Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q05- Chương 261+262

16

Chương 261: Kiến Vi Tri

Edit: VietAnh

Beta: Tiểu Tuyền

Đại điển lần này, Quảng Thành cung an bài hắn ở cùng hai môn phái khác trên một ngọn núi, hắn cự tuyệt,  tự mình đến ngọn núi có đầy  tán tu và yêu quái.

Trước khi Cô Ngọc Minh gặp gỡ sư phụ hờ của mình, có do theo chân trưởng bối trong tộc đi làm ăn. Qua nhiều năm hắn cũng có đường buôn bán của chính mình. Sau này hắn tu tiên, hắn liền chôn mọi chuyện cũ ở đáy lòng, giờ phút này cùng Ninh Tiểu Nhàn thảo luận hăng hái bưng bừng, chợt cảm thấy cô nương trước mắt này càng thêm thân thiết thuận mắt rất nhiều, không nhịn được liền thao thao bất tuyệt. Chúng tu sĩ ở phía sau chẳng bao giờ thấy hắn nói nhiều như vậy, đều ngạc nhiên trợn mắt nhìn bọn hắn.

Ninh Tiểu Nhàn nói với hắn chuyện mình đi lại thiên nhai, vấn đề quản lý sản nghiệp trên danh nghĩa rất bất tiện. Cô Ngọc Minh cười nói: “Chuyện này nào có khó khăn gì? Ta cũng giống ngươi quanh năm du tẩu chung quanh, ở lại một nơi ít khi vượt qua mười ngày, các ngân hàng tư nhân, tiệm vải, thương hành trong tay, vẫn hoạt động bình thường như cũ.”

Hắn đưa ra phương pháp thật ra thì cũng rất đơn giản, chính là chỉ định một người đặc biệt đi xử lý sản nghiệp trong tay hắn. Sau đó người này vận hành như thế nào, cùng người phía dưới bàn giao, trách phạt như thế nào, vậy thì không cần Cô Ngọc Minh tự mình quan tâm.Chính là tương tự giống như nghề nghiệp người quản lý.

Trên thực tế, đây cũng là phương pháp rất nhiều người tu tiên lựa chọn, dù sao bước vào tu tiên, rất nhiều người đều không nguyện ý mang thêm những việc vặt Hồng Trần để loạn tâm nhưng lại muốn huởng thụ phàm trần cung phụng.

Cô Ngọc Minh thấy nàng cúi đầu trầm tư, liền có chút suy nghĩ, cho nên khắng khái nói: “ Thủ hạ của ta không ít nhân tài như vậy, nếu Ninh cô nương không chê, ta đưa cho ngươi mấy người nô tài chuyên xử lý công việc, để cho ngươi lựa chọn, như thế nào?” mặc dù màu lông của Thất Tử hiếm có , nhưng hắn sớm nhận ra Ninh Tiểu Nhàn cưỡi chính là Trọng Minh điểu. Hôm nay, tại thời điểm đi tới lầu nhỏ phía sau núi, vừa lúc lại thấy Lý Kiến Minh từ trong lầu đi ra ngoài, sắc mặt đầy vui mừng. Hắn nhận biết đây là phó chủ sự của Đa Bảo Các,  liền biết được cô nương số tuổi tuy nhỏ nhưng cũng không thể khinh thường, liền nổi lên ý muốn kết giao.

Về phần quản gia, nô tài,  cái loại này trong tộc hắn rất đông đúc, đưa ra mười mấy, mấy trăm người cũng không ngại gì? Thế đạo này, tặng cả gia đình làm nô tài cũng là trào lưu, chỉ cần có thể kết giao quý nhân, một chút nhỏ bé này, rất nhiều người không để ý.

Ninh Tiểu Nhàn khẽ mỉm cười, lắc đầu nói: “Ý tốt của Cô đạo hữu ta biết, trải qua ngươi nói như thế, trong lòng ta cũng có chọn được một người thích hợp. Ta điều hắn đến thử xem. Nếu không được, đến lúc đó Cô đạo hữu lại ra tay giúp đỡ cũng không muộn.” dù sao trong xương của nàng vẫn còn là một người hiện đại, không có thói quen đem người thành hàng hóa để mua bán, biếu tặng…

Hơn nữa nàng đúng là có người hợp ý dể chọn rồi, người này chính là Tề Thanh Tuyền. Tề Bàn Tử!

Tề Bàn Tử một lòng một dạ nghĩ muốn ôm bắp đùi của Ninh tiên cô. Vì thế, còn lập huyết thệ, độ trung tâm hẳn là không có vấn đề. Hắn là người biết xem xét thời thế lại là người biết tiến thối, ánh mắt thủ đoạn cũng không tệ. Hơn nữa Tề gia ở thành Ô Đà vừa đúng chỗ mấy sản nghiệp trung ương dưới tay nàng, thành chủ thành Ô Đà lấy được chỗ tốt ở nàng, thì dù như thế nào cũng đối với Tề gia có giúp đỡ.

Trong lúc đang suy nghĩ, thảm phi hành đã đến đích. Ở trong rừng rậm xanh tươi rì rì, chợt hiện ra một hố sâu tròn to, vách tường xung quanh hố cao chót vót và đóng kín, giống như một cái giếng tự nhiên, chẳng qua là miệng giếng này, sợ rằng chiều rộng phải đến hai trăm trượng. Hố to vừa vặn cắt đứt một dòng suối nhỏ, bởi vậy dòng suối chậm chạp theo nham bích chảy xuống dưới. Phần dưới của giếng đen nhánh, sâu không thấy đáy, chỉ có giữa trưa ánh mặt trời  mùa hạ ẩn hiện ba quang, lộ ra dưới đáy là nước chậm rãi chảy xuôi.

Quảng Thành cung đem nơi này xưng là: Long vạc, đại khái ý là giống cái vạc lớn.

Nàng cũng là lần đầu thấy loại hình này, thật ra theo lời người Hoa Hạ thì đây chính là “ Hố trời”, chỉ có điều hôm nay nhìn cái giếng từ ngoài vào, tuy hoa văn nham bích tinh mịn chặt chẽ, nước suối trong suốt thẳng tắp. Nhất phái nhẹ nhàng “thâm sơn  điểu minh giản”, cũng không có gì là kỳ lạ.

Đom đóm sông ở đâu rồi hả?

Cô Ngọc Minh thấy vẻ mặt lão luyện của nàng đã rút đi, đổi lại vẻ mặt tò mò, rốt cục nhớ tới nàng chẳng qua là tiểu cô nương không đến hai mươi tuổi, vì vật ha ha cười một tiếng, cưỡi thảm trượt vào trong Long vạc.

Thủ đoạn tiên gia như vậy là người phàm không có. Bây giờ xung quanh hố nham bích ẩm ướt trơn trượt, phàm nhân không có cách tiến vào.Vì vậy mĩ cảnh dưới đáy cũng chỉ có người tu tiên mới được thưởng thức.

Sau khi thảm bay vào động, quả nhiên nghe được tiếng nước chảy ào ào,  đầm nước đáy động tuy sâu, nhưng nước vẫn chậm chạp chạy. Mặc dù khắp mọi nơi đều đen nhánh một mảnh, nhưng những người trên thảm là ai chứ? Trong đêm có thể nhìn rõ mọi vật, chẳng qua cũng chỉ là tài mọn, vì vậy cũng không có người lên tiếng.  Rõ ràng bên ngoài là ánh mặt trời sáng rực rỡ , mọi người lại có thể từ từ nhận thức bóng tối tĩnh lặng.

Lại bay khoản thời gian uống cạn một chun trà, Cô Ngọc Minh ngự thảm thuận theo dòng nước, vòng qua sau một ngọn cự nham, Ninh Tiểu Nhàn cuối cùng nhìn thấy một trong những cảnh tượng đẹp nhất trong cuộc đời này.

Nàng thấy ánh sáng chói lọi đến mức tận cùng của ngôi sao.

Trước mắt là một hồ nước, tô điểm trên màu u lam là những ánh sáng óng ánh. Những điểm sáng này rung động, lóe lên vô cùng dày đặc, so sánh với bầu trời đầy sao thì càng thêm thanh tịnh và đẹp đẽ. Vô số chấm nhỏ màu xanh tụ tập thành một màn sáng cực lớn. Xuyên qua làn nước trong suốt, đem đáy đầm chiếu sáng.

Giống như thần tiên thủ bút, đem dải ngân hà cô đọng, rót vào trong cái đầm nước nho nhỏ này, để mọi người thấy mỹ cảnh độc nhất vô nhị tại nơi này.

Ở Hoa Hạ, nàng có nghe nói qua một vài thắng cảnh nghỉ mát có ánh sáng xanh ở bãi biển, nghe nói đây là do sinh vật phù du sáng lên tạo thành, nhưng đáng tiếc nàng không có tiền đi nhìn cảnh tượng đó. Không nghĩ tới ở dị giới, nàng lại có may mắn chính mắt nhìn thấy.

Thảm bay chậm rãi đáp xuống bờ đầm. Ninh Tiểu Nhàn đưa tay vốc đầy nước hồ, ánh nước màu lam chiếu sáng cả lòng bàn tay của nàng. Đứng ở tảng đá trên bờ đầm nhìn xuống, mới thấy đáy đầm rất sáng, được u quang chiếu lên một mảng trong suốt, lại không có bùn, không có cát, thậm chí cũng không có những viên đá. Nhưng ngưng thần nhìn kỹ lại, lẳng lặng nằm dưới đáy nước, là từng đám thủy tinh long lanh ánh sáng.

Đây hẳn là quặng mỏ thủy tinh được tạo thành từ trăm ngàn vạn năm trước. Tùy tiện cầm một khối thủy tinh này đưa vào nhân gian, cũng có thể đổi lại tiền bạc giàu có cho một nhà người phàm bốn miệng ăn trong hai mươi năm. Nhưng ở nơi này, bọn chúng chỉ lẳng lặng nằm dưới đáy nước, hợp thành một hình ảnh tuyệt đẹp mà thôi.

“Ở đây, thật đẹp” Nàng vô thức mà nỉ non.

“Chớ vội, còn có cảnh đẹp hơn” Cô Ngọc Minh cười dài một tiếng, duỗi tay gọi gió mát đến, một trận gió nhẹ nhàng thổi qua nham bích.

Trên đỉnh nham bích, chợt sáng lên vô số ánh sao. Nhưng khác hẳn đầm nước, trên đầu ánh sáng màu xanh lá, ngàn vạn đóm đóm bị cơn gió nhẹ quấy nhiễu, từ trong khe đá vỗ cánh bay ra, giống như bầu trời đêm trong sáng lóe lên ánh sao. Chỉ có điều sao này biết bay múa, có thể đụng chạm.

Tình cảnh này , quả thật là phảng phất như trong mộng. Kỳ quan tự nhiên, dùng tất cả ngôn ngữ để miêu tả, cũng là quá cứng nhắc , không có sức sống.

“Nơi này thật đẹp” Nàng lặng lẽ nói, giọng nói thấp đến mức ngay cả Cô Ngọc Minh bên cạnh cũng không nghe rõ, “Trường Thiên, chàng nhìn thấy được không, chàng thích không?”

“ Giống như ở nhân gian sao?” hắn cũng bị cảnh đẹp này đả động, giọng điệu than thở nói “Sau khi ra khỏi Thần Ma Ngục, nơi thứ hai ta dẫn nàng đến cũng đẹp như thế này, được không?”

Nàng mỉm cười truyền âm nói: “Được, nhưng địa phương thứ nhất là chỗ nào?”

“Đến lúc đấy nàng tất nhiên sẽ biết. Ừ, chỗ đó ….cũng rất đẹp”

“Quý nhân hay quên chuyện, đến lúc đó chàng phải nhớ cho thật kỹ.” nói xong lời này nàng nhắm mắt tĩnh tâm, thần thức mở rộng ra, dung nhập vào nước hồ, dung nhập vào nham bích, dung nhập vào bầy đom đóm…..

Trong mắt người khác, cô nương này nhắm mắt suy tư, giống như quên hết thảy mọi người đứng bên cạnh , quên mất chính mình.

Nàng rất chính xác có thể ‘xem’ tất cả, nhưng lại không phải dùng cặp mắt của chính mình để nhìn. Khi khai mở ra thần thức của chính mình, tựa hồ chỗ nào cũng biết, không chỗ không nhìn thấy.

Nàng có thể thấy mỗi một quỹ tích bay của con đom đóm, có thể thấy nước chảy róc rách mỗi giọt kéo thành một đười vân nhỏ. Có thể đếm rõ ràng từng góc cạnh của đám thủy tinh, có thể thấy hình dáng của mỗi con sinh vật phù du đang vặn vẹo thân thể tạo thành ánh sáng trên sông.

Vào giờ khắc này, nàng nhìn thấy một bức họa cực kỳ nhỏ bé, rất tinh tế tỉ mỉ, cũng là bộ phận quan trọng nhất—- sinh mệnh

Chính là hàng tỉ vạn sinh mệnh, tạo thành cảnh trí đẹp nhất dưới gầm trời này. Nếu như dùng mắt thường của những người phàm không thể thấy những vật nhỏ, thì những thứ nhỏ bé ở dưới nước sông này chẳng qua cũng chỉ là một bộ phận dưới mạch nước ngầm trong bóng tối mà thôi, bình thường không có gì lạ và cũng chẳng có tiếng tăm gì.

Nàng cảm nhận được cảm xúc của những sinh mệnh nhỏ này. Vô luận là đom đóm trên không trung, hay là sinh vật huỳnh quang thật nhỏ trong nước. Thần thức của nàng nhẹ nhàng vuốt ve mỗi một con sinh linh, cảm nhận được bọn chúng yên ổn, bọn chúng vui sướng, bọn chúng kinh nghi, cùng với bọn chúng ngưng tụ ở chung một chỗ, nhỏ bé nhưng có sinh mệnh to lớn.

Cho dù nhỏ bé, cũng muốn có huy hoàng trong nháy mắt. Cho dù nhỏ bé không đáng kể, cũng muốn được sống đặc sắc, rực rỡ.

Những sinh vật nhỏ bé này có thể không hiểu được đạo lý này, nhưng chúng tự lấy thân mình để thể nghiệm, để cảm nhận thực tế, rồi sau đó sống trong vùng trời đất của bản thân

Nếu nói sáng sớm nàng đứng ở trên vùng biển bao la , là cảnh thiên địa hùng vĩ, như vậy cảnh tượng hiện tại đang diễn ra trong sơn động sâu thẳm mà nàng gặp phải, là từng vòng quay sinh mệnh xinh đẹp nhất, mạnh mẽ nhất trên thế gian.

Trong nháy mắt, tim tựa như Linh Vũ tưới rửa, thần như Cam Tuyền làm phép. Bức tường vẫn một mực ngăn trở nàng, dường như âm thầm tan rã. Thần thức của nàng đột nhiên nhanh chóng tràn ra xa đến trăm trượng.

Kiến vi nhi tri trứ, kiến lý nhi đắc hành (ý thấy những manh mối nhỏ bé cũng biết rõ biến hóa đã xảy ra). Thần thông mà nàng tập luyện kêu là “Thấy mầm biết cây”, là thần thông Thái Thượng, không ngờ chỗ khúc mắc này đánh vỡ, cũng có chút thành tựu trong thuật này

Đạo tâm của nàng cũng ngưng luyện thêm một bước rồi.

Khóe miệng Ninh Tiểu Nhàn khẽ cong lên, xuất hiện một nụ cười tuyệt đẹp. Bên cạnh những tán tu vốn nói khẽ , thấy nàng cúi đầu nhắm mắt suy nghĩ, cũng an tĩnh không đi quấy rầy nàng, nhưng mà trong mắt không giấu vẻ hâm mộ.

Chuyện ngộ đạo, toàn bộ nhờ cơ duyên. Cầu cũng không được, ao ước cũng vô dụng.

Trường Thiên ở Trong Thần Ma Ngục cũng cảm giác được, trong mắt hiện lên vui vẻ, tay nâng lên bình trà bằng đất hồng châm cho mình một chén Linh trà.

Nàng đang định nhận thức tinh tế cảm giác huyền ảo, vô tình có một tiếng kêu to vui mừng từ ngoài truyền đến.

“Oa, thật là đẹp quá! »

Phát ra âm thanh nhất định là một em gái yếu đuối đấy, bởi vì… thanh âm lộ ra quyến rũ, yêu kiều, lại mang theo ba phần nịnh nọt.

Sắc mặt Ninh Tiểu Nhàn thoáng chốc chìm xuống. Cho dù là ai trong hoàn cảnh sắp ngộ đạo lại bị mạnh mẽ kéo ra, thì trong lòng cũng sẽ không thoải mái.

Chương 262: Sao xem sao tốt

Ở trong nước, đom đóm bên trong mái vòm đang run động, một thuyền Diệp Ngọc từ từ bay tới, đứng ở bờ đầm. Mấy vị muội tử xinh đẹp cất bước đi xuống trước, sau đó mới có mấy nam tử đi phía sau.

Sắc mặt các nàng kiều diễm, mắt như thu ba, xiêm y như mây chiều,  lúc di chuyển, tiếng ngọc bội đinh đang, có vài phần khí khái tiên gia, lại có vài phần uyển chuyển hàm xúc như tiểu thư khuê các .

Khí phách, phong phạm tốt quá nha, Ninh Tiểu Nhàn trợn mắt nhìn, không biết đây là nữ đệ tử của môn phái nào, cho đến khi tầm mắt của nàng xuyên qua mấy muội tử nhìn đến trên người mấy nam tử phía sau.

Ở phía sau có ba người nam tử, hai người kia nàng không nhận biết, chỉ có người cuối cùng, mày rậm mắt sáng, khí thế hiên ngang thì lại rất quen thuộc

Quyền Thập Phương.

Hóa ra đám người này là của Triều Vân Tông.

Quyền Thập Phương một mực làm như vô ý mà rơi xuống cuối cùng, khẽ liếc mắt, đối với cảnh đẹp trước mắt làm như không thấy, lúc này lại giống như có cảm giác, bỗng nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt đối diện với một đôi mắt cười như không cười.

Bọn họ cách nhau là cả một không gian có hàng ngàn vạn đom đóm đang bay múa, cách cả một đám đệ tử Triều Vân tông, nhưng ánh mắt Quyền Thập Phương không bị ngăn trở,  không che giấu mà nhìn nàng.

Ánh mắt của hắn đột nhiên sáng lên, trên mặt cũng nổi lên chút đỏ ửng, giống như không chuẩn bị mà gặp nhau vội vàng, hắn so với nàng còn thẹn thùng hơn.

Giống như vô tình hay cố ý, hắn lần nữa chậm lại bước chân, cách đám nữ đệ tử Triều Vân tông phía trước xa hơn một chút, giống như làm như vậy có thể cho nàng thấy rõ lòng hắn. Cô nương đứng tại bờ đầm, trong mắt hiện lên đầy vui vẻ , làm trên mặt hắn cũng có chút nóng lên rồi.

Đám muội tử đi đến bờ đầm, ngoại trừ trong miệng kêu lên kinh ngạc, cũng đi vốc nước trong đầm như Ninh Tiểu Nhàn vừa rồi. Trong khoảng thời gian ngắn, oanh oanh yến yến không ngừng bên tai, phá vỡ yên lặng tại đây.

Các nàng có thể ngây thơ lãng mạng. Nhưng Quyền Thập Phương lại không thể.  Hắn bước nhanh tới trước người Cô Ngọc Minh chắp tay nói: “ Cô huynh, đã lâu không gặp!” trong giọng nói lộ ra ba phần cởi mở.

Cô Ngọc Minh cũng cười ha ha, một tay nắm cánh tay của hắn, thân mật nói: “Ngụy quân tử, ta và ngươi đã quen nhau lâu như vậy rồi, bây giờ gặp mặt còn muốn bày ra trò này. Ngươi sợ bất kính với ta sao?”

Hóa ra hai người này là người quen biết cũ, Ninh Tiểu Nhàn trừng mắt nhìn.

Cô Ngọc Minh cười mắng hết một câu này, quay người hướng về phía chúng tán tu, giới thiệu từng người với Quyền Thập Phương.  Bản thân bạn học tiểu Quyền có khí chất quang minh lỗi lạc nên rất dễ dàng chiếm được hảo cảm của mọi người.

Gần đến chỗ Ninh Tiểu Nhàn, Cô Ngọc Minh mới nói: “ Vị này chính là Ninh Tiểu Nhàn cô nương…” Chỉ thấy Quyền Thập Phương hướng về phía tiểu cô nương nhếch miệng cười, dáng vẻ thẹn thùng, lập tức khiến hắn kinh hãi! Cái vị đồng hương hảo hữu này trước giờ đối với nữ nhân đều là lễ phép, lãnh đạm. Chưa thấy mỉm cười như vậy bao giờ, thậm chí là ngại ngùng như thế?

Một đám nữ đệ tử Triều Vân tông ngây thơ lãng mạn trên bờ đầm, lúc này mới chú ý thấy bên cạnh có một đám tán tu đứng yên, vì vậy cũng đi tới kết giao. Quyền Thập Phương  và hai nam đệ tử cùng nhau giới thiệu.

Các tán tu sau lưng Cô Ngọc Minh cũng nguyện ý cùng các đệ tử của đại phái Triều Vân Tông kết giao. Huống chi những nữ tử này lại xinh đẹp rạng rỡ, nhìn qua tâm tình liền vui vẻ. Lập tức hai bên nói cười rộn ràng chung đụng hòa hợp.

Trên mặt Ninh Tiểu Nhàn tươi cười. Lại âm thầm mà hướng bên trong nham động bước hai bước. Lúc này tâm tình bất đồng, nàng đúng là không muốn nhiều lời.

Quyền Thập Phương cùng mọi người câu có câu không đáp lời, khóe mắt lại thời thời khắc khắc chú ý nàng, thấy nàng lùi hai bước. Cho rằng nội tâm nàng để ý, vì vậy cất bước đi về hướng nàng, truyền âm nói: “ Làm sao vậy?”

Vóc dáng hắn cao ngất, lại luôn là tiêu điểm trong đám người, hiện tại hắn dời bước đến bên người nàng, khiến ánh mắt mọi người cũng đi theo qua xem.

Hắn đây là không e dè nha. Ninh Tiểu Nhàn âm thầm lắc đầu, nàng không để ý ánh mắt của những cô gái này, chỉ để ý đến chính mình, dứt khoát mở ra bước chân đi sâu vào trong động. Hang động này rất sâu, bước chân nàng nhẹ giơ lên, đảo mắt liền cách xa mọi người mười trượng.

Quyền Thập Phương vẫn ở sau lưng nàng, nhắm mắt đi theo. Một màn này lại khiến cho mọi người trừng lớn mắt, âm thanh oanh oanh yến yến đột nhiên im bặt.

Trong động yên tĩnh đến mức tiếng kim rơi cũng có thể nghe được.

Nàng vừa mới dừng lại, Quyền Thập Phương liền nhẹ nhành nói: “Các sư muội  muốn đi ngắm cảnh, sư thúc muốn ta đi cùng để hộ tống”  hắn đúng là chờ không được mà muốn làm sáng tỏ nguyên nhân xuất hiện ở chỗ này,  nhất định không phải là trong lòng ngưỡng mộ sư muội nào mới theo cùng đến đây.

Chúng tu sĩ thính lực cũng không tệ, âm thanh hắn tuy thấp, những vẫn có thể nghe thấy. Thần thức của Ninh Tiểu Nhàn lập tức cảm nhận được rất nhiều vị muội tử kinh ngạc, biểu lộ khổ sở, cũng cảm nhận được mấy ánh mắt đằng đằng sát khí tập trung vào chính mình.

Quyền Thập Phương muốn đẩy mình lên đối đầu với đám nữ tử hay sao?

Chẳng qua, nàng không quan tâm.

Ninh Tiểu Nhàn vừa mới đi ra trong trạng thái huyễn hoặc khó hiểu, giờ phút này quanh người vẫn là không khí linh hoạt, kỳ ảo. Quyền Thập Phương đứng bên cạnh nàng mà lại cảm thấy nàng cách mình thật xa, tựa như sờ không thấy nhìn không đến, không hiểu sao trong nội tâm đột nhiên trở lên vô cùng lo lắng, liền cảm thấy đầu ngón tay động, như muốn vươn tay đi nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng. Quân tử cái gì, phong cái gì độ, cái gì ánh mắt mọi người đều ném qua một bên đi.

Chỉ là cái ý niệm mới vừa nổi lên, đã bị hắn cường ngạnh ngăn chặn rồi.

Hắn cuối cùng vẫn không phải là người có thể tùy tâm sở dục.

Nàng rõ ràng ăn mặc rộng rãi, chỉ là một thân áo trắng, không giống như đám sư muội rực rỡ. Rõ ràng nàng sắc mặt lạnh nhạt, khí chất trong trẻo, lạnh lùng, không giống như chúng sư muội kiều diễm. Thế nhưng trong mắt hắn, trong tim của hắn cũng chỉ nguyện ý dung nạp thân ảnh của nàng.

Nữ tử này, hắn nhìn như thế nào cũng đều cảm thấy rất tốt.

Ninh Tiểu Nhàn cúi đầu nhưng vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt thâm tình của hắn. Nàng không biết vì sao kể từ sau khi tổn thương nàng Quyền Thập Phương liền trở lên chủ động…, không hề che dấu tình cảm của mình, cũng không biết hiện tại nên trả lời thế nào, đành phải nhẹ nhàng mà “Ừ” một tiếng, lại e biểu đạt không được rõ ràng liền bỏ thêm một câu: “Biết rồi”

Bộ dáng của nàng rơi vào trong mắt Quyền Thập Phương, hắn lập tức mở cờ trong bụng: “Nàng đang thẹn thùng sao, nàng cũng yêu thích ta sao?”

Bên trong Thần Ma Ngục Trường Thiên đang nghiến răng nghiến lợi: “Ngẩng đầu. Đừng có làm cho hắn ôm tưởng tượng không thực tế!”

Hả? Nàng theo lời quyết đoán ngẩng đầu, vừa đúng lúc nghênh đón ánh mắt Quyền Thập Phương không kịp thu liễm thâm tình, liền cảm thấy trên mặt nóng lên.

Cho dù nàng không thích cái dạng nam tử cao ngạo, to lớn nhưng chỉ cần ánh mắt nhiệt tình của Quyền đại soái ca cũng đủ làm cho nữ tử rung động. Cho nên ý định của Trường Thiên rơi vào khoảng không, khuôn mặt xinh đẹp của nàng trở lên đỏ ửng bị Quyền Thập Phương thu vào đáy mắt, trong nội tâm càng thêm vui vẻ.

Hắn ưa thích nàng, nhưng vẫn không biết tâm ý của nàng.

Bên trong Thần Ma Ngục, Cùng Kỳ khó có được mà thở một tiếng thật dài, đồng tình mà nhìn qua sắc mặt âm tình bất định của Trường Thiên.  Con đường tình cảm của Thần Quân đại nhân, xem ra sẽ có chút khó khăn trắc trở nha.

Cuối cùng, Ninh Tiểu Nhàn ho nhẹ một tiếng, quyết định phá vỡ không khí yên lặng: “ Quyền sư huynh, huynh quen biết với Cô đạo hữu sao?”

Hắn khẽ giật mình, không ngờ nàng lại nhắc tới Cô Ngọc Minh: “Gia tộc của chúng ta là thế giao, từ nhỏ ta đã biết hắn rồi. Chỉ có điều tiểu tử này tính tình cổ quái không nhập danh môn đại phái, lại muốn tiến vào môn phái mấy đời chỉ còn một đời, nói là kiếm chức trưởng môn cho thoải mái”  Rốt cuộc hắn vẫn là người tu đạo, cũng không muốn làm cho Ninh Tiểu Nhàn lúng túng, mượn cơ hội nói chuyện, liền đem khí tức ổn định lại. Hai câu nói cuối cùng lộ ra tâm tình buông lỏng, hiển nhiên hắn đã quay lại trạng thái vững vàng thoải mái.

Đây là một phần công phu bình tâm định khí, thật đúng là làm cho mọi người lau mắt mà nhìn.

Hắn nghiêng đầu nghĩ rồi hỏi: “ Có chuyện gì không?”

“Không có gì. Lúc trên đường đi ta và hắn có thảo luận cách buôn bán trong chốc lát, thấy rằng trong kinh thương hắn cũng có nhiều điều tâm đắc.”

Hai người lại yên lặng một lúc, rồi đột nhiên đồng thời mở miệng:

“ Ta có chút sản nghiệp danh nghĩa…”

“Cô Ngọc Minh có một vị hôn thê…”

Cả hai người đành phải ngừng lại

Quyền sư huynh quá thú vị. Ninh Tiểu Nhàn nhịn không được “Phì” một tiếng bật cười.

Nụ cười này của nàng, mi nhãn tụ xuân, thanh tú động lòng người như hoa đào tháng ba. Sắc mặt Quyền Thập Phương đỏ lên, trong nội tâm lại an định lại. Ninh Tiểu Nhàn mà hắn quen thuộc đã trở lại rồi.

Xa xa Cô Ngọc  Minh ho nhẹ một tiếng, để bày ra sự hiện hữu của mình, nhắc nhở hai người không được không coi ai ra gì mà nói xấu mình.

Nàng không thể làm gì khác đành truyền âm cho Quyền Thập Phương nói : “ Cô Ngọc Minh là người như thế nào, có thể tín nhiệm được không? Ta có chút tài sản danh nghĩa cần quản lý, gia tộc hắn hình như ở trung bộ của Nam Chiêm bộ châu, đến có thể cần mượn lực của hắn.”

“Chữ tín của Cô Ngọc Minh lúc làm thương nhân thật sự là vượt qua kiểm tra đ, hắn là người  quang minh, nếu nàng cần, thì để ta ra mặt nói với hắn là được.” Quyền Thập Phương trầm ngâm “Nàng có khó khăn sao không tìm ta? Thế lực của nhà ta ở phàm thế cũng không yếu hơn so với nhà hắn.”

Hắn lại hướng nàng lấy lòng rồi. Tuy Quyền Thập Phương không có theo đuổi qua nữ nhân nhưng trời sinh hắn lại biết rõ lúc này cần làm gì.

Tiếp nhận trợ giúp của hắn? Trường Thiên không chịu đâu. Ninh Tiểu Nhàn lắc đầu cười, lại chuyển một chủ đề khác, “Sư phụ huynh hẳn biết rõ ta cũng tới Quảng Thành cung đúng không? Ông ấy phản ứng như thế nào?” Cái lão thất phu kia tâm tâm niệm niệm muốn giết nàng, trong lòng nàng tất nhiên cũng không có thiện cảm đối với lão.

Nếu Bạch Kình còn không buông tha nàng, thì nàng cũng sớm tính toán. Kiếm của Chưởng môn Triều Vân tông cũng không phải tiếp.  Thực chất thì cũng rất đơn giản, nàng sẽ đi vòng qua lão là được, đường đường là Đại chưởng môn, lão cũng không thể bất chấp thân phận mà đuổi giết nàng ở trước mắt bao người.

Nói đến cái này, sắc mặt hắn cũng có chút xấu hổ: “ Ta không có đề cập với sư phụ, nhưng hôm qua sau khi Diêu sư đệ từ núi Châu Phong trở về không quá một canh giờ, thì từ trên xuống dưới Triều Vân tông đã biết là nàng đã đến đây rồi.” càng nói về sau hắn càng tức giận, hiển nhiên là không thích Dư Diêu không giữ miệng.

Tiểu tử kia còn ra vẻ thần thần bí bí, mắt liếc chung quanh nói, như chỉ sợ người khác không biết Ninh Tiểu Nhàn là người trong lòng của Quyền Thập Phương hắn. Chẳng qua đây lại chính là sự thật…

“ Sư phụ không tìm ta nói việc này, theo tính cách của lão nhân gia cũng sẽ không chủ động nói đến.” hắn luôn trầm ổn có lễ, hiện tại đột nhiên gãi gãi đầu, lộ ra vài phần tính khí trẻ con, “Nàng không cần lo lắng, tuy tính tình sư phụ không tốt, nhưng người lại rất biết lí lẽ.”

Chính là biết lí lẽ, mới muốn giết nàng đấy?

Nàng khẽ thở dài, thấp giọng nói: “Sư phụ huynh từng muốn Hỏa Hồ Nhi tới giết ta, huynhbiết không?”

“Biết rõ” Sắc mặt Quyền Thập Phương chuyển sang nghiêm túc, “Lúc Hồ sư thúc trở lại đã nói cho ta biết, ta có đi tìm sư phụ hai lần. Dù ông chưa bày tỏ thái độ, nhưng sát cơ trong nội tâm đã nhạt, ta phụng dưỡng ông đã lâu, điểm này tuyệt đối sẽ không nhìn lầm.”

Ninh Tiểu Nhàn tin tưởng hắn. Theo tính tình của Quyền Thập Phương sẽ không nói chuyện mà hắn không rõ, huống chi chuyện này còn liên quan đến an nguy của nàng?

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion16 Comments

  1. Haiz, mỗi lần thấy quyền đẹp trai là lại thấy tội nghiệp anh đến trễ :( người gì đâu mà dễ thương quá chừng luôn, đã thế còn hở một chút là đỏ mặt nữa chứ Da mặt ko có dày như mịch la.

  2. Ninh Tiểu Nhàn coi bộ tiến bộ thần tốc, lúc nào cũng có khả năng ngộ đạo. Mà mấy cô nàng õng ẹo Triều Vân Tông thiệt đáng ghét. Ngay lúc người ta sắp đốn ngộ lại làm phiền, cắt đứt ảnh hưởng tới việc cảm đạo.
    Tội nghiệp Quyền Thập Phương, một lòng truy đuổi Ninh Tiểu Nhàn nào biết rằng nàng đã có chủ. Nhưng ta thật sự cũng không thích cách xử lý tình cảm của Ninh Tiều Nhàn. Nàng biết Quyền Thập Phương thích mình, biết Trường Thiên ghen tuông nhưng vẫn mập mờ không nói rõ tình cảm của mình cho Quyền Thập Phương biết.
    Mong chương sau. Cảm ơn các nàng

  3. Vậy là công việc làm ăn của Nhàn tỷ đã tìm ra người xử lý rồi, Tề Bàn Tử là một người có năng khiếu kinh doanh lại muốn ôm chân Nhàn tỷ nên rất hợp.
    Quảng Thành cung có một nơi thắng cảnh nhân gian quá đẹp, không ngờ Nhàn tỷ lại tiếp tục ngộ đạo ở nơi đây. Như vậy thì việc tu tiên của tỷ ngày càng nhanh rồi. QTP rất tốt nhưng rất tiếc anh là người đến sau. Nhàn tỷ tuy hơi sắc nữ một chút nhưng rất chung thủy với TT ca.
    Thanks các nàng đã edit.

  4. Khả năng ngộ đạo của Ninh Tiểu Nhàn khá tốt mới có mấy ngày ở Quảng Thành Cung đã có 2 lần ngộ đạo. Không biết mấy nàng oanh oanh yến yến có ngàng nào vì QTP mà có ý đồ xấu với Tiểu Nhàn không?

  5. Cô Ngọc Minh này có vẻ được à nha, có thể nhìn ra Ninh Tiểu Nhàn là người đáng để kết giao, dốc hết lòng để kết giao với nàng, còn nguyện ý muốn tặng người để nàng có thể quản lý tốt sản nghiệp ở dân gian nữa chứ. Mà Ninh Tiểu Nhàn cũng không muốn nhờ vả nhiều, trong tâm nàng đã chọn được người thích hợp. Tề Thanh Tuyền – Tề Bàn Tử, hihi lần này Bàn béo lại được Ninh Tiên Cô chọn và chỉ điểm là thích rồi. Lần này có Tề Gia quản lý, Tề Gia ở thành Ô Đà, mà thành chủ Ô Đà lại có chút ơn nghĩa của Ninh Tiểu Nhàn, coi như sản nghiệp của chị có người quản lý tốt rồi.

    Cảnh đẹp ở dưới miệng giếng đẹp ghê, như một dải ngân hà thu nhỏ, có sinh vật lấp lánh, nước trong vắt xanh lam nữa chứ. Mà dưới đáy sáng lấp lánh thủy tinh, theo ta thấy phải là kim cương mới đúng, chứ thủy tinh sao lấp lánh bằng kim cương, lấy một ít mang về cả nhà 4 người sống thong dong dong vòng 20 năm, một mẩu kim cương cơ đấy.
    Ninh Tiểu Nhàn thấy cảnh đẹp hỏi Trường Thiên, Trường Thiên hứa khi nào ra khỏi Thần Ma Ngục dẫn nàng tới nơi thứ 2 cũng đẹp như thế, không biết nơi mà Trường Thiên muốn đưa nàng đến lần thứ 1 là nơi nào nhỉ??? Ta ngóng rồi đó nha.

    Ninh Tiểu Nhàn có có cơ duyên cơ đấy, ngắm cảnh đẹp tĩnh tâm mà cũng ngộ ra đạo, đạo lên một bước, đang ngắm mà có người quấy rối khác nào buồn ngủ muốn ngủ mà có người ồn ào. Khó chịu chết đi được.

    Quyền Thập Phương thấy nàng là mất đi phong thái của ảnh, ảnh chả tự nhiên gì cả, ngại ngùng, đỏ mặt, giải thích với Ninh Tiểu Nhàn tại sao lại ở chỗ này, còn ngỏ ý nói thế lực nhà anh ở Phàm thế không thua kém gì Cô Ngọc Minh có thể giúp nàng trong sản nghiệp của nàng nữa. Quyền Thập Phương cũng biết phải làm gì để lấy lòng NInh Tiểu Nhàn cơ đấy. Trường Thiên ca ở trong ngục không ghen mới lạ đó. Không biết lần này Trường Thiên ghen như thế nào nhỉ? Hay là chờ Ninh Tiểu Nhàn vào Thần Ma Ngục hôn một bữa cho đã.
    Ta là ta ngóng lắm rồi đó.
    Cảm ơn các bạn edit nha

  6. Sao mình tháy tọi bé Phuong quá trời, càng ngày càng lậm bé Nhàn rồi, đến cuối chắc là sẽ đau lòng lắm đây.còn có Mịch la nua.bé Nhàn nhiu hoa đào quá đi.anh Thiên sau này lo giữ vợ cũng mệt à kk

  7. Trần Thanh Hằng

    Hihihi..a zai QTP này thật là đáng yêu ahhh..cơ mà mơ mộng tưởng tượng cũng thật là đủ phong phú..Trường Thiên ca ơi là ca, ca mà ko nhanh là mất vk như chơi nha, mỡ đến miệng mèo, chuột đến miệng rắn mà còn tuột nha..;))..

  8. Sao mỗi lần đến phân đoạn của tiểu Quyền thì ta lại cảm thấy tội anh í sao ấy… anh í quá ấm áp, dễ thương và rất thật lòng với Nhàn tỷ ah… mỗi tội anh í là người đến sau, là nam phụ ah… mà Nhàn tỷ lại thích Trường Thiên ca rùi… haiz… ta sợ tới cảnh tiểu Quyền đau khổ khi biết tình cảm của mình là vô ích quá ah… lần này chắc Trường Thiên ca đổ dấm cả thùng quá ^^… thấy tỷ đi chọc người người thích thế kia mà ^^… hihi… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^… truyện hay lắm ^^…

  9. Hú hú !!! Trường Thiên ghen lồng lộn lên rồi…Nhưng khổ thân Quyền Thập Phương phải ôm mối tương tư mộng tưởng. Cái tính không dứt khoát , cầu an tròn trịa kia của QTP sẽ làm cậu ta khổ dài dài. Cô Ngọc Minh…uhm…lại thêm 1 người bằng hữu tốt nữa rồi…

  10. cho nên khắng khái —————-> khẳng
    vì vật ha ha cười ——————-> vậy
    bay khoản thời gian —————> khoảng
    cạn một chun trà ——————-> chung
    một đười vân nhỏ ——————> đường
    Thần Ma Ngục / Thần Ma ngục
    Triều Vân Tông / Triều Vân tông
    liền nhẹ nhành nói —————–> nhàng
    những vẫn có thể ——————-> nhưng
    trở lên vô cùng lo lắng ————> nên
    kiếm chức trưởng môn ————> chưởng
    đến có thể cần mượn lực của hắn
    qua kiểm tra đ, hắn là
    giết ta, huynhbiết không?
    =======================================================
    Đợt này ko biết TT sẽ làm gì “hành” TN để thỏa cơn ghen bùng cháy trong lòng đây, haiz….
    Mặc dù ta rất thưởng thức QTP cho đến lúc này, nhưng QTP ko có cửa nào. Phải chi lúc trước lúc TN chưa chính thức bước vào tiên đạo mà hắn có 1 chút quyết tâm hay chăm lo thì thôi, chứ lúc này thì ko còn cửa nào cả, ko có TT thì lúc này ko có TN.
    Tiên cảnh nhân gian … haiz… thiệt tình chứ tưởng tượng hok được :”<

  11. Nguyễn Phương

    Nghe miêu tả đã có thể tưởng tượng ra khung cảnh rồi.. cảnh đẹp yên tĩnh làm NTN sắp ngộ đạo mà mấy mẹ bánh bèo kia lại đến ríu rít phá đám, thật là…trình cua gái của QTP ngày càng tiến bộ rồi, xứng đáng làm đối thủ TT :))) nhưng vẫn thua ML haha
    Cảm ơn các nàng nhiều nhé

  12. Lúc đang ngộ đạo lại bị mấy em ngây thơ cụ này phá hỏng, nếu không phải ở đó có một đống người thì chắc Tiểu Nhàn đã xông qua mà quần ẩu vơi mấy em gái này rồi.
    Cứ mỗi lúc thấy Tiểu Quyền là lại chậc chậc tiếc nuối cho bạn nhỏ quá, chậm chân, lại xuất hiện không đúng lúc, haizzz, một mảnh chân tình ngắc ngoải treo trên cái cây không chịu buông.
    Còn Trường thần thú thì…ahahaha, đáng đời. Nhưng mà lại lo cho em Ninh sau khi chui vào thần ma ngục không biết có bị giận chó đánh mèo không, aizzzz.

  13. Nhàn tỷ tu luyện mà như ngồi tên lửa vậy, người khác chỉ cưỡi xe đạp thôi, hôm qua mới thăng cấp xong hôm nay lại muốn thăng tiếp, đúng là có hào quang nhân vật chính có khác ;38 .

  14. Cẩm Tú Nguyễn

    NTN tu luyện cũng quá nhanh đi rồi, chắc là có bí mật gì đâ, tò mò thật. QTP thật tội nghiệp, nam phụ luôn là như vậy, càng tốt đẹp thì càng không được tâm của nữ chính. Sản nghiệp danh nghĩa của TN cuãng có kha khá rồi, không biết TN sẽ chọn ai làm quản lý đây, Tề Bàn Tử cũng là 1 tuyển chọn tốt đó chứ

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close