Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q06- Chương 303+304

19

Chương 303: Oán Mộc Tinh

Edit: Mèo

Beta: Tiểu Tuyền

Qua hai hơi thở cô bé mới kịp phản ứng hắn muốn dẫn mình đi, vui mừng đến cơ hồ muốn nhảy dựng lên nói: “Nguyện ý, ta nguyện ý!”

Hắn muốn dẫn này ‘sao chổi’ này đi, thủ lĩnh dĩ nhiên không có ý kiến, huống chi thiếu niên này mới vừa rồi còn cứu tánh mạng toàn bộ người trong trại. Thiếu niên trước khi đi chỉ cho hắn phương hướng: “Ta mới ở trên không thấy được, từ đó đi về phía Tây ba mươi dặm có ánh lửa chớp động, nơi đó hẳn có không ít người tập trung. Các ngươi nên đi trước để đầu nhập vào?”

Thủ lĩnh mừng rỡ, thiếu chút nữa liền muốn dập đầu , hắn níu lấy chéo áo thiếu niên gấp giọng nói: “Xin hỏi cao tính đại danh của ân công, người của toàn bộ trại chúng ta lập cho ngài cái sinh từ!”

Thiếu niên ngạc nhiên, thật lâu mới thẹn thùng nói: “Ta họ Ôn, ừ không, họ Ninh. Lập trường sinh từ liền không cần, ta nhận không nổi.” Dứt lời liền huýt sáo, đầu Sư Thứu kia liền từ chân trời bay tới. Hắn ôm lấy A Ly, hướng chúng trại dân hơi ra hiệu rồi nhảy lên Sư Thứu.

Cự thú quạt hai cái cánh, đã bay vào trời xanh.

Cấp tốc bay lên mang đến cảm giác nặng thêm, khiến A Ly nắm chặc cánh tay thiếu niên, đem đầu chôn ở trong lồng ngực của hắn, chỉ sợ mình rớt xuống. Cho đến sau khi Sư Thứu bay vào mây xanh sửa thành lướt đi song song, tim nàng rung động đập thình thịch mới từ từ bình thường lại.

Từ không trung đưa mắt nhìn xuống cả vùng đất, cảnh sắc tráng lệ như vậy luôn khiến cho người lần đầu tiên nhìn trời cao phải im bặt. Tại sao A Ly có thể ngoại lệ chứ? Nàng chỉ đem ánh mắt mở ra một đường nhỏ liếc xuống, cái miệng nhỏ nhắn đã cả kinh đến không khép được nữa. Nhiều ngọn núi cao và hiểm trở như vậy từng làm nàng sợ, bây giờ đang ở phía dưới chân nàng cấp tốc rút lui thành từng mảnh đất, tựa hồ chỉ vài nét bút mực đậm trên tranh minh hoạ khổng lồ. Đều nói cảnh tượng vô hạn chỉ ở những ngọn núi cao và hiểm trở, nhưng mà bò tới trên trời mới cảm thấy cảnh trí trên ngọn núi cao và hiểm trở còn xê xích quá xa, quá xa.

A Ly có điều không biết, Sư Thứu ở cái độ cao này tương đương với Thần Phong, có thể đem da thịt bình thường của con người từ từ cạo đến tận xương, là thiếu niên phía sau đã phân cương khí hộ thể của mình ra, mới có thể bảo vệ tánh mạng nàng không đáng ngại. Nàng là nữ hài có lá gan rất lớn, đối với việc bay lượn trên trời cao, sau khi cảm giác sợ hãi vừa qua đi, lại bắt đầu các loại tò mò rồi.

“Ninh ca ca. Ngươi muốn dẫn ta đi đâu?”

Thiếu niên cười nói: “Dẫn ngươi đi gặp một người. . . . . . Hoặc là hai người. A Ly, trước tiên ta hỏi ngươi, ngươi thật không có nhìn thấy tảng đá màu vàng kia sao?”

A Ly như đinh chém sắt gật đầu nói: “Thật không có.”

“Vậy ngươi còn nhớ rõ cha mẹ của ngươi không?”

Lúc này nàng suy nghĩ thật lâu, mới thở ra một hơi: “Không nhớ rõ. Ngay cả chút ấn tượng cũng không có.”

“Ngươi từ nhỏ đến lớn, đã sanh bệnh hoặc là bị qua đả thương qua chưa?”

Nàng tinh tế suy tư một lát, vẫn lắc đầu.

Thiếu niên thở dài nói: “A Ly, nếu ta cần sự hổ trợ của ngươi, có lẽ là yêu cầu thật khó khăn, ngươi. . . . . . Ngươi chịu không?”

A Ly không có phát hiện hắn nói chính là “Chúng ta” , trừng mắt nói: “Dĩ nhiên chịu rồi. Chỉ cần là Ninh ca ca yêu cầu, vô luận như thế nào ta đều sẽ đồng ý.” Nói xong, trên mặt hiện lên nhàn nhạt đỏ ửng. Thế nhưng thiếu niên giống như là phiền não hơn, không có lưu ý đến dị thường của nàng.

Dùng tốc độ gió bay điện chớp của Sư Thứu mà phải bay thật lâu thật lâu. A Ly mệt nhọc đã gục ở trong ngực thiếu niên ngủ, tỉnh dậy liền ăn cái gì đó —— Ninh ca ca luôn rất thần kỳ, có thể từ trong lồng ngực móc ra đủ loại kiểu hoa quả, thịt khô, điểm tâm bánh ngọt xốp giòn, mỗi một dạng đều ăn ngon muốn chết. Nói thật, nam nhân trong trại chưa bao giờ đụng những thứ đồ ngọt này. Cho nên nàng rất kỳ quái , tại sao thiếu niên này phải chuẩn bị những thứ đồ ăn vặt này ở trên người? Kết quả sắc mặt hắn trở nên hồng mà nói cho nàng biết, thật ra thì đây là đồ do tỷ tỷ tặng.” Thời điểm ta lên đường, nàng cứng rắn nhét ở trong tay của ta .”

Mặt trời lặn về phía tây lại mọc lên ở phương đông. Sáng sớm ngày thứ hai bọn họ rốt cục bay đến mục đích.

Đây là một ngôi thành nhỏ an tường, chỗ Sư Thứu hạ xuống là một tòa đình trạch nho nhỏ trên sườn núi, cho nên cũng sẽ không làm cho người trong thành chú ý. Trong viện này có cổ thụ cao lớn sinh ra hoa, làm hơn phân nửa sân trở nên mát mẻ, dưới bóng cây, dây thường xuân xanh mượt mà mọc đầy suốt hai bức tường. Trong viện có hồ nước chảy róc rách. Phía sau cửa có vạc rượu thật sâu.

Động diêu phong cảnh lệ, cái phúc đình viện thâm.

A Ly đã quen cuộc sống thế tục gà chó kêu trong sơn trại, giờ phút này chợt rơi vào một chỗ u tĩnh như vậy, liên tục không ngừng mà nhìn chung quanh. Lúc này nàng mới chú ý tới trong viện còn bày biện một cái giường êm, phía trên có một cô nương đang nghiêng người dựa, nàng đang che trên mặt chính mình một cuốn sách đang mở ra. Trước giường còn có một chiếc kỷ trà. Giữa khay ngọc chất đầy hoa quả, một chim trắng nhỏ đang mổ quả hồng bên cái khay. A Ly không biết cái quả này chính là anh đào, nàng chỉ kỳ quái cái quả này mỗi một quả đều lớn vượt qua đồng tiền, chim nhỏ miệng nhỏ như vậy, rốt cuộc là như thế nào mở miệng chỉ một cái đã đem nó nuốt vào chứ?

Sư Thứu bay đến nơi này. Lặng yên không một tiếng động mà xếp cánh giáng xuống, làm như không dám quấy nhiễu đến cô nương nằm trên ghế. Nhưng nàng đã cảm thấy được động tĩnh, vừa đem sách lấy ra, vừa lười biếng nói: “Tiểu Vũ, tốc độ của đệ thật là chậm. . . . . .” Sau đó thấy được cô bé trong ngực thiếu niên, nhất thời lấy làm kinh hãi, lời gì cũng không nói tiếp.

A Ly cảm thấy, tỷ tỷ trước mắt thật xinh đẹp, da thịt phảng phất như Ngọc chính là mình so sánh cũng không bằng, càng đừng nói mắt hạnh khẽ nheo lại cùng miệng anh đào nhỏ, một đầu tóc đen giống như thác chảy vẩy vào trên giường êm, có một phong thái lười nhác.

Nàng đang đánh giá đối phương đồng thời người đối diện cũng đã nhìn nàng, qua một lúc lâu mới nói: “Đệ chủ động xin đi giết giặc, đi tìm chỉ là tảng đá thôi? Hiện tại lại đi dụ dỗ một đứa bé, ta không giúp đệ gánh vác chuyện này được.”

Thiếu niên tất nhiên biết nàng đang nói đùa, thở dài nói: “Vật kia không có tìm được, nhưng giữa nàng và tảng đá đó tất có liên hệ, ta liền đem nàng mang về. Đợi gặp Trường Thiên đại nhân, rồi xin hắn định đoạt a.”

Cô nương kìa cúi người xuống, nhét vào trong tay A Ly quả đào hồng căng tròn, mới cười dài nói: “Tỷ tỷ dẫn ngươi đi chỗ rất vui, buông lỏng đi cùng tỷ tỷ, có được hay không?”

A Ly quay đầu lại nhìn thiếu niên một cái, không đợi người sau mở miệng, cô nương kia đã ngắt lời nói: “Đừng sợ, hắn cũng đi chung.” Thiếu niên hướng về phía A Ly gật đầu, nàng mới để cho cô nương kia đưa tay đặt ở trên vai nàng.

Tiếp theo trong nháy mắt, cảnh trí trước mắt  thay đổi rồi.

====

Trái tim A Ly nhảy thình thịch, so sánh với lúc Sư Thứu mang nàng lên trời cao còn nhảy nhanh hơn, còn thêm sự khủng hoảng cùng kính sợ khó nhịn. Đại ca ca trước mắt ngồi ở dưới cột đá, lớn lên so với Ninh ca ca hấp dẫn hơn nhiều, nhưng khí thế trên người hắn thật là đáng sợ, hắn chỉ nhìn nàng một cái, nàng đã cảm thấy cả người như châm đâm, hơn nữa trái tim đau đớn đến muốn nổ tung ra .

Nàng là hài tử ăn cơm trăm nhà mà lớn lên, sẽ không giống hài đồng bình thường há mồm là khóc, nhưng tinh thần khó chịu thế này cũng làm nàng nhăn khuôn mặt nhỏ nhắn, trốn ra phía sau Ninh Tiểu Nhàn.

Ninh Tiểu Nhàn đem nàng che ở phía sau, hung hăng trợn mắt nhìn Trường Thiên một cái: “Được rồi, đừng dọa nàng. Nàng vẫn chỉ là đứa bé!”

Mép môi hắn lộ ra một tia cười lạnh: “Nếu là một hài tử của con người, chắc chắn sẽ không có phản ứng đối với khí thế của ta. Nàng tuyệt đối không phải là người.” Hắn chỉ một ngón tay , A Ly đã bị sức mạnh vô hình từ phía sau Ninh Tiểu Nhàn ôm đi ra ngoài, lăng không bay đến phía trên Hóa Yêu Tuyền, cùng hắn bốn mắt nhìn nhau.

A Ly bị làm cho sợ đến phát run, lúc này mới phát hiện ánh mắt nam tử trước mắt lại là màu vàng , cùng màu sắc với mặt trời trên trời, một loại chói mắt lại không có tình cảm. Ánh mắt hắn nhìn nàng, tựa như nhìn hòn đá, cỏ cây, nàng cũng nhịn không được nữa, khóc kêu: “Ninh ca ca, cứu ta!”

Xem ra đứa nhỏ này có tình cảm sâu với tên kia. Trường Thiên và Ninh Tiểu Nhàn đều liếc qua, quả nhiên thấy thần sắc lo lắng trên mặt thiếu niên.

Trong mắt Trường Thiên hiện lên vẻ hiểu rõ: “Ôn Lương Vũ, ngươi đang ở đây lo lắng ta thuận tay đem nàng giết chết sao?”

Thần sắc hắn khẩn trương, lại có thể không kiêu ngạo không siểm nịnh nói: “Thần Quân đại nhân, nàng chỉ là tiểu cô nương bảy tuổi, đối với thân thế của mình không biết gì cả, xin đối với nàng ôn hòa một chút. Mặt khác, ta hiện tại đã đổi họ Ninh, ta tên là Ninh Vũ, không gọi Ôn Lương Vũ nữa!”

Trường Thiên thỏa mãn trong lòng, nhưng ngoài miệng lại khẽ hừ nhẹ một tiếng, tóm lại vẫn đem A Ly này bỏ vào bên trên Hóa Yêu Tuyền. Tiểu cô nương này hai chân hơi chạm đất, đã cực kỳ nhanh chạy đến núp vào phía sau Ninh Vũ, chỉ lấy ánh mắt sợ hãi nhìn Trường Thiên.

Ninh Vũ nhẹ nhàng vuốt ve đầu tóc nàng, vừa đem chuyện trải qua này chậm rãi nói . Nghe Bản Điều Trại bị chìm ở dưới nước, Ninh Vũ ở tại bên trong sơn trại đó vô luận như thế nào cũng tìm không được đồ cần tìm, Ninh Tiểu Nhàn không nhịn được thấp giọng hô một tiếng; khi Ninh Vũ nói đến hai tay A Ly hiện lên kim quang, sau đó đâm Vụ yêu bị thương, trong mắt Trường Thiên cũng nổi lên mấy phần khẩn thiết.

“Đem Vụ yêu thả ra cho ta nhìn xem.” Hắn đột nhiên nói.

Ninh Vũ đem túi Phong Thần lấy ra, hướng trên mặt đất run lên, một đám hắc khí liền từ trong túi nhẹ nhàng đi ra ngoài, rất nhanh ngưng tụ thành Vụ yêu với diện mạo mơ hồ. Chẳng qua lúc đánh nhau chết sống cùng Ninh Vũ đã bị thương nghiêm trọng, thân thể Vụ yêu đọng lại đã không chân thật nữa. Nó bỗng nhiên thoát khốn, cho là tìm đường sống thoát được, vừa lúc đối mặt với A Ly cùng Ninh Vũ, trong miệng lập tức rít một tiếng muốn nhào tới báo thù.

Đáng tiếc vô luận nó làm sao giãy dụa, sương mù ngưng tụ thành thân hình hoàn toàn không nghe sai sử, cứ như vậy mà cố định ở giữa không trung. Lúc này, nó mới cảm nhận được khí thế vô cùng uy nghiêm khổng lồ từ sau truyền đến .

“Thật thú vị. Ninh tiểu tử, ngươi đi ra ngoài một chuyến, lại xách hai bảo bối trở lại.” Trường Thiên chỉ chỉ Vụ yêu, nó đã bị biến trở lại thành đám hắc vụ như cũ, vẫn ở trên không trung không nhúc nhích được, “Đây không phải là Vụ yêu, mà là tinh hoa cỏ cây hấp thu oán khí loài người sau khi chết, cừu hận mà biến thành yêu quái, tên là Oán Mộc Tinh. Tiểu cô nương, mảnh rừng rậm trước kia có phải đã chết qua rất nhiều người không?” một câu cuối cùng này, chính là hỏi A Ly.

Ninh Vũ ở trên đầu nàng khẽ vuốt hai cái làm khích lệ, A Ly mới thò đầu ra nói: “Ta nghe Mục Tát đại thẩm nói, con đường đó đã nhiều năm không ai đi, hết lần này tới lần khác thủ lĩnh muốn đi đường tắt! Nơi đó vốn có một trại nữa, sau lại có thần tiên đánh nhau không cẩn thận đem trại phá hủy, người ở bên trong cũng chết sạch.”

Thần tiên đánh nhau còn có thể không cẩn thận? Là căn bản không để ở trong lòng thôi. Ninh Tiểu Nhàn và Ninh Vũ nhìn nhau cười khổ. Oán Mộc Tinh trở thành hình dạng này, nói cho cùng vẫn là người tu tiên gây họa.

Trường Thiên nói tiếp: “Trước đó không lâu Đế Lưu Tương phủ xuống, đại khái là khi đó Oán Mộc Tinh này mới bị mở ra thần trí ? Nó có thể ở trong rừng rậm thả ra mê chướng, khiến người đi đường ở trong rừng càng không ngừng xoay quanh, cuối cùng hao hết thể lực mà chết. Có điều Oán Mộc Tinh này mặc dù pháp lực thấp kém đến cực điểm, nhưng bản thân nó đối với chúng ta mà nói lại là bảo bối.”

Chương 304: hi vọng thoát khốn

Ninh Tiểu Nhàn ngạc nhiên nói: “Ta còn tưởng rằng nó thật là sương mù ngưng tụ thành, không ngờ lại là tinh hoa cỏ cây. Chàng nói nó có thể nuôi nấng Tức Nhưỡng đúng không?”

“Không sai, nó đối với Tức Nhưỡng rất có lợi, tựa như mấy nhánh cỏ linh chi mười năm bị nàng cầm đi chưng cháo gà, đối với người phàm coi như là vật ôn bổ. Khó khăn nhất chính là Oán Mộc Tinh có thể tự hành sinh trưởng chữa trị, như một loại sinh vật xen giữa cỏ cây và yêu quái, liền giống như một loại quái, vô luận bị Tức Nhưỡng cắn nuốt như thế nào, chỉ cần không phải nuốt hết vào, là có thể chậm chạp phục hồi như cũ, nó thậm chí có thể lấy ra tinh hoa của linh thảo trong vườn, thúc đẩy nó nhanh chóng lành lặn.”

Đám hắc khí trên không trung kia càng không ngừng nhảy lên. Sau khi Oán Mộc Tinh tu thành hình người thì có linh trí, giờ phút này cũng biết Cự yêu trước mắt này muốn đem mình làm thành thức ăn gia súc cho Tức Nhưỡng gì đó, còn không phải là cái chủng loại một ngụm nuốt sống…, mà là đao cùn cắt thịt, hôm nay ăn một miếng, ngày mai gặm một ngụm. Nó nhất thời sợ lên, liều mạng muốn tránh thoát trói buộc. Đáng tiếc nơi này là Thần Ma ngục, Thần Ma tiến vào đều trốn không thoát, huống chi nó chỉ là tinh quái nho nhỏ của cỏ cây?

Trường Thiên ngại nó cản trở, đưa tay xóa đi thần trí của nó, đem nó đi đưa đến tầng thứ năm. Ninh Vũ ở bên tai A Ly nhẹ nói vài câu, mắt cô bé lộ ra thần sắc sảng khoái. Vật này ăn mất mấy người trong sơn trại của nàng, Trường Thiên đại nhân sẽ cho nó nhận nổi khỗ Lăng Trì, coi như là giúp nàng báo thù.

Sau khi Oán Mộc Tinh bị đưa đi, ánh mắt Trường Thiên liền rơi vào trên người A Ly. Nàng cảm giác được tay Ninh Vũ đặt ở trên vai nàng thoáng cái buộc chặc, hiển nhiên hắn cũng rất khẩn trương.

Không đợi Trường Thiên mở miệng, Ninh Tiểu Nhàn đột nhiên nói: “A Ly, chỗ này của ta có một vườn rau xanh, bên trong trồng rất nhiều rất bảo bối thú vị, ta tìm người dẫn ngươi đi một chuyến chung quanh tham quan nhé?”

Có Trường Thiên ở đây, A Ly có cảm giác áp lực như núi lớn, lúc này ước gì vội vàng rời đi, cho nên lập tức gật đầu. Ninh Tiểu Nhàn nhìn nàng mỉm cười một chút, sau đó hô một tiếng”Cùng Kỳ” .

Lò luyện đan liền từ trong góc lộc cộc chạy ra, nịnh nọt nói: “Nữ chủ nhân có gì phân phó?”

A Ly lần đầu nhìn thấy loại vật này, rõ ràng là bếp lò. Nhưng có chân có thể chạy có thể nói, giật mình đến mức đem ánh mắt trừng càng lớn.

Ninh Tiểu Nhàn đem Cùng Kỳ nhấc lên một cái, nhét vào trong ngực A Ly: “Bếp lò này có thể dẫn ngươi đến trong vườn chơi, nó rất hiểu chuyện. Ngươi có vấn đề gì cũng có thể hỏi nó.” Các cô bé đều thích búp bê vải, nơi này của nàng không có, vẫn là bếp lò thành tinh này được thông qua a.

Quả nhiên A Ly vuốt ve lò luyện đan, rất nhanh hai mắt hiện lên ánh sáng. Nàng từ nhỏ cơ khổ, chưa bao giờ từng có qua búp bê của mình, hiện tại bếp lò này thần dị, so sánh với búp bê vải gì đó đều mạnh hơn nhiều, lập tức ôm thật chặc không buông tay. Cùng Kỳ giận dữ nói: “Buông tay, buông tay, ta có chân có thể tự mình đi. Nghĩ tới ta đường đường Vũ Đỉnh do máu huyết Cùng Kỳ đúc thành, luyện chế linh đan vô số. Có thể nào để tiểu nha đầu này xem như món đồ chơi nói ôm thì ôm. . . . . .”

Ninh Tiểu Nhàn cắt đứt nó om sòm: “Cùng Kỳ, rất biết làm người dẫn đường!” Lúc lò luyện đan trở nên ủ rũ đồng thời phất phất tay, đưa cả hai đi đến trong vườn tầng thứ năm.

Nàng có dự cảm, đề tài kế tiếp sẽ rất trầm trọng , A Ly không thích hợp ở chỗ này.

Quả nhiên.”Ngươi ở bên trong trại bị chìm kia tất nhiên tìm không được Kim tinh.” Trường Thiên nhắm mắt trầm ngâm một lúc lâu, lúc này mới thong thả mà mở miệng, “Bởi vì, nó chính là tiểu cô nương đó, tiểu cô nương này chính là Kim tinh!”

Lời này vừa nói ra, may là mấy người họ mơ hồ đều có chút chuẩn bị tâm lý, vẫn lấy làm kinh hãi.

“Từ trước đến nay cỏ cây có thể thành tinh. Kim thạch tại sao lại không thể? Chẳng qua là tỷ lệ rất nhỏ thôi. Ninh tiểu tử một mình ngươi cũng đã nói, Bản Điều Trại kia cắm trại ngay tại chỗ đó đã hơn bảy trăm năm, ta đoán, khối Kim tinh này bản thân có linh tính, lại ở bên cạnh sơn trại gió táp mưa sa nhiều năm như vậy, cũng dính vào không ít khí người. Rốt cục lòng mang tò mò đối với thế giới loài người. Chẳng qua là Kim thạch muốn thành tinh rất khó khăn, khối Kim tinh này cũng không biết tổng cộng đã trải qua bao nhiêu lần Đế Lưu tương, mới có thể thuận lợi mà hóa hình thành người.”

“Vừa rồi ta mới nhìn nàng một cái, nàng đã che ngực. Đó là vị trí người thật của Kim tinh, nó có thể cảm ứng được thần lực của ta. Hôm qua nàng đẩy Oán Mộc Tinh ra. Lại có thể sử dụng kim lực thương tổn được nó, đây chính là chứng cứ rõ ràng.”

Mọi người đều im lặng. Thật ra thì Ninh Tiểu Nhàn và Ninh Vũ đã chấp nhận giải thích của hắn rồi, Trường Thiên nói tiếp: “Vô luận là người là yêu, tóm lại đối với cảnh tượng cuộc sống khi còn bé, sẽ có đoạn ngắn ấn tượng mơ hồ, nhưng mới vừa rồi Ninh Vũ cũng đã hỏi rồi, chuyện thứ nhất tiểu cô nương này nhớ được, chính là bị Bản Điều Trại chứa chấp, tựa hồ trí nhớ trước đây đều trống rỗng.”

“Thật ra thì tinh quái giống như nàng như vậy, không nhớ rõ xuất thân lai lịch của mình cũng không kỳ quái. Hơn phân nửa là Kim tinh này hướng tới Hồng Trần, cố ý muốn quên lãng thực tế mình không phải là loài người.” Giọng nói của hắn trong trẻo mặc dù nghe rất hay, nhưng giờ phút này tiếng vọng ở Thần Ma Ngục, lại lộ vẻ tàn nhẫn vô tình.

Thần Ma Ngục một mảnh trầm mặc. Qua một lúc lâu, Ninh Vũ mới thấp giọng nói: “Trường Thiên đại nhân thần thông quảng đại, có thể có biện pháp không tổn thương tới nàng mà vẫn lấy Kim tinh ra không?”

Đây là vấn đề dọc theo đường đi hắn quan tâm nhất, cũng là vấn đề khốn nhiễu hắn đã lâu. Ninh Tiểu Nhàn không lâu sau sẽ phải bước lên đại tuyết sơn Tây Bắc để tìm kiếm Nam Minh Ly hỏa kiếm rồi, nhưng thanh kiếm này dù thần kỳ hơn nữa, dù sao cũng bị Tuyết chôn dấu hơn ba vạn năm, sau khi đào ra còn có thể chặt đứt Trói Long tác không? Thời gian là địch nhân lớn nhất của bất kỳ pháp khí nào, cho dù là thần khí, cũng không cách nào sau khi rời khỏi chủ nhân mà còn giữ vững được thần tính lâu như vậy.

Cho nên, Ninh Tiểu Nhàn mới phải tìm kiếm Kim tinh. Nếu đem Nam Minh Ly hỏa kiếm cùng Kim tinh đồng thời giao cho Bạch Hổ, nói không chừng hắn có thể một lần nữa luyện ra thần kiếm Thượng Canh Kim lực, chặc đứt Trói Long tác!

Nhưng y theo Trường Thiên mới vừa nói, khối Kim tinh này là bản thể của A Ly, cũng là nguồn gốc tánh mạng của nàng, nếu sau khi bị lấy đi nàng còn có mạng sống sao? Chín phần chín là không thể. Ninh Vũ mặc dù trung với Ninh Tiểu Nhàn, nhưng hắn vẫn không muốn A Ly cứ như vậy chết non.

Đáng tiếc đáp án lại là hai chữ vô tình: “Không có.”

Ninh Vũ vội la lên: “Thần Quân đại nhân ngay cả huyết mạch nửa yêu của ta cũng có thể tẩy đi. . . . . .”

Trường Thiên cắt lời hắn: “Tẩy đi huyết mạch chỉ là thuật pháp nhỏ, ngươi vốn có huyết mạch yêu quái, chuyện này không khó. Nhưng bản thể của nàng tức là Kim tinh, vật này lấy ra sẽ cắt đứt đường sống của nàng, đến thân thể cũng sẽ hỏng mất.”

Nói tới đây, hắn khó được than nhẹ một tiếng nói: “Thế sự khó mà lưỡng toàn. Nếu ta muốn thoát khốn, nàng nhất định sẽ phải bỏ mạng.”

Ninh Vũ cúi đầu không nói, hắn đã lập Tâm Minh Huyết Thệ, căn bản không thể phản kháng. Ninh Tiểu Nhàn nhìn đến đây, thấp giọng nói: “Ngươi trước đi trong vườn theo A Ly chơi đi, nhà gỗ nhỏ của ta cứ để cho nàng ở.” Nói xong cũng không đợi Ninh Vũ đáp lời, khoát tay áo, trong tầng này cũng chỉ còn lại có hai người nàng và Trường Thiên.

Nàng từng bước từng bước đi qua Hóa Yêu Tuyền. Thần lực trong nước suối này, hiện tại chỉ có thể làm nàng cảm giác được băng hàn thấu xương, lại không thể thương tổn nàng nữa, điều kiện tiên quyết là nàng không nên ở trong suối đứng quá lâu. Nàng mới nhẹ nhàng khẽ xoa khuôn mặt của Trường Thiên, hắn đã ôm lấy cả người nàng tới đặt ở trên ghế hắc thạch.

“Nàng thật phải chết sao?” Một nữ hài hoạt bát khả ái phải chết như vậy, trong nội tâm nàng tràn đầy không nỡ.

Trường Thiên thật sâu đưa mắt nhìn nàng: “Giữa ta và nàng ta, nếu chỉ có một người có thể sống, nàng chọn người nào?”

“Tất nhiên là chàng.” Nàng không chút do dự nói, sau đó lại mềm nhũn ra, “Chàng không gì là làm không được, Hám Thiên Thần Quân vĩ đại anh minh, chẳng lẽ thật không có tí xíu biện pháp, có thể giúp nàng thoát chết sao?” Vỗ mông ngựa nhiều luôn không có chỗ xấu .

“Ừ.” Hắn vuốt ve cằm, “Cho dù nghĩ đào ra Kim tinh, ít nhất cũng là mấy chục ngày sau. Trong khoảng thời gian này, để ta thử nghĩ biện pháp xem sao?”

Nàng mừng rỡ, chủ động đưa lên môi thơm một cái, câu được Trường Thiên một bụng tức giận, lúc này mới hì hì cười nói: “Đối với cô bé người ta tại sao hung dữ như vậy?”

“Tuổi của nàng ta, lớn hơn nàng không biết bao nhiêu đó.” tay Trường Thiên cách vật liệu may mặc nhẹ nhàng vuốt ve bờ eo của nàng, đầu ngón tay đưa tới xúc cảm lạnh như băng, làm cho nàng đánh cái rùng mình.

 

” Bề ngoài của nó khả ái như vậy, Ninh Vũ cũng thích nó. Chàng đừng khi dễ nó quá?”

“Được.” Lúc này hắn đồng ý rất hào phóng, “Ta chỉ khi dễ nàng.” Nói xong, đem hai cổ tay trắng của nàng bắt lại đặt ở cùng nhau, răng rắc một tiếng đã khóa vào một vật.

Một đôi xiềng xích màu vàng. Cái gong lấy được từ lão K của Thiên Lam Biệt Viện. Người này sau khi bị bắt vào thần Ma ngục, pháp khí trên người tất nhiên cũng bị giao nộp ra. Nhưng vật này nàng vẫn không tìm được, không ngờ lại ở chỗ này của Trường Thiên.

Mắt Ninh Tiểu Nhàn choáng váng. Người này, muốn làm cái gì? Mặt của nàng bất giác đỏ lên. A, tại sao nàng lại nghĩ tới các loại chuyện không nên nghĩ thế?

“Giúp ta mở ra.” Lấy thần thông hiện tại của nàng, giãy giụa cũng không thoát khỏi cái khóa này.

Trường Thiên nghiêm mặt nói: “Nàng thử một lần, cái khóa này có thể che lại sức mạnh của nàng hay không?”

Nàng nghe lời vận khởi thần lực, ở toàn thân lưu chuyển một vòng: “Không thể. Đại khái nguyên nhân vì trên người ta lưu động thần lực mà không phải yêu lực sao? Ổ khóa này không thể hoàn toàn khóa lại sức mạnh của ta, nhưng cũng không giãy giụa khỏi nó.” Hô, xem ra mình nghĩ quá tà ác, hắn chỉ làm thí nghiệm mà thôi.

“Ừ, rất tốt.” Trường Thiên lại không có nửa điểm muốn giúp nàng giải khai, “Giãy giụa mà không thoát là tốt rồi. Lần trước, nàng đem ta đẩy ra nhớ không?”

Á, không tốt, nàng đã quên nam nhân này hẹp hòi không độ lượng, có thể nói là độc nhất vô nhị. Lần trước thời điểm thân mật, nàng dụng thần thông đẩy hắn ra sau đó chạy mất, chuyện này nhất định bị hắn xem là vô cùng nhục nhã. Hơn một tháng qua nàng không dám nhích tới gần hắn, hôm nay nàng đến gần mà quên mất, như vậy không phải là vô duyên vô cớ đưa đồ ăn tận miệng sao?

Mặt của nàng lập tức đỏ vài phân: “Khốn kiếp, mau buông!”

Trường Thiên lôi kéo xiềng xích đã cố định hai tay của nàng ở phía trên, sau đó tung mình một cái đem nàng đặt ở phía dưới, nghiến răng nghiến lợi nói : “Nàng còn dám vừa ôm lại hôn Ôn Lương Vũ? Khó được lúc nàng chui đầu vào lưới. Hôm nay, chúng ta phải đem sổ sách tính toán cho rõ ràng.”

Căn bản không phải cùng việc được chứ? Nàng há mồm muốn biện giải, kết quả hắn nhân cơ hội chiếm lấy môi đỏ mọng của nàng, đầu lưỡi linh hoạt đã dò xét đi vào mời nàng cùng múa.

Nàng ngô á mấy tiếng, phát hiện mình căn bản không thể động đậy. Người này, xem ra lần trước hấp thụ dạy dỗ hoàn mỹ rồi. Nhưng mà trong mắt hắn, tình dục mặc dù dày đặc nhưng không khai mở, lần này tay không có di động xuống chút nữa, khiến cho nàng an tâm một chút.

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion19 Comments

  1. Thì ra thiếu niên là tiểu Ôn…. vậy là đã gặp lại tiểu Nhàn rùi…. giờ thành chàng thiếu niên đẹp trai rồi…. ko còn là con chồn đất bé tý nữa.

    Giống như mình đoán tảng đá vàng đã biến thành A Ly rồi. Lại thích tiểu Ôn mới ghê chứ. Giờ phải gọi là tiểu Ninh rồi. Mình nhớ tiểu Vũ lớn hơn tiểu Nhàn mà sao goi là tỷ tỷ nhỉ.

    Oán Mộc tinh, tức nhưỡng dạo này có thức ăn dồi dào quá nhỉ. Không biết cây Xuân hoa thu thực ra bao nhiêu quả nhỉ. Nhớ cái cây đó quá.

    Mợ Nhàn sắp bị trừng phạt rùi…. haha. Bày đặt lúc gặp tiểu Vũ ôm ấp chứ.

  2. À. Giờ thì hiểu rồi hen. Mới đầu ta cứ nghĩ thiếu niên là Ninh Tiểu Nhàn giả trang. Sau đó nghe hắn tự xưng họ Ôn là đã nghi Ôn Lương Vũ rồi. Nhưng ta không hiểu không phải Ôn Lương Vũ ở trong mật động Quy lão học trận pháp phải mấy trăm năm hay sao. Tại sao bây giờ lại đi chung với Ninh Tiểu Nhàn nữa rồi.
    Tội nghiệp A Ly. Thì ra nó là kim tinh mà Trường Thiên cần để luyện pháp báo thoát khỏi Thần Ma ngục. Hy vọng Trường Thiên nghĩ ra cách lấy kim tinh mà không làm A Ly chết.
    Cảm ơn editor

  3. BéO LÒi XưƠnq

    Ôlv gọi NTN là tỉ tỉ ta cứ thấy ngược ak. A ly là kim tinh mà NV lại thích nàng mất rồi, hi vọng TT sẽ tìm ra cách để a ly không phải chết…. ;69
    NV đi một chuyến kiếm được 2 bảo bối , từ nay tức nhưỡng không sợ đói ak, tha hồ mà trồng kì hoa dị thảo.
    Hóng chương tiếp
    Thank các nàng đã edit nhé ;07 tung hoa cho cả nhà

  4. Hay quá thì ra thiếu niên là OLV, có tí thịt mà bị cắt rồi ;58 mong đợi chương sau ;69 cám ơn các nàng đã edit ;31

  5. Thì ra chàng trai cứu A Ly và mọi người trong trại là Ôn Lương Vũ, vậy là Ôn Lương Vũ đã học xong ở chỗ Lão Quy rồi, không ngờ lại nhanh đến vậy. Vậy là Nhàn tỷ thêm được một người đắc lực bên cạnh rồi.
    OLV lần này thật may mắn mang về Oán Mộc Tinh, là tinh hoa của cây cỏ rất tốt cho Tức Nhưỡng. Lại còn có khả năng tự hồi phục nữa chứ.
    Thì ra cô bé A Ly là kim thạch mà TT đang tìm, vậy làm thế nào để lấy kim thạch mà không giết chết cô bé, dù gì thì cô bé rất trong sáng hồn nhiên, chưa gây hại cho ai mà. Tuy rằng một mạng của cô bé có thể cứu TT nhưng mà Nhàn tỷ vẫn không muốn cô bé chết. Mong rằng TT ca có cách cứu cô bé.
    Nhàn tỷ ơi cầu cho tỷ an ổn qua vụ trừng phạt của TT ca, đúng là tự tạo nghiệt không thể sống mà. Mọi lần tỷ đùa dỡn ca giờ ca trả lại. Mong chờ chương sau có thịt…hehe…. ;69
    Thanks các nàng đã edit.

  6. Thì ra người thiếu niên áo xanh đó là Ôn Lương Vũ. Giờ đã tu luyện thành người rồi cơ à, mà không biết học bản lĩnh trận pháp của Lão Rùa như thế nào rồi đây nhỉ?
    Còn A Ly chính là tảng đá màu vàng, mà Ôn Lương Vũ đang tìm kiếm để giúp cho luyện thanh kiếm để chém dứt dây xích Trói Long Trác của Trường Thiên, không biết lấy tảng đá đó ra sẽ nguy hiểm đến tính mạng của A Ly không nữa? Nhìn có vẻ A ly và Ôn Lương Vũ có cảm tình đối với nhau rồi cơ đấy
    Mà Ôn Lương Vũ đổi tên sang thành Ninh Vũ, Ninh Tiểu Nhàn thành tỷ tỷ của Tiểu Vũ rồi.
    Lần này mang được Aly về vừa bắt được Vụ Yêu làm thức ăn cho Tức Nhưỡng, chỉ cần không ăn hết là Vụ Yêu lại phát triển lại, từng miếng từng miếng cắn ăn, haha. Giống như nồi cơm của Thạch Sanh ăn mãi không hết.
    Trường Thiên trói Ninh Tiểu Nhàn vào, chuyến này chúng ta có thịt tươi để ăn rồi. hihi, ta nghi là Ninh Tiểu Nhàn thoát ra được, hic hic vừa ngóng thịt, vừa muốn Ninh Tiểu Nhàn thoát ra được, chứ chưa gì, chưa bảo vệ được nàng, chưa thoát ra được hình ảnh người con gái trước đó của Trường Thiên, thì Trường Thiên không thể ăn Ninh Tiểu Nhàn được
    Ngóng truyện mới, cảm ơn các bạn edit nha, cảm ơn Tiểu Tuyền

  7. Đoán đúng rồi, Ôn Lương Vũ đã trở lại, vãn thuần luong như vậy. A ly thật đáng yêu nếu Trường Thiên không có biện pháp cứu được bé thì thật tiếc cho Nàng

  8. Hoá ra Ôn Lương Vũ là thiếu niên áo xanh nha… anh í còn đổi họ theo Nhàn tỷ mới ghê ^^… còn cô bé A Ly thì ra là Kim tinh… cô bé này hồn nhiên dễ thương quá ah… không bít Trường Thiên ca có cách nào không chứ tự nhiên bắt cô bé ấy hi sinh thấy tội lỗi sao í… chà… Nhàn tỷ một bước sa chân lần này ôm hận nha ^^… công nhận Trường Thiên ca này nhỏ nhen ghê lun… chuyện lâu rùi giờ tính lại ah ^^… hihi… mà Nhàn tỷ làm gì trong trường hợp nào mà vừa ôm vừa hôn Ôn Lương Vũ vậy ah ^^… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  9. Trần Thanh Hằng

    Hahaa..may quá tác giả như biết có khoá pass nên có tóm tắt đại khái nên h thì hiểu được roài..yêu ghê cơ chứ..Tiểu Vũ này sau khi xuất môn ko biết lợi hại như thế nào rồi ta..trời sinh hắn đã thông minh nhưng tâm tính lại lương thiện..may mà theo mợ Nhàn chứ ko thì cũng khó sống ahh..hehe..chương sau hơm biết có chịt ko đây..:))))

  10. OMG. Cứ đoán mãi là ai té ra là Ôn Lương Vũ. Cứ tưởng là ổng vẫn đang bận học trận pháp của ông rùa chứ. Chúc mừng NTN tỷ có thêm tiểu đệ rồi
    Chỉ tội A Ly, hồn nhiên dễ thương thế nhưng lại là Kim Tinh, không biết Trường Thiên ca làm thế nào có thể lấy kim thạch ra mà không giết chết A Ly không, thương cô bé ghê gớm
    Cảm ơn các nàng đã edit nhá

  11. này ‘sao chổi’ này đi
    nắm chặc cánh tay ————–> chặt
    bị qua đả thương qua
    sự hổ trợ của ngươi ————-> hỗ
    Cô nương kìa cúi người ——–> kia
    nó nhận nổi khỗ —————–> nỗi khổ
    thoáng cái buộc chặc ————> chặt
    rất nhiều rất bảo bối
    hô một tiếng”Cùng Kỳ”
    lập tức ôm thật chặc ————-> chặt
    Quả nhiên.”Ngươi ở
    chặc đứt Trói Long tác ———–> chặt
    Cái gong lấy được —————-> gông
    Thiên Lam Biệt Viện / Thiên Lam biệt viện (mấy chương trước)
    Thần Ma ngục / thần Ma ngục
    ========================================================
    Haha … cứ tưởng OLV mấy chục năm sau mới gặp lại chứ, ko ngờ lại sớm gặp lại như vậy ^^
    Nhìn TN có bạn đồng hành, có người bên ngoài trợ giúp, ta thấy rất an ủi, ai bảo ACU thì thoát khốn, mà TN thì bơ vơ, lo lắng quá chừng, may giờ có OLV, à và cả Đồ Tẫn nữa ^^ sau này sẽ gọi là NV rồi!!
    Mà chuyện gì mà TT nói TN vừa ôm vừa hôn NV chứ, đừng nói gặp lại mừng quá nha, vậy thì TN tới số rồi =))))
    Ko ngờ bạn thiếu niên là OLV, xem ra ta đoán mò trật lất, hihi, thật thú vị!!

  12. a hóa ra là a vũ đã xuất sư về với chị nhàn oy. lần này là đội quân đông đủ oy. hi vọng a thiên sẽ tìm đc cách khác để lấy kim tinh mà ko làm cho a ly mất mạng. sau đó a ly và a sẽ là 1 đôi. như vậy là tuyệt nhất

  13. Anh Vũ về lại với đồng đội rồi. Chỉ là lần này với dáng vẻ thiếu niên, xem ra phải tu hành và “lớn” lại từ đầu he. A Ly thì nguyên lại là từ Kim Thạch mà thành nên mới có được khả năng làm tổn thương Oán Mộc Tinh kia. Team của Nhàn Tỷ ngày càng đông đúc nhỉ? Không biết đến bào giờ Thiên ca mới thoát khỏi xiềng xích kia đây…
    Cảm ơn các nàng nhiều lắm nhé!

  14. tiểu vân vân

    thì ra là tiểu ôn nha.hy vọng có cach lấy đc kim tinh mà hk làm a ly mất mạng.

  15. oa! Vậy mà cứ tưởng tập trước là Nhần tỷ giả trang thành nam trang. Ai dè lại là Ôn Lương Vũ, không ngờ Ôn Lương Vũ lại nhanh chóng trở lại bên Nhàn tỷ vậy ;94
    MOng sao cho A LY không sao, thấy bé cũng dễ thương a. Thiên ca hãy nghĩ biện pháp ;50
    Thiên ca càng ngày sống càng thụt lùi, lại đi ăn dấm của OLV nữa ;97 Lần này tỷ đừng hòng thoát khỏi bị ăn :))

  16. Quả nhiên A Ly chính là Kim tinh, một đứa bé con dễ thương như thế mà chết non thì quả là chịu không nổi, không biết Trường thần thú có nghĩ ra cách gì để giúp lấy được Kim tinh mà không hại chết con bé không nhỉ.
    Tiểu Nhàn xuất hiện rồi, Ôn Lương Vũ cũng xuất hiện luôn, lúc đầu đoán sai cứ nghĩ hắn là do phân thần của Âm Cửu U bám vào để làm việc chứ. Lần này quay trở lại không biết Ninh Vũ đã học xong các loại trận pháp với Long quy chưa nữa. Nhưng không phải là hắn cũng lớn tuổi sao, lại gọi Tiểu Nhàn là tỷ tỷ chứ. Hay chỉ tính lúc hắn hoán huyết xong biến thành con chồn nhỏ rồi tư từ lớn lên, cho nên mới gọi Tiểu Nhàn là tỷ tỷ.
    Khổ thân em Nhàn tự dâng mình cho mãng xà hẹp hòi kia, giờ thì ráng mà chịu thôi ;66

  17. Cẩm Tú Nguyễn

    Thiếu niên lại là Ôn Lương Vũ, lâu rồi mới gặp lại, vẫn rất thuần lương như vây, Kim Tinh này bản tính rất thuần lượn, lại đáng yêu như vây, hy vong nó sẽ không chết, Kim Tinh và OLV chắc sẽ có 1 đoạn nhân duyên đây

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close