Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q05- Chương 203+204

19

Chương 203: Người trong Hóa Yêu Tuyền

Editor: Hoa vô tử

Beta: Tiểu Tuyền

Ánh mắt nàng sắc bén như dao, ánh mắt đảo quá chỗ nào thì mọi người chỗ đó nhao nhao lắc đầu, chỉ sợ tiểu sát tinh này làm mình xui xẻo.

“Không có người thừa nhận?” Khóe miệng nàng nhếch lên, nàng đưa tay ra chỉ, “Không có sao, người này dám làm không dám chịu, chính là nội gian cho sơn thần hành động, chính là…ngươi!”

Mọi người nhìn sang phương hướng tay nàng chỉ, phát hiện ra nàng đang chỉ vào một người ở chính giữa.

Người này chính là thôn trưởng tiểu sơn thôn.

Trên mặt lão đầu nhi một trận run rẩy, hai tay thở dài nói: “Tiên cô, không phải ta, không phải ta!”

Ninh Tiểu Nhàn cắn môi, vừa bực mình vừa buồn cười nói: “Ta biết không phải là ngươi. Ngươi tránh ra một chút.”

Thôn trưởng vội vàng đứng sang bên cạnh một bước, lộ ra thân thể một người đang cúi đầu rụt lại phía sau. Dưới ánh lửa mọi người đều đã nhìn thấy rõ ràng.

Người kia chính là chưởng quầy khách sạn.

Bị ánh mắt mọi người tập trung, trên trán chưởng quầy đã toát ra một tầng mồ hôi lạnh, da mặt hắn run rẩy nói: “Không có quan hệ với ta ah, tiên cô. Ta bất quá chỉ ở trong thôn làm một ít mua bán nhỏ thôi.”
“Thật sao?” Ninh Tiểu Nhàn cười tủm tỉm đi lên phía trước hai bước, “Vậy vì sao vừa rồi lúc ta đưa ra Duyên Thọ Đan, tất cả mọi người đều ngẩng đầu lên xem, chỉ có ngươi là không ngừng co lại phía sau? Trước kia ngươi ở chỗ sơn thần thấy được cái đan dược này, giờ phút này tất nhiên là không lạ gì nó, đúng hay không?”

Đây là ngữ điệu đâm vào tim, giống như nói hắn là đồng lõa sơn thần. Chưởng quầy lập tức trừng lớn mắt, đứng thẳng lưng, tranh luận: “Nào có chuyện này?”

“Tu sĩ Hoàng Trung giả mạo sơn thần, hắn tế luyện con rối tuy sứclực rất lớn, nhưng lại không có năng lực hành động tự chủ. Việc lựa chọn tế phẩm, hạ dược, tất nhiên là có những người khác làm thay. Hoàng Trung là tu sĩ, sẽ không chịu cúi người đi làm việc này. Đồng lõa của hắn nhất định là một phàm nhân.”

“Vậy cũng không phải là ta a, ở trong thôn này người phàm nhiều như vậy…” Chưởng quầy liên tiếp cười khổ, lộ ra vẻ mặt mờ mịt. Lời này vừa  nói ra, người trong thôn cũng tức giận không thôi. Đây là muốn dẫn họa sang người khác ah.

Ninh Tiểu Nhàn cũng mặc kệ hắn, êm tai mà nói: “Chúng ta chân trước vừa rời khỏi khách sạn, chân sau con rối của Hoàng Trung lại đến. Không phải ngươi cáo mật, vậy đám con rối kia như thế nào lại đột nhiên đến mười mấy con? Dựa theo lữ nhân bị vây nói, một lần có tối đa ba, bốn con đi bắt người. Ừ, ngươi dùng biện pháp gì thông báo cho Hoàng Trung?”

“Tiên cô, nếu ta làm chuyện táng tận thiên lương bậc này thì sẽ bị thiên lôi đánh xuống!” Chưởng quầy vội vàng khoát tay, “Lúc ba vị ra cửa có thể là bị những người thôn khác gặp được mới bị lộ tin tức.” hắn nói lời này đã rất rõ ràng rồi, gian tế không phải ta, là những người khác trong thôn, ngài tra đi.

Nhóm “những người khác”không làm, nhao nhao chỉ vào chưởng quầy mắng. Tính tình tiên nhân hơn phân nửa đều không tốt, hắn chỉ điểm như vậy, nói không chừng tiên cô nổi giận lên, không phân tốt xấu  mà tổn hại toàn bộ tính mạng người trong thôn, bản thân mình chẳng phải là ở đây bị lão cẩu hãm hại, oan uổng tiễn đưa một tánh mạng sao?

Bên tai Ninh Tiểu Nhàn, quả nhiên truyền đến giọng nói nhàn nhạt của Trường Thiên: “Rất không thú vị, nàng đã không phải người thế tục, không cần phải làm chuyện của phủ nha, trực tiếp đánh giết hắn là được.” Dừng một chút, lại thúc giục nói, “Nhanh chút chấm dứt đi, khóa học muộn nàng còn chưa có làm đây này.”

“Biết rồi.” Nàng lầu bầu một tiếng, phóng đại âm lượng, “Vừa rồi gió tuyết mấy ngày liền, cảnh vật bên ngoài vài chục bước đều không thấy rõ, ngươi ở khách sạn này lại thấy được người ngoài cạnh thôn, phòng ốc cách đây gần nhất cũng có hơn hai mươi trượng, người khác có thể nào thấy rõ hướng chúng ta đi?”

Chưởng quầy nói quanh co cả buổi, cuối cùng không có lý do thoái thác rồi.

