Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q05- Chương 287+288

15

Chương 287: Chồng lên nhau?

Edit: Thu Hang

Beta: Tiểu Tuyền

Quảng Thành cung, Núi Hạc Minh

Quyền Thập Phương ở trong tiểu lâu sau núi tìm một vòng, thất vọng bước ra ngoài.

Trên bàn trong phòng khách có một chén trà đang uống dở, trên bàn trang điểm lầu hai có một chiếc lược tinh xảo. Trên răng lược còn có mấy sợi tóc đen.

Hắn nhận ra mùi trên tóc. Ninh Tiểu Nhàn thích dùng nước hoa hồng, đồng hành mấy ngày, hắn đã sớm quen thuộc mùi thơm này.

Hắn trầm ngâm một lát, đem lược thu vào trong túi trữ vật.

Đại điển truyền thừa phát sinh biến cố, hắn từng lo lắng chạy tới dưới chân núi Ngọc Hốt tìm kiếm, sợ nàng bị cự thạch đánh trúng. Lúc loạn thạch bộc phát, hắn đứng phía sau sư phụ, thực sự cách nàng quá xa, không kịp che chở cho nàng.

Tán tu bị cự nham đè chết rất nhiều, may là hắn không tìm thấy Ninh Tiểu Nhàn trong đó. Nhưng nàng cũng không ở trong tiểu lâu này, lúc này cả Quảng Thành cung đã phong bế, nàng có thể đi đâu được?

Hắn vừa suy nghĩ vừa ra khỏi tiểu lâu, chạm mặt một thân ảnh màu hồng.

Vẻ mặt Mịch La dường như là không ngoài dự liệu “Nàng quả nhiên không có ở đây?”

Quyền Thập Phương cau mày nói “Nàng có thể đi đâu được?”

“Trong lòng ngươi không phải đã sớm rõ sao?” Mịch La nhíu mày “Nàng không ở đây, tất nhiên là đã rời khỏi Quảng Thành cung”

Quyền thập phương trầm mặc không nói.

“Đại trận Phong Sơn của Quảng Thành Cung mở ra rất nhanh. Nếu nàng có thể rời đi, nhất định là đã rời đi trước đó” khóe miệng Mịch La nhếch lên, híp mắt nói “Không nghĩ tới tiểu cô nương này, so với ngươi, so với ta, thậm chí so với Bạch chưởng môn đã sớm nhìn ra Bạch Hổ chỉ là huyễn tượng. Người trong lòng ngươi, đúng là không đơn giản”

Đối với đánh giá của hắn, Quyền Thập Phương từ chối cho ý kiến, nhẹ giọng nói “Nơi này thị phi nhiều, nàng rời đi là tốt nhất”

Mịch La liếc xéo hắn một cái. Dời đề tài nói “Ta nhận được tin tức, Bạch Hổ đã chạy thoát. Theo ý kiến của ngươi, Quảng Thành Cung phong sơn liệu có thể bắt được yêu quái Vô Ảnh không?”

Quyền Thập Phương chỉ thản nhiên nói: “Ta không muốn võ đoán chuyện của tông phái khác”

“Một khi yêu quái Vô Ảnh chạy ra ngoài, vậy thì không phải chuyện của Quảng Thành cung nữa rồi, đó là chuyện của thiên hạ” Mịch La nhẹ giọng thở dài “Ta cảm thấy, với khả năng của yêu quái kia, vốn là không cần trốn đi, nếu ở tại Quảng Thành cung, hắn tất có mưu đồ. Tiếc là không liên quan tới chúng ta”

“Đúng rồi” con ngươi hắn xoay vòng vòng “Đả thương Ninh Tiểu Nhàn là người của Thiên Lam biệt viện. Bọn họ rõ ràng có tới xem lễ, nhưng hôm nay Nam Cung chưởng môn tìm tân khách từ Thiên Lam biệt viện nhưng lại không thấy. Ngươi đoán xem, đây là tại sao?”

Quyền Thập Phương ồ lên, chuyển hướng hắn nói “Mịch La công tử, làm sao ngươi biết người của Thiên Lam biệt viện có tới xem lễ, ngươi tận mắt thấy bọn họ sao?”

Tiểu tử này, khá thông minh. Mịch La cười dài nói “Ta đoán. Sắc trời không còn sớm, ta đi trước” hắn lắc lắc tay áo, ngự khí mà đi.

Chờ hắn đi rồi, sắc mặt Quyền Thập Phương cũng âm trầm xuống. Hồ yêu kia ám chỉ cái gì? Tu sĩ Thiên Lam biệt viện mất tích, có liên quan tới Ninh Tiểu Nhàn sao? Hay là nói, nàng có liên quan tới yêu quái Vô Ảnh? Hắn nhớ ra, lý do Thiên Lam biệt viện lùng bắt Ninh Tiểu Nhàn, là do đối phương cho rằng nàng trộm đi Vô Ảnh Bích Ngọc đại trận hộ núi của mình. Sau đó, bí bảo của Thiên Lam biệt viện cũng mất.

Chời một chút, bí bảo! Trong lòng hắn vừa động.

Quảng Thành cung sai người đi Thiên Lam biệt viện mượn Phân Quang kính, sẽ không phải là bí bảo bị mất kia chứ? Nếu là thế, Quảng Thành cung phong sơn mười ngày, chẳng phải phí công vô ích sao? Trên đời này nào có chuyện trùng hợp như vậy, bí bảo lúc vào lúc núi Ngọc Hốt sập, yêu quái Vô Ảnh xuất thế lại bị mất.

Quyền Thập Phương thở dài thật sâu. Hắn có thể nghĩ ra, thì Hồ ly giảo hoạt kia hẳn đã sớm biết. Tại sao hắn lại chỉ nhắc nhở một mình mình, là muốn mình cùng Ninh cô nương nảy sinh hiềm khích? Suy đoán như vậy, chẳng lẽ Mịch La đối với Ninh cô nương …”

Trong lòng hắn phiền não, bước chân không tự chủ đi thong thả hai bước mới rời khỏi Minh Hạc phong.

Vô luận là Quyền Thập Phương hay Mịch La đều lựa chọn quên đi mối liên hệ giữa Ninh Tiểu Nhàn và các sự việc này, cũng không có người nào nói với Quảng Thành cung, bí bảo của Thiên Lam biệt viện đã mất.

Cho nên bốn ngày sau, đặt sứ được phái đi Thiên Lam biệt viện tay không trở về, tất cả mọi người biết rõ, thế này chuyện bắt yêu quái Vô Ảnh sẽ không dễ dàng.

======

Thời điểm Ninh Tiểu Nhàn ra khỏi Thần Ma Ngục, Bạch Hổ đã tắm rửa xong. Hắn vẫn giữ hình người, hai cánh tay lõa lồ vẫn còn dính nước, dưới nắng chiều càng làm tăng sắc điệu ấm áp kiện mỹ của thân thể này, giống như được thoa một lớp ô liu.

Cho dù nàng đang tâm sự nặng nề, cũng không thể không thừa nhận, vóc người con hổ này thật quá tốt, giống như tượng thần Apollo của Phương Tây.

Bạch Hổ thấy nàng nhìn mình chằm chằm, mừng rỡ, khuôn mặt nghiên một góc 30 độ, để đảm bảo nàng có thể nhìn thấy bên mặt hoàn mỹ như phù điêu của mình. “Tiểu cô nương, bàn về tướng mạo, bàn về công phu trên giường, ta không kém con rắn kia, không bằng ngươi đi theo ta nhé?”

Nàng trừng mắt “Vậy cũng được?” Trường Thiên biểu hiện độc chiếm ra mặt đối với nàng, còn chưa đủ rõ ràng sao?

“Ồ, hắn không nói với ngươi sao?” Bạch Hổ cười hì hì “Quy tắt của Yêu tộc chính là như vậy, cho dù người cùng hắn tốt hơn nữa, nhưng chỉ cần ta có thể làm cho ngươi động tâm, ngươi có thể đi theo ta, hắn không được cản ngươi”

Nhân sinh quan của Yêu quái quả nhiên phóng khoáng! Nàng truyền âm hỏi Trường Thiên “Thật có chuyện này ư?”

Trường Thiên nặng nề hừ một tiếng “Tên khốn này! Đừng nghe hắn nói bậy”

Hắn không phủ nhận, thật sự có chuyện như vậy sao?

Bạch Hổ không ngừng truy vấn nàng “Ngươi đã hỏi hắn chưa, ta không có nói láo đúng không? Ý của ngươi thế nào?”

Nàng không chút khách khí chỉ lên trời liếc mắt “Cám ơn ngươi quan tâm. Bàn về vóc người, tướng mạo, bàn về … cái công phu kia, ngươi cũng không thể mạnh hơn chàng, tại sao ta phải đi theo ngươi?”

Bạch Hổ đem hai tay đặt ở sau ót, trong miệng ngậm một cọng cỏ xanh “Hắn và Âm Cửu U, bụng dạ một người lại hơn một người. Ngươi đi theo hắn, sau này nhất định sẽ bị giày vò tới chết, không bằng theo ta cùng nhau tiêu dao thiên địa, như vậy có phải rất tự tại không?”

Hắn đây là công khai làm trò, đào góc tường trước mặt Trường Thiên, dụng tâm hiểm ác. Ninh Tiểu Nhàn khẽ hừ một tiếng nói “Mời ngài vào ngục thôi, ta muốn lên đường rồi. Hoặc ngươi muốn tự mình đi?” Nàng từ nhỏ ở nhờ nhà cậu, cùng hai tiểu đệ ăn cơm, khắc sâu đạo lý: của ăn cướp được mới ngon. Bạch Hổ sở dĩ đối với nàng cảm thấy hứng thú, là bởi vì yêu quái này trời sinh hứng thú làm việc ác, cũng bởi vì nàng vừa vặn là miếng ngon giữa hắn và Trường Thiên.

Xem ra, hai người này từ thượng cổ đã quen tranh giành với nhau.

“Đưa ta một đoạn” Bạch Hổ nhún nhún vai, dường như không có nửa điểm lo lắng khi nàng đưa hắn vào Thần Ma Ngục. Sau đó nàng gọi Thất Tử trở về.

Ngày Nam Cung Chân độ kiếp, nàng cố tính tới đây để có thể quan sát. Vốn lúc này nàng hẳn nên đứng trong Quảng Thành cung, nghe đám đại năng kia giảng đạo, đáng tiếc nàng lại ở chốn hoang vu này, bỏ lỡ phúc lợi như vậy, cho nên liền không thể xem độ kiếp. Nếu vận khí tốt, sớm muộn một ngày nàng cũng phải độ kiếp, hiện tại muốn trước xem một chút về kiếp số của người khác.

Chỉ còn lại một ngày rưỡi thời gian, vừa vặn có thể đi lại một chuyến tới thành thị gần nhất, thỏa mãn tâm nguyện của Bạch Hổ.

“Nhân tộc hèn mọn mặc dù ánh mắt thiển cận nhưng chưa bao giờ bạc đãi chính mình” Bạch Hổ cười hì hì nói. Hắn rời khỏi nhân gian quá lâu, đã đợi không kịp muốn hưởng thụ hồng trần cuồn cuộn.

May là Trường Thiên nhà nàng không có hoa tâm. Đến địa phương đó phải đem con hổ này ném ra ngoài, tránh làm hư Trường Thiên nhà nàng.

Kỳ quái chính là, nàng kêu Thất tử nhiều lần, tên này cũng không có bay trở về.

Trọng Minh Điểu cùng nàng lập Tâm minh huyết thệ, không có khả năng phản chủ. Quả nhiên một lát sau Thất Tử từ một bụi rậm ngoài mấy trăm trượng chui ra, xem bộ dáng rón rén của nó, không giống loài chim, ngược lại giống chồn trộm gà.

Nàng ngạc nhiên nói: “Làm sao vậy?”

Thất tử ấp a ấp úng nói: “Nơi đó có hai người.”

“Ngươi chưa từng thấy người sao?” Nơi hoang giã này đột nhiên xuất hiện hai người quả thật có chút kỳ quái, có điều tu sĩ cũng có thể ngự kiếm bay, nơi nào mà không thể hạ xuống?

“Có thấy, nhưng chưa từng thấy như vậy. Hai người kia chồng lên nhau”

“Chồng ….” Là tâm tư nàng quá tà ác sao, tại sao trải qua hình dung thuần khiết của Thất Tử, hình ảnh trong đầu nàng lại không thuần khiết như vậy?

“Có nên đi xem một chút hay không đây?” Trong lòng nào nghĩ tới, bất tri bất giác nói ra

“Có!” Ma nhãn trước ngực truyền đến hai kẻ trăm miệng một lời, đem nàng dọa sợ hết hồn.

Trong Thần Ma Ngục, Bạch Hổ và Cùng Kỳ nhìn nhau cười một tiếng, đều có cảm giác tìm được tri âm. Trường Thiên sắc mặt lạnh nhạt, ngược lại từ chối cho ý kiến.

Thật ra nàng cũng muốn đi nhìn xem. Như vậy, đây là ba so với một, tò mò chiếm thượng phong?

Nếu bàn về công phu che giấu hành tung, Thất Tử so với nàng còn kém xa, thời điểm nàng đi qua vẫn duy trì thân thủ ưu mỹ, hai chân đạp trên lá cây, sức nặng toàn thân còn nhẹ hơn một giọt sương, thậm chí không làm cho cây cỏ uốn cong.

Khoảng cách mấy trăm trượng chợt lóe qua. Nơi này cỏ cây cao hơn đầu người, nếu không từ phía trên bay qua, ai cũng không phát hiện được có người ẩn nấp. Vì phòng ngừa người bên trong phát hiện, nàng vận khởi Liễm Tức thuật, đem hình dạng của mình hòa vào không khí, toàn bộ biến mất. Nếu có tu sĩ dùng thần thức quét qua, cũng chỉ cho rằng nàng là một tảng đá mà thôi.

Đang muốn đem Ma Nhãn hướng tới xem náo nhiệt, Bạch Hổ ồ lên “Ngươi cũng dạy nha đầu này rất khá a. Liễm Tức thuật này, nàng học đạt tới thập phần, cho dù là ta ở bên ngoài cũng không nhất định phát hiện được nàng”

Đây là đánh giá cực cao rồi, nhưng Trường Thiên lại cười khổ một tiếng không đáp lại. Các công phu khác mà Ninh Tiểu Nhàn học đều không được bằng Liễm Tức thuật và Súc Địa Thành Thốn, hai bản lĩnh này đã học thông thạo. Đại khái nha đầu này trời sinh có khiếu chạy trốn cùng nghe lén góc tường sao?

Nàng lặng lẽ đến gần, vén cỏ ra nhìn

Quản nhiên là một cặp nam nữ đang lăn qua lăn lại!

Hai người mặc phục sức đồng nhất, số tuổi cùng trên hai mươi, thoạt nhìn là sư huynh muội đồng môn. Nam tử ở trên người cô gái vừa hôn vừa liếm, giở trò, y phục của cô gái cũng bị hắn cởi xuống hơn phân nửa, ngay cả cái yếm cũng bị xé qua một bên, lộ ra bộ ngực sữa đầy đặn.

Chương 288: Gặp Chuyện Bất Bình

Nam tử hôn mấy cái chưa đã ghiền, đem ngoại bào của cô gái xé toang, sau đó đẩy bắp đùi nàng cao lên, muốn cởi bỏ nốt tiết khố.

Từ đầu đến cuối, cô gái trên mặt đất chỉ thở hổn hển, mặc hắn làm gì thì làm, mặt đỏ ửng, ánh mắt mê ly.

Ồ, đây chính là gian tình nha, lại muốn ở nơi này ban ngày ban mặt làm chuyện cẩu thả.

Nàng cũng không phải kẻ có tư tưởng trừ ma vệ đạo, nhưng mà nam tử trước mặt này đưa tay sờ soạng hạ thân cô gái mấy cái, khiến nàng liên tục thở gấp, sau đó liền đưa tay cởi áo báo của mình, bộ dáng như con khỉ mười phần gấp gáp.

Ninh Tiểu Nhàn do dự. Nàng dù sao vẫn là hoàng hoa đại khuê nữ, nếu nàng nhìn thấy nửa người dưới của nam nhân xấu xí này, nàng sợ chính mình sẽ đau mắt hột. Lại nói hiện tại cũng không chỉ có một mình nàng a, trong Thần Ma Ngục rất nhiều cặp mắt đang nhìn chằm chằm, rình coi như vậy, đối với nữ hài rất là không tôn trọng. Nếu ở Hoa Hạ sẽ bị cáo trạng a.

Nhưng vào lúc này, nàng ngửi thấy một mùi thơm ngọt nhàn nhạt. Mùi hương mang tới cảm giác ngây ngấy, nhưng sau khi nàng ngửi được nội tâm lại rung động. Nàng theo bản năng ngừng hô hấp, sau đó lại cảm thấy có gì đó không đúng.

Nàng sắp tiến cấp Đại Thành hậu kỳ tiểu cao thủ, đừng nói mùi thơm tầm thường, cho dù mê hương người phàm hay dùng cũng không thể có tác dụng trên người nàng, sao có thể chỉ hít một hơi đã cảm thấy cả người khó chịu?

“Mị Dược” trăm miệng một lời lại từ trong Thần Ma Ngục lại truyền tới, lúc này là giọng của ba người.

Ninh Tiểu Nhàn vốn đã rời ánh mắt, một lần nữa nhìn lại chằm chằm. Nàng vẫn cho rằng, loại người cưỡng gian nên đầy xuống địa ngục, mãi mãi không được vào luân hồi.

Lúc này, nam tử kia đã thoát hết y phục, chỉ còn lại tiết khố, mắt thấy chuẩn bị đem tầng nội khố cuối cùng này cởi xuống. Nàng không thể chần chờ nữa liền nhẹ nhàng ho một tiếng.

Đều nói có tật giật mình, ở nơi thâm sơn cùng cốc đang muốn làm việc mờ ám, đột nhiên nghe tiếng người ho khan, sẽ có phản ứng gì?  Dù sao thì nam tử này sắc mặt kịch biến. Theo bản năng, một tay che hạ thân, một tay rũ một chiếc vòng vàng óng nện qua.

“Kim Cương Phục Ma quyển!” Ninh Tiểu Nhàn nhận ra pháp khí này, không nhịn được tức giận tới nở nụ cười. Người sử dụng pháp khí là một kẻ xằng bậy, vậy mà pháp khí lại chính khí mười phần Kim Cương Phục Ma quyển, thật châm chọc biết bao.

Chiếc vòng còn chưa tới trước mặt nàng, Thất Tử vẫn nằm ở một bên đã bổ nhào tới, ỷ vào thân thể cường kiện, trực tiếp đem cái vòng đánh bay. Nam tử trước mặt tu vi chỉ mới là Trúc Cơ trung kỳ, Thất Tử thu thập hắn quá dễ dàng. Ninh Tiểu Nhàn cũng không muốn cùng một nam nhân lõa lồ so chiêu, nàng ngại người này quá buồn nôn.

Thất Tử thân cao quá ba trượng, ở trong bụi cỏ vẫn nhìn thấy được. Nam tử kia không ngờ đột nhiên lại nhảy ra một đại yêu quái như vậy liền biến sắc, đột nhiên ngự pháp khí muốn chạy trốn. Ngay cả pháp khí Phục Ma quyển và nữ tử trên mặt đất cũng mặc kệ.

Tốc độ hắn chạy trốn rất nhanh, nháy mắt đã bay ra ngoài hơn mười trượng.

Nhưng so với tốc độ phi hành của Thất Tử thì không thấm vào đâu. Cho nên cũng trong nháy mắt thời gian này, nó đã đuổi kịp, khẽ vung cánh đánh rơi pháp khí. Thất Tử cũng là tay đánh nhau lão luyện, móng vuốt sắc bén chế trụ xương bả vai người này, đè xuống đất. Bả vai truyền đến đau đớn, người này liền không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Ninh Tiểu Nhàn cũng không để ý đến kẻ này, mà đi tới bên cạnh cô gái xem xét. Mị dược này dược hiệu quả thật không kém. Trên mặt nữ tử này diễm quang lưu chuyển, cũng bất kể nàng là ai, nắm lấy tay nàng đưa tới ngực mình, làm mặt nàng nháy mắt đỏ thẫm.

Xúc cảm này, so với chính nàng vẫn còn chênh lệch chút ít a.

Trong Thần Ma Ngục, Bạch Hổ huýt sáo, cười nói “Tiểu cô nương diễm phúc thật sâu.”

Nàng hừ lạnh một tiếng, vội vàng rút tay về, đút cho cô nương này một viên thuốc, rồi thay nàng mặc lại quần áo. Nam tử bị đè trên mặt đất lúc này mới chú ý tới đại cô nương, tựa hồ cầm yêu này cũng nghe theo mệnh lệnh của nàng, cho nên vội vàng cầu xin tha thứ, hắn chỉ nhất thời hồ đồ.

“Nàng vốn chính là người thương của ta, chẳng qua gần đây cãi nhau, ta mới không nhịn được dùng ít thủ đoạn” hắn đau khổ khẩn cầu “Ta thật không phải loại mặt người dạ thú”

Ninh Tiểu Nhàn mặc kệ hắn. Linh đan của nàng dược hiệu bất phàm, vừa mới vào miệng, chỉ qua mấy hơi thở, sắc đỏ trên mặt cô gái nhạt dần, tiếng thở dốc cũng bình ổn lại. Lại qua mấy hơi thở, nàng đã có thể mở hai mắt ra, mờ mịt nhìn Ninh Tiểu Nhàn, sau đó phát ra một tiếng thét kinh hãi.

Mình là yêu ma quỷ quái sao, cô gái này vừa nhìn tới liền hét lên thât thanh. Khóe miệng Ninh Tiểu Nhàn co quắp, trực tiếp mở miệng cắt ngang “Nam nhân này hạ mị dược với ngươi, bị ta phá ngang”

Nàng kia vuốt ve ngực mình, nghĩ đến cảm giác khô nóng còn chưa hoàn toàn rút đi, tự nhiên tin những lời Ninh Tiểu Nhàn nói…, quay đầu nhìn về phía nam tử, khó tin nói “Trần sư huynh?”

Nam tử Trần sư huynh kia còn đang bị Thất Tử đè trên mặt đất, chật vật không chịu nổi. Hắn cố gắng ngẩng đầu lên nói “Sầm sư muội, ta chỉ là trong lòng ngưỡng mộ muội, sớm mong muốn cùng muội song túc song phi. Muội …. Muội chớ trách ta!”

Đáy lòng Ninh Tiểu Nhàn thở dài, hỏi nàng kia “Hắn nói là thật?” trên mặt Sầm sư muội hiện lên một rặng mây đỏ, hai tay xoắn vào nhau không trả lời.

“Thất Tử, giết tên dâm tặc này!” nàng ngửa đầu nhìn sắc trời một chút. Lúc này trăng sao đã xuất hiện, cơm tối còn chưa biết thế nào đâu.

Không đợi Thất Tử động thủ, hai người kia cũng kinh hô “Không nên!”

Người bị đè trên mặt đất kêu lên, nàng tất nhiên không để ý, chẳng qua là nghiêng đầu nhìn Sầm sư muội này. Cô nương này tướng mạo bình thường, nhưng vóc người có lồi có lõm, eo nhỏ chân dài, khó trách dẫn dụ sói nhớ thương.

Sầm sư muội ấp a ấp úng nói: “Hắn. . . . . . Hắn đối với ta không có ác ý, kính xin Tiểu sư tỷ tha cho hắn một lần. Hắn. . . . . .  thật sự  là người yêu của ta.” Dứt lời nhìn Trần sư huynh một cái, sắc mặt phức tạp.

Nàng nói như vậy, Ninh Tiểu Nhàn không thể làm gì khác hơn là phất phất tay để Thất Tử thả nam tử trên mặt đất ra. Nàng nhìn ra, nam nhân này không phải loại người thuần lương gì, loại chuyện đối với nữ nhân của mình bỏ thuốc cũng làm, tất có điều kỳ lạ. Sầm sư muội dù có thích hắn đi nữa, cũng nên đem chuyện nói rõ ràng mới đúng, nếu không nhờ vả mình, chẳng lẽ muốn sau này tự định chung thân?

Nhưng những thứ này có quan hệ gì với Ninh Tiểu Nhàn nàng? Bản thân nàng cũng có chuyện của  mình. Nàng cũng không phải thánh nhân, Sầm sư muội nếu muốn nhảy vào hố lửa, nàng kéo cũng kéo không được, cản cũng cản không xong.

“Tùy ngươi vậy” Ninh Tiểu Nhàn nhún vai, cuối cùng vẫn cảnh cáo nàng kia “Nhưng ta thấy đạo lữ của ngươi cũng không giống người tốt, đối với ngươi có toan tính. Ngươi hãy tự mình cẩn thận” Nói xong, không để ý đến sắc mặt khó coi của Trần sư huynh kia, tung người nhảy lên lưng Thất Tử. Tên này rướn cổ kêu một tiếng, vọt thẳng lên trời.

Người trong hay ngoài Thần Ma Ngục đều có nhĩ lực hơn người, trước khi đi còn nghe được Trần su huynh hướng Sầm sư muội đưa ra lời thề son sắt “Sư muội, ta đối với muội thế nào có thiên địa chứng giám, ta chẳng qua đối với muội tưởng nhớ quá sâu, lúc này mới giở thủ đoạn …” lời phía sau, bởi vì Thất Tử đã bay xa nên không nghe rõ. Ninh Tiểu Nhàn cảm thấy Sầm sư muội kia là một kẻ tai mềm, đoán chừng rất nhanh sẽ không so đo cùng hắn nữa.

Bạch Hổ trong Thần Ma Ngục hắc hắc cười nói “Bất kể qua bao lâu, bản chất của nhân tộc vẫn không thay đổi”

Nàng triệu hồi Đồ Tẫn. Với tốc độ của Thất Tử, chỉ bay gần nửa canh giờ liền gặp một tòa thành lớn. Nơi này nhiều núi, người phàm ở trên núi tạo nên ruộng bậc thang canh tác. Tòa thành này cũng dựa theo đó để xây nên, kiến trúc có điểm đặc sắc. Nàng nhìn thấy từng tầng lại từng tầng các căn hộ, rất giống với doanh trại bộ đội ở Hoa Hạ, phía dưới một căn hộ là hành lang, lối đi  nhỏ hoặc nơi phơi đồ. Với không gian này, bố cục sắp xếp đó thật là hợp lý.

Nàng tới đây cũng chỉ có một mục đích: để cho Bạch Hổ đại nhân, người đã ngồi xổm trong lao tù hơn vạn năm,  thưởng thức ẩm thực phàm trần.

Nàng tìm tới một góc hẻo lánh, đem Bạch Hổ từ trong Thần Ma Ngục mang ra. Thất Tử lại hóa thành tiểu bạch điểu đậu trên vai nàng. Thời gian Thất Tử tiếp xúc với nhân loại không lâu, nhưng lại vô cùng thích ẩm thực phàm trần, lại càng mê uống rượu. Kể từ sau khi thưởng thức qua rượu ngon của Quảng Thành cung, nó ngày ngày quấn lấy Ninh Tiểu Nhàn dụ nàng dùng Chín Bông Lúa mà Tức Nhưỡng trồng ra đem cất rượu. Con chim nhỏ chết tiệt này tuy háu ăn, nhưng đề nghị này lại rất hữu dụng, nếu đem Chín Bông Lúa cất thành linh rượu để mọi người mỗi ngày uống, tốc độ tăng thực lực của tất cả mọi người quả thực nhanh hơn nhiều.

Chuyện này, có thể thương lượng.

Nàng vừa suy nghĩ, vừa mang theo Bạch Hổ đi dạo quanh thành. Nơi này cách xa trung tâm, dân phong cởi mở, tướng mạo cùng vóc người Bạch Hổ đều là nhất đẳng, không biết khiến ánh mắt của bao phu nhân và cô nương lưu luyến. Con cọp này cũng thoải mái hướng về người ta vứt mị nhãn, làm trong lòng chúng nữ nóng lên, lại nhìn nhìn Ninh Tiểu Nhàn đi bên cạnh Bạch Hổ, thấy thật không vừa mắt.

Nàng êm đẹp đi trên đường, tại sao vô duyên vô cớ hứng lấy nhiều ánh mắt như dao găm vậy?

Đang lúc Ninh Tiểu Nhàn buồn bực, âm thanh bất mãn của Bạch Hổ cũng truyền tới “Đi qua nhiều tửu lâu lớn như vậy, tại sao không đi vào? Nhìn đi, vừa mới đi qua tửu lâu bảng hiệu đứng đầu, còn không chịu vào. Ngươi cũng quá hẹp hòi, sợ ta ăn hết vốn của ngươi?”

Nàng cũng không quay đầu lại, nói “Ngươi còn nói mình am hiểu bản tính nhân loại? Thật là làm ta cười rụng răng. Nếu ngươi vào tiệm đó ăn cơm, đảm bảo phải hối hận”

Bạch Hổ ngạc nhiên nói: “Tại sao thế?”

“Ngươi chỉ nhìn mặt tiền cửa hàng, ta thì nhìn lượng khách của họ. Ta đi qua bảy, tám tửu lâu mặt tiền đẹp, nhưng người bên trong cũng không nhiều, hiển nhiên hương vị không tốt”

Bạch Hổ không tin nói “Ngươi cũng không phải dân địa phương, vậy theo ngươi, trong tòa thành lớn thế này, đi đâu tìm tiệm ăn hương vị tốt?”

“Tập trung theo tỷ học hai chiêu.” Con cọp này mặc dù giảo hoạt nhưng cũng đã rời khỏi nhân thế quá lâu đi.

Nàng đi tới bên cạnh một tên du côn áo xanh, móc ra một thỏi bạc quơ quơ trước mặt hắn, dẫn con ngươi hắn tới lui theo thỏi bạc, lúc này mới tủm tỉm cười nói “Ta muốn tìm tửu lâu có món ăn tốt nhất trong thành, ngươi dẫn đường. Nếu dẫn tới nơi tốt, đĩnh bạc này sẽ là của ngươi, nếu không——” nàng vỗ vỗ cánh tay chắc nịch của Bạch Hổ bên cạnh “Hắn sẽ đánh gãy chân ngươi. Như thế nào?”

Vô cớ bị lợi dụng, Bạch Hổ hướng mắt lên nhìn trời, mặc dù hắn lớn lên tuấn mỹ, cũng là bộ dáng đại trượng phu, thoạt nhìn cũng không dễ chọc. Đưa ra lựa chọn như vậy, kẻ ngu cũng biết nên chọn như thế nào.

 

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion15 Comments

  1. Mịch La quả là con hồ ly già, khó có thể qua mặt được hắn. Mọi chuyện bên người Nhàn tỷ hắn đều để ý. Lại còn nói bóng nói gió cho QTP không biết có mục đích gì.
    Bạch Hổ bị giam quá lâu rồi, không hiểu nhân tình thế thái phải để cho Nhàn tỷ dạy dỗ lại…hehe.. Ăn uống thì vứ phải hỏi tỷ, tỷ chỉ cho cách ăn ngon. ;41
    Vẫn chưa có tung tích gì của Hồn Ảnh. Không có Phân Quang Kính việc phong tỏa Quảng Thành Cung coi như công cốc rồi. Như vậy là Nhàn tỷ góp một phần làm cho Hồn Ảnh trốn thoát rồi.
    Thanks các nàng đã edit.

  2. BéO LÒi XưƠnq

    Ôi ôi ta còn tưởng chồng lên nhau là TT và Nhàn tỉ cơ. Tưởng có thịt để ăn, mừnq hụt ak….hahahaha. NTN vẫn chưa hoàn toàn thay đổi bản tính của nhân tóc ak. Lão hổ đúng là kẻ tham ăn còn bị NTN bắt nạt thật mấy mặt

  3. Ôi. Xấu hổ quá. Lại chơi trò xếp hình giữa rừng rậm. Trọng Minh điểu Thất tử thiệt là ngây thơ, không biết tại sao hai người đó lại xếp hình. Cùng Kỳ và Bạch Hổ cũng quá đen tối. Không bao giờ chịu thua thiệt, góp vui với mấy cái chuyện đen tối đó. mà Trường Thiên lại không phản đối, không biết chàng có ý gì. Mà cái cô tiểu sư muội quả thật quá ngu muội bị đại sư huynh suýt cưỡng bức vậy mà vẫn còn tin tưởng hắn. Thế nào cũng nhận trái đắng.
    Cảm ơn editor

  4. Lúc này ở Quảng Thành Cung, Quyền Thập Phương đang lo lắng tìm Ninh Tiểu Nhàn ở Núi Hạc Minh, cảnh còn vật đó mà không thấy nàng, nhìn thấy cây lược chải tóc của nàng còn vương mấy sợi tóc thơm mùi hoa hồng, Quyền Thập Phương trầm ngâm một lúc rồi đem cây lược thu vào túi trữ vật. Haha ca này không hỏi người ta mà tự tiện lấy đồ đính ước vậy hả?
    Mịch La lúc này cũng tới, quả nhiên trong dự liệu của hắn là nàng không có ở đây. Mịch La khơi lại cho Quyền Thập Phương thấy chuyện của Thiên Lam Biệt Viện và Ninh Tiểu Nhàn, đồng thời nhấn mạnh người của Thiên Lam Biệt Viện mất tích, bảo vật Phân Quang Kính chắc chắn là không mượn được, và cũng buông ra một câu “người trong lòng ngươi quả thật không đơn giản”. Bộ Ninh Tiểu Nhàn không phải là người trong lòng Mịch La à? Tính gây hiềm khích hiểu lầm đây mà, đúng là HỒ lY giảo hoạt.

    Thất Tử này cũng ngây thơ thật, thấy đúng 2 người chồng lên nhau, liền báo với Ninh Tiểu Nhàn là 2 người chồng lên nhau, Cùng Kỳ, Bạch Hổ 2 miệng một lời đều muốn đi xem chuyện vui. Ninh Tiểu Nhàn có thiên phú về nghe trộm và chạy trốn, hai thuật pháp này tỷ học thật tốt. Sau khi thấy 2 người Trần sư huynh và Sầm sư muội gì đó, phát hiện ra người kia bị trúng xuân dược lòng tốt giúp đỡ lại không được cảm ơn :D. Nói chung vận số của Ninh Tiểu Nhàn vậy rùi, dính tới nữ nhân nào, sau này cũng bị người đó ghen ghét à, thể nào sau này cô Sầm sư muội này cũng lấy oán trả ơn cho mà xem.

    Chuyến này Bạch Hổ mở rộng tầm nhìn rồi nhá, Ninh Tiểu Nhàn chỉ cho cách kiếm đồ ăn ngon. :D chắc lão này ăn hết tiệm của người ta luôn quá.

    Cảm ơn các nàng edit nha. Lại ngóng chương sau :D

  5. Giờ tiểu Quyền mới phát hiện ra Mịch La thích Nhàn tỷ hả ta… ohhh… tiểu Quyền ngây thơ ah… sau này mà gặp Mịch La thì thế nào tiểu Quyền cũng bị Mịch La dắt mũi cho coi… con nhỏ Sầm sư muội này thật ngu muội hết chỗ nói… còn cầu tình cho thằng cha Trần sư huynh nữa chứ… haiz… mai mốt đừng có mà hối hận ah… lão bạch hổ này đúng là ham vui ham hư vinh ah… nếu mà diện mạo giống Mịch La thì thêm lẳng lơ nữa đúng điệu lun… chỉ khổ Nhàn tỷ khi không bị người ta trừng oan mạng nha ^^… mà lão này dám đào góc tường nhà Trường Thiên ca kìa… chê mạng sống quá dài mà ^^… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  6. Quảng Thành Cung / Quảng Thành cung
    Quyền Thập Phương / Quyền thập phương
    Chời một chút, bí bảo ————> Chờ
    bí bảo lúc vào lúc núi
    khuôn mặt nghiên một góc ——> nghiêng
    nàng cố tính tới ——————-> tình
    Thất Tử / Thất tử
    Nơi hoang giã này —————-> dã
    Quản nhiên là một —————-> Quả
    hét lên thât thanh ——————> thất
    Trần sư huynh / Trần su huynh
    ====================================================
    Đồng tình với TN, nhân sinh và quyết định của người khác, mình ko nên cũng ko thể xen vào.
    Tuy nhiên vẫn phải nói 1 chút, cái tên vừa gặp đại yêu đã bỏ mặc sư muội mà chạy thì xài thế quái nào được ~.~
    Ta thích hình tượng mãnh nam như BH nha :”)))))) nhưng cái tánh phong lưu này thì bỏ đi, ko xài được, đẹp và cao lớn đối đầu với thủy chung và trách nhiệm thì là đồ bỏ rồi!
    Tự nhiên ta có 1 suy nghĩ rất tà ác, sao QTP với ML ko là 1 đôi nhỉ, nhỉ, nhỉ =))))) ta thề ta ko phải hủ!

  7. Cứ tưởng tiểu nhàn biết quán ăn ngon dẫn Bạch Hổ đi thưởng thức mỹ vị nhân gian ai dè nàng dùng cách vừa dụ dỗ vừa uy hiếp người khác dẫn đường tìm tửu lâu tốt

  8. Đọc đến cái đoạn thất tử nói có 2 người chồng lên nhau làm cho mị cười vỡ cả bụng. tT nhà ta cũng ngây thơ quá đi. Lại thêm thánh NTN nữa, cái gì chứ chạy trốn và nghe lén thì đúng là thượng đẳng. Nhưng càng tò mò hơn là âm cửu u và trường thiên rốt cuộc là có ân oán như thế nào. Đọc đến chương này thì thấy Bạch Hổ cũng là nhân vật khá thú vị. Rất thích tính cách của nhân vật này.
    Dù sao thì cũng hóng các nàng mở pass
    Cảm ơn các nàng đã edit nhá ;57 ;57

  9. Trong khi Quyền Thập Phương lo lắng thì tiểu Nhàn đã cao chạy xa bay rồi…. bỏ qua nỗi lo về Âm Cửu U, mợ Nhàn sẽ dc một khoản thời gian vui vẻ khi dẫn Bạch Hổ đu săn tìm thức ăn ngon.
    Sắp tới đoạn đường chông gai rồi…. hy vọng tiểu Nhàn sẽ bonhf an vượt qua.

  10. Bạch Hổ này mà đồng hành luôn cùng Nhàn tỉ thì vui, chứ chờ ngày Thiên ca ra ngục lâu quá. Truyện càng ngày càng hấp dẫn rồi, không biết Quảng thành cung làm sao để tìm tung tích vô ảnh. Hóng chương sau. Cảm ơn editor

  11. ôi trời. cả đội quân nhà chị chỉ thích nghe trộm góc tường người ta thui. đến việc nam nữ này cũng xem triệt để lun. đúng là chủ nào ắt có tớ đấy.

  12. tiểu vân vân

    Thất tử ngây thơ đáng iu dễ sợ lun, CK và BH đen tối ghê..công nhâṇ là cả nhà NTN thích nghe lén gốc tường nhà ngta ah

  13. Hừ, có yêu đến đâu thì bỏ thuốc người ta cũng là đáng ăn đòn rồi, cô Sầm muội đó quá yếu lòng, nhưng chuyện tình cảm không ai dám nói đúng sai, mỗi người mỗi khác.
    Tiểu Nhàn thật tội, ai bỉu đi chung toàn trai đẹp mần chi để trở thành đích ngắm của khối người cơ chứ

  14. Cẩm Tú Nguyễn

    Ta đoán kẻ đánh cắp phân ảnh kính là 1 phân thân của âm cửu u a. ML quả thật rất giải hoạt nhe, chuyện gì của NTN cũng để ý rất kỹ luôn, còn tính làm QTP có suy nghĩ khác về NTN chăng?

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close