Bia Đỡ Đạn Phản Công – Công chúa và Tần Hương Liên 3+4 (hoàn)

83

Công chúa và Tần Hương Liên (3)

Edit: Z

Beta: Sakura

Khi Tần Hương Liên nói chuyện âm vận (chỉ thanh, vận, điệu trong chữ Hán), người trong gánh hát nhanh chóng gõ phách không ngừng, ngược lại khiến cho nàng ta xướng đến hợp phách, vô cùng êm tai, dưới đài có người nghe đến như mê như say, phía trên lầu cao Bách Hợp cũng nở nụ cười lạnh, nhìn Trần Thế Mỹ kia trưng ra vẻ mặt thấp thỏm lo âu lại xen lẫn áy náy, nhẹ giọng phân phó:

“Bắt hết những người liên quan đến gánh hát lại, đưa vào phủ Khai Phong, sai người trông coi chặt chẽ, bổn cung cho rằng người trong gánh hát không chỉ mưu đồ gian trá, đã trà trộn vào trong phủ tất có mưu toan, nếu như muốn mưu hại tính mạng bổn cung, chi bằng đại hình trên thân mới có thể khiến cho hắn phun lời nói thật!” Vị công chúa này là một chủ tử lòng dạ hẹp hòi, lúc trước Tần Hương Liên đánh mặt của nàng đã có thể khiến nàng canh cánh trong lòng đến mức sau này sinh khí mà chết, người trong gánh hát này cũng giống tên canh cửa giúp Tần Hương Liên trà trộn vào trong phủ, hiển nhiên cũng nên phạt.

Cung nga nhẹ giọng đáp dạ, lúc này mới đi xuống lầu, dưới lầu Trần Thế Mỹ đã vừa hoảng vừa sợ, một bên là con cái, một bên là phú quý, nếu muốn phú quý, thế ắt phải thành tâm hổ lang, nếu không một khi sự tình bị vỡ lở, vậy sẽ không chỉ là bản thân có khả năng phú quý khó giữ, cũng có khả năng ngay cả mạng cũng mất! Nghĩ đến đây, ánh mắt Trần Thế Mỹ âm u lạnh lẽo liếc mắt nhìn nhi tử Anh Ca chính hắn đang ôm trong ngực, nó còn đang nói:

“Cha, con đói, nếu như cha có cơm thừa ăn không hết, thì cho con cùng Đông muội một ít đi.” Nó vừa nói lời này ra khỏi miệng, mọi người liền nhìn thấy ánh mắt Trần Thế Mỹ thay đổi, Tần Hương Liên không nhịn được lộ ra vẻ mặt tươi cười: “Nếu như ngươi nhận con cái, ta làm nô tỳ cũng thôi, nhưng quyết không được ủy khuất bọn chúng.” Trần Thế Mỹ dường như bị nàng ta nói đến mức mặt sung huyết đỏ bừng, toàn thân như bị rét lạnh trong lúc nhất thời không định ra được chủ ý nào.

Theo như Bách Hợp thấy thì Tần Hương Liên cũng không phải cái đèn cạn dầu, hai đứa con tuy rằng khờ dại đơn thuần, nhưng câu nói bảo Trần Thế Mỹ cho chút cơm thừa canh cặn linh tinh để ăn đã thể hiện ra tâm địa hổ lang của Trần Thế Mỹ. Cho dù lúc này Trần Thế Mỹ đuổi mẫu tử Tần Hương Liên ra khỏi phủ. Thì bây giờ thanh danh hắn cũng đã bị thối. Nhìn thấy phía dưới diễn xướng cũng đã đến lúc. Cũng đến thời điểm nàng nên gặt hái, bởi vậy chậm rãi từ trên lầu đi xuống, chờ nàng từ trong bóng tối hiện thân, khi dư quang nơi khóe mắt Trần Thế Mỹ thấy được thân ảnh của Bách Hợp, thì sợ tới mức hai chân mềm nhũn, suýt nữa đã quỳ xuống trên mặt đất, cả người cứ run run không đứng nổi.

“Không phải công chúa, công chúa thân thể không khoẻ. Đang ở bên trong tẩm cung nghỉ ngơi sao?” Trần Thế Mỹ mồ hôi lạnh đầm đìa, lúc này Tần Hương Liên quay đầu liếc nhìn, nhìn thấy Bách Hợp chậm rãi đi tới, không những không sợ ngược lại trong mắt còn lộ ra vài phần vui mừng, ưỡn thẳng lưng hất cằm nhìn chằm chằm vào Bách Hợp.

“Điêu phụ lớn mật, thấy công chúa sao không quỳ xuống?” Cung nữ bên cạnh Bách Hợp lớn tiếng khiển trách một câu, nhưng Bách Hợp lại biết, Tần Hương Liên nhìn như nhu thuận, nhưng cung nữ này vừa khiển trách không những không thỏa đáng, ngược lại có khả năng sẽ phải chịu một phen chèn ép. Quả nhiên. Tần Hương Liên cười lạnh hai tiếng, lưng ưỡn càng thẳng hơn:

“Nếu luận quốc pháp ta phải quỳ. Nếu luận gia pháp ngươi phải xuống! Thú ta trước nên ta làm chính, thú ngươi sau nên ngươi làm sườn!”

Bách Hợp liếc mắt nhìn Tần Hương Liên, không lên tiếng, nếu giống như nguyên chủ trong nội dung vở kịch tranh chấp với nàng ta, đó mới là mất mặt của bản thân, xuất thân của cô nếu như cùng Tần Hương Liên nổi lên tranh cãi, chỉ khiến cho mình lưu lạc tới trình độ thấp hèn, lúc này hờ hững với nàng ta, dựa theo tính cách của Tần Hương Liên, nàng ta ngược lại sẽ tức giận đến gần chết.

Quả nhiên, Tần Hương Liên thấy Bách Hợp không hề để ý tới nàng ta, vẻ mặt biến đổi, vừa muốn nói chuyện, Bách Hợp đã nhìn Trần Thế Mỹ mà nở nụ cười lạnh: “Phò mã nhiều năm trước từng ở trong nhà thú thê thất?” Cô liếc mắt nhìn Trần Thế Mỹ ôm nhi tử, cười lạnh hai tiếng: “Ngày xưa lúc cho triệu phò mã, phò mã cũng vẫn chưa nói qua trong quê nhà còn có thê thất khác, bổn cung chính là kim chi ngọc diệp, điêu phụ tướng mạo bực này há cùng bổn cung xưng tỷ nói muội?” Bách Hợp không trực tiếp nói chuyện với Tần Hương Liên, ngược lại hướng về phía Trần Thế Mỹ khiển trách:

“Ngươi lừa trên gạt dưới, tiện cho bổn cung ngày xưa mắt bị mù, nhìn nhầm một kẻ như ngươi vậy, chẳng qua nếu muốn ta làm mẹ kế nhận hai đứa con ngươi thì nghĩ cũng đừng nghĩ đến chuyện này, bổn cung ngày mai tức sẽ tiến cung hướng phía mẫu hậu thưa lời, cùng ngươi hòa ly, ngươi tạm thời tự giải quyết cho tốt, hôm nay dẫn phụ nhân với đứa nhỏ này đi ra ngoài đi!”

Nghe thấy như vậy, không những Tần Hương Liên mê mẩn, mà ngay cả Trần Thế Mỹ cũng kinh ngạc đến ngây người thậm tệ, được nửa ngày mới phục hồi lại tinh thần sau đó đưa tay ôm đùi Bách Hợp, nhưng Bách Hợp lại vẻ mặt ghét bỏ tránh thoát, Tần Hương Liên cốt khí mặc dù mười phần, nhưng hiện giờ nàng ta là người làm mẹ, lại không thể không kiên cường vài phần, nàng ta mang theo con cái tiến vào trong phủ Thiên tuế tìm người, nhưng chỉ là muốn mưu cầu một miếng cơm ăn, kiếm được một bộ y phục để mặc, để cho một đôi nam nữ không đến mức đói chết. Bây giờ hàng năm thiên tai, nàng một nhân gia nữ tắc mang theo đứa nhỏ thật sự sống hay chết, trong lòng nàng rất rõ ràng, nếu như Trần Thế Mỹ xảy ra chuyện, nàng không chỗ nương tựa, một đôi nam nữ lại đi đâu xin cơm ăn?

Lúc này nếu như Trần Thế Mỹ thật sự bị đuổi đi, thì hôm nay nàng tiến vào muốn cầu cho đứa con sống yên ổn, đã tương đương với đánh rơi xuống nước, trong lòng Tần Hương Liên mù mờ, trong lúc nhất thời không biết nên làm thế nào cho phải.

Trần Thế Mỹ tuy đối xử với nàng bạc tình quả nghĩa, nhưng trong lòng nàng vẫn có tên Trần Thế Mỹ này, chỉ hận hắn gặp lợi quên nghĩa thôi, chính nàng lúc trước cùng hắn vợ chồng vài năm, vì hắn sinh con dưỡng cái, lại thay hắn hầu hạ cha mẹ, tạo điều kiện cho hắn đọc sách không nói, hiện giờ hắn quay đầu liền cưới người khác, Tần Hương Liên tâm cao khí ngạo cũng nuốt không trôi khẩu khí này, cho nên mới tìm cách muốn vào phủ đại náo Trần Thế Mỹ một hồi, trong lòng nàng là hi vọng Trần Thế Mỹ cùng trở về với nàng, nhưng nếu như vợ chồng hai người trở về liền có cơm ăn, thì nàng cũng không đến nỗi bỏ đói cha mẹ chồng.

Nghĩ đến đây, trong vẻ mặt Tần Hương Liên lộ ra vài phần giãy dụa, Bách Hợp lại không cho nàng ta thời gian tự hỏi, trực tiếp sai người vứt mấy người Trần Thế Mỹ cùng mẫu tử Tần Hương Liên này ra ngoài, cũng không để ý tới cầu xin của Trần Thế Mỹ, một mực sai người đem người gánh hát đưa vào, người gánh hát này vào Nam ra Bắc, vốn tưởng rằng lời nói của Tần Hương Liên là thật, cố ý giúp nàng ta tiến vào báo thù, nàng ta vốn nhân lời đến lúc đó, nếu như Trần Thế Mỹ nhận nàng ta, chắc chắn sẽ cho người gánh hát an toàn ra phủ, không nghĩ tới hiện giờ công chúa xuất hiện, nhưng cũng lại đem đám người họ khiêng vào trong, vốn hiện tại thân phận địa vị hát hí khúc đã thấp kém, vừa nghe sắp bị kéo vào đại lao, tất cả không khỏi chửi ầm lên với Tần Hương Liên:

“Phụ nhân hại người rất nặng!”

Tần Hương Liên vừa hoảng vừa vội, nàng vốn không nghĩ ở trước mặt Bách Hợp lộ ra vẻ sợ hãi, dù sao ở trong lòng Tần Hương Liênthì  Bách Hợp mới là cái loại nữ nhân đoạt trượng phu của mình, nhưng bây giờ nhìn đến tình cảnh như này, Bách Hợp lại không có ý nghĩ phải nén giận, ngay cả Trần Thế Mỹ cũng giống như không cần, nàng tự nhiên cũng không kiên cường được nữa, cuống quýt kéo nữ nhi quỳ xuống:

“Công chúa tha mạng, tiểu phụ nhân nói năng bậy bạ, việc này chỉ là việc nhà, cũng không liên quan đến người trong gánh hát, cũng cầu công chúa khai ân.” Trong lòng nàng lộ ra vài phần cảm giác nhục nhã, vì mình phải quỳ gối trước mặt Bách Hợp mà hết sức bất mãn, trên mặt cũng lộ ra vẻ căm hận, lúc này Bách Hợp mới liếc mắt nhìn cô: “Ngươi coi phủ Công Chúa này của bổn cung là nơi nào, muốn tiến thì tiến? Nói cho ngươi biết cũng được, quan thủ vệ bây giờ có cái kết cục gì.” Bách Hợp nói xong, sai người đem quan thủ vệ kia kéo lên, lúc này hắn đã bị tịnh thân (ờ bị thiến, bị cắt dương vật hay còn gọi vật nam tính, JJ?, chim, giái…), do là văn tự bán đứt, nên lúc này không những bị tịnh thân yêm cát (giai đoạn đầu của quá trình tịnh thân, sử dụng ‘yêm’ đao để cắt), cho dù muốn mạng hắn cũng không có người giúp đỡ, Tần Hương Liên nhìn thấy quan thủ vệ này vẻ mặt trắng bệch oán hận nhìn bộ dạng của chính hắn, trong lòng vừa hoảng vừa sở.

Hoảng chính là mình liên lụy đến người khác, còn sợ lại là công chúa này tâm ngoan thủ lạt như thế, nàng vốn tưởng rằng công chúa đoạt trượng phu của mình, mình kiện Trần Thế Mỹ chính là thiên kinh địa nghĩa, ngay cả công chúa ở trước mặt mình cũng nên làm thiếp mới đúng, ai ngờ lúc này lại bị Bách Hợp hăm dọa như vậy, cả người đều run lên, nàng vốn cũng không phải hỗn thế ma vương, hại người còn để ý là đương nhiên, lúc này trong lòng áy náy, chỉ vào Bách Hợp mà nói:

“Thân là kim chi ngọc diệp hoàng gia, nhưng lại tâm ngoan thủ lạt như thế, thật sự khiến cho người ta thất vọng!” Lúc này nàng cũng không dám nhắc lại chuyện muốn con cái lưu lại, nhìn đến tình cảnh trước mắt, Tần Hương Liên cũng sợ một ngày nào đó Bách Hợp hưng trí đem mạng một đôi nam nữ của chính nàng lăn qua lộn lại, nàng oán hận liếc mắt nhìn Bách Hợp, vội vàng kéo nữ nhi dậy, một bộ dạng cảnh giác nhìn chằm chằm vào Bách Hợp.

Sai người đem đám người Tần Hương Liên vứt ra ngoài, thấy Trần Thế Mỹ còn muốn cầu tình nữa, Bách Hợp lười nghe hắn nhiều lời, trực tiếp sai người lấp kín cái miệng của hắn rồi đẩy hắn ra ngoài, mỗi người trong gánh hát hai tay bị trói sau lưng khi đưa đến phủ Khai Phong, vẻ mặt đều đa màu, trong miệng mắng không ngớt.

Bách Hợp nghĩ rất rõ ràng, phải cùng Trần Thế Mỹ kết thúc trận kiện cáo này, thì chi bằng sớm hòa ly với Trần Thế Mỹ, phải ở trước khi Tần Hương Liên còn chưa ồn ào liền đem chuyện này dao sắc chặt đay rối (giải quyết dứt khoát nhanh chóng), may mà lúc này cô đuổi Trần Thế Mỹ đi, hắn đã không còn cơ hội gọi Hàn Kì về nữa, tin rằng cũng sẽ không thể xảy ra chuyện sai Hàn Kì đuổi giết Tần Hương Liên nữa, chỉ cần không có chuyện này, Tần Hương Liên nhiều nhất cũng chỉ kiện trách mắng Trần Thế Mỹ tái giá, tội khi quân cùng bất hiếu với cha mẹ ba tội nhỏ thôi, nếu như mình không có quan hệ với Trần Thế Mỹ, này cọc kiện cáo loạn thất bát tao này hẳn là sẽ không có quan hệ với chính mình, chính cô không hề trộn lẫn cùng với tương ái tương sát (yêu nhau lắm căn nhau đau) đến trong hai vợ chồng này, đến lúc đó cũng sẽ không xảy ra chuyện nàng trở thành trò cười cho người ta này nữa, lại càng không thể trở thành truyện cười hoàng thất, bị người cười nhạo nữa.

Công chúa hoàng thất hòa ly tuy ít, nhưng như vậy cũng không phải là hoàn toàn không có, tuy rằng hòa ly cũng không phải chuyện tốt gì, nhưng bởi vì lúc trước khi hoàng đế tự mình kén phò mã thì có mắt như mù, nghĩ tới không có người nào dám to gan lớn mật đi cười nhạo hoàng đế, bổn phận của chính nàng chỉ cần diễn một vai người bị hại nữa, từ nay về sau liền chiếm được thông cảm của mọi người, sẽ không bị  miệng người đông đúc trong thiên hạ phỉ nhổ, có lẽ nhiệm vụ lần này liền nên hoàn thành.

Bách Hợp nghĩ đến mức cực tốt, buổi đêm cùng ngày cô lại một lần nữa bắt đầu chuẩn bị luyện võ công, sau khi cộng thêm vài điểm giá trị Võ lực, quả nhiên rất nhiều chỗ trong Cửu Dương Chân Kinh cô vốn không nhớ được lúc này lại nhớ ra, phát hiện điều quan trọng của giá trị Võ lực, trong lòng Bách Hợp cảm thán một phen, một đêm cứ như vậy mà trôi qua.

Ai ngờ ngày hôm sau cô vừa mới tiến cung không lâu, gặp được Thái hậu, còn chưa kịp hồi báo với Thái hậu, đã có nội thị cuống quýt báo lại, nói là dân phụ Tần thị Hương Liên, kiện cô cùng phò mã Trần Thế Mỹ lên phủ Khai Phong phủ!

Khai Phong phủ doãn (chức quan thời xưa) Bao Chửng tính cách cương trực công chính, vả lại lại không sợ quyền thế, một khi nghe thấy có người cáo trạng công chúa, người khác không dám đón cái cọc vụ kiện này, nhưng Bao Chửng cố tình lại khác, hắn dám đón cái cọc án kiện này, cũng phái người mời công chúa đến.

 

Công chúa và Tần Hương Liên (4)

Khi nghe thấy chuyện này, Bách Hợp cười lạnh hai tiếng, nhìn thấy vẻ mặt tức giận của thái hậu, liền nói: “Thái hậu, con muốn hòa ly với Trần Thế Mỹ! Hắn ban đầu đã có thê thất khác, lại dám lừa gạt Hoàng thượng, hiện giờ nguyên phối Tần thị của hắn tìm thấy hắn trong phủ, luôn miệng nói con nên lạy nàng ta, Thái hậu, con thật sự không chịu nổi vũ nhục như vậy!” Lúc này nàng vừa khóc vừa thỉnh cầu, tác dụng tuyệt vời của kỹ xảo biểu diễn liền hiện ra, Thái hậu không chút hoài nghi Bách Hợp, ngược lại vừa nghe nàng nói liền tin, lại thấy nữ nhi khóc đến mức thương tâm như thế, không khỏi vừa đau lòng, vừa phẫn nộ: “Tần thị lớn mật, thật khinh người quá mức, bây giờ ta sẽ sai người đi cầu ý chỉ phía Hoàng đế, Bao Chửng kia nếu không phái người đến thì thôi, nếu dám phái người, đầu trên người hắn khó mà giữ được!”

Vừa mới dứt lời, thì đã có người bẩm báo, nói là phủ Khai Phong phái người tới đón công chúa, hiện giờ đang chờ ở bên ngoài cửa cung.

Thái hậu vừa nghe thấy lời này, trong lòng giận dữ, cười lạnh hai tiếng: “Ai gia ngược lại muốn đi nhìn một cái xem, Bao Chửng này có phải ỷ vào Hiền vương liền dám to gan lớn mật hay không, huyết mạch của hoàng thất hắn cũng có thể thẩm vấn sao?” Hình phạt không đụng đến đại phu là quy tắc của thời này, vương tử phạm pháp cũng giống như thứ dân phạm tội chẳng qua chỉ là một lời kịch tốt đẹp trong hí văn (loại hình nghệ thuật sân khấu miền nam thời xưa) mà thôi, thời này cho dù quan viên phạm tội, nhiều nhất chẳng qua cũng chỉ cởi áo bào đánh vài cái mà thôi, trường hợp nghiêm trọng thì dùng roi lên thân, thật ra Bách Hợp cũng rất ngạc nhiên tại sao cuối cùng Bao Chửng có thể chém đầu người.

Trần Thế Mỹ là người đọc sách đứng đắn cầm công danh, lại là Trạng nguyên lang chính miệng thánh thượng chọn, đối với pháp luật bây giờ mà nói, chỉ là kẻ lưu thê tái giá chẳng qua cũng chỉ hơn năm mươi, bảy mươi roi mà thôi, tội không đáng chết, vả lại tội khi quân củaTrần Thế Mỹ về sau ở trong nguyên nội dung vở kịch Bách Hợp đã cầu tình phía thái hậu sau đó đã nhận được khoan dung tha thứ, Hàn Kì mặc dù chết cũng là do hắn ta tự mình động thủ, vả lại ăn lộ vua là phải trung quân. Nếu như mỗi người đều giống như Hàn Kì. Không xử lý xong việc liền tự sát lưu cái chậu cứt úp ngược ở trên đầu chủ thuê. Chỉ sợ không ai dám dùng người như hắn, Trần Thế Mỹ tuy không đúng, nhưng Bao Chửng làm việc cũng quá mức quyết liệt, chẳng qua là chém đầu Trần Thế Mỹ, thành toàn thanh danh cương trực công chính của hắn mà thôi.

Nhưng lần trở lại này Bách Hợp vốn không nghĩ cùng ông ta so đo quá mức, dù sao ở trong tính toán của Bách Hợp nếu như mình hòa ly với Trần Thế Mỹ, thì cũng đã không còn mối quan hệ với Tần Hương Liên, ai ngờ Tần Hương Liên lúc này lại chủ động tiến sát lại. Bách Hợp tự nhiên không đồng ý bỏ qua cho nàng ta nữa!

Thái hậu giận dữ cũng muốn xuất cung, khi phượng liễn nâng mẫu nữ hai người một đường đi vào phủ Khai Phong, thì Tần Hương Liên và Trần Thế Mỹ đã quỳ gối xuống trước công đường. Tần Hương Liên cũng thôi đi, nhưng Trần Thế Mỹ cũng bị ép quỳ trên mặt đất, một đêm không thấy, trên mặt hắn lộ ra vài phần tiều tụy, nhìn thấy Bách Hợp thì ánh mắt liền sáng lên, cuống quýt nói: “Công chúa cứu ta.”

“Ngươi câm miệng!” Thái hậu khiển trách hắn một câu, lúc này mới đi vào trong phía công đường, Bao Chửng vội đứng dậy hành lễ. Cộng thêm Vương Triều Mã Hán nhanh chóng mang hai cái ghế dựa ra giúp hai mẫu nữ Bách Hợp ngồi xuống, hai đứa tiểu hài nhi Anh ca cùng Đông muội quỳ gối bên cạnh Tần Hương Liên. Vẻ mặt cảnh giác nhìn chằm chằm vào Bách Hợp.

“Nghe nói có điêu phụ lớn mật cáo trạng công chúa đương triều, Bao Công (công của công chúng) đã thẩm vấn chưa?” Thái hậu ngồi ổn định, đã cười kín đáo hỏi một câu. Vốn sắc mặt Bao Chửng cũng có chút trắng bệch, tại cái thời đại hoàng quyền tối thượng này, hắn làm như vậy thật ra cũng liều lĩnh gánh vô số nguy hiểm, lúc này lại thấy Thái hậu đích thân tới, không khỏi có chút khẩn trương, theo phản xạ liền nhìn qua phía Tần Hương Liên, đã thấy Tần Hương Liên cúi sấp xuống phía hắn, trong miệng chỉ kêu gào: “Cầu đại nhân làm chủ.”

Nàng ta vừa nói như thế, Bao Chửng nghĩ đến chỗ đáng thương của nàng ta, tâm vốn đã có chút dao động liền kiên định lại: “Bao Chửng to gan lớn mật, được dân xin giúp đỡ, hôm nay lớn mật thẩm vấn công chúa, nếu như ngày sau Hoàng thượng có trách tội, Bao Chửng nguyện lấy mũ cánh chuồn để bồi tội!” Hắn nói xong, trưng ra bộ mặt lạnh nhạt thật sự lấy mũ quan tướng xuống cầm ở trong tay: “Hôm nay Công chúa không thể không thẩm vấn, đừng nói Thái hậu cầu tình, cho dù là Hiền vương đích thân đến, Bao Chửng cũng chắc chắn nhất định thẩm vấn!”

Bao Chửng vốn xuất thân tiến sĩ, ở đây chức tiến sĩ này mặc dù có thể là nhậm chức quan, nhưng cũng lại không đại biểu thời đại này nhất định có thể làm quan, hắn là được Bát Hiền vương đặc cách nâng lên, mới có thành tựu hôm nay, cũng bởi vì như vậy, ý trong lời nói của hắn chính là đừng nói Thái hậu tới đây, dù là ân nhân Bát Hiền vương của hắn tới đây, hắn cũng tuyệt không giảng tình cảm.

Đã tới tình trạng này, kỳ thật cũng không phải là Bao Chửng nhất định muốn Trần Thế Mỹ chết, mà là Tần Hương Liên có lẽ là hận Trần Thế Mỹ tận xương, muốn hắn phải chết. Trong lòng Bách Hợp cân nhắc, liền không tiếng động ngồi ở trên ghế, lời nói nhỏ nhẹ nhẹ nhàng nói:

“Bao đại nhân quả là quan thanh minh mà, hay là ý trong lời nói chính là đang nói, trong mắt ngươi chỉ có Hiền vương, mà không có Thái hậu?” Bắt được một lỗi trong lời nói của Bao Chửng, Bách Hợp chỉ mới mở miệng, Bao Chửng đã có chút bối rối, thái độ làm người của hắn là cực chính trực, cũng không phải loại người miệng lưỡi lợi hại, luôn luôn đều lấy sự thật, chứng cớ thuyết phục người, không ngờ được lúc này Bách Hợp xảo quyệt túm ‘gót chân Asin’ trong lời nói của hắn, thấy tiếng Bách Hợp nói vừa dứt, sắc mặt Thái hậu liền trầm xuống, Bao Chửng không khỏi có chút thấp thỏm lo âu, vội lên tiếng:

“Cũng không phải như vậy.”

Thái hậu cười lạnh hai tiếng, quay đầu nói với Bách Hợp: “Con của ta, Trần Thế Mỹ kia, hiện giờ con còn muốn không? Nếu còn muốn, thì đưa một đôi nam nữ kia của hắn dưỡng ở dưới gối.” Nghe thấy như thế, Tần Hương Liên sợ tới mức sắc mặt trắng nhợt, gắt gao đem hai đứa nhỏ ôm chặt: “Cầu đại nhân làm chủ.”

“Công đường phía trên, không được ồn ào! Khai đường!” Đã tới nông nỗi như vậy, Bao Chửng cũng biết rõ đường đi phía trước đầy hiểm trở, hắn vẫn muốn kiên trì đi tiếp. Tần Hương Liên kiện Trần Thế Mỹ tổng cộng ba tội: một là lưu thê tái giá, hai là khi quân giấu thượng, ba là bất hiếu cha mẹ, khác với trong nguyên nội dung vở kịch, là về sau còn muốn mưu hại con ruột, cũng hại tráng sĩ Hàn Kì một mạng.

Mà nàng ta kiện công chúa tổng cộng hai tội, một là đoạt phu quân là tội không thể tha, hai là đả thương người vô tội, tâm như xà lang.

Bách Hợp khi nghe đến đây, suýt nữa không thể nhịn được, nở nụ cười: “Tần thị cáo trạng Trần Thế Mỹ thì thôi, kiện ta thì có gì liên quan đây? Đoạt phu quân tuy nói khiến thanh danh bổn cung bị vấy bẩn, nhưng bổn cung trước đó cũng không biết chuyện này, tất cả đều do Trần Thế Mỹ giấu diếm, việc này cùng việc ngươi cáo trạng hắn lưu thê tái giá khi quân giấu thượng đã không mưu mà hợp, tại sao bổn cung còn có lỗi? Việc khác là cho dù bổn cung có dùng gậy đánh kẻ canh cửa thì sao lại sai đây? Hắn là người hoàng gia, vừa không biết áo cơm đều là từ trong phủ bổn cung trong mà ra, vừa không biết thiên vị chủ nhân, ngược lại khuỷu tay hướng ra ngoài, tiểu nhân như thế, có nên đánh hay không?”

Tần Hương Liên bị Bách Hợp hỏi đến mức á khẩu không trả lời được, sau khi suy nghĩ một lát lại vội hỏi: “Người gánh hát kia giúp ta tìm được vị hôn phu, sao lại có tội, tại sao công chúa lại đưa bọn họ vào trong đại lao, đại hình trên thân?”

“Phủ để của bổn cung nếu như mỗi người đều tùy tiện xông vào, chẳng phải là loạn sao? Nếu có vài thích khách theo đó mà chui vào, đến lúc đó đừng nói chém đầu bọn chúng. Giết cửu tộc bọn chúng cũng chẳng quá đáng!” Bách Hợp đứng lên. Nhìn chằm chằm vào Bao Chửng trên đài: “Đều nói Bao Văn chính trực như thanh thiên. Hiện giờ xem ra chẳng qua cũng chỉ như thế này mà thôi, cáo trạng như thế này khiến người ta vừa thấy liền biết rõ sơ hở nổi bật, Bao đại nhân thế nhưng cũng sẽ triệu bổn cung đến đây, Vương huynh nổi danh nhiều năm, không ngờ chẳng quan cũng chỉ như thế mà thôi. Vả lại Tần thị dưới phạm thượng, cáo trạng bổn cung như vậy, đại nhân chỉ vả miệng quở trách thôi sao?” Bách Hợp không ngừng hỏi Bao Chửng đến nói không lên lời, nhân vật kinh điển trong chuyện xưa này không ngừng đắn đo. Do chuyện xưa này vốn nàng đã biên soạn (ý nói biên soạn trí nhớ trong đầu), nên Bát Hiền vương hiện tại chính là Vương huynh được nói đến trong miệng của Bách Hợp.

Bản thân Bao Chửng bị nói đến mức khuôn mặt cũng sung huyết đỏ bừng, hiện tại lại nghe thấy ý kiến của Bách Hợp, bản thân còn liên lụy đến ân nhân, trên mặt lúng túng, không khỏi cảm thấy hổ thẹn.

Tuy rằng Bao Chửng tính cách cương nghị, chẳng qua thứ nhất hiện tại Trần Thế Mỹ chưa từng phái người đuổi giết Tần Hương Liên, thứ hai tuy có tội khi quân, nhưng do công chúa cầu tình, nên Hoàng thượng đã miễn xá tội của hắn, tuy nói hắn vứt thê tái giá. Chẳng qua lúc này văn bản pháp luật quy định rõ ràng, nếu người có thê mà tái gia. Tù một năm, nếu nhà gái biết chuyện này cũng phạt, nhưng bởi vì do Trần Thế Mỹ lừa gạt, công chúa cũng không biết chuyện này, vả lại thuộc người bị hại, lại tự nguyện cùng Trần Thế Mỹ hòa ly, Tần Hương Liên có kiện cô đoạt phu tế đi nữa, dĩ nhhiên là gót chân cũng không đứng nổi. Mà cho dù Trần Thế Mỹ có tội lừa gạt, chẳng qua cũng nhiều nhất là bị bảy mươi roi, nhưng do Trần Thế Mỹ là tam giáp Trạng nguyên, hắn thân lại là quan viên, bởi vậy cho dù đang làm quan, dù có miễn đi cái thứ nhất thân chịu tội, cũng không thoát tội.

Nên xử phạt tước đoạt tất cả vinh hoa phú quý của Trần Thế Mỹ, có thể nói xử phạt này đối với hắn cực kỳ nghiêm trọng, dân chúng canh giữ ở bên ngoài luôn miệng trầm trồ khen ngợi, Tần Hương Liên vốn đang không phục, nhưng thấy đại thế đã mất, Trần Thế Mỹ hiện giờ đã thoát được tội chết, nàng ta cũng đành phải tạm thời thôi, chỉ là quê hương gặp phải thiên tai, hiện giờ Trần Thế Mỹ đã không còn phú quý, nếu như hai vợ chồng bị trả về nguyên quán nữa, chẳng qua cũng chỉ là nghèo khổ chán nản, vả lại lúc này Trần Thế Mỹ hận Tần Hương Liên tận xương, bây giờ vừa nghĩ tới Trần Thế Mỹ chưa chết, ngược lại phải theo bản thân mình hồi hương, Tần Hương Liên nghĩ đến đây trong lòng không khỏi cũng có chút sợ hãi, theo bản năng liếc mắt nhìn một đôi nam nữ.

Bao Chửng trong lòng thông cảm, không chút nghĩ ngợi đã phân phó: “Vương Triều lấy ba trăm lượng phụng ngân (bạc bổng lộc), giao vào trong tay Tần thị.”

Nhóm bách tính ngoài cửa trông coi vừa nghe thấy lời này, mỗi người đều kêu tốt quá, người người đều nói Bao Văn chính trực thanh minh đại nghĩa, là một quan tốt. Bách Hợp nghĩ đến trong nội dung vở kịch thanh danh một đời của nguyên chủ bị hủy, lúc này đứng lên nói: “Bao đại nhân là quan tốt hay không trong lòng bổn cung rất không hiểu rõ.”

“Thỉnh công chúa giải thích!” Hiện tại vụ án đã thẩm vấn xong, hôm nay vụ án này thật ra mà nói bởi vì có thái hậu cùng Bách Hợp chen vào, nên ngay cả chính Bao Chửng cũng khó tránh khỏi cảm thấy có một tia áp lực, cảm thấy cực kỳ không vừa ý, lúc này thấy vụ án đã kết thúc, không ai bị trừng phạt, Bách Hợp còn muốn mở miệng, Bao Chửng khó tránh khỏi có hơi không kiên nhẫn, mày nhíu lại.

“Mọi người đều biết, Bao công nhân ái hiếu thuận tuân thủ chính nghĩa, hai mươi tám đậu Tiến sĩ, giữ đạo hiếu thẳng tới ba mươi sáu mới vào làm quan, Bát Vương huynh tuệ nhãn nhận thức nhân tài, khiến ông mới ngắn ngủn hai năm đã một bước lên mây, hiện giờ mới chỉ vài năm, đã tọa trấn phủ Khai Phong, thật sự rất đáng mừng.” Bách Hợp chuyển đề tài, đầu tiên là chúc mừng Bao Chửng một câu, thấy bộ dạng của hắn có hơi nghi ngờ, lúc này mới nói tiếp: “Chỉ là bổn cung biết hoàng đế khai tổ luôn luôn yêu quý nhân tài, tiên đế gia (ông nội) cũng như vậy, bổng lộc quan viên hàng năm đều có chế độ cố định, trừ bỏ các loại gạo mì nước trà từ triều đình phân phát ra ngoài, mặt khác bổng ngân (bạc bổng lộc) mỗi tháng mặc dù không ít, nhưng Bao đại nhân phá án như thần, nếu như mỗi lần đều bố thí ba trăm lượng bạc, không biết chi phí sinh hoạt phía bản thân như thế nào?”

Trong lịch sử Tống Triều là nổi danh hậu đãi quan viên, nhưng Bao Chửng lấy ba trăm lượng bạc cho Tần Hương Liên cũng thật sự một chỗ sơ hở lớn nhất trong hí văn, Bao Chửng tuy nói hiện giờ thăng chức phủ Khai Phong, nhưng hắn cũng là thanh danh chính trực lại còn liêm minh, như vậy dựa theo tình hình hắn làm tri huyện ngồi đến giờ, bạc trong tay hẳn là cũng không nhiều mới đúng, vì giúp Tần Hương Liên dưỡng một đôi nam nữ, thế nhưng hắn ra tay đã là ba trăm lượng, thì dù Tống Triều có hậu đãi quan viên đi nữa, nhưng Bao Chửng lúc này cũng chưa tiến vào Long Đồ các, thời điểm phụng ngân gấp bội, hiện giờ bạc của hắn chẳng qua cũng chỉ là vừa đủ cho cuộc sống mà thôi, làm quan lại là từ ba mươi sáu mới làm, hiện giờ mới chỉ vài năm, bạc của hắn sao lại tích trữ được như thế này?

Không biết có phải do Danh vọng vào lúc này mới phát huy tác dụng hay không, lời nói của Bách Hợp dân chúng canh giữ ở ngoài nha môn gần như đều tin, trong lúc nhất thời nha môn lặng ngắt như tờ.

“Thần một lòng trung can soi sáng nhật nguyệt, nếu như công chúa không tin, thần nguyện lấy mũ cánh chuồn trên đầu để bảo đảm!” Bao Chửng vừa nghe thấy lời này của Bách Hợp, gấp đến độ sắc mặt sung huyết đỏ bừng, còn muốn nói thêm nữa, Bách Hợp đã nhẹ giọng nở nụ cười: “Quan viên triều đình vốn nên vì dân mưu lợi, đáp ứng quyền lợi hạng nhất mà Thiên Tử cho, Bao đại nhân hơi một chút liền mở miệng nói từ quan, người biết rõ tình hình thì cho là ngươi uy hiếp bổn cung thôi, nếu không biết rõ tình hình, chỉ sợ lúc này lại cho rằng đại nhân muốn thông qua bổn cung uy hiếp Hoàng thượng, ra tay giúp dân phụ mà phải từ quan, hiện giờ miệng bổn cung chẳng qua chỉ nhiều một câu, đã lại muốn từ quan, anh danh (tên tuổi anh hùng lẫy lừng) của Bao đại nhân, chẳng nhẽ là dựa vào từ quan mà được?”

Cái cọc vụ án này Bao Chửng bởi vì không sợ cường quyền mà nhận được mỹ danh, nhưng Bách Hợp hận nhất chính là điểm này, mỹ danh của hắn được xây dựng từ việc hy sinh thanh danh của một nữ nhân, bởi vậy mục đích của công chúa, là muốn cho Bao Chửng không bao giờ có thể nhờ nàng ấy mà đạt được thanh danh thanh chính cương trực nữa!

Lúc này Bách Hợp đã nói xong, cũng không nói thêm với Bao Chửng nữa, nói nhiều ngược lại dễ làm hư việc, cô liếc mắt nhìn Thái hậu, đỡ Thái hậu ra khỏi nha môn lên phượng liễn, dân chúng bên ngoài quỳ xuống đất, mỗi người mở miệng hô công chúa thiên tuế, rất nhiều người lại chỉ vào nha môn khe khẽ nói nhỏ, Tần Hương Liên không xuất hiện uy phong của kiếp trước khi thắng kiện, nghe nói về sau lại thu dọn hành trang cùng Trần Thế Mỹ hồi hương, Bao Chửng ngày ấy bị Bách Hợp chỉ trách, tự nhiên là đem gia sản kiểm kê dự định ứng phó Ngự sử hoàng đế phái tới xét xử hắn, đâu còn dám đưa bạc cho Tần Hương Liên? Chỉ sợ đến lúc đó không những không có lực giúp nàng ta một chút, ngược lại lại chỉ hại nàng ta thôi.

Tuy nói Bách Hợp hòa ly với Trần Thế Mỹ, nhưng bởi vì việc này sau cùng không thể ồn ào đến cực đại biến thành tai tiếng của hoàng gia, trong lòng Hoàng đế thương tiếc cô muội muội cùng mẹ này, thấy nàng không chủ động tranh cãi ầm ĩ, ngược lại tâm cảm thấy áy náy, giúp nàng tuyển phải một tên phò mã như vậy, bởi vậy thương yêu nhiều kiểu hơn, dưới công lao cao quý (ý nói dưới công lao thương yêu của hoàng đế) rốt cuộc không ai dám nói Bách Hợp giống như trong nội dung vở kịch vậy, nàng một mình một người nuôi lớn con trai độc nhất, không tái giá, ngược lại trở thành phụ nhân mẫu mực được dân gian khen.

Mà Tần Hương Liên nghĩ đến bản thân nhiều lần cung dưỡng trượng phu, cuối cùng Trần Thế Mỹ lại ngược lại vì phú quý bên ngoài thú người khác, lòng mang ác khí không tiêu, hơn nữa lại cáo trạng Trần Thế Mỹ nhưng không dồn hắn vào chỗ chết được, bị Bao Chửng đuổi về nguyên quán hai người vẫn làm phu thê, chỉ là Tần Hương Liên không ngừng hận Trần Thế Mỹ, Trần Thế Mỹ cũng giống nàng ta cũng hận nàng ta phá hư tiền đồ của bản thân hắn, lại cáo trạng bản thân hắn mưu đồ hiểm ác, bởi vậy trong thời gian này quan hệ cực kỳ không tốt với nàng ta, không còn ân ái của ngày xưa, thường xuyên đánh nhau chửi bậy. Việc Trần Thế Mỹ chưa chết khiến cho Tần Hương Liên được mọi người xem thành người bị hại, ngược lại do bởi vì Trần Thế Mỹ khắp nơi đồn đãi, người người đều cho rằng nàng ta không phải đèn cạn dầu, bởi vậy đối với nàng kính nhi viễn chi (kính trọng nhưng không gần gũi), hai vợ chồng thường xuyên cãi nhau đánh nhau, vốn nhà đã cực kỳ bần cùng, việc Trần Thế Mỹ tái giá còn trở thành trò cười của mọi người ở quê nhà, đến nỗi sau khi hai đứa trẻ con trưởng thành bị người khinh thường xoi mói.

Discussion83 Comments

  1. oh… Đợt này không kịch tính như mấy truyện trước :) Bách Hợp làm nhiệm vụ đợt này thật dễ dàng, có ưu thế của quyền lực nên dễ dàng thắng hơn.

  2. Ko đc hấp dẫn lamw nhỉ. Chỉ qua nói mấy câu ah. Hơi hụt hẫng nhỉ. Mà qua 2 kiếp này sao BH đều cô đơn cả đời vậy

  3. Oa… ra là công chúa có con trai à… đứa con này là của công chúa và Trần Thế Mỹ à… hơi lạ ^^… Truyện này tính ra cũng hay nhưng do hơi ngắn nên không sâu và hơi hụt hẫn ah… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^… hóng cháp mới ah ^^…

  4. Ôi. Sao truyện này lại ngắn như vậy. Nhưng có lẽ do ta thích Bao đại nhân nên không thích câu chuyện này cho lắm, làm mất hết hình tượng Bao Thanh thiên trong lòng ta.
    Tần Hương Liên với Trần Thế Mỹ cuối cùng lại dây dưa với nhau. Có thể nói là Bách Hợp đã trả thù được cho nguyên chủ một cách quá xuất sắc. Không biết kỳ này bách Hợp có được công thêm điểm nhiều hay không.
    Mong chương sau. Cảm ơn edior

  5. nếu như ai đã đọc bộ ĐKPPLNVCV thì sẽ không thích phần này. ta thật sự rất thích bao công. trong bộ tr này thật sự là mất hết cả hình tượng. TTM và THL đáng bị như vậy. trong nguyên tác THL suốt ngày chỉ biết khóc nhìn đã thấy ghét r. còn tr này thì lại đanh đá. :3 mong chờ nhiệm vụ tiếp theo

    • Không phải Bao Công mất hết hình tượng, mà là việc nó không còn to như lúc ban đầu. Lúc ban đầu công chúa bao che cho Trần Thế Mỹ và Trần Thế Mỹ muốn giết người, nên luận lý thành chương mà Bao Chuẩn bảo vệ người bị đuổi giết. Còn giờ không có đuổi giết, công chúa không làm điều gì sai và không chấp niêm TTM nữa thì việc đơn giản thôi. Mình nghĩ thế á.

  6. Sao ko đánh con nhỏ thl kia vài chục trượng nhỉ? Vu oan cho công chúa xong mà vẫn bình an vô sự về quê như vậy à? Nv này có vẻ dễ dàng quá nhỉ, ko biết lần này bh đc mấy điểm đây

  7. “vừa hoảng vừa sở” => sợ
    “không ngờ chẳng quan” => qua
    Hình tượng Bao Thanh Thiên trong lòng mình bị vỡ tan tành rồi. Cái kết đến nhanh và cũng tạm ổn. tuy nhiên sự báo thù lần này của BH có phần liên luỵ đến người vô tội rồi. Dòng cuối cùng của phần này đó, hai đứa nhóc ngây thơ vô tội, chúng nó chẳng có làm hại gì đến cô công chúa kia hết, vậy sao cũng phải gánh chịu hậu quả của vụ TTM?

  8. Do có quyền lực nên nhiệm vụ này dễ dàng hoàn thành. Qua đây hình tượng của Bao Công bị nát bươm luôn. Uầy, thật ra Bao Công ngoài danh thanh liêm chính trực ra ta ko thấy ông có gì đặc biệt, ổng vốn ko giỏi ăn nói mà, chắc điểm đặc biệt nhất là thu hút người tài ak. Cứ nghĩ Triển Chiêu, Công Tôn Sách xuất hiện chứ, hai người này mới là thần tượng của lòng ta nè (^^)
    Thanks

  9. lúc trc khi đọc chuyện này bản than mình nghĩ bao chửng là ng’ tốt, nhưng sau này ngẫm lại ông cx có cái sai nhát định, ví như bên trên đã liệt kê, tuy z hình tượng bao chửng đc xaay dựng = biện pháp ns quá nên chúng ta ko có tư cách suy xét những chuyện này, cuối cùng chúc mưng BH dã hoàn thành nv, thak các nàng đã ed truyện ;16

  10. Ohhh… thế là hoàn thành nhiệm vụ rùi ah… nhanh thế kia… nói chung người có tội nhất trong truyện này là Trần Thế Mỹ ah… hai chân đạp hai thuyền… còn Tần Hương Liên tính ra cũng tội… giúp chồng ăn học… nuôi dưỡng con cái… phụng dưỡng cha mẹ chồng… thế mà chồng lại đi lấy người khác đã vậy còn phái người ám sát mình… không hận sao được… mà công chúa cũng khổ thân… lấy phải người như Trần Thế Mỹ… nói chung kết thúc như vậy cũng được ah… thank nhóm editor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  11. đọt này bách hợp vào thế giới mà nhiệm vụ ngắn quá, nhung mà đúng là theo cao trào trong truyện mình thấy tần hương liên đúng là không phải loại đan bà nhu nhược mà rất biết tính toán, vừa muốn bôi đen chồng và công chúa nhưng lại muốn kiếm lợi dựa trên phú quý hiện tại của chồng, mà của chồng lại dựa vào công chúa, mình cảm thấy trừng phạt như vậy là thích đáng mà lần xuất hiện của bao chửng thấy ông cũng có nhiều cái không được hoàn hảo như xưa xem phim

  12. Không thích phần này lắm, còn đâu hình tượng Bao Thanh Thiên, mà thiếu Triển Chiêu với Công Tôn Sách nên mất cả hay. Ai nói bao công làm người sai, trong phim xây dựng một hình tượng khác , vả lại , một người như TC, CTS mà lại chịu nghe lời BC chứng tỏ ông có bản lĩnh. Còn THL TTM không bàn cãi nhưng tội cho 2 đứa con .

  13. Nói thực chứ cả THL và TTM đều kẻ ham phú quý cả thôi. Tưởng kiên Hợp tỷ thì có thế đk bồi thg ko ngờ lạu bị Hợp tỷ vạch trần rồi . Kết truyện để hai kẻ đó cạnh nhau càng hay. Để họ tự cắn nhau a

  14. có lẽ bởi mình chưa xem bao thanh thiên bao giờ nên mình không thấy có vấn đề gì lắm
    thế nhưng công nhận bộ này hơi ngắn và đơn giản, BH cũng không phải làm gì nhiều
    thật ra mình vẫn thấy có lý, quan trong triều mấy ai thanh liêm hoàn toàn, nước trong quá không có cá, truyện sau chỉ là truyền miệng với tác giả sáng tác, không thể tránh có tư tình nên mình thấy ok

  15. Mịa chuẩn. Xem phim bao chửng em cunhx ghét. Hở ra là đòi chém đầu mặc dù ko đến nỗi thế. Hứ ghét nhất cái loại coi thường và hi sinh đàn bà

  16. Thấy BTT kiểu như ghét người giàu thương người nghèo đến nõi không biết phải trái, cứ thấy tội tội là đổ hết phần sai về người giàu hơn, không nghĩ trước sau tương lai cho công chúa! ;54

  17. Càng đọc càng thấy ghét cái gia đình này. Người gì đâu đã vô ơn lại còn vô sỉ nữa chứ. Thật ghê tởm cả gia đình đều không có người tốt ;96 .
    Đã thế lại còn dạy hư đứa con nữa chứ. khinh bỉ ;49 ;49
    Nhưng đạo hạnh của bọn bây còn quá kém so vơi BH tỷ của ta ;94 ;94 ;94

  18. BH giải quyết nhiệm vụ này nhanh gọn ghê,chỉ cần ko dây dưa hay dính dáng tới TTM là đc,có thể bảo đảm thanh danh tốt đẹp,tiện tay khiến TTM và THL khó sống 1 phen khi vẫn quay về làm vợ chồng mà chịu nhiều tai tiếng với ko hạnh phúc.

  19. Không thích phần này lắm. Bách Hợp miệng lưỡi khôn khéo quá khiến thần tượng Bao Chửng k nói nên lời tội quá. Mong chờ thế giới sau

  20. Tần Hương Liên với Trần Thế Mỹ cuối cùng lại dây dưa với nhau. Có thể nói là Bách Hợp đã trả thù được cho nguyên chủ một cách quá xuất sắc.

  21. Phần này chắc chắn sẽ có nhiều tranh cãi, sai hay đúng thì tuỳ mỗi người thôi. Bao Chửng trong truyện đâu có thế này, cả TTM, THL hay công chúa đều được miêu tả dưới góc độ BC là nhân vật chính nên tất nhiên lý lẽ thuộc về vai chính. Cũng chả muốn bàn luận gì vì thực ra phần này quá đơn giản, bôi đen nhiều nhân vật nên cũng k thấy thích lắm. Đọc để biết nếu bản thân là nàng công chúa kia thì sẽ ntn thôi, chả dám phán xét gì, truyện thôi mà ;66

  22. Nhất Xuyên Yên Vũ

    Lần này Bách Hợp hoàn thành nhiệm vụ nhanh ghê. Nói chung thì người có tội nhất trong truyện này là Trần Thế Mỹ. Lừa gạt người hoàng thất, hai chân đạp hai thuyền, phụ bạc Tần Hương Liên, người đã giúp hắn ăn học, nuôi dưỡng con cái, phụng dưỡng cha mẹ chồng. Nguyên chủ cũng khổ thân, bị hắn lừa gạt khiến danh tiếng bị mất oan nữa. Tên này đáng bị giết chứ không phải là tước đi phú quý này nọ. ;66

  23. Ồ,chuyện giải quyết nhanh chóng đến vậy cơ à, ta cứ tưởng phải lâu hơn chớ. Mà cái khúc nói bao công làm ta không thoải mái nha, ông ấy làm người chính trực, nói chuyện đâu có ý gì đâu,vậy mà Hợp tỷ cứ bới móc câu chữ của ông ấy như vậy cũng không nên a. Hazzz
    Tks tỷ ạk

  24. Nguyễn Chung

    Thực ra mà nói thì mỗi người đều có cách nhìn nhận riêng trong cùng một vấn đề lúc này đặt vào hoàn cảnh của công chúa mình thấy Bách tỷ làm thế cũng ổn về phần BTT thì trong phần này cũng chỉ là nv phụ thôi,ai chẳng có suy nghĩ và phán xét riêng,BC có thanh liêm hay ko cũng còn tùy vào chính mình nhìn nhận thôi

  25. TẬp này hơi ngắn hơn mấy tập trước. KẾt thúc tập này cũng thấy là yên bình Phết. Thanks ed !!! <3

  26. Tác giả phân tích tâm lý, xây dưng truyện, lý luận…. xuất sắc k thể chê đc. Thần tượng tác giả quá.

  27. Vậy là hoàn rồi, nhanh thật đấy. Đọc xong tập này thì hình tượng của BC trong lòng mình thay đổi hẳn luôn. Có quyền lực cộng thêm biết trước diễn biến câu chuyện ,nhận được sự sung ái của hoàng thất =>nên BH chỉ cần lên sàn một hai lần là xong.
    Cảm ơn các eđit và beta!

  28. bộ này ngắn thật í có 4 chương mà vẫn thấy hợp tỉ thật uy vũ mắng tần hương liên ko thể phản bác đc luôn kìa :v
    cơ mà chính thức nói lời tạm biệt thần tượng bao công sau khi đọc xong bộ này :v
    các editor vất vả rồi ;69

  29. Đáng lẽ THL phải bị phạt trượng hình chứ. Vu oan cho công chúa mà còn có thể nhàn nhã trở về. Vẫn là không thích nổi. ;66 ;66 ;66

  30. Bôi nhọ Bao chửng như vậy có quá đáng ko? Ahuhuhu, tác giả ơi, mình thích Bao Chửng mà. Trát mỹ án cũng nổi tiếng, tuy có hơi bắt nạt Hoàng đế hiền lành thật, nhưng thời đại này nhờ có Bao Chửng nên cũng mới có đc 1 triều đại phồn vinh mà. Thương công chúa thì thương, mà mình ko thích phần này lắm. Ôi Bao Chửng ;29

  31. Mình ko giống các nàng ở trên cuồng Bao đại nhân, đọc giải trí là chính. Nhờ bộ này mình biết thêm về án sử thi này. Xem phim ngày xưa cũng chỉ hời hợt cho vui thôi thành ra ko thành kiến j cách xử của bh. Đối với mình thế giới này hay. Cám ơn editors

  32. SongSong_thienhavosong

    Bách nữ vương quá cường đại quá cool iu c quá
    Thấy đọc xong THL hơi kiêu ngạo vả lại bà công chúa bị lừa mà trong nguyên tác thảm quá mà bà THL này k bị nặng mấy
    Thấy vẫn là do Bách tỷ nhân từ thiện tâm

  33. phần này BH xử lý rất hay, đúng là vì công chúa iu thằng quỷ kia mới xảy ra nhiều chuyện, nếu bà đây k iu thì bà cho vô tù hết… haha sảng khoái

  34. Bao đại nhân của mị, why? Mà nói thật do BH bình tĩnh suy xét nên dễ dàng vượt qua ải này, nếu cô công chúa kia cũng bình tĩnh hẳn sẽ ko bị vậy r, nói chung đều do thái độ mà tạo kết quả thui.
    Chúc mừng BH tỷ đã vượt qua ải này zồi, dự là điểm chắc cũng ko nhiều, thui lúc này lúc khác =]]

  35. Có vè chap này đưa ra 1 mặt trái của bao đại nhân hỉ.
    Trong 1 câu chuyện lúc nào người ta cũng nhìn thấy ánh hào quang của những người chiến thắng chứ đâu biết những nhân vật âm thầm lặng lẽ phía sau

  36. o7 hay mình không thích phần truyện này tí nào , huhuhu , chắc có lẽ vì phần này bao thanh thiên trong lòng mình hình tượng bị tốn hại ít nhiều quá đi thôi. Xét ra nguyên chủ chac là kiếp trước có tinh cảm với Trần Thế Mỉ chứ không thì sao phải mang danh cuop chống

  37. Đọc phần này mới thấy sự k công bằng của BC, Xét theo nhiều khía cạnh thì nguyên chủ là ng bị hại, TTM mới là ng hại cả 2 ng con gái, bị chém thì cũng đúng thôi

  38. Truyện này làm hình ảnh Bao công bị hỏng nặng nề rồi, rất thích bao công nhưng dù sao cũng không đồng tình với kiểu hở tý dọa từ quan, hở tý dọa tháo mũ, rất khó chịu kiểu dọa dọa ntn.
    Tần Hương Liên dù đanh đá nhưng vẫn có công mà, cũng vẫn là 1 ng phụ nữ đáng thương bị thằng cha TTM hại.
    p.s: cảm ơn đội ngũ editor nhiều nhiều nhé.

  39. Thế là BH cũng đã hoàn thành dược nhiệm vụ, bảo vệ được thanh danh của công chúa rồi. Lúc trước kỳ án này rầm rộ vì TTM lừa dối công chúa và mưu hại mẹ cho Tần Hương Liên, còn công chúa tin lời TTM mà chấp nhất chuyện tới cùng. Bây giờ khác rồi…. không có mưu hại và không phức tạp.

    Qua các truyện của bộ này, mình nhận ra rằng, cùng 1 sự việc nhưng chúng ta xử sự khác nhau cũng đã đưa tới những kết quả khác nhau rồi. Nên đôi lúc cần trầm tĩnh để nhìn mọi việc một cách thấu đáo đừng để mình cuốn là mà bị loạn.

    Cảm ơn team đã vất vả.

  40. THL ở trong đây sao mà chẳng như trong nguyên tác, kiểu chanh chua,đanh đá? Còn BC, thần tượng của tui.. -_- Mà lần nào bh trong tg có quyền lực là toàn cô đơn ấy nhỉ? hay do tác giả muốn bh xứng với nam9 vẫn hơn? =3=

  41. THL hiền lương thục đức còn Cc đanh đá tùy hứng cậy quyền thế ức hiếp ng khác còn ở đây hoàn toàn ngược lai,đã vậy BTT còn….cảm thấy hơi hụt hẫng

  42. Tác giả quả là ng tinh tế mà bình thường người ta sẽ không nhìn nhận câu chuyện dưới nhiều góc độ vậy

  43. Mọi người nên biết trong nguyên tác Trần Thế Mỹ muốn ám sát vợ và công chúa biết nhưng vẫn bao che.. Bao thanh thiên phán là đúng người đúng tội
    Còn trong truyện này công chúa ko hề sai. THL thìnói thẳng là muốn công chúa thấp hơn mình, cưu mang con của mụ ta. Người này đang mưu lợi từ công chúa. Thấy đại thế đã mất nên muốn kéo ng ta xuống bùn vô liêm sỉ

  44. Tuy thế giới này ngắn nhưng ta thấy rất thỏa đáng khi lấy lại được chút công đạo cho cô công chúa. Chỉ tiếc là Trần Thế Mỹ lại không bị trừng phạt nặng lắm.

  45. cũng thấy tội cho thanh danh và cuộc đời của Tần Hương Liên và hai đưa trẻ, vì ng cha như Trần THế Mỹ và bản thân Tần Hương Liên quá dữ dội nên tất cả đi tong, cái j mà k đấu cả hoàng quyền cơ chứ, tôn ti trật tự k có, k có kỉ cương phép tắc có mà thành loạn à. Nên bjo ngẫm lại thấy vụ án này k ổn lắm, cả nhiệm vụ đưa ra cũng vậy

  46. Phần này ngắn vậy ta. Cách xử lý của Bách Hợp hay lắm chỉ tội cho hai đứa nhỏ vì có một người cha như Trần Thế Mỹ. Biết là vì con cái nhưng cái cô Tần Hương Liên cũng quá chanh chua vô lí rồi, còn Bao Công thì trong đây cũng quá vô dụng đi

  47. Cẩm Tú Nguyễn

    Bao công đâu phải là người ai nói cũng tin và hành động không suy nghĩ như vậy chứ, và cũng k phải là người hám danh luôn

  48. Ầy, tài ăn nói của Bách tỷ lại tiến bộ rồi, nói đến nỗi mấy ng kia k phản bác đc câu nào. Vợ chồng nhà kia ai cũng chả vừa, cuối cùng lại quay ra cắn nhau ;94

  49. Chỉ một chi tiết khác với nguyên tác thì mọi chuyện sẽ đi theo một hướng khác. Trong nguyên tác THL bị đuổi giết nên BTT bảo vệ THL tất nhiên là sẽ có được cái mĩ danh công chính liêm mình. Nhưng ở đây Bách Hợp đã thay đổi ngay từ lúc THL xuất hiện, THL không bị đuổi giết nên đã thay đổi kết cục của câu chuyện. Có một nghi vấn mà mình không hiểu Bách Hợp nuôi con của chị à sao không thấy đề cập tới.

  50. đúng là 1 thay đổi cũng làm nên cả câu chuyện, phần này thấy bao chửng hơi thiên vị quá đà, coi flim thấy vị công chua đáng ghét, nhưng khi Bách Hợp xuyên qua thấy mọi chuyện đơn giản hơn rất nhiều, cũng vì thể loại nam cặn bã mới khiến công chúa như vậy thui

  51. Lại kết thúc 1 thế giới nữa, thế giới này vừa ngắn vừa nhanh, BH tỷ xử lý tình huống rất tốt, vừa có đc thanh danh vừa có được sự thương tiếc của hoàng đế. Chỉ đáng tiếc tên trần thế mỹ cần trừng phạt nặng hơn, tuy nhiên 1 tên tham vinh hoa phú quý mà bị mất tất cả sau 1 đêm cũng có thể hiểu là đau khổ đến đâu, còn tần hương liên cũng chả hạnh phúc gì khi giờ trần thế mỹ hận cô ta như vậy. Cảm ơn editor đã theo và dịch bộ truyện dài hơi như thế này, thật sự rất cảm phục sự kiên trì này.

  52. Thế giới này ngắn quá nhanh ghê, xử lý tình huống khá thông minh gậy ông đập lưng ông

  53. “Trần Thế Mỹ tuy đối xử với nàng bạc tình quả nghĩa, nhưng trong lòng nàng vẫn có tên Trần Thế Mỹ này, chỉ hận hắn gặp lợi quên nghĩa thôi” má THL này nghĩ thì như thế nhưng mà vẫn có ý định dồn TTM vào chỗ chết ms lạ chứ đã thế vè sau lại còn hận nhau

  54. Truyện này thik mỗi đoạn xử án của Bao đại nhân. Có thể đoán là lúc này Bao đại nhân còn trẻ, mới nhậm chức không lâu. Nên chính trực có thừa nhưng lại (có thể) hơi thiếu kinh nghiệm. Nhất là chắc chưa từng xử vụ nào liên quan đến hoàng thân quốc thích, nên mới nghe thấy Tần thị cáo trạng đã hơi nóng vội chăng? Qua đây cũng nên suy nghĩ theo hướng tích cực là không phải Bách hợp bôi đen Bao đại nhân, mà muốn trực tiếp cảnh tỉnh cũng như nhắc nhở vị quan sau này hành sự nên chu toàn cẩn trọng. Có lẽ vì thế Bao đại nhân mới thu thập thêm Công tôn sách, triển chiêu… và cũng đặc biệt vì thế mà các vụ xử Hoàng tộc về sau càng thêm quyết liệt tuyệt tình chăng ;57

  55. Truyện thế giới này kết thật nhanh, nhưng thật sự mà nói ta k thật sự thích thế giới này, có lẽ bởi vì bảo chửng trong lòng ta là bất diệt. Một tần hương liên trong nguyên bản ta cũng không hề ghét.
    có lẽ sáng tạo này làm cho ta có chút buồn nhưng dù sao mỗi người có 1 suy nghĩ riêng.

  56. Thế giới này ngắn quá
    Đọc chả đã j cả
    Có 4 chương
    Thiếu kịch tính
    Cứ v mà kết thôi à
    Đây chắc là thế giới ngắn rồi

  57. Trong cuộc sống cứ tưởng có tiền là có tất cả
    Đọc truyện ms bt, k chỉ có tiền mà ta cần có cả quyền nữa
    Chứ có tiền mà gặp mấy ông sống thanh liêm thì cx vứt đi

  58. Thế giới này Bách Hợp quyền cao chức trọng nhỉ
    Đây k phải là quá dễ dàng rồi s
    Nhưng mà mk vẫn thik

  59. Phần này ngắn với giải quyết vấn đề nhanh nhỉ. Dù cho nguyên bản trước giờ xem tivi thấy tội Tần Hương Liên nhưng trong này Tần Hương Liên cũng thực dụng tính toán quá, kết thúc cho hai đối tượng ghét nhau về ở với nhau là hợp hoàn cảnh quá rồi. Mình cũng không thích Bao Chửng trong này nữa, chưa xem xét rõ ngọn nguồn mà thiên vị quá.

  60. Tác giả đúng là tài tình, khi phân tích câu chuyện đã quá kinh điển đối với nhiều người dưới nhiều góc độ khác nhau. Mặc dù là vậy nhưng cũng không quá thích thế giới này cũng như không đến nỗi ghét, bởi Bao Thanh Thiên là cả một trời kí ức tuổi thơ của tuôi rồi

  61. Nói thật xem phim đã ko thick THL rồi, lúc nào cũg khóc lóc nhìn đã thấy xui.. đến tr này thì gê gớm ko phải lối.. vẫn gét.

  62. Truyện đồng nhân thường khó viết. sửa quá thì bôi đen nhân vật. làm không tới thì lại không xong.
    Tác giả viết thế này thì ổn rồi. Phải nói nể tác giả ngày kinh khủng
    Phản biện văn học cực kỳ xuất sắc ;69

    • Ngắn quá…. qa truyện này cũng cảm thấy bao chừng cũng k đc gọi là anh minh lắm… và lun mang qan niệm ng yếu là ng đún. Nên ms ngiên về phía THL.

  63. Thế giới này ngắn quá. Như 1 kì nghỉ dưỡng sức của BH vậy.
    Qua phần này thấy THL cũng ngông cuồng vọng ngôn phết nhỉ ;93
    Phần của bao chửng e hơi thắc mắc vụ ban bạc, ý là ông ấy cũng có của riêng phải ko ak? Chứ theo phân tích thì lương bổng của ông k thể có đủ số tiền đó. Vậy là ko hẳn là hoàn toàn thanh liêm??

  64. Đợt này dễ hơn các vị diện khác chỉ cần dùng đầu óc thông minh 1 chút phản biện lại lời BC là xong , hai vợ chồng tra kia đúng là cặn bã 1 đứa tự cho mình là đúng còn một đứa lừa đảo trắng trợn muốn có tất cả , BC ở vị diện này hơi bị bôi đen hahaha. Cảm ơn editor đã edit truyện ạ!

  65. Tuyết Ảnh Nhi

    Rơi vào thế giới bao thanh thiên nhập xác làm công chúa vs thằng chồng cám bã trần thế mỹ cặn bã, còn con nữ 9 thì kiểu như m hy sinh cao cả lắm ý, còn dám kiện tới hoàng gia cơ. Ơ mà s thấy bao chẩn trong thế giới này kiểu như bại não k suy nghĩ hẳn hoi đã phán r, còn lòi thêm vụ cho 300 lượng bạc mà có tiếng quan thanh liêm nên bị nghi là đúng chứ j nữa. BH quần khẩu quá hay mà!

  66. Thế giới này ít nhỉ, giống như BH đi chơi ấy!!! Thấy bà Hợp giải quyết hết sức easy!!!
    Có cái thấy tội 2 đứa nhỏ, lỗi do thằng cha phụ bạc mẹ mình mà giờ bản thân 2 đứa bị người ta soi mói!!!! Haizzzz!!!!

    Thanks editor vs beta nhiều nhiều!!!

  67. Thế giới này ít nhỉ, giống như BH đi chơi ấy!!! Thấy bà Hợp giải quyết hết sức easy!!!
    Có cái thấy tội 2 đứa nhỏ, lỗi do thằng cha phụ bạc mẹ mình mà giờ bản thân 2 đứa bị người ta soi mói!!!! Haizzzz!!!!

    Thanks editor vs beta nhiều nhiều!!!

  68. Thế giới này khá ngắn nên chị BH làm có vẻ dễ dàng. Chỉ cần lợi dụng hợp lú thân phận công chúa đk cưng chiều của mình thì ko ai có thể động đến chị cả. Kể cả là Bao Thanh Thiên đi chăng nữa. Hơn thế chị cũng ko hề làm gì sai cả. Thế mới nói chỉ có phụ nữ là mang lại hạnh phúc cho nhau thôi. Đàn ông ấy à. Haizzz. Người khổ mãi mãi là người phụ nữ thôiiii

  69. bài hát muon muon mau

    Thế gioqis này chỉ có 4 chương thôi cũng coi như tạm ổn dễ dàng phá đc cầu mong mấy thế giới khác cubgx nheh nhàng đc vậy là ổn rồi

  70. Đoạn nói về Bao Chưởng rất hay khôgn thể dùng danh dự người ta mà xây dưng nên danh tiếng cho mình được.
    Mình không thích đoạn sau lắm, mịn nghĩ Trầ Thế Mỹ phải chịu phạt nặng hơn lừa dôi hoàng gia mà vẫn phạt nhẹ vậy

  71. Thế giới này kết thúc thực nhanh a. Chỉ là ta thấy trừng phạt tên Trần Thế Mỹ như vậy vẫn chưa đủ thỏa mãn, nhưng cũng không biết cách nào khác để trừng phạt hắn cả

  72. Phương Bích

    Bà tần hương liên này đọc mà thấy ức chế thực sự lun, kiểu đàn bà chanh chua nhưng giả tạo sao sao ấy. Nghĩ sao mà vừa muốn kêu oan vừa muốn có tiền vậy, haiz tên trần thế mỹ thì ti tiện thật nhưng âu cũng xứng đôi vừa lứa. BH càng ngày càng đanh đá rùi he he, mình đồng tình với đoạn k cho bao chửng thể diện, đúng là không thể đổi lấy danh tiếng của mình bằng cách trà đạp người khác được

  73. Nhiệm vụ này hơi ngắn nhỉ. Đọc thấy nhẹ nhàn ít tình tiết kích thích wa. Mk thấy trừng phạt tên Trần Thế Mỹ như vậy vẫn chưa đủ thỏa mãn.

  74. Nhiệm vụ này hơi ngắn nhỉ. Đọc thấy nhẹ nhàn ít tình tiết kích thích wa. Mk thấy trừng phạt tên Trần Thế Mỹ như vậy vẫn chưa đủ thỏa mãn

  75. Hự hự hình tượng Bao Công nay còn đâu. Bách Hợp giải quyết nhiệm vụ này thật nhanh gọn lẹ, chưa thấy tốn chút công sức nào đã giải quyết xong rồi.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: