Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q06- Chương 321+322

19

Chương 321: Nhận thua

Edit: Tâm Tĩnh

Beta: Tiểu Tuyền

Tên tiểu nhị ước lượng linh thạch trong tay, không nói chuyện, tới khi Hòa Lão Tứ đưa thêm một khối, người ta mới lười biếng bước ra một bước, lộ ra cửa nhỏ sau lưng.

“Mọi người đều biết tên này có người chống lưng nên hắn mới dám lớn lối như thế.” Hòa Lão Tứ truyền âm giải thích với Ninh Tiểu Nhàn, sau đó quen thuộc chui vào cửa nhỏ.

Ninh Tiểu Nhàn từng nghĩ, có lẽ buôn bán ngầm sẽ được xây dưới một hang đá âm u, trên tường đá treo lồng đèn mờ mờ lay động, người buôn bán còn phải lén lút. . . . Chỉ có điều sau khi nàng đi vào cửa nhỏ mới phát hiện mình thật sự đã xem thường chỉ số thông minh và sự can đảm của những người này.

Một bước sai, hai phương càn khôn, trừ điều đó ra, nàng chưa nghĩ ra từ nào để hình dung nơi này. Hiện tại vị trí nàng đang đứng là đại sảnh của một tòa lầu cực lớn có khí phách thổ hào.

Tòa lầu lớn này chỉ có một màu, căn bản không cần dùng tới màu khác, cũng không cần dùng vì chỉ có một màu vàng chói mắt. Cái bàn là vàng ròng đó, chén trà cũng làm bằng vàng, giàn hoa bác cổ, khung đa bảo tất cả cũng đều là vàng, ngay cả hoa tươi trên giàn hoa cũng nở đóa hoa vàng. Nàng đưa mắt nhìn bốn phía, phát hiện cả đại sảnh mỗi cây cột, mỗi mặt vách tường, kể cả mỗi một tấc trên vách đá cũng được phủ hoàng kim!

Tòa kim ốc này thật sự danh xứng với thực! Ánh sáng rực rỡ của một khối vàng, cả tòa kim ốc sáng rực rỡ, đến mặt trời cũng không sánh bằng. Chói mắt như vậy, tự dưng khiến nàng nhớ lại ánh mắt lóe sáng của Trường Thiên.

Đeo dây chuyền vàng thô to trên cổ, đó là nhà giàu mới nổi, khắp nơi trong nhà chất đầy hoàng kim được gọi là thổ hào, mà cả tòa lâu đều dùng hoàng kim để xây, phần tài đại khí thô này cũng đã đủ để người ta phải kính nể.

Vô luận là người, tu sĩ hay yêu đối với tài phú đều có lòng kính sợ, hơn nữa Ninh Tiểu Nhàn biết rõ, hoàng kim ở thế giới này còn hiếm hơn rất nhiều so với trên địa cầu, hết lần này tới lần khác nó lại là dược phẩm tất yếu của rất nhiều đan phương thần kỳ.

Đoán chừng thấy ba tên nhà quê không có kiến thức đang bị rung động bởi cảnh tượng trước mắt, Hòa Lão Tứ xoay người cười nói: “Tất cả mọi đồ vật bên trong lầu hai tầng này đều là vàng, ngay cả vách tường cũng dùng vàng ròng nóng chảy rồi làm thành miếng kim loại dán lên. Bởi vì nghe nói đường chủ đại nhân bình thường thích nhất là vàng, cho nên từng phân đà của Thiên Kim Đường đều dùng hoàng kim để chế tạo và bố trí .”

Thất Tử ngạc nhiên nói: “Đường chủ?”

Hòa Lão Tứ trừng mắt nhìn nói: “Ta chưa nói qua cho các ngươi sao? Cả khu sa mạc Ám Tang đều thuộc sản nghiệp của Thiên Kim Đường! Nơi này chỉ là một phân đà của Thiên Kim Đường thôi, xưng là Nạp Kim Lâu. Tuy nói chuyện này cho tới bây giờ không có người nào nói rõ nhưng ở sa mạc này là bí mật đã được công khai.”

Ý nghĩa của tên Thiên Kim Đường là lầu nhà đều muốn dùng ngàn vàng chế tạo sao? Cái tên này giống như đã từng quen biết, Ninh Tiểu Nhàn nhíu nhíu mày. Trường Thiên nhắc nhở nàng: “Nam Cung Chân liều mạng tích lũy thần lôi, chẳng phải muốn ngươi chuyển giao cho Đường chủ Thiên Kim Đường sao?”

Aha, hóa ra là thế. Nàng vẫn cho rằng khai sơn lập ra tiên phái có truyền thống quang minh chính đại, nào biết còn quản lí thu nhận đồ trộm cướp, có phần hơi tà môn nha. Bây giờ nàng muốn biết, rốt cuộc Thiên Kim Đường có bao nhiêu phân đà, rốt cuộc có bao nhiêu tòa nhà lấp lánh kim quang. Phân đà được bố trí thành khí phái như vậy rồi, vậy tổng đà thì sao?

“Ngô Lục Chỉ ở chỗ này rồi.” Hòa Lão Tứ chỉ một góc của đại điện. Lúc này mọi người mới tìm thấy bên trong một vùng kim quang lấp lánh có một cái bàn nho nhỏ, dĩ nhiên cũng chế tạo từ vàng ròng. Nhưng ở trong đại điện một mảnh hùng vĩ nó thật sự nhỏ bé đến mức khiến người ta xem nhẹ. Hơn nữa phía sau cái bàn còn đứng một người mặc trang phục màu vàng, có vóc dáng rất thấp, thậm chí so với Ninh Tiểu Nhàn còn thấp hơn gần nửa cái đầu. Nếu không phải hắn có làn da ngăm đen, xem như một điểm đen trong vạn kim, quả thực không dễ dàng bị nhìn thấy.

Hòa Lão Tứ dẫn đầu bước nhanh tới. Bộ dáng như rất quen thuộc với người ta. Đợi đi qua một nửa đại điện, hắn đột nhiên nghiêng đầu nói với  ba người: “Các ngươi có biết, tại sao phân đà Thiên Kim Đường rõ ràng giấu vàng nạp ngọc nhưng một người thủ vệ cũng không có không?”

Thất Tử hăng hái bừng bừng hỏi: “Tại sao?”

“Bởi vì … cả tòa Nạp Kim Lâu chính là một pháp khí! Người tự nguyện tiến vào Nạp Kim Lâu, giống như đã vào tròng, nếu không được lâu chủ đồng ý thì không ra ngoài được, càng không được động võ. Thậm chí không được nhúc nhích! Ngay cả quyền sanh sát đều nắm giữ trong tay hắn!” Nụ cười của hắn đột nhiên tràn đầy ác ý.

Trong lòng Ninh Tiểu Nhàn đột nhiên ‘ong’ một tiếng: “Không tốt, tên này muốn tác quái!”

Quả nhiên động tác kế tiếp của Hòa Lão Tứ chính là phóng chân nhanh chóng xông về phía trước. Hắn tính toán kế sách này đã lâu, quả nhiên dùng khí lực toàn thân tập trung vào trên đùi, một bước kia đã nhảy qua gần cung vàng điện ngọc, trong miệng hô to: “Ngô chưởng quỹ. Cứu ta!”

Hắn ta vừa đề khí quát, quả nhiên chấn động Kim Lâu, tiếng kêu vang vọng trong tòa lầu trống trải. Ngô Lục Chỉ ở phía sau mấy cái bàn, biết rõ có người vào Nạp Kim Lâu nhưng còn đang cúi đầu lật xem văn thư, nghe thấy tiếng rống to sợ hãi thì giật mình ngẩng đầu lên nhìn. Nghĩ đến từ lúc hắn trấn giữ Nạp Kim Lâu tới nay, vẫn chưa từng có người nào dám ồn ào trước mặt mọi người như vậy. Lầu hai vốn rộng rãi, sau khi tiếng hét lớn kia vang lên, có vài người đang đứng ở thang lầu bên cạnh ló đầu ra nhìn xuống.

Từ lúc Hòa Lão Tứ vào này Nạp Kim Lâu, tâm tình lập tức buông lỏng. Nơi này là địa bàn Thiên Kim Đường, chỉ cần Ngô Lục Chỉ lên tiếng, bảo đảm mấy người này có đến mà không có về. Ở bên ngoài hắn bị ba người này chèn ép, trong lòng cực kì tức giận không nhả ra được, thật sự không thoải mái, thật vất vả mới dụ bọn họ vào,liền không nhịn được muốn thấy vẻ mặt kinh hãi hối hận của bọn họ.

Thấy Ngô Lục Chỉ nhìn sang, Hòa Lão Tứ mừng rỡ, tiếp theo muốn thốt lên một câu: “Ba người này muốn trộm bảo bối Thiên Kim Đường, mau bắt lấy đám bọn họ!”

Đáng tiếc, lời này chưa có cơ hội nói ra.

Rõ ràng hắn đã xông qua đại điện, cách cái bàn Ngô Lục Chỉ đang đứng chỉ khoảng hai trượng, ngay cả chòm râu dưới hàm lão có mấy cái cũng nhìn thấy rõ. Nhưng hết lần này tới lần khác đúng lúc này, hết lần này tới lần khác đúng vào lúc này ——

Hắn đột nhiên phát hiện mình không nhúc nhích được.

Không, không phải không thể nhúc nhích, mà là hắn “thấy” tốc độ của mình đột nhiên chậm dần, đổi chạy thành đi, từ từ bước đi thong thả đến trước bàn Ngô Lục Chỉ, sau đó nhếch miệng nở nụ cười: “Hắc hắc, gặp lại ngươi quá kích động rồi, không nhịn được. . . . . . Ta muốn chuộc lại đồ vật.”

Hòa Lão Tứ tức giận đến mức muốn ngất đi. Hắn muốn điên cuồng hét lên, và lật tung cái bàn trước mặt, muốn níu lấy cổ áo Ngô Lục Chỉ để hắn nhanh chóng thu thập hết ba người phía sau, nhưng ngay cả lộ ra ánh mắt lo lắng hắn cũng không làm được, chỉ có thể nhìn thấy thân thể mình giống như con rối, làm ra hành động hoàn toàn trái ý muốn của hắn, hắn thậm chí còn có thể cảm giác được cơ mặt đang co rúm, sau đó lộ ra một nụ cười.

Sao có thể như vậy? Sao có thể có thể như vậy chứ!

Mặc dù ở nhà hắn không thể động đậy, nhưng hắn tận mắt thấy sau khi mấy con Ong trên người mình bay ra ngoài thì hắn có thể động. Dọc theo đường đi hắn đã cẩn thận kiểm tra rồi. Ninh Tiểu Nhàn chưa từng bỏ thêm con ong nào lên người hắn nữa. Tại sao hiện tại không chỉ không thể nhúc nhích được, hơn nữa lời nói và hành động còn khó có thể điều khiển khống chế?

Ngô Lục nhìn hắn hồi lâu, lại híp híp mắt nhìn ba người Ninh Tiểu Nhàn, nghi ngờ nói: “Hòa Lão Tứ, ngươi thật sự không có chuyện gì chứ? Ba vị này là?”

Có việc, ta thật sự có chuyện! Trong lòng Hòa Lão Tứ hiện ra vẻ mặt đầy đau khổ, lại chỉ có thể cắn nát hàm răng và máu nuốt vào, bởi vì “hắn” đang đưa tay vuốt râu đáp: “Không có chuyện gì, chẳng qua cảm thấy đại điện hàng năm trống trải mà thôi. Sau khi ta mang thu hoạch của tiên phỉ bán cho ngươi, lúc trở về lại gặp được mấy vị bằng hữu, kết quả bọn họ nói chỗ hàng đó có một món đồ bọn họ đang cần. Ta chỉ dẫn bọn hắn tới chuộc đồ.”

Khách hàng ở lầu hai Nạp Kim Lâu thấy lầu dưới yên tĩnh không có chuyện gì thì thu hồi ánh mắt bận rộn đi làm việc của mình.

Lúc này, trong tai Hòa Lão Tứ nhận được truyền âm của Ninh Tiểu Nhàn: “Sau khi ngươi vào đại điện toàn thân căng cứng nhưng hô hấp lại càng thêm dài, hiển nhiên tâm tình buông lỏng lại muốn có hành động. Ngươi có biết, tại sao chúng ta rõ ràng biết ngươi có âm mưu nhưng lại không làm thêm kiềm chế, để người thoải mái đi phía trước?”

Tại sao? Hắn rất muốn biết.

Giọng nói của nàng như chuông bạc nhưng nội dung lại làm lòng hắn trầm xuống: “Đó là bởi vì pháp thuật khống chế thân thể ngươi, từ đầu tới cuối chưa từng được giải. Ta cố ý làm trò trước mặt ngươi thu hồi mấy con ong, đồng thời thả cấm chế với ngươi, lại khiến cho ngươi nghĩ rằng giữa hai điều này có liên hệ. Đáng tiếc, ngươi đã đoán sai!”

Lần này, hắn lại thua!

Trong miệng Hòa Lão Tứ đắng chát. Hắn liên tiếp tính toán sau lưng mấy người này, bọn họ còn có thể tha cho hắn, tha mạng cho Mi cô sao? Hắn có thể cảm giác được phía sau truyền đến ánh mắt lạnh như băng, trong đó bao hàm sát khí nồng đậm.

Hòa Lão Tứ là một Tiên Phỉ kiệt ngạo, lại có biệt hiệu “Trơn trượt không trượt mất”, nhưng kể từ khi dẫn đường tới giờ lại quá phối hợp, danh không xứng với thực nha. Ninh Tiểu Nhàn cũng không tin hắn chỉ có chút khả năng như vậy. Mặc dù trước đó nàng không biết Nạp Kim Lâu đều là pháp khí cỡ lớn có thể dung nạp người giống Thần Ma Ngục nhưng ngay từ đầu nàng đã không để cho Đồ Tẫn giải trừ trói buộc đối với hắn.

Thần niệm tu sĩ Nguyên Anh Kỳ ngưng lại, quả thật thần niệm của Đồ Tẫn tạm thời chưa có cách nào chèn ép để tiến vào dưới đáy thức hải, nhưng hắn vẫn có thể sử dụng thuật khôi lỗi cướp đi quyền khống chế thân thể hắn ta.

Đây là thần thông hắn mới nắm giữ được sau khi tấn thăng đến Luyện Hư Kỳ, có thể thả một phân thân tới trên người những người khác, không xóa bỏ ý thức mà trực tiếp chi phối thân thể kia. Chẳng qua một khi biện pháp có hiệu quả, dùng bản lãnh hiện tại của hắn, nhiều nhất chỉ có thể duy trì hai khắc đồng hồ sẽ bị Hòa Lão Tứ một lần nữa đoạt lại quyền khống chế.

Chỉ có điều, một chút thời gian như vậy là đủ rồi.

Dù sao Ngô Lục Chỉ chẳng qua có quyền hạn vận dụng kiện pháp khí Nạp Kim Lâu này mà thôi, hắn cũng không phải chủ nhân của tòa lầu này. Hiện tại Hòa Lão Tứ ăn phải thiệt thòi như vậy nhưng quá trình lại quá mức bí mật, có lẽ hắn ta còn chưa nhìn ra, tất nhiên sẽ không thể nào hành động.

Ninh Tiểu Nhàn tiến lên một bước nói với Ngô Lục Chỉ: “Ngô chưởng quỹ, trên đường đi chúng ta gặp Hòa Lão Tứ, mới biết được trong thu hoạch của người cộng tác với hắn có một cái gương nhỏ. Chúng ta đến vì cái kính đó.”

Ngô Lục Chỉ vuốt vuốt râu, trầm ngâm một lát mới nói: “Cái gương nhỏ? Ngươi là nói gương có thể xem hồn phách con người?”

Ninh Tiểu Nhàn cả kinh, quả nhiên chuyện này không bình thường.

Tiên phỉ cướp đồ vật bên trên cũng không treo tên và nói rõ cách sử dụng, cái tên có tướng mạo hèn mọn này làm sao có thể một ngụm nói ra cách dùng của cái gương đó?

            Chương 322: Tấm gương

Lưng nàng chợt lạnh nhưng lời ra khỏi miệng vẫn khẩn thiết nói: “Đúng vậy. Muội muội của ta mắc chứng bệnh ly hồn, ta cần dùng cái gương đó đi tìm đầu mối, vì vậy xin Hòa Lão Tứ dẫn đường, hy vọng có thể chuộc lại vật đó.” Chứng bệnh ly hồn chính là bệnh mất trí nhớ tạm thời. Người có ba hồn sáu phách, người mắc chứng ly hồn có hai hồn sáu phách tự do bên ngoài cơ thể, ban đêm làm việc không khác gì người bình thường, nhưng đến ban ngày thì hoàn toàn không nhớ rõ chuyện mình đã làm. Nàng dùng chứng bệnh ly hồn làm lí do, muốn chuộc lại cái gương cũng là hợp tình hợp lý.

Trường Thiên đột nhiên nhanh chóng nói bên tai nàng: “Ta nhớ ra rồi. Cái tên chưởng quỹ họ Ngô này, chân thân của hắn hẳn là Tầm Bảo Thử* (chuột biết tìm bảo vật)!”

Nàng chợt hiểu ra. Tầm Bảo Thử là một loại yêu quái kỳ lạ trong thiên địa,  trời sinh có thể tìm kiếm thiên tài địa bảo, thần vật pháp khí, chỉ có điều bản lãnh này có chỗ không tốt. Bởi vì thân thể Bảo Thử rất gầy yếu, sức chiến đấu kém, cho nên tộc quần nó nhất định phải phụ thuộc vào một thế lực lớn mới có thể sinh tồn được, mà bởi vì bọn họ có thiên phú “tầm bảo” nên rất nhiều yêu tông nguyện ý nhận bọn họ vào.

Trường Thiên tiếp theo bổ sung: “Huyết thống Tầm Bảo Thử trên người Ngô chưởng quỹ hình như không quá thuần khiết, đại khái mất đi năng lực tầm bảo nhưng bản lãnh giám bảo vẫn còn, cho dù pháp khí không biết tên cũng có thể nhìn ra cách dùng Phân Quang Kính. Cho nên Nạp Kim Lâu mới dùng hắn làm chưởng quỹ, thứ nhất lúc nhận hàng có thể lập tức đoán được giá trị của đồ vật, thứ hai bản thân hắn ở trong Nạp Kim Lâu, sẽ không người nào có thể gây tổn thương làm hại hắn.”

Lúc này, Ngô Lục Chỉ không vui nhìn Hòa Lão Tứ nói: “Tiên phỉ cùng chúng ta buôn bán nhiều lần như vậy, sao ngươi lại không biết quy củ của Nạp Kim Lâu? Cái gương đó ngoại trừ có thể chiếu hồn phách thì hoàn toàn không có công dụng khác, nhưng theo quy định của Nạp Kim Lâu, đồ vật đã thu mua đều thuộc sở hữu của Nạp Kim Lâu, nơi này không phải hiệu cầm đồ, không có tiền lệ chuộc đồ.”

Hòa Lão Tứ đau khổ nghĩ: ta biết rõ quy định của Nạp Kim Lâu nhưng hiện tại cùng nói chuyện với ngươi không phải xuất phát từ ý muốn của bản thân ta được chứ? Lão đầu nhà ngươi lại nhìn chưa ra! Cùng lúc đó, hắn ta lại nghe thấy mình cười hắc hắc hai tiếng giống như đang thẹn thùng.

Ninh Tiểu Nhàn cười nói: “Quy định Nạp Kim Lâu, tất nhiên chúng ta sẽ tuân thủ. Nhưng Ngô chưởng quỹ thu hàng hóa vào, cũng vì muốn bán đi đúng không?”

Ngô Lục Chỉ ngạo nghễ nói: “Điều này cũng không có gì phải cấm kỵ, Nạp Kim Lâu thu đồ vào đa số đều chờ người hữu duyên tới cửa.”

Cái gì mà chờ người hữu duyên? Không phải đám người đến mua đồ trộm cướp sao? Ninh Tiểu Nhàn biết, có một vài tu sĩ sau khi giết người cướp của, đồ vật không thể quang minh chánh đại giao bán, sợ người tông phái của đối phương tới cửa tìm phiền toái, cho nên sẽ phải tìm Nạp Kim Lâu là nơi buôn bán ngầm để xử lý tang vật, đổi thành tiền tài rồi từ nơi này mua được pháp khí, giá tiền so với giá trị chân chính của nó có thể còn thấp hơn một chút, có thể nói vật đẹp giá rẻ, cho nên hai bên mua bán tất cả đều vui vẻ, mà Nạp Kim Lâu từ đó xe chỉ luồn kim tài nguyên lại càng cuồn cuộn.

Nàng cười cười: “Chúng ta không chuộc đồ.” Dưới ánh mắt kinh nghi của Thất Tử nàng nói tiếp.”Nếu vật đó đã bán ra, chúng ta xuất tiền ra mua, xin Ngô chưởng quỹ ra giá đi, mua bán công bằng, tất cả đều vui vẻ.”

Cô nương này tâm tư thật linh hoạt nha. Ngô Lục Chỉ tán thưởng nhìn nàng một cái, vuốt chòm râu nói: “Cái gương đó vừa lúc để lại trong kho để hàng hoá chuyên chở còn chưa phái phát ra ngoài, thần lực đầy đủ, vật phẩm hoàn chỉnh, màu sắc xinh đẹp, có thể định giá pháp khí cấp Huyền thượng phẩm, nhưng trừ việc có thần thông thấy hồn phách thì không có tác dụng lớn nào khác.” Hắn rung đùi đắc ý bình luận một phen, sau đó nói, “Ừ. Ngươi ra sáu vạn linh thạch có thể cầm đi.”

Bằng Tâm mà nói, giá tiền đó thật sự không đắt. Ninh Tiểu Nhàn biết, chỉ dựa vào công dụng của nó có thể soi ra sự tồn tại của Âm Cửu U, đừng nói sáu vạn, cho dù sáu mươi vạn, sáu trăm vạn, sáu trăm ngàn, nàng đều cắn răng đào được!

Cho nên nàng rất dứt khoát từ trong ngực móc ra một túi đựng đồ đặt lên bàn: “Thành giao!” Đêm dài lắm mộng. Vật này càng nhanh vào tay càng tốt.

Sáu vạn linh thạch có thể xếp thành một núi nhỏ, hiển nhiên dùng túi trữ vật tương đối dễ dàng hơn. Ngô Lục Chỉ cầm qua túi, thần niệm dò xét tiến vào nhìn hai cái, hài lòng gật đầu, cho nên gọi một tên tiểu nhị tới để cho hắn đi kho để hàng hoá chuyên chở lấy đồ.

Ninh Tiểu Nhàn đảo tròn mắt, thừa dịp lúc này đang chờ, từ trên người lấy ra không ít pháp khí đưa tới cho Ngô Lục Chỉ. Trên đường nàng đi về phía tây cùng Đồ Tẫn đã cùng nhau thu thập không ít tu sĩ và yêu quái không có mắt. Mấy tên xui xẻo đó, sau khi người bị bắt vào Thần Ma Ngục, pháp khí đều bị nàng tịch thu. Hiện tại nàng lấy ra chính là một phần trong đó.

Mới vừa rồi Ngô Lục Chỉ mấy lần giơ tay lên, Ninh Tiểu Nhàn đã phát hiện trên tay hắn mọc ra cả sáu ngón tay. Chỉ có điều lúc sờ đến pháp khí trên bàn, một ngón tay cuối cùng của hắn khẽ phát ra ánh sáng trắng. Xem ra, Ngô đại chưởng quỹ dựa vào thiên phú thần thông đó để phân biệt bảo bối. Mấy nhà giám định đồ cổ của Hoa Hạ nếu có bản lĩnh này của hắn, vậy thì cả đời ăn ngon uống sướng đều không phải lo rồi.

Lúc trước bọn họ bắt được phạm nhân cảnh giới đều không cao cho nên pháp khí trong tay cũng không quá đáng giá. Nàng lấy ra hai, ba mươi món, Ngô Lục Chỉ chỉ ước lượng giá khoảng bốn vạn linh thạch. Vậy nên tính ra, giá chính thức nàng mua Phân Quang Kính chỉ dùng tới hai vạn linh thạch. Chỉ có điều khi mấy pháp khí đó từng cái một được lấy ra, chồng chất như một ngọn núi, ánh mắt Ngô Lục Chỉ nhìn nàng giống như nhìn một tên cướp chuyên nghiệp, lập tức trở lên thân thiết hơn.

Bình thường tu sĩ thỉnh thoảng giết người mới có thể cầm một, hai kiện pháp khí ra ngoài bán, trừ phi tụ tập gây án giống như Tiên Phỉ. Thoạt nhìn tuổi nàng còn trẻ, không nghĩ tới ra tay rất tàn nhẫn a, chậc chậc, đây là bạn hàng có tiềm lực.

Khi họ đang nói chuyện, tiểu nhị Nạp Kim Lâu ôm tới một hộp gấm, để ở bên trong chính là Phân Quang Kính Ninh Tiểu Nhàn tâm tâm niệm niệm.

Nàng cố nén kích động trong lòng vui vẻ nói: “Tấm gương tấm gương, sau này ngươi sẽ là của ta.” Ngô Lục Chỉ nhìn nàng kích động khuôn mặt bừng sáng, khen: “Tiểu cô nương thật sự có tình có nghĩa. Đời ta tu tiên, tình cảm thế tục hơn phân nửa đã lạnh nhạt đi, đối với gia tộc thế tục cũng không hề để ý nữa.”

Ninh Tiểu Nhàn khẽ giật mình, mới nhớ tới vừa rồi mình lấy cớ “muội muội bị chứng bệnh ly hồn”, vì vậy vội vàng cười tạ ơn Ngô chưởng quỹ, lúc này mới thu gương lại.

Lúc này, cửa Nạp Kim Lâu có tia sáng chợt lóe, đi vào một nam một nữ. Đám người Ninh Tiểu Nhàn đối diện với Ngô chưởng quỹ nên không có chú ý tới bọn họ, nhưng cô gái kia nhãn lực hiển nhiên rất tốt, liếc thấy Ninh Tiểu Nhàn đang muốn lấy đi hộp đựng Phân Quang Kính, đột nhiên quát nhẹ một tiếng: “Khoan đã!”

Nàng ta nhanh chóng đi tới, nói với Ninh Tiểu Nhàn: “Ngươi xài bao nhiêu tiền mua, ta ra giá gấp bội. Có điều cái gương đó, ta muốn.”

Ninh Tiểu Nhàn đâu thèm để ý tới nàng, duỗi tay ra muốn lấy gương. Nàng kia lông mày lập tức dựng thẳng, trong tay kim quang chợt lóe, trực tiếp tấn công Ninh Tiểu Nhàn, trong miệng quát lên: “Buông tay!”

Loại thiệt thòi này làm sao nàng chịu ăn? Ninh Tiểu Nhàn giơ tay trái lên, Răng Nanh hiện lên trong lòng bàn tay “Đinh” một tiếng nhẹ nhàng đánh phá kim quang ra, tay phải của nàng không hề dừng lại, đã đem cái gương bỏ vào trong tay áo.

Bảo bối vào tay, nàng mới có thể an tâm giương mắt nhìn lại.

Đạo kim quang kia bị nàng phá vỡ mới lộ ra hình dáng của nó, hóa ra là một thanh nhuyễn kiếm, đại khái vốn được chủ nhân quấn ở eo thon nhỏ dùng làm đai lưng. Cô gái này, một canh giờ trước Ninh Tiểu Nhàn vừa gặp ở hội quán, chính là cô gái áo đỏ cùng Trần sư huynh chàng chàng thiếp thiếp. Nàng nhìn chăm chú, quả nhiên Trần sư huynh theo sát sau lưng cô gái áo đỏ.

Gương bị nàng lấy đi rồi, cô gái áo đỏ tức giận nói: “Lấy ra!”

Ninh Tiểu Nhàn lạnh lùng liếc nàng một cái, chuyển hướng nói với Ngô Lục Chỉ: “Nghe nói trong Nạp Kim Lâu không cho làm càn, vậy bây giờ chuyện gì đang xảy ra?” Cô gái áo đỏ này ở trong Nạp Kim Lâu sử dụng vũ khí công kích nàng, Ngô Lục Chỉ lại không bắt nàng ta lại, chỉ riêng việc này đã rất nói rõ nó có vấn đề.

Quả nhiên Ngô Lục Chỉ nói: “Đây là con gái duy nhất của Xuân Gia chúng ta, Xuân đại tiểu thư.” Sau đó vừa cười khổ vừa than thở với cô gái áo đỏ: “Xuân Đại tiểu thư, ngài đừng náo loạn nữa. Cái gương này đã thanh toán ngân lượng rồi, đã thuộc sở hữu của người ta.”

Cô gái áo đỏ Xuân Đại tiểu thư mất hứng nói: “Lúc ta lên tiếng, vật này vẫn còn đặt trong hộp, còn chưa tới tay nàng, không tính hai bên đã thoả thuận xong, sao không thể lấy ra một lần nữa mặc cả? Bất kể nàng ra giá bao nhiêu, ta ra gấp đôi là được.”

Ninh Tiểu Nhàn lạnh lùng nói: “Thật xin lỗi, ta mua cái gương này có việc cần dùng gấp, không cách nào nhượng lại. Đồ đã vào tay ta cũng không có đạo lý lấy ra.”

Xuân Đại tiểu thư trừng mắt nhìn chằm chằm nàng, đột nhiên lạnh lùng nói: “Ngươi đưa cũng phải đưa, không đưa cũng phải đưa! Đây là Nạp Kim Lâu, không phải nơi ngươi có thể tùy tiện giương oai.” Sau đó nàng ta nhìn về phía Ngô Lục Chỉ nói: “Ngô chưởng quỹ, bắt nàng lại!”

Ngô Lục Chỉ hoảng sợ nói: “Vị cô nương này là khách hàng, nàng không xúc phạm quy định của Nạp Kim Lâu, không thể tùy ý bắt.”

Xuân Đại tiểu thư nói: “Sao lại không có?” Đảo tròn mắt nói: “Vật này vốn thuộc sở hữu của Nạp Kim Lâu, nàng ta không có quyền chuộc đồ!”

Ninh Tiểu Nhàn không để ý tới nàng, hỏi Ngô Lục Chỉ: “Nàng là thiên kim người lãnh đạo trực tiếp của các ngươi?”

Ngô Lục Chỉ ngượng ngùng nói: “Phải . . . .. ái nữ của chủ nhân Nạp Kim Lâu – tiên sinh Xuân Như Hải.”

“Không trách được.” Nàng bừng tỉnh đại ngộ, “Không trách được lại ương ngạnh như vậy, ngay cả quy định của Nạp Kim Lâu cũng không để vào mắt.”

Xuân Đại tiểu thư lông mày dựng thẳng, còn chưa cãi lại, một giọng nói đã vang lên: “Miệng lưỡi tiểu cô nương thật sắc bén, chụp mũ đó có phần quá nặng rồi.” Sau đó một gã nam tử từ lầu hai chậm rãi đi xuống. Hắn vừa hiện thân, Xuân Đại tiểu thư giận trợn mắt nhìn Ngô chưởng quỹ.

Hắn một bộ áo màu xanh, mặt mũi thanh tuyển, có thể thấy được Xuân Đại tiểu thư và hắn có mấy phần tương tự. Ninh Tiểu Nhàn nghĩ thầm, mắng nhỏ đưa tới lão rồi, trong miệng vẫn ngạc nhiên nói: “Các hạ là?”

“Tệ nhân Xuân Như Hải, xấu hổ làm lâu chủ Nạp Kim Lâu ở đây, tiểu nữ không hiểu chuyện, gây cho các ngươi không ít phiền toái.” Hắn chuyển hướng Xuân Đại tiểu thư nói: “Tĩnh nhi, chớ trách Ngô thúc tới tìm ta, con quá náo loạn rồi.”

Hóa ra Ngô Lục Chỉ âm thầm đưa tin báo cho Xuân Như Hải tới đây. Có lẽ cô con gái này của ông ta cũng khiến Ngô Lục Hải không ít lần bể đầu sứt trán rồi.

Ninh Tiểu Nhàn thản nhiên nói: “Như vậy, cái gương thuộc về ta?”

Xuân Như Hải gật đầu nói: “Tuy ta là lâu chủ, nhưng cũng phải tuân thủ quy định đó. Cô nương đã cùng Ngô chưởng quỹ đàm phán xong giá tiền, bán đứt rời tay, vật này thuộc về ngươi.” Xuân Đại tiểu thư ở phía sau ông ta cắn cắn môi, không dám lên tiếng, chỉ lấy mắt hạnh tức giận nhìn chằm chằm Ninh Tiểu Nhàn.

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion19 Comments

  1. Oà oà cả toà nhà bằng vàng ròng đó, bàn vàng tường vàng, đát lát vàng, mọi cái đều vàng… Không biết là giàu cỡ nào a. Đến TN nhà ta cũng phải ngây người nha.
    Hoà lão tứ đúng là lươn lẹo ghê nhủ, muốn thoát khỏi tay TN nhà ta mới không có chuyện đó ấy, TN nhà ta ngày càng giỏi không nói, lại còn có TT thần thông nữa… Chỉ có thể trách HLT vận đen gặp phải TN thôi… Không nghĩ rằng TN đã lường trước mọi chuyện rồi đấy.
    Cuối cùng Phân quang kính cũng vào tay TN thế là yên tâm rồi. Híc híc mấy mụ tiểu thư có phụ thân làm to tí đều thích diễu võ dương oai hay sao ấy nhỉ, cái tính tình đọc mà thấy chả ưa nổi tẹo nào. Còn đang mong chờ TN xử cho mụ đó 1 bài học đây….
    Cảm ơn các nàng edit nhá

  2. Hòa lão tứ ơi là Hòa lão tứ. Sao lão lại không yên phạn chuộc lại cái gương mà lại định tìm cách bắt giữ Ninh Tiểu Nhàn. Giờ thì hay rồi bị Ninh Tiểu Nhàn biết trước có phòng hờ nên đã kêu Đồ Tẫn canh chừng kịp thời khống chế thân thể. Cái Xuân cô nương gì đó quá đáng ghét. Không biết ả ta còn làm gì trả thù không
    Cảm ơn editor

  3. Không ngờ Hòa Lão Tứ còn có hậu chiêu, định dựa vào Thiên Kim Đường để tìm cách trốn thoát. Nhưng Nhàn tỷ nào dễ bị lừa, có Đồ Tẫn ở bên dễ gì để hắn thoát.
    Sau một hồi phong ba Phân Quang Kính đã đến tay, tuy có kẻ nhảy ra định cướp nhưng Nhàn tỷ đã thu vào rồi, làm sao còn đi ra nữa.
    Thanks các nàng đã edit. Chúc các nàng một năm mới vui vẻ. Happy new year, 2017!

  4. Hummm! Cho vừa cái lão này. 5 lần 7 lượt kiếm trò hại người bất cập nhân tình. Đến mức thành khôi lỗi mà còn ko phục. Không biết Nhàn tỷ có thực sự thuận lợi mua được cái gương hay ko đây. Vào túi mình rồi mà còn trục trặc thì khó chịu lắm!
    Cảm ơn các nàng nhiều lắm nhé!

  5. Hi Hi, sau khi lấy ra 2 đống pháp khí, ngô lục chỉ nhìn nàng giống như 1 tên cướp chuyên nghiệp.

  6. Tên Lão Tứ thật giảo hoạt. He, vỏ quýt dày có móng tay nhọn, xui xẻo gặp phải bà cô NTN

  7. Thiên Kim Đường đúng là kiểu nhà giàu mới nổi đâu đâu cũng được làm bằng vàng. Hòa Lão Tứ thật gian xảo nhưng sao qua được ánh mắt Tiểu Nhàn

  8. Khắp nơi điều là vàng, vàng ah ;70 Như kiểu nhà giàu mới nổi í . Ko biết xuân đại tiểu thơ sau lưng có giở trò gì ko đây ;71

  9. Sóc (Viet Oanh)

    Xong! Cuối cùng gương nhỏ cũng tới tay Nhàn tỉ. May mà lão chưởng quỹ cũng k biết tác dụng thực sự của Phân quang kính, ko thì mọi việc sẽ khó khăn hơn nhiều.
    Dự là Nhàn tỉ và Xuân Như Hải sẽ có cuộc nói chiện ra 1 vài vấn đề gì đó quan trọng (mình cứ có linh cảm thế )
    Cảm ơn các nàng đã edit nhé

  10. Haiz… thật là thất vọng ông Hòa Lão Tứ này quá nha… Mi Cô đang mang thai con của ổng mà ổng có thể ngang nhiên tính kế Nhàn tỷ lần thứ 2 mới ghê chứ… bó tay ông này rùi… hihi… cuối cùng phần quang kính cũng thuộc về tay Nhàn tỷ rùi nha ^^… mà ta thấy thế gia vọng tộc nào phần lớn cũng đều có nữ nhi phách lối giống như bà ái nữ con ông Xuân Như Hải này nha… bà này đúng điệu ngang như cua… phách lối đủ đường lun… đáng ghét thật… cũng may ông ba hiểu chuyện không làm khó dễ Nhàn tỷ ah… nếu không thì ta hựn ah ^^… thank nhóm editor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  11. cái thằng trần sư huynh gì gì đó đáng nghi ghê. có khi nào là người của âm cửu u ko nhỉ. chứ ko tìm cái gương này làm gì. lại đc cả cái con đại tiểu thư ngu ngốc này nữa chứ. trai nịnh hót 1 tí là tin ngay. thế nào cũng bị hắn lợi dụng xong oy vứt đi

  12. Ta chỉ mơ ước có một tòa nhà bằng vàng như vậy là đủ rồi hà hà. HlT là kẻ không an phận ak, năm lần bảy lượt giở trò may mà còn có ĐT không thì Nhàn tỉ không xong rồi. Lại xuất hiện một mụ quỷ cái ak, ta ghét mấy con nhỏ này ghê

  13. vào này Nạp Kim Lâu
    bọn họ vào,liền không
    con Ong / con ong
    Ngô Lục / Ngô Lục Chỉ
    Tiên Phỉ / tiên phỉ / Tiên phỉ
    Mi Cô / Mi cô
    Phần Quang Kính (chương 315+316, 323+324) / Phân Quang Kính
    nói tiếp.”Nếu vật đó
    Bằng Tâm mà nói —————–> tâm
    đã rất nói rõ nó có vấn đề
    Xuân Đại tiểu thư / Xuân đại tiểu thư
    ==========================================================================
    ô_ô từ đầu đến giờ, thật sự chưa từng có ai là thiên kim tiểu thư mà có giáo dưỡng, có hàm súc đâu, toàn bộ đều là loại được cưng chiều, gặp chuyện thì toàn dùng tiền giải quyết, đọc ngứa mắt muốn chết, mới trước đó là cái họ Kim, giờ đến họ Xuân ~.~ nhà giàu quá thì gắn liền với ko biết dạy con, sống kiêu ngạo tự phụ hay sao!?
    Tính ra TN giống như đen an đen a, người ko động ta, ta bất động, người nếu động ta, vừa giam vừa tước hết sỡ hữu, haha!!

  14. ô ô cái giới buôn bán ngầm này giàu ghê, nguyên Tòa Lầu bằng vàng, bàn ghế, chén trà, cả vách tường còn bằng vàng cơ nữa à? Ninh Tiểu Nhàn bảo Hoàng kim ở thế giới này còn hiếm hơn so với ở địa cầu mà xa hoa vậy hả trời
    Chủ là đường chủ Kim Thiên đương, người mà Nam Cung Chân nhờ đưa thần lôi mà hắn hi sinh tính mạng cho để đối phó với Âm Cửu U? Thế này là Ninh Tiểu Nhàn có tung tích của Đường Chủ Kim Thiên Đường rồi.
    Hòa Lão Tứ không chịu phối hợp vẫn tác quái, còn muốn cầu cứu Ngô Lục Chỉ nữa chứ? Hên mà NInh Tiểu Nhàn và Đồ Tẫn cảnh giác
    Mà giá của Phân Quang Kính này có 6 vạn linh thạch, cho dù là 60 vạn, 600 vạn, hay 6000 vạn thì Ninh Tiểu Nhàn vẫn móc tiền ra thôi, Mà Ninh Tiểu Nhàn cũng đâu có chịu thiệt, lôi bảo bối của mình tích lũy được ra bán để phải trả số linh thạch ít hơn
    Có người muốn tranh Phân Quang Kính với Ninh Tiểu Nhàn, ái nữ của Xuân Gia, Xuân Như Hải.
    Hên là Xuân Như Hải này còn hiểu chuyện, không nuông chiều con gái mình, Ninh Tiểu Nhàn đã mua đứt được Phân Quang Kính rồi? không biết Âm Cửu U này khi nào mới xuất hiện đây?
    Mà mợ Nhàn nhà ta sao ấy nhỉ? cứ đụng vào Nữ nhân là xẩy ra chuyện, hết vị hôn thê của Mịch La, đến cô gái này??
    Truyện hay, cảm ơn các bạn edit nha ;69 ;69 ;69 ;69 ;69 ;69 ;69

  15. Lại còn có hư chiêu phía sau nữa cơ, cái lão Hoà này đáng vứt vào thần ma ngục.
    Sao mấy cô thiên kim tiểu thư đều có tính tình thế kia ấy nhỉ. Làm chuyệb quá quắt, cao ngạo chảnh choẹ. Điên quá mà

  16. Cẩm Tú Nguyễn

    Hòa LÃo Tử tính nhở nạp kim lâu giải thao1t, ai nhè NTN còn có tình toán. Cuối cùng phân kính cũng vào tay NTN. May là lâu chủ này vẫn còn biết chuyện, nếu không NTN xử lý chuyện này cũng hơi mệt a

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close