Trời Sinh Một Đôi – Chương 281+282

35

Chương 281: Lâu rồi không gặp

Edit: Tran Phuong

Beta: Sakura

Khí sắc Chân Tịnh tốt hơn trước kia, mặc một bộ đồ màu hồng dọc mép áo thêu hoa cúc tím ngàn cánh, mép váy là hoa nhỏ màu xám, sơ tóc mã kế, chỉ cài nghiêng nghiêng một trâm cài tóc ngũ thải hồ điệp bằng vàng ròng.

Bộ đồ này vừa khiêm tốn lại ưu nhã, trong lúc lơ đãng lộ ra một phần xinh đẹp tuyệt trần, cực kỳ tương xứng với khí chất của bản thân Chân Tịnh.

Chân Diệu lạnh nhạt nhìn qua, trong ký ức, vị kia an tĩnh khiêm tốn, nữ tử mặt mày tinh xảo vốn bị che khuất rốt cuộc tỏa ra quang hoa chỉ thuộc về nàng ấy.

Theo lý thuyết, Chân Tịnh là cô nương phủ Kiến An Bá, đã thành thị thiếp thì không có tư cách cũng không có cơ hội hồi phủ chúc tết, lúc này xuất hiện ở đây liền phá lệ khiến người ta suy nghĩ sâu xa.

Chân Diệu nghi hoặc trong lòng nhưng trước mặt mọi người lại không tiện hỏi nhiều, chỉ nói chuyện phiếm với mấy người lão phu nhân Kiến An bá.

Chân Tịnh cũng lén đánh giá Chân Diệu, không nói đến trang phục, nhìn khóe miệng nàng ấy khẽ nhếch lên, thần sắc vui vẻ, trên mặt vẫn mang nụ cười ngọt ngào như một thiếu nữ chưa xuất giá, càng làm nổi bật dung mạo đang dần dần nảy nở, còn có vẻ càng thêm rực rỡ.

Lại nhìn ánh mắt lão phu nhân nhìn Chân Diệu thì hòa ái, yêu thương, khi nhìn mình lại là khách sáo, xa cách, hoàn toàn bất đồng.

Kể cả Nhị bá nương – Lý thị trước đây nhìn Chân Diệu không vừa mắt, lúc này trên mặt cũng phá lệ tươi cười rực rỡ, rất sợ người khác không nhìn ra bà ta đang lấy lòng.

Về phần mẹ cả trước nay vô cùng thông minh của nàng, ngôn hành cử chỉ lại càng hoàn mĩ không sứt mẻ.

Chân Tịnh nắm chặt tay trong ống tay áo, móng tay đâm vào lòng bàn tay có chút đau đớn, nét mặt lộ vẻ nhạt nhẽo, cười nhàn nhạt: “Từ lúc chia tay ở bãi săn Bắc Hà, đã lâu không gặp Tứ muội, Tứ muội thoạt nhìn càng ngày càng đẹp.”

Sau chuyện bãi săn Bắc Hà, mặc dù Chân Diệu và La Thiên Trình bình an trở về, nhưng dù sao cũng xảy ra không ít chuyện không vui. Còn nháo ra chuyện thi thể Thế tử Trấn Quốc Công tạo thành trò cười. Nếu không phải có chuyện thái tử hiến bạch trĩ trong thọ yến của Chiêu Phong đế, hơn nữa còn chuyện kinh tâm động phách mấy ngày trước chỉ sợ việc này còn bị người trong kinh bàn tán hồi lâu.

Vốn tận lực muốn bỏ qua chuyện này, mặc dù cách nói của Chân Tịnh uyển chuyển nhưng vẫn khiến người ta ngột ngạt.

Đương nhiên xét về phương diện khác, Chân Tịnh cũng muốn mượn chuyện này để chỉ ra địa vị của nàng ta khác với người khác.

Tuy nàng là thiếp nhưng phủ Lục hoàng tử có nhiều nữ nhân như vậy, Lục hoàng tử lại muốn một mình nàng ta theo hầu, trong này ân sủng không cần nói cũng biết.

Huống chi nàng ta hiện tại đã khác, nếu thuận lợi sinh tiểu hoàng tôn, vị trí trắc phi là chắc chắn.

Chân Tịnh theo bản năng đặt lên bụng.

Chân Diệu không lĩnh hội dụng tâm lương khổ của Chân Tịnh.

Chuyện bãi săn Bắc Hà, theo người khác là nghĩ lại mà kinh nhưng Chân Diệu lại thấy khác.

Một chuyến đi tìm về La tứ thúc mất tích nhiều năm không nói những ngày này cùng La Thiên Trình giúp đỡ lẫn nhau, khi đó mặc dù khổ nhưng giờ nghĩ lại còn có mấy phần hạnh phúc và ngọt ngào đây.

Chí ít hiện tại Chân Diệu nghĩ lại đó là những ngày tự tại không câu thúc nhất của nàng.

Đương nhiên nếu để nàng trải qua chuyện này một lần nữa, nàng ngàn vạn lần không muốn, việc động lòng người chính là như vậy, sau khi vật đổi sao dời. Cuộc sống khác nhau thì cách nhìn mỗi chuyện cũng sẽ khác nhau.

“Vậy sao, mỗi ngày muội đều soi gương, không có phát hiện ra bản thân mình xinh đẹp đây.”

Lão phu nhân cười to: “Đứa bé này, trước mặt nhiều người như vậy còn mèo khen mèo dài đuôi, thực không biết xấu hổ.”

Ôn thị có chút lúng túng liếc La Thiên Trình đang ngồi bên cạnh. Nữ tử cần chú ý đoan trang cẩn trọng, nhất là Diệu Nhi có thân phận như vậy, tương lai còn phải làm chủ mẫu phủ Trấn Quốc Công, trẻ con như vậy sao yên tâm được, vạn nhất khiến Thế tử ghét bỏ liền thảm rồi.

Ôn thị và Chân Tam lão gia lúc trẻ cũng trôi qua trong ân ái, cho đến giờ giữa vợ chồng lại là tình bạc lãnh ý, hiểu rõ tư vị trong đó.

Lão phu nhân nhìn thoáng qua La Thiên Trình nói: “Nha đầu kia ở phủ Quốc Công cũng thế này phải không, không ít lần khiến lão thái quân chê cười đi?”

La Thiên Trình mỉm cười, trả lời lão phu nhân rất cung kính: “Không đâu ạ, tổ mẫu rất thích Diệu Nhi nói thẳng như vậy.”

Lời này lý trực khí tràng, mặc dù không liếc nhìn Chân Diệu nhưng giọng nói lại toát ra sự cưng chiều tràn đầy.

Mấy người đồng lứa ở đây đều có chút nóng mặt, duy chỉ người nói lời này thần thái tự nhiên: “Mấy người Đại bá phụ gọi cháu tới uống trà, cháu đi trước.”

La Thiên Trình từ biệt trưởng bối, sau đó mỉm cười với Chân Diệu, lúc này mới rời đi.

Chân Tịnh nhìn mà lòng đau đớn.

Mới được một năm mà đã ân ái lưu luyến không rời!

Lại nói dù trong một đám thiếp của Lục hoàng tử nàng được đối đãi có chút khác biệt nhưng đời này muốn được chàng cùng về nhà mẹ đẻ là không thể nào.

Chút ghen tỵ này của Chân Tịnh không hề ảnh hưởng đến Chân Diệu nàng nói chuyện với lão phu nhân, thấy lão phu nhân có chút mệt mỏi, lúc này mới cùng Ôn thị đi Hòa Phong uyển, hai mẹ con mới có cơ hội nói chuyện riêng.

Ôn thị đuổi nha hoàn trong phòng ra ngoài, rồi nắm tay Chân Diệu gạt lệ: “Nha đầu này, càng ngày càng khiến mẹ không bớt lo, sao mà tiến cung ăn một bữa cơm đoàn viên mà cũng gặp chuyện như vậy. Con không biết chứ lúc nghe chuyện mẹ sợ muốn chết.”

“Mẹ, con không phải rất tốt sao, hơn nữa mọi chuyện đều qua rồi, mẹ đừng lo lắng.”

Sắc mặt Ôn thị không khá hơn, lẩm bẩm nói: “Con thành Huyện chủ sẽ có nhiều cơ hội tiến cung, chỗ kia thật khiến lòng người run sợ. Sớm biết vậy, trước còn không bằng gả con về nhà ông ngoại……”

Ôn thị tự biết đã lỡ lời, vội dừng câu chuyện.

Chân Diệu sinh ra vài phần tình cảm ấm áp.

Không hiếm lạ thân phận Huyện chủ, không để ý danh phận phu nhân Thế tử Trấn Quốc Công, chỉ hi vọng nàng suốt đời bình an vui vẻ, cũng chỉ có mẹ ruột mình.

Chỉ là phần tiếc nuối này của Ôn thị là không cần thiết, Chân Diệu khuyên: “Mẹ, con xinh đẹp như vậy nếu thực sự gả về nhà ông ngoại, bị người khác cường đoạt thì biết làm thế nào? Đến lúc đó mẹ ở xa, muốn làm chỗ dựa cho con cũng khó khăn.”

Lời này khiến Ôn thị nghẹn họng nhìn trân trối, nhưng nghĩ lại, lại hít một ngụm lãnh khí.

Phủ Hải Định trời cao hoàng đế ở xa, cấp bậc lễ nghĩa vốn không nghiêm khắc như kinh thành, Diệu Nhi lại xinh đẹp như vậy, vô cùng có khả năng phát sinh chuyện như thế thật, đến lúc đó chẳng phải sẽ hủy cả đời nữ nhi và nhà mẹ đẻ rồi sao.

Không ngờ nữ nhi còn nghĩ xa hơn bà.

“Được rồi, mẹ, sao không thấy Mặc Ngôn biểu ca và Tưởng biểu ca?”

Nhắc tới Ôn Mặc Ngôn, Ôn thị nở nụ cười, mặt mày tỏa sáng: “Cửa hàng của biểu ca con sinh ý ngày càng tốt. Mở một cửa hàng ở đường Thanh Tước, lần này lễ mừng năm mới sẽ về Hải Định, một là đoàn viên với mọi người, hai là tự mình nhìn xem bên Hải Định có gì thích hợp mang đến bán ở kinh thành không.”

Từ lúc cửa hàng của Ôn Mặc Ngôn kinh doanh thuận lợi, nhà mẹ đẻ ngày càng tốt. Nếu nói, có thể vững gót làm chủ nhân cửa hàng, thu nhập lớn hơn đa số quan viên, đây cũng là nguyên nhân Ôn thị sinh ra ý niệm lo lắng cho Chân Diệu.

“Tưởng biểu ca của con mấy hôm trước bị nhiễm phong hàn. Hôm nay không ra ngoài hẳn đang nghỉ ngơi đi.”

“Vậy con đi thăm xem.”

“Hôm qua mẹ còn thấy, cũng không nghiêm trọng, chỉ ho khan vài tiếng, có thể là sợ lúc này không tiện gặp khách nên mới không ra. Con đã nhớ đến, chờ về phủ đưa chút thuốc bổ qua là được.”

Chân Diệu kinh ngạc.

Mẫu thân nàng là người thẳng tính, từ trước đến giờ đều ít dùng đầu óc, không ngờ mấy tháng không gặp cư nhiên biết muốn nàng tị hiềm.

Đang nghĩ vậy chợt nghe Ôn thị nói: “Con hiếm khi về một chuyến, mẹ con mình đã mấy tháng không gặp, thời gian này còn không bằng bồi mẹ nhiều hơn.”

Chân Diệu……

Được rồi. Là nàng nghĩ nhiều!

“Mẹ, sao Tam tỷ được về?”

“Nó mang bầu, Lục hoàng tử đặc biệt cho phép về nhà dưỡng.” Ôn thị nói đến đây liền hạ giọng hỏi: “Bụng con có động tĩnh gì chưa?”

Chân Diệu lắc đầu.

Ôn thị cũng có chút nóng nảy: “Cũng đã gần một năm rồi sao còn không có động tĩnh gì đây?”

Nói đến đây dừng lại một chút, giọng nói thấp hơn: “Mẹ thấy mắt cô gia có quầng thâm. Diệu Nhi, mẹ nói cho con, các con tuổi trẻ ân ái tất nhiên là tốt nhưng cũng đừng phóng túng quá. Mẹ nghe đại phu nói chuyện phòng the quá thường xuyên cũng bất lợi cho chuyện mang bầu.”

Chân Diệu dở khóc dở cười: “Mẹ, mẹ nghĩ đi đâu vậy, Cẩn Minh bận rộn quá.”

Ôn thị đương nhiên không tin chuyện này, hiện tại nha môn còn chưa mở đâu, có gì mà bận, chỉ là cũng không nói sâu hơn nữa, bà cũng thấy xấu hổ, liền dừng lại không đề cập đến.

Chân Diệu hỏi: “Mẹ, con thấy sắc mặt Đại tẩu cũng không quá tốt, không tìm Kỷ nương tử tới xem một chút sao?”

Sắc mặt Ôn thị tối lại: “Sao lại chưa khám, vẫn uống thuốc đó. Năm ngoái Đại tẩu con để nha hoàn hồi môn của nó là Ngọc Nhi hầu hạ Đại ca con.”

Chân Diệu không ngờ mấy tháng không về, trong phủ lại có nhiều biến hóa như vậy, một thông phòng tuy rằng không tính là gì nhưng nghĩ đến ngày đó Đại ca thâm tình với Đại tẩu như vậy, vẫn có chút thổn thức, không tự chủ để lộ ra.

Ôn thị có chút lúng túng giải thích: “Đại tẩu con vẫn không sạch sẽ, vốn mẹ cũng khuyên con bé lại điều trị thêm một khoảng thời gian nữa nhưng Đại tẩu con nói cũng đúng, con bé bây giờ không có phương tiện, cũng không thể để Đại ca con không ai hầu hạ, như vậy sẽ khiến đám nha hoàn nổi tâm tư, trái lại sẽ gặp chuyện.”

Hai mẹ con nhìn nhau, đồng thời nhớ đến chuyện Ôn Nhã Kỳ trước đây.

Ôn thị thở dài một tiếng: “Tứ biểu muội con qua năm nay cũng đã mười lăm, tỷ muội các con nhân dịp này tâm sự một chút đi, sớm giải quyết chuyện này.”

ÔN Nhã Kỳ vẫn ở Trầm Hương Uyển của Chân Diệu, Chân Diệu cũng muốn về nơi mình từng ở nhìn một chút, nói chuyện với Ôn thị một hồi rồi đứng dậy rời đi.

Đến Trầm Hương Uyển, lại nghe nha hoàn gác cửa nói biểu tiểu thư ra ngoài.

“Lúc này biểu tiểu thư đi đâu?”

“Bẩm Tứ cô nãi nãi, là Tam cô nãi nãi hồi phủ đã nhiều ngày, thấy buồn bực liền thường gọi biểu tiểu thư qua. Biểu tiểu thư chắc đang ở chỗ Tam cô nãi nãi.”

Trực giác Chân Diệu thấy có gì không đúng.

Chân Tịnh là một thị thiếp về nhà mẹ đẻ dưỡng thai đã kỳ quái, hơn nữa tìm người bồi cũng nên tìm Ngũ muội, Lục muội mới đúng, tìm biểu muội nàng làm gì?

Lo lắng Chân Tịnh giở trò với Ôn Nhã Kỳ, Chân Diệu vội dẫn Bách Linh và Thanh Cáp tới Tạ Yên các.

Muốn tới Tạ Yên các phải đi qua một mảnh rừng trúc. Mùa này trăm hoa tàn úa, rừng trúc vẫn xanh tươi một mảnh, là một quang cảnh đẹp, trước đây Tưởng biểu ca còn bị rắn độc cắn ở bị thương ở đây.

Chân Diệu đi ngang qua không tự chủ được nhìn nhiều thêm một cái.

Vừa nhìn liền nhất thời sửng sốt, rừng trúc không rậm rạp bằng mùa hè, mơ hồ có thể thấy một nam tử mặc áo bào trắng, không phải Tưởng Thần thì còn ai?

 

Chương 282: Gai trong tim

“Tưởng biểu ca…….” Chân Diệu xách váy đi tới chào hỏi.

Tưởng Thần quay đầu lại, ánh mắt dừng lại trên gương mặt phù dung ngày nhớ đêm mong, tựa như không dời đi được.

Hắn cơ hồ tham lam nhìn người trước mắt, dường như muốn khắc nàng vào tim, lồng ngực kích động không ngừng đánh thẳng vào tứ chi bách hài, khiến người hắn như mềm nhũn, mở miệng không thốt được một chữ.

“Tưởng biểu ca, huynh gầy đi, nghe mẫu thân nói trước đó vài ngày huynh bị bệnh, đã khỏe hơn chưa? Có phải vì ăn uống không tốt không?”

Tưởng Thần quả thực gầy đi nhiều, mặc áo bông màu trắng ngà, còn thể hiện sự xuất trần.

Nghe giọng nói mềm mại này, Tưởng Thần mới tìm về lý trí, khẽ mỉm cười trả lời: “Không thể nào, chỉ là lạnh một chút. Nhìn huynh gầy đi vì huynh cao hơn.”

Chân Diệu lúc này mới kinh ngạc, trong ấn tượng vị thiếu niên ôn nhuận xinh đẹp, nho nhã thỉnh thoảng có chút ngốc kia đã trưởng thành, thành một nam tử như thanh trúc, phải ngẩng đầu mới thấy được biểu tình trên mặt hắn.

“Biểu muội gần đây có khỏe không, nghe nói chuyện hôm mùng một, huynh, chúng ta đều rất lo lắng.”

Chân Diệu thản nhiên cười: “Tốt vô cùng. Lúc đó chuyện này phát sinh quá đột ngột, còn chưa kịp sợ đã phải rời đi, cũng không có tâm tình mà sợ, Thế tử nói muội là kẻ ngốc có ngốc phúc.”

Tim Tưởng Thần như bị một cây châm đâm mạnh vào, vừa đau vừa buốt, chợt tim đập nhanh khiến hắn biến sắc, vội cắn đầu lưỡi, lộ ra vẻ tươi cười: “Là huynh lo nghĩ nhiều quá, năng lực của Thế tử xuất chúng, chắc chắn bảo vệ muội chu toàn.”

Trước khi Chân Diệu xuất giá, mơ hồ phát hiện ra tâm tư của Tưởng Thần, nhưng nàng nghĩ thiện cảm mông lung của thuở thiếu thời theo nàng xuất giá sẽ hóa thành làn khói bay theo gió, thấy sắc mặt Tưởng Thần khác thường, chỉ nghĩ thân thể không khỏe, liền vội nói: “Tưởng biểu ca, có phải không thoải mái không, ở đây gió lớn, lạnh lẽo, nên về sớm một chút đi.”

Chạm vào ánh mắt ân cần của Chân Diệu, Tưởng Thần khổ sở, khuôn mặt tuấn tú gầy gò vẫn mang theo nét cười như cũ: “Về liền đây. Chỉ muốn ra ngoài đổi gió một chút.”

Nói đến đây cổ họng có chút ngứa. Muốn ho vài tiếng nhưng ngại ở trước mặt Chân Diệu, sợ thất lễ. Cố sống cố chết chịu đựng.

“Biểu muội muốn đi đâu, cũng nên về rồi?”

“Vốn muốn về Trầm Hương Uyển thăm biểu muội đây, kết quả muội ấy không ở đó liền ra ngoài tìm. Chờ gặp biểu muội nói mấy câu rồi về. Đáng tiếc Mặc Ngôn biểu ca không ở đây, muội còn đáp ứng huynh ấy trời lạnh chúng ta cùng nhau ăn lẩu đấy.”

Ánh mắt Tưởng Thần nhìn Chân Diệu càng ngày càng ôn nhu, như ánh trăng nhiễm khói lửa nhân gian, lại càng sáng, càng dịu dàng: “Ôn huynh quả thực có nhắc tới vài lần.”

Chân Diệu liền nở nụ cười: “Vậy chờ huynh ấy về, muội và Thế tử mời mọi người uống rượu.”

“Được.” Tưởng Thần khẽ mỉm cười, nhưng lòng lại thở dài.

Ước định như vậy từ lúc biểu muội vừa mới lấy chồng, cũng thành một giấc mộng khó thành mà thôi.

Tâm tư không thể cho mọi người nhận ra còn chưa tan, hắn làm sao dám mặt dày thực sự đi ăn uống như vậy?

Trên đời này sao lại có loại phiền lòng như vậy, cảm giác không kiềm hãm được, Tưởng Thần theo bản năng vuốt ngực một cái, đáy lòng khó chịu.

Chân Diệu thấy Tưởng Thần đáp ứng, rất vui. Việc ăn lẩu càng nhiều người mới càng náo nhiệt, liền cười dịu dàng với hắn, túm váy nói: “Tưởng biểu ca, muội đi trước một bước, huynh cũng về phòng đi.”

“Biểu muội đi thong thả.” Tưởng Thần khẽ nhấc chân, muốn tiễn, nhưng đột nhiên dừng bước.

Hết lần này đến lần khác hắn khẽ động rồi dừng lại, vừa vặn đạp phải một cành khô trên mặt đất, làm kinh hãi chim sẻ đang sôi nổi kiếm mồi trong rừng trúc.

Mấy con chim sẻ bay loạn lên, đụng phải cảnh trúc, tuyết đọng và nước mưa trên cành trúc tí tách rơi, Tưởng Thần cơ hồ không chút nghĩ ngợi đẩy Chân Diệu, thay nàng hứng trọn một thân tuyết nước.

Đột nhiên bị lạnh giá như vậy kích thích, hắn cũng không nhịn được nữa kịch liệt ho khan.

Chân Diệu nhìn nam tử vốn đạm nhiên như trích tiên lại bị một thân chật vật, ho khan kịch liệt, có chút bối rối, vội rút khăn đưa qua, quay đầu phân phó: “Thanh Cáp, nhanh đi lấy áo choàng cho biểu ca, không, không, vẫn là ngươi nhanh đưa Tưởng biểu ca về nhanh đi.”

“Vâng.” Thanh Cáp chạy vội tới.

Chân Diệu có chút bận tâm thân thể Tưởng Thần không chịu nổi, hắn gầy như vậy vừa nhìn  liền biết bệnh mới khỏi, lại chịu lạnh như vậy, vạn nhất nghiêm trọng hơn thì nguy rồi, không khỏi sẵng giọng: “Tưởng biểu ca, huynh đẩy muội làm gì, thân thể muội khỏe hơn huynh, bị ướt cũng không sao.”

Khụ khụ, biểu muội,  muội lại trời tuyết lại thêm sương (bỏ đá xuống giếng) thực tốt sao?

Tưởng Thần vì vậy họ khan kịch liệt hơn.

“Đại nãi nãi……..” Mặt Bách Linh trắng bệch vội hô một tiếng.

Chân Diệu không để ý, vội giục Thanh Cáp: “Nhanh một chút đi, chờ đưa Tưởng biểu ca về thì phải đi Hòa Phong uyển chờ ta.”

“Đại nãi nãi….” Bách Linh gấp đến độ nhấc chân.

Chân Diệu nhíu mày: “Bách Linh, ngươi không khỏe bằng Thanh Cáp, đỡ Tưởng biểu ca về sẽ rất mệt, cũng không cần xung phong nhận việc như vậy.”

Bách Linh vuốt trán, không đành lòng nhìn chủ tử nhà mình.

Một giọng nói trong trẻo lạnh lùng vang lên: “Bán Hạ, đưa Tưởng công tử về.”

Chân Diệu đột nhiên quay đầu, mới phát hiện La Thiên Trình đã đứng bên rừng trúc từ lúc nào, bình tĩnh nhìn, vẻ mặt gã sai vặt Bán Hạ khó coi như bị thua bạc đến quần cộc cũng mất.

Hôm nay hắn mặc một bộ quần áo đen, có chút khác, thân hình cao ngất như tùng, càng lộ ra gương mặt tuấn tú trắng nõn như ngọc, chỉ là nét mặt kia tầng tiếu ý mỏng mà đạm, ánh mắt như ngâm tuyết, như rét lạnh buổi sớm.

“Bán Hạ…….” La Thiên Trình nhìn thẳng Tưởng Thần, mở miệng.

“Dạ, dạ.” Bán Hạ vội chạy tới, khom người: “Tưởng công tử, mời.”

Tưởng Thần điều hòa hơi thở, chắp tay với La Thiên Trình: “Làm phiền La thế tử.”

La Thiên Trình mím chặt môi, mỉm cười: “Tưởng công tử khách khí, nhấc tay chi lao mà thôi, ngày nào đó tại hạ sẽ mời công tử uống rượu.”

Tưởng Thần quay đầu, cố tỏ ra tự nhiên gật đầu với Chân Diệu, ẩn sâu trong đáy mắt là lo âu và áy náy, lúc này mới theo Bán Hạ rời đi.

Chờ Tưởng Thần đi xa, La Thiên Trình thu hồi ánh mắt, nhìn về phía Chân Diệu, vẻ mặt tiếu tự phi tiếu.

Chân Diệu cảm thấy trong nháy mắt cảm thấy xung quanh như lạnh hơn, không tự chủ kéo sát quần áo vào người.

“Tới đây……..” La Thiên Trình tức giận nói.

Nữ nhân này không chỉ chọc tức hắn còn luôn biết nói như thế nào để khiến hắn mềm lòng.

Chân Diệu căn bản không biết bình dấm của người nào đó đã đổ, khẽ bước đến.

Vừa mới đến trước mặt, đã được La Thiên Trình ôm vào người, cởi áo khoác trên người xuống khoác lên cho nàng.

Áo choàng còn mang theo hơi ấm của đối phương khoác lên người, nhất thời xua đi hàn khí, Chân Diệu vội nói: “Đừng như vậy, đưa áo choàng cho ta, bản thân chàng bị lạnh thì làm sao bây giờ?”

“Không sao, thân thể ta khỏe mạnh. Lạnh một chút cũng không sao.” La Thiên Trình tự tiếu phi tiếu nói.

Thực không nhìn ra ma ốm đó có gì tốt. Lại khiến vợ hắn đau lòng, hừ, lẽ nào hắn không bị sao?

“Cẩn Minh. có phải người luyện võ có thể chịu đựng nóng lạnh tốt hơn người thường không, nghe nói nội công thâm hậu có thể nóng lạnh bất xâm.”

La Thiên Trình tức muốn ngã ngửa.

Ma ốm thay Kiểu Kiểu cản tuyết nước, Kiểu Kiểu liền đau lòng hận không thể dùng thân thay thế. Hắn cởi áo choàng, bắp chân còn run đây. Khụ khụ, đương nhiên cái này có hơi khoa trương một chút, nhưng, Kiểu Kiểu cư nhiên cho là hắn nóng lạnh bất xâm, cái này, cuộc sống này thật không có cách nào trôi qua!

Người nào đó mặt đen nay lại đen hơn, Thanh Cáp còn có chút ngây thơ. Bách Linh lại thấy hết.

Thế tử gia lại bị Đại nãi nãi chọc tức rồi, có thể khó chịu thành vậy, cũng thực sự đủ rồi.

Hết lần này đến lần khác Chân Diệu còn nhiều chuyện hỏi thêm một câu: “Cẩn Minh, sao chàng lại ở đây, không phải đang cùng mấy người Đại bá phụ uống trà sao?”

La Thiên Trình nghe vậy khí huyết cuồn cuộn, cắn răng nói: “Nếu không như vậy làm sao có thể có cơ hội để Bán Hạ đưa Tưởng công tử về đây.”

Chân Diệu lúc này mới phát giác sắc mặt ai đó có chút không đúng, hỏi: “Cẩn Minh, chàng sao vậy?”

“Không sao.” La Thiên Trình chậm rãi thở ra một hơi: “Sao nàng lại tới chỗ này?”

“Ta về Trầm Hương Uyển tìm Tứ biểu muội, muội ấy không ở đó, nói đi Tạ Yên các, liền tiện đường qua một chút.”

“Tạ Yên các?”

“À, Tạ Yên các là viện tử của Tam tỷ trước khi xuất giá.”

La Thiên Trình vẫn lạnh lùng nhìn Bách Linh, thản nhiên nói: “Trời lạnh thế này nàng muốn gặp biểu muội, để Bách Linh mời đến Hòa Phong uyển là được rồi, tự mình chạy loạn làm gì, cảm lạnh thì làm sao?”

“Các ngươi đi tìm biểu cô nương, ta bồi Đại nãi nãi về Hòa Phong uyển.”

La Thiên Trình kéo Chân Diệu đi, trên đường vẫn không hé răng, tự mình hờn dỗi.

Chân Diệu cố muốn làm dịu bầu không khí, nhưng thực sự không biết vì sao hắn lại giận, nghĩ có lẽ bệnh căn trước kia còn chưa hết, thỉnh thoảng sẽ phát tác một chút, liền nghĩ chờ trên đường hồi phủ rồi dụ hắn quên đi.

Thấy Chân Diệu làm như không có chuyện gì, người nào đó lại càng tức hơn.

Trong Tạ Yên các có mấy chậu than, ấm áp như xuân.

“Tịnh tỷ tỷ, châm này thêu như thế nào?” Ôn Nhã Kỳ tươi cười hỏi.

Nàng vẫn cho rằng Tam tỷ Ôn Nhã Hàm tú công xuất chúng, không ngờ thì ra vị Tam cô nương bá phủ được tiến vào phủ hoàng tử này tú công cũng là nhất đẳng.

Trong lòng tiểu cô nương, Lục hoàng tử là nhân vật lợi hại hơn, tôn quý hơn Thế tử Trấn Quốc công rất nhiều, thành người của hắn, dù là thiếp cũng cực uy phong, càng miễn bàn vị Tam cô nương này còn mang thai tiểu hoàng tôn, nói chỉ cần sinh ra sẽ thỉnh phong trắc phi.

Chân Tịnh lặng lẽ tiến đến gần, khẽ gật đầu, liếc mắt với nha hoàn, khóe miệng cong lên, giọng nói cũng ôn nhu: “Là như vậy, Nhã Kỳ biểu muội cũng rất có thiên phú.”

Rốt cuộc là tiểu nha đầu thiếu kiến thức, chỉ gọi nàng ta tới vài lần, trong lúc lơ đãng nói vài câu, liền lung lạc rồi.

Lại một lát sau, một nha hoàn tiến vào: “Chủ tử, tỷ tỷ bên Tứ cô nãi nãi tới, nói mời biểu cô nương về Hòa Phong uyển nói chuyện.”

Vừa nghe Chân Diệu gọi nàng, Ôn Nhã Kỳ vui vẻ.

Chân Tịnh cười khách khí nói: “Mau đi đi.”

Chờ Ôn Nhã Kỳ ra ngoài, lập tức thu lại nụ cười, hỏi nha hòa vừa tiến vào: “Thế nào?”

Nha hoàn kia thấp giọng nói: “Tứ cô nãi nãi và Tưởng công tử nói chuyện trong rừng trúc, trùng hợp bị La thế tử thấy được.”

“Không ai phát hiện ra ngươi?”

“Không đâu ạ, nô tỳ núp ở đằng xa, vừa thấy Thế tử từ hướng kia xuất hiện liền lập tức trở về.”

Mặt Chân Tịnh giãn ra.

Càng là phu thê trẻ tuổi ân ái, lại càng không nhịn được cái gai trong tim như vậy, sợ ngờ vực vô căn cứ kia ngày một nảy mầm, sẽ rất thú vị đây.

Link fb

Discussion35 Comments

  1. Cái bà chân tĩnh này chỉ giỏi bới bèo ra bọ không gây chuyện là không yên không biết định xúi Ôn Nhã Kì làm gì nữa

  2. Chân Tĩnh có chắc là sinh được tiểu hoàng tôn không mà vênh mặt thế chứ nhỉ ! Khổ thân Tưởng Thần- mỹ nam phụ yếu đuối mang tấm lòng yêu thơ ngây ấy giấu kín trong lòng mà không giấu nổi. Tâm cơ của Chân Tĩnh thật đáng ghê tởm luôn.
    La Thiên Trình nổi máu ghen cũng thật ác liệt luôn. Ta đang tò mò ai là người kiếp trước Chân Diệu cho La Thiên Trình đội nón xanh nhỉ ! Đến giờ hình như người đó còn chưa xuất hiện.

  3. Bà chân tịnh này định dùng kế li gián CD và la thế tử đây, đúng là mụ độc ác nhưng còn lâu quỷ kế của bà ta ms thực hiện được.
    Lần trước la thế tử có nhắc đến người dụ dỗ CD sao mãi chưa thấy xuất hiện vậy

  4. Bà Chân Tịnh này xấu tính như yêu tinh thế Lại định dụ dỗ ÔNK gì đây, đừng nói là lộ vụ ngày xưa à

  5. Chân Tịnh kia dùng kế ly gián rất thuận tay ah, may mà nhằm vô Chân Diệu và La thế tử, hai người này EQ thấp nhưng IQ ko tệ đâu, có khi nói chuyện một hồi với nhau liền phát hiện âm mưu này. Chỉ sợ nhằm vào ÔNK kia thôi, nhẹ dạ cả tin, lại từng có dã tâm, ko khéo lại bị lôi kéo vào đường xấu. Vại dấm La thế tử đổ nhiều lần rồi, Chân Diệu cũng hay vô tình làm hết mùi chua nên ko lo. Aizzz, Tưởng biểu ca vẫn chưa thoát khỏi bể khổ tình ái ah, tội quá chừng.
    Thanks

  6. Hừ. Chân tịnh nghĩ quá đơn giản rồi. Trình ca và chân tứ còn gặp nhiều chuyện khác nữa kìa. Chuyện này có là gì. Ảo tưởng quá rồi.
    Tưởng thần a. Vừa thương vừa hận. Cũng tại chân diệu đẹp quá mà. Lại còn lấy lun cả dạ dày ngta nữa. Ngta nhớ thương là đúng rồi. Hehe
    Tks tỷ ạk

  7. Cái cô chân tịnh này có vẻ giống la tri nhã (Dường như mỗi phủ đều phải có một người đang ghét như thế thì phải). Chân Tịnh cứ xuất hiện là lại tìm cách ly gián vợ chồng a trình, hãm hại bạn Diệu. Tuy chưa đắc thủ lần nào nhưng càng ngày càng quá đáng. Nhưng đáng tiếc, đều tính sai hết. Vì gặp phải nhân vật thần tiên có thần kinh thô như bạn Diệu đến a Trình có khúc mắc lớn như vậy còn bị thu phục nữa là. Với lại ko xem lại tình cảm của a Trình dành cho bạn Diệu đi. Là thật lòng đó. Lại còn đang trong thời gian tìm mọi cách để lấy lòng bạn ý nữa chứ. Ghen tuông một chút chỉ thể hiện là yêu thương càng nhiều thôi.
    Thật sự là mình rất thích các anh nam thứ trong truyện này a Lục, a Thần, a Nhị vương tử. A nào cũng luôn chú ý bảo vệ danh dự cho bạn Diệu, mặc dù bản thân rất là thích bạn ấy. Nếu để mình lựa chọn chưa chắc mình đã chọn a trình đâu. Nhưng tóm lại cũng ko biết phải chọn ai.

  8. Chân Tịnh đúng là cái đồ xấu xa, không biết đủ. Thấy phu thê Chân Diệu ân ái mà ngứa mắt bày mưu kế. Không ngờ cái mưu kế hèn hạ đấy lại thành công lại để La Thiên Trình bị chọc tức. Chân Diệu vẫn còn hồn nhiên không nhận ra điều gì làm La Thiên Trình càng tức hơn. Cái vị biểu muội Ôn Nhã Kỳ đúng là đại phiền phức, vẫn còn chưa chịu thay đổi. Cứ đà này thì Ôn Nhã Kỳ sau này cũng khổ thôi. Cũng khổ cho Tưởng Thần yếu ớt như trích tiên kia cứ phải làm như không có chuyện gì.

  9. Chuyện của Chân Hoán và Ngu thị, làm mình nhớ tới lời của lão phu nhân nói. Nữ nhân hiền luơng không phải là đem thông phòng cho phu quân mình. Nhưng Ngu thị thân thể không tốt, bản thân dù không muốn cũng đành phải đưa thông phòng tới cho phu quân. Thấy tiếc cho tình cảm của Chân Hoán vs Ngu thị, sau vụ Ôn Nhã Kỳ chỉ sợ đã có chút ngăn cách.
    Ôn Nhã Kỳ giờ lại thân cận với Chân Tịnh, chỉ sợ lại làm ra chuyện sai lầm, nổi lên tâm tư không có.
    Trình ca lần này bị khó chịu rồi, không ghen cũng không đuợc. Bản thân bôn ba mệt nhọc nuơng tử không biết, còn biểu ca nguời ta ốm thì nuơng tử mình lại thuơng tiếc, tội nghiệo Trình ca a

  10. Bạn Tưởng biểu ca này càng ngày càng chìm nhỉ, lúc đầu khá là nổi bật, giờ suốt ngày thấy ốm yếu. Á, liệu sau này Chân Băng còn cơ hội ko nhỉ???

  11. nếu người lục hoàng tử thích là Chân thái phi thì tình nhân kiếp trước của Chân Diệu là ai vậy, nếu phải liệt kê các đối tượng tình nghi đến hiện tại thì gồm có Tưởng biểu ca, Nhị vương tử, hay lại có thêm 1 đối tượng sau này mới xuất hiện phá đám 2 người

  12. Chân Tịnh đúng là cái đồ xấu xa, không biết đủ, nếu cô ta mà không quá tham lam thì cũng có một gia đình hạnh phúc với một người chồng biết yêu thương chứ đâu có phải làm thiếp cho Lục hoàng tử. Cái vị biểu muội Ôn Nhã Kỳ đúng là đại phiền phức,đã làm cho tình cảm của Chân Hoán và Ngu thịcó cách xa vẫn còn chưa chịu thay đổi. Cứ đà này thì Ôn Nhã Kỳ sẽ bị Chân Tịnh lợi dụng thôi

  13. Thái Tử / thái tử
    Huyện Chủ / Huyện chủ
    ÔN Nhã Kỳ / Ôn Nhã Kỳ
    đụng phải cảnh trúc ————–> cành
    họ khan kịch liệt ——————> ho
    vẻ mặt tiếu tự phi tiếu
    Hòa Phong Uyển / Hòa Phong uyển
    nha hòa vừa tiến ——————> hoàn
    =====================================================
    Biết ngay con Chân Tịnh này ko có gì tốt, haiz… ko hiểu sao Lục hoàng tử lại muốn làm ra vẻ sủng nàng ta ~.~ ko biết còn gây sóng gió cỡ nào nữa đây!!
    Nhưng chắc chắn chẳng có âm mưu nào chia rẽ CD và LTT mà thành công đâu. CD là người ngay thẳng, ghét uẩn khúc, hiểu lầm còn chưa kịp phát sinh thì đã hỏi/nói rõ ràng roài. LTT thì sống 2 kiếp, ghen thì ghen thật nhưng sẽ trẻ con nói toẹt ra chứ ko ấm ức trong lòng đâu ~.~
    Cái con bé ONK này ko có mắt j cả, dễ dụ, mà vẫn ham hư vinh như thỏa nào, ko chút thay đổi trước tấm gương ONH, haiz…

  14. Ôn nhã kỳ ngu xuẩn này đừng làm ra trò gì nữa…mụ CT này cứ hở ra là lại dở trò với CD thật là tự cho mình là giỏi nếu ko nhờ CD cứu lục hoàng tử và LTT đứng về phe lục hoàng tử thì CT này làm gì được phong quang như vậy nếu để CD chán ghét Lục HT phát hiện ra thì chắc gì còn được sủng nữa….
    LTT cứ ghen thôi ^^ Tưởng Thần này mình ko thích rồi đấy dù sao CD đã có chồng rồi nếu vẫn còn tư tâm thì nên tránh gặp mặt để tránh ảnh hưởng đến CD

  15. Thì ra là bà Chân Tịnh có thai nên mới về nhà ah… thật không thích bà Chân Tịnh này nha… suốt ngày nghĩ cách hại Diệu tỷ ko à… lần này ông nam chính ghen điên cuồng thế kia không biết Diệu tỷ xử lý sao đây nữa ah… còn bà biểu muội kia nữa… sao lại lăn xăn bên Chân Tịnh vậy… ta thấy có mùi vị âm mưu đâu đây nha… cũng khổ thân ông Tưởng Thần này… đã lâu vậy rùi mà còn không quên được Diệu tỷ ah… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  16. CT ngày càg thâm độc rồi, ko biết nàg ta lại tính kế gì ONK đây. Nói sao nói chứ LTT ăn dấm chua gê quá. Đâu fải CD nc 1m với TT đâu chứ, còn có 2 nha hoàn của nàg nữa mà. Haiz. Tội ngiệp TT quá, ko biết tươg lai của chàg sẽ ra sao đây ;50

  17. Thấy tiếc cho tình cảm của Chân Hoán vs Ngu thị, sau vụ Ôn Nhã Kỳ chỉ sợ đã có chút ngăn cách. Cái vị biểu muội Ôn Nhã Kỳ đúng là đại phiền phức,đã làm cho tình cảm của Chân Hoán và Ngu thịcó cách xa vẫn còn chưa chịu thay đổi

  18. Chan tịnh này càng ngày càng đáng ghét rồi, đang yên đang lành tự dưng nhảy ra ghen ghét châu diệu rồi tính kế chau diệu làm cái gì, cũng may hai người châu diệu và la thiên trình không quá ngu ngốc , hi vọng có biến gì đấy để con chân tịnh này sáng mắt ra cho bõ ghét

  19. Sao chân tịnh này ngày càng hận thù như vậy chứ… hừ hừ dám gài bẫy chân diệu, sao thấy hình như thế tử thiên trình biết âm mưu của chân tịnh nên không uống trà mà lại đi tới vườn trúc đó để giải nguy cho chân diệu.

  20. Nhân sinh trên đời thường có sự đố kỵ. Đố kỵ về tình cảm, vật chất, tri thức, lo được mất, lo sợ người khàc hơn mình

  21. Đúng là con quỷ mà lâu lâu lắc lư khiến người ta ngột ngạt mà! Không biết Chân Băng và Chân Ngọc sao rồi!

  22. CT đúng là cái loại cao da chó dính chạt bóc mãi ko ra, đập mãi ko chết, còn 1 hơi cũng phải ngắc ngoải bò lên gây chuyện

  23. Bực minuf con điên này ghê. Cái thai này ko biết dữ đc ko. Nhưng mình chắc chắn con điên này sống lâu lắm

  24. Mỗi lần về nhà là cứ như đi hầu, hết người này đến người khác tiếp hoài ko hết. Chân Tĩnh muốn làm Diệu tỷ khó chịu sao, đừng mơ tưởng tỷ tỉnh lắm ko đả đọng đc vào tỷ đâu, càng đừng nói đến đốt nhà cười ta, nhà người chưa cháy thì chưa biết bản thân mình thành cái dạng gì đâu ;96
    Tưởng Thần ko quên được tỷ thì chỉ càng khổ thêm thôi. Với lại Trình ca canh tỷ dữ lắm, thấy tỷ gần người khác là mùi nồng nặc bay xa

  25. Chân Tịnh rõ là không hại người không vui mà, suốt ngày mưu mô quỷ ké, sống như vậy không mệt mỏi sao! LTT thì thiếu lòng tin nghiêm trọng vào CD rồi, bóng ma tâm lý quá lớn mà, khó trách được!

  26. Nước mắt phượng hoàng

    Ông Lục không ưa gì bà Chân Tịnh mà lại cho nhiều đặc ân như thế làm gì? Cho theo đi săn, cho mang thai, cho về nhà…k hiểu có suy tính gì chứ bà này lâu lâu chơi 1 chiêu làm ngkhac ức chế quá!

  27. gái già đợi gả

    Diệu tỷ trong tình cảm chậm hiểu quá làm Trình ca tức nổ phổi mất thôi

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: