Bia Đỡ Đạn Phản Công -Công chúa và Tần Hương Liên 1+2

71

Công chúa với Tần Hương Liên (1)

Edit: Z

Beta: Sakura

“Chúc mừng cô, nhiệm vụ lần này cô hoàn thành cực kỳ tốt, Vương Bách Hợp vô cùng hài lòng, bởi vì về sau cô ấy bị bệnh AIDS hành hạ, nên có một tâm nguyện mà cô ấy chưa nói ra.” E rằng chính Vương Bách Hợp cũng không ngờ rằng, một căn bệnh khiến cô khó chịu như vậy, khiến cô không thể mở miệng, chính cô ta cũng không biết xấu hổ mà nói thành bệnh tình của nhiệm vụ, sau cùng Bách Hợp lại sẽ cho cô một cách thực hiện (nhiệm vụ) khiến cô vừa lòng như vậy.

Bách Hợp gật gật đầu, còn chưa kịp mở miệng nói chuyện, Lý Duyên Tỉ lại nói tiếp: “Bởi vì lí do Vương Bách Hợp thích cô, cho nên lần này không theo lệ cũ nữa mà tặng cho cô hai điểm, cô muốn thêm ở đâu đây?”

“Võ lực.” Bách Hợp nghĩ đến hiện giờ Trí lực đã đạt đến trình độ của người bình thường, trạng thái hiện tại của cô giống như là chú lùn trong đó chọn cao từng thứ một, chỉ số thông minh không phải cực kỳ cao, nhưng cũng không kém đến nông nỗi có phần hơi ngu như trước đây vậy, hiện giờ cô phát hiện rất nhiều giá trị thuộc tính của mình vẫn chưa đạt được mức nhất định, Cửu Dương Chân Kinh cũng bởi vậy mà bị một chút tổn hại, cô cũng không biết gia tăng giá trị Võ lực có thể tu bổ hay không, nhưng theo bản năng cũng hiểu được nếu trực tiếp hỏi Lý Duyên Tỉ thì có lẽ anh có thể sẽ không nói với mình, bởi vậy cô trực tiếp lựa chọn đem thêm vào trên Võ lực.

Lý Duyên Tỉ lộ ra một nụ cười tươi đầy ý vị sâu sắc về phía cô, mặt khác liền vung tay áo dài lên, trong Tinh Không tư liệu của Bách Hợp hiện ra:

Giới tính: Nữ (Có thể biến đổi giới tính)

Tên: Bách Hợp

Tuổi: 21

Trí lực: 61 (Max 100 điểm)

Dung mạo: 61 (Max 100 điểm)

Thể lực: 59 (Max 100 điểm)

Võ lực: 21 (Max 100 điểm)

Tinh thần: 15 (Max 100 điểm)

Danh vọng: 20 (Max 100 điểm)

Kỹ năng: Cửu Dương Chân Kinh, Cửu Âm Chân Kinh, Thiên Địa môn Đạo Đức Kinh, Nam Vực Cổ thuật

Sở trường: Trù nghệ trung cấp, Kỹ xảo biểu diễn trung cấp

Mị lực: 33 (Max 100 điểm)

Cất giữ: Tình yêu của Thi Vương, Chúc phúc của Thánh nữ, Trái tim của Thiên Sứ

Bách Hợp nhìn đến giá trị thuộc tính của bản thân, không khỏi có chút giật mình, đã qua không biết bao nhiêu cái nhiệm vụ rồi. Điểm của thuộc tính Dung mạo kia từ trước đến giờ không hề tăng lấy một điểm thế nhưng lần này tăng một điểm không nói. Hơn thế nữa lại còn tăng thêm một thứ tên là thuộc tính Danh vọng. Duy nhất còn tăng thêm hai mươi điểm, đây chính là sự thật chưa bao giờ có, khiến cho cô không khỏi kinh hãi cực độ, ngoại trừ trừ này giá trị Võ lực tăng thêm ba điểm, để cô thật sự thấy ánh sáng ở cột kỹ năng Cửu Dương Chân Kinh kia so với trước đó sáng hơn chút, khiến cô cảm thấy nhiệm vụ lần này thu hoạch không ít, thế nhưng ở cột Sở trường kia thừa ra Kỹ xảo biểu diễn không nói, hơn nữa Cất giữ cũng còn tăng thêm một cái nữa.

“Danh vọng cùng cái Kỹ xảo biểu diễn kia của tôi. Còn có trái tim của Thiên Sứ, là chuyện gì đang xảy ra vậy?” Tuy Bách Hợp biết rõ hỏi Lý Duyên Tỉ không nhất định sẽ có đáp án, nhưng cô vẫn không nhịn được hỏi một câu. Cô vốn không nghĩ Lý Duyên Tỉ sẽ trả lời, ai ngờ tiếng nói vừa mới kết thúc, thì Lý Duyên Tỉ vậy mà mở miệng trả lời: “Tôi nghĩ cô cũng sẽ hỏi chuyện này. Danh vọng là do nhiệm vụ lần này của cô không chỉ được phần lớn người yêu thích, hơn nữa mọi người nhất định tâm sinh tôn kính với cô, cho nên mới mở ra giá trị thuộc tính này, bởi vì là lần đầu tiên cô bằng vào bản lĩnh chính mình đem danh vọng mở ra, nên tặng cô mười điểm, vả lại do trong nhiệm vụ lần này của cô danh vọng cần đạt đến trình độ nhất định. Cho nên thêm mười điểm khác, về phần có lợi ở chỗ nào. Về sau trong nhiệm vụ cô tự nhiên sẽ cảm nhận được.”

Lý Duyên Tỉ nói đến đây, thì dừng một lát: “Mà Kỹ xảo biểu diễn còn lại là do bởi vì chức nghiệp của cô, cô chăm chỉ luyện tập, cho nên giống như Trù nghệ, tự đến một trình độ nhất định thì có thể liệt vào trong Sở trường của cô, chỗ có lợi là về sau cô chỉ hươu bảo ngựa, xác suất người ta tin tưởng cô sẽ tăng lên dựa theo Sở trường Kỹ xảo biểu diễn của cô mà độ tín nhiệm sẽ có phần khác nhau.” Bách Hợp đã hiểu rõ việc này, ý của nó hẳn chính là về sau Kỹ xảo gạt người của chính cô mà thành thục, thì chính là trợn mắt nói dối cũng sẽ có thể khiến cho người ta tin tưởng.

Mí mắt Bách Hợp giật giật, trên mặt lộ ra ý cười cứng ngắc, Lý Duyên Tỉ lại nói tiếp:

“Đến trái tim của Thiên Sứ, cô có thể dùng lý giải ở thế giới trước kia của cô để hiểu rõ hơn, quầng sáng của Thánh mẫu.” Nói xong lời này, nhìn thấy bộ dạng Bách Hợp giống như vẫn chưa hiểu rõ, Lý Duyên Tỉ nhẹ giọng thở dài: “Nói cách khác ở trong mắt rất nhiều người, cô là một con người tình yêu tràn đầy, khiến cho người ta vừa nhìn thấy cô bản năng sẽ sinh ra hảo cảm, người khác tin tưởng cô là một con người thiện lương, cam tâm tình nguyện thân cận cô, tuy rằng nhìn như không có lợi gì, nhưng thật ra tôi cho rằng cái Cất giữ này mới là một cái Cất giữ hữu dụng nhất với cô.” Lực tương tác càng cao, càng dễ dàng hấp dẫn người ta yêu mến, đối với nhiệm vụ là trợ giúp rất lớn.

Ngày trước cũng không phải không có ai tiến công chiếm đóng qua nhiệm vụ này, nhưng đều không được thưởng thứ này, Bách Hợp ở trong nhiệm vụ lần này thế nhưng có thể thu hoạch thật nhiều lợi ích như vậy, thật sự mà nói Lý Duyên Tỉ đối với cô cũng đã có thêm vài phần kính trọng.

Lúc này trải qua giải thích liên tục của anh, Bách Hợp ước chừng cũng đã hiểu được, Mị lực của mình sở dĩ thoáng cái tăng thêm hơn năm điểm, là do muốn cô làm minh tinh, nên sẽ gặp rất nhiều người yêu thích. Lần này cô chẳng qua là làm nhiệm vụ đơn giản, thậm chí ở dưới cái nhìn của Bách Hợp căn bản cũng không có gì khó khăn, nhưng thu hoạch so với nhiệm vụ khác lại vẫn nhiều hơn, cô không khỏi cảm thấy vui mừng đối với nhiệm vụ che kín lần này của mình, sau khi hoàn thành nhiệm vụ lần này phần thưởng nhận được, so với làm năm sáu cái ngày xưa thu hoạch còn nhiều hơn.

“Bây giờ cô muốn tiếp tục nhiệm vụ, hay là nghỉ ngơi một lát?”

Ngay cả làm nhiều nhiệm vụ hơn, sống lâu hơn, có vài người tham luyến thanh danh địa vị, có vài người không muốn xa rời vinh hoa phú quý, cũng có người luyến tiếc các nam nhân ưu tú cùng với tình cảm đơn giản trong nội dung vở kịch này, rất nhiều Nhiệm vụ Giả (Có thể hiểu là người làm nhiệm vụ) ưu tú hơn Bách Hợp nhiều, nhưng Lý Duyên Tỉ đối với cô gái ngốc nghếch này ngay từ đầu chính anh kỳ thật cũng không coi trọng nhưng lại nhiều hơn vài phần bảo vệ.

“Tôi muốn tiếp tục tiến hành nhiệm vụ!” Sống đến bây giờ, sống sót gần như đã trở thành tín niệm chống đỡ bản thân, Bách Hợp không có vẻ ngoài xinh đẹp, cũng không có đầu óc thông minh, nhưng cô có một tấm lòng kiên trì chăm chỉ, một khi quyết định chuyện gì thì sẽ rất kiên định không dễ dàng bị người khác ảnh hưởng, cô không muốn mỗi lần sống trong kiếp sau của bản thân cứ thế mà biến mất, không ngừng lưu lại bóng dáng của bản thân ở trong nội dung vở kịch mà thôi, cô cần chính là sống cuộc sống thật dài thật lâu.

Đáp án này của cô cũng không khiến cho Lý Duyên Tỉ bất ngờ, bởi vậy anh chỉ gật gật đầu, khi bóng người biến mất ở trước mặt Bách Hợp, thì bóng ảnh của Bách Hợp cũng dần dần biến mất ở giữa mảnh Tinh Không này.

Khi đầu óc từ mê man mà tỉnh lại, thì hình như cô đang nằm dựa vào trên một vị mỹ nhân, một cánh tay nhỏ trong suốt trắng nõn chống ở hàm dưới của cô, bên cạnh có hai cô gái mặc cung trang chải đầu nha kế đang cầm quạt tiểu mỹ nhân (quạt có hình mỹ nhân) nhẹ nhàng phe phẩy cho cô, khi trong đầu Bách Hợp truyền đến lượng lớn nội dung vở kịch, thì bên cạnh giống như có người đang quỳ xuống bẩm báo cái gì đó.

“Công chúa, tiệc tối đã chuẩn bị ổn thỏa, phò mã xin công chúa hãy rời giá.” Trong lỗ tai Bách Hợp chỉ nghe thấy giọng nói của cô gái nhẹ nhàng nhỏ nhẹ, như kiểu muốn đánh thức cô, nhưng bởi vì lúc này cô đang tiếp nhận nội dung vở kịch mà đầu đau muốn nứt ra nghe thấy lời này trong đầu như kiểu bị đánh đấm đau nhức không chịu được như trước. Bách Hợp vừa cố nén khó chịu, vừa không kiên nhẫn phất phất tay:

“Bổn cung đã biết, lui xuống đi, để ta nằm thêm chút nữa, hơn nửa canh giờ hãy đến gọi ta.” Trên mặt cô gái kia lộ ra vẻ nhu thuận, khẽ lên tiếng, vừa cúi người vừa lui ra ngoài.

Bách Hợp chịu đựng cơn đau nhức ở đầu, đem tư liệu trong đầu toàn bộ tiếp nhận xong, không nhịn được liền nở nụ cười khổ.

Sau khi trở thành Diệt Tuyệt sư thái rồi lại làm Phan Kim Liên, theo lý mà nói cô hẳn đã không còn xa lạ đối với việc tiến vào trong loại tình tiết hí kịch cùng kiểu nữa mới đúng, nhưng hiện giờ sau khi hiểu rõ nội dung vở kịch, rồi lại tiếp nhận hồi ức cô thật sự không biết nên nói gì mới tốt.

Nhiệm vụ lần này là tiến vào trong Trát mỹ án nổi tiếng, nếu như nghe tên chỉ sợ rất nhiều người còn có phần xa lạ, nhưng nếu như nhắc đến Bao Chửng và Trần Thế Mỹ, Tần Hương Liên, chỉ sợ rất nhiều người cũng đã hiểu được nơi này là chỗ nào rồi.

Lần này cô trở thành công chúa sau khi đã cưới Trần Thế Mỹ, trở thành kẻ cướp nam nhân người khác bị báo ứng, rồi về sau lại bị người cười nhạo, trở thành tai tiếng của toàn bộ hoàng thất, quả phụ mất trượng phu.

Ở trong nội dung vở kịch, Tần Hương Liên trung trinh, hiếu thuận, đã thiện lương lại còn cần cù, nàng ta và Trần Thế Mỹ lập gia đình nhiều năm, nhưng vợ chồng vẫn ân ái vô cùng, Trần Thế Mỹ gian khổ học tập khổ đọc mười năm sau đó lên kinh đi thi, Tần Hương Liên thay hắn sinh con dưỡng cái, hơn nữa lúc hắn lên kinh đi thi thì thay hắn hầu hạ mẹ già, nếu không phải do sau này gặp thiên tai mất mùa dân chúng lầm than, Trần mẫu vì tiết kiệm một ít đồ ăn cho tôn tử (cháu trai) ăn mà treo cổ tự sát, e rằng Tần Hương Liên cũng sẽ không lên kinh tìm chồng.

Sau khi Trần Thế Mỹ đến trong kinh thì không thư từ với người nhà nữa, hai năm liên tiếp đừng nói bóng người, đến ngay cả một lời nhắn cũng không gửi, Tần Hương Liên mang theo một đôi nam nữ ở quê nhà chịu đựng không nổi nên đi tìm, một đường đi tới kinh thành, sau khi tìm hiểu xung quanh nghe được tin tức của trượng phu Trần Thế Mỹ, cuối cùng cầu kiến Trần Thế Mỹ, nhưng ai ngờ Trần Thế Mỹ lại trốn tránh mà không gặp, cuối cùng nàng ta hết cách, buộc phải hóa trang thành người hát hí khúc tiến vào trong phủ công chúa, nhục nhã Trần Thế Mỹ một phen, cuối cùng khiến Trần Thế Mỹ thẹn quá hóa giận, phái người truy sát.

Ai ngờ người truy sát mẹ con Tần Hương Liên không đành lòng xuống tay, cuối cùng tự sát để bảo toàn trung nghĩa, Tần Hương Liên được người khác chỉ điểm, tìm được Bao Chửng Bao Thanh Thiên nổi tiếng, lấy mấy tội danh lớn khai đường vấn thẩm (có thể hiểu là mở công đường để tra xét), cuối cùng chém đầu Trần Thế Mỹ cho xong việc.

Nội dung vở kịch này chỉ sợ chỉ cần là người Hoa Hạ (tên cũ của Trung Quốc), thì không thể không biết rõ, mọi người đời sau gọi nam nhân vong ân phụ nghĩa hơn nữa còn di tình biệt luyến là Trần Thế Mỹ, người người đều đồng tình cảnh ngộ của Tần Hương Liên, lại không một ai nhớ đến vị công chúa bị ức hiếp kia rơi vào cái kết cục gì.

Nàng ấy vốn là kim chi ngọc diệp, bởi vì hoàng đế yêu tài hỏi rõ Trần Thế Mỹ có thê thất không sau đó mới gả nàng cho cho người tài mạo song toàn trẻ tuổi này, thời gian đầu hai vợ chồng tình cảm nồng nàn, vị công chúa này vốn căn bản cũng không hề ngờ được Trần Thế Mỹ ở quê nhà đã có thê có tử, Tần Hương Liên tìm đến giống như đã cho nàng một kích vào đầu, khiến nàng không chịu nổi. Tuy rằng đã mang ác danh cướp trượng phu người khác trên lưng, nhưng dù sao đây cũng là lần đầu tiên công chúa lập gia đình, thời đại này đối với nữ tử vốn đã chứa rất nhiều hà khắc, nàng thân có là công chúa đi chăng nữa cũng khó tránh khỏi bị người lên án, hơn nữa Trần Thế Mỹ mặc dù lừa nàng, nhưng rốt cuộc hai người hiện giờ đã có vợ chồng chi nghĩa cùng vợ chồng chi thật, bởi vậy nàng tiến cung cầu Thái hậu làm chủ, vốn định cứu Trần Thế Mỹ một lần, ai ngờ Bao Chửng ghét ác như cừu (coi cái ác, ghét cái ác như kẻ thù), cuối cùng không những không nghe cầu khẩn của nàng, ngược lại lại chém đầu Trần Thế Mỹ.

 

Công chúa với Tần Hương Liên (2)

Trong lòng công chúa sinh ra oán hận, nàng ấy vốn là thiên chi kiêu nữ (con cưng của trời) cao cao tại thượng, cuối cùng lại trở thành nữ nhân ỷ thế hiếp người trong miệng người khác, nàng ấy vốn là mây trăng nơi chân trời, lại khắp nơi bị người ta so sánh với Tần Hương Liên, một án Trần Thế Mỹ thành toàn cho mỹ danh của Bao Chửng, thành toàn cho kiên trinh của Tần Hương Liên, lại thành toàn cho kẻ trung nghĩa Hàn Kì truy sát Tần Hương Liên, cuối cùng cũng không nhẫn tâm hạ thủ.

Trần Thế Mỹ sau cùng bị một đao chém chết, xú danh tự nhiên thêm vào thân, nhưng hắn vừa chết trăm ngày, lại không có một ai hỏi thăm qua trong lòng cái vị công chúa còn sống kia có cảm nhận gì.

Ai cũng đều cho rằng nàng ấy là công chúa, ỷ thế hiếp người đoạt phu, xứng đáng nhận được báo ứng vào lúc này, lại không nghĩ tới, xuất thân tốt kỳ thật cũng không phải lỗi sai của nàng, không nên trở thành lý do để người dân công kích nàng!

Nàng vốn tưởng rằng đã tìm được phu quân, ai ngờ cuối cùng phu quân lại biến thành loài lang sói(lang ở đây ý chỉ lang quân, không phải chỉ sói), tức khắc bị người cứng ngắc chém chết, nàng vốn trong bụng đã hoài thai cốt nhục, nhưng mà sinh ra đứa nhỏ lại trở thành cô nhi không cha, nàng vốn nên có một hôn nhân tốt đẹp, cũng bởi vì Trần Thế Mỹ lừa gạt, chính nàng một vị đường đường là công chúa cuối cùng vẫn phải rơi vào kết cục người người kêu đánh chế giễu.

Một vị công chúa hoàng thất mất trượng phu dù là được sủng ái đi nữa cũng sẽ phải chịu hết chế giễu của người khác, hoàng đế buồn phiền không dừng được miệng người đông đúc trong thiên hạ, đứa nhỏ nàng sinh ra cũng sẽ ở trong tiếng chế giễu của mọi người mà lớn lên, nàng vốn cái gì cũng không làm sai, hôn nhân nữ tử đâu thể được như ý bản thân? Cũng chỉ bởi vì nàng thân đã gả cho tên nam nhân gạt người, chứ nàng cái gì cũng không làm sai, cuối cùng lại bị nghìn người chỉ chỏ, rơi vào kết cục tuổi còn trẻ đã phải thủ tiết.

Công chúa hận Bao Chửng, hận Trần Thế Mỹ, càng hận Tần Hương Liên, nàng đường đường là nữ nhi của hoàng đế, nhưng lại bởi vì Trần Thế Mỹ mà bị một người phụ nhân bình thường như vậy dẫm nát dưới chân, lòng tự trọng của nàng vốn rất cao, trong lòng chịu không nổi phần bực bội này, hơn nữa sau khi Trần Thế Mỹ chết, việc này cũng được coi là tai tiếng hoàng thất, cho nên hoàng đế xa lánh nàng, sau cùng ngay cả mẫu thân nàng cũng lại chán ghét mà vứt bỏ nàng, sống trong buồn bực không vui, nàng trở thành trò cười của toàn bộ Tống Triều, sớm một mạng quy thiên.

Sau khi chết không một ai thông cảm cho nàng, khi nhắc đến nàng rất nhiều người liền lộ ra vẻ khinh thường, dù đã chết cũng phải bị vạn người phỉ nhổ gánh xú danh thiên cổ, trong lòng cô oán hận đến không tưởng được.

Bách Hợp tiếp nhận hết nội dung vở kịch, không khỏi thở dài, hiện tại cô đã là công chúa, tất nhiên có thể cảm nhận được ý nghĩ trong lòng nguyên chủ, kể ra thì nguyên chủ vốn cũng không sai, chỉ là lòng tự trọng quá mức cùng với kiêu ngạo khiến cho nàng không chấp nhận được sự việc bị Trần Thế Mỹ giấu diếm mà thôi, chẳng qua cũng bởi vì từ nhỏ nàng đã phải chịu loại giáo dục này, Bách Hợp cũng có thể hiểu được cái loại tâm tình này của nàng.

Nhất là ở dưới tình huống oan khuất đến mức tố cáo của Tần Hương Liên, nàng ấy chỉ là kiểu người từ nhỏ đã chiếm lợi thế xuất thân cao, không ai nghĩ đến thật ra trong lòng nàng cũng có oan khuất. Hiện tại tâm nguyện của nguyên chủ tổng cộng có ba cái:

Một là phải hướng thế nhân rửa sạch oan khuất bản thân phải chịu, nàng cũng không phải là nữ nhân không biết xấu hổ cướp trượng phu người khác, nếu như Trần Thế Mỹ thật sự có thê thất, nàng cũng không hiếm lạ, công chúa hoàng thất cũng chẳng hề ưu sầu việc lấy chồng, một tên nam nhân hơn ba mươi tuổi, thật ra nàng gả cho Trần Thế Mỹ đã vốn thiệt thòi, hơn nữa cuối cùng còn phải bởi vậy mà bị Tần Hương Liên làm nhục, nàng không cam lòng!

Thứ hai chính là không được suy bại đến kết cục của kiếp trước bị người chế giễu, từ đường đường là kim chi ngọc diệp biến thành cây cỏ đuôi chó, vẫn là cái loại người người đều có thể chế giễu này, lần này phải thay đổi kết cục, nàng là công chúa hoàng thất phải sống đến độ ngẩng đầu ưỡn ngực.

Thứ ba là cái quan trọng nhất, tuy rằng Trần Thế Mỹ đáng đời nhưng hắn không thể cứ bị Bao Chửng chém như vậy, nếu phải dẫm lên thanh danh của Bao Chửng để làm tròn thể diện hoàng thất của nàng, nếu thật sự phải như vậy thì thôi, nhưng nàng không cam lòng, cho dù Trần Thế Mỹ phải chết, cũng nên chết ở dưới tay cái người bị lừa gạt bởi chính hắn, mà không phải bên trong Trát đao của Bao Chửng!

Nhìn như mấy cái điều kiện này cũng không khó lắm, hơn nữa lại có liên quan với Trần Thế Mỹ, chỉ cần giải quyết hai người Trần Thế Mỹ và Tần Hương Liên này, những khó khăn còn lại thì dễ giải quyết rồi, vị công chúa này hiệu Chiêu Minh, nhũ danh gọi Bách Hợp, lúc này Bách Hợp tới vừa đúng lúc, vừa đúng là ngày sinh nhật của Trần Thế Mỹ, cũng là nguyên nhân dựng lên tất cả mọi việc sau này.

Đầu tiên là cha mẹ Trần Thế Mỹ chịu đói mà chết, Tần Hương Liên không có sức một mình nuôi lớn một đôi nam nữ, cho nên dọc đường xin cơm đi lên kinh tìm phu, nàng ta nghe ngóng đến phủ Công Chúa sau đó tiến đến bên ngoài phủ cầu kiến, tiểu quan thủ vệ ban đầu không cho nàng tiến vào, sau đó lại thông báo cho Trần Thế Mỹ, lúc này Trần Thế Mỹ đã biết Tần Hương Liên tới đây, lại sợ hãi, chỉ hắn biết rõ chân tướng sự thật, bởi vậy che giấu thân phận chính xác của Tần Hương Liên, chỉ nói nàng là đồng hương trước kia thôi, Bách Hợp trước kia tin là thật, thật sự không hề truy cứu, nhưng sau đó Tần Hương Liên lại báo cáo thân phận của mình, trong lòng tên canh cửa thông cảm cho nàng ta, lại sợ nàng ta thật sự là nguyên phối (người đang là vợ/chồng) của phò mã, cho nên nghĩ biện pháp thả nàng ta đi, lại làm bộ là bản thân vô lực ngăn cản nàng ở lại.

Hôm nay đúng lúc là ngày sinh là Trần Thế Mỹ, Tần Hương Liên đúng lúc gặp được Tể tướng Vương Diên Linh, cầu hắn hỗ trợ mang nàng vào trong phủ Công Chúa, đàn hát trách mắng Trần Thế Mỹ một chút, cuối cùng khiến cho công chúa bị người chê cười rồi lại lừa gạt nàng.

Công chúa vốn lấy cớ thân thể của chính mình không khoẻ, hơn nữa sau khi Trần Thế Mỹ lại biết Tần Hương Liên đến đây thì trong lòng có quỷ, hắn đã muốn vinh hoa phú quý, rồi lại có ít nhiều nhớ mong đối với đôi nam nữ của mình, bởi vậy lúc này thật sự tâm phiền ý loạn, Bách Hợp một khi sinh bệnh, hắn ngược lại mừng như điên, giả tình giả ý lừa nàng ấy ở trong phòng nghỉ ngơi, không để cho nàng ra mặt, bởi vậy sau đó một đoàn người người phẫn nộ, vỗ tay tán thưởng Tần Hương Liên, Bách Hợp cũng không biết việc này, cuối cùng ngược lại bởi vậy mà trên lưng mang thanh danh đoạt phu, xứng đáng làm thiếp.

Bách Hợp hiện tại nếu đã tiếp nhận trí nhớ của nguyên chủ, thì đầu tiên phải xử lý chính là tên canh cửa kia, cũng không nên trách nàng tâm nhãn nhỏ, chỉ là tên này ăn cơm của bản thân, cầm bổng lộc bản thân cho, cánh tay khửu tay rẽ lại ra bên ngoài, người như tên canh cửa này chẳng hiếm lạ gì, chẳng qua trước kia không thấy hắn cũng không sao, lúc này đã muốn đụng lên trên lưỡi đao, dĩ nhiên trước phải bắt hắn khai đao, ngụm ác khí này nhổ ra rồi hãy nói.

Nghĩ đến đây, Bách Hợp ngồi dậy, lạnh giọng nói: “Hôm nay nghe nói có người xông vào trong phủ, tên nô tài thủ vệ kia hành sự bất lực, còn dùng hắn làm gì? Đánh ba mươi trượng đưa vào trong cung giao cho người bên cạnh mẫu hậu giúp dạy dỗ, dạy hắn lanh lợi hơn mới tốt.” Hiện tại trong lòng Bách Hợp hạ quyết tâm nhất định phải giết gà dọa khỉ, miễn cho sau này thủ vệ ngoài thuận trong chống (trước mặt phục tùng, sau lưng chống lại), chỉ một chút ích lợi đã bán chủ tử đi.

Nàng vừa nói lời này ra khỏi miệng, trong phòng hai cung nữ đang quạt toàn thân run rẩy, khẽ đáp vâng, hai cung nữ ở bên ngoài nghe thấy động tĩnh trong phòng tiến vào đáp lời, lại vội bước nhỏ lên: “Công chúa đã đỡ hơn chưa?”

Cung nhân này nói xong, còn thật cẩn thận dè dặt ngẩng đầu liếc mắt nhìn Bách Hợp, Bách Hợp không để ý tới nàng ta, chỉ hỏi: “Phò mã mời khách ở đâu?”

Phủ Công Chúa vô cùng rộng lớn, vả lại nguyên chủ còn rất được Hoàng đế sủng ái, bởi vậy đình đài lầu các ở phủ Công Chúa mọi thứ đều tinh xảo, nơi có thể mời khách đã chừng ba bốn chỗ, tiểu cung nga kia âm thầm kêu khổ, trước đó phò mã sai người đến đây truyền đạt, căn dặn, nói là nếu thân thể công chúa không khoẻ, thì bảo nàng ở trong phòng nghỉ ngơi, đừng đi ra ngoài để bị nhiễm gió lạnh, dù sao sinh nhật mỗi năm đều có. Nàng hiện tại còn chưa kịp đáp lời, đã thấy Bách Hợp chỉnh trang ổn thỏa, một bộ dạng chuẩn bị ra ngoài.

“Bẩm thưa công chúa, phò mã từng nói. . . . . .” Tiểu cung nga nhút nhát mới vừa mở miệng, Bách Hợp đã nhìn nàng ta, nở nụ cười lạnh: “Ngươi chỉ cần nhớ rõ, phủ này ta vẫn là đương gia quyết định, đây là phủ Công Chúa, chứ không phải phủ Phò Mã.” Bị lời này dọa, tiểu nha đầu toàn thân run rẩy kịch liệt rồi nhận tội đi ra ngoài, Bách Hợp theo như trong trí nhớ mà đối chiếu, xác định đúng vị trí, lúc này mới chỉnh lại xiêm y để người đỡ lên liễn (xe vua) đi đến đó.

Khi đi vào bên trong lầu các, sân khấu kịch nhỏ dưới lầu đã bố trí thỏa đáng, tuồng vào buổi chiều vừa đúng là xướng ở nơi này, hiện giờ Trần Thế Mỹ vẫn chưa tới, đầu tiên Bách Hợp sai người đi vào cung truyền lời, bảo người ngáng chân Vương Duyên Linh, khiến cho hắn hôm nay không thể mang Tần Hương Liên tham dự nữa, lúc này mới dặn người đừng rêu rao, chính mình đi lên lầu trước, để người khác trước ăn uống đầy bụng, đợi cho hoa đăng sáng lên, sau khi một đám khách nhân tiến vào cùng phò mã Trần Thế Mỹ giao hảo, thanh âm khua chiêng gõ trống ‘keng keng đùng đùng’ mới vang lên.

Bách Hợp ngồi ở trên lầu trông xuống, không biết có phải do sắc trời mờ tối còn phía dưới đèn đuốc sáng trưng hay không, cô ngồi ở bên trên không người nhìn thấy, ngược lại phong cảnh phía dưới bị cô nhìn thấy rất rõ ràng, Trần Thế Mỹ vẻ mặt tươi cười ngồi ở trong đám người, mặc một bộ áo bào mãng long, tuy rằng đã là ba mươi có thừa, nhưng nhìn lên cũng vẫn phong độ nhẹ nhàng, hơn nữa lại khổ đọc nhiều năm, trên người luôn có khí chất văn nhân, khó trách sau khi được chọn trúng làm Trạng nguyên đã trực tiếp bị hoàng đế tuyển làm phò mã.

Trên đài đang hát hí khúc, mọi người ở dưới chờ mong, đã thấy một người đàn bà xiêm y cũ nát dẫn theo một đôi nam nữ lên đài, trừng mắt chỉ vào Trần Thế Mỹ:

“Trần Thế Mỹ, vợ cả đến đây, sao ngươi không nhận nhau?” Trần Thế Mỹ ngồi dưới đài suýt phun ra một ngụm nước, lúc này nhìn chằm chằm trên đài, cả người cứ run run.

Bách Hợp đã sớm đoán ra, cho dù Tần Hương Liên không được Vương Duyên Linh tự mình mang đến, nàng ta cũng tuyệt đối có biện pháp có thể thuyết phục tên canh cửa để trà trộn vào trong phủ, hiện giờ xem như, quả thế thật.

Chỉ là trong nội dung vở kịch nàng ta tiến vào phủ phò mã dễ dàng, lúc này nếu muốn giống như trong trí nhớ nguyên chủ tùy tiện ra vào vậy lại khó khăn!

Mỉm cười liếc mắt nhìn Tần Hương Liên, Tần Hương Liên trong nguyên kịch dạng như cực kỳ đáng thương lại nhu nhược bất lực, Tần Hương Liên trong thực tế cũng không phải là loại nữ nhân kia, nàng ta nuôi con cái lớn lên, lại thay nam nhân của mình đọc sách đi thi hiếu thuận cha mẹ chồng, nàng ta nếu nhu thuận, đã sớm bị người khác rỉa đến vụn xương cũng không thấy, nàng ta dám nghĩ dám làm, tính cách mạnh mẽ đanh đá, lúc trước trong nội dung vở kịch khi nhìn thấy công chúa cũng không quỳ xuống, còn cãi lại xưng bản thân làm chính mà công chúa làm thiếp, đồng thời nói luận quốc pháp bản thân nàng ta nên quỳ, nhưng luận gia quy công chúa lại nên quỳ xuống kính nàng ta, nhanh mồm nhanh miệng cực kỳ bản lĩnh, khi đó trong nội dung vở kịch có thể nói công chúa đến mức mất sạch mặt mũi, thì lúc này cũng có bản lĩnh chửi Trần Thế Mỹ đến mức đầu cũng không ngẩng lên được.

“Ngươi lên kinh đi thi, vài năm không tin tức, nghe thấy người ta nói ngươi ở trong kinh tốt hơn, ta tay dắt con cái một đường lên đây, ai ngờ ngươi vậy mà lại là kẻ phụ lòng!” Tần Hương Liên cười mỉa một tiếng, lưng dựng thẳng tắp: “Cám bã chi thê khổ nhận hết, ân tình hoạn nạn tựa biển sâu. Ngươi lên kinh vừa đi đã không tin tức, ta mong ngươi ngày đêm dựa cổng tre. Sao gặp lại không nhận nhau, ngươi quên cũ yêu luyến tân hôn. Ngươi lợi lộc hun lòng quên gốc, nào biết phú quý tựa mây trôi. Lòng ta như dao xoắn lệ khó nhịn, cường đạo ắt là tâm bằng sắt!”

Discussion71 Comments

  1. Ko ngờ lần này làm nv bh lại thu hoạch được nhiều thế nha, có khi nhờ vào cái trái tim thiên sứ mà ở trong phần nv trần thế mỹ này bh ko đến nỗi bị người người ghét bỏ nhỉ?
    Con nhỏ tần hương liên này mà hiền lành phúc hậu gì? Dám đứng trước mặt bao nhiêu người kêu công chúa quỳ xuống kính nàng ta đã đủ để thấy bản lãnh của ả rồi. Chỉ là bây giờ bh đã đến, phong quang của ả chắc cũng chẳng chiếu rọi được nữa rồi

    • Bị chồng lừa gạt phụ tình mà còn hiền lành để thằng chồng nó đạp vào đầu hả b? Đọc truyện thì đọc, bênh nữ 9 thì bênh chứ cũng đừng đến mức ko phân rõ thị phi chứ b.

  2. Hơ khúc cuối đọc cứ như hát hý khúc vậy. Ko hiểu cái chi chi. Nghĩ lại cũng tội cho công chúa và tần hương liên.

  3. Ôi. Ta nói nói là tập truyện trước hay và đặc sắc mà. Nhờ nó mà Bách Hợp thu hoạch được quá trời quá đât. Bình thường Bách Hợp hay tăng cường điểm trí lực kỳ này lại tăng điểm võ lực, không biết trong câu chuyện này có tác dụng gì không.
    Câu chuyện tiếp theo này coi bộ cũng hấp dẫn nè. Vụ án Trần Thế Mỹ với lại Tần Hương Liên. Ác cái là Bách Hợp vào vai công chúa vợ Trần Thế Mỹ,. Không biết kỳ này Bách Hợp sẽ đối phó ra sao. Bao thanh thiên trong câu chuyện này đóng vai trò gì đây.
    Cảm ơn editor

  4. Trời ơi vụ án Trần Thế Mỹ! Công chúa hận cả Bao Chửng luôn. Chẳng lẽ BH cũng phải báo thù Bao Chừng??? Ôi

  5. Ôi mẹ ơi, Tần Hương Liên thật sự là nông phụ chứ, ngày xưa người Hoa ai cũng nói được thành ngữ rồi lời ẩn ý thâm sâu kiểu đó à, nguyên một tràng lời nói hoa mỹ làm chóng mặt lun (@.@) Tần Hương Liên trong này khác với những bản mà ta biết, trước đó chỉ biết bà ấy là người chịu thương chịu khó lại thật thà, bởi vì quá oan ức mà níu kéo vụ án kiện này tới cùng thôi. Qua đây thành người phụ nữ đanh đá rồi, mà ta lại thấy hợp lý mới chết chứ (=.=) Bách Hợp giải quyết thế nào đây, lôi Trần Thế Mỹ ra đâm vào nhát rồi quăng giữa đường, tước công danh là xong nhỉ.
    Thanks

  6. Coi qua trát mỹ án. Thấy tính đi tính lại dangd hận nhất vẫn chỉ có tần hương liên. Phụ nữ tội gì làm khó phụ nữ. Hi vọng bao chửng kp phản diênn

  7. sau khi đọc x đoạn này ta ms để ý đến việc trong trát mĩ án còn 1 công cháu nữa, suy cho cùng có phải chính nàng iu cầu lấy trần thế mỹ đâu, mà là hoàng thượng ban hôn, TTM lừa gạt hoàng thg ms nên sự tình này, nói đúng ra công cháu chỉ là nạn nhân trong cái xh đương thời , nhưng vì nàng là công chúa mà THL là dân đen nên THL ms nhận đc sự đồng cảm của mn mà công cháu phải chịu oan khuất ;77

  8. Ý… lần này Bách Hợp tỷ xuyên vào công chúa trong Trát mỹ án ah… hix… nghe nội dung câu chuyện xong mà nước mắt chảy dài ah ;29 … còn đâu là Tần Hương Liên yếu đuối nhu nhược hiền lành trong truyện Đến phủ khai phong nữa ah ;58 … thui thì trong truyện này tính cách nhân vật Tần Hương Liên làm hơi quá rùi… Bách Hợp tỷ đến làm nhiệm vụ thui nên phải hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ ah… không bít BÁch Hợp tỷ định xử lý Trần Thế Mỹ và Tần Hương Liên như thế nào và làm sao để thanh danh của mình không bị kéo xuống đây… thank nhóm editor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  9. Thôi xong tam quan mình tự dưng có chút sai lệch. Mà tội cho Công chúa bị Tần Thê Mỹ lừa dối chứ có phải cướp chồng của Tần Hương Liên đâu, tự dưng bị người đời chê cười.

  10. ôi ngay xưa xem phim bao chửng mình nhìn nhận theo đúng kiểu tần hương liên đáng thương, tần thế mĩ đáng chết mà công chúa đáng trách, giờ đổi lại như vậy, ta thấy thực ra đúng là vào hoàn cảnh công chúa cũng không hoàn toàn trách nàng được, đó là do tần thế mỹ lừa gạt đấy chư, nàng cũng có cầu ban hôn đâu mà hoang thượng chỉ hôn mà, lần này lại dính cả vào bao chửng nữa, không biết nàng đối phó thế nào đây

  11. Ngày đó coi qua Trát Mỹ Án không biết bao nhiêu lần rồi và chẳng lần nào ưa được công chúa , Trần Thế Mỹ với cả hoàng thất, cứ cảm thấy họ lấy uy quyền ra ức hiếp dân thường như Tần Hương Liên. Trần Thế Mỹ chặt bao nhiêu cái đầu cũng không hết tội, nhẫn tâm giết cha mẹ vợ giết con, độc ác. Còn về Hàn Kì thì có phần kính trọng huynh ấy. Bao Công với khai phong phủ là thần tượng rồi, không lung lay ý nghĩ đó đc.
    Bây giờ cho dù coi lại cũng không thay đổi suy nghĩ đâu, có điều truyện đã miêu tả hoàn toàn khác về các nhân vật, nên đọc truyện thì nghiêng về công chúa. Dù sao cũng ủng hộ BH tỷ, ủng hộ tác giả và các editor <3

    • Mình cũng thế, Bao Công là thần tượng rồi, công chính liêm minh khỏi phải bàn, chẳng qua là truyện lái theo 1 hướng khác thì tốt hay xấu lại thay đổi thôi. Đã bảo tuỳ tác giả miêu tả ntn mà độc giả hướng theo như thế mà. Tốt xấu chẳng có ranh giới rõ ràng, ai là nhân vật chính thì sẽ thành người tốt thôi, chuyện bình thường ;72

  12. Ngàn sai vạn sai cỷng chỉ là TTM lừa gạt khiến hoàng thượng gả công chúa cho thôi chứ công chứa có tội gì mà bị ng đời mắng chửi thế chứ. Mà bao chửng mang danh phá án như thần mà lại ko nhìn rõ bản chất gì mà chỉ biện hộ ng nghèo lại ghét kẻ quyền quý chứ. Đọc nguyên tác truueenj này mà thất vọng a

  13. Hồi trước thần tượng Bao Chửng . Mà giờ đọc truyện lại thông cảm cho công chúa. Vậy mới nói phải nhìn nhiều mặt, nhiều truyện tưởng vậy mà không phải vậy

  14. Tội công chúa quá, bà THL vậy mà thất đức gớm. Mà phần này có vẻ ngắn, ta thấy ở phần mục lục! ;59

  15. Chúc mừng Bh tỷ đã hoàn thành nhiệm vụ một cách xuất sắc. ;22 ;22
    Câu chuyện này ngắn thật đấy. Nhưng có vẻ tiếp tục lại là một thùng máu chó nhỉ.
    THL óc vẻ lại là cái loại giả bộ đáng thương. Mình ghét nhất là cái loại người này. Diễn cho ai xem chứ ;49 ;49 ;49

  16. BH làm nhiệm vụ xong đc nhiều phần thưởng với lợi thế nhỉ,mà đây cũng là lần đầu thấy LDT nói nhiều với BH như vậy. Nhiệm vụ lần này của BH có vẻ cũng đơn giản,vốn dĩ công chúa cũng đâu có lỗi gì,TTT mới là người có tội kìa,thế giới này ngắn chắc BH làm nhiệm vụ này dễ dàng lắm đây.

  17. Hồi trước coi film thì thấy THL tội nghiệp đáng thương, công chúa ác độc còn TTM thì đáng chết. H đọc truyện thấy công chúa cũng khá đáng thương. Nói chung chỉ còn hận nhất TTM ;96

  18. Vụ án Trần Thế Mỹ với lại Tần Hương Liên. Ác cái là Bách Hợp vào vai công chúa vợ Trần Thế Mỹ,. Không biết kỳ này Bách Hợp sẽ đối phó ra sao. Bao thanh thiên trong câu chuyện này đóng vai trò gì đây.

  19. Lần này BH được lợi nhiều quá, làm xong nhiệm vụ được bao nhiêu thứ, thêm cả danh vọng, kĩ năng diễn xuất. Kiểu này khi nào kĩ năng diễn xuất đạt 100 chắc nói dối còn thật hơn cả nói thật mất ;97 . Nhiệm vụ tiếp về vụ án nổi tiếng trong Bao Thanh Thiên, hồi bé có xem phim, ám ảnh đến giờ vụ Tần Hương Liên cắt thịt cho con ăn ;87 . K biết truyện này như nào chứ công chúa trong phim cũng chả phải dạng vừa.

  20. Quả là có cái nhìn mới về tần hương liên!!! Xưa xem phim thấy bà ý cương liệt lắm mà giờ thấy chẳng thích chút nào!! Còn cái ông trần thế mỹ kia thì tra chính hiệu rồi khỏi bàn nhiều

  21. Nhất Xuyên Yên Vũ

    Không ưa được Trần Thế Mỹ. Đã có vợ rồi mà còn dám lừa gạt hoàng thượng để đổi lấy phú quý. Trần Thế Mỹ chặt bao nhiêu cái đầu cũng không hết tội, tàn nhẫn, độc ác. Hàn Kì đúng thật nghĩa hiệp, không ra tay với người vô tội. Bao Công với khai phong phủ chỉ mong không bị liên luỵ. Chỉ mong Bách Hợp ngược chết Trần Thế Mỹ.

  22. Woa.ta nói mà.nhiệm vụ trc Hợp tỷ làm quá tốt nên mới được thưởng nhiều như vậy a.
    Vở kịch này tưởng như đơn giản nhưng theo ta nghĩ thì ca nÀy hơi khó đấy, với cả bà THL này cũng k hiền lành gì cho cam. Hóng tiếp thôi

    Tks tỷ ạk

  23. Nguyễn Chung

    Chung quy đều do Trần Thế Mỹ mà ra thấy sang quên vợ nghèo hèn lừa gạt hoàng đế cùng công chúa hại nàng chịu hết tai tiếng sỉ vả của người đời xã hội xưa toàn bênh vực kẻ yếu ai cũng thấy nàng là công chúa mà có hiểu nỗi khổ của nàng đâu

  24. Bao Công! Bao Công mà cũng viết đc truyện. Haizz. Sau khi xem truyện này nhiều thần tượng trong lòng bị đập vỡ quá. ;59

  25. đọc truyện này xong bao thần tượng trong tôi sụp đổ :v
    lâm bình chi rồi trương vô kị
    ko biết truyện này bao công có bị giày vò ko nữa :v
    tks các editor nhoa

    • bài hát muon muon mau

      Uâuf đợt này là bọi phim kinh điển phá án bao thanh thiên nhờ đây mà viết đc mặt khác khổ sở của nàng công chúa chỉ vì nàng yêu lầm ngưòi thôi mà

  26. Mấy con mụ nhân vật chính trong mỗi phần của truyện đều có cái bệnh không biết kiềm chế mồm miệng nhỉ ? .-.

  27. Ngắn ghê. Báo hiệu lại một thùng máu chó. Ghét THL lúc nào cũng ra vẻ người bị hại. Bao Thanh Thiên là cả một tuổi thơ dữ dội của mình. Có vẻ ông ấy không tốt như mình tưởng tượng

  28. Mình vẫn thấy Tần Hương Liên đáng thương. Trong nguyên tác, cô ấy tuy ko chanh chua như thế này nhưng quả thật cứ có chuyện là khóc lóc nên thấy hơi khó chịu. Nhưng vs nv công chúa trong nguyên tác thì ko biết phải phân minh tnao. Ban đầu c.chúa là ng bị hại, lại bị mn gièm pha thật quá đáng. Nhưng 1 nàng c.chúa giờ đang có thai nếu ko giúp ck mình thì vs mai sau sẽ thành góa phụ à. Thế là cô ấy về sau cũng giúp Trần Thế Mỹ cãi kiện cuối cùng lại bị ng đời phỉ nhổ. Khổ nữ tử cổ đại mấy ai mạnh mẽ và có chính kiến như Bách Hợp mà hòa ly chứ. Hey, đáng thg.

  29. Tg này ngắn nhỉ, v là tập sau bh tỷ giải quyết rẹt rẹt r. Hóng quá đi. Cơ mà tội công chúa thật, đúng là đằng sau 1 vụ án lớn ko thiếu những giai thoại bị lãng quên

  30. SongSong_thienhavosong

    Bách tỷ làm người nổi tiếng xog gtrị thuộc tính tăng vù vù
    H lại tr đồng nhân
    Đọc thấy k hiểu s cổ đại lại có kiểu đàn ông đáng kinh tởm v mà vẫn có đứa yêu đứa giành
    Loại mặt hàng này cho cx k thèm

  31. Qua tới án của Bao đại nhân roài ah.
    Ko lẽ lần này tác giả bôi đen Tần Hương Liên r. Xem phim thì thấy tội chị nữ đóng vai này, sao trong này khác xa hình tượng v ;77

  32. Chap này cũng khá đơn giản với tỷ nhỉ, ko cần phải tranh đấu sống chết, xử lý vài câu là được.
    Lâu lâu nghỉ mệt chứ nhiệm vụ khó khăn quá mà

  33. CÔng chúa tự nhiên ở không cũng dính chưởng =))) lấy chồng mà lấy nhầm chồng rồi cuối cùng nhận danh ác phụ cướp chống -))) Trần Thế mĩ thì miển bản, ham vinh hoa bỏ vợ con, lên kinh thành đến khi vợ tìm lại không dám gặp

  34. Án oan này đúng là oan cho nguyên chủ, cổ đại mà lấy chồng là ba mẹ đặt đâu con ngồi đó, mà đây là Hoàng Thượng tứ hôn thì sao dám k tuân theo, vs xét ra thì lỗi phải do ông HT k điều tra kĩ, tới hồi nguyên chủ bị oan cung k đứng ra ns 1 lời nào. Aizzz

  35. Mỗi một câu chuyện lật lại là một góc nhìn khác, Tần Hương Liên đáng thương thật, cả đời hi sinh cho chồng nhưng công chúa cũng đâu có lỗi gì mà phải chịu mang tiếng như vậy đâu.
    Tất cả là do thằng đàn ông khốn nạn khiến cả 2 ng phụ nữ đều khổ .
    p.s: cảm ơn đội ngũ editor nhiều nhiều nhé.

  36. Kết thúc câu chuyện kia, BH được rất nhiều phần thưỡng xứng đáng cho công sức và cố gắng của mình. Chúc mừng,…

    Câu chuyện Tần Hương Liên, người có lỗi là Trần Thế Mỹ mới đúng. Chỉ là công chúa nghe lời Tần Thế Mỹ và không tin Tần Hương Liên nên luôn bao che cho phò mã mà bị liên lụy thôi.

    Nhưng giờ khác rồi… xem BH ra tay đi. Đôi lúc 1 sự việc khác thì kết cục của nó cũng sẽ khác.

    Cảm ơn team nhiều nhiều.

  37. Yeah, cuối cùng Bh cũng xuyên vô bao công :))))) cơ mà công nhận bh toàn xuyên vô nhân vật phản diện ấy, từ cái NLS tới Dt sư thái, giờ là công chúa ╮( ̄▽ ̄)╭ Nhưng mà nếu ko xuyên vô nv này chắc tui cũng chẳng biết là nv công chúa này cũng ko đểu lắm đâu :))))))

  38. Cem xong thấy công chúa thật đáng thương còn chưa kịp mở miệng minh oan đã bị ghán cho tội danh cướp chôngf haiz

  39. Hình tượng bao thanh thiên trong mình có chút sụp đổ aaaaa ;87 thấy bà vợ của tranaf thế mĩ cũng k vừa

  40. Người đáng hận là Trần Thế Mỹ nhưng công chúa ko biết thì thôi. Biết rồi vẫn ngu muội tin lời cái loại cặn bã đoá
    Thứ 2 Tần Hương Liên cũng không phải dạng hiền lành gì? Đổ hết tội lỗi lên công chúa nói quyền lực ép người. . Đây là người cũng ngu muội như nhau.
    Haizzz sao l.lắm. Đàn ông đê tiện zậy nè

  41. Mình không ngờ tác giả lại đưa cả Bao Công vào đây , không biết cuối củng tjhi2 Bao công sẽ xủ án như thế nào nữa

  42. Sau khi xem qua lại nội dung vở kịch thì thấy đúng là oan ức công chúa. K ai sẽ nghĩ khía cạnh này. Khâm phục tác giả thật

  43. cái vụ này phức tạp nha, có sai vạn sai tất cả là Trần Thế Mĩ, chứ Tần Hương liên cũng k sai cái j cả, cô ý chỉ đòi công đạo cho mình mà thôi, cô ý vì snh tồn vì con cái vì gia đình mà phải mạnh mẽ, chứ cô ý đâu muốn như vậy, mong sao nhiệm vụ đừng quá khắt khe vs Tần Hương Liên

  44. Cẩm Tú Nguyễn

    Trong phần này, thay đổi cả Tần Hương Liên luôn rồi, biến thanh chanh chua và đanh đá. Không biết có thay đổi luôn Bao chuẩn không nữa a

  45. Đúng là tên phò mã sai thật, nhưng đó đâu liên quan j đến công chúa đâu, bà vợ kia ngang nhiên đến phủ công chúa làm loạn khiến công chúa k làm j cũng mang tội, bị ng ng cười chê, trừng phạt cũng phải đúng ng đúng tội chứ

  46. Công chúa cũng đâu có biết là Trần Thế Mĩ đã có thê tử đâu nên không thể trách nàng ấy được. Đầu sỏ của mọi chuyện là tên bội bạc Trần Thế Mĩ, Trần Hương Liên cũng tội nghiệp thật nhưng lại chạy đến phủ công chúa là ó. Người đời cũng thật là họ luôn nói công chúa không biết liêm sỉ cướp chồng của người khác nhưng họ chưa bao giờ đặt mình vào vị trí của cô ấy để xem cô ấy cảm thấy như thế nào. Chờ Bách Hợp thay đổi kết cục của mọi người

  47. Hồi nhỏ có coi bao chửng có nhớ mang máng vụ án này, đúng là thể loại nam tra đáng ghét, vì lợi danh quên người vợ lúc bần hàn, Bách Hợp thay nguyên chủ thì nội dung cũng sẽ thay đổi khác nhìu, mong chờ câu chuyện

  48. Trước đây đã từng xem phim bao thanh thiên về vụ án này, lúc đó ghét tên trần thế mỹ nhưng cũng ghét luôn cả bà công chúa, nghĩ rằng lợi dụng chức quyền ức hiếp dân lành, nhưng sau khi đọc 2 chương đầu cảm thấy tác nói rất đúng, hôn nhân của công chúa vốn là hoàng đế ban cho, tên trần thế mỹ lại nói dối là chưa có vợ con, đến khi sự việc vỡ lở thì công chúa bị đặt vào sự đã rồi, hơn nữa nàng ta là công chúa, được nuôi dưỡng và giáo dục coi trọng hoàng quyền nên nàng ta kiêu ngạo và lòng tự trọng cao là điều dễ hiểu.

  49. Không ưa được Trần Thế Mỹ. Đã có vợ rồi mà còn dám lừa gạt hoàng thượng để đổi lấy phú quý. Công chúa k sai nhưng vẫn phải đau khổ.

  50. Không ưa được Trần Thế M đã có vợ rồi mà còn dám lừa gạt hoàng thượng để đổi lấy phú quý. Công chúa k sai nhưng vẫn phải đau khổ.

  51. Công chúa cũng là người bị hại ai cũng đứng về phe THL chưa ai suy nghĩ cho công chúa may có BH tỷ

  52. Mk thấy bà THL này đúg là pải có tâm cơ chứ k như trog phim nhu nhược đâu nếu nhu nhược thì lm sao mà 1 mk mag 2 đứa con từ quê lên kinh đc nếu nhu nhược sao lại nghĩ mọi cách để vào phủ công chúa để kể tội TTM đc vì vậy trên đời chẳg có ai là nhu nhược cả chỉ là họ k muốn thể hiện ra thôi

  53. hihi. Lý Duyên Tỷ nhìn Bách Hợp đầy ý vị kìa.
    Hết ỷ thiên của Kim dung đến Phan Kim liên giờ lại xuyên vào Bao thanh thiên.
    Vụ án Trần Thế Mỹ qua nổi tiếng rồi, thế nhưng suy cho chung ta không ghét tần hương liên cũng không ghét công chúa, tất cả đều tại tên tra nam Trần Thế Mỹ.

  54. Xử án Trần Thế Mỹ nghe nhắc đến Bao công làm ta nhớ bác Kim Siêu Quần dễ sợ. Mà công chúa này cũng không là gì sai chỉ là số không tốt lấy nhằm chồng không ra gì

  55. Thế giới này có vẻ ngắn nhỉ… đúg là thay đổi góc nhìn mọi thứ như mag màu sắc khác vậy.. thấy Bao đại nhân ko còn ngầu như phim nữa… ^^

  56. Vậy mới nói đều là lỗi của thằng nam quá tra quá cặn bã đã có cái này còn muốn có cả cái kia muốn có tất cả chỉ tội hai người phụ nữ, công chúa nằm ko cũng trúng đạn cònc con mụ TLH ko hổ tên giống bạch liên hoa cũng cặn bã như nhau , cùng là phụ nữ ko biết suy xét chuyện trước mà đã kết tội nhau mà lại còn là kiểu khi quân vạn thượng ko xem công chúa 1 nước ra gì, bó tay.

  57. Vụ này mình ủng hộ này. Sinh ra làm công chúa là trăm tội nghìn lỗi phải tự chịu. Còn mang tiếng ỉ thế hiếp người. Tính ra người ta còn bị hại kìa.

  58. Trong này thấy nv nào cũng tội, THL thì bị chồng phụ bạc, nàng ta phải mạnh mẽ lên để đi hành xác thằng chồng, Nhưng mà Công chúa cũng đâu có tội, bị lừa cũng là công chúa, bị hủy thanh danh cũng là công chúa, trong khi công chúa đâu làm gì sai, tất cả tội lỗi là do thằng kia kìa!!! Thằng chồng cặn bã!!!!
    Cơ mà THL này cũng hơi chanh chua nhỉ, trước mặt bao nhiêu người mà bắt công chúa quỳ xuống thì có hơi gắt!!!

    Thanks editor vs beta nhiều nhiều!!!

  59. Ách. Xuyên vào thế giới bao chuẩn rồi. Nhà mị cũng đang coi bao thamh thiên nè. Trùng hợp vậy. Mà nói thật công chúa không có sai, sai là do tra nam tham vinh hoa phú quý giấu chuyện có vợ rồi. Mà ông hòang thượng ngu nữa. Đường đươngg là vua 1 nước sao không tự đi đều tra đi lại hỏi, ai biết được vì vinh hoa phú quý không mà giấu chuyện gì thì sao. Lúc chém tra nam thì cố sức xa lánh nguyên chủ. Chủ hôn cũng là ông sao lại xa lánh người ta chứ. Có bà mẹ cũng như không có. Trong mắt chỉ có tranh sủng. Đường đường là công chúa cao quý vì cuộc ban hôn của ông vua mà hại nguyên chủ. Để nguyên chủ gánh hết tội danh mà cô không có làm chứ. Đúng là hoàng tộc tình thân nhạt nhẽo

  60. Mình vẫn thấy Tần Hương Liên đáng thương. Công chúa cũng vậy, cô ấy có quyền kêu ngạo vì thân phận cao có gì mà sao được.
    Người sao duy nhất là thằng tra nam phò mã thôi.
    thằng nam quá tra quá cặn bã đã có cái này còn muốn có cả cái kia muốn có tất cả chỉ tội hai người phụ nữ,

  61. Câu chuyện kinh điển: nam nhân vì nam nhân phú quý vứt bỏ người vợ tào khang. Tần Hương Liên cũng là người đáng thương, bị phu quân vứt bỏ phải chăm sóc cha mẹ chồng 2 đứa con thơ. Kẻ đáng bị trừng phạt nhất là Trần Thế Mỹ. Kẻ ham danh lợi, vong ơn bội nghĩa kéo theo cuộc đời 2 nữ nhân vào vũng bùn.

  62. Hay quá à, phục bà tác giả quá. Hùi trước coi cái phim này, thấy thích Bao Thanh thiên lắm. Giờ đọc tới đây thấy hoang mang lun, làm mình thấy Bao thanh thiên cũng k thần thánh như vậy. Giống hệt tập trước của Trương Vô Kỵ í.

  63. Nguyên chủ công chúa này cũng đủ đáng thương, bản thân không thể tự quyết định chung thân đại sự nay còn bị oan uổng như vậy bảo nàng sao có thể không oán, có thể không hận đây.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: