Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q05- Chương 265+266

21

Chương 265: khát vọng

Edit: VietAnh

Beta: Tiểu Tuyền

Nàng được mát xa bởi công phu cao cấp, thủ pháp này vẫn tốt như vậy. Ninh Tiểu Nhàn thật sự quá mệt mỏi, rốt cuộc không chống cự được cơn buồn ngủ kéo đến, yên ổn chìm vào mộng đẹp.

Chỉ chốc lát sau, nàng liền truyền ra tiếng hít thở như có như không. Từ ngày học thành thần thông đến nay, hơn phân nửa giấc ngủ của nàng được thay thế bằng vận công và điều tức, nhưng biện pháp tốt nhất sau khi thần hồn bị tiêu hao kịch liệt là thư thả ngủ một giấc. Vô luận là phàm nhân hay tu sĩ, giấc ngủ là biện pháp khôi phục thần hồn tốt nhất.

Chân Nhất bí quyết vẫn chậm chạp vận hành vững vàng trong cơ thể nàng. Pháp quyết thần kỳ này có thể đồng thời nuôi dưỡng thần hồn của nàng, chỉ là tốc độ chậm một chút. Trường Thiên đem thần lực của mình chuyển đến trong cơ thể nàng, làm cho Chân Nhất bí quyết có tác dụng nhanh hơn.

Hôm nay nàng dung luyện Hóa Thần đan, biểu hiện tốt vượt qua dự liệu của hắn. Hắn vốn tưởng rằng, cho dù có lò đan Cùng Kỳ tương trợ, nàng ít nhất cũng phải thất bại ba bốn lần mới có thể nắm giữ bí quyết trong đó, đâu ngờ nàng hành động một lần đã thành công, không gây ra thất bại chứ? Xem ra ở Vân Hải và sông Huỳnh, nha đầu này có ngộ tính rất tốt, đây chính là thiên phú, ngày hôm nay luyện đan, đã chứng minh sự kiên trì mười phần của nàng, cả hai cái này đúng là phẩm cách quan trọng nhất của tu sĩ tu tiên.

Hắn vẫn một mực không nói cho nàng biết, đối với tu sĩ nhân loại mà nói, luyện chế ra Hóa Thần đan, nếu không phải tu sĩ Luyện Hư kỳ thì không thể nào luyện ra. Tất cả tu sĩ dưới Luyện Hư kỳ, ngay cả ý nghĩ luyện đan dược này cũng không có. Đây mới chính là nguyên nhân thực sự khiến cho Hóa Thần đan trở lên quý giá. Nếu thế nhân biết rõ, nàng lấy độ tuổi chưa tới hai mươi, với tu vi Đại Thành Kỳ tiến hành luyện đan một cách nghịch thiên, chỉ sợ đem nàng xem là yêu nghiệt?

Thành công của nàng phần lớn liên quan đến thần lực của Trường Thiên và đan hỏa đẳng cấp cao, nhưng chính nàng là người khống chế thủ pháp luyện đan, vận dụng Thấy Mầm Biết Cây, nên không thể phủ nhận công lao.

Đáng tiếc trong miệng Trường Thiên, thành công của nàng như là thiên kinh địa nghĩa, vì vậy sau khi luyện thành, nàng chỉ có vui mừng mà không có đắc ý.

Trường Thiên lẳng lặng nhìn nàng, không tự giác mà ôm nàng càng ngày càng chặt, như muốn đem nàng hòa nhập vào trong thân thể. Đối mặt với dung nhan đang ngủ say hắn thấp giọng nói: “Đừng để ý tới bọn hắn.”

Ninh Tiểu Nhàn vô thức mà giãy giãy, Trường  Thiên thoáng buông lỏng nàng ra, vuốt nhẹ mái tóc đen ướt sũng trên vầng trán trắng nõn, khẽ hôn xuống. Một mảng mồ hôi liền nuốt vào trong miệng, dư vị lưu lại thật lâu, hắn lẩm bẩm nói: “ Không thúi đâu.” Dường như Ninh Tiểu Nhàn ở trong mộng nghe thấy, nàng mấp máy môi, thay đổi tư thế, đem mồ hôi cùng tro lò còn sót lại trên người đều cọ lên trên hắc y của hắn.

Cùng Kỳ co lại trong góc nhịn cười. Cố gắng để cho chính mình như không thấy gì. Nếu nó dám đánh vỡ không khí lúc này. Nó  cũng không dám tưởng tượng Thần Quân sẽ trừng phạt nó như thế nào.

Một giấc này, giằng co trọn vẹn hai canh giờ nàng mới tỉnh lại do bị đánh thức.

Giọng nói của Đồ Tẫn truyền đến: “Thần Quân đại nhân, ba nữ đệ tử Triều Vân Tông đến tìm Ninh Tiểu Nhàn. Ba canh giờ trước các nàng đã đến một lần rồi, nhưng bị ta ngăn cản trở về. Lúc đến các nàng đã nói rõ nếu không thấy người sẽ không chịu đi.”

Trước đó vì sợ bị quấy nhiễu, Trường Thiên đã phong bế ma nhãn, không cho tin tức ngoại giới truyền vào, bây giờ nhìn nàng thanh tỉnh mới cho Đồ Tẫn thông báo tình huống bên ngoài.

Bây giờ đã là giờ tuất rồi. Bởi vì muốn xem lễ đại điển được tổ chức vào sáng sớm, đa số tu sĩ đều trở về chỗ của mình vận công tĩnh dưỡng cho ngày mai. Giờ phút này nàng không ở trong lầu, quả là có chút quái dị.

Ninh Tiểu Nhàn mở ra hai mắt sương mù, ngẩn người rất lâu mới đem tin tức trong lời nói của Đồ Tẫn tiêu hóa hoàn toàn.

Những nữ nhân kia vì Quyền Thập Phương đã đánh đến cửa rồi hả?

Hiện tại nàng đang nằm trong ngực Trường Thiên, thoải mái đến nỗi ngay cả đầu ngón tay cũng không muốn động. Đám nữ nhân kia vì cái gì lại đến phiền nàng? Đại khái thần sắc trong mắt nàng vô cùng rõ ràng, Trường Thiên giữ lấy cằm của nàng , đưa đến một nụ hôn triền miên, ôn nhu không thể tả. Chờ thời điểm hắn buông ra, nàng không nhịn được mà muống mở lớn miệng hô hấp.

“Đừng để ý đến họ.” Hắn thấp giọng hỏi nàng: “Hiện tại cảm giác như thế nào?”

Ninh Tiểu Nhàn liếc xéo hắn: “ Vốn chỉ choáng váng đầu, chàng hôn ta xong, ngược lại đã chóng mặt hơn rồi.” đầu nàng có chút to ra rồi, đại khái là di chứng do thần hồn sử dụng quá độ, nhưng mà thân thể cũng đã không đáng ngại, thần lực trong nội đan cũng dồi dào.

Nàng dùng đôi mắt to tròn, hắc bạch phân minh mang theo xấu hổ e sợ mà ôm lấy hắn thì phải trả giá thật nhiều. Trường Thiên nghĩ vậy liền ôm lấy bờ eo thon của nàng, đem giai nhân trong ngực thả lên trên giường Hắc Thạch, cúi người đè lên, đồng thời cũng không quên ném Cùng Kỳ đang trừng to mắt xem cuộc vui vào trong vườn nhỏ.

Lại có tới mấy mặt trời vây quanh nàng. Nhớ tới ánh mắt của Quyền Thập Phương nhìn nàng, nhớ tới Mịch La đối với nàng…, trong nội tâm Trường Thiên nghẹn một ngọn lửa, lúc này liền muốn hung hăng mà khi dễ nàng, hết lần này đến lần khác tiểu nha đầu này một chút cũng không sợ hãi, cười khanh khách hai tiếng, đưa bàn tay mảnh khảnh phủ lên thân thể của hắn. Tiếng cười kia như lông vũ gãi trong lòng của hắn, lập tức đốt lên ngọn lửa, hắn phải mạnh mẽ đè nén nhiệt tình.

Hắn hôn nàng thật sâu, bắt buộc cái lưỡi mềm mại của nàng cùng hắn chơi đùa, trong tay lại không có nhàn rỗi kéo vạt áo trên thân của nàng. “Roẹt” một tiếng xé thành hai nửa, lộ ra ô lân bảo giáp mặc ở bên trong. Trong đầu Ninh Tiểu Nhàn đang hỗn loạn, nghe được tiếng vang liền trợn mắt, nhịn không được kinh hô một tiếng, lại bị hắn lập tức dùng lưỡi ngăn lại một nửa trong cổ họng.

Lần trước hắn xé rách y phục của nàng là thật lâu trước kia rồi.

Ô Lân bảo giáp vốn là da rắn Ba Xà biến thành, chỉ cần một ngón tay của hắn thì cái bảo giáp này liền ngoan ngoãn trượt xuống thân thể của nàng. Ninh Tiểu Nhàn bình thường đem bảo giáp mặc trên người, cho nên lúc này trên người chỉ còn một kiện áo buộc ngực màu đen. Cái này hắn đã thấy nhiều lần rồi, thò tay vuốt vuốt, không thích cảm nhận như vậy, liền tiện tay kéo đứt rồi vứt qua một bên.

Không có buộc ngực bảo hộ, hai con thỏ trắng bé nhỏ anh dũng mà nhảy ra ngoài. Xà nuốt thỏ chẳng lẽ không phải chuyện thường sao? Cho nên hắn không chút nào khách khí mà ngậm lấy một cái, lại duỗi tay đem một cái khác dùng lực vuốt ve, thẳng đến khi nàng ở một bên thở gấp hô đau.

So với lúc trước rời đi thôn Thiển Thủy, đôi ngực này của nàng đầy đặn hơn rất nhiều nha, một tay che không hết rồi, hắn thỏa mãn mà nghĩ đến, thả chậm tốc độ mà liếm làm cho hai điểm trước ngực hồng lên như hoa anh đào, giai nhân dưới thân khó nhịn mà cong người lên, vô ý thức mà đưa nơi đẫy đà vào trong miệng hắn.

Màu nền giường là đá đen nhánh, càng nổi bật lên gương mặt như sen, mày như liễu, làn da như hoa tuyết của nàng.

Bình thường đến một bước này hắn sẽ dừng tay. Nhưng mà hôm nay, thưởng thức nàng có một hương vị nhàn nhạt, còn có một loại mùi thơm khác của cơ thể, trêu chọc dục vọng của hắn, thúc dục hắn tiếp tục.

Hắn nhịn không được liền muốn, nếu hắn ôn nhu một chút chắc nàng không chịu tổn thương quá lớn nhỉ?

Trương Thiên theo da thịt tuyết trắng của nàng, một đường hôn đến bụng dưới bằng phẳng. Nơi này chưa bao giờ bị hắn đối đãi qua như vậy, rất ngứa nhưng cũng rất tê dại, Ninh Tiểu Nhàn kìm lòng không được mà cong người.

“Ngoan, buông lỏng chút ít.” Hắn một bên nhẹ nhàng dụ dỗ, một tay nhẹ nhàng mà tiến vào giữa hai chân của nàng…

Đầu ngón tay của hắn có chút lạnh buốt, khích thích nàng khẽ run rẩy, bỗng dưng trừng lớn mắt.

Nàng cắn môi nói: “ dừng lại!”

Trường Thiên không để ý tới nàng, dò xét quần lót, tại cấm địa của nàng chậm dãi vỗ về chơi đùa.

Dưới thân lập tức tràn đến cảm giác mà nàng chưa bao giờ biết, khoái hoạt mãnh liệt, nàng cảm thấy quanh thân như bị hỏa diễm vây quanh, phần bụng cũng có dòng nước ấm đang muốn chậm dãi chảy xuống.

Cảm giác như vậy thật đáng sợ, nếu không thoát thân , sợ là nàng sẽ muốn như vậy sa vào, cho đến khi không cứu vãn được.

“Dừng lại!”

Ninh Tiểu Nhàn đột nhiên ra tay, tại lồng ngực rộng lớn trước mặt hung ác đẩy một cái. Cái đẩy này dùng đến thần lực, Trường Thiên vội vàng không kịp chuẩn bị, liền bị nàng đẩy ngửa về phía sau.

Nàng vui mừng, liền từ trên giường Hắc Bạch lật mình trở dậy, thân hình chớp động đã đi đến bên ngoài Hóa Yêu Tuyền. Mỗi ngày chăm học khổ luyện, hôm nay cuối cùng cũng đã thấy hiệu quả….. về phương diện trốn chạy mà nói, nàng rất ưu tú.

Rốt cục… an toàn. Nàng run rẩy miễn cưỡng lấy tay khép lại quần áo bị xé rách.

Hắn vẫn đang ngã ngồi trên giường trừng mắt nhìn nàng, tóc đen có chút mất trật tự, trên trán gân xanh nổi lên, hiển nhiên đối với hành vi giữa đường chạy trốn của nàng có chút phẫn nộ. Trong đôi mắt ánh lên ngọn lửa màu vàng, nói cho nàng biết rõ ràng dục vọng của Trường  Thiên đối với nàng nhìn qua vẫn đang khát bách(*)

(*) khát khao, cấp bách

Nàng không khỏi có chút hối hận. Cũng may nàng thanh tỉnh kịp thời, nếu không thì tiểu trư nuôi hai mươi năm sẽ bị hắn ăn xong rồi lau sạch. Aizz, đang yên lành, tại sao nàng lại đi trêu trọc hắn chứ? Hắn rõ ràng đáng sợ như vậy, trước đây sao nàng lại cho rằng hắn là người quân tử, sẽ không chính thức động thủ đối với nàng?

“Chàng…ta…”  nàng mới nói hai chữ liền nghẹn lại, nuốt nước miếng mới có thể nói tiếp, “Chàng thực đáng giận” rồi quay người hướng truyền trống trận trốn nhanh. Thẳng đến khi nàng biến mất tại tầng này, nàng đều cảm nhận được ánh mắt nóng rực dừng lại trên người nàng, đem phần lưng của nàng đốt lên.

Nàng cảm mấy khối ý phục rác rưới miễn cưỡng ngăn trở chính mình, thân thể mềm mại như ẩn như hiện, ngược lại càng thêm cuốn hút. Trường Thiên đem hết toàn lực khắc chế, mới không gọi nàng lại.

Ninh Tiểu Nhàn trở lại nhà gỗ nhỏ ở tầng thứ năm, tay múc nước cũng run rẩy. Nàng đem nhiệt phù hỏa dán lên thùng gỗ lớn, nấu nóng nước suối, mới đem quần áo bị nghiền nát trên người bỏ đi, chậm rãi trượt vào trong thùng gỗ.

“Trường Thiên, không cho phép nhìn” Nàng vốn định nói ra một tiếng này rất có khí thế, nào biết khi mở miệng lại nửa như cầu xin tha thứ nửa như làm nũng.

Hắn không có lên tiếng, xung quanh im ắng.

Nàng đem đầu chôn ở dưới nước, cả thân thể cuộn lại. Gợn nước nhẹ nhàng làm cho nàng nhớ đên sự tiếp xúc của hắn,  hắn hôn môi, ánh mắt của hắn nóng như vậy,  so với nước được nấu nóng, nhiệt độ còn cao hơn. Có lẽ vừa rồi nàng không nên cường ngạnh dừng lại hai người thân mật, nàng có dự cảm, đằng sau đó đang đợi nàng là hưởng thụ cực lạc. ( đoạn này edit mà muốn phun máu….trời ơi anh chị lầm mất gấp đôi thời gian của tôi roài.T.T vậy mà vẫn chưa làm ăn được gì…. =.= )

Nhưng mà trong nội tâm nàng cực kỳ sợ hãi, không hiểu làm như vậy là đúng hay sai. Mỗi lần nàng thấy hắn nhẫn nhịn vất vả, đều cảm thấy không đành lòng, nhưng nếu cứ thế để cho hắn được toại nguyện, nàng lại có bất an mãnh liệt.

Nàng nên làm sao? Trong đầu một mảnh hỗn loạn.

Có lẽ đã qua một phút đồng hồ, Ninh Tiểu Nhàn mới phiền não thở dài, từ trong thùng đứng lên, lau thân thể và tóc, rồi lấy ra một bộ y phục mới mặc vào.

Chương 266: Đảo giữa hồ

Uh, quần áo mình thích nhất đã bị xé rách, xem ra nàng lại có lý do mua quần áo mới cho chính mình nha.

Quá trình ở bên trong, Trường Thiên thật sự là không có nhìn lén. Dáng người nha đầu kia rất tốt, hiện nay tâm thần hắn nhộn nhạo cũng không dám nhìn nhiều hơn.

Nàng vận thuật điều tức, đợi cho sương mù trong mắt cùng  ánh đỏ trên mặt đều rút đi, mới thản nhiên ra khỏi Thần Ma Ngục, nếu không để cho nữ tử khác thấy được, nhất định nghi ngờ nàng vừa rồi làm cái gì nha….. nữ nhân có giác quan thứ sáu linh mẫn đến đáng sợ đấy.

Nữ đệ tử Triều Vân Tông đang ở đại sảnh lầu một chờ nàng.

Ba người đã đến nửa canh giờ rồi. Hiện tại các nàng xem ra, Ninh Tiểu Nhàn đã chạy trốn không thấy bóng dáng,  mà trong lầu này chỉ xuất hiện một nam tử khoảng hai mươi tuổi ngồi trên ghế như khúc gỗ. Bị hỏi hắn cũng chỉ trả lời hờ hững chứ đừng nói châm trà mời khách, một lát sau hắn còn trực tiếp đứng lên rời khỏi, lời chào hỏi cũng không nói, đem ba vị nữ khách bỏ ở chỗ này.

Nói giỡn sao, ngay cả châm trà cho Ninh Tiểu Nhàn, Đồ Tẫn còn không muốn, huống chi là mấy vị nữ tử này?

Một vị nữ đệ tử không nhịn được hỏi: “Tỷ tỷ, nữ tử phàm nhân này thật kiêu ngạo, chúng ta thật muốn chờ đợi thêm sao?”nói xong liền nổi giận đùng đùng.

Nữ tử cầm đầu khẽ lắc đầu: “Sau đại điển ngày mai, các tán tu đều đường ai nấy đi, lúc này không tìm nàng,  về sau cũng chưa chắc rảnh. Liền chờ một hồi nữa, ta càng muốn cẩn thận coi một chút nàng có cái gì tốt lại để cho Quyền sư huynh yêu thích như vậy?” Mặc dù lời nói như thế nhưng mắt đẹp mày ngài của nàng cũng nhíu chặt lại một chỗ, hiển nhiên trong nội tâm cực kỳ bất mãn.

Đây rốt cuộc là tình huống như nào? Tại chỗ đệ tử Triều Vân tông đi qua, không phải là tất cung tất kính, chỉ e không chu toàn sao? Vì sao nữ nhân Ninh Tiểu Nhàn này dám vô lễ như thế, là ỷ vào Quyền sư huynh yêu thích nàng sao?

Các nàng không biết, Ninh Tiểu  Nhàn chỉ là không đem các nàng để ở trong lòng mà thôi. Nàng mới từ trong Thần Ma Ngục đi ra thì đã nghe được một hai câu đối thoại, liền thấy chán ghét. Hồng phấn(*) não tàn của Quyền sư huynh thật nhiều, nếu như trong lòng nàng ngưỡng mộ Quyền Thập Phương, có lẽ còn có thể lần lượt đuổi các nàng từng người một. Nhưng hiện tại, nàng không có hứng thú  cùng các nàng tranh giành tình nhân đoạt tình lang, nàng không muốn cùng đám….nữ tử quấn quýt si mê nhàm chán này.

(*) hồng phấn: ý chỉ những cô gái.

Đêm khuya hương hoa nồng đậm, mấy vị nữ đệ tử ở ngoài cửa, các ngươi cứ ở chỗ này chậm rãi đợi nha. Nàng kéo khóe miệng, lặng lẽ quay người rời đi.

Nàng dùng thuật thu liễm khí tức đã học được mười phần về đến nhà, từ đầu đến đuôi mấy vị dưới lầu cũng không phát hiện chủ nhà xuất hiện một hồi rồi lại biến mất.

Đêm nay, nhất định là các nàng đợi uổng công rồi.

Ninh Tiểu Nhàn chân không chạm đất đi đến sườn núi, lúc này mới xoay người gọi Thất Tử đi ra. Vào lúc này nàng tuyệt đối không muốn quay trở lại Thần Ma Ngục gặp đại yêu nghiệt kia. Mà trong lầu lại có khách hung dữ không mời mà tới.

Haizz. Đêm dài đằng đẵng, không muốn ngủ thì phải làm thế nào cho đây?

Thất Tử rất chân chó mà đề nghị: “ Hạt giống Chín Bông Lúa còn chưa tới  tay, chúng ta đi trộm nhé, ngài thấy thế nào? Mặt khác hôm nay ở bên ngoài du ngoạn đùa nghịch, ta tìm được một hồ nước mặn rất to, bên trong cá vừa nhiều lại vừa ngốc, khục… nữ chủ nhân có cần đi dạo giải sầu không?”

Đúng rồi, đêm qua nàng vội vàng theo dõi Kế Chấn Tông thẳng đên hừng đông. Ngay cả hạt lúa Chín Bông Lúa cũng quên hái trộm. Tối đa một, hai ngày nữa nàng liền rời khỏi nơi này, đêm nay liền phải tiếp tục sự nghiệp chưa thành.

Lập tức chủ tớ hai người lén lén lút lút mà bay đi ruộng ngọc. Nàng liền mặc vào y phục dạ hành, đeo mặt nạ lên, nhẹ tay nhẹ chân đi vào trong ruộng.

Thời khắc phi thường quan trọng này, Trường Thiên tất nhiên muốn lên tiếng chỉ điểm nàng đi vào đại trận hộ điền. Chẳng qua âm thanh của hắn vang lên bên tai, Ninh Tiểu Nhàn liền liên tưởng đến tiếng thở dốc trầm thấp của hắn, lập tức một trận mặt đỏ tim đập, quay trở lại thiếu chút nữa đạp sai bộ pháp dẫn động cấm chế.

“ Tạo sao lại ngốc như thế?”  âm thanh Trường Thiên hốt hoảng.

Còn không phải tại ngươi. Nàng không có gan nói như vậy, đành phải nghẹn khuất trong lòng.

Bản lãnh của nàng so với Kế Chấn tông lớn hơn, ra vào mười cái trận pháp này mặc dù không thuần thục, động tác lại không chậm. Cho nên sau nửa canh giờ, nàng đã thối lui ra khỏi ruộng ngọc, bên trên Tức Nhưỡng cũng gieo xuống tinh quang mới nhất, tốt nhất…. Chín Bông Lúa. Lại nói Thần Ma Ngục là một phần pháp khí của nàng nha? Vì sao nàng đi ra đi vào cũng giống như là đi ăn trộm, tầng dưới chót nàng càng không dám đi vào.

Thất Tử chở nàng đi, bay đi hướng bắc của Quảng Thành cung. Vừa rồi nàng đã vụng trộm đem Chén Nguyện Quang đưa cho Đồ Tẫn để hứng nguyệt hoa rồi, hiện tại đúng là nhẹ nhàng như không có chuyện gì. Đêm nay sắc trời đen tối, toàn bộ đình đài lầu các của Quảng Thành Cung bị đêm tối bao quanh tạo thành một đường cong dữ tợn, không còn cảnh đẹp như ban ngày.

Chim nhỏ nhà nàng nói không sai, hồ nước này quả nhiên rộng lớn, sương mù trên hồ mênh mông, nàng nhìn không thấy cuối cùng. Trong không gian tĩnh lặng, trên mặt hồ cũng không nổi lên sóng gió gì, mặt nước yên lặng an tường. Trong hồ có một đảo nhỏ độc lập, từ chỗ đó xuất hiện ánh lửa lúc sáng lúc tối.

Lúc này là hơn nửa đêm rồi, còn có người ở đảo giữa hồ?

Thất Tử ngạc nhiên nói: “ Lúc xế chiều ta tới đây, chỗ này rất hoang tàn vắng vẻ.”

Ninh Tiểu Nhàn vỗ vỗ cổ của nó: “Đi , đi xem một chút, đây là trong phạm vi Quảng Thành cung, hẳn không có yêu ma quỷ quái nào dám gây sóng gió gì đâu?” Thất Tử trợn mắt, trong lòng tự nhủ, yêu quái bất chính đều bị ngươi dẫm nát dưới chân rồi ngươi còn sợ gì?

Nó an ổn mà hạ xuống một chỗ trên bờ cát. Hạt cát trắng noãn, cho dù ánh trăng đêm nay không rõ, thoạt nhìn đều trắng muốt một mảng, có lẽ ban ngày cảnh trí rất đẹp.

Trên bờ cát quả nhiên đốt một đống lửa nhỏ. Củi lửa bị cháy phát ra tiếng đôm đốp, bên trên bờ cát trắng để lại một quả hồ lô vàng óng.  Thất Tử là một tửu quỷ, giờ phút này ngửi thấy được trên miệng hồ lô còn dính vết rượu, con mắt sáng ngời, khen: “ Thơm quá, rượu ngon!” đưa mỏ dài ra muốn ngậm trong mồm, lại bị Ninh Tiểu Nhàn trở tay tát một cái đẩy ra:  “Quá không có giáo dưỡng, ngươi chính là chim của nhà ta đấy. Không hỏi mà lấy chính là trộm, hiểu không?”

Thất Tử ngạc nhiên nói: “Cái này thì có là cái gì, ngươi mới…” mới vừa rồi bọn hắn tiến vào ruộng ngọc cầm hạt giống Chín Bông Lúa thì không tính là trộm hả?

Ninh Tiểu Nhàn thò tay cương quyết ngăn chặn hai mỏ của nó, không cho nó nói tiếp: “ Tốt, ngươi dám bôi nhọ chủ nhân nhà ngươi sao?”

Lời còn chưa dứt, xa xa đã có người cười nói: “Không hỏi mà lấy chính là trộm, cô bé, lời nói này rất hay.”

Đống lửa tại đây hiển nhiên là có chủ nhân, nàng cũng không kinh hãi, quay đầu nhìn lại, trên mặt hồ có người thản nhiên đi tới.  Áo bào rộng rãi, tay áo bồng bềnh, mũi chân đạp trên mặt nước như giẫm trên đất bằng, thoạt nhìn tư thái rất nhàn nhã thanh thản.

Đợi đến khi đến gần, mới thấy người này tuổi chừng thất tuần, trên đầu, dưới hàm đều là râu trắng,  khuôn mặt tinh khôn hữu thần.

Người tu đạo cũng có thể già như thế sao? Trong nội tâm nàng nói thầm, trên mặt mỉm cười nói: “ Đêm dài đằng đẵng không nơi đi, không mời mà tới, lão nhân gia thứ tội.”

Lão nhân khẽ giật mình, nghe vậy liếc mắt đánh giá nàng. Tuy chỉ liếc nhưng lại sắc bén vô cùng, tựa như thần hồn của nàng cũng không có chỗ nào che giấu, ẩn trốn. Sau đó lão mới cười nói: “ Ngươi cũng không có chỗ để đi sao? Rất tốt, rất tốt, mời ngồi, mời ngồi!” khí thế vừa thu lại, thần quang trong mắt chợt lóe rồi biến mất, lại giống như biến thành ông lão hòa ái nhà bên. Cũng không có chỗ đi? Rất tốt? Nếu không biết rõ lão có thần thông tại thân, Ninh Tiểu Nhàn liền cho rằng lão nhân kia bị tử tôn bất tài nào đuổi ra khỏi nhà đấy. Nàng vừa theo lời ngồi xuống bàn sơn đen, Trường Thiên đột nhiên mở miệng nói: “ Độ Kiếp kỳ đại viên mãn.”

Vậy chính là sắp nghênh đón thiên kiếp rồi, cảnh giới của lão nhân kia không ngờ đã cao như thế rồi hả? Trong nội tâm nàng cả kinh. Cho dù là Quảng Thành cung, cũng không có mấy người là tu sĩ Độ Kiếp kỳ đại viên mãn nha?

Ninh Tiểu Nhàn nhịn không được có chút tâm tư. Dù sao một phút đồng hồ trước đó, nàng còn đến bên trong ruộng người ta trộm cắp hạt giống linh quang, hiện tại quay người gặp được nhân vật chính, không ngại mới là lạ, thế nhưng mà cứ thế rời đi không khỏi có chút quá không lễ phép rồi.

Trong mắt lão nhân nàng là một bộ dáng thoạt nhìn biết vâng lời, còn cho rằng nàng bị cái nhìn của mình khiến cho thấp thỏm không yên, khó có thể bình an, vì vậy cười ha ha nói: “Đừng sợ, ta lại không ăn thịt người. Chỉ là lọ mọ tới nơi này chuẩn bị nếm thử mỹ vị mà thôi.” Nói xong quơ quơ cánh tay, nàng mới phát hiện trong tay lão nhân kia có dây dùng cỏ bện, buộc mấy cái mồi câu mực.

Lúc trước nàng bị người ta làm khiếp sợ, dấu hiệu rõ ràng như vậy lại không bị phát hiện, trong nội tâm nàng không khỏi vụng trộm thầm nghĩ một tiếng hổ thẹn. Cảnh giới kế tiếp của thần thông “Thấy Mầm Biết Cây” là “ không dung vật hỉ, không làm mình bi” xem ra không phải dễ dàng đạt tới.

Có lẽ trên thân lão nhân có khí tức ôn hòa, nên Thất Tử không sợ lão, chỉ trừng lớn mắt nhìn bầu rượu hồ lô. Nó nhìn một cách chuyên chú, Ninh Tiểu Nhàn muốn ôm trán mà mất mặt xấu hổ. Lão nhân gia quan sát Thất Tử, ngạc nhiên nói: “ Trọng minh điểu còn có màu trắng sao? Lần đầu tiên ta nhìn thấy đấy. Ngươi lại muốn thử rượu Cửu Thiên lao này sao?

Thất Tử tranh thủ thời gian nhẹ gật đầu. Lão nhân từ trong lòng móc ra một vật nhỏ như chiếc chén màu xanh ngọc được điêu khắc, vừa để xuống mặt đất nó liền đón gió biến thành bát nước lớn, xem ra cũng không phải vật phàm.  Lão rút nút hồ lô ra, đem quỳnh tương trong suốt đổ vào bên trong chén lớn, sau đó đưa cho Thất Tử. Lão khẽ đảo như vậy, Ninh Tiểu Nhàn cũng thấy mùi rượu xông vào mũi, không biết sao lại thầm nghĩ:

“ Rượu ngon như vậy, nếu đại trợ thủ, con sâu rượu Đạm Đài ở đây thì bộ dáng thèm rượu cũng không đẹp mắt hơn Thất Tử là bao nhiêu?”

Nghe lão nhân nói: “Cô bé, ngươi có muốn nếm thử không? Đây là dùng Chín Bông Lúa ủ ra rượu ngon, đã có 300 năm, bình thường không dễ có mà uống!”

Nàng không thích rượu, đành phải nói lời nhẹ nhàng xin miễn. Có thể uống bách niên hảo tửu do Chín Bông Lúa ủ ra, nàng liền tiến thêm một bước xác nhận thân phận của lão nhân này.  Thất Tử ở bên cạnh lại uống đến không biết sống chết. Xem ra cái chén này cũng là một kiện bảo bối, theo cách Thất Tử nuốt chửng như thế, mà tửu thủy trước sau vẫn tràn đầy.

Chuyện kế tiếp lại có chút buồn cười. Lão nhân đem hồ lô để một bên, bắt đầu thu lại mồi câu mực đến trong tay. Thế nhưng thủ pháp của lão không được lưu loát, dùng thân phận tôn sư của lão, có lẽ không biết bao nhiêu năm không có tự mình tìm kiếm cái ăn rồi, huống chi tại địa phương nước cạn, thật sự là không có nhiều công cụ hữu dụng.

Hết lần này đến lần khác trù nghệ trong thiên hạ này, ngay cả tiên pháp cũng không thể sử dụng đến.  Chỉ sợ ngay cả dùng khả năng của Trường Thiên, muốn hắn làm ra món ngon như Ninh Tiểu Nhàn làm cũng không thể làm được. Một chút không cẩn thận lão nhân liền đem mồi câu trong bụng mực kéo ra, vớt vát một chút mới không quá khó nhìn.

Nàng cố nín cười, đưa tay nói: “Ngài cho chim nhà ta uống rượu ngon như vậy, thật đúng là không gì có thể báo đáp, nhưng cái này vẫn nên để vãn bối làm cho?”  Cứ để cho lão theo tốc độ này mà thu hoạch, trước hừng đông miệng chỉ có mồi câu mực để ăn, đoán chừng cũng chỉ toàn mùi tanh.

 

 

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion21 Comments

  1. Suýt nữa thì TT ca lau súng cướp cò rồi, Nhàn tỷ lần này trâm lửa to quá, may mà trốn kịp không thì lại mệt…haha…
    Cứ tưởng có thịt thì ra lại hụt…tiếc quá…
    Nhàn tỷ vẫn không quên đi trộm Chín Bông lúa, quả nhiên không phải vì sắc quên nhiệm vụ.
    Nhàn tỷ thật có duyên, gặp được nhân vật chính chuẩn bị nhận thiên kiếp của Quảng Thành Cung rồi. Chương sau thể nào mả chẳng có phần nói về món ăn quen thuộc làm thèm nhỏ dãi rồi…chẹp chẹp…may mà không phải chương này không thì ngang tra tấn tinh thần, đang đói…haiz..
    Thanks các nàng đã edit.

  2. Tiếc thật. Xíu nữa TT đc mặn rồi. Lâu rồi NTN mới trổ tài nấu nướng nhỉ. Ko biết có chuyện j xảy ra ko nhỉ

  3. Hic. Chỉ một chút xíu nữa là đã có một bữa tiệc mặn xôi thịt. Nhưng không hiểu tại sao Ninh Tiểu Nhàn lại hoảng sợ mà dừng lại. Kỳ này Trường thiên đau lòng lắm đây. Nhưng ta nghĩ linh tính của Ninh Tiểu Nhàn chắc là đúng á. Thường trực giác của nàng giúp nàng thoát hiểm mấy lần mà.
    Ông lão ban đêm câu cá này là ai mà lại có tu vi cao như vậy, độ kiếp kỳ đại viên mãn luôn. Ta nghĩ ông lão có liên quan đến Quảng Hành cung, nếu không cũng không có thể ủ rượu từ Chín bông lúa rồi.
    Mong chương sau. Cảm ơn các nàng

  4. Ôi zời, cứ tưởng lần này mỡ đến miệng mèo thật rồi chứ, ai dè đâu vẫn để cho chị trốn thoát, haha.
    Cái ông lão câu mực này chắc là người mừng họ đúng ko nhỉ? Có thể lấy rượu chín bông lúa 300 năm ra cho chim uống mà ko thấy xót ruột như vậy hẳn phải là nhân vật tai to mặt lớn nha :))
    Khổ thân mấy em hồng nhan não tàn của bé quyền, có khi đứng cả đêm để chờ ntn rồi ấy chứ

  5. Trần Thanh Hằng

    Haizz..thấy tội tội Trường Thiên ca thế nào ý..:-|..đã đến nước đấy rồi còn phải nhịn..:-<..ko hiểu là nên thông cảm cho mợ Nhàn hay cho Trường Thiên ca nữa ahhh..:-(.
    Anw, mợ Nhàn lại gặp quý nhân roài nè..ko biết lại có cái lộc gì từ trên trời rơi xuống nữa ko ta????
    PS: khổ thân QTP quá luôn, đã chưa chiếm được tình cảm của mỹ nhân đã bị kiểu phiền hà như thế này thì mỹ nhân nào chịu theo ca đây..:-(..đúng là hoa đào thúi mà

  6. Ninh Tiểu Nhàn mệt mỏi quá độ, Trường Thiên mát xa cho nàng nhẹ nhàng đi vào giấc ngủ. Trường Thiên hôn nhẹ và than là đâu có thúi đâu. hihi
    Ninh Tiểu Nhàn là yêu nghiệt mà, tu vi mới Đại Thành Kỳ mà luyện thành Hóa Thần Đan ngay từ lần đầu tiên luyện. Nàng vừa có thiên phú vừa có tính kiên trì trên con đường tu tiên này sẽ phát triểu tốt cho mà xem.
    Lúc tỉnh dậy Trường Thiên hôn ôn nhu, sau đó nghĩ tới ánh mắt Quyền Thập Phương nhìn nàng, hành động của Mịch La đối với nàng, lòng như có ngọn lửa, sau đó hôn mãnh liệt hơn, Ninh Tiểu Nhàn còn đổ thêm dầu vào lửa nữa chứ ta cứ tưởng là lần này lửa cháy hừng hực có thịt để ăn rùi, mà rút cuộc Ninh Tiểu Nhàn đẩy ra dừng lại đúng lúc. Sau đó nàng còn hơi tiếc nữa chứ.
    Nàng đã trộm được hạt giống Chín Bông Lúa rồi, lúc này Tức Nhưỡng tha hồ trồng trọt rồi.
    Những sư muội của Quyền Thập Phương muốn tìm nàng thị uy, hừm… nghĩ nàng là ai vậy?
    Lần này đến đảo nhỏ gặp được Lão Nhân kỳ bí tu vi Độ Kiếp Kỳ đại viên mãn nữa chứ, ta nghĩ đây chắc là Trưởng Môn hiện tại của Quảng Thành Cung. Lần này Lão Nhân này có lộc ăn rồi.
    Ngóng chương sau quá

    Cảm ơn các bạn đã edit truyện này nha. Mong truyện ra đều, mỗi ngày 2 chương ta đọc cho đã thèm, truyện hay quá

  7. Sau bao nhiêu ngày tháng chờ mong tưởng được bữa xôi thịt ai dè mừng hụt. Lần này gặp được cao nhân chắc sẽ giúp ích rất nhiều cho Tiểu Nhàn ở Quảng Thành Cung này

  8. Cuối cùng cũng trộm được chín bông lúa thành công ah ^^… khổ thân Nhàn tỷ quá ah… vì tránh Trường Thiên mà phải đi rón ra rón rén như kẻ trộm vậy trong khi mình là chủ nhân của thần ma ngục ah ^^… Trường Thiên ca cũng làm quá ah… doạ tỷ sợ đến mức phải như vậy kìa ^^… lão nhân bên hồ này tu vi cao ghê nhỉ… ta nghĩ lão nhân này là chủ nhân của Quảng Thành Cung nha ^^… lần này Nhàn tỷ lại tiếp tục trổ tài nấu nướng rùi ^^… lão nhân này thế nào cũng thích cho mà xem ^^… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^… truyện hay lắm ah ^^…

  9. Cứ nghĩ là có thịt rồi chứ :))) ai dè bị chụp hụt ,Trường Thiên mà bị vài lần như vậy chắc nhịn tới hỏng luôn cuối cùng thì hạt giống Chín Bông Lúa cũng đã tới tay.
    Ông lão này sắp có lộc ăn rồi,hóng chương sau ^^

  10. hiiiiiiiiiiiiiii !!! Trường Thiên ghen ghê gớm thật đấy. Hắn nghĩ : “Lại có tới mấy mặt trời vây quanh nàng. Nhớ tới ánh mắt của Quyền Thập Phương nhìn nàng, nhớ tới Mịch La đối với nàng…, trong nội tâm Trường Thiên nghẹn một ngọn lửa”…Lửa bùng cháy và chút nữa thiếu đốt Ninh Tiểu Nhàn thành tro luôn á…
    Nhưng mà chắc chắn Trường Thiên không dám đi xa quá thế đâu. Vì mình nghĩ thân thể Tiểu Nhàn và Trường Thiên vẫn còn nhiều khác biệt. Trường Thiên trở thành thân kim cương…còn Tiểu Nhàn mới bước vào hóa hình kỳ…coi như yêu quái chuẩn bị lên tuổi thiếu niên, còn quá yếu ớt so với Tiểu Nhàn. Vì thế Trường Thiên sẽ còn ôm 1 bụng lửa dài dài.
    Người Trọng Minh Điểu và Tiểu Nhàn gặp lần này chắc chắn là người giữ vị trí cao nhất của Quảng Thành Cung rồi…Ông lão này chắc chắn sẽ rất quý mến Tiểu Nhàn vì nàng làm đồ ăn ngon đây…

  11. Thật là, Trường Thiên tiên hạ thủ vi cường nhưng không thành…hắc hắc…bình dấm chua đổ đầy trời…Tiểu Nhàn chắc không vô Thần Ma ngục trong thời gian này quá! Tiểu Nhàn lại gặp cơ duyên xảo hợp gì nữa đây! Mong chờ chương kế tiếp! Thanks đã edit!

  12. mà muống mở lớn ————–> muốn
    Ô Lân / ô lân
    Trường Thiên / Trương Thiên
    khích thích nàng khẽ ————> kích
    chậm dãi vỗ về ——————> rãi
    khối ý phục rác rưới ————> y … rách
    nhiệt hỏa phù / nhiệt phù hỏa
    nhớ đên sự tiếp xúc ————-> đến
    Triều Vân Tông / Triều Vân tông
    thẳng đên hừng đông ———–> đến
    Trọng Minh Điểu / Trọng minh điểu
    ===============================================
    Chèn … tưởng có thịt (T^T) nhưng mà cũng coi như tiến 1 bước rồi, từ hôn hít đến rờ mó cũng là 1 bước xa nhe, ko sợ lần sau TT dụ dỗ 1 chút là TN vô tròng ngay :)))))
    Nghe TT nói lần này thực sự ko dám nhìn TN tắm :))))))) vậy chính là mấy lần trước đều nhìn hết rồi, ahahaha!!!! Ko biết mấy lần trước TT nhẫn nhịn vì điều gì, mà giờ lại muốn làm tới luôn, chắc ko phải bị QTP kích thích đấy chứ!!
    Lại có kỳ duyên rồi, lão nhân bí ẩn, hạt giống linh quang ngta quý giá như vậy mà đem ủ rượu, đã vậy còn ủ 300 năm, đủ thấy ko chưởng môn thì cũng đại trưởng lão rồi~

  13. Nguyễn Phương

    Chương này vừa xem vừa che mắt :))) có lẽ trong lòng NTN chưa thật sự tin tưởng TT lắm nên mới không cho, bởi vì TT sau khi thoát ra thì lại tung hoành thiên hạ, tâm lý nàng sợ TT sẽ không thèm dòm ngó đến mình nữa nên mới như vậy.. Haiz chặng đường xôu thịt còn dài dài haha, lão nhân gia này chắc là nhân vật đặc biệt của QTC hoặc là sư phụ Bạch Kình của QTP đây mà.
    Cảm ơn các nàng đã edit ❤

  14. móa…… tưởng có thịt ăn chứ . k biết a TT phải nhịn đến khi nào nữa nhỉ.ma chi NTN đi đâu cũng gặp dược quý nhân nhỉ

  15. móa…… tưởng có thịt ăn chứ . k biết a TT phải nhịn đến khi nào nữa nhỉ.ma chi NTN đi đâu cũng gặp dược quý nhân nhỉ
    ;89

  16. Mém chút nữa là có một đống thịt ăn rồi, dù sao có tí thịt vụn cũng còn hơn không có. Chỉ tội cho Trường thần thú lần nào cũng bị Tiểu Nhàn tỉnh hồn mà chạy trốn trước bước cuối cùng.
    Quả nhiên là chủ nào chim nấy, Thất Tử cũng lưu mang giống y chang Tiểu Nhàn, còn đề nghị người ta đi làm tặc rất là quang minh chính đại cơ.
    Mấy cái phiền phức hay dây vào Tiểu Nhàn nhưng mà được cái xảo ngộ của bản cũng gặp toàn nhân vật lớn thôi.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close