Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q05- Chương 211+212

15

            Chương 211 : Đài Luân Hồi

Editor: Mèo

Beta: Tiểu Tuyền

Nàng vốn có đầy bụng ủy khuất muốn khiếu nại , bị hắn đùa giỡn một trận như vậy, không biết tại làm sao, oán khí trong lòng từ từ tan rã.

Thật ra thì có thể chính thức gặp lại được hắn, trong lòng nàng cũng đã bình tĩnh.

“Trường Thiên. . . . . . Ta ở trong Luân Hồi còn đang ở đâu?” Vấn đề này nàng đã sớm muốn hỏi rồi.

Trên mặt hắn che dấu nụ cười, trịnh trọng nói: “Nàng vừa vào Xuân Thành, luân hồi tuyệt trận đã đem Thần Ma ngục ngăn cách ra. Mặc dù ta có thể thấy nhất cử nhất động của nàng, nhưng lời ta nói lại không truyền đến trong tai nàng. Kết quả Luân hồi này lại chọn bố trí cảnh tượng là nơi yếu kém nhất trong lòng nàng, nếu không cho nàng cả một ngày không lo không vui mà đi qua, nó làm sao mà thoả mãn?”

Hắc hắc, Trường Thiên giả kia nói hắn là ” chỗ yếu trong lòng ” của nàng , lời này để cho hắn vui vẻ thật lâu.

Nói cách khác, nàng dễ dàng trải qua mấy chục cái luân hồi khóc thảm khóc rống, mấy chục cái luân hồi phí công vô dụng, tất cả hắn đều thấy được một điểm cũng không bỏ sót?

Nàng nhất thời có loại cảm giác trời giáng sấm sét . Xong, xong, từ nay về sau trong mắt hắn, hình tượng của nàng không còn gì nữa rồi. Nàng cực khổ duy trì hình tượng hoa sen trắng nhỏ đáng yêu thuần khiết, cứ thế mà bị hủy diệt.

Qua thật lâu, nàng mới nhớ lại không thấy Đồ Tẫn. Hơn nữa trừ Đồ Tẫn ra, lúc nàng mới vừa xuất cục cũng không nhìn thấy người của Vô Lượng Kiếm Tông  .

“Đại khái bọn họ còn bị vây ở trong cục.” Trường Thiên nhắc nhở nàng, “Nàng phải đem luân hồi phá vỡ, mới có thể thả bọn họ đi ra ngoài.”

Nàng đi dọc theo nền cái phế thành kia một lát, nghe được Trường Thiên lên tiếng nó i”Là nơi này” cho nên dừng bước lại, nhảy vào trong rãnh sâu nền nhà.

Không biết đã qua bao nhiêu năm, trong rãnh sâu cỏ dại mọc khắp nơi. Nàng liếc nhìn trong khe rãnh thấy có một bộ xương trắng như ẩn như hiện. Hài cốt này hiện ra tư thế ngồi thong dong , độ rộng xương cốt, hẳn là thuộc về nam tử trưởng thành. Vừa nhìn không xấu xí giống bộ xương tầm thường, bởi vì mỗi một cái xương trong suốt trơn bóng sạch sẽ giống như bạch ngọc, thậm chí ở dưới ánh trăng còn lấp lánh chút ánh sáng.

“Tu sĩ này khi còn sống, ít nhất đã đến cảnh giới Đại Thừa, nếu không xương thân sẽ không có ánh sáng màu như vậy.” Trường Thiên chỉ nhìn một cái, giọng nói liền có chút ít trầm trọng .

Người chết này không ngờ đã đạt đến đại thành chi cảnh! Nàng chợt cả kinh. Nếu lên thêm một bậc nữa, sẽ phải nghênh đón Thiên kiếp rồi. Người này khi còn sống nhất định cũng rất là có bản lãnh.

Nhưng tại sao đường đường một gã tu sĩ cảnh giới Đại Thừa, thế nhưng lại âm thầm chết ở nơi này?

Bên cạnh bàn tay của bộ xương trắng, rơi xuống một vật. Ở dưới ánh trăng nhấp nháy. Nàng kề sát vào nhìn kỹ, phát hiện đây là một mặt Kính tròn rất nhỏ, giống vật mà nữ nhân hay mang theo, nhưng trên gọng kính có màu xanh đồng nhàn nhạt. Mặt kính vốn là trong trẻo như nước. Có thể đem mặt mũi của nàng soi rất rõ ràng. Đáng tiếc trên Kính có một đường nứt thật nhỏ.

Phía sau trên gương đồng xanh có ba chữ triện theo phong cách cổ xưa: “Đài Luân Hồi” .

Rõ ràng là một mặt gương nhỏ, nhưng lại lấy tên là “Đài”, ý nghĩ của tu sĩ  Đại Thừa kỳ này thật là cổ quái.

Đây chính là đầu sỏ đem nàng vây ở trong Luân hồi sao?

Nhưng nàng lấy làm khó hiểu ở chỗ: ” Pháp khí vô chủ như vậy, làm sao đột nhiên có hiệu lực tự hành động?”

Hắn trầm ngâm nói: “Pháp khí cao cấp đều có khí linh. Chủ nhân cũ trước khi chết đại khái tiện tay đem nó phong ấn , thời gian quá lâu về sau, phong ấn này từ từ nới lỏng ra, khí linh mới thoát khỏi trói buộc, tự hành động nổi lên đại trận Luân hồi!”

“Luyện ra Đài Luân Hồi này. Quả nhiên là một nhân tài. Pháp khí này nếu có người thao túng, bảo đảm so sánh với Luân hồi mà nàng đi vào muốn hung hiểm gấp mười lần, gấp trăm lần! Nói không chừng kẻ xông vào thần hồn cũng sẽ bị từ từ mài mòn sạch.”

Không ngờ tấm kính như thế này lại có hiệu lực tự hành. Cho nên người lâm vào trong đó, chỉ bị vây mà không có chết đi sao? Như vậy, kẻ ở trong Luân Hồi giả trang Trường Thiên, hẳn là khí linh của gương rồi!

Nghĩ đến chuyện mình bị một khí linh lừa xoay quanh, nàng căm tức rồi.

Nàng nơi này đang nghiến răng nghiến lợi, Trường Thiên đột nhiên nói: “Trên tường đá có chữ viết.”

Nơi này sơn đen màu đen , nàng đánh sáng hộp quẹt, quả nhiên thấy trên tường có mấy chữ viết ngoáy, hiển nhiên là viết xuống trong lúc vội vàng.

“Sau khi ta đúc thành Đài Luân Hồi, ba ngàn năm không bại một lần, nên dùng pháp khí này vây khốn thần nhân thượng cổ là Âm Cửu U ba mươi ngày, hắn lại phá cục ra được, rồi vội vàng báo thù. Ta không địch lại, chạy trốn nửa năm, thân thể sắp chết, đạo hạnh biến mất dần, binh giải cũng không thoát được. Âm Cửu U sâu không lường được, ta tự nhận không bằng, để lại đài Luân Hồi ở lại đây, người có duyên sẽ có được nó.” Ký tên Phượng Vô Trù.

Nàng xem xong liền hiểu, người viết thư này là Phượng Vô, kể từ sau khi hắn luyện thành kiện pháp khí “Đài Luân Hồi” này, ba ngàn năm nay tung hoành vô địch thủ, nhưng dùng nó đối phó thượng cổ thần nhân Âm Cửu U, thế nhưng chỉ vây khốn ba mươi ngày đã bị người ta phá cục ra. Âm Cửu U thoát chết chạy ra tất nhiên muốn tìm hắn báo thù, kết quả người này rất lợi hại, Phượng Vô Trù không phải là đối thủ của gã, không thể làm gì khác hơn là chạy trốn.

Đại khái hắn bị thương rất nặng, thân thể dần dần chịu đựng không nổi, đạo hạnh cũng chậm chạp rơi xuống, hơn nữa không biết Âm Cửu U dùng cái biện pháp gì, để cho hắn đến binh giải cũng không thể! Binh giải là tuyệt chiêu cuối cùng bảo vệ tánh mạng của tu sĩ Nguyên Anh kỳ trở lên, tức là đem máu huyết toàn thân chuyển dời đến trên Nguyên thần, sau đó thay một thân thể khác hoặc là đầu thai. Tu sĩ tuyệt sẽ không dễ dàng đi lên một bước này, bởi vì cực khổ luyện một thân bản lĩnh về sau sẽ ngừng như vậy, chỉ sợ đầu thai hoặc là đoạt thân thể của người khác, cũng phải tu luyện lại từ đầu.

Nhưng Âm Cửu U này, thậm chí ngay cả nguyên thần của Phượng Vô Trù cũng tổn thương, làm hắn chỉ có thể theo thân thể cùng nhau tiêu vong. Hơn nữa Phượng Vô Trù tự mình cũng nói, địch nhân của hắn sâu không lường được, hắn “Tự nhận không bằng”. Nhìn này chữ viết thư trên tường đá, lưa thưa quyến cuồng, hiển nhiên bản thân Phượng Vô Trù cũng là người lòng dạ cao ngạo, Âm Cửu U lại có thể làm hắn tâm phục khẩu phục, tự nhận không bằng.

Ninh Tiểu Nhàn tự mình cũng hưởng qua mùi vị luân hồi, mà còn là kết quả khí linh tự hành tổ trận. Âm Cửu U lại ở dưới tình huống Phượng Vô Trù tự mình điều khiển đài Luân Hồi, cứ thế mà phá cục ra. Nàng tin tưởng, Phượng Vô Trù bày luân hồi nhất định là sát cơ tứ phía, hiểm trở nặng nề , mà bản lãnh của Âm Cửu U, đã mạnh mẽ đến cái cảnh giới gì?

Những ý niệm này ở trong đầu nàng chợt lóe lên, sau đó nàng đã nghe thấy Trường Thiên lãnh đạm nói một câu: “Ơ, Âm Cửu U.” Tiếng nói thấp đủ cho mấy người không thể nghe thấy.

Nàng chưa từng nghe qua Trường Thiên dùng loại khẩu khí này nói chuyện, làm như có hai phần cừu hận, hai phần mừng như điên, còn dư lại tất cả đều là âm trầm đáng sợ, là hận khắc vào xương, đem một đoạn thù hận nhiều lần âm trầm nhai hết. Khó hiểu thật, nàng tin tưởng người này nếu đứng ở trước mặt Trường Thiên, chắc chắn bị hắn dùng thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn nhất hành hạ đến thần hồn cũng hóa thành hư vô.

Quan trọng nhất là, những lời này hắn cũng không có truyền tới bên tai nàng, là nàng sau khi tập thần thông nghe được hắn lẩm bẩm tự nói. Có thể thấy được, hắn cũng không ngờ bị nàng nghe được.

Dù vậy, nàng vẫn là thử dò xét hỏi một câu: “Chàng biết sao?”

Mặc dù lúc này không ở trong Thần Ma ngục, nàng cũng có thể cảm giác được không khí bên cạnh chợt trở nên băng hàn một mảnh, làm như có thể đem máu của nàng cùng nhau đông cứng.

Qua thật lâu, Trường Thiên mới thản nhiên nói: “Đem gương nhặt lên.” Hắn đối với vấn đề của nàng tránh mà không đáp.

Nàng cảm giác, cảm thấy trong giọng nói của hắn, còn bọc sát khí nồng đậm.

Đúng rồi, ở trong di ngôn Phượng Vô Trù nói, Âm Cửu U là”Thượng cổ thần nhân” , nói cách khác người này ít nhất cũng sống hơn ba vạn năm, chính là nhân vật ở cùng một thời đại với Trường Thiên! Như vậy xem ra, giữa hai người bọn họ đã kết cừu oán không nhỏ.

Nàng mới nhặt lên gương, liền thấy trên mặt kính phát ra tiếng vang thật nhỏ “rắc rắc”, có đường vết rách thứ hai thật nhỏ đang tạo ra.

Mặt kính này một mảnh nho nhỏ thế này, nếu thêm hai ba vết rách nữa sẽ phá thành mảnh nhỏ rồi.

Trường Thiên hiểu rõ nói: “Mỗi khi có người đánh vỡ Luân hồi, vết rách trên kính sẽ nhiều thêm một cái. Xem ra gương này nhiều nhất chỉ có thể rách ba lần nữa.”

Vết rách thấu kính vừa hiện ra, ở phía trên kẽ đất nàng đứng truyền đến tiếng người nói.

Ninh Tiểu Nhàn nhảy lên mặt đất, quả nhiên thấy nơi này trống rỗng bỗng xuất hiện gần ngàn người, không chỉ có người phàm, cũng có rất nhiều tu sĩ hỗn tạp vào trong đó, người người đối mặt với phế tích trong sơn cốc này lộ ra vẻ mờ mịt, làm như nghĩ mãi mà không rõ một khắc trước mình còn đang trên Xuân Thành ôn nhu đa tình, sao trong nháy mắt tiếp theo đã đưa thân vào hoang giao dã địa này?

Đồ Tẫn cũng ở trong đó.

Nàng đưa tay lôi kéo Đồ Tẫn, vốn là chủ tớ hai người muốn trộm bỏ chạy, nào biết bên cạnh có một đám người xông tới.

Giản Thường nhíu nhíu mày: “Ninh cô nương, sao hai người các ngươi lại ở chỗ này?” Chính là tiểu đồng bạn Vô Lượng Kiếm Tông.

Luân hồi biến mất, đệ tử cùng trưởng lão mà Vô Lượng kiếm Tông tìm kiếm, nhất thời thấy được người của bổn tông, giờ phút này đang thân thiện hàn huyên với nhau.

Ôi, đã quên khúc gỗ này rồi. Nàng ở trong Luân Hồi đem hai gã tu sĩ Nguyên Anh kỳ của Vô Lượng kiếm Tông nhốt vào trong Thần Ma ngục, phải nghĩ cho được biện pháp làm tiêu tan trí nhớ của bọn hắn, nếu không bí mật của nàng tiết lộ ra ngoài, tánh mạng đang lo a.

Chẳng qua Giản Thường lên tiếng hỏi thế rất kì quái, lại hỏi nàng “Sao lại ở chỗ này” . Bọn họ ở trong Luân Hồi đã kết làm cừu oán rồi, lúc này hắn không phải nên hỏi “Sao ngươi lại trốn ra được” sao?

Nàng vuốt vuốt mái tóc, có chút ngượng ngùng nói: “Tìm được mấu chốt phá cục, rốt cục trốn thoát. Dường như ta còn đem luân hồi đại trận cùng nhau phá vỡ, nơi này mới đột nhiên xuất hiện nhiều người như vậy?”

Nào biết Giản Thường đang cùng Ngô Tốt liếc mắt nhìn nhau, cơ hồ trăm miệng một lời hỏi nàng: “Cái gì là đại trận luân hồi?”

Á, hai người này chẳng lẽ là đang diễn hát bè đôi? Đường đường tu sĩ Nguyên Anh kỳ, như vậy là không hiền hậu đó!

Trường Thiên đột nhiên nói: “Hai người này không có nói láo. Bọn họ không nhớ rõ chuyện mình lâm vào luân hồi!”

Lại có chuyện tốt bực này?

“Sau khi chúng ta rời đi núi Khốn Long Tuyết, liền tiến vào Xuân Thành này, nhị vị còn nhớ rõ không?”

Giản Thường gật đầu nói: “Tất nhiên nhớ được. Nhưng chúng ta chỉ nhớ rõ sau khi vào thành nhìn đại điển Du tế, liền đến trong nơi hoang dã này. Trên đường chưa từng thấy qua nhị vị.”

Ninh Tiểu Nhàn nhất thời mừng rỡ, không cần nghĩ biện pháp bỏ đi trí nhớ của hai người này. Hai người này là tu sĩ Nguyên Anh kỳ, hiện tại trong Phế thành lắm thầy nhiều ma, cho dù Đồ Tẫn muốn ở tại trước mắt bao người đánh ngất bọn họ, cũng là việc không thể nào !

Một tảng đá lớn trong lòng rơi xuống, ngôn ngữ cũng nhẹ nhàng . Nàng vốn là miệng lưỡi sắc bén, hiện tại đề khí giải thích, giọng nói thanh thúy ở trong bầu trời đêm truyền ra rất xa.

Vốn là bị vây ở trong luân hồi , trừ Vô Lượng kiếm Tông ra còn có những người của Tiên phái hoặc yêu Tông. Bọn họ cũng biết mình gặp được chuyện kỳ dị, hơn nữa có ít người cũng nhận biết lẫn nhau, hai  bên xác minh trong lòng nghi ngờ khó hiểu, vừa vặn nghe được Ninh Tiểu Nhàn giải thích nguyên nhân trong chuyện này. Chuyện này mặc dù quỷ dị, nhưng người tu đạo kiến thức vốn so sánh với người phàm nhiều hơn chút ít, nhĩ lực bọn họ tất nhiên bất phàm, giờ phút này nghe nàng nhẹ nhàng nói, trong lòng đã có mấy phần tin tưởng, đợi thời điểm nàng móc ra kiện pháp khí Đài Luân Hồi này biểu diễn cho mọi người quan sát, lại càng tin bảy, tám phần.

 

            Chương 212: nhân tình

Kiện pháp khí này mặc dù bề ngoài tầm thường, nhưng phía trên mênh mông  linh khí không lừa được người khác, cộng thêm có vài tu sĩ, tỷ như Ngô Hảo từng nghe qua đại danh Đài Luân Hồi, vì vậy lời của Ninh Tiểu Nhàn vẫn rất có độ tin cậy.

Lập tức mọi người hâm mộ mà nhìn pháp khí trong tay nàng nhiều thêm mấy lần. Bảo bối này có thể tự vây khốn người, nếu là có chủ nhân điều khiển thì không biết sẽ thế nào? Nhưng hâm mộ thì hâm mộ, Luân Hồi này bị Ninh Tiểu Nhàn phá, vậy bảo bối này dĩ nhiên tất cả là của nàng.

Dĩ nhiên, đây không phải bởi vì chúng tu sĩ hoặc yêu quái tình cảm cao thượng sâu đậm, không muốn giết người đoạt bảo, mà do ở bên cạnh Ninh Tiểu Nhàn còn đứng một đại tu sĩ Hóa Thần Kỳ Đồ Tẫn! Còn nữa, nàng cùng Vô Lượng Kiếm Tông thoạt nhìn cũng có chút quen thuộc, ai muốn đắc tội nàng đều phải nghĩ kĩ.

Nàng đã không phải là cô bé đơn giản đi ra khỏi thôn Thiển Thủy ngày đó rồi, đã không phải là phàm nhân để cho tu sĩ hoặc yêu quái có thể tùy ý đắn đo rồi.

Thật ra thì, vốn nàng có ý nghĩ, là định âm thầm rời đi. Nhưng Trường Thiên ngăn trở nàng, hơn nữa nói một câu: “Bán một cái nhân tình cho bọn hắn, có lẽ sau này cần dùng đến.” Muốn cho tu sĩ nợ mình một nhân tình không dễ dàng, muốn cho nhiều tông phái sau lưng tu sĩ như vậy thiếu mình một đại nhân tình, càng thêm không dễ dàng.

Cho nên nàng ở lại, hơn nữa lớn tiếng nói cho mọi người biết, là nàng giải cứu bọn hắn. Về tình về lý, bọn họ hẳn phải hồi báo, hơn nữa không phải là cho một bông hoa trắng nhỏ, hoặc tặng một lá cờ thưởng đơn giản như vậy.

Đây là quy tắc ngầm trên tiên đạo.

Quả nhiên có một hán tử vóc người to con đã đi tới đây, thật tình nói với  Ninh Tiểu Nhàn: “Tiểu cô nương, là ngươi cứu Phù Ngũ, cảm tạ vô cùng! Ngày sau nếu có chỗ cần dùng đến ta, xin đưa tin đến Phủ Phụng Thiên tìm ta. Ta tất máu chảy đầu rơi để báo ân!”

Người này lại là yêu quái trong Phủ Phụng Thiên. Nhìn dáng dấp còn là một con hổ yêu, Trường Thiên nhìn ra tu vi của hắn đã đến Đại Thành kỳ. Hắn đưa cho Ninh Tiểu Nhàn tín vật là ba cái lông hổ màu đen, chỉ cần đem vật này đưa cho Phủ Phụng Thiên. Yêu Tông này có thể đưa tin cho Hắc Hổ, để chính hắn tới đây báo ân.

Có Phù Ngũ dẫn đầu làm tấm gương, những người khác đứng ở trong phế tích cũng rối rít tiến lên tạ ơn, đưa tín vật. Ninh Tiểu Nhàn thế mới biết, trong một trăm năm, kết quả người bị Luân Hồi này vây khốn cũng không ít a, nơi này thậm chí có đến hơn hai mươi tu sĩ tông phái, trong đó tu vi cao nhất cũng đạt tới Hóa Thần Kỳ! Khỏi cần nói, người như vậy ở trong tông phái đều có một chỗ ngồi riêng của mình, nàng lúc này cứu người chưa từng cứu không. Tối nay là đại thu hoạch nhân tình.

Mặc dù đã qua mấy tháng, nhưng nàng không có quên sau lưng mình vẫn có một người đúng là âm hồn bất tán —— Nhị công tử Mịch La của Phủ Phụng Thiên, hắn suy đoán biết trên người nàng có mầm linh trà, hắn biết bí mật của nàng là liên quan đến Trường Thiên. Hiện tại bên người nàng có một Đồ Tẫn Hóa Thần Kỳ . Nếu Mịch La tự thân xuất mã. Muốn tùy tâm sở dục mà chà xát tròn chà xát dẹp nàng đã là rất khó rồi, nhưng người này tâm trí rất giảo hoạt, thủ hạ còn có một đám người tài ba, Đồ Tẫn dù có lợi hại, cũng là hai tay khó địch bốn tay.

Trước khi chính mình trở nên mạnh hơn, nàng còn cần mượn ngoại lực nhất định. Trước mắt trong đám các tông phái tu sĩ cùng yêu quái chợt thoát khốn này, có lẽ là trợ lực tương lai của nàng. Trường Thiên đang bên tai nàng nói, nếu là thanh danh nàng càng lớn. Mịch La muốn đối phó nàng lại càng cần nghĩ kĩ hơn nữa.

Giản Thường đã lưu lại tín vật rồi, mọi người Vô Lượng kiếm Tông cũng hướng nàng thành khẩn nói tạ ơn. Ninh Tiểu Nhàn hiếu kỳ nói: “Phượng Vô Trù có danh tiếng rất lớn sao?” Tựa hồ rất nhiều người ở chỗ này đều nghe qua đại danh Đài Luân Hồi.

Lúc này Ngô Hảo vuốt vuốt hàm râu dưới bạc trắng, nhận lấy câu chuyện nói: “Ninh cô nương có điều không biết. Phượng Vô Trù vốn là xuất thân danh môn đại phái, chẳng qua tính cách hắn cuồng ngạo, ngược lại không được mọi người thích, rốt cục có một ngày bị trục xuất sư môn, từ đó trở thành một kẻ tán tu. Không biết hắn được cái cơ duyên gì mà đúc thành mặt Đài Luân Hồi này, từ đó tung hoành Nam Chiêm Bộ Châu, không có mấy địch thủ. Phàm là người bị vây ở trong tuyệt trận luân hồi, trừ phi lòng hắn từ bi, nếu không chưa từng nghe nói có người có thể tự mình đi ra. Âm Cửu U theo lời Phượng Vô Trù ở trên di thư này, ta còn chưa từng có nghe qua.”

Vô Lượng Kiếm Tông bị vây nhiều người như vậy cũng là Ninh Tiểu Nhàn cứu, ấn tượng và cách nhìn của hắn đối với cô nương trẻ tuổi này đã sớm đổi, không có địch ý giống như nàng thấy trong Luân Hồi.

“Lợi hại như thế?” Nàng le lưỡi, ” Phượng Vô Trù kia là lúc nào tọa hóa?”

Giản Thường trầm ngâm nói: “Sáu trăm năm trước hắn còn là nhân vật đại danh đỉnh đỉnh, cho dù là thân xác đã chết, trước đó cách nay cũng không quá năm sáu trăm năm.”

Năm sáu trăm năm trước? Ninh Tiểu Nhàn không biết, Trường Thiên ở trong Thần Ma Ngục vừa nghe đến những lời này, vốn là tư thế ngồi lười biếng thoáng một cái bắt đầu ngồi thẳng, kim quang trong mắt chớp động, khóe miệng lộ ra một tia cười lạnh .

Thì ra là hắn còn sống? Rất tốt, rất tốt, quả nhiên thật tốt.

Giản Thường nói một câu chính là: “Bọn ta xấu hổ, đeo hơn mấy trăm ngàn năm đạo hạnh, đạo tâm ngược lại không thanh minh bằng Ninh cô nương, thân vùi lấp ở luân hồi mà không biết. Nếu không có Ninh cô nương cứu, thật đúng là bị vây vĩnh viễn ở một tấc vuông đất hẹp này rồi.” Lập tức mọi người cũng đều rối rít cảm ơn.

Thời điểm nên khiêm nhường, nàng cũng sẽ không làm bộ làm tịch. Cho nên sau khi mọi người Vô Lượng Kiếm Tông nói dứt lời, liền chuẩn bị ngự lên pháp khí trở về núi bẩm báo. Lần này xuất hành mặc dù ở giữa có khúc chiết, nhưng kết quả coi như viên mãn, chưởng môn hẳn là thỏa mãn.

Mọi người mới bay lên, Ninh Tiểu Nhàn vô ý đột nhiên kêu Ngô Hảo: “Ngô tiền bối, đừng quên phía dưới núi Khốn Long Tuyết, còn có người thiếu niên chờ ngài dẫn vào Tông đấy.”

Ngô Hảo hơi ngẩn ra, mới nhớ tới quả nhiên từng đáp ứng thỉnh cầu cho thiếu niên Phù Tuấn kia vào Tông, chỉ là vừa từ nơi Luân Hồi này đi ra ngoài, nhất thời đã quên chuyện nhỏ này. Đứa nhỏ này thuộc tính linh căn rất tốt, hắn vốn có ý thu làm môn hạ, cho nên hướng Ninh Tiểu Nhàn hành lễ nói: “Làm phiền cô nương nhắc nhở, chưa từng quên.”

Sống vài trăm tuổi, hắn cũng hiểu Ninh Tiểu Nhàn nhắc nhở hắn như thế, là ám hiệu đứa nhỏ này có chút quan hệ với nàng, hi vọng sau này hắn trông nom một hai.

Đưa mắt nhìn mọi người Vô Lượng kiếm Tông rời đi, chuyện của nàng nơi đây cũng coi như xong rồi, đang muốn kêu Đồ Tẫn biến thành kỳ thú qua chở nàng rời đi, phía sau thế nhưng đi tới một tên mập cười hì hì.

Bàn tử này thân thể đặc biệt thấp, mập, tròn, thân cao tựa hồ còn không bằng nàng, nhưng thể trọng ít nhất là gấp hai nàng. Trên mặt trắng tinh, nhưng đôi mắt nhỏ lấp lánh hữu thần, không đục ngầu giống tên mập bình thường như vậy. Nàng vừa nhìn thấy người này, liền nhớ tới Bàn Tử đầu lĩnh mã tặc bên trên bình nguyên Dã Lang.

Chẳng qua người trước mắt hiển nhiên không có giá trị võ lực, bởi vì nàng đã nghiêng mắt nhìn thấy người này hai tay trắng noản bóng loáng hơn cô gái, đến cái vết chai cũng không có, hiển nhiên chỉ là người phàm bình thường.

Đã nghe thấy tên mập mạp này vừa lên tới đã gọi “Tiên nhân” , “Tiên cô”, trước cám ơn ân cứu mạng, sau đó muốn mời hai người Ninh Tiểu Nhàn đến trong nhà hắn làm khách, đáp tạ ân cứu mạng. Nhà của hắn tại cách này hơn ba mươi dặm bên ngoài Thành Ô Đà. Nếu Ninh Tiểu Nhàn muốn đi, cũng chỉ tốn thời gian một bước chân của Đồ Tẫn.

Mới vừa rồi tình cảnh mà chúng Tiên Gia tạ ơn vị tiên cô này, hắn ở một bên nhìn liền hiểu. Tu sĩ và yêu quái đều chỉ đem người phàm hắn xem như không khí, làm sao lại để ý đến hắn? Nhưng người này lại có thể khua lên dũng khí đến đây mời, riêng phần can đảm này đã khiến nàng thay đổi cách nhìn.

“Ta họ Tề, tên Thanh Tuyền! Ở trong tộc đứng hàng thứ ba, hai vị tiên nhân có thể gọi ta là Tề Tam nhi.” Ninh Tiểu Nhàn nhìn hắn một cái, không nhịn được buồn cười, tên Thanh Tuyền cao khiết như vậy, vốn có thể làm người nhớ tới chi sĩ ống tay áo phong lưu, dáng vẻ đường đường, vậy mà lại đặt ở trên người tên mập tròn vo này, quả nhiên là cảm giác chênh lệch mười phần nha.

Tề Bàn Tử muốn chính là hiệu quả này. Mỗi khi hắn báo ra tên mình, đối phương mười phần sẽ cười lên tiếng, trong đôi mắt xinh đẹp của tiên tử trước mặt này dính đầy nụ cười, khóe miệng lại chỉ nhếch nhẹ, hiển nhiên là nhịn được, người mà cười với hắn trước, ấn tượng đối với hắn dĩ nhiên sẽ tốt hơn mấy phần. Rồi hãy nói tiên tử này nhịn cười, tất nhiên cố kỵ tâm tình của hắn, cách hành xử cùng tiên nhân cao quý lãnh diễm bình thường khác nhau rất lớn, trong lòng hắn vui vẻ nói “Có hi vọng”

Lập tức lại càng cổ động ba tấc miệng lưỡi không nát, một mặt đem nàng nâng lên trời, một mặt dùng đủ thành ý muốn mời nàng đến nhà làm khách —— hắn ánh mắt tốt, cũng nhìn ra Đồ Tẫn nghe lời nàng như Thiên Lôi sai đâu đánh đó, vì vậy trọng điểm phá giải đặt ở trên người nàng.

Đó là một thương nhân tiêu chuẩn. Ninh Tiểu Nhàn liếc một cái đã nhìn ra, chính nàng thỉnh thoảng cũng làm chút ít mua bán của gian thương, sao lại dễ dàng bị hắn nói động chứ? Rồi hãy nói, nàng ở tại trong Luân Hồi  lãng phí thời gian hơn hai tháng, đang định đẩy nhanh lộ trình chút ít, đem thời gian tổn thất bổ trở lại, nơi nào chịu đi theo?

Đang định nói lời dịu dàng tạ tuyệt, Trường Thiên đột nhiên nói: “Cái chỗ này vẫn còn có chút cổ quái, sau khi đợi người nơi này tản đi, nàng hãy quay lại lần nữa. Ừ, tốt nhất ngày mai lại đến một chuyến.” Lúc hắn nói lời này, giọng điệu đã khôi phục bình thản thường ngày, hiển nhiên tâm tình rung chuyển đã đè xuống.

Nàng thầm nghĩ một tiếng “Đáng tiếc” , còn muốn thừa dịp thời điểm tâm tình Trường Thiên phập phồng, moi được vài lời nói ra ngoài.

Nhưng mà nếu lão nhân gia hắn lên tiếng, nàng không thể làm gì khác hơn là đem lời cự tuyệt nuốt vào trong bụng, bày ra bộ dạng tươi cười gật đầu với Tề Bàn Tử.

Bàn Tử nhất thời mừng rỡ! Ba năm trước đây sau khi hắn rời nhà đã vô tình nhập vào Xuân Thành, bị vây ở trong luân hồi. Tề thị ở Thành Ô Đà là tên nhà thương nhân, hắn âm thầm biến mất ba năm như vậy, quỷ mới biết bây giờ trong nhà là tình huống nào rồi.

Mấy huynh đệ kia tất cả đều có chút dã tâm, sớm nhìn hắn không thuận mắt. Hiện tại nếu hắn đột nhiên về đến nhà, không chừng còn chướng mắt người khác, cản đường người khác.

Bất quá nha, có tiên nhân đồng hành, tất nhiên hết thảy đều không giống nhau. Nếu là hai vị tiên nhân này theo mình về nhà, như vậy trên mặt Tề thị đều có ánh sáng a. Phía dưới Tiên đạo đều là con sâu con kiến, những tên tiểu nhân này, còn dám đối với hắn chỉ chỏ, còn dám đối với hắn vô lễ nữa sao?

Ninh Tiểu Nhàn nhìn biến hóa trên mặt hắn , đối với tính toán trong lòng hắn cũng biết được một hai. Không lâu lúc trước, nàng cũng là nhân loại tầm thường như vậy, lúc đối mặt với tu sĩ và Đại yêu chỉ có thể nhìn lên, cũng hận không được có một cái bắp đùi như vậy để ôm.

Hiện tại, nàng bằng vào sức một mình, phá vỡ khốn cục Luân Hồi đến tu sĩ Hóa Thần Kỳ đều trốn không thoát. Đây không phải có nghĩa, nàng rốt cục cũng có tí xíu tư chất để cho người khác nhìn lên rồi sao?

Nàng nhẹ nhàng thở ra một hơi, trong lồng ngực trống rỗng sinh ra một chút hào hùng.

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion15 Comments

  1. Không ngờ kẻ tạo ra vòng luân hồi đã chết,chỉ còn lại bộ xương. Pháp bảo luân hồi quả thật rất tốt, không có người điều khiển mà vẫn khó ra như vậy. Nếu có người điều khiển thì càng khó hơn.
    Khoing biết Ân Cửu U là kẻ có thâm thù đại hận gì với TT ca không, mà thấy ca làm mặt lạnh.
    Vùng đất này có gì mà ca bảo tỷ quoay lại nhỉ.
    Thanks các nàng đã edit.

  2. Trần Thanh Hằng

    Hoá ra là mợ Nhàn ko chỉ vớ bở bình thường ah..vừa hoá giải được Luân Hồi là ko cần đánh đấm gì đã thu lại đc pháp khí..dù còn 3 lần nữa thì cũng có khác gì 3 lần cải tử hồi sinh đâu..cứ dẫn kẻ địch vào luân hồi là được..Âm cửu u mạnh như vầy mà cũng bị giam đến 30 ngày còn gì..tò mò mối quan hệ của hắn với Trường Thiên ghê..anw, chúc mừng mợ nhàn lấy được nghìn cái ân tình nha..;))

  3. Âm cửu ừ có khi nào là ông đứng đầu phủ phụng thiên không nhỉ.. Tiểu Nhàn lúc nào vượt qua nguy hiểm cũng nhận đc 1 món hời lớn. Hnay chưa xem đc cảnh 2 ng tâm sự thấy hụt hẫn quá hic hic

  4. Thì ra đài Luân Hồi này chỉ là do khí linh điều khiển. Không thể tưởng tượng được nếu như do chủ nhân của nó, Phượng Vô Trù thì liệu Ninh Tiểu Nhàn có thoát rồi được không. Còn Âm Cửu U là ai mà lại tài năng có thể thoát khỏi đài Luân hồi chỉ trong ba mươi ngày. Không những thế mà Trường Thiên khi nghe nhắc đến tên người đó lại giận run người.
    Cảm ơn editor

  5. Nguyễn Phương

    Vốn thắc mắc nếu khí linh muốn vây NTN trong trận thì còn mỗi ngày kể chuyện gợi ý cho nàng để làm gì nhỉ, nếu lúc đó cứ ỉm đi luôn thì NTN có biết đâu mà phá, nói chung lần này NTN hay không bằng hên rồi… TT có lẽ muốn dò la tung tích của Âm Cửu U nên kêu NTN ngày mai quay lại, rốt cục nhân vật lợi hại nay là ai đây, tò mò quá.
    Cảm ơn các nàng nhiều ❤

  6. Cái pháp bảo kia tốt nhưng mà theo tt nói thì chỉ còn có thể dùng đc 3 lần nữa thôi. Ko biết có thể sửa lại được ko nhỉ?
    Cuối cùng thì cũng kết thúc luân hồi, mà ko hiểu tt nói có điều cổ quái là sao? Ko biết hôm sau quay lại ntn có chiếm được chỗ tốt gì ko

  7. Tính ra thì 3 lần để bị phá. Mà cái này rất khó để phá. Dùng lúc nguy cấp để trốn cũng ỏn phết nhỉ. Càng ngày càng hấp dẫn. Muốn đọc bản CV nhưng lại thấy cách viết ko hay bằng bản edit nên tích cực ngồi chờ. Cố lên bạn nhé. Mk thích cách bạn edit. Đọc rất hấp dânc ;70

  8. Phượng Vô Trù này cũng giỏi ghê, chế tạo được đài luân hồi có thể giam hãm được Âm Cửu U này 30 ngày. không biết Âm Cửu U này là ai? hiện còn sống không? không biết Âm Cửu U này gây thù oán gì với Trường Thiên ca nữa nhỉ?
    lần này Ninh Tiểu Nhàn cho mọi người một mối nợ ân tình hi vọng phần ân tình này cũng có lúc giúp cho Tiểu Nhàn thoát khỏi nguy hiểm.
    Không biết lần này về nhà Bàn Tử có giúp gì cho Bàn Tư không nữa? không biết có được món bảo bối nào nữa khôg?

  9. tánh mạng đang lo a —————-> đáng??
    Ngô Tốt / Ngô Hảo
    có chuyện tốt bực này ————–> bậc
    Du tế / Xuân tế????
    yêu Tông / Yêu Tông
    Vô Lượng kiếm Tông / Vô Lượng Kiếm Tông
    hai tay trắng noản ——————-> noãn
    ======================================================
    Đọc cứ như có cả 1 trang lịch sử đã qua vậy :) TN của chúng ta vừa là nhà du hành, vừa là nhà khảo cổ, vừa tu chân, … truyện thật là hấp dẫn!!
    Ta cứ thắc mắc hoài ko biết phá được trận LH thì Xuân thành này sẽ như thế nào, người phàm ở đây sẽ như thế nào. Nhưng TN phá rồi thì ta chợt hiểu, có lẽ họ đã sớm chết rồi, chỉ còn ký ức và chút gì đó lưu lại do trận LH bảo tồn mà thôi. Khi trận biến mất thì họ cũng biến mất. Chỉ có những người mới vào trận hoặc các tu sĩ tuổi thọ dài mới còn sống thoát ra được, haiz…
    Phượng Vô Trù, ko hiểu sao thấy cái tên này quen quen, haiz.. tới Đại Thừa rồi sao ko phi thăng đi, rãnh rỗi đi chọc ng khác chi để uổng 1 đời tu hành ko biết!!

  10. không ngờ trận luân hồi lại do 1 mình khí linh điều khiển , mà TT kêu chị quay lại để làm gì nhỉ, xuân thành có lẽ đã bị chôn vùi lâu rồi tất cả chỉ còn lại ký ức mà thôi

  11. Âm Cửu U là nhân vật nào ah… yêu quái à… giống Trường Thiên ca sao?… sao Trường Thiên ca lại có sự hận thù với người này vậy ah… haiz… Trường Thiên kín miệng quá làm tò mò ghê lun ^^… lần này Nhàn tỷ được một đống nhân tình lun ^^… ta để ý thấy mỗi lần qua nơi nào Nhàn tỷ đều nhận được nhân tình hết ah ^^… tỷ quá siêu ^^… hihi… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  12. Âm Cửu U chắc có ân oán gì với Trường thần thú rồi đây cho nên mới nghiến răng nghiến lợi ma nói như thế. Rốt cuộc thì quá khứ Trường thần thú như nào mà ân oán khắp trời thế không biết. Có khi nào Âm Cửu U nhốt Trường thần thú???
    Giờ phá được huyễn cảnh cứu mọi người một mạng bạn Ninh chắc là tự đắc lắm đây :)))

  13. Cẩm Tú Nguyễn

    Đài luân hồi cũng quá lợi hại rồi, chỉ là khí linh thôi mà đã như vậy, nếu có chủ nhân điều khiển chắc còn lợi hai hơn, âm cửu u chắc có thâm thù đại hận với TT rồi

  14. Ko biết Trường Thiên có nỗi hận gì, nếu có nhiều vướng mắc như vậy thì tại sao năm xưa là cam tâm tình nguyện dơ tay chịu trói để phải chịu cảnh tù đày mấy vạn năm như thế này

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close