Trời Sinh Một Đôi – Chương 289+290

34

Chương 289 Đăng thị ngẫu ngộ* (vô tình gặp gỡ trong chợ đèn)

Edit: TranPhuong

Beta: Sakura

Chân Diệu nghe xong thở dài, nghĩ lại xử phạt Tiểu Thiền cũng có chút đáng tiếc.

La Thiên Trình khuyên bảo vài câu, bất động thanh sắc dẫn Giáng Châu đi.

Thanh Phong đường thoáng cái thiếu một nha hoàn, ngoài mặt mọi người không nói gì, lòng thầm nói, nhất là Tử Tô, một ngày này rốt cuộc không nhịn được quỳ xuống thỉnh tội: “Đại nãi nãi, mong ngài trách phạt nô tỳ đi.”

Lúc này trong phòng còn có hai người Bạch Thược và Bách Linh hầu hạ, Chân Diệu bảo Bách Linh đỡ Tử Tô dậy, nói: “Trí giả cũng có khi sai sót, huống chi Thế tử vận dụng ám vệ mới tra ra Giáng Châu không thích hợp, việc này ngược lại không trách ngươi được.”

Tử Tô xấu hổ: “Nhưng nếu không phải trước đây nô tỳ chọn Giáng Châu, cũng không có mấy chuyện này.”

Với dung mạo và tài năng của Giáng Châu, nếu trước đây vào Trầm Hương uyển, trổ hết tài năng là chuyện sớm muộn, người đề bạt dù không là Tử Tô thì cũng có thể là Bạch Thược, thậm chí chính là nàng.

Cho nên nói tra ra Giáng Châu tâm hoài bất quỹ, nàng mặc dù kinh ngạc tức giận, nhưng không quá thương tâm, tỉ mỉ nghĩ lại đó là vì mặc dù Giáng Châu ưu tú vô cùng, không biết vì sao từ đầu đã không quá hợp mắt nàng. Không dụng tâm với một người vậy dĩ nhiên là không nói đến thương tâm.

Chân Diệu thản nhiên cười: “Mau dậy đi, Tử Tô, nếu muốn xin lỗi ta vậy sau này càng thêm dụng tâm làm việc là được, cũng không thể gả cho người ta xong liền hướng ra ngoài.”

Lời này khiến Tử Tô đỏ bừng, xấu hổ không nói nổi một câu.

Chân Diệu nhìn xung quanh, nói: “Kỳ thực ta còn thấy may mắn người nọ không phải một trong số các ngươi, sớm điều tra ra, ngược lại là chuyện tốt.”

Ba người Tử Tô đều thấy ấm áp.

Nhất là Bạch Thược, từ lúc mặt bị hủy, nghĩ thông suốt rất nhiều điều, thấy chủ tử này của nàng thực sự không thể so với nữ tử tầm thường.

Người bên ngoài gặp phải chuyện này nghĩ bị phản bội mà thương tâm phẫn nộ, chủ tử lại nhìn mặt tốt, tâm rộng hào phóng, thảo nào phúc trạch thâm hậu.

“Đại nãi nãi, Giáng Châu đi, vị trí còn thiếu sớm bổ sung, đỡ lo lòng người hoang mang.” Bạch Thược nhắc nhở.

Chân Diệu gật đầu, nghĩ một chút nói: “Được rồi, Bách Linh, ngày ấy gặp phải nha đầu quét dọn tên gì nhỉ, nàng ta  mồm miệng rất thông minh.”

Bách Linh vội nói: “Nô tỳ sau đó có hỏi, tên là Mộc Chi.”

“Là nàng ta đi.”

“Đại nãi nãi, có phải nên điều tra một chút không?” Vì chuyện Giáng Châu, Bách Linh có chút không yên lòng.

Chân Diệu cười: “Không sao, nhóm bọn họ để sau này Thế tử chọn.”

Từ đó, nha đầu quét dọn tên Mộc Chi thành nha hoàn tam đẳng ở Thanh Phong đường, chuyên chăm sóc Cẩm Ngôn và Bạch Tuyết.

Năm nay ảm đạm hơn năm rồi, trừ những nhà tương đối thân cận gặp gỡ một phen còn lại cũng không có hoạt động lớn nào cả. Sợ ca múa thái bình chọc phải người trên, vì vậy mấy ngày này phủ Quốc Công coi như bình tĩnh, La Thiên Trình lại tra được chút chuyện.

Giáng Châu không chỉ tra được có liên quan đến Nguyệt Di tộc đồng thời còn bị La nhị lão gia mua chuộc từ lúc Chân Diệu còn chưa vào cửa.

Nhìn kết quả này, La Thiên Trình cũng có chút dở khóc dở cười, thật không biết Nhị thúc của hắn lấy vận khí ở đâu ra, mật thám nằm vùng do thế lực hiện nay mới chỉ mơ hồ thấy một góc của băng sơn tỉ mỉ bồi dưỡng, vậy cũng là tìm củ cải lại mua được nhân sâm.

Hiện nay tra rõ sau lưng có thế lực của Nguyệt Di tộc và phế Thái tử cấu kết, nhưng luôn đến điểm then chốt thì đầu mối bị chặt đứt, rơi vào sương mù dày vô tận.

La Thiên Trình biết cỗ thế lực âm thầm phát triển đến bây giờ đã mười mấy hai mươi năm, không phải nhất thời nửa khắc là có thể bắt được, ngược lại cũng không nóng lòng, lặng lẽ sai người tra xét ba đời nha hoàn hồi môn của Chân Diệu, lúc này mới yên tâm.

Cẩn Lân vệ không giống nha thự bình thường, Minh vệ thì cũng thôi, ám vệ chỉ có Chiêu Phong đế biết, cho tới giờ người biết sự tồn tại của Ám vệ không nhiều, càng không người nào biết thống lĩnh ám vệ là người phương nào.

La Thiên Trình bận mỗi ngày chân không chạm đất chủ yếu là chuyện ám vệ.

Ám vệ ở khắc các nơi, tin tức từ bốn phương tám hướng như tuyết rơi trên bàn, các ám vệ đều là đơn tuyến, ai cũng không biết thân phận đối phương, đa tuyến chỉ có một mình La Thiên Trình, toàn bộ cần hắn xem, phân loại, tập hợp, rồi đem tin ức có giá trị trình lên.

Từ lúc cảm nhận được tình ý như có như không của Chân Diệu, La Thiên Trình có bận hơn nữa cũng luôn không nhịn được cười khúc khích một hồi, tâm tâm niệm niệm đều là người kìa, chạng vạng ngày nguyên tiêu, liền không nhịn được trở về phủ.

“Gì, mang ta đi ngắm hoa đăng?” Chân Diệu có chút ngoài ý muốn: “Năm nay không phải quan phủ đã hủy lễ hội đèn lồng sao?”

La Thiên Trình vô cùng thân thiết vuốt vuốt chóp mũi nàng: “Dân gian tự phát, hình thành hội đèn lồng, có thú vị khác, muốn đi ngắm không?”

Kiếp trước Chân Diệu cũng chỉ sống đến hai mươi tuổi, chưa bao giờ trải qua tình yêu nam nữ, cho tới giờ mới lần đầu trải qua, ngược lại càng thêm nhiệt liệt, thầm nghĩ chốc lát rồi nói: “Nếu cùng chàng tất nhiên là muốn.”

Một câu khiến La Thiên Trình tâm hoa nộ phóng, cũng không cố kị Bạch Thược, A Loan còn đang ở đó, ôm ngang Chân Diệu đi vào nội thất, đè lên người nàng.

Bạch Thược còn đỡ, A Loan sớm thẹn đến đỏ mặt, vội tránh ra ngoài cửa.

Chân Diệu tức giận, dùng sức đấm hắn: “Ngay trước mặt người khác đó, chàng như vậy khiến ta còn gặp người được sao?”

Hai tay La Thiên Trình chống bên nàng dừng lại, có chút thở hổn hển: “Đó là nha hoàn thiếp thân của nàng, còn dám nói lung tung sao? Hơn nữa vợ chồng chúng ta ở trong phòng mình, muốn làm gì thì làm đó, nếu có ai nói lung tung thì để cho hắn biết kết cục của người lắm miệng!”

Nói xong khẽ hôn lên đôi môi đỏ bừng như cánh hoa, liếm liếm, chỉ cảm thấy miệng đầy hương thơm, như là mút mật, khiến hắn không dừng được, chờ phát hiện người dưới thân mềm mại thuận theo, bộ dáng khép hờ mắt mặc người hái, hắn lập tức hối hận  vì đã đề xuất đi ngắm hoa đăng cái quỷ gì.

“Kiểu Kiểu.”

“Vâng?”

“Nàng nhắm mắt làm gì?”

Chân Diệu ở mắt, thấy trong nụ cười của hắn tràn đầy chọc ghẹo, tim nảy lên.

Hỗn đản này, được tiện nghi còn khoe mẽ.

Lập tức nhãn châu chuyển động, cười ngọt ngào nói: “Tất nhiên là chàng muốn làm gì thì làm đó.”

Một câu nói bình thường lại như thiên lôi động địa hỏa, La Thiên Trình chỉ cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, hận không thể nhào nặn người dưới thân.

Bàn tay ấm nóng nắm lấy đôi tay mát mẻ không xương đặt lên nơi nào đó, cười khổ nói: “Kiểu Kiểu, nàng thật biết cách khiến ta khó chịu.”

Chân Diệu giận hắn lúc trước bỡn cợt, cũng là vì từ lúc động tâm, liền phát giác chuyện hai người da thịt thân cận rất tuyệt vời, nàng không phải người thích làm bộ, liền theo tâm ý hành sự, thân thể tới gần hắn, cười tủm tỉm nói: “Chàng khó chịu chỗ nào?”

Câu hỏi vô tội lại đơn thuần, trên mặt còn mang theo sự ngây thơ, nhưng La Thiên Trình biết nàng kỳ thực đã hiểu, tương phản như vậy, có cảm giác kích thích không thể nói, khiến nơi nào đó càng điên cuồng, nhịn không được than nhẹ một tiếng.

Chân Diệu biết đã chọc lửa, ngược lại thực sự không dám lộn xộn.

Tai La Thiên Trình đỏ ửng, vội vã đứng lên, mắt lóe sáng như thắp lửa, vẻ mặt có chút chật vật: “Kiểu Kiểu, nàng thực học xấu rồi. Chờ thân thể nàng tốt rồi chúng ta sẽ tính sổ. Đi thôi, chúng ta đi ngắm hoa đăng.”

Cảnh ca nhi nhận được tin, khóc lóc om sòm nháo muốn đi theo.

La Thiên Trình hiếm khi có một đêmở bên vợ yêu, tất nhiên không muốn mang theo một cái đuôi nhỏ, khuyên can mãi, cuối cùng vẫn là Chân Diệu đồng ý mang về cho bé một cái đèn đẹp nhất lại thêm một ngày có thể gọi mẫu phi, mới trấn an được tiểu tử kia.

Lúc này đến nha hoàn cũng không mang theo, La Thiên Trình dẫn Chân Diệu ra ngoài.

Chợ đèn sáng như ban ngày, ngư long phi vũ, khắp nơi đều là ngọc thụ ngân hoa, đăng thụ tỏa sáng, vô số thiếu nam nữ thỏa thích nở nụ cười, tâm sự với nhau.

Đoan ngọ, đêm thất tịch và nguyên tiêu đều là ngày thoải mái nhất của các cô nương.

Chân Diệu nhìn mấy người chen lấn đến một tòa bảo tháp ngọc lưu ly đăng, cao ba thước, ánh sáng vạn thiên, không khỏi ngây dại, đi qua còn quay đầu nhìn, lại chợt thấy bị kéo một cái.

Chờ đến lúc hồi thần nhìn về phía La Thiên Trình, đã thấy hắn nhếch môi nói: “Cẩn thận người khác đụng phải nàng.”

Chân Diệu theo bản năng nhìn về phía sau, quả nhiên thấy một thư sinh mặc đồ nam tử trẻ tuổi đứng cách đó không xa, còn si ngốc nhìn về bên này, hiển nhiên nàng thiếu chút nữa đụng phải người ta, được La Thiên Trình kéo đúng lúc.

La Thiên Trình thấy thư sinh kia còn nhìn vợ hắn, lòng càng buồn bực, nhưng trên đời này không thể vì người khác nhìn vợ mình nhiều hơn một cái liền giơ nắm đấm đánh người ta, chỉ đành cau có kéo Chân Diệu đi vội đến một quầy hàng, chọn một mặt nạ khỉ hco nàng đeo.

Chân Diệu bất mãn: “Tại sao lại là khỉ?”

La Thiên Trình trừng mắt: “Nàng còn muốn mang mặt nạ hằng nga chọc người phải không?”

Chân Diệu thành thành thật thật đeo mặt nạ khỉ nắm tay hắn đi dạo khắp nơi, nhìn qua một lượt đèn lồng muôn hình vạn trạng, đột nhiên nghe người khác hô một tiếng: “Phóng pháo hoa rồi……”

Tất cả mọi người ở đây đều vọt tới hướng nào đó, Chân Diệu cũng nhìn về phía bầu trời bên kia, chợt nghe ầm một tiếng, trên không trung phóng ra từng đóa, từng đóa pháo hoa rực rỡ.

Pháo hoa cực kỳ đẹp, nhuộm sáng nửa bầu trời, tất cả mọi người ngwng thần nín thở.

Chân Diệu chợt thấy mặt khẽ nhẹ đi, có cơn gió thoáng qua, chẳng biết La Thiên Trình đã nhấc mặt nạ của nàng lên phân nửa từ lúc nào, người trước mắt tuấn tú vô song, trong mắt là ôn nhu, tình ý, quyến luyến, chỉ chưa có bản thân.

Giây phút này Chân Diệu đột nhiên cảm thấy rất may mắn, tại một triều đại xa lạ như vậy, gặp một người như vậy.

Tựa hồ trừ quý trọng nàng không nghĩ ra được cái gì khác.

Chân Diệu nhón chân lên, chủ động hôn thật nhanh lên đôi môi cong duyên dáng một cái.

Đoàn người lần nữa huyên náo ầm ĩ, La Thiên Trình kéo mặt nạ xuống cho nàng, đang muốn nắm tay nàng đi về phía trước đột nhiên dừng lại.

“Sao vậy?” Chân Diệu nhìn theo phương hướng hắn nhìn, chỉ thấy tỷ muội Chân Băng, Chân Ngọc sắc mặt lo lắng, tựa hồ đang vội vã tìm kiếm cái gì.

Lấy mặt nạ khỉ ra, Chân Diệu vẫy tay: “Ngũ muội, Lục muội, hai muội cũng tới ngắm hoa đăng hả, xảy ra chuyện gì sao?”

Hai người Chân Băng đột nhiên nhìn thấy Chân Diệu thì vui vẻ, mang theo một đám tôi tớ chạy tới.

Chân Ngọc bất chấp La Thiên Trình ở một bên, giọng căm hận nói: “Tứ tỷ, biểu muội kia của tỷ nháo sống chết theo chúng ta đi ngắm đèn lồng nhưng nháy mắt đã không thấy đâu!”

 

Chương 290: Tự ủ quả đắng

Chân Diệu vừa nghe tìm không được Ôn Nhã Kỳ, trực giác không tốt, phải biết rằng Chân Tịnh cũng tại đêm thất tịch câu Lục hoàng tử, Ôn Nhã Kỳ chẳng lẽ lại học theo?

Nghĩ tới đây vừa giận vừa vội, ngày ấy sau khi khuyên xong thấy muội ấy rõ ràng có ý nguyện nghe theo an bài, sao lại gây ra chuyện nh vậy?

“Cẩn Minh, chàng giúp tìm Nhã Kỳ biểu muội đi.” Tâm trạng tốt của Chân Diệu bị quét sạch, chỉ còn lại lo lắng và phẫn nộ mơ hồ.

Tâm tình của La thế tử thực không tốt.

Hắn vô cùng bận rộn, bớt chút thời gian cùng vợ đi đăng thị, đó là muốn tình cảm vợ chồng tiến thêm một bước, ai biết lại bị biểu muội bỏ đi nào đó quấy rối, lập tức nổi lên tâm trạng chán ghét với Ôn Nhã Kỳ, nhưng buông tay không quản lại không được, thò tay vào ngực móc ra một vật, không thấy động tác hắn ném lên lên trời.

Một tiếng vang nhỏ lẫn trong tiếng người nói ầm ĩ, bầu trời hiện lên một đóa hoa đẹp.

Không lâu sau, liền có mấy người ăn mặc bình thường, mặt mũi cũng bình thường xuất hiện, yên lặng không tiếng động đứng trước mặt La Thiên Trình.

“Biểu cô nương mặc đồ thế nào?” La Thiên Trình nhìn về phía tỷ muội Chân Băng.

Chân Băng nói: “Mặc áo choàng bằng lông hoa mẫu đơn đỏ thẫm, váy màu trắng xanh thêu bách điệp.”

“Đúng rồi, còn đeo kim bộ diêu rủ trân châu.” Chân Ngọc mím môi nói, mắt tràn đầy châm chọc.

Các tiểu cô nương nhà huân quý còn chưa cập kê như các nàng, trang sức bộ diêu tuy rằng cũng có nhưng ít mang ra dùng, trưởng bối nói tiểu cô nương nên có bộ dạng của tiểu cô nương, hận không thể cắm châu sai đầy đầu đó là tật xấu của nhà giàu mới nổi.

“Nghe rõ rồi thì ấn theo miêu tả của hai vị cô nương đi tìm, chúng ta ở trước một quán trà chờ.” La Thiên Trình chỉ vào một quán trà cách đó mười mấy trượng.

Mấy người kia ôm quyền, tiêu thất trong biển người.

La Thiên Trình nhìn Chân Băng, Chân Ngọc: “Ngũ muội, Lục muội dẫn theo hạ nhân cùng đến quán trà chờ đi.”

Chân Băng do dự một chút: “Tứ tỷ phu, để hạ nhân cùng đi tìm đi. Nhiều người sẽ tìm nhanh hơn.”

“Không cần, hai muội cũng cần người bảo vệ.” La Thiên Trình bác bỏ đề nghị của Chân Băng, nắm tay Chân Diệu dẫn đầu đi về phía quán trà.

Thái độ của hắn mặc dù ôn hòa, có lẽ liên quan đến việc bây giờ thân ở chức cao, trong lúc vô tình lộ ra khí thế lôi đình. Hai người Chân Băng cũng không dám nhiều lời. Đi theo.

Quán trà đơn sơ, La Thiên Trình lấy khăn mềm ra lau ghế, mới để Chân Diệu ngồi xuống.

Chân Băng và Chân Ngọc nhìn thấy, lại có chút yêu thích, ngưỡng mộ, thầm nghĩ nếu phu quân tương lai của các nàng có thể như Tứ tỷ phu đối với tứ tỷ thì thật tốt.

Người hầu trà tươi cười dâng trà.

Nước trà đùng đục, vừa nhìn là biết mặt hàng tầm thường, mấy người đều không uống. Chỉ là cầm trong tay sưởi ấm, vô cùng lo lắng chờ đợi.

Nét mặt La Thiên Trình dù bình tĩnh nhưng trong lòng biết không phải trong chốc lát có thể tìm được người.

Dù sao ám vệ cũng không phải thần tiên, hội đèn lồng tết nguyên tiêu người người tấp nập, tìm một tiểu nương tử cũng không dễ dàng như vậy.

“Lạnh không?”

Chân Diệu thấy La Thiên Trình hỏi nàng, sửng sốt một chút, lắc đầu: “Không lạnh.”

La Thiên Trình kéo tay nàng qua, phát hiện lòng bàn tay ấm nóng, lúc này mới yên tâm nói: “Chờ nửa canh giờ, nếu không tìm được, trước đưa hai muội ấy về.”

Ba người Chân Diệu đều gật đầu, nghĩ đến chuyện Ôn Nhã Kỳ tất cả đều trầm mặc.

Cũng qua khoảng hai khắc, có một nam tử vội vã chạy tới, đến phụ cận, gật đầu với La Thiên Trình.

La Thiên Trình lập tức đứng lên: “Đi.”

Mọi người đi theo người kia đến một chỗ kín đáo, phát hiện có một nam tử mặt mũi bình thường đứng đó, nghe được động tĩnh, từ chỗ tối một nữ tử đi ra, không phải Ôn Nhã Kỳ thì là ai.

Sắc mặt Ôn Nhã Kỳ trắng bệch, còn đang kinh hoảng, thấy Chân Diệu, cắn môi nói: “Nhị, nhị biểu tỷ, sao tỷ lại ở đây?”

Chân Diệu mím môi: “Nếu không ở đây, làm sao có thể tìm thấy biểu muội nhanh như vậy.”

Chân Ngọc sớm không nhịn được hỏi: “Ôn Nhã Kỳ, ngươi đi đâu, có biết chúng ta sẽ lo lắng không?”

Ôn Nhã Kỳ co người lại, ngập ngừng nói: “Thấy ngọn đèn hằng nga bôn nguyệt, nhìn đến mê mẩn, khi quay lại liền không thấy mọi người.”

Nói xong liếc mắt nhìn hai nam tử, nói: “Sau đột nhiên bị bọn họ kéo tới đây, làm ta sợ muốn chết.”

“Nhìn đèn đến mê mẩn?” Chân Ngọc cười lạnh một tiếng, đang định nói gì nữa thì bị Chân Băng cản lại.

Dù nói thế nào đi nữa, lấy cớ như vậy tốt hơn lén gặp nam tử rất nhiều, rốt cuộc miễn cưỡng che giấu được.

Chân Băng hiểu chuyện, Chân Diệu nào có chuyện không nghĩ ra, nhìn Ôn Nhã Kỳ thật sâu nói: “Hôm nay sợ bóng sợ gió một phen, tứ biểu muội nhanh theo ngũ muội, lục muội về đi.”

Nhưng lòng thầm nghĩ sáng mai phải gửi gấp cho Ôn thị một bức thư, để bà lén bàn bạc lại một phen.

“Muội biết rồi, lại gây thêm phiền toái cho Nhị biểu tỷ.” Ôn Nhã Kỳ biểu hiện thật nhu thuận, nhưng trong lòng rung động không ngừng.

Nam tử kia, vô tình gặp nàng ba lần trong hội đèn lồng.

Lần đầu tiên là lúc xuống xe ngựa nhìn thoáng qua, khi nhìn thấy hắn lập tức nhảy xuống khỏi ngựa, hai người đối diện, hắn liền nở nụ cười.

Lần thứ hai là lúc Ngũ cô nương và Lục cô nương lưu thơ trên hoa đăng, nàng nghe được tiếng cười của trẻ con, nghe tiếng nhìn lại thì thấy hắn tháo mặt nạ hổ xuống, làm mặt quỷ với đứa trẻ.

Lần thứ ba là lúc pháo hoa nở rộ, nàng không hiếm lạ nhìn, trong lòng còn lóe lên khuôn mặt tươi cười của nam tử kia, không tự chủ liền đi về sạp hoa đăng, trong lúc đầy bụng tâm sự đụng phải một người, đang muốn mở miệng trách cứ lại đối mặt với gương mặt tươi cười đầy ngạc nhiên của hắn.

Một khắc kia, nàng chỉ cảm thấy vô số pháo hoa nở trước mắt, rực rỡ không gì sánh được.

Nàng đã quên ai là người chủ động mở miệng trước, khi tỉnh táo lại, đã cùng hắn đứng dưới một tàng cây cao lớn, bốn mắt nhìn nhau, nói không hết mừng rỡ, ngọt ngào.

Hắn nói hắn là Nhị công tử nhà Trường Đỉnh Bá, tương lai muốn phân ra sống một mình, hỏi nàng có để bụng không.

Nàng có gì mà để bụng, hắn xuất thân huân quý, tướng mạo, khí độ đúng là loại nàng ngưỡng mộ trong lòng, nếu có thể gả cho nam tử như vậy, so với một người góa vợ biểu tỷ tùy ý an bài thì tốt hơn nhiều.

May mắn hắn chỉ biết mình là cô nương phủ Kiến An bá, cũng không để tâm, cởi ngọc bội tùy thân cho nàng.

Ngọc bội kia ôn nhuận trơn nhẵn, vừa nhìn là biết không phải vật phàm, nàng không có gì lấy ra có thể đưa hắn, liền đem túi hương tinh xảo mới thêu xong lén đưa cho hắn.

Cho đến khi về phủ, khóe miệng Ôn Nhã Kỳ vẫn cong lên, nghĩ hắn nói trời sáng sẽ đến cầu hôn, trong lòng liền thấp thỏm ngọt ngào.

Chân Băng và Chân Ngọc không trực tiếp về Phương Phỉ uyển, tiến vào Ninh Thọ đường.

Lão phu nhân đã ngủ, nghe nói hai tôn nữ đang chờ bên ngoài, lòng trầm xuống, vội khoác xiêm y lệnh cho hai người tiến vào.

Nghe nói Ôn Nhã Kỳ lạc đường một trận, hơi biến sắc. Kêu Vương ma ma gọi Tam thái thái Ôn thị tới.

Ôn thị nghe xong, trước mắt mê muội một trận, bất chấp trời tối phải đến Trầm Hương uyển, thẩm vấn Ôn Nhã Kỳ nửa ngày. Nàng ta lại khăng khăng nói chỉ là nhìn đèn đến mê mẩn không đi.

Ôn Nhã Kỳ thấy người kia nếu thật không nhắc đến thân phận, đó chính là vận khí và duyên phận, nếu thất ước, nàng không lộ ra nửa chữ, chí ít sẽ không mất mặt mũi.

Ôn thị thấy Ôn Nhã Kỳ nói vô cùng xác thực, hỏi nửa ngày cũng không hỏi được cái gì, chỉ đàng tạm buông việc này trở về viện, dù sao cháu gái đã nói vậy, làm cô không tin cố gượng ép hỏi gian phu là ai, cũng kỳ cục.

Bên này hai người Chân Diệu về Thanh Phong đường. Chờ rửa mặt xong chỉ còn hai vợ chồng, La Thiên Trình nói: “Kiểu Kiểu, nàng nghĩ rằng biểu muội kia còn gặp người khác trong hội đèn lồng.”

“Chàng cũng nghĩ vậy?” Chân Diệu trầm xuống, đổi là người khác nói nàng còn tin. Nhưng Ôn Nhã Kỳ đã có tiền án, mấy ngày này lại qua lại thân cận với Chân Tịnh, nàng cảm thấy việc này không đơn giản như vậy.

La Thiên Trình cười giễu cợt nói: “Tiểu cô nương, nói trái lương tâm sao lại không lộ mánh khóe.”

Thấy sắc mặt Chân Diệu xấu đi, xoa xoa mặt nàng nói: “Làm sao vậy, để tâm biểu muội như vậy?”

Chân Diệu nói: “Cảm tình giữa hai tỷ muội ngược lại không thể nói là thâm hậu, chỉ là con bé và mẫu thân là cô cháu ruột, lần trước mợ tới kinh thành, tự mình giao con bé cho mẫu thân, nếu có chuyện gì, sẽ là đả kích rất lớn với mẫu thân.”

La Thiên Trình nghe xong thở dài nói: “Kiểu Kiểu, nếu nàng lo lắng sẽ có phiền phức, ngày mai liền về phủ Kiến An bá một chuyến, lại nói ta đã lệnh cho ám vệ tra rõ người nọ là ai, lại lừa đảo như vậy. Nếu người nọ điều kiện khá,giải quyết luôn việc hôn nhân của muội ấy cũng không tệ, nếu không gả được, chỉ cần biết người nọ là ai cũng dễ giải quyết phiền toái.”

“Vâng.” Chân Diệu gật đầu.

Hai người ôm nhau ngủ, hôm sau La Thiên Trình về nha thự, nàng cũng vội vã thu thập thỏa đáng ngồi xe đi phủ Kiến An bá.

Chỉ tiếc có gấp thế nào thì vẫn chậm một bước, lúc đến phủ Kiến An Bá chỉ thấy trước cửa có rất nhiều người chỉ trỏ.

Chân Diệu vừa nhìn tình huống này, thầm nghĩ không tốt, vội vã đi Ninh Thọ đường.

Trong Ninh Thọ đường, lão phu nhân và thái thái các phòng đều ở đây, ngoài ra còn có Chân Băng, Chân Ngọc và Ôn Nhã Kỳ.

Lúc Chân Diệu đi vào, Ôn Nhã Kỳ không thể tin nói: “Không thể nào, cháu không biết nhị thiếu gia cửa hàng quan tài! Cô, cô phải làm chủ cho cháu, đây nhất định là nổi lên tâm tư cóc ghẻ muốn ăn thịt thiên nga, lại không dám trêu chọc tiểu thư bá phủ chân chính, liền đánh chủ ý lên cháu!”

Lão phu nhân mặt cau có nhìn Ôn Nhã Kỳ khóc lóc chửi bới, không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn Ôn thị.

Tưởng thị âm thầm lắc đầu, thầm nghĩ Ôn thị này cũng không may mắn, hai nữ nhi gả đều tốt, ngược lại một chất nữ không thể bớt lo.

Lý thị lén nhếch miệng, chỉ cảm thấy trong hai năm qua cuối cùng cũng khoái ý một phen.

Ôn thị xanh mặt, run run cầm một túi hương ném qua: “Nhã Kỳ, cái này tìm được từ phòng cháu, cháu nhận ra chứ?”

“Là mấy ngày trước cháu luyện tập làm ra.”

“Dưới góc phải túi hương này còn thêu một chữ “Kỳ”, nam tử đang chờ ở thiên thính cũng có một túi hương tinh xảo, châm pháp xử lý giống nhau, cũng cùng có một chữ “Kỳ”!”

Ôn Nhã Kỳ rốt cuộc trắng mặt, giọng the thé nói: “Không thể nào, hôm qua cháu gặp người nọ, hắn rõ ràng nói là Nhị công tử của nhà Trường Đình bá!”

Mắt lão phu nhân lóe lên tinh quang, lần đầu mở miệng: “Lão bà tử sống ở kinh thành bao nhiêu năm nay, lại chưa từng nghe nói đến một nhà Trường Đình bá.”

Ôn Nhã Kỳ chỉ cảm tấy đáy lòng phát lạnh, bất  nhìn xung quanh.

Chợt nghe Vương ma ma đứng sau lưng lão phu nhân nói: “Lão phu nhân, lão nô thật ra biết cửa hàng quan tài trên đường Thanh Tước, tên là cửa hàng quan tài Trường Đình bảo.”

Link fb

Discussion34 Comments

  1. Bà nhã kì này hết chọc họa này đến họa khác, toàn phải để người khác dọn rác cho. Đúng là tai họa

  2. Hazz. Ôn thị và chân diệu cũng đã phòng rồi, k ngờ. Hazz. Tâm tư k an phận thì tự chịu đi. Hừ. Đã như vậy còn k biết nghĩ đúng là ngu xuẩn thật. Hừ. Đọc mà phẫn nộ thay chân tứ. 1 lòng lo lắng cho ngta v mà
    Tks tỷ ạk

  3. Đáng đời ONK. Đọc tiêu đề chương trên còn tưởng Chân Diệu vô tình gặp tình nhân kiếp trước chứ. Ko biết là ai, có phải nhân vật có ảnh hưởng đến câu chuyện không nhỉ

  4. Tự dưng thấy tội tội cho ONK, tính ra nàng ta vừa ngây thơ, lại hay mơ mộng, thêm vào Chân Tĩnh kia xúi dại nên làm bậy, chuyện này nghi là có Chân Tĩnh kia làm ra lắm. Nhưng cũng thấy nàng ta đáng đời, nếu ko ham hư vinh, lại biết tin tưởng người nhà mình hơn một chút, thì ko thảm vầy rồi, mà trong phủ Kiến an bá này, người nhà của nàng ta ngoài Ôn thị và Chân Diệu còn có ai nữa chứ. Nhìn lão phu nhân e rằng hôn sự này ko chối được rồi, lại thêm tình huống này với tính hư vinh của nàng ta, cuộc sống của nàng ta sau này coi như bị hủy cả, aizzzz. Hai anh chị đang ngọt ngào với nhau đến vui vẻ tự dưng xuất hiện ONK cắt ngang, thiệt mất hứng ~o(>”<)o~
    Thanks

  5. Thật vất vả LTTrinh mới có thời gian đi chơi với CDieu mà lại bị phá ngang.
    ONK đó thật là người không biết xấu hổ, lúc nào cũng so sánh mình với người khác mà không biết nhìn lại bản thân mình là ai, gây ra chuyện rồi còn chối cãi, phải gả ả đi cho đỡ bực mình. Haizz CDieu còn phải mệt với ONK này đây.

  6. Chân Diệu và La Thiên Trình đã thấu hiểu nhau…giờ tình cảm chỉ ngày càng mặn nồng mà thôi…Ai cũng không thể phá ngang…giờ 2 anh chị chỉ có đồng tâm hiệp lực bình tĩnh xử lý 1 đám độc ác, ghen tỵ, mưu hại gia đình và bản thân mà thôi…
    Chân Tĩnh kiểu xảo quyệt này chắc còn sống dai…Tuy nhiên, rồi cuối cùng sẽ gặp kết cục không ra gì cho mà xem.

  7. Ôn Nhã Kỳ là gieo nhân nào thì gặt quả nấy, thật đáng tiếc! Tình cảm của Thiên Trình và Chân Diệu càng ngày càng tốt !! Mong chờ chương mới, thanks đã edit

  8. tâm tâm niệm niệm đều là người kìa> người kia
    chọn một mặt nạ khỉ hco nàng > cho
    mặt nạ hằng nga > Hằng Nga
    chỉ chưa có bản thân.> chứa
    sao lại gây ra chuyện nh vậy?> như vậy
    cùng vợ đi đăng thị> …chỗ này mình nghĩ để đăng thị là ngắm đèn hợp lý hơn, vì có bạn sẽ không hiểu
    Tra đi tra về lại lòi ra Giáng Châu, Di Nguyệt tộc này cũng chôn dấu thật sâu.Thoáng cái mất 1 nha hoàn thân cận nhưng bạn Diệu vẫn luôn nhìn về mặt tích cực, người nghĩ tích cực lúc nào cũng sẽ sống vui vẻ hạnh phúc. Thật khó mới có một buổi đi chơi ngắm đèn mà lại bị cục rắc rối Ôn Nhã Kỳ phá hỏng. Ôn Nhã Kỳ đầu óc đúng là bị Chân Tịnh làm hỏng rồi, tự dưng đi trao vật đính ước với một kẻ chưa biết là ai. Đúng là tự ủ quả đắng. Thật là không biết an phận

  9. Ngay từ đầu mình đã không nghĩ Giáng Châu thật lòng tận tâm như Bạch Thuợc hay Tử Tô, giống Chân Diệu tỷ tỷ nói nguời quá tốt, làm cái gì cũng quá tốt, ưu tú nên mới không an tâm, hoàn toàn tin tưởng. Giáng Châu có liên quan tới cả Nguyệt di tộc, có lẽ lúc để La nhị lão gia mua chuộc Giáng Châu cũng nằm trong kế hoạch của Nguyệt di tộc chăng.
    Khó khăn lắm hai vợ chồng mới có cơ hội đi chơi, hẹn hò, đi ngắm hoa đăng, đi chơi nguyên tiêu a. Vậy mà lại bị chuyện Ôn Nhã Kỳ làm phá đám. Tui tức quá hà, lâu lâu mới đuợc ăn ngọt nhiều nhiều thế mà lại bị phá ngang.
    Ôn Nhã Kỳ thực sự là tình cờ gặp nhị thiếu gia nhà quan tài hay bị người ta tính kế. Con nguời không thành thật, an phận làm nguời, cứ nổi tâm tư không nên có. Nếu vị nhị thiếu gia nhà quan tài kia thực có lòng với Ôn Nhã Kỳ cũng mong ruớc nàng ra đi lẹ, không gây phiền phức cho Chân Diệu tỷ tỷ, cho phủ Kiến An Bá nữa. Nguời gì rõ phiền à.

  10. Cô nàng Nhã Kỳ này, sau bao nhiêu chuyện vẫn ko biết suy nghĩ chín chắn hơn, kiểu gì cũng lại gây tai họa cho mà xem, nàng ta đã làm khổ vợ chồng Ngu thị – Chân hoán rồi.

  11. Ôn Nhã Kỳ tuy đáng giận nhưng cũng đáng thương, biết sai mà sửa thì còn có cơ hội nhưng sau 1 chút nóng giận mà mất chì lẫn chài, vừa mất mạng vừa làm liên lụy đến cả nhà Chân Diệu, người đau lòng nhất là người thân của Nhã Kỳ, đáng tiếc thật

    • sakurahime

      bạn comt 3 dòng có nội dung từ chương 200-300, comt 1/3 trong tổng số chương đó thì mình sẽ set pass cho bạn

  12. khó khăn lắm hai vợ chồng người ta mới đi chơi riêng tư được mà lại bị Ôn Nhã Kỳ phá hoại. ONK vẫn nghĩ trước kia Chân Diệu kéo thế tử xuống nước không bị ghét mà còn dc yêu thương, Chân Tịnh thì gặp được Lục hoàng thử nên cũng muốn học theo làm mấy chuyện tự gặp nam nhân khác hy vọng dc gả vào nhà giàu có,

  13. Cẩn Lân vệ / Cẩm Lân vệ
    Ám vệ / ám vệ
    ở khắc các nơi —————–> khắp
    tin ức có giá trị —————-> tức
    một đêmở bên vợ yêu
    mặt nạ khỉ hco nàng ———-> cho
    ngwng thần nín thở ———–> ngưng
    gây ra chuyện nh vậy ———> như
    Tứ tỷ / tứ tỷ
    Ngũ muội / ngũ muội
    Lục muội / lục muội
    chỉ đàng tạm buông ———–> đành
    Trường Đình bá / Trường Đỉnh Bá
    cảm tấy đáy lòng —————> thấy
    bất nhìn xung quanh
    ==================================================
    Chèn ơi … ngọt ngào quá, ngọt ngào từ những điều đơn giản nhất!!
    Trình độ ghen của LTT đã đến mức quá bá đạo rồi :))) dẫn vợ đi ra ngoài chơi, vợ đẹp ngta nhìn 1 chút cũng tức anh ách là thế lào, haiz… có vợ đẹp ko dám khoe, giữ còn hơn giữ tánh mạng nữa :)))))
    ONK lại gây chuyện rồi, mà sao con bé này có thể ngu như vậy nhỉ, trình độ ngu ngốc này cũng đến mức ta phải cảm thấy đáng thương rồi ~.~

  14. Ôn Nhã Kỳ ngu xuẩn này tự nhận quả đắng mà thôi… học ai ko học đi học CT dở mánh khoé làm thiếp cái này là có người cố ý bày trò để đánh vào mặt CD đây mà… ko biết phải ả CT ko?
    Hai người mãi mới có cơ hội bên nhau tình cảm thì bị những chuyện ko đâu phá ko à. Hai người càng ngày càng ngọt ngào….

  15. Diệu tỷ động tâm rùi nên càng dạn dĩ nha ^^… còn biết trêu ghẹo ông nam chính nữa chứ ^^… haiz… ta biết thế nào cũng có chuyện mà… bà Chân Tịnh này cũng ghê thật… giờ bà biểu muội này thế nào cũng sốc hàng cho mà xem… người ánh mắt cao hơn đầu như bà này sao chấp nhận được nhà bán quan tài cơ chứ… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  16. Đág đời oNK quá đi,cái tội thích trèo cao, CD nói ko nge, có ngày chết sao cũg ko biết đến. Tội ngiệp LTT thiệt đó chứ, rãnh rỗi 1 chút muốn đi chơi với vợ cũg khó khăn nữa. Haiz, fiền toái khắp nơi mà.

  17. Chân Tĩnh kia xúi dại nên làm bậy, chuyện này nghi là có Chân Tĩnh kia làm ra lắm. Nhưng cũng thấy nàng ta đáng đời, nếu ko ham hư vinh, lại biết tin tưởng người nhà mình hơn một chút, thì ko thảm vầy rồi, mà trong phủ Kiến an bá này, người nhà của nàng ta ngoài Ôn thị và Chân Diệu còn có ai nữa chứ

  18. Khó khăn lắm hai vợ chồng mới có cơ hội đi chơi, hẹn hò, đi ngắm hoa đăng, đi chơi nguyên tiêu a. Vậy mà lại bị chuyện Ôn Nhã Kỳ làm phá đám. Tui tức quá hà, lâu lâu mới đuợc ăn ngọt nhiều nhiều thế mà lại bị phá ngang.

  19. Giáng chau này không ngờ than thế phức tạp thế, vừa là dư đảng tiền triều lại còn di tộc, sao mà lằng nhằng thế không biết, tính cách ôn nhã kỳ thế ăn quả đắng là phải rồi, đung là cho bõ ghét can cái tính không an phận suốt ngày thích trèo cao, bản thân cũng không nhìn lại gia thế của mình

  20. ONK này tật xấu vẫn chưa chịu bỏ, xưa kia đã vậy giờ thêm xấu lại càng thêm xấu. Biết nàng ấy tuổi nhỏ luôn mơ mộng không an phận, luôn dòm ngó muốn trèo cao. Hay rồi đó giờ xảy ra chuyện vớ một chàng nhà bán quan tài. Đã vậy chạy chối chết cũng không thừa nhận , dù chối thì cũng có vật chứng túi thơm của nàng giao cho ngưòi ta. Haizzz không an phận như tỷ của ONK ,tỷ ấy an phận an ổn sống mới gặp được tỷ phu hàn chi kia, tuy hơi thiếu hơi nghèo nhưng sống hạnh phúc a.

  21. Đáng đời ngu ngốc mà còn tỏa ra nguy hiểm bị lừa gạt cũng đáng chỉ tội cho Ôn thị và người phải giải quyết rắc rối cho biểu muội này!

  22. Cuộc sống không cho phép nhưng cứ thích mơ mộng nên xảy ra chuyện như vậy cũng không thể tội nghiệp được, hâm hộ tỷ tỷ và nhị biểu tỷ thì tại sao không noi gương người ta mà sống, sống thực tế một chút là đâu có chuyện gì xảy ra

  23. ONH chết ko chừa cái tật tham hư vinh, ngu thì tự chịu chứ trách ai, chỉ sợ sau này phiền phức lại quay về tim Ôn thị ép a tứ ra mặt

  24. Ngu thì chịu. Giờ thì chấp nhận lãnh hậu quả do mình gây ra thôi. Còn biết trách ai đc nữa đây

  25. Con nhỏ Ôn Nhã Kỳ này cũng mệt mỏi với nó, chẳng biết não để ở đâu nữa, mà cũng lạ thân thể đã ko còn trong sạch mà cứ muôn trèo cao để nị người ta nhắm vào cái ngu đó mà lợi dụng, ngu hết có nói ;18

  26. Cái cô Nhẫ Kỳ này mỗi lần gây họa đều trở tay không kịp mà. Ôn thị năng lực có hạn, nhìn là biết không quản nổi Nhã Kỳ rồi. Tự làm tự chịu thôi, gây họa thêm cho phủ này nữa.

  27. Nước mắt phượng hoàng

    Thiệt đáng đời mà! Tiền án 1 lần, giờ thêm lần nữa! Gả cho tiệm quan tài cho rồi đi!

  28. Gái già đợi gả

    Đáng nhé Diệu tỷ phải để ONH xiết chết ONK đi cho khỏi phải gây chuyện thị phi. 1 người tâm luôn muốn trèo cao thì có ngăn cản cũng k đc

  29. Nhã Kỳ đợt này hỏng thật rồi, người ta đã bận tâm suy nghĩ chu đáo mọi điều thì không chịu, mơ làm cao, mơ phượng hoàng mới ưng cơ..não cấu tạo từ hồ dán hay đậu phụ không biết :((

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: