Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q06- Chương 317+318

15

Chương 317: Có mới nới cũ

Edit: Hoa Vô Tử

Beta: Tiểu Tuyền

Thất tử chưa từng vào nhà tắm , lòng hiếu kỳ nổi lên nhất quyết phải đi theo. Đồ Tẫn không còn cách nào, có lẽ cũng muốn để cho hắn yểm hộ mình đánh một trận, đành phải đem tiểu tử chưa thấy qua các mặt của xã hội dẫn theo vào, ngoài cửa ra vào lập tức chỉ còn lại một mình Ninh Tiểu Nhàn.

Nơi này hiển nhiên là không chào đón khách nữ. Nàng ở chỗ này đứng lâu một chút thì có người đi đường vãng chú ý đến nàng, trong ánh mắt còn mang theo chút không có ý tốt. Nàng mặc dù không sợ, nhưng lòng lại chán ghét cho nên tìm một hội quán gần đây đi vào.

Thành Khách Thập Nạp buôn bán phát đạt, hội quán cung cấp cho các thương nhân gặp mặt đàm phán được mở ra khắp nơi. Bởi vì buôn bán trên bàn cơm dễ nói thành nhất, trong hội quán cũng bán đồ ăn thức uống, hơn nữa hội quán cấp bậc cao hơn một chút  đều sắp đặt sương phòng, cũng  do kết giới sư chuyên môn lập kết giới, để cam đoan khách quý đối thoại không người nào có thể nghe được.

Nàng tất nhiên không cần đi ngồi cái gì sương phòng, mà dựa vào cạnh cửa lớn ngồi xuống, góc độ này vừa có thể chứng kiến động tĩnh trong Thang Trì quán, sau đó thuận tay chọn một đĩa quả hải tang, một phần sa thông. Quả hải tang là đặc sản địa phương, thịt quả dầy dặn, vị ngọt như mật, nàng chỉ ăn một miếng đã rất yêu  thích hương vị này. Theo dân bản xứ nói, quả hải táng tươi ngon ăn cùng sữa bò, mật ong có hiệu quả tráng dương rất tốt.

Sa thông là thực vật xanh thông thường trong sa mạc, sau khi ướp tốt thì vị không quá cay, màu sắc xanh đậm, chất giòn non, vị thật ngon, là nguyên liệu chế các loại súp dinh dưỡng, thức ăn nhắm rượu cùng bạn lữ. Nhưng mà hiện tại thời gian nàng có hạn, cho nên chỉ nói với chủ quán muốn một ít nước Sa Thông, món này là đem Sa Thông rửa sạch, sau khi ép lấy nước, trộn thêm một ít gia vị, hương vị sẽ rất đặc biệt. Trong quán này, mười bàn thì có tám bàn đều chọn kiểu thức ăn nhẹ này.

Nàng mới ăn đến quả Hải Táng thứ sáu, thì bên ngoài có kẻ trước người sau đi tới. Đằng trước là một cô gái xinh đẹp, da thịt tinh tế nhẵn mịn, ngũ quan sâu sắc lập thể. Ở vùng Tây Bắc này, dân bản xứ phần lớn là mũi cao mắt sâu, nàng cũng rất thích tiểu mỹ nhân con lai như Hồ Hỏa Nhi vậy, mặc áo đỏ cũng rất đẹp. Chỉ là thiếu đi vẻ dã tính ngang nhiên bất tuần này. Mà theo sát phía sau chính là một nam tử trẻ tuổi, thoạt nhìn thì có chút quen mắt.

Trên mặt nam tử này thủy chung đều mang theo mỉm cười ấm áp, cũng không chân chó, không nịnh bợ. Thế nhưng mà trong mắt nhu tình dường như có thể tràn ra ngoài. Hắn lớn lên phong nhã, nếu là nữ hài tử bình thường bị nhìn chằm chằm như vậy, đoán chừng tâm đều nở hoa. Nhưng Ninh Tiểu Nhàn nhìn mặt mũi của hắn, không biết làm sao lại có chút phản cảm.

Đã gặp tên này ở nơi nào nhỉ? Nàng tinh tế tự định giá.

“Ngươi gặp được ở trong rừng rậm Bạch Hổ.” Trường Thiên nhắc nhở nàng.

“Ừ,sau đó?” Vẫn là không có ấn tượng.

Nha đầu đần, đây là cái trí nhớ gì? “ Là hai người quấn quýt cùng một chỗ?”

Nàng lập tức giật mình. Nha ha ha, hóa ra lại là tên nam nhân cặn bã hạ xuân dược Tâm Nghi sư muội của mình! Trong đầu nàng nhớ rõ, bộ dáng chật vật  của hắn là hận không thể đem một cái quần lót cuối cùng trên người lột xuống, hôm nay hắn mặc chỉnh tề, nàng ngược lại nhận không ra. Chỉ là trong tiềm thức đã cảm thấy người này thật buồn nôn. “Trường Thiên, trí nhớ của chàng thật tốt.” Nàng nhịn không được ác ý mà trêu ghẹo nói “Là nhớ rõ khuôn mặt hắn hay là nhớ rõ Sầm sư muội chân dài eo nhỏ trắng bóng kia?” Là  nam nhân đều không thể quên được một màn hương diễm đó đúng không?

