Trời Sinh Một Đôi – Chương 295+296

29

Chương 295 : Đạo tuy vô tình lại hữu tình

Edit: Huệ Mẫn

Beta: Sakura

Chân Tịnh nhìn Lục hoàng tử, không tin vào điều này, hít thở không thông, tâm tình bị kích động kịch liệt, khiến cho trong bụng một trận khuấy đảo.

Trận rối loạn này khiến đau đớn hơn.

Không phải như vậy, không phải như vậy, nhất định là nàng đã nghe lầm!

Nàng nhớ lại lúc ở trong phủ Lục hoàng tử, nhiều nữ nhân oanh oanh yến yến như vậy, nhưng Lục hoàng tử chỉ cần vừa bước vào hậu viện, thì thời gian nghỉ ở nơi của nàng lại là nhiều nhất, mỗi lần lúc ở bên nàng thì vừa ôn nhu lại nhiệt tình.

Nàng cũng không phải người ngu, làm sao không phân biệt được rõ nam nhân đối với một nữ nhân là nhiệt tình hay lãnh đạm chứ.

Cũng vì vậy, vô luận là chính nàng hay các hạ nhân trong phủ trên dưới, đều biết Lục hoàng tử đối xử đặc biệt khác với nàng, mỗi ngày thức ăn hay vật liệu may mặc, đãi ngộ phấn son, đưa đến nàng nơi đó đều là loại thượng đẳng nhất.

Nhất định, nhất định là nàng nghe lầm!

“Điện… Điện hạ, ngài nói gì?” Chân Tịnh trước mắt choáng váng đã không thấy rõ, nhưng cố chấp nhìn thật kỹ tuấn nhan gần trong gang tấc của người nam nhân nơi đó.

Giọng nói nam tử truyền tới vẫn ôn hòa: “Tịnh Nương, ta nói là, nếu nàng cảm thấy khó mà đối mặt, thì lỡ đánh rơi mất cũng tốt, miễn cưỡng phải làm khó chính mình.”

“Điện hạ, ngài, ngài không muốn đứa bé này?”

Lục hoàng tử thu nụ cười lại: “Sao vậy được, chẳng qua ta tôn trọng lựa chọn của Tịnh Nương, không nghĩ sẽ vì chuyện này để nàng bị ủy khuất.”

Bụng càng ngày càng đau, Chân Tịnh hoàn toàn hoảng sợ.

Mặc dù hiện nay nàng là nữ nhân có thân phận cao trong phủ Hoàng tử, nhưng rốt cuộc vẫn chỉ là một thị thiếp, chỉ có đứa trẻ mới có thể làm cho nàng tiến gần hơn một bước, nàng tuyệt không thể mất đi đứa bé này!

Giờ khắc này, nàng bất chấp ngẫm nghĩ vì sao thái độ Lục hoàng tử cổ quái, cũng bất chấp cái gì mặt mũi, đưa ra cánh tay nhỏ bé, Nghẹn ngào nói: “Điện hạ, thiếp nói sai rồi. Thiếp không thể mất đi con của chúng ta, nếu không, nếu không thiếp tình nguyện chịu chết. . .. . .”

Chân Diệu liếc trộm nhìn Lục hoàng tử.

Nàng thật có loại dự cảm, Lục hoàng tử không đáng tin này nói không chừng sẽ trả lời một câu nói đại loại như “Vậy nàng chết đi là được rồi”.

Cũng may là trước khi Lục hoàng tử mở miệng, Chân Tịnh liền hôn mê.

Chân Diệu tán thưởng. Lần này Chân Tịnh lại thông minh hiếm thấy như vậy.

Quả nhiên Lục hoàng tử nhìn Chân Tịnh hôn mê. Không nói thêm lời nói khiếp sợ kinh người gì, chẳng qua là nhàn nhạt liếc những ma ma kia cùng thị nữ một cái: “Mau nâng nàng vào trong, nếu cần mời đại phu thì đi mời.”

Những hạ nhân kia không đoán được rõ thái độ của Lục hoàng tử. Nhưng vẫn không dám khinh suất, vội vàng hành động, phải biết Lục Hoàng tử làm việc nổi danh luôn không kềm chế, hắn bây giờ nhìn thờ ơ, nếu Tịnh chủ tử xảy ra chuyện thì sợ rằng quay đầu lại sẽ giết các nàng.

Dẫu sao trong bụng Tịnh chủ tử mang hoàng tôn, huyết mạch hoàng thất đều kim tôn ngọc quý, không hề giống như những nhà bình thường, chủ mẫu chưa vào cửa, thị thiếp có bầu thì phải đánh rơi thai.

Bọn hạ nhân vội vội vàng vàng, không khí bỗng nhiên khẩn trương.

Lục hoàng tử vẫn bình tĩnh, nói với Đại phu nhân Tưởng thị đang ngây ngẩn người ra: “Đã khiến cho Thế tử phu nhân phải chê cười.”

“Không. Không việc gì.” Tưởng thị mờ mịt lắc đầu, đáng thương là bà còn không biết mình đang nói gì.

Lục hoàng tử chuyển hướng Chân Diệu: “Giai Minh, vậy chúng ta đi vào trong phòng ngồi một chút đi.”

Chân Diệu cau mày: “Nàng ta đau bụng, muội ở lại làm gì? Mẫu thân muội còn bệnh, liền cáo từ trước. Lục hoàng huynh hãy cố mà phụng bồi nàng thật tốt đi.”

“Tam phu nhân thân thể khó chịu?”

Chân Diệu cười nhạt: “Đây không phải đều là nhờ Chân Tịnh sao!”

Thật ra thì Chân Tịnh làm ra chuyện này, mặc dù mọi người trong lòng biết rõ, nhưng không lấy được chứng cớ, Chân Diệu dám nói như vậy, đơn giản là vì tức giận, lại thấy Lục hoàng tử đối với Chân Tịnh cũng không quá để ý nên thôi.

“Mẫu thân Giai Minh không khỏe, vậy Bổn vương cũng nên đi thăm một chút.” Lục hoàng tử vô cùng tự nhiên nói ra lời này, đối với Tưởng thị nói, “Vậy ở đây liền làm phiền Thế tử phu nhân rồi.”

“Đi thôi, Giai Minh.” Lục hoàng tử dẫn đầu đi về phía trước, đi mấy bước lại dừng lại, “Đi đường nào?”

Chân Diệu đành phải đi tới dẫn đường, đến khi đi càng xa, nàng không nhịn được quay đầu nhìn một cái.

Nhìn xuyên qua khe hở giữa bức tường, có thể thấy từng chậu hoa Sơn Trà đang sinh trưởng dồi dào sức sống , nhưng Tạ Yên Các nằm ở nơi hẻo lánh, lại vừa có một đoạn thời gian không ai vào ở, cảnh sắc tiết xuân như vậy, khó tránh khỏi hiện ra vẻ  có mấy phần tiêu điều.

Trong lòng Chân Diệu cười nhạt.

Một nơi địa phương như vầy, cho một kẻ luôn đi khuấy chuyện linh tinh trú ngụ thì cũng sẽ bị hủy hoại mất!

Nàng tâm tư suy nghĩ, dáng vẻ biểu tình đặc biệt trầm tĩnh, đón nắng ấm mùa đông đi về phía trước, ánh mặt trời li ti chiếu vào trên gương mặt trắng noãn, giống như chiếu xuyên suốt qua viên ngọc.

Lục hoàng tử liếc nhìn, liền không nhịn được tằng hắng một cái.

Chân Diệu bị đánh thức, miễn cưỡng cười cười: “Lục hoàng huynh, làm sao rồi?”

Lục hoàng tử liền nghiêm mặt nói: “Giai Minh, hôm nay muội cũng có chỗ không đúng.”

Chân Diệu không cười nữa, nhấp môi đối mặt với Lục hoàng tử, không nói một lời.

Nhìn nàng kia quật cường, tay Lục hoàng tử liền ngứa ngáy, không nhịn được nghĩ búng lên trán nàng một cái,  tay muốn động thủ nhưng lại để xuống.

Cử chỉ như vậy cũng không ổn.

” Tính khí Giai Minh thật lớn ah.”

Trong lòng Chân Diệu rét một cái.

Vô luận như thế nào, ở nàng trước mặt là vị xứng danh hoàng tử, mà nàng chỉ là một vị huyện chủ nửa mùa. Chân Tịnh tuy nói là tiểu thiếp của Lục hoàng tử, nhưng nói cho cùng vẫn là cô nương phủ Kiến An bá, nàng có chút giận cá chém thớt, mà còn không có đạo lý nào đi giận lây cả Lục Hoàng tử.

Nàng càng nghĩ càng có chút đỏ mặt.

Có lẽ là vì mỗi lần nàng gặp người này cũng luôn bị mất mặt mũi thể diện, lại có chút ân cứu mạng mà không biết người ta có chịu nhận hay không, cứ như vậy lâu ngày rồi nên cũng thành thói quen, lỡ ném vỡ bình rồi cũng không sợ mất mặt, cũng không thèm che giấu tính tình xúc động của chính mình.

Ý thức được chỗ không ổn, sắc mặt Chân Diệu trở nên mềm mại ấm áp, khom người một chút nói: “Giai Minh có chỗ nào làm không đúng, thỉnh Lục hoàng huynh chỉ giáo.”

Lục hoàng tử cong khóe miệng: “Chỉ giáo ngược lại là chưa nói tới. Nhưng Giai Minh ah, loại vén váy nữ nhân này, sau này chớ nên làm.”

Chân Diệu  …..

Lục hoàng tử lười biếng sờ cằm một cái, cười híp mắt nói: “Nếu như Giai Minh thật muốn nhìn, có thể để cho ta tới làm!”

Chân Diệu lảo đảo một cái, thiếu chút nữa là phủ phục xuống đất.

Thật là đùa giỡn đủ rồi đấy!

Khóe miệng nàng giật một cái, bước nhanh hơn.

Hai người xuyên qua một mảnh rừng mai, băng qua hồ núi đá giả hòn non bộ, đã đi đến Hòa Phong Uyển.

La Thiên Trình đã trở lại, đang đứng ở hành lang khá xa bên cạnh bãi cỏ.

Chân Diệu xách chéo váy chạy tới: “Cẩn Minh, có thỉnh được Ngô thái y mời tới?”

Ánh mắt La Thiên Trình rơi vào trên mặt Chân Diệu, sau đó bỗng nhiên đưa tay, phủi đi cánh hoa mai rơi trên đầu vai nàng,  Sau đó bước qua nàng đi về phía trước mấy bước, đối với Lục hoàng tử thi lễ một cái.

“Không nghĩ tới La Nghi Tân* cũng ở đây.”

(*Nghi Tân -仪宾: là cách xưng hô của triều đại nhà Minh, cách gọi chồng của con gái của quận vương, nghĩa là cách gọi con rể của Quận Vương. Chồng của Công Chúa gọi là phò mã, còn chồng của quận chúa – con gái của Vương gia, gọi là Nghi Tân. Ở đây trong truyện Giai Minh là con gái nuôi của Vương gia, Quận Vương, nên xưng hô đối xứng theo cách gọi chồng của Giai Minh là Nghi Tân.)

Hai người thầm lén quan hệ là thế nhân không biết. Dù là ở trước mặt Chân Diệu, cũng duy trì dáng vẻ không gần không xa.

“La Nghi Tân đã mời được Ngô thái y tới, Tam phu nhân như thế nào?” Lục hoàng tử cười hỏi.

Hắn cũng được biết hôm nay Ngô thái y đang làm nhiệm vụ, , không nghĩ tới La Thiên Trình lại có thể mời tới.

La Thiên Trình liền nói: “Đều là ân sủng, yêu mến của Hoàng thượng. Ngô thái y vẫn còn đang xem chuẩn đoán cho nhạc mẫu đại nhân.”

Lục hoàng tử giật mình.

Gần đây tình thế vi diệu. Bọn họ những hoàng tử này mấy ngày đều rất khó nhìn thấy Hoàng thượng, đối với bệnh tình của Hoàng thượng hắn suy đoán không dứt, những hoàng tử khác đã rục rịch. Việc muốn dò hỏi tin tức của Hoàng thượng, hắn một mực ẩn nhẫn bất động, chính là chắc chắn nếu có dị thường,  La Thiên Trình thân là Thần tử gần gũi với Hoàng thượng, nhất định sẽ có ám thị.

Quả nhiên giờ phút này. Hắn liền có được tin tức mong muốn.

La Thiên Trình mời Ngô Thái y tới, nếu phụ hoàng biết được, đủ thấy phụ hoàng bệnh tình cũng không có đến nỗi không thể cứu vãn, ít nhất là không có nghiêm trọng như mấy vị hoàng huynh nghĩ.

Lục hoàng tử vừa nghĩ tới mấy vị hoàng huynh âm thầm có các hành động nhỏ, tâm tình cũng khá hơn. ( *Lời Editor : Vì những cử động nhỏ này sẽ có thể dẫn đến chú ý nghi kỵ của Hoàng Thượng, mà Lục hoàng tử thì ko có cử động nào nên khá yên tâm.)

“Cẩn Minh, Lục hoàng huynh, muội trước vào thăm mẫu thân một chút.” Chân Diệu nói xong. Khom khom người, mang Bách Linh và Thanh Đại dọc theo hành lang thật dài đi về phía trước, bước vào khúc quẹo, liền không còn thấy thân ảnh.

Lục hoàng tử và La Thiên Trình nhất thời cũng không có mở miệng.

La Thiên Trình liền nhìn chằm chằm đỉnh đầu Lục hoàng tử bên cạnh ngọc quan rơi cánh hoa mai mà xuất thần.

Hắn không biết, Lục hoàng tử lại để ý Tam tỷ của Kiểu Kiểu như vậy.

Nếu là vậy. Ngược lại không được tốt lắm.

Lấy địa vị của hắn bây giờ, nói có chút không khách khí, mấy vị hoàng tử sợ rằng còn phải lấy lòng hắn, tỷ như Tam hoàng tử, con trai trưởng duy nhất của hắn đang ở tạm tại phủ Quốc công, tuy vì duyên cớ là đứa trẻ bị kinh sợ, không thể rời bỏ Kiểu Kiểu, nhưng đây cũng là một lý do mượn cớ cao tay thôi.

Nhưng mà Lục hoàng tử lại không giống, ai cũng không rõ ràng hơn hắn (La Thiên Trình), tương lai leo lên Đế vị chính là vị trước mắt này.

Hắn bây giờ cố nhiên có thể lợi dụng thân phận đặc thù để cho Lục hoàng tử nhượng bộ, nhưng tương lai thì sao ?

Đổi vị trí xoay ngược lại suy tính, nếu ai muốn động đến Kiểu Kiểu của hắn, hắn cũng sẽ cùng người đó liều mạng.

Nếu để một Đế vương ghi hận trong lòng, đó là chuyện khá đáng sợ, hắn chỉ sợ Kiểu Kiểu tương lai sẽ vì thế mà chịu khổ.

“Cẩn Minh, nghĩ gì vậy?” Không có người ngoài, Lục hoàng tử nói chuyện tùy ý rất nhiều.

La Thiên Trình thản nhiên nói: “Không nghĩ đến ở nơi này lại được gặp Lục hoàng tử.”

” Khụ … Khụ, ta cũng không nghĩ tới đâu, vốn là nhàn rỗi vô sự, tới xem Tịnh Nương một chút.”

Hắn mới không thừa nhận, là vì nhìn thấy xe ngựa Giai Minh mới sinh lòng hiếu kỳ, nếu không thì tiểu tử này không phải là sẽ tìm hắn liều mạng đây.

Trên mặt La Thiên Trình tỉnh bơ, trong lòng cười nhạt.

Quả nhiên như vậy!

Chân Tịnh đối với Kiểu Kiểu ghi hận trong lòng, nếu là như vậy, nàng ta càng không thể lưu lại.

Nhưng trước mắt nàng ta đang ở tại Bá phủ, nếu là xảy ra chuyện, không thể nghi ngờ làm liên lụy nhà mẹ của Kiểu Kiểu, nếu đám người trở về phủ Hoàng tử, vậy thì càng không cách nào động thủ.

Trong lúc nhất thời, La thế tử bởi vì đã có tiên tri trước sẽ luôn thuận buồm xuôi nước, cũng cảm thấy thất thủ khó giải quyết.

Thế lực Lục hoàng tử âm thầm đào tạo không nhỏ, nếu như là người hắn quan tâm xảy ra chuyện, không thể nào một chút dấu vết cũng không tra được.

Lục hoàng tử cảm thấy hôm nay La thế tử có chút lãnh đạm, thầm nghĩ chẳng lẽ tiểu tử này  bén nhạy như vậy, phát hiện ý đồ chân thực hắn tới Bá phủ?

Gần đây mấy lần đi gặp Thái phi, Thái phi đều tránh không gặp, hắn thừa nhận, sau khi thấy xe ngựa Giai Minh, liền không nhịn được sinh ra niệm đầu muốn gặp một lần, phải nói coi Giai Minh trở thành thế thân của Thái phi sao? Tựa hồ cũng không phải như vậy, mỗi một lần cùng Giai Minh tiếp xúc, hắn liền rõ ràng hơn ai hết, biết được nàng và Thái phi là hai người hoàn toàn khác nhau.

Lục hoàng tử khó hiểu có chút chột dạ, lấy thở dài che giấu nói: “Tịnh Nương có bầu, luôn không thoải mái an ổn, ta liền tới xem một chút.”

Quả nhiên…

La Thiên Trình nghe càng mất hứng.

Chân Diệu xuất hiện cắt đứt câu chuyện có chút lúng túng của hai người.

“Cẩn Minh, Ngô thái y viết phương thuốc thông đờm khai huyệt, nói cần uống vài thang để xem tình huống, mấy ngày này ta muốn ở lại trong phủ chăm sóc, cũng không trở về phủ Quốc Công.”

Qua ngày hai mươi tháng giêng, chính là ngày Tam hoàng tử phi quàn linh cữu – Xuất Tấn**, chuyện xảy ra tại gia yến tiệc nguyên đán, đã để cho La Thiên Trình không muốn Chân Diệu tham dự vào loại trường hợp này, mà tiểu hoàng tôn lại ở trong phủ, cũng sẽ đưa tới rất nhiều hiểu lầm, đây ngược lại là cơ hội từ chối cực tốt.

(**Xuất Tấn -出殡: quàn linh cữu đưa vào quan tài. )

“Muội hãy an tâm ở lại, nếu ta rảnh thì cũng sẽ tới.” La Thiên Trình nói.

Lục hoàng tử ở bên cạnh đi theo gật đầu một cái.

Chân Diệu kinh ngạc nhìn hắn một cái.

Lục hoàng tử thiếu chút nữa tức khí.

“Ha ha ha, cũng không biết Tịnh Nương như thế nào.”

 

Chương 296 : Dầu Tô bảo loa *

 (*Dầu Tô bảo loa : đây là tên gọi món ăn “Bánh bơ bào ngư xoắn ốc” .

Lục hoàng tử rời đi trước, sau đó La Thiên Trình lại bồi Chân Diệu ngồi một chút.

Nàng lần này mới có thời gian rảnh móc tờ giấy kia ra nhìn kỹ.

Trên giấy ghi chép các công việc lớn nhỏ của tiệm quan tài cửa hàng nhà Trường Đình.

Sau khi xem xong, Chân Diệu để tờ giấy bức thư ở trên mặt váy, nửa ngày không nói.

Tiệm quan tài Trường Đình kia một nhà, là từ bên ngoài ngoại ô di cư đến kinh thành, số người trong nhà cũng đơn giản, bởi vì tay nghề của lão gia tử vững chắc, mài khắc ra quan tài cực tốt, cộng thêm vợ là một người khéo tay, bó tết ra các loại giấy hình xe hình ngựa, núi vàng núi bạc hiện ra sống động linh hoạt, nên cuộc sống làm ăn rất là thịnh vượng hưng hỏa.

Nhị thiếu gia kia cảm thấy một tháng có mười lượng bạc thu vào rất đắc ý, nhưng thật ra đây là lời nói thực, nhà người bình thường một năm cần chi tiêu cũng bất quá chính là con số này rồi.

Một nhà như vậy, cũng không lo không cưới được vợ, chẳng qua là con trai thứ hai cặp mắt có chút tật xấu, nhưng ánh mắt chọn vợ lại cao, một tới hai đi ** chính là làm trễ nãi đến giờ.

(** Một đến hai đi : lựa chọn mãi cái này không được cái kia không xong)

Hội hoa đăng đêm tết Nguyên tiêu, chuyện gặp phải Ôn Nhã Kỳ, là do một bà cô thường đi phố đến đủ các ngõ lớn hẻm nhỏ (*bà cô nhiều chuyện) chạy đến tận cửa nói, nói theo lời của bà ta, Chính là bấm ngón tay tính toán, nhân duyên Nhị thiếu gia đã đến, trong buổi hội hoa đăng sẽ gặp một cô gái như thế nào, sau đó thần thần bí bí mà chỉ điểm một phen, mới đưa tới chuyện xảy ra về sau này.

“Đây đều là có người giao phó cho bà cô ấy làm, hỏi bà là người phương nào sai khiến, bà cũng không nói rõ ràng, chỉ nói là một hôm tỉnh dậy, phát hiện ngoài cửa nhét vào một cái bọc, bên trong bọc sẵn năm mươi lượng bạc cùng một tờ giấy, cũng cảnh cáo nói nếu không làm theo, thì lần sau nhét vào không phải là bạc nữa. Bà cô kia thấy vừa kiếm được bạc, mà nếu không làm theo còn nguy hiểm đến tánh mạng, liền ngoan ngoãn làm theo.” La Thiên Trình giải thích.

Chân Diệu cúi đầu nhìn chằm chằm đóa bạch mai trắng trên vạt váy màu xanh dài, hỏi: “Không tìm ra được chứng cớ là do nàng ta làm sao?”

La Thiên Trình liền đưa tay ra khẽ vuốt lên mái tóc đen tuyền của nàng nói: ” Ngốc, có chứng cớ thì như thế nào chứ, trong lòng chúng ta biết rõ là tốt.”

Chân Diệu thông suốt ngẩng đầu: “Nếu có chứng cớ, liền có thể giao cho —— ”

Thấy thần sắc La Thiên Trình bình tĩnh, câu nói kế tiếp không nói được.

Đúng vậy, có chứng cớ thì như thế nào. Thật phải giao cho Lục hoàng tử, sợ rằng còn không tốt bằng lúc nàng không cầm ra được chứng cớ mà tùy ý chỉ trích .

Đừng nói là hoàng tử, dù là bất cứ người nào, cũng sẽ không vui khi người khác đến dò xét chuyện bên cạnh mình.

Một cái hộp màu sơn đỏ quơ quơ ở trước mặt.

“Đây là —— ”

La Thiên Trình cười mở hộp ra, bên trong bày từng cái bánh điểm tâm hình xoắn ốc màu da vàng kim, hắn cầm một cái đưa cho Chân Diệu: “Bánh chay Ngũ vị mới ra lò, Dầu Tô Bảo Loa – Bánh bơ bào ngư xoắn ốc.”

Chân Diệu nhận lấy cắn một miếng, mùi ngon, vào miệng tan đi, là vị ngon hiếm có.

Nàng lập tức liền sáng mắt lên: “Ta từng phái qua Thanh Cáp đi mua nhiều lần. Cũng không mua được đâu. Nghe nói một tháng mới làm ra mấy hộp để bán, là vật hiếm có.”

“Nàng thích ăn, làm sao không nói sớm?”

Chân Diệu lại ăn một cái. Cười híp mắt nói: “Lúc quay về phải nghiên cứu một chút làm như thế nào.”

Bánh Dầu Tô Bảo Loa này sở dĩ hiếm lạ trân quý, được đại chúng truy phong, thật ra là có quan hệ với việc ở Đại Chu có rất ít người biết luyện chế ra sữa đặc, họ rất ít khi dùng một sữa đặc để làm những điểm tâm, điều này đối với Chân Diệu mà nói thì không khó khăn.

Nàng cầm lên một cái đưa cho La Thiên Trình: “Chàng cũng ăn đi.”

La Thiên Trình nhìn miếng bánh điểm tâm tản ra mùi sữa thơm kia, liền cầm tay Chân Diệu, cúi đầu cắn một cái.

“Không tệ.” Tuy Hắn nói như vậy nhưng ăn hết một cái cũng không ăn nữa.

Chân Diệu liền hỏi: “Chàng mua từ lúc nào?”

“Mời Ngô thái y xong, lúc trở về, đi ngang qua tiệm chay ngũ vị, nơi đó xếp hàng một đội ngũ thật dài, nghĩ  đến nàng e rằng không để ý tới ăn uống, liền thuận tiện mang theo một hộp tới.”

“Thuận tiện? Ta nghe Thanh Cáp than phiền nói, nàng có một lần xếp hàng. Chen chúc đến nỗi giầy đều bị rớt ra. Cũng không mua được.”

La ThiênTrình liền thật thấp cười nói: “Ta không xếp hàng, vừa mới đi qua thì chưởng quỹ đưa một hộp. Không thu tiền.”

Hai con mắt Chân Diệu trợn tròn.

” Ông chủ đứng phía sau tiệm chay Ngũ vị, là Chiêu Vân Trưởng công chúa.”

“Việc này mà chàng cũng biết được.” Nhắc tới Chiêu Vân Trưởng công chúa, Chân Diệu liền có loại cảm giác không nói ra được.

La Thiên Trình giải thích: ” Khi ta còn bé có một lần ham chơi đi trên đường, trên người cái gì đều không mang, đói bụng rồi liền đứng ở tiệm chay Ngũ vị trai bên ngoài ngẩn người, đúng lúc gặp phải Trưởng công chúa đi ra, bà ấy mang ta đi vào ăn đồ, ta liền biết.”

“Cẩn Minh.”

“Ừ ?”

Chân Diệu do dự một chút, mới nói: “Ta luôn cảm thấy, Trưởng công chúa đối với chàng không bình thường.”

Trong lòng La Thiên Trình giật mình, nhìn thật kỹ Chân Diệu một cái, giọng có chút cổ quái: ” Vì sao nàng lại cho rằng như vậy?”

Trưởng công chúa đối đãi với hắn có sự khác lạ, ở kiếp trước hắn phát hiện người đưa cho hắn bí kíp chính là người phủ Trưởng công chúa, thì càng cảm thấy hoài nghi, không nghĩ tới Kiểu Kiểu cũng cảm thấy như vậy.

Chân Diệu lắc đầu một cái: “Cũng không có vì lý do gì, chính là cảm giác mỗi lần gặp Trưởng công chúa, nàng đối với ta đều có ánh mắt khác.”

La Thiên Trình bật cười: “Nói không chừng là nàng có duyên lọt vào mắt của Trưởng công chúa.”

Chân Diệu quăng cái liếc mắt qua, tránh cái đề tài này không nói.

La Thiên Trình đứng dậy: “Kiểu Kiểu, ta đi về trước. Ta để La Báo lại cho nàng, nếu có chuyện gì, liền kêu hắn đi nha thự tìm ta.”

Chân Diệu quét mắt nhìn Tử Tô đứng thẳng cách đó không xa, cười gật đầu.

Nàng liền an tâm mà ở lại phủ Kiến An bá, cả ngày ở trong Hòa Phong Uyển, cực nhọc hầu hạ Ôn thị không nghỉ, ngắn ngủi mấy ngày người bà liền gầy đi một vòng, Ôn thị rốt cuộc có chuyển biến tốt.

Chân Diệu thở phào nhẹ nhõm, cả người chui vào phòng bếp nhỏ, dùng nấm hương, thịt xay, trứng gà, đậu hủ chờ khuấy chung một chỗ, chưng thành một tô đậu hủ viên, lại bỏ thêm hương tràng đinh (lạp xưởng), rắc thêm tí hành sống cùng bánh nhỏ cà rốt, phối hợp với một chén canh thịt dê bóp thành viên trân châu lớn nhỏ, phủ ở phía trên món ăn một ít rau thơm, rắc ít gừng màu vàng nghệ, cùng bưng đi đến trong phòng của Ôn Thị.

“Mẹ, đứng lên ăn một chút gì.” Nàng cất gối đi, đỡ Ôn thị ngồi dậy.

Ôn thị đảo mắt, hơi có tinh thần, Chân Diệu đưa tới muỗng canh liền uống canh.

Chân Hoán mang Ngu thị lúc đi vào, liền thấy cảnh tượng này, không khỏi ngớ ngẩn.

Ngu thị mặt đầy thẹn thùng nói: “Tứ muội, ta đến chậm.”

Nàng nhìn càng gầy đi, hai gò má vùi lấp đi xuống, người già đi nhiều, cũng không còn ánh hào quang lúc ban đầu.

Không để cho Ngu ở chỗ này chăm sóc, Chân Hoán lúc không có ai tìm Chân Diệu nói.

Chân Diệu biết Ngu thị luôn không khỏe, lại nghĩ nếu giống như nàng như vậy cực khổ chăm sóc, sợ rằng không quá hai ngày liền lại thêm một người bị bệnh, hiểu lo lắng của Chân Hoán, cười cười nói: “Lôi ca nhi không thể rời khỏi Đại tẩu chiếu cố đâu.”

“Tứ muội, để cho ta tới đút mẹ đi, muội trước nghỉ một lát.” Ngu thị nhận muỗng canh.

Chân Diệu không có từ chối: “Làm phiền Đại tẩu.”

Thấy Chân Hoán lặng lẽ nháy mắt, liền đứng lên đi ra ngoài.

Đến bên ngoài hang lang đứng yên, nhìn Chân Hoán nói: “Đại ca kêu ta đi ra có chuyện gì không?”

“Tứ muội mấy ngày nay gầy rồi.” Chân Hoán có chút không dám nhìn mặt em gái, hắn vừa nghĩ tới lời nói hôm đó đối với em gái, cũng có chút không được tự nhiên.

Lời kia nếu là truyền đi, nói hắn không nỡ để vợ mình chăm sóc, vậy cũng thật là không mặt mũi nào gặp người.

Hắn lặng lẽ quét nhìn Chân Diệu một cái, thấy nàng giữa hai lông mày khó mà che dấu được vẻ mệt mỏi thì cũng hơi đau lòng.

Huynh muội bọn họ thuở nhỏ không thân cận lắm nhưng rốt cuộc vẫn là chảy cùng dòng máu, mắt thấy em gái càng ngày càng hiểu chuyện, lại nào có đạo lý không đau lòng cho được.

“Sau này ban ngày để Đại ca tới đi, Quốc tử giám bên kia, ta đã xin nghỉ phép.”

Quốc tử giám cùng nha thự, đều là qua hai mươi tháng giêng mới khai giảng tựu trường.

“Đại ca dù sao cũng là nam nhân, phục vụ mẹ không có thuận lợi như muội. Lại nói, hình như muội thấy mẹ chuyển biến tốt không ít.”

Nhắc tới cái này, Chân Hoán gật đầu một cái: “Đúng vậy, nhờ có em gái chiếu cố tốt.”

Nói đến đây, thần sắc có mấy phần thâm trầm.

Chân Diệu thấy vậy liền hỏi: “Đại ca có phải còn có chuyện hay không?”

Chân Hoán liền thở dài nói: “Trong phủ quản sự đã đi bến tàu đón người rồi, phỏng chừng không bao lâu nữa, Nhị mợ và Mặc Ngôn biểu đệ, bọn họ cũng sẽ đến đây.”

Chân Diệu vừa nghe, đầu liền đau.

Ôn Nhã Kỳ linh cữu còn để đó, nàng chết yểu, vẫn chưa có trưởng thành, nên sẽ không làm tang sự, nhưng làm sao hạ táng, chôn ở chỗ nào, còn phải chờ phủ người Hải Định bên kia tới, mới có thể quyết định.

Chân Diệu sợ là sau khi Ôn thị nhìn thấy đám người Nhị mợ, nói không chừng bệnh tình lại tăng lên.

“Đại ca, đợi mợ và biểu ca tới, chúng ta trước gặp một chút, mẹ bên này, trước chậm một chút đi.”

Chân Hoán gật đầu: “Ta cũng có ý này, hôm nay sẽ để cho Đại tẩu muội canh giữ ở bên cạnh mẫu thân, muội theo ta cùng đi gặp mợ.”

“Đại tẩu chịu đựng được sao?” Chân Diệu có chút không yên lòng.

“Một ngày vẫn được.”

Chân Hoán nhăn mày lại, vẻ mặt đang lúc rất có mấy phần uất khí buồn rầu.

Chân Diệu liền rủ xuống mi mắt: “Ta nghe nói, Đại tẩu dâng thiếp thân nha hoàn của tẩu …”

Một lúc lâu không có thanh âm, nàng ngước mắt lên nhìn, chỉ thấy Chân Hoán mặt đỏ lòm, có chút lúng túng nói: “Tứ muội, những thứ này, những thứ này muội chớ bận tâm…”

Chân Diệu lại không nghĩ tới vị Đại ca này của nàng xấu hổ như vậy.

Nàng chỉ nghĩ tới Đại ca và Ngu thị đã từng ân ái, nhìn nữa bây giờ thân thể Ngu thị bệnh xấu đi, sau đó lại có người mới, cảm thấy tiếc cho thôi.

Chân Hoán biết Chân Diệu đang suy nghĩ chuyện gì, nha hoàn kia đã dâng lên, hắn cũng chỉ là vì lúc có nhu cầu đi qua một chuyến, phải nói người trong lòng hắn, cuối cùng chỉ có Ngu thị, nhưng lời nói trắng ra như vậy, hắn cũng không khả năng nói với em gái ruột của minh.

“Đại ca hiểu rõ trong lòng là tốt.” Chân Diệu vừa nói kêu một tiếng Thanh Đại, lệnh nàng mang mấy cái đậu hủ viên cùng bánh cà rốt  tới.

“Đại ca, ta làm chút thức ăn, huynh để cho người mang trở về cho Lôi ca nhi ăn.”

Chân Hoán không có cự tuyệt, cười nói: “Đa tạ Tứ muội rồi.”

Đang lúc ấy thì Tử Tô từ bên ngoài đi vào, trong tay xách một hộp màu sơn đỏ: “Đại nãi nãi, Thế tử gia lại đưa bánh Dầu Tô bảo loa tới.”

Tử Tô ngày thường đều là gương mặt không biểu cảm, hôm nay nhưng lại có chút ửng đỏ.

Chân Diệu biết, bánh Dầu Tô Bảo Loa này nhất định là trước đưa đến trên tay La Báo, sau chuyển giao cho Tử Tô, bọn họ hai người đã coi như là vị hôn phu vị hôn thê rồi, có lẽ là La Báo nói những gì trêu chọc nàng.

Những thứ này Chân Diệu cũng không để ý tới, mở ra nhìn một cái, bên trong trên dưới hai tầng, cộng lại là ba mươi hai cái, liền phân tám cái đưa đi lão phu nhân nơi đó, mình lưu lại bốn cái, Minh Hoa Uyển cùng Phương Phỉ Uyển các nơi đưa đi sáu, còn dư lại một cái cho Lôi ca nhi.

Đến mặt trời ngã về tây, người Ôn gia rốt cuộc vào phủ, Chân Hoán và Chân Diệu tự mình đi nghênh.

Chỉ thấy mắt Nhị mợ Tiêu thị sưng như hột đào vậy, được một người phụ nhân trẻ tuổi đỡ lấy.

Ôn Mặc Ngôn lạnh lùng, thấy Chân Hoán, bỗng nhiên tiến lên một bước, quăng lên quả đấm vào người Chân Hoán.

 

Discussion29 Comments

  1. Xé tem ;94 , lục hoàng tử bị Thiên Trình hiểu lầm rồi! Thiên Trình cũng tranh thủ lấy lòng Chân Diệu ghê! Tại sao Chân Hoán lại bị đánh nhỉ, chắc là liên quan tới sự việc Ôn Nhã Kỳ leo lên giường lần trước nên làm trễ nãi hôn sự của Nhã Kỳ

  2. Vậy là LTTrinh có ý loại bỏ CTinh rồi, hi vọng sẽ làm được suôn sẻ
    Ta ghét mấy ng nhà họ Ôn này, kiểu j cũng có 1 trận phong ba nổi lên. Hi vọng bọn họ tự biết thân phận và hiểu dc tính tình ONK là k ra gì

  3. Đọc liền một lèo 4 chương thích ghê. Thấy Chân Tịnh bị vậy mà thoải mái ghê gớm. Lục hoàng tử cũng bắt đầu ghét bỏ Chân Tịnh rồi, phải để Lục hoàng tử diệt trừ Chân Tịnh đi, La Thiên Trình đừng manh động gì chớ!!! Ôn Mặc Ngôn sao lại đánh Chân Hoán nữa, sự việc cũng do Ôn Nhã Kỳ cố tình bày trò cơ mà, lại có phong ba bão táp gì đây.

  4. Chân Tĩnh này mệnh còn lớn. La Thiên Trình có lẽ chưa loại bỏ được ngay nhưng đã đưa vào tầm ngắm. Lục Hoàng tử này cũng 1 bụng hiểm sâu , không ai biết đằng nào mà lần. Lục Hoàng Tử lại yêu Thái Phi. Chân Diệu thì giống Thái Phi nên hắn cố ý nhìn ngắm lâu hơn…haizzz…Rắc rối quá…
    Việc tang cho Ôn Nhã Kỳ có lẽ làm cho mẫu thân của Chân Diệu kiệt quệ mà đi sớm mất thôi…haizzzz

  5. CT chuẩn bị được lên thớt rồi, đáng đời mà. Lục hoàng tử yêu thái phi thật là khó tưởng mà. LTT và lúc hoàng tử mỗi ng nghĩ một nẻo gây hiểu lầm ak. LTt ngày càng biết lấy lòng CD . Không biết ôn gia đến lại gây ra sóng gió gì nữa đây

  6. ÔMN biểu ca khoan đánh ah, ko biết chuyện gì đang xảy ra mà đánh người là ko tốt đâu à, mặc dù chuyện xảy ra là có phần lỗi do bên này, nhưng chủ yếu vẫn là do ÔNK kia ah. Từ ngày nàng ta đến, vợ chồng Chân Hoán rạn nứt, Ngu thị bị bệnh, Lôi ca nhi ốm yếu, Ôn thị cũng bệnh nặng, liên lụy hôn nhân của các cô nương phủ Kiến An bá, nếu tính toán ra thì Ôn gia bên kia đi trả hết lỗi của ÔNK cũng ko biết là sao mà trả, ÔNK đó đúng là phiền toái lớn mà. Lục hoàng tử vì ko muốn La thế tử hiểu lầm mà giúp La thế tử có thêm quyết tâm tiêu trừ Chân Tịnh ah.
    Thanks

  7. không nhịn được tằng hắng một cái.> đằng hắng
    Ồn ào một lúc mà Chân Tịnh lại thoát được kiếp này, tuy ăn thiệt thòi nhỏ nhưng Chân Tịnh cũng biết được phân lượng của mình trong lòng Lục hoàng tử. Tâm tư Lục hoàng tử đúng là khó hiểu, đối tốt với ai không đối lại tốt với Chân Tịnh để ả có cơ hội lên mặt làm loạn. Đoạn suy nghĩ sâu sa trong lòng của bạn Trình với sự thực suy nghĩ của Lục hoàng tử đúng là lệch sóng quá mà. Chân Tịnh chọc bạn Diệu tức giận bạn Trình ghi nhớ điều này sau này thế nào Chân Tịnh cũng bị chỉnh. Chiêu Dương trưởng công chúa đúng là đối với bạn Trình khác lạ, không biết lý do là như thế nào. Người nhà của Ôn Nhã Kỳ đến chỉ thương cho Ôn Thị, đứa cháu gái không ra gì bây giờ tha hồ bị mọi người bên ngoại chỉ trích. Người ở Phủ Hải Định cũng thật là, có lẽ chỉ trách Ôn thị mà không hề biết con gái mình đã làm ra bao nhiêu chuyện tốt. Vì Ôn Nhã Kỳ mà vợ chồng Chân Hoán lục đục, sức khoẻ Ngu thị xấu đi cũng là một phần do sự kiện trước đó. haizz

  8. hứ, đẻ con gái ko dạy được, chắc giờ trách lên người Chân Hoán, ghê, ko biết nhà bên kia phản ứng sao, nếu ko biết dc lỗi do ai thì cắt liên hệ cho rồi, chỉ tội cho Ôn thị, có thịnh tình mà ko dc báo đáp, haha, La thế tử hiểu lầm Lục Ht, Lục HT nghĩ La tt ghen, vui đây

  9. Quả thật là cứ xuất hiện người nhà họ Ôn lại thấy ức chế. Khổ thân Ngu thị, lúc đầu oai phong là vậy, giờ lại bệnh tật ốm đau.

  10. Lục hoàng tử a. Tránh dc cái này thì vướng cái khác a. Haha. Nếu mà hắn biết ý nghĩ trong lòng trình ca chắc cũng phải hộc máu quá. Hehe
    Người nhà họ ôn lấy tư cách gì mà chất vấn chứ. Sinh con ra. Nuôi con lớn mà k biết dạy. Giờ gây ảnh hưởng đến cả phủ kiến an bá kìa. Hừ. Chỉ tội nghiệp ôn thị thôi. Hazz. Đúng là oan nghiệt
    Tks tỷ ạk

  11. Muốn nghe Lục hoàng tử nói cái câu “vậy thì nàng đi chết đi” cho bà chân tịnh kia quá. Chỉ mong bà này sảy thai để xem còn có cái gì chống lưng cho ả ta nữa không. Thấy hơi ghét ôn mặc ngôn ghê chưa hỏi rõ sự tình thế nào mà đã đi đánh người rồi, đã là phận đi ăn nhờ ở đậu mà còn không biết an phận toàn gây ra rắc rối cho người khác.

  12. Ha ha… La thế tử với Lục hoàng tử này tức cười quá đi. Ai bảo Lục hoàng tử cũng có tật giật mình cơ.

  13. mấy chuyện điền văn xuyên không khác đọc cũng hay nhưng không được hay và nhẹ nhàng như thế này, đặc biệt là rất hài hước ngộ nghĩnh hehe. @ . Khi nào truyện này full bạn có thể làm ebook ko, mình rất thích đọc thể loại này

  14. Mình không hiểu sao Lục hoàng tử vẫn giữ Chân Tịnh ở bên cạnh, Lục hoàng tử cũng đâu có thích Chân Tịnh đâu chứ. Đoạn suy nghĩ sâu sa trong lòng của bạn Trình với sự thực suy nghĩ của Lục hoàng tử đúng là lệch sóng quá mà. Chân Tịnh chọc bạn Diệu tức giận bạn Trình ghi nhớ điều này sau này sẽ trả lại chỉ có hơn chứ không có kém đâu. Người nhà của Ôn Nhã Kỳ đến chỉ mong họ chịu nghe chuyện của con gái trước rồi suy tính, chứ đừng chứ biết thế nào đã gây sự

  15. CT chỉ là thế thân mà thôi…. haizz LHT làm LTT hiểu lầm ko biết tương lai có khúc mắc gì ko…
    Ôn thị bị bệnh thế này ko biết mợ và biểu ca đến có chuyển biến xấu đi ko đây… CD cũng thấy mệt vì giải quyết rắc rối thay ÔNK sau chuyện này nhà ngoại và ôn thị chắc sinh ra khoảng cách thôi. Dù biết là ÔNK sai nhưng là mẹ và anh thì đau lòng và oán trách là điều khó tránh khỏi.

  16. Mỗi lần Diệu tỷ gặp lục hoàng tử là thế nào cũng xảy ra tình huống hài hước dở khóc dở cười nha ^^… nhìn tỷ lung lay trong gió mà buồn cười ah ^^… lại là Trưởng công chúa… ta thật tò mò mà… mà sao hai kiếp rùi mà ông nam chính không bít được bí mật của Trưởng công chúa nhỉ… mà Ôn biểu ca này cũng thật là… tự nhiên đánh Chân Hoán ah… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  17. Chân Tĩnh / Chân Tịnh
    nhỏ bé, Nghẹn ngào
    ở nàng trước mặt là
    Kiến An Bá / Kiến An bá
    sờ càm một cái —————-> cằm
    làm nhiệm vụ, , không
    thân là Thần tử —————–> thần
    Ngô Thái y / Ngô thái y
    tiểu tử này như vậy bén nhạy
    Muội hãy an tâm ở lại ———> “Nàng” chứ nhỉ
    bà ta, Chính là
    Tuy Hắn nói như vậy ———–> hắn
    Không để cho Ngu ở chỗ này
    lệnh nàng nàng đậu hủ viên
    Dầu Tô Bảo Loa / Dầu Tô bảo loa
    ======================================================
    Thật là chờ mong đến lúc CT biết rằng, trong lòng Lục ht thì nàng ta cũng chẳng là cái đinh gì, haha, còn biết Lục ht đối với CD ko tầm thường, ko biết nàng ta có tức đến chết ko nữa ~.~
    Bây giờ LTT càng lúc càng sủng CD rồi, ngọt ngào ghê nơi hà, cũng may cả truyện có couple chính CD-LTT với TT-LB dễ thương mới thấy không khí ko có bị ô nhiễm bởi những kẻ xấu xa, haiz…
    Ta đoán Lục ht thực ra là có chấp niệm với Thái phi, nhưng cũng rung động bởi sự đáng yêu của CD a, ko biết bao giờ thì Lục ht đăng cơ đây~

  18. Lục ht rất chi là lạnh lùg nha, hehe, cơ mà ta thích, zậy CT mới bớt kiêu căg đi. LTT ngày càg tâm lý rồi. Rất biết csóc cho CD nha. Thanks.

  19. La thiên trình hiểu lầm lục hoàng tử rồi này, không biết sau này anh có giải quyết chân tịnh thế nào, chân tịnh này đúng là lòng dạ độc ác đi tính toán nhà châu diệu, lại thêm trưởng công chúa, không biết có quan hệ thế nào với la thiên trình nhỉ

  20. Tai sao On Mac Ngon lai danh Chan Hoan roi. Minh cam thay nhu vay ko dung. Du sao cung la ONK da pha hoai gia dinh Chan Hoan lam cho hai vo chong xa cach day. Thiet la nhieu khi nguoi trong cuoc ko thay ro voi lai se thien vi ma. Anh Trinh biet cham soc vo qua. Ngay nao cung dem diem tam qua. That la chu dao. Hy vong On thi se khoe lai roi moi chuyen se tot hon

  21. Tự nhiên oánh người ta! Con kia là tự làm tự chịu trách ai được nhà người ta chiếu cố không mang ơn còn hãm hại rồi phá hủy danh dự của các cô nương trong phủ nữa!

  22. Mặc dù mất con đau lòng nhưng con mình ko muốn tốt thích đâm đầu vào ngõ cụt thì trách ai mà đánh ng ta

  23. Lằng nhằng kinh khủng. Tự nhiên đi gửi con gái cho ng ta chăm sóc làm chi giờ xayr ra chuyện thì tự mình chịu đi chứ.

  24. Lục Hoang tử cũng thích nói lời kinh thiên động địa nhỉ, Trình ca mà biết huynh có ý nghĩ muốn để Diệu tỷ vén váy huynh thì ko biết ca muốn xử huynh ra sao đâu, huynh chớ manh động ak
    Người nhà Ôn Nhã Kỳ đến rồi, ko biết có xảy ra hiểu lầm gì bữa ko, họ đúng là làm ơn bị mắc oán mà

  25. Nước mắt phượng hoàng

    Haha, phen này Chân Tịnh lại ghi hận thêm, nhưng k biết có còn dán mơ mộng hão huyền nữa k?

  26. Gái già đợi gả

    Trình ca đang dần dần làm thê nô rồi a. K biêtd nhà mợ đến lại có sóng gió gì nữa k ? Hết chuyện này đến chuyện khác. Haiz…

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: