Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q06- Chương 313+314

21

Chương 313: Nên thêm chút nhân thủ

Edit: Hoa Vô Tử

Beta: Tiểu Tuyền

Khuôn mặt bình tĩnh của tu sĩ này chợt vặn vẹo, toàn thân bắt đầu run rẩy co quắp  giống như đang sốt. Nhưng chỉ vẻn vẹn mấy giây sau, nét mặt của hắn đã bình tĩnh trở lại, hai mắt mở ra, trong nháy mắt có ánh sáng tím chợt lóe lên, đồng tử một lần nữa biến trở về màu đen.

Phân thân của Đồ Tẫn thành công chiếm cứ thân thể này, đem hồn phách nguyên chủ áp chế đến gốc trong cùng nhất của thức hải. hắn đưa tay chân ra cố gắng thích ứng thân thể mới, đúng lúc này có người đẩy cửa tiến vào, thấy được cử động của hắn khẽ giật mình nói: “Ngươi đang làm cái gì?”

“Không có gì, giãn gân cốt thôi, vài ngày không hoạt động rồi.” Hắn không chút hoang mang thu hồi quyền cước, “Chuyện gì?”

“Phù chú trong tay mọi người đã dùng hết rồi, Phó lão đại nhắn nhủ tái luyện một ít đi, ngươi nhanh lên động thủ một chút đi, chỉ nửa canh giờ nữa chúng ta sẽ rời khỏi đây, tránh cho Phái Tuyền Cơ tìm tới tận cửa.”
“Đã biết.” Hắn dường như lấy bộ dáng thân thể chủ nhân miễn cưỡng  mà lên tiếng.

Bên ngoài nơi trú quân, Đồ Tẫn thu lại khí tức nhếch miệng cười cười, quay người đi ra. Lúc còn ở Hóa Thần Kỳ, hắn chỉ có thể phân ra hai phân thân, mà bây giờ sau khi tấn chức Đại Thừa kỳ, hắn đã có thể hóa ra ba bốn phân thân hồn phách rồi, hơn nữa dùng một cái phân thân trong đó đi áp chế thần hồn tu sĩ Kim Đan kỳ cũng không uổng phí quá nhiều khí lực.

Đợi sau khi phân thân thu thập tình báo đầy đủ thì sẽ đi tìm bản thể Đồ Tẫn báo cáo.

Ở bên trong Thần Ma ngục, Ninh Tiểu Nhàn đang cùng Trường Thiên nghiên cứu tin tức mới vừa đến tay. Tin tức này của Tề Tam Bàn Tử ở thành Ô Đà, thông qua địa âm đồng tử phát tới đây.

Từ sau khi nàng rời khỏi thành Ô Đà, Tề Tam nhi buôn bán càng làm càng lớn. ở bên trong mấy lần đưa tin vãng lai, hắn đã báo cáo với Ninh Tiểu Nhàn  trước đó  Tiên An không chỉ giết chết đại bá cùng Tề nhị, cũng vận dụng không ít thủ đoạn một mực khống chế Tề gia trong tay. Cùng lúc đó, hắn mua mảng lớn ruộng lớn, chuẩn bị mô hình chăn nuôi ao cá, nguyên bản trên đỉnh núi sắp sửa thu hoạch giống khác rồi.

Ninh Tiểu Nhàn căn bản không sợ người khác rập khuôn hình thức này,  bởi vì  nàng lấy chút giống cây dâu giao cho Tức Nhưỡng cải tiến. Lấy đặc tính thần thổ của Tức Nhưỡng, hạt giống thực vật trồng ra được có hiệu lực gia tăng hơn gấp 10 lần so với bình thường. Nàng đã thí nghiệm qua, lá dâu mới trồng ra cho tằm cưng ăn, lần thứ hai  kết xuất được cái kén bên trên mỗi một cái kén tơ đều ẩn hiện hào quang,  mà lại nhẹ như không có gì. Nàng không cần thử lại đã biết rõ. Ươm ra tơ tằm nhất định phẩm chất bất phàm. Nàng đã muốn Tề Bàn Tử đem loại tơ tằm dệt ra sa tanh gọi là “Thiên gấm”, ý là thiên công sở đắc.

Kì diệu nhất chính là, loại cây dâu này không cách nào chiết cây, cũng không cách nào kết hạt đấy. Sau khi nhóm cây dâu này chết đi, chỉ có Tức Nhưỡng mới có thể tạo ra hạt  mới. Cho dù người khác có thể nhìn ra được chỗ tốt của mô hình trồng dâu nuôi cá, tơ nuôi ra làm sao có thể so sánh với tơ tằm của Tề Bàn Tử?

Tề Bàn Tử cũng không có nhàn rỗi, hắn và Đặng Hạo của thương đội Vân Hổ đã liên hệ được. Hai người ước định, mùa đông năm nay gặp mặt ở thành Ô Đà, Đặng Hạo sẽ đem qua con đường thương đội đi về phía tây thành Ô Đà với tư cách đường thương đội phải qua, đợi đợt thiên gấm mới sản xuất ra thì thông qua thương đội vận chuyển đi các nơi.

Tiếp đó,tin tức bệnh dịch lan tràn khắp các nơi. Thành Ô Đà chỉ là thành thị quy mô trung đẳng, lần này còn không có bị ảnh hưởng đến, nhưng con đường tin tức Tề Bàn Tử đưa đến miêu tả chứng bệnh cùng với chỗ Phó Vân Tường thuật không khác mấy.

Nhưng mà,  lần này Bàn Tử gửi tin tức lại là tố khổ cầu viện binh:

Chuyện thứ nhất là đội hàng Tề Tam Nhi ở tại Bản Châu hai lần gặp bọn cướp, tổn thất không nhỏ. Kiểu giao dịch ở trong châu nội thành này, thường do thương gia tự phái đội xuất phát, không dùng đến thương đội cỡ lớn. Hóa đội bình thường cũng mướn không ít cao thủ, nhưng việc đi thương này vốn phải chịu nguy hiểm lớn lao. Tề Tam Nhi  có thể nói  vận khí cực không tốt, hàng hóa bị cướp đi còn bị tổn thất bốn năm nhân  mạng, tiền an ủi chăm sóc người chết,  mất cả chỉ lẫn chài hơn bảy vạn lượng bạc không nói, còn bị thâm vốn hơn mấy ngàn lượng bạc trắng.

Bàn Tử nhận được hai tin tức này, tức giận đến cơm ăn không vô. Bên miệng nổi lên bốn năm cái mụn nước, vóc người tròn vo cũng gầy đi bốn năm cân.

Chuyện thứ hai, giống cây dâu trải qua cải tiến mọc cực nhanh, đánh giá không quá hai tháng sẽ hoàn toàn trưởng thành, đến lúc đó ngư nghiệp dâu tằm bên ngoài thành Ô Đà có thể vận tác bình thường rồi. Bàn Tử muốn trong lúc này, trước tiên ở phụ cận sáu tòa thành thị  mở ra mười nhà cửa hàng vải, cửa hiệu mặt tiền cũng đã coi được rồi, chỉ đợi bạc đến giao tiền đặt cọc. Đây vốn là lão bản của Tề gia, hắn tất nhiên là quen thuộc, có thể đồng thời mở ra mười nhà thành phẩm không thấp, hiện tại hắn lại bao xuống mảng lớn ruộng nước, đúng là bạc ào ào chảy ra ngoài, thời khắc mấu chốt tiền lời còn chưa có thì trong tay nào có tiền mặt?

Hắn nhớ tới Ninh Tiểu Nhàn đã từng nói qua, Biền Châu có một ngân hàng tư nhân đổi họ Ninh, vì vậy gửi tin tức để mượn tiền, dùng cũng là tín vật Ninh Tiểu Nhàn lưu lại, kết quả bị đối phương không lưu tình chút nào mà cự tuyệt, lý do là nhà ngân hàng tư nhân này từ sau khi bị Mịch La giao cho Ninh Tiểu Nhàn quản lý, đại chưởng quỹ trước kia đã vung tay không làm, hiện trong trang ở tình trạng quần long vô thủ. Tề Tam Nhi cho dù mang theo tín vật đích thân của Ninh Tiểu Nhàn đến cũng căn bản không có người có quyền để cho hắn lấy tiền ra.

Ninh Tiểu Nhàn nhìn đến đây, chỉ cảm thấy cơn giận từ đáy lòng từ từ bốc lên.

Thủ hạ của nhà ngân hàng tư nhân dưới tay Mịch La luôn đối với mệnh lệnh của hắn không dám không theo, nào biết được sau khi chuyển cho nàng, bởi vì Ninh Tiểu Nhàn căn bản không rảnh phân thân đi Biền Châu quản lý, một đoạn thời gian ngắn như vậy nhà ngân hàng này bị đại chưởng quỹ chui chỗ trống. Nàng dùng đầu gối suy nghĩ cũng biết trước  khi đại chưởng quỹ  rời đi, khẳng định động tay động chân ở trong trương mục ngân hàng tư nhân, không biết cuốn đi bao nhiêu công  khoản ( tiền của công).

Phải biết, đây cũng đều là tiền của nàng! Bất luận cái gì dám với tay vào miệng túi của nàng trộm tiền đều sẽ bị băm mất!

Trường Thiên an vị ở trước mặt nàng nhàn nhã pha trà, nhìn nha đầu kia sắc mặt trở nên tái nhợt, trong mắt cũng toát ra hào quang xanh mơn mởn, cảm thấy cực kỳ thú vị. “Nàng định làm như thế nào?” Hắn hớp một ngụm trà ngon. Ừm, thật sự là trà ngon, nếu như có thể công khai bán, chắc hẳn linh thạch thu nhập sẽ liên tục không ngừng.

Ninh Tiểu Nhàng đau lòng bạc của mình một hồi lâu, rốt cục cũng chầm chậm bình tĩnh trở lại, không hề tốn hơi thừa lời: “Tề Bàn Tử gặp phiền toái, điểm thứ nhất ở chỗ hắn là phàm nhân, cho dù cách tính toán buôn bán được, nhưng không chỉ nói bọn cướp, gặp phải tiên yêu cũng vô kế khả thi. Điểm này là ta sơ sót, chỉ cần hắn bán mạng cho ta, lại không để cho hắn điều  kiện phân phối tương ứng.” Nàng thở dài, “Nói cho cùng, là nhân thủ chúng ta không đủ ah.” Nếu như nàng có thể sử dụng tài nguyên nhiều một chút, cũng không trở thành nghèo rớt mồng tơi giật gấu vá vai như vậy.

Trường Thiên chậm rãi giương mắt nhìn về phía nàng: “Nàng cảm thấy, chúng ta nhân thủ thật sự không đủ?”

Hắn có hàm ý khác! Ninh Tiểu Nhàn trừng  mắt nhìn đáy mắt trong đôi mắt tĩnh mịch kia có một tia vui vẻ, trừng thật lâu đột nhiên mình cũng nở nụ cười:

“Chàng nói không sai, chúng ta có lẽ có rất nhiều nhân thủ mới đúng. Ta thực ngốc,  trông coi bảo sơn vô ích mà không hiểu rõ mình!”

Nha đầu của hắn vẫn giảo hoạt như vậy. Trong nội tâm Trường Thiên thầm khen một tiếng, quay đầu nhìn Ninh Vũ, thấy hắn cũng giống như có điều ngộ ra, trên mặt lộ ra nụ cười ôn nhã.

Kế tiếp, Ninh Tiểu Nhàn đi  lên tầng thứ năm, trước chơi cùng A Ly trong chốc lát, mới đưa hạt giống Diệu Hương hoa lấy ra ném lên Tức Nhưỡng, phân phó nói: “Thúc chủng, lập tức.”

Tức Nhưỡng vui sướng mà nhận lấy hạt giống, đem nó bao lại ở bên trong tầng đất, sau đó nẩy mẩm,  đâm chồi, sinh cành, mọc lá, chỉ có trong tầm thời gian mười phút, một cây thực vật xanh mơn mởn cũng đã trưởng thành. Cây Diệu Hương hoa này không cao, chỉ tới vị trí trước ngực của nàng. Tức Nhưỡng theo yêu cầu của nàng  thúc cây thẳng đến khi nụ hoa treo đầy đầu cành mới ngừng lại được.

A Ly ở trong vườn này chơi vài ngày, nhưng mỗi một dạng linh thảo tốc độ thúc cây đều trải qua Ninh Vũ tính toán tinh vi, hiệu quả và lợi ích lớn nhất, tuyệt sẽ không nhanh chóng như hiện tại vậy, bởi vậy hiện tại nàng trừng mắt như nhìn thấy kỳ quan vậy, nhịn không được đưa tay sờ sờ nụ hoa, lẩm bẩm nói: “Thơm quá.”

Ninh Tiểu Nhàn muốn Tức Nhưỡng bồi dưỡng Diệu Hương Hoa nhanh như vậy chính là vì làm thí nghiệm. Nàng thò tay hái được mấy đóa, cười nói: “Đợi nó  nở rộ, hương sẽ càng thơm hơn gấp 10 lần lúc này.” Nụ hoa giữ hương mà không phát, đúng là chế hương cần thiết, nếu như nó nở rộ, thì quá mức hơn. Nàng mở ra phương thuốc cổ truyền chế hương Phó Vân Trường giao cho nàng, tỉ mỉ nhìn lại, càng xem càng nhíu mày.

“Trường Thiên, cái đơn thuốc này có lẽ không có vấn đề mới đúng, vì sao chế ra mùi hương lại là thối vậy?”

Trường Thiên thả ra thần niệm cuốn tờ giấy đi lên rồi xem xét nhiều lần cũng lâm vào trầm tư.

“Quản nó  làm gì, trước chế ra rồi nói sau.” Trong nội tâm nàng có một cách nghĩ, chỉ là có thể thực hiện hay không còn phải xem đơn thuốc này có hiệu lực hay không.

Muốn luyện ra mùi kỳ hương này, cần hơn ba mươi sáu vị dược liệu, tuy nhiên đều không quá quý giá, nhưng số lượng thật sự rất nhiều.

“Haaaa… Rõ ràng còn cần xạ hương mật gấu, may mắn chỗ ta có hàng tồn!” Nàng chiếu theo phương thuốc lấy 50 nụ hoa, nhắc Phúc Vũ đỉnh tới bắt đầu tinh luyện rồi! May mà nàng cùng nhau đi tới rất chú ý thu thập các loại linh thảo, kỳ thật, trong phòng trữ vật ở tầng thứ năm đều bị nàng chất đầy đồ vật. Phải biết Tủ Cách Lý để đó có dung lượng trữ vật cực lớn, muốn đem chúng chất đầy, Ninh Tiểu Nhàn có thể phí không ít tâm tư.

Một lò linh hương này, trọn vẹn luyện nửa canh giờ. Thời điểm mở lò, A Ly đứng gần nên trước mắt tối sầm, thiếu chút nữa bất tỉnh.

Thật sự thúi quá! Ninh Tiểu Nhàn nhớ tới ở bờ biển Hoa Họa nhìn thấy ngư dân phơi nắng hải sản, khi đó đã cảm thấy thối không chịu nổi, mà bây giờ nàng chế ra nước diệu hương hoa còn thối hơn gấp 10 lần!

Cái mùi thúi mãnh liệt như thế này, ngay cả Ninh Tiểu Nhàn đều đóng chặt hô hấp, vội vàng đem những vật thể màu đen cao này cất vào bình ngọc.

“Ninh tỷ tỷ, ta muốn đi xuống!” Bởi vì bịt mũi nên tiếng A Ly phát ra nồng đậm giọng mũi, sau đó xông về phía Truyền tống trận. Nàng không có thần thông như thế, không thể nín hơi quá lâu, nhưng nàng cảm thấy mình chỉ cần hít một hơi thì nhất định sẽ té xỉu đi.

Đã qua một phút đồng hồ, tầng thứ năm còn tràn ngập mùi hôi ngập trời. mùi vị kia bá đạo như thế, thật là kéo dài không tiêu tan ah, trên phương thuốc cổ truyền cũng không có nhắc nhở. Ninh Tiểu Nhàn khóc không ra nước mắt, đành phải để cho Trường Thiên phân phó Thần Ma ngục nổi lên gió lớn, thổi đi những khí thể đáng sợ này.

“Chàng cũng ngửi thấy được a?” Nàng hỏi Trường Thiên đã nhận được một tiếng “ừ” rất phiền muộn. Khứu giác của Trường Thiên so với nàng còn linh mẫn hơn gấp trăm lần, đoán chừng cũng bị độc hại không nhẹ.

“Ta cảm thấy được cái đơn thuốc này có thể thực hiện, sao lại thúi như vậy?” Nàng phiền não chết mất, mệnh lệnh Tức Nhưỡng thôi thúc một đóa Diệu Hương hoa. Đóa hoa non này cánh hoa nhanh chóng sinh sôi nở ra, vừa có màu đỏ tươi như máu rất rực rỡ, hấp dẫn, lại có vẻ trong trắng thuần khiết, mấu chốt nhất chính là, mùi của nó thật sự rất thơm, không chỉ thấm vào tim gan, còn làm cho người ngửi thấy tĩnh tâm di khí, ngay cả nhẹ vận hành khí quanh thân tốc độ đều đề cao hơn một cấp bậc.

Chương 314: Hiện tại

Nhóm tu sĩ cùng yêu quái đều điều tức nhập định, cũng không quá đáng là vì hấp thụ linh khí rời rạc trên không trung, tốc độ hấp thụ hơn phân nửa phải xem công pháp mà định ra. Mà mùi thơm Diệu Hương hoa có thể làm tốc độ hấp thụ tăng cao, chỉ riêng cái lợi ích này thì Diệu Hương hoa đối với tu sĩ mà nói là bảo bối khó mà có được. Chỉ tiếc, loại hoa này cứ mười năm mới có thể nở hoa một lần, mỗi lần không quá ba ngày, chu kỳ quá dài mà hoa kỳ quá ngắn.

Ninh Tiểu Nhàn chính là biết điểm này mới nảy sinh một ý niệm. Nàng có Tức Nhưỡng trương trợ, chu kỳ gì đó căn bản không phải vấn đề, nếu có thể lấy được hương hoa này, thì tiền đồ sẽ đại phóng quang minh hướng về phía nàng. Nhưng mà hiện tại con đường rộng lớn này vẫn bị mùi tanh tưởi ngăn chặn.

Nàng nhẹ nhàng vuốt ve đóa hoa, phát hiện tầng thứ năm to như vậy hoàn toàn bị hương hoa vây quanh. Hương khí bông hoa này thế mà nồng đậm đến vậy.

Nếu như để ở bên ngoài thì sẽ như thế nào? Trong đầu nàng đột nhiên hiện lên ý nghĩ này, vì vậy lách mình ra khỏi Thần Ma ngục.

Bọn hắn vốn đứng đặt chân ở trong một sơn cốc nho nhỏ. Nàng cầm đóa Diệu Hương hoa xuất hiện, mùi thơm bắt đầu khuếch tán về bốn phương tám hướng.

Bươm bướm phụ cận dày đặc trong rừng bắt đầu bay ra, bắt đầu là hai ba con, bốn năm con, sáu bảy con….

Nàng đem bông hoa nhẹ nhẹ đặt ở trên đồng cỏ.

Theo thời gian trôi qua, bươm bướm hướng về đây bay đến càng ngày càng nhiều, chủng loại cũng càng ngày càng kỳ lạ, nàng chỉ có thể miễn cưỡng nhận ra la quyên hồ điệp, kim ban uế phượng điệp, tam vĩ phượng điệp…., những loại khác nàng chưa gặp qua làm sao biết được. Lam, bạch, hồng, xanh, còn có  ngũ sắc đấy bay đầy trời hợp thành biển hoa chói mắt cực lớn, trải  bằng  cả nơi nguyên bản màu xanh đơn điệu này. Chỉ là cái biển hoa cấu thành người cũng không phải đóa hoa mà là côn trùng sống sờ sờ xinh đẹp.

Kỳ cảnh như vậy không thể bỏ qua, nàng mang A Ly từ trong Thần Ma ngục ra. Tiểu nữ hài làm sao được chứng kiến cảnh đẹp như vậy, kinh ngạc vài giây rồi cười khanh khách rồi bổ nhào vào đám hồ điệp. Nàng đi tới gần hồ điệp cùng thiêu thân, lập tức rào rào một mảng lớn bay lên không trung, xoay quanh cả buổi, đợi đến lúc nàng đi ra lại đáp xuống, đúng là đậu chung quanh đóa Diệu Hương hoa không đi.

Ninh Tiểu Nhàn hít sâu một hơi. Dù là trước kia tâm sự nặng nề, giờ phút này cũng đều ném ở một bên, ở sâu trong cốc ít ai lui tới này  thỏa thích cảm thụ kì tích biến hóa của sinh mệnh.

Nàng nhẹ nhàng  nhắm mắt lại.

Qua một hồi lâu, Trường Thiên nói bên tai nàng: “Có người đến, tu sĩ Hóa Thần kỳ.”
Bươm bướm bay về phía hương thơm, dị cảnh như vậy quả nhiên dẫn người đến. Một lát sau, có một giọng nói ôn hòa từ phía khác sơn cốc vang lên: “Sau khi vào thu, lại vẫn có thể nhìn thấy kỳ quan bầy hồ điệp bay múa, tiểu cô nương, đây là kiệt tác của ngươi sao?”
Nàng mở mắt ra,  cách một bầy sinh linh đầy trời có một bà lão áo trắng đang lẳng lặng đứng, tuy là tóc bạc, nhưng mặt vẫn trẻ, thực tế một đôi mắt ẩn chứa thần quang .

Ninh Tiểu Nhàn mỉm cười nói: “Bằng hữu đưa ta một đóa hoa, không nghĩ tới hương thơm như vậy.”

Bà lão này yên lặng nhìn bầy điệp trong chốc lát, cùng hình ảnh A Ly chạy nhảy trong bầy điệp, bỗng nhiên thở dài nói: “Cảnh sắc tuy đẹp, nhưng lại có chút tàn nhẫn. Những con bướm này nguyên bản có hi vọng sống đến đầu xuân sang năm, đóa hoa này của ngươi lại đưa bọn chúng từ trong giấc ngủ sâu tỉnh lại. Mùa đông này, chúng hơn phân nửa là chịu không qua được.” Nàng giơ tay chỉ mặt đất, “Ngươi xem.”

Ninh Tiểu Nhàn ngưng thần nhìn lại, quả nhiên thấy chung quanh Diệu Hương hoa rơi rất nhiều hồ điệp, màu sắc  mỹ tắc mỹ vị như vậy, ở trong thần trí của nàng cũng đã không còn sinh cơ rồi. Những sinh linh hồ điệp thiêu thân này, xuân  vũ mà thu điêu có rất nhiều nhưng mà tuổi thọ vẫn đươc một quý. Ở đây là tây bắc bộ Nam Chiêm bộ châu. Tuy nói mới vào tháng chín, trong gió đã có bảy phần cảm giác lạnh, người phàm cũng phải khoắc trường bào dày trên vai. Hồ điệp có thể sống đến bây giờ đều đã tìm xong chỗ ấm, chuẩn bị ngủ đông  đến  đầu xuân sang năm, giờ phút này ngửi thấy được hương hoa, lại liều lĩnh bay ra, ở đây trong gió thu lạnh rung đã tiêu hao hết thể lực.

Hương khí Diệu Hương hoa lại bá đạo đến như vậy, đem một tia sinh mệnh lực cuối cùng của những sinh linh này đều bức bách đi ra. Những vật nhỏ này, đến chết đều muốn cách nguồn hương càng gần càng tốt, một số hồ điệp trước khi chết còn đem ba cặp chân một mực cố định ở trên lá cây, không để cho mình bị gió thổi đi. Đều nói thiêu thân lao đầu vào lửa là tự diệt sinh cơ, ở đây trăm ngàn hồ điệp lao đầu vào hoa, đều đã dùng hết sức sống vốn có.

Nghĩ đến cũng đúng, hương hoa có thể giúp tu sĩ tăng lên tốc độ vận hành linh lực, như thế nào lại là phàm hương? Những tiểu sinh vật không có linh trí này, căn bản không cách nào chống cự hương thơm như vậy.

Nàng cũng như bà lão này yên lặng nhìn xem bươm bướm bay tán loạn, sau nửa ngày, nhưng lại nhoẻn miệng cười: “Lão phu nhân, lời ấy sai rồi.”

Lời nàng vừa nói ra, bà lão đối diện lập tức nhướng mày, ngược lại muốn nhìn tiểu cô nương này có cái gì nói ra. Chỉ nghe Ninh Tiểu Nhàn nói: “Đối tửu đương ca, nhân sinh có bao nhiêu? Thí dụ như sương mai, ngày đến thì biến mất. Những bươm bướm này tuy hôm nay đã hao hết sinh mệnh lực, hóa thành bụi đất, nhưng đã có thành tựu huy hoàng một ngày, sao có thể so với những ngày kéo dài hơi tàn trong mùa đông rét lạnh, cả ngày hoảng sợ chẳng biết lúc nào là điểm cuối cùng tốt hơn gấp trăm lần?”

“Thí dụ như cả đời ta tu tiên tu tâm, nói là chỉ tranh giành sớm chiều cũng không quá! Sống trên đời một ngày, tất nhiên phải quả cảm tiến về phía trước, há có thể học Bươm bướm này đần độn u mê, lo sợ sống qua ngày, khiến tim ta không được tươi sáng chứ?”

Quá khứ u ám làm cho người ta lún sâu, tương lai không rõ làm cho người e ngại. cho nên nàng không xoắn xuýt ở quá khứ, nàng không sợ hãi tương lai, nàng chỉ muốn sống thật tốt ở hiện tại.

Nàng chỉ cần hiện tại!

Bên trong tối tăm, nàng có chút hiểu rõ. Cái gì gọi là không chuyện vui mừng, không có chuyện buồn? Người không phải cỏ cây, cho dù là Thái Thượng, cũng thật sự vô tình sao? Chưa hẳn, chỉ có điều là thuyền chìm cạnh bờ ngàn vẫn có sinh cơ, mặc dù ngàn vạn người đều kiên định hướng về đạo lý như vậy.

Chỉ cần tâm bình thản, tuy là đom đóm cũng thực sự dám cùng trăng sáng tranh nhau phát sáng.

Trường Thiên giống như là có cảm giác, giọng nói trầm thấp mà khen: “Cô nương tốt.”

Bà lão đối diện sững sờ nhìn nàng, lại lướt qua nàng nhìn thấy nơi cực xa xôi, đã qua thật lâu mới thở dài: “Cô nương tốt, ta sống một bó lớn tuổi như vậy, lòng dạ lại không bình thản bằng một tiểu cô nương.”

Bà lay động quải trượng trong tay, đúng là không quan tâm Ninh Tiểu Nhàn, quay người cất bước đi. Bà giống như là buông xuống rất nhiều tâm sự, ngay cả bóng lưng còng xuống đều đứng thẳng lên chút ít. “Thí dụ như sương mai chỉ tranh sớm chiều. Hắc hắc, thí dụ như sương mai, chỉ tranh sớm chiều!” Nói xong lại toát ra ý vui mừng nhàn nhạt, người cũng đã đi ra ngoài hơn mười trượng.

Lúc Ninh Tiểu Nhàn từ trong suy nghĩ lui ra ngoài, lão thái bà này đã sớm không thấy tăm hơi. A ly lôi kéo góc áo của nàng nói: “Tỷ tỷ, đám bươm bướm đều mệt mỏi.” những sinh linh rơi vào đường viền Diệu Hương hoa ngày càng nhiều, A Ly tự nhiên cho rằng chúng mệt mỏi.

Ninh Tiểu Nhàn thở dài một hơi, đem Diệu Hương hoa thu vào. Đã biết đám bướm đối với loại hương khí này không có sức miễn dịch, lại tùy ý chúng lao vào hoa cũng không phải là ý cảnh mà là coi rẻ sinh mệnh. Quả nhiên Diệu Hương hoa vừa biến mất ở trong tay nàng, bầy hồ điệp mạn thiên phi vũ (bay đầy trời) thoáng như tỉnh mộng, chợt vù vù tứ tán bay đi, những cánh bướm như mộng ảo kia rất nhanh biến mất ở trong rừng cây cũng không còn nhìn thấy.

Diệu Hương hoa là đặc sản Bắc Cương, hồ điệp miền tây khó có thể kháng cự nó cũng không kỳ quái.

“Nha đầu, có thu hoạch không?” Trường Thiên thấp giọng hỏi nàng.

“Ừ, tâm pháp Thấy Mầm Biết Cây dường như lại tăng lên rồi, nhưng không có tiến bộ nhiều.”
“Không gấp. Thiên Nhân chi đạo có thể ngộ, nào có dễ dàng như vậy, cơ duyện ngộ tính thiếu một chữ cũng không được.” Hắn an ủi, nha đầu kia ngộ tính cao, mỗi lần đều có thể làm cho hắn chấn động.

“Số mệnh mình có thì cuối cùng sẽ có, nếu không có thì cũng chớ cưỡng cầu, ta biết rõ.” Nàng đã sớm từ trong cảnh giới huyễn hoặc khó hiểu lui ra, giờ phút này lập tức nhớ lại ước nguyện ban đầu lúc mình xuất ra Diệu Hương hoa, hưng phấn bừng bừng mà nghiên cứu. “Hương hoa này thật sự quá khoa trương, Trường Thiên, chàng thấy thế nào?”

Trường Thiên còn chưa lên tiếng, Ninh Vũ đã chen lời nói: “Tỷ, cái này nói không chừng là do Tức Nhưỡng tạo thành đấy.”
Nàng trừng mắt nhìn: “Có ý gì?”

Ninh Vũ nói: “Bản lãnh của Tức Nhưỡng là đem đặc tính của linh thảo phóng đại gấp 10 lần. Đặc điểm lớn nhất của Diệu Hương hoa là hương ah. Cho nên sau khi được Tức Nhưỡng thúc trồng, hương khí của nó nồng đậm hơn ít nhất 10 lần!”  Nếu nói là nghiên cứu về Tức Nhưỡng thì mười Ninh Tiểu Nhàn cũng không cản nổi hắn, đương nhiên hắn có quyền lên tiếng.

Có đạo lý. “Nói tiếp.”

“Cho nên ta đoán, cái phương thuốc cổ truyền kia trình tự tinh luyện có lẽ căn bản không có sai. Vấn đề là thiếu một nửa phương thuốc cổ truyền còn lại…”
“Cái này ta biết rõ, nói điểm chính!” Nàng không kiên nhẫn ngắt lời nói.

“Theo Phó Vân Tường miêu tả có thể biết rõ, Diệu Hương hoa bình thường để luyện ra thuốc mỡ rất thối, cũng tuyệt đối không có giống cái Tức Nhưỡng thúc trồng, luyện ra thối đến cực hạn kia. Cho nên suy đoán của ta là….”
“Vật cực tất phản! Hương qua đầu là thối, mùi thơm càng đậm đặc, vượt qua năng lực thừa nhận của khứu giác chúng ta, vậy thì ngược lại thối càng lợi hại rồi. Nửa dưới phương thuốc cổ truyền , có lẽ là nói cho mọi người thứ này phải pha loãng rồi mới có thể sử dụng!”

Nàng khó có thể tin: “Ngươi, ngươi nói là, cái thuốc mỡ này nhưng thật ra là hương đấy, chỉ là bởi vì bội số cô đặc quá cao cho nên mới thối không ngửi được như vậy?”

“Đúng vậy!”  Ninh Vũ càng nói càng tự tin, “Muốn nghiệm chứng cũng rất đơn giản, đem nó từng chút từng chút pha loãng ra, ngửi thử chẳng phải sẽ biết rồi sao?”

Nàng liếc mắt: “Ngươi nói đến nhẹ nhàng linh hoạt. Ngươi đến thử hương cho ta à?”

Kết quả bọn hắn ai cũng không có tự mình đến thử, mà là trong tầng thứ tư Thần Ma ngục mang ra một yêu trư Hóa Hình kỳ. Khứu giác heo cũng cực kỳ linh mẫn, không kém chó săn, Ninh Tiểu Nhàn càng hướng Yêu Trư này cam đoan, chỉ cần hắn chịu ngoan ngoãn hợp tác về sau sẽ để cho hắn ăn ít khổ một chút. Yêu trư này sảng khoái gật đầu đồng ý.

Hắn quá coi thường sự lợi hai của Diệu Hương cao. Ninh Tiểu Nhàn trước tiến nhập hình thức nín thở sau đó đen nguyên cao đưa cho Trư Yêu ngửi thử.

Bịch một tiếng, Trư Yêu miệng sùi bọt mép, rất dứt khoát mà ngất đi. Từ nơi này cũng có thể nhìn ra, mũi heo quả nhiên rất linh, ít nhất A Ly ngửi thấy nguyên cao này biểu hiện cũng không có khoa trương như vậy.

Nàng đem nguyên cao tiến hành pha loãng gấp năm lần. Trư Yêu toàn thân phát sốt như là bị cực hình nhưng lại không có bất tỉnh. Cái này rất quan trọng sơ bộ nói rõ Ninh Vũ phỏng đoán chính xác.

Pha loãng gấp hai mươi lần. Sau khi Trư Yêu ngửi thấy thì chạy như điên đến trong góc thống thống khoái khoái mà ói ra một hồi.

 

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion21 Comments

  1. Tiểu Nhàn kinh doanh ngày càng lớn mạnh nên vấn đề nhân thủ thân tín càng phải chú ý. Không biết Tiểu Nhàn chế ra thuốc mỡ thối định làm gì nhỉ

  2. Đỗ tẫn càng ngày càng lợi hại hơn rồi. Một lúc có thể phân ra 3,4 luồng thần hồn mà không vấn đề gì. Đúng là cảnh giới càng lên cao thì cành giỏi hơn gấp bội.
    Ngân hàng mịch la đưa cho TN tưởng là thu được rất nhiều bạc, không ngờ TN bận chưa có thời gian đến xem xét thị uy thì đã bị lão chưởng quỹ cũ phá như vậy rồi. Khổ thân TN lại phải đau lòng bạc của mình rồi.

    Nghe TN nhắc nhở TN về chuyện nhân thủ, lại thấy TN luyện chế cái hương hoa kia mà mị vẫn chưa hiểu là TN định làm gì nữa. Nhưng bây giờ mị mới biết hương hoa thơm quá quá mức của khứu giác thì thành ra cực thối đấy. Công nhận 1 điều là NV rất ham học hỏi, nghiên cứu cũng quá là tốt đi, không có Nv thì k biết TN lúc nào mới nghĩ ra điểm mấu chốt của luyện chế hương hoa đó.
    Cảm ơn các nàng edit nhá

  3. Haha. Chết cười mất thôi. Hoa thơm mà khi chế thuốc lại cho ra mùi thối đến Ninh Tiểu Nhàn còn phải đóng giác quan lại, Trường Thiên cũng chịu khổ không ít. Mắc cười nhất là lấy yêu trư ra cho ngửi làm thí nghiệm. Con heo đáng thương bị hành hạ lên bờ xuống ruộng. Bà lão kia là ai mà xuất hiện thần bí như vậy, Ninh Tiểu Nhàn ngày càng tài giỏi, lúc nào cũng có thể ngộ dạo.
    Cảm ơn editor

  4. Hahahaha chết cười mất thôi, tội cho em yêu trư bị làm chuột bạch ;94 bà lão này là ai vậy kìa ? Ko biết có liên quan gì sau này ko. Thanks các bạn edit nha ;31

  5. Cười chết ta. Còn có mùi hương mà thối đến mức cả Nhàn tỉ và Thiên ca cũng k chịu dc cơ á?
    Chỉ khổ thân bạn heo kia, k biết sau ít chịu khổ hơn như nào nhưng bị hành thử hương đến lên bờ xuống ruộng.
    Lại xuất hiện thêm bà lão thần bí rồi, chắc còn gặp lại
    Cảm ơn editor

  6. Bệnh dịch đúng là có kẻ giở trò. Không biết kẻ đứng sau là ai mà lại độc ác thế.
    Nhờ chiếm được nhiều Cực Âm Chi địa mà Đồ Tẫn tu vi thăng cấp ngày càng nhanh, khả năng khống chế thần hồn của kẻ có tu vi ngày càng cao.
    Cứ tưởng giao sản nghiệp cho Tề Bàn Tử là Nhàn tỷ có thể ranh tay ngồi đếm tiền, ai ngờ có kẻ muốn cướp của tỷ. Giờ tỷ còn thiếu nhiều người để xử lý sản nghiệp. Giờ đành đào tạo gấp thôi.
    Không ngờ hạt giống hoa kia được trồng trên Tức Nhưỡng có thể kinh khủng như vậy. Tội nghiệp yêu trư bị bắt làm thì nghiệm.
    Thanks các nàng đã edit.

  7. Không bít Nhàn tỷ sáp tới thu xếp chuyện ngân hàng tư nhân như thế nào nhỉ… đúng là nhìn được mà không ăn được… Nhàn tỷ tức cũng đúng ah… hihi… qua vụ hương này mà Nhàn tỷ ngộ ra xíu tâm pháp thấy mầm bít cây ah… Nhàn tỷ càng ngày càng siu rùi nha ^^… mà công nhận tội lỗi cho con trư yêu quá nha ^^… vì để chịu một ít khổ hơn mà đi thử làm chuột bạch ^^… lăn đùng ra xỉu lun ^^… haha… đã vậy còn ói một trận nữa chứ ^^… khổ thân con heo này quá ah ^^… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  8. Tôi thay, thương thay cho bạn yêu trư bé nhỏ với khứu giác cực kỳ linh mẫn, chỉ vì mục đích thoát khổ mà quyết liều mạng làm chuột bạch thử hương. Cơ mà như ban đầu ta đoán được, là do mùi quá thơm nên cô đặc lại nó ra như vậy mà thôi. Pha loãng ra cỡ 100 lần chắc là ổn nhỉ? Chứ còn mà pha loãng tỉ lệ 1000 lần thi Nhàn tỷ chuyến này lời to rồi! Nghĩ tới mũi của Trường Thiên linh mẫn hơn hết thì ca ấy cũng phải chịu đựng quá nhiều “đau khổ” rồi!
    Cảm ơn các nàng nhiều lắm nhé!

  9. chị thật là biết cách tra tấn người khác đó. như thế này còn khổ hơn cả cực hình. có lẽ vì sống lại lần nữa nên cách nhìn và cách nghĩ của chị cao hơn trước. con đương yêu tu của chị sẽ thành công lém cho xem

  10. Trần Thanh Hằng

    Khổ thân bé trư kia quá ahh..lại còn vật cực tất phản nữa chớ..:))))..thơm quá lại hoá ra thối ko tả nổi..:))))..mà có nàng nào giải thích hộ ta ko??? Mợ Nhàn cần nhân thủ với cái đan phương thúi kia thì liên quan gì đến nhau ta???

  11. thức hải. hắn đưa tay ————> Hắn
    Thiên gấm / thiên gấm
    Tiếp đó,tin tức
    Phó Vân Tường thuật ———–> Trường tường
    Tề Tam Nhi / Tề Tam nhi
    Ninh Tiểu Nhàn / Ninh Tiểu Nhàng
    Diệu Hương Hoa / Diệu Hương hoa
    nhắc Phúc Vũ đỉnh tới ———–> nhấc??
    vẫn đươc một quý —————-> được
    Nam Chiêm Bộ Châu (mấy chương trước) / Nam Chiêm bộ châu
    phải khoắc trường bào ————> khoác
    gió thu lạnh rung ——————> run
    cơ duyện ngộ tính ——————> duyên
    =======================================================================
    Trời ơi là trời, cười đau cả bụng rồi =))))))))
    Hương hoa mà thúi ko chịu được, tội nghiệp TT còn phải ở trong TMn dùng cái khứu giác của thần để chịu đựng, hahahah, cười chết ta rồi =)))))))))))))
    Cũng là NV thông minh ^_^ ta cũng thấy hợp lý, thường mùi gì nồng nặc quá thì dù là dầu thơm cũng thành thối đấy!!!
    Nhưng mà nói đi cũng nói lại, ta lại ko ủng hộ TN dùng Tức Nhưỡng thúc đẩy DH hoa, thứ này đặc trưng thời gian rõ ràng như vậy, nếu TN kinh doanh không khéo, chẳng phải là để cho người có tâm như ACU biết được TMn có chủ mới, Tức Nhưỡng được sử dụng rồi sao, nghĩ đến đây thì ta ko dám nghĩ nữa rồi, hy vọng ta lo xa quá đi!!
    Truyện này có nhiều đạo lý hay quá ^_^ lần trước ta rất thích câu: so với cái chết còn có cái gì bất diệt hơn!!

  12. phân thân Đồ Tẫn chiếm cứ thân thể người trong nhóm PHó Vân Trường, nhằm tìm ra manh mối liên quan đến Thiên lam Biệt Viện.
    Tề Bàn Từ nhờ Ninh Tiểu Nhàn đưa cho tức nhưỡng chế ra giống cây dâu tốt, tằm ăn nhả ra kén lấp lánh nhẹ tựa như không, chế ra lụa tốt, thể nào cũng có giá trị rất cao, mà giống dâu này, không chiết cành hay tạo hạt giống được, phải nhờ tức nhưỡng mới có giống tốt. Mà chuyến này Tề Bàn Tử cũng bị tổn thất do bị cướp, và ngân hàng mà Mịch la cho Ninh Tiểu Nhàn lại không chịu xuất tiền, chuyến này Nhàn Tỷ mới cảm nhận ra rằng mình thật sự thiếu nhân thủ.
    Ninh Tiểu Nhàn đem hạt giống cây Diệu Hương Hoa cho Tức Nhưỡng thúc thủ, yêu cầu thúc nhanh tới lúc nở hoa, hương hoa ngào ngạt thơm, nhưng cô đặc lại lại vô cùng thối, chuyến này pha loãng ra chắc thành công. Ta cũng mong có một loại hương hoa như vậy, thơm dễ chịu, mùi giữ lâu
    Mà hoa Diệu Hương này mang ra ngoài bướm vây quanh, bị gọi bâu hết lại, hấp dẫn thật, chắc cũng công lao của tức nhưỡng chế tạo độ hương tăng lên 10 phần.
    gặp bà lão, nói lên đạo lý của mình, thế là tu vi thấy mầm biết cây của NInh Tiểu Nhàn lại tăng thêm một ít. Mà không biết bà lão này là ai? có liên hệ gì không?

  13. Ôi ta chết vì cười mất, Nhàn tỷ lại cho Trư đi ngửi mùi hoa ;94 Phản ứng cũng đáng yêu muốn chết. Mong cho Nhàn tỷ thí nghiệm thành công và thu thập được thêm một lọai giống nữa để ăn ;70
    Nhàn tỷ còn trẻ mà hiểu nhiều đạo lý cao thâm qá. Phục Nhàn tỷ sát đất ;89

  14. Chết cười, cái hương hoa kia lúc tươi mới rõ ràng thơm ngào ngạt thế mà luyện xong lại thúi đến nhân thần đều phẫn hận :)))
    Tội nghiệp em heo yêu kia, bị lấy ra làm chuột bạch, còn bi dụ dỗ nữa chứ, sau khi pha loãng 20 lần mà còn chạy như điên đi ói thì hiểu công dụng như nào rồi ha.
    Thiên đạo, ngộ tính chỉ là trong nhất thời, lâu lâu Tiểu Nhàn ngộ ra được một chút là người ta cũng hâm mộ lắm rồi.

  15. ;20 Nhàn tỷ ác quá, mùi thúi kinh khủng như vậy mà đem cho heo mũi thính ngửi, người còn chịu không nổi nữa là, hại heo bất tỉnh sùi bọt mép luôn ;17 , cái đó đem làm bom hơi chác hiệu quả lắm đây, 1 trái đảm bảo giải tán đám đông.

  16. Cẩm Tú Nguyễn

    Hoa này cũng thật đôc đấy, bình thường hti2 thơm, không ngờ chế thuốc lại thối như vậy, buồn cười nhất là NTN đem trư đi thử hương hoa, cũng tội nghiệp cho con heo này quá rôi. Không biết NTN thu xếp tài sản của minh thế nào đây, tiền tài cũng rất quan trọng đấy nhe

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close