Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q05- Chương 209+210

24

Chương 209: Thời khắc cuối cùng

Editor: Hoa vô tử

Beta: Tiểu Tuyền

Từ sau khi rời thôn Thiển Thủy, có bao nhiêu phiền toái đều là do tính tình thích lo chuyện bao đồng của nàng dẫn đến? Đã trải qua nhiều như vậy, nàng còn không học được bài học nào sao?

Mà thôi, mà thôi.

Nàng thở dài nặng nề ở trong lòng, sau đó nhẹ nhàng duỗi cánh tay…

Trước lúc hài nhi rơi xuống đất, đem nó ôm vào trong  ngực mình!

Trong nháy mắt này, nàng dường như có thể nghe được Trường Thiên bất đắc dĩ thở dài.

Mẫu thân hài tử vui đến phát khóc. Nàng xông lên, từ trong tay Ninh Tiểu Nhàn nhận lấy bảo bối nhà mình, ngậm lấy nước mắt không ngớt nói lời cảm tạ.

Ninh Tiểu Nhàn chỉ có thể hứng thú rã rời mà khoát tay áo quay người đi.

Mặt đất chấn động càng ngày càng kịch liệt, đa số phàm nhân đứng không vững ngã trên mặt đất. Kỳ thú chở Ninh Tiểu Nhàn bay lên trời, bao quát bên trong Xuân Thành một mảnh hỗn loạn.

Hơn mười phút sau, động đất đột nhiên ngừng lại, xung quanh lâm vào một mảnh trầm tĩnh kỳ dị, nhưng mà an tĩnh như vậy làm cho người ta cảm thấy càng thêm sợ hãi.

Quả nhiên, lại qua tầm năm phút, dưới mặt đất  một lần nữa phát ra tiếng vang đáng sợ dọc theo mười dặm phố Xuân thành, mặt đất như bị tách ra thành một đầu khe hở lớn! Cái khe hở này càng lúc càng lớn, đến cuối cùng  lỗ thủng rộng nhất đều có thể chứa được mấy cỗ xe ngựa song song rồi.

Rất nhiều người tránh không kịp, kêu thảm rớt xuống đến khi không nghe thấy được gì.

Thế nhưng mà, hiện tại Ninh Tiểu Nhàn cái gì cũng không muốn nhìn. Nàng cắn môi, sắc mặt tái nhợt, qua thật lâu mới khàn giọng hỏi: “Trong mười mấy lần Luân Hồi trước, có phải ta đều cứu được đứa bé kia hay không?”

Trường Thiên khẽ thở dài một hơi: “Đúng vậy.”

Nơi này là Luân Hồi vô tận. Nói không chừng có lẽ, trước kia đứa bé này đã sớm chết rồi.

Nàng chỉ cảm thấy trong miệng phát đắng.  Đợi trên mặt đất tốt hơn mới hỏi hắn: “Nếu lần Luân Hồi sau ta thấy chết mà không cứu, cái khốn cục này có thể phá hay không?”

Trường Thiên lại trầm mặc thật lâu, lúc này mới nhẹ nhàng nói: “Vài chục lần trước, nàng cũng đều hỏi như vậy đấy.”

Hiện tại, nói cái gì cũng đã muộn.

Động đất rốt cục ngừng lại, trên đường cái Xuân Thành nứt ra các kẽ đất cực lớn, giống như cái người khởi xướng khốn cục Luân Hồi này dang toét miệng không tiếng động cười nhạo nàng vậy.

“Trở về đi.” Nàng vỗ nhẹ lưng kỳ thú.

Còn có ba canh giờ rồi.

Nàng miễn cưỡng thu thập tâm tình, ở bên trong Xuân Thành chậm rãi bắt đầu tìm. Có thể địa chấn vừa vặn chấm dứt, lại có đồ vật gì có thể coi là bình thường hay sao? Đêm tối đã xuống, mà trong thành thị này cảnh hoang tàn khắp nơi, đám người chạy trốn tứ tán, nàng phải làm thế nào từ đó tìm được một cái bất thường nhỏ bé đây?

Nàng cảm thấy cả thể xác và tinh thần đều mệt.

Chẳng có mục đích như vậy, nguy cơ lại lửa sém lông mày rồi. Nàng phải hóa giải từ đâu?

Ninh Tiểu Nhàn chậm rãi đi trở về Thần Ma Ngục,  ngồi xuống trên ghế dài ở bên ngoài nhà gỗ nhỏ. Mỗi lần lúc tâm tình không tốt, nàng đều thích ngồi ở chỗ này một lát.

Điền viên nho nhỏ trước mắt sinh cơ dào dạt, kỳ hoa dị thảo đua nhau phát triển tươi tốt. Mà ngay cả cái gốc cây đứng ở nơi hẻo lánh kia cũng ra hoa kết quả, cũng lốm đa lốm đốm mọc ra hoa trắng nhỏ, còn có mấy nụ hoa nhẹ lay trong gió.

Nàng bỏ ra bao nhiêu  tâm huyết ở trong mảnh điền viên này? Nàng cùng Trường Thiên còn có con đường rất dài cần phải đi, sao có thể bị chậm trễ ở bên trong Luân Hồi chết tiệt này?

Nhưng mà lại tiếp qua một canh giờ nữa, là đến giờ Tý. Đến lúc đó, nàng sẽ bị vô tình xóa đi trí nhớ, tất cả lại thuận theo quy luật  một lần nữa thể nghiệm một ngày lo nghĩ, bàng hoàng cùng bất lực.

“Tại sao ta lại cứu đứa bé kia?” Sắc mặt nàng tái nhợt, lẩm bẩm nói: “Trường Thiên, ta thật hối hận.”
Hắn chỉ có thể nói: “Không sao đâu. Chuyện này không trách nàng.” Nha đầu kia chính là mềm lòng.

Trên đời không có thuốc hối hận, nhưng ở bên trong Luân Hồi này thì có. Thế nhưng mà mỗi lần nàng đều mềm lòng, mỗi lần đều…

Thấy nàng nhìn vườn phát ngốc một hồi lâu, mới ở trên ghế dài cuộn  mình thành một viên cầu, đầu chôn ở giữa gối.

Trường Thiên nhìn không thấy mặt mũi của nàng, nhưng có thể thấy nước mắt lấp lánh từ kẽ tay nàng bụm mặt chảy ra.

Hắn  làm thế nào an ủi nàng?

Đã trải qua 75 lần Luân Hồi, hắn biết rõ lúc này bất luận lời nói gì đều quá nhợt nhạt.

Nàng vui vẻ cũng được, đau đớn cũng được, bàng hoàng cũng được, thời gian sẽ không ngừng lại đấy. Đồng thời lúc nàng kinh ngạc ngẩn người, thời gian đồng hồ cát lại vụng trộm sót lại một chút hạt cát.

Cách giờ Tý chỉ còn chưa tới một khắc đồng hồ rồi. Thời gian ít như vậy, nàng có thể làm cái gì?

Ninh Tiểu Nhàn đứng lên, vào nhà rửa mặt, chải lại mái tóc mất trật tự , sửa sang lại quần áo thật tốt. Trường Thiên trầm mặc mà nhìn nàng, không hỏi nàng tại sao phải làm những động tác phí công này, dù sao qua một phút đồng hồ, cái gì cũng sẽ lặp lại rồi.

Người Vô Lượng Kiếm Tông đã bị ném đến mấy tầng phía trên đi. Nàng chậm rãi đi vào tần dưới cùng, trông thấy Trường Thiên vẫn đang lẳng lặng ngồi ở trong Hóa Yêu tuyền, nhìn về phía mình.

Hắn vĩnh viễn đều ở chỗ này chờ nàng, nhưng nàng lại làm cho hắn thất vọng rồi.

Hắn thấp giọng nói: “Tới đây a.”

Ninh Tiểu Nhàn nhẹ nhàng bước qua Hóa Yêu tuyền, ngồi xuống ở trên ghế hắc thạch từ từ úp sấp trên gối hắn.

Hắn tự tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của nàng. Nàng vừa mới khóc, đôi mắt vừa đỏ vừa sưng, nhìn về phía ánh mắt của hắn yếu ớt lại không có trợ giúp, làm cho người sinh lòng thương tiếc.

Hắn nhịn không được duỗi ra ngón tay thon dài, nhẹ nhàng vuốt qua gương mặt của nàng, cảm thụ xúc cảm trơn mềm.

Ninh Tiểu Nhàn  nhẹ tách đôi môi đỏ mọng, miễn cưỡng mỉm cười một cái: “Trường Thiên, có phải chàng rất thất vọng về ta có phải không?”

Đôi mắt vàng của hắn rất chuyên chú mà nhìn thẳng vào nàng, thoạt nhìn ôn nhu mà đa tình: “Chưa từng, nàng đã tận lực.”

“Có phải ta thật không nên đi cứu hài tử kia hay không?”

“… Ta không biết. Dù nàng khoanh tay đứng nhìn, cái kia cũng chưa chắc là mấu chốt phá cục a?”
Hắn thực biết an ủi người.

Nàng cười cười, ánh mắt lại không có tiêu cự: “Thử qua rồi. Từng chi tiết, tỉ mỉ ta đều đã thử qua rồi, dù là lần này không có, 74 lần trước cũng đều thử qua rồi. Mấu chốt phá cục, chỉ có thể là đứa bé này.” Nàng khẽ thở dài một hơi: “Nếu ta viết ra giấy, có thể để lại cho lần Luân Hồi kế tiếp của mình không?”

“Không thể. Nàng đã thử qua nhiều lần.”

Nàng chán  nản, thất vọng cúi đầu xuống, nghiêng về phía trước áp vào trong ngực hắn, sau đó “Oa” một tiếng mà khóc lớn lên, nàng khóc đến kinh thiên động địa như vậy, không để ý mặt mũi, chính là muốn đen tất cả buồn khổ cùng ủy khuất phải chịu suốt dọc đường này đều trút ra sạch sẽ. Khóc đến chỗ thương tâm,  nàng còn lấy áo hắn ra lau nước mắt.

Trường Thiên chỉ có thể cười khổ.

Lúc trước, nàng ở trước mặt hắn chưa bao giờ thất thố như vậy. Ở trước mặt nam tử đẹp như vậy, bất luận là nữ nhân nào đều hi vọng chính mình rụt rè một chút, lưu lại ấn tượng tốt trong lòng người đó a?

Thế nhưng mà, có sao đâu? Thất thố nữa, điên cuồng nữa chỉ cần chờ thêm thời gian một nén nhang, phiền não cũng tốt, thống khổ cũng thế, cái gì cũng không nhớ được. Ánh mặt trời tháng ba còn có thể chiếu sáng gian phòng kia, hỉ thước chết tiệt kia còn có thể đến đánh thức nàng.

Trường Thiên cũng còn có thể một mực một mực cùng nàng, có bắt đầu mà không có cuối cùng.

Bả vai nàng phập phồng, khóc đến càng thêm thương tâm, thận chí bắt đầu run rẩy. Trường Thiên đau lòng vỗ lưng của nàng, ôm nàng càng chặt hơn chút ít.

Rất nhanh, tất cả lại sẽ thuận theo dòng nước rồi.

Vừa khóc trong một giây lát, giọng nói của nàng mới dần dần thấp xuống. Nàng tựa đầu vào trong ngực Trường Thiên, dường như rất mệt mỏi: “Luân Hồi kế tiếp, sớm đem chuyện hài tử nói cho ta biết được chứ?”

“Được.”

“Trường Thiên, thực xin lỗi.”

“Sao lại xin lỗi? Dù cho nàng vĩnh viễn không ra được Luân Hồi này, ta cũng sẽ vĩnh viễn ở cùng nàng.”
“Vĩnh viễn?” Ninh Tiểu Nhàn cười lộ vẻ sầu thảm, “Nơi này là Luân Hồi, chàng không hấp thu được linh khí, cuối cùng sẽ có một ngày biến mất. Khi đó.. chỉ còn lại ta lẻ loi trơ trọi một người.”
Nàng cúi đầu, chỉ có thể cảm giác được dường như Trường Thiên cười khẽ một tiếng, sau đó ôn hòa nói: “Sẽ không đâu.”

“Còn thời gian bao lâu?”

Hắn quay đầu nhìn đồng hồ cát cực lớn trong góc, thời gian lại đang vô tình mà trôi qua: “Còn có hai mươi giây.”

Chỉ còn một chút thời gian như vậy. Ở trong hai mươi giây cuối cùng của 74 Luân Hồi trước, có phải nàng cũng đều bi thương cùng tuyệt vọng như vậy? Người khởi xướng khốn cục này, rõ ràng đùa bỡn tình cảm của tất cả mọi người, thật sự là không thể tha thứ.

“Nếu để ta tìm ra ai ở phía sau màn điểu khiển tất cả, ta nhất định sẽ làm cho hắn hối hận đến chết!”

Nàng cắn răng, rét căm căm nói, sau đó lại ôm hắn chặt hơn chút ít, ghé vào lỗ tai hắn nói nhỏ: “Trường Thiên, nếu như ta tìm ra người kia, nhất định sẽ làm cho hắn hối hận đến chết!”

‘Ngươi nhất định phải giúp ta!”
“Ta biết rồi.”

Ánh mắt cùng cái mũi xinh xắn của nàng vẫn đỏ rực, lại bật cười ngân nga nói: “Trường Thiên gần đây đối với ra tốt nhất!”

Nha đầu kia, điên mất rồi a? Giờ khắc này, có lẽ hắn nên nuông chiều nàng, dung túng nàng. Hắn hôn nhẹ lên trán nàng, nhìn về phía đồng hồ cát.

Còn có mười giây.

Ánh mặt trời tươi đẹp đã sắp đến, tất cả bi thương cùng thống khổ hiện tại của nàng đều sẽ biến mất.

Đột nhiên nàng ở trong lòng ngực của hắn nhỏ giọng lầu bầu một câu, dùng thính lực của hắn rõ ràng đều không có nghe tiếng: “Nàng nói cái gì?”

Nàng ghé vào tai hắn, nhiệt khí cơ hồ phu trên lỗ tai hắn: “Ta nói, ta sẽ không ngồi chờ chết, cũng nên thử  ở trên một thứ một lần. Chàng đừng trách ta được chứ?”

Giọng nói của nàng vừa mị vừa mềm, như là tình nhân làm nũng. Hắn đang định nói chuyện, thế nhưng mà trong nháy mắt tiếp theo lại chỉ cảm thấy  lạnh lẽo thấu tâm.

Hắn buồn bực hừ một tiếng, ở trong ánh mắt khó có thể tin của hắn, Ninh Tiểu Nhàn nhảy lùi lại một cái, nhẹ nhàng nhảy cách sang bên cạnh hắn, nhảy tới bên cạnh Hóa Yêu Tuyền. Trong mắt nàng còn chứa đựng nước mắt, dao găm Răng Nanh kia không biết lúc nào trượt vào lòng bàn tay nàng, dao nhọn hướng xuống đất, đang có huyết dịch màu vàng từ trên mũi dao rơi xuống.

“Nàng điên rồi?”  trong mắt hắn toát ra lửa giận, còn có bi thương sâu lắng. Đồng hành nửa năm có thừa, nàng lại có thể hạ độc thủ với hắn như vậy? Thần Ma ngục cảm nhận được lửa giận của hắn, toàn bộ hắc thạch dày đặc trong ngục đều bắt đầu lay động, mặt đất dường như biến thành đầm lầy.

“Đúng vậy, ta điên rồi.” Ninh Tiểu Nhàn giương lên cặp môi đỏ mọng, trong tươi cười mang theo quyết tuyệt, “Nếu ta không điên, sao có thể phá được cái Luân Hồi này?”

“Nói hươu nói vượn!” Hắn cắn chặc hàm răng, trong mắt tất cả đều là buồn giận cùng đau lòng, “Đừng tùy hứng nữa. Nàng có thể lại đến một lần nữa, ta lại không thể. Nếu không có ta tương trợ, sau đó nàng phải làm như thế nào?”

P/s: có người có thể đoán được cái kết cục kỳ quái này sao?

Chương 210: Phá cục

“Vì sao không sớm nói cho ta biết chuyện về hài tử kia?” Nàng ngưng mắt nhìn hắn, “Lại nói, Trường Thiên mà ta biết tuyệt không phải chỉ có một mặt ôn nhu đâu. Hắn có rất nhiều biện pháp gõ tỉnh ta, cổ vũ ta, mà không chỉ vô lực an ủi ta.”

Trong mắt của hắn tràn đầy vẻ lo lắng: “Chỉ bằng cái này mà nàng đã nhận định ta không phải Trường Thiên? Cái này  không phải cũng quá khinh suất rồi!”

Thần sắc trên mặt nàng lại càng kỳ quái: “Còn nhớ rõ ngươi đã nói với ta sao? “Ta ở trong Thần Ma ngục không bị ván cục này ảnh hưởng có thể bàng quan xem xét”, ta nhớ không có sai đi?”

“Tất nhiên ta biết rõ ta nói cái gì!”

“Như vậy nói cách khác, từ lúc bắt đầu người hoặc mọi vật ở trong Thần Ma ngục đều không bị cái Luân Hồi này ảnh hưởng đúng không?”

“Không sai.”

Ninh Tiểu Nhàn ảm đạm nhắm mắt lại: “Ta thực ngốc, 74 Luân Hồi trước lại không nghĩ tới cái này!”

“Ta ngồi ở vườn nhỏ tại tầng thứ năm chốc lát, trong lòng vẫn chán nản, cho đến khi ta nhìn thấy gốc cây xuân hoa thu thực kia.”  Nàng mỉm cười một cái, “Mới phát hiện mấu chốt phá cục như lời ngươi nói.”

Dù là hắn lửa giận đầy bụng, cũng nhịn không được sững sờ: “Cây kia?”

“Không sai. Xuân hoa thu thực cũng không chịu ảnh hưởng của ngoại giới, chỉ cố thủ quy luật mùa xuân nở hoa, ngày thu kết quả, ngay cả Tức Nhưỡng cũng không thể sửa đổi nó. Nhưng mà, đã qua 75 lần Luân Hồi rồi!”

“Ngày đó chúng ta rời khỏi núi Khốn Long Tuyết, nó vừa vặn nở hoa. Đã qua 75 lần Luân hồi rồi, nói chính xác là thời gian đã trôi qua hơn hai tháng.” Nàng ngẩng đầu lên, gằn từng chữ, “Nếu như Thần Ma ngục thực sự không bị Luân Hồi ảnh hưởng, như vậy vì sao đến nay nó vẫn là cây đầy hoa trắng?”

“Đã qua hơn hai tháng a! Giờ phút này xuân hoa thu thực có lẽ hoa đã tàn, tạo thành quả mới đúng!”

“Ta nghĩ thông suốt đạo lý này, liền biết rõ cái cây này là giả dối! Theo ta thấy, ngươi không phải là không muốn cho cái cây này ra quả, chỉ là cho tới bây giờ ngươi cũng chưa từng thấy bộ dáng thực sự của quả đó, ngược lại sợ lộ ra chân tướng. Hừ hừ, nếu như cây là giả, như vậy toàn bộ Thần Ma ngục này cũng là giả!”

Ninh Tiểu Nhàn thở phào một hơi: “Nếu Thần ma ngục là giả. Như vậy, Trường Thiên ngươi cũng là hàng giả mạo.”

“Từ đầu tới cuối, ngươi đều một mực thúc giục ta tranh thủ thời gia đi ra ngoài tìm đầu mối, mà ngay cả đằng sau lần địa chấn kia đều dùng để phân tán lực chú ý của ta, chính là sợ ta ở trong Thần Ma ngục ngẩn người quá lâu phát hiện ra bí mật của ngươi.”

“Mọi chuyện cẩn thiết sau khi ta tỉnh lại đều là ngươi nói cho ta biết. Ta cũng tin tưởng không nghi ngờ. Chỉ là, ngươi giả trang thành ai không tốt, hết lần này tới lần khác lại muốn giả trang thành hắn?” Nàng xì cười một tiếng, trong mắt chứa đựng sát cơ chớp động, “Không ngờ ngươi cho rằng, ta đối với hắn vô cùng ỷ lại, không phòng bị, vô luận như thế nào sẽ không đoán được trên đầu của hắn? Cái bàn tính này ngược lại rất tốt. Đáng tiếc ah, ở trên đời này không có ai có thể mô phỏng mười phần tương tự hắn, cuối cùng có một lần ngươi sẽ lộ ra manh mối.”

“Ngươi ở trong ngực ta khóc đến thương tâm như vậy, ngay cả ta đều bị ngươi lừa gạt rồi.” ‘Trường Thiên’ trầm mặc nửa ngày, đột nhiên trầm thấp cười ra tiếng “ Những cái này cũng chỉ là suy đoán a? Nam nhân này là người yêu trong lòng ngươi, nếu như ngươi đoán sai, thất thủ giết hắn đi,  thì ngươi sẽ làm như thế nào?”

Nàng đỏ mặt lên: “ Ta khóc đến rất thương tâm là hoàn toàn chính xác, bởi vì ta coi như mình đã sớm tế điện hắn rồi. Nếu như giết nhầm hắn thì sẽ như thế nào, ta đi theo hắn là được?” Nàng nói ra lời này, ngữ điệu đều không có một chút phập phồng, dường như đang nói cơm tối ăn cái gì, đề cập thời tiết hôm nay như thế nào.

Nàng lạnh nhạt đàm luận sinh tử của mình như vậy, mà ngay cả “Trường Thiên” cũng nhịn không được nhìn nàng thật sâu một cái.

“Huống chi.” Nàng liếc qua đồng hồ cát nơi hẻo lánh, kim đồng hồ trên mặt đã bất động rồi, “Thời gian mười hơi thở đã sớm qua rồi, ta cũng không nhận ra ta đã làm sai. Ta nói ngươi ah, nguyện đánh cuộc cũng nên nguyện chịu thua hay không?”

“Trường Thiên” trước mắt buông tay che ngực xuống ngồi ngay ngắn. Tuy hắn có bề ngoài, màu mắt cùng quần áo giống Trường Thiên,  nhưng nàng rốt cục có thể rõ ràng cảm giác được, khí thế người này căn bản không giống Trường Thiên.

“Ngươi thắng. Ngươi là người thứ hai thoát khỏi Luân Hồi.” Từ trong miệng hắn phát ra một âm thanh chất phác, dường như mang theo từng chút thở dài, “Ta thật không rõ, thân ở trong Luân Hồi có gì không tốt? Ở chỗ này, tính mạng là vĩnh hằng, phàm nhân chăm chỉ cầu không phải là trường sinh bất lão sao?”

Ninh Tiểu Nhàn khinh thường nhìn hắn: “ Lại để cho thân thể của ta hãm trong Luân Hồi, không bằng chết đi! Ít nói nhảm đi, mau thả ta ra ngoài.”
Hắn trầm thấp thở dài, vỗ tay một tiếng.

Tất cả cảnh vật bên người dần dần tan biến, Thần Ma ngục to như vậy chậm rãi tan rã, nàng bắt đầu ngửi được không khí tươi mát bên ngoài.

Mấy phút sau, cảnh trí xung quanh hiện toàn bộ rồi, nàng phát hiện mình đang đứng ở một chỗ trong sơn cốc, trên đầu đầy sao sáng chói, bên người là phế tích hoang vu, bốn phía xung quanh đều là tiếng côn trùng kêu râm ran, nhưng lại không có nửa bóng người.

Ở đây có lẽ bộ dáng vốn có của Xuân Thành, chỉ là dù không có được cảnh đẹp phi hoa như ở giữa tuyệt trận Luân Hồi nữa. Giữa phế thành có một kẽ đất cực lớn, giống như đúc lúc nàng nhìn thấy bên trong Luân Hồi. Xem ra, đồ vật xuất hiện trong Luân Hồi cũng không hoàn toàn là giả dối.

Tất cả mọi thứ bên người, nàng chỉ thô sơ giản lược quét hai mắt, sau đó cẩn thận từng li từng tí, cõi lòng đầy hi vọng mà quát lên: “Trường Thiên?”

“Ừ, ta đây.” Tiếng nói mát lạnh như ngọc của hắn vang lên bên tai nàng, làm cho dưới chân nàng mềm nhũn, lập tức liền vui mừng phát khóc.

Ninh Tiểu Nhàn hít sâu hai lần, mới rảo bước tiến vào Thần Ma ngục.

Trường Thiên quả nhiên vẫn đang tựa lưng vào đại trụ, nửa tựa ở trên ghế hắc thạch, một màn này sao mà giống như lần đầu tiên ở trong Luân Hồi lần thứ nhất bước vào Thần Ma ngục, toàn thân nàng cứng đờ, mới cất bước đi lên phía trước.

Khí thế lang quân này kỳ thật rất đặc biệt, đã có uy nghiêm của đại tuyết sơn nguy nga, lại có vẻ mạn bất kinh thâm ngạo thị thiên hạ, cao quý mà lại hoa mỹ. Kỳ quái chính là nàng ở trong Luân Hồi như thế nào lại không phân biệt ra hàng giả kia. Chẳng lẽ nàng cùng Trường Thiên ở chung thời gian quá dài, thời gian dần qua đã không cảm thấy uy nghiêm cùng lạnh lùng của hắn?

Hắn đưa mắt nhìn nàng thật lâu, mới nhàn nhạt nói ra: “Tới đây.”

Nàng nhắm mắt theo đuôi đi đến trước mặt hắn, sau đó chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, đã bị hắn ôm lấy đặt trên đùi hắn. Sau đó Trường Thiên làm một cái động tác làm cho nàng không thể tưởng được.

Hắn lại nắm hai má nàng dùng sức kéo ra bên ngoài, cho đến khi nàng giơ tay đón đỡ cũng không chịu buông ra.

“A… đau a!” Nàng đau nhức hô ra tiếng, không cần soi gương cũng biết, bộ mặt khẳng định biến hình rồi, hắn lại niết mạnh như vậy, quai hàm nhất định vừa đỏ vừa sưng.

“Đau là được rồi!”  Trường Thiên xụ mặt không chịu buông tha nàng, “Tại sao chậm như vậy? Tại sao đã qua 75 lần Luân Hồi mới nhận ra người nọ là thứ đồ giả mạo?” Hai người bọn họ bắt đầu quen biết ở thôn Thiển Thủy, cùng nhau đi tới cũng hơn nửa năm rồi, thực thế từ khi Ninh Tiểu Nhàn tôi thể thành công đến nay, quan hệ của bọn hắn càng thêm thân mật. Kết quả! Kết quả cái nữ nhân ngốc này lại cùng hàng giả mạo kia dây dưa hơn hai tháng còn không nhận ra Trường Thiên thiệt giả nữa!

Cái này làm cho hắn làm sao có thể không tức giận? Lòng tự trọng của Trường Thiên nhận thấy khiêu chiến nghiêm trọng.

Hết lần này tới lần khác lúc này lò đan Cùng Kỳ cũng khóc thét lên tiếng: “Nữ chủ nhân ah, ở bên trong Luân Hồi kia đều không có ta xuất hiện, chẳng lẽ ngài không từng phát giác sao?” Hắn còn định nói thêm, lại phát hiện cảnh vật trước mắt biến đổi, lại bị Trường Thiên ném tới bên trong vườn rau xanh ở tầng thứ năm.

Bên trong đôi mắt vàng của Trường Thiên không che dấu tức giận, sáng quắc như ánh nắng, Ninh Tiểu Nhàn chỉ nhìn thoáng qua thì chột dạ cúi đầu: “Ta quen có chàng ở bên người, nên không có suy nghĩ nhiều nha… chàng xem, cuối cùng cái đồ giả mạo kia vẫn vọng tưởng bắt chước khí chất của cháng, do đó đã bị thất bại xấu hổ. Có thể thấy được tà bất thắng chính, giả không giống thật!”

Cú chém gió này dường như làm cho hắn có hơi thoải mái một chút, Trường Thiên khẽ hừ một tiếng, thả khuôn mặt của nàng. Nàng tranh thủ thời gian vỗ vỗ lồng ngực của hắn: “Thuận khí, thuận khí, nổi giận hại thân!”

Hắn vẫn là khuôn mặt âm trầm, tiếp tục lên án: “Nàng rõ ràng không nhận thức ra sự khác nhau giữa ta và hắn!”

“Đúng, đúng, ta sai rồi. Lần sau không dám.”

“ Sao nàng có thể đần như vậy? Ta mắt thấy nàng lần lượt vượt qua Luân Hồi, mỗi lần đều mệt mỏi, trì độn mà chịu đựng cho đến ngày hôm sau, kết quả tất cả đều lập lại như vậy.” Hắn thực phát hỏa rồi, hắn có thể thấy được nàng thừa nhận tất cả, nhưng hết lần này tới lần khác hắn lại không giúp được gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn nàng một lần lại một lần tìm kiếm, thất vọng, đau khổ cùng thút thít nỉ non.

Loại cảm giác mong muốn mà không thể làm được này thật sự là bức hắn đến phát điên đi. Không có hắn ở bên người, nữ nhân tay chân vụng về này căn bản không có vài chuyện có thể làm tốt!

“Ta sai rồi!”  Nàng đều đã chuyển thành kêu rên rồi. Ông nội nó a, nam nhân này thật sự là cực kỳ tức giận, nàng một kẻ nữ lưu đã nhiều lần xin lỗi vẫn không thể làm cho hắn hạ hỏa. Lại nói, kẻ giả mạo kia dịu dàng như vậy, tại sao có thể là hắn? Lúc ấy vì sao nàng không có nhận ra chứ? Thật sự là không thể tưởng tượng nổi.

Thái độ nàng thật lòng thừa nhận sai lầm, rốt cục làm cho hờn dỗi trong ngực Trường Thiên chậm rãi tan hết. Đương nhiên, cái nha đầu này cũng thật sự ăn nhiều đau khổ, cũng có đầy bụng ủy khuất đây này. Kỳ thật hắn tức có hơn phân nửa là tức hận chính mình không giúp được gì.

Hắn nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng, bản lĩnh Ninh Tiêu Nhàn quan sát nét mặt lợi hại mức nào, lúc này đã biết cơn giận của hắn đã được cởi gần hết, vì vậy đầu cọ cọ ở trước ngực hắn, tìm tư thế thoải mái dính sát ở da thịt trước ngực hắn. Cơ thể tên này có mùi thơm nam tử nhàn nhạt rất dễ chịu, cũng làm cho nàng rất an tâm.

“Vừa rồi ta nghe nàng nói, nếu như nàng thất thủ giết ta cũng không có gì lớn, chết cùng nhau là được, đúng không?” Hắn bám vào bên tai nàng hỏi nhỏ, nhiệt khí phật qua vành tai mẫn cảm của nàng, lại thuận tiện liếm một ngụm, làm cho thân thể nàng run lên. Thế mà lời hắn nói lại là thu về tính sổ!

Kỳ thật lúc hắn nghe được câu này, trong lòng tràn đầy tình cảm ấm áp rất muốn ôm nàng thật chặt. Nhưng khi nhìn bộ dáng này của nàng lại nhịn không được muốn trêu chọc nàng.

“Cái này… cái này…” Nàng có chút choáng váng, lời nói ra cũng lắp bắp.  Nam nhân khác nghe được người trong lòng nói như vậy, người nào không cảm động đến rối tinh rối mù, vì sao chỉ có Trường Thiên muốn tính sổ với nàng?

“Ta đường đường là thần thú tôn sư, so với cái mạng nhỏ của nàng quý giá hơn nhiều lắm, thật không có lợi.” Hắn theo động mạch cổ sau tai nàng một đường hôn xuống, lưu lại một mảnh ẩm ướt “Nàng nói xem, làm sao bồi thường cho ta?”

“Á, bồi thường?” nàng đau khổ nhịn xuống lời than nhẹ suýt nữa thốt ra, tình trạng hiên tại rất không thích hợp để suy nghĩ.

May mắn Trường Thiên cũng chỉ đùa đến đây thôi. Hắn ở trên trán nàng nhẹ nhàng hôn một cái, thở dài: “Nói cho cùng, vẫn là chính nàng tự thoát ra được, vất vả cho nàng rồi.”

 

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion24 Comments

  1. Nguyễn Phương

    Chương này hay quá, tình tiết bất ngờ vô cùng ;92 rõ là TT giả nhấn mạnh chi tiết cứu đứa bé để đánh lạc hướng NTN, cơ mà nếu lần này NTN không ngồi thừ ra trên tầng 5 thì cũng chả nhận ra đây là TT giả mạo đâu haizz…, thảo nào cứ thấy TT này rất thụ động, k hề nhắc nhở những hành động NTN đã làm nhưng k có kết quả..thử thách này có lẽ là khó nhất từ lúc NTN bắt đầu hành trình rồi.
    Cảm ơn các nàng nhé ❤

  2. Ooi ôi ! Thật là kịch tính. Gã bày ra thế trận luân hồi kia thật là ma quái quá đi. Hắn lại có thể giả Trường Thiên giống như đúc đến 74 lần. 74 lần qua mặt Tiểu Nhàn…Nàng đã từng than thở, khóc lóc với hắn…Trường Thiên ở Thần ma ngục thật thì tức nổ mắt…,ghen đầy trời…vì nhận ra bản thân mình trong lòng Tiểu Nhàn có vị trí không cao..khiến nàng mơ hồ nhận lầm . Thật ra vì nàng ỷ lại quá mà thôi. Sau lần này tình cảm lại càng bền chặt, ngọt ngào

  3. Hihi canh từ tối tới giờ.. ko ngờ tới mấu chốt nằm ở trường thiên, mong chap sau để bik kẻ đứng sau là ai. Làm sao lại bik trường thiên với Thần ma ngục đây.

    • Mình nghĩ kẻ này dòm được vào kí ức của Ninh Tiểu Nhàn. Hắn thấy Trường Thiên là người quan trọng nhất trong cuộc sống của nàng…vì thế ngay lập tức update. Đó chính là chỗ vi diệu của Trận Luân Hồi. Phải nói là thiên tài, thiên tài …

  4. Vòng luân hồi này đã kết thúc, bởi vì cứ đến một lúc nào đấy lại quên đi nên không để ý đến mọi thứ, đến cả người mình yêu. Luân hồi 74 lần, mới nhận ra được cả cái thế giới này là giả, và TT cũng là giả. Tội nghiệp TT ca bất lực nhìn Nhàn tỷ cứ hết lần này đến lần khác mơ hồ, một mình luân hồi tìm kiếm lối thoát. Ca trách tỷ thực gia là tự trách mình nhiều hơn, không giúp được gì cho tỷ.
    Cuối cùng đã thoát rồi. ;50
    Không biết Nhàn tỷ có xử lý kẻ tạo ra luân hồi này không nhỉ, đánh cho hắn hối hận đi ;96
    Thanks các nàng đã edit.

  5. Trời ơi. Hay quá đi. Bất ngờ không chịu nổi. Cứ tưởng là Ninh Tiểu Nhàn tiếp tục chịu cảnh luân hồi. Mặc dù biết nàng cuối cùng cũng sẽ tìm cách phá được trận này tuy nhiên không thể nào nghĩ đến cục lại trên người Trường Thiên. Lúc Ninh Tiểu Nhàn dùng dao găm đâm vào hóa yêu tuyền ta sợ hết hồn. Không biết là chuyện gì xảy ra. May là thoát được rồi. Mà không biết người thứ nhất thoát khốn trận là ai.
    Cảm ơn editor

  6. chẹp, không ngờ luôn đó. Không ngờ Trường Thiên ngọt ngào kia lại là đồ giả mạo. Mà sao đồ giả mạo kia lại biết nhiều thứ thế nhỉ? biết bí mật của thàn ma ngục. biết Trương Thiên. hay đó chỉ là ảo ảnh hiện lên từ sut nghĩ của ntn?
    Người thứ 2 thoát khỏi thần ma ngục. vậy người thứ nhất chắc là Trường Thiên à?
    thắc mắc nhiều thứ quá. hi vọng chương sau mọi thắc mắc sẽ có lời giải đáp.

  7. Sao Trường Thiên ca có thể khắc chế bản thân lâu đến vậy a? Sao lâu đến vậy vẫn chưa có thịt trong khi ca ấy đường đường chính chính là thần thú cơ chứ? Bạn nhỏ đang thèm thịt này phải làm sao đây nha???
    Cảm ơn các nàng nhiều lắm nhé!

  8. Kẻ đó là ai nhỉ. Phải ra tay đập cho 1 trận chứ. Ko biết NTN có cứu đc mọi người ko. Tò mò quá…

  9. Thật không ngờ khốn cục phá lại ở trường thiên, diễn biến này có nằm mơ ta cũng không nghĩ tới. Dù sao Tiểu Nhàn cũng đã thoát ra được, không biết có cơ hội xử lý tên tạo ra khốn cục không

  10. chị chọc phải a thiên oy. may mà còn biết dùng sắc dụ chứ ko còn phải ở trong luân hồi lau nữa cơ. có ai ngờ là a thiên mà cũng bị giả mạo đâu chứ

  11. Cuối cùng đã thoát ra được. Thì ra Luân hồi này dựa theo ký ức của ng lọt vào đó. Ai mà nghĩ ra được người thân thiết bên cạnh mình là mấu chốt phá trận chứ.
    Người làm ra Luân hồi có mục đích j nhỉ, mà người thứ nhất thoát ra được là ai??
    TThien lại được dịp bắt chẹt NTNhan rồi

  12. Trần Thanh Hằng

    Ôh..hoá ra vấn đề lại là Trường Thiên giả ahhh..cơ mà tại sao hắn biết mà làm giả Trường Thiên ca nhỉ??? Mà cuối cùng là ai gây nên cái Luân Hồi này nhỉ??? Trường Thiên ca sao hem xử lý ahhh..:v.
    Mà hai anh chuỵ càng ngày càng ngọt rồi nhé..:))))..ngọt này là dễ tiểu đường lắm nha.:)))

  13. Đúng là tình tiết bất ngờ thật mà. thần ma ngục cũng không thoát khỏi Luân Hồi này, không biết NTN và TT sẽ xử lý người đầu sỏ gây nên việc này như nào đây??? Ai là người đầu tiên thoát khỏi trận Luân Hồi này đây??? Không biết mấy người của môn phái kia có thoát khỏi không đây??? hóng quá đi……

  14. Ôi thật bất ngờ ;92 không đoán ra được mấu chốt là Trường Thiên. Đúng là cao thủ thật, y chang như máy copy vậy. Tiểu Nhàn là người thứ 2 thoát khỏi khốn cục này thì không biết ai là người đầu tiên đây. Cảm ơn các nàng đã edit ;47

  15. Đúng là ko thể ngờ được mấu chốt của vấn đề lạo nằm ở tt giả kia, may mà ntn chợt bừng tỉnh ở phút cuối, nếu ko chắc tt thật sẽ cho cái mông của nàng nở hoa cho mà xem Công nhận là ntn ko để í tới cái lò luuenej đan cùng kỳ mà, nếu để ý chắc ko đến nỗi phải luân hồi tới 75 lần đâu nhỉ

  16. này dang toét miệng —————> đang
    Thần Ma Ngục / Thần Ma ngục / Thần ma ngục
    đi vào tần dưới cùng —————> tầng
    sau màn điểu khiển —————-> điều
    cơ hồ phu trên lỗ tai —————> phun
    Hắn cắn chặc hàm răng ————> chặt
    tranh thủ thời gia ——————-> gian
    Mọi chuyện cẩn thiết —————> cần
    thực thế từ khi ———————–> tế
    khí chất của cháng ——————> chàng
    đều lập lại như vậy ——————> lặp
    ====================================================
    Đúng nha đúng nha !!! Cái làm ta thấy kì cục mấy chương trước chính là TT quá mức dịu dàng, ôn nhu đi =_= mặc dù bth TT rất là cưng TN nhưng tuyệt đối sẽ ko bất lực như trog trận Luân Hồi đó đâu, ít nhất khi mấy sự kiện xảy ra TN hỏi: “ta đã làm vậy sao?” mà TT giả kia ko thèm ngăn cản từ đầu là ta thấy kì rồi.
    TT thông minh bậc nào chứ, nếu bị giam cùng TN thì chắc chắn ko đến 74 lần thất bại đâu! Haiz… thìm Nhàn thì đến 74 lần… nhưng thôi, bởi vì TT là điểm yếu ớt nhất của TN rồi. TT là chỗ dựa quá lớn đi, nên TN khó mà nghi ngờ gì. Có thể phá giải cũng đã rất tỉnh táo rùi!!

  17. Không ngờ mấu chốt giải trận là ở TT, mà đúng là quên mất Cùng Kỳ luôn nha, TT tức giận dễ thương ghê

  18. Vậy người đầu tiên thoát trận là Trường Thiên à ^^… nếu Nhàn tỷ thoát không ra chắc ta cũng bị áp bức theo quá… đọc mấy chương này mà lo lắng và không biết phải làm sao để Nhàn tỷ thoát khỏi khốn cục ah… thấy Nhàn tỷ khóc lóc bên Trường Thiên giả mà thấy đau lòng quá ah T-T … khẩn thiết phải bắt thằng cha tạo ra khốn cục xử tử tại chỗ cho hả giận ah… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  19. Quả thật là không ngờ mấu chốt của cục lại là thân ma ngục :)))) . mà tiểu nhàn ko xử lý tên kia à . đập cho hắn 1 trận đi ;96

  20. Eo ôi eo ôi, đoán trật lất hết rồi :)))) hóa ra là đánh vào tâm lý nhưng mà là những thứ gần gũi, quen thuộc nhất. Cái lò bát quai cùng kì không có xuất hiện mà không ai để ý, có ẽ bình thường ồn ào quá, ai cũngm ong nó im miệng lại thành ra vô tình bỏ quên. Dù sao cũng thoát khỏi khốn cảnh rồi heng. Giờ ko biết bạn Ninh có tìm cách cứu hết đám người trong đó ra hay là phủi tay quay đít đi.

  21. Cẩm Tú Nguyễn

    Không ngờ phá trận lại nằm ở TT chứ, khốn cảnh này hay còn gọi là tâm mà của NTN là TT thì đúng hơn, nên vì vậy mà không phát hiện ra đấy

  22. Ờ ha, chả có ai để ý đến Cùng Kỳ sất luôn, khổ thân bạn nhỏ, thế người thứ nhất thoát ra khỏi là ai nhỉ, thế Đồ Tẫn thì sao, anh bạn này thoát ra chưa!!!!

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close