Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q05- Chương 295+296

12

Chương 295:  Vật lạ không biết tên

Edit: Ngôn Ngôn

Beta: Tiểu Tuyền

Nghĩ đến người  này là từ trong nơi trăng hoa chui đi ra đấy, nàng cảm thấy hắn không được sạch sẽ lắm, cố ý cùng hắn giữ một khoảng cách. Kết quả Cùng Kỳ trong Thần Ma ngục thất vọng nói: “Thì ra  Bạch Hổ đại nhân cũng không có đi tìm nữ nhân à?”

Hắn không có đi? Ninh Tiểu Nhàn giật mình, nhẹ nhàng ngửi hai cái, trên người hắn sạch sẽ, quả nhiên không có ngửi thấy  mùi son phấn nồng đậm đặc biệt trong nơi trăng hoa đó. Lại nói, Cùng Kỳ thất vọng cái gì? Như vậy đêm qua, Bạch Hổ bận việc gì?

Động tác này của nàng tuy nhỏ, Bạch Hổ miệng lớn ăn mì cũng đã nhạy cảm mà nhìn thấy rồi, giống như cười mà không cười lườm nàng .

Mà thôi, mỗi người đều có bí mật riêng, huống chi đây là việc tốt của lão quái vật mấy vạn năm?

Sau khi ăn xong, nàng tìm chỗ yên lặng không có người, đem Bạch Hổ ném vào Thần Ma ngục cùng Trường Thiên hàn huyên đi. Đó là hai đại thanh niên ba vạn năm qua không gặp đấy, nàng tin tưởng không có nàng ở đấy, hai người có rất nhiều chủ đề có thể trò chuyện. Về phần nàng nha, càng có sự tình quan trọng hơn cần làm.

Đi Ngũ phủ  ở thành Tây ném tên Tam công tử trả lại, toàn bộ quý phủ từ Ngũ lão gia đến gã sai vặt quét rác, đều không có người đem chuyện này để trong mắt. Lý do cũng rất đơn giản, Ngũ Tam gia thường xuyên cùng bằng hữu khách nhân, qua đêm không về ngủ, người trong nhà còn tưởng rằng hắn hiện tại đang ở trong  ôn nhu hương ở đâu đó chưa từng đi ra, tất nhiên sẽ không sốt ruột. Chỉ có thủ vệ của lão đầu tử nhớ mang máng tối hôm qua sau khi trở về thì Tam thiếu gia không có ra khỏi cửa, nhưng mà tuổi của lão cũng rất lớn rồi, chỉ cho là mình tối hôm qua lại ngủ mơ rồi.

Mới sáng không lâu, Ngũ lão gia ở trong phòng Thất di nương tỉnh lại, nha hoàn quỳ trên mặt đất không ngừng hầu hạ ông rửa mặt thay quần áo. Lão liền lau chùi vài cái, đem cô gái nhỏ đỏ bừng cả mặt, mới sảng khoái tinh thần mà đi vào thư phòng.

Lão mới bưng ly trà nóng trên bàn uống một ngụm, thì bên cạnh có người cười nói: “Ngũ lão gia thật thoải mái nha.”

Mới sáng sớm. Trong thư phòng rõ ràng có người! Hai tay lão run lên, ly trà rơi trên mặt đất nát bấy. Toàn bộ trong phủ ai cũng biết, lúc Ngũ lão gia ở trong thư phòng ai cũng không được tới gần. Cho nên người có thể vô thanh vô tức mà xuất hiện ở chỗ này, hơn phân nửa là không có ý tốt rồi.

“Ai?” Lão ngoài mạnh trong yếu hô một tiếng, sau đó mới nhìn thấy một thiếu nữ đứng trong góc thư phòng, tiện tay lấy một quyển sách trên giá sách để xem, không hiểu sao lúc lão tiến vào thư phòng tại sao không nhìn thấy nàng. Cô gái này đứng trước  giá sách cực lớn lộ ra  bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn mà lại yếu ớt, lão lại bỗng nhiên ngửi được mùi vị nguy hiểm.

“Ngũ lão gia kỳ thật không cần hô lớn như vậy.” Nàng cười mỉm nói, “Ta đã bày ra kết giới. Cho dù lão la vỡ cuống họng, hạ nhân chung quanh cũng chỉ coi như lão nhân gia ngài ở trong thư phòng yên tĩnh đọc sách.”

Kết giới? Cô gái này là tu sĩ. Thân thể Ngũ lão gia hơi nghiêng, phần eo lặng lẽ ngả ra sau. Trên mặt lại sợ hãi nói: “Thượng tiên giá lâm, không biết cần tiểu lão nhân làm gì?”

Ninh Tiểu Nhàn có chút mỉm cười: “Ngũ lão gia đừng kéo cơ quan bên trong  kệ cạnh tay áo phải, coi như là giúp ta một đại ân đi.” Cả thư phòng đều được  thần thức của nàng bao phủ, Ngũ lão gia sau lưng mờ ám cũng không thể gạt được nàng.

Ngũ lão gia sắc mặt cứng đờ. Trên tay tốc độ lại nhanh hơn. Còn không có đè xuống cơ quan tay cầm không biết đã đi đâu rồi, lão đã cảm thấy thấy hoa mắt, nữ tử đã đến gần trước người, trên ngón tay phải truyền đến cảm giác lạnh như băng.

Nếu đổi lại yêu quái hoặc tu sĩ khác, có lẽ đã thuận tay lấy đi ngón tay lão. Ninh Tiểu Nhàn thiện tâm, chỉ dùng sống dao Răng Nanh chống đỡ ngón tay của lão mà thôi. Dù là như thế, lão cũng cả kinh sắc mặt trắng bệch, không dám có dị động nữa.

Nàng nhẹ nhàng đem móng vuốt của Ngũ lão gia gẩy cách  xa cơ quan. Trầm ngâm nói: “Ngươi biết rõ ta là người tu tiên, còn dám không sợ hãi mà đem cái chốt này mở. Hẳn đây là cơ quan có thể thả ra báo động thông báo tới Bái Hỏa cốc đúng không?” Nàng vừa nói ra ba chữ “Bái Hỏa cốc”, đồng tử của Ngũ lão gia co rụt lại, chỉ nghe nàng nói tiếp, “Không đúng. Nước xa không cứu được lửa gần, cơ quan này ở bên trong còn có đồ vật có thể đối phó tu sĩ sao?”

Ngũ lão gia không dám nói lời nào.

Ninh Tiểu Nhàn nói: ” Đem đồ vật Bái Hỏa cốc cho ngươi cầm ra cho ta xem.”

Ngũ lão gia kinh hãi, ngẩng đầu lên nói: “Thượng tiên, ta không biết Bái Hỏa cốc gì cả?”

“Thật sao? Vậy tại sao thời điểm ngươi vừa nghe được ba chữ kia, tim đập nhanh hơn hai nhịp, trên lưng còn lấm tấm mồ hôi?”

Lão ấp úng nói: “Đó là bởi vì. . . Bởi vì. . .”

Nàng lấy Răng Nanh ra: “Thời gian quý giá. Như vậy đi, ta đếm ngược năm cái, nếu ngươi không mở ngăn tối kia ra, ta sẽ cắt của ngươi một ngón tay. Sau đó lại đếm ngược năm cái, lại cắt một ngón tay. Nếu là Ngũ lão gia kiên cường, đại khái có thể chịu được đến lúc ta cắt hết ngón chân của ngươi cho đủ số.”

Manh mối lấy được chỗ Khỉ Đột Khổng Lồ không nhiều lắm, nàng mới có ý định lấy từ chỗ  Ngũ lão gia: bắt đầu thử thời vận. Xem ra, Ngũ lão gia thật đúng là có giữ liên lạc cùng Bái Hỏa cốc.

Nàng vuốt ve cái cằm, lộ ra một nụ cười mà Ngũ lão gia nhìn nó không khác gì nụ cười của ác ma: “Ta đang suy nghĩ, nên bắt đầu từ ngón tay nào trước đây này? Ngón trỏ tay phải thì sao?”

Ngũ lão gia rõ ràng không phải cái người kiên cường, cho nên khi Ninh Tiểu Nhàn đem Răng Nanh gác trên ngón tay được lão bảo dưỡng còn trắng hơn nữ nhân, hơn nữa thời điểm bắt đầu đếm ngược đến ba, lão cũng rất dứt khoát mà theo rồi.

Lão đi đến chỗ trước tủ sách mà Ninh Tiểu Nhàn vừa rồi dựa, thò tay ở hàng thứ hai trên kệ gõ dài ngắn ba cái tiếng không đồng nhất, sau đó lại chuyển động một cái chặn giấy hình hổ, cái giá sách vô thanh vô tức mà từ chính giữa tách ra, trượt hướng sang hai bên, lộ ra một cái cửa nhỏ trên tường.

Lão đứng ở phía trước, cho nên không thấy được ánh mắt kinh ngạc của Ninh Tiểu Nhàn. Cái phiến cửa nhỏ này nàng lại thấy cực kỳ quen thuộc,  đây quả thực chính là bản sao của két sắt mà, chỉ có điều cơ quan không giống với mật mã khóa  của két sắt mà thôi. Cửa nhỏ không biết dùng kim loại nào chế tạo thành, góc dưới bên trái có một chữ cổ “Ngàn”nho nhỏ. Cái ký hiệu này, tối hôm qua nàng đã nhìn thấy.

Trường Thiên nói: “Cùng thần lôi trong tay linh vượn giống nhau,  thứ này cũng là sản phẩm của Thiên Kim đường chế tác.”

Càng ngày càng thú vị rồi. Đồ vật của Thiên Kim đường rất ít ỏi lại đắt đỏ, trong giới Tu tiên giả đều là vật chạm tay bị bỏng, sao vô duyên vô cớ xuất hiện trong nhà  một phàm nhân? “Mở nó ra.” Nàng thấp giọng phân phó nói, đồng thời lặng lẽ tránh đi hướng chính diện, hướng phía bên phải đi qua.

Ngũ lão gia trên cửa cơ quan mân mê một hồi, lại dùng thân thể của mình ngăn trở, xem ra là không muốn nàng nhìn thấy huyền cơ trong đó. Đáng tiếc hắn không biết, ở trong Thần Niệm bao phủ xuống, hết thảy không chỗ nào che dấu được nàng.

“Cạch”  một tiếng,  cửa mở. Không đợi nàng mở miệng, Ngũ lão gia giống như lơ đãng mà hơi nghiêng người, một mũi tên từ trong cửa nhỏ bắn ra, phụp ~~ một tiếng đâm sâu vào trên tường  phía đối diện. Mũi tên  nhỏ này trong lúc bay ra, nàng ngửi thấy được mùi tanh nhàn nhạt, hiển nhiên bên trên đầu mũi tên có bôi kịch độc, hơn nữa loại chất độc này cực kỳ có khả năng có hiệu lực đối với tu sĩ.

Ngũ lão gia nhẹ nhàng mà “Ah” một tiếng, tranh thủ thời gian quay đầu lại xem, nhìn thấy nàng êm đẹp mà đứng tại chỗ, trong mắt xẹt qua vẻ thất vọng, vẻ mặt đưa đám nói: “Thượng tiên chớ trách, cái này  là bảo hộ trong hộp cơ quan là ta không cẩn thận động vào!”

Ninh Tiểu Nhàn thở dài nói: “Ta biết rõ, ta tha thứ cho ngươi. Lại nói, ngươi so sánh  với con của ngươi có can đảm hơn nhiều.”

Con của lão làm sao vậy? Ngũ lão gia rốt cục sợ hãi, đang muốn mở miệng, Ninh Tiểu Nhàn hướng lão khoát tay áo, lão không thể nhúc nhích rồi, cổ họng  cứng ngắc một chữ cũng nói không nên lời, trong mắt lại tràn đầy ý cầu khẩn.

Nàng tất nhiên là không kiên nhẫn cùng lão đầu tử này chơi trò chơi nội tâm, tiến lên kéo ra hộp bảo vệ, đem đồ vật bên trong lần lượt từng cái lấy ra xem qua.

Đầu tiên là mấy tệp ngân phiếu dày cộp, còn có vàng lá, bạc khối cùng châu báu đồ trang sức, tổng giá trị đại khái hơn 100 vạn lượng, xem ra lợi nhuận Ngũ gia thu được không nhỏ. Nàng hiện tại tầm mắt cao, một ít tiền này chỉ chướng mắt, nên đem những.thứ..này đều để qua một bên, nhìn xuống một kiện đồ vật.

Đồ vật thứ 2 là một phần sổ sách, phần đầu ghi lại tất cả đều là ngày nào mỗi năm, Ngũ phủ hướng quan viên đút lót, mời rượu. Thương nhân cùng quan cấu kết thời nào cũng có, nàng cũng không có cái gì hứng thú.

Kế tiếp là một phần tập nhỏ, dùng chữ nhỏ Địa Thư tinh tế ghi. Nàng tiện tay lật xem vài trang, trên mặt không đếm xỉa tới tự mình thu vào, để lúc khác xem sau, nhưng lại càng ngày càng kinh hãi rồi.

Phần tập này, không ngờ tương đương một phần tình báo nguyên vẹn, cho tới  các bộ phận trong Bản Châu, quận, phủ an bài thay đổi nhân sự, từ động tĩnh tông phái thống trị Bản Châu, đều được ghi chép kỹ càng. Phải biết, cái châu là thuộc phạm vi cai quản của Phủ Phụng Thiên! Trong tình báo thậm chí ghi lại tin tức thân tín bên người Mịch La, gần đây đã từng qua lại địa phương nào.

Nàng cau lông mày. Lãnh địa Bái Hỏa cốc ở xa ngoài mấy ngàn dặm, vụng trộm để cho phàm nhân ở Bản Châu điều tra động tĩnh của Phủ PhụngThiên làm cái gì? Lại nói, Bản thân Mịch La là đầu lĩnh trung tâm tình báo, năng lực phản trinh sát cường đại, vô luận là ai muốn điều tra sự cai quản của Phủ Phụng Thiên, cũng là chuyện cực kỳ nguy hiểm.

Đáng tiếc nàng không thấy được Mịch La ở trên thân người phàm gieo xuống cổ, nếu không nàng nhất định sẽ biết, trên đời này tin tức linh thông nhất chính là số lượng phàm nhân vô cùng to lớn. Chỉ cần Tu tiên giả cùng phàm nhân tiếp xúc, rất nhiều bí mật liền không chỗ nào che dấu, lẩn trốn. Bái Hỏa cốc cũng chẳng qua là dùng  rắn rết  ở địa phương đến hỗ trợ mà thôi.

Đồ vật trong hộp bảo vệ, là một thanh đá hết sức nhỏ, so với cây tăm nhỏ hơn không biết bao nhiêu lần, chiều dài không đến nửa chỉ, kẹp ở chính giữa một đống công văn. Nếu không phải nàng nhãn lực tốt, suýt nữa liền bỏ qua nó.

Nhưng khi thời điểm nàng cầm lấy thanh đá này, trong cơ thể đột nhiên nóng lên, chính là ý niệm cực độ hưng phấn của Phệ Hồn châm truyền ra.

Phệ Hồn châm là vật luôn nhàm chán yên tĩnh, thứ có thể làm nó kích động không thôi cũng nhất định là một bảo vật. Nàng hỏi Ngũ lão gia: “Đây là cái gì?”

Ngũ lão gia lập tức phát hiện mình có thể nói chuyện, tranh thủ thời gian giải thích nói: “Ta cũng không biết. Đây là đồ vật tổ tiên truyền thừa, công dụng không rõ, nguyên bản luôn để ở trong Từ đường nhà ta. Năm trước nhà thờ tổ không may gặp đại hỏa, về sau ta sợ cái thanh đá nhỏ này mất , mới chuyển đến trong hộp bảo vệ.”

Trên mặt lão có vẻ chán nản. Khi phần tập tình báo kia bị cái nữ tu này thấy được, lão hoàn toàn lâm vào bị động. Ninh Tiểu Nhàn hiểu rõ suy nghĩ trong lòng của lão, cười nói: “Ta xem trong hộp bảo hộ ngươi còn để không ít vàng bạc đồ châu báu nữ trang. Xem ra ngươi cũng không có ý định thuần phục Bái Hỏa cốc đến cùng ah. Có phải có ý định chẳng may gió thổi cỏ lay gì thì  cuốn gói mà trốn hay không?” Chỉ có thời khắc chuẩn bị chạy trốn, mới có thể chuẩn bị tốt những…vật ngoài thân này thuận tiện trên đường sử dụng.

Ngũ lão gia trầm mặc không nói. Ninh Tiểu Nhàn thở dài: “Ngươi quá ngây thơ rồi. Từ khi bắt đầu Bái Hỏa cốc đã không có ý định cho ngươi toàn thân trở ra. Vừa rồi cơ quan mà ngươi lén lút muốn đè xuống, trước kia đã thử qua uy lực của nó chưa?”

Ngũ lão gia lắc đầu: “Chưa từng. Đám Đại tiên Bái Hỏa cốc nói, thứ này chỉ có thể sử dụng một lần mà thôi, lại bảo ta lúc không có việc gì ngàn vạn lần không được đụng vào.”

Chương 296:  Chỉ cho con đường sống.

“Đương nhiên chỉ có thể sử dụng một lần rồi.” Nàng đồng tình mà nhìn qua cái lão nhân này, “Nếu ta không có đoán sai, chỉ cần ngươi đè xuống cái miếng cơ quan kia, trong thư phòng này một người cũng không thể sống, đương nhiên cái này cũng tính cả ngươi vào. Nếu người thiết lập cơ quan hung ác một chút, tính cả toàn bộ Ngũ phủ cũng muốn tiêu tán trong một buổi sáng đi. Hắc hắc, không phải chỉ có thể sử dụng một lần sao?”

Ngũ lão gia kinh hãi, giống như là nghĩ đến cái gì, sắc mặt trắng bệch, nhưng vẫn mạnh miệng nói: “Sao có thể chứ?”

“Sao không thể, ngươi chưa thấy qua thủ đoạn tiên gia sao?” Nàng cười lạnh, “Nếu có Tu tiên giả bí mật tiến đến, tánh mạng của ngươi ngược lại là chuyện nhỏ, tình báo trong tay lại không thể tiết lộ ra ngoài, không thể để cho người cai quản Phủ Phụng Thiên biết rõ Bái Hỏa cốc tự do hành động trên địa bàn của họ. Nếu thư phòng này bị uy hiếp, một trận nổ thiêu rụi tất cả thật là hoàn mỹ ah, chứng cớ gì manh mối gì cũng không lưu lại.”

“Bằng không thì, bây giờ ngươi thử một lần đi đè xuống cái cơ quan kia xem?”

Nghe đến đó, Ngũ lão gia còn dám làm theo à? Trên trán lão bốc lên cả một tầng mồ hôi lạnh, toàn thân tinh thần đều giống như bị rút đi, thấp giọng nói: “Thượng tiên, cứu ta.”

Ninh Tiểu Nhàn lại không nhận lời lão, chỉ làm cho lão đem chuyện vướng mắc của Ngũ Thị cùng Bái Hỏa cốc nói nghe một chút.

Thì ra sáu trăm năm trước khi Ngũ Thị nhất tộc chuyển đến đây, chỉ là phú hộ trung đẳng. Có một ngày có tiên nhân đến nhà, muốn bọn hắn ở khe núi phía Tây bắc tòa thành xây dựng một tòa đại viện, làm phủ ở cửa vào sơn động, nhưng tộc nhân không được đi vào sơn động tìm kiếm. Ngũ Thị làm theo rồi, Tiên Nhân liền bảo vệ bọn họ bình an 300 năm.

Đã có Tiên Nhân che chở, Ngũ Thị lợi nhuận càng làm càng tăng, 300 năm sau tất nhiên đã là phú hào một phương, nhân khẩu thịnh vượng.

Về sau, Tiên Nhân lại lần nữa giá lâm. Yêu cầu Ngũ Thị ở trong dân gian thu thập tình báo, bí mật dò xét tất cả tiên phái phụ cận, động thái của yêu tông ở thế gian, cho dù là sự tình lớn nhỏ như lông gà vỏ tỏi cũng phải bẩm báo lên. Trong đó đối tượng  đặc biệt  giám thị là người làm việc trong  Phủ Phụng  Thiên.

Ngũ Thị lúc này liền cảm thấy khó xử rồi, bởi vì làm loại chuyện này ở trên đỉnh đầu tiên phái đồng nghĩa với việc đi trên lưỡi đao, một cái không tốt, kết cục chính là bị phanh thây xé xác. Thế nhưng mệnh lệnh của Bái Hỏa cốc, bọn hắn không cãi được, huống chi các tiên nhân còn đồng ý, chỉ cần Ngũ Thị xuất lực. Bọn họ liền bảo vệ Ngũ Thị cả nhà tiền đồ như gấm.

Qua nhiều năm như vậy, Bái Hỏa cốc quả nhiên thực hiện đúng lời hứa. Ngũ gia kinh doanh chủ yếu là tơ lụa cùng vải vóc, mấy năm trước còn có đối thủ cạnh tranh. Về sau Bái Hỏa cốc xuất lực, đem đối thủ của Ngũ gia từng cái chèn ép, thậm chí làm xuống vài đại án diệt tộc oanh động Bản Châu.

Theo điều kiện trao đổi, Ngũ lão gia cách mỗi một tháng đem tin tình báo thu thập được giao cho Tiên Nhân của  Bái Hỏa cốc.

“Vị ‘Tiên Nhân’ kia lúc nào sẽ đến?”

“Vào tháng 1 đầu năm. Tháng này đã tới. Hắn vào cuối tháng đầu năm sẽ tới nữa. Còn khoản mười ba ngày.” Ngũ lão gia nhìn trộm nàng, thấy trên mặt nàng không có lệ khí, vì vậy cầu khẩn nói, “Thượng tiên, xin cứu Ngũ Thị ta!”

Công tác tình báo lão làm được càng nhiều, thì càng cảm thấy nguy hiểm, cho dù là Bái Hỏa cốc hay người của Phủ Phụng Thiên, cũng không phải ăn chay đâu. Làm như vậy lâu dài, sớm muộn cũng có một ngày thật sự sẽ chết. Thế nhưng mà lão lại không có biện pháp gì tốt.

“Nha đầu. Lại mềm lòng rồi hả?” Trường Thiên hiểu rất rõ nàng. Bị một cái lão đầu tử sáu mươi tuổi đau khổ cầu khẩn, nàng không mềm lòng mới là lạ.

“Đúng vậy a. Cái người này cũng không gây ra tội nghiệt gì nặng, liền cứu lão một mạng là tốt rồi, coi như tạo cái thiện duyên.”

Nàng suy nghĩ một chút nói: “Ta có biện pháp có thể cứu ngươi. Nhưng phải  xem ngươi có chịu bỏ đi một mảnh gia nghiệp to như vậy hay không?”

Ngũ lão gia cười khổ nói: “Nếu là ngay cả mạng sống cũng không còn, giữ lại gia nghiệp lại có ý nghĩa gì?” Lão đã trên năm mươi tuổi, rất nhiều sự tình đã sớm thông suốt, trong lòng muốn tạo một cơ hội sống, đơn giản là không muốn cả nhà Ngũ Thị lại bị diệt ở trong tay mình mà thôi, nếu không trăm năm sau nào có mặt mũi gì đi gặp liệt tổ liệt tông?

“Tốt.” Ninh Tiểu Nhàn nói, “Bái Hỏa cốc không phải có ý định đem ngươi cùng Ngũ phủ diệt tận gốc đi sao?  Vậy ngươi làm cho nó diệt môn là tốt rồi.”

Ngũ lão gia sững sờ, có chút hiểu được: “Thượng tiên có ý tứ là. . . ?”

Nàng mỉm cười: “Ngươi trước lén làm tốt công tác chuẩn bị trốn đi, tối đa mười ngày sau sẽ có người đến nhà lấy cái bản tình báo này, ngươi giao cho lão là được. Sau đó, liền chạy trốn a. Vì để cả nhà ngươi an toàn, ngươi chỉ có thể mang vợ con đi, vàng bạc đồ trâu báu nữ trang, cái phiến gia nghiệp này phải ném lại rồi. Sau khi ngươi rời khỏi, tất nhiên sẽ có người giúp ngươi dẫn động cơ quan trong thư phòng, đem nơi đây san thành bình địa.”

Ngũ lão gia tinh tế suy nghĩ, càng nghĩ càng cảm thấy có thể thực hiện, không khỏi vui sướng. Ninh Tiểu Nhàn cảnh cáo lão: “Ngươi nhất định phải nhớ kỹ, đem tờ giấy tình báo giao cho người đến lấy mới có thể đi, lúc đó mới có người giúp ngươi thu thập, giải quyết tốt hậu quả. Nếu không sau này sẽ gặp phải người của Bái Hỏa cốc cùng người của Phủ Phụng Thiên hai thế lực cường đại đuổi giết. Ngươi là một người phàm tục, chạy không được đâu.”

Ngũ lão gia liên tục gật đầu, nói chính mình nhớ kỹ. Lão nhìn Ninh Tiểu Nhàn quay người rời đi, quả nhiên thực sự có  ý định buông tha chính mình, không khỏi do dự một chút, mở miệng hô nàng ở lại nói: “Thượng tiên đại nhân xin dừng bước. Còn có, còn có một chuyện muốn bẩm.”

Lão theo hốc tối trên bàn,  ở trong lấy ra một ống trúc, giao cho Ninh Tiểu Nhàn.

Ống trúc hai bên đều được bịt kín…, nhẹ nhàng lắc lư giống như có tiếng nước.”Đây là cái gì?”

Ngũ lão gia cung kính nói: ” Mấy năm trước tiên nhân của Bái Hỏa cốc ban thưởng xuống, còn nói đây là tiên dược, có thể trị bệnh nặng.”

Ninh Tiểu Nhàn ngạc nhiên nói: “Đã là tiên dược, sao ngươi không giữ lại cho mình dùng?”

Ngũ lão gia cười khổ nói: “Bái Hỏa cốc sớm đã chuẩn bị để cho Ngũ gia tận diệt, sao lại có lòng tốt ban thuốc cho chúng ta? Cái dược liệu này giao cho thượng tiên ngài, nói không chừng còn có thể từ đó phỏng đoán ra chút đầu mối.”

Nàng nhẹ gật đầu, thu hồi ống trúc cùng cái thanh đá kia đi ra khỏi Ngũ phủ.

======

Gần giữa trưa, nàng tìm một khách sạn, ném Ngũ Tam gia đã bị xóa đi trí nhớ vẫn đang hôn mê trong Thần Ma ngục vào đó, lúc này mới trèo lên trên lưng Thất Tử, bay đi hướng Quảng Thành cung.

Bạch Hổ lại muốn cáo từ.

“Ngươi muốn nhìn Nam Cung độ kiếp, mà lão đầu tử này đối với ta không có lực hấp dẫn gì.” Hắn lười biếng nói, ” Chia tay ở chỗ này nhé, nội thành rất tốt, ta còn muốn ở đây thêm hai ngày rồi  đi.” Hắn vỗ vỗ lồng ngực cường tráng  của chính mình, “Nếu như tên Trường Thiên kia đối với ngươi không tốt, hoan nghênh ngươi chạy vào ngực của ta. Ừ, ta có dự cảm, chúng ta rất nhanh sẽ gặp lại đấy.”

Trường Thiên chỉ lạnh lùng nói với hắn một chữ: “Cút!”

Ninh Tiểu Nhàn ngược lại liếc mắt nhiều hơn chút: “Chúng ta đương nhiên rất nhanh sẽ gặp lại. Chờ ta tìm được Nam Minh Ly hỏa kiếm, ta còn phải đi tìm ngươi hỗ trợ đó.”

“Ba sợi lông tơ kia phải nhớ cất kỹ.” Bạch Hổ nhún vai, quay người đi, trong nháy mắt giống như là biến mất trong đám người.

Cái con cự yêu tiền sử thoát ra khỏi lồng này, sẽ không quấy ra chuyện kinh thiên động địa gì đấy chứ? Ninh Tiểu Nhàn biểu thị rất không thể trả lời. Trường Thiên cười nói: “Nàng cho rằng hắn sẽ làm gì? Vừa xuất thế thì làm cho thiên hạ dân chúng lầm than sao?”

“Đúng vậy a. Nếu không nào có khí thế của thần thú?”

“Hắn bị giam hơn một vạn năm, thần lực gần như khô kiệt, ở trong núi Ngọc Hốt ngẫu hứng biểu diễn đoán chừng lại hao phí không ít sức lực. Hiện tại, hắn cần nhất chính là tĩnh dưỡng mà không phải là đi bốn phía gây tai hoạ.” Trường Thiên hiển nhiên rất hiểu rõ cái lão hổ này, “Tiếp đến hắn nhất định là đi theo hướng bắc. Phương bắc nhiều mỏ, mà hắn là thần thú chủ Canh Kim chi khí. Có kim khí tương trợ, thực lực của hắn sẽ khôi phục rất nhanh. Tới lúc đó, hắn còn muốn trở về tìm Quảng Thành cung trả thù.”

“Hắn áp dụng sách lược là giấu tài; như vậy, Âm Cửu U sẽ đi đâu?”

Trường Thiên trầm mặc một hồi mới nói: “Âm Cửu U và Bạch Hổ hoàn toàn khác nhau. Hắn chính là hồn tu, bị giam một vạn năm đã tiêu hao hết hồn lực, sau khi đi ra nếu muốn khôi phục thực lực. . .”

Hắn không có nói nữa, Ninh Tiểu Nhàn lại hiểu ý của hắn, không khỏi cảm thấy da đầu run lên: “Ý của chàng là, hắn sẽ trắng trợn giết người để hấp thu sức mạnh hồn phách?”

“Bạch Hổ đã nói với ta, cuộc chiến Trung Cổ là do Âm Cửu U làm hại quá nhiều người mà gây ra. Trên phiến đại lục này nếu người chết không nhiều, thực lực của hắn làm sao có thể tăng nhanh? Chỉ sợ lần này thoát khốn mà ra xong, hắn có thể sẽ lập lại chiêu cũ.”

Nàng do dự trong chốc lát, mới hỏi Trường Thiên: “Lúc trước chàng bảo ta ở ngoài Quảng Thành cung ngăn Bạch Hổ, lại vì sao chắc chắc hắn sẽ không đả thương ta?”

Hắn lười biếng nói: “Bạch Hổ vừa thoát khỏi lồng giam, tâm tình thật tốt. Lại nói nàng mang danh hào của ta đi, hắn tất nhiên sẽ không hành động thiếu suy nghĩ.”

Nàng thè lưỡi: “Hai người các ngươi lúc trước quan hệ rất tốt sao?”

“Rất tốt?” Trường Thiên trầm thấp mà cười hai tiếng, không biết tại sao lại làm cho nàng cảm thấy có chút lạnh “May là hiện tại ta ở trong Thần Ma ngục, người tiến vào đều phải nghe theo lệnh ta làm việc; nếu không, ta mà bị nhốt  ở trong cái động phủ nào đó lại để cho hắn tìm được, Thì sẽ không chỉ là suy yếu như bây giờ. . .”

Nàng không khỏi khẩn trương: “Sẽ như thế nào?”

“Tám phần hắn sẽ khiến ta hóa ra chân thân, đem ta một ngụm nuốt chứ sao?”

Nàng lắp bắp kinh hãi, nhịn không được ghìm chặt cổ Thất Tử, đổi lấy kháng nghị của nó: “Không đến mức đó a? Hai ngươi lúc ở cùng một chỗ ôn chuyện, không phải còn rất vui vẻ sao?”

“Nếu hắn có thể một lần ăn hết ta sẽ có tiến bộ rất lớn, sẽ càng vui sướng.” Trường Thiên thản nhiên nói, “Ta không trách hắn. Bởi vì nếu ta có cơ hội cũng sẽ nuốt hắn. Đáng tiếc, chuyện Nam Minh Ly hỏa kiếm còn cần hắn hỗ trợ. Ta không động chạm  được hắn, hắn cũng biết, nếu không sao dám tiến vào Thần Ma ngục?” Nói xong còn có chút tiếc hận.

Có một loại yêu gọi là yêu nhau đến chết, tình huynh đệ của hai người bọn hắn chính là như thế sao? Ninh Tiểu Nhàn có chút khó hiểu rồi.

“Thiên Đạo vô tình, người tu hành Thiên Đạo, chẳng lẽ lại có tình sao?” trong lời nói của Trường Thiên, hàm chứa ý không hiểu cùng châm chọc, “Lòng người khó dò, Bạch Hổ cùng ta có ba vạn năm không gặp, bị trấn áp một vạn năm cùng Âm Cửu U, ai biết hai ta gặp lại sẽ là tình huống như thế nào? Cách bảo đảm tốt nhất, chính là một ngụm nuốt đối phương.”

Nàng đột nhiên nghĩ đến: “Nếu Bạch Hổ không giữ chữ tín, đem sự tình Thần Ma ngục tiết lộ cho Âm Cửu U biết rõ, chẳng phải chúng ta sẽ nguy hiểm sao?”

“Vậy thì không đến mức đó.” Trường Thiên cho nàng ăn hết viên thuốc an thần, ” Thần thông của Âm Cửu U quá mức quỷ dị, nếu như chờ hắn có thành tựu, Bạch Hổ cũng chưa hẳn là đối thủ của hắn. Vì tự bảo vệ mình mà suy tính, Bạch Hổ cũng sẽ đem bí mật của ta bảo vệ tốt, tốt nhất ta có thể thoát ra ngoài, lúc này mới có thể cùng  nhau  ngăn được Âm Cửu U.”

“Lúc này mới phù hợp nhất với lợi ích của hắn, vì thế, Bạch Hổ không chỉ thay chúng ta giữ bí mật, thậm chí còn sẽ ra tay giúp đỡ chúng  ta.” Hắn nói ra cái kết luận, “Hiện tại trước khi ta và Âm Cửu U còn chưa phân thắng bại, Bạch Hổ đều nắm lấy thời cơ xem thái độ thế nào, sẽ không đối địch với ta. Có lẽ, chúng ta còn có thể làm bằng hữu trong một thời gian tương đối dài”

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion12 Comments

  1. Ôi mẹ ơi. Cứ tưởng Bạch Hổ và Trường Thiên là bạn tốt không ngờ là nếu có cơ hội thì người này sẽ nuốt người. Đúng là động vật máu lạnh, người tu tiên ai cũng vô tình. Trừ Ninh Tiểu Nhàn. Nàng có thể nói là người tu tiên kỳ lạ nhất. Cách tu và cách sống chẳng giống mấy người tu tiên khác. Chính vì vậy mới gặp được bao nhiêu là kỳ ngộ.
    Cảm ơn editor

  2. Ông ngũ lão gia này tính ra cũng khôn đấy chứ ^^… vì tính mạng và gia đình bỏ hết sản nghiệp ah… may là Nhàn tỷ tâm tính thiện lương dễ mềm lòng nên mới giúp lão một kiếp ah… câu nói “Có một loại yêu gọi là yêu nhau đến chết”… haha… Nhàn tỷ ví von thật hay thật sâu sắc nha ^^… cái thanh đá kia là gì mà làm cho Phệ hồn châm yên tĩnh bỗng trở nên phấn khích vậy nhỉ… hay nó cũng giống như mảnh kim loại lúc trước Răng nanh hấp thu để nâng cao khả năng nhỉ… mà nó làm sao lại lưu lạc làm vật tổ tiên truyền thừa của ngũ gia đây… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  3. Ngũ Lão Gia này quả là người thức thời, ngày xưa gia tộc đã hợp tác với Bái Hỏa Cốc làm tình báo, để có thể được lợi phát triển gia tộc dưới sự bảo vệ của tiên nhân. Tuy nhiên do nắm giữ quá nhiều bí mật nên đã bị họ thiết kế một cái bẫy để Diệt cả nhà. Nhàn tỷ đã ra tay cứu giúp chỉ cho cách vứt bỏ tất cả tiền tài để giữ lại mạng sống. Ngũ Lão gia đã chọn mạng sống của mình.
    Không biết Bái Hỏa Cốc này là môn phái nào mà theo dõi toàn bộ môn phái lớn khác, đặc biệt là Phủ Phụng Thiên.
    TT ca và Bạch hổ quả nhiên vẫn còn bản tính của yêu quoái, kẻ mạnh thì thắng. Cho nên hợp tác chỉ vì lợi ích, khi có cơ hội liền nuốt chửng đối phương.
    Mong Nhàn tỷ sớm tìm được Nam Minh Ly hỏa kiếm để giúp TT ca thoát khỏi ngục, đánh lại Âm Cửu U.
    Thanks các nàng đã edit.

  4. Thần Ma Ngục / Thần Ma ngục
    quan trọng hơn cầnlàm
    đã cảm thấy thấy hoa mắt
    chữ cổ “Ngàn”nho nhỏ
    mấy tệp ngân phiếu —————–> tập??
    đồ trâu báu nữ trang —————-> châu
    tiên nhân / Tiên Nhân
    Ngũ Thị / Ngũ thị
    Còn khoản mười ba ngày ———–> khoảng
    Quảng Thành Cung / Quảng Thành cung
    Nam Minh Ly hỏa kiếm ————-> Hỏa
    tìm được, Thì sẽ không
    =============================================================
    0_0 BH thì ra khó đoán hơn ta nghĩ, haiz… cũng đúng, lão yêu quái vạn năm làm sao chỉ đơn giản như vậy, cũng hy vọng hắn xứng với 2 chữ Thần Quân, đừng có làm j bỉ ổi để TN thất vọng về sau ~.~
    Chương này giống như thả mồi á, bao nhiêu là thắc mắc, về BH, về Ngũ gia sau này, về Phệ Hồn châm với cái thanh sắt đá gì kia, rồi ai là người sẽ lấy tình báo @@ đừng nói là TN làm cho QTC đến thu thập cục diện nha. Lúc TN quyết định về QTC là ta giật mình, ko biết quyết định này có khiến TN bị rắc rối ko, dù sao TN cũng thoát khỏi đó trước khi Phong Sơn =.= Hơn nữa ở đó còn có ACU đó >.<
    Nhưng còn 1 chi tiết lạ nữa, ko phải NCV nói 2 ngày sau đại điển sẽ là thiên kiếp sao ta, hay lão cũng làm như Bạch Kình là kéo dài để giải quyết cv nhỉ.
    Nhân sinh của yêu quái thiệt … sao cắn nuốt nhau chết ngắt mà nói nhẹ nhàng đương nhiên quá @@

  5. Ngũ lão gia đúng là gia chủ của một gia tộc làm việc quyết đoán làm việc luôn luôn để lại một đường lui cho gia tộc. Cứ ngỡ Trường Thiên với Bạch Hổ thân nhau lắm không nghixcungx là cá lớn nuốt cá bé ai mạnh kẻ đó sống giúp đỡ nhau cũng vì lợi ích

  6. Ngũ gia đúng là người thức thời biết tiến lui ak, vì gia tộc nên cầm lên được thì bỏ xuống được. TT và BH đúng là yêu nhau đến chết, còn tưởng hai người là bạn tốt thì ra cũng lag quan hệ ngươi chết ta sống. Vì lợi ích nên BH sẽ giúp NTN chống lại ÂCU

  7. Thì ra Bạch Hổ không đi tìm nữ nhân, không biết hắn làm gì nhỉ? mà không biết có thể tin tưởng được Bạch HỔ không nữa, hắn có mãi là bạn tốt của Trường Thiên hay sẽ là đối thủ của Trường Thiên? Trường Thiên nghĩ Nam MInh Hỏa Kiếm còn cần Bạch HỔ giúp làm tăng độ sắc bén, nếu không cũng muốn một ngụm nuốt trọn Bạch HỔ, Bạch Hổ cũng vậy, nếu khống chế được Thần Ma Ngục, cũng nuốt trọn Trường THiên, hiện tại Trường Thiên và Âm Cửu U chưa biết ai sẽ như thế nào, nên Bạch HỔ hiện tại vẫn là bạn, đúng là yêu nhau lắm cắn nhau đau.
    Ninh Tiểu Nhàn mềm lòng sẽ cứu Ngũ Thị. Ngũ Lão gia thấy NInh Tiểu Nhàn sẽ tha cho mình nên thành tâm thành khẩn biết gì báo, còn đưa ống trúc mà Bái Hỏa Cốc đưa cho mình nói là tiên dược đưa cho Ninh Tiểu Nhàn, không biết ống trúc này chứa huyền cơ gì không biết nữa.
    Bái Hỏa Cốc này không biết có phải là của Âm Cửu U không nữa, điều tra tình báo của Mịch la và thân tín của hắn….. chuyến này cũng nguy hiểm à nha.
    Mà Ngũ Thị có vật nhỏ như cây tăm, bằng đá truyền thừa qua các đời lại làm cho Phệ HỒn Châm cực kỳ hưng phấn, không biết có giúp ích tăng phạm vi sát thương của Phệ Hồn Châm không nữa.

  8. cứ tưởng bạch hổ là bạn a thiên cơ. hóa ra ko hẳn là bạn. bây giờ lsao mà tìm đc kiếm kia nhanh lên để cho a tgieen thoát khỏi thần ma ngục chứ ko thì khổ lém

  9. tiểu vân vân

    Ônh ngũ gia cũn khôn chứ bỏ gia taì để giữ mạng.hy vọng NTN tìm đc thanh kiếm kia để giải thoát cho TT mau mau

  10. Có một loại yêu đó là yêu đến chết nha :))) Trường thần thú và Bạch Hổ đúng là yêu nhau lắm mà. Dù sao cũng là yêu thú, quan hệ dựa trên lợi ích, làm sao lại không cân nhắc thiệt hơn.
    Tiểu Nhàn lại mềm lòng, cho dù tâm địa đã dần vô tình nhưng nhìn một đống người bị buộc vào tảng đá ném xuống sông thì vẫn còn tiếc nuối và áy náy, có lẽ tâm tính đó sẽ ngày càng nhạt dần khi mà tu vi cua3 Tiểu Nhàn càng lên cao nhưng mà chắc chắn là không thể nào xóa bỏ.

  11. Cái này có được tính là thương nhau lám cắn nhau đau không nhỉ ;93 , bạn tốt kiểu gì mà cứ lăm le ăn thịt nhau, đúng là thú có khác ;46 .

  12. Cẩm Tú Nguyễn

    Đúng là không có kẻ thù mãi mãi, chỉ có lợi ích mãi mãi thôi, BH và TT cũng không làm bạn mãi, nếu có xung đột lợi ích thì có thể trở mặt a, tu tiên ai cũng vậy hết à, hy vọng sau này TT sẽ không phụ NTN. Ngũ lão già này cũng là nguời thông minh, rất thức thời nhe. Không biết NTN trở lại QCH để làm gì,

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close