Hoàn Khố Thế Tử Phi – Q5 – Chương 40

23

Chương 40. Tin đồn ly hôn

Edit: Thảo Nguyễn

Beta: Leticia

Vân Thiển Nguyệt nghĩ trong thiên hạ quả nhiên là không thiếu cái lạ, có người có thể sử dụng thiên lý truyền âm đến mức thuần thục như người trước mắt, nàng không khỏi oán hận, rốt cuộc Tử Thư trêu chọc phải người như thế nào vậy, xem ra mục tiêu của Thượng Quan Minh Nguyệt vốn không phải là Tử Thư, mà là Dung Cảnh và nàng. Bằng không, sẽ không thực sự ném, bỏ mặc Tử Thư, cưỡng ép nàng.

Rốt cuộc hắn có mục đích gì?

Không biết là tâm tư của nàng quá rõ ràng, hay là căn bản không giấu được trước mặt người này, Thượng Quan Minh Nguyệt cúi đầu nhìn Vân Thiển Nguyệt, khẽ cười, “Như Nhị hoàng tử nói, ta ăn chay mười mấy năm, bây giờ cũng nên ăn mặn rồi.”

Vân Thiển Nguyệt nhướn mày nhìn Thượng Quan Minh Nguyệt.

Thượng Quan Minh Nguyệt khoan thai thở dài, “Ca ca ta có chỗ nào không tốt bằng tên ngốc kia? Khiến muội mang vẻ mặt đau khổ thế? Đông Hải người giỏi đất thiêng, tướng mạo vô cùng tốt, danh sĩ phong lưu, mùa này hoa ngọc lan nở khắp nơi, mùi hương tung bay khắp nơi, tiên cảnh nhân gian, cũng chỉ như thế mà thôi.” Dứt lời, hắn rút tay ra, một tay ôm Vân Thiển Nguyệt, một tay lau khóe môi nàng, dịu dàng nói: “Muội chắc chắn sẽ thích.”

Mặt Vân Thiển Nguyệt lạnh lùng, “Đừng động chân động tay.”

“Ta thấy khóe miệng muội còn dính máu khi cắn ta, lau chưa sạch, ta giúp muội lau mà thôi.” Thượng Quan Minh Nguyệt bất đắc dĩ thở dài.

Vân Thiển Nguyệt nhíu mày, không nói thêm gì nữa.

Thượng Quan Minh Nguyệt cũng không nói thêm gì nữa, ngẩng đầu nhìn phía trước, đôi mắt phượng hẹp dài trong bóng tối nhìn không ra cảm xúc.

Vân Thiển Nguyệt giằng co một ngày, cũng mệt, thật sự không muốn hao tâm tổn trí đối nghịch với Thượng Quan Minh Nguyệt nữa, hơn nữa trong lòng nàng cũng không sợ hắn làm gì nàng, loại cảm giác này rất kỳ diệu, nàng cũng không muốn đi tìm tòi nghiên cứu nghĩ sâu sa, nghiêng đầu, nằm trên cánh tay hắn, nhắm mắt lại.

Thượng Quan Minh Nguyệt thu hồi ánh mắt từ phía trước, liền thấy Vân Thiển Nguyệt công khai nằm trên cánh tay hắn, trong nháy mắt đã ngủ, tiếng hít thở đều đều truyền ra, xem ngực hắn là giường lớn, hắn lập tức cảm thấy việc bắt cóc cưỡng ép thật là thất bại. Khóe miệng co giật, dùng ống tay áo rộng thùng thình phong che gió trên mặt cho Vân Thiển Nguyệt, khinh công dường như chân không chạm đát, một đường như gió bay về hướng đông.

Ngọc Tử Tịch đuổi theo hơn hai trăm dặm, không thấy bóng dáng của Thượng Quan Minh Nguyệt, hắn mệt mỏi thở hồng hộc, không còn sức lực, ngồi ở dưới một gốc cây to ven đường mắng to, “Thượng Quan Minh Nguyệt chết tiệt, sống là để đả kích người.”

Hắn tự nhận là khinh công rất tốt, nhưng lần đầu tiên hắn cảm thấy so với Thượng Quan Minh Nguyệt khinh công của mình là con kiến và con voi.

Ngọc Tử Tịch mắng một lúc lâu, mắng tất cả những câu mình biết, cho đến khi mắng thoải mái, thật sự mệt mỏi, nghiêng đầu, ngủ trên cành cây.

Cũng không phát hiện ở một thân cây khác cách chỗ hắn không xa cũng có người nằm nghỉ ngơi, từ lúc Ngọc Tử Tịch đến người đó đã tỉnh, nghe Ngọc Tử Tịch mắng xong, nhìn về phía đông trầm tư trong chốc lát, rồi thi triển khinh công, im hơi lặng tiếng truy đuổi về phía đông.

Vân Thiển Nguyệt tỉnh, phát hiện mình nằm trên một chiếc xe bò cũ, con bò rất già, già đến mức da lông đều không còn, đi về phía trước, còn chậm hơn cả ốc sên, nàng nháy mắt mấy cái, bầu trời trên đầu xanh thăm thẳm, trời quang mây tạnh, tuy trời trong, nhưng ánh nắng không gắt, đúng là nắng ấm mùa đông, tình cảm ấm áp hoà thuận vui vẻ. Nàng nghe thấy tiếng gió thổi lướt qua, nghe thấy bên cạnh có tiếng hô hấp đều đều, nghe thấy tiếng côn trùng kêu, chim hót trên núi, nàng bỗng quay đầu.

Liền thấy Thượng Quan Minh Nguyệt đang ngủ say nằm bên cạnh nàng, hình như trong lúc ngủ mơ thấy chuyện tốt, khóe miệng nhếch lên.

Vân Thiển Nguyệt nhìn Thượng Quan Minh Nguyệt, tuy trong giấc mộng, sự kiêu căng và tùy tiện trên trán hắn không giảm chút nào, phối hợp với khuôn mặt vô cùng tuấn tú, hơn nữa võ công và linh thuật cao siêu, thật sự là hắn có thể tiếu ngạo thiên hạ, không ai bì nổi. Nàng ghen ghét lườm hắn một cái, muốn đánh vỡ nụ cười trên khóe miệng hắn, nhưng lại thôi. Tuy nàng ngủ, nhưng vẫn nhớ mang máng là hắn thi triển khinh công mang nàng đi một đêm, trong đêm gió mát, hình như hắn cố gắng che gió cho nàng, nàng không cảm thấy lạnh, xem như là hắn có lương tâm.

Nàng thu hồi ánh mắt, nhìn xung quanh, chỉ thấy đang ở con đường đi lên núi, cảnh vật xung quanh giống nhau, khiến nàng trong lúc nhất thời không phân biệt được là ở đâu, sắc trời đã qua buổi trưa, nàng liếc nhìn bên cạnh có mấy hộp cơm, ngồi dậy, chỉ thấy hộp cơm còn ấm, mở ra, bên trong là rau xào, và vài món nữa, đồ ăn không nhiều lắm, nhưng quý ở chất lượng. Vừa mở ra, mùi đồ ăn liền bay ra.

Vân Thiển Nguyệt nhìn Thượng Quan Minh Nguyệt, hắn vẫn còn ngủ, nàng nghĩ có nên lấy ra hay không, thấy gió thổi, lông mi dài của hắn động, nàng lập tức từ bỏ, không hoài nghi chút nào, chỉ cần nàng lấy ra, hắn nhất định sẽ lập tức tỉnh lại. Đương nhiên không cần làm việc vô dụng. Nàng bĩu môi, cầm đũa mở hộp cơm. Ăn no rồi mới có sức lực nghĩ xem hắn có mục đích gì.

Ăn hết hai hộp, nàng mới để đũa xuống, nhìn liếc qua, có thức ăn không có nước, mà nàng vô cùng khát, nhìn xung quanh, núi hoang vu vắng lặng, căn bản cũng không có nguồn nước. Nàng vừa muốn đẩy Thượng Quan Minh Nguyệt tỉnh, thấy trên cổ con bò già treo mấy bầu rượu, nàng vươn tay lấy xuống, con bò già vậy mà quay đầu lại nhìn nàng một cái, tiếp tục tập tễnh đi về phía trước. Nàng mở ra, quả nhiên là rượu, nàng muốn uống, do dự một chút, cúi đầu ngửi ngửi, mùi rượu xông vào mũi, nàng nghĩ nếu có người muốn hại nàng, nàng cũng phản kháng không được, cơm đã ăn, còn sợ uống rượu sao? Vì vậy không do dự nữa, cầm lên rót uống.

Bầu rượu một giọt cũng không còn, sau đó ném bầu rượu ra, nàng lắc đầu, lầm bầm nói: “Đây là rượu gì mà uống ngon như vậy?”

“Uống ngon?” Giọng nói của Thượng Quan Minh Nguyệt truyền đến, dường như mang theo sự vui vẻ, “Thần Tiên say, đích thực là rượu ngon. Nếu không ngon, sao có thể làm Thần Tiên say hơn ba ngày?”

Vân Thiển Nguyệt thầm kêu một tiếng không tốt, cảm thấy hơi choáng, gắng sức nghiêng đầu hỏi Thượng Quan Minh Nguyệt, “Ta uống một bình, có thể say mấy ngày?”

“Ước chừng mười ngày a!” Thượng Quan Minh Nguyệt nói.

Người Vân Thiển Nguyệt mềm nhũn, ngã xuống trên xe bò.

Thượng Quan Minh Nguyệt nở nụ cười, dường như rất vui sướng, đưa tay vỗ mặt Vân Thiển Nguyệt, “Đối với ta, một chút cũng không đề phòng, khiến bản tiểu vương cảm thấy rất thất bại, ngay cả bắt nạt muội cảm thấy rất xấu hổ.” Dứt lời, Thượng Quan Minh Nguyệt thở dài một tiếng.

Vân Thiển Nguyệt liếc mắt, chỉ cảm thấy mí mắt nặng, trong lòng thầm mắng, nàng không đề phòng sao? Tin rằng xung quanh hơn mười dặm đều không có nhà, không có nguồn nước, nàng cũng không thể chết khát. Cả giận nói: “Cho ta giải dược.”

“Thần Tiên say không có giải dược.” Thượng Quan Minh Nguyệt cười mỉm nhìn bộ dạng say khướt của Vân Thiển Nguyệt, hắn ngồi dậy, một tay chống đầu, một tay vỗ nàng, hết sức dịu dàng, “Muội muội ngoan, ngủ ngon, chờ muội tỉnh lại, chúng ta đã đến Đông Hải. Đến lúc đó chúng ta cưỡi đại bàng lớn của thái tử điện hạ trở về. Lúc trước, con đại bàng của hắn đã bị ta thuần phục. Nếu không sao ta có thể đuổi theo hắn?”

Vân Thiển Nguyệt muốn mắng Thượng Quan Minh Nguyệt một câu, nhưng không chịu nổi, ngủ thiếp đi.

Dường như Thượng Quan Minh Nguyệt nói liên miên cằn nhằn gì gì đó, nhưng lỗ tai Vân Thiển Nguyệt ong ong, không nghe rõ.

Xe bò cũ tiếp tục đi về phía trước, con bò thoạt nhìn già nua, nhưng là trên đường núi gập ghềnh đi rất vững vàng.

Thượng Quan Minh Nguyệt nói một lúc lâu, không ai tiếp lời, hắn lại nhắm mắt lại, ôm Vân Thiển Nguyệt vào trong lòng, yếu ớt thiếp đi.

Vân Thiển Nguyệt ngủ, không phát hiện vừa mới chuyển qua dốc núi không lâu sau, phía trước đã là rừng cây rậm rạp không có đường, mà xe bò giống như không nhìn thấy không có đường, tiếp tục đi về phía trước, những nơi nó đi qua, cây cối bị trận gió thổi qua, đều đổ, sau khi đổ xuống đất, một chút tiếng vang cũng không có, hơn nữa cây bị động vật xung quanh chuyển đi. Chỗ không có đường, trong nháy mắt liền xê dịch để lộ ra con đường cho xe bò.

Lúc Vân Thiển Nguyệt tỉnh lại một lần nữa, chỉ cảm thấy người thoải mái, đầu óc thư thái, không mở mắt, giống như nắm rõ hết động tĩnh năm dặm xung quanh, nàng hoảng sợ tỉnh ngủ trong chốc lát, tiêu hóa cảm giác kinh dị, mới mở to mắt.

Chỉ thấy nàng nằm ở trong cái màn màu vàng sáng.

Giường rất lớn, chỉ có mình nàng nằm, nàng vươn tay, chạm vào màn, khẽ vén ra một kẽ hở, gian phòng đập vào mắt nàng hết sức quen thuộc. Chính là tẩm điện của vua.

Tẩm điện của hoàng đế triều đình Thiên Thánh.

Vân Thiển Nguyệt kinh ngạc, cúi đầu nhìn quần áo của mình, không phải bộ quần áo màu nàng mặc trước khia hôn mê nữa, mà là một bộ cung trang gấm dệt hoa đào màu hồng nhạt. Sắc mặt nàng thay đổi, bỗng ngồi dậy, vén cái màn màu vàng sáng.

Rầm một tiếng, màn mở ra, kinh động đến người ở bên ngoài.

Một đám người từ bên ngoài chạy vào, hành lễ với Vân Thiển Nguyệt, “Nô tài ( nô tì ) bái kiến Thiển Nguyệt tiểu thư!”

Cung nữ, thái giám, ma ma, khoảng hai mươi người.

Lông mày Vân Thiển Nguyệt nhếch lên, nhìn hai mươi người, không nói lời nào, khiến bản thân mình nhanh chóng tỉnh táo lại. Sao nàng lại ở đây? Thượng Quan Minh Nguyệt chạy đi đâu rồi? Chẳng lẽ là hắn đưa nàng đến hoàng cung của Dạ Khinh Nhiễm?

Nàng nheo mắt lại, tuy không nói lời nào, nhưng áp lực lập tức phát ra từ người nàng.

Hơn hai mươi người vấn an đều run rẩy, trong đó có một người đi lên phía trước, đứng lên, nói với Vân Thiển Nguyệt, “Thiển Nguyệt tiểu thư đã tỉnh, có gì căn dặn không ạ? Có gọi cơm hay không ạ?”

Vân Thiển Nguyệt nhìn nàng ta, lúc này mới nhìn rõ người trước mắt, nàng ta chải búi tóc của ma ma trong cung, mặc trang phục của ma ma, vẫn là bóng hình xinh đẹp thanh lịch trong thư phòng Vân vương phủ ngày xưa, chỉ là khi đó khóe miệng nàng ta luôn mỉm cười, bây giờ mang vẻ mặt lạnh lùng. Người này đúng là Lục Chi hầu hạ bên cạnh Vân Vương gia lúc trước, nàng nhìn Lục Chi, không khỏi nheo mắt lại, hỏi: “Ngươi là ai?”

“Nô tài Lục Chi!” Lục Chi cung kính nói.

Ngay cả tên gọi cũng không sửa sao? Nàng nhướn mày, “Lục Chi của Vân Vương phủ?”

Lục Chi cúi đầu, cung kính mà nói: “Bẩm Thiển Nguyệt tiểu thư, trước kia nô tì được Hoàng Thượng phái đi, vào Vân vương phủ hầu hạ Vân Vương gia, bây giờ Vân vương phủ đã không có Vân Vương gia, không cần nô tì hầu hạ, đương nhiên nô tì được Hoàng Thượng gọi về rồi.”

Vân Thiển Nguyệt mắt lạnh lẽo, nàng không ngờ Lục Chi lại là người của hoàng thượng, là tiên hoàng? Hay la Dạ Khinh Nhiễm? Nàng nhớ khi nàng sinh ra Lục Chi đã ở Vân vương phủ! Vậy là tiên hoàng rồi. Nàng nở nụ cười, “Ta cũng không biết Vân vương phủ vậy mà còn nuôi một Bồ Tát. Mấy năm nay khiến ngươi bị uất ức rồi.”

Lục Chi không kiêu ngạo không siểm nịnh nói: “Thành tâm cống hiến sức lực cho Ngô Hoàng, Lục Chi cũng không tủi thân.”

Vân Thiển Nguyệt bỗng cầm cái gối trong tay ném về phía Lục Chi.

Lục Chi không né tránh, cái gối đập trúng nàng ta, gối đầu của đế vương là gối đầu bằng ngọc, có cạnh có góc, Lục Chi bị nện trên mặt đất, trán lập tức xuất hiện một chỗ rách lớn, máu tươi chảy ròng, lập tức nhuộm đỏ mặt nàng ta.

“Cô cô!” Xung quanh vang lên tiếng kêu kinh ngạc của đám cung nữ, thái giám.

Trong cung được cung nữ, thái giám gọi là cô cô, đều là người có cấp bậc nhất định, có thể thấy được thân phận cao của Lục Chi trong đám người.

Vân Thiển Nguyệt lạnh lùng nhìn sắc mặt trắng bệch, vẻ mặt hoảng sợ của đám cung nữ, thái giám, trong lòng nàng kinh ngạc, không nghĩ tới công lực của mình sau khi tỉnh lại vậy mà không chỉ tăng lên một tầng, tiện tay ném một cái gối, không dùng nội lực, lại còn nhanh như vậy, ngay cả trán Lục Chi cũng bị đập trúng một lỗ, nàng híp mắt, công lực của nàng tăng lên từ vậy?

Trong đầu không có ấn tượng gì, nàng không nghĩ nữa, nhìn mọi người lạnh lùng hỏi, “Hôm nay là ngày nào?”

Mấy người kia hoảng sợ nhìn nàng, run rẩy nói không ra lời.

“Nói!” Giọng Vân Thiển Nguyệt mạnh mẽ.

“Bẩm Thiển Nguyệt tiểu thư, hôm nay là ngày mười hai tháng tư năm Thiên Thánh một trăm mười tám.” Một thái giám nhỏ tuổi trong đó run rẩy nói.

Vân Thiển Nguyệt nghĩ ngày nàng bị Thượng Quan Minh Nguyệt cưỡng ép ra khỏi Di Hồng Lâu ở Phượng Hoàng quan là mùng hai tháng tư, bây giờ tròn mười ngày rồi. Nàng lập tức thấp thỏm, Dung Cảnh đang ở đâu? Chuyện ở từng hoa đào mười dặm giải quyết sao rồi? Mười ngày này Dung Cảnh làm gì? Tại sao nàng lại xuất hiện ở đây? Nàng nhảy xuống giường, chân trần đi ra bên ngoài.

“Tỉnh?” Bên ngoài truyền đến giọng nói của Dạ Khinh Nhiễm.

Vân Thiển Nguyệt dừng bước, nếu không phải có Lục Chi, nếu đây không phải là tẩm điện của hoàng đế, nếu mọi người không gọi nàng là Thiển Nguyệt tiểu thư, nàng cho là mình là đang nằm mơ, lại đến tẩm cung này để ngủ. Nàng kiềm chế sự nóng nảy, lạnh lùng nhìn cửa ra vào.

Không bao lâu, Dạ Khinh Nhiễm đi đến gần, tới cửa, cẩm bào màu vàng khiến Dạ Khinh Nhiễm rất tôn quý uy nghi. Vẫn là dáng vẻ trước đây, nhưng mang hơi thở của đế vương, như Đằng Long, chậm rãi đi tới, khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Xuyên qua mành châu, trái tim Vân Thiển Nguyệt bỗng co lại.

Dạ Khinh Nhiễm đưa tay vén mành châu ra, chậm rãi đi vào, đầu tiên là liếc nhìn Vân Thiển Nguyệt từ đầu đến chân, trong chốc lát, hắn nhìn về phía đám người quỳ trên mặt đất và Lục Chi mặt đầy máu, hơi nhíu mày, hỏi Vân Thiển Nguyệt, “Vừa tỉnh đã nổi giận?”

Giọng Vân Thiển Nguyệt lạnh như băng, “Sao ta lại ở đây?”

Dạ Khinh Nhiễm nhìn Vân Thiển Nguyệt, nở nụ cười, “Hóa ra là nổi giận vì điều đó? Muội ở chỗ này của ta ngủ năm ngày rồi. Ta căn dặn người hầu hạ tốt cho muội, chẳng lẽ vừa tỉnh lại muội đã chất vấn, tức giận với ta sao?”

Vân Thiển Nguyệt nheo mắt lại, tiếp tục hỏi, “Sao ta lại ở đây?”

Dạ Khinh Nhiễm không trả lời, cũng không nhìn Vân Thiển Nguyệt nữa, dặn dò cung nữ, thái giám quỳ trên mặt đất, “Đỡ Lục Chi cô cô xuống, đưa đến Thái y viện, bảo thái y, chữa trị cho tốt, không được để lại sẹo.”

“Vâng!” Lập tức có hai người đi lên, nâng Lục Chi dậy.

Không bao lâu, Lục Chi được người dìu ra ngoài, có người quét dọn vết máu trên gạch vàng, trong nháy mắt đám người lui xuống, không thấy bóng dáng.

Vân Thiển Nguyệt thấy Dạ Khinh Nhiễm không trả lời, cũng lười đợi ở chỗ này hỏi lại hắn, nàng nhất định phải đi ra ngoài, mới có thể biết bên ngoài như thế nào. Nàng lướt qua Dạ Khinh Nhiễm, đi ra ngoài.

Dạ Khinh Nhiễm cũng không ngăn cản, mặc kệ nàng đi ra tẩm điện của hoàng thượng.

Bên ngoài tẩm điện của hoàng thượng, vậy mà lại mưa, mưa nhỏ không lớn, lạnh lẽo róc rách.

Nàng một khắc cũng không chịu nổi, thi triển khinh công muốn đi về phía cửa cung. Thế nhưng mà nàng vừa nhấc chân lên, một cơn mũi tên đã lao về phía nàng. Mũi tên rất nhiều, như lưới dày, nàng nhanh chóng thiết lập phòng hộ quanh người, thế nhưng mà vẫn khó rời đi.

Vân Thiển Nguyệt kiên trì được một lát, nhưng dù sao người khó có thể chống lại mấy ngàn mũi tên, trong lòng nàng ôm hận, chỉ có thể lui về tẩm điện của hoàng đế.

Nàng lùi về phía sau, mũi tên cũng lập tức dừng lại, mũi tên dày đặc rơi trên mặt đất.

Vân Thiển Nguyệt bỗng đầu quay lại nhìn về phía Dạ Khinh Nhiễm, “Huynh có ý gì?”

Dạ Khinh Nhiễm thờ ơ nhìn Vân Thiển Nguyệt, “Muốn tới thì tới, muốn đi thì đi, muội xem hoàng cung là gì?”

Vân Thiển Nguyệt nheo mắt lại nhìn Dạ Khinh Nhiễm, trong mắt Dạ Khinh Nhiễm là sự lạnh nhạt, nàng tỉnh táo nói: “Sao ta xuất hiện ở chỗ này? Đừng nói với ta huynh không biết.”

Dạ Khinh Nhiễm lườm Vân Thiển Nguyệt, bỗng nhiên nhấc chân đi ra ngoài.

Vân Thiển Nguyệt túm Dạ Khinh Nhiễm, “Nói rõ ràng! Huynh vây hãm ta ở chỗ này, là có ý gì?”

Dạ Khinh Nhiễm phủi ống tay áo, đẩy tay Vân Thiển Nguyệt ra, giọng lãnh đạm, “Muội xác định muốn nghe?”

“Đương nhiên!” Vân Thiển Nguyệt nhìn Dạ Khinh Nhiễm.

Mười ngày, có thể đảo ngược trời đất, viết lại lịch sử. Nàng chuẩn bị tư tưởng đi.

Dạ Khinh Nhiễm chắp tay sau lưng, tùy tiện chỉ một người trong đám cung nữ, thái giám hầu hạ bên ngoài, “Ngươi đến nói cho muội ấy biết, mấy ngày này xảy ra chuyện gì?”

Người nọ là một thái giám còn nhỏ tuổi, nghe vậy lập tức run rẩy ra khỏi hàng, cúi thấp đầu khẽ nói: “Mười ngày trước, thập đại thế gia phản kháng lại dòng họ Dạ, liên thủ giết An Vương. Ủng hộ chủ nhân đời sau của triều đại trước.” Dứt lời, hắn ta dường như không dám nói ra tên, càng run rẩy hơn, “Chủ nhân đời sau của triều đại trước là… là…là Cảnh thế tử.”

Tâm tư Vân Thiển Nguyệt khẽ động, Dạ Thiên Dật chết rồi hả? thân phận triều đại trước của Dung Cảnh đã phơi trần khắp thiên hạ?

“Nói tiếp!” Dạ Khinh Nhiễm mặt không biểu cảm dặn dò. “Cảnh thế tử phi của Vinh vương phủ – binh mã đại tướng quân của Thiên Thánh đang chinh phạt Nam Lương biết tin An Vương bị giết, tâm trạng không tốt, dưới cơn nóng giận… ly hôn với Cảnh… đã biết hưu thư với thế tử, nói từ về sau hai bên cưới gả, không liên quan đến nhau…”

“Ngươi nói cái gì?” Vân Thiển Nguyệt tiến lên một bước, túm cổ áo tên thái giám nhỏ tuổi.

Tên thái giám nhỏ tuổi bị khí thế lạnh như băng và cơn giận của Vân Thiển Nguyệt dọa, người lập tức mềm nhũn, ngất đi.

Vân Thiển Nguyệt quăng tên thái giám nhỏ tuổi kia ra, nhìn về phía Dạ Khinh Nhiễm.

Dạ Khinh Nhiễm liếc nhìn tên thái giám nhỏ tuổi, nghênh đón ánh mắt của Vân Thiển Nguyệt, trào phúng nhướn mày, “Không tin sao?” Dứt lời, Dạ Khinh Nhiễm tùy tiện chỉ về đám cung nữ thái giám, “Vậy để bọn họ nói cho muội nghe!”

Đám người đó lập tức quỳ trên mặt đất, đều nói: “Bẩm Thiển Nguyệt tiểu thư, bên ngoài đều loan truyền như vậy…”

Vân Thiển Nguyệt thấy bọn họ không giống như giả bộ, người run rẩy, nàng đã viết hưu thư? Nàng nhớ Thượng Quan Minh Nguyệt cho người viết hưu thư, nàng nhìn Dạ Khinh Nhiễm, tức giận hỏi, “Thượng Quan Minh Nguyệt đâu?”

“Thượng Quan Minh Nguyệt?” Dạ Khinh Nhiễm nở nụ cười, “Đế sư đại nhân đang nghị sự ở Khâm Thiên giám.”

“Đế sư?” Vân Thiển Nguyệt mắt lạnh lão, “Là hắn đưa ta đến đây?”

Dạ Khinh Nhiễm lạnh nhạt nhìn Vân Thiển Nguyệt, đi ra ngoài, bảo mấy người quỳ trên mặt đất, “Hầu hạ cho tốt!”

“Vâng!” mấy người quỳ trên mặt đất đều lên tiếng trả lời.

Vân Thiển Nguyệt lập tức chắn trước mặt Dạ Khinh Nhiễm, nhìn chằm chằm một lúc, thấy vẻ mặt Dạ Khinh Nhiễm lạnh lùng, không tìm được bất kỳ bóng dáng trước đây nữa, trong lòng ảm đạm, miễn cưỡng bình tĩnh nói: “Để ta rời đi.”

“Rời đi?” Dạ Khinh Nhiễm nhếch miệng, không có chút ý cười nào, lạnh lùng nói: “Không được!”

“Huynh không tin ta chết cũng cố gắng lao ra sao?” Vân Thiển Nguyệt nhìn Dạ Khinh Nhiễm.

“Vậy muội liều chết lao ra đi.” Dạ Khinh Nhiễm lơ đễnh.

Vân Thiển Nguyệt bỗng nhiên ra tay với Dạ Khinh Nhiễm, nàng không làm gì được mấy ngàn người cầm cung tên bố trí ở bên ngoài, nhưng chẳng lẽ không làm gì được Dạ Khinh Nghiễm sao? Bây giờ nói gì cũng không thể ở đây, nàng muốn đi tìm Thượng Quan Minh Nguyệt, hỏi hắn vì sao mang nàng đến đây, chẳng lẽ đây chính là mục đích hắn trói nàng lại sao? Hắn và Dạ Khinh Nhiễm thầm thỏa thuận điều gì?

Nàng sớm đã phát hiện ra võ công của nàng không chỉ cao hơn mười ngày trước một lần, nhưng so chiêu với Dạ Khinh Nhiễm, mới biết được cao bao nhiêu. Dạ Khinh Nhiễm căn bản không chống lại được võ công của nàng, liên tiếp lui về phía sau. kim quan của Dạ Khinh Nhiễm bị Vân Thiển Nguyệt đánh rơi xuống, “Phanh” một tiếng nện trên mặt đất.

Vân Thiển Nguyệt không khách khí chút nào, thừa dịp Dạ Khinh Nhiễm tránh không được, trước mặt là một chưởng.

Sắc mặt Dạ Khinh Nhiễm hơi thay đổi, dường như không nghĩ tới trong khoảng thời gian ngắn Vân Thiển Nguyệt thậm chí có công lực như vậy, hắn cũng không tránh né, nhếch môi nhìn nàng.

Vân Thiển Nguyệt đã quyết ý, hôm nay nhất định phải đi ra ngoài, vì vậy đánh một chưởng về phía vai Dạ Khinh Nhiễm.

Ranh giới ngàn cân treo sợi tóc, một cơn gió mát lướt nhẹ qua, khẽ lướt qua tay của Vân Thiển Nguyệt, rõ ràng rất nhẹ nhàng, nhưng có sức lực đào núi lấp biển, khiến Vân Thiển Nguyệt lui mấy bước. Một bóng người xinh đẹp đáp xuống, phong thái như trăng, vô cùng tuấn tú, đúng là Thượng Quan Minh Nguyệt.

Áo bào buộc lỏng, tay áo khẽ xắn, trong mưa phùn, siêu quần xuất chúng.

Sau khi hắn đáp xuống đất, nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Vân Thiển Nguyệt, đến gần nàng một bước, nắm eo nàng, “Vừa tỉnh đã nổi giận? Sao lại không đáng yêu như vậy.”

Vân Thiển Nguyệt hung dữ véo eo Thượng Quan Minh Nguyệt, Thượng Quan Minh Nguyệt kêu rên một tiếng, còn chưa thở ra, Vân Thiển Nguyệt đã gắng sức ôm Thượng Quan Minh Nguyệt, tay đấm chân đá.

Thượng Quan Minh Nguyệt trúng vài quyền, mới miễn cưỡng ngăn được Vân Thiển Nguyệt, tay bị kiềm chế, Vân Thiển Nguyệt liền giẫm chân hắn. Thượng Quan Minh Nguyệt né tránh, nhưng vẫn bị nàng giẫm vài cái, nàng ra sức khóc lóc om sòm, giở trò cay độc, không nói câu nào, chỉ hận không thể đánh chết hắn.

Cuối cùng Thượng Quan Minh Nguyệt bị dồn ép không biết làm sao, từ trong tay áo rút ra gấm màu hồng, trói chân Vân Thiển Nguyệt, lúc này nàng liều chết lườm hắn, không đánh nữa.

Cả người Thượng Quan Minh Nguyệt chật vật, áo gấm xa xỉ lúc nãy, bộ dạng công tử phong lưu, trong nháy mắt liền biến thành nhếch nhác, hắn nhìn mình, khóe miệng co quắp, phủi nếp nhăn trên cẩm bào, sau khi hắn phủi cẩm bào giãn ra, hắn lại phủi chân, thấy trên chân không có bụi, lúc này mới Vân Thiển Nguyệt đang đi chân đất, hắn nhíu mày, oán trách không đồng ý nói với Vân Thiển Nguyệt: “Không biết chân ngọc của con gái không thể dễ dàng để lộ ra ngoài sao? Sao lại không đi giày?”

Vân Thiển Nguyệt oán hận lườm Thượng Quan Minh Nguyệt, nếu ánh mắt có thể giết người, hắn đã sớm chết một trăm lần rồi.

Thượng Quan Minh Nguyệt thở dài, đi lên một bước, chặn ngang ôm Vân Thiển Nguyệt lên, Vân Thiển Nguyệt bị trói bằng gấm hồng nhan, cứng ngắc nằm trong lòng, hắn nhìn liếc qua vẻ mặt tức giận của nàng, cười nói: “Sao lại tức giận như vậy? Không phải ta ở đây sao? Vừa rồi không nên để muội ở đây không quan tâm?” Dứt lời, dường như lúc này mới nhớ tới Dạ Khinh Nhiễm, quay người lại, nhìn bộ dạng chật vật gấp mấy lần hắn của Dạ Khinh Nhiẽm cười nói: “Mèo hoang nhỏ móng vuốt sắc, khiến Hoàng Thượng thêm phiền lòng! Sau này ta sẽ trông coi muội ấy. Không cho để muội ấy làm ngài bị thương nữa”

Dạ Khinh Nhiễm mặt không biểu cảm nói: “Đế sư nói được là được!”

LINK FB

Discussion23 Comments

  1. BéO LÒi XưƠnq

    Ôi Ôi cái gì thế này, TQMN và DKN có liên quan sao, TQMN đưa VTN tỚi hoàng cung TT là có ý gì đây. Cảnh ca thế nào rồi, đang ở đâu mà không cứu VTN. Cảnh ca chắc giờ này cũng đang đau đầu. Ghét DKN . Thank editor nhé

  2. Không hiểu. Chuyện gì đang xảy ra vậy. tại sao Thượng Quan Minh Nguyệt lại là đế sư của Thiên Thánh, tại sao lại từ bỏ thân phận đế sư của Đông Hải mà lảm Đế sư cho Dạ Khinh Nhiễm. Nếu hắn thật sự làm việc cho Dạ Khinh Nhiễm thì ta sẽ thật sự thật sự khinh thường hắn ta vô cùng. Không biết giờ này Dung Cảnh sao rồi, có biết Vân Thiển Nguyệt bị nhốt trong cung hay không khong biết chàng có biết là hưu thư của Vân Thiển Nguyệt là giả hay không? Ôi. Sao mọi chuyện lại rối lên như vậy chứ.
    Cảm ơn editor

  3. Chài ơi, chuyện gì xảy ra thế này??? Ngủ say 10 ngày thôi mà trời nghiêng đất đảo vậy??? Dung Cảnh đang ở phương trời nao? Sao Thượng Quan Minh Nguyệt lại hợp tác với Dạ Khinh Nhiễm vậy ta? Hàng loạt câu hỏi luôn cuộc sống an bình của hai vợ chổng xem ra còn khó khăn muôn trùng đây haizz…

  4. Hoang mang quá! Hổng hiểu TQMN có ý gì khi đưa Nguyệt tỉ đến hoàng cung Thiên Thánh, lại còn là đế sư nữa chứ. Hẻm lẽ người đuổi theo trong rừng cây là DKN? Dự là TQMN có giao dịch gì đó với DKN rồi. Hóng chương sau.
    Cảm ơn các nàng nhé

  5. Cái j đây trời? Sao TQMN này lại cấu kết vs DKN vậy? Chẳng lẽ là mn đều nhìn nhầm hắn ta sao hay là hắn ta cố ý làm vậy là để đối đầu vs DC? Nếu hắn ta là nội ứng của Thiên Thánh thì VTN làm sao thoát đây? Nhưng mà chắc k phải đâu, vì võ công của VTN tăng lên mà, chắc là có liên quan đến VTN và vò rượu Thần tiên say kia đi. Nhưng k rõ âm mưu của TQMN là như thế nào đây?
    thanks bạn.

  6. Trần Thanh Hằng

    Cái này có nên gọi là kẻ thù của kẻ thù là đồng bọn ko nhỉ???? Chả nhớ nổi tại sao Cảnh Ca với Thượng Quan Minh Nguyệt lại thù hằn nhau vậy nhể??? Ta nhớ là chỉ nhìn nhau ko vừa mắt thoai mà..mà chính ra nếu nói đến huyết thống thì TQMN còn là ca ca của Nguyệt tỷ còn gì??? Ko vừa mắt e rể cũng ko đến nỗi như vậy chứ.

  7. Phuong an thien ha

    Hoang mang hoang mang hoang mang, đầy đủ hoang mang. Thương nguyệt tỷ quá, đến mình đọc truyện cũng thấy uất ức thay nàng. Đọc chương này thực sự không biết phải nói sao. Cực độ bất ngờ và hoang mang.

  8. Chỉ 10 ngày mà thiên hạ đã hoàn toàn thay đổi. K ngờ Lục Chi chính là con cờ Dạ thị gài vào Vân phủ. Dạ Khinh Nhiễm và Thượng Quan Minh Nguyệt rốt cục hợp tác vs nhau từ bao giờ vậy. Thực sự chỉ đơn giản như hắn nói thôi sao

  9. ngocphuong2119

    Ôi má ơi chuyện gì xảy ra trong mười ngày vậy, sao thượng quan mình nguyệt lại làm đế sư của thiên thánh, sao lại trợ giúp dạ khinh nhiễm vậy, mà anh nhiễm
    Cũng nhìn được chị nguyệt bị cưỡng ép như vậy, rốt cuộc là làm sao đây mà anh cảnh chưa lên cứu chị

  10. Chuyện gì đang xảy ra vậy. Tại sao TQMN lại cấu kết với Dạ Khuynh Nhiễm. Trời ơi viết hưu thư cho Cảnh ca thật sao, k biết Cảnh ca thế nào rồi. Khổ thân chị Nguyệt, 1 TQMN k thể đối phó thêm 1 anh Nhiễm đáng ghét nữa

  11. Thiển nguyệt có thể đi cùng. Mọi chuyện trong dự tính rồi. Đọc xong thấy các nhân vật siêu phàm quá. Thời hiện đại cũng k có ng tài cỡ đó đc.

  12. Sao lại vào hoàng cung của Dạ Khinh Nhiễm thế này, đưa Vân Thiển Nguyệt đi đâu thì đi ta không muốn VTN ở bên cạnh DKN đâu, ta ghét nhất đấy. Có lẽ DKN là tình địch lớn nhất của DC nên ta luôn lo lắng cho anh Cảnh, luôn cảm thấy bất an khi chị Nguyệt ở cạnh DKN. Chị Nguyệt này tính tình khó đoán nên cứ cách xa thì tốt hơn.

  13. Tiêu rồi! Không ngờ Thượng Quan Minh Nguyệt lại có liên quan đến Khinh Nhiễm, chắc phải có ẩn tình gì đây, không lý nào ……

  14. Dạ Khinh Nhiễm đúng là lợi hại thu phục được tên Thượng quan kia,một tên này có thể đối phó với rất nhiều người, xem ra Cảnh thế tử khó đối phó với hắn rồi. Dạ Khinh Nhiễm quá cố chấp không tiếc thủ đoạn bắt cóc bạn Nguyệt về vừa để bên cạnh mình vừa dùng làm con tin để kiềm chế Cảnh thế tử. Đấu trực diện thì Cảnh thế tử không thể giành phần thắng nên chỉ có thể tương kế tựu kế mới được

  15. Chuyện gì xảy ra zậy trời? Sao có dụ này nữa! Thượng Quan Minh Nguyệt có mối quan hệ gì với Dạ Khinh Nhiễm zậy ta? Sao lại gọi là đế sư? Hay trong mấy năm TQMN đi ngao du đã có liên hệ với DKN?

  16. ko hiểu nổi sao TQMN lại là đế sư của DKN quá ko hiểu luôn hik đúng là tức chết ng mà??? ko biết TqMN muốn làm gì? A Cảnh sao vẫn chưa đến?? kiểu nầy thì là mất vợ đến nơi rồi còn đâu hu hu hu

  17. Đi một vòng thấy ẩn khúc quá, sao Thượng Quan Minh Nguyệt k về Đông Hải mà về Thien Thánh thế này??? Dạ Kinh Nhiễm không phải yêu Vân Thiển Nguyệt sao?? Sao trơ mắt nhìn Thượng Quan Minh Nguyệt ôm Vân Thiển Nguyệt thế???

  18. Hay lắm không về được đông hải mà giờ lại lằng nhằng thêm với Dạ Khinh Nhiễm. Tin đồn ly hôn cũng không ai đính chính. Hai tiểu mà vương một người làm hoàng thượng, một người làm đế sư. Cái thiên hạ này không sập không được rồi :))). Chả biết Thượng Quan Minh Nguyệt làm thiên hạ loạn thêm có giúp ích cho Dung Cảnh thu phục không đây.

  19. Chài ơi, chuyện gì xảy ra thế này??? Ngủ say 10 ngày thôi mà trời nghiêng đất đảo vậy??? Dung Cảnh đang ở phương trời nao? Sao Thượng Quan Minh Nguyệt lại hợp tác với Dạ Khinh Nhiễm vậy ta? Hàng loạt câu hỏi luôn cuộc sống an bình của hai vợ chổng xem ra còn khó khăn muôn trùng đây haizz…

  20. Trời ơi, sao TQMN lại là đế sư của Dạ thị, vậy Mặc cát thì sao. Hắn định làm gì vậy trời, mới đầu tưởng hắn chọc tức DC thôi, ai ngờ đem TN về cung thiên Thanh cho DKN, còn rao tin đồn nữa chứ

  21. Haizz Thượng Quan Minh Nguyệt đang đánh cái chủ ý gì đây? Hết lần này đến lần khác gây khó dễ cho Dung Cảnh và Thiển Nguyệt. Không biết khi đến Đông Hải, Thiển Nguyệt nhà ta lại có màn long trời lở đất gì không với các gia gia, ace họ hàng của mình. Dung Cảnh làm cách nào để đoạt lại vợ yêu đây

  22. Càng ngày càng gần tới nước mắt rồi !! Càng lúc càng gây cấn đây !! Cảm thấy bất bình cho Cảnh ca , Nguyệt tỷ bị anh chồng ăn đậu hủ hơi bị nhiều lần à nha !!

  23. Chuyện gì đang xảy ra vậy. tại sao Thượng Quan Minh Nguyệt lại là đế sư của Thiên Thánh, tại sao lại từ bỏ thân phận đế sư của Đông Hải mà làm Đế sư cho Dạ Khinh Nhiễm. Nếu Thượng Quan Minh Nguyệt thật sự làm việc cho Dạ Khinh Nhiễm thì ta sẽ thật sự coi thường Thượng Quan Minh Nguyệt ta vô cùng. Hai tiểu mà vương một người làm hoàng thượng, một người làm đế sư. Cái thiên hạ này không sập không được rồi. Sao Dung Cảnh không xuất hiện đi chời chời

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: