Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q05- Chương 279+280

15

Chương 279: Ra tay mạnh bạo

Edit: Hàn Tuyết

Beta: Tiểu Tuyền

Nàng cảm thấy cực kỳ thú vị. Lễ đại điển còn chưa bắt đầu đâu, trên quảng trường có thể nhìn thấy người quen trong đám đông.

Nàng rất là tò mò, nhưng dù sao người nàng quen biết ở cái thế giới này quá ít, người tu tiên đứng ở nơi này đa số là con người, nhìn tới nhìn lui cũng không có mấy gương mặt quen thuộc. Chỉ một lúc sau, bên cạnh vang lên một tiếng ho nhẹ, nàng quay đầu nhìn lại, không biết từ lúc nào Đồ Tẫn đã chui trở lại.

Còn có một phút đồng hồ là đại điển sẽ phải bắt đầu. Nàng mới ngồi vào vị trí không lâu, thì một đám bé gái chiều cao không bằng bàn tay đập cánh bay tới, mỗi bé đều ôm một chén rượu màu xanh ngọc trong ngực. Cái chén này đối với nàng mà nói rất nhỏ bé xinh xắn, còn các bé ôm vào trong ngực thì có vẻ cố hết sức. Hiển nhiên có một bé dừng ở trước mặt mình, Ninh Tiểu Nhàn vội vàng xòe bàn tay ra, nhận lấy cái chén.

Bé kia buông cái chén xuống, cũng không dừng lại, xoay người rời đi. Một thoáng trôi qua, cũng đủ để nàng nhìn rõ ràng, sau lưng vật nhỏ này có cánh mỏng màu bạc, mặc dù ở hình dạng con người, nhưng diện mạo lại mơ hồ không rõ, giống như không có gương mặt. Vừa đến vừa đi, nàng liền ngửi thấy được hương thơm thanh nhã.

Từ Lộng U cũng nhận một cái chén, nhẹ nhàng nếm một ngụm, thấy mắt hạnh nàng trợn thật lớn, không khỏi cười giải thích nói: “Đây là tiểu yêu tinh do thực vật biến thành, gọi là Thảo Mộc Tinh. Bởi vì bản thân không có năng lực gì nổi bật, nhưng hiểu sâu về hương thơm, vì vậy loài người thích bắt bọn họ để luyện ra hương tề, bây giờ ở bên ngoài tìm kiếm hành tung của chúng rất khó khăn. Bọn Thảo Mộc Tinh này có cuộc sống được bảo hộ ở Quảng Thành Cung, trừ thay Quảng Thành Cung trồng trọt ruộng ngọc, cất rượu ra, còn có thể trợ giúp hạ nhân Quảng Thành cung làm một chút tạp vụ đơn giản.”

Thế giới to lớn, không có cái gì hiếm lạ. Chất lỏng bên trong chén xanh trong vắt như nước. Truyền ra mùi nàng quen thuộc. Nàng cầm lên thưởng thức một ngụm, phát hiện quả nhiên là rượu Cửu Thiên mà Nam Cung Chân cố chấp đề cử qua, chỉ là rượu trong chén này không tinh khiết và lâu bằng trong hồ lô của lão. Nàng không thích trong rượu có mùi cay nồng. Liền đưa cái chén nhích tới gần bả vai, Thất Tử lập tức cao hứng bừng bừng đến gần để uống.

Một chén này mới vừa vặn thấy đáy, thì Thảo Mộc Tinh từ trên trời giáng xuống, cầm lấy hũ bạc nhỏ rót đầy cho nàng một lần nữa. Hũ bạc trong tay Thảo Mộc Tinh giống như một mắc xích nhỏ, nhưng lại có thể đổ đầy chén rượu này đến chén khác, hẳn cũng là pháp khí!

Ngược lại nàng hít vào một hơi. Trong này hẳn cũng có gần vạn Thảo mộc tinh. Tính toán sơ qua thì ba con dùng chung một hũ bạc, Quảng Thành Cung chế tạo hơn ba ngàn hũ bạc pháp khí cho bọn họ, chỉ dùng để rót rượu châm trà!

Tiên phái này ra tay cũng thật mạnh bạo.

Trên quảng trường, đều là những người tu tiên trẻ tuổi lần đầu đi tới Quảng Thành Cung, cũng đang bắt đầu ríu rít bàn luận. Rượu Cửu thiên là dùng linh mễ tốt nhất tạo thành, rượu sau khi vào miệng, hóa thành tinh hoa linh lực chạy tới tứ chi. Không biết có phải khoan khoái dễ chịu nhiều không, mà đa số người trẻ tuổi uống xong một chén liền đứng yên tại chỗ. Làm như lặng yên tiêu hóa linh lực, sau đó chờ Thảo Mộc Tinh rót đầy chén rượu tiếp, lại uống thêm nữa. Đối với bọn họ mà nói, đây thật là cơ duyên khó gặp.

Quảng Thành Cung đưa cho tất cả tân khách phần lễ vật trình diễn. Chẳng qua ngay sau đó các Tông các phái lập tức rối rít ra lệnh, mặc dù linh rượu tốt, nhưng chỉ cho phép môn hạ đệ tử uống ba chén, nếu không, đại điển vừa mới bắt đầu đã uống đến mặt đỏ tới mang tai. Sẽ thành bộ dáng gì chứ?

Mặc dù Thất tử vẫn chưa thỏa mãn, nhưng Ninh Tiểu Nhàn cũng không có ý định để nó uống say thay mình. Cho nên học Từ Lộng U, đưa bàn tay đặt ở trên miệng chén, Thảo Mộc Tinh hiểu ý, sẽ không bay xuống rót rượu thêm nữa. Nàng vừa mới để cái chén xuống, đã nghe mù mịt từ phía xa xa, không giống giọng cười của người phàm mà như âm thanh của tự nhiên vang lên, tựa như ngọc khánh, tựa như cầm sắt, uyển chuyển như đàn cổ, âm cao có lúc sôi nổi cũng có mấy phần giống đàn vi-ô-lông , giai điệu cũng là lần đầu nghe thấy.

Tiếng nhạc phá vỡ nhận thức của nàng đối với âm nhạc. Trước kia, nàng cho rằng tiếng nhạc nhất định là dùng tai để nghe, lại không nghĩ tới cõi đời này lại có âm nhạc như vậy, trực tiếp vang lên từ bên trong thần hồn, từng cái âm tiết biến hóa đều làm cho người khắc sâu vào trong lòng, quanh quẩn không dứt. Chỉ nghe hai khúc, nàng liền cảm thấy toàn thân tâm thần sảng khoái, tinh thần trấn tĩnh bình lặng, giống như được gột rửa sạch sẽ. Trên đường đi về phía tây này gặp phải  đủ loại khó khăn khốn khổ, chuyện trước kia giống như giấc mơ, nếu không có thể bị tích tụ trong lòng nàng.

Nhưng khúc nhạc này không phải là không có chút tỳ vết nào. Nghe nửa khúc đầu hoàn hảo, rất nhiều linh lực mảnh âm ghép lại, nàng liền phát hiện khúc nhạc này chẳng qua là dễ nghe, nhưng lạnh băng và vô tình vô cảm, cho nên nghe một hồi liền mở mắt ra. Dõi mắt nhìn lại, tất cả tu sĩ bên trong quảng trường, đa số mọi người đều nhắm hai mắt như nàng mới vừa rồi, tiếp nhận tiếng nhạc bồi dưỡng, có người trên mặt còn có nước mắt chưa khô, có lẽ nghĩ đến chuyện khổ sở trước đây. Lộng U tiên sinh bên cạnh cười dài , giống như không có chịu ảnh hưởng, Bạch Kình – Bạch Đại chưởng môn ở đối diện ngồi nghiêm chỉnh mặt vẫn không thay đổi, sống lưng thẳng tắp.

Một hai khúc nhạc, liền biết cảnh giới toàn quảng trường, cao thấp liền có thể nhận ra.

“Người tâm chí kiên định, đạo tâm thông suốt, khúc nhạc này không có tác dụng với bọn họ, tất nhiên không thể làm lay động bọn hắn.” Trường Thiên thản nhiên nói ở bên tai nàng “So với nàng thì bọn họ cách cảnh giới ‘không vui, không buồn ’còn xa hơn một chút.”

Trường Thiên đối với tu hành của nàng từ trước tới bây giờ đều cực kỳ nghiêm khắc, may là bên cạnh Từ Lộng U thấy nàng mở mắt ra liền khen một tiếng: “Ninh tiểu hữu tuổi còn trẻ, đạo tâm kiên định thật ngoài dự liệu của ta a. Đây là Khúc Vong Ưu do Nhạc Âm cung sáng chế, có thể gột rửa tâm chí, trừ bỏ tâm ma, người có tâm linh trong sạch, từ trong âm cảnh thức tỉnh lại càng nhanh!” Lão tu đạo hơn bảy trăm năm, một lòng dốc lòng vào đan đạo, tâm chí tất nhiên kiên định hơn bất cứ cái gì. Nhưng Ninh Tiểu Nhàn mới không tới hai mươi tuổi, tốc độ mở mắt của nàng, còn nhanh hơn tu sĩ đã tu luyện một hai trăm năm, sao không làm cho lão kinh ngạc chứ?

Lão chỉ một khung nhạc cầm khổng lồ dựng đứng bên trong quảng trường. Thoạt nhìn có chút giống phong cầm, nhưng mỗi một dây đàn còn mảnh hơn sợi tóc, chỉ cần có gió nhẹ quét qua, là có thể gẩy ra một giai điệu hay. Nơi này ở độ cao mấy ngàn thước so với mặt nước biển, gió mạnh vù vù, vì vậy khúc điệu này tất nhiên là lay động lúc ẩn lúc hiện, chưa từng gián đoạn.”Đại đạo ba ngàn, trăm sông đổ về một biển. Nhạc Âm cung một mình một cờ vui cười nhập đạo, chiếc Phong Minh cầm là bảo vật trấn Cung Chi bảo của bọn hắn. Đại điển của Quảng Thành Cung, Nhạc Âm cung cũng tới ăn mừng, nhưng bọn hắn cũng là tu sĩ có thân phận tôn quý, không thể như nữ ca sĩ tầm thường đặc biệt lên hiến nghệ, cho nên lần này phải dùng cầm ở Quảng Thành Cung.”

Ninh Tiểu Nhàn bĩu môi. Nhạc Âm cung bản thân tu luyện là tiếng nhạc, còn uốn éo mà không chịu lên đài hiến nghệ, đạo tâm này đúng không quá trong sạch nhé?

Có thể đứng ở chỗ này người nào mà không tinh khôn? Quảng Thành Cung trước tặng rượu, sau diễn cầm, coi như là cho tân khách hai phần đại lễ mở rộng tầm mắt. Đại điển này, thật ra thì đã sớm bắt đầu rồi.

Nàng nói sang chuyện khác: “Quảng Thành Cung, không phải có hơn mười vạn người hay sao? Làm sao trên quảng trường hôm nay cộng thêm khách ở bên ngoài tới, tổng cộng cũng chỉ có mấy vạn người?”

Từ Lộng U cười nói: “Hơn mười vạn người cùng tới, Quảng Thành Cung rộng như vậy thì hoạt động như thế nào? Đại điển lần này, Quảng Thành Cung chỉ cho phép đệ tử Trúc Cơ trung kỳ trở lên tham gia. Không tới cảnh giới này , đều phải trở về tu hành như thường lệ, hoặc thi hành nhiệm vụ.”

Trong lòng nàng đột nhiên sinh ra ý nghĩ kỳ quái trong đầu: như vậy, hôm nay ở chỗ này không thể nhìn thấy Kế Chấn Tông rồi?

Chẳng biết tại sao, nàng cảm giác, cảm thấy người này rất quan trọng. Nhìn không thấy hắn, trong lòng nàng ngầm bất an.

Như vậy  Kế Chấn Tông đang làm cái gì?

Hôm nay là lễ lớn với Quảng Thành Cung, mà đối với hắn cũng thế.

Bởi vì hai thần tiên bị phong ấn trong bức tranh nói cho hắn biết, sau ngày hôm nay, hắn có thể trở thành đại nhân vật đội trời đạp đất, không bị khi phụ sỉ nhục nữa. Chỉ cần hắn giúp bọn họ làm một việc nhỏ thôi.

Hắn cũng chỉ có tu vi Luyện Khí kỳ, ngay cả Trúc Cơ cũng chưa từng qua, dĩ nhiên không có quyền lợi đứng ở đỉnh núi Ngọc Hốt, tiếp xúc với anh hùng trong thiên hạ.

Ai cũng sẽ không để ý đến hắn, ai cũng sẽ không quản hắn đi nơi nào.

Cho nên hiện tại, hắn đứng ở dưới chân núi Ngọc Hốt, ngẩng đầu hướng về phía trước nhìn thật lâu, tựa hồ có thể nghe được tiên nhạc lay động phía trên kia, có thể nếm thử rượu ngon như tiên gia phía trên kia. Sau đó hắn nhẹ nhàng nhảy đi vào, giống như khỉ nhảy lên núi, vẫn leo đến phía sau hai cây Thanh Tùng, sau đó duỗi ngón tay gõ gõ núi lớn.

Tường đá lặng yên không một tiếng động xuất hiện một chỗ lõm tạo thành một lối đi dài sâu thẳm, nhưng bởi vì hắn đi qua nhiều lần nên dĩ nhiên không hãi sợ. Ở trong đoạn mật đạo không có ánh mặt trời một lúc lâu, rốt cục hắn cũng đến thạch thất nhỏ.

Bức tranh Bạch Hổ vẫn treo trên tường như cũ.

Hắn vừa mới bước vào thạch thất, giọng nói to khỏe đã vang lên: “Rất tốt, hôm nay ngươi tới rất đúng lúc. Đại điển phía trên, bắt đầu chưa?”

Kế Chấn Tông gãi gãi đầu: “Có lẽ đã bắt đầu.”

“Xuy.” Âm thanh gắt một cái, “Thật là vui mừng đến choáng váng như phàm nhân. Ngươi lại không nghe được động tĩnh bên trên, cũng không biết hỏi thăm sao?” lại nói, “Tới đây, nhỏ máu của ngươi lên trên bức tranh này. Ở trong bức tranh tầm thường này ngây người lâu như vậy, Hổ Gia muốn đi ra ngoài hóng mát rồi!”

Vậy mà Kế Chấn Tông lắc đầu: “Không được, ta còn chưa trở nên lợi hại, không thể thả ngươi đi ra ngoài!”

Giọng nói kia giận dữ: “Chúng ta không phải đã nói xong rồi sao, ngươi thả ta ra ngoài, ta dạy cho ngươi bản lãnh lớn!”

Trong đôi mắt đục ngầu của Kế Chấn Tông đột nhiên hiện lên một tia ranh mãnh, bị đối phương nhìn ở trong mắt thầm nghĩ một tiếng “Không tốt” . May là hắn cũng ngốc đã lâu, tia sáng chợt lóe lên rồi biến mất, không còn xuất hiện nữa. Hắn suy nghĩ một chút, hít mũi một cái nói: “Nếu ngươi đi ra ngoài sau đó bỏ chạy thì ta phải làm sao bây giờ? Năm trước ta ở bờ sông cứu một cô nương, vốn là nói cứu nàng lên bờ xong nàng sẽ đi theo ta, kết quả ta mới vớt nàng khỏi nước, nàng liền đẩy ta xuống nước, tự mình bỏ chạy. Không được, không được, ta không thể mắc lừa nữa”

Giọng nói kia giận đến phát run: “Ngươi, ngươi lại so sánh ta với một cô nương bình thường! Thật to gan, chờ ta đi ra. . . . . . Ừ, cái gì? Được rồi được rồi, thời gian quý giá, trước đồng ý với hắn cũng được.”

Tiếng nói này hắng giọng một cái nói: “Được rồi, không chấp nhặt với ngươi nữa. Ta liền truyền trước cho ngươi hai môn thần thông, cuộc đời này sẽ hưởng thụ vô tận.” Dứt lời, liền đọc khẩu quyết từng chữ từng chữ cho Kế Chấn Tông nghe. Mặc dù hiện tại Kế Chấn Tông nửa si nửa ngốc nghếch, nhưng trí nhớ tốt hơn người.

Giọng nói kia hiểu biết hắn quá sâu, vừa quyết định chủ ý trước đem thần thông truyền cho hắn, cũng không vội vàng, đem khẩu quyết đọc lại ba bốn lần, chờ hắn nhớ kĩ rồi, mới nói: “Vậy được chưa? Pháp quyết ngươi cũng biết rồi, hiện tại tới đây hoàn thành giao dịch của chúng ta.”

            Chương 280  Nam Cung Chân

Kế Chấn Tông học thuộc xong khẩu quyết, gật đầu, từ trong lòng ngực lấy ra một cây tiểu đao cắt vỡ ngón tay, đem máu tươi nhỏ lên trên bức họa thượng. bức họa này do cao nhân vẽ  vì vậy chỉ một vết máu, ý cảnh bị phá hư sạch sẽ. Nhưng Kế Chấn Tông tất nhiên sẽ không đi quản cái này, hắn chỉ trừng lớn mắt, muốn nhìn một chút hai thần tiên rốt cuộc có bộ dáng như nào.

Nhưng đợi hồi lâu, trong bức họa nửa điểm động tĩnh nhỏ cũng không có. Ngay tiếp theo, cả thạch thất đều im ắng .

“Chuyện gì xảy ra?” Hắn không nhịn được lên tiếng.

“Đừng làm ồn! Chúng ta đang thương lượng.” Giọng nói hào phóng rất không bình tĩnh, một lát sau mới lại nói, “Trên người của ngươi mặc dù có huyết mạch của Quảng  Lăng Tử, nhưng chảy tới đời ngươi thì đã rất mỏng manh rồi, một ít máu này, hiệu quả không đủ, không đủ để mở phong ấn ra!”

“A?” Kế Chấn Tông trợn tròn mắt, “Thì ra là máu của ta không được. Vậy thì không có chuyện gì của ta nữa, ta đi nhé.” Bước chân liền quay trở về.

“Trở lại!” giọng nói hào phóng quát lên như sấm mùa xuân, làm Kế Chấn Tông sợ đến run run, “Ai nói máu của ngươi không được, chẳng qua là không đủ mà thôi! Ta muốn ngươi tinh huyết trong tim ngươi!”

Kế Chấn Tông liếc bộ ngực mình một cái, lại đem tiểu đao khoa tay múa chân một chút, đoán chừng sẽ rất đau, cho nên rút tay trở về: “Không được, phá vỡ trái tim, ta sẽ chết. Ngươi cho rằng ta thật sự ngu như vậy sao? Ta không làm!”

Giọng nói kia giống như bị nghẹn, thở hổn hển hai lần khí thô mới từ trong kẽ răng nặn ra câu chữ: “Ngươi là tu sĩ, đâm một chút máu huyết trong tim sẽ không chết!” sinh mệnh tu sĩ tràn đầy hơn người bình thường, ở trên ngực ghim một đao, quả thật chưa chắc đã chết.

“Nhưng, nhưng mà. . . . . .”

“Đừng quên, ngươi đã lập huyết thệ muốn giúp hai người bọn ta thoát khốn. Nếu làm trái lời thề này. Ngũ lôi đánh chết!” giọng nói kia chậm dần xuống, “Ngươi chỉ cần vận khởi Thuật Ngưng huyết ta đã dạy ngươi, lúc máu chảy ở trái tim thì nhẹ nhàng đâm. Nhất định sẽ không bị mất mạng!”

Kế Chấn Tông suy nghĩ một chút, cảm thấy có thể được, vì ngũ lôi đánh chết tương đối đau đớn, cho nên ngập ngừng nói: “Được rồi. Ta lấy.” Quả nhiên vận khẩu quyết, một hồi lâu sau, mới giơ đao nhỏ lên nhẹ nhàng đâm một nhát ở ngực mình. Mặc dù máu chảy ra, nhưng vết thương lại rất cạn.

Giọng nói kia nổi cáu: “Đừng lằng nhằng, nhanh lên chút ít!”

Hắn cắn răng. Rốt cục vẫn phải nhắm lưỡi dao ngay trái tim, một đao ghim xuống!

=======

Tiếng đàn của Phong Minh cầm, không biết đã ngừng lại lúc nào. Chân trời truyền đến một tiếng Ngọc khánh du dương réo rắt.

Tất cả mọi người đều đưa ánh mắt nhìn về bầu trời bao la hướng đông. Nơi này có vô số điểm sáng rực rỡ đang di động, hội tụ, những thứ này lóng lánh ánh sáng, ngay cả ánh mặt trời cũng không thể làm mất đi ánh sáng đó.

Thời gian sau một khắc, điểm sáng rốt cục hoàn toàn xếp hàng xong, tổ hợp ở chung một chỗ. Bọn họ tạo thành diện mạo mới. Làm cho Ninh Tiểu Nhàn hít một hơi thật sâu.

Bảy sắc cầu vồng!

Một đầu cầu vồng xuất hiện từ trên không, kéo dài qua đỉnh Ngọc Hốt cùng núi Ẩn Tiên ngàn trượng bên ngoài, ở giữa ngăn cách vô số đám mây và sương mù, cứ như vậy quan minh chính đại xuất hiện ở nhân gian. Một ngọn bảy sắc  cầu vồng, chẳng biết tại sao làm cho nàng đang nhớ lại mấy chữ “Uyển nhược du long, phiên nhược Kinh Hồng”.

Trên Cầu vồng có một người chậm rãi đi tới.

Cầu vồng khổng lồ như vậy, rộng rãi giữa trời, một người cô đơn chiếc bóng sẽ nhỏ bé như nào? Người này chậm rãi đi tới, ánh sáng quanh quẩn trên người, phía sau dâng lên nhiều loại dị tượng. Hẳn là so sánh với cầu vồng còn muốn làm người khác chú ý hơn.

Người này, hôm nay nàng cũng cảm thấy quen mặt. Chính là đại chưởng môn Quảng Thành Cung—— Nam Cung Chân. Chẳng qua Nam Cung Chân lúc này giống như hai người, đã không còn hình tượng râu tóc bạc mà ngày đó nàng chứng kiến nữa rồi, những thứ do dự, tò mò, thẫn thờ, cảm khái, cũng đã bị bốc hơi không còn thấy bóng dáng. Hiện tại Nam Cung Chân, trên người kim quang lóng lánh, sắc mặt nhàn nhạt không giận mà tự uy, mọi người chỉ liếc nhìn một cái đã cảm giác núi cao dừng lại.

Đây mới là cung chủ trông coi mười vạn môn đồ của Quảng Thành Cung, đây mới là hình dáng và khí độ của tu sĩ  Độ Kiếp kỳ Đại viên mãn nên có.

Từ Lộng U nhanh chóng miệng, bên tai Ninh Tiểu Nhàn vang lên truyền âm của lão: “Trên người hắn có áo cà sa kim tuyến, là bí bảo chỉ có chưởng môn Quảng Thành Cung mới có thể dùng, mặc vào trong người sẽ may mắn ngàn lần.”

Nàng đã hiểu, cảm thấy bảo vật như vậy chỉ có thể đặc biệt dùng giữ thể diện. Quảng Thành Cung quả nhiên bày ra phô trương thật lớn, ngay cả cầu vồng trải rộng trong bầu trời như thế đều có thể bỏ ra cho chưởng môn dẫm dưới chân, xây dựng không khí, thật có thể nói là khổ tâm tạo hình a.

Aizz, nàng thở dài nói với Trường Thiên: “Khí thế là được rồi, nhưng xinh đẹp một ngọn cầu mây hồng như vậy chỉ có một mình ông ta đi xuống, thật là cô đơn tịch mịch.”

Nam nhân này chê cười một tiếng: “Chỉ sợ cũng chỉ có nàng mới suy nghĩ như vậy. Tu đạo đều cô tịch, nghìn vạn người trên thế gian này đều muốn bò lên cái vị trí kia đấy. Nếu nói cao xử bất thắng hàn (ở chỗ cao không khỏi rét vì lạnh), khi nàng đứng ở đầu vũ trụ này thì bên cạnh nàng còn có thể dư lại mấy người?”

Giọng nói của hắn trầm thấp, không có nửa phần cảm khái và uể oải, Ninh Tiểu Nhàn lại không biết làm sao, trong lòng có chút buồn bực nhỏ.

Nam Cung Chân chậm rãi mà bước, đi xuống khỏi cầu vồng. Từ lúc ông ta bắt đầu bước lên đỉnh núi ở quảng trường, cầu vồng phía sau lại bắt đầu, mờ dần rồi biến mất. Chờ ông ta đi tới chủ vị Quảng Thành Cung, cầu vồng đã hoàn toàn biến mất ở trong trời đất, tựa như chưa bao giờ tồn tại.

“Thiên đạo ở trên cao. Nay Đại điển kế tục Quảng Thành Cung, anh hùng bốn phương tu hội. . . . . .” Nam Cung Chân cuối cùng mở miệng, giọng nói vang ở bên tai mấy vạn người.

Kế tiếp thì lại không có gì hay để nghe. Người tu tiên khắp nơi đấu tranh với trờ, cử hành đại điển không có phiền phức như của người phàm, cũng không quỳ lạy trời đất hay quỷ thần, mà là trước kính thiên đạo, sau kính người già lão luyện ở Quảng Thành Cung cũng đủ.

Giống như nàng ở Hoa Hạ đã tham gia vô số hoạt động lễ mừng đều có lãnh đạo đọc diễn văn, mặc dù Nam Cung Chân khí độ bất phàm, nhưng tránh không khỏi muốn làm báo cáo thao thao bất tuyệt. Thời gian ông ta tại vị rất dài, phần tự báo cáo này cũng là trở nên rất dài. . . . . .

Lỗ tai của nàng tự động loại bỏ đa số nội dung, duy nhất nhớ được hai chuyện, một là sau đại điển sẽ làm ba ngày Pháp hội truyền đạo, hai là hai ngày sau Nam Cung Chân sẽ phải độ kiếp rồi!

Khó trách các Tông các phái đều muốn mang đệ tử đắc lực nhất của mình đến. Thì ra vô luận là lắng nghe Pháp hội truyền đạo, hay là quan sát… Độ Kiếp, cũng có thể làm cho những đệ tử chân truyền thu được lợi ích vô cùng!

Lập tức, nàng liền quyết định phải ở chỗ này ba ngày. Tuy có Trường Thiên tương trợ, nhưng nghe nhiều một chút những thứ…  tu đạo tâm đắc khác vẫn có chỗ tốt rất nhiều .

Đang lúc tâm tư của nàng bảy quẹo tám rẽ, không biết bay đi đến đâu, Giọng Nam Cung Chân khẽ đề cao chút ít, Thảo Mộc Tinh vốn canh giữ ở bên cạnh nhất thời bay tới, châm rượu vào chén ngọc trong tay mỗi tân khách.

“A, thì ra là đến lúc nâng cốc chúc mừng.” Nàng truyền âm nói với Trường Thiên, “Ta tràn đầy mong đợi mà đến đây, nào biết đại điển trừ kích thước long trọng một chút, chương trình khác lại không thấy được đặc sắc gì, không náo nhiệt, thật không không đủ náo nhiệt.”

Hắn vô lực mà thở dài nói: “Nàng muốn như thế nào?” Thật là xem náo nhiệt còn chê không đủ lớn.

Quả nhiên kế tiếp chính là thời khắc quan trọng nhất—— nghi thức chưởng môn cũ của Quảng Thành Cung giao quyền cho chưởng môn mới.

Nam Cung Chân nói: ” Tiếp quản chưởng Quảng Thành Cung tới nay hơn ba trăm ba mươi năm, nhờ thiên đạo chiếu cố, đồng môn tương trợ , bằng hữu hòa thuận, Quảng Thành Cung như gió lốc bay lên trời cao, hơn nữa cuối cùng cũng không thẹn với tổ tiên. Hôm nay đức hạnh viên mãn, ít ngày nữa nhận khảo nghiệm của thiên địa, theo lý nên đem chức chưởng môn cho hiền tài!”

Nói tới đây, ông ta dừng một chút. Trời đất bốn phía nghiêm túc và trang trọng, mọi người dưới đài ngửa đầu nhìn nhau, tựa hồ ngay cả mây trắng và sương mù cũng ngừng lại, lặng yên đợi chờ quyết định sau cùng của ông ta.

Nam Cung Chân hít sâu một hơi, mới gằn từng chữ nói: “Ta đã quyết định đem chức chưởng môn, truyền cho ——”

Đúng vào lúc này, mặt đất bỗng nhiên nhẹ nhàng run lên một cái.

Thoáng một chút.

Nam Cung Chân đang mở miệng, ngưng thần hướng mặt đất quảng trường nhìn lại. Không chỉ có ông ta, tất cả người ở Quảng Thành Cung cũng cúi đầu nhìn mặt đất.

Trên quảng trường lớn như vậy, nhất thời yên lặng như tờ.

Những tu sĩ tông phái khác nhìn thấy, trong lòng phàn nàn nói “Không phải là một động đất nho nhỏ sao, có cái gì mà ngạc nhiên như vậy ” , tiện đà có người đang nhớ lại, núi Ngọc Hốt chính là pháp khí mà tiền bối tài năng biến thành, bình thường vì sao lại có rung động?

Mọi nơi yên tĩnh, có người trong lòng thì gấp đến độ giống như kiến bò trên chảo nóng, chỉ hận chấn động này làm hỏng chuyện tốt.

Lại một lát sau, cái rung động thứ hai xuất hiện. Chấn động còn lớn hơn lần thứ nhất, đá rải trên mặt đất cũng phát run, nếu có người phàm ngồi ở chỗ này, nói không chừng sẽ phải ngã xuống. Nam Cung Chân trợn mắt, nhất thời không chần chờ, quát lên: “Quảng Thành Cung, tạo Bát Phương Vô Thượng Hàng Ma trận!”

Nhất thời ở phương vị người Quảng Thành cung trên quảng trường, bay lên vô số tia sáng, dừng ở giữa không trung.

Ninh Tiểu Nhàn dõi mắt nhìn lại, liền hít một hơi lạnh. Thì ra giữa không trung, tu sĩ Nguyên Anh, Hóa Thần Kỳ chỗ nào cũng có, tu vi kém cõi nhất cũng đã đến Kim Đan trung kỳ, hơn nữa theo Trường Thiên quan sát, ngay cả tu sĩ Đại Thừa kỳ và  Độ Kiếp tiền kỳ, cũng có tốt mấy người!

Đây mới là thực lực che dấu của Quảng Thành cung thể hiện ra.

Giờ phút này, trên quảng trường một mảnh xôn xao. Người quen thuộc Vô Thượng Hàng Ma trận không khỏi nảy sinh lòng khẩn trương, đây là sát trận mà người tài năng nhất Quảng Thành Cung nghiên cứu ra, từng ở cuộc chiến trung cổ phóng tia sáng kỳ dị, chém giết nhiều tiên nhân và Cự yêu.

Hiện tại, Nam Cung Chân đột nhiên yêu cầu môn hạ kết trận, đây là có ý gì? Lòng người suy nghĩ nhiều, tình cảnh lần này cũng không phải mọi người có thể sinh lòng oán trách.

Bạch Kình chưởng môn Triều Vân Tông khẽ ngẩng đầu, hỏi: “Giải thích thế nào?” giọng nói của lão nhàn nhạt, nhưng truyền vào trong tai mỗi người, làm người ta cảm giác được trong lòng ổn định nhiều.

Nam Cung Chân ở giữa không trung chắp tay về phía mọi người, nhắc nhở: “Sợ là có yêu vật thượng cổ muốn hiện thế rồi, chư vị tân khách, xin chú ý dưới chân.” Sắc mặt của lão nghiêm túc và trang trọng, đều không giống như nói đùa, ở tại chỗ này, không ai cho rằng trong lễ đại điển nghiêm túc của môn phái mà ông ta lại nói đùa, rất nhiều người liền đang âm thầm siết chặc pháp khí, chuẩn bị bất trắc.

Lại qua thật lâu, núi Ngọc Hốt mọi nơi như thường, thủy chung không có bất kỳ âm thanh nào truyền đến, bọn họ như lâm đại địch vậy, giống như chuyện bé xé ra to.

Nam Cung Chân rốt cục thở phào nhẹ nhõm, cất cao giọng nói: “Chư vị đừng trách. Ngọn núi Ngọc Hốt khổng lồ này thật ra đang phong ấn Đại yêu. Mới vừa rồi núi Ngọc Hốt dao động hai lần, Nam Cung Chân liền cho rằng phong ấn đã yếu bớt, đã khiến cho chư vị bị kinh sợ, xin đừng trách, đừng trách!”

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion15 Comments

  1. không biết lần này Lão Hổ và Lão Rùa có thoát ra được phong ấn của núi Ngọc Hốt này không nữa. Kế Chấn Tông này sao lại có dòng máu của Quảng Lăng Tử nhỉ. Không biết Lão Hổ và Lão Rùa này thoát ra ngoài Trường Thiên có nhận ra không nhỉ? Không biết là bạn hay là thù đây?
    Tu Tâm của Ninh Tiểu Nhàn khá tốt. Thoát ra bản nhạc cũng nhanh. Không biết Ưuyeenf Thạp Phương và Mịch La có để ý gì đến nàng không nhỉ.
    Hic chương sau khóa pass rồi. không biết có pass đọc tiếp không nữa

  2. Hai vị trong bức tranh mà ra được thì Quảng Thành Cung lại có một trận long trời lở đất. Tiểu Nhàn không biết đợt này có rắc rối nào bám theo không?

  3. haizzz, có biến rồi, ko biết chưởng môn của Quảng Thành Cung có chống đỡ dc ko nữa, dù sao nhiều người như vậy mà ko trấn áp dc 2 lão Hổ vs lão Rùa ko biết sau này 2 lão yêu này gây ra tai họa gì nữa, ko biết là bẳng hữu hay kẻ thù của anh Thiên đây. Kế Chấn Tông chắc ko sống nổi với 2 lão yêu này đâu. ;72 ;72 ;72

  4. Quả nhiên đại hội lớn đến rượu tiếp đãi cũng là rượu quý từ chín bông lúa, thêm cả nhạc có thể loại bỏ tâm ma. Quảng Thành Cung vì đại hội lần này thật dám bỏ ra.
    Nhàn tỷ sau những gì cố gắng đã được báo đáp rồi, tâm kiên định, thăng tiến nhanh. Đến Từ Lộng U còn phải ngạc nhiên.
    Không biết hai con hổ lần này thoát ra sẽ gây họa gì đây. TT quan hệ như thế nào với hai con yêu quoái này.
    Đại điển lần này có thuận lợi diễn ra không?
    Thanks các nàng đã edit.

  5. thế là lão hổ sắp thoát ra đc khỏi phong ấn của pháp khí oy. ra ngoài kiểu gì cũng có đại chiến 1 trận cho mà xem. mong lão nhanh nhanh ra đi con gặp a thiên nữa.
    may quá. nàng để cmt như này dễ hơn cách lần trước ý. đừng đổi cách cmt nữa nha nàng cứ giữ như này nè.

  6. Kỳ này có chuyện đặc sắc để xem rồi. Chắc sẽ đặc sắc kịch liệt phấn khích lắm đây. Không biết hai đại yêu có thoát khốn được khỏi phong ấn trong núi không. Không biết hai đại yêu này có quan hệ thế nào với Trường Thiên.
    Mong chương sau. Cảm ơn editor

  7. Oh. Chắc thoát ra rồi ấy chứ… ôi ôi chừng nào TT mới ra ngoài đây…. ko biết tiếp theo sẽ có chuyện j đây. Ko biết NTN có gặp đc thứ j tốt ko

  8. Có khi 2 cụ thoát ra rồi đấy… ko biết NTN sẽ gặp chuyện tốt j ko nhỉ… đợi đến khi nào TT mới ra ngoài nhỉ

  9. Ohhh… mấy bé thảo mộc tinh này xinh xinh nhỉ ^^… thật mún có một con quá đi nha ^^… mệt cho Nhàn tỷ mún xem náo nhiệt nha… giờ nào nhiệt sắp tới rùi ah… lần này 2 ông già trong núi xuất hiện không bít có gây mưa to sóng lớn gì đây không nữa… mà hai ông này sao có thể thu nhận Kế Chấn Tông cực phẩm thế này nhỉ… cực phẩm trong cực phẩm lun nha ^^… tu sĩ rùi mà sợ đau mới ghê… nhìn đâu cũng sợ… bó tay rùi… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  10. Trần Thanh Hằng

    Ohhh… mấy bé thảo mộc tinh này xinh xinh quá đi… thật mún có một bé này quá nha… mệt cho Nhàn tỷ mún xem náo nhiệt nha… giờ sắp có náo nhiệt rùi nè… không biết hai ông già trong núi khi thoát ra sẽ gây ra mưa to sóng lớn gì đây nữa nha… mà hai ông già này sao nhận được Kế Chấn Tông cực phẩm trong cực phẩm vậy nè… tu sĩ rùi mà còn sợ đau… nhìn đâu cũng thấy đau… bó tay… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  11. Thảo Mộc Tinh / Thảo mộc tinh
    các Tông các phái ————> tông / Phái
    gián đoạn.”Đại đạo ba ngàn
    quan minh chính đại ———> quang
    Từ Lộng U nhanh chóng miệng,
    bốn phương tu hội ————> tụ
    đấu tranh với trờ, ————-> trời
    Đại điển / đại điển
    Quảng Thành Cung / Quảng Thành cung
    siết chặc pháp khí ————-> chặt
    ======================================================
    Chuẩn bị xông ra bây giờ á chứ đừng trách cái j (-_-)
    Bác Từ Lộng U xem ra là người tốt, dẫn TN theo, còn đảm nhiệm chức hướng dẫn viên nữa, giải thích cũng thập phần săn sóc, haiz.. hy vọng nếu có biến cố j thì bác cũng an toàn!!
    Ko hiểu thân thế KCT thế nào mà có thể đem BH thả ra thế ko biết, nếu có dòng máu của QLT thì tại sao lưu lạc tới mức này, nhìn hắn ngu ngốc như vậy có phải thần hồn thiếu thốn hay ko.

  12. ôi vậy là bạn cũ của nam 9 sắp xuất thế rồi. Mà quảng lăng thành vốn dĩ lâp[j ra quảng thành cung mà sao bị nhốt nhỉ
    Mà may mắn cho nam 9 gặp ng giải cứu là nữ 9, chứ gặp ng như thằng kế gì đó chắc hộc máu bỏ mình

  13. Ôi ôi có biến rồi, tuy chỉ có hai cái dộng đất nhưng mà sợ là sóng im biển lặng trywớc khi có gió bão ập đến. Sợ là lần đại điển này sẽ ko đc trọn vẹn nữa rồi.

  14. KCT không biết có bị lừa lấy hết máu không đây, ảnh khờ như vậy dễ bị dụ lắm à ;97 . Còn 2 đại yêu bạn của TT thoát ra chắc sẽ quậy long trời lở đất cho coi, loạn rồi ;17 .

  15. Cẩm Tú Nguyễn

    Kế chấn tông chắc là con cháu của quảng lăng tử , nên máu cưa KCT mới giải được phong ấn 2 yêu thú này. Không biết 2 yêu thua này có thoát ra được không? NTN tâm cảnh càng ngày càng kiên định rồi

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close