Trời Sinh Một Đôi – Chương 299+300

56

Chương 299 : Dạ Thám (Đêm khuya tra xét) 

Edit: Huệ Mẫn

Beta: Sakura

Đến tối, Chân Diệu nghỉ ngơi ở tây phòng của Hòa Phong Uyển, để thuận tiện chăm sóc cho Ôn thị.

Có lẽ vì Ôn thị đã khóc to một trận, nên tinh thần bà thanh tỉnh rất nhiều, đến chiều liền trở nên an tĩnh hẳn, Chân Diệu cũng không cần phải luôn đi qua đó thăm tình hình, chiếu theo lý mà nói nàng đã có thể ngủ một giấc yên ổn, thế nhưng nàng vẫn không ngủ được.

Nàng mở mắt, nhìn chằm chằm vào quả cầu hồ lô  chạm khắc mạ vàng treo trên đỉnh màn che màu xanh nhạt đang rũ xuống mà ngẩn người, trong đầu không tự chủ được liền thoáng qua hình ảnh vẻ mặt tái xanh của Ôn Nhã Kỳ.

Chân Diệu trở mình, thở dài.

Nàng nghĩ, Ôn Mặc Ngôn nói đúng, nàng không có lá gan lớn như vậy, một tiểu cô nương trước đó đang sống sờ sờ liền biến thành một bộ thi thể với mặt tái nhợt, cho dù ai nhìn thấy cũng sẽ không bình tĩnh được.

Nàng lại trở mình, vẫn không thấy buồn ngủ, liền dứt khoát đứng lên, phủ thêm áo khoác nhỏ màu ngà voi trắng trên mặt vải trang trí hoa văn đi tới trước bàn dài làm bằng gỗ cây hoa lê, rót ly nước uống.

Buông ly sứ trắng xuống, Chân Diệu quyết định đi đến bên cửa sổ, đẩy cửa sổ ra, đếm sao nhỏ trên trời giết thời gian.

Trăng sáng sao thưa, bầu trời cao xa thăm thẳm đặc biệt yên tĩnh, nàng lấy tay chống cằm, trong sự nhàm chán mà thưởng thức cảnh đêm.

Gió đêm thổi tới, không nghe thấy tiếng chim côn trùng kêu, yên tĩnh chỉ có âm thanh rất nhỏ của gió thổi quanh nhánh cây, nàng cảm thấy đầu óc thanh tỉnh hơn rất nhiều, ban ngày nhìn thấy hình ảnh hoảng sợ kia khí tức hỗn loạn bị đè nén ở lòng ngực kia tựa như đã tan biến.

Chân Diệu đứng lên, đưa tay muốn đóng cửa sổ, một bóng người quen thuộc men theo hành lang vội vã đi, tay nàng nhất thời dừng lại giữa không trung.

Dựa theo ánh sáng mờ ảo của ánh trăng, nàng nhận ra thân phận người kia, chính là Ôn Mặc Ngôn.

Chân Diệu giật mình, bước nhanh đi ra ngoài, vỗ tỉnh Thanh Đại đang nghỉ ở phòng ngoài.

Thanh Đại thật ra thì cũng không ngủ quen.

Nàng vốn là có công phu trong người, lại phải gác đêm, Chân Diệu mỗi một lần xoay mình cũng có thể phát hiện, do chủ tử không gọi nàng, nàng liền không lên tiếng. Bản thân nàng trong trạng thái nửa ngủ nửa tỉnh, như vậy vừa có thể nghỉ ngơi, cũng có thể tùy thời đứng lên.

“Thanh Đại, ngươi đi theo ta.” Chân Diệu thấp giọng, suy nghĩ một chút lại nói. “Không cần cách ta quá gần. Tốt nhất có thể ẩn giấu thân hình.”

Nàng nghĩ, Ôn nếu Mặc Ngôn có chuyện gì, nhìn thấy là nàng. Ở dưới tình hình như thế, nói không chừng sẽ đem lời trong lòng nói ra, nhưng nếu có Thanh Đại đi theo thì chắc sẽ không nói.

Chủ tớ hai người lặng lẽ ra khỏi phòng.

Chân Diệu không chú ý mang theo áo khoác ngoài, lúc này mới cảm thấy có chút lạnh. Nhưng trước mắt cũng không có thời gian trở về đi lấy, nàng bước nhanh hơn lặng lẽ đi theo Ôn Mặc Ngôn, càng đi về phía trước, trong lòng càng nghi ngờ.

Đến khi Ôn Mặc Ngôn dừng lại trước cửa phòng của dãy nhà phía sau, Chân Diệu cảm thấy hoảng sợ.

Đây là nơi đặt thi thể của Ôn Nhã Kỳ, ban ngày hai người đã đến xong, vào thời điểm này sao Tứ biểu ca lại tới đây làm gì?

Nàng cảm thấy chuyện này lại vừa cổ quái vừa làm người kinh sợ, tò mò trong lòng càng nhiều hơn.

Cửa không có khóa lại, Ôn Mặc Ngôn đứng ở cửa một lúc lâu, đưa tay đẩy ra.

Két một tiếng, cửa phòng từ từ mở ra. Lúc này ban đêm yên tĩnh, âm thanh đặc biệt chói tai.

Ôn Mặc Ngôn theo bản năng quay đầu nhìn quanh một chút, khiến Chân Diệu đang trốn ở góc phòng sợ hãi ra mồ hôi lạnh cả người.

Hắn không phát hiện thấy gì, liền nhấc chân đi vào.

Chân Diệu suy nghĩ một chút, lặng lẽ đuổi theo.

Nàng không dám đứng ở cửa, chẳng qua là tựa vào vách tường đứng, thò đầu ra nhìn, biểu hiện trên mặt nhất thời đọng lại.

Nàng thấy Ôn Mặc Ngôn đưa tay ra vuốt nhẹ nắp quan tài, đem lồng đèn xách theo bên người đặt xuống bên cạnh, sau đó chậm rãi đẩy nắp quan tài ra, tiếp theo, rốt cuộc đem thi thể Ôn Nhã Kỳ đang nằm ở trong quan tài bế lên đặt nàng tựa vào người, đầu chậm rãi hạ xuống.

Chân Diệu thiếu chút nữa kinh hãi kêu thành tiếng, bịt chặt miệng.

Tứ biểu ca đang làm gì ?

Hắn, hắn nhìn làm sao giống như là… giống như là đang hôn người trong ngực?

Trong lòng Chân Diệu ầm ầm kêu hỗn loạn, quên mất là nàng đang nhìn trộm, dần dần đứng thẳng người.

Trước mắt hết thảy các thứ này, hoàn toàn đánh đổ đi nhận thức của nàng.

Mặc Ngôn biểu ca một người thường hay cười đùa vui chơi, cư nhiên lại có đam mê yêu thích một xác chết, mà đây còn là yêu em gái ruột của mình?

Vừa nghĩ tới Ôn Mặc Ngôn cũng đã mười bảy tuổi, có một lần Ôn thị cũng từng than phiền qua với nàng, nhắc tới hôn sự của biểu ca, nhưng dáng vẻ của huynh ấy là hoàn toàn không để ý, hỏi hắn thích cô nương như thế nào, thì cái gì đều không nói rõ được, Chân Diệu cảm thấy cả người đều không khỏe.

Nguy rồi, nàng phát hiện một bí mật lớn như vậy, nếu như bị Mặc Ngôn biểu ca biết, thế nào cũng phải giết chết nàng mất!

Mặc dù có Thanh Đại che chở, nhưng sau này hai người thật không còn cách nào thoải mái chơi đùa.

Chân Diệu khóc không ra nước mắt, xách chéo quần xoay người liền muốn nhanh chóng quay về.

Trùng hợp đúng lúc này, bởi vì trước khi ngủ, nàng chỉ dùng một cây trâm thoa bằng ngọc lỏng lẻo cắm vào một nửa trên tóc, nàng lại đi lại tới lui một hồi nên cây trâm trên đầu càng lỏng lẻo hơn, nàng vừa xoay người cây trâm ngọc thoa kia dưới lực quán tính liền văng ra, ở giữa không trung vạch một vòng cong đặc biệt ưu mỹ, rồi rơi xuống đất.

“Cạch” một tiếng vang nhỏ.

Chân Diệu ngây ngẩn người nhìn chằm chằm cây trâm ngọc thoa kia bị gãy thành hai khúc, lại chậm rãi đưa tay lên đầu, như bị điểm huyệt  đứng yên tại cửa, vẻ mặt đầy khiếp sợ đối diện với Ôn Mặc Ngôn.

Một lúc lâu, phảng phất như là thời gian rất lâu vạn năm, Chân Diệu nghe được một cái thanh âm gọi nàng: “Nhị biểu muội —— ”

Nàng lúc này mới tìm về lý trí, quay người liền chạy vào trong bóng tối.

Ôn Mặc Ngôn cơ hồ là không do dự liền xông ra ngoài.

Hắn là đàn ông, thân cao chân dài, cũng không phải là thư sinh yếu đuối, ta bốn bước chân bộ liền đuổi kịp Chân Diệu.

Căn phòng ở dãy nhà sau này vốn là có một vài nha hoàn bà tử, bởi vì gian phòng này dành làm chỗ để thi thể, những người vốn sống tại vài gian phòng ở hai bên cũng chuyển đi đến các phòng lân cận ở, nhưng nếu là động tĩnh lớn, khó bảo đảm sẽ không bị kinh động.

Ôn Mặc Ngôn không dám lớn tiếng gọi, cuống cuồng liền bắt được một cánh tay của Chân Diệu.

Hắn khí lực lại lớn, Chân Diệu bị kéo xoay người lại, lập tức đâm vào trong ngực hắn.

Thanh Đại sau khi nhặt cây thoa ngọc kia lên đi theo ở phía sau, vốn muốn xông lên nhưng dừng bước.

Loại tình cảnh này, nếu nàng xuất hiện, chắc hẳn Đại nãi nãi sẽ rất lúng túng đi.

Nàng quyết định xem tình thế tiếp theo mà làm, dù sao lấy nàng công phu, biểu thiếu gia sẽ không gây thương tổn được Đại nãi nãi.

Ôn Mặc Ngôn chỉ cảm thấy trong ngực thân thể kia vừa thơm vừa mềm, mùi thơm kia không phải hương hoa tầm thường thường ngửi thấy, mà là một loại mùi vị kỳ lạ, phảng phất là mùi trái cây cùng mùi sữa thơm lẫn lộn với nhau, kích thích khứu giác của hắn.

Ôn Mặc Ngôn không kìm chế được tim đập mạnh một cái, theo bản năng nuốt nước miếng.

Mùi này, giống như khi còn bé đã từng ăn bánh bao sữa hương sirô trái cây, một cái bánh báo sữa lớn bằng nắm tay, hắn mỗi lần đều có thể ăn năm cái!

Nghĩ tới mùi vị thức ăn ngon lúc đó, hắn trong lúc nhất thời liền quên buông tay.

Hành động này đây lại làm Chân Diệu sợ ngây người, nàng không dám lớn tiếng la, sợ kinh động người ngoài, cắn cắn môi lắp ba lắp bắp thấp giọng nhắc nhở: “Biểu… biểu ca. Ta chỉ là biểu muội, a a a, chỉ là biểu muội.”

Nàng thật không phải là Ôn Nhã Kỳ!

Ôn Mặc Ngôn lúc này mới tỉnh hồn, nhất thời mặt đỏ lên, tay chân luống cuống buông nàng ra. Lui về sau hai bước.

“Nhị biểu muội. Muội, muội đều thấy hết?”

Chân Diệu nặng nề gật đầu: “Muội đều thấy được.”

Tứ biểu ca như ánh mặt trời sáng sủa của nàng, lại có khẩu vị nặng như vậy. Ah ah ah, thật muốn khóc ngất đi trước cửa phòng giữ xác!

Ôn Mặc Ngôn mặt đầy lúng túng, thần sắc thấp thỏm nhìn nàng, giống như là đứa trẻ làm sai chuyện.

Chân Diệu đáy lòng lạnh cả người.

Xong rồi, nhìn phản ứng này của Tứ biểu ca. Một điểm hy vọng cuối cùng cũng không có, nguyên lai mới vừa rồi thật không có nhìn lầm!

“Nhị biểu muội, chúng ta đi qua bên kia ngồi nói chuyện đi.”

Chân Diệu chần chờ chốc lát, thấy Ôn Mặc Ngôn vô cùng sốt ruột bất an, gật đầu một cái.

Hai người tới hành lang giữa hai dãy nhà ngồi xuống.

Ôn Mặc Ngôn cúi đầu, nhận sai: “Nhị biểu muội, ta thật xin lỗi. Muội, muội có giận ta không?”

“Gì?” Chân Diệu lặng lẽ nắm chặt quần, thấy ánh mắt hắn nhìn đến lại ấm áp vừa trong suốt, còn tràn đầy vẻ áy náy, nhất thời ngây người. Lẩm bẩm nói, “Muội dĩ nhiên sẽ không tức giận ah, chẳng qua là quá kinh ngạc. Lại nói, Tứ biểu ca không cần phải cùng muội nói lời xin lỗi, cái này…  ‘Củ cà rốt cải xanh cũng có sở yêu’ (mỗi người đều có sở thích của họ), muội mặc dù tuổi tác không lớn để hiểu, nhưng là, nhưng là…”

“Nhưng là ” nửa ngày, nàng cũng không nói rõ ra được là gì, cái này, người bình thường thật không có cách hiểu ah, nàng chính là một người bình thường, nên đừng làm khó nàng đi!

Nhìn Chân Diệu phản ứng này, Ôn Mặc Ngôn trong lòng có chút khó chịu.

Hắn cố ý giấu giếm, sẽ khiến cho biểu muội thương tâm đi, nếu là cô mẫu biết, sợ rằng càng sẽ trách tội hắn.

Hắn thấp đầu, vẻ mặt có chút cô độc tịch mịch: “Là ta không đúng. Tối nay nằm ở trên giường nhỏ, làm thế nào cũng không ngủ được, vẫn muốn tìm hiểu chuyện của Nhã Kỳ. Ta làm sao đều cảm thấy Nhã Kỳ sẽ không tìm đến cái chết. Nhị biểu muội muội không biết, Nhã Kỳ thân thể yếu ớt lại rất sợ đau, khi nàng  hơn mười tuổi, có một lần bị tờ giấy cứng vạch lên ngón tay, đã đau đến phải khóc ầm lên. Muội nói xem tính cách nàng như vậy, làm sao dám tự vẫn đây, như vậy sẽ có bao nhiêu đau đớn ah.”

Chân Diệu há miệng một cái, giọng cổ quái: “Cho nên tứ biểu ca, ý huynh là —— ”

Luôn cảm thấy thật giống như hiểu lầm cái gì.

“Ta thật sự là không nghĩ ra, liền muốn lại đi nhìn Nhã Kỳ một cái.” Ôn Mặc Ngôn gãi đầu một cái nói, “Ban ngày cùng Nhị biểu muội đi vào, ta sợ hù dọa muội, cũng chưa có nhìn kỹ.”

“Vậy, vậy huynh ôm Nhã Kỳ —— ”

“Ừ, ta biết một người bạn, là một chuyên gia khám nghiệm tử thi rất giỏi, nghe hắn nói thi thể người  tự vẫn cùng với người bị siết cổ chết, vết thương tại vị trí nơi cổ là có khác biệt, bên trong nhà lại quá mờ tối, ánh đèn lại không đủ sáng, ta liền ôm lên cẩn thận nhìn một chút.”

Thấy sắc mặt Chân Diệu quái dị, liền tự cười cười nói: “Ta biết biểu muội trong lòng trách ta, trong lòng ta có hoài nghi, vốn nên trực tiếp nói với muội, không nên tự mình len lén đi nhìn. Chẳng qua là ta khi đó sợ muội và cô nghi ngờ, cảm thấy ta đoán lung tung nghi ngờ những người trong Bá phủ, mới nhất thời hồ đồ mà làm như vậy.”

Tuy Ôn Mặc Ngôn nói như vậy, thật ra thì nếu lặp lại, e rằng vẫn sẽ chọn cách len lén đi nhìn.

Dẫu sao em gái ở tại nhà họ hàng mà qua đời, tuy nói là nàng tự vẫn, hắn không những không tin, còn muốn đi cẩn thận kiểm tra, đó không phải rõ ràng là không tín nhiệm một nhà cô mẫu sao? Như vậy khó tránh khỏi làm thương tổn tình cảm người thân.

“Biểu muội, nếu như còn tức giận, liền đánh ta đi, nhưng muội đừng nói cho cô mẫu, nếu lại khiến cho cô đau lòng thì là lỗi sai của ta rồi.” Ôn Mặc Ngôn ủ rủ cúi đầu đưa tay ra, để cho Chân Diệu đánh lòng bàn tay hắn.

Chân Diệu dĩ nhiên không thể nào đánh.

Nàng tâm tình này thay đổi nhanh chóng, trái tim nhỏ cũng sắp không chịu nổi.

Ông trời thật có mắt, anh họ nàng lớn lên không có sở thích gì khác lạ ah!

“Muội không có tức giận. Tứ biểu ca và Nhã Kỳ là huynh muội tình thâm, không tin rằng nàng cứ như vậy mà ra đi cũng là chuyện thường tình. Mới vừa rồi do bị muội quấy rầy, tứ biểu ca cũng không nhìn được rõ ràng đi, vậy chúng ta dứt khoát lại đi qua nhìn thêm một chút đi.”

Ôn Mặc Ngôn đột nhiên đứng lên: “Đúng rồi,đèn lồng kia vẫn còn đặt ở đằng kia.”

Hai người sóng vai đi vào trong bóng đêm, hướng đến căn phòng tại dãy nhà sau bước đến.

Đến nửa đường, Ôn Mặc Ngôn chợt nhớ tới cái gì, gãi đầu một cái hỏi: “Tứ biểu muội, muội mới vừa nói ‘Củ cà rốt cải xanh có sở yêu’, là có ý gì a?”

 

Chương 300 : Thế tử tới

Chân Diệu một hơi thiếu chút nữa không hít lên tới, một trận cười khan: “Ha ha ha.”

Ôn Mặc Ngôn cảm thấy nhị biểu muội có thể có gì đó mất hứng, đàng hoàng ngậm miệng.

Đến khi quay lai nơi đó, bởi vì bên trong nhà vẫn còn ánh sáng của ngọn đèn, mờ tối âm u, bên cạnh có cây thạch lưu trơ trụi, gió thổi tới làm cành cây rung lên từng đợt, bóng cây rơi vào trên cửa sổ giấy, hiện ra mấy phần u ám.

Chân Diệu nhớ cây thạch lưu này, hoặc là nói, là trí nhớ của nguyên chủ.

Khi đó nàng khoảng chừng mười tuổi, chạy tới dãy nhà sau phòng bên này chơi.

Khi đó chính là thời điểm trái thạch lưu chín cây, nhưng là cây thạch lựu này là loại cây trồng ở sườn núi phía bắc, kết trái thạch lưu vừa nhỏ lại vàng, ngày thường cũng không có người động.

Một lần kia nàng thấy một tiểu nha hoàn bảy tám tuổi nhón chân hái được mấy viên thạch lưu, đúng lúc bởi vì tiên sinh ở phòng dạy học đánh đàn đang khen Nhị tỷ Chân Nghiên, nàng trong lòng nổi lửa, thấy vậy liền mượn cơ hội phát tác, liền phạt tiểu nha hoàn kia quỳ dưới ánh mặt trời, nắng nóng nhiệt độ lúc đó trên 35 , tiểu nha hoàn cứ như vậy phơi nắng mà hôn mê, mới kinh động đến người lớn.

Hình như kể từ lúc đó trở đi, đại ca Chân Hoán cùng Nhị tỷ Chân Nghiên đối với nàng lại càng thêm phớt lờ hời hợt, cảm thấy nàng ẩu tả, tự do phóng khoáng vượt qua khỏi ranh giới cuối cùng.

Chân Diệu không hề trách bọn họ, có thể nhìn Ôn Mặc Ngôn như vậy, sâu trong đáy lòng vẫn có mấy phần hâm mộ.

Hắn biết hết thảy khuyết điểm của Ôn Nhã Kỳ, nhưng không bởi vì đó là em gái của hắn, mà là hắn so với tuyệt đại đa số người làm huynh nào cũng đều tốt hơn.

Không phải là bởi vì bạn đủ tốt, tôi mới đối xử tốt với bạn, mà là bởi vì chính tồn tại của bản thân bạn mà tôi đối tốt với bạn.

Chân Diệu biết nghĩ như vậy khá là lập dị khác lạ, nhưng nàng thân là một cô gái, ai lại không hy vọng có một người anh trai như vậy chứ?

Thấy Chân Diệu bất động, Ôn Mặc Ngôn hỏi: “Muội có phải bị lạnh không?” Vừa nói vừa cởi xuống áo khoác ngoài phủ thêm cho nàng.

Chân Diệu ngớ ngẩn, ấm áp kia để cho nàng vốn là muốn cự tuyệt tại đầu lưỡi đánh trở lại một vòng, lúc  muốn từ chối, hắn đã quay người đi trong phòng đi.

“Nhị biểu muội. Muội liền ở bên ngoài chờ ta, ta sẽ trở ra sớm.”

Chân Diệu đứng ở cửa chờ, thời gian tựa hồ bị kéo dài vô hạn.

Nàng nhìn bụi cây thạch lưu kia giết thời gian, trong lòng đang suy nghĩ, cũng không biết bây giờ, bụi cây thạch lưu này kết trái thạch lưu vẫn là vừa nhỏ vừa vàng không?

Rốt cuộc, sau lưng truyền tới tiếng bước chân. Có chút nặng nề.

Nàng quay đầu lại. Nhìn thấy gương mặt trắng bệch của Ôn Mặc Ngôn, từng bước đi ra ngoài.

“Tứ biểu ca?”

Ôn Mặc Ngôn tay đang run, lại hết sức trấn định. Giọng nói vẫn còn đang run rẩy: “Nhị biểu muội, chúng ta vừa đi vừa nói.”

Trong  lòng Chân Diệu trầm một cái, yên lặng gật đầu, im lặng đi theo hắn đi về phía trước một lúc lâu. Hắn đột nhiên dừng lại.

Bởi vì Chân Diệu đang tâm trạng lung tung lại có chút thất thần nên thiếu chút nữa đụng vào.

Ôn Mặc Ngôn đưa tay đem nàng đỡ lấy.

Cách 1 tầng vải áo, Chân Diệu vẫn có thể cảm thấy cặp kia tay lạnh thấu xương.

Nàng cũng không nhịn được nữa, liền hỏi: “Biểu ca. Nhã Kỳ nàng —— ”

Ôn Mặc Ngôn nhìn nàng, bắt đầu có chút hối hận muốn nàng cùng đi theo, hắn không muốn nói láo, nói thật. Chỉ sợ lại hù dọa nàng.

“Tứ biểu ca ——” Chân Diệu không nhịn được thúc giục.

“Ta xem dấu vết trên cổ Nhã Kỳ , nếu như theo lời nói của vị bằng hữu kia nói là không sai, Nhã Kỳ nàng… Hẳn không phải là tự sát!”

Mặc dù sớm có dự cảm. Nhưng nghe thấy lời này, trong lòng Chân Diệu liền trầm xuống dần dần nặng nề. Đêm nay tựa hồ đặc biệt hàn lạnh.

Ôn Nhã Kỳ không phải tự vẫn, như vậy thì là bị người khác siết cổ chết.

Nàng cả người không nhịn được phát run, tựa như lại trở về thời điểm khi trên xe taxi cũ nát đó, đôi tay kia của tài xế taxi đang hung hăng bóp cổ nàng, càng bóp càng chặt.

Nàng quay đầu, nhìn khắp bốn phía.

Bóng đêm càng sâu hơn, mây đen đã đem trăng sáng che đậy, các ngôi sao nhỏ đã sớm ảm đạm không ánh sáng, chỉ có ánh sáng đèn lồng mang theo trong tay Ôn Mặc Ngôn đang tản mát ra ánh quang yếu ớt, đem bóng dáng quanh thân hai người chiếu sáng. Có lẽ bởi vì điều này, càng đi ra bên ngoài lại càng tối đen, nhìn đến nơi xa một chút đã hoàn toàn không thấy rõ, không biết là cái gì ở phía trước lẳng lặng chờ đợi bọn họ.

Giờ khắc này, Chân Diệu ngược lại cảm thấy ánh sáng của đèn lồng này, giống như là thành cái bia ngắm sống động, lại càng thêm hoảng sợ.

“Nhị biểu muội, đừng sợ.” Ôn Mặc Ngôn thấy nàng môi đều là trắng, một chút huyết sắc đều không có, thân người mảnh khảnh khoác lên áo khoác ngoài của hắn tỏ ra càng đơn bạc, cũng có chút đau lòng, duỗi tay muốn vỗ vỗ nàng, cuối cùng không có làm như vậy.

Nếu bọn họ vẫn là khi còn bé thì tốt rồi.

Ôn Mặc Ngôn nghĩ như vậy.

Tuổi còn nhỏ, người ngoài cũng sẽ không nghĩ bậy, hắn là có thể ôm biểu muội một cái, không để cho nàng phải sợ rồi.

“Ta không sợ.” Chân Diệu từ trong ký ức tỉnh lại, xiết chặt áo khoác ngoài, “Tứ biểu ca, chúng ta đi về trước đi. Nguyên nhân cái chết của Nhã Kỳ nếu có vấn đề, vậy muội ngày mai kêu La Báo đi theo Cẩn Minh nói một tiếng, hắn có lẽ có biện pháp tra ra một chút tin tức.”

“Vậy làm phiền biểu muội cùng biểu muội phu rồi.”

Ôn Mặc Ngôn một mực đưa Chân Diệu đến cửa phòng.

Chân Diệu lại không thể nói thật ra có Thanh Đại đi theo, chỉ đành phải để hắn đưa về.

Ở trước cửa đứng yên lặng một lúc, nàng cởi xuống áo khoác ngoài đưa cho Ôn Mặc Ngôn.

Ôn Mặc Ngôn đưa tay nhận lấy, cũng không có mặc, mím chặc môi nói: “Tứ biểu muội, sáng mai liền phiền toái muội, mau sớm để cho Thế tử biết.”

Hắn thẳng thắn nhưng cũng không phải thật lỗ mãng, em gái chết như vậy không bình thường, lại là chết ở trong phủ cô mẫu của mình, đương nhiên là La Thiên Trình nhúng tay vào, so với hắn tự mình điều tra loạn lung tung thì có tác dụng hơn.

“Biểu ca huynh yên tâm.”

Ôn Mặc Ngôn gật đầu một cái, xoay người đi về phía trước mấy bước, lại dừng lại, nhìn lại Chân Diệu.

“Nhị biểu muội, muội sợ hãi thì phải kêu nha hoàn bồi muội ngủ chung.”

Chân Diệu mỉm cười cười một tiếng: “Tứ biểu ca, muội biết, huynh yên tâm đi.”

Bóng đêm tối như mực, nàng đứng ở cửa, bởi vì có chút ánh sáng yếu ớt, có thể thấy rõ nụ cười trên mặt kia bỗng nhiên nở rộ, giống như hoa quỳnh nở rộ vậy, mặc dù ngắn ngủi, nhưng đẹp không thể tả.

Ôn Mặc Ngôn bỗng nhiên cũng không dám nhìn, vòng vo người vội vã bước đi.

Chân Diệu đứng ở cửa chốc lát, Thanh Đại từ chỗ bóng tối đi ra.

“Đại nãi nãi.”

“Vào đi thôi.” Chân Diệu đến trước đẩy cửa đi vào.

Nội thất có một ngọn đèn dầu trường minh nhỏ, là dùng để thắp chiếu sáng vào ban đêm, độ sáng tuy không rõ lắm, nhưng vẫn là so với phòng ngoài muốn sáng rõ hơn chút.

Chân Diệu đi vào, xoa xoa tay thổi khí, lúc này mới đi nhanh hướng đến trước giường.

Màn che màu xanh nhạt cản trở quang cảnh bên trong, nàng mới vừa khều mở một cái mạn trướng lên, tay liền bị bắt lấy, sau đó lôi đi vào.

Nàng kinh hô một tiếng bị một bàn tay che lại, có một thanh âm thật thấp nói: “Là ta.”

Chân Diệu lúc này mới ngưng giãy giụa, thở hổn hển, mở mắt nhìn, đột nhiên xuất hiện La Thiên Trình.

La Thiên Trình sắc mặt trầm trầm. Ánh mắt thật sâu ngưng tụ tầm mắt nhìn Chân Diệu.

“Đại nãi nãi —— ”

Thanh Đại giày đều không cởi bước xông vào, chạy như bay vào nhà, bước chân vẫn là nhẹ như không tiếng động.

“Đi ra ngoài!” Giọng nói lạnh lùng vang lên.

Thanh Đại ngớ ngẩn, hiển nhiên là nghe ra giọng của La Thiên Trình, yên lặng xoay người rời đi.

Bên ngoài không có động tĩnh, La Thiên Trình lúc này mới nhìn về phía Chân Diệu, trong lòng kéo căng từng khúc, có chút đau tức bực bội.

Hắn nhận được tin tức La Báo đưa tới. Nói người nhà Ôn gia đến, Ôn Mặc Ngôn thiếu chút nữa cùng Chân Hoán đánh nhau, lo lắng nàng không ứng phó được. Bận bịu đến đêm khuya vẫn không nhịn được chạy tới, nhưng hắn nhìn thấy gì?

Hắn nhấp môi không lên tiếng, cứ như vậy nhìn Chân Diệu, giống như là muốn đem nàng khảm vào trong lòng. Sau đó ở bên trong hung hăng vạch một đao, để cho nàng cũng nếm thử một chút loại cảm giác đau đớn khó chịu này.

“Cẩn Minh?”

Thấy hắn còn không có phản ứng. Chân Diệu đưa tay ngắt hắn cánh tay một chút, sẳng giọng, “Chàng lại trèo tường, tật xấu này lúc nào mới có thể thay đổi. Làm ta sợ hãi giật cả mình.”

La Thiên Trình hai tay bao bọc lấy, cười lạnh, một lúc lâu. Mới thôi nghiêm mặt hỏi: “Nàng đi đâu vậy, làm sao không ở trong phòng?”

“Vốn là không ngủ được. Trong lúc vô tình thấy Mặc Ngôn biểu ca đi qua, có chút kỳ quái, liền đi theo.”

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó chúng ta đi đến nơi đặt thi thể của biểu muội.” Chân Diệu nói tới nơi này, bận bịu kéo tay hắn, “Cẩn Minh, Mặc Ngôn nói biểu muội không phải tự vẫn —— ”

Nàng chờ La Thiên Trình phát biểu ý kiến, không nghĩ tới hắn đưa tay, ôm nàng vào trong ngực, dùng một chút lực cạ lên đoạn tóc bóng loáng của nàng, bỗng nhiên vừa cúi đầu, ở đầu vai nàng cắn một cái.

Mặc dù cách một lớp xiêm áo, Chân Diệu thấy hơi đau, giẫy giũa nói: “Chàng làm gì vậy?”

Tuy nàng hỏi như vậy nhưng La Thiên Trình không trả lời mà nói : “Nàng còn khoác áo khoác ngoài của hắn.”

“Lúc muội đi ra ngoài quên mặc, biểu ca thấy ta lạnh, tốt bụng đem áo khoác của huynh ấy cho muội mượn.”

“Nàng còn xõa tóc ra!” La Thiên Trình giơ hai tay ra, vươn vào trong sợi tóc của nàng.

Chân Diệu mới nghĩ tới cái này, cắn môi nói: “Cây trâm thoa ngọc vốn dĩ cắm trên đầu vô tình bị rớt xuống gãy mất.”

Trên trán La Thiên Trình gân xanh giật một cái, giọng hiếm thấy còn giữ vững bình tĩnh: “Nàng còn cùng hắn đi ra ngoài, trễ như vậy.”

“Ta tò mò…” Chân Diệu dè dặt liếc La Thiên Trình, sợ hắn tức giận. Thấy hắn xem như còn bình tĩnh, không nhịn được sẳng giọng, “Chàng đều biết, còn hỏi ta.”

La Thiên Trình trên tay đang vuốt sợi tóc nàng bỗng ngừng một lát, một lúc lâu mới nói: “Ta biết, cùng với việc nàng nói ra, có thể giống nhau sao?”

Chân Diệu nhìn hắn sắc mặt căng thẳng, trong mắt có tia máu, hiển nhiên mấy ngày này lại không nghỉ ngơi cho khỏe, cũng có chút đau lòng, giọng mềm nhũn nói: “Nếu bận rộn như vậy, đêm hôm khuya khoắc còn tới làm gì?”

La Thiên Trình nhếch mi: “Không đến, ta làm sao có thể biết được việc này?”

Chân Diệu ngơ ngác nhìn hắn nửa ngày, mới hỏi: “Cẩn Minh, chàng, chàng có phải hay không hiểu lầm cái gì?”

La Thiên Trình lắc đầu: “Thật không có.”

“Không có, không có tại sao chàng còn âm dương quái khí ah?” Chân Diệu hiển nhiên không tin.

La Thiên Trình nhẹ nhàng cười một tiếng: “Muốn thật là hiểu lầm, nàng cho rằng ta sẽ như vầy phải không?”

Có lẽ là quyền cao chức trọng, khiến cho hắn nhanh chóng mất đi vẻ trẻ trung của người trẻ tuổi, nụ cười này chớp mắt, như có loại khó mà nói ra được vẻ phong hoa.

Nhịp tim của Chân Diệu  nhảy một cái, không nhịn được nghĩ, nàng tựa hồ càng lúc càng yêu thích phu quân đại nhân.

Nghĩ như vậy, lại hiếm có có chút xấu hổ.

Thấy nàng khó hiểu đỏ mặt, La Thiên Trình tâm tình bỗng nhiên khá hơn.

“Nếu là vậy chàng sẽ thế nào?” Chân Diệu quỷ thần xui khiến hỏi một câu.

Yên lặng chốc lát, La Thiên Trình đáp: “Giết nàng, sau đó ta lại tự vẫn là được.”

Hắn dĩ nhiên biết nàng cùng Ôn Mặc Ngôn không có gì, chỉ như vậy, đã để cho hắn hận không được lột da tiểu tử kia. Nghĩ nếu thật có cái gì, hắn quả thật không dám cam đoan sẽ làm ra chuyện gì nữa.

“Chàng, chàng nói gì?” Chân Diệu thật không tin cho rằng mình nghe lầm.

La Thiên Trình trong mắt có chút đau thương, nhàn nhạt nói: “Được rồi, vậy xem như thành toàn cho các ngươi là được, ta một người xuống hoàng tuyền, mắt thanh tịnh không nhìn thấy nữa.”

Hắn vừa nói như vậy, Chân Diệu cảm giác trong lòng đau xót, cắn môi nói: “Ta cảm thấy, vẫn là cách làm thứ nhất hợp lý chút. Chính chàng tự vẫn chết đi, chàng làm vậy thật ngốc ah?”

La Thiên Trình càm để trên tóc nàng, lặng lẽ cười.

Hừ, hắn dĩ nhiên không ngốc, thực tế đã từng xuất hiện loại tình huống đó (kiếp trước trước khi hắn trọng sinh), đương nhiên  hắn đã chọn cái thứ nhất rồi.

Sa: Đợt pass lần thứ hai, pass từ 301 – 400. Những bạn đọc sau hoặc mới đọc muốn có pass thì hãy comt 2/3 tổng số chương 201-300, comt trên 3 dòng và có nội dung.

Danh sách những bạn được cho pass: Phặc Phiền, Sakura thảo, Mai Hương, Kún Kyomi, Ms Halloween 90, Trang Ju, Ngọc Khiết, Béo lòi xương, Xuân ái, Kioku nguyễn, Nghi Ly, Bạch NhậtTinh, Doãn Hường, Vũ Nguyệt Nha, Nguyễn Ariko, Nguyễn Thùy, Yến Nhi Trần, Tâm Vu, Phùng Trang.

Những bạn có trong danh sách viết mail ở dưới comt của các bạn. 

Discussion56 Comments

  1. Người khác nhìn thấy tử thi không ngủ được phải thắp đèn sáng chưng kêu người ngủ cùng mới đúng. Bạn Diệu lại ngồi mở cửa sổ nhìn vào bóng đêm đếm sao để rồi nhìn thấy bóng người chạy qua. Tưởng tượng đoạn này không phải ngôn tình nữa mà là truyện ma rồi.hic. tho mạch suy nghĩ của Bạn Diệu mà suýt ngất. Nhìn thấy biểu ca ôm hôn tử thi nghĩ biểu ca có sở thích lạ. Ôn Mặc Ngôn mà biết CD nghĩ thế chắc thương tâm chết mất. Vị biểu ca này trăm phần trăm là thương yêu em gái, hiểu em gái. Vì hiểu nên mới phát hiện ra ONK là bị giết. Càng ngày càng kịch tính. Bạn Trình thi thoảng lại âm dương quái khí làm bạn Diệu không biết đường nào mà lần. Tình cảm đôi này càng ngày càng thân mật hơn mà bạn Trình vẫn cứ không dứt khỏi bóng ma ngày xưa suốt ngày ăn dấm.

  2. Càng đọc càng gay cấn. May mà La thế tử và Chân Diệu khá cởi mở nên ko bị những hiểu lầm đáng tiếc. Mình ghét nhất cái loại cố tình úp mở rồi hiểu lầm nhau dài lê thê đến gần hết truyện. Cảm ơn bạn!

    • Truyện đang hay quá, tốc độ nhà mình cũng nhanh, edit lại mượt. Híc, văn mình kém, ko biết comment nhiều, mình sẽ chú ý hơn. Bạn cho mình pass với nhé, mail của mình: nguyenhoa80nd@gmail.com. Cảm ơn bạn!

  3. Âm mưu nối tiếp âm mưu, k biết đằng sau là sự thật như thế nào đây. Thắc mắc 1 điều k biết là người CD bỏ trốn đi cùng lúc LTT chưa trọng sinh có phải là mặc ngôn k nhỉ

    • :((( chủ nhà oi t comt rất đầy đủ chủ nhà kiểm tra rồi cho t pass được k, đợt trước k biết nen k có pass để đọc lần này t rất chăm chỉ comt để k phải bị dừng nửa chừng cuốn này, chủ nhà ktra xem ta có đủ đk đã nhận pass k với nếu thiếu j để ta còn bổ sung

  4. Chân diệu cũng gan lì đấy chứ. Gặp ta chắc sợ chết khiếp lên dc í. Mà nàng ấy cũng thông mình, biết kêu thanh đại đi theo nữa. Buồn cười nhất là khúc nàng ấy hiểu nhầm OMN hôn ONK rồi giải dc khúc mắc í. Haha. Tuỏng tượng vẻ mặt của nàng ấy mà đau cả bụng. Haha
    Trình ca a, trình độ ăn dấm mọi lúc mọi nơi mà. Nhưng ít ra huynh ấy cũng tin tưởng chân diệu, phương thức ở chung của 2 ng lại thẳng thắn nên cũng k hiểu lầm gì. Hi
    Không biết ai là kẻ giết ONK nhỉ? Mục đích của hắn là gì? Ta nghĩ chuyện này chắc chân tịnh k có đủ bản lãnh để làm đâu. Tò mò quá
    Tks tỷ ạk
    Mail của muội là thaole13494@gmail.com

  5. ta theo truyện này cũng lâu rồi mà. có thể cho ta pass với được không? ta sẽ comt bổ sug đầy đủ mà mấy tỷ

  6. Ko ngờ ÔNK bị giết, uầy, mấy chương trước mắng nàng chẳng phải là mắng oan rồi sao ah ~(=x=)~ Vậy kẻ đáng nghi số một là Chân Tịnh kia rồi, có khi nào phá được án này xong lôi luôn được Chân Tịnh xuống đài, từ nay ko còn phải ngay ngáy một nỗi lo có kẻ đâm sau lưng này ko nhỉ, việc này giao cho La thế tử là đúng chuyên môn rồi. Còn ÔMN biểu ca hành động gây hiểu lầm quá đi, sém chút nữa là như Chân Diệu nghĩ ảnh có vấn đề rồi. Chân Diệu cùng La thế tử lại ngọt ngọt nữa rồi, mún sâu răng lun, ghen tuông thế này làm La thế tử ngày càng đáng yêu ak o(^_^)o
    Thanks
    Mail: phuongthaokt94@gmail.com. Cám ơn nàng nhiều ~(^v^)~

  7. Ta cũng đoán người như ONK sẽ ko tự tử đâu. Chak liên quan đến Chân Tịnh muốn gây rối thôi. Lúc OMN ôm xác, ta cứ tưởng đeo thêm trang sức này kia cho ONK mà mắc cười cái dzụ CD tưởng tượng ra cảnh hôn xác chết. Thanks nàng đã dịch truyện nha!

  8. Ai giết Ôn Nhã Kỳ nhỉ? Chân Tịnh, Nhị thúc hay thế lực ngầm kia? Vẫn thắc mắc tình nhân kiếp trước của Chân Diệu là ai? Sau này có xuất hiện không? Chắc không thể là Ôn Mặc Ngôn được vì La Thiên Trình từng nói sẽ không để người đó có cơ hội xuất hiện trước mặc Chân Diệu mà

  9. Ôn Nhã Kỳ bị giết bởi thế lực nào nhỉ !!! Việc này đánh vào Chân bá phủ hay là vào chính Chân Diệu đây. La Thiên Trình ghen lồng lộn lên vì bóng ma quá khứ vẫn còn ám ảnh. Không biết kẻ ngoại tình với Chân Diệu kiếp trước là kẻ nào mà khiến La Thế Tử đề phòng khắp nơi
    email nhận pass của mình. Cảm ơn các bạn nhiều :phacphien@gmail.com.

  10. Hi! Mới đọc văn án thì tưởng chỉ có nữ chính xuyên không thôi, nhưng đến khi đoc mấy chương đầu thấy 1 vấn đề quan trọng là anh nam chính TRỌNG SINH. Ha ha thật hay mà, thật bội phuc tác giả quá cơ nhưng vì vậy mà câu chuyện đọc mới ko chán

  11. Trọng sinh mới có thể nhìn rõ những gì đã qua để thay đổi hành vi. hành vi thay đổi, số phận cũng biến thiên.
    Tóm lại, số phận đều do con người tự định đoạt
    gọi là nhân – quả vậy

  12. Chân Diệu không phải người ah, người ta nhìn thấy tử thi thì sợ còn chị thì không sợ. Trời tối đi dình trộm người ta mà có cái ý nghĩ Ôn Mặc Ngôn thích Ôn Nhã Kỳ nữa chứ lại còn nói câu ‘Củ cà rốt cải xanh cũng có sở yêu’ nữa chứ.May mà Ôn biểu ca không biết suy nghĩ trong lòng Chân Diệu chứ nếu biết chắc cũng đứng hình trong gió luôn rồi
    Anh Trình ghen mà chị Diệu an ủi cũng khác người bình thường cơ, nhưng mà ta thích

  13. CD suy nghĩ đúng là khác người mà… ^^ nghĩ ÔMN có hứng thú với xác chết thì ta chịu thua mà…
    Đối với mọi người ÔNK ko tốt đẹp gì nhưng đối với ÔMN thì ÔNK là muội muội bé nhỏ của mình.
    LTT vẫn vì quá khứ mà ko tự tin về bản thân cũng như chưa thực tin vào tình cảm của CD…. ko biết khi nào mới thực sự hết bệnh đây.
    ÔNK bin giết thì mọi chuyện càng thêm rắc rối ko biết người giết là ai coa liên quan gì đến CT ko nhỉ?

  14. Trùi ui… đọc chương này mà ta cứ tưởng đọc truyện kinh dị… may mà là hiểu lầm ah… đau tim quá nha ^^… thì ra Ôn Nhã Kỳ là bị hại chết… không bít ai là người ác như vậy… hại cả cô gái mới 15 tuổi… thật ác quá mà… có khi nào Chân Tịnh sai người làm không đây… ông nam chính này ta thấy hay ghê lun… lúc nào cũng thấy được cảnh Diệu tỷ đi cùng nam nhân khác… lúc đó lại ghen tuông đầy trời ^^… hihi… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  15. hồ lô trạm khắc mạ vàng ———> chạm
    Ôn nếu Mặc Ngôn có
    dù sao lấy nàng công phu
    Tứ biểu ca / tứ biểu ca
    Đúng rồi,đèn lồng
    khi quay lai nơi đó —————-> lại
    cây thạch lưu / trái thạch lưu / viên thạch lưu —–> lựu
    đại ca Chân Hoán cùng Nhị tỷ —> Đại?
    dấu vết Nhã Kỳ trên cổ
    càng bóp càng chặc —————-> chặt
    xiết chặc áo khoác —————–> siết chặt
    mím chặc môi nói —————–> chặt
    ngắt hắn cánh tay một chút
    hơi đau, giẫy giũa ——————> giụa
    Lúc muội đi / cho muội mượn —> CD tự xưng “ta” chứ nhỉ
    đêm hôm khuya khoắc ————> khoắt
    cởi ra người tuổi trẻ kia vẻ trẻ trung
    La Thiên Trình càm để ————-> cằm
    thật tế đã từng ———————–> thực
    ========================================================
    Quả thực là ta quá nể tác giả, cũng quá phục các nàng, đoạn truyện này ta đọc mà có khi nổi da gà như coi phim ma ý, nhưng đọc đến suy nghĩ của CD cũng ko khỏi bật cười, thoát khỏi sợ hãi =)))) CD đúng là diệu mà, cứ có không khí gì thì cũng ko bị ảnh hưởng, 1 mình CD độc đại là đã xây dựng được 1 bầu không khí hài hước, tinh khiết, vui vẻ rồi.
    Ta quả thực cũng ko tin ONK chết là tự vẫn, bây giờ thì ko biết ai là hung thủ, đừng nói là CT nha, CT đang có thai, chắc ko đến mức thất đức như vậy đi =”=
    LTT lại ghen rồi, nhưng bản thân LTT cũng biết mình ghen tuông quá đáng nên kiềm chế được, hơn nữa chẳng phải cả 2 đã xác định lưỡng tình tương duyệt rồi sao, nên tin nhau mới đúng!
    Nếu ta mà là CD thì lúc thấy LTT đã nhào vào lòng LTT, quả thực là cần 1 vòng tay ấm áp che chở ngay lúc này!

  16. Diệu Diệu (DD) chỉ nhát chết với tướng công thôi , chứ những việc khác thì phải nói là gan cùng mình , đêm hôm mà dám đến linh đường tự tra xét .
    Chuyện này chưa hẳn là Chân Tĩnh (CT)làm , người này vì ghen tỵ mà tâm sinh oán hận , nhưng cũng chỉ ở mức cay nghiệt phá rối ( có thể về sau càng nặng nề hơn ) , chưa độc ác đến mức giết người .
    Mình nghĩ nhị bá của nam chính có khả năng , vì xét thấy biểu hiện của DD ngày càng vượt khỏi tầm kiểm soát của hắn , nên sớm đã muốn ra tay diệt trừ . Bất quá làm lộ liễu sợ sẽ khiến LTT sinh lòng nghi ngờ nên mới bày ra bố cục loạn lạc bên nhà mẹ đẻ DD.
    ;61 Cảm ơn nhóm edittor đã edit truyện thật hay !!!
    Mong có pass để tiếp tục đồng hành cùng nhóm ….

  17. CD dần nhận thấy tình yêu của mình rồi. cái chết của Ôn Nhã Kỳ chắc liên quan đến Chân Tịnh chắc vì bị Chân Diệu làm tức quá nên muốn giết. Ta đoán La Thiên Trình chắc là con của Trưởng công chúa. mong là Lục hoàng tử khi có hiểu lầm đó thì không có suy nghĩ yêu mến với CD nữa. Ôn Mặc Ngôn cũng vậy. sự thật lúc nào cũng hồi hộp. Ta mới đọc truyện ở nhà nàng lần đầu thôi truyện được review trên fb ta thấy hay mò vào đọc. lo đọc không để ý nội quy nhà nàng nên tới đây lại hụt hẫng. đã biết được kết quả muốn quay lại comment thật sự ta cũng không biết comment thế nào. thôi đợi các nàng edit xong rồi quay lại vậy. cám ơn các nàng đã edit truyện rất hay. cố lên..

  18. Thấy trên page review ngôn tình nên ta mới biết đến truyện này a~ rất là hay. Đọc edit rất mượt. Ta đang mong tình cảm của Chân Diệu đối với La Thiên Trình sẽ nhiều hơn nhaaaa. Cảm ơn nàng đã edit truyện :3 nói chớ Ôn Nhã Kỳ chết thì cũng một phần do tính cách nàng ấy. Mong nàng cho pass để hóng tiếp truyện ;69

  19. Ko biết ai là ng giết ONK đây, ta ngỉ CT ko có lá gan lớn nv đc, huốg chi cô ta đag có thai chứ. Hãy là của băg đảng tiền thái tử hay di nguyệt quốc đây? Nếu là bọn chúg thì giết ONK có tác dụg gì chứ. Haiz. T còm rất siêg năg nhé. Các nàg cho ta xin pass nhé. Thanks các nàg nhiều lắm. Email của taTrangtong9191@gmail. com

    • Các nàg cho ta xin pass đi mà, t cmt rất chăm chỉ mà, mẹ bỉm sữa ở nhà buồn lắm thôi.
      Trangtong9191@gmail .com

  20. mình theo dõi truyện cung lâu rồi nhưng ít comt. giờ rảnh quay lai comt cố gắn cho đạt yêu cầu. add cho mình xin pass với. bhdiem0305@ gmail.com
    không biết cách tạo duongef dẫn ;02

  21. Âm mưu nhiều thế nhỉ, không biết có phải châu tịnh độc ác đến mức cho người siết cổ ôn nhã kỳ không nữa, thắc mắc quá, là thiên trình yêu nhiều nên ghen nhiều đây mà, cứ càng biểu ca càng ăn dấm

  22. Chân Diệu đúng là ko thể dùng suy nghĩ bình thường để hình dung neh, ta thấy Trình ca vẫn không có cảm giác an toàn với cô nương nhà ta nhưng thôi có thể hiểu được vì anh rất yêu Chân Diệu nên lo lắng sợ hãi mọi chuyện sẽ lại giống kiếp trước là có thể hiểu được

  23. Tại thế tử có bóng ma kiếp trước nên mới ngày nào chân diệu gặp được nam nhân khác hay tiếp xúc thì vị thế tử này mới từ bình dấm to to dần thành vại dấm suốt ngày. Cũng như chân diệu có bóng ma từ kiếp trước bị gã taxi bóp cổ mà chết nên ám ảnh. Mình nghĩ cái chết này của ôn nhã kỳ có liên quan đến chân tĩnh nhiều. Dù chưa có chứng cứ nhưng ả này khả nghi nhất.

  24. ai là hung thủ giết ONK vậy, ngay từ đầu mọi người đều nghỉ là ONK nghỉ không thông, nên tự sát, sau khi Ôn Mặc Ngôn tiến hành khám xét tử thi thì kết luận là bị người ta giết. Ko biết có liên quan đến Chân Tĩnh không. Hay là ONK đã phát hiện điều gì bí mật của ai đó mà bị giết diệt khẩu

  25. Khúc đầu tả cảm thấy ớn lạnh ghê! Đọc truyện ban đêm nữa chứ! Tính ra anh Ngôn cũng được quá! Thùng dấm của anh Trình càng ngày càng lớn rồi!

  26. Bà Diệu có một trí tưởng tượng thật là phong phú haha, tại sao có thể tưởng tượng ra được như vậy hay thế trời, miêu tả làm thấy rợn người theo luôn haha

  27. Tính chiếm hữu của LTT ngày càng mạnh, như thế cũng ko tốt lắm, đoạn Diệu Diệu đi rình trộm mà tui thót cả tim, tui cũng nghi ONH bị giết vì đi tịnh phòng thắt cổ mà lại có ng bên ngoài thì ko thể nào mới 1 lúc đã chết cứng nhanh thêa dk

  28. Khổ.anh thế tử này có bóng ma kiếp trước với vị CD cũ nên cứ suốt ngày nghĩ lung tung nghi ngờ kia nọ.mà không biết ai là người giết chết ôn nhã kì đây?ôn biểu ca với chị chân diệu đúng là khủng.k sợ ma.mình chắc mh ngất luôn rồi qá hic

  29. Khổ. A mà cứ hay giận và hiểu lầ như thế này thì sao đc. Trong tình yêu thúw quan trọng nhât là phải tin tưởng nhau. Chúw momg manh thế này ng ta chạm một phát là vỡ r hazz

  30. Cuối cùng cũng có chút manh mối nhưng ko biết có phải thật hay ko, Ôn Nhã Kỳ thật sự bị giết sao, chẳng lẽ Chân Tĩnh Thật sự rắn rết như vậy
    Vại dấm chua của Trình ca đúng là có thể đổ mọi lúc mọi nơi, nhưng mà cũng tội ca bị ám ảnh nguyên chủ, trong khi hiện giờ Diệu tỷ quá tốt mà, tỷ mà có tâm tư khác chắc ca giết tỷ rồi tự sát theo thật qá

  31. Cái chết của Ôn Nhã Kỳ đúng là có chút bất thường mà.
    Chị nửa đêm nửa hôm ra ngoài với trai, mặc áo của trai, cười đẹp với trai, bảo sao anh ko ghen tuông lên được. Người này có bóng ma tâm lý đó nha chị, cẩn thận vẫn hơn :))

  32. Gái già đợi gả

    K biết ai là kẻ giết ONK nhỉ ? Giết ONK liệu kẻ đó sẽ đạt được lợi ích gì ? Trình ca từ bình dấm chuyển thành vại dấm rồi =))

  33. Gan của Chân Diệu không phải to bình thường mà là quá to, người ta thấy tử thi thì chắc bị ám ảnh mất, chị còn ngồi trong đèn ngắm cảnh khuya…mà suy nghĩ của Chân Diệu cũng nặng lắm chứ chẳng chơi, thấy biểu ca ôm thi thể ONK đã ngay lập tức suy nghĩ đến những tình huống cẩu huyết nhất =))
    bạn Trình dạo này đã biết tự kiềm chế hơn, bệnh thần kinh không nổi linh tinh nữa, vỗ tay cho bạn nào ;07

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: