Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q05- Chương 251+252

18

Chương 251.Nhận cố nhân.

Editor: Ngôn Ngôn 

Beta: Tiểu Tuyền

Gần đến ngày lễ đại điển. Các môn hạ trong Quảng Thành cung cũng không buông lỏng tu hành, bây giờ trên các lôi đài khắp nơi là một mặt yên bình. Đích đệ tử nỗ lực tu hành, dưới cái nhìn chăm chú của đám khách tiên môn vẫn nhắm mắt tu hành như trước. Nghĩ cũng đúng, nếu như đến cả cái nhìn của người khác mà cũng muốn để ý thì tiên này không tu cũng thế.

Nàng thậm trí còn thấy được trên lôi đài còn có cả tán tu , xem ra có người muốn thể hiện tài năng, tìm người Quảng Thành cung so tài.

Ninh Tiểu Nhàn lắc đầu, đang muốn gọi Thất Tử thay đổi hướng bay, thì bất ngờ thấy một bóng dáng quen thuộc bay lên lôi đài. Hoá ra lại là một thiếu nữ dáng người thướt tha, một khôn mặt trái xoan, mặt mày tú lệ, một thân hồng sam.

Nàng âm thầm ngạc nhiên nói: “ Ồ, đây không phải đích nữ của Mai chưởng môn phái Xích Tiêu Mai Uyển Đình sao? Sao lại  đứng trên tiểu lôi đài tại Quảng Thành cung thế?”. Con đường đi về phía tây của nàng bắt đầu từ thôn Thiển Thủy thuộc phái Xích Tiêu. Vậy mà rời đi gần một năm rồi, nàng còn tưởng rằng cả đời này sẽ không gặp lại những … vị cố nhân này nữa.

Thất Tử  hạ xuống bãi đất sát chân thành, đồng thời biến thành tiểu bạch điểu, đi theo nàng tiến vào võ đài.

Giờ phút này lông mày Mai Uyển Đình nhíu chặt, môi anh dào mím lại, hiển nhiên trong lòng rất tức giận. Đối thủ cuả nàng là một thanh niên tầm 20 tuổi, diện mạo thường thường, trong mắt lại hiện rõ cái nhìn hèn mọn bỉ ổi, một bên liên tục trốn tránh chiêu thức từ bảo kiếm của nàng, một bên mở miệng trêu trọc, thể hiện bộ dáng cực kỳ thong dong: “Mai đại cô nương, ta thấy nàng không cần phải quay lại phái Xích Tiêu gì đó nữa, cứ ở lại Quảng Thành cung này cùng ta song túc song phi là được, công pháp, pháp khí  để ta bảo quản thay nàng”.

Mai Uyển Đình phẫn nộ quát: “Tặc tử im miệng” Kiếm trong tay nàng chứa phẫn nộ đánh ra, đối phương khiêu khích, nghiêng mặt tránh khỏi.

Nam tử đối diện trong bóng kiếm của nàng, tay áo vẫn bồng bềnh cố ý khoe khoang tiêu sái. Ngược lại đã giành được không ít sự ủng hộ phía dưới đài. Mặt  khác tỷ thí trên lôi đài hôm nay đích thị cũng thường thường, đều không có người nào nhìn xuất sắc cả, trong mấy lôi đài này chỉ có thiếu nữ yểu điệu này đang bị người ta đùa giỡn. Kết quả lại làm cho quần chúng tụ về phía này ngày càng nhiều.

Thật lòng mà nói, bộ dáng của Mai Uyển Đình rất thanh tú, lúc này hai mắt nàng đang ngấn lệ, sắp rơi xuống, làm cho  tất cả mọi người dưới dài có vẻ không đành lòng. Nhưng mà nàng đã lên lôi đài thì phải chấp nhận thắng bại, sau đó mới nói đạo lý, đây là quy tắc của đánh lôi đài. Người khác cũng không thể nói gì hơn.

Ninh Tiểu Nhàn lắc đầu: “Cái cô nương ngốc này vẫn hay xúc động kiêu ngạo như vậy. Hiện nay đại điển của Quảng Thành cung sắp tới, sợ nhất là có người chỉ trích, nếu như nàng bị ủy khuất. Cứ lấy thân phận tân khách bên ngoài trực tiếp kháng nghị với thành chủ Quảng Thành cung là được rồi, nam tử đối diện  này khẳng định là đệ tử của Quảng Thành cung, sẽ có sư môn răn dạy hắn, tại sao phải lên võ đài báo thù chứ?”

Mấy nam nhân đều trầm mặc. Chỉ có Cùng Kỳ nói: “Tim tư của nữ nhân. Chúng ta đoán không thấu.”

Mai Uyển Đình nhiều lần đánh không trúng đối phương, càng nóng vội mất bình tĩnh, kiếm trong tay đều có chút run lên. Nàng từ nhỏ được Mai chưởng môn coi như châu như bảo, sống an nhàn sung sướng đã quen, đâu chịu nổi uất ức bực này, lại thêm kinh nghiệm đối địch chưa đủ chặt chẽ, kín đáo, mặc dù nam tử đối diện và nàng đều là tu vi Trúc Cơ trung kỳ, nàng lại nói cái gì cũng đánh không trúng đối phương.

Nhưng vào lúc này. Bên tai nàng vang lên một giọng nói: “Kiếm chỉ phía tây, bên sườn trái của hắn hạ thấp ba phân.”

Có người truyền mật âm cho nàng! Mai Uyển Đình khẽ giật mình. Kiếm trong tay không khỏi dừng một chút, nam tử đối diện cười hắc hắc nói: “Mai cô nương, rốt cục không nỡ ra tay với  ta rồi hả?” Dứt lời liền vươn tay tới bắt cổ tay nàng. Trên tay lốm đốm ánh sáng đen, hiển nhiên bản lĩnh đều luyện tại trên đôi tay này. Mai Uyển Đình lại không quá quan tâm đến hắn, bởi vì nàng rõ ràng đã nhìn thấy, nam tử này đi sang hướng tây một bước,  nàng làm theo như giọng nói đã nhắc nhở, lúc này liền đánh tới dưới xương sườn của hắn.

Cái người âm thầm truyền âm cho nàng, quả nhiên là có ý muốn giúp nàng.

Lúc này cái tiếng nói giòn giòn giã giã lại vang lên: “Khi hắn thụt lùi, vội vàng tiến tới.” trong nội tâm Mai Uyển Đình vui vẻ, không kịp suy tư vì sao cảm thấy giọng nói này có chút quen tai, một mực chiếu theo mà làm. Nhưng cái tư thế này không hẳn kỳ quái, nàng lại có thể không quan tâm đến bàn tay nam tử đang đánh  đến, trái lại xoay người qua, xoay  lưng quay về phía hắn lấn tới, phảng phất như nhào vào lòng hắn.

Đừng nói nam nhân này ngẩn người, trên tay dừng một chút, mà ngay cả những người xem phía dưới đài cũng ngạc nhiên không kém. Đã thấy Mai Uyển Đình nhún thân xuống một chút, cùi trỏ hạ xuống, hai chân xê dịch, thân hình chuyển ra ngoài.

Tiếng nói trong trẻo lạnh lùng kia lại vang lên: “Dùng quyền đánh thẳng mặt hắn, nếu không trúng thì duỗi ngón taycông kích , đợi hắn ngửa mặt lên thì xuất kiếm!”

Nàng một bước tiến đến trước người nam tử, tay trái dương quyền đánh thẳng vào gương mặt hắn. Hắn liền cười một tiếng dài, hướng về phía sau trượt ra một bước nhỏ, hắn có chủ tâm khoe khoang, động tác này tiêu sái lại chuẩn, giành được một trận vỗ tay to ở dưới đài. Thế nhưng tiếng vỗ tay vừa mới vang lên, tay trái Mai Uyển Đình nắm quyền biến chiêu, năm ngón tay nhỏ nhắn đột nhiên mở ra, nhanh như cắt, hướng thẳng bên trên mắt hắn đánh tới!

Nam tử không thể tưởng được nàng còn có chiêu này, nhưng thế tránh né đã dùng hết, đành phải ngữa đầu về sau, để né tránh một kích móc mắt này. Hắn vừa ngữa đầu, lộ ra vị trí yếu điểm quan trọng là cổ họng. Mai Uyển Đình đợi cái cơ hội này đã lâu, khóe miệng liền lộ ra một nụ cười lạnh, tay phải giương nhẹ, quán chú linh lực vào trường kiếm một vòng.

Nàng kèm thêm hỏa công ở trên trường kiếm, một khi chém vào cổ họng đối phương, không chỉ cắt đứt khí quản, mà ngay cả làn da đều muốn cháy sạch, đốt đến khét lẹt. lúc này nam tử đã tránh cũng không thể tránh, rốt cục trong mắt lộ ra khí sắc hoảng loạn.

Lúc này dưới đài rốt cục có người hô to một tiếng “Dừng tay”, một tia sáng bay lên “keng” một tiếng đánh bay trường kiếm của Mai Uyển Đình. Sau đó, có một gã tu sĩ Kim Đan kỳ phi thân lên đài, lắc đầu nói với Mai Uyển Đình: “Tiểu cô nương ngươi đã thắng, không nên ra tay độc ác quá.” Hoá ra là tu sĩ canh giữ lôi đài được Quảng Thành cung phái đến.

Mai Uyển Đình cả giận nói: “Hắn động tay động chân với ra, lại thốt ra những lời không sạch sẽ! Việc này, phái Xích Tiêu nhất định sẽ không bỏ qua!” mọi người đứng ngoài quan sát giật mình, nàng quả nhiên không cam lòng bị nam tử đùa giỡn, mới hẹn đối phương lên võ đài. Tu sĩ Kim Đan kỳ hung hăng trừng mắt nhìn nam đệ tử bị thua nói: “Đại điển sắp tới rồi ngươi lại dám vô lễ với khách quý, tự đi núi Vô Quá lĩnh phạt!” Đùa giỡn nữ tu không phải chuyện to tát gì, nhưng gã này lại còn thua ở trong tay người ta , thủ hạ như vậy thì thật là làm mất hết mặt mũi của Quảng Thành cung.

Tánh mạng nam tử kia vừa mới từ trong tay Mai Uyển Đình thoát được, sắc mặt vẫn xanh trắng, cũng không dám tranh luận nữa, mặt mũi xám xịt mà đi. Tu sĩ Kim Đan kỳ hỏi rõ thân phận của Mai Uyển Đình, biết được nàng đi xem lễ cùng Mai chưởng môn Phái Xích Tiêu, liền ôn hòa nói vài câu xin lỗi, thấy nàng một bộ tâm hồn đi đâu mất, trong lòng không khỏi có oán khí: “Quả nhiên từ cửa nhỏ nhà nghèo đi ra, không có kiến thức, thật vô lễ đối với người của Quảng Thành cung.” Trong nội tâm lại cảm thấy kỳ quái, vừa rồi cô gái này vung kiếm rõ ràng kết cấu đều rối loạn, sao lại đột nhiên ra tay hung ác lại cay nhiệt, muốn lấy tánh mạng người ta như vậy?”

Hắn tất nhiên không biết Mai Uyển Đình có người giúp đỡ, hơn nữa chiêu thức của người giúp này, bản thân lại tập chiêu thức không chết không ngừng, đích thị là có bản lĩnh đánh nhau . Nếu như đổi lại là Ninh Tiểu Nhàn tự mình ra tay, sẽ tàn nhẫn hơn mấy lần, hắn chưa chắc kịp tới cứu người.

Hiện tại Mai Uyển Đình không quan tâm đến phản ứng của hắn, chỉ muốn xác định nữ tử vừa rồi lên tiếng giúp đỡ mình là ai, vì sao giọng nói nghe có chút ít quen tai? Nàng quanh năm ở tại trên núi Xích Tiêu, nữ tu đã từng quen biết đích thị không nhiều lắm, vì sao nữ tử này lại ra tay trợ giúp nàng? Nàng nghi hoặc nhìn ra xa phía dưới đài, trong thoáng chốc tựa hồ chứng kiến một bóng dáng giống như đã từng quen biết .

Ninh Tiểu Nhàn quả thực đang đi ra khỏi đám người đó. Trường Thiên cũng đang hỏi nàng: “Lúc ở phái Xích Tiêu, nàng không phải rất chán ghét nàng ta sao, vì sao hiện tại lại ra tay giúp đỡ?” Các Tu tiên giả khác, càng tu tiên tim càng cứng rắn duy chỉ có cái nha đầu này của hắn, tâm địa lại càng ngày càng mềm, tiếp tục như vậy không biết có tốt không?

“Ngươi còn nhớ rõ ở trongphái Xích Tiêu, ta vì giết Nanh Thú mà làm hỏng váy sa mỏng luy châu màu hồng phấn cuả nàng ta,làm nàng ta rầu rĩ không? Lúc đó nàng ấy đang muốn mặc trang phục lộng lẫy đó đi gặp Quyền Thập Phương.” Nàng không đợi Trường Thiên nói tiếp liền vừa đi vừa nói: “Oan có đầu, nợ có chủ. Lần đó nàng ấy không có đắc tội ta, trái lại ta tự dưng làm hỏng váy của nàng ấy, trong lòng vẫn mãi có chút ngượng ngùng.”

“Người tu tiên chẳng phải hay nói nhân quả báo ứng sao? Hiện tại ta ở trên lôi đài giúp nàng một lần, giữa chúng ta thanh toán xong rồi.”

Khi đang nói chuyện, sau lưng vang lên tiếng bước chân dồn dập, giống như là xông thẳng về phía nàng. Ninh Tiểu Nhàn nhíu nhíu mày, dừng bước nhìn lại, đã thấy Mai Uyển Đình đi tới phía sau nàng, đang thò tay muốn kéo đầu vai của nàng.

“Ngươi?” Nàng quay đầu lại, lần này Mai Uyển Đình ngây ngẩn cả người. Cô gái  trước mặt này vô luận là bóng lưng hay là khuôn mặt đều có chút quen thuộc, tựa hồ đã nhìn thấy ở trong môn phái, nhưng mà nàng lại chỉ là phàm nhân.

Ninh Tiểu Nhàn rất lễ phép nói: “Vị cô nương này, không biết có chuyện gì?”

Tiếng nói của cô nương này, cùng tiếng nói vừa mới truyền âm cho nàng rất giống nhau! Mai Uyển Đình ấp a ấp úng nói: “Ngươi vừa mới đứng ở dưới lôi đài, nhưng ta khi nãy nhìn đã thấy một nữ tử, nàng… ừ… à, được rồi, là nàng truyền âm cho ta đấy, hơn phân nửa sẽ không phải là ngươi ”

Nàng nhìn kỹ hai mắt Ninh Tiểu Nhàn, đột nhiên lời nói xoay chuyển, “Ta nhớ ra rồi, ngươi làm việc ở phòng bếp nhỏ trong môn phái chúng ta, sao lại đi tới nơi này?”

Qủa thật nàng bị nhận ra rồi! Ninh Tiểu Nhàn ngẩn ngơ. Trong một năm này hình dáng tướng mạo của nàng biến hóa rất lớn nha, ấn tượng Mai Uyển Đình đối với nàng vốn không sâu, vậy mà lại có thể nhận ra, thật sự làm cho người ta rất kinh ngạc. Xem ra Mai đại tiểu thư cũng không phải dạng bao cỏ giống như nàng tưởng tượng. Nàng đảo tròng mắt nói: “Sau khi nghỉ làm ở phái Xích Tiêu, ta đi theo bằng hữu đến phía tây…”

Lời còn chưa dứt đã bị Mai Uyển Đình đã cắt đứt. Nàng ta nhìn từ trên xuống dưới đánh giá nàng vài lần, trong mắt hiện lên sự khinh thường, lại có chút đồng tình: “Hiện tại ngươi ở Quảng Thành cung làm gì? Có chỗ ở chưa?”

Hẳn là nàng ấy cho rằng Ninh Tiểu Nhàn ở Quảng Thành cung làm lại công việc ban đầu, dù sao tại đây sắp cử hành đại điển, rất nhiều sự vụ vụn vặt đều cần người phàm đến làm.

“… Ta hôm nay mới đến…”

“Được rồi ,được rồi, theo ta rời đi trước đã. Phái Xích Tiêu được phân ở núi Li Châu, cách phòng bếp của Quảng Thành cung rất gần. Ngươi muốn đi qua đó lúc nào cũng được.”

“Hả?” Nàng ngẩn ngơ lần nữa.

“Hả cái gì hả? Ngươi tốt xấu gì cũng đi ra từ môn phái giống ta, hiện tại ở chỗ này chưa quen cuộc sống, tất nhiên phải dựa vào người chủ trước rồi. Theo ta trở về trước. Sau đó ta lại đem ngươi đưa đi phòng bếp.” Mai Uyển Đình không nhịn được nói, chỉ thiếu chút nữa là nói một câu “Ta bảo kê ngươi” rồi.

Chẳng lẽ trong một năm ở Phái Xích Tiêu, nàng đã nhìn lầm vị đại tiểu thư này rồi? Ngoại trừ thường hay bày tính tình đại tiểu thư ra bên ngoài, trên người nàng còn có ưu điểm nhiệt tình vì lợi ích chung sao? Ninh Tiểu Nhàn trong lúc tim đập mạnh và loạn nhịp, đã được mai Uyển Đình dụ đi.

Ninh Tiểu Nhàn cười khổ. Từ đầu tới cuối, nàng đều không có cơ hội nói ra một câu nguyên vẹn, chỉ cần nàng vừa mở miệng, vị Mai đại tiểu thư này nhất định cắt đứt lời nàng muốn nói. Nàng đành phải vội vàng liếc mắt với Bôi Tẫn  một cái, để hắn tự động lui trở về.

Chương 252: Chín bông  lúa.

Người trong Thần Ma Ngục hai mắt nhìn nhau, đều thấy nữ nhân cực kỳ không thể hiểu được. Chỉ có Ninh Tiểu Nhàn âm thầm đoán được, chỉ sợ Mai đại tiểu thư ở tại Quảng Thành Cung chịu không ít bực bội, lại cho rằng Ninh Tiểu Nhàn  nàng phiêu bạt đến cửa Quảng Thành cung phải hạ mình làm việc lặt vặt, lập tức nổi lên tâm tư cùng chung mỗi thù với nàng.

Núi Li Châu cách  núi Hạc Minh rất xa nhưng quả nhiên cách phòng bếp rất gần. Mai Uyển Đình nhắc tới việc dời đến đây có chút oán hận, rõ ràng cảm thấy Quảng Thành cung đem phái Xích Tiêu an bài ở đây là quá mức coi thường bản môn. Nhưng mà sau khi xuống Ninh Tiểu Nhàn mới phát hiện ở lại trên núi Li Phong  đều là tiên phái, không phải chỉ có một mình phái Xích Tiêu. Ngẫm lại cũng đúng, đến xem lễ đại điển này có đến 200 tiên phái và yêu phái tham gia, nếu một môn phải an bài ở một núi thì làm sao có thể an bài hết chứ?

Phái Triều Vân Tông lớn như vậy tất nhiên có thể một mình một đỉnh núi , những tiểu môn phái khác , thực xin lỗi, đành phải chen chúc trên một núi rồi.

Phái Xích Tiêu thấy đại tiểu thư trở về, phía sau còn dẫn theo một nữ tử, nhìn kỹ người đó, cũng có không ít người nhận ra Ninh Tiểu Nhàn, đều hướng đến phía nàng cho cái nhìn nhàn nhạt , hiển thị rõ ràng thái độ kiêu căng của tu sĩ đối với phàm nhân. Chỉ có một người từ bên trong cửa đi ra, nhìn thấy nàng thì sững sờ, nhiệt tình nói: “Ninh Tiểu Nhàn!”. Đi nhanh đến muốn ôm nàng một cái, liếc mắt qua thấy Mai Uyển Đình đang nhìn lại đây thì xấu hổ mà thu tay về, đưa tay sờ sờ sau ót.

Người này tuổi chưa đến 20, mày rậm mắt to, cũng là cố nhân. Ninh Tiểu Nhàn ngạc nhiên nói : “Dư Diêu sư huynh, sao huynh lại ở chỗ này?”  Không phải là Dư Diêu đệ tử Tiều Vân Tông lúc ở huyện Tứ Bình cùng chung với đám người Triều Vân Tông vây bắt Bức yêu sao? Gần một năm không thấy, vóc người thiếu niên này cao lớn không ít, giữa lông mày cũng bắt đầu anh khí bừng bừng. Ninh Tiểu Nhàn nhìn ra, tu vi của hắn đã đến Trúc Cơ hậu kỳ, có lẽ tư chất của bản thân cũng phải không tệ đấy.

Lại nói. Được quan sát đại điển Quảng Thành cung là cơ hội khó có được, các môn các phái cũng đều chỉ dẫn theo đệ tử đắc ý đến đây.

“Ta… Đến tìm người.” Dư Diêu tính tình sảng khoái có chút ấp úng khi trả lời, còn liếc nhìn về phía Mai Uyển Đình. Nhìn thấy hai người đang nói chuyện với nhau. Cũng chầm chậm bước tới nói:”Như thế nào, hai ngươi quen biết nhau sao?”. Nàng  lấy làm kỳ quái nhìn Ninh Tiểu Nhàn, chẳng qua chỉ là một phàm nhân sao có thể quen biết với Dư Diêu?

“Nhận ra đấy. Lúc ta đi theo Quyền sư huynh đến huyện Tứ Bình trừ yêu , đã được Ninh cô nương giúp cho không ít chuyện.” Dư Diêu nhìn sang Ninh Tiểu Nhàn, đột nhiên nháy mắt ra hiệu cười nói, “Ah, ta còn thấy lạ, mới vừa rồi nhìn thấy Quyền sư huynh. Vì sao cảm thấy hắn không giống với bình thường, cười đến lộ hết cả hàm răng rồi, thì ra là ngươi cũng tới Quảng Thành cung! Ngươi nhớ phải đi cùng ta đến tìm Quyền sư huynh nhé?”

Quyền Thập Phương mà Ninh Tiểu Nhàn biết rất là nghiêm tú. Nhưng mà nghĩ đến điều Dư Diêu nói “ Cười đến lộ cả hàm răng”, tưởng tượng ra bộ dáng của hắn thật thú vị, nhịn không được Phì một tiếng bật cười. Nụ cười này của nàng, cười đến mặt mày cong cong, cái mũi cũng có chút nhăn lại. Sau đó cặp môi đỏ mọng cong lên câu dẫn mọi ánh mắt. Dư Diêu nhìn đến sững sờ, chẳng biết tại sao tim trong ngực đập thình thịch, chỉ cảm thấy cô nương trước mắt cùng cô nương mà mình gặp ở huyện Tứ Bình lúc trước  không hề giống nhau.

Lúc này hắn mới thất thần một chút, sắc mặt Mai Uyển Đình lập tức trầm xuống.

Tâm hồn bát quái của Ninh Tiểu Nhàn nhạy cảm, đột nhiên phát hiện hai người này có gian tình, không đúng, là có tư tình.

Mai Uyển Đình ho nhẹ một tiếng: “Ngươi nói Quyền sư huynh là ai? Triều Vân tông có hai đệ tử họ Quyền sao?”

Dư Diêu ngạc nhiên nói: “Không có nha, tất nhiên là Quyền Thập Phương  sư huynh rồi”

Mai Uyển Đình lập tức trợn tròn mắt: “Quyền ThậpPhương sư huynh. Nhìn thấy nàng sẽ vui mừng?” Nàng nhìn sang  Ninh Tiểu Nhàn, khẽ quát nói.”Ngươi làm sao quen biết Quyền sư huynh, hai người các ngươi có quan hệ như thế nào?” Nàng đã từng ái mộ Quyền Thập Phương, nghe thấy Dư Diêu nói cô gái này làm cho Quyền Thập Phương vui mừng trong lòng, vốn không tin, vô ý thức lại đối với nàng có chút phản cảm và mâu thuẫn.

Cô gái này chỉ là một đầu bếp nhỏ trong phái  Xích Tiêu, nhỏ bé giống như con sâu cái kiến, sao có khả năng được đệ nhất nhân  tài Triều Vân tông nổi tiếng đẹp trai vừa ý? Phần mộ tổ tiên bốc lên khói xanh cũng không thể nào!

“Bằng hữu mà thôi.” Ninh Tiểu Nhàn cười cười, biết rõ ràng suy nghĩ của nàng nên quay người nói với Dư Diêu, “Chỗ của Triều Vân tông ta sẽ không đi, những người khác chưa hẳn đã hoan nghênh  ta. Vẫn là gặp lại trên lễ đại điển thôi.” Hướng hai người nói lời tạm biệt, gọi ra Thất Tử biến trở về bạch điểu, bay lên không mà đi.

Trọng Minh Điểu màu trắng mới vừa xuất hiện, Mai Uyển Đình liền nhìn chằm chằm. Nàng chưa từng nhìn thấy tọa kỵ xinh đẹp như vậy, thực tế bạch điểu này trên người yêu khí nồng đậm, vừa nhìn cũng biết là yêu quái cường đại. Thẳng đến khi bóng dáng Ninh Tiểu Nhàn cưỡi chim biến mất ở phía xa , Mai Uyển Đình mới vỗ  ngực chính mình  lẩm bẩm nói: “Sao có thể như vậy, ta… Ta còn tưởng rằng nàng chỉ là phàm nhân!” không ngờ đến yêu quái Ninh Tiểu Nhàn đều có thể thu phục được, vậy bản thân làm sao lại kém cỏi chứ?

Dư Diêu quay đầu, thấy nàng biểu lộ bộ dáng khó có thể tin, cười nói: ” Nếu Ninh cô nương là người bình thường, sao Quyền sư huynh lại thích nàng được?” Nhưng mà Mai Uyển Đình nghĩ lại, Ninh Tiểu Nhàn cũng đã là Tu tiên giả, như vậy dưới lôi đài người truyền âm cho mình, mười phầnchính là nàng rồi. Chính mình nợ người ta một cái nhân tình lớn như vậy, lại còn đem người ta coi là phàm nhân đến Quảng Thành cung làm thuê, còn đem nàng kéo đến đây.

Mặt nàng đỏ bừng lên, hơn nửa ngày sau lại đảo tròng mắt, giữ chặt Dư Diêu, muốn hắn đem chuyện về  Ninh Tiểu Nhàn  nói hết mọi chuyện.

Lúc này Ninh Tiểu Nhàn đã đến trước cửa Tàng kinh lâu của Quảng Thành cung. Một năm trước, Mai đại tiểu thư  vẫn coi  nàng là phế vật  không có linh căn phải ngước lên nhìn bọn họ, hiện tại thì sao, dù tu vi hay là kiến thức, cũng đã bị nàng bỏ lại sau lưng. Thế gian người nổi lên chìm xuống, quả nhiên không theo lẽ thường .

Nhưng đó chỉ là việc nhỏ, việc này không đáng để cảm khái, đảo mắt đã bị nàng ném ở sau ót. Hiện tại Thất Tử bay ở trên Tàng kinh lâu , đây là chỗ mà tiên phái cất giữ công pháp cùng pháp khí. Tòa lầu này chí ít cao hơn ba mươi trượng , bề ngoài mái cong đấu củng, vàng son lộng lẫy, bề ngoài rất đẹp. Chỗ để công pháp của mỗi môn phái đều được xây dựng hết sức to lớn, đây cũng là bộ mặt của môn phái. Trường Thiên xem trong chốc lát, đột nhiên nói: “Tòa lầu này đại khái  đã được Tu Di giới tử làm phép, bên trong lầu mở ra một không gian nữa. “

“Có ý gì?” Nàng thoáng cái không có nghe hiểu.

“Ý là kích thước của Tàng kinh lâu to gấp đôi mắt thường nàng nhìn thấy từ bên ngoài.” Đồ Tẫn chen lời nói, “Quảng Thành cung là đại phái, sưu tầm công pháp cùng bảo vật, số lượng ít nhất nhiều hơn mười vạn. Nếu không ở trong lầu khai mở không gian, làm sao có thể chứa hết được?” Trong lời nói toát ra suy nghĩ mơ hồ.

Ninh Tiểu Nhàn hiểu rõ mà nhìn hắn. Đồ Tẫn là người rất ít khi nói chuyện không đâu, nếu không phải là chuyện kích thích đến thần kinh của hắn, hắn sẽ tuyệt đối không mở miệng đấy. Có lẽ ở thời điểm hơn một nghìn năm trước, điện Vân Tiêu như mặt trời ban trưa, Tàng Kinh lâu chắc cũng thế này?

Nếu như nàng có linh căn, có lẽ giờ phút này cũng giống như đại đa số đệ tử tiên phái khác, ở trong môn phái nóng vội mưu cầu, cố gắng hướng phía trên mà bò lên, hoặc là hành tẩu trong nhân gian hoàn thành nhiệm vụ mà sư môn giao cho, để đổi lấy công pháp hoặc pháp khí của môn phái, mặc dù ổn định, nhưng lại không thể biết đâu là đích đến cuối cùng.

Địa điểm tiếp theo mà nàng đến thăm , là ruộng ngọc của Quảng Thành cung . Tất cả tiên phái đều mở ra ruộng đồng của chính mình, dùng để gieo trồng linh quang, ví dụ như phái Xích Tiêu có gạo Vân Tiên nhất định phải gieo trồng bên trên ruộng thép. Mà Quảng Thành cung vì người trong môn phái mà trồng ở chỗ này, thì  tương đương với phẩm giai cao nhất là Chín Bông Lúa!

Truyền thuyết  kể vào thời Thượng Cổ, có con Đan Tước trong miệng ngậm chín hạt lúa, khi nó rơi xuống đất, bị người làm ruộng ở chỗ này nhặt được, người ăn gạo này có thể già mà không chết. Tại chỗ trồng linh quang của Quảng Thành cung, đương nhiên không phải là chín bông lúa thời Thượng Cổ rồi, nhưng dám dùng tên gọi này, lại nói rõ linh lực ẩn chứa trong linh quang hết sức kinh người, giống như  gieo trồng gạo này cũng tiêu hao linh lực cũng hết sức kinh người. Bởi vì loại linh quang này mới được trồng ở phía trên ruộng ngọc.

Trước mặt Ninh Tiểu Nhàn, chính là ruộng ngọc mênh mông. Cơn gió nhẹ thổi tới, lúc tuệ bộ dáng không giống cây lúa bình thường liên tiếp đu đưa, để  lộ ra phía cuối ruộng đồng —— lúc này nàng mới nhìn rõ,ruộng lúa chín bông, thật ra chúng được trồng tại một mảnh ruộng vô cùng rộng lớn hướng lên phía mạch khoáng Thanh Ngọc, mỗi ngày hấp thu linh khí của ngọc, mới có thể kết xuất ra linh quang số một thiên hạ!

Cảnh tượng này, đối với người mới lần đầu tiên nhìn thấy mà nói thật quá rung động rồi, trên không trung nàng đều có thể nghe được tiếng hút khí của các tán tu khác. Bảo ngọc thế gian khó gặp, vậy mà bên trong Quảng Thành cung không chỉ nhặt đâu cũng có, rõ ràng còn bị xem là bùn đất loại hoa cỏ bình thường nhất, mục đích làm đầy ruộng lúa khắp núi đồi. Cái tiên phái này tiêu tiền như nước, Căn cơ có thể thấy được rõ ràng.

Nhưng mà hiện tại nàng muốn nhất là, có thể trộm mấy hạt lúa, trở về trồng nó ở trong Thần Ma ngục. Quản bên trong nó có chứa bao nhiêu linh lực làm gì, Tức Nhưỡng có thể làm nó tăng trưởng gấp 10 lần! Nếu giờ phút này có người quen thuộc với nàng đứng bên cạnh, nhất định có thể thấy hai mắt nàng sáng quắc loại ánh sáng của kẻ trộm, đúng là Ninh đại tiểu thư lộ ra ánh mắt  liều lĩnh muốn lấy đi hạt giống đó!

Theo Trường Thiên dự tính, cái linh quang này tất cả linh khí bên trong, gấp mười lần Mộng Hoàng Lương nàng ăn mỗi ngày. Hiện tại Ngọc Cao trong Thần Ma sản lượng có hạn, mỗi ngày chỉ có thể ăn mấy quả mà thôi, nếu có thể lấy được hạt giống chín bông lúa này, linh lực mà nàng hấp thu từ trong đồ ăn sẽ nhiều hơn gấp 10 lần nha.

Nhưng muốn đạt thành mục tiêu này, rất không dễ dàng. Mỗi tiên phái đều nghiêm cấm hạt giống linh quang bị mang ra ngoài, Quảng Thành cung tất nhiên cũng sẽ không ngoại lệ. Chớ xem môn phái này công khai mở rộng ruộng lúa để lộ ra cho tất cả mọi người xem,thực ra chỉ cần người nào không có mắt mà có cái suy nghĩ muốn trộm mấy hạt giống, thì nghênh đón hắn chính là sự công kích của tầng tầng lớp lớp trận pháp. Nhìn thoáng phía dưới một cái, Trường Thiên nhận ra ít nhất xung quanh ruộng ngọc kia cất giấu bảy tám loại trận pháp, nếu không phải là đệ tử Quảng Thành cung, người bình thường  căn bản vào không được.

Chẳng qua nàng là người bình thường kia sao? Nếu như lúc này chỉ có trận pháp thủ hộ, ngược lại nàng tất nhiên không sợ. Con mắt Ninh Tiểu Nhàn đảo quanh, đã hạ quyết tâm, không lấy được vài hạt là không thể. Không bằng tối nay tới thử xem? Cái gọi là gió thổi lưu dấu nhạn bay lưu lông, nàng đã vào Bảo Sơn, lại nào có đạo lý tay không mà quay về?

Có lẽ là tiếp cận ruộng lúa quá gần, lại chăm chú nhìn quá lâu , từ trong ruộng lúa bay lên hai luồng sáng, đứng ở trước mặt nàng là hai gã đệ tử trông coi rộng lúa, cung kính nhưng hữu lễ mà mời nàng rời khỏi.

Nhìn nàng rất giống người xấu sao? Thất Tử không cam lòng mà xoay nhẹ kêu một tiếng, quay đầu bay mất. Sắc trời còn sớm, nàng lại để cho Thất Tử xoay người, hướng Đa Bảo Các bay đi.

Đây cũng kiến trúc được xây dựng rất rộng rãi có khí thế. Đa Bảo Các vốn là nơi đặt mua và bán các đồ vật, của cải của các đệ tử sống trong Quảng Thành, trước đại điển đều mở cửa với tất cả khách lạ, công dụng của nó cùng các của hàng  khác trong Nham Thành không khác lắm, cũng là địa phương để cho mọi người tự do mua bán, nhưng mà lực lượng thủ vệ tại đây tất nhiên Nham Thành không  thể so sánh được.

Trải qua nhiều năm phát triển, Đa Bảo Các không chỉ có ở bên trong Quảng Thành cung, thậm chí tại Trung Nam bộ và toàn bộ Địa Khu của Nam Chiêm bộ châu đều có chút nổi danh.

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion18 Comments

  1. Đến Quảng Thành Cung tham dự đại hội lại gặp người quen cũ, đúng là thế giới quá nhỏ. Nhàn tỷ thật là người ân oán phân minh, kẻ giúp mình thì sẽ giúp lại bằng mọi cách và ngược lại. Nhưng trong con mắt của TT ca lại là mềm lòng, nhưng như vậy mới là tỷ người mà ca yêu.
    Nhàn tỷ nhìn thấy Chín Bông Lúa lại nổi lòng tham rồi, lại muốn làm trộm rồi…haha… không biết tỷ trộm thế nào đây, chắc tỷ lại dùng mặt nạ mới ca chô rồi.
    Thanks các nàng đã edit.

  2. Mai uyển Đình này đúng là không coi người phàm ra gì rồi. Khi biết Ninh Tiểu Nhàn tru tiên may mà nàng còn biết ngượng. Kim Mãn Ý ghen ghét, nay có Mai Uyển Đình không biết Nhàn tỷ sẽ ra sao
    Bó tay Ninh Tiểu Nhàn mắt nhìn ruộng lúa lóe hào quang luôn ta. Tỷ muốn ăn trộm rồi. làm sao mà trômh được đây? hi vọng có giải thưởng gì đó. Mịch La lấy được thấy nàng thích đem tặng nàng.
    Ngóng……

  3. Tiểu Nhàn chắc lại định dùng chính sách không xin được ta trộm đây. Mặc dù là người tu tiên nhưng Tiểu Nhàn vẫn mang tâm hồn của người phàm thích của ngon, vật lạ. Thế giới đúng là nhỏ đi một vòng vẫn gặp người quen. Hi vọng ở Quảng Thành Cung Tiểu Nhàn không gây rắc rối gì

  4. Tỷ nhìn thấy chín bông lúa là nghĩ tới trộm đi rồi, cái cô mai uyển đình đó không giống người xấu nhỉ

  5. Thì ra người quen cũ của Ninh Tiểu Nhàn là Mai Uyển Đình. Lúc đầu khi thấy cô ta quả thật chẳng thể nào ưa nổi. Bây giờ thì cũng thấy cô ta chỉ hơi mang bản tính tiểu thư thôi. Mắc cười nhất là cô ta tưởng Ninh Tiểu Nhàn còn là người phàm muốn tìm việc làm lại còn nhiệt tình giới thiệu nữa. Thích bản tính của Ninh Tiểu Nhàn lúc nào cũng suy nghĩ tích cực thiện lương.
    Cảm ơn editor

  6. Mai Uyển Đình thực ra cũng không phải là người xấu. Chẳng qua nàng ta nhiễm thói tự cho mình là cao cao tại thượng của bọn tiên nhân thời này mà thôi.
    Lúa 9 bông này sao thoát khỏi tay Ninh Tiểu Nhàn và Trường Thiên đây ? Mặt nạ pháp khí hắn làm cho nàng phát huy tác dụng rồi…Tự dưng muốn thấy Mịch La – tên hồ ly lẳng lơ kia…hiiiiiiiiiiii

  7. thậm trí còn thấy ——————> chí
    Quảng Thành Cung / Quảng Thành cung
    khôn mặt trái xoan —————-> khuôn
    mở miệng trêu trọc —————> chọc
    Tim tư của nữ nhân —————> Tâm
    uất ức bực này ———————> bậc
    duỗi ngón taycông kích
    đành phải ngữa đầu / Hắn vừa ngữa đầu —————> ngửa
    ở trongphái Xích Tiêu
    Mai Uyển Đình / mai Uyển Đình
    liếc mắt với Bôi Tẫn ————–> Đồ
    Thần Ma Ngục / Thần Ma ngục
    cùng chung mỗi thù —————> mối
    một môn phải an bài ————–> phái
    Triều Vân Tông / Tiều Vân Tông
    rất là nghiêm tú. ——————-> túc
    không được Phì một ————–> phì
    Quyền ThậpPhương sư huynh
    mười phầnchính là nàng
    Tàng Kinh lâu / Tàng kinh lâu
    bên trên ruộng thép —————-> phép??
    lúc tuệ bộ dáng không giống ????
    như nước, Căn cơ có thể
    trong Thần Ma sản lượng ———> ngục?
    trông coi rộng lúa —————–> ruộng
    Đây cũng kiến trúc —————-> là ??
    trong Quảng Thành, ————–> Cung??
    các của hàng khác —————–> cửa
    ================================================================
    Oh, ko ngờ còn gặp lại cô tiểu thư họ Mai này =)))) có cảm giác như có người chứng kiến cho một chặng đường trưởng thành của TN, chỉ trong một năm thôi, từ 1 thôn cô nhỏ bé không hề có chút linh căn, nay lại là người có thần thông, có tọa kỵ siêu oách.
    Nhưng mà thực ra ta cảm thấy chưa đủ thỏa mãn, vì TN cũng chưa thể hiện được gì nhiều. Có lẽ sẽ có tranh đấu hay j đó để TN tỏa sáng chứ nhỉ, ừ mà dù sao TN cũng bị truy đuổi mà @@ haiz…
    Lần này, chắc TN phải vừa dùng Dịch dung đan để thay đổi dáng tướng, vừa dùng mặt nạ gỗ để che mặt thật luôn mới an toàn. Mà … haha … lần TN mà trộm thành thì đúng là 2 chủ tớ TN và Thất Tử đều thành kẻ trộm rùi =)))))))))

  8. Tiểu Nhàn đi tới đâu cũng tiện tay lấy vài thứ kaka… Mai Uyển Đình này cũng ngu ngơ dễ sợ, ng phàm làm gì truyền âm đc. Ko bik tối nay TN phá giải kết giới sao đây co bị ai phat hiện rồi bỏ chạy k nữa

  9. Bạn ơi,
    Một khôn mặt –> một khuôn mặt
    Môi anh dào –> môi anh đào
    Tiểu Nhàn tu tiên phải để ý đến nhân quả, giúp Mai Uyển Đình là đúng rồi nhưng Uyển Đình này thích Quyền Thập Phương vậy có giở chiêu trò gì không nhỉ? Tiểu Nhàn cũng thật là… lại nổi tâm tư… trộm rồi!

  10. Tu sĩ ở Dị giới này phải nói chảnh quá chảnh, chẳng phải ai cũng đều từng là người phàm sao, có được một chút bản lĩnh là hất mặt lên trời..MUĐ mặc dù có tính kiêu căng của tiểu thư nhưng nói chung vẫn là cô nương tốt, tuy xem thường NTN là phàm nhân nhưng vẫn có ý tốt bao che NTN, chắc là MUĐ cũng từ bỏ ý định quyến rũ QTP rồi haha, biết QTP tăm tia NTN cũng khá ghen tuông ngạc nhiên nhưng vẫn không có ý xấu…chuẩn bị tối nay Ninh đạo tặc tái xuất vơ vét hạt lúa rồi đây :)))
    Cảm ơn các nàng nhé ❤

  11. Từ lúc trộm đồ gỗ đến giờ, ntn có vẻ bắt đầu thích hành nghề ăn trộm rồi :)) nhưng phải công nhận là so sánh với mộng hoàng lương ntn đang ăn bây giờ mà gấp đến 10 lần thì ai cũng sẽ thèm muốn thôi. Hi vọng là ntn trộm đồ trót lọt.

  12. Haha… theo ta thấy thì lúc Trường Thiên đưa cái mặt nạ gỗ đó thì ta nghi rùi ^^… Nhàn tỷ chắc lại tiếp tục đi vào con đường trộm tài bảo ah ^^… Mai Uyển Đình giờ chắc chuyển đối tượng thích sang Dư Diêu rùi quá ah vì khi nghe tiểu Quyền thích Nhàn tỷ mà Mai Uyển Đình không tức giận lắm mà còn cảm thấy mình quá đáng khi xem thường người ta mà ^^… Nhàn tỷ lần này so với một năm trước tiến bộ thần tốc ah ^^… ta mong chờ Nhàn tỷ mạnh lên ah ^^… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  13. “nhất định có thể thấy hai mắt nàng sáng quắc loại ánh sáng của kẻ trộm, đúng là Ninh đại tiểu thư “. Thương hiệu của chị đã đc hình thành ;70

  14. Hahaha, đúng là bản tính trời sinh không bao giờ thay đổi mà, cứ thấy lợi ích là phải cướp về cho bằng được thôi, Tiểu Nhàn chỉ thiếu ánh mắt sáng long lanh, miệng nhỏ dãi nữa là chuẩn :))))
    Đại hội ở Quảng Thành Cung cũng lớn thật, tiên-yêu phái to nhỏ gì cũng tụ hợp. Gặp lại người quen xác xuất cũng là 50/50 nhì.

  15. Cẩm Tú Nguyễn

    Thế giới nhỏ thật, đi đâu cũng gặp người quen, xem như NTN đã trả nợ cho MUD rồi, đúng là TN đi đâu cũng thuận tiện lấy vài thứ nha

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close