Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q05- Chương 275+276

17

Chương 275: Cứu Tinh Đến

Edit: Hàn Tuyết

Beta: Tiểu Tuyền

Nếu chuyện này đã xử lý thỏa đáng, Diệu Thiên Tuyết cũng là người mạnh vì gạo, bạo vì tiền, rất nhanh điều hòa được bầu không khí trong sân.

Lập tức mọi người tự xắp xếp trong chốc lát, Diệu Thiên Tuyết mới vỗ nhè nhẹ tay hai cái nói: “Còn có một canh giờ, đại điển xem lễ sẽ cử hành, trong tay các vị không còn chuyện gì, có thể dịch chuyển đi trước núi Ngọc Hốt rồi, nếu không chỗ ngồi tốt sẽ bị người đoạt đi, một lát lại phải vỗ ngực dậm chân.” Tất cả mọi người cười khẽ một trận, chỗ ngồi đại điển xem lễ đã sớm sắp xếp xong xuôi, lời này của Diệu Thiên Tuyết chỉ là đùa giỡn thôi.

Mọi người đang muốn đứng dậy, bên ngoài tinh xá đột nhiên vang lên tiếng bước chân trầm trọng, ngay sau đó người giữ cửa chạy đến, vội vàng nói: “Các chủ, các vị các lão, ở trước cửa Đa Bảo Các có vị cô nương cầu kiến, nói là hôm nay có hẹn ước giao thuốc với Lý phó chủ sự !”

Mọi người cả kinh, hai mặt nhìn nhau. Chuyện này đã bị một gậy đánh xuống ổn định, Lý Kiến Minh cũng bị lấy lại chức phó chủ sự, tự đi lĩnh phạt, vậy mà giờ phút này phong hồi dịch chuyển, giống như còn có thể vượt qua khó khăn!

Nhưng theo như lời người giữ cửa, người tới là vị cô nương. Chẳng lẽ Lý Kiến Minh lại tìm vị đan sư này, còn là một cô gái hay sao? Cũng không phải nói mọi người chưa từng thấy nữ tử luyện đan. Cô nương có thể tu tiên, tất nhiên cũng có thể luyện đan, nhưng cô gái thể âm, đoạt được chân hỏa bổn mạng nói chung thường thiên âm không đủ bá đạo, không đủ dương vượng, khó mà chuyển thành đan hỏa luyện đan, cho nên số lượng đan sư nữ thật sự rất ít.

Trên mặt Diệu Thiên Tuyết thoáng hiện lên vui mừng, nhưng ngay sau đó nghiêm mặt nói: “Cô nương kia lớn lên bộ dáng gì?”

Người canh cửa kia chạy vào vội vàng, không có nhìn cẩn thận hình dáng tướng mạo đối phương, suy nghĩ một chút mới nói: “Diện mạo thanh tú, số tuổi không lớn, trên vai còn đậu một con chim trắng nhỏ.”

Người này hẳn không phải là người bọn họ chờ triệu kiến. Diệu Thiên Tuyết ôn hòa nói: “Tốt. Mời nàng vào đi.”

Qua một hồi. Người giữ cửa quả nhiên dẫn một cô gái đi đến. Mọi người vừa nhìn, cô nương này một thân y phục màu tím, mắt đen linh động thanh tú. Môi anh đào mũi ngọc, quả nhiên diện mạo xinh đẹp, da thịt vô cùng mịn màng, cũng là một giai nhân xinh đẹp. Đang ngồi ở đây cũng có người tu vi thâm sâu, nhưng nhìn tới nhìn lui, vẫn không nhìn ra đạo hạnh thâm sâu của nàng, từ hình dáng tướng mạo khí chất mà nói. Đây rõ ràng vẫn chỉ là tuổi tác của một nữ hài.

Cô gái như vậy, có thể luyện ra linh dược Hóa Thần đan sao?

Người tiến vào, dĩ nhiên là Ninh Tiểu Nhàn rồi. Nàng theo người giữ cửa đi qua hành lang gấp khúc, vân cầu nước chảy. Lúc này mới bước chân vào trong tinh xá, còn chưa chờ nàng cảm thán cảnh trí ưu nhã yên bình nơi này, thì bảy tám ánh mắt đồng loạt mà rơi vào trên người nàng, không ngừng đánh giá.

Trong những ánh mắt này. Có tò mò, không hề tin, có kinh ngạc, có vui mừng. Thậm chí còn có ác ý. Kể từ khi thần thông Thấy Mầm Biết Cây có chút thành tựu về sau, nàng không chỉ phát triển thần thức, đối với mặt trái tâm tình của mọi người có cảm ứng đặc biệt. Giờ phút này, từ vô số cảm xúc, phân tách ra sợi ác ý bên trong, men theo ánh mắt thì thấy một nam tử trung niên sắc mặt âm trầm ở đối diện.

Người nọ không ngờ rằng phản ứng của nàng linh mẫn như thế, ác ý trong mắt còn chưa thu lại, thấy hai mắt nàng hướng mình quét tới, ánh mắt sáng ngời cực kỳ sắc bén, giống như nhìn thấu tâm tư của mình. Liền vội vàng dời đi ánh mắt, rồi sau đó vừa tự trách nói: “Bùi Vu Viễn. Ngươi định lực quá kém, bị tiểu cô nương nhìn thì có gì phải sợ?”

Ninh Tiểu Nhàn nhíu nhíu mày nói: “Quấy rầy, xin hỏi phó chủ sự Lý Kiến Minh . . . . . có ở nơi này không?” Nàng liếc một vòng thấy Lý Kiến Minh không có ở nơi này, như vậy đám người này mời mình vào làm gì? Nhớ lại mới vừa rồi người giữ cửa vừa nghe nàng muốn tìm Lý Kiến Minh, bộ dáng trên trán đổ mồ hôi, nàng nhất thời nghĩ tới tên này chỉ sợ sẽ xảy ra chút chuyện.

Nàng lẳng lặng đứng ở nơi đó, trên mặt có kinh ngạc, không hề kiên nhẫn, đơn độc nhưng không có sợ hay chột dạ. Tất cả mọi người nghĩ, cô gái nhỏ này có phải bị điên hay không? Gom tất cả bằng chứng lại, bởi vì … người cả phòng này, tu vi ít nhất đều ở Kim Đan trung kỳ trở lên, cao nhân tiền bối như Lộng U tiên sinh, thậm chí đã đạt đến Đại Thừa kỳ! Luyện đan thuật và tu luyện pháp thuật thần thông, vốn chính là hỗ trợ lẫn nhau, mặc dù lão say mê đan đạo, đối với tu tiên cũng không quá cuồng nhiệt theo đuổi, nhưng đạo hạnh vẫn càng ngày càng tăng, không có nửa điểm qua loa.

Cao thủ đều có khí tràng, đứng ở trước mặt một phòng cao nhân nơi này, nàng lại không chút khiếp đảm nào sao?

Diệu Thiên Tuyết đứng lên, ho nhẹ một tiếng nói: “Lý Kiến Minh giờ phút này không có ở đây. Ngươi có phải là đan sư có hẹn đưa Hóa Thần đan cho hắn đúng không?” Trong lòng nàng thầm nói, vì Lý Kiến Minh ngươi nhất định phải nói đúng vậy a.

Chỉ thấy tiểu cô nương đối diện mở ra miệng nói một câu dứt khoát: “Không sai. Nếu hắn không ở chỗ này, ngày khác ta trở lại tìm hắn là được rồi.” Dứt lời liền xoay người muốn đi.

Không khí trong sân bỗng khẩn trương lên. Hai các lão thân hình chợt lóe, đã chắn trước đường đi của nàng.

“Đây là?” ánh mắt Ninh Tiểu Nhàn híp lại, “Các ngươi là người phương nào, dám ở bên trong  Đa Bảo Các cản ta?”

Diệu Thiên Tuyết cất cao giọng nói: “Tiểu cô nương chớ sợ, chúng ta không có ác ý. Ta là chủ sự của Đa Bảo Các, vị này là đan sư Từ Lộng U tiền bối, người đang ngồi nơi đây đều là các lão của Đa Bảo Các. Lý Kiến Minh tạm thời vắng mặt nơi này, Hóa Thần đan để ta tiếp nhận cũng được.”

Ninh Tiểu Nhàn “À” một tiếng thật dài, nói hai tiếng”Ngưỡng mộ đã lâu, ngưỡng mộ đã lâu” sau đó dứt khoát đất lắc đầu nói: “Không làm.”

May là lần này, nàng nhìn sắc mặt biến hóa của của mọi người mà nói: “Giao dịch này là Lý Kiến Minh và ta định ra, linh đan cũng chỉ có thể giao cho Lý Kiến Minh. Hắn không ở đây, mua bán này liền hủy bỏ; bao giờ hắn trở lại, các ngươi tới tìm ta là được.”

Tiểu cô nương này, cực kỳ cường ngạnh a. Diệu Thiên Tuyết nói: “Dễ thôi, ngươi lấy linh đan ra trước, cho chúng ta nhìn qua một cái, ta liền sai người đi gọi Lý Kiến Minh.”

Khóe miệng Ninh Tiểu Nhàn nhếch lên: “Mới vừa rồi còn nói hắn không có ở đây, hiện tại ngươi lại nói có thể gọi hắn đến? Quỷ mới biết các ngươi làm trò gì. Hiện tại ta muốn đi, nếu các ngươi ra tay ngăn trở, ngày sau ta sẽ nói ra chuyện Đa Bảo Các ép mua buộc bán, cho thiên hạ đều biết!” Dứt lời, quả nhiên nhấc chân muốn đi. Hai gã Kim Đan kỳ chắn trước người của nàng và các lão khác đồng thời xuất thủ cản nàng, lại thấy nàng cước bộ nhẹ nhàng mà đạp hai cái, không biết làm sao liền đi tới phía sau mình.

Một tiểu cô nương thanh tú động lòng người như vậy, bộ dáng đi đứng di chuyển vô cùng quỷ mị, lơ lửng bất định, làm trong lòng mọi người cảm thấy không tốt. Mọi người ở đây cũng là tu sĩ, tất nhiên là không sợ quỷ, nhưng cảm giác được cô gái này ngay chính thần thức của mình cũng không cảm ứng, tựa như không phải người. Bọn họ không biết, Ninh Tiểu Nhàn sử dụng bước đi Tế Thiên Thú Vũ, chính là sáng chế của Man tộc thượng cổ. Đây là Thần Thuật mà chủng tộc thần bí này cố gắng sống chết mài luyện từ động vật đi săn hay nửa người nửa thú thông thường cho tới yêu thú mới ngộ ra được, tất nhiên là có bộ dáng tàn nhẫn, quỷ dị. Nàng là nữ tử nên khi dùng đến đã mất đi mấy phần tàn nhẫn và quỷ dị kia, liền biến thành lay động và cổ quái.

Nhưng nàng bước mấy bước là vượt qua đình viện, đã tới cửa tinh xá rồi, lúc này một giọng nói già nua vang lên: “Tiểu cô nương, đắc tội rồi!” Vừa dứt lời, đột nhiên nàng cảm giác trên đầu truyền đến tiếng gió nặng nề. Ngẩng đầu nhìn lên, trên không trung xuất hiện một lò luyện đan khổng lồ bằng đồng xanh, xung quanh mây tím, có đông đảo ký hiệu huyền ảo lóe sáng, có Thiên Phạm Lôi Âm niệm chú, khí thế cực kỳ bất phàm.

Lò luyện đan đồng xanh vừa xuất hiện, lấy xu thế ‘lực áp thiên quân’, hướng trên đầu nàng đè ép xuống.

Nàng từng cầm Phúc Vũ đỉnh đối phó qua tu sĩ lường gạt Lưu Mãn Tử giống thế, giờ phút này dĩ nhiên không muốn dẫm vào vết xe đổ của người kia, bị một bảo tháp đè xuống, cho nên không thể làm gì khác hơn là lắc mình lui ra hai bước.

Nàng vừa lui, cách cửa tinh xá xa chút ít. Lò luyện đan đồng xanh trong không trung chợt biến mất, xem bộ dáng là bị thu vào. Người sử dụng thần thông lần này, nàng cũng biết người ra tay tu vi tinh thâm, lại là Luyện Đan Sư, cho nên đem ánh mắt trực tiếp quăng về phía lão đầu tử râu tóc bạc trắng có số tuổi thoạt nhìn lớn nhất trong sân.

Lập tức mấy vị các lão liền rối rít lên tiếng tán dương, từ chất lượng đan đỉnh đến thủ pháp khống chế đỉnh, khen Từ Lộng U đến phần mười. Cùng Kỳ ở trong Thần Ma ngục nghe được dậm chân, nổi giận nói: “Một cái lò rách như thế, cũng đáng được khen cao như vậy? Nữ chủ nhân đem ta thả ra, xem ta bóp nghiền nó thành cặn bã như thế nào?”

Tất nhiên sẽ không có người quan tâm đến nó.

Lão đầu đang nhìn nàng, chòm râu bạc trắng khẽ nhúc nhích, hiển nhiên là muốn nói. Ngay lập tức Ninh Tiểu Nhàn mở miệng trước khi lão mở miệng nói: “Vị. . . . . . Từ tiền bối này, ngươi cũng giúp bọn hắn đến khi phụ ta sao?”

Những lời này vừa là tức giận, vừa là lên án, Từ Lộng U nhất thời sửng sốt. Nếu lão nói là”Không phải là” sẽ không tốt nhúng tay rồi; nhưng nếu lão nói là”phải” , chẳng lẽ không phải thừa nhận mình một bó tuổi còn khi dễ nàng sao?

Lão vội vàng ho một tiếng: “Tiểu cô nương, Từ mỗ được Quảng Thành Cung mời tới tham gia Đại điển Xem Lễ, hôm nay nghe nói có đồng đạo luyện ra Hóa Thần đan nên đặc biệt chạy tới gặp mặt. Mới vừa rồi ngăn cản, thật sự là tâm tư ngứa ngáy khó chịu, muốn mượn đan để xem.” Lão là người có thể luyện ra Hóa Thừa đan rồi, theo lý thuyết cũng không quá hiếu kỳ đối với Hóa Thần đan như vậy.

Nhưng đan sư trước mắt này thật sự quá trẻ tuổi. Lúc lão chưa mãn hai mươi tuổi đang làm cái gì vậy? Chính lão đều nhớ không rõ rồi, dù sao cũng tuyệt đối luyện không ra loại linh dược Hóa Thần đan này, ngay cả cả đan dược bình thường nhất, cũng không thể thành công luyện ra mấy vị. Hết lần này tới lần khác lại là nữ tử!

Lão có thể không hiếu kỳ sao?

Mượn cơ hội này trì hoãn một chút, Diệu Thiên Tuyết chen lời nói: “Ta đã sai người đi gọi Lý Kiến Minh rồi, đoán chừng khoảng thời gian uống cạn chén trà, là hắn có thể chạy tới. Vị tiểu cô nương này xưng hô như thế nào?”

“Ta họ Ninh!”

“Ninh cô nương, mời vào trong tinh xá chờ một chút nhé?”

Tiểu cô nương cúi đầu, mí mắt giật giật mới nói: “Được rồi.”

Nàng thoải mái mà quay lại tinh xá, tìm vị trí ngay đầu mà ngồi xuống, lại có người hầu đưa trà xanh lên, dùng tay áo che miệng nhẹ nhàng mà uống một ngụm, toàn bộ khí thế biến hóa kỳ lạ đã thu lại, ngay lập tức biến thành đại gia khuê tú, nơi nào còn có nửa điểm tình thế cấp bách và tức giận chứ? Mọi người đem phản ứng của nàng nhìn ở trong mắt, trong lòng đều rùng mình, chỉ có Từ Lộng U gật đầu nói, có bình tĩnh như vậy, tâm tính không vội không nóng, khó trách còn nhỏ tuổi mà đan thuật thành công.

Lập tức mọi người nói chuyện với Ninh Tiểu Nhàn, quay chung quanh chủ đề đơn giản là tuổi của nàng, xuất thân, sư phụ và đan thuật. Nhưng tiểu cô nương trước mắt này cười nói tự nhiên, trả lời nhanh nhẹn, lời khách sáo nói không ít nhưng bí mật bản thân một chữ cũng không tiết lộ.

Chương 276: Giao Phong

Ngay cả Từ lộng U đặc biệt muốn biết đến lai lịch của sư phụ, nàng cũng chỉ hời hợt mà nói “Gia sư không thích khoa trương” để cho qua.

“Gia sư” sống ở trong Thần Ma ngục, giờ phút này nghe nàng gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói chuyện ma quỷ, khóe miệng không khỏi giương nhẹ lên.

Tu vi những người đang ngồi đây không thấp, nhưng hắn và Ninh Tiểu Nhàn cũng chưa từng lo lắng quá vấn đề về an toàn. Đại điển xem lễ sắp tới, Quảng Thành Cung tuyệt đối sẽ không cho phép môn hạ sinh sự vào lúc này, hơn nữa Đa Bảo Các là một tổ chức làm kinh doanh là chính, không phải là cơ cấu trọng tài, sao có thể động xuất thủ đả thương người?

Quả nhiên qua thời gian uống cạn chén trà, thì một đạo thân ảnh từ không trung rơi xuống.

Lý Kiến Minh đến.

Hắn thậm chí không đi cửa chính, mà trực tiếp ngự kiếm từ không trung nhảy xuống. Làm như vậy có chút thất lễ, nhưng lúc này người nào lại có tâm tình chất vấn hắn?

Hắn mới vừa đứng lại, liền thấy NinhTiểu Nhàn ngồi ở chủ vị trong tinh xá, vị trí gần với Từ Lộng U, đang cười dài mà nhìn hắn. May là hắn tu thân dưỡng tính hai trăm năm, giờ phút này cũng nhịn không được tâm tình kích động, tiến lên hai bước, gấp gáp nói: “Ngươi đã đến rồi!”

Nếu lúc trước Ninh Tiểu Nhàn dựa theo thời gian ước định đến, có lẽ hắn vẫn không kích động như vậy. Nhưng hắn mới vừa bị vu cáo, bị Bùi Vu Viễn sỉ nhục, ngay cả chức phó chủ sự đều đã mất, còn phải đi chịu trách phạt, trong lòng đừng nhắc tới bao nhiêu phiền muộn và bi phẫn, trên đường ngự kiếm mà đi đều mơ màng. Ninh Tiểu Nhàn hết lần này tới lần khác lại xuất hiện vào lúc này, thật giống như cứu tinh, làm tâm trí hôn mê của hắn đều sáng lên.

Diệu Thiên Tuyết phái người tới đuổi theo hắn, mở miệng nói ra câu đầu tiên, khiến hắn không thể tin vào lỗ tai của mình: “Tiểu cô nương kia đã tới, chủ sự bảo ta dẫn ngươi trở về.”

Hắn thậm chí cảm kích nàng. Cảm kích nàng lúc hắn nghèo túng nhất chạy tới.

Lòng người là kỳ diệu như vậy đó.

Nàng quả nhiên chính là đan sư mà Lý Kiến Minh nói. Suy đoán của mọi người đạt được chứng thực, đều thở ra một hơi. Chỉ có ánh mắt của Bùi Vu Viễn đang chớp động.

Ninh Tiểu Nhàn từ chỗ ngồi đứng lên, hướng hắn hành lễ, thành khẩn nói: “Ta luyện đan tới chậm, lầm canh giờ, xin Lý phó chủ sự thứ tội!” Lại nói tiếp nàng hồ đồ náo loạn. Hôm qua bị Bạch Kình đả thương, sau lại bắt đám người lão K. Nàng bận việc một đêm đã khiến toàn thân mệt mỏi, sáng nay bất tri bất giác đi nằm ngủ muộn. Trường Thiên gọi nàng mấy lần, nàng đều nằm ỳ không dậy nổi.

Nàng ngủ ở trong Thần Ma ngục. Đồ Tẫn vừa đi ra ngoài thì Diệu Thiên Tuyết phái người đi tới chỗ ở tìm nàng, nơi nào tìm được chứ?

May mà Ninh đại tiểu thư vẫn còn một chút lương tâm, trong mơ mơ màng màng rốt cục nhớ tới ước hẹn với Lý Kiến Minh còn chưa thực hiện. Lúc này mới vội vàng mà dậy khỏi giường. Rửa mặt thay trang phục một phen chạy tới, vừa vặn kịp trước lúc mọi người trong Đa Bảo các tính toán rời tiệc đi tham gia Đại Điển Xem Lễ, nếu không nàng đã tốn công vô ích, hơn nữa trên lưng gánh tội danh trộm tiên thảo của Quảng Thành Cung.

Lý Kiến Minh là người mà nàng cứu ra trong trận Luân Hồi, phía sau vừa giúp nàng giải vây một lần, không chút e dè mà đưa Xà Thiệt thảo là thảo dược quý trọng giao cho nàng bảo đảm . Hiện tại nàng suýt nữa hại người ta mất đi chức vị, trong lòng cuối cùng có thẹn, thấy Lý Kiến Minh vì chuyện của mình mà bị liên lụy. Nên quyết định chủ ý, nhất định phải giúp hắn thoát khỏi khó khăn lần này.

Lý Kiến Minh liên tục khoát tay nói: “Không trách ngươi. Không trách ngươi!” Quay đầu nghiêm mặt nói với Diệu Thiên Tuyết, ” Đan sư mà ta ủy thác chính là vị cô nương Ninh Tiểu Nhàn này. Hôm nay nàng đã đến, xin chủ sự minh giám!”

Diệu Thiên Tuyết nhìn hắn thật sâu một cái, mới nói với Ninh Tiểu Nhàn nói: “Ninh cô nương, lúc trước ngươi đã nói, chờ Lý Kiến Minh tới mới bằng lòng cho chúng ta nghiệm đan. Bây giờ hắn đã ở đây, mời ngươi tuân thủ lời hứa.”

Ninh Tiểu Nhàn lấy một hộp ngọc từ trong ngực rồi mở ra, là một gốc cây Bạch Hoa Xà Thiệt thảo. Mọi người nhìn kỹ lại, Xà Thiệt thảo thiếu ba cái lá, chỉ còn lại có sáu cái lá. Bùi Vu Viễn tinh mắt, cau mày nói: “Sao Xà Thiệt thảo còn lại thế này?”

Ninh Tiểu Nhàn có thể cảm ứng được người này không có ý tốt với nàng. Nhìn bên ngoài giả bộ như cộc gỗ, nhịn lâu như vậy mới mở miệng, thầm nghĩ rốt cục bắt đầu. Vấn đề tự có Lý Kiến Minh trả lời thay: “Ta dùng mầm làm thù lao, xin Ninh cô nương giúp Đa Bảo Các luyện chế hai viên Hóa Thần đan.”

Hắn vừa dứt lời, bên tai đã nghe thấy giọng Ninh Tiểu Nhàn: “Mới vừa rồi ai làm khó ngươi? Hẳn là nam nhân áo đen âm trầm kia đúng không?”

Trong lòng Lý Kiến Minh ấm áp, hồi âm nói: “Không sai. Hắn là Bùi Vu Viễn một gã phó chủ sự khác của Đa Bảo Các, mới vừa rồi dùng chuyện Xà Thiệt thảo ép buộc làm ta mất mặt, mất chức phó chủ sự còn phải đi chịu phạt.” Hắn nhắc nhở Ninh Tiểu Nhàn, ” Ba tháng trước Xà Thiệt Thảo này do phó chưởng giáo Khâu Xử Viễn làm chủ, muốn giao cho Từ Lộng U tiền bối luyện chế Hóa Thần đan, chỉ là ta vẫn không biết chuyện này.”

Nàng chợt hiểu ra, thương lượng mấy câu với Trường Thiên, nhất thời liền có kế hoạch.

Mấy câu nói đó chỉ mất trong thời gian đảo mắt. Người ở bên ngoài xem ra, Lý Kiến Minh nói dứt lời sau, Ninh Tiểu Nhàn tiếp xúc trầm mặc không nói. Diệu Thiên Tuyết khẽ gọi nàng mấy tiếng, nàng như ở trong mộng mới tỉnh “A” một tiếng, mờ mịt nhìn về phía mọi người.

Chẳng lẽ trong quá trình luyện đan, cô nương này gặp chuyện không được thuận lôi? Quả nhiên mọi người vừa thấy nàng lộ ra vẻ mặt khó xử, hướng Lý Kiến Minh nói: “Lý phó chủ sự, Xà Thiệt thảo này xin trả lại, chẳng qua là. . . . . . đan dược ta luyện ra, dược hiệu, dược hiệu không giống với dự định.”

Lý Kiến Minh lấy làm kinh hãi: “Gặp vấn đề gì?” Lời này cũng là lời mọi người muốn hỏi. Nhưng vừa dứt lời, hắn lại nhận được truyền âm của Ninh Tiểu Nhàn: “Đan dược đã luyện thành, ta sẽ xả giận cho ngươi. Ngươi phối hợp diễn với ta là được.”

” Hóa Thần đan không phải người bình thường có thể luyện được, bổn mạng chân hỏa của ta, hỏa hầu không quá đầy đủ. Hôm qua ta thử trước một lá, luyện bỏ đi một viên đan dược. Lúc sau lại thí luyện hai viên khác, vừa ra khỏi chút ít ngoài ý muốn. . . . . .” Nàng nhẹ nhàng thở dài một hơi, nói với mọi người.

Lý Kiến Minh chán nản nói: “Luyện hư sao? Aizz, Hóa Thần đan này vốn không có dễ dàng luyện thành như vậy, là ta nóng vội rồi.” vẻ tự trách, tình cảm bộc lộ trong lời nói.

Thất tử đứng ở trên vai Ninh Tiểu Nhàn cười trộm, truyền âm cho nàng nói: “Vẻ mặt người này, cực kì thật, diễn rất tốt.”

Ninh Tiểu Nhàn không để ý tới nó, chỉ ôm quyền hành lễ với Diệu Thiên Tuyết, thấp giọng nói: “Mới vừa rồi vãn bối nói không thấy Lý phó chủ sự không muốn lấy ra đan dược , thực ra trong lòng đang cực kỳ ngại ngùng. Chuyện mất mặt mũi như vậy, làm sao có thể nói với các vị? Đã cô phụ tín nhiệm của Lý phó chủ sự, kính xin các vị thứ tội.”

Nàng vừa nói lời này ra, trong lòng mọi người đều rõ ràng: tiểu cô nương này không biết tự lượng sức mình nghĩ luyện chế Hóa Thần đan, kết quả thất bại. Bọn họ cũng không thất vọng, chỉ cảm thấy cô nương này tuổi còn trẻ, nếu thật sự có thể luyện ra linh đan như vậy, đó mới thật gọi yêu nghiệt, đó mới thật không hợp với lẽ thường. Thất bại thế này, ngược lại mới là bình thường.

Diệu Thiên Tuyết khẽ thở ra một hơi, chỉ cảm thấy đây là kết quả tốt mình có thể tiếp nhận, cho nên giơ tay lên đưa hộp ngọc chứa Xà Thiệt thảo cho Từ Lộng U, vừa thản nhiên nói: ” Luyện chế Hóa Thần đan quả thật không dễ, chớ nói Ninh cô nương, đan sư trong  Đa Bảo Các của ta, mười lần mới có một lần luyện ra được.”

Lý Kiến Minh cũng hướng Diệu Thiên Tuyết nhận lỗi nói: “Là ta thất trách.”

A, Hóa Thần đan xác suất thành công thấp như vậy? Vậy thành công hôm qua của nàng không giống bình thường rồi. Hết lần này tới lần khác vẻ mặt Trường Thiên còn là bộ dáng đương nhiên, quả nhiên lại lừa nàng! Trong nội tâm nàng đem tên khốn kia mắng nhiều lần, mắng đến nỗi Trường Thiên ở trong Thần Ma ngục cảm thấy lỗ mũi ngứa muốn hắt xì, lúc này mới áy náy nói: “Diệu chủ sự quả nhiên khoan hồng độ lượng. Xem lễ đại điển sẽ phải bắt đầu, vãn bối cáo từ trước!”

Đôi môi Diệu Thiên Tuyết khẽ nhúc nhích, muốn nói gì, cuối cùng vẫn là không lên tiếng, chẳng qua chỉ gật đầu. Ninh Tiểu Nhàn không chần chờ, xoay người muốn đi.

Vị kia, ta liền muốn đi, ngươi cũng nhanh lên một chút phối hợp diễn chứ? Nàng ở trong lòng thầm điếm, ba, hai, một. . . . . .

“Khoan đã!” Quả nhiên có một giọng nói ở phía sau vang lên.

Cũng may, cá đã mắc câu rồi.

Người hô lên một tiếng này, tất nhiên là Bùi Vu Viễn. Hắn đứng lên lạnh lùng nói: “Tiểu cô nương, cầm Xà Thiệt thảo Diệp của Đa Bảo Các, muốn đến thì đến muốn đi là đi sao?”

Bước chân của Ninh Tiểu Nhàn chính xác dừng lại, xoay người tới đây, rất thành khẩn mà giải thích: “Ba chiếc lá kia không phải là ta lấy đi, mà là chế thuốc luyện không thành!” Quay đầu liền hướng Diệu Thiên Tuyết hỏi, “Diệu chủ sự, mới vừa rồi ngươi cũng đã nói, đan sư bên trong Đa Bảo Các luyện chế Hóa Thần đan, mười lần mới được một. Như vậy, chín lần thất bại kia, đan sư đều phải chịu trách nhiệm bồi thường dược liệu bị tổn hại sao?”

Diệu Thiên Tuyết giật mình: “Tất nhiên không cần.”

Đây chính là nguyên nhân mới vừa rồi mọi người không có ngăn cản Ninh Tiểu Nhàn. Nàng luyện ra Kết Kim Đan và Hóa Anh đan, dược hiệu đúng là kinh người, mọi người đều thừa nhận thân phận đan sư của nàng rồi. Trường Thiên vốn nói cho nàng biết hàm lượng chi phí không lớn, thật ra thì mỗi một viên Hóa Thần đan, khoảng chừng tám vạn linh thạch. Đan sư bên trong Đa Bảo Các mười lần chỉ có một lần thành công, như vậy trừ đi chi phí chính là tám mươi vạn linh Thạch! Mấy chữ này nghe mặc dù khổng lồ, nhưng không phải Đa Bảo Các gánh không nỗi. Nếu như mỗi lần thất bại cũng muốn đan sư tự mình bồi thường, còn ai dám luyện đan cho Đa Bảo Các nữa?

Cái này giống như phòng thí nghiệm thời hiện đại, hưởng thụ hơn phân nửa chi phí của Chính phủ, chấp nhận nghiên cứu mười năm đều không có thành quả. Trong thời gian này chi phí thí nghiệm đều do Chính  phủ tự mình trả .

Dĩ nhiên còn có một nguyên nhân quan trọng khác, Lý Kiến Minh vốn là người được phân công quản lí phòng đan dược tốt nhất trong Đa Bảo các. Hắn có quyền chỉ định Luyện Đan Sư luyện chế loại đan dược nào, thất bại nguy hiểm, đều do Đa Bảo Các gánh chịu.

Đầu óc Bùi Vu Viễn biết rõ ràng, nhưng nhanh chóng bắt được lỗi trong lời nói của nàng: “Nhưng ngươi không phải là đan sư của Đa Bảo Các, làm sao có thể tùy tiện dùng các tài vật thí luyện của Đa Bảo Các ta?”

Ninh Tiểu Nhàn giơ ngón cái lên, khen ngợi hắn một tiếng: “Nói thật hay. Bùi phó chủ sự quả nhiên một lòng vì việc công!” Đưa một ngón tay chỉ về phía Từ Lộng U “Vậy xin hỏi, Từ tiền bối là đan sư của Đa Bảo Các sao?”

Có một các lão lên tiếng: ” Đa Bảo Các của ta không có phúc khí như vậy.”

“Vậy vì sao ông ấy có thể sử dụng Xà Thiệt thảo của Đa Bảo Các để luyện đan?”

“Này. . . . . .” Đương nhiên là bởi vì tiếng tăm và danh vọng cao của Từ Lộng U, quan trọng nhất chính là, phó chưởng giáo Khâu Xử Viễn chính miệng hứa đưa Xà Thiệt thảo cho Lộng U tiên sinh!

Nàng ngạc nhiên nói: “Nếu ta không nhớ lầm, Đa Bảo Các do phó chưởng giáo Phong Văn Bá quản lý đúng không?” Ngụ ý, tại sao lại đến phiên Khâu phó chưởng giáo tùy ý phân phối Xà Thiệt thảo rồi.

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion17 Comments

  1. Hic sao lại dừng ngay khúc gay cấn thế nhỉ *cào tường* *đạp gối* xem ra phen này BVV chết với mợ Nhàn rùi

  2. Trời ơi… Sao hết ngay trọng điểm vậy huhu..Tn đúng là lắm mưu nhiều kế.. Mình thích nữ chính như vậy, bên ngoài trong sáng nhưng bên trong lanh lợi, thậm chí còn có chút phúc hắc nữa kkkk

  3. Đúng là cứu tinh xuất hiện ngay lúc quyết định. Nhàn tỷ xuất hiện giải nguy cho Lý Kiến Minh rồi, lại còn phối hợp diễn để trả thù cho hắn nữa chứ. Coi như là đền bù do trễ hẹn. Lý Kiến Minh quả nhiên đâu phải tầm thường, có năng khiếu diễn viên thật tốt. Phối hợp diễn với Nhàn tỷ rất tốt…haha..
    Mong đợi hai người diễn lật đổ Bùi Vu Viễn.
    Thanks các nàng đã edit.

  4. Trời ơi thì ra là Ninh Tiểu Nhàn ngủ quên. Suýt nữa thì hại Lý Kiến Minh thảm rồi. Cũng may là nàng tới kịp giải cứu cho y.
    Không biết Ninh Tiểu Nhàn sẽ đối phó Bùi Zvu Viển gian manh xảo trá này thế nào đây.
    Cảm ơn các nàng

  5. May mà tiểu Nhàn xuất hiện kịp lúc… ngủ mà TT gọi còn ko chịu dậy…. quen mặt ko nghe lời mà. Định gây khó dễ cho tiểu Nhàn sao…. không dễ đâu. Bùi Vu Viễn định cho NTN toi chung với Lý Kiến Minh sao…. mụ sẽ cho ngươi nhảy hố nha…. toàn diễn viên hạng A ko hà…. có trời mới biết được rồi đây sẽ ra sao….

    Thấy đặc tả khuôn mặt của mợ Nhàn và Lý Kiến Minh mắc cười quá… đúng là thông đồng làm điều ác mà….hâhha

    Hóng quá…. thank team nha.

  6. Bùi Vu Viễn xong rồi nha…Cá đã mắc câu. Phen này sẽ bị Tiểu Nhàn cùng Lý Kiến Minh cho vào tròng…trả thù cái tội nham hiểm hãm hại người đi. không biết lúc lấy đan dược tuyệt hảo ra, Tiểu Nhàn sẽ làm cho chỗ này kinh ngạc đến thế nào. Danh vọng của Lý Kiến Minh sẽ tăng vù vù…coi như cách nàng trả ơn hắn…giải quyết cho xong đi để còn đi tham gia đại lễ…

  7. mọi người tự xắp xếp —————-> sắp
    vỗ nhè nhẹ tay hai cái nói
    tịnh xá / tinh xá
    Các lão / các lão
    dứt khoát đất lắc đầu nói
    biến hóa của của mọi người
    Đại điển Xem Lễ / đại điển xem lễ / Đại Điển Xem Lễ
    ngay cả cả đan dược
    giả bộ như cộc gỗ ———————> cọc
    không được thuận lôi —————–> lợi
    Thất Tử / Thất tử
    trong lòng thầm điếm —————–> đếm
    Xà Thiệt thảo Diệp
    tám mươi vạn linh Thạch
    ======================================================
    :”> Vừa đọc tựa là biết TN đến r … mà tha thứ cho đầu óc đen tối của ta, đọc đoạn nữ tử thể âm rồi chân hỏa thiên âm rồi ko đủ dương vượng là ta nghĩ ngay đến hình ảnh của TN và TT liền hà (hình ảnh j thì mọi người tự suy diễn, hi hi) :”>
    Ớ … thì ra trách lầm TT nha, ngta có kêu mà TN ko dậy nổi :)))))
    Không biết nói sao, ta rất thích tính tình có thù tất báo, mà vận dụng khả năng báo được thì báo liền, ko chờ đợi j nữa :))))) mà độ phối hợp của LKM cũng mạnh nha, haha, để xem cái tên BVV kia bị TN xử lý thế nào ^^

  8. Bà Ninh Tiểu Nhàn này đúng là phúc hắc mà, đi đến không giao Hóa Thần Đan ra còn bày đặt trà thù cho Lý Kiến Minh. Ai đụng vào Nhàn tỷ chắc cũng không yên thân nổi với tỷ đâu.
    Lý Kiến Minh diễn xuất cũng tự nhiên ra phét, không biết Bùi Vu Viễn kia sẽ xuất ra gì để cho Ninh Tiểu Nhàn được lợi đây?
    Chuyến này Ninh Tiểu Nhàn xuất hiện Lý Kiến MInh trong lòng ngập đầy cảm kích, chắc sau này sẽ nguyện lấy thân báo đáp cho coi, chết cũng không từ hihi
    Cảm ơn các bạn đã edit nha

  9. Ta đoán đúng mà ^^… thì ra tỷ ngủ quên mà đến trễ nha ^^… công nhận Nhàn tỷ xuất hiện phong thái thật đẹp nha ^^… càng ngày càng xuất thần làm người ta không dám khinh bạc… trừ ông Bùi Vu Viễn không có mắt kia nha… Nhàn tỷ thật phúc hắc ^^… giúp Lý Kiến Minh báo thù nữa chứ… mong chờ kết cục không tốt đẹp của ông Bùi Vu Viễn này quá nha ^^… thấy Cùng Kỳ sỉ nhục lò đan kia mà ta thấy buồn cười và thấy ẻm dễ thuơng ghê lun ^^… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  10. Hehe, biết ngay là ngủ quên mà, bạn Ninh là kiểu người như Trường thần thú đã nói qua dù bước chân vào thần thông rồi nhưng vẫn chú trọng ăn ngon uống tốt mà. Huống chi hwa mệt nhọc như vậy.
    Cái lão Vu Viễn kia xác định là nhảy vào hố của Tiểu Nhàn rồi

  11. Cẩm Tú Nguyễn

    May mà Tiểu nhàn xuất hiện đúng lúc, nếu không lý kiến minh oan uổng rồi, Bùi vu viền này đúng là cắn người không tha mà, xui xẻo đụng nhằm NTN, lần này thì ăn đủ nhe

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close