“Còn muốn nói xạo sao? Ngươi thấy cái khách sạn này buôn bán xưa nay không tốt, đại khái định tìm một nguồn tài lộ thu vào khác đúng không?” Nàng mặt hướng chúng lữ nhân, “Hắn là của các người rồi.”

Nhóm lữ nhân ở một bên nghe hai người đối thoại, đầu tiên trong mắt là ngẩn ra, sau đó lại lộ ra ánh mắt cừu hận, nếu không có tiểu nhân này quấy phá, bọn hắn làm sao bị giam giữ, thân nhân của bọn hắn làm sao bị hành hạ chết thảm? Giờ phút này nghe Ninh Tiểu Nhàn vừa nói, lập tức xông lên vây quanh chưởng quầy này. Sau đó, âm thanh quyền thịt tấn công truyền đến.

Chưởng quầy bị vây ở giữa bị mọi người công kích trong miệng lớn tiếng cầu cứu người trong thôn: “Ta cũng là vì suy nghĩ cho thôn, sơn thần đã từng nói qua, ta giúp hắn tìm vật thay thế, thì hắn không giết người trong thôn chúng ta! Ôi, ôi, đừng đánh nữa, cứu mạng ah!”

Nhưng mà ánh mắt người trong thôn lập lòe, trộm nghiêm mắt nhìn hai người Ninh Tiểu Nhàn, nào dám tiến lên nghĩ cách cứu viện. Trên thế giới này, tu sĩ chỉ cần cho rằng phàm nhân có sai có tội, thì đánh giết không cần chứng cớ, không cần thông qua phủ nha? Bọn hắn tùy tiện tiến lên, chỉ sợ còn phải dâng một tánh mạng của mình.

Chỉ một lúc sau, âm thanh chưởng quầy khóc thét dần dần nhỏ xuống. Ninh Tiểu Nhàn thản nhiên nói: “Ta còn có thể ở trong thôn ba tháng. Khách sạn kia, ta tạm thời trưng dụng, lữ nhân không có chỗ để đi, có thể tới đó ăn ở.” Dứt lời, quay người chậm rãi đi trở về khách sạn.

Nàng đem chén Nguyệt Quang để ở trên nóc nhà, để cho Đồ Tẫn coi chừng, chính mình tiến vào Thần Ma ngục.

Trường Thiên dù hai mắt khẽ nhắm, khuôn mặt hơi ngẩn lên, cũng có vẻ cao ngạo. Có Quy Châu cùng Chén Nguyệt Quang tương trợ, lại có Đế Lưu Tương bổ dưỡng, khí sắc hắn càng ngày càng tốt. Nguyên bản môi và sắc mặt hắn vô cùng tái nhợt, tuy vẫn tuấn mỹ không gì sánh được, nhìn lâu vẫn có cảm giác ốm yếu.

Nhưng mà Trường Thiên lúc này, làn da như ngọc, sắc môi dần dần đỏ, một đầu tóc đen chỉnh tề buộc ở sau ót, nhìn qua như trích tiên. Theo thần  lực tràn đầy, trong mắt của hắn thần quang ngược lại biến mất rồi, Ninh Tiểu Nhàn nhìn hắn, cảm thấy như thấy được sóng xanh nhấp nhô trong đại dương vô tận, lại ẩn chứa uy thế  vô thượng dưới vẻ bình tĩnh kia.

Người nam nhân này, thật sự là nhìn thế nào cũng không chán. Nàng gần đây thời gian vụng trộm nhìn hắn phát ngốc càng ngày càng lâu rồi.

“Trên mặt ta nở hoa a?” Nhả ra mấy chữ này, ánh mắt hắn cũng chầm chậm mở ra, kim quang nhàn nhạt lộ ra. Ninh Tiểu Nhàn đỏ mặt, không dám cùng đối mặt với đồng tử màu vàng kia, vội vàng dời ánh mắt. Ánh mắt của hắn, gần đây càng ngày càng nhìn không thấu.

“Tới đây, ta ôm một cái.” Hai tay của hắn khẽ mở, tiếng nói vẫn bình thản lạnh nhạt. Thiên hạ này, đại khái cũng chỉ có hắn mới có thể đem chuyện tình nam nữ nói ra thiên kinh địa nghĩa như vậy.

Nàng cũng không có tâm tình như hắn. Ninh Tiểu Nhàn cắn môi dưới, cởi giầy trên chân, lộ ra một đôi chân thiên túc (chân phụ nữ không bó) cân đối trắng muốt.

Nàng hít sâu một hơi, nhấc chân cất bước, nhẹ nhàng tiến vào trong Hóa Yêu Tuyền! Một luồng thần lực băng hàn cuồng bạo từ trong suối phân ra, lập tức xuyên thấu qua da thịt của nàng, xâm nhập vào trong mạch lạc quanh thân nàng.

‘Độ ấm’ này, so với vách đá trong “Độ 0 tuyện đối” (Nhiệt độ không tuyệt đốiđộ không tuyệt đốikhông độ tuyệt đối hay đơn giản là 0 tuyệt đối, là trạng thái nhiệt động học lý tưởng của vật chất, trong đó mọi chuyển động nhiệt đều ngừng. Trạng thái này, theo các kết quả tính toán lý thuyết, đạt được đối với mọi hệ vật chất ở nhiệt độ khoảng -273,15°C hay bằng -459,67°F.)còn thấp hơn! Nàng cắn răng, vận khởi khẩu quyết Ba Xà thiên phú, yêu lực một lần lại một lần trong người lưu chuyển không thôi, đem thần lực vô chủ vừa mới xâm nhập dụ dỗ lừa gạt lại lôi cuốn chậm rãi đi đến đan điền.

Một bước, hai bước, ba bước. Nàng vững vàng mà bước ba bước lớn đứng ở trước mặt Trường Thiên. Sau đó nhắm mắt lại, yên lặng hấp thụ thần lực trong Hóa Yêu Tuyền xâm nhập.

So với dòng khí lạnh như băng thấu tim nơi này, thì sức gió dưới núi Khốn Long Tuyết chỉ có thể coi là gió nhẹ của mùa xuân tháng ba ấm áp.

Cảnh giới của nàng dù sao vẫn quá thấp, mỗi lần đứng trong Hóa Yêu Tuyền một thời gian sẽ như rơi vào đáy hầm băng, cảm giác toàn thân máu thịt cơ bắp chậm rãi bị ngưng kết, mùi vị như vậy thật không dễ chịu. Chính lúc này, đôi môi đỏ mọng của nàng đã đông lạnh phát tím, hàm răng trên dưới run lập cập không ngừng, trên khuông  mặt đều nổi lên một tầng băng mỏng.

“Kiên trì hơn hai hơi thở nữa thì tốt rồi.” Trường Thiên thấp giọng khích lệ nói.

Nàng đã có thể  kiên trì ở trong Hóa Yêu Tuyền một phút đồng hồ rồi. Ở bên trong cực hạn rét lạnh căm căm này, Ninh Tiểu Nhàn đem hết toàn lực vận khởi pháp quyết, cố gắng luyện hóa thần lực trong suối. Những thần lực này tựa như cự xà lao nhanh trong kinh mạch nàng, nàng muốn đem toàn bộ chúng thuần hóa thành con giun dịu dàng ngoan ngoãn mới được. Độ khó ở trong đó, đau đớn ở trong đó so với lúc trước rèn luyện tôi thể càng sâu hơn gấp trăm lần! Ở nơi lạnh vô cùng này vượt qua mỗi một giây đều giống như đã qua cả đời vậy!

Không biết sau bao lâu, trong tai nàng loáng thoáng nghe được Trường Thiên thấp giọng gọi nàng: “Đã đến giờ.” Nhưng nàng không có bất kỳ động tác, vẫn cắn răng kiên trì.

Trường Thiên nhíu mày, quát khẽ: “Ninh Tiểu Nhàn, đây đã là cực hạn của nàng, chớ có cậy mạnh.” Nhưng nha đầu này lại không có để ý tới. Trên trán và tóc nàng cũng dần dần hiện lên sương hoa.

“Liều lĩnh.” Hắn đột nhiên vươn tay, chặn ngang ôm lấy nàng, đặt ở trong ngực mình, làm thân thể nàng hoàn toàn thoát khỏi nước suối.

Theo Ninh Tiểu Nhàn mãnh liệt đề nghị, hắn đã sớm mệnh lệnh cho Thần Ma ngục tạo cho hắn một ghế dựa bằng đá đen, dù sao chỉ cần hai chân đạp ở trong Hóa Yêu Tuyền, cái nước suối này cũng không sinh sự. Khi đó nàng mới hiểu được, tên này vốn là lười lại tự làm khổ mình, mua cho hắn cái ghế gỗ hoàng hoa lê quả thực là lãng phí tiền bạc. Giờ phút này, hắn ôm nàng  ngồi trên mặt ghế, lại để cho nàng dựa vào ngực mình, nhìn nàng từ từ nhắm hai mắt, còn đang cố gắng tiêu hóa thần lực mới.

Qua một hồi lâu, nàng mới thở phào một hơi hoàn thành.

Ở dưới nội thị của nàng, màu sắc nội đan sau khi theo Đế Lưu Tương đã từ màu tím nhạt trong suốt biến thành đậm được rồi hóa thành tím đậm. Hôm nay sau khi ngắt lấy thần lực chảy vào nội đan, viên cầu nhỏ này mặt ngoài hiện lên màu sắc, càng sáng ngời thêm một phần.

Quá tuyệt vời, có lẽ rất nhanh nàng sẽ đột phá Hóa Hình kỳ tiến vào Đại Thành kỳ rồi.

Lúc nàng trầm tĩnh lại mới cảm thấy toàn thân đều lạnh, nhịn không được thoáng run rẩy một phát. Trường Thiên ôm nàng trong ngực chặc hơn chút nữa, nhiệt độ ấm áp cơ thể nam tử rơi vào trên người nàng, làm cho nàng thích ý mà thở dài một hơi: “Thật là thoải mái.”

Trên mặt nàng sương mỏng đã biến mất, một lần nữa  lộ ra khuôn mặt khả ái ngọt ngào. Trường Thiên thấy mắt hạnh của nàng đối với mắt hắn thì sẽ nhanh như chớp chuyển đi, nhịn  không được hôn một cái ở trên trán nàng : “Vì sao gần đây  dốc sức liều mạng như vậy?” Hắn nhận ra Ninh Tiểu Nhàn là một nha đầu bại hoại, nếu có thể bớt ra một phần lực thì tuyệt sẽ không sử dụng nhiều một điểm nhiệt tình. Nhưng mà gần đây nàng đột nhiên bắt đầu chăm chỉ, mỗi ngày đều yêu cầu mình ở trong Hóa Yêu Tuyền kiên trì thêm từng chút một thời gian.

Nội đan nàng vốn là do thần lực của hắn ngưng tụ mà thành, tính tương đồng với thần lực trong Hóa Yêu Tuyền, bởi vậy mới có thể tùy ý hấp thu mà không có gì đáng ngại. Có thể chính bản thân hắn  suốt ngày ở trong suối nước này, biết rõ Hóa Yêu Tuyền tạo thành đau đớn cho nàng lớn đến bao nhiêu. Nàng không phải chịu không nổi, chỉ là hắn không đành lòng  mà thôi.

Nàng nheo mắt lại hưởng thụ ôn nhu của hắn: “Chỉ là muốn nhanh chóng trở nên mạnh hơn.” Nếu như nàng trở nên mạnh hơn một chút, lần này có thể không cần chậm trễ thời gian, trực tiếp lướt qua núi Khốn Long Tuyết.

Chương 204:  Xuân ý

Trên đỉnh núi Tuyết Sơn này, ngày đông xuân hàng năm đều nổi thần phong, yêu quái hoặc tu sĩ tu vi thấp đều bị thần phong xé thành mảnh nhỏ. Đồ Tẫn đã tiến nhập vào thân kỳ thú tất nhiên bình thản không sợ, nhưng mà nàng không được ah, lấy tiêu chuẩn Trúc Cơ trung kỳ căn bản không cách nào cưỡi kỳ thú bước vào lĩnh vực thần phong!

Núi Khốn Long Tuyết là một rặng núi cực lớn một đầu kéo dài không dứt, nếu nàng cưỡi kỳ thú mà phải khom người quấn chặt, còn không bằng lấy khỏe ứng mệt chờ ở dưới chân núi. Dù sao chỉ hơn  mười ngày là băng tuyết tan ra, thần phong trên núi cũng sẽ biến mất.

Nghĩ tới đây, nàng lại không cam lòng. Quả nhiên, ở trên đời này, có thực lực là có tất cả.

Trường Thiên nhìn  ra nàng nóng vội : “Dục tốc bất đạt. Tu vi tăng lên quá nhanh, tâm tình theo không kịp cũng không được. Còn nữa, nàng không phải đã mạnh hơn rất nhiều so với thời điểm mới vào Hóa Yêu Tuyền sao?”
Hắn còn nhớ rõ cảnh tượng chật vât  thời điểm nha đầu kia lần đầu tiên chạm được vào Hóa Yêu Tuyền, nhịn không được nhe răng cười cười.

Ninh Tiểu Nhàn hung dữ cho hắn một cái ánh mắt như dao. Hắn càng ngày càng ưa thích nhìn nàng xấu hổ rồi.

Từ nửa tháng sau khi Đế Lưu Tương, nàng bắt đầu thử tiến vào Hóa Yêu Tuyền. Nói trong nội tâm nàng không sợ hãi là không thể nào, một cái ghế gỗ hoàng hoa lê tốt nhất đã bị thần lực trong suối này làm cho tổn hại, tiểu thân thể da thịt mịn của mình có thể chịu đựng được sao?

Lần đầu tiên tiếp xúc, nàng cố nén ưu tư trong lòng, thò tay sờ thử nước suối này, kết quả mới vừa chạm vào, đầu ngón tay đã ngưng tụ lại sương hoa, một trận đau đớn mang hàn ý tràn ra toàn thân nàng, nước mắt nàng vừa thấm ra hốc mắt đã bị đông lạnh rồi.

Lập tức nàng biến thành bộ dáng người băng không nói không động, chỉ có tròng mắt còn có thể quay tròn mà chuyển. Vẫn là Trường Thiên nhịn cười, vận thần lực tương trợ, lúc này  mới giải cứu nàng từ trạng thái cứng ngắc ra.

“ Ha ha ha, nàng phải vận khởi  pháp quyết ta truyền thụ cho, sao có thể nghênh ngang ngốc nghếch đi đụng chạm Hóa Yêu Tuyền chứ?” Nàng tựa vào trên người hắn, nghe thấy lồng ngực hắn truyền đến chấn động, chỉ cảm thấy mặt đều không nâng lên nổi. Trù bị lâu như vậy mà kết quả rõ ràng mới chạm một cái đã bị đông lạnh, may mắn thần lực bên trong Hóa Yêu Tuyền tuy cuồng bạo nhưng lại nhân ra thuộc tính trong nội đan nàng, mới không làm nàng bị thương quá nặng.

Nàng lấy ra một cái túi đựng đồ trong lòng, đây là từ trên ngươi Hoàng Trung giả trang sơn thần lấy được. Bình ngọc trong túi chứa hơn ba mươi viên Duyên Thọ Đan màu vàng kim.

Nàng thở phì phì nói: “Người này thật là đáng giận, hơn ba mươi viên Duyên Thọ Đan, ít nhất cũng dùng hơn hai trăm tính mạng người luyện ra đấy!” Lại chợt thở dài: “Cầm đan dược này nên làm sao bây giờ?”

Trường Thiên thản nhiên nói: “Bản chất đan dược không sai, giữ lại đi, có lẽ ngày sau sẽ có chỗ hữu dụng.” Tánh mạng 200 người trong  mắt hắn tất nhiên là không đáng nhắc tới, nhưng mà hắn biết rõ nha đầu này tâm địa rất mềm. Nên không muốn ở trước mặt nàng biểu hiện quá mức lạnh lùng.

Nàng lại từ trong túi lấy ra một vật. Nhưng lại là một cái lệnh bài, màu sắc đỏ như son, chất liệu không phải vàng cũng không phải ngọc, trên mặt có khắc hai chữ đỏ thẫm, nàng phân biệt cả buổi chỉ nhận ra dùng kiểu chữ triện viết chữ “Cư”.

“Đây là cái gì?” cầm lệnh bài trong tay bắt đầu cảm thấy ấm áp, hiển nhiên cũng là vật phi phàm.

Trường Thiên nhận lấy, duỗi ra ngón trỏ ở phía trên tinh tế vuốt. Nàng nhìn thấy ngón tay thon dài như ngọc của hắn khẽ vuốt qua mặt ngoài lệnh bài kia, tim đột nhiên đập chậm một nhịp. Mỗi lúc nàng hồi phủ, hắn cũng là nhẹ nhàng thế này, cẩn thận như vậy, dường như nàng là khối ngọc bích trân quý nhất trên đời kia.

“Sắc nữ! Vô  luận nhìn thấy hắn đang làm cái gì, ngươi đều nổi lên sắc tâm!”  Nàng bất động thanh sắc đối với chính mình mắng hơn mười lượt, lúc này mới đem một dòng xuân ý đè xuống trong lòng.

“Đây là nhân tộc dùng ngôn ngữ yêu tộc phân biệt viết lên chữ ‘Cư’.” Hắn trầm ngâm nói, “Tuy trước kia chưa từng thấy qua, nhưng đây là lệnh bài “Thiên Thượng Cư” a?” sách Ngôn tiên sinh từng cho Ninh Tiểu Nhàn có đề cập qua “Thiên Thượng Cư”, nó hiện là nơi bán hàng số một đại lục, cứ ba năm mới tổ chức một lần, mỗi lần đều là nhân gian thịnh hội.

“Chất liệu tấm bài tử này, bản chất là dùng hỏa đồng kim chế thành, thời điểm thượng cổ thứ này không quý hiếm gì, nhưng bây giờ không có nhiều lắm rồi. “Thiên Thượng Cư”này lấy nó làm bằng chứng xuất nhập, ngược lại sẽ không sợ người bắt chước. Nàng cứ thu lại đi, đến lúc đó nói không chừng có thể mua được bảo vật yêu thích trong lòng.”

Trên người Hoàng Trung còn có một kiện  bảo vật khác làm cho nàng mơ ước, chính là miếng thủy tinh có thể nhìn thấy dương thọ của nhân loại, hiện tại cũng rơi vào trong tay nàng. Nàng cầm lên vuốt vuốt trong chốc lát, đột nhiên mỉm cười nói: “ Ta có thể tra một chút tuổi thọ của chàng không?” Nói xong cũng không đợi Trường Thiên đồng ý, liền đem thủy tinh phiến để trên đỉnh đầu hắn, một lát sau mới lấy xuống.

“Tinh nghịch.” Trường Thiên sờ lên mái tóc của nàng, cũng không ngăn cản, “Nhìn không ra đi.”

Nàng không tin, nhìn hồi lâu hình ảnh trong miếng thủy tinh, quả nhiên bên trong một mảnh hỗn độn, cái gì cũng không biểu hiện.

“Đây là ý gì?”

“Ta không vào luân hồi,  làm sao có thọ nguyên chứ?” Hắn mỉm cười, “Cái thủy tinh phiến này đối với người khác có lẽ hữu hiệu, nhưng đối với thần nhân và thần thú chưa từng bước vào Lục Đạo Luân Hồi đều không có tác dụng. Ừm, sao nàng không tự mình thử một lần?” Nói xong, hắn có chút nheo mắt lại.

Muốn nàng tự mình thử? Ninh Tiểu Nhàn nhếch môi, vuốt vuốt thủy tinh phiến trong tay, ánh mắt rời rạc bất định.

“Như thế nào?”

Tròng mắt nàng xoay chuyển, đột nhiên giảo hoạt cười cười: “Mới không!”  Tay vừa lộn thủy tinh phiến đã bị nàng thu vào. Nàng đề phòng Trường Thiên đoạt lấy đến dòm thọ nguyên của nàng.

“Sao không muốn nhìn xem một chút nàng còn có thể sống thời gian bao lâu?”

“Mệnh ta do ta, không do trời. Xem nó làm chi?”   Nàng hào khí vượt mây mà nắm chặt quyền, sau đó hắc hắc nói: “Lại nói, ta đã bước vào con đường tu tiên, thọ nguyên chắc chắn là càng ngày càng dài, cái thủy tinh phiến này khẳng định không chiếu ra hình con số được. A, đừng…”

Nhưng Trường Thiên lại ở bên tai nàng thổi hơi nói: “Nha đầu càng ngày càng thông minh. Chỉ có điều, dù là không cần cái thủy tinh phiến này ta cũng có thể nhìn thấu thọ nguyên nhân loại.”

Nàng đang trốn tránh môi của hắn, thình lình nghe được câu này, lắp bắp kinh hãi cứng ngắc lại. Hắn nhân cơ hội này ngậm vành tai xinh xắn như bạch ngọc của nàng trong miệng, nhẹ nhàng liếm cắn khẽ.

Nàng giống như con mèo đứng người lên, theo hắn xâm nhập mà run rẩy.

Qua thật lâu hắn mới buông tha nàng.

Mắt nàng đã như xuân thủy: “Chàng thật sự có thể nhìn thấu thọ nguyên của phàm nhân?”

“Ừ, tất nhiên. Ngươi muốn biết thọ nguyên của ngươi là bao nhiêu không?”

“…Không muốn! Không cho nói!”

Kỳ thật ngày đầu tiên hắn gặp được nàng thì đã thử xem xét thọ nguyên của nàng, nhưng đập vào mắt có thể thấy được cũng là một mảnh hỗn động, cái gì cũng không thấy, bởi vì nàng vốn không thuộc về thế giới này. Đương nhiên, tình huống này không cần  phải để cho nàng biết rõ.

Nàng ở trong lòng ngực của hắn uốn vài cái, tìm vị trí  càng thoải mái dễ chịu, không có phát hiện hắn rất không thích nàng nhích tới nhích lui: “Trường Thiên, vì sao chàng không có râu dài?” Chưa từng thấy  trên cằm hắn râu ria quá dài.

Nàng không sợ hắn, bởi vì nàng biết rõ mình rất an toàn. Hơn hai tháng qua, hai người vành tai và tóc mai chạm nhau, nhưng mà Trường Thiên ngoại trừ hôn và hôn nàng ra, ôm rồi ôm thì không có tiến thêm một bước nào, dường như tự chủ có thể sánh bằng sắt thép vậy. Thế nhưng mà chân thân hắn là thần thú ah, thần thú chẳng lẽ không phải tính tình muốn làm gì thì làm sao? Nàng có khi thực hoài nghi là mình không đủ mị lực.

“Đây là hóa thân bên ngoài…” Hắn nở nụ cười, “Nàng thích ta có râu ria? Cũng có thể.”
“Đừng! Ta nói giỡn mà thôi.” Răng hắn rất trắng, môi cũng rất hoàn mỹ, nếu râu dài ra có thể không nhìn thấy bờ môi xinh đẹp như vậy rồi. Ninh Tiểu Nhàn nhịn  không được thò tay đi phủ lên môi hắn, thình lình bị hắn đột nhiên há miệng cắn.

“A AAAA…, nhả ra!” Nàng lại càng hoảng sợ, trong giọng nói không tự giác có thêm hờn dỗi.

Trường Thiên không có nhả ra, chỉ là dùng lưỡi mềm mại một lần lại một lần nhẹ nhàng phật qua đầu ngón tay của nàng. Tay đứt ruột sót, một cản giác kích thích làm mặt nàng nổi lên rặng mây đỏ.

Thẳng đến trong mắt nàng một mảnh trong suốt, hắn mới buông lỏng  miệng ra. Ninh Tiểu Nhàn vội vàng rụt ngón tay của mình về, chợt nghe tên ghê tởm này ôn nhu nói: “Ta không phải nói qua với nàng, không được tùy tiện đụng chạm ta sao?” Trong giọng nói có nhàn nhạt cảnh cáo. Hắn không phải thánh nhân, cũng không có định lực tốt như vậy, xú nha đầu này là chơi đùa với lửa.

Cho hắn đụng chạm mình, không cho phép mình đụng hắn sao? Nàng cong cặp môi đỏ mọng lên, giống như mời hôn, quả nhiên nhìn thấy ánh mắt của hắn biến thành màu vàng lợt. Ở chung lâu như vậy, nàng đã biết cái người này một khi động tình, con mắt sẽ biến thành mày sắc này. A, quá thú vị.

Nàng là đại cô nương mười tám tuổi, thể xác và tinh thần đều đã thành thục, các nữ tử phàm nhân khác ở cái tuổi này của nàng, có thể đều đã gả chồng sinh con rồi. Từ sau khi tôi thể ngày đó da thịt hai bên chạm nhau, nàng liền không nhịn được tưởng nhớ hắn, muốn đụng vào hắn. Một  khắc thân mật này thường xuyên xuất hiện trong mộng của nàng, làm cho nàng tỉnh lại thì đều mặt đỏ tới mang tai.

Nàng cảm thấy nam nhân này như bánh ngọt nàng yêu thích nhất, luôn dụ dỗ nàng nhào tới thè lưỡi ra liếm một liếm, gặm một gặm vậy.

Trường Thiên quả nhiên đã tiếp nhận nàng mời, cúi đầu là hôn sâu một cái.

Trong Thần Ma ngục luôn không nhớ được thời gian, chờ lúc hắn buông miệng ra, nàng đã thở hồng hộc rồi, sau đó phát hiện cái bàn tay an lộc sơn của người này đang đặt ở trước ngực đẫy đà của nàng dùng sức vuốt ve.

Nàng cố nén cảm giác khác thường, vỗ tay của hắn xuống. Trường Thiên cũng không kiên trì, ngón tay  thon dài từ trong nội y nàng lui ra, ven đường phác họa qua vùng bụng dưới bằng phẳng, bắp đùi nhẵn mịn, lại làm cho nàng thở gấp một mảnh.

Hắn ôm nàng ngồi thẳng lại, thay nàng cẩn thận sửa lại quần áo, mới đưa tay nâng cằm của nàng lên, gằn từng chữ: “Kẻ chơi lửa tự thiêu, người bơi lặn bị chìm trong nước. Nha đầu, đừng đùa quá mức, ta là vì muốn tốt cho nàng.”

Trong âm thanh khàn khàn của hắn mang theo áp lực cực lớn, nàng đã hiểu, vì vậy cắn môi từ trong lòng ngực của hắn giãy ra, nhẹ nhàng nhảy một cái, thì đứng ở bên ngoài Hóa Yêu Tuyền. “Ta đi tắm rửa.”

Trường Thiên nhìn bóng lưng của nàng, lắc đầu. Tiểu gia hỏa này, càng ngày càng không sợ hắn rồi, lại chơi như vậy một ngày nào đó sẽ chơi ra lửa.

Tầng thứ năm  Thần Ma Ngục, ngọc chủng đã trưởng thành ngọc cao. Trái cây của nó bề ngoài giống như bồ đào, nhưng màu sắc lại  là dương chi bạch ngọc thượng đẳng, hái một quả soi dưới ánh sáng sẽ thấy bên trong có một vầng sáng trắng muốt lưu động, vừa nhìn đã không giống vật phàm. Bởi vì nó vốn là  vật quý hiếm Thiên Đế sử dụng, lại  được Tức Nhưỡng thúc giục thần lực nó có lên rất nhiều, cho nên nàng phải chậm lại sinh trưởng của ngọc cao. Trừ ra năm trượng vuông ruộng Tức Nhưỡng chuyên biệt, tất cả đều trồng ngọc cao.

 

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion19 Comments

  1. ôi Ngọc Cao có quả rồi kìa. không biết mùi vị như Đào Tiên không nhỉ???
    Ninh Tiểu Nhàn và Trường Thiên ngày càng dạn dĩ rồi nha. Hở một tí là ôm hôn, sờ mó… ta vừa che mắt vừa đọc nè. Không biết khi nào lửa mới cháy thực sự nhỉ? chờ cảnh 21++++ :D
    Có được lệnh bài vào hội mua phẩm vật không biết sẽ có bảo bối gì nữa đây.
    cái cảnh chị ngâm trong độ không tuyệt đối -273 độ. ôi chao không cứng người mới lạ……
    Thôi ráng thôi….chỉ có mạnh mẽ mới có thể giải cứu Trường Thiên, mới có thể đứng ngang hàng và là bạn đời chứ.
    .
    .
    . cảm ơn nhóm edit truyện nha. đọc mà mê quá. hihi

  2. chương này ngọt muốn sâu răng luôn ;97 có khi nào đốt lửa xong Trường Thiên dập lửa mãnh liệt không, ahihi, hóng chương đó quá ;94 mà vẫn mong có cái đám cưới hoành tá tràng rồi mới thực hiện thủ tục còn lại ;70 Tiểu Nhàn ngày càng mạnh lên rồi, hành trình giải cứu chồng ngày thú vị, gian nan hơn, nhưng không sao tất cả đã có Trường Thiên bên cạnh ;55 cảm ơn các nàng đã edit ;47

  3. Tên trưởng quỹ đáng chết, cấu kết với đạo sĩ hại người.
    Vậy là Nhàn tỷ đã bước vào được Hóa Yêu Tuyền để hấp thu thần lực của TT ca do Hóa Yêu Tuyền lấy mất. Một nguồn thần lực vô hạn rồi. Không cần đợi ánh trăng vẫn có thần lực. Tỷ sắc kinh khủng, cứ thấy ca là nổi sắc tâm. Ca còn phải chịu khổ dài dài, chỉ sờ sờ được thôi chứ chưa ăn được…hehe… ;97
    Ngọc cao đã cho qua rồi, không biết mùi vị thế nào nhỉ.
    Thanks các nàng đã edit.

  4. Chết mất.. Tiểu Nhàn sắc nữ sao ko ăn sạch luôn đi chứ, diễn tả trường thiên thành bánh trái mất rồi.. ko bik chấp sau tiểu nhàn có sử dụng ngọc cao chưa.. thanks editor nhiều nhé..!!

  5. Chị đang muốn chơi đùa gây ra hậu quả xấu mà anh Thiên còn kìm hãm làm gì cơ chứ. Chúng tôi muốn thịt chứ ko ăn chay nữa đâu. Huhuhu
    Không biết Ngọc cao sẽ có tác dụng kinh người như thế nào???

  6. Chương này cũng quá ngọt rồi. Ninh Tiểu Nhàn có bản chất của hủ nữ và sắc nữ. Trường Thiên định lực cũng tốt quá chừng. Nhưng không hiểu tại sao Trường Thiên nói kềm chế là vì tốt cho Ninh Tiểu Nhàn. Tội nghiệp cho anh, đường đường là một thần thú mà lại không thể tùy ý mà làm. Ninh Tiểu Nhàn ngày càng mạnh lên, hóa yêu tuyền giúp cho nội đan của Ninh Tiểu Nhàn lớn mạnh nhưng cũng có thể thấy được nó nguy hiểm như thế nào. Cũng thấy được là Trường Thiên mạnh ra sao.
    Mong chương sau. cảm ơn các nàng

  7. Trần Thanh Hằng

    Trời ơi, ngọt muốn chết..cơ mà mình hiểu cả hai..mợ Nhàn thì nghĩ đến sau khi Trường Thiên ca sau khi tìm được chân thân sẽ bỏ rơi mợ vì mợ ko phải tuyệt sắc cũng ko phải thiên tài có thiên phú, tấtcar mợ có đều do Trường Thiên tạo ra. Mà mợ vẫn còn lăn tăn vụ về lại Trái Đất nha.
    Trường Thiên thì chắc là vì ca nghĩ đến băn khoăn củ mợ nên mới ko tiến thêm bước nữa..:-<<.
    Thuận theo tự nhiên đi ahhhh

  8. Tiểu Nhàn là sắc nữ nhưng ta lại thích. Chương này tình chàng ý thiếp ngọt ngào qua đi, không biết bao giờ có cảnh cấm trẻ em nhỉ? Ta hóng

  9. Tiểu Nhàn đúng là sắc nữ mà. Cứ khiêu khích Trường Thiên như thế, đến khổ kẻ phải nhẫn nhịn, chỉ được sờ, không được ăn. Hóa yêu tuyền rút ra thần lực của Trường Thiên. Tiểu Nhàn lại hấp thu thần lực ấy. Thật là sự trao đổi quá tuyệt vời. Thân thể của Tiểu Nhàn chắc phải cứng cáp hơn, tốc độ tu luyện phải đột phá hơn thì Trường Thiên mới có thể gần gũi hơn được…Vì thật sự Trường Thiên quá mạnh….

  10. Nguyễn Phương

    Kể từ dạo ấy thì mỗi chương đều đc nhồi thịt :)) TT à anh cứ bùng cháy hết mình đi, NTN chắc chắn sẽ đổ thêm 1 thùng dầu ;70 hóng đến ngày đó quá haha.. Cơ mà hấp thu thần lực trong suối làm tu vi tăng thật nhanh, không chừng hơn nửa năm nữa là NTN đuổi kịp Mịch La rồi.
    Cảm ơn các nàng nhé ❤

  11. thì ra là chị nhảy vào trong hóa yêu tuyền để tu luyện. thảo nào mà tốc độ tu luyện của chị lại nhanh như vậy. cũng may mà có a thiên ở đó chứ ko bà này cứ cố liều mạng mất thui. nước mỡ ngày càng nhiều nhưng ta cứ ngóng mãi đợi thịt thui.

  12. Ôi zời, 2 người này cứ cho chị em ăn thịt ngó ko à ;89
    Hoá ra tên chưởng quầy khách điếm kia là nội gián của sơn thần giả, chả hiểu có phải là hắn lo cho dân làng của thôn hắn hay ko thì ko biết, nhưng chắc cũng ăn chia chút tiền với sơn thần rồi, haiz ;59

  13. Duyên Thọ đan / Duyên thọ đan / Duyên Thọ Đan
    Chén Nguyệt Quang / chén Nguyệt Quang
    Độ 0 tuyện đối ——————-> tuyệt
    trên khuông mặt đều ————> khuôn
    trong ngực chặc hơn ————-> chặt
    cảnh tượng chật vât ————–> vật
    nhưng lại nhân ra —————–> nhận
    đây là từ trên ngươi —————> người
    một mảnh hỗn động ————–> độn
    một cản giác kích thích ———–> cảm
    Thần Ma Ngục / Thần Ma ngục
    ==============================================
    Đọc mà ức chế quá!!! >”< !!! Mau chơi ra lửa ra, mau mau đi a!!! Ta cũng là sắc nữ nè, sau ko được thỏa mãn j hết vậy (TT_TT)
    Haiz … chẳng biết TT đang lo lắng cố kỵ cái gì, chắc là đây cũng ko phải hóa thân hoàn chỉnh, TT muốn được hoàn chỉnh chăng? Hay điều gì đó có hại cho TN, hix, chịu đựng và chờ đợi!!!
    Ko ngờ cái người tiếp tay lại là ng trong thôn, còn là ông chưởng quầy, thiệt thất đức, ko nói tới khách phương xa bị hãm hại, còn nhớ có gia đình chứa chấp người trốn ra từ chỗ sơn thần cũng bị diệt cả nhà, đây cũng là thôn dân cùng quê a, vậy mà giết cả nhà ngta, bây giờ còn dám thề với trời gì chứ, sao ko có thiên lôi đánh chết hắn a!!

  14. Tiểu nhàn sắc nữ quá cứ trêu chọc TT như vậy lỡ như TT không nhịn được thì sao nhỉ,không có ông trưởng quầy đó thì hơn 200 người sao phải mất mạng chứ

  15. Hihi… chả trách sao yêu lực của Nhàn tỷ lại cao như vậy ah… thì ra là đã vào trong Hóa yêu tuyền rùi ^^… mà Nhàn tỷ luyện yêu tu này thì sau này có ai nhìn thấy được yêu khí của tỷ hay không nhỉ?… hay tỷ là phàm nhân nên có lợi là không có yêu khí?… Nhàn tỷ và Trường Thiên ca ngày càng thân mật nha… Nhàn tỷ mà làm quá chắc Trường Thiên ca ăn tỷ luôn ^^… lúc đó gặm lun xương thì đừng khóc nha ^^… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  16. Nói chung ra thì ai cũng vì mạng sống mình thôi, ngày cả bạn Ninh lúc trước cũng có lúc bo bo giữ mình ấy mà. Nhưng mà ai biểu lão chưỡng quỹ chỉ là nhân vật qua đường Giáp mần chi ;66
    Túm lại là bây giờ Trường thần thú chỉ có thể ôm-hôn-gặm cho đỡ thèm chứ chưa dám làm bước cuối cùng kia nhỉ, chắc muốn cho bạn Ninh một hạnh phúc trọn vẹn, herher.
    Giờ ngọc cao có trái rồi thì thần lực của bạn Ninh và Trường thần thú có thể được cung cấp thêm không ý nhỉ. Lúc trước có chén nguyệt quang rồi giờ lại thêm ngọc cao, bạn Ninh được mẹ ruột ban cho bàn tay vàng quá. ;16

  17. Cẩm Tú Nguyễn

    Chương này thật ngọt nhe, 2 anh chị càng ngày càng tình cảm rồi, tốc độ tu luyện của NTN cũng nhanh quá đi. ngọc cao đã có quả rồi, linh căn của NTN chắc sẽ được cải tạo nữa đây

  18. Anh thì kiềm nén đến khổ còn chị thì lại lo lắng mị lực bản thân ko đủ ;48 chương này đọc thật hưởng thụ, ngọt ê răng rồi

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close