Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q05- Chương 259+260

24

Chương 259:  Bức họa

Edit: Ngôn Ngôn 

Beta: Tiểu Tuyền

Kế Chấn Tông còn nhớ rõ, lần đầu tiên mình đến cái thạch thất này, liền phát hiện bất kể đứng ở vị trí nào trong phòng nhìn vào bức tranh , thì hai mắt của con hổ này đều trừng mắt nhìn mình, rất kỳ quái.

Hắn đứng ở đây được một lúc, trong thạch thất lại đột nhiên vang lên một giọng nói: “Hôm nay lại phạm phải chuyện gì?”

Giọng nói này mang theo một chút ít hứng thú, hào phóng, nguy hiểm, lười biếng, quan trọng nhất là tại đây chỉ có một người trong không gian nhỏ hẹp, thật có thể đem thần hồn con người dọa bay đi. Nhưng mà cái loại kinh hãi này đối với Kế Chấn Tông đã thành thói quen, bởi vậy chỉ hắn cúi đầu nhỏ giọng nói: “Ta giết ba người sư huynh!”

Đã qua hai hơi thở, tiếng nói kia mới lại vang lên: “Ngươi nhát gan như chuột vậy, rốt cục đã chịu giết người sao?” Trong lời nói mang theo một sự ngạc nhiên , hứng thú.

Hai mắt Kế Chấn Tông đỏ lên, dưới chân như nhũn ra, đâu còn cái khí thế dũng mãnh giết người lúc nãy ,đem chuyện giết người từ đầu đến cuối một năm một mười nói rõ..

Giọng nói hào phóng cười mắng: “Ta đã sớm nói với ngươi, nhịn nhục mà sống không phải biện pháp tốt, ngươi lại không tin. Hiện tại thấy chưa, ngươi không giết người, tự có người khác tới tìm ngươi khi dễ, làm cho ngươi không thể không giết. Ừ, ba người này giết được không tệ, không tệ!” Đúng là đem ba người chết kia khuếch đại quá lên.

Kế Chấn Tông ngập ngừng nói: “Ta giết người nên trong nội tâm cực kỳ sợ hãi, không muốn sống ở Quảng Thành cung nữa ”

“Cái đó cần bàn lại. . . Không đúng, sớm nhất cũng phải ngày kia ngươi mới có thể rời khỏi!” âm thanh đó vội vàng nói, “Chuyện ngươi đã hứa với chúng ta, không nhớ rõ sao?”

“Nhớ. . . Nhớ rõ.” Kế Chấn Tông nhỏ giọng nói, hiển nhiên rất không tình nguyện.

Giọng nói phẫn nộ quát lên: “Đã nói với ngươi hơn một trăm lần rồi. Đại trượng phu nhất định phải đem hai chữ Thành và Nghĩa làm trọng. Đã đồng ý thì lời hứa kia  chính là miệng vàng lời ngọc, nhất định phải hoàn thành! Từ trước đến nay ta hận nhất là người không giữ lời hứa, nếu ngươi dám lừa dối hai người chúng ta, chờ hai ta thoát ra khỏi bức tường này rồi, việc đầu tiên chính là tìm ngươi tính sổ!”

Kế Chấn Tông thầm nghĩ, nếu ta không giúp các ngươi, đoán chừng cả đời các ngươi cũng không ra được, muốn tìm ta tính sổ chỉ sợ không có dễ dàng như vậy. Nhưng mà lời này hắn nào dám nói ra. Chỉ phải khúm núm đồng ý, suy nghĩ kỹ lại nói: “Cái Sát Mãng quyền (quyền giết rắn) kia dùng rất tốt, đánh hai ba quyền đã đánh ngã mấy người đó.  Bình thường bọn họ đều là mấy vị sư huynh cao cao tại thượng đó. Hay là ngươi lại dạy thêm cho ta mấy chiêu nhé?”

Sát Mãng quyền? Âm thanh kia ngạc nhiên, một hồi lâu mới kịp phản ứng, lập tức bộc phát tiếng cười kinh thiên động địa: ” Sát Mãng quyền? Sát Mãng quyền! Nói hay lắm, đúng là Sát Mãng quyền. Ta nhất định phải đem cái tên này nói cho người sáng lập ra thuật pháp này nghe. Xem hắn có nổi trận lôi đình hay không? Nếu là. . . Nếu là hắn còn sống mà nói.”

“A. Cái gì? Ta biết rõ ngươi đoán được hắn chín phần là còn sống, nhưng mọi thứ đều có ngoài ý muốn đúng không? Lão tử nếu biết rõ việc lừa người này, năm đó sao lại đồng ý. . .”

Giọng nói kia mang ngữ điệu kéo dài tự hỏi tự đáp, Kế Chấn Tông cũng nghe thấy nhưng không thể nói gì, cùng chưa từng ngắt lời hắn. Một lát sau, chỉ nghe âm thanh kia xoay chuyển lời nói, hỏi:

“Biết rồi, biết rồi. Vậy ta hỏi ngươi. Nếu ngươi là người trông coi, người nào sẽ tính toán một kẻ ngốc chứ? Này, Kế tiểu tử, ta hỏi ngươi, ngươi nói lúc ấy trong ba cái thằng xui xẻo kia có người bị ngươi làm bị thương không chịu được, kêu ra tiếng, nhưng từ đầu tới cuối ruộng ngọc một chút động tĩnh cũng không có, phải hay là không?”

“Đúng vậy. Ta cũng cảm thấy thật kỳ quái.”

“Xung quanh bên ngoài không có người hả? Lúc ngươi đi tới đây không thấy ai, cũng không gặp người nào bên ngoài sao?”

“Không có! Ít nhất. . . Ít nhất thì ta không có phát hiện.”

“Dừng!” Người đó khinh thường nói, “Bộ dáng của ngươi giống y hệt con sâu cái kiến, muốn để ngươi phát hiện cũng không dễ, chuyện này trăm triệu người đều hiểu rõ. Ừ, hắn nói, lát nữa ngươi theo đường khác đi ra ngoài đi, đừng theo đường cũ quay trở về, tránh khỏi lại để cho người bên ngoài phát hiện ra!”

Kế Chấn Tông ngẩn ngơ: “Có người theo dõi ta?”

“Tám phần là có!” người đó lạnh lùng nói, “Nếu không tính toán ngươi, tại sao phải giúp ngươi che dấu tiếng kêu thảm thiết của mấy người chết đó? Xem ra cũng không phải người trong sư môn ngươi, nếu phải thì không cần lén lén lút lút như vậy. Đúng rồi, đúng rồi, lễ đại điển sắp được cử hành, chắc là có người của tông phái nào đó nổi lên lòng hiếu kỳ, vừa muốn vui đùa vừa muốn nhìn một chút căn nguyên của ngươi?”

Hắn dừng một chút, mới nói: “Lễ đại điển là từ nay đến khi tiến hành còn bao lâu, nói lại lần nữa?”

“Bắt đầu diễn ra vào đầu giờ Tỵ!”

“Ừ, rất tốt, ngươi nhất định phải nhớ kỹ, đến lúc đó phải đến nơi này.” âm thanh hào phóng thoả mãn nói “Hiện tại, cút ra ngoài đi”

Kế Chấn Tông hơi giật mình, gật gật đầu rồi mới đột nhiên nhớ ra: “Ngươi không phải còn dạy ta hai chiêu thần thông nữa sao?”

“Ta lúc nào hứa dạy ngươi rồi hả?” âm thanh hào phóng nổi giận nói, sau đó lại nhanh chóng giảm thấp âm lượng “Từ nay trở đi, hoàn thành một chuyện quan trọng, ta tất nhiên sẽ dạy cho ngươi, đảm bảo cuộc đời này của ngươi ăn uống không lo!”

Kế Chấn Tông suy nghĩ nửa ngày, mới nói: “Ta không chỉ muốn ăn uống không lo, ta còn muốn đem những người khi dễ ta bóp chết, giống như bóp chết một con kiến.” Hắn nghiêng đầu, lại bổ sung một câu, “Còn muốn ngươi giúp ta đem trứng của bọn họ đều nặn ra hết!”

“. . . Được, việc đó cực kỳ đơn giản, chỉ cần ngày kia ngươi giữ đúng lời hứa. Việc nặn trứng của bọn chúng, chính ngươi ra tay là được.”

Kế Chấn Tông quan sát bốn vách tường, tùy tiện chuyển sang một hướng đi khác, tiếp theo nhìn như trong nháy mắt sẽ đụng vào vách đá, kết quả vách đá bỗng nhiên co lại, dọn ra cho hắn một con đường nhỏ để hắn đi qua —— pháp khí này không ngờ thông đến tận đây , có thể lại để cho hắn tùy ý ra vào bên trong núi này, không chút trở ngại.

Kế Chấn Tông chân bước không ngừng, chỉ chốc lát sau đã đi xa.

Cái gian thạch thất kia sau nửa ngày im lặng.

Qua thêm một hồi lâu, giọng nói hào phóng kia mới khe khẽ thở dài: “Quảng Lăng Tử anh hùng cả đời, không ngờ hậu nhân lại suy bại đến mức này?”

Nếu như Ninh Tiểu Nhàn  mà nghe được câu này, nhất định lại bị dọa kêu to một tiếng. Quảng Thành cung có một quy định bất thành văn, lịch đại chưởng môn là những người thành công vượt qua thiên kiếp, đạo hạnh phẩm đức được người đời công nhận, mới có tư cách đạt được chữ Quảng ở đầu, chữ Tử ở phần cuối tên gọi. Quảng Lăng Tử nhất định là một vị có danh tiếng cực cao.

Vạn năm trước, Quảng Lăng Tử một mình nghênh chiến mười vạn yêu binh Mạc Bắc, ở trong vạn quân nổi giận chém Yêu Vương “Bạch ma” . Đó là con vượn yêu cực lớn, cả đời làm ác vô số, lúc vạn vào Độ Kiếp kỳ Đại viên mãn, nghênh đón lục trọng thiên kiếp (sáu luồng sét nặng), rõ ràng là hắn đã trống cự qua sáu đạo thiên kiếp đó. Từ đó về sau một đường thuận buồm xuôi gió, thanh thế vô cùng lớn. Vậy mà Quảng Lăng Tử hết lần này tới lần khác chỉ dùng ba chiêu, liền đem hắn trảm dưới kiếm.

Về sau, Quảng Lăng Tử có được pháp khí Ngọc Hốt, liền quăng kiếm mà cầm Ngọc Hốt, nhanh chóng tinh tiến, pháp lực càng ngày càng cao hơn, ở bên trong cuộc chiến Trung Cổ vạn năm trước, từ một người dân bình thường trở thành trụ cột một phương, bảo vệ sinh linh một phương bình an.

Tên Kế Chấn Tông đầu óc ngu ngốc kia, không ngờ có dính dáng quan hệ với nhân vật anh hùng như vậy?

Giọng nói hào phóng lại cười hắc hắc: “Ngươi nói xem, Kế tiểu tử vốn thiên tư không tệ, đầu óc cũng thông minh linh hoạt, nếu không bị người khác hại thành đần độn u mê, sao có thể thay chúng ta làm việc?” Tiếng nói chuyển sang dữ tợn, “Ở trong pháp khí này ngây người đã một vạn năm, thật sự là xương cốt đều muốn gỉ ra rồi. Thật sự muốn ra ngoài xem Quảng Thành cung xui xẻo. Chẳng lẽ ngươi không muốn?”

“Đậu xanh rau má, ngươi đúng là con rùa đen a, là thân thích của cái lão già Long Quy kia? Thật biết nhẫn nhịn!”

Hắn lại một mình nói mấy câu, cái này thạch thất này cuối cùng yên tĩnh trở lại. Bên ngoài nếu có người ở chỗ này nghe, nhất định cho rằng chủ nhân của giọng nói này đã bị thần kinh phân liệt rồi.

Lại nói Ninh Tiểu Nhàn  ở bên ngoài vách đá đợi hai canh giờ. Dù tâm cảnh của nàng đã tăng lên, nhưng cứ buồn tẻ chờ đợi như vậy cũng rất là khó chịu, thực tế đợi đến khi trăng ở phía tây lặn xuống, đợi đến lúc chân trời nổi lên chút ánh sáng. . . Thêm nửa canh giờ nữa, biển mây cuồn cuộn phía trên đầu sẽ nghênh đón mặt trời. Nàng đứng ở chỗ này đợi ngược lại cũng không có nhìn thấy bất kỳ ai đi ra, trong nội tâm bị đè nén khó chịu vô cùng.

Tên Kế Chấn Tông kia nhìn mặt ngốc nghếch, vậy mà cũng biết lừa gạt nàng?

Cùng Kỳ một mực ở đó nói liên miên cằn nhằn nói chuyện phiếm giải buồn cho nàng, Trường Thiên lên tiếng ngắt lời: “Không cần đợi nữa rồi. Có lẽ Kế Chấn Tông đi ra ngoài từ nơi khác rồi. Núi này quá lớn, đã vượt qua phạm vi cảm giác của chúng ta. Thỏ khôn có ba ngách, huống chi trong núi này là nơi cất giấu bí mật quan trọng mười phần.”

Nàng chần chờ nói: “Có cần ta đuổi theo truy tìm tung tích của hắn không?”

“Vậy thì không cần. Bí mật trên núi cũng không phải mới tồn tại một ngày hay hai ngày. Hiện tại là thời kỳ nhạy cảm, nàng đi thăm dò chỉ sợ làm cho người ta hoài nghi.” Trường Thiên trầm ngâm nói, “Việc này là nhất định phải tra manh mối nhưng không gấp. Sau khi lễ đại điển chấm dứt, nàng đi tìm hắn cũng không muộn.”

Ninh Tiểu Nhàn  lên tiếng, biết rõ lòng hắn hoài nghi pháp môn của chính mình bị truyền ra bên ngoài. Nàng thông qua Huyết Minh tâm gọi ra Thất Tử, miễn cưỡng trèo lên, vừa bay lên được chốc lát liền thưởng thức cảnh mặt trời mọc trên biển mây tuyệt đẹp , lúc này mới quay về núi Hạc Minh.

Mới vừa tiến vào lầu nhỏ, ở cửa liền đi tới thân ảnh quen thuộc. Phó chủ sự Đa Bảo Các – Lý Kiến Minh mặt đầy mỉm cười, chắp tay nói: “Ninh cô nương thức dậy thực sớm. Nguyên liệu đã lấy đủ, may mắn không làm nhục sứ mệnh!”

Lần này Lý Kiến Minh tới là đưa tiền Hắn từ trong ngực lấy một hộp ngọc mở ra, không ngờ bên trong lại là một cây tiểu thảo kỳ dị, giống như cây hành, nhưng chỉ có mỗi một phiến lá, tuy nhiên lại hình một con rắn nhỏ, nó co lại, giãn ra, màu sắc thay đổi từ xanh trắng đến tím đậm. Bên cạnh ngọn hành, còn có một mầm nho nhỏ mới nảy, xem ra là một cây non còn chưa trưởng thành.

Nhưng.. con rắn nhỏ này có con mắt sắc óng ánh long lanh, giống như là hồng bảo thạch, cái lưỡi màu hồng trong miệng phun ra nuốt vào, gần giống như rắn. Nếu không phải thấy cọng lá một mực sinh trưởng ở gốc cây giống hành này, bộ rễ còn chôn sâu ở trong đất bùn trong hộp ngọc thì quả thực sẽ cho rằng con rắn nhỏ này là vật sống.

Ninh Tiểu Nhàn thò tay ra vuốt lên đầu màu tím sậm của con rắn nhỏ, kết quả nó cấp tốc co lại, ngẩng đầu cao cái cổ, Híz-khà zz Hí-zzz rung động, bày ra tư thái chuẩn bị cắn người. Lý Kiến Minh biến sắc nói: “Ninh cô nương, cái này là Bạch Hoa Xà Thiệt thảo, cây cỏ này có độc tính, màu sắc càng đậm thì độc càng sâu, nếu mà bị cắn sẽ rất phiền phức, nhất định phải cẩn thận.”

Cô nương trước mắt lại khẽ cười cười, đầu ngón tay trắng nõn vẫn hướng tới con rắn nhỏ sờ soạng như cũ. Cái con rắn nhỏ kia thấy cảnh cáo không có hiệu quả, giống như lò xo nhảy lên, miệng nho nhỏ mở ra răng nanh muốn cắn người, tốc độ cực nhanh, chỉ vẽ ra cái bóng mờ. Không biết tại sao ngón tay Ninh Tiểu Nhàn  lại tránh khỏi công kích này, nhẹ nhàng vuốt ve đầu của nó, sau đó đặt trên chỗ bảy tấc. Con rắn nhỏ lập tức hạ xuống, tay vô tình mà bay qua bụng. Trên bụng của nó lại có một sợi kim tuyến.

Lý Kiến Minh thấy một màn như vậy, sắc mặt có chút ngưng trọng.

Tiểu cô nương này bất hiện sơn bất lộ thủy (*không đụng thì không biết hàng), hắn một mực không biết nàng làm thế nào từ trong Luân Hồi đem mọi người cứu ra, lần này cũng chỉ muốn nàng giúp mọi người luyện đan, nhưng hôm nay nàng lộ ra bản lãnh, rõ ràng là thủ đoạn của người trong nghề, không chỉ chứng minh nàng đối với dược liệu hiểu rõ rất sâu, mà lần này nàng từ lúc nào ra tay, hắn thật không thấy rõ.

Chương 260:  Hóa Thần đan

“Ừ, chính xác là Bạch Hoa Xà Thiệt thảo trưởng thành, Lý chủ sự phí tâm. Thứ này quá mức quý hiếm, ta cực khổ tìm kiếm mà không có được.” Nàng ung dung đem hộp ngọc này nhận lấy, mà không có đưa tiền cho hắn. Bởi vì hai người hôm qua đã bàn bạc qua, Ninh Tiểu Nhàn sẽ dùng nó để luyện chế cho Đa Bảo Các hai viên thuốc, cái giá lớn mà nàng có được chính là nàng có thể chia mầm tự mình gieo trồng.

Chỉ hai viên, có phải quá keo kiệt hay không? Thật ngại quá, bất luận là Đa Bảo Các hay chính Ninh Tiểu Nhàn, cũng sẽ không nghĩ như vậy. Bởi vì đan dược nàng muốn dùng Bạch Hoa Xà Thiệt thảo luyện ra, chính là Hóa Thần đan, trợ giúp tu sĩ Nguyên Anh kỳ Đại viên mãn đột phá đến Hóa Thần Kỳ! Nếu như ăn vào viên thuốc này, tỷ lệ đột phá có thể đề cao 3% thành công.

Nếu nói kết Kim Đan cùng Nguyên Anh đan luyện chế không dễ, như vậy để đan sư  luyện chế ra Hóa Thần đan chính là giống như trong vạn dặm không có lấy một người. Loại đan dược này yêu cầu đối với đan hỏa, thủ pháp cùng thời gian khống chế nghiêm khắc đến trình độ biến thái. Thủ pháp, thời gian cái yếu tố này là phải sau nhiều lần tiến hành luyện tập cùng nắm giữ. Nhưng mà, muốn luyện ra Hóa Thần đan, ít nhất cũng phải dùng tới Tam Muội Chân Hỏa đã ngoài đẳng cấp chân hỏa để luyện chế, đa số mọi người đâu có cái may mắn như vậy, dùng chân hỏa bổn mạng cao cấp để luyện đan hỏa sao?

Cái này chính là điều kiện thứ nhất không thể thay thế, đó là vướng mắc của bảy tám phần mười đan sư, lại thêm nguyên liệu luyện đan mười phần quý giá khó có được, mỗi một viên Hóa Thần đan thành phẩm ít nhất bán với giá hai mươi vạn linh thạch, ai có dũng khí như vậy, tinh lực như vậy, để luyện tập nhiều lần Hóa Thần đan chứ?

Bởi vậy , mặc kệ giá trị bản thân của một viên Hóa Thần đan ra sao, chắc chắn  sẽ không thấp hơn tám mươi vạn linh thạch! Bạn bè khi chơi trò chơi Game Online đều biết, một kiện trang bị cực phẩm tỷ lệ thấp đến làm cho người tức lộn ruột, chỉ khi nào luyện hóa thành công rồi, giá trị của nó cũng đắt tới mức làm cho người khác tặc lưỡi. Luyện chế Hóa Thần đan rất khó. Nhưng sau khi thành đan lại có thể làm cho đan sư đột phá rất nhanh đấy, điều kiện tiên quyết là ngươi muốn có thì phải có đủ các điều kiện trên.

Nguyên liệu cần thiết trong tay Ninh Tiểu Nhàn cơ bản đầy đủ hết, sau có được Bạch Hoa Xà Thiệt thảo này tất nhiên đã thỏa mãn rồi. Tùy thời có thể khai lò luyện chế.

Bạch Hoa Xà Thiệt thảo rất khó trồng, không chỉ đối với nhiệt độ không khí, nhiệt độ đất, thậm chí đối với độ ẩm của hơi nước cũng có chút kén chọn, thích mát mẻ ẩm ướt, thông gió thông khí, không chịu được nóng bức khô ráo, nước úng lụt muối tẩy rửa, đồng thời đối với chất dinh dưỡng trong đất cũng yêu cầu rất cao. Cái gốc Xà Thiệt thảo này là Đa Bảo Các mời cao nhân mất nhiều năm tâm huyết mới trồng được, nhất định phải trồng trên cây tùng diệp, vì cây tùng diệp sau khi bị hư thối sẽ biến thành một tầng đất mục nát ở bên trên. Quan trọng nhất là, Xà Thiệt thảo không hoàn toàn ăn chay. Xà diệp thích được tưới bằng máu gà cùng máu trâu vừa mới giết, tốt nhất là dùng cả hai loại trộn lẫn với nhau theo tỉ lệ  3-2 phần trăm. Đa Bảo Các vì để cho nó càng thêm khỏe mạnh, ở phía sau núi có nuôi gà cho ăn bằng nhân sâm trăm tuổi, nuôi từ năm đến mười ngày mới tới lấy máu để nuôi cây.

Đúng rồi. Loài cỏ này còn ưa thích kết hợp cùng đồng bọn nhỏ khác, muốn cho nó sinh trưởng tốt, thì nhất định phải nuôi một loại kiến đen dưới bộ dễ của Xà Thiệt thảo. Mà loại kiến đen này trước mắt cơ bản đã tuyệt chủng rồi. . .

Bởi vậy, mỗi một cây Bạch Hoa Xà Thiệt thảo giá trị trên 70 vạn linh thạch, Lý Kiến Minh lấy ra cái gốc này càng là loại đã hoàn toàn trưởng thành, giá trị của nó còn muốn cao hơn.

Nhưng mà so với Hóa Thần đan có giá lớn như vậy, hoàn toàn đáng giá. Cho dù là Quảng Thành cung, có thể lấy ra Hóa Thần đan mang bán, cũng đủ để chứng minh một loại thực lực—— cho dù ở bên trong các danh môn đại phái, loại vật này cũng không phải loại vật xa xỉ có thể lấy ra để bán. Nhiều nhất miễn cưỡng cung cấp cho mấy đệ tử tâm đắc sử dụng mà thôi. Tuy ngoài miệng Lý Kiến Minh không nói, nhưng ánh mắt nóng rực nhìn Ninh Tiểu Nhàn có thể châm lửa.

Cũng may nàng biết rõ người này đối với mình không có tâm tư gì. Mà chỉ hi vọng trong mấy ngày này nàng có thể đem Hóa Thần đan luyện ra, trước mặt tu sĩ thiên hạ làm cho Đa Bảo Các, làm cho Quảng Thành cung kiếm được chút thể diện. Nguyên bản hắn cũng không dám có hy vọng xa vời này, nhưng mà hắn ở trong Luân Hồi khốn cục bị nhốt mấy chục năm, mới trở lại Quảng Thành cung vẫn chưa được nửa tháng, dù bên trên có người bảo hắn trực tiếp trở lại Đa Bảo Các phục chức, nhưng mà trong phái, người phản đối vẫn rất nhiều

Lúc này, chính hắn cần phải làm ra thành tích, mà dự lễ đại điển cùng Ninh Tiểu Nhà, không thể nghi ngờ chính là cơ hội tốt nhất của hắn. Trong lòng Lý Kiến Minh biết, nếu hắn chậm dãi nhóm lửa thì không biết đến ngày tháng năm nào  mình mới lập nên thành tích, không bằng đi trước một bước, làm một số lần mua bán thuận lợi.

Nhưng ngày hôm qua Ninh Tiểu Nhàn lại dứt khoát nói cho hắn biết, chậm nhất sáng sớm, nàng có thể đem thành phẩm  Hóa Thần đan  mang đến trước mặt hắn!

Tu vi hắn không tính là cao, lại là người thức thời quyết đoán, cố gắng lấy ra được gốc Xà Thiệt thảo này, đúng là tốn không ít tâm tư, hơn nữa không hiểu sao hắn đối với Ninh Tiểu Nhàn có chút tin tưởng, tuy chính hắn cũng không biết sự tin tưởng này từ đâu mà có.

Cuối cùng hắn gãi gãi đầu: “Thật sự ngại quá, đan dược hôm qua đã bán hết, hôm nay có thể mời Ninh cô nương luyện thêm chút ít đan dược chống đỡ thể diện không?”

Nàng bận rộn từ tối hôm qua đến giờ, ở đâu ra thời gian rảnh mà luyện dược, may mắn trong Thần Ma ngục còn có hai luyện đan tổ sư không giây phút nào không rảnh rỗi đến bị khùng, một thân tinh lực không có chỗ sử dụng, lúc này mới lấy ra được năm lọ Kết Kim Đan, Nguyên Anh đan giao cho Lý Kiến Minh, “Ta nhất định sẽ cố hết sức. Nhưng ở cái tuổi này của ta mà luyện chế ra Hóa Thần đan cũng quá mức kinh thế hãi tục, làm phiền Lý chủ sự giúp ta giữ bí mật.”.

Lý chủ sự lần thứ hai tươi cười rạng rỡ hứa với nàng, đột nhiên hỏi: ” Cảnh đẹp của Quảng Thành cung ta thế gian khó gặp, không biết Ninh cô nương đã thưởng thức qua chưa?”

Hắn muốn nói đến biển mây sao? “Ừ, mặt trời mọc ở trên biển mây, thật đúng là bao la hùng vĩ vô cùng, hai ngày nay ta đều may mắn nhìn được.”

Lý Kiến Minh hơi kinh ngạc: ” Mặt trời mọc ở trên biển mây xác thực đẹp, nhưng mà Ninh cô nương đã từng nghe nói qua cảnh đẹp trên sông Huỳnh của Quảng Thành cung chưa?”

Nàng tin tức chậm chạp, mới đến không quá một ngày, mà hơn phân nửa thời gian đã đi làm chộm, quả thật không có người nói qua với nàng cái này nha “. . . Chưa từng.”

Lý Kiến Minh tóm tắt nói với nàng mấy địa phương có phong cảnh xinh đẹp ở Quảng Thành cung, rồi nhanh chóng cáo từ, vội vàng cầm đan dược trở về phục mệnh.

Lúc này có đệ tử Quảng Thành cung đưa lá trà tới, mỗi vị khách quý đều có thể sử dụng nửa cân. Thứ này ở trên nhân gian là đồ uống của những người không phú thì quý, thế nhưng ở Quảng Thành cung, có thể tùy tiện lấy ra đãi khách,tiễn khách, làm quà tặng. Tuy nói lá trà có thể dùng ngân lượng mua được, nhưng hai ngày qua, tất cả tông phái Tu tiên giả đến xem lễ, sợ không phải chỉ có vài ngàn người, đây cũng là một số chi tiêu lớn.

Đương nhiên, Ninh Tiểu Nhàn làm sao có thể vừa ý loại lá trà này, Tức Nhưỡng ở trong Thần Ma Ngục gieo trồng chính là linh trà độc nhất vô nhị trên Nam Chiêm bộ châu, cho nên nàng đem lá trà này chuyển tặng cho các tán tu khác. Ngày này nàng cưỡi Thất Tử bay vào bay ra, tuy dùng liễm tức thuật cho giống người phàm, nhưng Tu tiên giả kiến thức rộng rãi, biết rõ trên đời này có đủ loại thần thông pháp môn , có thể làm cho tu sĩ thu liễm khí tức như là phàm nhân, lại nói Thất Tử  toàn thân màu trắng tinh khiết, rốt cục cũng có người biết nhìn hàng xịn, nhận ra được, lập tức đã dẫn phát những gợn sóng trong ao nước nhỏ.

Người có thể lấy thần điểu như vậy làm tọa kỵ, không lẽ lại là người phàm? Cho nên từ lâu đã có người muốn tới thăm viếng rồi. Tu sĩ tầm đó, cấp bậc lễ nghĩa nhất định phải có đấy, dù sao có hi vọng kết thành bằng hữu, đại biểu về sau thiếu đi một kẻ địch.

Liên hệ ở giữa đám tán tu tuy không chặt chẽ bằng đệ tử đồng môn, nhưng ba đến năm năm sẽ tổ chức gặp mặt bằng hữu, dù sao cũng sẽ có người như Thiên Lôi sai đâu đánh đó, cái này là gọi là thiên tính bẩm sinh của con người. Ninh Tiểu Nhàn đang trong tiểu lâu trước mắt uống trà , ở bên trong bọn tán tu này,có một người tu sĩ tên là Cô Ngọc Minh, tu vi Kim Đan sơ kỳ, người thoạt nhìn cũng chỉ 24, 25 tuổi, da mặt trắng nõn, nhưng nói chuyện lão luyện thành thục, cẩn thận, sáu trong bảy người này, âm thầm coi hắn làm trung tâm.

Trò chuyện được một lát, Cô Ngọc Minh mở miệng cười nói: “Nghe qua vẻ đẹp sông Huỳnh của Quảng Thành cung, Thiên Hạ Vô Song, Ninh cô nương có thể cùng bọn người rảnh rỗi như chúng ta đi ngắm cảnh không?” Lễ đại điển ngày mai sẽ cử hành, hiện tại cho dù có người bận rộn, đó cũng là tất cả đệ tử trong các Đại tông phái giúp đỡ nhau,thăm viếng , chào hỏi. Không có liên quan đến những tán tu này. Cho nên giờ phút này, ngược lại bọn hắn là một đám người rảnh rỗi nhất trong cái Quảng Thành cung này rồi.

Nàng và đám người này cùng nhau đi tới, vô luận là tướng mạo hay lời nói và việc làm, đều là những tu sĩ có khí phách phong độ, trong đám người lại chỉ có mình nàng là thiếu nữ trẻ tuổi thanh tú, làm cho người nhìn qua đều sinh hảo cảm, đám tán tu ưa thích thân cận cùng nàng cũng là bình thường. Trường Thiên nhìn cái tên Cô Ngọc Minh này đứng ở lối ra, thần sắc trong mắt bằng phẳng thanh tịnh, hiển nhiên không có ý nghĩ xấu đối với Ninh Tiểu Nhàn, vì vậy cũng không phản đối. Nàng là một cô nương vượt qua hành trình gian khổ như vậy, nếu có cảnh đẹp có thể thả lỏng tâm tình, hắn tất nhiên vui mừng.

Sông Huỳnh ở ngoại ô phía tây của Quảng Thành cung, cách núi Hạc Minh chừng bảy trăm dặm. Đợi khi Cô Ngọc Minh lấy ra pháp khí, Ninh Tiểu Nhàn   trừng lớn mắt: Ơ, đây không phải thảm bay Arập sao?

Đây là lần đầu tiên nàng chứng kiến pháp khí bay tinh túy xa xỉ như vậy, giống như là dùng lông cừu lớn màu trắng dệt lên, phía trên được phủ một loại gấm hoa văn thêu bằng tơ vàng lộng lẫy, tạo thành một hình vuông lớn. Mỗi một hình vẽ đó, dùng viên đá màu lục để trang trí, cứ thế bay lên giống như phủ ở giữa không trung, chuyển động gió hết sức xinh đẹp.

Pháp khí như vậy, không nói đến tốc độ như thế nào, chỉ là bề ngoài đã đủ để cho nàng khen ngợi không thôi.

Cô Ngọc Minh nhìn ra sự kinh ngạc trong mắt nàng, cười khan: “Chê cười rồi, sử dụng pháp khí bắt mắt như vậy….. Thực ra đây là tín vật mà vị hôn thê dùng để tiễn đưa ta, không thể không dùng.”

Vợ của hắn cũng là người kỳ lạ, lại tặng cho hắn tấm thảm pháp khí khoa trương rực rỡ như vậy. Ninh Tiểu Nhàn mím môi mỉm cười: “Ngươi thực sự có phúc khí.” Cô Ngọc Minh nhìn ra sự chân thành trong mắt nàng, nàng lại là người đầu tiên không giễu cợt hắn mang theo cái thảm bay này bên người, trong nội tâm không khỏi đối với nàng có chút thay đổi thoáng qua.

Cái thảm bay này quả nhiên đã bằng mà lại ổn, thoải mái dễ chịu, so với cưỡi Thất Tử cũng không thua kém bao nhiêu. Hai người trò chuyện trong chốc lát, Ninh Tiểu Nhàn  mới biết được Cô Ngọc Minh tuy là tán tu, lại xuất thân ở gia tộc Cô thị cực giàu có, tuy nhiên là gia tộc phàm nhân, nhưng nắm giữ kinh doanh độc quyền thổ sản địa phương, tài phú của gia tộc này, dù cho đổi hết thành linh thạch cũng rất đáng kể.

Có thể thấy được, cho dù là tán tu, tài lực chèo chống cũng cực kỳ quan trọng. Tu tiên có bốn yếu tố: tài lữ pháp địa. Chữ “Tài” xếp hạng đầu tiên đã rõ, không tài không đủ để nuôi đạo. Ninh Tiểu Nhàn nắm chặt tất cả cơ hội kiếm tiền từ linh thạch, cũng cảm nhận thật sâu đạo lý quan trọng này.

Tại sao? Ngươi nói gia tộc vì cái gì không có chút lo lắng sẽ bị nhòm ngó ? Đó là bởi vì trong tộc có đệ tử được đưa đi học ở trường tu tiên danh môn đại phái, được hưởng bóng mát dưới tán cây đại thụ. Mà thật ra chính Cô Ngọc Minh cũng đường đường là truyền nhân của một tông phái, chỉ là tổ tiên môn phái này đã sớm xuống dốc, đến sư tổ hắn cùng huynh đệ thì mấy đời chỉ còn một thôi. Cho nên cái môn phái này chỉ có một người, hắn vừa là chưởng môn vừa là đệ tử.

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion24 Comments

  1. Bức tranh trong pháp khí không phải là đèn cạn dầu, có thể đoán được và làm cho Kế Chấn Tông trốn được sự theo dõi của TT ca và Nhàn tỷ. Không biết hai lẻ này là bạn hay là thù với TT ca. Liệu âm mưu của chúng có thực hiện được không.
    Nhàn tỷ lại kiếm được món hời rồi, lấy được giống Bạch Hoa Xà Thiệt thảo quý hiếm rồi.
    Nhàn tỷ lại quen biết thêm một người tốt rồi, Cô Ngọc Minh thật đáng kết giao.
    Thanks các nàng đã edit.

  2. Hic. Đáng tiếc là Trường Thiên và Ninh Tiểu Nhàn vẫn chưa thể vào được trong núi để biết ai là người đã truyền thụ pháp thuật cho Kế Chấn Tông. Nhưng ta nghĩ chắc hẳn cũng là những nhân vật cùng thời với Trường Thiên ở thời thượng cổ.
    Ninh Tiểu Nhàn kỳ này luyện được không biết có gây ra chấn động nào không. Kỳ này đi xem cảnh sông Quỳnh với Cô Ngọc Minh không biết có điều gì thú vị không?
    Cảm ơn editor

  3. Vậy là trong núi ẩn bức tranh, trong bức tranh có 2 người bị nhốt, 1 là Lão Hổ, 1 là Lão Rùa Đen, Lão Rùa Đen có họ hàng với Lão Rùa đã cho Trường Thiên Long Quy, mà Trường Thiên hứa sẽ tha cho hắn một mạng,
    Chắc hắn ở đây là Lão Rùa Đen Rồi. Còn Lão Hổ chính là Quảng Lăng Tử trưởng môn của Quảng Thành Cung thì phải?
    Ta nghĩ 2 người này vừa là bạn vừa là thù của Trường Thiên, mà chắc xác xuất là bạn cao hơn rất nhiều.
    Lần này Lý Kiến Minh đưa Bạch Hoa Xà Thiệt Thảo cho Ninh Tiểu Nhàn để NInh Tiểu Nhàn luyện đan, và cho thêm giống để NInh Tiểu Nhàn gieo trồng. Không biết loại cỏ rắn này trồng trên Tức Những hiệu quả của nó có cao hơn không nhỉ?
    Ninh Tiểu Nhàn dặn Lý Kiến MInh giữ bí mật mình là người luyện đan, tuổi còn ít mà luyện ra đan dược kiểu này dễ làm kinh hãi thế tục và không tốt cho Ninh Tiểu Nhàn, không biết Hồ Ly Mịch La mà biết được tài năng của Ninh Tiểu Nhàn sẽ kinh hãi như thế nào nhỉ?
    Lần này CÔ Ngọc Minh rủ Ninh Tiểu Nhàn đi du ngoạn không biết xẩy ra truyện gì không

    • Chủ yếu là Trường Thiên luyện đan mà. Khi Tiểu Nhàn luyện thì có cái lò Cùng Kỳ. Chứ bình thường kiến thức, thần lực của nàng ta chưa đạt đến trình độ luyện đan điêu luyện như vậy

      • Giờ bí mật về Trường Thiên và Cùng Kỳ chưa bị lộ ra. Nếu để mọi người biết Đan dược đó từ Ninh Tiểu Nhàn mà ra, thì cũng nguy hiểm mà

  4. 2 tên trong bức tranh có liên quan gì với TT ta, sông huỳnh không biết có vẻ đẹp như thế nào ta

  5. Có khi nào người trong bức tranh lại là thân quen với Trường Thiên không nhỉ? Thân thích của Long Quy thì chắc chắn Trường Thiên biết rồi. Hoa Bạch Xà Thiệt quý quá đi cách nuôi dưỡng cũng thật cầu kì và tỷ mỉ

  6. Con hổ kia rõ ràng là người quen biết Trường Thiên. Chính nó là kẻ đã học lỏm Mãng xà Thuật của Trường Thiên mà dạy cho Kế Chấn Tông. Có điều người cùng bị giam với hắn là ai nhỉ !!! Liệu là kẻ thù hay là thân hữu với Trường Thiên.
    Ninh Tiểu Nhàn lại kết giao được thêm 1 bạn tốt rồi. Trường Thiên soi người thì ghê rồi…Nhất người đó lại là nam nhân …hiiiiiiiiiiiiiii

    • con Hổ là bạn, còn lão Rùa đen bị giam cùng là thù. Lão Rùa Già cho viên long quy đã từng xin tha 1 mạng cho hắn “Hắn” ở đây là lão rùa trong tranh thì phải
      P/s: ta đoán mò thui, ham truyện lắm, mà đọc convert đọc không vô được, toàn từ ngữ khó hiểu

  7. Con rùa trong tranh này là hậu duệ hay là bạn bè hay là chính lão rùa mà Trường Thiên đã cắn một miếng ấy nhỉ? Ta chưa hiểu lắm

  8. 2 ngta kia có dính dáng tới con rùa vậy thi dễ hiểu rồi. Ko biết khi 2 ông thấy TN thì sẽ sao nhỉ, là bạn hay là thù đây, con Kế chấn tông chắc cũng ko đơn giản đâu nhỉ

  9. Không phải một mà hai cơ à, có vẻ là người quen cũ của TT. Nhàn tỷ lại có thêm tài sản rồi.

  10. 2 cai tên yêu quái trog tranh chắc là bằng hữu của Truong thiên rồi a.ko biết đến ngày a Thiên ròi khỏi thần ma ngục sẽ gây ra chấn động cỡ nào nữa.mà chắc bé Nhàn moi dc nổi dah hơn à, đại yêu quái sóng mấy vạn năm mà yeu bé Nhàn,cung nhu bảo bối kkk

  11. Ko biết 2 kẻ bị nhốt trong pháp khí kia là ai nhỉ? Quan hệ như thế nào với tt? Mà tên tiểu kế tử đi đâu rồi ko thấy, ko biết ntn có tìm đc hắn để vào bên trong pháp khí hay ko nhỉ? Mà gạo 9 bông lúa cũng chưa lấy đc nữa

  12. Trời ơi cũng có thảm bay à nha! Không biết trong bức tranh là ai nhỉ, người quen hay thuộc hạ của Trường Thiên ? Tiểu Nhàn càng ngày càng ham tiền rồi!

  13. Hai người trong thạch thất này không biết là bằng hữu hay kẻ thù của Trường Thiên ca nhỉ… nếu là đồng bạn thì tốt… là kẻ thù thì hơi bị đau đầu nha… mà sao hai người này lại nhận Kế Chấn Tông làm người làm việc giúp mình nhỉ… Hoá Thần Đan chắc do Trường Thiên luyện ra chứ nhỉ vì phải dùng chân hoả bổn mạng để luyện mà Nhàn tỷ hình như chưa có ah… môn phái của Cô Ngọc Minh vui nhỉ ^^… Cô Ngọc Minh vừa là chưởng môn vừa là đệ tử mới ghê chứ ^^… hihi… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  14. hắn đã trống cự qua ————-> chống
    cái này thạch thất này
    đưa tiền Hắn từ trong ngực
    Ninh Tiểu Nhàn/ Ninh Tiểu Nhà
    chậm dãi nhóm lửa ————–> rãi??
    đã đi làm chộm ——————> trộm
    cái này là gọi là thiên tính
    thảm bay Arập sao —————> Ả Rập
    ==================================================
    Bạn CNM vừa là chưởng môn vừa là đệ tử :)))))))) sao nghe như cty chỉ có 1 thành viên, vừa là giám đốc, vừa là nhân viên, kiêm cả bảo vệ, haha :)))
    Đoạn Hóa Thần đan thiệt tình là ta đọc cũng hok hiểu được giá trị cụ thể thị trường là khoảng nào, lúc đầu nói là 80 vạn, sau đó nói luyện mỗi lần 20 vạn, xác suất thành công thấp. Rùi sau đó gốc Xà Thiệt thảo lại đến 70 vạn @@ vậy ko phải chỉ mỗi 1 nguyên liệu đã xa xỉ gần bằng 1 viên 80 vạn rùi sao. Mặc dù 1 gốc XT thảo chắc có lẽ luyện được nhiều viên …
    Hai con hổ hay 1 con hổ zị 0_0??? Hay là thần thú bạch hổ, thân hổ, đuôi rùa j đó nên mới có thân thích với lão Long Quy??? Vậy con hổ này có phải là kẻ mà TT ko muốn tha mạng ko nhỉ??

  15. Nguyễn Phương

    Một hổ một rùa không biết vì sao bị nhốt ở đây, chắc là bị Quảng Lăng Tử phong ấn rồi, một trong hai chắc chắn là kẻ bị TT dọa giết đây mà, chắc là Lão Hổ hồi đó ăn trọn cái Mãng Sát Thuật của TT rồi nên bây gìơ truyền cho KCT thì phải :))) nói vậy thì mọi đan dược cao cấp là cái lò Cùng Kỳ tự luyện chứ trình độ của NTN chắc chưa cao thâm như vậy đâu.
    Cảm ơn các nàng đã edit nhé ❤

  16. Hai con thú nằm trong cái pháp bảo kia chắc cũng bị nhốt giống như Trường thần thú rồi, hây da, không biết sau khi thoát ra được thì có làm nên sóng gió gì không thôi à, mà cũng không biết là Tiểu Nhàn có thò một chân vào trong việc thoát ra này hay không. “Đậu xanh rau má” :))) chắc tâm tình khó chịu lắm nên mới chửi tục đây :))))
    Nhưng mà dù sao thì 2 con bị nhốt chung nói chuyện với nhau cũng đỡ buồn.
    Bao giờ Tiểu Nhàn mới ăn trộm được gạo linh thế không biết.

  17. Sao mà người quen của TT người thì chết, người thì bị nhốt, bản thân anh cũng vừa bị nhốt lại vừa sắp hết năng lượng, ;50 đúng là núi cao còn có núi cao hơn mà, nhưng ai mà rảnh lại đi bắt giam mấy têm thần thú này nhỉ ;93 .

  18. Cẩm Tú Nguyễn

    Trong thạch thất này lại có tới 2 người lận, chắc là có quen biết với TT rồi, mà sao lại bị giam ở đây vậy nhỉ. Cô ngọc Minh này tính ra cũng có năng lục đó chứ, trẻ như vạy đã có tu vi kim đan kỳ rồi, lại còn là tán tu nữa, phải biết tán tu tu luyện khó khăn hơn đệ tử trong môn phái nhiều, TN chắc có thêm được bạn tốt nữa đây

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close