Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q05- Chương 269+270

21

Chương 269: Cự Tuyệt

Edit: VietAnh

Beta: Tiểu Tuyền

Bạch Kình lại chỉ nhìn nàng không nói lời nào. Nàng đợi trong chốc lát, mắt thấy lão cũng không có ý phản đối, vì vậy vuốt lông Thất Tử chuẩn bị đi.

Nhưng vào lúc này, Bạch Kình đột nhiên nói: “ Ninh Tiểu Nhàn, ngươi có nguyện ý làm môn hạ bái nhập Triều Vân tông không?”

Tiếng nói của lão không lớn, nhưng những lời này lại như sấm sét giữa trời quang, làm bên tai nàng chấn động ong ong, mà ngay cả Nam Cung Chân ngồi bên cạnh cũng lắp bắp kinh hãi.

Nàng nhìn qua Bạch Kình, mắt thấy sắc mặt lão nghiêm túc, mơ hồ không giống nói đùa…lão không phải là người có tế bào hài hước đâu. “Bạch chưởng môn, ta là người không có linh căn.” Thần thông của nhân tộc nàng học không được.

Lời này vừa nói ra,  Nam Cung Chân thật sự cũng phải nhăn mày. Tiểu cô nương này nếu không có linh căn, như vậy thì không có cách nào tu tiên đấy. Nhưng lão và Bạch Kình đều biết nàng có một thân thần thông. Xem ra, nàng nhất định có biện pháp giải quyết.

“Ta biết rõ.” Bạch Kình thản nhiên nói, “Ta chỉ hỏi ngươi, có nguyện ý bái nhập làm môn hạ của Triều Vân tông không?”

Lão nói ra lời này, Nam Cung Chân  ngồi ở phía sau lão, hướng về phía NInh Tiểu Nhàn gật đầu, ra hiệu nàng đồng ý. Dù Ninh Tiểu Nhàn không học được thần thông của Triều Vân Tông, nhưng chỉ cần nàng lấy thân phận tên tuổi là đệ tử Triều Vân tông, thì đi lại bên ngoài an toàn hơn rất nhiều.

Đại phái Triều Vân tông nhân tộc uy danh hiển hách, đó là biển chữ vàng. Bạch Kình đang muốn cho nàng sự che chở.

Trong Thần Ma ngục cũng hoàn toàn yên tĩnh, Cùng Kỳ ngậm chặt miệng, Trường Thiên thu ma nhãn vào, đồng dạng giống hai người ở ngoại giới, đầu kia đang đợi câu trả lời của nàng.  Chỉ cần nàng ký danh Triều Vân tông đệ tử, như vậy từ nay về sau, đường đi sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

Dưới ánh mắt nhìn chăm chú của mọi người, nàng bỗng nhiên ngẩn đầu lên, gằn từng tiếng: “Vãn bối không muốn!”

Nàng không muốn, nàng lại không muốn làm đệ tử của Triều Vân tông.

Nam Cung Chân nhướng lên một chân mày trắng. Bạch Kình thì da mặt nhăn lại, khóe mắt thiếu chút nữa lại tràn ra sát khí.

Cao ngạo như lão, cuộc đời này lần đầu lão tự mình mời một nữ tử tu vi thấp kém nhập phái. Kết quả lại bị cự tuyệt, đối phương dùng tư thế rất cao ngạo nói cho lão biết: nàng không muốn!

May mắn là kế tiếp Ninh Tiểu Nhàn thành khẩn nói: “Đạ tạ ý tốt của Bạch chưởng môn, từ nhỏ ta đã là thứ luôn chọc ra họa, ta không muốn lưng đeo biển chữ vàng của Triều Vân tông lại ở bên ngoài giả danh lừa bịp, làm mặt mũi của ngài bị bôi đen.” Dừng một chút lại nói: “Ngài ân cần ưu ái đối với Quyền sư huynh ta sẽ để cho hắn biết được.” Nàng liếc nhìn mặt Bạch Kình, liền biết rõ lão không có một chút hảo cảm đối với chính mình.  Muốn nàng bái nhập Triều  Vân tông, chẳng qua là nhìn mặt mũi của Quyền Thập Phương mà thôi. Không ngờ lão chưởng môn biến thái thoạt nhìn đoạn tình tuyệt dục này, lại tốt với đệ tử mình không có chỗ chê.

Nhưng như vậy, có phải đại biểu lão không phản đối việc Quyền Thập Phương theo đuổi Ninh Tiểu Nhàn không?

Nhìn Nam Cung Chân cố nén cười, còn Bạch Kình cố nén phẫn nộ, nàng không rảnh đi suy nghĩ về vấn đề này. Lấy tu vi tâm tính của Bạch Kình, thiếu chút nữa là lão bộc phát. Trên mặt lão lúc trắng lúc xanh, cố kìm nén xúc động muốn bổ cô gái này một kiếm, hơn nửa ngày sau lão mới từ trong khẽ răng rít ra hai tiếng : “Đi nhanh”

Nàng cung kính hành lễ, sau đó vịn cổ Thất Tử đi đến bãi cát xa xa, lúc này nàng mới bay lên.

Dưới có gió mát thổi bay tay áo nàng, nàng cũng bảo trì trầm mặc. Chỉ có Cùng Kỳ đắc ý nói: “ Nữ chủ nhân, ta biết ngay ngươi sẽ không gia nhập làm đệ tử Triều Vân Tông mà, vậy, người vì sao không gia nhập? Danh môn đại phái này rất lớn nhé.”

Không để ý tới lão hổ ồn ào này. Vào Triều Vân tông tất nhiên là tìm được một chỗ dựa tốt. Nhưng mà về sau nàng và Quyền Thập Phương lại dây dưa không rõ rồi. Không nói Trường Thiên không đồng ý , ngay bản thân nàng cũng cảm thấy không ổn, Quyền sư huynh là người tốt như vậy. Nàng không thể nắm tay hắn liền muốn lợi dụng hắn. Mặc dù nàng không phải đại trượng phu, nhưng cũng biết cái gì nên làm, cái gì không.

Còn nữa, phía sau mình có một đại yêu quái sống mấy vạn năm. Nàng không tin không có Triều Vân tông che chở, liền không thể sống theo ý thích.

Sau khi Ninh Tiểu Nhàn rời khỏi, Nam Cung Chân nhìn qua bóng lưng của nàng cười nói: “Nhiều năm ta không xuống núi rồi, không nghĩ tới trên đời lại có tiểu bối thú vị như vậy.”

Vẻ mặt Bạch Kình bình tĩnh nhìn phía xa, chờ lúc lão thu hồi ánh mắt thì nộ khí trên mặt cũng đã thu liễm, lại trở nên dờ đẫn. Lão rót một ngụm rượu nói: “ Nàng không có linh căn, vốn không thể tu tiên, lại trở thành tình chướng của đồ nhi ta, ta đã sai Hồ Hỏa Nhi đi giết nàng nhưng chưa thành công, hôm nay lần đầu gặp mặt, nàng lại có thần thông, so sánh với mấy nữ đệ tử cùng tuổi nàng của ta đều xuất sắc hơn.” Lão lần đầu tiên thở dài, “Cuối cùng ta chuyển đổi tâm ý muốn nàng bái nhập vào tông của ta, thế mà kết quả nàng lại cự tuyệt.”

Nam Cung Chân lẳng lặng nghe xong, đột nhiên cười nói: “Nữ tử như vậy, cũng khó trách đồ nhi ngươi lại thích.” Nhìn sắc mặt Bạch Kình, lão bật cười nói: “Đúng rồi, ngươi chính là người không đen chính là trắng, không đúng tức là sai, cả đời không trải qua tình yêu, lại vẫn sống một mình, làm sao có thể biết một chữ tình trên đời này, không cách nào giải thích, càng giải thích càng loạn hơn.”

“ Ngươi hao tổn tâm cơ áp chế tu vi, còn không phải là muốn tranh thủ thêm chút thời gian dạy bảo lệnh đồ sao? Vừa rồi nếu ngươi thực sự giết nàng, thì lệnh đồ hiếu thuận của ngươi, mặc dù trong miệng không nói, trong nội tâm có lẽ cũng không dám oán hận ngươi, nhưng cô nương này sẽ biến thành tâm ma của hắn rồi, từ nay về sao một mực ngăn lại con đường tu vi lên trên của hắn.”

Giọng điệu lão than thở: “Trên đời này, có cái gì so với chết càng thêm bất diệt chứ?”

Ánh mắt Bạch Kình ngưng tụ, uống rượu không nói.

Uy thế của lão lăng lệ ác liệt, lại là chưởng môn nhất phái, bình thường ai dám hướng lão nói lời can gián? Cho dù là Hồ Hỏa Nhi không sợ trời không sợ đất cũng kính sợ lão, dù cảm thấy lão ra lệnh hạ sát đối với Ninh Tiểu Nhàn là không ổn, cũng vẫn chỉ có thể ngoài lạnh trong nóng, không dám trước mặt lão cự tuyệt. Bởi vậy đạo lý này đúng là hôm nay mới được nghe từ Nam Cung Chân, người có cùng thân phận như lão nói ra, lão mới biết được.

Ninh Tiểu Nhàn nhân lúc ở sau lưng Thất Tử, rốt cục cũng nhịn không được mở miệng nói: “ Trường Thiên. Tính cách Bạch Kình cực kỳ biến thái! Mới vừa rồi đem ta đánh cho thổ huyết, sao một khắc sau liền muốn thu ta vào Triều Vân tông thế?” đường đường là chưởng môn Triều Vân tông, đầu óc sao có thể mù mờ chứ?

Trường Thiên thản nhiên nói: “ Vừa rồi chưởng môn Nam Cung Chân của Quảng Thành cung cũng nói, lão dùng kiếm nhập đạo, cả đời không còn sở cầu, duy chỉ muốn đạo nghệ là tinh tiến, còn sự vụ trong phái tất cả đều giao cho người khác quản lý. Người như vậy nhất định sinh hoạt ở trong thế giới đơn giản thị phi rõ ràng.”

Nàng không phục nói: “ Cử chỉ này của lão, ngay cả ta đều không lý giải được thì làm sao có thể nói là đơn giản.?”

“Đó là nàng chưa từng lý giải ý nghĩ của lão.” Trường Thiên giải thích.” Lúc trước lão muốn giết nàng, đơn giản là không vừa ý nàng cản trở con đường tu luyện của Quền Thập Phương, muốn kéo nàngtiến tông, đơn giả là thấy đạo hạnh nàng tăng trưởng quá nhanh, vượt qua cả đệ tử trong tông của lão, có thể sánh vai cùng Quyền Thập Phương, ngày sau có lẽ sẽ không kéo chân sau của Quyền Thập Phương vì vậy lão đã không muốn ngăn cản quan hệ của hai người phát triển tiếp” ngưng một chút nói: “Bạch Kình không hổ là chưởng môn của một phái, làm việc chỉ xuất phát từ hai chữ lợi hại, có hại thì trừ đi, có lợi thì thu vào, hoàn toàn không để ý yêu thích cá nhân.”

Hắn nói những lời này với tốc độ chậm chạp, rủ rỉ mà nói, giống như hắn và Bạch Kình đã quen biết nhiều năm.Người chỉ một lòng hướng đạo như vậy, trước kia hắn đã gặp qua rất nhiều, nhưng một lòng như Bạch Kình, lại rất hiếm thấy “Ta nghe nói, tư chất của bản thân Bạch Kình không tính là tốt, nhưng mà một đường đi lên tiên đạo lại chăm chỉ vô cùng, từ lúc vào Triều Vân tông dùng sức gấp 10 lần so với người khác. Năm lão sáu mươi tuổi, một người một kiếm đi vào trong cấm địa Cửu Thiên lôi ngục ở Nam Chiêm Bộ Châu, đi cảm nhận sấm sét đánh vào thân, sự khủng bố của lớn của Thiên Uy. Tại đó lão ngộ đạo mười năm, sau đó đi ra, trên thiên hạ liền hiếm có người là đối thủ của lão. Tuyệt chiêu Lôi Đình Kiếm Pháp của Quyền Thập Phương, nghe nói là theo cảm ngộ mà Bạch Kình có được trong Cửu Tiêu Lôi Ngục. Nếu bàn về tu vi tinh thâm, năm nay tuổi lão chưa qua ba trăm hai mươi hai tuổi, nhưng trong thiên hạ cũng đã ngầm hiểu là thiên hạ đệ nhất rồi.”

Cuối cung hắn tổng kết nói: “ Người mạnh mẽ tiến lên như lão, tâm không quan tâm chuyện thế nhân, nếu không vì Quyền Thập Phương sao lão lại dình dấp đến nàng?” hừ hừ, Quyền Thập Phương dù sao cũng là tình địch, cả hai cùng nhau tới, Trương Thiên liền sớm bảo Đồ Tẫn đem tin tức của hắn cùng sư phụ của hắn đều nghe ngóng một phen.

Ninh Tiểu Nhàn không biết nên khóc hay nên cười. Tên lòng dạ hẹp hòi này nói nhiều như vậy, cũng vẫn là đánh vào người Quyền Thập Phương một cái.

Giằng co hơn nửa đêm, còn hai canh giờ nữa trời sẽ sáng. Thất Tử chở nàng quay trở về núi Hạc Minh, ba nữ đệ tử Triều Vân tông kia, quả nhiên đã đợi không được mà đi xuống.

Trên mái nhà chỉ còn lại một người thật thà đứng dưới ánh trăng.

Người này, vẫn luôn có tâm sự nặng nề như vậy. Nàng lắc đầu, đáp xuống bên cạnh hắn đưa ra nội đan, nguyệt hoa bắt đầu phun ra nuốt vào.

Tối hôm qua theo dõi Kế Chấn Tông, cái bài học này vẫn chưa có thực hiện.

A,… lại nói, Kế Chấn Tông đến cùng đã chạy đi nơi nào? Nàng có loại dự cảm, người này có thể tự do ra vào pháp khí của Quảng Lăng Tử, nhất định sẽ nhấc lên một trận phong ba.

Trong rừng tiếng thông reo nhỏ, trên đầu trăng tỏa hào quang. Đêm nay ánh trăng rất yếu, nàng lại cùng đa số yêu quái giống nhau, mỗi một tia sáng chiếu lên trên người đều cảm thấy dễ chịu. Dùng điều này suy đoán, nàng có thể coi là nhân loại bình thường sao?

Vừa rồi tuy nàng bị sát khí của Bạch Kình gây thương tích, nôn ra cả búng máu, nhìn rất dọa người, nhưng thương thế lại không nghiêm trọng, đã có thần lực hộ thể, pháp khí cùng Ô Lân bảo giáp nữa là ba lớp phòng hộ, công kích của lão lúc đến trên người nàng đã rất yếu rồi, coi như nàng là trung kỳ đại thành, cung vẫn hoàn toàn chịu đựng được.

Dưới ánh trăng, Chân Nhất Bí Quyết gia tốc vận hành. Trong cơ thể, nàng đều có thể thấy rõ từng điểm từng điểm thương thế được tu bổ.

Ngay tại lúc nàng dần dần tiến vào trạng thái tu luyện, âm thanh đã dừng lại rất lâu của Trường Thiên lại vang lên: “Có bốn khách nhân lén lút tới thăm, chuẩn bị cho tốt chiêu đãi người ta.”

Khách tới thăm? Người nửa đêm đi lên lầu nhỏ, có thể là loại người lương thiện gì? Tiểu lâu của nàng ở vị trí vắng vẻ, bình thường tuy đẹp và tĩnh mịch, nhưng lại dễ cho trộm đi vào, kẻ thù ra tay vô cùng có lợi.

“Bọn hắn đáp xuống mặt đất, hướng vị trí hậu viện đi tới.” Trường Thiên tự làm hướng dẫn định vị cho nàng, “Còn khoảng cách  năm mươi trượng. À, là đám người của Thiên Lam biệt viện.”

Nàng vừa tức giận vừa buồn cười.

Mấy tên này ngược lại chọn thời điểm khá tốt, lúc gần hửng đông đúng là lúc tâm thần rất rễ tan rã, đêm nay ánh trăng lại ảm đạm, ngược lại rất tích hợp đến thăm phi pháp. Vì sao lại phải đi hậu viện, chẳng lẽ là vì trước kia không có ở tiền viện hoạt động, cho nên chột dạ không dám đi cửa trước?

Chương 270: phục kích

Đối với tu tiên giả mà nói, từ góc độ nào tiến công cái làu nhỏ này mà chẳng như nhau? Bọn ngốc tử cổ hủ này, khó tác trước kia toàn bị Thất Tử đùa nghịch xoay quanh.

Thế nhưng nàng cũng nổi giận, mấy người ở Thiên Nam biệt viện, hai ba phen timfm nàng gây phiền toái, thật xem nàng là quả hồng mền dễ bóp sao? Mối thù đả thương ngày đó, vừa vặn hôm nay cùng bịn hị tinh tế tính luôn. Nàng hướng Bôi Tận nháy mắt ra dấu, sau đó nhe răng cười, thân hình chậm rãi ẩn vào trong bóng tối.

Nàng đã đoán không sai, mấy người Lão K tự nghĩ đương đường là tu sĩ, đúng là chưa bao giờ nhập thất cướp của như cường đạo, nên tâm lý có chút không được tốt, nhưng điều đó cũng không ngăn cản bọn chúng đến tìm Ninh Tiểu Nhàn để gây phiền toái. Đại điển xem lễ có mấy canh giờ cữ là cử hành, sau thịnh hội, đi đâu mà tìm được một người một chim gian hoạt giống như quỷ này chứ?

Lão K biết rõ tán tu đều ở núi Hạc Minh, thế nhưng lúc buổi trưa hắn đã hỏi thăm một chút, thật vất vả mới biết được chỗ ở của nàng, thì làm sao có thể buông tha đơn giản? Bọn hắn cũng biết, tại trong nội cung Quảng Thành động thủ là phạm vào điều người ta kiêng kị, cho nên tốt nhất là trong im ắng mà tiến hành, chẳng qua là dùng đội hình lần trước, có một gã Nguyên Anh kỳ, hai gã  Kim đan trung kỳ, đánh ngã Ninh Tiểu Nhàn có lẽ không thành vấm đề.

Ánh trăng đen tối không rõ, trong căn lầu hết thảy mọi thứ cũng nhìn không rõ ràng lắm.  Lão K nhìn tường viện cao cao trước mặt, còn chưa có phát rồ đến mức cứ thế đâm đầu vào, ai biết bên trong có trận pháp, hay cấm chế đang chờ hắn không?

Hắn nghĩ nghĩ liền lấy ra đồ vật cỡ bàn tay, là tháp đất khuyếch đại , chẳng qua màu sắc vàng tím, long lanh rất là xinh đẹp. Thứ này sau khi cầm ra, hắng hướng bên trong nhẹ nhàng thổi ra một hơi, lập tức trong tháp đát bay ra một đám ong nhỏ.

Những con ong này lớn nhỏ hơn cả ong mật, màu sắc đều là viền đen, bên trên hàm có cự ngao,  đuôi ong lóe lên ánh hồng nhàn nhạt. Hiển nhiên không phải loại tốt sống chung.

Lúc đám ong bình thường bay, âm thanh cũng ong ong không nhỏ, nhưng loại ong này bay lên lại vô thanh vô thức, chính là một cao thủ đánh lén.

Một tổ ong này cũng chỉ có tầm mười con, tuy bộ dáng cổ quái một chút, nhưng kích cỡ quá nhỏ, phân tán vào sân to như thế rất dễ ẩn núp. Trong tiểu lâu, đầy viện đều là hương hoa, mỗi một cây hoa, ngọn cỏ , bên trên đều có mấy con ong nhỏ.  Có gì phải chú ý chứ? Lão K tất nhiên không phải phóng chúng vào thụ phấn thực vật trong sân, loại ong này được gọi là ong dò đường, linh tính tương thông cùng chủ nhân, có thể đi trinh sát, đốt, và đả thương địch thủ.

Loại ong độc dị chủng này có thể đốt phá đa số cương khí của tu sĩ. Độc châm bên trên đuôi ong thoạt nhìn dữ tợn,  quả thực có công hiệu kịch độc sau khi phóng châm vào địch nhân, nhưng đòn sát thủ chính thức thì ở sáu chân dưới bụng, bên trên chân cũng có những trâm nhỏ sắc nhọn, trong lúc vô tình có thể rạch xé da người và thú. Đem bột phấn trên chân xâm nhập vào trong máu. Liền khiến cho địch nhân sinh ra ảo giác mãnh liệt. Các tu sĩ có thể miến dịch đã số độc tố xâm nhập, nhưng loại bột phấn này gây nên ảo giác không thuộc về dộc vật, bởi vậy sẽ có tác dụng đối với tu tiên giả.

Lão K tạm thời không muốn lấy tính mạng của Ninh Tiểu Nhàn, lần này có thể bắt giữ nàng thì không có gì có thể tốt hơn., cho nên mấy đạo ra lệnh về sau, đều là trong cảnh ban đêm cho  bầy ong yểm hộ hắn lặng lẽ bay vào trong tiểu viện. Bọn người Lão K cũng không vội vàng, mà chắp tay đứng dưới gốc cây trong chốc lát.

Quả nhiên qua một lát, hai con ong bay ra. Ở trước mặt hắn bay vòng quanh thành hình chữ o, đây là đại biểu trong nột viện không có trận pháp. Nếu có thì con ong sẽ phát hiện, về phần kết giới, ong dò đường có thể bay được vào, có thể thấy rằng trong nội viện không có thiết lập kết giới cấm chế.

Xem ra đối phương không biết đám người mình đã đến? Lão K trầm tư, lại có hai con ong bay về, ở trước mắt hắn giao nhau bay múa hai cái, theo khẩu lệnh của huấn luyện, đây là đại biểu số hai, có nghĩa là trong tiểu lâu có hai người. Vậy thì hẳn là Ninh Tiểu Nhàn và Thất Tử rồi. Mấy người họ liếc mắt nhìn lẫn nhau, sắc mặt vui mừng. Mục tiêu ở chỗ này là tốt rồi, bọn hắn chỉ sợ hơn nửa đêm một người một chim không ở trong phòng điều tức mà chạy đi ra ngoài, vật thì chuyến đi của bọn hắn uổng công.

Đợi một lúc, không thấy con nào đi ra nữa. Sắc mặt  Lão K biến đổi, trong lòng biết bên trong có khác thường, nếu không thì những con ong đã đi ra thông báo tình huống. Bọn hắn đều  là những kẻ tài cao gan lớn, nếu biết không có trận pháp cùng kết giới ngăn đường, thì  chỉ với hai người bên trong sẽ không làm khó được bọn hắn, bởi vậy không hề do dự, liền bắt đầu ngự pháp khí bay vào tiểu viện.

Hai chân bọn hắn vừa rơi xuống, cửa trên lầu nhỏ liền két một tiếng mở ra. Đèn đuốc trong sảnh lập tức sáng  trưng, Ninh Tiểu Nhàn đang ngồi trên ghế, bưng một chung trà xanh thưởng thức, Thất Tử không thấy bóng dáng, cả một tổ ong dò đường của hắn cũng không thấy bóng dáng.

Tiểu cô nương một mình ngồi đoan chính. Dạ minh châu trên tường sáng rực, đem bóng dáng của nàng kéo dài trên mặt đất, càng lộ ra nàng nhỏ nhắn xinh xắn và cô tịch. Nàng đem chung trà nhẹ nhàng đặt trên bàn, trên khuôn mặt có chút tái nhợt, cái cằm đầy đặn chứa ba phần động lòng người, ngay cả bốn gã tu sĩ ở đây thấy nàng, trong nháy mắt đều phát ra ý thương tiếc, cảm giác mình đường đường là tu sĩ Nguyên Anh kỳ, tu sĩ Kim Đan kỳ lại khi dễ một tiểu cô nương yếu ớt  như vậy, còn gọi là anh hùng hảo hán gì?

Được Lão K còn có đạo tâm kiên định một chút, chỉ hoảng hốt một chút liền phục hồi tinh thần lại, hắn quay đầu nhìn lại ba đồng môn đang si ngốc nhìn tiểu cô nương, trong mắt lộ ra đồng tình, thằn sắc không đành lòng,  sắc mặt hắn lập tức trầm xuống, khẽ quát một tiếng: “ Ngươi, lại sử dụng yêu pháp”

Trong âm thanh của hắn có thần thông, lập tức đem ba gã tu sĩ từ trong cơn mê bừng tỉnh. Ba người nhìn nhau một cái, sắc mặt đều đỏ lên, trong lòng thầm nghĩ thật hổ thẹn, rõ ràng chỉ là một tiểu cô nương thôi.

Ninh Tiểu Nhàn thầm thở dài nói: “ Thời gian lĩnh hội quá ngắn, hỏa hầu lại không đủ, bằng không thì chỉ bằng một chiêu này, đã có thể khiến bọn chúng đứng ở chỗ này  rồi.” trong miệng nàng lại không nhận thua, hơi quát lên: “ Con đường ta tu tiên đường chính chính, mấy người các ngươi hết lần này đến lần khác trái với cấm lệnh của Quảng thành cung, tại sao lúc canh ba lén lén lút lút, vào phòng của nữ nử, vậy là sao?

Nàng mới sử dụng không phải là mị thuật cấp thấp, mà là Thấy Mầm Biết Cây phối hợp với tâm thuật mê hoặc. Thấy Mầm Biết Cây sở dĩ được Trường Thiên đề cử, là vì nó không chỉ đối địch hữu hiệu, còn có thể tìm ra điểm yếu của đối phương, đồng dạng cũng có thể sử dụng trên người mình, bày ra cho địch nhân thấy chỗ nhược điểm.

Đem chỗ mạnh nhất của chính mình, ngụy trang thành  nhược điểm dẫn địch công kích, cái môn bí pháp này đúng là còn có tác dụng này. Nhưng mà đêm nay Ninh Tiểu Nhàn vừa mới bái kiến Bạch Kình, lão đã đạt tới cảnh giới là “ Cảnh tùy tâm động”, trong đầu nàng không thể nào xua đi được. Vừa rồi lúc hấp thu Nguyệt Hoa, đã nhiều lần tự đánh giá việc này.

Mặc dù nàng không thể sử dụng không gia xung quanh  mình giống như Bạch Kình, nhưng nàng có thể thông qua thủ đoạn nhỏ, bố trí lại tình cảnh xung quanh để có lợi cho mình nhất, hơn nữa kết hợp tâm thuật như ở trên, không ngờ có thể đảo loạn tâm thần của mấy tu sĩ này.

Việc Lão K đề nghị vốn không được toàn bộ mọi người đồng ý, có hai người đưa ra phản đối, cuối cùng cũng vẫn là xem mặt mũi của hắn mà miễn cưỡng đồng ý. Hiện tại Ninh Tiểu Nhàn vừa nói như vậy, hai người phản đối liền lập tức muốn nói: “Đúng vậy nha, chúng ta lúc nửa đêm không người đến khi dễ một tiểu cô nương, nếu để người bên ngoài biết được, uy danh của Thiên Lam biệt viện liền như bãi rác!”

Lão K cũng là người tinh ranh, chứng kiến trên mặt hai gã sư đệ có vẻ không hài lòng, liền tranh thủ thời gian truyền âm nói “Nhanh đem cô gái này bắt lại, đừng kinh động để người bên ngoài chạy đến!” hai người kia nghĩ đến cũng là đạo lý này, sắc mặt liền trở lên kiên quyết.

Tại bên trong thần thức của Ninh Tiểu Nhàn, thân thể mấy người kia căng cứng, con mắt chuyển loạn, hiển nhiên là muốn tùy thời động thủ. Trong nội tâm nàng thở dài, nhẹ giọng hỏi: “ Ta thực muốn thỉnh giáo, tại sao các ngươi một mực chắc chắn, bảo vật bí mật của quý phái là do ta đánh cắp chứ?” cho các ngươi một cơ hội cuối cùng, không bắt được ta thì dừng có trách bà cô ta rồi.

Lão K còn chưa hồi hồn trở lại, một tu si Kim đan trung kỳ khác liền quát: “Trên đường đi chúng ta liền nhận được tin tức, sau khi đại trận hộ núi bị công phá, có kẻ trộm đi vào, đánh cắp bảo vật trấn phái! Nếu ngươi không phải đồng lõa làm sao có thể biết đại trận hộ pháp của môn phái ta mất đi hiệu lực?”

Ninh Tiểu Nhàn trừng mắt nhìn: “Còn có lý lẽ này nữa ” lời nói này làm cho tu si Kim đan kỳ bị nghẹn lại. Sau đó đám người Lão K chỉ nhìn thấy tiểu cô nương này vươn ngón tay nhỏ nhắn xanh nhạt, từng bước từng bước từ phía xa chỉ tới: “ Còn ngươi, ngươi, ngươi nữa. cùng với tất cả mọi người ở Thiên Lam biệt viện, từ chưởng giáo đến người quét rác, chẳng lẽ không phải là những đại loa tiểu loa còn sống sao, nói không chừng đều biết đại trận hộ pháp mất đi hiệu lực, vậy thì dựa vào cái gì ngươi liền nói là chính ta thả ra tiếng gió?”

Lão K lập tức nghẹn lời, cả giận nói: “ Yêu nữ, ngươi đang xảo ngôn !”

“Ôi tiên nhân “ Ninh Tiểu Nhàn cảm thán một câu, rồi sau đó nghiêm mặt nói: “Lão k, à không, vị đạo hữu này, ta thực không muốn môn phái ngươi bắt lầm người, để cho hung phạm thật sự nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật, điều này thật đúng là làm cho người thân đau đớn, kẻ thù sung sướng. Một đường về phía tây sau khi ta bị ngươi đả thương liền đến nơi này, ngươi tính toán thời gian xem, liệu ta có thể quay lại quý phái trộm đồ không?”

Trong lòng Lão K biết được nàng nói không phải không có lý, nhưng nhi tử duy nhất của mình chết trong trận chiến đấu hộ bảo, thù hận này nhất định phải kiếm cớ chút giận. Trên mặt hắn âm tình bất định nói: “Người xuất hiện bên trong quả kính của phái ta chỉ có bóng dáng bạch điểu của ngươi, vì vậy chỉ có nó lẻn vào đại trận của phái ta, ngươi muốn tranh biện cũng có thể, muốn chứng minh trong sạch của mình cũng có thể, chỉ cần hai tay chịu trói, để ta dẫn ngươi về chủ sự đường của Thiên Lam biệt viện tiếp thu thẩm vấn”

Mấy gã này không đến Thần Ma ngục tâm không chết rồi. Ninh Tiểu Nhàn cắn môi nói: “Ta thúc thủ chịu trói, các ngươi có đảm bỏa an toàn của ta sao? Liệu có thể nửa đường ta đột nhiên chết bất đắc kỳ tử  hay không? “nàng nói điều này trúng trọng tâm, mọi người có mặt sau lưng Lão K đều khẽ biến, chỉ riêng Lão K  là vui vẻ nói: “ Nếu ngươi chịu theo chúng ta trở về, chúng ta không ngại hộ tống ngươi an toàn”

Ninh Tiểu Nhàn cúi đầu, sau một lúc lâu mới quyết  định, hai bả vai đều sụp xuống, thấp giọng nói: “Vậy được rồi, để chứng minh trong sạch, ta trở về cùng các ngươi là được.” nàng khe khẽ thở dài, nhắm mắt lại, đem hai cổ tay vươn về phía trước, giống như là buông tha chống cự.

Lão K thầm nghĩ, hiểu biết của cô gái này về đồ đạc cũng không ít, lại biết được bổn phái có xiềng kết kim, chỉ cần xiềng cổ tay lại thì có thể phong bế một thân tu vi của tu sĩ.

 

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion21 Comments

  1. Ninh Tiểu Nhàn thiệt là ngầu quá mà. Bạch Kình chưởng môn phái Triều Vân tông muốn thu nàng làm đệ tử vậy mà nàng lại từ chối. Mà lý do khiến Ninh tiểu Nhàn từ chối ta vô cùng thích, không muốn dây dưa với Quyền Thập Phương. Vả lại mấy người Triều vân tông cũng chẳng hay ho gì.
    Đám người Thiên Lam biệt viện thiệt đáng ghét. Sao lại có cái lão K vô lý đến thế là cùng. mặc dù lão biết có thể Ninh Tiểu Nhàn không phải hung thủ nhưng vì muốn trút giận nổi đau mất con mà lại một hai đòi bắt NInh Tiểu Nhàn. Không biết nàng sẽ đối phó Thiên Lam biệt viện ra sao

  2. muốn kéo nàngtiến tông—–> … “tiến tông”…
    sao lão lại dình dấp đến nàng? —–>…. “dính dấp”…
    tiến công cái làu nhỏ này —–> …”cái lầu”…
    hai ba phen timfm nàng ——> … “tìm nàng”..
    vừa vặn hôm nay cùng bịn hị tinh tế —–> “bịn hị” ??????
    Nàng hướng Bôi Tận nháy mắt —-> …”Bồi Tẫn”…
    Bạch Kình nhận ra khả năng của Nhàn tỷ từ một người không có linh căn giờ lại có tu vi cao hơn nhiều đệ tủ của lão. Nhưng Nhàn tỷ cần gì phải dựa vào phái của lão, tỷ có TT ca rồi.
    Không ngờ mấy người Thiên Lam biệt việnthaatj vô lý, không nghe giải thích. Lần nàu tỷ phải đánh cho bọn họ kê cha gọi mẹ đi..
    Thanks các nàng đã edit.

  3. Phải nói số Tiểu Nhàn không biết là phúc tinh hay la sao chổi nữa… đi đâu cũng đụng phiền toái, hết đụng mấy tên lẻ tẻ điên khùng của Thiên Lam biệt viện rồi còn gặp chủ môn của Quảng Thành Cung và chưởng môn Triều Vân Tông nữa chứ…. Bạch Kình chắc là rất yêu thương Quyền Thập Phương. Rất thích ý chí kiên cường của tiểu Nhàn trước Bạch Kình…. tiểu Nhàn cứ như vậy là được vì sau lưng có một đại nhân còn hơn bao nhiêu Bạch Kình chứ!!!!

    Qua mỗi chương có thể thấy được sự tiến bộ của tiểu Nhàn cả về công lực lẫn đạo tâm. Con đường về phía tây chông gai nhưng sẽ là cơ duyên cho tiểu Nhàn đi đến gần với Trường Thiên hơn.

    Thu nhận vào Triều Vân Tông ư? Người ta có tình lang siêu mạnh, công pháp tu luyện cực kỳ phong phú và siêu khủng thì cần gì vào chi tông phái để lắm thị phi chứ…

    Lão K, thật sự là hắn bị tâm ma ám ảnh rồi…. cái chết con trai hắn sẽ cản trở con đường tu luyện của hắn mà thôi… đã tha cho hắn bao nhiêu lần mà vẫn còn ngoan cố như thế… haiz…

    Ngày mai…. đại điển diễn ra…. sẽ có trò hay và kỳ duyên cho tiểu Nhàn rồi…. đại nhân Trường Thiên chắc sắp được sặp lại bạn cũ…..

    Mong chờ quá… cảm ơn Tiểu Tuyền đã edit truyện này nha….

  4. Dám ăn hiếp TN. Để xem lúc lão K vào thần ma ngục Trường Thiên xử đẹp lão ntn đây. Xong r cho làm culi luôn

  5. Lần này nhiều lỗi quá nè!!

    Triều Vân Tông / Triều Vân tông
    Thần Ma Ngục / Thần Ma ngục
    bỗng nhiên ngẩn đầu ———–> ngẩng
    từ nay về sao ——————–> sau
    Quảng Thành Cung / Quảng Thành cung
    Quyền Thập Phương / Quền Thập Phương
    muốn kéo nàngtiến tông
    Nam Chiêm Bộ Châu / Nam Chiêm bộ châu
    sự khủng bố của lớn của Thiên Uy
    Cuối cung hắn tổng kết ———> cùng
    lại dình dấp đến nàng ————> dính
    Trường Thiên / Trương Thiên
    Đại Thành / đại thành
    cung vẫn hoàn toàn ————–> cũng
    Chân Nhất Bí Quyết / Chân Nhất bí quyết
    lúc gần hửng đông —————> hừng
    tâm thần rất rễ tan rã ————> dễ
    tích hợp đến thăm —————> thích
    cái làu nhỏ này mà —————> lầu
    khó tác trước kia —————–> trách
    ba phen timfm nàng ————–> tìm
    quả hồng mền dễ —————–> mềm
    hôm nay cùng bịn hị tinh tế tính luôn????
    Đồ Tẫn / Bôi Tận
    tự nghĩ đương đường ————> đường đường
    mấy canh giờ cữ là —————> nữa
    không thành vấm đề ————-> vấn
    tháp đất khuyếch đại ————-> khuếch
    hắng hướng bên trong ————> hắn
    trong tháp đát bay ra ————-> đấy / đó??
    có những trâm nhỏ —————> châm??
    miến dịch đã số ——————-> miễn … đa
    không thuộc về dộc vật ———-> độc
    nột viện không có —————-> nội
    vật thì chuyến đi ——————> vậy
    ta tu tiên đường chính chính
    “Thấy mầm biết cây” / Thấy mầm biết cây / Thấy Mầm Biết Cây
    không gia xung quanh ———–> gian
    liền trở lên kiên quyết ———–> nên
    thì dừng có trách —————–> đừng
    Kim Đan / Kim đan
    Lão K / Lão k
    kiếm cớ chút giận —————-> trút
    đảm bỏa an toàn —————–> bảo
    =========================================================
    Haiz … ko lúc nào mà ko có phiền toái!! Nhưng mà ko có phiền toái thì ko có truyện đặc sắc đọc nha :))))
    Lần này có câu mà ta thấy hay quá: So với cái chết thì còn có cái gì bất diệt hơn.
    Chỉ có cái chết mới là chính thức đi sâu vào tâm trí người khác. Nếu BK thực sự giết TN rồi, thì ta tin rằng tiểu tử QTP kia sẽ mãi mãi có tâm ma, cả đời day dứt vì tình cảm của mình mà hại cô nương mình yêu chết một cách không rõ ràng như vậy!! Dĩ nhiên, sau này TT có thoát khỏi TMn thì cái TrV tông đó tiêu chắc rầu! haiz.. tưởng tượng hơi xa rồi :D
    Mấy người TLbv này đúng là bí quá rồi nên chỉ tìm thứ cắn đại thôi ~ ko biết là kẻ nào phá hộ trận đoạt bảo để giờ TN gánh rắc rối đây, nếu sau này có điều tra ra thì người đầu tiên ko bỏ qua cho kẻ trộm chính là TN a :D

  6. Tiểu Nhàn có một đại yêu quái thần thông đứng sau thì cần gì phải dựa vào môn phái nào để được bảo hộ. Lão K và mấy đệ tử đợt này chết chắc năm lần bảy lượt dám động vào Tiểu Nhàn hổ không động lại ngỡ là mèo bệnh

  7. Trường Thiên cũng nín lặng khi nghe sư phụ của Quyền Thập Phương đề nghị Tiểu Nhàn gia nhập môn phái. Chắc chắn trong lòng thần quân nhà ta rất hồi hộp xen lẫn ghen tuông. Nói chung, nam tử nào có chút tình ý với Tiểu Nhàn là thần quân rất ghen luôn…he he !!! Dĩ nhiên Tiểu Nhàn không phụ lòng thần quân rồi. Nàng khẳng khái chối từ lời mời mà trong mắt tất cả mọi người đó là một điều tốt đẹp nhất, may mắn nhất. Hừ hừ !!! Thần thông của nàng là 1 tay thần quân đại yêu xà lừng danh kia tạo nên, dễ gì để cho lão đầu tử ngang ngược kia sử dụng chứ.
    Lần này Lam Thiên Biệt điện sẽ bị thu vào Thần ma ngục làm thức ăn cho Tức Nhưỡng thôi…Thật đáng ghét mà.

  8. Bạch Kình mới đầu còn muốn xuất thủ đối phó Ninh Tiểu Nhàn, thấy Ninh Tiểu Nhàn không sao, tu vi của nàng còn cao hơn hẳn các đệ tử nữ trong phái của mình. Đề nghị Ninh Tiểu Nhàn gia nhập mà Ninh Tiểu Nhàn từ chối,

  9. không biết lần này Ninh Tiểu nhàn xử lý bọn người của lão K ngư thế nào nữa. tịch thu bảo bối của lão rồi bắt lão vào thần ma ngục làm thức ăn cho tức nhưỡng luôn cho rồi.
    mà không biết lần này tại quảng thành cung sẽ thu được món lợi gì hay là danh tiếng của ninh tiểu nhàn ngày càng bay cao bay xa nữa

  10. Lão già bk kia cũng khôn quá nhỉ? Muốn ntn gia nhập triều vân tông của
    Lão, í là muốn tạo cơ hội và tác thành cho qtp sao? Thật đúng là già hồ đồ mà, cho ng truy sát, rồi tự tay đánh ngta, nghĩ sao ngta vào phái lão vậy? Bị ngu à?

  11. Tiểu Nhàn thật “uy vũ ” nha, dám từ chối lời mời của Bạch Kình!
    Lúc gần hửng đông –> lúc gần hừng đông, rất rễ tan rã–> rất dễ tan rã
    Tích hợp –> thích hợp, cái làu nhỏ–> cái lầu nhỏ, khó tác trước kia–> khó trách trước kia
    Timfm–> tìm, Bôi Tận –> Đồ Tẫn
    Lão K này cũng “mệt” ghê,chuyến này sẽ thu thập sạch sẽ đi! Tiểu Nhàn cố lên!

  12. Nguyễn Phương

    Gia nhập TVT thế nào NTN cũng phải hứng chịu mấy ánh mắt soi mói ghen ghét của mấy mẹ bánh bèo sư muội :))) đại môn phái thì sao chứ không gia nhập NTN vẫn có thể tự do tùy ý… Bị BK đánh oan thôi thì NTN cứ trút giận lên lão K là được rồi haha
    Cảm ơn các nàng đã edit nhé ❤

  13. Chà… ta tưởng lúc đầu Bạch Kình có ý tốt mún Nhàn tỷ gia nhập môn phái chứ… làm ta mừng thay ah… cuối cùng cũng chỉ là vì tiểu Quyền thui… may mà tỷ không đồng ý… mà nhìn cảnh Bạch Kình sốc khi nghe Nhàn tỷ cự tuyệt thì ta thật khoái trá ah ^^… thật bực mình lão K nha… sao lão cứ chấp nhất là Nhàn tỷ trộm đồ ko à… mún diệt lão lun đi cho đỡ phiền quá nha ^^… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  14. tiểu vân vân

    BK cũng biết tính toán ghe
    mà TN có 1 đại yêu quái sau lưng r thì cần gì gia nhập môn phái của ổng nữa chứ

  15. Hời, nói qua nói lại là mây người này tìm không ra thủ phạm thật sự, mà cái kính kia chỉ chiếu 1 mình con chim trắng của Tiểu Nhàn cho nên đem bản ra là kẻ chết thay, tránh được người ta nói này nói nọ mà thôi. Đến là phục mấy ông tu sĩ không biết liêm sỉ này, còn bày đặt nói mình thanh cao như thế nào.
    Cái bạn Ninh Tiểu Nhàn này có khi nào mà khi không thúc thủ chịu trói chứ, này là lại đang giở trò rồi đây.

  16. Haizz ;50 sao Nhàn tỷ cứ gặp phải mấy người không chịu nói lý lẽ vậy chứ.
    Mấy người này đúng là đầu óc không bình thường, không bắt được trộm thì khăng khăng đổ tội người khác, không biết suy nghĩ gì cả ;96 .

  17. Cẩm Tú Nguyễn

    NTN từ chối lời mời gia nhập phái của BK là đúng rồi, không yêu thì cũng đừng dây dưa không rõ. Lão K này bị thù hận che mắt rồi, đường đường là nguyên anh kỳ lại đi đánh lén mà cong lấy nhiều địch ít nữa chứ

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close