Trời Sinh Một Đôi – Chương 317+318

23

Chương 317: Hóa giải

Edit+Beta: Sakura

La Thiên Trình cười cười nhưng ánh mắt lại vô cùng lạnh như băng nhìn chằm chằm vào Thái Tử.

Hắn rất muốn nói, ngu xuẩn, cuối cùng ngươi cũng thông minh ra được một tí.

Hắn có lòng tin, thật sự đến lúc phải lựa chọn thì Chiêu Phong Đế thà rằng buông tha cho công chúa Phương Nhu cũng sẽ bảo vệ hắn.

Nói trắng ra là, Thiên gia cái gì cũng định giá được, đơn giản là thẻ đánh bạc có đủ hay không mà thôi, hiển nhiên, một chút yêu thương của Chiêu Phong Đế với công chúa Phương Nhu e rằng không sánh nổi giang sơn xã tắc này, sao ông ta có thể làm cho thần tử đau khổ thất vọng được.

Thế nhưng mà, mọi người ưa thích giận chó đánh mèo, sẽ tìm lý do cho việc làm sai trái của mình, nếu công chúa Phương Nhu có chuyện gì thì sẽ trở thành một cây gai trong lòng Chiêu Phong Đế, sau này nhớ lại ông ta sẽ không cho rằng do mình trải qua lợi ích cân nhắc mà buông tha con gái ruột, sẽ vô ý thức trách tội lên người La Thiên Trình.

Lúc Quân thần tương đắc thì sẽ không lộ ra nhưng trong tương lai một khi có cơ hội thì cái căn gai kia sẽ lớn dần đến lúc đó chỉ sợ hắn không chịu nổi.

Vì một Thái Tử ngu xuẩn làm sao La Thiên Trình có thể để cho chuyện này xảy ra được.

Trước khi Chiêu Phong Đế có phản ứng thì hắn nhàn nhạt cười nói một chữ: “Được.”

Sau đó trường đao trong tay quay lại phương hướng, đâm vào bụng hắn.

“Đừng ——” Chiêu Phong Đế kinh hãi trực tiếp đứng lên.

Công chúa Phương Nhu bị dọa hét lên một tiếng.

Mặc dù Thái Tử buộc La Thiên Trình tự sát, lại không nghĩ rằng hắn lại không hề do dự làm theo.

Tất cả cảm xúc khiếp sợ, vui sướng, không thể tin cùng dâng lên, khiến cho hắn hơi sửng sốt, dao găm trong tay để ở cổ công chúa Phương Nhu bất tri bất giác hơi nới lỏng chút ít.

La Thiên Trình đau đến nỗi còng lưng xuống.

Tất cả mọi người còn đang khiếp sợ.

Dù sao nếu đổi là một vị thị vệ bình thường tự sát trước mắt bao người thì chấn động không lớn lắm, nhưng người trước mắt này lại là Thế tử Trấn Quốc Công, chỉ huy đồng tri Cẩm Lân vệ danh trấn thiên hạ!

Như khi nhìn thấy một tên ăn mày đoạt ăn với chó điên, cùng với một Thái Tử đoạt ăn với chó điên, thì lực chấn động là khác nhau đấy.

Người phía trước, mọi người sẽ có cảm giác đương nhiên, người thứ hai, chỉ có thể nói Thái Tử bị chó điên cắn nên cũng bị điên rồi.

Thời gian phảng phất như ngừng lại, không phải vì yên lặng, mà vì chấn động đến cực hạn nên khiến suy nghĩ của tất cả mọi người cũng đông cứng lại.

Chỉ có nam tử máu nhuộm đỏ cả người đang gập lưng lại. Tại đây ranh giới chỉ còn như ngàn cân treo sợi tóc, tay trái rút ra một thanh dao găm, trực tiếp phi ra.

Cái dao găm kia trên không trung xẹt qua một đường vòng cung, hàn quang sáng lóe làm cho người có ảo giác.

Sau đó Thái Tử chợt thấy cánh tay tê rần, tay nắm dao găm vô ý thức thả lỏng rồi rơi xuống đất, vừa vặn đâm vào mu bàn chân của công chúa Phương Nhu.

Công chúa Phương Nhu kêu thảm một tiếng rồi té xuống, khiến Thái Tử ở phía sau bị bại lộ.

La Thiên Trình nhanh chóng di chuyển tới, một tay cầm công chúa Phương Nhu vung tới chỗ khác, sau đó cũng không dừng lại , dùng trường đao vẫn còn dính máu tươi của hắn đè vào cổ họng Thái Tử.

Những người đi theo Thái Tử cũng không dám động.

Bởi vì động tác quá mức kịch liệt nên máu tươi từ phần bụng La Thiên Trình không ngừng tuôn ra. Hắn lại bất chấp, ép Thái Tử đi qua, bảo hai thị vệ áp tải Thái Tử. Sau đó quỳ một chân xuống đất: “Thần khiến Thái Tử bị thương, thỉnh Hoàng Thượng trách phạt.”

Trong thời gian ngắn ngủi vừa qua thì Chiêu Phong Đế đã bị chấn động rất mạnh, ông giận  dữ nói: “Ở đâu ra Thái Tử!”

Nói xong tự mình đi qua vịn: “La ái khanh có tội gì? Nhanh mau đứng lên! Người tới, nhanh truyền thái y!”

Thái Tử nghe xong câu nói kia, cũng quên cánh tay còn đang đau đớn, ngơ ngốc tại chỗ đó, thì thào tự nói, sau đó điên cuồng cười ha hả: “Ở đâu ra Thái Tử? Ha ha ha, con biết ngay mà , phụ hoàng, ngài rất muốn phế Thái Tử rồi, chỉ hận ta không động thủ sớm một bước!”

“Ngu xuẩn!”Chiêu Phong Đế đi qua, đạp một cước khiếnThái Tử nằm rạp trên mặt đất, “Đè hắn xuống!”

“Phụ hoàng, phụ hoàng, ngài sẽ phải hối hận, con mới là nhi tử ngoan nhất của ngài, là Thái Tử hoàn toàn xứng đáng!”

Thái Tử giãy dụa tiếng kêu thảm dần dần không thấy rồi, mấy vị thái y vội vàng đi tới.

“Vi thần tham kiến Hoàng Thượng!”

Chiêu Phong Đế vung tay áo lên: “Dong dài cái gì, nhanh khám cho La đại nhân và công chúa!”

Công chúa Phương Nhu khóc vì đau, một vị ngự y đi qua xem xét, thậm chí còn có một cái dao găm đâm vào mu bàn chân công chúa.

Lúc ấy sắc mặt ngự y kia tái mét lại, cả người run rẩy.

Vết thương đó không đáng sợ, nhưng ở hoàng cung đại nội lại xuất hiện vết thương như thế thật là đáng sợ, chẳng lẽ có thích khách?

La Thiên Trình bên kia, hai vị ngự y đã kiểm tra hoàn tất.

“Như thế nào?”

“Bẩm Hoàng thượng, La đại nhân không có thương tổn đến chỗ hiểm, nhưng do hành động mạnh nên làm cho miệng vết thương vỡ ra, mất máu quá nhiều —— ”

“Mau mau trị liệu, nếu La đại nhân có chuyện thìcác ngươi cũng đừng sống.”

Mấy vị ngự y sợ run cả người, nói đồng ý.

“Phụ hoàng ——” công chúa Phương Nhu nhìn dao găm sáng loáng trên mu bàn chân mà khiếp sợ.

Chiêu Phong Đế mới dịu lại, an ủi: “Phương Nhu chớ sợ, lại để cho thái y băng bó cho con là sẽ khỏi, con nhìn La đại nhân xem, chảy máu nhiều như vậycòn không rên một tiếng đây này.”

Giờ khắc này, Chiêu Phong Đế cảm thấy may mắn.

Nếu ông nói ra miệng thì lúc này thật không biết như thế nào đối mặt với nữ nhi.

Còn La Thiên Trình hành động chớp chóng khiến ông rất thỏa mãn.

“Người tới, lấy hai cân huyết yến thượng phẩm do Thiên La quốc tiến cống, hầm cách thủy cho La đại nhân phục dụng.”

 

Huyết yến vô cùng trân quý, mà huyết yến thượng phẩm càng hiếm, do Thiên La quốc sản xuất càng hiếm hơn, hàng năm chỉ có tiến cống mười cân, Thái Hậu có ba cân, hoàng hậu vậy có hai cân, còn lại đều tại Chiêu Phong Đế, đơn giản là phi tử nào được sủng ái thì ban thưởng cho mấy lượng mà thôi.

 

Hiện tại Chiêu Phong Đế mở miệng đã cho La Thiên Trình hai cân, có thể thấy hắn được coi trọng.

 

Đang lúc mấy vị ngự y đang khiếp sợ thì Chiêu Phong Đế lại nói tiếp: “La đại nhân hãy ở trong cung dưỡng thương, các ngươi nhất định phải cực kỳ chiếu cố.”

 

Cái này, mọi người không chỉ chấn kinh rồi mà hoài nghi mình nghe lầm.

 

Muốn biết ngoại thần có thể ở lại hoàng cung dưỡng thương, đây chính là thiên đại quang vinh sủng!

 

Lúc này chân công chúa Phương Nhu đã băng bó kỹ rồi, vừa lúc bị nội thị ôm từ trong gian phòng tạm thời dùng để trị thương phòng đi ra, nghe nói La Thiên Trình có thể ở lại trong cung dưỡng thương thì con mắt sáng ngời. Thốt ra: “Thật tốt quá, phụ hoàng, nhi thần có bạn rồi.”

 

Chiêu Phong Đế và La Thiên Trình đồng thời nhíu mày.

 

“Phương Nhu, con đã mười hai tuổi rồi sao ăn nói vẫn còn như trẻ con thế!”

 

Công chúa Phương Nhu hơi không phục.

 

Nàng vốn định nói trước kia La đại nhân còn ở cùng với nàng, hiện tại hai người đều bị thương, làm bạn thì sao chứ?

 

Nàng ủy khuất nhìn La Thiên Trình.

 

La Thiên Trình lại nhíu mày, cũng không có nhìn về phía công chúa Phương Nhu. Nàng chỉ có thể nhìn thấy bên sườn mặt tuấn mỹ y như đao gọt.

 

Tại vì hắn mất máu quá nhiều nên trên mặt không có chút huyết sắc nào, như ngọc mát càng là lộ ra tài trí bất phàm.

 

Không biết sao, công chúa Phương Nhu đỏ mặt, rốt cuộc nói không nên lời.

 

Trái tim nàng đập liên hồi có cảm giác đau đớn mơ hồ nhưng cũng có ngọt ngào mà ngay cả vết thương trên chân hình như cũng không có đau đớn như vậy.

 

Công chúa Phương Nhu mười hai tuổi ngơ ngác nhìn bên mặt La Thiên Trình, loáng thoáng hơi hiểu tâm tư của mình.

 

La Thiên Trình chảy nhiều máu nhưng kỳ thật miệng vết thương cũng không sâu, lại không chỗ hiểm gì nên băng bó nhanh chóng, hắn vội hỏi: “Đa tạ Hoàng Thượng ưu ái, thần ở lại trong cung có nhiều bất tiện, vẫn nên hồi phủ dưỡng thương. Hơn nữa hôm nay nội tử cũng đi đưa Sơ Hà công chúa, chờ nàng trở về lại không thấy thần hồi phủ. Chỉ sợ sẽ lo lắng.”

 

Sau khi tống biệt quận chúa Sơ Hà sẽ xảy ra chuyện gì thì quân thần hai người lòng dạ biết rõ, nghe La Thiên Trình nói như vậy thì Chiêu Phong Đế không hề cường lưu, hơi bận tâm tình huống bên kia.

 

La Thiên Trình đồng dạng không an lòng.

 

Tuy nói vì bảo hộ Kiểu Kiểu nên hắn đã an bài thỏa đáng rồi, nhưng trên đời này còn có một câu, gọi không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, vạn nhất có cái gì ngoài ý muốn thì sao?

 

Giờ khắc này, La Thiên Trình mới phát giác, trên người hắn thụ mấy thứ tổn thương gì đó là râu ria mà thôi, chỉ có người nọ an nguy thì mới khiến hắn hiểu được cái gì gọi là lòng nóng như lửa đốt, lo được lo mất.

 

Hắn rất muốn nhìn thấy Kiểu Kiểu an toàn thì lòng hắn mới thả lỏng.

 

Chiêu Phong Đế đặc biệt ban nhuyễn kiệu tiễn đưa La Thiên Trình trở về. Tiến vào cửa cung, mà ngay cả hoàng tử cũng phải đi bộ, có thể ngồi nhuyễn kiệu, phần vinh hạnh đặc biệt này cũng không cần phải nói.

 

Chuyện Thái Tử bức vua thoái vị bị ép xuống nên không ai có thể nghĩ ra trong kiệu là người phương nào.

 

Một xe ngựa đơn giản nhưng không mất tinh xảo đang chạy vội trên đường, Chân Diệu và huyện chủ Trọng Hỷ hai mặt nhìn nhau.

 

Hồi lâu, Chân Diệu mở miệng trước: “Trọng Hỷ, ngươi đừng sợ, sắp đến phủ Quốc Công rồi.”

 

Xem ra La Thiên Trình sớm đoán được hôm nay sẽ xảy ra chuyện rồi, nghĩ như vậy, khó tránh khỏi có vài phần oán trách. Nhưng nghĩ lại ở thời đại này, nam tử cũng sẽ không nói chuyện bên ngoài trước mặt nữ quyến, nên cũng đành chịu.

 

Nàng chỉ lo lắng Chân Nhị bá an toàn, nhưng nghĩ đến ông cũng ở cùng với những đại thần kia lại cách hỗn loạn khá xa nên cũng cảm thấy yên tâm.

 

Có lẽ điều này hắn đã đoán đến.

 

Lúc này Chân Diệu thầm nghĩ rất muốn nhìn thấy La Thiên Trình đẻ hỏi rõ chuyện nên không có tâm tư làm gì hết.

 

Huyện chủ Trọng Hỷ thấy nàng mất hồn mất vía, khẽ cười nói: “Ta may mắn, hôm nay mẫu thân ta không có đi tiễn đưa.”

 

Trưởng công chúa Chiêu Vân là trưởng bối, hôm nay không có đi là hợp tình lý.

 

Nhưng lúc này nghe huyện chủ Trọng Hỷ vừa nói như vậy, trong lòng Chân Diệu khẽ động.

 

Dĩ vãng nàng nghĩ đến Trưởng công chúa tổng có vài phần không đúng, lại nói không nên lời, nhưng bây giờ lại nghĩ tới chỗ quái dị.

 

Trưởng công chúa Chiêu Vân, Chiêu Phong Đế cùng Vĩnh Vương cùng một mẹ sinh, là Thái Hậu sinh ra một vị công chúa duy nhất, nhưng ngoại trừ mấy chỗ không thể vắng mặt thì hình như chưa từng vào cung.

 

Nếu ở xa còn dễ nói, nhưng phủ trưởng công chúa rất gần Hoàng thành, bởi vậy có thể thấy được tôn vinh, trong nội cung lại là mẹ ruột, anh em ruột, coi như là thân phận ở goá thì cũng hơi kỳ quái rồi.

 

Chân Diệu nghĩ, nếu là nàng…, đừng nói ngày lễ ngày tết, cho dù bình thường, cũng hận không thể gặp mẹ nhiều hơn.

 

“Xảy ra  chuyện lớn như vậy, ta không đến phủ Quốc Công nữa, miễn cho mẫu thân đã nhận được tin tức, lại không thấy ta trở về thì lại lo lắng.”

 

Chân Diệu nghĩ nghĩ, gật đầu: “Vậy được, ta tiễn đưa ngươi về phủ Công Chúa trước, quay đầu lại đưa thiếp mời cho ngươi đi quý phủ chơi.”

 

Hai người nói xong rồi, xe ngựa đưa huyện chủ Trọng Hỷ về phủ Công Chúa, về sau mới trở về phủ Quốc Công.

 

La Thiên Trình hồi phủ trước một bước, phát hiện Chân Diệu còn chưa có trở lại, thoáng cái lòng chìm xuống.

 

            Chương 318: Chết

Hắn định quay người đi.

 

Bạch Thược gấp gáp gọi lại: “Thế tử gia —— ”

 

La Thiên Trình quay đầu lại nhìn lướt qua, định không muốn nhiều lời, lại sợ vạn nhất sau khi mình rời khỏi đây thì Chân Diệu lại trở về rồi, vội vàng nhắn nhủ một câu: “Nếu Đại nãi nãi trở về thì bảo nàng ở nhà chờ ta.”

 

Bạch Thược thấy La Thiên Trình đã đi xa thì thở dài.

 

Các nàng là nha đầu của hồi môn, không có ý định làm thông phòng, nhưng lại không dám ở trước mặt Thế tử gia nhiều lời đấy, nhìn thấy Thế tử gia có vẻ không ổn , hay Đại nãi nãi bị thương?

 

Nàng vội vàng tìm Thanh Đại: “Thế tử gia vừa trở về đã đi tìm Đại nãi nãi rồi, ta thấy Thế tử gia bị thương, chỉ sợ Đại nãi nãi cũng đã xảy ra chuyện gì, ngươi cũng nhanh chóng đi xem đi.”

 

Kỳ thật ngày thường, bởi vì Thanh Đại là nha hoàn La Thiên Trình đưa tới nên Bạch Thược ít sai sử nàng, nhưng lúc này cũng chỉ có Thanh Đại biết võ mới có thể xuất lực rồi.

 

Thanh Đại nhẹ gật đầu, liền đuổi theo.

 

La Thiên Trình lòng nóng như lửa đốt, do Thanh Phong đường một đường đi thông hai cửa, lúc quẹo vào có làn gió thơm đánh tới, hắn nhanh chóng tránh đi, sau đó mắng: “ Nha đầu nào thế, đi đường không có mắt sao?”

 

Hai thiếu nữ một trước một sau, người trước suýt nữa đụng phải La Thiên Trình mặc quần áo hồng phấn đúng là Điền Oánh, còn váy áo trắng là Điền Tuyết.

 

Thấy La Thiên Trình không phân tốt xấu trách cứ, hai người đỏ mặt lên.

 

Điền Oánh không nhịn được mà phản bác: “Chúng ta cũng không phải cố ý, Đại biểu ca làm gì hùng hổ dọa người như thế?”

 

Với vị Đại biểu ca quyền cao chức trọng lại tuấn mỹ còn trẻ này,  bởi vì là thân thích phủ Quốc Công nên Điền Oánh cũng thấy mấy lần đấy, nếu như đối mặt nam tử như vậy  mà tâm hồn thiếu nữ không có nổi lên một điểm rung động thì đó là gạt người.

 

Nhưng Điền Oánh là người mẫn cảm, từ lúc gia tộc bị tội, cho dù thấy bọn nha hoàn tụ tập nói thầm vài tiếng thì cũng nghi ngờ là đang chê cười nàng, huống chi bị một người trong lòng có hảo cảm trách cứ, điểm rung động này sớm bị oán hận thay thế, ánh mắt nhìn La Thiên Trình lại có thêm vài phần cừu thị rồi.

 

La Thiên Trình lo lắng an nguy Chân Diệu, làm sao có thời giờ trì hoãn, nghe xong Điền Oánh chất vấn, cũng chỉ Xùy~~ lạnh một tiếng rồi bước qua.

 

Hoàn toàn bị bỏ qua  khiến Điền Oánh run rẩy cả người, không để ý Điền Tuyết an ủi liền đi tìm Điền thị khóc lóc kể lể.

 

“Cô, đều nói lúc nguy nan phủ Quốc Công giúp đỡ Điền gia, là người trọng tình nghĩa đấy, lại không nghĩ rằng Đại biểu ca lại khinh mạn ta và muội muội, sớm biết như thế, chất nữ tình nguyện ở cùng với tổ mẫu và mẫu thân, cho dù là ăn khổ cũng được.”

 

Nàng nói xong thì yên lặng rơi lệ, chỉ chờ Điền thị vì nàng đòi lại công đạo.

 

Điền thị nghe xong, lại thở dài: “Đại biểu ca của cháu còn trẻ đã cư địa vị cao, khó tránh khỏi cao ngạo chút ít.”

Điền Oánh cười lạnh: “Đại biểu ca thuở nhỏ không có cha mẹ, cô nuôi lớn huynh ấy khác gì mẹ ruột đâu? Huynh ấy khinh mạn chúng ta, chẳng phải là khinh mạn cô? Có thể thấy được là người lang tâm cẩu phế!”

Lời nói  này khiến Điền thị ngơ ngẩn.

Ân sinh không lớn bằng ân dưỡng, nếu lúc Đại tẩu mất bà không có ý định gì khác với Đại Lang không cố nuôi dưỡng đến bây giờ thì có phải hắn sẽ coi mình như mẹ ruột?

Nếu thật như thế, cho dù nhà mẹ đẻ suy bại , mặc kệ Yên Nương lại quyến rũ, lão gia có thể không cho mình thể diện như vậy sao?

Chớ nói chi hiện tại các loại yến hội, bà cũng không nhận được thiếp mời nào

Điền thị nghĩ như vậy, trong lòng thực sự có hơi hối hận, nhưng cũng biết khó có thể quay đầu lại được nữa.

Mặc dù Điền Tuyết điềm đạm nho nhã nội liễm, nhưng lại là người hiểu biết, nàng không muốn Điền Oánh sinh thêm sự cố, lúc này thấy Điền Oánh cứ kích Điền thị, ngược lại Điền thị trầm mặc không nói, cũng đoán được cô cùng với vị Đại biểu ca kia chỉ sợ không phải như trong mắt người bên ngoài “Mẫu từ tử hiếu”, một là không muốn đắc tội với chủ nhân phủ Quốc Công chân chính, hai là không đành lòng cô khó xử, nên âm thầm giật tay Điền Oánh, nói: “Cháu thấy Đại biểu ca có việc gấp, mà bộ dạng có phần vội vàng, cái có như  tỷ tỷ nói đâu.”

Nàng cố lôi kéo Điền Oánh đi ra ngoài.

Điền thị thấy Điền Tuyết nhu thuận hiểu chuyện, nhưng đáng tiếc nhà mẹ đẻ thất bại, bằng không thì hứa cho Tam Lang cũng xứng.

Trở về sân nhỏ của hai tỷ muội, Điền Oánh hất tay Điền Tuyết: “Có phải muội vừa ý tên hung thần ác sát kia rồi, nên mới ở trước mặt cô không nể tỷ?”

Điền Tuyết thiếu chút nữa hôn mê: “Tỷ tỷ, hôm nay chúng ta phải ăn nhờ ở đậu, chẳng lẽ người khác còn không có giẫm muội muội một cước, ngược lại tỷ hất nước bẩn trên đầu ta sao?”

Điền Oánh cũng biết nói hơi quá, nhưng trong lòng nàng vẫn còn bực bội, không chịu thua được.

Điền Tuyết cười lạnh: “Tỷ tỷ cũng không nhìn thấy rõ tình cảnh của cô sao? Nếu thật như cô có thể đương gia làm chủ ở phủ Quốc Công thì sao dượng lại ở trước mặt chúng ta lại không  cho cô mặt mũi? Hơn nữa mấy hôm nay cũng không thấy dượng tới sân của cô. Chúng ta đã được cô giúp đỡ, mặc dù không thể giúp gì thì ít nhất đừng làm phiền cô.”

Điền Oánh cảm thấy Điền Tuyết nói có vài phần đạo lý, lại oán hận nàng dùng thân phận muội muội lại giáo huấn mình như trưởng bối, cuối cùng là sượng mặt nên vặn lại vài câu.

Nên hai đường tỷ muội tan rã trong không vui, từ nay về sau mặc dù ở cùng một sân nhưng ít nói chuyện với nhau

La Thiên Trình gặp phải tỷ muội Điền thị, đi thẳng mà lại gặp chuyện xui thế, chẳng lẽ ông trời báo động trước, Kiểu Kiểu thật sự xảy ra điều gì ngoài ý muốn?

Nghĩ tới đây càng vội vàng, dắt ngựa muốn đi lên thì bị Bán Hạ gắt gao giữ chặt: “Thế tử gia, vết thương của ngài sắp nứt ra, cũng không thể cưỡi ngựa ah!”

“Tránh ra!” La Thiên Trình cũng nóng nảy, một cước đá văng Bán Hạ ra.

Bán Hạ lăn mấy cái vòng trên mặt đất, lại gắt gao ôm đùi La Thiên Trình không buông tay.

La Thiên Trình đang định đá bay tên huênh hoang khoác lác này th chợt nghe một giọng nói truyền đến: “Các ngươi đang làm gì thế?”

Hắn kinh hỉ quay đầu lại, quả nhiên chỉ thấy Chân Diệu đứng tại cách đó không xa, hơi cổ quái nhìn qua.

Nhưng rất nhanh, sắc mặt Chân Diệu thay đổi, chạy như bay tới nói: “Chàng làm sao thế?”

Nhìn xem trên mặt quần áo vết máu dần dần loang ra, nàng sợ đến mức hồn phi phách tán: “Sao lại bị thương?”

Nhìn Chân Diệu lo lắng, mặt tái nhợt La Thiên Trình nghiêm túc lại không nhịn cười được, thò tay lôi kéo nàng: “Trở về phòng nói sau.”

“Nên mời thái y xem qua rồi nói sau!”

“Không cần, chỉ là miệng vết thương vỡ ra, lát nữa băng bó lại một chút là được.”

Đợi lúc hai người vào phòng, Chân Diệu mệnh bọn nha hoàn bưng chậu nước với khăn mền tới, tự mình rửa vết thương bôi thuốc cho hắn rồi băng bó xong đánh cái nơ con bướm xinh đẹp, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra.

Thấy sắc mặt hắn tái nhợt, lại phân phó Thanh Cáp đi hầm cháo táo đỏ long nhãn cách thủy

Khi trong phòng không có người bên ngoài, La Thiên Trình mới buông lỏng lại có vài phần nghĩ mà sợ mà nói: “Trở về phủ không thấy nàng, ta còn tưởng rằng nàng đã xảy ra chuyện. Sao giời mới về?”

Hắn tính đáng lẽ Chân Diệu phải về sớm hơn hắn.

“Ta tiễn đưa huyện chủ Trọng Hỷ trở về phủ Công Chúa trước.”

La Thiên Trình nghe xong thì mím môi: “Không phải dặn dò nàng xong việc thì lập tức trở về sao, như thế nào còn đưa huyện chủ Trọng Hỷ về trước?”

Chân Diệu giải thích: “Định mời huyện chủ Trọng Hỷ tới quý phủ, lúc ấy nàng an vị tại trên xe ngựa của ta, không nghĩ tới phía trước xảy ra chuyện, người hộ tống chúng ta do chàng an bài bị quấn ở trong đó, huyện chủ Trọng Hỷ sợ Trưởng công chúa nhớ nên đi về trước rồi, ta cũng không thể lại để cho nàng về một mình nên mới về muộn.”

Sắc mặt La Thiên Trình vẫn còn hơi thâm trầm.

Chân Diệu nhẹ khẽ đẩy đẩy tay hắn: “Làm sao vậy, còn giận ta à?”

“Tóm lại, nàng không để ý tới lời ta nói, sớm biết như thế, cho dù nàng có tức giận thì ta cũng không cho nàng xuất phủ. Nàng biết rõ lúc ta trở về không thấy nàng thì trong lòng có tư vị gì không? Khi đó hối hận, ngay cả ý định lấy đao róc xương lóc thịt mình cũng có!”

Biết rõ không yên ổn, lại bởi vì sợ không cho nàng đi thì nàng sẽ oán hận mình, trơ mắt phóng nàng đi, hắn thật sự ngu xuẩn hết chỗ nói

Chuyện trên đời này luôn luôn có cái vạn nhất, vạn nhất Kiểu Kiểu đã xảy ra chuyện gì thì hắn thật sự hối tiếc không kịp.

“Sơ Hà lấy chồng ở xa, sao ta có thể không đi đưa.”

La Thiên Trình thở dài trong lòng.

Chính bởi vậy nên hắn mới không có nói cho nàng biết chuyện gì xảy ra, một con gái yếu ớt không biết rõ hay biết rõ chuyện thì cũng không có gì khác nhau, còn không bằng tập chung nói lời tạm biệt với bạn thân, cũng ít lo lắng hơn.

“Chàng cũng  nên nói cho ta biết một tiếng đấy.” Chân Diệu vịn La Thiên Trình nằm xong, cầm khăn lau trán cho hắn, “Nếu Trọng Hỷ không có ngồi trên xe ngựa của ta, xảy ra chuyện thì làm sao bây giờ? Còn có Nhị bá ta cũng ở đó nữa.”

Nếu thật sự xảy ra chuyện gì hối tiếc, nàng không biết nên dùng tâm tình gì để đối mặt với hắn.

Hai người đi cho tới một bước này thật không dễ dàng gì, vô luận là vì an nguy của người thân hay bạn bè, hay cảm tình của hai người, nàng đều không muốn làm người mơ mơ màng màng.

La Thiên Trình giải thích: ” Mục tiêu của mấy tặc tử kia là mấy vị hoàng tử, những người khác và một ít tôi tớ đi theo có thể sẽ trúng tên lạc, huyện chủ Trọng Hỷ trong xe ngựa sẽ không có việc gì đấy, Nhị bá cũng đại khái như thế.”

Chân Diệu thở dài: “Ta đã biết mặc dù không tạo nên cái tác dụng gì nhưng còn biết đường mà chuẩn bị, nếu gặp phải tình huống đột phát thì có thể bình tĩnh hơn. Ví dụ như Trọng Hỷ, ta có thể sớm mời nàng lên xe ngựa, mà không phải bởi vì tâm huyết dâng trào mang nàng về phủ Quốc Công ăn bánh bao canh thì mới mời nàng ngồi chung.”

La Thiên Trình trầm mặc cả buổi rồi nói: “Là ta sai rồi, về sau liên quan tới nàng thì ta sẽ nói với nàng trước tiên

“Vậy sao chàng bị thương? Có đau lắm không?” Chân Diệu nhìn miệng vết thuơng kia, hơi đau lòng.

Kim đâm vào tay mà còn đau thấu, huống chi vết thương lớn như thế, nàng nghĩ đến thì rất cảm phục, cũng không biết hắn lấy đâu ra năng lực, có thể không rên một tiếng.

Vừa hứa xong nên La Thiên Trình cũng không có giấu diếm nàng: “Thái Tử bức vua thoái vị, bị ta ép xuống, lúc ấy mới bị thụ chút ít tổn thương. Hoàng Thượng tạm thời còn không muốn cho thế nhân biết, sợ Thái tử vừa loạn thì sẽ dao động quốc chi căn bản, cho nên nàng coi như không biết là được.”

“Thế người ám sát bên ngoài thành cũng do Thái Tử phái đi à?”

“Uh, chỉ sợ vẫn còn liên quan tới người khác nữa.”

Lúc này Thanh Cáp mang cháo táo đỏ tới thì  hai người đã ngừng lại cái đề tài này.

Đến ngày thứ hai, chuyện bên ngoài thành khiếp sợ cả triều.

Dư nghiệt Nguyệt Di cấu kết với tiền phế Thái Tử, ý định phá hư hòa thân, ám sát hoàng tử.

Tam hoàng tử bị thương, Lục hoàng tử bởi vì thay Ngũ hoàng tử ngăn cản loạn tiễn nên cũng bị thương, thương vong tôi tớ thị vệ không tính, có mấy đại thần mất mạng trong lần rối loạn này, một người có thân phận cao nhất, đúng là cha Thái Tử Phi, Lại Bộ Tả Thị Lang Thư Hàn.

Nhưng Hy Quang,trước nay anh đều vì em mà đến. ------Em đã trở thành lời nguyền của anh.

Discussion23 Comments

  1. ôi tròi,công chúa phương nhu đã biết được tam tư của mình rồi kìa, ta sợ ả ta sẽ gây ra chuyện bất lợi với chân diệu thôi. hazz,
    trình ca thông minh mà nhanh trí quá. trong tình huống đó mà có thể phán đoán và hành đọng quả quyết như vậy thật hiếm có a. mà trình ca nặng tình với chân tứ quá, lo láng cho chân tứ nhiều vậy, hy vọng 2 anh chị sẽ càng ngày càng gắn bó.hi
    tks tỷ ạk

  2. Rồi xong, dù vẫn biết đây là cách tốt nhất để thoát khỏi tình huống này, nhưng lại vô tình khiến Phương Nhu kia hoang tưởng La thế tử vì cứu mình mà ko màng đến bản thân, vốn trước kia chỉ mù mờ muốn chiếm đoạt, nay lại phát giác tâm tư của mình, ko biết Phương Nhu sẽ có những hành động kinh người nào nữa đây. Lại thêm hai cô biểu muội Điền gia kia nữa, may mà một người tự ti bốc đồng, một người biết nghĩ an phận, ko thì lại phiền toái. Nói đi nói lại, hoa đào của La thế tử nở từng đóa từng đóa tưng bừng nha, Chân Diệu cố lên, đến một người diệt một người, đến một đôi diệt một đôi. Tình cảm của La thế tử đối với Chân Diệu đã thành yêu hơn mạng sống của mình rồi ah, bỗng dưng thấy thật cảm động (^^)
    Thanks

  3. Lần này xong rồi, phương nhu điêu ngoa kia nảy sinh tình cảm với la thiên trình mà còn nhận ra tâm ý của mình nữa rồi chứ. Thể nào phương nhu cũng ảo tưởng với la thiên trình và có lẽ này sẽ gâu ra nhiều chuyện nữa không đây. cuộc ám sát các hoàng tử ở ngoài thành liệu có liên qua đến mẹ của trọng hỷ không đây. nếu không thì sao bà ấy lại bảo trọng hỷ gọi chân diệu đến nhà mình, cái cớ này để tránh cho trọng hỷ và chân diệu không bị ảnh hưởng bởi cuộc ám sát chăng ??

  4. Phương Nhu nảy sinh tình cảm với La Thiên Trình. Chị em nhà Điền Tuyết lại sinh ý nghĩ với La Thiên Trình. Liên tiếp những chướng ngại với Chân Diệu xuất hiện. Nhưng lần này là bước đi khôn ngoan của La thế tử. Chiêu Phong Đế không thể không trọng dụng phủ Quốc Công.
    Chân Diệu ôn nhu chăm sóc…tình cảm giữa 2 người sẽ càng khăng khít

  5. La thế tử thực sự rất cao tay, trong tình huống khẩn cấp như vậy mà phân tích rất chặt chẽ, làm mình quá ngạc nhiên, không ngờ cách hóa giải tình huống của La thế tử lại thông minh như vậy. Công chúa Phương Nhu thật đáng ghét, sau này chắc lại gây ra nhiều khó khăn cho Chân Diệu đây, còn vị hoàng đế nữa, quá là chiều con không cho dạy dỗ cẩn thận, kẻo sau này hối không kịp.
    La thế tử hôm nay được vợ quan tâm chăm sóc, sung sướng quá ha.

  6. Phương Nhu hiểu rõ tâm tư tình cảm của mình lại thấy La Thiên Trình cứu mình có khi nào hoang tưởng La thế tử vì cứu mình mà ko màng đến bản thân,ko biết Phương Nhu sẽ có những hành động kinh người nào nữa đây.
    Hai người cháu của Điền thị may là một người còn biết suy nghĩ một chút. Đúng là nhà nào cũng phải có một hai thành phần thích đi gây chuyện lúc nào cũng muốn mình là trên hết
    Nói đi nói lại, hoa đào của La thế tử nở từng đóa từng đóa tưng bừng nha, Chân Diệu cố lên, đến một người diệt một người, đến một đôi diệt một đôi. Tình cảm của La thế tử đối với Chân Diệu đã thành yêu hơn mạng sống của mình rồi ah, bỗng dưng thấy thật cảm động

  7. Hic, dù biết Trình ca có chuẩn bị truớc nhưng ảnh tự đâm vào nguời, thấy sợ quá a. Sợ công chúa Phuơng Nhu quá, đã khiến người khác bị thương, mới trải qua nguy hiểm mà vẫn còn nghĩ tới chuyện tình cảm trai gái.
    Trình ca bị thuơng mà không quan tâm vết thuơng bị vỡ, cứ sợ thê tử xảy ra chuyện, còn định một mình phóng ngựa tìm vợ, ngọt quá đi a.

  8. Đọc chương này cảm động tình cảm nam chính dành cho Diệu tỷ quá… bất chấp vết thương mà tìm Diệu tỷ… may là Diệu tỷ an toàn trở về nha ah… haiz… nam chính trùng sinh trở lại đâm ra trở nên thông minh hiểu biết ghê… may là ổng đi trước một bước thương tổn mình lấy được cảm tình của hoàng thượng tiện thể hoá giải tình huống không thì thật khúc mắt ah… mà con công chúa Phương Nhu này thật đáng ghét… mỗi lần tới đoạn con công chúa này là bực à… tình huống lúc nào rùi mà còn tơ tưởng chuyện nam nữ… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  9. như băng nhhìn chằm chằm ——> nhìn
    Cẩm Lân vệ / Cẩm Lân Vệ
    danh trấn thiên hạ —————–> chấn
    khiếnThái Tử nằm rạp
    có chuyện thìcác ngươi
    như vậycòn không rên
    hành động chớp chóng ————> nhanh chóng / chớp nhoáng
    dùng để trị thương phòng đi ra
    huyện chủ Trọng Hỷ / Huyện chủ Trọng Hỷ / Huyện chủ Trọng Hỉ
    đẻ hỏi rõ chuyện ——————-> để
    Trưởng công chúa / trưởng công chúa
    Thanh Phong Đường / Thanh Phong đường
    này th chợt nghe ——————–> thì
    Đợ lúc hai người ——————-> Đợi
    với khăn mền tới ——————-> mềm
    Sao giời mới về ——————–> giờ
    một con gái yếu ớt —————–> cô gái??
    tập chung nói lời ——————-> trung
    =====================================================
    Uy .. Thư Hàn chết, xem như phía Thái Tử mất đi trợ lực lớn nhất rồi =_= mà cái tên Thái Tử này trình độ ăn cháo đá bát chẳng vừa đâu, Thư gia cũng ko được hắn nhớ ơn ~.~
    Con bé Phương Nhu này sao ngu thế nhỉ, trước ta còn nghĩ nó kiêu ngạo ngang ngược do bị sủng quá thôi, ai dè ngu ngốc lại còn ko có tiết tháo, dám mơ tưởng LTT nữa -_- hết nói nổi, ko biết sau này nó ghen rồi làm j CD đây!
    Điền gia sao lại dưỡng ra 1 con bé như Điền Oánh nhỉ, tới ăn nhờ ở đậu mà còn ko biết thu liễm tính tình, khích bác cho nhà ngta gây sự mới chịu, xem ra kịch bản 2 biểu cô nương ở nhờ thì sẽ có 1 người vô duyên và 1 người hiền lành biết điều, haiz…
    Lần này CD cũng nên thấy rõ tấm lòng của LTT rồi nhé!!

  10. Chắc sau lần này bà PN kia tha hồ mà tưởng tượng LTT có ý với bà ấy :))) rồi lại gây ra 1 đống rắc rối cho xem. Chỉ mong cả hai lúc nào cũng ngọt ngào thôi, k thích mấy kẻ thứ 3 chen chân vào đâu T_T

  11. May quá xử lý như này đỡ đau tim. Cứ sợ Cd bị bắt cóc. Đọc tới đây lại tò mò đại công chúa rốt cục là thù hay bạn nhỉ. Mình cũng k hiểu cái thể loại điêu ngoa Phương Nhu trải nhiều chuyện thế hoàng thượng k chịu dạy dỗ mà vẫn coi như bt vậy.

  12. Ủa cmt xong mà submit ko đc, mất luôn cmt rồi. Thanks nàng, ta dành bao tâm huyết viết cmt mà mất rồi, giờ ko còn chữ viết lại >.< Túm lại theo ta sau La nhị và Điền thị có thế lực giật dây chứ 2 ng này chưa đủ sức vạch âm mưu cao thủ vậy đâu.

  13. Chương này Editor không làm kỹ rồi, một số sạn dịch không hay:
    + Ân sinh không bằng ân dưỡng- đừng dùng sinh ân và dưỡng ân.
    + Cô bảo trợ – đừng dùng cô phù hộ (nghe như Điền thì … nghẻo rồi)

    Truyện dài, khó tránh khỏi sạn và lỗi chính tả. Dù sao cũng cảm ơn các bạn đã làm vì niềm yêu thích chung.

  14. Trình ca đúng là quá nhanh nhạy và dứt khoát, cái cách ca tự đâm mình xong lao vào cứu công chúa Phương Nhu đúng là quá tuyệt bảo sao lão hoàng đế k hài lòng cho dc. Sau biến cố hôm nay mới biết ca ấy yêu Diệu tỉ nhiều như nào. Mong ca tỉ luôn hạnh phúc
    Hóng chương sau
    Cảm ơn các nàng đã edit

  15. Phương Nhu trước còn nhỏ chưa hiểu chuyện , cùng lắm giành Trình ca như giành đồ chơi thôi , bây giờ tâm tư thiếu nữ bắt đầu hé lộ , tương lai thêm 1 gốc đào hoa thối cho Diêu tỷ mệt rồi.
    Lần này Trình ca bị thương nặng , Diệu tỷ đau lòng chắc sẽ bỏ lệnh cấm thôi .
    Thái tử bị phế , lại 1 hồi phong ba tranh đoạt ngai vị mới …

  16. Ả Phương Nhu kia nhận ra mình thích LTTrinh chắc là cũng sẽ gây phiền phức cho CDieu đây.
    Lúc đó LTTrinh hành động nhanh chóng, dứt khoát càng chứng tỏ lòng trung thành của mình dành cho Hoàng đế, sau này cho dù ả PNhu kia có gây ra chuyện j thì HOàng đế cũng sẽ nghiêng về vc LTTrinh hơn một chút.
    Vậy là Thái tử chính thức bị phế, cuộc tranh giành ngày càng gay cấn đây.
    Không biết làn này Điền thị lại có mưu kế j nhắm vào LTTrinh nữa đây.
    Lần này LTTrinh bị thương nặng, lại còn lo lắng cho CDieu như vậy chắc là CDieu sẽ làm lành vs LTTrinh thôi.

  17. Thật tò mò mẹ của Trọng Hỷ là phe ta hay phe địch đây. Trình ca thật cao tay mà hoàng thượng đối đãi còn hơn con ruột. Xong 1 hoàng tử rồi.

  18. công chúa biết được tâm tư mình rồi, sao mà la thiên trình này ại đào hoa thế không biết, không biết sau này có ôm mộng gì mà tính kế la thiên trình hay không đây. quận chúa sơ hà bị tập kicks khong biết có làm sao không, triều đình giờ rối loạn quá không biết chiêu phong đế sẽ xứa lý thế nào đây, tò mò quá đi mất

  19. Trình ca thật nhanh nhạy ak. Tình cảm của hai anh chị thật tuyệt vời, lo được lo mất mới là yêu chứ. Diệu tỉ luôn có những suy nghĩ khác người làm ta khônq đỡ nổi ak

  20. Lần này công chúa Phương Nhu kia đã biết tình cảm của mình dành cho Trình ca rồi kiểu gì cũng có một phen sóng gió cho xem cơ mà Trình ca ra tay thật nhanh chuẩn đi cô nương cũng một phen lo lằng, tình cảm hai người nhẹ nhàng ấm áp thỉnh thoảng có sóng gió nhưng mà như vậy ms là yêu ah

  21. Trời ơi cái ả phương nhu này không biết sau này gây ra chuyện gì không nữa? Hay đòi cưới thế tử thiên trình không? Biết vậy sao thái tử không mạnh tay xí nữa cho ả chết cho xong đỡ gây phiền phức sau này.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close