Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q05- Chương 249+250

20

Chương 249:  Vô Hạn Phong Quang Tại Hiểm Phong

Editor+ Beta: Tiểu Tuyền

Một đoạn hành trình trong im lặng này đi rất lâu, bè trúc mới nhẹ nhàng chạm đến bờ bên kia. Trên không trung hiện lên một vài vệt sáng di chuyển, đó là dấu vết của Tu tiên giả đến bờ trước bọn hắn một bước, ngự pháp khí bay lượn trên trời cao.

Kim Mãn Ý và Mịch La sau khi tới bờ, cũng không chậm trễ nữa, gọi ra pháp khí bay, là một lá Bồ Đề cực lớn, đủ để chứa hơn mười người. Kim Mãn Ý tất nhiên sẽ không tạm biệt với nàng, chỉ lạnh lùng quét mắt liếc Ninh Tiểu Nhàn một cái rồi ngẩng đầu đi lên lá Bồ Đề, Mịch La thì cười tủm tỉm nói: “Hẹn gặp lại  trên đỉnh Ẩn Tiên của Quảng Thành cung.” Nói xong, lá Bồ Đề liền bay lên không mà đi, rất nhanh hóa thành một trong những vệt sáng ở đường chân trời.

Ninh Tiểu Nhàn tìm lý do, bảo Quyền Thập Phương đợi mình trong chốc lát, trở lại bên trong một trạm dịch gần bờ tìm một phòng trà để ẩn nấp, sau đó từ trong tay Trường Thiên tiếp nhận ngọc giản ghi pháp quyết Quán Chú. Nàng đứng bên bờ sông Nhược Thủy, tìm một con Địa Mãng nói: “Đem nó giao cho lão tổ các ngươi.” Nhẹ nhàng đem ngọc giản ném vào trong nước. Cái con Địa Mãng kia uốn éo quay người, đuổi theo để bắt được ngọc giản rồi đi, rất lâu thân thể cũng không nhô lên.

Nàng đứng ở bờ sông trong giây lát, cho đến khi trên mặt sông gió êm sóng lặng, chút động tĩnh cũng không có, mới chuyển hướng về phía Quyền Thập Phương nói: “Quyền sư huynh, chúng ta đi thôi.”

Bọn hắn đã làm trễ nãi nửa ngày thời gian, cho nên cũng không có ý định tiến lên thuyền ngọc của Quyền Thập Phương, mà bảo Thất Tử biến trở về nguyên hình. Thân thể Trọng Minh Điểu rất lớn, chở ba người Ninh Tiểu Nhàn, Quyền Thập Phương và Đồ Tẫn bay vẫn dư sức.

Vết thương trên người nó đã sớm khỏi, bắt đầu vỗ cánh bay lên, tốc độ cực nhanh, lập tức đem trăm dặm non sông đều để lại phía sau. Quyền Thập Phương khoanh chân ngồi ở trên lưng chim, thò tay vuốt lông trên lưng Thất Tử thở dài: “Một con chim thuần hóa tốt, nàng có thể có được nó, thật sự là phúc khí.” Trong giọng nói chỉ có cảm thán, lại không có hâm mộ và thăm dò.

Thất Tử đắc ý kêu lên một tiếng, Ninh Tiểu Nhàn nghe ra được hắn quả nhiên đang vui mừng cho chính mình, bên môi cũng lộ ra bộ dáng tươi cười.

Tốc độ của Trọng Minh Điểu, thật sự quá nhanh. Theo như Trường Thiên tính toán, bọn hắn rõ ràng có thể đến Quảng Thành cung trước thời hạn hai ngày. Chẳng qua Quảng Thành cung nằm trong dãy núi. Ngày cuối cùng của lộ trình, hơn phân nửa thời gian Thất Tử phải bay lên cao.

Theo những gì Ninh Tiểu Nhàn biết, trụ sở của phái Xích Tiêu nằm trên núi Xích Tiêu, trụ sở của điện Vân Tiêu nằm trên núi Thanh Tịnh, nhưng không thừa nhận cũng không được. Chỉ khi đến Quảng Thành cung, mới biết được cái gì gọi là Động Thiên Phúc Địa, tiên cảnh nhân gian.

Bọn hắn vừa mới đi qua một ngọn núi, nhìn thấy một ngọn thác từ đỉnh núi đổ thẳng xuống bên dưới, thác chảy ba nghìn dặm, nước chảy linh động ẩn trong biển mây, nàng dường như có thể nghe được âm thanh ào ào của nước chảy. Tình cảnh này, đúng là vân thanh thanh hề dục vũ, thủy đạm đạm hề sinh yên (Mây xanh chừ mưa sang, Nước mờ chừ khói loang. Bản dịch của Mailang – Thivien.net)

(*) Hai câu thơ trong bài thơ Mộng Du Thiên Mụ Ngâm Lưu Biệt của nhà thơ Lý Bạch, mọi người có thể tham khảo bài thơ trên trang thivien.net

Ngọn núi thanh tú xinh đẹp nhô ra khỏi biển mây. Làm cho nàng có loại ảo giác, chính mình phảng phất như thấy được một đảo nhỏ bên trên đại dương.

“Quả nhiên.” Ninh Tiểu Nhàn hít một hơi thật dài, chỉ cảm thấy không khí sạch sẽ trong veo, lại cực kỳ mỏng manh “Quả nhiên là vô hạn phong quang tại hiểm phong (cảnh tượng đẹp thường chỉ xuất hiện ở ngọn núi cao hiểm trở)

Nàng nói lời này là có cảm xúc nên phát ra, một câu hai ý nghĩa. Chỉ có nhãn lực của Tu tiên giả, năng lực của Tu tiên giả, mới có thể ngao du ở bên trong cảnh đẹp vô cùng vô tận này, phàm nhân dù có lòng, cũng làm gì năng lực để thực hiện?

Thất Tử bay lượn tầm đó chung quanh các đỉnh núi, độ cao tại đây rất cao so với mặt biển. Nàng nhìn ra chí ít có hơn một ngàn trượng.

Bọn hắn bay qua đêm dài đằng đẵng, vừa vặn nghênh đón mặt trời mới lên ở hướng đông. Đúng lúc gặp một vòng mặt trời đỏ chậm rãi nhô lên, phản chiếu hơi nước màu đỏ bốc lên cuồn cuộn trên biển mây dưới chân bọn hắn, nhuộm thẫm tầng tầng lớp lớp đỉnh núi, không còn lời nào để tả hết vẻ bạt ngàn, tả hết sự đồ sộ này. Ba người cưỡi một con chim ở giữa thiên địa, chỉ nhỏ bé như một hạt cải mà thôi.

Nàng nhắm nghiền hai mắt. Chậm rãi cảm nhận cảm giác ở giữa thiên địa mênh mông bát ngát, cảm nhận sức gió lướt qua bên người vĩnh viễn không dừng lại, nhận thức một phần di thế mà độc lập, thong thả mọc cánh thành tiên… Trong nội tâm tựa hồ có một sợi xiềng xích đang răng rắc một tiếng vỡ nát, tâm linh như được chà rửa, đột nhiên tỉnh táo trước nay chưa từng có. Nàng hít một hơi thật dài. Lại mở mắt ra, giờ phút này ngày vẫn là ngày này, biển mây vẫn là biển mây này, nhưng cách nhìn đã khác hẳn rồi.

Bò càng lên cao một chút thì chỗ đó sẽ còn có phong cảnh đẹp hơn. Nàng âm thầm nói với chính mình.

Quyền Thập Phương đứng ở sau lưng nàng, thấy nàng thướt tha đứng ở trên lưng bạch điểu, dù con chim tung bay nghiêng lướt như thế nào, nàng vẫn một mực đứng thẳng như cái đinh, một bộ áo khoác trắng bị ánh mặt trời phủ lên một tầng viền vàng, tay áo và mái tóc đen đều bay múa trong gió, trong nội tâm hắn càng tăng thêm ái mộ. Chỉ là phần này ái mộ đến bên miệng, đã bị hắn ủ thành dư vị.

Đúng vào lúc này, Ninh Tiểu Nhàn quay đầu lại cười cười, đôi mắt đen như mực óng ánh dịu dàng, giống như chứa ánh sáng quý báo bên trong, dung nhan cũng trở nên yên lặng bình tĩnh. Nàng như thế, khiến hắn nói không ra chỗ khác biệt nơi nào, nhưng mà trong đáy lòng lại biết rõ đã khác hẳn, Quyền Thập Phương ngẩn ngơ, vui mừng nói: “Ninh cô nương, nàng ngưng luyện bản tâm sao?”

Nàng mỉm cười gật đầu. Vừa rồi bỗng nhiên nhìn thấy cảnh tượng tráng lệ giữa thiên địa này, dưới sự gạn đục khơi trong của tâm thần, sự ưu tư khó có thể ngăn chặn trong lòng không ngờ trong lúc vô tình đã gội rửa bản tâm. Vô luận là người hay yêu, muốn hanh thông trên con đường tu hành, thì bản tâm phải không ngừng gội rửa. Nàng tính tình nhanh nhẹn, lại một mực không biết mục đích cuối cùng để mình tu tiên là cái gì? Cho nên vẫn ngây thơ mà tu luyện. Cho đến giờ này khắc này, nàng mới rốt cục xác nhận được tâm ý của mình:

Nàng muốn có năng lực để được sánh vai đi cạnh hắn, nàng muốn có thể tự do tự tại ngao du thiên địa.

Đạo tâm này vừa nảy sinh, tựa như lời thề khắc sâu vào trái tim nàng, từ nay về sau dưới trăm loại tu luyện, trăm loại kinh nghiệm, đều chẳng qua là vì thực hiện lời thề nguyện mà thôi.

Trường Thiên nhè nhẹ thở ra một hơi, thấp giọng nói: “Chúc mừng!” Trong lời nói cũng rất vui mừng. Đã có bản tâm kiên định, tu vi của nàng từ nay về sau sẽ tiến vào cảnh giới mới, sẽ là một phát không thể vãn hồi.

Quyền Thập Phương tuy là vui mừng, cũng mở miệng giới thiệu như lúc bình thường: “Quảng Thành cung chiếm cứ dãy núi Ẩn Tiên, chung quanh có 49 ngọn núi lớn nhỏ, nghe nói mỗi một núi cảnh trí đều không giống nhau. Cách đại điển còn có hai ngày, Ninh cô nương có thể du ngoạn thưởng thức.”

Ninh Tiểu Nhàn lại nghe ra ý ở ngoài lời, trong nội tâm đột nhiên sinh ra hai phần không đành lòng: “Quyền sư huynh muốn rời đi sao?”

“Sư tôn hẳn là đã đến.” Quyền Thập Phương ôn hòa nói, “Sau khi vào núi, ta cần phải ở bên cạnh hầu hạ. Hai ngày sau trên sân thượng của núi Ngọc Hốt, có thể gặp lại.”

Lại qua hai khắc, Thất Tử được Quyền Thập Phương chỉ điểm, đã rơi vào trên đỉnh đón khách của Quảng Thành cung. Ngọn núi này không lớn, đỉnh núi lại bị người ta một kiếm lột bỏ, trở thành nơi ngừng chân cho khách. Ba người một chim vừa rơi xuống trên sân thượng, đã có thể cảm nhận được hơi thở của một kiếm năm đó, kiếm ý lại không lăng lệ ác liệt giống bình thường, mà là to lớn ôn hòa.

Trường Thiên giải thích là: “Nếu kiếm ý lăng lệ ác liệt, nơi này đâu thích hợp để đón khách chứ?”

Trên sân thượng này, trước kia chắc hẳn rất vắng vẻ, vì chỉ có một tòa lầu nhỏ tinh xảo, hiện tại trước lầu đã kê vài cái bàn bạch ngọc, cung cấp cho người Quảng Thành cung nơi để ghi chép. Thỉnh thoảng có Tu tiên giả đến, đệ tử của Quảng Thành cung sẽ đón khách vào ở, rất trật tự.

Ninh Tiểu Nhàn đi vài bước, mới phát hiện nền đất là dùng đá cẩm thạch lót đường, hiển thị rõ ung dung, hào phóng, quý khí. Không đợi bọn hắn đi đến trước lầu nhỏ, đã có đệ tử cấp thấp chạy ra đón chào, cung kính nói: “Xin hỏi, mấy vị khách quý là môn hạ của tông phái nào?”

Lên tiếng hỏi lai lịch bọn họ xong, hắn nhập vào sách đăng ký, thuận tiện đưa vài lệnh bài bằng trúc, còn cố ý dặn dò không thể đánh mất.

Quảng Thành cung đem khách nhân của các tông phái khác nhau, phân phối ở các ngọn núi khác nhau. Quyền Thập Phương là môn hạ của Triều Vân tông, bên trên lệnh bài trúc của hắn có ghi hai chữ “Định Thủy”, ý là sư hữu của hắn đều ở núi Định Thủy; mà Ninh Tiểu Nhàn, Đồ Tẫn cùng Thất Tử không môn không phái, thì lấy được lệnh bài trúc thông hành tên “núi Hạc Minh “, đây là ngọn núi chuyên cung cấp cho tán tu tán yêu bọn họ tạm trú. Chớ xem lệnh bài trúc này nhẹ như không có gì, nhưng lại là bằng chứng xuất nhập của từng người ở các ngọn núi, nếu không có lệnh bài mà mạnh mẽ đi vào sẽ kích phát công kích tự động của đại trận bảo vệ núi.

Đến nơi này, mỗi người nên đi một ngả rồi. Quyền Thập Phương muốn đưa nàng đến Núi Hạc Minh rồi mới rời đi, nhưng Ninh Tiểu Nhàn lại lắc đầu nói: “Quyền sư huynh vẫn nên trực tiếp đi theo đệ tử Tiếp Dẫn tiến vào cho thỏa đáng, nếu không rời khỏi Núi Hạc Minh rồi, lại tìm không ra đường đi đến núi Định Thủy.” Quyền Thập Phương là dân mù đường, nàng cũng không muốn sau khi hắn đưa mình xong, lập tức lạc đường.

Gương mặt tuấn tú của Quyền Thập Phương ửng đỏ, hiển nhiên là không có nắm chắc việc một mình tìm được ngọn núi của Triều Vân Tông ở, đành phải nhẹ nhàng thở dài, đi theo đệ tử Tiếp Dẫn.

Một đệ tử Tiếp Dẫn khác mặc áo màu xanh, đem nàng dẫn tới núi Hạc Minh. Núi như tên, bên trên ngọn núi này là rừng nhiệt đới rậm rì, có suối có hồ, thường bắt gặp Bạch Hạc nhẹ nhàng nhảy múa, cảnh trí xinh đẹp tuyệt trần. Đệ tử Tiếp Dẫn đem nàng đưa đến trước một dãy phòng trúc bên cạnh núi rồi mới dừng lại, mỉm cười nói: “Ninh cô nương, đại điển mấy trăm năm mới cử hành một lần, ngọn núi này bình thường ít có người ở, nên cả tòa nhà hơi đơn sơ một chút.”

Ở bên trong vài gian phòng trúc có bóng người chớp động, xem ra đã có tán tu vào ở rồi.

Đồ Tẫn không nói tiếng nào, Ninh Tiểu Nhàn lại lấy ra 30 linh thạch, đặt ở trong tay đệ tử Tiếp Dẫn: “Tiểu sư huynh, chúng ta chạy hơn mấy vạn dặm lộ trình đến đây xem lễ, muốn được ở chỗ rộng rãi một chút.”

Nụ cười trên mặt đệ tử Tiếp Dẫn này, lập tức chân thành thêm vài phần, tay vừa lộn lại, đã đem linh thạch dấu đi: “A, ta đột nhiên nhớ tới, phía sau núi có một tòa lầu nhỏ tạm thời còn không có người vào ở. Các vị nhiều người, vừa vặn ở đó được.”

Bước chân của hắn không ngừng, đem mấy người họ dẫn ra phía sau núi. Tại đây quả nhiên đẹp và yên tĩnh hơn nhiều, trong rừng ẩn chứa một tòa lầu nhỏ hai tầng, tường trắng ngói đỏ, trước lầu có dòng suối trong, sau lầu có rừng đào.”Trong môn phái ta từng có một vị sư thúc nhàn cư ở đây, xưa nay nơi này có rất ít người vào. Các ngươi tới sớm đó, nếu như chậm thêm một ngày, lầu này khẳng định là có người ở.”

Ninh Tiểu Nhàn xem xét xong rất vừa ý, không vì cái gì khác, lầu nhỏ này rời xa nơi ở của những người khác, thuận tiện cho nàng ra vào Thần Ma ngục. Đệ tử Tiếp Dẫn mang đôi mắt trông mong nhìn qua nàng. Nàng cười cười, lại móc 20 linh thạch đưa ra để hắn đi.

Đợi người này đi rồi, Đồ Tẫn cười hắc hắc nói: “Quảng Thành cung là tên tuổi lớn, môn hạ cũng có người nhận hối lộ thế này.”

Ninh Tiểu Nhàn lắc đầu nói: “Mỗi người mỗi tính, muôn hình muôn vẻ, huống chi môn hạ đệ tử của Quảng Thành cung rất nhiều, ngư long hỗn tạp.” Quảng Thành cung là đại phái của Nhân tộc có thể sánh vai cùng Triều Vân tông, nhưng khái niệm tông môn lại không giống nhau. Triều Vân tông chú ý chất lượng hơn số lượng, nhưng Quảng Thành cung thì lại chú ý số lượng hơn, nên môn hạ đệ tử rất đại chúng.

Chương 250:  Mai Rùa

Lập tức, nàng liền ra lệnh cho Đồ Tẫn và Thất Tử canh giữ ở gian ngoài, còn nàng thì đi vào gian phòng trên lầu. Mấy ngày nay có Quyền Thập Phương ở bên cạnh, nàng không dám tiến vào Thần Ma ngục gặp gỡ Trường Thiên. Cho dù giọng nói của người này thường xuyên quanh quẩn bên tai, lại càng làm cho nàng nhớ ác hơn.

Nhưng mà nàng mới bước ra khỏi Truyền Tống Trận, trước mặt bỗng bay tới món đồ nho nhỏ có hình bầu dục, nàng đưa tay bắt được, hai mắt nhìn chăm chú, nghi ngờ nói: “Đây là cái gì?”

“Ta dùng hết chỗ thịt mai rùa luyện thành bùa hộ mệnh.” Giọng điệu buồn bực hờn dỗi của Trường Thiên vang lên.

Khó trách nàng cảm thấy nhìn rất quen mắt, hóa ra là khối mai rùa dùng để mở đại môn, nhưng trải qua Trường Thiên tinh tế luyện, lại lần nữa co lại rất nhỏ, hiện tại nói nó lớn bằng ngón tay cũng không quá đáng, trên bề mặt có hoa văn hình lục giác rất đẹp, thỉnh thoảng còn có vầng sáng chuyển động. Trường Thiên còn xỏ một sợi chỉ đỏ qua mai rùa, để cho nàng dễ dàng buộc ở bên hông làm trang sức.

“Mấy ngày trước đây, lúc nàng bị thương, ta nghĩ đến chuyện tạo ra ô lân giáp mặc dù có thể hấp thu tổn thương vật lý, nhưng lại không thể hoàn toàn miễn đi tổn thương do thứ khác công kích, ví dụ như Lôi Điện, gió lửa, cho nên đã luyện ra món đồ này.” Hắn chỉ khối mai rùa này “Bản lĩnh khác thì Long Quy không có, nhưng phòng ngự thì số một thiên hạ. Lúc nàng gặp được kẻ địch, có thể dùng thần lực thúc dục cái mai rùa này, nó sẽ biến thành chiếc khiên sáu mặt bảo vệ  bên người. Địch nhân nếu muốn thương tổn nàng, thì phải đánh vỡ chiếc khiên sáu mặt này trước.”

Nàng nghe thế hai mắt hiện lên ánh sáng, chủ động ôm lấy hắn, ở trên hai gò má của hắn chụt chụt hôn thật lớn: “Chiếu theo lời chàng nói, ta có cái khiên bảo hộ này, về sau có thể đi ngang rồi hả?”

“Nhìn bộ dáng đắc ý của nàng kìa. Cái tật xấu này của nàng khi nào mới thay đổi được hả?” Hắn bất đắc dĩ mà thở dài, “Đừng có nói chuyện hoang đường viển vông, thiên hạ có vật phòng ngự nào mà không phá được chứ? Cái mai rùa này mặc dù tốt, nhưng lại cần nàng rót thần lực vào để vận hành. Địch nhân tấn công vào tấm khiên, đồng dạng cũng đánh tiêu hao thần lực của nàng. Thần lực một khi dùng hết, khiên bảo vệ cũng sẽ tự sụp đổ.”

“Cái mai rùa này phải dùng thần lực để điều khiển, luyện đến Đại Thành kỳ tự có thần lực dự trữ, từ xưa đến nay không biết có phải chỉ có một cái này của nàng hay không? Cho nên nó vốn không phải là vật mà cấp độ của nàng có thể dùng được.” Hắn ngừng lại một chút, giống như là đang tính toán.”Nàng muốn điều khiển nó, phải vận dụng thần lực cực lớn. Ừ, dựa theo thần lực được trữ trong nội đan của nàng mà nói, có lẽ có thể sử dụng trong khoản thời gian chín mươi hơi thở?”

Nàng lập tức nhụt chí. Hóa ra pháp khí này mặc dù tốt. Nhưng lại có điều kiện phụ để sử dụng đấy, nhắm vào chỗ nào không nhắm lại nhắm vào xương sườn mềm của nàng. Ninh đại tiểu thư nàng, hiện tại thiếu nhất chính là thần lực!

Từ khi Tôi Thể hoàn thành và có thể tu luyện đến nay, nàng luyện pháp quyết mà Ba Xà tu hành, tên là 《 Chân Nhất bí quyết 》có tất cả mười tám cấp bậc, lại là pháp quyết thể tu chính cống, chú ý dùng yêu lực thần lực để rèn luyện thể chất, cuối cùng có thể đem thân thể luyện được như kim cương bất hoại. Kỳ thật đa số yêu quái tập pháp quyết đều chú trọng rèn thể chất, dù sao lúc yêu quái solo rất thích hiện ra chân thân để chém giết, chỉ có yêu hồ, chồn đất là một trong số rất ít yêu quái, thích dùng đạo pháp.

Sau đó phiền phức của nàng đã tới rồi ——mỗi ngày nàng đạt được thần lực căn bản từ ba cách, hấp thu linh lực từ Nguyệt Hoa rồi chuyển hóa làm thần lực của  bản thân, đây là cách thứ nhất; từ trong Hóa Yêu Tuyền đạt được thần lực còn sót lại của Trường Thiên, lại luyện hóa nó dung nhập vào nội đan của nàng, đây là cách thứ hai; ăn các loại thực vật có linh lực cao như Mộng Hoàng Lương và Ngọc cao, rồi hấp thu linh lực trong đó, đây là cách thứ ba.

Nhưng mà dù dùng bất cứ loại phương thức nào để hấp thu thần lực, sau khi tiến vào nội đan đều phải chuyển hơn phân nửa ra ngoài để vận hành 《 Chân Nhất bí quyết 》, dùng nó để không ngừng củng cố nhục thể của mình. Cũng chỉ có một phần nhỏ là được tồn trữ vào nội đan…, với tư cách là thần lực dự bị. Có điều 《 Chân Nhất bí quyết 》 lại là pháp quyết diệu dụng vô tận, cái diệu dụng đầu tiên, là có thể tự động vận hành trong lúc vô tình, mặc kệ là nàng ngồi, nằm, đứng. Nhập định hay là thanh tỉnh, nói chuyện hay cười to, đều vững vàng tu luyện được.

Đây cũng là bản năng trời sinh quyết định cho Ba Xà, nếu không con rắn to này hơn phân nửa thời gian trong cuộc đời đều lâm vào hôn mê, công pháp bình thường làm sao thích hợp với nó? Bi kịch của Ninh Tiểu Nhàn là ngay ở chỗ này: bởi vì tu luyện《 Chân Nhất bí quyết 》là tự động, không thể gián đoạn. Cho nên nàng có thể thông qua cần cù tu luyện tăng nhanh tốc độ hơn, nhưng nếu muốn dừng lại thì không được, 《 Chân Nhất bí quyết 》 sẽ không thèm nói đạo lý cứ hướng nàng rút đi phần lớn thần lực, muốn cho nội đan giữ lại nhiều thêm một chút thần lực cũng không được! Cho nên, mặc dù hiện tại nàng đã bước chân vào Đại Thành sơ kỳ, nhưng thần lực trên người hiện tại vẫn ít đến thương cảm.

Đó là một giai đoạn rất xấu hổ, Trường Thiên cũng từng trải qua. Nhưng mà Ba Xà là dị chủng Thượng Cổ, chân thân vốn đã rất mạnh, cái gọi là “Dốc hết mười phần sức sẽ thành công”, bằng vào chân thân cũng hơn phân nửa có thể giết chết địch nhân rồi, có một chút ít thần lực cũng không ảnh hưởng gì lớn cả. Khổ nỗi nàng là thân thể nhân loại, hiện đang trong giai đoạn rèn luyện để được kiên cố, trình độ cường hãn dù sao cũng có hạn.

Biện pháp chỉ có một, là mau chóng đột phá Đại Thành trung kỳ, lúc này tu luyện《 Chân Nhất bí quyết 》sẽ tiến vào cấp bậc thứ ba. Bình thường chỗ khó nhất của yêu quái khi tu luyện là thu hoạch không được linh khí để chuyển hóa làm yêu lực, nhưng nàng lại không giống. Trong Hóa Yêu Tuyền đã dung nhập bảy tám phần thần lực thân ngoại hóa thân của Trường Thiên, đối với nàng mà nói là vô cùng có lợi, là nơi có thần lực không bao giờ dùng hết.

Vấn đề hiện tại, là mỗi ngày nàng có thể hấp thu bao nhiêu thần lực. Nói một cách khác, thân thể của nàng giống như một bể chứa, độ sâu bao nhiêu, thành bể có độ dày cỡ nào, sẽ quyết định bể chứa này có thể chứa bao nhiêu nước. Cho đến lúc này, da thịt và kinh mạch nàng đều không chịu nổi thần lực vô chủ trong Hóa Yêu Tuyền tàn sát bừa bãi, một khi đến cực hạn sẽ rất đau đớn, cho nên mỗi ngày chỉ có thể ngắt lấy một phần nhỏ thần lực để luyện hóa cho mình dùng.

Sau khi luyện đến tiểu thành của《 Chân Nhất bí quyết 》, loại tình huống này có thể cải thiện, Trường Thiên dự tính mỗi ngày thần lực nàng có thể chuyển hóa, đại khái sẽ gấp đôi hiện tại. Trong vấn đề này, số lượng tăng giảm cũng không phải đơn giản như 1+1, nàng sẽ có thêm… Thần lực có thể tiêu xài rồi.

Chẳng qua hiện tại, nàng vẫn phải thành thành thật thật mà tu luyện, sau đó quý trọng từng tí thần lực mà mình giấu ở trong nội đan. Vì đạt tới mục đích này, nàng ngay cả học thuật ngự kiếm đều tận lực không cần, mà đổi thành cưỡi Thất Tử… cái tên nhóc này có hai chức năng, một là tay chân lúc đánh nhau, hai là vật cưỡi.

“Thật không thể thoáng một cái cho ta pháp khí vô cùng cũng khủng bố sao?” Nàng bất mãn mà lầu bầu nói.

Hắn nhịn không được nở nụ cười trêu chọc: “Có. Nhưng đạo hạnh của nàng quá thấp, sẽ không khống chế được. Giống như đứa bé bảy tuổi muốn vung mạnh đại chùy nặng gần trăm cân, không chỉ vung không được, mà còn rất dễ làm mình bị thương.” Sau đó lại an ủi nàng, “Trong lúc vô tình nàng đã gội rửa được bản tâm, như vậy từ nay về sau tu vi sẽ càng tiến triển nhanh hơn càng kiên cố hơn, cứ từng bước một đi xuống mới là tốt nhất.”

Trước mắt tạm thời Trường Thiên còn không có truyền cho nàng quá nhiều pháp môn thần thông, chỉ cho nàng học được mấy thuật pháp thực dụng, ví dụ như Chướng Nhãn pháp có thể đổi hình dáng tướng mạo, Dịch Dung Đan cao cấp chỉ có thể lừa gạt Tu tiên giả Đại Thành kỳ trở xuống, đã dần dần không có tác dụng nữa, cho nên Trường Thiên truyền cho nàng Chướng Nhãn pháp học được từ Tiên Nhân Thượng Cổ, có thể đem hình dáng tướng mạo của chính mình tùy ý thay đổi, giấu diếm được ánh mắt của người ngang cấp.

Lại ví dụ như hiện tại nàng đang phải học tập thuật thu lại khí tức.

Trước kia nàng dựa vào vòng tay răng chuột để che dấu khí tức của mình. Nhưng thứ này lúc trước đã đưa cho Mịch La trọng thương dùng, sau đó quên lấy lại rồi, mà bây giờ nàng lại đến chỗ danh môn đại phái như Quảng Thành cung, khí tức trên người quá hỗn loạn, chỉ sợ sẽ khiến người chú ý, cho nên Trường Thiên muốn nàng học thuật thu khí tức này, để điều khiển khí tức thần lực Ba Xà trên người.

Chỉ là một đoạn pháp quyết ngắn mà thôi. Nàng ôn tập mấy lần là có thể sử dụng tự nhiên. Bắt đầu vận dụng về sau, khí tức trên thân thu liễm, nàng thoạt nhìn không khác phàm nhân là mấy.

Lúc này Trường Thiên lấy ra món đồ thứ hai, nhưng lại là tấm mặt nạ. Nghiêm khắc mà nói, thật ra là một miếng gỗ bên trên có hai cái lỗ, vô cùng thô ráp. Nàng nhìn chằm chằm hoa văn hình rắn cả buổi mới nhận ra, đây chẳng phải là Trầm Tích Mộc vạn năm mà mình lén lấy từ cửa hàng đồ gỗ ở thành Song Ngư sao? Chiều dài của nó chỉ vẹn vẹn có hai thước, dù làm thành pháp khí gì cũng không đủ.

” Lai lịch của thứ này, ta cũng không rõ lắm, nhưng ngược lại ta phát hiện tác dụng hạng nhất của nó.” Trường Thiên thuận tay đem mặt nạ đeo ở trên mặt nàng. Thứ này bị mài qua, hai mặt đều rất bóng loáng, sức nặng cũng cắt giảm rất nhiều, “Chỉ cần đeo nó lên, ngay cả ta đều nhận không ra mặt thật của nàng.”

Lời này nói ra rất bình thản, nhưng ẩn ý vừa sâu vừa dài. Nếu ngay cả hắn cũng nhìn không thấu, như vậy người khác tất nhiên cũng thấy không rõ diện mạo thật của nàng rồi, quả nhiên là vũ khí thiết yếu để đột nhập vào mật thất trộm cướp.

Bài học hôm nay làm xong, nàng đã có thể ở trong Hóa Yêu Tuyền kiên cầm vượt qua thời gian ba chung trà rồi. Mỗi lần kiên trì thêm một hơi, nàng có thể rót thêm vào trong nội đan của chính mình một tia thần lực. Trường Thiên chờ nàng đem thần lực luyện hóa hấp thu xong, mới rầu rĩ mà mở miệng nói: “Cách xa Mịch La một chút.”

Hắn chứng kiến cử động của Mịch La rồi hả? Ninh Tiểu Nhàn trừng mắt nhìn.

Trường Thiên không vui, quát khẽ: “Nghe rõ chưa?”

Hắn đang ghen sao? Nàng cười trộm đáp: “Nghe rồi! Ta tuân mệnh là được.”

Hắn ho nhẹ một tiếng nói: ” Trước đó không lâu Mịch La còn bị đuổi giết, chắc hẳn có chuyện phiền toái quanh thân, lúc này nàng không được đến gần hắn. Những cái… phiền toái kia có lẽ sẽ không làm gì hắn được, nhưng chắn chắn sẽ lấy mạng của nàng.”

Có một số việc, càng bôi càng đen đó. Nhưng mà nàng vẫn nghe theo gật gật đầu: “Tốt.”

“Cũng đừng đi quá gần với Quyền Thập Phương.” Hắn không thích Quyền Thập Phương, càng không thích mình nói ra mấy lời vừa rồi. Nhưng hắn phải ngồi xổm trong Thần Ma ngục nhìn hai nam nhân ở bên ngoài lấy lòng nữ tử mà mình ưa thích, bảo hắn làm sao chịu được?

Sắc mặt Trường Thiên thoạt nhìn rất phiền muộn. Nàng cố nín cười, khóe miệng vẫn bắt đầu nhếch lên “Được.”

“Không cho cười ” Trên mặt của hắn có chút đỏ ửng.

“… được.”

———————————————-

Bọn hắn đến sớm, hiện tại cũng chỉ gần giữa trưa. Ninh Tiểu Nhàn suy nghĩ một chút, vẫn quyết định đi dạo khắp nơi một chuyến, nhìn xem khí khái của danh môn đại phái này.

Cách ngày xem lễ đại điển còn nhiều thời giờ. Các tông phái đến dự đã có gần 200, Quảng Thành cung trước kia yên tĩnh, hôm nay bay lượn tới lui, đều là bóng dáng của Tu tiên giả đằng vân giá vũ, rất náo nhiệt. Nhưng nàng cưỡi bạch điểu tướng mạo kỳ dị, có thể nói đủ khiến tất cả đều quay đầu lại nhìn.

Nàng đi xem võ đài của Quảng Thành cung trước, vẫn là diện tích đất bằng bao la, phía trên có trưng bày một số tượng người, còn có vài toà lôi đài nhỏ, có công dụng cho đệ tử luận bàn tỷ thí.

 

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion20 Comments

  1. Trường Thiên công khai đổ dấm kìa nhìn anh ghen trông đáng yêu quá. Cứ tình trạng gần gũi như này QTP có khi nào cho mình quá nhiều hi vọng đến lúc nhận ra trong tim chị Nhàn có hình bóng khác không biết sẽ đau khổ thế nào. Dần thấy tội cho tình cảm của QTP rồi

  2. Có cái mặt nạ là TN sẽ nghỉ ngày đến việc trộm cướp.. giờ mới bik tại sao thấy TN ít sử dụng phép thuật, toàn đỡ đòn r chạy trốn

  3. Vậy là Ninh Tiểu Nhàn tách ra khỏi Quyền Thập Phương rồi. Giờ mới có cơ hội vào Thần Ma ngục gặp gỡ Trường Thiên. Anh ăn dấm chua lợi hại quá rồi. Vừa gặp mặt đã căn dặn Ninh Tiểu Nhàn tránh xa Mịch La và Quyền Thập Phương. Nói là để tránh phiền phức không bằng nói là Trường Thiên không thích NInh Tiểu Nhàn ở gần hai người kia. Không biết khi nào thì phép thuật của NInh Tiểu Nhàn mới tăng mạnh, tới khi nào Trường Thiên mới thoát khỏi Thần Ma ngục đây.
    Đợi chờ là hạnh phúc. Cảm ơn các nàng

  4. TT tặng Nhàn tỷ 2 bảo bối thật tuyệt, mai rùa phòng ngự quá tốt nhưng lại cần dùng thần lực để duy trì. Còn mặt nạ thì đến TT ca còn không nhìn thấu thì mấy ai có thể nhìn thấu.
    Nhìn bộ dạng đổ bình giấm của TT ca đáng yêu chết người…haha… ca như vậy thì Nhàn tỷ làm sao mà không yêu cho được.
    Thanks các nàng đã edit.

  5. Mịch La chào nàng hẹn nàng trên núi Ẩn Tiên của Quảng Thành cung. Không biết tại đây nàng có thu được món lợi nào không nhỉ? Ta thấy hình như có chuyện gì hay ho là nàng đều thu được lợi. :D
    Mà trong phút yên tĩnh ngắm cảnh núi rừng Nhàn tỷ lại thành công ngưng luyện bản tâm. Và nhận thức được mục đích và con đường tu tiên của mình. Đúng rồi, nàng và Trường Thiên thích nhau, nàng phải tu luyện để năng lực tốt, có thể sảnh vai cùng bước với Trường Thiên, hihi
    Trường Thiên lo lắng cho nàng ghê, luyện bùa hộ mệnh cho nàng, có mặt nạ đeo để ngụy trang, không ai có thể nhận ra, ngay cả tu vi cao như Trường Thiên cũng không nhạn ra được.
    Cuối cùng ảnh còn dặn cách Mịch La xa một chút, cũng không cho đi quá gần Quyền Thập Phương.
    Tiểu Nhàn cười ảnh, ảnh còn đỏ mặt nói nàng không được cười. Yêu quá đi
    Truyện hay quá, cảm ơn các nàng nha

  6. Mịch La và Kim đại tiểu thư vốn là đính ước với nhau…Có vẻ như cả 2 đều là tính toán của Phủ Phụng Thiên và Tế Thế Lâu chứ chả phải yêu đương gì. 2 người này đi cùng nhau không biết là sẽ có âm mưu gì lớn tại Quảng Thành cung nhỉ !
    Trường Thiên lúc nào cũng 1 lòng chăm lo cho Tiểu Nhàn thôi. Vừa bận ghen ngút trời mà vẫn tạo ra 2 kiện pháp khí hữu dụng, có pháp lực tốt để chuẩn bị cho nàng sử dụng.
    Cuối cùng, cũng thấy khổ thân thần quân đại nhân quá. Đường đường là dị chủng của thần thú thời thượng cổ, vang danh thiên hạ bởi bao trận oanh liệt, giờ phải bó gối trong Thần ma ngục nhìn nữ nhân duy nhất khiến mình yêu thích bị các nam nhân chăm sóc, lấy lòng, trêu chọc …nó mới bực tức, sôi trào khí huyết, điên tiết cỡ nào…
    Ở Quảng Thành cung này chắc sắp có chuyện lớn. Không thể vắng mặt Tiểu Nhàn ở cuộc kịch tính nhất rồi…

  7. Chắc NTN đợt này sắp làm trộm cắp nữa quá. Ko biết có trúng đc món j ngon ko? Chờ đợi chờ đợi

  8. Quảng Thành Cung / Quảng Thành cung
    ánh sáng quý báo —————> báu
    thần lực thúc dục —————> giục
    Hóa Yêu Tuyền / Hóa Yêu tuyền
    pháp khí vô cùng cũng khủng bố
    nó chỉ vẹn vẹn có —————> vẻn
    ====================================================
    ML ko có cửa đâu, cửa sổ cũng ko có ~.~! Nếu ta thấy QTP còn dễ thương hiền lành mà thương tiếc thì với ML quả thật ko còn chút thiện cảm, chắc là tại KMY. Nhưng mặc kệ, ghét là ghét thôi!
    Chương này TT dễ thương quá trời quá đất luôn =)))) dạo này còn biết đỏ mặt nữa, hết mặt lạnh rùi ♥ khổ thân TT, nhìn thấy hết mà ko được ăn, ở gần nhất mà lại cách biệt nhất, mạnh mẽ nhất nhưng cũng bất lực nhất. Chờ ngày TT ra khỏi TMn a, lâu~
    Mợ Nhàn chắc sắp gây chuyện nữa rồi, đang bị Thiên Lam biệt viện truy tìm đó, còn gây sự với KMY nữa, vậy mà bây giờ còn đi lung tung, chưa nói còn đang đi gần đoạn võ đài tỷ thí, coi chừng ăn đạn lạc a, thiệt tình!!

  9. Trường Thiên ghen đáng yêu quá! Tiểu Nhàn có pháp khí gì cũng đều nghĩ đến chuyện đi ngang hay là đi trộm nhỉ! Quyền Thập Phương và Mịch La cố lên !

  10. Nguyễn Phương

    Được tặng mai rùa NTN cứ tưởng vớ bở, sau này có thể tha hồ tung hoành nhưng thật ra lại bị TT troll :))) cái mặt nạ đó có lẽ sẽ giúp nàng chạy trốn sau khi gây họa hoặc làm chuyện mờ ám trộm cướp, a TT toàn tặng quà độc thôi haha, thôi thì ráng thóat ra ngòai rồi anh sẽ không còn phải húp giấm nữa…cứ bị nhốt trong đấy thì ngòai đây ML có sàm sỡ công khai NTN thì a vẫn chỉ có thể ngồi nhìn thôi haha
    Cảm ơn nàng đã edit nhé ❤

  11. Ghen thế cơ mà :)) nhưng cũng phải thông cảm cho ảnh thôi, rõ ràng là đẹp trai, lại còn hùng mạnh nữa, nhưng lại bị nhốt ở một chỗ, ko thể ở bên cạnh người mình yêu, đã thế lại có kẻ suốt ngày chim chuột nhòm ngó , bảo sao mà ko ghen cho được Nhưng phải công nhận là ảnh ghen đáng yêu thẬt :))

  12. Hihi… đổ dấm công khai rùi ^^… nhìn mặt Trường Thiên ca ửng đỏ mà thấy dễ thương ghê ^^… haiz… cũng tội ảnh ah… ảnh phiền muộn cũng đúng ^^… tình địch cứ loanh quanh bên cạnh người mình yêu mà mình không thể làm được gì ngoài việc nhìn ah… tức lắm chứ ah ^^… Trường Thiên ca cũng rất lo cho tỷ nên trang bị một đóng bảo bối cho tỷ lun nha ^^… chỉ tội lão rùa ah… quy châu thì Trường Thiên ăn ^^… mảnh thịt rùa thì Trường Thiên làm mai rùa bảo bối hộ thân cho Nhàn tỷ ^^… thấy cũng tội mà thôi cũng kệ ^^… hihi… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  13. tiểu vân vân

    TT ghen công khai dễ thương ghê..hk biết khi naò TT mới ra ngoài được …Hóng quá

  14. Cái gì cũng có hai mặt nhỉ, cái mai rùa có thể bảo hộ nhưng cần năng lượng để duy trì mà đáng thương cho Tiểu Nhàn đang sử dụng phương pháp auto tập luyện của Ba Xà thành ra thần lực thì nhiều nhưng bị trưng dụng để tu luyện không thương tiếc :))))
    Cái biển dấm bắt đầu bốc mùi rồi, may mà Tiểu Nhàn không có nhe răng ra cười không thì bị Trường thần thú dạy cho bài học hô hấp nữa rồi :))

  15. Haha ;32 TT ghen đúng là dễ thương ghê, Nhàn tỷ đi đến đâu là rải hoa đào đến đó, chỉ tỗi cho anh TT nhà mình lúc nào cũng bo bo giữ của sợ bị người khác trộm được ;19 .

  16. Cẩm Tú Nguyễn

    ML vậy mà đính hôn với KMY. TT dễ thương quá đi, lo lắng cho NTN như vậy, chế mai rùa còn cả mặt nạ nữa, TN thật hạnh phúc mà

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close