Trong Thần Ma ngục đột nhiên an tĩnh, ngay tại thời điểm nàng chột dạ, tiếng nói của Trường Thiên mới vang lên, lạnh lùng như từ trong kẽ rang nặn ra: “Ninh Tiểu Nhàn! Lăn tới đây nhận cái chết!”

Được rồi, nàng cũng biết cái này đùa quá lớn rồi. “Khụ khụ, đùa chút mà thôi, Thần Quân đại nhân chớ có tức giận mà!”  Nàng nịnh nọt mà nở nụ cười hai tiếng, “Vị Sầm sư muội kia đâu rồi, sao không thấy nàng đâu? Người bên cạnh hắn lại đổi thành nữ tử áo đỏ kia.”

Trường Thiên không có nói tiếp, hiển nhiên vẫn còn tức giận.

Sau khi nàng sử dụng chướng nhãn pháp, khuôn mặt trở nên bình thường. nàng có thể tùy ý khống chế một khối cơ trên người, tất nhiên kể cả cơ mặt, cấu tạo của ngũ quan người thật sự rất kỳ diệu chỉ cần có một cải biến rất nhỏ, đẹp xấu cũng chuyển đổi ngay trong nháy mắt mà thôi. Loại biện pháp này cùng loại với phẩu thuật thẩm mỹ. Chỉ là vận dụng kỹ xảo nhỏ trên cơ mặt, không thuộc về phạm trù thuật pháp thần thông, bởi vậy cũng không sợ bị cao nhân nhìn ra, điều kiện tiên quyết là nàng có thể thu liễm tốt khí tức của mình, không nên bị người dò ra chỗ ngồi.

Nhưng mà với bản lãnh của cặp nam nữ trước mắt này, còn không có cao siêu đến có thể nhận ra nàng, nữ tử kia và nàng vốn không quen biết, mà lực chú ý của Trần sư huynh căn bản cũng không để ở trên người nàng. Nữ tử mặt giận dữ, thở phì phì mà đi đến, không đợi nàng mở miệng, “Trần sư huynh”  đã đứng ở phía sau nàng, nhẹ nhàng cầm chặt cổ tay nàng nói: “Ta biết rõ nàng tức giận, có chuyện gì lên lầu từ từ nói, được không? Nhiều người ở đây lắm chuyện.” Tiếng nói trầm thấp lại dễ nghe, nhưng làm sao dấu diếm được thính lực của Ninh Tiểu Nhàn.

Nữ tử áo đỏ vùng vẫy hai cái tay, nhưng sức nắm tay của Trần sư huynh tuy nhẹ lại không buông tay được. Nàng cũng chỉ là làm bộ giãy dụa hai cái mà thôi, thấy giãy giụa không thoát liền hừ nhẹ hai tiếng, dẫn đầu đi về phía sương phòng lầu hai. Trần sư huynh đi ở sau lưng nàng, khóe miệng âm thầm hiện lên mỉm cười, sau đó nhẹ nhàng đi ở sau lưng nàng.

Trình độ thân mật giữa nam nữ, kỳ thật chỉ cần nhìn khoảng cách giữa hai người liền biết, ví dụ như giữa Ninh Tiểu Nhàn cùng Trường Thiên, thường xuyên cũng chỉ chọc rơi vài miếng lá cây dày… Khụ, Trần sư huynh thủy chung cách nữ tử áo đỏ khoảng cách một nắm đấm, cái này đã nói rõ quan hệ của hai người ít nhất so với nắm tay càng thêm thân mật.

Ninh Tiểu Nhàn nghe xong hắn nói, lại thấy hắn có mờ ám, nghi ngờ trong lòng càng bộc phát. Tên này đối phó với nữ tử rất có nghề, ngay cả Sầm sư muội biết rõ chính mình bị động tay chân, vẫn dốc hết sức bảo vệ hắn, tiểu cô nương không rành thế sự như vậy, sớm muộn gì hắn đều có được thể xác lẫn tinh thần, hắn cũng không giống người háo sắc, vì sao hết lần này tới lần khác lại muốn hạ dược người ta? Sự tình có gì khác thường đây?

Hiện tại, hắn ở bên cạnh nữ tử áo đỏ, vậy Sầm sư muội đi nơi nào?
Nhưng mà, nam nhân này có mới nới cũ cũng không liên quan đến chuyện của nàng. Ninh Tiểu Nhàn đưa mắt nhìn đôi nam nữ lên lầu tiến vào sương phòng, lại đem lực chú ý chuyển tới món ăn trước mặt mình. Nàng giống như nhàn nhã, nhưng động tĩnh đại đường lầu một đều không chạy khỏi lỗ tai nàng, ngoại trừ đủ loại chuyện nhà, cò kè mặc cả bên ngoài, mọi người nghị luận nhiều nhất vẫn là ôn dịch trước mắt tàn sát bừa bãi địa khu Trung Nam Bộ. Nếu đổi thành những tiểu thành ở biên thùy Tây Bắc khác, tin tức thật sự sẽ không truyền nhanh như vậy, nhưng mà nơi này là thành Khách Thập Nạp nơi tập trung hết thảy lời đồn đãi chuyện nhảm.

Ninh Tiểu Nhàn ngưng thần lắng nghe trong chốc lát thì nhíu mày. Bởi vì  nàng nghe được tin tức đều âm thầm mà vạch trần một sự thật : Bệnh dịch đang lan rộng ra phạm vi lớn chung quanh địa khu, hơn nữa khách nhân ngồi trong này miêu tả quá trình dịch bệnh lây bệnh sinh động như thật, thường là trong một thôn trang chỉ cần xuất hiện một bệnh hoạn như vậy mà không được coi trọng thì trong vòng ba ngày toàn bộ người khỏe mạnh trong thôn trang đều sẽ nhiễm bệnh dịch.  Quả thực người khỏe mạnh chỉ cần một đầu ngón tay đụng phải quần áo người bệnh sẽ bị nhiễm bệnh. Loại trừ nhân tố suy đoán khoa trương, lúc này dịch thế tới hung mãnh, lan truyền nhanh chóng cũng đủ để khiến cho người nghe biến sắc.

Khách nhân lầu một này hơn phân nửa đều là phàm nhân, không bách bệnh bất xâm giống tu sĩ cùng yêu quái, bởi vậy chỗ bọn hắn đàm luận, đúng là tương lai mình phải đối mặt nên lo lắng âm thầm. Ôn dịch còn chưa từng tràn ngập đến thành Khách Thập Nạp, cũng đã đem điềm xấu đến bầu không khí nơi này.

Kiểu ôn dịch khuếch tán  này chưa bao giờ sẽ bỏ dở nửa chừng đấy. Ở thế kỷ mười bốn bệnh dịch chuột quét ngang toàn bộ châu âu, mang đi ước chừng 2500 mạng tính mạng con người, lúc ấy chiếm đến một phần ba tổng dân số. Phải biết rằng, ở thế kỷ 20, cho dù nhân loại trải qua chiến tranh thế giới thứ 2 thảm thiết, châu Âu vì cuộc chiến tranh này chỉ chết có 5% dân số.

Bệnh Chuột bắt nguồn từ chuột chứa bọ chó, mà bây giờ ôn dịch đang bắt đầu tàn sát bừa bãi trên phiến đại lục này, bắt nguồn lại ở chỗ nào đây?
Trường Thiên trầm ngâm thật lâu, mới nói ra ba chữ: “Âm Cửu U.”

Đối với quan điểm của hắn, nàng đồng ý. Nam Chiêm Bộ Châu chưa bao giờ là thánh địa thái bình hoặc công bình ở nhân gian, nhưng chưa có bệnh truyền nhiễm bộc phát. Dưới uy áp của tiên yêu, tuy các phàm nhân sinh hoạt kham khổ, an toàn không đảm  bảo, nhưng có rất ít  người sẽ bị bệnh tật tra tấn đến chết. Hiện tại bệnh dịch cơ hồ là kíp nổ đồng thời ở toàn bộ mấy thành thị cỡ lớn đại lục, dấu vết con người làm ra hết sức rõ ràng. Nếu nói việc này không có liên quan đến Âm Cửu U, đánh chết nàng cũng không tin, nếu không vì sao ôn dịch sớm không bộc phát, muộn không bộc phát, hết lần này tới lần khác sau mười ngày tên này trốn thoát thì bốn phía nở hoa chứ?

Quan trọng nhất, mặc kệ là ai bị gian giữ một vạn năm đều hồn suy kiệt lực cả, Âm Cửu U cũng không ngoại lệ. Hắn chính là hồn tu, sau khi ra tù nếu muốn kịp thời bổ sung năng lượng thì không có khả năng thu liễm, bởi vì hắn cần lượng sinh hồn lớn để bổ sung cho bản thân. Đồ Tẫn từ trong Cực Âm chi địa đào góc tường của Âm Cửu U, đào nhiều địa phương như vậy cũng chỉ có được sức mạnh của mấy trăm vạn sinh hồn mà thôi, nghe giống như rất nhiều, nhưng cho dù hắn tiêu hóa hết sức mạnh của hơn ba trăm vạn sinh hồn vừa mới đến tay này, tu vi cũng không đến được Đại Thừa trung kỳ. Có thể thấy Cảnh giới Hồn tu tăng lên khó khăn như thế nào.

Tuy Âm Cửu U tấn cấp không khó khăn, nhưng hiện tại hắn tựa như một cái xe  ô tô chạy không có xăng, cũng cần rót ba bốn phần xăng mới có thể khởi động được? Năm đó hắn là cùng cấp bậc tuyển thủ với Trường Thiên, Ninh Tiểu Nhàn không dám suy nghĩ, hắn phải chiếm đoạt được bao nhiêu sức mạnh sinh hồn mới được lửng dạ?

“Tên này trở thành công địch của đại lục, không phải là không có nguyên nhân. Hắn muốn tồn tại tiếp, hắn muốn lớn mạnh hơn thì nhất định phải đứng ở phía đối lập với tất cả mọi người.” Nàng thở dài, tin tức tốt là vì lý do này đồng minh của nàng sẽ rất nhiều rồi, có lẽ sẽ là toàn bộ người bình thường ở Nam Chiêm Bộ Châu, kể cả tu sĩ cùng yêu quái, đều không dung chứa được Âm Cửu U.

Vấn đề hiện tại là, tên này vận dụng biện pháp gì mới làm cho ôn dịch lan truyền khắp nơi chứ? Hắn là người của gia tộc Thượng Cổ, có quá nhiều thủ đoạn không muốn người biết.

Lúc hai người đang dùng truyền âm lặng lẽ trao đổi, Đồ Tẫn cùng Thất Tử từ trong Thang Trì quán đi ra, hai mắt nhìn mọi nơi rồi hướng phía này chạy đến. Trên khuôn mặt Đồ Tẫn không lộ vẻ gì, khóe miệng lại có chút nhếch lên, thoạt nhìn dung quang tỏa sáng. Nhưng Thất Tử lại có chút kích động, hắn còn là một tiểu Trọng Minh Điểu ngây thơ, cũng không biết nhìn thấy gì ở trong Thang Trì quán mà sắc mặt đỏ bừng, thẳng đến khi ngồi xuống vẫn còn một bộ dáng thần bất thủ xá (tâm hồn đi đâu mất).

   Chương 318: Nhất thụ lê hoa áp hải đường

Ninh Tiểu Nhàn tức giận trừng Đồ Tẫn, trách hắn làm xấu tiểu hài tử. Đồ Tẫn mặt đầy vô tội nói: “Sau khi chúng ta đi vào, hao phí hết công sức mới dò thăm được vị trí đám tiên phỉ kia trong Thang Trì quán,đúng lúc bọn hắn cách viện ao không xa, ta cùng Thất Tử bao xuống. Bọn hắn cài đặt kết giới cách âm, nhưng mà ngăn không được phân thân của ta.”

Hắn nói tiếp: “Nghe mấy đạo tặc kia nói, Hòa lão tứ tuy không đem tuyến đường bán tang vật nói cho bọn hắn biết rõ, nhưng ở trong nội thành hắn còn nuôi một tiểu tình nhân xinh đep.”

“Ngươi sẽ không trùng hợp cũng thăm dò được, tiểu tình nhân của Hòa Lão Tứ đang ở nơi nào chứ?”

“May mắn không làm nhục sứ mệnh.” Khó có lúc thoạt nhìn tâm tình của Đồ Tẫn tốt như vậy, “Ngay trong một hẻm nhỏ ở phía Bắc thành Khách Thập Nạp, cửa ra vào của ngôi nhà có cây Long Huyết là đúng.”
Nàng hừ nhẹ nói: “Không tệ, không tệ. Nhưng mà hai người vì sao một bộ dáng đường quan rộng mở thế?”  Nàng vừa dứt lời, khuôn mặt Thất Tử đột nhiên trở nên đỏ hơn, hơn nữa một đôi tay liền không biết để chỗ nào. Nàng từ trên mặt tên tiểu tử này nhìn ra một loại thần sắc tên là ngượng ngùng.

“Không có gì.” mặt già của Đồ Tẫn giống như đỏ lên, ho khan che dấu một chút, “Lâu rồi chưa từng gần nước, tắm một cái rất là thoải mái đúng không?” Hai chữ cuối cùng này hiển nhiên là nói với Thất Tử, ngữ điệu có chút dương cao, giống như có vài phần cảnh cáo.

Thất Tử kinh ngạc, vội vàng nhẹ gật đầu.

“Tắm một cái rất thoải mái hay sao? Ta thấy là lúc ngâm trong bồn tắm hưởng thụ thêm phục vụ rất thoải mái đúng không?”  Trong nội tâm nàng âm thầm nói hết lần này tới lần khác hai tên này xem ra giặt rửa rất sạch sẽ, dù là trải qua chuyện xấu gì, trên người cũng không có chút mùi nào.

Aizz, nam nhân a. Nàng đem một quả Hải Táng cuối cùng ném cho Thất Tử, đứng lên rời đi. Thứ này thật sự là ăn ngon, nếu như phơi nắng thành quả Hải Táng đem vận chuyển đến địa khu đất liền, khẳng định cũng rất được hoan nghênh.

Với cước trình của ba người bọn họ, thành Khách Thập Nạp dù có lớn gấp năm sáu lần, cũng đi rất nhanh đến thành bắc. Đoạn đường này Ninh Tiểu Nhàn luôn cảm thấy có chút kỳ quái, Thất Tử giống như là cố ý đi chậm lại nửa bước, đi cùng với Đồ Tẫn. Có khi hai người còn liếc nhìn nhau, như là có chung bí mật gì. Hiện tại nàng thường có thói quen mở rộng Thần Niệm, bởi vậy mọi cử động của hai người ở sau lưng đều bị thu hết vào mắt.

Phải biết, lúc trước Đồ Tẫn rống một cái chấn hồn mà Thất Tử bị bắt được. Trong nội tâm đối với hắn một mực không cam lòng, tuy bọn họ đều dốc sức vì Ninh Tiểu Nhàn, nhưng quan hệ không thể nào hòa hợp. Hôm nay, đổi tính rồi sao?

Nàng đem cái hoài nghi này nói với Trường Thiên. Cùng Kỳ bật cười một tiếng: “Còn có cái gì so với việc cùng ở một chỗ bao kỹ nữ, càng có thể tăng tiến tình hữu nghị giữa nam nhân?”

Vừa lúc A Ly ở bên cạnh chạy đuổi theo một con quay trên đất, nghe vậy ngạc nhiên nói: “Lô tử, cái gì gọi là đi bao kỹ nữ? Sau khi Ninh Vũ ca ca trở về, ta có thể cùng hắn đi đến đó sao?”
Ninh Tiểu Nhàn cực kỳ lúng túng, Trường Thiên nhẹ nhàng ho một tiếng, Cùng Kỳ vội tranh thủ thời gian nói hươu nói vượn lảng tránh đi.

Nhóm người Ninh Tiểu Nhàn vừa đến thành bắc, liền biết rõ Hòa Lão Tứ đối với tiểu tình nhân này của hắn thật đúng là yêu thương vô cùng. Ở đây lưng dựa vào hóa nham cực lớn chắn được gió lớn, cho nên vòi rồng sa mạc thổi không vào, mà trước núi còn có ốc đảo vạn khoảnh sóng xanh có thể thưởng thức.  Tuy nhà lầu ở đây đều dùng đất vàng nung gạch che lại bốn phía, nhưng phần lớn thảm thực vật dấu ở bên trong đám cây đều tươi tốt. Nhìn con đường sạch sẽ cũng biết có người chuyên quét dọn, đây chính là một mỹ cảnh Giang Nam thu nhỏ, quan trọng nhất là, tại đây trị an thoạt nhìn cũng không tệ, ít nhất ở vùng đất hỗn loạn như thành Khách Thập Nạp thế này là rất đáng quý rồi.

Kiểu trạch đình lưng dựa núi trước mặt là hồ này, ở thành Khách Thập Nạp giá cả đều không thấp chút nào, hơn nữa kiểu này ở khắp địa khu thành bắc ở vào chỗ hạ phong. Hẳn là phú hộ giàu có ở chỗ này. Thật giống như những gia đình ở tại Bắc Kinh trong top năm top ba có thể làm cho rất nhiều dân chúng hâm mộ đến tròng mắt đều muốn rớt xuống.

Bọn họ vừa đứng bên ngoài nơi Hòa Lão Tứ kim ốc tàng kiều, Trường Thiên cảm thụ một chút khí tức trong nội viện, đến gần: “Hắn còn chưa trở về, trong sân chỉ có một người.”

Nàng nghe vậy cười cười, nhẹ nhàng tiến lên gõ cửa đại môn—bọn họ là tới tìm người gây chuyện, không phải trộm đồ, không cần từ ngoài tường nhảy vào. Mới gõ ba cái, đại môn két.. một tiếng bị mở ra, một tiểu cô nương sắc mặt đỏ bừng cười dịu dàng mà mở miệng nói: “Hôm nay làm sao mà ngươi đến trước thời gian…vậy hả?”

Nàng vốn là mở cửa muốn nhào lên, hai tay đều giơ lên rồi, lại cứ thế mà ngừng ở giữa không trung, hiển nhiên nhìn thấy người tới không phải là nam chủ nhân của cái phòng này.

Ninh Tiểu Nhàn cũng trừng lớn mắt, trong nội tâm thầm mắng một tiếng: “Tên Hòa Lão Tứ này cũng quá không biết xấu hổ, vậy mà trâu già gặm cỏ non quá đi!”

Tiểu cô nương trước mắt này mặc dù mặt coi như phù dung mày như liễu, là một tiểu mỹ nhân, nhưng cũng chỉ mười lăm, mười sáu tuổi, ngay cả mặt mày cũng chưa hoàn toàn nảy nở!  Ninh Tiểu Nhàn sẽ không phán đoán sai thân phận của nàng, bởi vì tiểu cô nương này đã mở mặt, tóc chải thành một búi tóc kiểu phụ nhân ở sau đầu, đã không phải là cách ăn mặc của thiếu nữ. Tầm tuổi này của nàng ta, đem làm cháu cố gái của Hòa Lão Tứ cũng được rồi, hắn đối với tiểu nữ oa trẻ non này mà cũng hạ thủ được!

Tiểu cô nương này nhìn qua hai nam một nữ trước mắt, nghi hoặc nói: “Các ngươi tìm ai?”
Ninh Tiểu Nhàn mỉm cười một cái: “Muội muội, chúng ta tới tìm Hòa Lão Tứ!”

Tiểu cô nương biến sắc, trên tay dùng lực muốn đóng cửa lại. Đương nhiên, cái cửa này tơ vân bất động, nàng cả kinh lui về sau hai bước, cảnh giác nói: “Các ngươi rốt cuộc là ai? Đừng nói là bằng hữu của hắn, hắn không có mang bạn bè đến thăm, ta cũng không nghe qua có người gọi hắn là Hòa Lão Tứ!”

Nha đầu kia tuy còn trẻ tuổi, nhưng cũng không dễ gạt gẫm. Ba người Ninh Tiểu Nhàn nhẹ nhàng bước vào tiểu viện, cửa tự động đóng lại, trong tay Đồ Tẫn dần dần ngưng tụ một đoàn hắc khí hướng tiểu cô nương trước mặt thi triển, Ninh Tiểu Nhàn ngăn cản hắn: “Đây là người vô tội, không chịu được đau đớn lúc ngươi thi thuật mang đến.” Nếu như ở Hoa Hạ, tiểu cô nương tuổi này còn đang ở trong nhà hưởng thụ cha mẹ yêu thương. Nha đầu kia không có đắc tội nàng, nàng cũng không muốn phóng độc thủ loạn.

Liên lụy người vô tội vào trong cuộc là điều nàng không muốn nhất, nhưng mà nếu đã không thể không làm, đành phải để cho tiểu cô nương này thoải mái chút ít.

Đáng tiếc tiểu nữ hài đối diện căn bản không hiểu ý nghĩ của nàng, mặt đầy cảnh giác nhìn bọn người trước mắt: “Nhanh chóng rời đi, nếu không ta sẽ kêu người đến.”

Ninh Tiểu Nhàn thở dài: “Kêu a, ta đã ở chỗ này bày ra kết giới, dù ngươi kêu rách cổ họng, cũng không có người đến cứu ngươi đâu.” Nàng thật không có nghĩ tới có một ngày sẽ đối với một nữ hài tử nói ra câu tiêu chuẩn của thiếu niên hư hỏng này, “Nếu ta là ngươi, sẽ thông minh mà có hỏi có đáp, để không bị thương tổn… Ngươi tên là gì?”

Tiểu cô nương: “….”

Ninh Tiểu Nhàn: “lúc nào Hòa Lão Tứ sẽ trở về?”

Tiểu cô nương dùng sức trừng mắt nhìn nàng, không nói lời nào.

Nàng thay đổi câu hỏi: “Hòa Lão Tứ đã bao lâu không có trở về rồi hả?”

Trả lời nàng vẫn là một mảnh trầm mặc. Đồ Tẫn nhịn không được nói: “Hãy để cho ta động thủ đi, đợi chờ như vậy quá chậm trễ thời gian. Món đồ kia có khi đã bán ra ngoài rồi.”

Ninh Tiểu Nhàn đi một vòng trong nội viện, nhìn chung quanh một lần, bỗng nhiên cười nói: “Không sao, bây giờ đã là sáu giờ chiều, không đến hai khắc nữa, Hòa Lão Tứ tất nhiên sẽ trở về.”
Lời vừa nói ra,ngay cả Trường Thiên đều hiếu kỳ, nàng làm sao mà thấy được điều này.

Nàng chỉ chỉ nóc nhà nói: “Trên khe hở nóc nhà mọc ra một gốc cây dong non, hiển nhiên là hạt giống bị gió thổi rơi ở chỗ này, xem chừng từ lúc mọc đến bây giờ khoản chừng gần hai tháng rồi. Ai cũng không để cây dong sinh trưởng ở trên nóc nhà mình, nếu không phòng ở đều bị bộ rễ chèn phá. Hết lần này tới lần khác nó sinh trưởng ở địa phương này, tiểu cô nương căn bản với không tới nên nhổ không được, chỉ có chờ Hòa Lão Tứ trở về mới có thể nhổ, cho nên chí ít có hắn hai tháng chưa từng trở về rồi.”

Nàng lại nhìn một chút bộ dạng cô nương ở trong phòng đề phòng bọn hắn như đề phòng cướp vậy, ánh mắt nhìn như tùy ý, lại làm cho đối phương nhịn không được thoáng co rúm lại một phát. “Quần áo và trang sức trên người tiểu cô nương này, mỗi một kiện thoạt nhìn kiểu dáng đều có chút bình thường, có phải các ngươi cảm thấy nhiều nhất là chất liệu thoải mái mà thôi đúng không?”

Mấy nam nhân đều gật đầu, Trường Thiên nhớ tới nàng không thấy mình gật đầu, vì vậy nhẹ “Ừ” một tiếng.

“Đàn ông các ngươi đối với cái này thật sự là thất khiếu thông lục khiếu- aizz, dốt đặc cán mai.” Nàng thuộc như lòng bàn tay nói “Cái váy ngắn màu xanh nhạt trên người nàng, là kiểu dáng nổi danh nhất năm trước của hiệu may Hồ Gấm Hiên ở Trung Châu, chất liệu vô cùng đặc biệt, ba màu thay đổi dần, khác nhau ở góc độ nhìn sang, bộ y phục này màu sắc không giống nhau. Nghe nói tằm nhả ra loại tơ này, là do điếm trang dùng bí pháp nuôi nấng ra, duy nhất chỉ một chỗ bá, không còn chi nhánh. Riêng cái váy xanh nhạt này, giá trị đã trên ba ngàn lượng bạc.”

“Lại nói túi thơm trên người nàng sử dụng.” Nàng nhẹ nhàng hít hà, “Hương thơm thanh nhã, còn có một ít hương khí quả ích mẫu, nên ta biết rõ tiệm bán hương này, chỉ có một cửa hàng  “Niệm Phương Hoa”  ở Bình Viễn Châu mới có thể dùng quả ích mẫu thêm Long Tiên Hương để chế hương. Chỉ một lọ nhỏ như ngón tay út, giá đị đã hơn bốn trăm lượng bạc rồi.”

“Càng không đề cập đến trang sức, vòng cổ, hài, nhìn như bình thường, nhưng kì thực giá trị rất xa xỉ, xem ra Hòa Lão Tứ đối với nàng quả là thật tâm sủng ái.” Nàng chuyển hướng tiểu cô nương, mỉm cười, “Nhưng mà có thể hắn đối với ngươi không hoàn toàn yên tâm. Trên người của ngươi kiểu dáng váy ngắn này khá cũ, thích hợp cho phụ nhân trung niên, xem ra đa số thời gian hắn đều đi bên ngoài, sợ ngươi ăn mặc quá xinh đẹp sẽ ra ngoài câu người.”

Mấy đại nam nhân đều không lên tiếng, không ngờ cách ăn mặc bình thường của một nữ nhân, còn có nhiều chú ý như vậy.

“Hôm nay Hòa Lão Tứ tiến vào thành Khách Thập Nạp, tất nhiên trước hết đi làm nhiệm vụ Phó Vân Tường nhắn nhủ, chúng ta đuổi tới lại chỉ muộn hơn bọn Tiên Phỉ đó nửa canh giờ . Hắn đã hơn hai tháng chưa có trở về, bất luận là ai để tiểu mỹ nhân như vậy trong nhà, đều quy tâm giống như mũi tên vậy. Cho nên, nếu như không có gì ngoài ý muốn, lúc mặt trời lặn hắn sẽ gấp trở về rồi.”

“Lại nhìn bài trí trong phòng nội viện này, không có gì đặc biệt, đều là người nhà trung bình thường dùng, nhưng mỗi thứ đều bày ở vị trí thỏa đáng, khỏi cần nói, đó là một trận pháp rồi, mặc dù đối với chúng ta vô dụng, nhưng đề phòng bọn đạo chích lại dư xài. Hơn nữa lấy bản lãnh của Hòa Lão Tứ, đem nơi này trải vàng son lộng lẫy cũng không phải việc khó, sở dĩ hắn không làm như vậy, chỉ là không hi vọng tiền tài lộ ra ngoài, làm cho ngươi không tất yếu bị tổn thương mà thôi.”

Nàng khẽ thở dài, tổng kết nói: “Hòa Lão Tứ đối với ngươi, quả thật chân tâm thật ý.”

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion15 Comments

  1. Trùi! Tiểu lão bà này của Hoà Lão Tứ quả thật được yêu chìu nâng niu đến đáng sợ luôn á nha. Mà mắt nhìn người phán đoán sự vật của Nhàn tỷ cũng quá cao thâm rồi, mấy nam nhân kia hẳn sẽ phải ngỡ ngàng thán phục thôi!
    Cảm ơn các nàng nhiều lắm nhé!

  2. Haiz… ở đây mà còn gặp vị Trần sư huynh cùng vị sư muội nào đó lẽo đẽo theo sau mà không phải Sầm sư muội là thấy rùi đấy… vậy mà hùi xưa Sầm sư muội còn bảo vệ hắn ta… không bít Sầm sư muội ở ngóc ngách nào rùi ah… có bít được vị sư huynh này đang làm gì không đây… mà ông Đồ Tẫn và Thất Tử đi bao kỹ nữ hay sao mà mặt ai cũng đỏ hết vậy… từ không ưa nhau mà giờ đây như tri kỷ í nhỉ… hihi… lần này mấy vị nam nhân sẽ có nhận thức cao và mở rộng tầm mắt với Nhàn tỷ à nha ^^… Nhàn tỷ sao giống như thám tử í… nhìn qua một cái là suy luận như phim lun ^^… thank nhóm editor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  3. Hôm nay Ninh Tiểu Nhàn học làm thám tử điều tra vụ án. Chĩ từ cách ăn mặc trang sức đơn giản trên người tiểu cô nương mà Ninh Tiểu Nhàn đã suy đoán ra được mối quan hệ và tình cảm của Hòa lão tứ và tiểu cô nương đó.
    Đồ Tẫn và Thất tử không biết đã trải qua chuyện gì cùng nhau mà coi bộ hợp nhau dữ nha. Thất tử còn đỏ mặt nữa, chắc là làm chuyện gì mờ ám đây. Âm Cửu U ác độc quá vì để khôi phục pháp lực mà gây dịch bệnh không biết có ai ngăn cản được dịch bệnh này.
    Cảm ơn editor

  4. Ninh tỷ quan sát còn hơn conan luôn , Xuất sắc quá trời. Hóng cháp mới để coi Hoà lão tứ trở về chuyện gì sẽ xẩy ra đây ;71 ;41

  5. Chương này chưa có gì đặc sắc, nhưng chương sau dự là sẽ có cảnh núp góc tường nghe ngóng 1 màn khiến người xem đỏ mặt của Hoà lão tứ và tiểu lão bà của lão í. Buồn cười bạn nhỏ Thất tử, lần đầu tiên dc nữ nhân phục vụ nên xấu hổ a
    Hóng chương tiếp. Lâu lâu lại vào thăm lầu xem các nàng post chương mới chưa í. Yêu các nàng lắm luôn

  6. Đỗ tẫn làm hư tiểu thất tử nhà ta rồi… Nhưng mà biểu hiện gương mặt của cả 2 làm ta thấy đáng yêu quá…
    Tâm tư nữ nhân đung là luôn nhạy bén. TN quan sát suy luận quá tốt cứ như là thám tử tài ba đang tra 1 vụ án ấy. Từ những cái nhỏ nhặt không ai để ý mà đoán trúng phóc tâm tư mỹ nhân của Hoà lão tứ. Mà cái.tên này cũng gặm cỏ non quá đi, cô nương ngta mới 15-16 thôi mà…
    TN tâm tư nhạy bén thế này, sau này TT ca mà nhỡ có gì mờ ám với ai chắc k thoát nổi mắt TN nhà ta rồi ( ta chỉ là ví dụ thôi nha, đừng gạch đá )
    Cảm ơn các edictor nhé

  7. Bệnh dịch lan truyền đến chóng mặt không ngờ lại là chủ ý của Cửu Âm U. Hắn mới thoát ra ngoài được mấy ngày mà đã gieo bao nhiêu mầm họa cho nhân gian không biết nếu hắn mạnh như xưa thì nhân loại sẽ khốn khổ thế nào.

  8. Ôi Thất Tử cứ tưởng phiêu bạt giang hồ thế nào ai ngờ chưa nếm mùi đời, mới vào phòng tắm hơi được phục vụ đặc biệt mà đỏ cả mặt…haha… ;94
    Không ngờ Hòa Lão Tứ nuôi tiểu tình nhân này hết lòng thật, về tiền bạc, về tính toán bảo vệ trong những ngày hắn không có ở đấy. Mong giằng sẽ được việc.
    Âm Cửu U quả nhiên là yêu mà của thế giới phải diệt, vì tu vi của mình mà khiến không biết bao nhiêu người chết.
    Thanks các nàng đã edit.

  9. Trần Thanh Hằng

    Moá..Âm Cửu U này đúng là đại hoạ mà..@.@..cơ mà sao bệnh dịch lại lan tràn nhưng lại ko chết người nhỉ??? Hay là vì muốn duy trì hồn phách chơf thời cơ??? Chẹp chẹp.. trường thiên ca phải nhanh chóng ra ngoài thôi chứ mợ Nhàn ko phải là đối thủ ahhh

  10. chị đi cướp hay là đi giúp người ta nên duyên vậy hả trời. phân tích đồ dùng trong nhà đến cả trang sức quần áo như vậy chắc cũng chỉ có chị thui

  11. Thất Tử / Thất tử
    đi đường vãng chú ý ————> vãng lai??
    Sa Thông / Sa thông
    Quả hải tang / quả Hải Táng
    “Ừ,sau đó?”
    trong kẽ rang nặn ra ————-> răng
    phẩu thuật thẩm mỹ ————-> phẫu
    làm sao dấu diếm —————-> giấu
    2500 mạng tính mạng con người
    châu âu / châu Âu
    là ai bị gian giữ ——————-> giam
    Cực Âm Chi Địa / Cực Âm chi địa
    Tiên Phỉ / tiên phỉ / Tiên phỉ
    Thang Trì quán,đúng lúc
    Hòa lão tứ / Hòa Lão Tứ
    tình nhân xinh đep —————-> đẹp
    vừa nói ra,ngay cả
    chí ít có hắn hai tháng chưa từng
    một chỗ bá, không —————-> bán
    Phó Vân Trường / Phó Vân Tường
    =====================================================================
    Ax … năng lực quan sát và phân tích của TN phải khiến ta bội phục a!! Chỉ nhìn tới nhìn lui đã vậy rồi, mà TN còn phải 1 đường bôn ba hành tẩu, vậy mà quá rành mỗi sản phẩm là ở đâu, khi nào ra, chỗ nào bán a, quá giỏi!!
    Ko biết HLT này bao nhiêu tuổi =_= nhưng có thể tu vi Nguyên Anh sau Phó VT để làm phó đầu não của Tiên Phỉ thì quả là … ko ít tuổi =_=
    ĐT dạy hư 7T rồi!!!!! Aaaa… ĐT hư hỏng aaa, ko phải ngươi có cái tiên cô gì trong lòng sao, ko phải ngươi quyết tìm được nàng sao, sao bây giờ ngươi lại như vậy!!!! Còn dạy hư 7T của chúng ta nữa >”<!!!

  12. lúc Đồ Tẫn và Thất Tử đi vào nhà tắm dò la tin tức của Hòa Lão Tứ thì Ninh Tiểu Nhàn kiếm quán nào đó ngồi. Gặp lại người cũ, không nhớ gặp hắn ở đâu rồi, nhờ Trường thiên gợi ý, Nhàn tỷ mới nhớ ra là gặp trong rừng rậm hắn hạ xuân dược Sầm sư muội của hắn, Nhàn tỷ còn trêu Trường Thiên là không biết nhớ bản mặt hắn hay là nhớ Sầm sư muội da trắng eo thon, làm Trường Thiên giận :D :D
    dịch bệnh tràn lan là do Âm Cửu U, giam giữ 1 vạn năm hồn lực suy kiệt cần một lượng sinh hồn lớn để bổ sung năng lượng.
    Giờ trước tiên Ninh Tiểu Nhàn phải tìm cho được Phân Quang Kính để tìm ra Âm Cửu U đã

  13. Phải kiếm cho được Phân Quang Kính để tìm được Âm Cửu U mà ngăn chặn dịch bệnh chứ dịch bệnh lan truyền quá nhanh rồi. ;14
    Đỗ Tần đã dạy hư Thất tử của ta rồi. Oa! Người ta vẫn còn là thiếu niên á nha ;54 Nhàn tỷ cần phải chấn chỉnh lại mới được ;96

  14. Êu, kinh ngiệm là cứ thấy nhân vật nào gặp Tiểu Nhàn vài lần thì chỉ sợ là sẽ có chuyện xảy ra cho xem.
    Không ngờ Tiểu Nhàn bình thường có vẻ cà lơ phất phơ vậy mà cũbg quan sát tỉ mỉ quá chứ, lại phân tícg rất hợp lí nữa. Làm người ta kinh ngạc qía

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close