Viễn Cổ Hành – Chương 103+104

0

Chương 103: Chân tướng không ngờ

Edit: Gà

“Quả nhiên là cháu đã biết, hài, chuyện do những người già chúng ta gây ra lại khiến bọn trẻ mấy đứa phải chịu khổ rồi!”

Già Lưu ngậm ngùi nói, già Sơn cũng thở dài. Lam Nguyệt phiền muộn nhìn Trát Nhĩ đang đứng đờ người, đau lòng hắn phải chấp nhận người anh trai như vậy.

“Ha, khi còn bé cháu đã nghe người già trong nơi cư trú kể, cháu vẫn luôn biết, cháu vốn không có ý định vì chuyện này mà gây tổn thương cho Trát Nhĩ. Già cũng biết từ nhỏ cháu đã rất thương đứa em trai này.” Mộc Sa đau đớn nói.

“Con trai, con đã hiểu nhầm chân tướng năm đó rồi. Cái này không trách con được, những người biết thực hư câu chuyện không nhiều lắm, cha Trát Nhĩ đã bảo phải giấu kín chuyện này.” Già Sơn nói.

“Hừ, người cưỡng bức mẹ con, đương nhiên là không hi vọng bị người khác biết.” Mộc Sa cười mỉa, lạnh lùng nói.

“Chuyện năm đó thật ra không giống với những gì con nghe được đâu, cha con là người của nơi cư trú khác. Khi đó nơi cư trú của chúng ta mới hợp thành từ những nơi cư trú nhỏ. Lúc ấy mẹ con có thích một người, đó chính là cha Trát Nhĩ ba, nhưng cha Trát Nhĩ đã có mẹ Trát Nhĩ với Tô rồi, nên mẹ con mới không nói ra. Già Lưu biết chuyện mẹ con thích cha Trát Nhĩ là vì mẹ con với mẹ Thạch rất thân thiết. Cha con thích mẹ con, từng tỏ tình nhiều lần, nhưng đều bị mẹ con từ chối.

Cha con là một người rất cố chấp, nhân lúc mẹ con đi ra ngoài nơi cư trú đã cưỡng bức mẹ con, bị ta với cha Trát Nhĩ đi săn thú trở về phát hiện, lúc ấy muốn giết cha con, mẹ con khóc nói thôi bỏ đi. Mẹ Thạch nói thật ra mẹ con đã định chấp nhận cha con, ai biết hắn quá nôn nóng, làm tổn thương mẹ con. Sau đó cha Trát Nhĩ đúng lúc nơi cư trú bị cướp, cha con vì bảo vệ mẹ con đã mất mạng. Bọn ta đều cho rằng chuyện này cứ vậy mà qua đi, ngờ đâu mẹ con lại có con.” Già Sơn kể lại tình hình thực sự lúc đó, lại nhìn sang già Lưu, già Lưu tiếp lời.

“Tất cả mọi người đều không biết đứa bé trong bụng mẹ cháu là ai, ta bảo mẹ Thạch đi hỏi mới biết được. Lúc ấy cha Trát Nhĩ vì cháu nên đã nói với mấy người già là ông ấy tưởng mẹ con là mẹ Trát Nhĩ mà cưỡng bức, làm như vậy đều là vì bảo vệ danh dự của cha và mẹ con. Nghe mẹ con khóc lóc cầu xin, mọi người mới đồng ý không truy cứu chưa Trát Nhĩ nữa, đồng thời giữ bí mật chuyện này.

Cho nên bọn họ đều nghĩ cháu là anh trai Trát Nhĩ, mẹ con vẫn rầu rĩ không vui, sau khi sinh cháu ra thì bị mất máu mà mất. Sau đó, khi di chuyển đến núi đá thì mấy ông lão đều qua đời hết, chuyện này từ đó thành bí mật. Thật ra cháu không phải là anh trai Trát Nhĩ. Chỉ là mẹ Trát Nhĩ tính nhận con làm con trai, ai dè bà ấy lại mất sớm. Về phần cha Trát Nhĩ, có lẽ là vì quá đau lòng, khi nơi cư trú chuyển đến núi đá thì cũng mất.”

“Không thể nào. . . Không thể nào. . .” Mộc Sa điên cuồng lắc đầu.

“Cháu nghĩ xem tại sao mẹ Trát Nhĩ lại đối với cháu tốt như vậy? Nếu như cha Trát Nhĩ thật sự cưỡng bức mẹ cháu?” Già Lưu nói tiếp.

“Tô, đưa cho nó đi, năm đó chuyện xảy ra con cũng lớn rồi. Đồ mà mẹ con để lại cho con ấy, đưa cho Mộc Sa đi, haizz!” Già Sơn nói với Tô đang đứng phía sau. Tô lấy một túi da thú từ trong ngực ra đưa cho Mộc Sa. Mộc Sa mở túi da thú ra, bên trong là một mảnh xương, phía trên có khắc chữ tượng hình: một cái cây với một con sông, bên cạnh mảnh xương là một búi tóc được quấn bằng vỏ cây.

“Cha cậu tên là Thủy, Mộc là cậu, búi tóc kia là của cha cậu trước khi chết đã bị mẹ cậu trong lúc luống cuống lấy xuống. Trước lúc mất mẹ cậu đã nói với mẹ chị là sau này nói cho cậu biết cha mình là ai, bảo cậu đừng hận cha cậu, bà ấy cũng không hận ông ấy, còn bảo cậu phải tôn trọng cha chị. Khi ấy chị vẫn theo mẹ ở bên cạnh mẹ cậu. Sau khi mẹ chị sinh Trát Nhĩ xong thì qua đời, chị đã đồng ý với mẹ, sau này coi cậu như em trai.” Tô rưng rưng nói với Mộc Sa, Khôn ở bên cạnh vỗ về.

Mộc Sa lúc cầm mảnh xương với búi tóc lên thì đã hiểu, hắn đau khổ gào khóc, nghe những lời của Tô, hắn càng hối hận vì đã hận cha Trát Nhĩ, cũng khiến cho tính cách bản thân trở nên vặn vẹo như bây giờ.

“Mộc Sa, từ nhỏ tôi vẫn coi anh như anh trai, tôi thật sự không biết có chuyện như vậy. Mẹ chúng ta đều hi vọng chúng ta có thể đối xử với như anh em” Trát Nhĩ nghe chân tướng xong cũng thở dài.

“Ha ha, đúng vậy, là anh em đến người trong lòng cũng là cùng một người.” Mộc Sa chế giễu.

“Mộc Sa, chức thủ lĩnh và tôi, cậu chọn ai? Chỉ có thể chọn một!” Lam Nguyệt nhìn dáng vẻ của hắn thì không khỏi tức giận, hỏi thẳng. Mộc Sa ngơ ngác, cô có ý gì?

“Trát Nhĩ, em muốn rời khỏi bộ lạc Mông Tạp.” Lam Nguyệt cố ý nói với Trát Nhĩ với giọng điệu buồn bã, Trát Nhĩ lập tức nói: “Lam Lam, tôi đi thu dọn đồ đạc, bây giờ đi luôn à? Sau này có thời gian tôi có thể trở về thăm mọi người một chút được không?” Lam Nguyệt nhướng mày nhìn về phía Mộc Sa.

“Ha ha, tôi hiểu rồi, Lam, Trát Nhĩ đúng là thích em nhiều hơn tôi, tình cảm đối với em cũng là thật lòng.” Mộc Sa đã hiểu tại sao Lam Nguyệt lại chỉ cần mỗi Trát Nhĩ rồi, tình yêu của Trát Nhĩ mới là điều Lam Nguyệt muốn.

“Ngừng, cậu thích tôi thì tôi phải thích lại cậu à? Sao tôi phải chịu trách nhiệm với tình cảm của cậu chứ?” Lam Nguyệt hừ lạnh một tiếng, xoay người bỏ đi, Trát Nhĩ vừa đi theo vừa nói: “Lam Lam, mang theo cả đồ của con nhé, hay để sinh xong mới đi? Lam Lam, em sẽ không bỏ rơi tôi nữa chứ?” Thanh âm của hai người càng lúc càng nhỏ, loáng thoáng còn nghe thấy Lam Nguyệt nói đồ ngốc.

Cuối cùng Mộc Sa vẫn rời đi, trước khi đi nói với mấy người già Sơn là sẽ không làm loạn nữa, hắn nói hắn phải đi làm một số chuyện, sau này không chắc có quay lại bộ lạc không, bởi vì hắn đã làm thương tổn rất nhiều người. Già Sơn và già Lưu cũng không giữ hắn lại, hai người đều hiểu tình cảnh của hắn, chỉ dặn hắn đừng để đến khi hai lão khuất núi mà vẫn không nhìn thấy mặt hắn.

Khi trở lại nhà Lam Nguyệt, Tô và Khôn đều cảm khái, Tô nói biết vậy sớm nói những lời này cho Mộc Sa. Lam Nguyệt không nói gì. Dù Tô có nói cho hắn sớm cũng chẳng ích gì, mấy người già đều chết hết rồi, Mộc Sa là vì yêu sinh hận, điểm này rất giống cha hắn, may thay giờ hắn đã hiểu ra rồi.

Cách Mạn thì bị câu chuyện yêu hận tình thù của mấy người già ngửi ra mùi bát quái, không ngớt than thở những người già ngày đó thích một người thật chân thật biết bao. Lam Nguyệt cười hỏi cô không hận Mộc Sa sao? Cách Mạn nói không sao, nhà cô không phải là do Mộc Sa cướp, mà là người của Mộc Sa cướp, bản thân bộ lạc Mộc đã thích cướp đoạt của người khác, cô là nhìn người mà báo thù. Lam Nguyệt nghĩ Mộc Sa đúng là vận cứt chó, nếu gặp phải Tân thì sẽ không được may mắn như thế đâu.

Trát Nhĩ là vui nhất, chuyện Mộc Sa đã được giải quyết xong xuôi, hắn có thể thở phào nhẹ nhõm được rồi, giờ chỉ cần chờ Lam Lam sinh con nữa thôi, thật tốt! Ai biết hắn còn chưa vui mừng được lâu, Lam Nguyệt nắm tay hắn nói: “Trát Nhĩ, đau quá, chắc em sắp sinh rồi.”

Chương 104: Cục cưng muốn chui ra sớm

“Trát Nhĩ, đau quá, chắc em sắp sinh rồi.” Lam Nguyệt nhìn vũng nước phía dưới, nói.

“Ôi … Làm sao bây giờ …”

Trát Nhĩ luống cuống bế Lam Nguyệt chạy vòng vòng trong phòng khách, Lam Nguyệt đau đến nói không ra hơi, sắc mặt cũng trắng bệch, cô không ngờ đứa bé này mới được chín tháng đã đòi ra, phỏng chừng là do tâm trạng cô hôm nay quá kích động gây động thai, nên em bé mới chui ra sớm.

“Trát Nhĩ, mau thả Lam xuống”

Tô hoảng hốt nhìn em trai đang bế Lam Nguyệt, Trát Nhĩ có lẽ là nghe được, cuống quít ôm Lam Nguyệt vào phòng ngủ, đặt ở trên giường, nắm tay Lam Nguyệt không rời, khoé môi cũng run rẩy. Lam Nguyệt đau đến mồ hôi nhễ nhại, không đếm xỉa đến hắn, cắn răng chịu đựng, cô biết không thể sinh xong trong chốc lát được.

“Trát Nhĩ, đi gọi Ny, Cách Mạn đi gọi Thạch tới, để tôi vào trong cho. Khôn, ra bảo bọn họ nấu nước, nhân tiện đi xem bọn cha với già Lưu về chưa, bảo với bọn họ là Lam sắp sinh rồi”

Tô đã lấy lại bình tĩnh, lần lượt phân công nhiệm vụ cho mấy người. Trát Nhĩ phi như bay ra ngoài, Cách Mạn cũng chạy đi gọi Thạch, Khôn bảo mấy người đàn ông khác của Tô đi nấu nước, còn hắn thì chạy đi tìm mấy già. Lam Nguyệt chỉ có một mình Trát Nhĩ, đành phải nhờ đến bọn họ giúp đỡ.

“Thủ lĩnh, cậu mau thả người phụ nữ của tôi xuống, xảy ra chuyện gì thế?” Đạt theo phía sau Trát Nhĩ vừa đuổi kịp tới, Trát Nhĩ chạy tới khiêng Ny rồi bỏ chạy, khiến hắn chẳng hiểu đầu cua tai nheo thế nào.

“Ny … Lam Lam … sắp … ” Trát Nhĩ rối rít đến nói không ra hơi, sau khi đặt Ny xuống thì lại bắt đầu đi vòng vòng.

“Lam sắp sinh chứ sao, làm tôi sợ muốn chết, cứ tưởng xảy ra chuyện gì rồi, đừng nóng, giờ vẫn còn sớm.” Ny thong thả đi tới, bắt đầu sắp xếp, giờ cô đã tích luỹ được kha khá kinh nghiệm, lại từng sinh con, chắc chắn là biết nhiều hơn Lam Nguyệt.

“Lam nha đầu sinh chưa? Sinh chưa?” Mấy già cũng đã quay lại, Tô nói còn sớm, hai già chỉ có thể ngồi xuống đợi.

“Ny, nhân sâm với cỏ cầm máu đây, sư phụ của em thế nào rồi?” Bạn trẻ Tiểu Thạch nghe Cách Mạn nói xong thì lập tức đi lấy thuốc chạy tới, Ny nói vẫn còn sớm, hắn đành cầm túi châm chờ ở bên ngoài, nhỡ xảy ra chuyện gì thì vào châm cứu.

“Trí giả sinh chưa?” Già Phong với mấy người khác hay tin bèn chạy tới. Già Lưu lắc đầu, già Phong cũng ngồi xuống chờ, già Sơn căng thẳng cầm chiếc chiếc chuông làm bằng xương mới làm xong cho cháu trai, lo lắng nhìn cửa phòng ngủ.

“Tô chuẩn bị chút đồ ăn đi, thủ lĩnh đi lấy ít nước nóng vào lau người cho Lam.” Ny kiểm tra xong thì đi nói với bọn họ, cô ở bên cạnh chuẩn bị những thứ khác.

Trát Nhĩ nhanh chóng bê nước ấm vào, cẩn thận lau toàn thân cho Lam Nguyệt, nhìn sắc mặt cô trắng bệch, hỏi: “Lam Lam, ăn chút gì nhé, Ny bảo phải ăn chút gì mới được.” Lam Nguyệt gật đầu, cơn đau trước đã qua, giờ cô đã thấy đỡ hơn một chút rồi. Trát Nhĩ vội vàng nâng cô dậy, nhận canh thịt từ trên tay Tô, từ từ đút, chờ Lam Nguyệt chậm rãi nuốt vào.

“A …” Lại bắt đầu đau bụng rồi, Lam Nguyệt cắn răng chịu đựng. Trát Nhĩ hốt hoảng đặt bát xuống, sau khi đặt Lam Nguyệt xuống thì nắm lấy bả vai Ny, không ngừng lắc lắc: “Sao lại đau nữa rồi, phải làm sao đây? Phải làm sao đây?” Ny bị lay đến choáng váng.

“Trát Nhĩ …” Lam Nguyệt gọi hắn, Trát Nhĩ vội vàng chạy tới, vành mắt đã đỏ, nói: “Lam Lam … Không sinh nữa … Không sinh nữa …” Lam Nguyệt nhịn đau nói với hắn: “Trát Nhĩ, anh đi ra ngoài đi, anh ở đây chỉ làm cản trở em với Ny thôi, đi ra ngoài đi, ngoan.”

Tô đi tới lôi Trát Nhĩ ra ngoài, thằng em trai ngốc này sao có thế nói ra những lời như không sinh nữa chứ, có thể không sinh sao, tốt nhất là đừng ở đây làm vướng chân mọi người.

Sau khi Trát Nhĩ bị lôi ra ngoài, mấy người phụ nữ giúp đỡ đẻ đã tới, cửa phòng ngủ đóng lại. Trát Nhĩ định xông vào, lại không dám, chỉ có thể lo lắng đi đi lại lại. Già Lưu thấy vậy bèn nói: “Trát Nhĩ, đừng nóng vội, vẫn còn sớm mẹ. Lúc mẹ Thạch sinh nó cũng phải đợi một lúc lâu”, già Phong gật đầu nói đúng vậy, lúc sinh Võ cũng vậy. Già Sơn với Trát Nhĩ đồng thời mở miệng hỏi: “Có thật không?”. Già Lưu đỡ trán, lão quên mất già Sơn vì mẹ Trát Nhĩ nên không có con.

“A … ” Tiếng thét chói tai của Lam Nguyệt vang lên, mặc dù đã cố kiềm chế, nhưng vẫn rất rõ ràng. Trát Nhĩ lại hoảng lên, người trong phòng lại thấy hắn đi vòng vòng trong phòng.

“Lam, hít vào, thở ra, đừng thở bằng miệng, dùng sức” Ny bắt đầu ấn vào hai bên bụng hỗ trợ, hai người phụ nữ khác giúp lau máu, thay nước mới, Tô thì giúp đưa nước cho hai người, vừa ra bước ra ngoài, Khôn và mấy người đàn ông khác của cô vội vàng đi đun nước bưng tới.

“A … Đau quá …” Lam Nguyệt nghe thì biết phải làm sao, bản thân cô cũng biết điều này, nhưng vì đau quá, không theo kịp tiết tấu.

Đến khi Lam Nguyệt đã đau đến không thở nổi, Tô bảo người lấy miếng sâm đặt vào miệng cô, Ny nói: “Lam, nhanh, đầu sắp ra rồi, cố gắng lên” , “A … Đau …” Lam Nguyệt hét lên, sản đạo bị căng lên khiến cô đau đến mức hét ầm lên.

“Lam Lam … Lam Lam …” Trát Nhĩ nghe thấy tiếng thét của cô thì không nhịn được nữa, vọt vào trong, nắm tay Lam Nguyệt không ngừng gọi tên cô.

“Sắp ra rồi … Lam, hít vào, dùng sức” Ny không còn sức mà quản Trát Nhĩ nữa, cô đã đón được đầu đứa bé, không ngừng giục Lam Nguyệt dùng sức.

“Trát Nhĩ … A …” Lam Nguyệt rít lên lại dùng sức, bắt được tay Trát Nhĩ hằn lại trên đó năm đường màu đỏ, trên người giống như vừa rơi ra cái gì, cả người nhẹ bẫng, tiếp theo đó là “Oe … Oe …”, em bé đã chui ra, tiếp đó là “Bịch” một tiếng, khi đứa bé vừa cất tiếng khóc thì Trát Nhĩ ngã xuống.

Lam Nguyệt thả lỏng người, ánh mắt mơ hồ nhìn Tô đang lau rửa cho đứa bé, lấy quần áo cũ của Lam Nguyệt để làm tã lót, Lam Nguyệt nói: “Ôm đến cho tôi xem một chút”. Tô cẩn thận đặt đứa bé bên cạnh Lam Nguyệt, vạch áo Lam Nguyệt ra, xoay người đứa bé sang một vị trí thích hợp, giống như tìm được nguồn thức ăn, đứa bé lập tức ngậm vào mút.

“Trai hay gái?” Lam Nguyệt cả người không còn chút sức lực, không còn sức để xem. “Là một bé trai” Tô nói. Lam Nguyệt nghe xong liền ngất đi, trên ngực đứa bé vẫn đang mút “Chụt, chụt”. Sau khi đứa bé ăn no, Tô bế lên vỗ vỗ nhẹ vào lưng nó để ợ hơi, rồi bế ra khỏi phòng ngủ. Phía ngoài, ông nội bé đợi đã lâu, cẩn thận đón lấy đứa bé non mềm được bọc kỹ trong tấm da thỏ, nhẹ nhàng vỗ. Tất cả mọi người xúm lại nhìn, Tiểu Thạch thì đi vào kiểm tra Lam Nguyệt, hoàn toàn quên mất Trát Nhĩ đang nằm bất tỉnh nhân sự trên mặt đất.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close