Trời Sinh Một Đôi – Chương 303+304

31

            Chương 303: Cái gọi là ngoại thất

Edit: Tuyết Y

Beta: Sakura

Ám vệ đợi hơn nửa đêm, từ đầu đến cuối không thấy có bất kỳ điều gì khác thường, nên đã vòng ra trước, nhờ ánh sáng yếu ớt, lờ mờ có thể thấy được bốn chữ to mạ vàng “Phủ Mộc Ân Hầu” trên bức hoành. Hắn dừng một chút, nhảy lên xuống mấy cái rồi biến mất trong màn đêm mênh mông.

Chờ khi nghe xong bẩm báo, La Thiên Trình ngồi trước bàn gỗ hoa lê, trầm tư một lấy mới lệnh tâm phúc dùng phương thức đặc thù đã ước định từ trước liên lạc với Lục Hoàng tử, hai người hẹn gặp tại một ngôi nhà dân tầm thường không gây chú ý.

Căn nhà dân kia nằm trong một ngõ nhỏ bình thường, tính thật ra thì chỉ cách căn nhà Nhị lão gia an trí Thục Nương có hai con đường.

Tuy chỉ cách hai con đường, nhưng khu nhà dân này lại có mấy phần thú vị. Phần lớn an trí ngoại thất của quan lại phú thương, gia đình dân chúng bình thường rất ít, ban ngày hầu hết tất cả các nhà đều đóng chặt cửa, thỉnh thoảng có thể nghe tiếng vó ngựa vang lên, liền có nam tử xuống ngựa, được người giữ cửa trong một ngôi nhà âm thầm đón vào.

Hai người ngồi xuống, một nữ tử dung mạo xinh đẹp tuyệt trần bưng trà lên.

Tóc mai nàng đen như quạ, mặt như sen, bàn tay bưng khay nõn nà như bạch ngọc, thon dài nhỏ nhắn, mặc một bộ váy màu trắng ngà phía trên có hoa lá rải rác, giắt trên váy không phải ngọc bội như thường mà là hai chiếc chuông vàng, đi đường đung đưa âm vang theo bước chân, tiếng chuông kia như có như không, người đã lui xuống mà dường như tiếng chuông còn quanh quẩn bên tai.

Lục Hoàng tử thu hồi ánh mắt, cúi đầu nhìn quần áo mình mặc, lại nhìn quần áo của La Thiên Trình một cái, bèn cười: “Cẩn Minh, thật khó cho ngươi nghĩ ra được chủ ý này.”

Hóa ra trang phục hai người lại giống nhau.

Vóc dáng hai người vốn không khác mấy, đều là loại hình vai rộng eo nhỏ hai chân thon dài, nếu đội mũ rộng vành trên đầu, thì đừng nói là nhìn bóng lưng, mà ngay cả đi tới từ chính diện cũng chưa chắc phân biệt được.

Hoàng tử kết giao với triều thần vốn là chuyện hết sức kiêng kỵ. Hai người bọn họ đã âm thầm nhất trí với nhau, chỉ dùng thư liên lạc có đôi khi vẫn bất tiện, tất nhiên số lần gặp mặt sẽ nhiều lên, vì vậy việc gặp ở đâu đã thành vấn đề.

Dù sao dù là quán trà quán rượu trên danh nghĩa của mình, gặp nhiều lần cũng khó tránh lộ dấu vết.

Cho nên La Thiên Trình bèn đưa ra biện pháp. Mua một ngôi nhà tại ngõ nhỏ có tiếng này, mỗi lần hai người gặp nhau sẽ thay trang phục giống nhau, đương nhiên nữ tử vừa dâng trà chính là ngoại thất dùng để che mắt người ngoài rồi. Như vậy dù một lần bị người ngoài bắt gặp được, dù thân phận thật sự bị lộ, thì chuyện nuôi ngoại nhất cũng chỉ là chuyện phong lưu mà thôi, chắc chắn an toàn hơn nhiều.

“Ta nói này, Cẩn Minh. Không hải là ngươi từng nuôi ngoại thất nên mới quen việc dễ làm như vậy chứ?” Lục Hoàng tử bưng chén trà nhỏ, cười híp mắt hỏi một câu.

La Thiên Trình rút rút khóe miệng, bật ra được một câu: “Lục Hoàng tử nói đùa, vậy chưa ăn thịt heo thì chưa thấy heo chạy sao?”

“Ngươi trông thấy con heo nào chạy qua?” Lục Hoàng tử nghiêng người về phía trước, ánh mắt trêu chọc.

La Thiên Trình nâng mí mắt, nói: “Thật không đúng lúc, Nhị thúc ta từng sắp xếp một căn nhà cho ngoại thất, chỉ cách nơi này hai con đường.”

Lục Hoàng tử cười lớn lên.

Ban đầu địa vị La Nhị lão gia vốn sắp được thăng lên một cấp, vì mang ngoại thất đi thắp nhang, kết quả gặp phải phu nhân của mình, chuyện hai vợ chồng đánh nhau ngoài đường đã trở thành chuyện cười toàn thành bàn tán. Chức quan của La Nhị lão gia không lên mà xuống, lập tức bị đồng liêu thầm chế giễu rất lâu.

Lục Hoàng tử ngừng cười, nói: “Nói đến thì ta nhớ nhạc phụ ngươi cũng vì an trí kỹ nữ thanh lâu bên ngoài mà cả chức quan cũng mất?”

La Thiên Trình oán hận quét qua hắn một cái.

Thật sự đủ rồi!

Lục Hoàng tử thấy thế thì không nói đùa nữa, uống một ngụm trà hỏi: “Hôm nay Cẩn Minh tìm ta có chuyện gì?”

Lúc này La Thiên Trình mới khôi phục lại vẻ nghiêm nghị: “Theo lý thuyết đây là chuyện riêng nhà vợ ta, chỉ là sau này tra được vài thứ, vì có quan hệ với điện hạ, nên thần nghĩ vẫn phải nói một tiếng với điện hạ.”

“Chuyện riêng nhà vợ? Chẳng lẽ là chuyện biểu cô nương của quý phủ?”

Nói đến thì phủ Kiến An Bá coi như gặp phải năm hạn xui xẻo, hai năm qua luôn gây ra vài chuyện cười cả thành đều biết.

Lần này Ôn Nhã Kỳ gặp riêng nam tử trong Tết Nguyên Tiêu, còn để nam tử cầm tín vật tìm đến tận cửa, sau đó lại tới chuyện tìm chết, đã khiến mọi người đều biết.

Mấy ngày nay lại lưu truyền một cách nói, nói là vị biểu cô nương tự vẫn kia chính là thấy Tam cô nương quý phủ trở thành ái thiếp của Lục Hoàng tử nên mới học theo.

Ban đầu Chân Tịnh không minh không bạch được đưa vào phủ Lục Hoàng tử, dù có che giấu thế nào, thì cũng không thể giấu nổi trong cái vòng lẩn quẩn của các gia đình.

Có điều mọi người chỉ lén bàn tán về cách nói này thôi, vì liên quan đến một vị Hoàng tử nên không ai dám truyền ra bên ngoài.

Danh tiếng của phủ Kiến An Bá bị đả kích không nhỏ, không nói đến Chân Băng vừa có hy vọng trong việc hôn nhân lại thất bại, chỉ sợ trong hai năm này cũng không có gia đình nào muốn đứng ra rước cô nương Bá phủ về nữa.

Lục Hoàng tử lòng dạ biết rõ những lời đồn đãi lén lút kia, hắn cũng chẳng để tâm, nhưng nói đến việc hắn đưa Chân Tịnh có thai trở lại Bá phủ ở, thì chưa hẳn là không có ý nghĩ tự làm bẩn mình.

Vị hôn thê của hắn là cháu gái ruột của Hoàng Hậu, thiếp thất là cô nương của Phủ Kiến An Bá, việc này vốn cũng không là gì, nhưng hết lần này tới lần khác, một vị cô nương khác của Bá phủ lại được gả cho Thế Tử Trấn Quốc Công chạm vào bỏng tay hiện giờ, lại còn là nghĩa nữ của Vĩnh Vương.

Bất luận quan hệ thực tế của Chân Diệu và Chân Tịnh như thế nào, thì trong mắt người ngoài, quan hệ của hắn và La Thế tử không thể nghi ngờ đã tiến thêm một bậc so với những Hoàng tử khác.

Vào thời điểm Thái tử thất sủng, Nhị Hoàng tử thành phế nhân, hắn có hai tầng quan hệ này, trong mắt người khác cũng không phải là Hoàng tử không có chỗ nương tựa kia nữa rồi.

Hắn biết Chân Tịnh có thành kiến với Chân Diệu và cả Bá phủ, hắn gặp nhiều nữ nhân rồi, có đôi khi chỉ một biểu tình, hắn đã rõ ý nghĩ thật sự của các nàng.

Đưa nàng trở về, chính là vì hắn biết rõ với tính cách của Chân Tịnh, chắc chắn sẽ gây ra chuyện tỷ muội bất hòa, đến lúc đó hắn lại thêm dầu vào lửa, khiến cho thế nhân biết tỷ muội Chân thị thủy hỏa bất dung. Vậy mối quan hệ giữa hắn và Thế tử Trấn Quốc Công sẽ không tồn tại nữa.

Dĩ nhiên, hắn không ngờ sức chiến đấu của Chân Tịnh lại vượt ngoài dự tính, lại gây ra chuyện lớn như vậy, à, khiến hắn không thể không có thêm yêu thích nàng.

La Thiên Trình thấy Lục Hoàng tử mỉm cười lắng nghe, trong lòng thở dài.

Làm sao hắn không hiểu ý nghĩ của Lục Hoàng tử được. Hoặc là nói, sợ rằng chỉ có hắn mới hiểu!

Không tiếc thanh danh, bỏ qua thể diện, tâm tư lắt léo linh hoạt, cũng khó trách hắn ta cười được đến cuối cùng.

“Biểu cô nương tự vẫn, nói đến vẫn là ta sai.” Lục Hoàng tử than nhẹ một tiếng.

Mặc dù hắn nói như vậy, nhưng miệng lại không hề đề cập tới việc khiển trách Chân Tịnh.

La Thiên Trình dĩ nhiên hiểu tâm tư Lục Hoàng tử.

Nếu Lục Hoàng tử thật sự có tình với Chân Tịnh, làm sao lại cho nàng về Bá phủ ở.

Một nữ tử không có danh phận chánh thê, nếu được sủng ái quá mức, đó chính là bùa đòi mạng. Đều là nam nhân, Lục Hoàng tử không thể không hiểu được đạo lý này!

Nếu như là hắn. . . . . .

Vừa nghĩ như vậy, La Thiên Trình bật cười, hắn làm sao lại có thể ủy khuất Kiểu Kiểu làm thiếp được, đây là chuyện không có “Nếu như”.

La Thiên Trình nhẹ nhàng nhấp một miếng trà, đặt chén trà xuống: “Điện hạ, thần ngược lại tra ra một chuyện, vị biểu cô nương của Bá phủ kia không phải tự vẫn, mà là bị sát hại

“A?” Lần này, cuối cùng Lục Hoàng tử cũng thu hồi vẻ mặt uể oải, trở nên nghiêm túc .

Tuy nói tình hình trước mắt là hắn nhạc kiến kỳ thành (*), nhưng người vốn cho rằng tự sát biến thành bị hại, chuyện phát sinh sai khác lớn như vậy thì hắn không thể không coi trọng rồi.

(*) nhạc kiến kỳ thành: là thành ngữ, ý chỉ hy vọng thấy sự việc tiếp tục phát triển hoặc đạt đến thành công.

“Làm sao Cẩn Minh tra được?” Lục Hoàng tử bất động thanh sắc  hỏi.

“Chuyện này, thật ra vẫn là bào huynh của biểu cô nương phát hiện.” La Thiên Trình biết, một cấp trên phát hiện cấp dưới có được lực lượng hắn chưa từng nắm giữ, trong lòng chắc chắn kiêng kỵ, điều nay không liên quan đến sự tin tưởng, chỉ là chuyện thường tình mà thôi.

Hắn bèn nói ra từ cái đêm Ôn Mặc Ngôn dò xét thi thể muội muội ruột, nói đến nhân thủ hắn để lại, một đường truy tung đến một phủ đệ.

“Phủ đệ kia là ——”

“Phủ Mộc Ân Hầu.” La Thiên Trình nhẹ nhả ra bốn chữ.

Bàn tay Lục Hoàng tử cầm chén trà nhỏ nắm chặt lại, nhướn mày nói: “Triệu Phi Thúy?”

Hắn bật cười: “Thì ra chuyện này lại còn liên quan đến vị hôn thê kia của ta.”

Hai năm trước phụ thân Triệu Phi Thúy đã chết ở biệt trang của Vĩnh Vương, Phủ Mộc Ân Hầu vì giữ đạo hiếu nên không tham gia các hội trà yến tiệc, ngược lại dần dần có chiều hướng thoát khỏi tầm mắt mọi người. Nhưng Lục Hoàng tử thì chưa từng lơ là nhà vợ mình.

Hắn đã sắp xếp đưa người vào từ lâu, cũng biết chuyện đưa Chân Tịnh về nhà mẹ đẻ dưỡng thai bị Triệu Phi Thúy biết, lúc này nàng giận dữ đập nát cả đồ trang trí trong phòng.

Đối với việc này, hắn chỉ cười cười cho qua, lại không ngờ người phủ Mộc Ân Hầu lại có lá gan này, muốn mượn chuyện này để hắn chán ghét mà vứt bỏ Chân Tịnh.

Phải biết rằng bởi vì lời nói của Chân Tịnh khiêu khích, mà biểu cô nương Bá phủ  ủy thân cho một kẻ mở cửa hàng quan tài, cùng với việc người chết đi, thì tuyệt đối khác nhau.

Trong mắt thế nhân, về tình về lý, hắn cũng không nên sủng ái thiếp thất chọc ra tai nạn chết người kia nữa.

Lục Hoàng tử cười lạnh, vị hôn thê này của hắn, quả nhiên còn ngu xuẩn hơn hắn tưởng tượng!

Hắn muốn tự làm bẩn mình là một chuyện, nhưng không suy xét tình cảnh của hắn, mà chỉ vì chèn ép sủng thiếp, thì đó chính là một chuyện khác rồi.

Không, cũng có lẽ phủ Mộc Ân Hầu, bị người nào đó đầu độc?

Người tâm tư thâm trầm gặp phải chuyện gì vốn cứ thích nghĩ sâu vào, Lục Hoàng tử cũng không ngoại lệ, hắn vừa trầm tư đến loại khả năng này.

La Thiên Trình đã ho nhẹ một tiếng.

Với thân phận của bọn họ, không thể gặp mặt trong thời gian dài được.

Sở dĩ hắn nói cho Lục Hoàng tử biết việc mình tra được, cũng chỉ là vì chuyện này dính dáng đến nhà vợ Lục Hoàng tử, hắn không tiện điều tra sâu hơn nữa.

Chuyện còn lại, giao cho Lục Hoàng tử chắc chắn thích hợp hơn.

Lục Hoàng tử hồi thần: “Đa tạ Cẩn Minh, chuyện này ta đã biết.”

La Thiên Trình đứng lên, ôm quyền: “Vậy thần về trước.”

Trong lòng Lục Hoàng tử nhấp nhô bất định, trên mặt lại mỉm cười như cũ: “Ta cũng muốn đi.”

Hai người bọn họ ăn mặc giống nhau, chính vì muốn để người khác cho rằng là cùng một người, đương nhiên không thể cùng rời đi được.

“Khụ khụ.” La Thiên Trình lấy tay che miệng, ho khan một tiếng, cười khan nói, “Ngày lành cảnh đẹp, mỹ quyến (*) như hoa, hay là điện hạ ở lại uống thêm một chén trà đi.”

(*) mỹ quyến: ý chỉ thê thiếp

Lục Hoàng tử nhướn mày cười nói: “Cẩn Minh nói không sai, ngày lành cảnh đẹp mỹ quyến như hoa, Cẩn Minh cũng có thể ở lại uống một chén trà a.”

“Không được, thần còn phải đến phủ Kiến An Bá xem một chút.”

“Cùng nhau đi!” Lục Hoàng tử hăng hái bừng bừng.

La Thiên Trình mắt lạnh nhìn hắn.

Lục Hoàng tử hậm hực ngồi xuống.

La Thiên Trình xoay người muốn đi, bỗng nhiên lại nhớ tới gì đó, cân nhắc một chút nói: “Điện hạ, thần còn có một yêu cầu quá đáng.”

“Nói đi.” Lục Hoàng tử không vui nói.

La Thiên Trình hắng giọng một cái nói: “Tương lai nhỡ đâu ‘ngoại thất’ này bị người ta phát giác, xin Lục Hoàng tử gánh lấy việc này.”

 

            Chương 304: Phía sau màn

Đầu tiên Lục Hoàng tử ngẩn người, sau đó cắn răng, quăng chén trà đã uống cạn tới, vừa cười vừa mắng: “Tại sao phải là ta?”

Hai người lén lui tới đã lâu, mặc dù có đề phòng nhau, nhưng bàn về tính tình thì lại hợp nhau. Lục Hoàng tử thưởng thức tài năng của La Thiên Trình, còn La Thiên Trình đã từng chết một lần, với khái niệm quân thần, hắn đã sớm không như người thường, lúc gặp nhau vô tình đã tùy ý hơn rất nhiều, mà loại tùy ý này khiến Lục Hoàng tử cảm thấy nhẹ nhõm, lúc không bàn luận chính sự này, nói cười như vậy cũng không quá đáng.

Tay hắn nhấc lên, vững vàng đón chén sứ thanh hoa bay đến, cười nói: “Thần có vợ, dù sao điện hạ cũng phải thông cảm một chút chứ.”

Lục Hoàng tử xùy cười một tiếng: “Khoe ngươi có vợ à, vợ ai cũng sẽ có!”

La Thiên Trình yên lặng rồi yên lặng, lúc này mới nói: “Mấu chốt nhất vẫn là một khi chuyện bị vỡ lở, vẫn là điện hạ ngài có độ tin cậy cao hơn một chút.”

Lục Hoàng tử bị nghẹn cả buổi mới phun ra một câu: “Mau cút đi tìm vợ của ngươi đi!”

La Thiên Trình cười rời đi, hất tay, chén sứ thanh hoa kia bay về, vững vàng rơi lên bàn trà cao khắc hoa hải đường bên cạnh Lục Hoàng tử.

Không lâu sau, nữ tử dâng trà kia yên lặng không tiếng động đi vào, lặng lẽ thu dọn chén trà nhỏ.

Lục Hoàng tử nhàn nhạt gọi một tiếng: “Tố Tố.”

Nử tử bị gọi là “Tố Tố” khoanh tay đứng, thái độ cực kỳ cung kính: “Điện hạ có gì phân phó?”

Nhất cử nhất động đều không thấy chút lẳng lơ, như một khối đá im lặng, hoặc một thanh đao chưa ra khỏi vỏ.

Lục Hoàng tử vẫn rất hài lòng với Tố Tố.

Người có thể được sắp xếp ở đây vốn rất quan trọng, Tố Tố là ám vệ hắn tỉ mỉ bồi dưỡng, trung thành không thể nghi ngờ.

“Tố Tố, ngươi nhớ cho kỹ, ngộ nhỡ thực sự có ngày như La Thế tử nói, ngươi cứ nói ngươi là người của hắn.”

“Điện hạ?” Tố Tố ngạc nhiên, nhưng rất nhanh lại khôi phục thần sắc bình tĩnh, ngoan ngoãn mà đáp vâng.

Lúc này Lục Hoàng tử mới phất tay: “Được rồi, vậy ngươi lui xuống đi.”

Chờ Tố Tố đi khỏi hẳn, hai tay hắn đan lại gối sau ót, ngửa ngửa ra sau, nhịn không được mà cười rộ lên.

Hắn hơi nóng lòng muốn xem bộ dáng sứt đầu mẻ trán của La Thế tử rồi, làm sao bây giờ?

Tiểu tử thối gan lớn thật, lại dám trực tiếp nói để hắn gánh trách nhiệm. Hừ, bẫy không chết ngươi!

Đến ngày hôm sau, một phần tình báo đã xuất hiện trên bàn Lục Hoàng tử.

Ngón tay hắn không nhanh không chậm gõ lên mặt bàn, đọc nội dung thư.

Thật sự hạ lệnh giết người, dĩ nhiên không phải Triệu Phi Thúy, nàng chỉ khóc lóc ấm ĩ mấy lần, nhạc mẫu đại nhân tương lai cưng chiều con cái kia bèn không nhịn được mà động thủ.

Nói đến thì chiêu mượn đao giết người này ngược lại có chút ý tứ. Một tiểu cô nương mất hết danh tiết bị ép gả cho gia đình mở cửa hàng quan tài thì tự sát là quá bình thường, nếu không phải ca ca ruột của nàng ta không cam lòng, sợ rằng cũng không sinh nghi. Chiêu này hay hơn nhiều với việc trực tiếp đối phó với Chân Tịnh, dù sao Chân Tịnh cũng là sủng thiếp của hắn, lại đang mang thai, một khi gặp chuyện không may, điều tra triệt để thì vẫn sẽ tra được dấu vết để lại.

Nhưng mưu hại tính mạng một tiểu cô nương chỉ vì chèn ép Chân Tịnh, tranh thủ tình cảm cho con gái mà không cân nhắc đến sự mạo hiểm khi hắn đắc tội với La Thế tử nóng phỏng tay này, vậy thì khiến người ta không còn lời để nói rồi.

Lục Hoàng tử day day huyệt thái dương, cảm thấy đầu hơi đau.

Hắn mơ hồ có chút hối hận, ban đầu vì để được Hoàng Hậu trong cung ủng hộ mà chọn một kẻ đồng đội heo như vậy!

Tước vị phủ Mộc Ân Hầu là vì Triệu Hoàng Hậu mới được ân phong, nhà bọn họ vốn là gia đình mới phất không có nội tình gì, ban đầu Thế tử Mộc Ân Hầu lấy vợ, thế gia vọng tộc chân chính cũng không nhìn trúng gia đình hắn. Trải qua mười mấy năm kinh doanh, dù hiện tại có mạnh hơn một chút, nhưng Mộc Ân Hầu đã già, Thế tử mới vẫn còn là một đứa nhỏ chưa lớn, không có phu quân chỉ điểm, thì việc ánh mắt vị nhạc mẫu đại nhân kia thiển cận một chút, ngược lại cũng có thể hiểu được.

Ánh mắt Lục Hoàng tử rơi trên một hàng chữ khác.

Thế tử Mộc Ân Hầu đã qua đời, cũng chính là nhạc phụ của hắn, có một thị thiếp là tỷ muội cùng tộc với Tam Hoàng tử phi.

Vị thiếp kia tuy chỉ là cùng họ khác chi, nhưng sau khi Tam Hoàng tử phi gặp chuyện không may, nàng ta còn từng xin chủ mẫu đi tế bái.

Chuyện này nếu vào lúc bình thường đương nhiên không có gì, nhưng hết lần này tới lần khác nhạc mẫu đại nhân ra tay lần này, nếu không phải hắn và La Thiên Trình đã có mối quan hệ cá nhân, thì chỉ sợ đã dựng một lực cản thật lớn cho mình. Nên hắn không thể không hoài nghi mối quan hệ giữa hai người này được.

Lục Hoàng tử cười lạnh một tiếng.

Tam ca tốt của hắn, vợ cả còn chưa chôn cất, mà đã có tinh thần tính toán hắn rồi!

Hắn nhấc bút viết bốn chữ cực nhỏ, nhét vào trong lọ sáp, đậy kín rồi sai ám vệ đưa ra ngoài.

Lúc La Thiên Trình nhận được tờ giấy nhỏ không có lạc khoản viết bốn chữ “Tương kế tựu kế”, lật ra phía sau, là một chữ “Tam”, hắn suy nghĩ một chút đã hiểu ý Lục Hoàng tử .

Sợ rằng vị biểu cô nương kia, chỉ có thể là tự vẫn thôi.

Hắn mời Ôn Mặc Ngôn tới đây.

“Thế tử, rốt cuộc hung thủ hại chết muội muội ta là ai?”

Trong phòng chỉ có hai người bọn họ, ngoài cửa có ám vệ trông coi, La Thiên Trình nói thẳng: “Không biết biểu huynh là muốn hỏi người ra tay hay là hỏi nguyên nhân chính thức cái chết của biểu cô nương?”

“Người ra tay là ai? Nguyên nhân chính cái chết của xá muội là gì?” Lúc Ôn Mặc Ngôn hỏi lời này, cảm thấy rất nặng nề, hắn có loại dự cảm không ổn.

La Thiên Trình than nhẹ một tiếng: “Chuyện này vốn không nên nói với huynh, nhưng huynh là biểu huynh của Diệu Nhi, suy cho cùng ta cũng phải nói rõ với huynh. Cái chết của biểu cô nương có liên quan đến việc đoạt đích.”

Chỉ hai chữ, mà khiến Ôn Mặc Ngôn kinh hãi muốn chết.

Bao nhiêu người dính dáng tới hai chữ này, rơi vào cảnh đầu thân hai chỗ là còn may, xét nhà diệt tộc mới là tội nhân thiên cổ của gia tộc.

Dĩ nhiên hắn yêu thương muội muội, nhưng nếu vì truy tìm nguyên nhân cái chết của muội muội mà chôn vùi cả gia tộc, thì người bình thường cũng sẽ không làm vậy.

Ôn Mặc Ngôn xanh mặt, lặng im.

La Thiên Trình có chút vui mừng.

Biết sợ là tốt, nếu không thì thật đúng là phiền toái.

“Biểu huynh còn muốn biết người ra tay là ai chứ?”

Trầm mặc một lúc lâu, Ôn Mặc Ngôn lắc đầu.

Lần này La Thiên Trình có hơi bất ngờ, hắn cho rằng Ôn Mặc Ngôn chắc chắn muốn biết người này.

Ôn Mặc Ngôn thấy ánh mắt kinh ngạc của La Thiên Trình, cười tự giễu một tiếng, cổ họng nghẹn đắng nói: “Thế tử cười ta nhát gan cũng được, hèn yếu cũng được, trước mắt ta không cần phải biết nữa.”

Nói tới đây thì dừng một chút, mới nói ra lời kia: “Chờ sau này có một ngày ta có năng lực đó, xin Thế tử lại nói cho ta biết.”

Hắn không tin bản thân, lúc đối mặt với hung thủ sát hại muội muội có thể xúc động tìm người lấy mạng hay không. Hắn không sợ chết, hắn chỉ sợ hắn chết rồi còn liên lụy phụ mẫu, người thân cùng chết.

La Thiên Trình cười: “Được, biểu huynh cảm thấy lúc nào bản thân có thể biết, cứ đến hỏi ta.”

Cởi bỏ được nghi vấn luôn bị đè nén trong lòng, Ôn Mặc Ngôn mới hơi thẹn thùng: “Thế tử quá khách khí, gọi tên ta là được rồi.”

Nói đến thì hắn còn nhỏ hơn La Thiên Trình mấy tuổi, bàn về thân phận địa vị, càng cách biệt một trời. Nghe đối phương mở miệng gọi một tiếng “Biểu huynh”, quả thật có chút ít không được tự nhiên.

“Huynh là biểu huynh của Diệu Nhi, vậy đương nhiên cũng là biểu huynh của ta.” Sắc mặt La Thiên Trình bình tĩnh nói.

Ôn Mặc Ngôn ngây ngốc, sau đó lộ ra nụ cười chân thành đầu tiên trong mấy ngày nay: “Gặp được Thế tử, ta thật sự vui thay Nhị biểu muội.”

La Thiên Trình vẫn duy trì nụ cười vân đạm phong khinh, nhưng trong lòng lại điên cuồng phỉ nhổ.

Hừ, cái gì gọi là vui mừng thay Kiểu Kiểu? Kiểu Kiểu là vợ hắn. Phải để người khác vui mừng thay nàng sao?

Quả nhiên, biểu ca quái quỷ gì đó là thứ đáng ghét nhất!

Ngày Tam Hoàng tử phi hạ táng. Cả thành mặc đồ tang, đội ngũ đưa tiễn linh cữu xếp thành hàng dài, cây cờ dẫn đầu đã đến chân núi, thì đến mờ tối, người mặc tang phục cuối đội ngũ mới vừa ra khỏi thành. Dân chúng cả thành đều đang bàn tán về đám tang to lớn này.

Mà cùng một ngày, quan tài của Ôn Nhã Kỳ yên lặng ra khỏi thành, lặng lẽ chôn cất ở một chỗ non xanh nước biếc.

Chân Diệu thấy Tiêu thị khóc đến mức thở không ra hơi, nàng đi tới nhẹ giọng khuyên giải .

La Thiên Trình lo cho Chân Diệu, nên cũng đi theo. Hắn đứng ở cách đó không xa, bỗng nhiên nhíu mày, mắt quét qua một chỗ.

Có một nam tử thanh niên đứng đó, thăm dò nhìn về phía này, dường như đang do dự xem có nên qua đây không.

Hắn nhận ra thanh niên này là ai, nhấc chân đi tới nói: “Chí Thành, sao ngươi lại tới đây?”

Thì ra là người đó là Hàn Chí Thành, đệ đệ Hàn Chí Viễn, ban đầu Hàn Chí Viễn nhờ quan hệ, đưa Hàn Chí Thành vào Vệ sở làm chức quan nhỏ, trước khi đi Ôn Nhã Hàm đã nhờ Chân Diệu chiếu cố vị tiểu thúc này một chút.

Sau khi Chân Diệu đến phủ Quốc Công, chờ hai người dần dần quen thuộc, nàng đã nhắc đến việc này với La Thiên Trình.

La Thiên Trình nghĩ tới việc hiếm khi Chân Diệu mở miệng một lần, khi đó lại rảnh rỗi, bèn tìm cơ hội gặp thanh niên này một lần, thấy hắn lanh lợi lại không mất sự hiền hậu, nên đã sắp xếp một chức vị trống ở ngay tại Binh Mã Tư Ngũ Thành cho hắn.

Có điều từ lần đó về sau, chưa từng gặp lại hắn, cũng chưa từng nghe nói hắn mượn tên tuổi của mình làm chuyện gì.

Hàn Chí Thành có chút vui mừng: “Đại nhân vẫn nhớ ta?”

La Thiên Trình mấp máy môi.

Hàn Chí Thành biết mình có chút thất thố, tai hơi đỏ, giải thích: “Ty chức nghe nói, nghe nói muội muội của đại tẩu đã qua đời, nên đến xem có gì cần giúp đỡ không.”

Ôn Nhã Kỳ là tiểu cô nương chưa chồng, lại đột tử, căn bản sẽ không làm tang sự, cũng không báo tang. Bàn về quan hệ, mặc dù Hàn Chí Thành không tính là xa, nhưng cũng không thông báo cho hắn.

Chỉ là hiện tại chuyện biểu cô nương phủ Kiến An Bá đã ầm ĩ sôi sục, đương nhiên hắn có nghe nói đến.

Nếu không biết thì thôi, nhưng đã biết tin mà không đến thì hắn cảm thấy không tốt, nhưng mà đến đây rồi, hắn lại cả thấy có chút đường đột nên lúc này mới do dự không đi đến.

La Thiên Trình cũng có ấn tượng không tệ với Hàn Chí Thành, khẽ gật đầu nói: “Đi theo ta.”

Tiêu thị thấy Hàn Chí Thành thì có vài phần cảm động, nghĩ đến trưởng nữ ở Bắc Lệ xa xôi, lại nghĩ đến thứ nữ phương hồn mù mịt, bi thương trong lòng lại tuôn ra rồi khóc lên.

Hàn Chí Thành luống cuống tay chân khuyên nhủ, Tiêu thị lại dịu đi không ít, xem ra ngược lại có tác dụng hơn Chân Diệu và Ôn Mặc Ngôn khích lệ, có lẽ là có quan hệ với Ôn Nhã Hàm trong đó.

Từ đó, Hàn Chí Thành và Ôn Mặc Ngôn qua lại thường xuyên hơn, nhưng đây là sau này, hiện tại không đề cập nữa.

Ôn Mặc Ngôn đã đặt mua một ngôi nhà ở kinh thành từ trước, mặc dù không lớn, nhưng cũng là lưỡng tiến. Tiêu thị không muốn ở Phủ Kiến An Bá nhìn vật nhớ người, Ôn Mặc Ngôn lại càng canh cánh trong lòng với vị ở Tạ Yên Các kia, nên đón mẫu thân ra ngoài.

Lần này, mặc dù Ôn thị cố gắng khuyên can, nhưng Chân Diệu không lên tiếng.

Ai cũng không thể sống thay ai, bằng không thì đến cuối cùng, cuộc sống chắc chắn sẽ không cách nào tiếp tục.

Mấy ngày nay Tạ Yên  Các có chút an tĩnh.

Từ sau khi Ôn Nhã Kỳ chết, Chân Tịnh cũng bắt đầu sợ hãi.

Cuối cùng nàng cũng đã nghĩ kỹ vì sao ngày đó Lục Hoàng tử lại đối xử lãnh đạm với nàng như thế rồi. Nguyên nhân nhất định là vì Ôn Nhã Kỳ chết, có con tiện nhân Chân Diệu kia, sẽ ảnh hưởng đến quan hệ của Điện hạ và La Thế tử!

Nàng nghĩ nghĩ, rồi nói với ma ma mà Lục Hoàng tử phái tới chăm sóc nàng: “Mấy hôm nay bụng ta luôn khó chịu, ngươi về bẩm báo với Điện hạ một tiếng đi.”

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion31 Comments

  1. Không biết khi Lục hoàng tử lên ngôi sẽ là dạng “minh quân” như thế nào nữa. Lục hoàng tử đưa Chân Tịnh về nhà mẹ để gây bất hoà vs Chân Diệu, để cho người ngoài thấy mối quan hệ giữa hắn và Trình ca không hề tốt đẹp. Chuyện đó cũng dễ hiểu đi. Dù Ôn Nhã Kỳ không phải do Chân Tịnh hại chết nhưng ban đầu đối với việc Chân Tịnh làm có thể hại chết người hắn cũng chỉ nói câu có lỗi đơn giản đã vậy còn thêm yêu thích Chân Tịnh, đúng là tàn nhẫn. Còn để Trình ca mang tiếng nuôi ngoại thất nữa chứ, đáng ghét quá mà. Mai mốt vụ nuôi ngoại thấy lộ ra không biết Chân Diệu tỷ xử Trình ca ra sao a :)

  2. bẫy không chết ngươi!> không bẫy chết ngươi
    Chân chính lợi hại và suy nghĩ sâu xa chính là Lục Hoàng tử, để làm xấu danh tiếng của mình mà không tiếc giả vờ ôn nhu chiều chuộng Chân Tịnh, đưa Chân Tịnh về Bá phủ an thai. Có đánh chết Chân Tịnh cũng không biết cái lý do máu chó mình được đưa về nhà mẹ đẻ, lại cứ ngỡ mình là vàng ngọc trong mắt Lục hoàng tử. Không ngờ cái chết của Ôn Nhã Kỳ lại rắc rối dây đến tận Phủ Mộc Ân Hầu rồi lại còn đến tận Tam hoàng tử. Nghe bạn Trình và bạn hoàng tử đòi về trước rồi đùn đẩy nhau nhận ngoại thất cứ ngỡ 2 người là bạn thâm giao chứ không phải thần tử. Lại còn đẩy cho nhau nếu sự việc vỡ lở thì ai sẽ nhận ngoại thất này nữa chứ. Lục hoàng tử cũng thật là, lần trước thì nói với nhị Vương tử người hắn cứu là ” cô nương phủ Trấn Quốc Công”, lần này thì lại bảo với Tố Tố nhận mình là ngoại thất của bạn Trình. Người có thể đừng ôm tâm tư nhìn trò vui như thế được không, vợ chồng người ta ân ái mà.
    Bạn Trình đúng là người ăn dấm thành quen, biểu ca Ôn Mặc Ngôn có làm gì đâu mà cứ âm thầm phỉ nhổ trong lòng. Nói đi nói lại Ôn Mặc Ngôn đúng là hiểu hoàn cảnh. Nhà Tiêu thị có Ôn Mặc Ngôn sau này chắc sẽ tốt lên nhiều

  3. Mình càng lúc càng thấy thích Lục hoàng tử này, ko biết sau này anh ta lấy ai, thật đáng tiếc nếu phải lấy Triệu Phi Thúy, nàng ta là một kẻ đáng ghét, không có đầu óc. Rất mong chờ cảnh sau này La thế tử bị phát hiện nuôi ngoại thất, hi hi…

  4. Ko ngờ một tiểu cô nương ko danh tiếng lại bị hại chết bởi đoạt đích. ÔNK xui lắm mới dính tới Chân Tịnh để người ta lôi ra làm bàn đạp. Chân Tịnh kia giờ biết được lợi hại sau việc này rồi, quả nhiên nàng ta rất thông minh, ko biết nàng ta xử lý việc này cùng quan hệ với Chân Diệu như thế nào, đừng nói là sáp vô xưng tỷ muội với nhau nha, nghe là muốn nổi da gà. Lục hoàng tử ko những ko trách Chân Tịnh mà còn thưởng thức nàng ta, nghĩ là muốn nghẹn, cho nên trước giờ ta ko thích mấy nhân vật sau này sẽ thành vua, lúc nào cũng vì đoạt vị mà ko bỏ qua bất kỳ thủ đoạn nào, thậm chí lợi dụng cả người thân và người yêu. Thế nhưng tính cách của vị Lục hoàng tử này lại rất vui vẻ sảng khoái, hổng ghét anh được, mâu thuẫn kinh o(>”<)o Túm lại sau này Lục hoàng tử phải rước một đồng đội heo về dinh, hừ, coi như trừng phạt ảnh. La thế tử thành thật với cấp trên là tốt, nhưng lại muốn đẩy người ta vào hố lửa nên người ta cũng đào sẵn hố cho anh rồi kìa. Nghĩ đến đoạn Chân Diệu biết tin anh nuôi ngoại thất…. tình cảnh sẽ rất đặc sắc đây ah, đốt sẵn cho anh ngọn nến luôn (=.=) ÔMN biểu ca cứ bị người ta ăn dấm chua trong tình trạng chẳng biết chi, La thế tử có vẻ bị ám ảnh bởi 2 chữ "biểu ca" này rồi =]]]
    Thanks

  5. Ặc. Con nhỏ chân tịnh này giờ mới nghĩ ra à. Muộn rồi cưng. Cưng sắp dc vứt bỏ rồi. Hừ
    Ngu thì chết, lại để cho ngta lợi dụng nữa.ngu xuẩn
    K biết tương lai chân diệu mà biết cái vụ ngoại thất này thì sẽ suy nghĩ gì nhỉ?kk
    Tks tỷ ạk

  6. Lục hoàng tử sau này mà có lên ngôi cũng thật thâm hiểm nha. Người như hắn chỉ biết đến lợi ích chứ có biết yêu thương ai thật lòng. Với thái phi, với mối tình tội lỗi ấy…vì hắn chưa được yêu thương thật sự bao giờ nên mới có đoạn tình cảm đó. Cũng nhờ đó mà hắn đối xử với Chân Diệu có thân tình hơn hẳn. Chân Tĩnh đúng là kẻ có lòng tham lam,ganh tý, vì tham và ganh tỵ mà trở nên tàn độc. Chắc chắn ả ta sẽ còn gây nên nhiều sóng gió cho Chân Diệu về sau

  7. Một đống thắt nút với nhau, gỡ được nút này nhưng còn nút kia chưa được gỡ không biết boa giờ mới gỡ hết được, nhưng trước hết thì cũng đã biết cái chết của ôn nhã kì như thế nào. mặc ngôn kia một lòng yê thương em gái mình nhưng mà bây h vẫn không thể trả thù cho e của mình được, k biết rằng sau này anh ta có thể trả thù được cho ôn nhã kì không.

  8. Chân Tịnh không bao giờ ngờ được rằng mình chỉ là một quân cờ trong tay Lục hoàng tử, cái lý do đưa Chân Tịnh về Bá phủ dưỡng thai tưởng được hoàng tử yêu thương nhưng không ngờ chỉ để che mắt người ngoài thôi. Không ngờ cái chết của Ôn Nhã Kỳ lại rắc rối liên quan đến tận Phủ Mộc Ân Hầu rồi lại còn đến tận Tam hoàng tử. Nghe bạn Trình và bạn hoàng tử đòi về trước rồi đùn đẩy nhau nhận ngoại thất cứ ngỡ 2 người là bạn thâm giao chứ không phải thần tử. Lại còn đẩy cho nhau nếu sự việc vỡ lở thì ai sẽ nhận ngoại thất này nữa chứ. Lục hoàng tử cũng thật là, lần trước thì nói với nhị Vương tử người hắn cứu là ” cô nương phủ Trấn Quốc Công”, lần này thì lại bảo với Tố Tố nhận mình là ngoại thất của bạn Trình. Người có thể đừng ôm tâm tư nhìn trò vui như thế được không, vợ chồng người ta ân ái mà.
    Bạn Trình đúng là người ăn dấm thành quen, biểu ca Ôn Mặc Ngôn có làm gì đâu mà cứ âm thầm phỉ nhổ trong lòng. Nói đi nói lại Ôn Mặc Ngôn đúng là hiểu hoàn cảnh. Nhà Tiêu thị có Ôn Mặc Ngôn sau này chắc sẽ tốt lên nhiều

  9. Haiz… không ngờ số Ôn Nhã Kỳ lại thảm như vậy ah… đến cuối cùng cũng bị người ta thiết kế hại chết… đúng là hoàng gia mà… đụng tới hoàng gia thì ít khi thấy cái tốt quá… chỉ tội lỗi cho những người thân người bị hại ah… không quyền không thế bị người khác chèn ép mà không nói được gì… ông lục hoàng tử này cũng thật phúc hắc nha… sau này mà Diệu tỷ bít về ngoại thất Tố Tố này thì sẽ sao nhỉ ^^… đốt nén nhang cầu phúc cho ông nam chính thui ^^… ta thật không thích Chân Tịnh nha… thật mong thấy cảnh Chân Tịnh rớt đài quá đi ah… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  10. trầm tư một lấy mới lệnh ————> lát
    Không hải là ngươi ——————-> phải
    Chân Tĩnh / Chân Tịnh
    điều nay không liên quan ————> này
    hắn lại cả thấy ————————–> cảm
    ===========================================================
    Hàn gia toàn người tốt, CT thật ngu ngốc, đi ham vinh hoa phú quý như trăng trong nước, còn ko rõ lòng Lục ht, bị phủng sát mà cứ tưởng mình hay lắm ~.~ haiz… dù sao ta cũng ngứa mắt CT, sao tác giả để nó sống dai đến vậy ko biết nữa!
    Vụ nuôi ngoại thất này mà bung bét ra rồi Lục ht đổ cho LTT coi bộ vui à nha =)))) Lúc đó Lục ht sẽ nói, ta chưa từng đồng ý yêu cầu của ngươi, ahahaaha
    Công nhận, ta thích OMN, sáng suốt và dứt khoát, có cảm giác như OMN giống như anh ruột CD vậy á, tính cách trong sáng ngốc ngốc đáng yêu giống CD ^^

  11. Ta đã bắt đầu mong chờ khi vụ ngoại thất bị lộ rồi đấy ko biết LTT có bị CD đạp ra khỏi phòng ko?
    LHT đúng là người hoàng gia có khác vì giành ngôi mà có thể lợi dụng hết tất cả người có thể lợi dụng được kể cả con của mình mất hay còn cũng được…. người nào yêu LHT thật bất hạnh mà…

  12. Hehe, tươg lai trôg thấykhi vụ ngoại thất này đổ bể là a LTT ăn quả đắg của lục ht rồi nha, cái này ngta gọi là đen ăn đen đó, ;47, TPT đợt này khó sốg với lục ht rồi. Dám lam hư ch của ảnh mà. Haiz. Cái loại lấy oán báo ơn này ta gét lắm luôn, đã zay lâu lâu trồi lên còn gayy ra ch nữa chứ.

  13. Đặc sắc quá. Xem ra Lục hoàng tử đúng là có tư chất làm đế vương, chỉ ghét Chân Tịnh đã ngu ngốc còn hay ghen tỵ, cứ tưởng mình được yêu thương, sủng nịnh lắm í. Hãi.
    Ko biết cái ngày Trình ca bị phát hiện nuôi ngoại thất thì Diệu tỉ sẽ xử lý ca ấy như nào
    Cảm ơn editor nhiều lắm

  14. Mong chờ đến lúc “ngoại thất” kia bị phát hiện thì sẽ thế nào đây ????
    LTTrinh càng ngày càng phát triển thành một thùng dấm chua rôi, ngta chỉ nói khách sáo thế thôi mà cũng ghen được.
    Hi vọng sau này OMNgon có được sự nghiệp sẽ có thêm chỗ dựa cho CDieu

  15. Chua quá đi, biểu ca mà cũng ăn giấm chua là sao chứ, Trình ơi là Trình? Anh Lục, cái bộ não ấy k lên làm vua hơi phí. Thanks team! ;70

  16. Suy cho cùng cũng tội CT, bởi vì mẹ ruột là di nương nên phải sống thủ đoạn rồi cuối cùng lại đâm đầu vào làm thiếp thất, sống lo được lo mất phụ thuộc tâm tình thằng đàn ông rồi cũng thành đá lót đường. Túm lại tự tự chịu, nữ phụ phản diện nên chak cũng chưa hết vai sớm đâu, cũng mong anh Lục thương con ảnh như cô bé công chúa chứ con nít tội mà.

  17. Tuy Ôn Nhã Kỳ ngu ngốc nhưng cũng không đến nổi phải chết như vậy. Tranh đấu lúc nào cũng xem mạng sống như cỏ. Mặc Ngôn cũng là một người biết suy nghĩ mong sau này có tiền đồ. Bạn Trình lúc nào cũng là hủ giấm. Lục hoàng tử chap này cũng đáng yêu nhỉ bạn ấy đi gày bẫy bạn Trình haha.

  18. Không nghĩ cái chết của On nhã ky lại liên hẹ nhìu như vậy,ng này lợi dụng ng kia lắc léo dễ sợ. Bạn Thế tu yeu vk qua rồi,không muốn ai nhắc tới vk của mình haha.cũng may hai người nhận ra sớm,không biet khi nào be Chân diệu mới nói mọi chuyên voi ck nua.chờ tiểu Chân diệu va tiểu Trình quá đi

  19. Ấy lục hoàng tử thâm độc quá, gài ngoại thất cho la thiên trình, không biết sau này lộ ra châu diệu sẽ thế nào đây, la thiên trình càng ngày càng yêu vợ rồi, cứ hở tú mà có liên quan châu diệu là y như rằng anh lại ghen bóng ghen gió

  20. Thấy các nàng gỡ pass nên ra lại đọc lại tiện thể com những chương chưa com để còn kiếm pass hehe
    Lục Hoàng Tử mà thành đế vương chắc cũnq âm mưu xảo trá lắm đây, ang sinh ra là để làm hoànq đế ak. Mong vụ ngoại thất bị bại lộ ak

  21. La thế tử à, huynh bị lục hoàng tử tính toán rồi:)) k biết khi a tứ biết thì sẽ gây nhau thế nào nữa:) còn chân tĩnh, là thứ xuất nên lòng đã tích tu lâu rồi, chỉ chờ có mồi lửa cái là bùng phát lên thôi. Hóng diễn biến tiếp theo của chân tỷ với la huynh:)

  22. Đứa bé của Chân Tịnh chắc chắn k thể sinh ra. Cả chân tịnh nữa kiêu gì cũng mất mạng sớm thôi. Cứ nghĩ muốn làm phượng hoàng sao. Cungz cần phải có cái mạng đã chứ ;93 . Triệu phi yến cungz chưa chắc đã làm đc lục vương phi. Nàng ta ngu ngốc thế cơ mà ;94 . Lục hoàng tử tâm tư kín đáo thật lại được tiểu trình bên cạnh nữa, mình muốn ship 2 ng này ghê ;97 cho tiêu Diệu thành nữ phụ đam mỹ ;97

  23. Chuyện tranh trữ đúng là rắc rối mà lắm âm mưu quỷ kế! Có đồng đội ngu như heo lục hoàng tử còn bị kéo chân sau dài dài! Mà anh lục cũng hiểm quá sau này ngoại thất đổ vỡ hại hảm anh Trình thì sao?

  24. Đọc tới câu “lén lút lui tới” mà cười muốn rụng hàm haha hai người cũng quý dễ sợ, để đối phương gánh tiếng xấu cho nhau hâhhaa

  25. Đảm bảo lúc a Tứ phát hiên vị ” ngoại thất ” này thi LTT sứt đầu mẻ trán cho xem, hi vọng Lục ht tuy ko phải quân tử nhưng cũng đừng lf tiểu nhân, sau này lên ngôi lại phát hiện có tc gì vs a Tứ rồi cố ý phá hoại thì đáng ghét lắm

  26. Ôn nhã kỳ dù tính tình k tốt thật.nhưng vẫn chưa làm ra chuyện hại người táng tận lương tâm.đến lúc chết rồi vẫn còn bị người ta lấy ra lợi dụng.chết không nhắm mắt.haizz.cũng tội nghiệp mẹ và a trai của ôn nhã kỳ haizz
    Tks nàng edit

  27. Hazz…đr bảo sau này vì cái ngoại thất này a sẽ mẻ đầu sứt chán cho mà xem. Còn yên nương nữa chứ. Sợ yên nương thích a quá lại gây bất lợi gì cho nữ9 nữa ko chừng

  28. Thiệt là cái vòng lẩn quẩn rối bời, người hại ta ta hại người, quanh đi quẩn lại cũng đã có ko ít người chết rồi, mặc dù chỉ là nhân vật qua đường
    Truyện ngày càng gây cấn, nhưng tiết tấu của hai vợ chồng thì hơi chậm, khi nào mới có em bé đây haiz

  29. Nước mắt phượng hoàng

    Mẹ Chân Tĩnh này bao giờ mới nhận được quả báo đây?? Ác như thế đúng là khâm phục. Cái chết của Ôn Nhã Kỳ ít nhiều gì cũng liên qua đến ả ta, k biết ban đêm ngủ có nằm mơ hay k?!

  30. Gái già đợi gả

    Vì ngôi vị mà k biết bao nhiêu người nằm xuống. Lục hoàng tử tuy có tính kế leo lên nhưng chưa thấy ảnh làm chuyện giết người vô tội mà đang chỉ tự bôi đen mình thôi. Ta cũng mong chờ ngày lục hoàng tử làm 1 minh quân

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: