Trời Sinh Một Đôi – Chương 283+284

29

Chương 283 Bức tranh

Edit: Tran Phuong

Beta: Sakura

Khóe miệng Chân Tịnh nhếch lên cười yếu ớt, nhìn chằm chằm vào cái ghế trải thảm cá đùa lá sen hồi lâu, chán ghét nhíu mi: “Dời ghế đi.”

Nha hoàn kia mang ghế chuyển qua một bên, nhưng lòng thầm nghĩ, tâm tư Tĩnh chủ tử thật khó đoán, tự mình qua vườn bá phủ, gặp biểu cô nương một lần, liền mỗi ngày mời nàng tới đây nói chuyện, nhìn bộ dạng như vậy cũng không muốn gặp vị biểu cô nương kia.

Nói ra vị Tịnh chủ tử này cũng coi như có phúc khí.

Phủ Hoàng tử có nhiều oanh oanh yến yến như vậy, người nào mà chẳng có tâm nhãn, thủ đoạn không ít, vị chủ tử này có thể khiến Lục hoàng tử đối đãi bằng con mắt khác, từ lúc có tiểu quận chúa trong mấy năm nay là người đầu tiên có thai không nói, còn được đặc phép cho về nhà dưỡng thai, chỉ điều này thôi, tương lai của vị chủ tử cũng là tiền đồ không sai.

Nghĩ đến đây nha hoàn kia lại càng phục vụ ân cần.

Thái độ như vậy Chân Tịnh tương đối hưởng thụ, uống một ngụm trà, móng tay thon dài, tinh xảo được bảo dưỡng cẩn thận rảnh rỗi gõ gõ xuống  giương, tư tưởng bay xa.

Nàng cũng không ngờ nhanh như vậy đã có thể về đây, trước kia như chó nhà có tang lặng lẽ đưa đi, hiện tại vô luận trong lòng những người đó nghĩ gì, cũng phải bày ra gương mặt tươi cười.

Lục hoàng tử là một người phong lưu không kiềm chế, sống rất tiêu sái, ăn ở, đi lại mọi thứ đều xa hoa. Trong phủ không có nữ chủ nhân, nàng là người được sủng ái nhất hưởng dụng những thứ sợ rằng vị mẹ cả kia của nàng cũng chưa từng thấy.

Chân Tịnh nghĩ đến một lần đang nói chuyện phiếm, Ôn Nhã Kỳ có đề cập đến vị tỷ phu đậu tiến sĩ ngoại phóng làm tri huyện đưa lễ mừng năm mới đến, không khỏi cười lạnh.

Chỉ là nhặt lại thứ đồ nàng không cần, có gì tốt mà đắc ý!

Tri huyện thái thái, là vợ cả thì tính sao, cầm bổng lộc ít ỏi. Ở căn phòng chật chội, chờ một ngày nào đó về kinh, tiền gạch tích góp sợ rằng cũng không mua được một cục gạch, nửa cái ngói.

Trong đầu Chân Tịnh hiện lên hình dáng mơ hồ của hàn môn tiến sĩ Hàn Chí Viễn.

Lúc định ra hôn sự, nàng cũng lẳng lặng liếc nhìn, cũng là một người mặt mũi thanh tú. Nhưng so với Lục hoàng tử tuấn mĩ vô trù lại xa xa không kịp.

Nghĩ đến Lục hoàng tử, tim Chân Tịnh nóng lên, trong mắt sóng nước mênh mang như có tầng sương mù không hiểu.

Nam tử như vậy vô luận phương diện nào cũng khiến nàng thỏa mãn, sao nàng có thể không động tâm đây?

Chân Tịnh khẽ vuốt móng giả.

Lục hoàng tử bình thường đều nhìn mặt nàng thật lâu, cười nói: “Tĩnh Nương, sinh cho ta một cô con gái đi.”

Vì vậy nữ nhân toàn phủ chỉ có nàng ngừng uống tị tử thang, sau đó có đứa bé này.

Con gái sao?

Ha ha, đương nhiên nàng mong đó là một bé trai, về phần chàng nói muốn có con gái, chắc là muốn mình an tâm đi?

Tim Chân Tịnh kêu vang “nhớ mong” như sợi tơ quấn một vòng lại một vòng, xiết vừa đau vừa chua lại ngọt ngào. Đột nhiên sinh ra ý niệm bức thiết muốn gặp chàng.

Lục hoàng tử mà Chân Tịnh đang thương nhớ, lúc này vừa mới về phủ, mệt mỏi mấy ngày bất chấp uống một ngụm trà nóng, trước đi tắm.

Nha hoàn hầu hạ Lục hoàng tử tắm rửa có chừng bốn người. Thấy hắn quay lưng lại, cởi trung y, lộ ra đôi chân thon dài, bờ mông rắn chắc, bị câu dẫn đến đỏ mặt nhưng lại luyến tiếc dời mắt đi.

Trong kinh thành ai cũng biết Lục hoàng tử trời sinh phong lưu, cũng chỉ có các nàng hiểu Lục hoàng tử chưa từng chạm vào những thiếp thân hầu hạ như các nàng.

Vốn tâm tư này của các nàng cũng đã lắng xuống, nhưng vị Tĩnh chủ tử kia lại có thai!

Thì ra trừ tiểu quận chúa ngoài ý muốn sinh ra kia Lục hoàng tử cũng không phải không bắt buộc chờ vương phi qua cửa rồi mới cho nữ nhân trong phủ sinh con!

Chỉ riêng điểm này đã khiến các nàng nhẫn không được.

Các nàng hầu hạ Lục hoàng tử nhiều năm, hẳn có một chút tình cảm, gần quan được ban lộc cũng không bẳn không thể, nhưng nếu chờ vương phi qua cửa, nói không chừng việc đầu tiên là đuổi các nàng đi, vậy coi như không còn cơ hội nữa.

Lục hoàng tử nghĩ nha hoàn hôm nay phục vụ có điểm kỳ quái, không khỏi quay người, nhướn mi cười hỏi: “Ngốc rồi sao, hay đang lo lắng cái gì?”

Bốn nha hoàn liếc nhìn nhau, vội vã như mọi khi nhận quần áo, cầm khăn, thêm nước nóng, chờ Lục hoàng tử bước vào thùng tắm ba nha hoàn lui xuống, chỉ để một người tiến lên xoa bóp cho Lục hoàng tử.

Lục hoàng tử như mọi khi nhắm mắt dưỡng thần, đột nhiên cảm giác một đôi tay linh xảo nhích dần xuống dưới.

Hắn đột nhiên mở mắt, nhìn nha hoàn hầu hạ đối diện.

Nha hoàn kia đỏ mặt, giọng nói ôn nhu như nước: “Chủ tử……..”

Ào một tiếng, Lục hoàng tử đứng lên từ thùng nước, không đợi ba người ở bên ngoài tiến vào hầu hạ, lau qua thân thể, mặc bộ đồ sạch sẽ đi ra ngoài.

Vào đại sảnh ngồi, nhìn bốn nha hoàn đi theo đằng sau quỳ xuống, lát sau nói: “Thụy Thu, niệm tình ngươi theo ta đã lâu, ta không phạt ngươi, đi về nói với quản sự ngươi cũng đã lớn tuổi, cũng nên gả cho người khác.”

“Chủ tử!” Thụy Thu xụi lơ trên mặt đất, liên tục cầu xin.

Lục hoàng tử bất vi sở động, chỉ ôn hòa nhìn từng nha hoàn, nói: “Chuyện hôm nay ta hi vọng không phát sinh nữa.”

Ba nha hoàn run lên, ngay cả dũng khí cầu tình cho Thụy Thu cũng không có, mở to mắt nhìn Lục hoàng tử đi ra.

Lục hoàng tử đi vào vườn hoa, thở ra một ngụm trọc khí, ai biết đến đây cũng không được thanh tịnh, cứ như vậy không lâu sau, liền không gặp người này đến đây ngắm hoa, lại gặp người kia cho cá ăn, còn có người đau chân trước mặt hắn, khiến hắn phiền không chịu nổi, trực tiếp đi thư phòng.

Trong thư phòng chỉ có một thư đồng cơ trí hầu hạ, Lục hoàng tử lệnh hắn ra ngoài, tĩnh tọa một lát liền đứng lên, đến trước kệ sách, mở ngăn kéo dưới cùng, lấy ra một cái hộp có khóa, chẳng biết lấy từ đâu ra một cái chìa, lấy một cuộn tranh ở bên trong.

Theo bức họa từ tử lộ ra, là một bức tranh mĩ nữ, trong tranh là một nữ tử phong hoa tuyệt đại, nụ cười dịu dàng, hai lúm đồng tiền bên gò má càng khiến nàng thêm vài phần linh động, lại không nhận ra tuổi tác.

Ngón tay thon dài chậm rãi di động trên bức tranh, cuối cùng rơi vào lúm đồng tiền như ẩn như hiện bên má nữ tử, Lục hoàng tử nhắm mắt, che giấu giãy dụa và đau đớn bên trong.

Hắn biết tình cảm như vậy là kinh thế hãi tục, nhưng hắn lại không khống chế được.

Nhưng mà hiện tại hắn không khống chế được cũng phải gắt gao đè nén, có thể, chỉ có một ngày leo lên vị trí kia, mới có thể tranh thủ đạt được điều hắn muốn.

Đôi mắt hẹp dài của Lục hoàng tử mở ra, thật sâu bên trong là ánh sáng nhàn nhạt không rõ. Như sương mù dày đặc muốn thôn phệ lòng người, nếu người nào không cẩn thận nhìn vào đến linh hồn bé nhỏ cũng có thể bị hút vào.

Nhìn chằm chằm vào giai nhân cười yếu ớt trong tranh, Lục hoàng tử chợt lóe lên một ý niệm trong đầu.

Nếu là, nếu là nàng và hắn cùng độ tuổi…..

Lục hoàng tử đột nhiên nhớ đến một cô gái khác.

Nàng mới mười sáu. Rõ ràng là cùng một bộ dáng nhưng lại không có phong tình vạn chủng, trong suốt, thấu triệt như thủy tinh, mỗi lần đều khiến người khác bật cười.

Nếu nói người nào đó là người kéo hắn xuống địa ngục vậy vị hoàng muội này lại là trái cây dụ người vui vẻ.

Khóe miệng Lục hoàng tử không nhịn được nở nụ cười, đột nhiên dừng lại, lắc đầu.

Các nàng rốt cuộc là hai người khác nhau, hắn nghĩ nhiều rồi.

Lặng lẽ cuộn tranh cất vào hộp. Lục hoàng tử rời thư phòng, dường như chưa bao giờ tới.

Ôn Nhã Kỳ vào Hòa Phong uyển, hành lễ với Chân Diệu, sau đó liếc mắt nhanh nhìn La Thiên Trình, cúi đầu, gọi một tiếng tỷ phu.

“Biểu muội khách khí.” La Thiên Trình thay đổi bộ dáng lạnh tanh trên đường, đứng lên nói với Chân Diệu: “Diệu Nhi, nàng trò chuyện với nhạc mẫu và biểu muội đi, ta vào viện một chút.”

Ôn Nhãn Kỳ hạ mi, dư quang đuổi theo nửa ngày mới thu hồi, trong lòng dâng lên sự hâm mộ vô cùng.

Trước đây Nhị biểu tỷ kéo tỷ phu cùng rơi xuống nước, mới có lương duyên như vậy, khi đó còn có người nói Nhị biểu tỷ gả qua cuộc sống nhất định không dễ chịu, nhưng bây giờ nhìn thế nào cũng thấy giọng nói biểu tỷ phu ôn nhu, trong mắt đều là hình bóng của nhị biểu tỷ!

Còn có Tĩnh tỷ tỷ, nghe nàng nói đêm thất tịch vô tình gặp được Lục hoàng tử, Lục hoàng tử vừa gặp đã thương tỷ ấy, lúc này mới vào được phủ Hoàng tử.

Chỉ tiếc Tĩnh tỷ tỷ là thứ xuất, nếu không phi vị không phải tỷ ấy thì không còn ai khác.

Ôn thị thấy Ôn Nhã Kỳ cúi đầu không nói nghĩ hai tỷ muội có chút không tiện nói chuyện, tìm ly do tránh đi, trong phòng chỉ còn hai người Chân Diệu.

Nghĩ cũng đã không còn sớm, Chân Diệu không vòng vo, liền nói chi tiết sự an bài.

Vẫn là dự định như trước đây, nói Ôn Nhã Kỳ lần đầu xuất giá ở nơi xa, đợi thêm một năm rưỡi sau đó lấy thân phận quả phụ trở về, vì vong phu thủ lễ ba năm thì mới mười tám tuổi, gả lần nữa cũng không có ai nhiều chuyện.

Ôn Nhã Kỳ nghe xong lộ vẻ chần chờ.

Năm đó nàng còn nhỏ, hồ đồ leo lên giường biểu ca, sau lại vừa hối vừa sợ, nguyện ý nghe theo an bài của Nhị biểu tỷ, nhưng ngày đó nhìn Tĩnh tỷ tỷ lại có chút không cam lòng.

Biểu tỷ và Tĩnh tỷ tỷ buông tay quá khứ đều nhận dược tương lai hạnh phúc, vì sao chỉ có nàng rơi vào kết cục như vậy?

Lại nói tỷ tỷ nàng, cũng là biết tỷ phu từ trước, tỷ phu đã sớm có tình ý với tỷ tỷ, bây giờ mới vô cùng ân ái.

Nhưng nàng đã không còn thân hoàn bích, nếu nghe theo an bài, lấy thân phận quả phụ tái giá thì có thể lấy được nam nhân tốt gì chứ?

Ở phủ Kiến An Bá đã hơn một năm, thường thấy người có quan hệ thông gia tuổi trẻ tuấn ngạn, ánh mắt tiểu cô nương sớm đã nâng cao, vừa nghĩ đến người già lại bỉ ổi, góa vợ thì không có chút ý niệm muốn lập gia đình.

“Biểu muội chẳng lẽ có ý nghĩ khác?”

Ôn Nhã Kỳ quanh co không chịu nói.

Chân Diệu dần nhíu mi, vẫn không nhúc nhích nhìn chằm chằm Ôn Nhã Kỳ, chậm rãi nói: “Nghe nói biểu muội đã nhiều ngày thân cận với Tam tỷ. Ta cũng không gạt muội, ta và Tam tỷ từ nhỏ đã không hợp, tỷ ấy lướt qua Ngũ muội, Lục muội quan hệ tốt với muội, biểu muội, muội cũng đã lớn rồi, cũng nên suy nghĩ cẩn thận mới đúng, biết làm sẽ gây ra chuyện gì, dù hối tiếc cũng khiến người quan tâm muội thương tâm.”

Trong lòng Ôn Nhã Kỳ có chút không phục, nhưng lại không dám phản bác, mím môi gật đầu: “Muội nghe Nhị biểu tỷ.”

Chân Diệu mới lộ ra nụ cười: “Vậy là tốt rồi, chờ ta trở về sẽ nói với tỷ phu muội. Biểu muội yên tâm, ánh mắt tỷ phu muội sẽ không sai đâu, người tướng mạo tầm thường tiền đồ sẽ không kém, tuyệt đối không vừa già lại vừa xấu, bằng không ta cũng không đồng ý.”

Nếu là người khác, nhất định sẽ không đem tướng mạo nam tử ra nói chuyện, hết lần này đến lần khác Chân Diệu lại là người thích nhìn mĩ nhân, thuận miệng thêm một câu, nhưng không biết những lời này vừa vặn xúc động đến chuyện tiểu cô nương lo lắng.

Nghe xong câu này, lòng không an phận của Ôn Nhã Kỳ đã nhiều ngày bị Chân Tịnh khơi lên đã đè xuống.

 

Chương 284: Đau lòng

Chờ Ôn Nhã Kỳ nhấc chân đi, Chân Diệu rốt cuộc vẫn cảm thấy không an lòng, nói với Ôn thị: “Mẹ, con nghe nói gần đây biểu muội và tam tỷ qua lại gần gũi. Mẹ cũng biết tam tỷ và con xưa nay có chút hiềm khích, tỷ ấy đột nhiên thân cận biểu muội con cuối cùng sợ tỷ ấy có tâm tư khác. Tam tỷ về dưỡng thai, sẽ ở lâu dài, mẹ nói chuyện với biểu muội một chút, để muội ấy sống yên ổn ở Trầm Hương uyển luyện chữ thêu hoa, nếu buồn bực thì đi tìm Ngũ muội, Lục muội trò chuyện cũng tốt.”

Ôn thị thở dài: “Diệu Nhi, con không phải không biết Băng Nhi và Ngọc Nhi từ trước đến này đều không quá để ý đến Nhã Kỳ. Nhã Kỳ mới mười bốn, mười lăm tuổi, chính là lúc thích náo nhiệt, nhưng với thân phận con bé ngày thường cũng không tiện ra ngoài đi lại, không kết bạn, không chơi với ai, khó tránh khỏi có chút tịch mịch, gặp Chân Tĩnh một người tuổi tác không cách nhau xa, khó tránh khỏi có chút thân cận, mẹ sẽ không nhẫn tâm nói nhiều. Nhưng con nghĩ cũng có đạo lý, trở về mẹ sẽ căn dặn Nhã Kỳ một tiếng.”

Lúc này Chân Diệu mới buông cọc tâm sự này xuống, hai mẹ con lại bắt đầu nói chuyện khác.

Chờ trà đã uống được nửa chén, Ôn thị liền giục nàng: “Trời rất lạnh, không tiện để cô gia chờ bên ngoài, các con đi tạm biệt lão phu nhân rồi về nhà đi.”

Chân Diệu lưu luyến không dời đứng lên.

Nói ra ở phủ Quốc Công trên chỉ có một lão phu nhân, Thế tử bận cả ngày không thấy mặt, Điền thị bên kia lại bệnh, quản gia đã có hai thím giúp đỡ, nàng ngày ngày tự tại, nhưng bình thường cũng không có một ai để nói chuyện, ngược lại một mèo một chim sống cùng nhau càng ngày càng quen thuộc, hết lần này đến lần khác cả hai đều không bớt lo, đều là thứ gặp mặt là gây gổ, khiến người ta đau đầu.

Hiếm khi về nhà mẹ đẻ một chuyến, Ôn thị là người ít suy nghĩ nhưng thật sự thương con gái, lời nói đều thẳng thắn thoải mái, không cần tốn tâm nghĩ mấy chuyện cong cong vẹo vẹo này, Chân Diệu tất nhiên nghĩ mẹ con hai người nói không hết chuyện.

Ôn thị nhìn nữ nhi như hoa như ngọc, nhịn không được căn dặn một câu: “Diệu Nhi, con phải nhớ kỹ lời mẹ, tuổi các con còn trẻ, trên không có mẹ chồng quản, cũng không thể quá phóng túng bản thân. Sẽ tổn thương thân thể. Tương lai sẽ phải nếm đau khổ.”

“Mẹ!” Chân Diệu không nhịn được trợn mắt.

Ôn thị đét một cái đánh lên tay nàng, sẵng giọng nói: “Trợn mắt lung tung cái gì, đâu còn hình tượng cao quý!”

Chân Diệu đến trợn mắt cũng không thể. Bất đắc dĩ đáp ứng sẽ để ý, thầm nghĩ phu quân nàng cũng làm hòa thượng thật lâu, nỗi oan này hơi lớn.

Sau khi rời khỏi đây, lúc nhìn thấy La Thiên Trình, thì thấy hắn đang đứng chắp tay, nhìn từ xa không biết đang nghĩ gì.

Hôm nay hắn mặc cẩm bào màu đen. Trên đầu đeo bạch ngọc quan, nổi bật gương mặt như ngọc, cả người lại đứng đó không nhúc nhích, lạnh lùng nhàn nhạt có cảm giác cao không với tới, phong tư thanh quý.

Chân Diệu lúc này mới kinh giác (kinh ngạc phát hiện), không chỉ biểu ca lâu ngày không gặp gầy đi, Thế tử cũng thế. Cũng gầy đi nhiều.

Nghe được động tĩnh, La Thiên Trình quay đầu.

Có lẽ uống chút rượu, đôi mắt vốn đỏ lên đầy tơ máu, vành mắt thâm đen một mảnh.

Chân Diệu không biết vì sao có chút đau lòng. Vội đi tới, mím môi nói: “Đứng ở đây trúng gió làm gì, thực cho mình làm từ sắt chắc?”

Khóe miệng La Thiên Trình cong cong, ôn hòa nói: “Thân thể ta khỏe mạnh, nóng lạnh bất xâm, không phải làm từ sắt sao?”

Đi sau Bách Linh và Thanh Cáp, Chân Diệu có chút cảm giác không xuống đài được, trừng mắt nhìn, giọng cũng lạnh xuống: “Trời không còn sớm, chúng ta đi từ biệt tổ phụ, tổ mẫu thôi.”

Từ Ninh Thọ đường ra, lên xe ngựa, hai người mỗi người ngồi một góc, ai cũng không để ý tới ai, kẽo kẹt, chỉ nghe tiếng bánh xe và tiếng vó ngựa, chờ đi tới đường cái, tiếng người ồn ào, vải bông cũng không ngăn được.

La Thiên Trình liếc mắt về bên này.

Xe ngựa đi thêm một đoạn, hắn liền trực tiếp về nha môn, làm sao còn thời gian trở về cùng nàng, vốn thừa dịp về nhà nhạc phụ hai vợ chồng có cơ hội thân cận một chút, ai biết lại bị nàng đâm vào tim, thật đau lòng, cho tới giờ vẫn còn cực kỳ tức giận, nha đầu kia lại như không có chuyện gì.

La Thiên Trình thầm cười khổ.

Kiếp trước hắn không tính là cẩn trọng, không nói mấy nha đầu thông phòng trong viện, ở bên ngoài cũng có không ít chuyện phong nguyệt, nữ tử ngưỡng mộ hắn không phải không có. Một nữ tử thực sự thích nam nhân sẽ có bộ dáng gì hắn một chút cũng không hiểu.

Chí ít hắn biết như Kiểu Kiểu hiện tại, tình cảm dành cho hắn cũng chẳng có bao nhiêu tình yêu nam nữ.

Hôm nay bên rừng trúc, thấy bọn họ cười cười nói nói, ánh mắt quấn quýt, khi nói chuyện mặc dù cách xa nhau nhưng vẫn rất quen thuộc, gió lay rừng trúc động, bóng hai người in xuống đất sớm chồng lên nhau quấn quýt, ngược lại như đang ôm nhau thì thầm.

Trong lúc nhất thời hắn căn bản đã quên nhìn thần sắc hai người mà chỉ nhìn chằm chằm cái bóng kia.

Chẳng lẽ trong lòng Kiểu Kiểu cũng cất giữ hình bóng Tưởng Thần? Nếu không trái tim nàng sao lại không thông suốt với hắn đây?

Nghĩ vậy La Thiên Trình như ngừng thở, lại có cảm giác đau đến tận tim gan, hắn lại là người sĩ diện, tim đau đến nỗi không chịu nổi ngoài mặt vẫn lạnh tanh, kẻ khác nhìn chỉ nghĩ là nhà giàu mới nổi xuất ra bản mặt lạnh lùng đáng ghét.

Chân Diệu lặng lẽ nhìn, thấy cả người hắn tản ra lãnh khí, không khỏi kéo kéo khăn.

Chưa từng thấy ai lúc lạnh lúc nóng như vậy, lúc dỗ người ta lễ vật hết cái này đến cái khác đưa đến, chỉ cần thấy hận không thể ôm nàng không buông, nhưng lúc mạc danh kỳ diệu giận dỗi, liền bày ra bộ dáng cự người ngàn dặm.

Hừ, có cự người ngàn dặm đi nữa thì xe nựa cũng chỉ có bây lớn, ai sợ a, nam nhân là không thể nuông chiều!

Chân Diệu cũng không biết nhìn trường hợp như thế nào, lòng vừa nghĩ, bản thân đã sớm thấy thú vị, không nhịn được nở nụ cười.

Mặt La Thiên Trình lạnh tanh, kỳ thực dư quang khóe mắt vẫn không dời Chân Diệu, thấy nàng cười như vậy, bộ dáng không thèm để đau đớn, chua xót của hắn ở trong lòng, lập tức giận đến thở hổn hển, xương sườn mơ hồ có chút đau, chân mày cau lại.

Vừa vặn lúc xe ngựa dừng lại, Chân Diệu ngồi không vững liền ngã về phía trước.

La Thiên Trình kéo nàng một cái, thân thể ôn hương nhuyễn ngọc liền rơi vào lồng ngực. Vì thở gấp, lại bị va chạm như vậy không khỏi kêu rên một tiếng.

Chân Diệu theo hắn một chuyến ở Bắc Hà, biết hắn là người cứng cỏi, trước đây đùi bị cành cây đam thủng một lỗ cũng chưa từng nhíu mày, hiện tại cư nhiên kêu thành tiếng, chẳng lẽ là hết sức?

Chân Diệu không phải người tính tình nóng nảy, thấy sắc mặt La Thiên Trình không tốt sớm quên chút bất hòa lúc trước, đỡ hắn hỏi: “Cẩn Minh, làm sao vậy, có phải đụng vào chỗ nào không?”

Vừa nói vừa sờ sờ búi tóc, nói thầm: “Không phải là trâm trên Đầu đâm vào chàng chứ?”

La Thiên Trình ôm xương sườn, vốn muốn nói không sao, nhưng nhìn thấy thần sắc khẽ biến của Chân DIệu còn vội vã nắm tóc, lời đến đầu môi lại nuốt xuống, thầm nghĩ quả nhiên đứa trẻ biết khóc thì sẽ có sữa bú, hắn miễn cưỡng không thèm để ý nhưng bây giờ không thể vội thay đổi được.

Nghĩ tới đây thầm hừ lạnh.

Tưởng Thần kia quả nhiên hiểu rõ tâm tư nữ tử, nắm chắc Kiểu Kiểu nhẹ dạ, thể hiện bộ dáng yếu đuối.

Hừ, bày ra cho ai nhìn, chẳng nhẽ hắn không giả bộ được sao!

“Không, không có chuyện gì……” La Thiên Trình ngoài miệng nói vậy nhưng mày nhíu chặt, lặng lẽ vận khí bức lên mặt khiến khí huyết tụt xuống, trở thành trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy xuống.

Chân Diệu vừa nhìn thấy vậy, vốn không chút nghi ngờ, cẩn thận đỡ hắn, sắc mặt vội vã: “Rất đau sao? Ở đâu, để ta xem.”

Nàng vừa nói liền cởi áo ra xem, La Thiên Trình một tay ôm sườn, thấy thế ngoan tâm dùng chút ám kình chờ Chân Diệu vén lên liền thấy một vết bầm ở đó.

Chân Diệu hít một ngụm khí lạnh, muốn xoa cho hắn nhưng lại sợ làm hắn đau, ngơ ngác có chút không biết làm thế nào cho phải, lẩm bẩm nói: “Đây là ta đụng? Chẳng lẽ đầu ta là sắt đá sao?”

La Thiên Trình có chút buồn cười, lại sợ lộ vết tích, chỉ đành cố gắng chịu đựng, thấy nàng đau lòng, lo lắng chút khổ sở chua xót trước kia đã được thay thế bằng ngọt ngào.

Người trong lòng ở trong gang tấc, cúi thấp đầu kiểm tra thương thế cho hắn, lộ ra một đoạn cổ trắng ngần, một lọn tóc nghịc ngợm rủ xuống bên tai, lộ ra vành tai mượt mà, hương thơm như có như không càng thêm động lòng người tâm viên ý mã.

La Thiên Trình giật mình, vẫn là không nhịn được, ngậm vành tai trắng nõn khéo léo vào miệng.

Cả người Chân Diệu run rẩy như có dòng điện chạy qua, nhất thời có chút bối rối.

Vừa lúc này giọng nói của phu xe truyền vào: “Thế tử gia, ngài không sao chứ, vừa rồi đột nhiên có người xông ra, xe ngựa dừng gấp.”

La Thiên Trình mở miệng, khóe miệng nhếch lên: “Không sao, tiếp tục đi. Chờ đến phía trước liền rẽ trái, trước đưa ta đến nha môn, sau đó chở Đại nãi nãi hồi phủ.”

Xe ngựa liền động, Chân Diệu ngồi thẳng, vén sợi tóc ra sau tai nói: “Chàng như vậy rồi còn đến nha môn làm gì, về nghỉ một chút đi, ta thấy sườn chàng bị đụng rất mạnh, về dùng khăn nóng đáp lên, xoa cho mau khỏi.”

La Thiên Trình cố ý nói: “Thân thể ta khỏe mạnh, không sao, nha môn còn nhiều chuyện phải làm.”

Chân Diệu trừng hắn, cắn môi nói: “La Thiên Trình, ta giờ mới nhìn ra chàng lại nhỏ mọn như vậy, câu nào cũng nhớ rõ.”

“Không phải, ta thực có việc. Cũng không phải giấy đụng cái là rách.” Hắn mặc dù nói vậy nhưng trên trán đều là mồ hôi tinh mịn.

Chân Diệu không biết mồ hôi lạnh là tiểu tử này dùng nội lực ép ra, sẵng giọng nói: “Còn cậy mạnh!”

La Thiên Trình cầm tay Chân Diệu, bộ dạng cố nén đau đớn: “Kiểu Kiểu, nếu nàng đau lòng mà nói thì ta sẽ theo nàng về.”

Nói xong một đôi mắt sáng không động chuyên chú nhìn Chân Diệu.

Chân Diệu bị ánh mắt nóng rực của hắn nhìn đến không tự nhiên, mím môi không hé răng.

“Ta vẫn nên về nha môn đi. Chút vết thương đó không là gì, trở về tắm nước lạnh, xoa bóp một chút là tốt rồi.”

“Vậy sao được!”

La Thiên Trình ôm nàng, thấp giọng vô lại nói: “Vậy nàng nói đau lòng ta, ta liền về với nàng.”

Chân Diệu sợ hắn thực không thương tiếc cơ thể, đỏ mặt khẽ nói: “Ta đau lòng, được chưa?”

link fb

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion29 Comments

  1. Ôi dồi ôi !!!! Nhờ Tưởng Thần mà ông đầu gỗ La Thiên Trình mới hiểu ra được chút vấn đề dỗ dành tâm lý phụ nữ…Còn bày đặt bắt chước tỏ vẻ đau đớn nữa chứ….Bó tay luôn rồi.
    La Thiên Trình không biết Chân Diệu da mặt cũng mỏng trong chuyện ân ân ái ái vợ chồng ah…Thôi , cũng là một bước tiến tốt rồi

  2. Hí hí, anh chị tình cảm quá, phát ghen được. Mà đọc 2 chương này m đoán là lục hoàng tử thích thái phi k biết có đúng hay không ta.
    Nếu đúng thì SỐC nặng rồi…

  3. Vậy là Lục ht có tình cảm vs Thái phi. Khổ thân a này quá. Hi vọng vì vậy mà Lục ht sẽ đối xử tốt vs CDieu.
    Còn CTinh nữa chứ, tự dát vàng lên mặt mình k à, hừ
    Trình ca ghen thật dễ thương mà, làm nũng nữa chứ

  4. Ta ngất, lục hoàng tử yêu thầm Thái phi!!!!! bao lâu nay ta lại nghĩ lục hoàng tử mến Chân Diệu, đoạn lại nghĩ vì Chân Diệu giống Thái phi nên vì Thái phi đối xử tốt với lục hoàng tử mà hắn mến Chân Diệu, trăm triệu lần ko nghĩ đến lục hoàng tử có ý nghĩ khác với Thái phi, và chỉ xem Chân Diệu như em gái. Quyết tâm đứng đầu thiên hạ chỉ vì có thể có người yêu mến, cách đến hai thế hệ, thật điên rồi mà, sốc quá đi (@.@) La thế tử biết giả vờ bị đau để lấy lòng thương xót của Chân Diệu rồi, đáng thương quá, muốn được vợ quan tâm cũng phải dùng khổ nhục kế =]]]
    Thanks

  5. ta nghĩ lục hoàng tử sủng hạnh chân tĩnh chắc cũng chỉ vì chân tĩnh có phần nào đó giống chân thái phi đây mà. còn chuyện lục hoàng tử thích thái phi thì ta biết lâu rồi. cũng dễ hiểu mà, từ nhỏ lục hoàng tử lớn lên bên cạnh thái phi, mà chân thái phi lại trẻ mãi không già như vậy nên huynh ấy thích cũng đúng thôi, nên mỗi lần huynh ấy thấy chân diệu là lại trêu ghẹo chỉ vì nàng ấy giống thái phi mà thôi.
    trình ca lại phải xài khổ nhục kế với chân tứ cơ đấy. khổ thân.hi
    tks tỷ ạk

  6. Mặt dày quá đi anh Trình ơi. Tối anh có thịt ăn rồi a. Ta đã nghi từ lâu Lục hoàng tử có tình vs Chân thái phi rồi quả nhiên là vậy

  7. gõ gõ xuống giương > giường
    ,không bẳn không thể> không hẳn
    Theo bức họa từ tử lộ ra> từ từ
    tìm ly do tránh đi > lý do
    bị cành cây đam thủng > đâm thủng
    trời ơi, thì ra người Lục Hoàng tử chân chính có tình cảm lại là Thái phi. Quá kinh hãi thế tục. Mọi lần gặp Chân Diệu mọi thứ chỉ là vì bạn Diệu nhìn giống thái phi. Không thể nào đoán được cong cong quẹo quẹo như thế này. cho dù sau này Lục hoàng tử có lên được ngai vàng cũng khó mà được như lòng muốn.
    Bụng bạn Diệu thì nhủ nam nhân không phải muông chiều nhưng Bạn Trình dùng nội lực bày ra bộ dạng yếu đuối bạn Diệu lại còn chả cuống lên. Có lẽ là lòng của bạn Diệu chưa nhận ra được tình cảm của mình thôi.

  8. Lục hoàng tử mong muốn Chân Tịnh sinh con gái, có lẽ mong muốn con gái Chân Tịnh sinh ra sẽ giống Thái phi, cũng như Chân Diệu càng lớn càng giống Thái phi. Không biết khi Lục hoàng tử lên ngôi sẽ làm gì với Thái phi nữa.
    Ôn Nhã Kỳ lại nổi tâm tư không an phận. Không biết Chân Tịnh có dạy nàng ta cái gì bậy không nữa.
    Trình ca vì tranh thủ tình cảm của Chân Diệu tỷ mà làm đau cả bản thân a. Để có một câu đau lòng của nuơng tử đến cả bản thân cũng phải chịu hành hạ a.

  9. Ối giời ơi, đáng thương cho Lục hoàng tử, hóa ra người anh thích lại là Chân Thái phi, mình cứ tưởng anh ta thích Chân Diệu. Là Chân thái phi, cách nhau đâu chỉ có tuổi tác, mà còn tầng quan hệ nữa. Trời, anh ta ôm trí thành hoàng đế bởi vì muốn có được cái mình muốn. Si tình đến thế là cùng.

  10. khổ thân anh Lục hoàng tử, lại có loại tình cảm này với Chân thái phi – phi tử của Chiêu Phong đế, thật không biết trong quá khứ đã xảy ra chuyện khủng khiếp gì ảnh hưởng sâu sắc đến tình trạng của ảnh, thật tò mò quá ( tò mò hại chết mèo) run run run rẩy…

  11. Lục hoàng tử có tình cảm với Thái Phi ôi trời ơi, Ôn Nhã Kỳ mà cứ gần Chân Tịnh quá thể nào cũng bị Chân Tịnh ảnh hưởng thôi, không học được cái tốt lại học cái xấu ấy chứ

  12. Tĩnh chủ tử / Tịnh chủ tử (Tĩnh hay Tịnh đây???) ; Tĩnh Nương ; Tĩnh tỷ tỷ
    gõ gõ xuống giương ————–> giường???
    không bẳn không thể ————–> hẳn
    bức họa từ tử lộ ——————–> từ từ
    Nhị biểu tỷ / nhị biểu tỷ
    tìm ly do tránh đi ——————> lý
    nhận dược tương lai —————> được
    ưu luyến không dời —————-> rời
    Quốc Công / Quốc công
    xe nựa cũng chỉ ——————–> ngựa
    cành cây đam thủng —————> đâm
    trâm trên Đầu đâm vào
    Chân DIệu / Chân Diệu
    ==================================================
    Ôi dồi ôi … quả nhiên, chỉ có mặt dày vô sỉ mới cưa gái được thôi :))))))) mánh hả, LTT đúng là càng ngày càng biết giả bộ, võ công để dành dỗ vợ đau lòng, haha, sao dạo này LTT càng ngày càng mất hình tượng zậy nè :D
    Biết rõ CT~ ko tốt mà Ôn thị còn do dự như vậy, haiz… còn cái ONK kia nữa, ngu cho chết, ganh tỵ với người khác mà có cái j giỏi hơn hay bằng ngta ko? tài nghệ ko có, ngay cả thân thể cũng mất, bây giờ còn chê người góa vợ, haiz… ai xui mới lấy phải con nhỏ này!

  13. Haizz ta thật ghét LTT tâm thần phân liệt như vậy cứ tự giày vò mình giận dỗi linh tinh biết CD ko mấy để tâm những chuyện vụn vặt lại ko nói thẳng ra cứ tự vòng vo làm hai người đều ko vui….
    CT này đã qua một lần rồi mà chưa khôn lên được nếu ko phải con gái chắc gì đã được giữ cái thai lại Lục HT muốn lên ngai vàng ko có chuyện có trưởng tử trước khi vương phi vào cửa được.

  14. Ohh… thì ra là lục hoàng tử thích thái phi… vậy mà trước giờ ta cứ nghĩ là lục hoàng tử thấy thích Diệu tỷ chứ… trước đây cũng ngờ ngợ nhưng không ngờ sự thật là vậy… haiz… thích thái phi là chuyện không nói được rùi… ông nam chính giờ lại còn phát hiện ra chiêu giả đò làm Diệu tỷ lo lắng nữa chứ… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  15. Quyết tâm đứng đầu thiên hạ chỉ vì có thể có người yêu mến, cách đến hai thế hệ, thật điên rồi mà, sốc quá đi. Không biết khi Lục hoàng tử lên ngôi sẽ làm gì với Thái phi nữa. . Quá kinh hãi thế tục. Mọi lần gặp Chân Diệu mọi thứ chỉ là vì bạn Diệu nhìn giống thái phi.

  16. Tôi đang đọc dở mà phải ngừng lại ngay lập tức để nói ra nỗi lòng. Thật cmn bạn Lục quá là khủng bố, bạn ý yêu Thái Phi mới choáng cơ

  17. Ôi mẹ ơi không biết cái chiêu làm nũng giả bộ đau yếu kéo đai với châu diệu được bao lâu đây, anh cũng lày quá rồi nhung như thế mới tranh thủ được ít ngọt ngào từ chị; còn lục hoàng tử thì ta lại phỏng đoán có khi nào nữ từ mà chàng yêu là thái phi không nhỉ

  18. AAAAA Lục Lục thích Thái Phi sao <3 mình sao lại thấy kích thích thế này aaaaaa
    Minh Minh anh không thấy anh vô sỉ quá hả, đúng là đẹp trai không bằng chai mặt nhỉ

  19. Tuổi thái phi tính ra cũng gần bằng bà nội bạn 6 mà cũng iu hả trời?? Đúng là hoàng thất dơ bẩn chuyện gì cũng có, còn 1 việc bí ẩn ngày xưa chắc cũng liên quan Thái phi đây. Nay LTT chơi khổ nhục kế với CD nữa chứ, cặp này cute quá đi. Còn nhỏ ÔNK thì khỏi nói nữa, ngu ngu thì chết thôi

  20. Lúc đầu là thấy lục hoàng từ kỳ kỳ rồi, mỗi lần lục hoàng tử nhìn chân diệu là ta có cảm giác sao sao rồi,cũng nghi lục hoàng tử yêu thái phi .

  21. Anh Trình còn biết cách học làm nũng nữa da mặt thật dày mà! Có khi nào lục hoàng tử thích thái phi hoặc cũng có lẽ là con gái của thái phi!

  22. Lúc đầu cũng thấy nghi nghi Luc Ht thích Chan thái phi. Nhưng sau đó thấy Lục chú ý nhiều đến Chân Diệu nên nghĩ mình nhầm.

  23. Biết làm nũng mới có kẹo ăn nha,mặt lạnh ai muốn nhìn đâu, ONH dk bao bọc quá mãi ko khôn lên dk, thể nào cũng bị CT cho vào tròng

  24. Haha a ngây thơ thiêtj chứ. Nhìn tình hình này sợ là tình cảm 2 ng mong manh lắm. Thấy chân tịnh chọt vô xíu mà đã c r. Hazz

  25. Chân Tĩnh mộng cũng cao nhỉ, đúng kiểu người đứng núi này trông núi nọ không biết thế nào là đủ. Tham quá có ngày trèo cao té đau nha cô nương, mắt toàn nhìn trên ngọn cây
    Không biết rồi Lục Hoàng tử có được như ý nguyện với Chân Thái Phi không haiz
    Trình ca ah ca suy nghĩ chi nhiều cho mệt vậy, tự mình làm khổ mình, mặt dày mới đc hưởng phúc lợi có hiểu hay không hahaha

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close