Đôi – Chương 351+352

24

Chương 351 Đây mới gọi là uy hiếp

Edit: Trần Phương

Beta: Sakura

“Đều câm miệng!” Chân Nghiên và Chân Diệu vội vàng chạy tới, Chân Nghiên quát một tiếng.

Hai tỷ muội nàng đều được gả tốt, hạ nhân đều mắt cao hơn mũi, nào có thể không biết, lập tức yên lặng.

Chân Nghiên quyết định dứt khoát: “Đều theo ta đi!”

Chân Diệu lặng lẽ nhắc nhở: “Chuyện này vẫn nên nói thẳng cho Đại bá nương đi, không cần nói với tổ mẫu.”

Chân Nghiên vui vẻ gật đầu, rốt cuộc muội muội đã hiểu chuyện, ngày vui mừng như thế này, nếu tổ mẫu biết loại chuyện phiền lòng này không tức muốn ngất mới là lạ.

Minh Hoa uyển, lá cây ngô đồng đã ngả vàng, bị gió thổi tung phủ lên đường đá, bước lên nghe lạo xạo, an tĩnh trầm trọng, giống như tâm tình giờ khắc này.

Tưởng thị nhìn người quỳ dưới đất, sắc mặt tái xanh.

“Đại bá nương, ngài yên tâm, người đều ở đây, không có ai khác thấy.” Chân Nghiên ngồi dưới nói.

Loại chuyện này ở nhà mẹ đẻ lại bị cô nãi nãi bắt gặp, thật không phải chuyện vinh quang gì.

“Trước đỡ Kiều gia cô nương sang phòng bên chỉnh lý lại một chút.” Tưởng thị nói đến đây dừng một chút, dặn nha hoàn bên cạnh: “Mời Nhị phu nhân đến.”

Kiều gia cô nương này là thứ nữ của tỷ tỷ bên nhà mẹ đẻ của Lý thị, Lý gia trước giờ đối xử không lạnh không nhạt với Lý thị, nhưng từ lúc Nhị thúc vào kinh, nhậm chức tả thông chính, hai bên dần dần qua lại nhiều hơn.

“Đây rốt cuộc là chuyện gì?” Tưởng thị mở miệng hỏi nha hoàn quỳ trên mặt đất.

Nha hoàn kia hoa dung thất sắc, quỳ trên đất lạnh run, ngay cả giọng nói cũng run rẩy: “Mấy cô nương cùng nhau chơi tửu lệnh, cô nương thua vài lần, tửu lượng có hạn, uống nhiều rồi. Bảo nô tỳ đỡ đi nghỉ, sau lại dần dần đi xa, cô nương có chút khó chịu không đi được. Để nô tỳ quay lại gọi người đến, ai ngờ nô tỳ mang người trở về, liền thấy……”

Nàng quỳ trên đất, cả người run lên, không dám nói tiếp.

Tiểu tử đó tuy chưa làm được gì, nhưng hắn đã ngồi xuống, tay chạm vào người cô nương, nếu truyền ra ngoài, danh tiếng cô nương xong rồi!

Nàng là nha hoàn thiếp thân của cô nương, nếu cô nương bị hủy, nàng có thể có kết quả gì tốt!

Nha hoàn càng nghĩ càng sợ, trong lòng liền hối hận.

Cô nương rõ ràng đã nói chuyện hôm nay quan hệ tới hạnh phúc cả đời của ngài, nhưng sao Tưởng giải nguyên lại biến thành một gã sai vặt?

Tưởng thị trầm mặc, nhìn về phía gã sai vặt.

Gã sai vặt sợ không ít, liên tục dập đầu: “Phu nhân, tiểu nhân có gan lớn bằng trời cũng không dám khinh bạc cô nương a……”

Lời còn chưa dứt Tưởng thị liền lớn tiếng quát: “Câm miệng, còn nói lung tung, rút đầu lưỡi của ngươi ném tới bãi tha ma!”

Mặc kệ gã sai vặt này có chứa tâm tư kia không, lời như vậy cũng không thể truyền ra nửa chữ.

Gã sai vặt ngược lại cũng không coi là ngốc, nghe Tưởng thị mắng một câu như vậy lập tức kịp phản ứng, liên tục dập đầu nói: “Vốn tiểu nhân trên đường đụng phải Tưởng giải nguyên, thấy ngài ấy uống có chút nhiều thiếu điều ngã xuống, liền đỡ ngài ấy đi, ai biết Tưởng giải nguyên ói lên người tiểu nhân, sai tiểu nhân quay lại thay y phục thường. Tiểu nhân thay quần áo xong, lo lắng Tưởng giải nguyên uống nhiều, một mình ở trong vườn sẽ gặp chuyện không may, liền vội vã chạy về. Sau đó không tìm thấy Tưởng giải nguyên, chỉ thấy trong bụi hoa hồng có một người nằm. Tiểu Nhân lại càng hoảng sợ, còn tưởng vị cô nương kia xảy ra chuyện gì, lúc này mới đi qua nhìn một chút.”

Gã sai vặt nói đến đây liền nhìn nha hoàn kia: “Không ngờ tiểu nhân vừa đi khỏi chợt nghe các nàng hô lên. Phu nhân, từng lời của tiểu nhân đều là thật, mong ngài minh xét!”

Nói ra, vào lúc đó, hoa thơm ngào ngạt, bướm bay chập chờn, một cô nương tư sắc động lòng người nằm đó, hắn là một nam nhân bình thường, lòng không một chút rung động là không thể nào, thậm chí vì đối phương và những nữ tử hắn thường ngày giao tiếp có thân phận cách nhau một trời một vực, hắn sợ hãi nhưng lại càng sinh ra một loại hưng phấn. Nếu nói hắn thực sự dám làm ra chuyện gì là không thể,  ngay lúc đó, hắn thật chỉ muốn đi qua xem cô nương kia còn sống hay đã chết, nếu có thể sẽ thuận tiện sờ một cái lên gương mặt non mịn nhỏ nhắn, thì quá tuyệt vời.

Gã sai vặt còn đang thấp thỏm chờ thái độ của Tưởng thị, Tưởng thị nghe nhắc đến Tưởng Thần, lòng trầm xuống, không khỏi nhìn về tỷ muội Chân Nghiên.

Chân Diệu mở miệng nói: “Đại bá nương, cháu và tỷ tỷ lúc đó đều ở đình bát giác trên núi vô tình nhìn thấy tình huống bên này, gã sai vặt rời đi không lâu thì Tưởng biểu ca liền trở về.

Về phần trở về thế nào, khụ khụ, cái này không cần phải nói.

Tưởng thị thở dài một hơi, lại càng nghĩ càng giận.

Đối với một phụ nhân đã lăn lộn trạch đấu mấy chục năm mà nói, muốn bà tin việc này là trùng hợp, còn không bằng tin heo biết trèo cây!

Vị Kiều cô nương kia, lại có chủ ý với cháu bà! Nàng ta là một cô nương, sao lại dám?

“Đại phu nhân, Nhị phu nhân tới rồi.” Nha hoàn đứng ở cửa bẩm báo.

Nghe được hai chữ “Lý thị”, Tưởng thị cười nhạt trong lòng.

Lý thị là dì trên danh nghĩa của Kiều cô nương, thật không liên quan đến việc này sao?

“Mời Nhị phu nhân tiến vào.”

Lý thị người còn chưa thấy đã nghe thấy tiếng: “Đại tẩu, cháu ngoại của ta xảy ra chuyện gì sao?”

Bà ta hấp tấp tiến vào, nhìn xung quanh, thấy người quỳ trên mặt đất, lại thấy sắc mặt xanh mét của Tưởng thị, trong lòng vui vẻ.

Chuyện này có vẻ đã thành!

“Đại tẩu, cháu ngoại ta đâu?”

“Kiều cô nương bị kinh hách, ở gian cách vách rồi.”

“Sao Nghiên Nhi và Diệu Nhi lại ở đây?”

Chân Nghiên nói: “Lúc đó những người này đều vây quanh Kiều cô nương, vừa vặn bị cháu và Tứ muội nhìn thấy, liền đưa Kiều cô nương đến chỗ Đại bá nương.”

“Đại tẩu, cháu ngoại ta rốt cuộc sao rồi?”

Tưởng thị xoa xoa thái dương, ôn hòa: “Lại nói tiếp, Kiều cô nương chỉ là thứ nữ của lệnh tỷ, đệ muội thật quá quan tâm.”

Thấy thái độ này của Tưởng thị, Lý thị càng thêm chắc chắn, nhất định là Tưởng Thần bị tính toán, Tưởng thị luôn hỉ nộ không hiện ra mặt mới có thái độ này.

Khóe miệng Lý thị cong lên.

Tưởng thị tức giận thì thế nào, có bà ở đây, đừng nghĩ đến việc chuyện này cho qua lấy lệ, nhất định phải khiến Tưởng Thần cho cháu ngoại này của bà một câu trả lời hợp lý!

“Đại tẩu, lời này của tẩu không đúng rồi, chỉ cần Linh Nhi gọi tỷ muội một tiếng mẫu thân, thì ta chính là dì của con bé, Linh Nhi tới nhà chúng ta làm khách, nếu xảy ra chuyện gì, người làm gì như ta sao có thể ăn nói với tỷ tỷ!”

Đang nói, lại có nha hoàn tiến vào bẩm báo: “Lý phu nhân đã tới.”

Tưởng thị cho đám hạ nhân xuống trước.

Một lát sau một vị phụ nhân tiến vào. Chải quang hoạt kết, chỉ cắm một cây trâm hoa hải đường, nhìn lớn hơn Lý thị tầm mười tuổi.  Gương mặt chính trực, khóe mắt đã có vết nhăn mờ mờ.

Lý phu nhân này là tam tỷ của Lý thị, kỳ thực chỉ hơn Lý thị bốn, năm tuổi thôi, phu quân hiện ngoại phóng làm quan, bà ta dẫn con về kinh.

Tưởng thị nhìn mà thở dài trong lòng, Lý thị quả thực tốt số. Tuy gả cho Nhị thúc làm vợ kế, lại không có con trai, nhưng Nhị thúc trước giờ không để ý chuyện này, tự bà ta còn cảm thấy không đủ, kỳ thực chẳng biết chọc bao người đỏ mắt.

Không nói đâu xa, chỉ vị Lý phu nhân này. Là thân phận đích nữ, gả cũng là mệnh quan triều đình, nhưng nhìn lại già nua như vậy, mặc kệ bên ngoài có bao nhiêu thể diện, bên trong khổ sở không hỏi cũng biết.

Lý phu nhân là một người lễ nghi chu toàn, làm lễ gặp mặt xong chờ Tưởng thị mở miệng.

Tưởng thị không đề cập tới chuyện Tưởng Thần từng xuất hiện rồi biến mất, giản lược kể lại.

“Cũng không có người ngoài nhìn thấy. Chỉ là Kiều cô nương có chút hoảng sợ.”

Lý phu nhân mặt trầm như nước, đứng lên: “Là tiểu nữ thất lễ, ta trước đón con bé về.”

“Chờ một chút!” Lý thị vội đứng lên. Thấy mọi người đều nhìn về phía bà ta, trong lúc vội vã nhìn chằm chằm Tưởng thị: “Đại tẩu, tẩu có phải còn gì đó chưa nói đúng không?”

“Nhị đệ muội có ý gì?”

Lý thị cười lạnh nói: “Ta lúc trước phái người đưa canh giải rượu cho lão gia, có nghe nói Tưởng Thần đi vào vườn cho tỉnh rượu. Tính ra chính vào lúc đó, sao theo lời tẩu lại biến thành gã sai vặt? Không phải là cháu tẩu uống nhiều trong lúc vô tình mạo phạm cháu gái ta, tẩu thay nó che đậy đi?”

“Câm miệng!” Tưởng thị tức giận quát.

Thấy qua người không biết xấu hổ, còn chưa thấy ai không biết xấu hổ như vậy, đúng là không để ý đến mặt mũi của hai nhà, còn muốn gây họa cho cháu bà!

“Tam tỷ, muội nghĩ cho Linh Nhi, nếu con bé bị Tưởng giải nguyên mạo phạm, còn có thể gả cho nhà tốt nào, cũng không thể cứ che giấu được, sẽ làm trễ nải Linh Nhi cả đời!”

Lý phu nhân lạnh lùng nhìn Lý thị, mới mở miệng: “Tứ muội, chỉ là gã sai vặt thấy Linh Nhi đang ngủ, đi qua nhìn một cái sao qua miệng muội đã thành bị người mạo phạm? Nếu Linh Nhi bị hủy danh tiếng không gả cho nhà tốt gì đó cũng là do người dì như muội nói lời không giữ ý!”

Bà không định gặp thứ muội này, chỉ tiếc nhân tình qua lại, không phải tùy theo ý thích.

Lý phu nhân đột nhiên trở mặt, Lý thị giật mình.

Có cơ hội tốt như vậy, tam tỷ này của bà vậy mà không cần? Chỉ là một thứ nữ, danh tiếng ngại gì, có thể kết thân với giải nguyên tiền đồ vô lượng, đằng sau còn có Nam Hoài Tưởng gia và An bá phủ, cái này chẳng lẽ không có lời sao?

“Tưởng phu nhân, ta trước đưa tiểu nữ về.”

Tưởng thị bảo nha hoàn mời Kiều cô nương đi ra.

Vừa thấy Lý phu nhân, Kiều cô nương run rẩy cả người, thấy bà nghiêm mặt muốn đưa nàng ta đi, lập tức ngây ngốc, khóc lóc nhìn Lý thị: “Dì, dì phải làm chủ cho cháu!”

“Làm chủ cái gì cho cháu?”

Kiều cô nương cắn môi hạ quyết tâm: “Mẫu thân, dì nói không sai, lúc đó ở cùng gã sai vặt còn có Tưởng công tử, chỉ là thấy nữ nhi giãy dụa, gã sai vặt sợ chủ tử gặp phiền phức mới nhanh chóng khuyên Tưởng công tử rời đi!”

Lúc đó nàng khẽ mở mắt cũng thấy Tưởng giải nguyên, bộ dáng kia của hắn rõ ràng là say, sợ rằng không chút ký ức, thực sự bị dính vào chính hắn sợ rằng cũng không xác định.

Nha hoàn kia vốn là tâm phúc của nàng, tự nhiên nói giống nàng, về phần gã sai vặt, dù có phản bác, có lời này của nàng, cũng chỉ có thể là thay chủ tử giải vây, có dì ở đây, không sợ việc này không thành.

Thấy Kiều cô nương ăn nói bừa bãi, Tưởng thị cố nén giận nói: “Đưa những người đó vào.”

Không ngờ Chân Diệu đã mở miệng: “Đại bá nương, những hạ nhân kia còn chưa nhất thiết phải đưa vào, đây không phải lúc giảng đạo lý.”

Ngươi giảng đạo lý với nàng, nàng đùa giỡn lưu manh a!

Việc này không giải quyết nhanh, một ngày lan truyền ra, ba người thành hổ, bảo sao hay vậy, thế nào cũng là một loại tổn thương với Tưởng biểu ca, nói không chừng thật đúng bị người nhân cơ hội dựa vào cũng không chừng.

Chân Diệu đi tới trước mặt Kiều cô nương, tát một cái.

Mọi người nháy mắt sợ ngây người.

Nàng lại không nhanh không chậm hỏi: “Kiều cô nương, có hai lựa chọn , một là gã sai vặt thấy ngươi ngủ ở đó, qua nhìn một chút, một là gã sai vặt thấy ngươi ngủ, nhân cơ hội phi lễ, trùng hợp bị ta và tỷ tỷ thấy được. Trước khi ra khỏi phòng này ngươi lựa chọn đi, như vậy ta và tỷ tỷ sau khi rời khỏi đây còn biết phải nói thế nào.”

 

Chương 352 Lý thị tới cửa

Kiều cô nương ôm mặt, không thể tin. Nàng ta theo bản năng nhìn về phía mấy người Lý phu nhân, thấy mọi người đều đang ngây người vì kinh ngạc, nhất thời không biết phải phản ứng thế nào.

Chân Diệu liền nghĩ, cô nương này thực sự rất biết xem sắc mặt người khác, theo bản năng nhìn hành động của Lý phu nhân, đã nói lên thường ngày phải nhìn sắc mặt mẹ cả mà hành động, hôm nay xảy ra chuyện này cũng không biết lấy gan ở đâu ra.

“Không nên nhìn, người đánh ngươi đang ở trước mặt đó.” Chân Diệu cười nhắc nhở.

Câu nàng vừa nói phá vỡ sự yên lặng.

Lý thị xông lại, khoa trương nói: “Tứ cô nãi nãi, cháu nói như vậy là thế nào, sao có thể tùy tiện đánh người, chuyện này nếu truyền ra, còn tưởng rằng cô nương An bá phủ ương ngạnh cỡ nào chứ!”

Chân Diệu xoay người ngồi xuống, nâng tách trà lên nhấp một ngụm, mới không nhanh không chậm nói: “Lời này của Nhị bá nương truyền ra mới là không thích hợp. Tiên tôn quốc lễ, tài thủ gia lễ. Cháu là huyện chủ Giai Minh do hoàng thượng thân phong Kiều cô nương này thấy cháu không hành lễ, cháu cũng chỉ khiển trách một chút thôi, để tránh sau này nàng ta lại không hiểu quy củ, sau này ở trước mặt hoàng thân quốc thích khác sẽ phải chịu tai họa lớn hơn.”

Chân Nghiên cũng hồi thần bật cười: “Tứ muội, muội luôn thích quan tâm người khác, thiết nghĩ sau này cơ hội Kiều cô nương thấy hoàng thân quốc thích cũng không nhiều lắm.”

“Ồ, cái này cũng đúng, nhưng mọi việc đều có thể có vạn nhất nha, tựa như chuyện ngày hôm nay, ai có thể ngờ tới đây.” Chân Diệu cười nhìn Kiều cô nương: “Kiều cô nương hôm nay rốt cuộc là làm sao, đã nghĩ rõ ràng chưa?”

Kiều cô nương buông tay xuống, bên mặt bị đánh là một dấu tay rõ rệt, tôn lên vẻ mặt tái nhợt, như vừa mới khỏi bệnh.

Nhìn vào cặp mắt kiên định của người đối diện, nàng ta không tự chủ dời mắt, nhưng trong lòng hiểu rõ vị huyện chủ Giai Minh này nói được làm được.

“Là, là ta uống nhiều rượu. Không cẩn thận ngủ trong bụi hoa hồng, bị gã sai vặt tuần tra tiến tới dọa….” Nàng nén giận, nói đứt quãng, trong lòng hận đến không chịu nổi.

Nàng vừa nói vậy, Tưởng thị thầm thở phào, ánh mắt nhìn về phía Chân Diệu mang theo cảm kích.

Việc này nếu vô cớ làm ầm lên thì cũng là chuyện khiến địch thủ tổn thương một ngàn tự tổn thương tám trăm. Thật khiến người ta đau đầu, có thể giải quyết như vậy không thể tốt hơn.

“Tưởng phu nhân. Chuyện hôm nay tực xin lỗi, ta trước dẫn tiểu nữ về nhà.” Sắc mặt Lý phu nhân vẫn không dễ coi như cũ.

Tưởng thị vội nói: “Lý phu nhân nói gì vậy, tạo ra sai lầm như vậy là trách nhiệm của quý phủ chúng ta.”

Hai người khách khí qua lại, Lý phu nhân dẫn Kiều cô nương ra ngoài.

Kiều cô nương bước đi nặng nề, không nhịn được quay đầu nhìn Chân Diệu đang ngồi thẳng uống trà, rốt cuộc tâm tình khó nén, dừng bước.

“Linh Nhi…” Lý phu nhân bất mãn cảnh cáo.

Kiều cô nương theo bản năng run lên một cái. Nàng đương nhiên biết sau khi về sẽ gặp phải mưa to gió lớn, nếu chuyện đã không thể hỏng bét thêm vậy sao không làm một ngụm sảng khoái?

Nàng nắm chặt tay trong tay áo, tự cổ vũ mình: “Huyện chủ Giai Minh, ta có thể nói chuyện riêng với ngài mấy câu được không?”

“Linh Nhi!” Sắc mặt Lý phu nhân u ám.

“Mẫu thân, con chọc huyện chủ Giai Minh không thích, chỉ muốn bồi tội với ngài ấy thôi.” Kiều cô nương thấp giọng nói xong, lại nhìn Chân Diệu.

Chân Diệu đứng lên, cười khanh khách gật đầu: “Được, vậy sang phòng bên cạnh đi.”

“Tứ muội……..” Chân Nghiên bất mãn khi thấy Chân Diệu đáp ứng.

Chân Diệu cho Chân Nghiên một ánh mắt trấn an, lại khẽ gật đầu với Thanh Đại, Thanh Đại lặng yên không tiếng động ở sau nàng tiến vào phòng bên.

“Kiều cô nương muốn nói cái gì?”

Kiều cô nương nhìn Thanh Đại phía sau Chân Diệu.

“Nàng là thiếp thân nha hoàn của ta, chuyện của ta sẽ không nói ra ngoài nửa chữ, Kiều cô nương có chuyện gì vẫn cứ mau nói đi, không thì ta cũng khó đảm bảo có đủ thời gian nghe hết.”

Kiều cô nương cúi thấp đầu, mắt nhìn chằm chằm mũi chân lộ ra ngoài vạt váy, giày thêu màu vàng chính là mùa xuân mới cắt, đã có chút cũ, nàng lặng lẽ rụt giày thêu về sau một chút, núp vào sau vạt váy, ngẩng đầu nhìn Chân Diệu.

“Huyện chủ nhất định không biết một thứ nữ sinh hoạt có bao nhiêu gian khổ đi?” Nàng đã mở miệng: “Quần áo, đồ trang sức, son phấn, tiền tiêu vặt hàng tháng, chỗ ở còn có hạ nhân phục vụ, mọi thứ đều thấp hơn đích nữ một tầng, những cái này đều có thể nhịn, nhưng đến gả cho người cũng cách biệt một trời một vực. Ta có ba thứ tỷ, một gả làm vợ kế cho quan trên của phụ thân, một gả cho con trai hoàng thương, vì cha tại chức cần bạc chuẩn bị, còn có một bị mẹ cả không thích, nay đã mười bảy tuổi mà vẫn bị nhốt ở nhà. Lẽ nào ta phải mở to mắt thấy số phận kham khổ như vậy rơi trên người mình sao? Ta chỉ cạnh tranh một chuyến, có gì sai? Huyện chủ, ngài cao cao tại thượng, vạn sự không lo, vì sao không thể giơ cao đánh khẽ, thành toàn cho ta?”

Chân Diệu nhíu mi thở dài: “Kiều cô nương, ta nghĩ cô nương rất cố tình gây sự.”

“Cái gì?” Kiều cô nương sửng sốt.

Tùy tiện tát người chính là nàng ta, nàng ta còn nói mình cố tình gây sự?

Chân Diệu dời ánh mắt, xuyên qua cửa sổ hình thoi phòng bên nhìn cành lựu nặng trĩu bên ngoài, giọng nói đạm nhiên: “Ngươi tranh thủ hạnh phúc đương nhiên có thể, nhưng ngươi gây họa cho người khác là không đúng. Biểu ca ta dựa vào cái gì mà phải phụ trách hạnh phúc của ngươi? Lẽ nào vì ngươi không may, ngươi thống khổ, ngươi làm chuyện sai lầm liền có thể dễ dàng tha thứ? Không, ngươi thậm chí còn không cho rằng mình làm sai.”

Kiều cô nương bị Chân Diệu nói đến câm nín nửa ngày không thốt được nửa câu, một lúc lâu mới ác độc nói: “Huyện chủ, ta nghe nói, trước đây ngài gả vào phủ Trấn Quốc công cũng chính là tranh thủ…”

Chân Diệu khẽ liếc nhìn nàng ta một cái: “Kiều cô nương, cũng vì vậy ngươi mới không phục, mới lén nói với ta những lời này sao?”

Kiều cô nương không hé răng, hiển nhiên bị Chân Diệu nói trúng rồi.

Đối với một vị huyện chủ thanh danh có tì vết, thủ đoạn rõ ràng giống mình, lại gả vào nhà cao cửa rộng, nàng đương nhiên sinh lòng bất bình.

“Được rồi, nếu đã nói xong, vậy ngươi liền sớm về nhà cho tỉnh rượu đi.” Chân Diệu căn bản không muốn trả lời Kiều cô nương.

Đúng, coi như lời đối phương nói là sự thật, nhưng làm chuyện đó không phải nàng. Coi như là nàng, nàng dựa vào cái gì mà tự nói điểm yếu của mình cho người không quan trọng nghe?

Kiều cô nương cụt hứng nhìn bóng lưng Chân Diệu, nàng cũng không biết vì sao mình lại nói như vậy, là không cam lòng, hay là ẩn ẩn hi vọng được người khác đồng tình?

Nhưng hạnh phúc cả đời của nàng bị hủy, người thay đổi còn là huyện chủ cao cao tại thượng, mà sau khi trở về, cũng rất có thể rơi vào kết quả giống Tam tỷ, nếu là vậy, nàng tình nguyện chết như vậy, cũng không cần trở về ngục!

Mắt Kiều cô nương lóe lên ánh sáng lạnh, đột nhiên giơ tay lên, nhổ trâm cài trên tóc đám về phía gáy Chân Diệu.

Thanh Đại vẫn như người ẩn hình quyết đoán nhấc chân, đạp bay Kiều cô nương, may mắn là nàng ta bay ra ngoài rơi trên giường nhỏ.

Chân Diệu cúi người nhặt trâm lên, di vào phòng đặt vào tay Kiều cô nương, thở dài: “Kiều cô nương, ngươi vọng động như vậy, mẹ cả của ngươi biết không?”

Nàng không liếc nhìn Kiều cô nương lấy một cái, mang theo Thanh Đại lướt qua.

Kiều cô nương nhìn lòng bàn tay bị trâm cài vạch ra một vệt máu, mới như tỉnh mộng, vội vã dùng khăn đè lại, hai chân như đổ chì, từng bước đi ra ngoài.

Lý phu nhân hiểu Kiều cô nương lớn mật như vậy không thể thiếu Lý thị giật dây, mặt không biểu tình đối diện Lý thị, ngay cả chào hỏi cũng không, dẫn Kiều cô nương đi.

Diễn trò trước mặt Tưởng thị, bị người nhà mẹ đẻ đối đãi như vậy Lý thị vừa thẹn vừa giận, lòng thầm hận chết Chân Diệu.

Tưởng thị do không cam lòng, mặc dù việc xấu này không tiết lộ cho lão phu nhân nhưng lại cho người báo cho Chân nhị bá.

Thế hệ con cháu có tiền đồ, Chân nhị bá ngày đó cũng uống ít nhiều, nghe xong lời này, so với trước sinh vài phần xung động, nhấc chân đi đến chỗ Lý thị.

Khi tới cửa liền nghe tiếng trẻ con khóc, lại nghe tiếng Lý thị mắng: “Mau ôm nó qua tây gian, lớn như vậy còn khóc, làm ta đau cả đầu.”

Lý thị thấy Chân nhị bá đứng ở cửa, sửng sốt, nửa ngày mới nặn ra gương mặt tươi cười: “Lão gia, ta còn tưởng hôm nay ngài uống nhiều rượu, nghỉ ở tiền viện thư phòng rồi, sao lúc này còn tới?”

Chân nhị bá lần đầu không đáp lại Lý thị, mà nhìn về phía con trai duy nhất Ly ca nhi.

Ly ca nhi năm nay cũng hơn hai tuổi, thấy phụ thân tiến vào, dừng khóc, vươn tay như ngó sen mềm mại hô: “Cha……..”

Chân nhị bá khom lưng, ôm Ly ca nhi, thản nhiên nói: “Phu nhân, Ly ca nhi làm ồn đến bà, ta trước đưa thằng bé đến chỗ khác nghỉ ngơi, bà cũng nghỉ sớm một chút đi.”

Đi ra ngoài nghênh đón gió thổi, Chân nhị bá đứng trong đình viện có chút không biết đi về đâu.

Băng Nhi, Ngọc Nhi không có huynh đệ ruột thịt, tương lai còn phải trông cậy vào Ly ca nhi giúp đỡ,  ông đã sớm đuổi mẹ đẻ của Ly ca nhi đi rồi, sao lại đặt ở chỗ những thị thiếp khác đây, khiến các nàng sinh tâm tư không nên có.

“Cha, cha đi đâu vậy?”

Chân nhị bá nhìn con nhỏ, mỉm cười: “Cha dẫn con đi thư phòng có được không, Ly ca nhi không khóc, cha liền cho con bức tranh con hổ.”

“Được ạ, được ạ.” Trong đình viện tản ra tiếng cười như chuông bạc của Ly ca nhi.

Mơ hồ truyền đến tai Lý thị, tức giận đến tim gan đều đau, có tâm đi tìm lão gia bồi cũng không được, phải biết lão gia nhìn thì dễ nói chuyện nhưng đã quyết chuyện gì thì sẽ không thay đổi, chỉ đình hờn dỗi, lại càng oán hận Chân Diệu nhiều chuyện.

Kiều cô nương ra ngoài trên mặt còn mang theo một bàn tay, chuyện trong hoa viên dù giấu đi nhưng vẫn bị một số người biết được, sau loáng thoáng truyền ra danh tiếng Chân Diệu ương ngạnh.

Chân Diệu nghe xong chỉ cười cười.

Chân Nghiên hẹn Chân Diệu gặp mặt, tức giận không thôi.

“Tứ muội, ta đã tìm hiểu, là Nhị bá nương thuận miệng nói mới truyền ra ngoài.”

Sắc mặt Chân Diệu cổ quái: “Nhị bá nương đây là muốn tính toán Tưởng biểu ca phải không, liền oán lên người muội? Nhưng bá ấy chẳng lẽ không biết muội và Ngũ muội đều là cô nương phủ Kiến An bá, thanh danh của muội không tốt, Ngũ muội lại trong thời điểm mấu chốt nghị thân, có thể chiếm được chỗ tốt gì?”

Chân Nghiên cười khổ: “Như vậy thì sao, cứ chờ coi, Ngũ muội cứ vậy mà bị trễ nải.”

Quả nhiên gia đình lúc đầu trong yến hội có hứng thú với Chân Băng liền không có động tĩnh, Lý thị gấp đến độ xoay mòng mòng, liền thúc giục Chân nhị bá, Chân nhị bá liền nói: “Băng Nhi còn chưa cập kê, không vội đính hôn, chậm rãi tìm hiểu là được.”

Ngôi vị thái tử bỏ trống đã lâu, mấy vị hoàng tử rục rịch, nước đang đục, không phải thời điểm kết thân tốt.

Một ngày này Chân Diệu đang đút thức ăn cho Cẩm Ngôn lại nghe nha hoàn bẩm báo nói Lý thị tới.

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion24 Comments

  1. Lý thị này… hết chỗ nói, số sướng là thế lại thích đi gây chuyện, ko đáng cho Chân Nhị bá tí nào, muốn ông ấy sau khi Chân Băng lấy chồng thì lấy quách người khác, hưu bà ta luôn cho rồi. Cái này là nhàn rỗi sinh nông nổi nè, lo chuyện cưới hỏi cho con gái đến bù đầu mà còn thời gian đi tính toán người khác, pó tay. Lần này bà ta kiếm Chân Diệu làm chi đây, ko lẽ muốn Chân Diệu mai mối cho, mặt dày kinh.
    Thanks

  2. Haiz… lại có thêm một người ganh ghét Diệu tỷ ah… vì quá khứ không phải mình gây ra mà Diệu tỷ phải gánh chịu tiếng xấu… khổ thân nha… mà con nhỏ Kiều cô nương này thật quá đáng ah… nói không được Diệu tỷ đâm ra sinh hận sinh ghen tỵ rùi dám cầm trâm ám sát Diệu tỷ nữa cơ đấy… may mà có Thanh Đại… không thì nguy ah… mà bà Nhị bá nương này giống như thanh nhàn không mún toàn mún nước đục ngầu không à… khuyên dụ cháu gái mình làm chuyện bậy bạ đã vậy khi chuyện không thành thì lại đi rêu rao bêu xấu thanh danh Diệu tỷ ah… chán… không bít Nhị bá của Diệu tỷ còn chịu được nữa không đây ah… thank nhóm editor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  3. cái bà lý thị này đúng là ngu như heo, nếu không phải lấy dc ông chồng như chân nhị bá thì chắc bà ta đã không yên ổn được như ngày hôm nay ròi, giờ lại dám nói xấu chân diệu. hừ, còn chạy đến đòi gặp. hừ
    tks tỷ ạk

  4. Chưa thấy bà mụ nào ngu suẩn hơn lý thị cả. sướng không biết đường sướng nữa. mình mà là chân nhị bá thì mình đã hưu bà ta lâu lắm rồi không để mụ ta tự tung tự tác như vây. Việc mình làm đã đổ bể rồi còn cố tình tung tin ra bây giờ người chịu thiệt lại là mình thôi. lí thị đến phủ quốc công thế nào cũng bắt chân diệu chịu trách nhiệm cho chân băng đây.
    mong sớn được đọc tiếp. Thank chế

  5. KHông hiểu đầu óc của Lý thị làm từ cái gì nữa, sao mà ngu thế không biết. Giờ thì hay rồi, việc ảnh hưởng đên con mình, lại vác cái mặt đến gặp CD, không biết lại dở yêu sách gì nữa đây. Nhị gia bên này quá nhân từ rồi, nãy giờ gặp người nào mà gia trưởng một chút thì chắc Lý thị bị hưu luôn rồi chứ chẳng chơi đâu! CD hình như đánh người thành nghiện rồi hay sao ý, mà đánh xong là giải quyết được việc ngay!!!

  6. Huyện chủ / huyện chủ
    hôm nay tực xin lỗi —————> thực
    trên tóc đám về phía ————–> đâm / đánh???
    nhặt trâm lên, di vào ————–> đi
    Chân Nhị bá / Chân nhị bá
    chỉ đình hờn dỗi ——————-> định
    =======================================================================
    Haiz… hận ông trời a, ko, hận tác giả, tại sao một nhân vật cấp quốc bảo như Chân Nhị lão gia lại có bà vợ như Lý thị cơ chứ, ta ko cam tâm, ko cam tâm mà (>””<)
    Sao lại có người ngu ngốc, thiển cận, xấu bụng như vậy cơ chứ, bực quá đi mất!!!
    Chương này lại được hiểu thêm đạo lý, CD nói đúng a, ngươi khổ, ta thông cảm, nhưng ko có nghĩa là ngươi có thể tìm người khác chịu trách nhiệm cho cái khổ của ngươi a, ngta cũng đâu có nghĩa vụ đó!!

  7. Bà Lý thị đúng là hết thuốc chữa, quá ngu ngốc. Có chồng tốt như Chân nhị bá mà k biết hưởng còn vì sự ngu ngốc của bà ta mà làm ảnh hưởng đến con gái chứ? Bó tay bà này. Chân nhị bá đúng là số khổ a. Chỉ nghĩ đến nhan sắc Chân nhị bá là ta thấy kết bá ấy rồi. Hii
    Cảm ơn editor nha

  8. Lý thị này đúng là sướng ko biết hưởng, khổ thân Ngũ cô nương có người mẹ như thế

  9. Sao chương trước và chương này khác nhau thế nhờ, như kiểu bị mất đoạn nào ấy. Tự nhiên đang là nhị vương tử đến chơi lại chuyển thành đến phủ nhà mẹ đẻ CD. Làm đọc cứ lơ ma lơ mơ ấy. Khổ thân Chân Nhị Bá, có bà vk đúng là số 1 luôn, chẳng biết điều tí gì, gặp nhà khác có khi còn bị đuổi đi từ lâu rồi ấy.

  10. Lý thị này càng quậy càng lớn , sống nương nhờ phúc khí của người khác mà cứ nghĩ bản thân mình hào quang phát sáng . Chân nhị bá ngại nhiều lời với nữ nhân , nhưng cũng đến lúc thể hiện bản lĩnh chủ gia đình thôi , cho đi từ đường phạt quỳ , cấm túc nửa năm một năm , dọa thêm 1 câu còn quấy phá sẽ cho về thôn trang ở đến già ( ta nghĩ không đến mức hưu thê vì còn 2 cô con gái , với cả nhị bá không lưu luyến nữ nhân , hưu rồi lại phải cưới 1 người khác so ra thêm phiền ).

  11. CDieu quả là oai phong mà.
    Lý thị kia thật là không còn j để nói nữa, chỉ biết cái lợi trước mắt mà k biết suy nghĩ lâu dài, sống trong phúc mà không biết hưởng. Không biết lần này bà ta đến tìm CDieu có chuyện j nữa.
    Cũng may là 2chi em CNgoc, CBang đều biết suy nghĩ, không có hết thuốc chữa như Lý thị.
    Chắc là Chân nhị bá phải tự tay nuôi dạy con trai của mình thôi chứ giao cho Lý thị là hỏng hết

  12. NT Diệu Phương

    Chân Diệu oai quá. Xử lí nhanh gọn đẹp lun. Nhưng lại dẫn theo 1 người ghét mình rồi.
    Lí thị này cũng thật rảnh. Con mình hôn sự lo chưa xong, còn bày đặt dài tay lo chuyện thiên hạ. Giờ thì hay rồi. Chuyện thiên hạ thất bại, người quen không thèm nói chuyện, rồi đến con mình cũng bi ảnh hưởng. Nhị lão gia thật là khổ mà. Haizzzz

  13. Chân nhị bá phải làm gì cảnh cáo Lý thị đi chứ, lấy trúng bà vợ ngu như vậy thật uổng cho Chân nhị bá. May mà Chân Băng và Chân Ngọc còn thẳng thắn khôn ngoan hơn mẹ chứ ko thì thật đáng tiếc. Bé Ly ca nhi cũng đáng yêu quá cơ. Ko biết Lý thị định làm gì tiếp theo, hay là Chân Diệu cứ dạy cho bà 1 bài học. Tks nàng nha!

  14. Lý thị đây là người trong phúc mà không biết hưởng còn muốn đi gieo hoạ khắp nơi. Cơ mà người khác thì gieo hoạ cho người ngoài còn bà ta lại gieo hoạ cho người nhà một cách ngu xuẩn để cuối cùng người gánh chịu hậu quả nhiều nhất lại chính là con gái bà ta. Cũng may chồng bà ta là Chân nhị bá am hiểu lý lẽ chứ là người khác thì đã sớm hưu bà ta rồi. Không có việc thì không đăng điện tam bảo, lần này bà ta tới phủ Quốc công tìm Chân Diệu thì không biết định đánh chủ ý gì đây?

  15. chỉ 1 câu cho Lý thị: ngu k ai bằng. Không hiểu sao Chân nhị thúc vẫn bình tĩnh được. Để xem với cái cung cách này Lý thị ở được với Chân nhị bá trong bao lâu nữa. Còn trẻ tính tình chưa đc gọt dũa thì cũng k dám nói, này là đã trải qua bao chuyện mà k thấy Lý thị rút kinh nghiệm cho mình gì cả, đọc chỉ thấy tức bà dở hơi này thôi.

  16. thật là heo ăn mẫu đơn mà, tham lam, nông cạn nhưng lại có người chồng tuyệt vời như thế
    không biết đủ, không biết thân biết phận mà chồng vẫn còn nhịn
    muốn bắt Nhị bá về nuôi thì làm sao giờ? online chờ gấp

  17. ôiii~ cứ mỗi lần đọc tới vợ chồng Chân Nhị Bá là lại phải cảm thán… Đúng là đóa hoa nhài cắm bãi phân trâu mà!

  18. Mỗi nha đều co 1 ng ngu ngốc như heo. Toiij cho chân nhị bá. Đung là đất phù sa lại trồng hoa cứt lợn mà ;77 dung mạo có, tính tình tot, k hieu sao năm đó lão phu nhân lai cưới thứ nữ làm kế thất chứ ;70 .

  19. Ngu hết thuốc chửa! Đúng là đầu óc ngu si tứ chi phát triển. Ủng hộ Chân Nhị bá hưu thê nha, người đàn bà này nên nhận giáo huấn.

  20. Bà lý thị này bị gậy ông đâo5 lưng ông rồi! Bị ăn thiệt thòi hoài mà sao không khôn ra được! Sống trong phúc mà không biết phúc!

  21. Đáng đời lý thị, mà nhiều lúc thấy nv phản diện như CT khôn lên mà lý thị vẫn ngu như thế cũng hơi bực mình, có vẻ tác giả ko thích họ lý này lắm, haha

  22. Cái bà lý thị này đúng là cái nết ko thể sửa đc. Giờ con gái có mối kết hôn tốt. Chồng tốt thì ko lo mà hưởng thụ đi, ngồi đó mình tính vs chả toán

  23. Bà lý thị ngu ngốc không thể tả được, vừa tham vừa ác vừa ngu mà ko biết sao vẫn sống lâu vậy nhỉ

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close