Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q05- Chương 247+248

18

Chương 247:  Đối Sách

Editor+ Beta: Tiểu Tuyền

Vốn không cần Quyền Thập Phương lên tiếng, hắn cũng có ý định giúp đỡ. Vì vậy hắn buông trà chén nhỏ trong tay xuống, ho nhẹ một tiếng rồi nói: “Kim cô nương…” Lời còn chưa nói xong, chợt thấy Ninh Tiểu Nhàn quay đầu lại liếc nhìn hắn.

Đôi mắt mặc ngọc của cô nương này như biết nói chuyện, hắn lập tức đọc hiểu được ý của nàng.

Nàng muốn nói với hắn là “Đừng nhúng tay vào, xem ta đây.”

Trước tình huống này mà nàng vẫn có biện pháp hay sao? Mịch La hưng phấn bừng bừng mà đóng miệng lại, chuẩn bị chờ xem náo nhiệt. Quyền Thập Phương bất mãn, trừng mắt liếc hắn một cái, trách hắn vì sao nửa đường bỏ cuộc? Mịch La nhún vai tỏ thái độ lấy làm tiếc. Cái nhìn chứa ý nghĩa bên trong như vừa rồi, hắn không có ý định chia sẻ với Quyền Thập Phương.

Ninh Tiểu Nhàn đột nhiên lạnh lùng nói: “Kim cô nương, ngươi muốn tiếp nhận lại sạp hàng này, hoặc là ở trên nhánh sông khác của Nhược Thủy mở ra bến đò mới, để tiếp tục hiệp ước với Cự Mãng hay sao?”

Kim Mãn Ý đắc ý cười nói: “Có lẽ vậy, thế sự khó liệu, ai biết trước được đúng không?”

Ninh Tiểu Nhàn híp mắt nhìn nàng ta, một lúc lâu mới nhếch khóe miệng: “Nếu như thế, không bằng chúng ta lại đánh cược thêm một ván?”

Nàng muốn đánh cược, nàng còn dám đánh cược sao? Đám người đứng ngoài nhìn xem, tim đều đập mạnh và loạn nhịp rồi.

Lời này của nàng nói chưa hết, trên gương mặt tuấn tú của Quyền Thập Phương lập tức trầm tĩnh, ngược lại đã không lo lắng giống vừa rồi nữa. Ninh cô nương sẽ không làm chuyện mà mình không nắm chắc, nàng đã nói như vậy, tất nhiên đã nghĩ kỹ đối sách.

Kim Mãn Ý cười lạnh: “Ngươi còn muốn đánh cuộc gì với ta?”

“Chuyện đánh cược này, làm cho mọi người ở đây đều có lợi.” Ninh Tiểu Nhàn chân thành nói “Chính là đánh cược xem ta có thể giúp các vị qua sông hay không? Như nếu không thể, ta sẽ hai tay hoàn trả lại bến đò Nhược Thủy này, cũng miễn cho việc làm trễ nãi hành trình của các vị đạo hữu!” lời này của nàng vừa nói ra, sắc mặt không vui của các tu sĩ ở đây lập tức biến mất.

Các thế hệ Tu tiên, ai lại không tự cho mình rất cao chứ? Cái bến đò này làm trễ nãi thật nhiều thời gian của bọn họ, nếu không phải có nhân vật quan trọng của Tế Thế Lâu và phủ Phụng Thiên trấn giữ, bọn hắn đã sớm ồn ào rồi, làm gì có chuyện ngoan ngoãn đứng nghe đến bây giờ. Ninh Tiểu Nhàn nói như thế, thật ra khiến cơn giận trong nội tâm của bọn họ tiêu tán không ít. Có người đứng nói ra tiếng lòng của mọi người: “Tiểu cô nương, phải nên như thế ah!”

“Nếu ta vẫn thắng ——” Ninh Tiểu Nhàn gằn từng chữ “Thì chuyện kinh doanh trên sông Nhược Thủy. Sau này chỉ có thể thuộc về một nhà của ta, xin Tế Thế Lâu không được nhúng tay vào.”

Kim Mãn Ý ngẩn người: “Chỉ thế thôi?”

“Chỉ thế thôi!” Ninh Tiểu Nhàn gật đầu nói.

Trong lòng Kim Mãn Ý âm thầm đắc ý. Lần đánh cược này quả nhiên là có lợi với mình, nữ nhân này tuy có bộ dáng thông minh, nhưng dù sao tầm mắt cũng quá nhỏ. Chuyện làm ăn của bến đò Nhược Thủy ở tại Tế Thế Lâu, chỉ là một cọng lông trên mình chín con trâu, nhà mình làm gì sẽ quan tâm chứ? Nhưng nàng ta lại nâng niu quá độ xem như bảo bối.

“Tốt, ta cá là được rồi.” Nàng gọi vú già chuyển một cái ghế bằng gấm ra, dịu dịu dàng dàng mà ngồi xuống, muốn xem cô nương này làm thế nào qua sông!

Trước mắt bao nhiêu người, Ninh Tiểu Nhàn đi trở về bên cạnh bờ sông một lần nữa, nhẹ khom đầu gối, ngồi chồm hổm xuống, đem tay bỏ vào trong nước, nhẹ nhàng huy động.

Mười hơi thở qua đi

Hai mươi hơi thở đi qua.

Bốn mươi hơi thở trôi qua.

Trên mặt sông rộng mấy trăm dặm. Trời chiều sắp ngã xuống, nước sông vẫn tối tăm như trước, khắp nơi một mảnh tĩnh lặng, đâu có xảy ra dị thường gì?

Kim Mãn Ý nhịn không được nói: “Ninh cô nương, ngươi đã nghĩ ra biện pháp chưa? Đừng để mọi người ở đây nhìn ngươi chơi nước chứ?”

Hôm nay Ninh Tiểu Nhàn mặc một bộ áo ngắn màu trắng điểm xuyến hoa anh đào, bên dưới là chiếc váy màu đỏ, eo buộc đay lưng màu trắng, cứ thế mà ngồi xổm nửa người xuống, trong lúc lơ đãng liền lộ ra vòng eo nhỏ, cặp mông đầy đặn và đôi chân dài, đầy đủ vẻ đẹp ở ngay trước mắt. Chẳng qua mọi người đợi lâu như vậy, nàng vẫn thong thả rỗi rãnh thò tay vào quấy nước, giống như cô bé bình thường đang chơi đùa. Chỉ có đều đứng ở bờ sông đen kịch thế này, lại khiến người ta có cảm giác sởn hết cả gai ốc.

“Gấp cái gì?” Ninh Tiểu Nhàn quay đầu lại liếc nhìn nàng rồi nở nụ cười, “Nhanh thôi.”

Nhanh? Cái gì nhanh? Mọi người hai mặt nhìn nhau.

Chỉ có Trường Thiên là biết rõ nàng đang làm gì.

Tay của Ninh Tiểu Nhàn mới duỗi xuống mặt nước, liền gọi Răng Nanh  ra, từng cơn chấn động uy nghiêm lớn mượn các đợt khuấy nước, từng đợt từng đợt mà truyền ra ngoài.

Răng Nanh  cảm ứng được phẫn nộ trong lòng nàng. Càng thêm ra sức làm việc. Bề ngoài trên mặt sông Nhược Thủy vẫn là bộ dáng dòng chảy chậm rãi, nhưng mạch nước dưới đáy thì càng lúc càng hung mãnh, cơ hồ đã bị thần uy của Ba Xà quấy trở thành một nồi cháo loãng!

“Úi chà, tên này đi ra ngoài thăm hàng xóm hay sao? Sao đến giờ còn chưa xuất hiện?” trong lòng nàng âm thầm sốt ruột. Bên ngoài còn phải biểu hiện ra bộ dáng mây trôi nước chảy.

Lại qua thời gian hai mươi hơi thở, vẻ không kiên nhẫn trên mặt các tu sĩ đứng ngoài quan sát càng đậm. Kim Mãn Ý nhìn thời cơ liền chậm rãi đứng lên nói: “Ninh cô nương, làm gì phải đánh cược như các con thú đấu chết sống? Việc buôn bán nho nhỏ ở bến đò này, ta thật sự không có để vào mắt. Như vậy được rồi, ta sẽ phụ trách đem các tu sĩ ở đây đưa sang bờ bên kia, chuyện kinh doanh của bến đó này vẫn tặng cho ngươi…”

Nàng tự nguyện kết thúc trận cá cược này, lại muốn thay Ninh Tiểu Nhàn đem mọi người đưa qua sông, lời này nói nghe rất khách khí, kì thực là đánh mạnh vào mặt nàng ta. Nói đến đây, vẻ mặt nàng không thay đổi, nhưng trong mắt lại lộ ra vẻ hưng phấn.

Nàng còn chưa có nói xong, dị biến chợt xuất hiện!

Mặt sông Nhược Thủy quanh năm chảy yên ả, đột nhiên sôi trào, vô số bọt khí nổi lên. Cũng may lúc trước nước sông này chảy êm đềm, một khi bắt đầu bị khuấy động…, lập tức có mùi tanh nhàn nhạt bay ra, ngửi được chỉ muốn nôn.

Mọi người còn chưa tới kịp nhíu mày, nước sông đột nhiên nổ tung, một cái bóng ảnh khổng lồ nhảy lên khỏi làn nước, đứng sừng sững trên mặt sông. Tên này toàn thân ngăm đen lại không tỏa sáng, lớp vải trên thân thể nặng nề có hoa văn hình lưới, tựa hồ đem ánh sáng đều hút vào, hai con mắt đều có màu trắng đục.

Nó rất giống với Địa Mãng, nhưng trên đầu còn có thêm một cái sừng. Ngoài ra, thân hình cũng cực kỳ khổng lồ, chu vi thân thể vượt qua bảy tám người ôm, chỉ tính bộ phận đứng thẳng trên mặt nước đã cao ba trượng, thân hình ẩn ở trong nước còn không biết dài bao nhiêu. Ninh Tiểu Nhàn cách nó gần nhất, nên bị một luồng khí âm lãnh thô bạo đập vào mặt.

“Địa Mãng Vương!” Kim Mãn Ý đứng thẳng người, kinh hô một tiếng. Quyền Thập Phương vốn đã nắm chặc Tử Điện Bảo Kiếm, nghe tiếng nàng hô ngược lại thả ra: Người này sẽ không vô duyên vô cớ hiện thân, tám phần là Ninh cô nương gọi đến.

Địa Mãng Vương đem đầu cúi đến chỗ gần mặt nước, kêu lên: “Vị Thần Quân nào gọi thế? Tại hạ đến đây bái kiến!” Âm thanh như cưa gỗ, tiếng nổ như sấm sét, chấn động cả lỗ tai của mọi người, nhưng trong lời nói lại hơi chút khách khí.

Tất cả mọi người đều nhìn về phía Ninh Tiểu Nhàn. Nàng không chút hoang mang đem tay từ trong nước sông rút ra, dùng tơ lụa lau lau nói: “Là ta.”

Địa Mãng Vương đem con mắt lớn như cối xay nhắm ngay nàng, nghi hoặc nói: “Ngươi?” con mắt của rắn không có mí, thoạt nhìn lạnh băng mà lại vô tình

Tay của Ninh Tiểu Nhàn vừa rời khỏi mặt nước đồng thời cũng đem Răng Nanh  thu vào. Vì vậy Địa Mãng Vương lập tức cảm giác được, chấn động của thần thú vốn khiến lòng hắn như lửa đốt bỗng biến mất không thấy. Âm thanh của hắn vẫn ầm ầm như trước, nói: ” Tiểu cô nương nhân tộc, ngươi không phải là Thần Quân, chỉ nắm giữ tín vật của hắn, có được khí tức của hắn mà thôi!” Khí tức trên thân Ninh Tiểu Nhàn tuy nhiên hỗn loạn, nhưng cẩn thận phân biệt nó, vẫn có thể nhìn ra nàng có thân thể nhân loại.

Lời này vừa nói ra, mọi người chỗ này lập tức xôn xao kinh ngạc.”Thần Quân” hơn phân nửa mọi người tại chỗ này đều biết, đây là xưng hô kính trọng đối với cự yêu sau khi thành tiên thành thần, dùng đẳng cấp địa vị sâm nghiêm của Yêu tộc mà nói, tiểu cô nương này thân mang tín vật của một vị Thần Quân, nếu làm tốt, thật sự có thể cùng Địa Mãng Vương này ký hiệp nghị. Kim Mãn Ý cũng nghĩ thông suốt đạo lý này, nên thần sắc trên mặt có chút biến ảo bất định.

Mịch La càng hiểu rõ nàng hơn người khác, giờ phút này vui vẻ trên khóe miệng càng sâu, hiển nhiên đã biết Thần Quân nàng mang ra là Trường Thiên rồi.

Nàng nhíu nhíu mày, truyền âm cho nó nói: “Chỗ này của ta đúng là có cầm tín vật của Hám Thiên Thần Quân, ngươi có thể nhận ra đúng không? Mặt khác, chuyện ta nắm giữ tín vật, không tiện truyền ra bên ngoài.” Nàng đã dùng Răng Nanh  gọi Mãng Vương đến, tương đương đại diện cho Trường Thiên, không cần quá hạ thấp mình với con Địa Mãng này.

Địa Mãng Vương rất ngạc nhiên, sau nửa ngày không động, giống như đang trằn trọc suy nghĩ nhiều lần, nó đột nhiên cả kinh nói: “Chẳng lẽ, chẳng lẽ là vị thuộc loài giống mãng xà chúng ta… ?” Dưới sự kinh ngạc này, tròng mắt xưa nay vô tình tựa hồ cũng trừng lớn. Nó giống như quên việc truyền âm, bậc thốt ra lời nói theo cách thường nên khiến tất cả mọi người đều nghe được.

Ninh Tiểu Nhàn ngắt lời: “Đúng vậy, chính là vị đó. Mãng Vương, hiện tại Bến đò Nhược Thủy này đã thuộc sở hữu của ta rồi, ta muốn ký hiệp ước với ngươi”

Mãng Vương nặng nề nói: “Ngươi cũng muốn con dân của ta kéo bè trúc qua sông giúp ngươi?”

“Không sai. Ta chỉ yêu cầu ngươi, đã ký hiệp ước gì với Tế Thế Lâu, cùng ta ký hiệp ước giống như vậy là được.”

Còn chưa đợi Cự Xà này mở miệng, Kim Mãn Ý đột nhiên nói: “Địa Mãng Vương, ta cũng ký hiệp ước với ngươi. Vô luận nàng ấy ra giá cả gì, ta ra gấp ba là được. Yêu cầu của ta chỉ có một, tức là xin ngươi đừng đồng ý thỉnh cầu của nàng ta.”

Nàng còn phải một lần sử dụng kế rút củi dưới đáy nồi.

Phía sau lưng của Ninh Tiểu Nhàn cứng đờ, dù nàng tự nhận tu dưỡng gần đây tiến bộ nhanh, cũng tức giận đến nắm tay thành quyền. Nàng không có nhìn Kim Mãn Ý, bởi vì trên mặt nữ nhân này nhất định đều là vẻ đắc ý.

Quả nhiên sau khi Địa Mãng Vương nghe xong liền lắc đầu: ” Bản thân Thần Quân không có đích thân đến, dù cho ngươi có tín vật của Thần Quân, cũng không đại biểu lời ngươi nói là ý nghĩ của hắn! Tiểu cô nương, ngươi còn chứng cứ rõ ràng nào khác không?”

Mọi người tại đây thầm kêu một tiếng “Quả nhiên” . Địa Mãng Vương ở trong sông Nhược Thủy xưng bá mấy trăm năm, tuy nói phần lớn là dựa vào nước sông cổ quái dị thường, có rất ít người tu vi cao nguyện ý xuống nước tìm nó gây sự, nhưng bản lãnh của nó cũng không nhỏ, lại là rắn già nhiều năm, bằng vào danh hào cùng tín vật của Thần Quân, làm sao có thể khiến nó tâm phục mà làm việc chứ? Cũng không biết lúc trước Tế Thế Lâu cho nó điều kiện gì, mới khiến cho nó nguyện ý thả con cháu của bản thân đến giúp đưa người qua sông.

Ninh Tiểu Nhàn biết rõ, đại xà này ngoài sáng nói có lý, nhưng lại vụng trộm muốn có thêm lợi ích. May mắn phản ứng của nó, đã bị Trường Thiên đoán trước, cho nên kế tiếp phải làm sao, tất nhiên trong lòng sớm đã có cách. Quan trọng nhất là, lợi ích mà nàng đưa ra, ngay cả Kim Mãn Ý và Tế Thế Lâu cũng đều không cho được.

“Tất nhiên là có rồi.” Nàng đem căm phẫn dằn xuống đáy lòng, cười nói, “Địa Mãng Vương, trên đầu ngươi có sừng, nhỏ mà thẳng, trên người có mụn thịt, đây là điềm báo muốn hóa thành thuồng luồng đúng không?”

Giọng nói của Địa Mãng Vương như chuông đồng, hiển nhiên là có chút đắc ý: “Đúng vậy, ta đã bảy trăm sáu mươi chín tuổi, thêm nửa năm nữa, sẽ hóa thân thành thuồng luồng! Là người đầu tiên hóa thuồng luồng sớm nhất trong tộc của ta.”

            Chương 248:  Canh bạc thứ hai

Nhờ Trường Thiên giải thích xuống, nàng mới biết được, Địa Mãng cũng thuộc về dị thú Thượng Cổ, không phải là yêu quái bình thường, nhưng thực lực tương đối nhỏ yếu. Chỉ có hóa thuồng luồng về sau, mới có thể bắt đầu tu luyện thần thông.

Giống loài Địa Mãng thành công hóa thuồng luồng xong, sẽ mọc ra hai móng vuốt, trên đầu cũng sinh ra cái sừng nhọn lớn, cái này thì không giống loài rồng. Bình thường thuồng luồng có thể lại lần nữa tiến hóa thành rồng, dựa theo bên ngoài để nhìn, đến lúc đó móng vuốt từ hai cái biến thành bốn cái, sừng nhọn trên đầu cũng sẽ mở rộng thành nhánh. Nhưng dùng đầu gối suy nghĩ cũng biết, cá chép hóa rồng tỷ lệ nhỏ đến thương cảm, thuồng luồng muốn biến thành rồng, sẽ trả giá không nhỏ hơn.

Cho nên nàng tiếp tục hỏi: “Như vậy, nếu ngươi độ hóa rồng, thì cần bao nhiêu năm?”

Lời này đã chọt trúng chỗ đau của Địa Mãng Vương. Nó không vui nói: “Tiểu cô nương, trước nói về hiệp ước đã. Những chuyện không liên quan, nói đến làm gì?”

Ninh Tiểu Nhàn cười cười, truyền âm cho nó nói: ” Thần Quân nhà ta và ngươi đều là Cự Xà, hơn nữa tại thời điểm Thượng Cổ, một thân thần thông đã siêu việt hơn Long tộc bình thường. Điều này, ngươi nên biết?”

Giọng nói của Địa Mãng Vương mang theo cung kính: “Thần Quân có năng lực Thông Thiên Triệt Địa, trong tộc Cự Xà ta không người nào không biết, không người nào không hiểu!”

“Tốt! Thế thì dưới tay của Thần Quân nhà ta đã chém qua rất nhiều Long tộc, hiểu được rất nhiều bí mật của Long tộc.” Ninh Tiểu Nhàn chậm rãi truyền âm.

Địa Mãng Vương giật mình một cái, đôi mắt cá chết từ trước đến nay không lộ vẻ gì lập tức sáng rọi lên: “Ngươi, ngươi nói là… ?”

Lời này của nó, người bên ngoài đều nghe lấy được. Chúng tu sĩ có mặt tại hiện trường đều đang suy đoán, đến tột cùng Ninh Tiểu Nhàn đã nói gì với nó, mà khiến Địa Mãng Vương già thành tinh này phải kích động như thế. Kim Mãn Ý thầm hô một tiếng không tốt. Nghe nói năm đó, lúc Địa Mãng Vương cùng Tế Thế Lâu ký hiệp ước, toàn bộ hành trình lão nhân gia ông ta đều có bộ dạng bình thản, nghe nói còn hung hăng làm thịt Tế Thế Lâu một số chỗ tốt, mới đưa tử tôn phái tới kéo bè. Hiện tại nó kích động thất thố đến vậy, Ninh Tiểu Nhàn đã cho nó lợi ích kinh thiên động địa gì?

Sao nàng ta có thể ra điều kiện mà ngay cả Tế Thế Lâu cũng đều không cho được chứ?

“Không sai.” Ninh Tiểu Nhàn hướng phía Địa Mãng Vương mỉm cười, truyền âm nói ra, ” Xuất nhập huyền minh gian, thân tụ thanh trọc khí, ngưng đan nhược vị thì. Thiên địa tự định tịnh…”

Nàng chỉ bán đi hai mươi chữ khẩu quyết này, liền ngậm miệng không nói. Địa Mãng Vương nhiều lần nhấm nuốt đoạn khẩu quyết, càng nghĩ càng cảm thấy hữu dụng, chớ nói hóa Thuồng Luồng về sau. Cho dù hiện tại nó dựa vào mấy chữ này để tu luyện, yêu đan trong đan điền đã có hướng rục rịch.

Cái đoạn khẩu quyết này, là thật, Nếu có thể nắm ở trong tay, sau này con đường từ Thuồng Luồng hóa rồng của nó, không nói đến tương lai tươi sáng, thì cũng từ chín quẹo mười tám rẽ mà biến thành cuồn cuộn thẳng về sông lớn ở hướng đông.

“Đọc, tiếp tục đọc!” Nghe không được khẩu quyết phía dưới, lão Mãng Vương gấp đến độ cơ hồ muốn duỗi móng vuốt ra vò đầu bứt tai, thân hình dưới nước cũng không kiên nhẫn mà bắt đầu nhấp nhô…, đem Nhược Thủy yên tĩnh từ trước đến nay quấy đến như một nồi cháo đang sôi. Nó đem cái đầu lớn áp lên mặt nước. Phun ra hơi thở gấp gáp, cơ hồ có thể làm bay tay áo của Ninh Tiểu Nhàn.

Ninh Tiểu Nhàn nở nụ cười, thản nhiên nói: “Trước ký hiệp định đã, đoạn khẩu quyết này sẽ là của ngươi!”

Địa Mãng Vương quả quyết nói: “Tốt, không có vấn đề!”

Kim Mãn Ý kinh hãi, ở bên cạnh nhịn không được nói: “Địa Mãng Vương. Nàng đã ra điều kiện gì? Ta nguyện ý ra gấp ba!”

Địa Mãng Vương không kiên nhẫn nói: “Điều kiện của nàng, ngươi không lấy ra được. Hiện tại đừng ồn”

Kim Mãn Ý chưa từng bị ai quát tháo qua như vậy, giận quá mà cười: “Ta ngược lại muốn biết, có điều kiện gì nàng cho được mà Tế Thế Lâu ta lại làm không được. Địa Mãng Vương, Tế Thế Lâu trước giờ kính trọng ngươi có thể tung hoành sông Nhược Thủy, hiện nay nếu muốn vạch mặt mà nói…”

Quyền Thập Phương nghe đến đó. Liền cắt đứt lời của nàng: “Kim tiểu thư, cần gì phải dùng quyền thế đè ép chứ?” sắc mặt hắn lạnh như sương, Thần Quang trong mắt bắn ra bốn phía, hiển nhiên đã thật sự nổi giận. Kim Mãn Ý đang định phản bác, nhưng chứng kiến nét mặt của hắn không khỏi ngẩn ngơ, lại nhớ tới trưởng bối trong nhà đã thông báo. Phía sau nam nhân xinh đẹp đứng trước mặt là một lão sư phụ bao che khuyết điểm đến không nói đạo lý, đắc tội không được, lập tức có chút nhụt chí.

Một giọng nói lười biếng vang lên: “Tất cả bớt nóng đi. Hiện tại vừa mới tháng sáu thôi, sao hỏa khí của mọi người lại lớn như vậy? Ninh cô nương, chúng ta đều đang chờ đợi qua sông đây này.” Mịch La đúng là cho nàng một bậc thang. Kim Mãn Ý tốt xấu gì cũng là vị hôn thê của hắn. Trên phương diện mặt mũi vẫn phải giữ.

Ninh Tiểu Nhàn nhún vai: “Hiện tại cũng không phải ta chậm trễ thời gian của mọi người.” Một câu nói này khiến trong mắt Kim Mãn Ý lại toát ra đóm lửa, lúc này mới đón lấy truyền âm cho lão xà nói ” Thần Quân nhà ta nói, dùng một đoạn khẩu quyết này đổi việc tử tôn ngươi đến bến đò làm công, quá mức có lợi cho ngươi rồi.”

Địa Mãng Vương thấp giọng nói: “Vậy ý của Thần Quân là…?” âm thanh của hắn dù đã thấp xuống, nhưng người bên ngoài đều nghe được cả.

Nàng giả vờ trầm ngâm, kì thực là cùng Trường Thiên thương lượng trong chốc lát mới nói: “Một, ngươi không được trợ giúp thế lực khác lẫn vào việc làm ăn ở Nhược Thủy; hai, ngày sau nếu có chuyện cần nhờ giúp đỡ, ngươi phải giúp ta ba lần. Yên tâm, ta sẽ không cần ngươi tự vận, cũng sẽ không cần ngươi làm chuyện mà mình không thể ra sức, con cháu ngươi làm công ở chỗ này của ta, ăn uống thông thường vẫn do ta cung cấp như thường lệ!”

Địa Mãng Vương nghĩ tới nghĩ lui, cũng không thấy được chuyện giao dịch có chỗ thua lỗ. Trong nội tâm nó lo lắng, đầu nghiên một bên lưu manh nói: “Tốt, theo ý ngươi nói.” Nó duỗi một trảo ra, đưa đến trước mặt Ninh Tiểu Nhàn rồi mở ra, ở giữa trảo có ba miếng vảy rắn màu đen:

“Đây là vảy bên trên ngực của ta. Khoản nửa năm là ta có thể hóa thành thuồng luồng, đến lúc đó nếu ngươi như có việc gấp, chỉ cần đem vảy rắn này đốt đi là có thể truyền âm cùng ta!” Nửa năm sau, nó có thể tu luyện thần thông của Địa Mãng nhất tộc rồi, việc nhỏ như truyền âm, không đáng kể.

Lời này của nó vừa nói ra, mọi người tại đây đều hai mặt nhìn nhau, không biết Ninh Tiểu Nhàn đã cho nó chỗ tốt gì, lại khiến cái lão Cự Xà keo kiệt này rộng rãi một lần.

Ninh Tiểu Nhàn thò tay lấy đi vảy rắn, cười nói: “Đem đám Địa Mãng bọn họ kêu đến trạm để kéo bè đi, các vị đạo hữu ở đây cũng chờ nóng nảy rồi. Sau khi ta vượt qua Nhược Thủy, liền đem đồ đạc cho ngươi.” Lời này lại nói công khai, Địa Mãng Vương gật đầu hai cái, cúi người trược trở lại trong nước. Trên mặt nước bỗng nổi lên từng cơn sóng, rất nhanh lại trở về tĩnh lặng.

Nàng xoay người lại, cười nói với Kim Mãn Ý đang có sắc mặt tái nhợt: “Thế sự khó liệu, đúng không?” Lại dùng nguyên lời nói hoàn trả cho nàng “Ta đoán Kim tiểu thư sẽ không bố trí bẫy rập để cho ta nhảy đâu, nên ván cược này, chúng ta cũng không cần lập hiệp nghị đúng không?” Tình huống thực sự là, dù sao Địa Mãng Vương đã đưa ra cam đoan, sẽ không điều động tử tôn trợ giúp thế lực khác qua sông

Nhưng muốn làm kinh doanh ở con sông này, không có Địa Mãng hỗ trợ là không được, bởi vậy ván cược này với Kim Mãn Ý không cần lập hiệp nghị.

Kim Mãn Ý lạnh lùng nhìn nàng, quay đầu không lên tiếng. Hiện tại nàng đã rơi vào hạ phong, nói cái gì nữa cũng vô dụng, không bằng trầm mặc mà chống đỡ.

Đã qua nửa nén hương thời gian, nhóm Địa Mãng vốn đã rời đi quả nhiên bơi trở về, một lần nữa về bên cạnh bè trúc. Sau khi chuyện kinh doanh của bến đò Nhược Thủy giao cho Ninh Tiểu Nhàn, rốt cục có thể tiếp tục nữa rồi. Vì xem náo nhiệt, mọi người đã hao phí nửa ngày thời gian, hiện tại không thể chậm trễ nữa, liền nhao nhao lên trên bè để qua sông.

Nàng lập tức phải đi về phía tây, không có khả năng ở chỗ này canh chừng bến đò, cho nên chuyện thu tiền bạc, đều do Trạm trưởng Lâm Dịch đến làm rồi. Ninh Tiểu Nhàn đem Trạm trưởng Lâm Dịch gọi qua một bên, lại bắt hắn ký huyết thệ thuần phục chính mình. Trạm trưởng Lâm Dịch mới nhận chức này là nàng một tay nâng đở, vốn rất cảm kích nàng, nên lập lời thề này cũng không thấy được có gì không ổn.

Cái bến đò này tính cả trạm dịch bên cạnh, kể cả người quản lý, bưng trà đưa nước, người làm thuê thì có khoản ba mươi người. Ninh Tiểu Nhàn cầm mấy bình đan dược mà người phàm dùng được đưa cho Trạm trưởng Lâm Dịch, để hắn tự an bài điều hành, sau đó ban bố tin tức tăng lương: “Mỗi người được tăng hai mươi hai lạng bạc mỗi tháng ” Lập tức ánh mắt mỗi người nhìn về phía bà chủ mới là nàng không giống với lúc trước.

Nhanh tay nhanh chân giải quyết xong xuôi vài chuyện, nàng mới kêu Quyền Thập Phương cùng Đồ Tẫn lên bè chuẩn bị qua sông. Lúc này Kim Mãn Ý mang theo hai tỳ nữ đi đến bè trúc. Trạm trưởng Lâm Dịch đã được chứng kiến kết cục của trạm trưởng trước kia, lúc này liền giải quyết theo việc chung, muốn thu linh thạch của các nàng.

Kim Mãn Ý tức giận đến lông mày dựng lên.

Ninh Tiểu Nhàn nhìn thấy vậy cười nói: “Kim tiểu thư, hiện tại sở hữu bến đò này đã thuộc về ta. Ngươi muốn qua sông, ta có thể bán một ân tình cho ngươi, nhưng hai vị sau lưng ngươi…” Lời còn chưa dứt, đối phương đã ném ra một túi gấm: “Nơi này là một trăm linh thạch, không cần thối lại!”

Nàng tặc lưỡi nói: “Không hổ là đại tiểu thư của Tế Thế Lâu, quả nhiên ra tay xa xỉ, qua sông chỉ cần 30 linh thạch, ngươi lại khen thưởng cho cấp dưới ta 70 linh thạch. Ừ, Trạm trưởng Lâm Dịch, các ngươi còn không tranh thủ thời gian đến tạ ơn?” Trở tay, đem túi gấm ném cho Trạm trưởng Lâm Dịch.

Đám người làm thuê ở bến đò mừng lớn, tranh thủ thời gian tiến lên phía trước nói tạ ơn. Kim Mãn Ý hừ một tiếng, cũng không để ý tới, quay đầu đối mặt với nước sông.

Kế tiếp đi đến bè trúc chính là Mịch La, bên cạnh hắn cũng đứng hai Hắc y nhân, cao thủ Luyện Hư kỳ trước kia che chở hắn đã không thấy rồi.

Hồ yêu này, đến cùng bên người cất giấu bao nhiêu người chứ? Nàng nhếch miệng.

Mịch La nhìn thấy khóe miệng nàng giương lên liền nói: “Ta trả tiền, ta trả tiền. Nhưng mà ngươi vẫn phải theo lời hứa, tính cho ta nửa vé đó.” Dứt lời từ trong ngực móc ra túi tiền, tỉ mỉ đếm ra bốn mươi lăm linh thạch muốn đưa cho nàng.

Ninh Tiểu Nhàn trợn mắt nhìn trời, thò tay đón lấy. Tên này buông linh thạch xong, đầu ngón tay còn thuận thế nhẹ nhàng vuốt lên lòng bàn tay của nàng, mang theo một ngưa ngứa.

Nàng dùng tốc độ ánh sáng rút tay về, đỏ mặt lên, hung ác trừng mắt liếc hắn một cái. Nhưng mà Mịch La rất tự nhiên mà xoay người qua, làm nàng hoài nghi cái vuốt nhẹ kia chỉ là vô tình thôi.

Mịch La là đồ hồ ly lẳng lơ, lại muốn dụ dỗ nàng hở?

Quyền Thập Phương đứng ở sau lưng nàng, Kim Mãn Ý thì quay mắt về phía bọn hắn, đều không thấy một màn này. Chỉ có Trường Thiên ở trong Thần Ma ngục, sắc mặt âm trầm đến sắp nhỏ nước.

Bè trúc chậm rãi lướt đi. Cái dòng sông nước đen như đêm tối, bề ngoài bè trúc cũng lướt trên nước sông như bình thường, chỉ mang đến cảm giác dinh dính kỳ quái. Vừa mới khởi động, thoáng cái có cảm giác bè trúc như bị rơi vào trong đầm lầy, rồi lại cứ thế mà bắt đầu chuyển động.

Phía trước nước sông tạo thành từng gợn sóng nhỏ, nhưng dưới nước Địa Mãng lại đang dùng sức uốn lượn. Lúc này trong lòng nàng chợt hiểu ra, những Địa Mãng này tuy không phải yêu quái, nhưng cũng là dị thú Thượng Cổ, không biết bị Tế Thế Lâu huấn luyện bao lâu, mới có thể chỉnh tề đồng đều mà kéo bè trúc về một hướng. Nếu thế lực khác muốn ở tại Nhược Thủy kinh doanh để chia một chén canh, chỉ sợ không dễ dàng như vậy.

TT: Ta tự edit cứ ngỡ là ko kịp, nên đã thông báo ngưng post nhưng ko ngờ lại làm kịp để post cho mọi người, xem như quà tặng đêm khuya  ;05 

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion18 Comments

  1. Địa mãng vương được lời to rồi, nhờ Nhàn tỷ mà hành trình trở thành rồng dễ dàng hơn một chút rồi. TT quả nhiên thần thông, không gì là không giải quyết được.
    Kim Mãn Ỹ xấu xa đáng đời bị mất mặt.
    ML sàm sỡ Nhàn tỷ kìa, TT ca đã thấy rồi, Nhàn tỷ cứ chuẩn bị nhận bình giấm đi. TT mà được ra ngoài thì ML chết chắc, dám sờ mó người của ca à…hehe…
    Thanks các nàng đã edit.

  2. Cảm ơn nàng đã post. ML đúng là hồ ly tinh lẳng lơ rồi. Chuyện gãi tay vậy mà cũng làm đc. Sau này TT mà ra chắc ML ăn đòn đầu tiên

  3. Ninh Tiểu Nhàn thiệt là tinh ranh, nhiều mưu mẹo. Mà phương pháp nàng sử dụng cuối cùng thì ra là do Trường Thiên giúp đỡ. Ta nói rồi mà có Trường Thiên thì chuyện gì cũng giải quyết được hết. Địa mãng tuy xảo trá nhưng gặp Trường Thiên rồi thì cũng phải làm theo những gì mà Ninh Tiểu Nhàn muốn. Vậy là Ninh Tiểu Nhàn không cần nợ ân tình của Quyền Thập Phương hay Mịch La. Có điều Mịch La dám đùa với lửa, chọc ghẹo NInh Tiểu Nhàn, Sau này Trường Thiên thoát khốn không biết sẽ xử lý hắn ta thế nào đây.
    Mong chương sau. Cảm ơn editor

  4. Mịch la lại lam TT đen mặt nữa rồi, TT đúng là cái gì cũng giải quyết được hết, địa mãng tinh ranh như vậy vẫn phải nghe theo TT thôi

  5. Hiiii!!!! Tiểu Nhàn rất thông minh linh lợi mà. Lão cự mãng xà có gian manh cũng phải cúi đầu trước món lợi không tưởng là sẽ hóa được rồng. Trường Thiên thần quân của chúng ta vẫn luôn là nhất. Kim tiểu thư kia tự mãn quá sớm, thua một màn này thật mất mặt quá đi.

    Mịch La thật là tên hồ ly gian xảo. Hóa ra hắn móc ra túi tiền, tỉ mỉ đếm ra bốn mươi lăm linh thạch muốn đưa cho nàng…là để nhân cơ hội sàm sỡ…Đúng là bị Trường Thiên chửi mắng là đồ hồ ly lẳng lơ không oan mà. Khổ thân thần quân ở trong thần ma ngục đang tức điên lên. Hắn mà ra được ngoài thì Mịch La chỉ có bẹp dí thôi…

  6. Lợi ích vẫn là thiết thực nhất, có thần quân Trường Thiên ở đây ai dám tranh đệ nhất “gian xảo và lươn lẹo” nhỉ! Tự nhiên móc tiền ra đếm để sàm sỡ Mịch La đúng là hồ ly lẳng lơ mà! Trường Thiên rất ghi thù đấy… haha

  7. Kim Mãn Ý kia đúng là tự mãn quá sớm mà. Giờ nàng càng thêm kết thù với Ninh Tiểu Nhàn cho mà coi. Bày đặt nàng đồng ý với ngươi ký kết như thế nào ta ký kết gấp 3.
    Điều khoản Ninh Tiểu Nhàn thương lượng ngươi muốn cũng không thể làm được như vậy nhá.
    Cự Mãng Xà này cũng may mắn mà, may mắn gặp Ninh Tiểu Nhàn để hắn từ xà lên Thuồng Luồng, từ thuồng luồng lên rồng ngắn và dễ dàng hơn.
    Mà lần này thần quân Trường Thiên cũng coi như là ra mặt một nửa rồi, không biết Hồ Ly Tinh Mịch La kia có khám phá hay là nghi ngờ gì lên người Ninh Tiểu Nhàn Không nhỉ???
    Lần này Mịch La sàm sỡ Ninh Tiểu Nhàn Trường Thiên không ghi thù mới lạ.
    Cảm ơn nàng edit truyện nha, ta ngóng lắm luôn, đọc xong mới đi ngủ, mà ngủ xong rồi còn đọc lại mấy lần, giờ mới comment nè.
    Thanks các nàng nha. Giờ vào comment tiếp mấy quyển đầu chưa com nè

  8. Trần Thanh Hằng

    Có Trường Thiên ở đây thì Địa Mãng Xà làm sao mà thoát nổi.:)))..dù sao gọi Trường Thiên ca làm vương xà cũng ko sai ah..;))..Mịch La ơi là Mịch La..ta thích ca làm hồ ly lẳng lơ lắm nhưng ca lại động vào nữ nhân của Trường Thiên ca..:)))))..rồi tương lai của hồ ly sẽ đi về đâu nếu gặp được Trường Thiên bằng xương bằng thịt ahhh..;))

  9. Đánh cược thì Tiểu Nhàn thắng chắc, ai bảo nàng có Thần quân trong tối chỉ điểm. Nhìn Kim Mãn Ý thua thật thật hả hê.

  10. buông trà chén nhỏ trong tay
    eo buộc đay lưng —————> đai / dây??
    Chỉ có đều đứng —————> điều
    của bến đó này ——————> đò
    vốn đã nắm chặc —————-> chặt
    đầu nghiên một bên ————-> nghiêng
    Khoản nửa năm là —————> Khoảng
    trược trở lại trong nước ———> trượt
    mang theo một ngưa ngứa
    ======================================================
    Biết ngay có Răng Nanh trợ trận mà, trận này nếu ko có TT thì TN cũng khó lòng qua cửa rồi, haiz… đợi đến 1 ngày TN ko cần dựa vào TT coi bộ khó à nha, sau này còn về chung 1 nhà nữa chớ, ko biết chặng đường TN trưởng thành trước khi TT tự do sẽ gian khổ đến mức nào nữa ~.~
    Dùng pháp quyết thì Tế Thế Lâu xem như thua rồi, từ nay nhà TN-TT độc quyền kinh doanh =)))))) Ta lại ko tin bến đò này chỉ là hạt vừng của Tế Thế Lâu, há há, Nhược Thủy kéo dài như vậy, xem như chặng đứng 1 đường tự do qua lại của họ rồi, sau này mỗi lần KMY nhìn bến đò đều tức vì thua TN, haha!!
    Nhưng mà qua trận náo nhiệt này thì TN sẽ bị nổi tiếng rồi, haiz… ko biết là phúc hay họa đây. Chưa kể ko phải ML đang trốn sao mà thò đầu ra sớm vậy ko biết!

  11. Nguyễn Phương

    Chỉ nhờ một khẩu quyết mà hóa giải vấn đề khó khăn này, nhân tiện NTN nương nhờ bản lĩnh của TT để lập uy dằn mặt KMY rồi, tới khi KMY biết ML cũng thích NTN chắc sống chết quyết không đội trời chung quá :))) hóng tới lúc đó ghê.. Cơ mà 2 người kết thù lần này rồi về sau chắc chắn KMY sẽ thường xuyên gây sự với NTN thôi, không biết lúc đó ML sẽ ra mặt bênh ai.. Thu được bến đò này rồi NTN sẽ thành bà chủ nhỏ đếm linh thạch mỏi tay nha :))
    Cảm ơn nàng đã edit ❤

  12. Biết ngay là ntn nhờ hơi rắn chúa mà Con nhỏ họ Kim kia não có vấn đề hay sao vậy? Dám chơi mà ko dám chịu, lại còn chơi trò trả gấp mấy lần giá tiền để đám địa mãng ko làm thuê cho ntn nữa chứ, đúng là thứ người ích kỉ mà.
    Mịch La là chán sống rồi phải ko? Cư nhiên dám dụ dỗ ntn nữa chứ, thù này đảm bảo tt sẽ ghi sổ, sau này từ từ tính toán với hắn cho mà xem

  13. Nhàn tỷ thật thông minh ah… lấy Răng Nanh ra để kêu con địa mãng vương này lên làm hiệp nghị ^^… mà bà tiểu thư kia thật vô sỉ ah… cự nhiên lấy lợi ích gấp ba chống đối lại Nhàn tỷ… thật đáng ghét ah… may mà Nhàn tỷ cùng Trường Thiên có lợi ích duy nhất làm bà tiểu thư kia câm nín lun ^^… nhìn mà hả lòng hả dạ ghê ^^… thằng cha Mịch La này đáng ghét quá… đúng là đồ lẳng lơ ah… dám đụng tay của tỷ… ahhh… Trường Thiên ca mau nhanh ra xử lý con hồ ly lẳng lơ này với với ^^… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  14. Cuối cùng là cũng nhờ Trường thần thú trợ giúp nên đã thu phục được con yêu kia.
    Cái con hồ ly Mịch La quả là lẳng lơ, tranh thủ ăn đậu hủ của Tiểu Nhàn. Trường thần thú chắc đang đỏ con mẳt trong thần ma ngục rồi

  15. Cẩm Tú Nguyễn

    ML đúng là hồ ly lẳng lơ mà, làm TT tức mà chỉ có thể nhìn thôi, làn này nhờ TT mà NTN thuận lợi tiếp nhận vụ làm ăn này. KMY lần này thua cũng không làm gì được a

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close