Trời Sinh Một Đôi – Chương 293+294

36

Chương 293 : Tức giận

Edit: Huệ Mẫn

Beta: Sakura

“Đã tự sát? Có thể cứu lại được không?”

Bách Linh thấy thần thái ánh mắt Chân Diệu bất thường, có chút lo âu, nhưng vẫn theo như sự thật trả lời: “Không thể, lúc phát hiện thân thể đã chết cứng.”

Trong nháy mắt cả người Chân Diệu lạnh như băng, khuôn mặt trắng bệch, sau đó mặt lại đỏ lên.

Nàng vừa tức vừa hận, còn có một chút buồn thương, xót xa không rõ.

Tức giận là Ôn Nhã Kỳ không hề cân nhắc đến tình cảnh của người khác, như vậy chết đi tạo thành cục diện cực khó, đau buồn chính là đây rốt cuộc chỉ là một tiểu cô nương mới vừa mười lăm tuổi, giống như chúng ta bình thường ghét một người, có lẽ không muốn cùng người đó nói chuyện, không muốn nhìn thấy người đó, thậm chí là đối nghịch, ước chừng phải nói hy vọng người đó chết đi, nhưng lại không phải như vậy.

“Đi phủ Kiến An Bá!” Chân Diệu bỏ bức thư chưa xem xong vào ống tay áo, bước nhanh ra ngoài.

Đến bên ngoài gọi Bán Hạ: “Bán Hạ, ngươi đi nha môn thông báo với Thế tử, biểu cô nương ở Bá phủ đã mất.”

“Vâng.” Bán Hạ vội vàng đi dắt ngựa.

Chân Diệu lần nữa lên xe ngựa, Tử Tô và Thanh Đại một trái một phải đi theo phụng bồi.

“Đại nãi nãi, ngài hãy bớt đau buồn, có gì đợi đến Bá phủ lại nói.” Thấy hai tay Chân Diệu vô ý thức nắm lấy tấm đệm bên dưới chỗ ngồi, mu bàn tay gân xanh cũng lồi ra, Tử Tô liền khuyên nhủ.

Chân Diệu cười khổ: “Ta lo lắng cho mẫu thân.”

Nàng cũng không dám nghĩ đến tình cảnh Ôn thị bây giờ thế nào.

Cho dù là ai, cháu gái bên mẹ đang ở nhà mình, kết quả lại treo cổ tự vẫn mà chết, dù là bên nhà mẹ không mấy gần gũi, nhưng thể diện mặt mũi trong ngoài là mất hết không còn chút gì, mà xấu hổ khi gặp người khác, huống chi Ôn thị thật lòng thương yêu Ôn Nhã Kỳ.

Chân Diệu vén bức màn xe lên, thúc giục: “Mau một chút.”

Phu xe nghe lệnh, nâng roi ngựa lên thật cao quất vào trên thân tuấn mã, xe ngựa chạy lồng lên.

Cách đó không xa có hai người đang cưỡi ngựa liền siết chặt dây cương.

Một người thanh niên mặc áo đỏ sẫm, trên mặt lộ vẻ bất mãn: ” Là xe ngựa nhà ai ngông cuồng thế, chạy nhanh như vậy. Cũng không sợ đụng bị thương người khác, còn để cho Lục hoàng tử như ngài phải nhường đường.”

Trong mắt Lục hoàng tử lóe lên suy nghĩ sâu xa.

Theo lý mà nói, người xuất hành mà cưỡi ngựa đều là nam nhân, ngồi xe đều là phụ nữ và trẻ con.

Ký hiệu trên xe ngựa kia hắn nhìn thấy dường như là phủ Trấn Quốc Công, sao lại vội vã chạy về hướng kia mà đi.

Tuy danh tiếng bên ngoài của Lục hoàng tử là ngỗ ngược phóng đãng. Thực ra là người thông minh túc trí. Nhìn phương hướng xe ngựa chạy đi, lại đem bối cảnh nữ quyến trong phủ Trấn Quốc Công suy nghĩ một chút, nhất thời đoán được thân phận của người trong xe.

Quả nhiên là Giai Minh. Nàng vội vã về nhà mẹ làm chi?

Lúc này Lục hoàng tử, tất nhiên còn chưa biết chuyện náo loạn bên kia của biểu cô nương phủ ở Kiến An Bá, ma xui quỷ khiến lại sinh ra ý niệm tò mò muốn biết.

“Vô Thương , ngươi đi về trước đi, ta đi một chuyến đến phủ Kiến An Bá.”

” Phủ Kiến An Bá?” Tiêu Vô Thương, Thế tử Viễn Uy Hầu bỗng nhiên nghĩ tới điều gì. Nụ cười quái dị như thiếu bị đánh, “Lục hoàng tử, ngài định muốn đi tìm tiểu tẩu tử hả ?”

Phủ Viễn Uy Hầu căn cơ thâm hậu, là nhà huân quý không kém gì phủ Trấn Quốc Công, nếu thật sự nói ra, một hoàng tử không chỗ nương tựa thì so ra, còn không đắc ý giống như Thế tử Hầu phủ.

Cũng chẳng biết tại sao, Tiêu Vô Thương thuở nhỏ liền cùng Lục hoàng tử tính khí hòa hợp. Liền xung phong nhận làm bạn đọc sách của Lục Hoàng Tử, không biết đã để cho bao nhiêu hoàng tử cùng người đứng phía sau mà siết chặt tay.

Cũng vì vậy, Lục hoàng tử xưa nay không đem Tiêu Vô Thương thuần túy chỉ là bạn đọc sách, lúc không có ai, hai người ngược lại xem như là anh em mà đối đãi.

Chân Tịnh một vị thị thiếp về nhà mẹ đẻ dưỡng thai, Tiêu Vô Thương sau khi biết còn cười thầm hồi lâu. Thầm nghĩ Lục hoàng tử lại đối với một nữ tử lại để ý như vậy, xem ra không phải yêu thích bình thường, khó trách lần đó đi Bắc Hà còn mang nàng theo.

Nghe thấy lời trêu ghẹo của Tiêu Vô Thương, Lục hoàng tử cười trách mắng: “Hồ ngôn loạn ngữ!”

“Hồ ngôn loạn ngữ? Có đâu?” Tiêu Vô Thương nhăn nhăn mắt, “Lục hoàng tử, ngài cũng phải cẩn thận một chút, chớ để cho Ngự Sử nào đó có cớ mà bắt bớ được.”

Tuy nói Lục hoàng tử còn chưa lấy vợ, nhưng sủng ái một thị thiếp như vậy cũng là thái quá, lọt vào tai mắt những lão Ngự Sử cổ hủ kia, thì chỉ có thể bị mắng.

Lục hoàng tử giơ roi ngựa lên, nhẹ nhàng quất về phía Tiêu Vô Thương, mà mắng: “Ngươi ngược lại là càng ngày càng càn rỡ.”

Sau đó vỗ lưng ngựa một cái: “Được rồi, ta đi trước một chuyến, quản tốt cái miệng của ngươi.”

Lục hoàng tử ngoài miệng nói như vậy, trong lòng cũng không có gì.

Ở trong nội cung u ám quỷ bí đó, không có nhà mẹ che chở, nếu không phải hắn hoang đường như vậy, sợ rằng cỏ trên mộ phần đã mọc cao lên rồi, sao có thể trưởng thành lớn lên thành người.

Thấy Lục hoàng tử một đường phong trần nghênh ngang mà đi, Tiêu Vô Thương lắc đầu một cái, thở dài nói: “Ai nha, đây thật là anh hùng khó qua ải mỹ nhân, nhưng tại sao mỹ nhân mà khiến cho ta khổ sở không qua được, đến bây giờ còn chưa xuất hiện chứ?”

Xe ngựa ngừng ở cửa phủ Kiến An Bá, không đợi người đỡ, Chân Diệu liền xách chéo quần nhảy xuống.

Đang muốn đi vào, chợt nghe tiếng vó ngựa dồn dập truyền tới, quay đầu nhìn lại, La Thiên Trình đã đến rất gần.

Hắn nhảy xuống ngựa đi nhanh tới, không để ý ánh mắt người ngoài, liền kéo Chân Diệu vào trong ngực vỗ một cái sau lưng: “Chớ sợ, có ta đây.”

Trong nháy mắt đó, vành mắt Chân Diệu liền đỏ, ngại ngùng mà ngẩng đầu, yên lặng gật đầu một cái.

Hai người đi đến trước Ninh Thọ Đường.

Lão phu nhân Kiến An Bá nhìn có mấy phần tiều tụy, Chân Diệu nhìn cảm thấy khó chịu, kêu một tiếng tổ mẫu.

Lão phu nhân thở dài: “Đi xem một chút mẹ cháu đi, lúc ấy bất tỉnh, một lúc lâu mới tỉnh lại. Nhị tỷ của cháu thân thể mang thai đã nặng nề, đừng đưa tin cho nàng.”

Nói xong liền mệt mỏi nhắm mắt, trong lòng đối với Ôn thị mơ hồ có mấy phần bất mãn.

Chuyện về cái chết đau thương của biểu cô nương ở trong phủ truyền ra, danh tiếng Bá phủ là hoàn toàn không còn gì để nói, những cái khác cũng thôi đi, chỉ tội cho Băng nhi và Ngọc nhi hai tiểu nha đầu, hôn sự không nên bị trắc trở mới phải.

“Tổ mẫu, vậy cháu đi trước.” Biết lão phu nhân không thoải mái, Chân Diệu đưa tay cầm lão phu nhân: “Tổ mẫu, lát nữa cháu thăm mẹ xong, liền tới bồi ngài.”

Lão phu nhân vỗ vỗ tay Chân Diệu: “Đi đi, đứa bé ngoan.”

Lúc Chân Diệu đi đến Hòa Phong Uyển, chỉ thấy Ôn thị nghiêng người dựa vào gối dựa trên giường la hán, mặt trắng như tờ giấy, vẻ mặt đờ đẫn, lại so với dáng vẻ buổi sáng già đi chừng mười tuổi.

Hiếm thấy là, Chân Tam lão gia cũng ngồi ở trong phòng.

Chân Diệu đi nhanh tới dựa vào phía trên đầu gối Ôn thị, ngẩng đầu lên: “Mẹ, con gái đã trở lại.”

Ôn thị nhìn Chân Diệu lại không có một tia biểu tình, chẳng qua là lẩm bẩm thì thầm: “Ta sợ nàng xảy ra chuyện, Phái người trông nom, nàng nói phải đi tịnh phòng, cứ như vậy một hồi, một lát sau, nàng ngay tại tịnh phòng liền treo lên…”

Ôn thị lặp đi lặp lại vừa nói đoạn văn này, Chân Diệu lòng càng trầm xuống, nhìn về phía Chân Tam lão gia: “Phụ thân. Mẫu thân luôn dạng vẻ này sao?”

Chân Tam lão gia gật đầu: “Từ lúc phát hiện ra thân thể của biểu cô nương, mẹ ngươi cứ như vậy, đại phu nói đây là triệu chứng “đàm mê tâm khiếu”(tâm trí luôn nghĩ đến sự việc nào đó mà lý trí không còn bình thường).”

Chân Diệu liền hít một hơi.

La thiên Trình đè lại tay nàng: “Đừng nóng, có vị Ngô thái y giỏi về chứng bệnh này, ta liền đi mời.”

Thật ra thì nhà phủ Kiến An Bá đủ tư cách mời thái y người ta. Lúc cần phái quản sự thay mặt liền có thể đi. Không khéo chính là hôm nay Ngô Thái y vào cung đang làm nhiệm vụ, muốn mời hắn ra cung coi bệnh, thì chuyện không phải dễ dàng như vậy.

Dĩ nhiên những thứ này. Tự không cần phải nói.

Tâm trạng Chân Diệu lúc này loạn lung tung, tất nhiên không nghĩ được nhiều như vậy, liền thuận theo gật đầu một cái.

La Thiên Trình hướng Chân Tam lão gia ôm quyền: “Nhạc phụ, tiểu Tế  cáo lui trước.”

Chân Tam lão gia có chút thụ sủng nhược kinh,lập tức trả lời: “Tốt. Được, con đi nhanh đi.”

Ngày xưa nữ tế này thái độ đối với ông đều là nhàn nhạt, tuy không có thất lễ qua, chỉ cần không ngốc cũng có thể mơ hồ cảm giác được.

Nhưng chàng rể này kim quý, ông cũng không có cách nào.

La Thiên Trình thấy vậy, cũng là khóe miệng hơi nhếch.

Vị nhạc phụ đại nhân này xưa nay hoang đường, để cho mẹ vợ chạnh lòng. Làm liên lụy đến Kiểu Kiểu phiền lòng không thoải mái, dĩ nhiên hắn lười cho sắc mặt tốt để nhìn, chỉ cần không đi quá phận đánh mất mặt mũi Kiểu Kiểu là được.

Hôm nay thấy cha vợ canh giữ ở trong phòng mẹ vợ, cũng khá được, lúc này mới thu hồi những điều không vui ngày trước.

Sau khi La Thiên Trình đi không lâu lắm. Một người phụ nữ xinh đẹp tươi mát lượn lờ vào phòng, bưng một cái khay.

Chân Diệu ngước mắt nhìn một cái, cuối cùng nhận ra là Lệ di nương, đáy mắt liền lộ ra một chút chán ghét.

Cha mẹ quan hệ một mực không lạnh không nóng, Chân Tam lão gia hơn nửa thời gian đều là nghỉ ngơi ở nơi Lệ di nương, hoặc là thư phòng, nhưng Ôn thị cũng mới chỉ hơn ba mươi tuổi mà thôi.

“Sao nàng lại tới đây?” Chân Tam lão gia hỏi.

“Thiếp mang cho thái thái một chén cháo.”

“Thái thái không thoải mái, nàng hãy đi về trước đi.”

Lệ di nương cắn cắn môi, nhu thuận đáp một tiếng dạ, vẫn như cũ không thôi nhìn Chân Tam lão gia một cái, lúc này mới đi.

Không biết có phải là bởi vì ngay trước mặt nữ nhi, Chân Tam lão gia không lại nhìn Lệ di nương, ngược lại có chút lúng túng sờ một cái lỗ mũi, nói: “Không biết cô gia lúc nào có thể mời thái y tới.”

Trong bụng Chân Diệu hiếm lạ, sắc mặt hòa hoãn rất nhiều: “Hẳn là sẽ rất nhanh.”

Thấy Chân Tam lão gia nhìn về Ôn thị trong ánh mắt có mấy phần chân thiết ân cần, Chân Diệu giật mình, đứng lên nói:

“Phụ thân trước phụng bồi mẫu thân, con đi hỏi Đại bá mẫu một chút, xem chuyện biểu muội sau này nên làm sao sắp xếp.”

Mẫu thân gặp nạn, nếu là phụ thân sinh lòng trắc ẩn thương tiếc, nói không chừng đây là thời cơ tốt để hai người họ lần nữa quay về bên nhau, nàng vẫn là không nên ở lại làm chướng mắt.

Chân Diệu đi ra ngoài, kêu đại nha đầu thiếp thân của Ôn thị, Cẩm Bình tới hỏi rõ chuyện của Ôn Nhã Kỳ.

Cẩm Bình liền nói: “Thái thái sợ biểu cô nương xảy ra chuyện, lệnh chúng ta nửa bước không rời đi theo, biểu cô nương một mực…”

“Đã đến lúc này rồi, có cái gì liền nói.”

“Biểu cô nương một mực đang trù yểu mắng Tam cô nãi nãi (Chân Tịnh), sau lại bắt đầu mắng chửi qua loa lên.” Cẩm Bình nhìn một chút sắc mặt Chân Diệu, chần chờ một chút mới nói, “Cũng không lâu lắm Tạ Yên Các bên kia đưa tới một khăn thêu được một nửa, cũng mang đến một câu nói của Tam cô nãi nãi.”

“Nói cái gì?” Chân Diệu không tự chủ nắm chặt quyền.

“Tam cô nãi nãi nói… Chắc hẳn sau này biểu cô nương cũng sẽ không đi qua đó làm nữ hồng nữa, những thứ này vẫn là tự mình thật tốt mà thu giữ lấy đi.”

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó, biểu cô nương cũng không mắng chửi người, trở nên có chút an tĩnh, chúng ta còn tưởng rằng biểu cô nương đã nghĩ thông suốt rồi. Sau đó Biểu cô nương nói phải đi Tịnh phòng, tỳ nữ giữ cửa tất nhiên không tốt đi theo, nhưng đi vào có một hồi cũng không thấy biểu cô nương đi ra,tỳ nữ giữ cửa cảm thấy không đúng xông vào, mới phát hiện biểu cô nương treo cổ lên xà nhà tự vẫn rồi, đợi đến khi lấy xuống người đã cứng ngắt không được.”

“Chân Tịnh.”

Chân Diệu lẩm bẩm nhai kỹ hai chữ này, một cơn giận xông thẳng óc.

Lòng dạ rắn rết, cũng chỉ như vậy đi.

Chân Diệu không nói nhiều nữa, mang Tử Tô và Thanh Đại đi ngay Tạ Yên Các, Cẩm Bình thấy không đúng, vội vàng đi bẩm báo đại Phu nhân Tưởng thị.

Tưởng thị vừa nghe thầm nói không tốt, trong phủ phát sinh chuyệ sự tình hỏng bét này, sợ rằng không thể thoát khỏi việc Chân Tịnh tiện nhân kia đổ thêm dầu vào lửa, Nhưng dẫu sao đang mang thai hoàng tôn, nếu thật xảy ra nguy hiểm, vậy thì chuyện càng không hay rồi!

Tưởng thị mang theo người, tự mình đuổi theo.

 

 Chương 294 : Thiên Vị

Tưởng thị mang theo người vừa rời đi Minh Hoa Uyển, đại nha hoàn lưu ở trong sân Điêu Lan liền đuổi tới.

“Thế nào, có chuyện gì lại gấp gáp hốt hoảng như vậy?” Chuyện càng nhiều, Tưởng thị càng không muốn nhìn thấy người khác như vậy, nếu lại không nhẫn nại thêm nữa, trong phủ sẽ càng náo loạn hơn.

“Phu… Phu nhân, lão gia phụng bồi Lục hoàng tử tới, bây giờ đang trong phòng chờ ngài.”

“Cái gì?” Rốt cuộc vị phu nhân trước sau như một trầm ổn như Tưởng thị, cũng đổi sắc mặt.

Lục hoàng tử lúc này tới trong phủ, là đến thăm Tam nha đầu sao?

Tam nha đầu ở Lục hoàng tử trong lòng địa vị lại cao như vậy!

Lại nghĩ tới Chân Diệu đi Tạ Yên Các, Tưởng thị thì càng cảm giác nhức đầu.

Vội vã quay trở về, quả nhiên thấy Lục hoàng tử cùng Chân Đại lão gia ngồi đối diện nhau, không biết đang trò chuyện cái gì.

Tưởng thị bận bịu thi lễ.

Lục hoàng tử cười nói: “Thế tử phu nhân khách khí, Bổn vương chỉ nhàn rỗi không có việc gì tới nhìn xem một chút, không biết Tĩnh nương là nghỉ ngơi ở đâu?”

Sắc mặt Tưởng thị cổ quái.

Thầm nghĩ Lục hoàng tử, ngài như vậy mặt không đổi sắc đến cửa tìm tiểu thiếp của mình, thật thích hợp sao?

“Tịnh nương ở tại Tạ Yên Các.”

“ Àh! Bổn vương dường như còn thấy xe ngựa của Trấn Quốc Công phủ, chẳng lẽ là Huyện Chủ Giai Minh cũng quay trở lại rồi? Nhắc tới, huynh muội chúng ta cũng đã lâu không gặp mặt.”

Đã lâu không gặp?

Tưởng thị rút ra rút ra khóe miệng.

Thật là đủ rồi, Diệu nhi đầu năm mùng một mới vừa cầm đùi gà đập thích khách, khắp kinh thành đều biết, Lục hoàng tử, đừng nói ngài không biết!

Hơn nữa huynh muội cái gì, ở nhà mẹ Diệu nhi này mà nói lời tự nhiên như vậy, thật tốt sao?

“Không dối gạt Lục hoàng tử, trong phủ xảy ra chút chuyện, cho nên Huyện Chủ mới trở về.”

Lục hoàng tử trong mắt lóe lên tò mò: “Vậy bổn vương thật là tới không khéo rồi.”

Tưởng thị thầm thở phào.

Xem ra Lục hoàng tử vẫn biết phân nặng nhẹ, trong phủ có chuyện, tổng cần phải trở về đi, nếu để cho hắn biết tiểu thiếp của hắn cùng Diệu nhi giờ phút này nói không chừng đang tranh chấp, vậy cũng quả thực không ổn.

Chỉ thấy Lục hoàng tử mặt đầy thành khẩn hỏi: “Chuyện gì xảy ra? Nếu là có chỗ nào cần Bổn vương giúp, thế tử phu nhân cứ việc nói.”

Xưa nay luôn lấy trầm ổn cẩn thận vì người ta nói chuyện như Tưởng thị rốt cuộc không giữ vững được mà lau trán.

Lục hoàng tử sờ mũi một cái: “Ah. Xem ra là Bổn vương quá lo lắng.”

Hắn đứng lên đi ra ngoài, miệng nói: “Không biết Giai Minh ở nơi nào?”

Tưởng thị lảo đảo một cái, thiếu chút nữa bị ống quần của mình chéo trật chân té.

Nhất định là nàng nghe lầm. Lục hoàng tử tới cửa không phải đi thăm Tam nha đầu sao?

Lục hoàng tử quay đầu lại, thần sắc thản nhiên: “Ban đầu ở trong cung, may mà có Giai Minh, mới để cho Bổn vương tránh khỏi một kiếp, vẫn chưa thật tốt cám ơn nàng.”

“Huyện chủ…” Tưởng thị chần chờ.

Nói ra thật thật không thành vấn đề sao?

Bà do dự một thời gian, chợt thấy Lục hoàng tử thu nụ cười. Trong lòng trầm xuống.

Bà làm sao quên. Đứng ở trước mặt rốt cuộc là một vị hoàng tử!

Liền lại không dám do dự nữa, vội nói: “Huyện Chủ lúc này hiện đang ở Tạ Yên Các.”

“Ra là vậy a.” Lục hoàng tử một đôi mắt phượng hẹp dài mở lớn, cười sáng chói rực rỡ. ” Vậy thì thuận đường đi xem một chút Tịnh nương đi.”

Tưởng thị chóng mặt ở phía trước dẫn đường, luôn cảm thấy có chỗ nào không đúng!

Chân Đại lão gia chóng mặt ngồi ở trong phòng vuốt râu suy tính, luôn cảm thấy nơi nào có vấn đề!

Tạ Yên Các bên kia, chính là nơi đang xảy ra thanh thế vung gươm bạt kiếm.

“Tứ muội, tại sao muội lại tới đây?” Chân Tịnh vẫn nhàn nhã đánh giá Chân Diệu.

“Biểu muội ta đã chết.” Nhìn Chân Tịnh chưng ra vẻ mặt xem diễn, trong lòng Chân Diệu giận dữ, trên mặt lại có loại trầm tĩnh khiến người ta kinh hãi.

Chân Tịnh theo bản năng lui về phía sau một bước, lại dừng lại. Cười nói: “Là vậy sao, tỷ cũng nghe nói, Tứ muội muội nén bi thương, muội còn phải chiếu cố Tam thẩm đây.”

Chân Diệu cũng cười: “Yên tâm, ta sẽ không giống mẹ ta yếu ớt như vậy. Chân Tịnh, ta chỉ tò mò. Một tiểu cô nương mới mười lăm tuổi lại chết như vậy. Trái tim kia của tỷ có rung động dù chỉ là một chút không? Không sợ có báo ứng sao?”

“Báo ứng?” Chân Tĩnh ha ha cười một tiếng, “Tứ muội hỏi lời này cực hay. Ta cũng muốn hỏi một chút muội. Nghĩ lúc đó mối hôn sự của ta kia bị muội khuấy nhiễu mà phải hủy mất, muội sợ có báo ứng sao?”

Chân Diệu híp mắt một cái: “Ta không sợ, chính là đã từng có lỗi với tỷ, do tỷ đã nhiều lần tính toán mà trả sạch. Chân Tịnh, đây bởi vì tỷ xui xẻo, những thứ tính toán không thành kia, tỷ nghĩ mình chưa từng làm qua sao?”

“Ai xui xẻo?” Chân Tĩnh bộ mặt nạ ưu nhã kia có chút tái, giận dữ hỏi ngược lại.

Chân Diệu cũng thật bị động can hỏa, so với ai miệng đều cắm đao vào lòng người, nàng sợ quá ai, lập tức liền cao ngạo hừ lạnh một tiếng: “Đương nhiên là tỷ xui xẻo, nếu không cô nương trong toàn phủ, làm sao tỷ lại thác sanh thành thứ nữ chứ?”

Thấy Chân Tịnh người run lên, Chân Diệu không ngừng nói: “Sau đó tỷ lại trở thành tiểu thiếp, sau này lại sinh ra thứ nữ, mẹ con hai người, thật là thừa kế di chí của di nương tỷ rồi!”

“Ngươi, ngươi im miệng cho ta!” Chân Tĩnh đẩy ra thị nữ, tiến lên một bước, “Chân Tứ, ngươi còn dám nói đến di nương mẹ ta?”

Chân Diệu móc móc lỗ tai: “Ta không nghe lầm chứ, đó là di nương, không phải nương nương, ta làm sao liền nói không được?”

Trên trán Chân Tịnh gân xanh bốc lên, tay run một cái, hít sâu một hơi cưỡng ép lửa giận xuống, khôi phục tỉnh táo: “Chân Tứ, cho dù ngươi nói thế nào, bây giờ biểu muội ngươi không còn, mẹ ngươi nghe nói thần chí không rõ, ngươi không đi trở về hầu hạ, tới chỗ ta làm chi?”

Vừa nói vừa khẽ nhẹ phủ tay vuốt bụng, nói: “Ta cũng không ngại nói cho ngươi biết, ta cũng không sợ báo ứng, bởi vì cái chết của biểu muội ngươi cùng ta không hề có quan hệ, ngươi tranh cãi vô lý nữa, cũng chỉ là tự rước lấy nhục mà thôi, tự nhiên bôi nhọ thân phận thế tử phu nhân của ngươi.”

“Tranh cãi vô lý?” Chân Diệu cười híp mắt nhìn Chân Tịnh, bỗng nhiên nâng tay lên, lấy thế nhanh như chớp hung hăng quăng một bạt tai qua.

“Bốp” một tiếng giòn dã, tất cả mọi người kinh hãi, bao gồm Chân Tịnh ở bên trong, nàng làm sao cũng không nghĩ ra, Chân Diệu dám đánh nàng người đang mang thai!

Chân Diệu coi thường người đầy sân khiếp sợ,hất cằm lên rồi nói: “Thấy không, ngay cả cái này cũng không tính là tranh cãi vô lý, ta trước chỉ nói mấy lời, làm sao chính là cố tình gây sự? Chân Tịnh, ta không ngại nói cho ngươi, nếu không phải ngươi đang mang bầu, đứa trẻ là vô tội, nếu không liền ta đánh ngươi thành một cái đầu heo, khi đó, ngươi mới hiểu được cái gì là tranh cãi vô lý!”

Chân Tịnh tức khí đến phát run, chợt thấy một đạo thân ảnh, nhất thời chân mày thật chặt nhíu lại, ôm bụng ngồi chồm hổm xuống, thở hồng hộc nói: “Các ngươi những thứ này nô tài đều là chết hết sao, mặc cho nàng ta khi dễ ta? Chẳng lẽ là nhìn nàng là Huyện Chủ, ta chỉ là một thân phận thiếp —— ”

Mấy cái thị nữ ma ma từ hoàng tử phủ theo tới cũng đổi sắc mặt, đi sang một bên đỡ Chân Tịnh, một bên cảnh giác nhìn chằm chằm Chân Diệu, có lanh mắt thấy trước mặt bóng người. Lập tức quỳ xuống: “Lục hoàng tử.”

Chân Tịnh nghiêm mặt trắng bị đở dậy, ôm bụng nhìn về phía nơi đó, nhất thời nước mắt chảy xuống. Lông mi khẽ run, ủy khuất vô cùng hô: “Điện hạ, thiếp không có bảo vệ tốt hài tử của ngài —— ”

Chân Diệu quay đầu lại, liền thấy Lục hoàng tử gương mặt tuấn tú đờ đẫn, hiển nhiên là bị nàng ngay cả tay đánh lời mắng hành động vĩ đại làm kinh sợ ngây người.

Không biết sao, Chân Diệu cảm thấy vô cùng ủy khuất.

Phu quân nhà nàng còn chưa có trở lại đâu. Làm sao nam nhân của Chân Tịnh không hợp với lẽ thường gặp phải rồi. Hay che chở tiểu thiếp của hắn tìm nàng phiền toái sao?

Lại nghe lời chán ghét người kia của Chân Tịnh, Chân Diệu không hề hối hận vì hành động vừa rồi.

Quả nhiên đánh người phải thừa dịp đánh sớm, nếu Lục hoàng tử tới sớm một bước. Nàng coi như không có cơ hội này.

Mắt nhìn Chân Tịnh kia mơ hồ đắc ý, Chân Diệu thừa dịp đám người kia cũng quỳ xuống không người che chở Chân Tịnh, làm ra cử động kinh người.

Nàng nhanh chóng vén váy Chân Tịnh lên nhìn một chút, sau đó nghiêng đầu chạy như bay đến bên cạnh Lục hoàng tử, một đôi mắt to chứa đầy nước mắt: “Lục hoàng huynh, nàng vu hãm ta, không có chảy máu. Đứa trẻ rõ ràng vẫn còn sống ở trong bụng nàng.”

Nhìn gương mặt vô cùng quen thuộc, tuy biết rõ không phải một người, nhưng nước mắt của nàng vẫn là để cho hắn theo bản năng bận tâm, sau đó lại vì hành động trẻ con này chọc tức, cảm thấy buồn cười vô cùng.

“Ai dám vu hãm Giai Minh ah, nói nghe một chút. Hoàng huynh làm chủ cho muội.”

Lúc này không nói, còn đợi lúc nào chứ.

Chân Diệu lời nói ra tựa như từ trong ống trúc đổ ra, cuối cùng tổng kết nói: “Chính là như vậy. Nàng bức tử biểu muội ta, còn nói ta tranh cãi vô lý. Ta không nhịn được đánh nàng một chút, kết quả đánh mặt nàng, nàng lại bưng cái bụng, còn nói không bảo vệ tốt đứa trẻ. Lục hoàng huynh, cùng là cô nương, chẳng lẽ ta ác độc ngay cả đứa trẻ trong bụng cũng làm tổn thương sao? Truyền đi ta nên như thế nào gặp người?”

Vừa nói cắn cắn môi nói: “Nàng rõ ràng muốn cố bức tử biểu muội sau nữa bức tử ta!”

Chân Diệu cười nhạt trong lòng.

Chân Tịnh đã quên, nàng bây giờ là Huyện Chủ Giai Minh, Lục hoàng tử chính là hoàng huynh danh chính ngôn thuận của nàng.

Nàng nhìn xem, Lục hoàng tử che chở em gái hay che chở tiểu thiếp!

Nếu là, nếu là che chở tiểu thiếp, hừ, không phải còn có Thế tử sao, Thế tử là phu quân nhà nàng, cho dù có mười ngàn cái chuyện thế này cũng khẳng định chỉ biết che chở nàng.

Nghĩ thông suốt điểm này, Chân Diệu mơ hồ có chút hối hận, mới vừa rồi sao lại đánh quá ít đi!

Có điều thay đổi ý nghĩ suy nghĩ một chút, thôi, dẫu sao nàng ta đang có thai, làm cho sẩy thai thì nàng không làm được.

Chân Tịnh giận điên lên, nàng ta lại dám như vậy tố cáo, nàng ta dựa vào cái gì?

Vội vàng vọt tới trước mặt Lục hoàng tử, lệ doanh đầy khóe mi, tựa như diễn viên đào kép mà ta thường thấy : “Điện hạ, thiếp từ trước đến nay ở Bá phủ, cử lớn không ra cửa nhỏ không đến, làm sao có thể để cho biểu cô nương ở hội đèn lại cùng người khác tư thân định sự chung thân chứ? Tứ muội nói như vậy, rõ ràng tạt nước bẩn trên người, thiếp phân danh phận tuy nhỏ bé, thanh danh không tốt thì thôi, nhưng hài nhi trong bụng nếu là bởi vì thiếp lưng đeo danh tiếng không tốt, thiếp nào có mặt mũi đối với nó.”

Chân Diệu trực tiếp nhảy qua người trước mắt đang khóc lóc hoa lê đái vũ, hướng Lục hoàng tử nói: “Hoàng huynh ngài nhìn, ta nói không sai chứ, nàng đau bụng còn chạy nhanh như vậy, rốt cuộc là ai tạt nước bẩn lên người, vừa nhìn liền biết.”

Chân Tịnh biết rõ lúc này tranh chấp là xuẩn ngốc, chỉ nhu nhược đau lòng mà nhìn Lục hoàng tử, tuy không nói gì, có thể một đôi mắt muốn nói không ngừng, trong đó chứa không biết bao nhiêu tình ý.

Lục hoàng tử lại bị Chân Diệu một tiếng kia “Hoàng huynh” làm cho xúc động, là Hoàng huynh, không phải Lục hoàng huynh đây.

Liếc mắt nhìn Chân Tịnh mềm mại, nhìn nữa gương mặt tức giận của Chân Diệu, trái tim kia đã sớm lệch rồi, hồi phục thần giác nói: “Tịnh nương, nếu cảm thấy khó mà đối mặt, liền đánh rơi mất đi là được rồi.”

Chân Tịnh và Chân Diệu đồng thời trợn mắt hốc mồm.

“Điện hạ!” Lần này, Chân Tịnh thật cảm thấy ngực bị thắt đau, sau đó lan tràn đến bụng đi, thân người quơ quàng ngã xuống , được một ma ma sau lưng nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy.

Trên mặt Chân Diệu vẫn đầy vẻ đờ đẫn kinh ngạc, trong lòng điên cuồng hét lên.

Lục hoàng huynh, huynh là “Tra” nam nhân hư hỏng như vậy, các cô gái ở hậu viện của huynh rốt cuộc có biết hay không đây?

Link fb

Discussion36 Comments

  1. ôi, chết thật à, ko nghĩ tới lun, chết thì ko còn phiền phức nhưng cũng tội, tội cho Ôn thị và ONK trẻ người non dạ. aiz. CT trả giá đắt cho coi

  2. Woa CDieu tát cái kia thật đã mà, kể mà đánh thêm dc cái nữa thì càng thích hơn. Hừ ả CTinh nghĩ m là ai chứ mà đòi Lục ht làm chủ cho ả ta. Chẳng qua chỉ là một kẻ không ra j mà thôi, đứa bé trong bụng cũng chẳng biết của ai mà ra vẻ.
    Cảnh CDieu vén váy lên nhìn rồi cáo trạng thiệt mắc cười. Quả là ra chiêu k theo lẽ thường khiến mng đều trở tay không kịp.
    Mong chờ bạn Trình lên sàn trong cảnh này nữa cho CDieu thêm chỗ dựa .

  3. Chân Diệu đáng yêu quá đi mất, vừa đánh người vừa cáo trạng. Lục hoàng tử thật là… quá thiên vị rồi. Chân Tịnh chừng nào mới có báo ứng …

  4. Ôi trời ạ. Không ngờ ONK lại chết thật. Hazz. Con nhỏ chân tịnh này đúng ghê gớm thật. Gián tiếp hại chết ng. Sao k tích đức cho đứa con trong bụng đi chứ. Hừ.
    Lục hoàng tử a. Huynh nc mà k suy nghĩ như vậy a. Đó là con huynh đó. Bó tay lun dòi
    Tks tỷ ạk

  5. Chân Tĩnh này rất xứng đáng sau này nhận quả báo. Lục Hoàng tử vẫn luôn có cảm tình với Chân Diệu mà. Hơn nữa Chân Diệu lại khéo léo gọi “hoàng huynh” hắn không mềm lòng mới lạ. Lại nữa, Lục hoàng tử muốn tranh đua ngôi báu còn phải dựa vào La Thiên Trình nhiều nhiều….Hắn dám không bênh vực Chân Diệu ah…

  6. CT chuẩn bị nhận quả báo đi. Ác độc như thế chắc đứa con cũnq không giữ được . CD đúng là khôn mà còn biết cáo trạng trước nữa. Hậu đài của CD lớn lắm CT không phải là đối thủ ak

    • sakurahime

      bạn đã mất công comt thì xin abnj hãy comt trên 3 dòng và có nội dung đi, lần nào bạn cũng comt có 1 dòng đến lúc mình xét pass thì làm khó mình, không cho pass thì hơi quá mà cho thì bạn k đủ.

  7. những lão Ngự Sử cổ hũ> cổ hủ
    La thiên Trình đè lại tay nàng> La Thiên Trình
    nhanh chóng vén váy lên Chân Tịnh nhìn > vén váy Chân Tịnh lên nhìn
    cử lớn không ra> cửa lớn
    Chân Tịnh nữ nhân rắn rết. đúng là giết người không thấy máu. Bị Chân Diệu chất vấn mà vẫn mặt không đổi sắc cãi được. Lục hoàng tử đúng là cố tình muốn nhảy vào vũng nước này mà.
    Nhưng mà tiếc quá, đánh được có một cái. Phí quá, phí quá. Bạn Diệu lúc thì ngây thơ, nhưng lúc có việc thì nhanh nhẹn phản ứng quá nhanh, Gãi đúng chỗ ngứa. Chỉ một câu hoàng huynh nước mắt vòng quanh là Lục hoàng tử đau lòng rồi. Hóng chương sau xem Chân Tịnh sẽ bị Lục Hoàng tử xử lý thế nào quá

  8. Đọc 1 lèo từ c1 đến giờ cảm thấy hả dạ dễ sợ luôn. Ghét bà Chân Tịnh dễ sợ, sớm muộn con mẹ này cũng nhận quả báo. Mà Lục hoàng tử này cũng thuộc tra nam loại 1 rồi kkkk Nam chính vẫn là số 1

  9. Hừ, bê đá đập chân. Mụ chân tịnh cứ giả bộ đi bị lục hoàng tử nói một cau thì k còn j luôn. CD đáng yêu quá, ra vẻ làm nũng để lấy lòng thương :))

  10. Ko ngờ ONK thế mà chết thật, CT ra tay thật độc ác, nàng ta đang mang thai mà luôn nghĩ đến hại người, quả nhiên chỉ biết đến bản thân, ko biết nghĩ tích phúc tích đức cho con cái. Tội cho Chân Băng bị liên lụy, chắc Lý thị phát điên với Ôn thị luôn. Còn Chân Diệu thiệt là, Lục hoàng tử ko bênh vực thì thấy oan ức, người ta bênh vực lại bảo người ta “tra”, cái này là qua cầu rút ván nè (=.=’) Đến lúc gặp khó khăn thì nghĩ ngay đến La thế tử, ảnh mà biết chắc cười toét miệng (^_^) CT chắc ko ngờ mình sẽ gặp phải tình huống này, thiệt là ta cũng rất thắc mắc, vì sao Lục hoàng tử đối xử khá tốt với CT như vậy, khiến nàng ta có cơ mà trèo đầu cưỡi cổ người khác, bộ nàng ta có nét giống Chân thái phi hả ta, ngay từ lần đầu gặp nhau ảnh đã xách nàng ta về rồi, ban đầu tưởng liên quan đến Chân Diệu, giờ biết tình cảm của ảnh rồi thì càng khó giải thích ah ~(@.@)~
    Thanks

  11. Đọc một lèo đến tận giờ luôn. Truyện hay quá, cảm ơn nàng nhiều. Hic, nhưng còn dài ơi là dài, ta ngóng… Thích Chân Diệu, La thế tử cũng rất đáng yêu, còn ả Chân Tịnh này, bao giờ mới xuống đài đây.

  12. Truyện càng lúc càng hay. Chân Tịnh thật độc ác, tính kế khắp nơi. Nàng ta tưởng Lục hoàng tử thích mình, lầm to rồi.

  13. trong truyện đọc thấy hơi ghét nhân vật anh trai Chân Hoán và phụ thân của nữ chính. Nếu không xảy ra sự kiện đó với Ôn Nhã Kỳ thì tình cảm của Chân Hoán và Ngô thị đã không đến nỗi nào. Còn cả người phụ thân La tam lão gia nữa, tuy ông này hơi vô dụng nhưng nếu có ai đó chỉ bảo thì có khi Ôn thị và ổng có thể tốt lên ( * _ * ) @@

  14. con người thì có sai lầm
    cô bé chỉ mới 13 tuổi
    13 tuổi ngày nay, như một đứa con nít, có biết gì đâu…

  15. Không ngờ Ôn Nhã Kỳ sẽ chết, mà lại chọn cách treo cổ tự vẫn nữa,tuy nàng ta không muốn cuộc hôn nhân này nhưng con người nàng ta cũng mạnh mẽ, mình không nghĩ nàng ta lại chọn cách tự vẫn chết.Chân Tĩnh đúng là giết người không thấy máu thật vậy mà nghe tin mà còn bình tĩnh được.
    Cái cách bạn Diệu vén váy người ta lên không có ai nghĩ được thật, Lục hoàng tử đứng về phía Chân Diệu rồi nhưng tiếc là mới đánh được một cái
    Một câu hoàng huynh của Chân Diệu giải quyết dc bao nhiêu vấn đề

  16. Đọc chương này ta càng ghét ONK đã làm sai lại ko chịu chấp nhận… nàng chết đi làm bao nhiêu người đau khổ khó xử…. ngu xuẩn ko chịu đươc nàng chết làm người thân đau khổ kẻ thù sung sướng chứ giải quyết được vấn đề gì…
    Ả CT này càng ngày càng biến chất mà…
    LTT à ko xuất hiện nhanh là CD bị bắt nạt bây giờ

  17. Lúc thấy bà Lệ di nương đi vào là ta tức ói máu ah… may là ông ba Diệu tỷ còn có lòng mà đuổi bà Lệ di nương đi… thật tâm lo lắng cho mẹ của Diệu tỷ ah… càng ngày càng ghét bà Chân Tịnh nha… Diệu tỷ tán Chân Tịnh mà ta khoái trá ah… biết Lục hoàng tử không trách Diệu tỷ ta chỉ hận sao không đánh Chân Tịnh thành đầu heo lun đi ^^… hihi… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  18. siết chặt giây cương —————> dây
    náo loạn lên kia của ————–> bên kia???
    Ngự Sử cổ hũ ———————-> hủ
    ra chuyện, Phái người ————-> phái
    luôn dạng vẻ này ——————-> dáng
    phát hiện ra thân thể —————> thi thể??
    La Thiên Trình / La thiên Trình
    tâm khiếu”(tâm trí
    Ngô Thái y / Ngô thái y
    tiểu Tế cáo lui trước ————–> tế
    nhược kinh,lập tức
    Biểu cô nương / biểu cô nương
    Chân Tĩnh / Chân Tịnh
    phải đi Tịnh phòng —————–> tịnh
    biểu cô mẹ đi ra,Tỳ nữ ————-> nương …, tỳ …
    bẩm báo đại Phu nhân ————–> phu
    phát sinh chuyệ sự tình
    ở Lục hoàng tử trong lòng
    Tĩnh nương / Tịnh nương
    Huyện Chủ / Huyện chủ
    Nói ra thật thật không thành vấn đề
    một chút càm nhỏ ——————-> cằm
    những thứ này nô tài
    cử lớn không ra ———————-> cửa
    tư thân định sự chung thân
    một tiếng kia “Hoàng huynh”
    ===========================================================
    Quả thật CT hèn hạ vô sỉ quá, haiz… Lục ht cũng hay, dù có cố tình nhưng đối mặt với sự giả dối của CT mà vẫn cưng chiều được thì đúng là giỏi mà ~.~
    Bây giờ thì CD biết LTT là “Thế tử nhà mình” rồi, haha, càng lúc càng ỷ lại rồi, ko biết khi nào thì có bảo bảo đây, truyện thì đang mạch biến cố nặng nề mà ta vẫn thấy couple trời sinh của chúng ta vẫn ngọt ngào khó tả =))
    Nhưng mà có ai muốn chết như ONK ko, sao ta cảm thấy con bé này ko đủ dũng khí để chết đâu, lại còn treo cổ, ko giẫy giụa gì hết sao, ko tiếng động j hết sao, tịnh phòng ko lẽ lớn đến mức ở ngoài ko nghe động tĩnh j sao?

  19. CT dám tính kế CD nữa chứ, ỷ vào đứa bé, nếu Lục ht cần đứa bé thì sao lần trước lại bắt cô ta bỏ đi đứa bé mới rước vào fủ làm thiếp đc. Đúg là ngu ngốc mà. Lục ht đúg là yêu ai yêu cả đg đi lối về mà. Thanks các nàg!

  20. CT chắc ko ngờ mình sẽ gặp phải tình huống này, thiệt là ta cũng rất thắc mắc, vì sao Lục hoàng tử đối xử khá tốt với CT như vậy, khiến nàng ta có cơ mà trèo đầu cưỡi cổ người khác, bộ nàng ta có nét giống Chân thái phi hả ta, ngay từ lần đầu gặp nhau ảnh đã xách nàng ta về rồi,

    • lần trước lúc Tĩnh mất tích là ở cung Lục Lục, còn việc sủng nghĩ đa phần đều do là người cùng họ, Lục Lục muốn có con gái chắc muốn có đứa nhỏ trong giồng Chân Thái Phi đó

  21. À ta xem chương này đã quá, đánh châu tịnh còn được thiên vị thế này đúng là thống khoái quá, châu tịnh đúng là cái đồ giả bộ làm mình làm mẩy, đáng ghét, ôn nhã kì chết kéo theo bao phiền tới cho ôn gia, đúng là chút xuẩn ngốc nhưng chết vậy cũng đáng thương

  22. Đừng nghĩ chân diệu hiền và ngu ngốc nhé, cũng biết tranh thủ lắm, khi cần mắng là mắng cho người khác tức đến khí huyết không thông, khi cần đánh thì khiến người khác không trở tay kịp, khi cần làm nũng thì tranh thủ làm nũng.

  23. Lục hoàng tử phúc hắc quá sau này làm vua các đại thần sẽ mệt mỏi lắm đây! Thích a Diệu ghê còn biết cáo trạng trước nữa!

  24. Lục gia đứng trước gương mặt này thì vô hình chung đã nghiêng về phía nó rồi bất kể đúng sai đã thế lại còn một tiếng “Hoành huynh” thì còn gì công bằng hay không, mà huống chi ban đầu người ta đâu có sai haha a Diệu rất biết cách ôm đùi hâhha ôm không được Lục gia thì vẫn còn tiểu Trình thì có gì đâu mà sợ hâhha

  25. thanks nàng
    thật không ngờ ÔNK lại chết. Chỉ mới 13t lại lại phải chịu một kết quả như vậy

  26. Ôi lục hoàng tưr muôn năm. Nếu lục hoangf tử mà coi nữ9 là e gái của mình thật sự thì tốt biết mấy

  27. Lần này thì lớn chuyện rồi, đúng là tuổi trẻ bồng bột chỉ biết làm theo ý mình, bất chấp Cả Đống hậu quả cho người khác chịu
    Diệu tỷ chửi hay lắm, Chân Tĩnh đúng là lòng dạ rắn rết, hại người ta còn dí vào đường cùng, cũng tội cho Ôn Nhã Kỳ một thân bồng bột
    Giỏi cho một Chân Tĩnh gật tạo, người thấy Lục Hoàng tử thiên vị Diệu tỷ chưa, cong ko biết than phận mình ở đâu mà còn giở trò mèo
    Tình ca mà biết vực này chắc vại dấm chua lai bốc mùi nồng nặc quá ;48

  28. Bình thường chị ngây thơ hồn nhiền, tới lúc đấu khẩu đánh nhau cũng hung dữ khí thế kinh người nhỉ. May mà lục hoàng tử này thiên vị quá rõ rồi, mát lòng mát dạ mà!

  29. Nước mắt phượng hoàng

    Haha, đóng vai bị hại, CD ta cũng biết nha, còn diễn đạt như vậy! Chân Tịnh này nghĩ mình quan trọng lắm sao??

  30. Gái già đợi gả

    Cứ chương nào xuất hiện ả CT là ta bực bội k thể tả đc, k xả ra đc mà cứ nghẹn khuất a. Diệu tỷ đánh có 1 bạt tai ta thấy vẫn ít chưa hả dạ tẹo nào. Ả muốn đấu vs Diệu tỷ thì chuẩn bị cái giá phải trả đi

  31. Chân Tịnh không bớt đi sự ngu xuẩn nhỉ, đến tận bây giờ vẫn không biết cách cư xử, làm náo loạn Tam phòng, Tam phòng mất mặt là phủ Kiến An Bá mất mặt..trợ lực cho chính bản thân mình ở phủ Lục hoàng tử cũng không có.. đầu óc thiển cận ;54

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: