Trời Sinh Một Đôi – Chương 309+310

30

Chương 309: Tín nhiệm

Edit: Tuyết Y

Beta: Sakura

Mày vẽ như núi xa, mắt long lanh như nước mùa thu, diện mạo Viễn Sơn rất đẹp. Kiếp trước La Thiên Trình tự kiêu phong nhã, tự mình đặt tên cho nha đầu kia, đã từng yêu thích nàng.

Dĩ nhiên loại yêu thích này, không thể gọi là tình yêu nam nữ, chỉ là yêu thích với một món đồ xinh đẹp đáng yêu mà thôi. Thế gian này, tâm tình chung mà nam tử đối với tiểu thiếp thông phòng là như thế.

Nói trắng ra, thông phòng tồn tại là vì giải trí cho nam chủ nhân. Nếu biểu hiện tốt, đương nhiên nam chủ nhân sẽ yêu thương thêm một chút, còn nếu ngày nào đó không hợp ý, cũng sẽ tiện tay ném sang một bên, rồi đổi một người càng xinh đẹp càng đáng yêu hơn là được.

Nhưng La Thiên Trình niết bàn trọng sinh, đương nhiên đối xử với nhóm thông phòng như hoa như ngọc khác với người thường.

Hoặc là nói vì kiếp trước Chân Diệu hồng hạnh xuất tường, đã tạo thành việc hắn giết người bị sung quân, nhận hết khổ sở, nên tâm tư của hắn đối với tất cả các nữ nhân đều rất khác so với nam tử bình thường.

Thấy một người đáng yêu như vậy chờ ở đây, hắn hoàn toàn không nghĩ là đang đợi hắn, còn tưởng nàng muốn gây chuyện ồn ào gì đó.

Sắc mặt hắn lập tức trầm xuống, ánh sáng trong mắt còn muốn nặng nề hơn cả cảnh đêm này, giọng nói lạnh lẽo không chút ấm áp: “Ngươi ở đây làm gì?”

Giọng điệu lạnh băng như vậy, giống như một chậu nước đá đổ xuống người Viễn Sơn, lạnh thấu tim nàng, khiến toàn thân nàng nổi một lớp da gà, dường như cơ thể nàng không phải đang đứng trong ngày xuân ôn hòa mà là mùa đông khắc nghiệt.

Sắc mặt nàng mơ hồ trắng bệch, nhưng nghĩ đến việc La Thiên Trình đi về phía này, bèn bóp nát thuốc viên, nàng vẫn còn chút lòng tin.

Loại mùi này cũng không nồng, bị hương thơm nữ tử hay mang theo át đi, không có khả năng bị người ta phát hiện.

Quan trọng hơn là, vận khí nàng không tệ, mấy hôm nay nàng luôn chờ ở đây, chỉ có hôm nay là chờ được Thế tử, nàng triệt để bất chấp do dự, thẳng tay bóp nát thuốc viên, nếu Thế tử không uống rượu, vậy thì viên thuốc quý giá này phải lãng phí rồi.

Hiện tại gần trong gang tấc, nàng đã ngửi được mùi rượu thoang thoảng trên người Thế tử truyền đến.

Nhìn xem, ngay cả ông trời cũng đứng về phía nàng, nàng có lý do gì mà thất bại đây?

Viễn Sơn âm thầm động viên mình, tiến lên một bước. Một đôi mắt đẹp chứa nước long lanh nhìn không rời về La Thiên Trình, giọng nói mềm mại tựa như gợn nước mùa xuân: “Thế tử gia, nô tỳ đang đợi ngài. Trời tối đường trơn, nô tỳ treo đèn cho ngài.”

Đôi môi mỏng của La Thiên Trình mím chặt.

Dĩ nhiên hắn hiểu được ý Viễn Sơn.

Nếu nói kiếp trước, trong mấy thông phòng, Viễn Sơn ngược lại cũng có vài phần thật tình với hắn. Khi hắn mất vị trí Thế tử hay vì giết người bị sung quân, chỉ có Viễn Sơn đi thăm hắn, còn lén đưa cho hắn mấy chục lượng bạc.

Đó là thời điểm hắn chật vật, thê thảm nhất. Phần tình nghĩa đó hắn luôn ghi nhớ trong lòng, về sau bắt giữ được La Tam lang trên chiến trường, hắn từng hỏi thăm tình huống của nha đầu đã từng rất tận tâm với hắn kia. La Tam lang cười lạnh nói cho hắn viết, Viễn Sơn đã chết từ lâu rồi, Điền thị không muốn đám người các nàng thủ tiết, muốn kết đôi nàng ta với người khác, Viễn Sơn bèn đập đầu chết.

Hắn còn nhớ vẻ mặt phẫn hận và khinh bỉ của La Tam lang: “Đại ca, ngươi xem đi, phàm là người thân cận với ngươi đều không có kết cục tốt! Rõ ràng là chuyện ngươi làm sai, lại không chịu khiển trách, muốn đi làm loạn thần tặc tử, làm hại phủ Quốc Công chúng ta đi lại khó khăn ở kinh thành!”

La Thiên Trình nghe xong, lộ vài phần cảm động với nha đầu trung trinh kia.

Dĩ nhiên, Điền thị vì cố ý trả thù chuyện Viễn Sơn đưa bạc cho La Thiên Trình, muốn kết đôi nàng với một quản sự bị bệnh da liễu, Tam lang cũng không nói, bởi vì căn bản hắn không biết chi tiết. Dù sao cũng là thông phòng của đại ca, chắc chắn Tam lang sẽ không để ý, chỉ là vô tình nghe được bọn hạ nhân bàn tán vài câu mới biết có chuyện như vậy.

Cho nên với Viễn Sơn, mặc dù La Thiên Trình quyết định chủ ý cách xa nàng giống như nha hoàn thông phòng khác, nhưng cuối cùng vẫn có vài phần khác biệt.

Khác biệt thế nào ư?

Nếu như là đám Thùy Tinh, Tịnh Thủy chờ ở đây, nói ra câu này, chỉ sợ hắn đã thẳng tay đá bay đi, nhưng đổi lại là Viễn Sơn, hắn tốt xấu gì cũng có kiên nhẫn cự tuyệt: “Không cần ngươi treo đèn, ta thấy đường.”

Hắn nói xong, bước nhanh qua sát người đối phương, mùi thơm như có như không trên người đối phương truyền đến, không biết sao trong lòng lại hơi nóng lên, bước chân không tự giác dừng lại một chút.

Viễn Sơn lập tức kéo ống tay áo La Thiên Trình lại: “Thế tử gia ——”

La Thiên Trình cúi đầu nhìn bàn tay ngọc đang kéo ống tay áo của hắn, nhíu nhíu mày, nhìn Viễn Sơn.

“Thế tử gia, nô tỳ không dám yêu cầu xa vời gì khác, chỉ muốn soi đường cho ngài, xin ngài đừng cự tuyệt nô tỳ, được không?” Nàng nâng mắt, trong mắt có ánh sáng lưu động, không thể che hết phần tình ý kia.

Không biết sao La Thiên Trình cảm thấy trong lòng càng nóng lên.

Đối mặt với khuôn mặt đầy sự quyến luyến kia, hắn vô thức nghĩ, dường như Kiểu Kiểu chưa từng như vậy bao giờ, dù cho nàng đã bắt dầu thích hắn, nhưng thích và yêu khác nhau, nhìn một cái là rõ ràng.

Hắn chính người tham lam như vậy, luôn muốn chiếm lấy nhiều hơn từ chỗ nàng.

Mùi hương kia âm thầm bay vào mũi La Thiên Trình, lòng hắn có chút rối loạn.

“Đi thôi.” Quỷ thần xui khiến thế nào, hắn gật đầu.

Trên mặt Viễn Sơn lập tức hé nụ cười, trong nụ cười kia tràn đầy sức cuốn hút thuần túy, dưới ánh trăng mông lung này, có loại xinh đẹp khó tả nổi.

Bất cứ người nào, nhìn thấy người khác nở nụ cười toàn tâm toàn ý như vậy vì hắn, chỉ sợ đều không có cách nào không cảm động.

Trong lúc vô tình, cái loại cảnh giác vào trước là chủ lại nhạt đi mấy phần, ngược lại ấn tượng đưa than trong ngày tuyết kia lại dần rõ ràng hơn.

Hai người một trước một sau đi về phía trước, Viễn Sơn cách La Thiên Trình một khoảng cách chỉ mấy bước, hai bên có thể ngửi được mùi hương trên người đối phương.

Hắn ngửi được mùi thơm kia trên người nàng bay đến, nàng ngửi được mùi rượu lạnh thấu xương từ hắn truyền ra. Hai loại mùi hương hòa quyện quanh quẩn bốn phía, bầu không khí tại thời khắc này trở nên hết sức kỳ lạ.

Thế nên cho đến khi La Thiên Trình vào cửa, mới giật mình nhận ra đây là Tây Khóa Viện, phòng của Viễn Sơn!

Thân thể hắn, thậm chí trong lúc hắn không để ý đã có phản ứng, chỗ bụng dưới chiếc áo trực chuyết màu xanh lá trúc đã dựng lên một cái lều nhỏ.

“Thế tử gia ——” thấy hắn có phản ứng, Viễn Sơn cũng không nhịn được nữa, thân thể mềm mại dựa sát qua.

Mùi hương kia càng tỏa ra nồng nặc.

Mộc Chi gác tại cửa hông, gần như chạy vội vào phòng.

Nàng là nha hoàn tam đẳng, lại được thăng chức thế chỗ cho Giáng Châu trước đó không lâu, quả thực cũng không có tư cách hầu hạ bên cạnh Chân Diệu. Trước mắt mới chập tối mà nàng đã chạy vào như vậy, bèn bị Bạch Thược ngăn lại.

“Đại nãi nãi đang tắm rửa, vội vàng hấp tấp chạy vào làm gì?”

Mộc Chi gấp đến giậm chân: “Bạch Thược tỷ tỷ, muội thấy… thấy Thế tử gia vào Tây Khóa Viện!”

Sắc mặt Bạch Thược lập tức thay đổi: “Thật không?”

Mộc Chi gật đầu lia lịa: “Muội trông thấy tận mắt mà, Bạch Thược tỷ tỷ, tỷ nhanh đi nói cho Đại nãi nãi đi.”

Bạch Thược xoay người muốn đi, bỗng nhiên lại dừng lại.

Đừng nói tới thân phận của Thế tử gia, dù bất kỳ một nam nhân nào, đi ngủ với thông phòng của mình, chẳng lẽ chủ mẫu còn có thể phản đối hay sao?

Nếu Đại nãi nãi biết, thì cũng chỉ đau lòng uổng phí mà thôi. Mối quan hệ vừa mới hòa hoãn với Thế tử gia có thể trở nên càng gay gắt hơn không?

Nếu như vậy, còn chẳng bằng không biết thì tốt hơn

Bạch Thược nổi lên ý nghĩ này trong chớp mắt, nghe được tiếng bước chân xột xoạt trong phòng, lại lắc đầu.

Nàng là Đại nha hoàn của Đại nãi nãi, chỉ có thể một lòng bảo vệ chủ, nhưng không nên vượt qua lôi trì, tự tiện làm chủ thay Đại nãi nãi.

Bạch Thược bước nhanh vào.

Chân Diệu vừa tắm rửa xong, tóc rối chân trần ngồi ở cạnh giường, A Loan đang cầm chiếc khăn mềm lau tóc cho nàng.

Nghe được động tĩnh nhìn lại, thấy phía sau Bạch Thược còn có Mộc Chi đi theo, nàng có chút kinh ngạc hỏi: “Bạch Thược, sao vậy?”

Trong phòng là A Loan và Dạ Oanh, đương nhiên Bạch Thược không cần kiêng kỵ điều gì, nhưng muốn nói ra lời đó vẫn có phần khó khăn, nàng thầm hít một hơi, mới nói: “Đại nãi nãi, Mộc Chi nhìn thấy Thế tử gia đến Tây Khóa Viện rồi!”

Hiện tại không phải ban ngày, đến Tây Khóa Viện nghĩa là gì thì người ở đây ai cũng hiểu.

Chiếc khăn mềm A Loan dùng để cho lau tóc cho Chân Diệu rơi xuống đất. Nàng vội cúi xuống nhặt lên, có phần không dám nhìn ánh mắt Chân Diệu, ra hiệu Dạ Oanh đổi lại một cái mới.

Dạ Oanh lại ngẩn người, không để mắt đến ra hiệu của a Loan.

Trong khoảng thời gian ngắn, không khí trong phòng ngưng đọng.

Vẫn là Chân Diệu mở miệng hỏi: “Thế tử đi đến chỗ ai?”

Mọi người nhìn về phía Mộc Chi.

Mộc Chi nói: “Nô tỳ nhìn thấy Thế tử gia vào phòng Trầm Ngư.”

“Thế tử đi đến đó làm gì?” Chân Diệu nhíu mày.

Mấy nha hoàn đồng thời co giật khóe miệng, lại không nhịn được đỡ trán.

Vì sao chuyện khó chịu, xấu hổ như vậy, mà do Đại nãi nãi nói ra lại có cảm giác không có gì lớn vậy chứ?

Thấy Chân Diệu còn đang chờ người trả lời, Bạch Thược kiên trì nói: “Đại nãi nãi, ngài vẫn luôn uống thuốc, không thể hầu hạ Thế tử gia, có lẽ Thế tử gia là…là ——”

Chân Diệu kinh ngạc: “Thế tử muốn ngủ ở chỗ Viễn Sơn kia?”

Nàng thật không ngờ La Thiên Trình đi ngủ với Viễn Sơn đấy.

Trong suy nghĩ của nàng, ngay cả thời điểm quan hệ của hai người tệ hại nhất, hắn cũng chưa từng đi ngủ với thông phòng. Hiện tại hai người chung sống dần tốt đẹp, căn bản hắn không có lý gì làm ra chuyện như vậy.

Nàng đang từng chút từng chút tiếp nhận hắn vào lòng, mà một điểm quan trọng nhất chính là trong lúc ở cùng nàng, hắn không có ngủ với mấy nữ nhân đó.

Không phải nói nàng như vậy là rất giỏi, là tài trí hơn những nữ nhân khác. Phu quân người ta đều như vậy, dựa vào cái gì mà nàng lại sĩ diện cãi láo?

Nhưng dù sao nàng cũng đến từ thế giới khác. Về lý rí, nàng biết ở đây một nam nhân cùng lúc ngủ với mấy nữ nhân, đều là tình trạng bình thường. Về mặt tình cảm, nàng lại không thể tiếp nhận, đương nhiên nàng không thể làm gì, nhưng ít ra nàng có thể trông chừng trái tim mình, không trao cho người nam nhân như vậy.

Nhưng La Thiên Trình dùng hành động của bản thân hắn để hóa giải lo lắng của nàng, khiến nàng từ từ thích hắn. Như thế, nàng sẵn lòng tin tưởng hắn.

Giữa phu thê, tình yêu có khả năng còn phải xếp sau tín nhiệm, mới có thể lâu dài.

Đã muốn cùng nhau vượt qua cả cuộc đời dài đằng đẵng này, hắn gặp phải cảnh ngộ kiếp trước như cơn ác mộng, vậy, nàng sẵn lòng làm người đưa ra sự tín nhiệm trước.

“A Loan, nhanh lau khô tóc giúp ta.” Chân Diệu phân phó một tiếng, nghiêng đầu nói với Bạch Thược, “Bạch Thược, ngươi đến Tây Khóa Viện một chuyến, nói với Thế tử là khi nào hắn xử lý xong chuyện, cứ tới đây, ta vẫn chờ hắn.”

“Đại nãi nãi?” Bạch Thược không thể tin.

Đại nãi nãi lại không giận, còn tưởng rằng Thế tử gia vì có việc mới đến chỗ Viễn Sơn. Điều này sao có thể!

“Đi đi.”

Bạch Thược muốn nói lại thôi, cuối cùng xoay người lui ra. Nàng ra khỏi cửa phòng, đi vào trong bóng đêm, xách theo chiếc đèn lồng lờ mờ. Cách Tây Khóa Viện càng gần, bước chân nàng càng nặng nề.

Đại nãi nãi nàng, vẫn sẽ đau lòng a?

 

            Chương 310: Nắm giữ trái tim

Thân thể noãn ngọc ôn hương kia dựa vào, người La Thiên Trình nóng như lửa, thậm chí nóng đến mức khiến hắn có xúc động muốn giải quyết ngay tại chỗ, nhưng lòng hắn lại dần nguội lạnh.

Không khống chế được như vậy, không có khả năng xảy ra trên người hắn!

Giống như có một hắn khác, thoát ly thân thể bản thân, thờ ơ lạnh nhạt với tất cả.

Hắn ngược lại muốn nhìn cho rõ xem rốt cuộc xảy ra chuyện gì đây.

Viễn Sơn thấy La Thiên Trình không đẩy nàng ra thì trong lòng vui mừng.

Thế tử đã hai năm không chạm vào thân thể nàng rồi. Dưới sự vui sướng cực độ, nàng lại bất chấp rụt rè gì đó mà nữ tử nên có, thậm chí ngay cả phòng trong cũng không vào, cứ như thế duỗi bàn tay ngọc thon thon cầm lấy cái lều nhỏ kia.

La Thiên Trình lập tức hít vào một hơi, cắn môi, nếm được mùi máu nhè nhẹ. Sâu trong đáy mắt như kết băng, bất động thanh sắc đánh giá Viễn Sơn.

Viễn Sơn nhanh chóng cởi áo ngoài ra.

Quần áo mùa xuân cũng không nặng nề rắc rối bằng trang phục mùa đông. Hôm nay Viễn Sơn lại mặc cực kỳ phong phanh, chỉ một chốc thời gian như vậy, nàng cũng đã chỉ còn một bộ quần áo trong trắng như tuyết.

Theo quần áo rơi xuống đất, hương thơm này càng tỏa ra nồng nặc.

La Thiên Trình đã cảm thấy chỗ đó căng lên đau đớn, loại đau đớn này mạnh mẽ hơn bất kỳ thời điểm nào, dường như nếu không nhào nặn thân thể nữ nhân trước mắt nhập vào thân thể hắn thì sẽ phải nổ tung vậy.

Nhưng loại đau đớn này, lại khiến thần trí hắn càng thêm tỉnh táo, thần trí càng triệt để tách khỏi thân thể.

Viễn Sơn như vậy, là Viễn Sơn đưa ngân lượng cho hắn vào lúc hắn gặp nạn kiếp trước sao?

Là Viễn Sơn vì cự tuyệt gả cho nam nhân khác, mà đụng đầu chết sao?

La Thiên Trình có chút hoang mang.

Trước mặt hắn giống như bóng tối vô tận, mà hắn là một chiếc thuyền lá lênh đênh chìm nổi giãy dụa trong dòng nước buốt giá đen tối kia.

Rốt cuộc cái gì là đúng, cái gì là sai? Người kiếp trước tổn thương hắn, hắn trả thù không chút lưu tình nào. Người kiếp trước có ân với hắn, hắn đối xử tử tế. Như vậy có gì không đúng sao?

Ngoại lệ duy nhất, chính là Kiểu Kiểu.

Hai chữ này như một tia nắng ban mai, đột nhiên xé tan bóng tối vô tận.

“Một người từ nhỏ đến lớn, rất có thể vì một sự lựa chọn vô ý lại khiến người đó thay đổi bộ dáng. Chàng chỉ nhìn bộ dáng cuối cùng của người này, làm sao nghĩ được ban đầu họ cũng là đứa nhỏ kia đây?”

Lời Chân Diệu nói vang lên bên tai, như áng sáng mặt trời, xua tan sương mù khiến người ta mê man.

Đúng rồi, Viễn Sơn trước mắt và Viễn Sơn kiếp trước giống mà cũng không giống. Không, hoặc phải nói là, Viễn Sơn ở kiếp này, vì thái độ của hắn với nàng khác đi, nên lựa chọn của nàng cũng khác.

Phức tạp, mới thật sự là nhân tính.

Hành động kiếp trước của Viễn Sơn có thể khiến hắn bao dung nhiều một chút, nhưng tuyệt đối không thể ảnh hưởng đến quyết định của hắn.

Giờ khắc này, La Thiên Trình trấn tĩnh trước nay chưa từng có.

Vẻ mặt Viễn Sơn ửng đỏ, sóng mắt mông lung, mái tóc dài chẳng biết rối tung lúc nào, dường như mang theo ánh nước lẳng lơ như sương mù mờ mịt, quanh quẩn trong hương thơm bị che giấu. Nàng bám lên cổ La Thiên Trình.

Nàng khẽ nhón chân, muốn hôn lên môi hắn.

Chỉ thấy đôi môi mỏng kia khẽ nhúc nhích, cúi đầu phun ra một câu: “Viễn Sơn, ngươi vẩy cái gì lên người?”

Hai người bọn họ đang đứng ở phòng ngoài, ánh đèn mông lung, chiếu hai bóng người lên vải thưa che cửa sổ màu ngọc bích mới được đổi không lâu.

Khi Bạch Thược xách đèn lồng đi tới, đúng lúc trông thấy thân ảnh thon dài như tùng xanh của nam tử kia, đứng thẳng tắp, thân ảnh nữ tử yểu điệu như liễu mảnh giơ hai tay nhanh chóng cởi quần áo.

Thậm chí nàng có thể nhìn thấy hình ảnh chiếc quần in trên vải thưa che cửa sổ loáng một cái đã cởi xuống.

Trong nháy mắt, mặt Bạch Thược đỏ bừng.

Một mặt là xấu hổ, một mặt là tức giận.

Cần phải gấp gáp đến mức nào mà hai người bên trong không kịp vào phòng trong, đã cởi áo nới dây lưng ở ngay phòng ngoài đây!

Đại nãi nãi quả thật đúng là ngốc mà!

Nàng nghĩ đến Chân Diệu, cảm thấy những lời nàng ấy vừa mới nói vô cùng ngốc nghếch, nhưng lại đau đớn lo lắng thay nàng ấy.

Nàng xoay người, vội vàng đi về, lúc đi ngang qua cửa tròn, không biết bị cái gì ngáng chân, lảo đảo một cái ngã về phía trước, nàng vội vịn vách tường mới không ngã sấp xuống đất, trán đập lên mép cửa.

Đau đớn thấu tim ập tới, đèn lồng trong tay rơi xuống đất, ánh nến lắc mạnh rồi tắt.

Đột nhiên tối đi, Bạch Thược bỗng chốc không nhìn thấy được trước mắt có gì, nhưng nàng mặc kệ, vội vàng đi về phía trước.

Đẩy mạnh cửa ra, Chân Diệu mới vừa bện tóc xong ngồi trên chiếc ghế con bằng gấm, Dạ Oanh đứng ở phía sau nàng, cầm một chiếc lược sừng trâu màu vàng tối chải xuôi tóc cho nàng.

Đây vốn là chuyện Dạ Oanh phải làm sau mỗi lần Chân Diệu gội đầu, nhưng dường như hôm nay Dạ Oanh rất bồn chồn. Trong nháy mắt Bạch Thược vào, thậm chí tay nàng giật một cái, kéo đi mấy sợi tóc xanh của Chân Diệu.

Chân Diệu bị đau ai u một tiếng, nhưng không trách cứ Dạ Oanh, mà nhìn Bạch Thược sắc mặt trắng bệch đứng ở cửa ra vào.

“Bạch Thược?”

Bạch Thược dường như biết bộ dáng nàng thế này quá mức thất thố, miễn cưỡng kéo kéo khóe miệng nặn một nụ cười, cố gắng hết mức dùng ngữ khí ôn hòa khuyên nhủ: “Đại nãi nãi, Thế tử gia. . . . . . Thế tử gia đã đi ngủ rồi. . . . . .”

“Đi ngủ?” Chân Diệu đứng lên, “Ở chỗ Viễn Sơn?”

Đôi mắt nàng rất đẹp, trong veo sáng ngời, Bạch Thược cũng không dám nhìn vào, chỉ khẽ gật đầu một cái, mỗi cái gật đầu đều nặng ngàn cân.

Thậm chí nghĩ đến sự tín nhiệm trong lời nói vừa rồi của Đại nãi nãi, nàng cũng phải khó chịu thay Đại nãi nãi, cũng đau lòng thay người.

“Ta không tin.” Chân Diệu nhấp môi, nhấc chân đi ra ngoài, “Ta tự qua đó xem.”

Bạch Thược vô thức ngăn nàng lại, giọng nói bắt đầu vội vàng: “Đại nãi nãi, ngài không thể đi!”

Chân Diệu không nói gì, chỉ nhíu mày.

Bạch Thược cắn răng một cái, nói: “Thế tử gia đang ở cùng Viễn Sơn, ngài ngàn vạn đừng qua đó.”

Nhìn thấy cảnh tượng như vậy sẽ khó mà chịu nổi!

Bước chân Chân Diệu dừng lại một chút, nhưng chỉ ngừng trong nháy mắt, là lại vòng qua Bạch Thược chạy nhanh ra ngoài.

Bạch Thược cùng Dạ Oanh đều ngẩn người, A Loan vội vã rút một cái áo ngoài vắt trên bình phong rồi đuổi theo.

Lúc này Bạch Thược và Dạ Oanh mới vội vàng đuổi theo.

Chân Diệu chạy rất nhanh, nàng so với A Loan còn muốn nhẹ nhàng linh hoạt hơn, nàng cứ chạy băng băng như thế, A Loan cầm quần áo căn bản không đuổi kịp.

Xa xa thấy hình bóng cùng dựa vào nhau trên mành vải thưa cửa sổ, nhưng nàng không tuyệt vọng rời đi như tuyệt đại đa số nữ tử.

Tai nghe là giả mắt thấy mới là thật, nhưng đôi khi mắt cũng có thể gạt người.

Chỉ là hình bóng mà thôi, nếu hai người trong phòng đứng xen kẽ nhau, hình thành chỗ sai, cũng có khả năng xuất hiện loại tình huống này!

Nàng muốn chân chân thật thật nhìn thấy hắn mới an âm.

Hoặc là hết hy vọng!

Còn nếu chưa hiểu rõ, mà yên lặng quay người đi, từ nay về sau đưa phán quyết tử hình cho người kia, thì đó không phải phong cách của nàng.

La Thiên Trình theo Viễn Sơn vào nhà, ban đầu chính vì có nghi ngờ, muốn nhìn một chút xem rốt cuộc Viễn Sơn dùng biện pháp gì mới khiến thân thể hắn có phản ứng.

Phản ứng như thế, hắn dám nói nếu đổi lại là bất kỳ một nam nhân nào, chỉ sợ đều không ngăn nổi.

Trong chuyện này có mưu mô của Nhị Thúc Nhị thẩm, thậm chí là có sự ngấm ngầm mưu tính phía tộc Nguyệt Di hoặc tiền phế thái tử hay không?

Hắn tra xét rất lâu, dù không tra ra manh mối gì, nhưng dần phát hiện, dư nghiệt Nguyệt Di Tộc dường như đặc biệt thù hằn phủ Trấn Quốc Công.

Điều này cũng không khó hiểu, trước đây phụ thân ủng hộ Trưởng Công chúa, dẫn binh đánh tộc Nguyệt Di, một khi tộc diệt, thì vô cùng có khả năng những kẻ dư nghiệt kia tính nợ lên đầu phủ Trấn Quốc Công.

La Thiên Trình vốn không phải vì chủ ý đến đây ngủ với nàng ta, đương nhiên không nghĩ đến việc khóa cửa.

Chân Diệu đến cửa, nàng không do dự, cũng không muốn do dự, vươn tay đẩy, cửa liền mở rộng ra.

Nàng nhìn rõ ràng tình cảnh bên trong.

“Viễn Sơn. Ngươi rắc gì lên người?” La Thiên Trình vừa thấp giọng hỏi xong lời này, hai tay Viễn Sơn vẫn còn bám trên cổ hắn.

Một chất vấn, một khiếp sợ.

Viễn Sơn thậm chí còn đang nhón chân, trong đầu lại trống rỗng, không nhớ bất luận động tác gì.

La Thiên Trình am hiểu cách thẩm vấn, áp lực tâm lý sẽ khiến người đó bất giác lỡ lời nói ra, mà muốn tạo thành loại áp lực này, đương nhiên phải giữ vững bộ dáng bí hiểm, hơn nữa cố gắng hạn chế động tác, để tránh đánh thức đối phương.

Cho nên hai người duy trì động tác này, nghe được tiếng đẩy cửa mới cùng quay đầu lại.

Trong nháy mắt, thân thể La Thiên Trình cứng đờ.

Chân Diệu chỉ mặc quần áo trong, trắng như tuyết, dưới chân là giày mềm màu vàng nhạt, suối tóc xanh cứ thế mà tản ra, tung bay theo động tác mở cửa, đứng chỗ giao giữa sáng và tối, giống như hoa linh do mây đêm hóa thành, bất cứ lúc nào cũng sẽ theo gió tản ra.

“Kiểu Kiểu!”

Giờ khắc này, sự khủng hoảng khổng lồ ập tới, La Thiên Trình bước nhanh tới, một phát bắt được cổ tay nàng.

Hắn sợ nàng lập tức xoay người bỏ chạy, từ nay về sau không bao giờ để ý tới hắn nữa.

“Kiểu Kiểu, nàng nghe ta nói trước đã!”

Chân Diệu nhìn Viễn Sơn cũng chỉ mặc quần áo trong.

Kiểu dáng quần áo trong vốn không khác nhau là mấy, màu sắc cơ bản đều là màu trắng, lúc này hai người họ mặc quần áo trong, thoạt nhìn gần như giống nhau.

Một vợ một thông phòng, mặc quần áo giống nhau đứng trong phòng thông phòng, đối mặt với nam chính, việc này đối với một người vợ mà nói là sự nhục nhã đến mức nào!

Theo sau đến là Bạch Thược, A Loan, ba người gần như giận dữ nhìn La Thiên Trình cùng Viễn Sơn sắc mặt như đất.

Dưới cái nhìn của các nàng, chắc chắn Viễn Sơn bị Đại nãi nãi phá vỡ chuyện tốt, nên lúc này sắc mặt mới khó coi như thế.

Còn nghe Thế tử gia nói gì nữa chứ, thành ra thế này rồi, nói gì cũng đều là nói láo!

Tất cả mọi người đều nghĩ như vậy.

Ngay cả Viễn Sơn cũng vừa mới phục hồi lại tinh thần từ trong sự chất vấn của La Thiên Trình, nhìn Chân Diệu quần áo xốc xếch, trong lòng lại dâng lên một khoái cảm khó tả.

Đúng vậy, nàng điên cuồng ghen ghét nữ nhân trước mắt này!

Nàng hy vọng rất thấp, chỉ cần đời này có thể luôn được gần Thế tử gia là được rồi. Thế tử gia có thê tử, nàng không dám tranh giành, chỉ cần một tháng có thể đến chỗ nàng một hai lần, lại để nàng có thể gần gũi với hắn là nàng đã thấy đủ rồi.

Nhưng mà, ngay cả chút hy vọng xa vời ấy, nữ nhân này cũng không cho nàng!

Dựa vào cái gì chứ?

Nàng vốn chính là thông phòng của Thế tử gia, chính là để hầu hạ Thế tử gia a!

Rốt cuộc nàng làm sai chỗ nào?

Chỉ vì nàng xuất thân thấp hèn, cho nên rõ ràng là nàng gặp Thế tử gia sớm hơn, sớm là người của hắn, nên ngay cả cơ hội âm thầm ở gần hắn cả đời cũng không thể có sao?

Dù là Hoàng hậu nương nương, cũng không ngang ngược như vậy!

Giờ khắc này, thậm chí sự khủng hoảng khổng lồ vì bị La Thiên Trình phát hiện không ổn của Viễn Sơn cũng đều bay mất, nàng gần như vô thức bày ra vẻ mặt u oán ảo não vì chuyện tốt bị phá vỡ, sau đó quỳ phịch xuống một cái, thân thể chỉ mặc bộ quần áo trong lạnh run nói: “Đại nãi nãi, đều là lỗi của nô tỳ, ngài ngàn vạn đừng hiểu lầm Thế tử gia a!”

Thế tử gia đang ở trong phòng nàng, thậm chí chỗ kia vì tác dụng của mùi hương vẫn còn dựng lên kìa. Hiểu lầm cái gì chứ, ha hả.

Viễn Sơn suýt nữa muốn cười.

Nếu từ nay về sau Đại nãi nãi và Thế tử gia có ngăn cách, có lẽ nàng mới thật sự có thể gần gũi Thế tử gia nhiều hơn được?

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion30 Comments

  1. Chân Diệu này thật là tỉnh táo và lý trí, qúa sự mong chờ của mình. Là quá thấu hiểu, quá tin tưởng hay là tình cảm chưa đủ sâu đây. Khổ thân La thế tử, lúc nào cũng nghĩ Chân Diệu chưa yêu mình… tại nàng CD này còn lý trí quá, chưa biết thể hiện tc đây mà.

  2. uhm…gay cấn nhỉ !!! Liệu Viễn Sơn này có thực lòng yêu La Thiên Trình rồi từ đó sinh ghen ghét với Chân Diệu mà làm ra chuyện quyến rũ này. Dù sao La Thiên Trình cũng đáng khâm phục, uống rượu rồi bị bỏ thuốc mà vẫn chưa đến nỗi hỗn loạn làm ra chuyện kia trước mặt Chân Diệu.
    Haizzz !!! Chân Diệu không mau khỏi bệnh thì La Thiên Trình khó mà kìm lòng đây…

  3. thật bội phục cả trình ca và chân tứ, cả 2 đều rất bình tĩnh và tỉnh táo. khồng hề nóng vội, không dễ bị kích động như vậy. yêu là phải như vậy, phải tin tưởng tuyệt đối, chân tứ nói đúng, phải mắt thấy tai nghe mới chân chính là sự thực. ta thực bội phục 2 người, còn viến sơn, muốn phá hoại tình cảm của 2 người này ư, nằm mơ đi. thật mong chờ chương sau xem chân tứ sẽ xử sự thế nào a.
    tks tỷ ạk

  4. Thật khâm phục Chân Tứ. Tín nhiệm, nói thì dễ, làm thì khó. Bất cứ ai cũng có lòng ích kỷ, sợ bản thân mình tổn thương, sợ đau lòng, nên dù trong tình yêu hay tình thân thì hầu hết ai cũng đều yêu bản thân mình trước, rồi mới quan tâm người còn lại. Cũng chính vì vậy mà dễ xảy ra hiểu lầm, nghi kị lẫn nhau. Các truyện khác ta đọc dù là nữ cường đến mấy, dù là trải qua sống chết gì gì đó, nhưng vẫn dễ xảy ra hiểu lầm vô ý như gây sự vậy, hiếm lắm những bộ tiểu thuyết tín nhiệm nhau đến mức này. Anh/ chị sẵn sàng đưa lưng trao sự tín nhiệm cho người phía sau trong khi chiến đấu, nhưng anh/ chị khó bình tĩnh được khi thấy người yêu đang gần gũi với người thứ 3. Ta thích nhất tính cách của Chân Diệu, chân thực, rõ ràng, ngây thơ nhưng ko ngây ngô, lạc quan, bình tĩnh lại rất tín nhiệm người yêu, người thân. La thế tử sẽ giải thích như thế nào đây, với nghiệp vụ của mình anh nên biết câu càng bôi càng đen nha, người khác nhìn vô là thế đó. Sẽ khiến VS cùng Điền thị thất vọng rồi, phản ứng của Chân Diệu luôn khiến người khác phải bất ngờ. Sau sự kiện này tốt nhất là La thế tử và Chân Diệu thêm gần nhau hơn, có luôn cục cưng thì càng tốt =]]]
    Thanks

  5. không biết liệu chân diệu lức này có tỉnh táo suy nghĩ xem là viễn sơn đang âm thầm li gián chân diệu và la thế tử không đây. Tình tiết truyện thật là gay cấn, hai người yêu nhau, tín nhiệm nhau là thế nhưng đứng trước tình cảm thì vẫn khổng thể nào lí trí hết được, mong rằng chan diệu vẫn bình tĩnh để giải quyết truyện này

  6. Chân Tứ luôn tin tưởng Thiên Trình nên dù nhìn thấy hay nghe thấy chuyện gì cũng đủ tỉnh táo để đánh giá vấn đề, còn Thiên Trình trong tim luôn có Chân Tứ nên mọi hành động của nữ nhân khác đều bị anh đem ra so sánh với Chân Tứ và nghĩ về Chân Tứ, mà Chân Tứ ở trong lòng anh thì lúc nào cũng hơn những người khác rồi
    Mau đuổi cái bà Viễn và đám thông phòng ra khỏi phủ hết đi Trình ca

  7. Đọc chương này gay cấn quá nha ^^… được… ta rất thích tính tình tự chủ của nam chính ah… may phước ông này còn tự chủ được cộng thêm Diệu tỷ rất lý trí tín nhiệm ổng nữa… mong là hai vợ chồng nhà này êm xuôi ngọt ngào trở lại nha ^^… còn Viễn Sơn nữa chứ… haiz… thật không bít nói gì với bà này lun… có thể là sai thời điểm… sai người… nói chung thì cũng số khổ… nhưng cũng không nên quyến rũ nam chính như vậy ah… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  8. A Loan / a Loan
    ============================================================
    May mà LTT áo quần còn ngay ngắn á, thiệt hok dám tưởng tượng CD sẽ tan nát cõi lòng thế nào nếu LTT có chút xíu động tác sờ mó nào với VS =_= ta cũng ko chấp nhận 1 nam 9 như zị dành cho CD đâu!
    CD chưa bao giờ làm ta thất vọng, nếu cảnh này phát triển thành CD nghe BThược nói xong rồi đau lòng thất vọng ko đi xem, hoặc xem thấy 2 cái bóng dính vào nhau rồi bỏ đi thì thực là 1 xô máu chó (nhưng vẫn đáng đời LTT). May mắn CD luôn là người sáng suốt, vì hầu như ta coi truyện khác đều như vậy, thực tế ta cũng nghĩ như CD, dù có chuyện gì xảy ra, chỉ có xem tận mắt, bắt tận mặt thì ta mới tin, hay nói đúng hơn là hoàn toàn bỏ cuộc hết hy vọng. Đây là hành động cứu rỗi chính mình, cũng cứu rỗi mối quan hệ vc.

  9. Haizz may mà máu chó chưa đủ vì LTT vẫn còn tỉnh táo và là do CD quyết tuyệt muốn biết rõ mọi chuyện moitj là hết hi vọng hai là tìm câu trả lời… đọc xong chương này thấy khâm phục nữ chính nhiều chuyện nữ chính cứ nhìn thấy là quay đầu bỏ chạy làm hiểu lầm mãi CD chọn lựa đối mặt vừa cho mình cơ hội cũng vừa tàn nhẫn với bản thân mình…

  10. Viễn sơn rồi cũg ko có kết wủa tốt rồi. Dám tính kế LTT, haiz. Fụ nữ thoi fog kiến thật là bi ai mà. Hi vọg CD sẽ ko hiểu lầm LTT. ;50

  11. Cách xử lý của CD hay nek, niềm tin giành cho 1 người lớn mới dám làm như vậy nhưng cũng như con dao 2 lưỡi, nếu niềm tin đặt sai người thì khoảnh khắc đẩy cánh cửa đó đau lòng muốn chết. Đang đọc hay lại chờ gỡ pass, hức!

  12. Oà, Trình ca thật đỉnh, ngay cả trong trường hợp khó nhịn như vậy mà ca vẫn tỉnh táo phân tích, suy nghĩ thấu đáo và k làm ra điều có lỗi với Diệu tỉ. Diệu tỉ củng rất hay, k mù quáng mất lý trí. Sau chuyện này tình cảm của 2 người lại có bước tiến mới đây.
    Hóng chương sau
    Cảm ơn các nàng nhiều nhé

  13. Trời, thật là hồi hộp quá đi. Không biết LTTrinh có điều tra thêm được j không nữa. Chắc mấy thông phòng sẽ bị giải quyết triệt để thôi, khi lòng đố kỵ của con người càng ngày càng lớn thì họ sẽ không thể tỉnh táo được mà hành động điên cuồng thôi.
    CDieu thật là lý trí khi quyết định phải bắt tận tay mới có thể ra quyết định cho tình cảm của mình chứ nếu như những người khác nhìn bóng qua cửa như vậy rồi quay đi thì chỉ làm cho 2ng càng thêm ngăn cách mà thôi. Chắc qua chuyện này hai người sẽ thêm hiêu nhau hơn.

  14. Nha hoàn này tập sau không có kết cuộc tốt , Trình ca tâm ngoan thủ lạt , một khi đã phản , dù có ân cũng sẽ diệt tận gốc . Chỉ là 1 phen khiến Diệu tỷ tan nát cõi lòng rồi .
    Đây là lần đầu tiên tình cảm của 2 người gặp sóng gió , vượt qua được thì sẽ càng sâu đậm gắn bó hơn !

  15. Chân Diệu đúng là biết suy nghĩ không mất bình tĩnh. Không biết bạn Trình có phải giải thích cực khổ không đây. Cũng tội Viễn Sơn thân phận như vậy chỉ có thể tranh thủ nhưng biết dừng đúng lúc hay không đó lại là một chuyện.

  16. ôi mẹ ơi ta tức ói mói, con mụ viễn sơn được châu diệu đối xử cũng không tệ đi, đúng là lòng tham vô đáy mà, lúc đầu chỉ cầu con, giờ lại cầu chia cách la thiên trình và chau điệu, đúng là khốn khiếp, chỉ mong hai người bình tĩnh giải tỏa khúc mắc, tốt nhất là giải quyết hết đmá thông phòng kia đi không sau này lại lắm cẩu huyết

  17. Tại số phận đưa đẩy thôi cũnq khônq trách được Viễn Sơn ak. Chân Diệu đúnq là tuyệt vời còn Trình ca đúng là ý chí sắt đá mà, Mong Diệu tỉ sẽ macx tín nhiệm Trình ca như thế này

  18. Chân tứ quá mức là lý trí. K thể tưởng tượng nổi. Người ta hay nói yêu là mù quáng, thế mà c lại bình tĩnh fdeens mức ấy. Là do quá tín nhiệm hay là yêu vẫn chưa đủ sâu, chưa đủ khắc cốt ghi tâm đây. Cảm thấy vừa ghét vừa thương hại cho tình yêu hèn mo j của viễn sơn

  19. Ôi đọc chương này phấn khích ghê :)) Vừa vì tình cảnh gay cấn, biết là LTT sẽ không làm vậy nhưng vẫn muốn xem sẽ giải quyết tình huống thế nào; vừa vì thái độ của CD lúc này :3 *đập bàn* Đây mới là nữ cường đúng nghĩa nè chứ không phải hình tượng nữ cường mà nội tâm bánh bèo như nhiều truyện khác :v Xem mấy cái truyện mà cứ hiểu lầm tới hiểu lầm lui chỉ vì không tin tưởng nhau, không chịu mở miệng hỏi rõ ràng thì mệt mỏi lắm. Thích tính cách như CD vậy, ngây thơ nhưng biết tỉnh táo đúng lúc :D

  20. Tiểu Trình à, tui cho tiểu Trình một like vì có thể nhịn được! Giỏi lắm! Bình thường dán chắc khó nhịn rồi thì nói chi trúng thuốc, giỏi!

  21. Nghĩ A Diệu sẽ không hiểu lầm nhưng sẽ làm khó dễ anh Trình! Anh Trình lo mà nghĩ cách giải quyết đi!

  22. Con ng thường ích kỷ nếu kợt ý thức được bản thân đang ở đâu thì dk 1 tấc lại muốn 1 thước thôi, a viễn sơn này bây giờ ko coa gì thì chỉ yêu cầu 1, 2 lần để có đứa con, nếu có rồi thì lại muốn làm thiếp, làm thiếp rồi lại muốn lấn lướt chủ mẫu, tính toán tranh giành vị trí thế tử, như nhị thúc của LTT đến ae ruột, cháu ruột còn muốn hại cơ mà

  23. Thích cách suy nghĩ của nữ9 ghê á. Dù chuyện gì thì cũng phải chứng kiến rõ rành, nghe đối phương nói gì thì mới quyết định, chứ ko phải như mấy ng khác động tý là hiểu lầm này nọ phát mệt

  24. Viễn Sơn chỉ vì chút tham lam và cao ngạo cuối cùng hại mình, bị người khác lợi dụng, Điền thị đúng là …

  25. Mình nghĩ là chỉ có trong truyện nam nhân mới có thể kiềm chế mà suy nghĩ đến vấn đề khác – sự khác thường của bản thân
    Còn nữ chính thì phải nghe tận tai nhìn tận mắt để xác nhận xem có là sự thật hay không

  26. Kịch tính ghê nơi! Rất thích suy nghĩ và hành động của Chân Diệu. Ghét cái kiểu hiểu lầm bỏ chạy dằn vặt nhau các kiểu để cho tiểu nhân đắc ý đồ. Xem ra muốn phá cặp này ko phải dễ đâu nha!
    Tính ra diễn biến kiếp này cũng có điểm tương đồng đó chứ, nếu LTT ko có tinh thần thép thì lúc CD chạy tới sự cũng đã rồi, biết đâu Viễn Sơn lại có thai luôn ấy chứ….

  27. Nước mắt phượng hoàng

    Đúng, nếu là mình mình cũng sẽ hành động như CD. Tận mắt nhìn thấy thì mới có cơ sở đưa ra phán quyết. Cuối cùng niềm tin của CD đã thắng.
    Còn thông phòng kia thì sao? Thân phận thông phòng vốn thấp hơn nhị đẳng, nhất đẳng nha hoàn mà còn chơi trò tâm kế!!!haizz, k biết nên chê ả quá ngu hay nên khen ả quá dũng cảm nữa!

  28. gái già đợi gả

    Trong tình yêu điều đầu tiên là phải tin tưởng lẫn nhau. dù Diệu tỷ chưa thể nói là yêu Trình ca nhưng tỷ đã có niềm tin vào ca thì đã đặt nền móng cho hạnh phúc sau này của mình a. còn thông phòng nếu còn suy tâm vọng tưởng kết cục chỉ có càng bi thảm hơn thôi

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: