Trời Sinh Một Đôi – Chương 279+280

22

Chương 279 : Niêm Chua (1. Hương vị chua – mỹ vị;  2. Ăn dấm chua – ghen tỵ. )

Edit: Huệ Mẫn

Beta: Sakura

Chân Diệu bụng kêu rột rột.

La Thiên Trình nhụt chí, ngồi thẳng người, lặng lẽ kéo kéo áo bào che đi chỗ đang dựng đứng kia, cưỡng ép chính mình bày ra bộ dáng bình tĩnh nói: “Ăn cơm đi, đợi ăn xong cơm, ta còn phải đi nha môn.”

Chân Diệu thuận thế đứng lên, nàng đi đến chiếc bàn gỗ tử đàn tứ phương * bên cạnh chiếc bảo bình hình cỏ linh chi bốn cạnh** liền ngồi xuống, có chút bất mãn nói: “Giờ là khi nào, còn phải đi nha môn, không phải là qua mùng mười lăm tháng giêng mới mở lại sao?”

(* bàn gỗ tử đàn tứ phương : xem hình ảnh

** bảo bình hình cỏ linh chi bốn cạnh : xem hình ảnh   )

La Thiên Trình đi qua ngồi, duỗi tay thay Chân Diệu vén sợi tóc non rũ trước mặt đến sau tai, cười khổ nói: “Đầu năm mùng một phát sinh chuyện kia nàng đã quên, Cẩm Lân Vệ chúng ta lại có việc bận rộn, được rồi, không nói cái này, ăn cơm trước, nếu không đồ ăn sẽ nguội lạnh.”

Mùa đông thức ăn mau lạnh, hai người gây rối quấn một hồi, thật ra thì đã không còn nóng, Chân Diệu kẹp một đũa cá, lắc đầu một cái, gọi Thanh cáp đi vào.

“Ngươi đem thịt bò đông lạnh ta từ trước đã cắt mỏng, làm một phần canh thịt gân bò cay mang tới.” Chân Diệu phân phó xong, nhìn La Thiên Trình một cái, lại nói, ” Được rồi, hay ta đi thôi.”

La Thiên Trình liền kéo nàng lại: “Trời lạnh như thế này, lại là thịt bò đông lạnh, nàng tự mình động thủ làm gì, để Thanh Cáp làm canh thịt gân bò cay không phải tốt hơn sao?”

Chân Diệu lắc đầu một cái: “Chàng thường bận rộn như vậy, nên ít ăn cay, để chàng bớt nóng trong người, ta đi làm một nồi canh chua thịt bò làm ấm áp dạ dày, cái này còn chưa dạy Thanh Cáp.”

Thanh Cáp vừa nghe thấy có một món thức ăn mới, hưng phấn toét miệng: “Đại nãi nãi, cắt thịt bò để cho nô tỳ tới làm, ngài liền ở một bên chỉ điểm nô tỳ làm gì là được.”

La Thiên Trình bởi vì lời nói này của Chân Diệu trong lòng sinh ra mỹ vị ngọt ngào, đột nhiên liền vạn phần muốn uống thử một hớp nóng canh thịt bò chua cay.

Chân Diệu động tác cũng mau, không bao lâu liền trở lại, Thanh Cáp theo ở phía sau bưng một bát sứ to màu xanh hình Thanh Hoa***, nước canh trong bát trắng đậm đà. Thịt bò mỏng như tờ giấy, nấm kim châm từng cây một rõ ràng, phía trên nổi bềnh bồng một tầng mỏng hành lá cắt nhỏ, một cổ mùi vị chua chua xông thẳng lỗ mũi, vừa ngửi thấy dục vọng khẩu vị (kích thích vị giác thèm ăn) liền nổi lên.

(***青花瓷的海碗 – Tô gốm sứ Thanh Hoa: xem hình ảnh )

Trong hơi nóng lượn lờ. Chân Diệu cười híp mắt nói; “Những món ăn kia cũng lạnh. Không ăn,  chúng ta liền ăn cái này được rồi, còn có một chút bánh bao hoàng kim*** phối hợp ăn chung.”

(*** Bánh Bao Hoàng Kim: xem hình ảnh )

Quả nhiên một hớp canh chua vào bụng. La Thiên Trình cảm thấy toàn thân đều thoải mái, trong lòng ấm áp, một chút cũng không muốn nhúc nhích, chứ đừng nói đến việc rời khỏi nàng dâu nhỏ mà đi làm nữa.

Đợi dùng xong cơm, nhẫn nhịn tâm tình xuống. Quyết định uống một ly trà rồi mới đi.

Chân Diệu liền bưng chung trà hỏi: “Cẩn Minh, độc mà Nhị hoàng tử trúng, thật không có biện pháp giải độc sao?”

“Nghe nói ‘Vô tình lang’ là độc không thuốc giải, cũng có lẽ là có phương pháp giải độc, chỉ là hiếm có ai biết được, dù sao đó cũng là đồ của ngoại tộc (tộc nhân bên ngoài).”

“Vậy thích khách hôm đó, rốt cuộc là người phương nào ah?”

La Thiên Trình chần chờ một chút. Thấy Chân Diệu chăm chăm nhìn hắn, vốn là muốn nói nàng không cần bận tâm như vậy lại không nói ra lời được, hạ thấp giọng nói: “Là tàn dư của Nguyệt Di tộc.”

” Nguyệt Di tộc? Chính là tộc nhân sau khi Chiêu Vân Trưởng công chúa đào hôn bị diệt tộc, Nguyệt Di tộc đó ư?”

” Không sai.” La Thiên Trình vẻ mặt lãnh đạm ngưng trọng, vòng khuyên tại ngón giữa vô ý gõ lên mặt bàn.

Từ sau trận đánh Bắc Hà lần đó liền bắt đầu mất tích, sau đó gặp phải Tứ thúc. Nguyệt Di tộc này tựa hồ có dấu hiệu phục hồi trong tro tàn, sự kiện hành thích Hoàng Cung lần này lại tra được thân phận thích khách là tàn dư của Nguyệt Di tộc, nhưng trừ đi những người hiện rõ trên bề mặt ra lại tiếp tục tra xét sâu hơn, cho dù là lấy hắn hôm nay nắm trong tay lực lượng Cẩm Lân Vệ, những gì tra xét được cũng luôn có cảm giác trong sương mù ngắm hoa vậy.

Sự kiện lần này, mặt rồng giận dữ, truy ra không ít người dính dấp (liên quan), nội phủ, lễ bộ, thậm chí Quang Lộc Tự đều có quan viên bị dính líu, nhưng sau khi tra ra thích khách nữ tử áo đỏ kia là thuở nhỏ được chọn làm vũ cơ tiến cung, liền lâm vào bế tắc.

“Kiểu Kiểu, ta trước đi ra ngoài làm việc, đợi đến sáng mai trở lại, liền bồi nàng trở về Kiến An Bá phủ.”

Bình thường mùng hai, mùng ba tháng giêng là ngày nữ tử xuất giá (con gái đã lấy chồng) về nhà mẹ chúc tết, chỉ tiếc Chân Diệu bị bao vây trong Hoàng Cung hôm đó không đi được, chỉ đành phải kéo dài đến hôm nay.

“Ừ, vậy chàng đi sớm về sớm.”

La Thiên Trình kéo Chân Diệu qua, ôm một cái, dặn dò: “Tiểu Hoàng tôn kia ở nơi này, e rằng Tam hoàng tử bên kia rất nhanh sẽ phái người tới, bất luận người tới là ai, nàng cũng không cần ủy khuất chính mình.”

Chân Diệu gật đầu.

“Còn có… Lần sau tiểu Hoàng tôn lại gọi nàng mẫu phi, nàng đừng tiếp tục dỗ dành theo, trẻ nhỏ, chính là được nuông chìu quen mà tạo ra tật xấu!” La Thiên Trình đem lời sớm đã muốn nói mà dốc hết ra.

Chân Diệu lấy áo hạc sưởng* đưa tới, sẳng giọng: “Tiểu Hoàng tôn mới vừa mất mẹ, sao chàng còn so đo với một đứa trẻ.”

(*鹤氅 áo hạc sưởng : xem hình ảnh    )

La Thiên Trình nghiêm túc dị thường, hỏi ngược lại: “Vậy thế nào là so đo?”

Chân Diệu muốn ngã quỵ rồi.

Đại ca, sắc mặt ngài cũng thúi thành như vậy rồi, đây không phải là so đo thì là cái gì!

“Kiểu Kiểu, nàng là không nghĩ đến tiểu HHHoàng tôn luôn ở lại trong phủ chúng ta, phải biết thân phận đứa nhỏ này dẫu sao cũng là bất đồng, tương lai e rằng sẽ bị làm khó.”

Thật ra thì điểm này hắn ngược lại không sợ, lời nói này, ít ra trên bề mặt Tam hoàng tử không dám lôi kéo hắn quan viên tại nơi nhạy cảm như nha môn, chính là thừa dịp tiểu Hoàng tử ở nơi này mà âm thầm mưu đồ, hắn cũng hoàn toàn có thể quét sạch, mấu chốt là đứa bé kia quá khiến cho người e ngại.

Hôm nay cùng Kiểu Kiểu cả thảy chỉ có chút thời gian chung đụng như vậy, liền bị tiểu tử phá đám kia chiếm hơn phân nửa, nhìn bộ dáng sau này sẽ còn dính người đây!

Dựa vào cái gì a, đây là vợ hắn, hắn muốn ôm liền ôm, phụ vương của tiểu tử phá đám kia là cái củ hành gì!

Suy nghĩ Tam hoàng tử kết cục đời trước bại dưới tay thủ hạ của Lục hoàng tử, người nào đó không e ngại kiêu ngạo đứng lên, hừ lạnh một tiếng.

Chân Diệu thật bị La Thiên Trình hù dọa rồi.

Nàng cũng là phong phanh nghe được không ít, nói Thái tử đã bị thất sủng, dưới mắt Nhị hoàng tử lại thành phế nhân(người tàn phế), nghĩ như vậy, Tam hoàng tử trong mấy vị hoàng tử còn lại là lớn tuổi nhất, mẫu tộc lại hiển quý, đây không phải là thí sinh sốt dẻo nhất sao?

Nói như vậy, tiểu HHHhhhhoàng tôn không chừng còn có thể trở thành tiểu Thái tử?

Ngược lại lúc này La Thiên Trình lại hù dọa một câu: “Khụ khụ! Nàng nói xem nếu là vị kia đi lên, tiểu Hoàng tôn cũng chỉ nhận nàng làm mẫu phi, nói không chừng nàng liền thật vào cung ngây ngô cả đời.”

Chân Diệu ngây người: “Vào cung? Làm bà vú cho tiểu hoàng tử sao? Nhưng mà, nhưng là ta còn không có sữa …”

Nàng như vậy là không đúng chuyên môn rồi, cầu xin tha thứ bỏ qua cho nàng ah!

Ánh mắt La Thiên Trình không tự chủ rơi vào nơi nào đó, một góc nhỏ hơi nhú nhú lên kia, gật đầu: “Không sai, nàng quả thật không có tư cách làm bà vú, nhưng là, vạn nhất nếu là để nàng đi làm kế mẫu cho tiểu hoàng tôn thì sao?”

Chân Diệu tựa như bị sét đánh: “Chàng nói gì?”

La Thiên Trình vốn là muốn hù dọa Chân Diệu, nhưng lời này nói ra đến miệng, liền thấy chính mình trước mắt niêm chua nổi lên (ghen), thầm mắng một tiếng Tam hoàng tử si tâm vọng tưởng (mộng tưởng hão huyền), lẽ nào thật sự làm được mộng đẹp thành Hoàng thượng. Sau đó để cho Kiểu Kiểu của hắn tiến cung sao?

Thật là tức chết hắn!

Rắc rắc một tiếng, góc bàn bị người giận dử nào đó bóp gãy.

Chân Diệu còn ở vào trong sợ hãi, ngược lại không để ý người nào đó khác thường, đưa ra ngón tay tựa cỏ thủy lau* chỉ vào chính mình: “Ta, ta không phải gả cho chàng sao. Làm sao còn có thể vào cung làm… làm kế mẫu đáng ghét kia chứ?”

(*水葱cỏ thủy lau :  xem hình ảnh : )

“Làm sao không thể?” La Thiên Trình hừ lạnh một tiếng.”Ở trong Cung nơi đó xưa nay có nhiều nhất là tàng ô nạp cấu(những thứ dơ bẩn), đừng nói là vợ của Đại Thần, chính là cháu dâu, chị dâu. Thậm chí em gái ruột cũng —— ”

Chân Diệu vội vàng che miệng của hắn: “Ai da, chàng đừng nói nữa.”

Quá dọa người!

Suy nghĩ thêm một chút Cảnh ca nhi kêu một tiếng mẫu phi ngọt ngào kia, Chân Diệu cảm thấy cả người cũng không dễ chịu.

La Thiên Trình làm tổng kết cuối cùng: “Cho nên, sau này vạn vạn lần cũng không thể để cho tiểu Hoàng tôn lại kêu nàng mẫu phi nữa, biết không?”

“Biết.” Chân Diệu mắt ngấn lệ nóng.

Nặc dù La Thiên Trình hài lòng câu trả lời của Chân Diệu nhưng trong lòng vẫn không thoải mái, hoàn toàn quên đề tài này do hắn cố ý khơi mào hù dọa người, sa sầm mặt liền đi ra ngoài.

Chân Diệu vuốt ngực một cái, không nhịn được kêu một tiếng.

La Thiên Trình dừng chân lại.

Chân Diệu mè nheo đi tới, hì hục ấp úng hồi lâu cũng không lên tiếng.

“Làm sao rồi?” La Thiên Trình đưa tay xoa xoa đỉnh đầu nàng.

“Chàng mau bỏ cánh tay xoa đầu ra.” Chân Diệu đùng một tiếng mở tay hắn ra, ngược lại là quên ngượng ngùng, đem lời muốn nói liền nói ra:”Cẩn Minh ah, chàng lần đó nói người trong giấc mộng kia, người nọ có phải hay không là —— ”

Không nói ra miệng, dang tay vạch ra chữ “Tam”.

La Thiên Trình trợn mắt hốc mồm, sau đó đột nhiên giận dữ: “Nàng lại là còn nghĩ như vậy” Nói xong thở phì phò, phất tay áo bỏ đi.

Đến khi chạy như điên đến trên đường. Mới thanh tỉnh lại, tự cười nhạo mình, đáy mắt nhưng là thoáng qua ánh ngoan tuyệt.

Người nọ không xuất hiện thì thôi, nếu như xuất hiện, hắn nhất định muốn mạng của tên đó, mới không để cho Kiểu Kiểu gặp mặt tên đó đâu!

La Thiên Trình kẹp kẹp bụng ngựa, hung hăng rút một roi, liệt mã lao nhanh, văng lên một đường bụi mù, đảo mắt liền biến mất trên đường phố.

Chân Diệu nghĩ đến biểu tình của La Thiên Trình trước kia thì trong lòng thấy là lạ.

Bộ dáng kia của hắn, rõ ràng vừa tức vừa giận, nhưng sao giống như nhổ một lông nhím đây, đâm nàng trong lòng tê tê, còn có mấy phần buồn cười, buồn cười ý vị quá khứ (vì chuyện đã qua), mà lưu lại mấy phần chua xót trong lòng.

“Đại nãi nãi, bên phủ Tam hoàng tử phái người đến, đang ở bên ngoài chờ cầu kiến ngài.” Bách Linh đi vào nói.

Chân Diệu hồi thần: “Để cho người vào đi.”

Không lâu lắm đi vào sáu cô gái, đi đầu chính là một ma ma trung niên, tóc chải thật cao, một điểm cũng không loạn, bên người là một nàng dâu ăn mặc thiếu phụ, phía sau đi theo bốn tên nha hoàn.

Ma ma trung niên kia dẫn đầu hời hợi thi lễ một cái: “Ra mắt Huyện Chủ.”

Chân Diệu mắt lạnh nhìn, tuy là lễ phép chu đáo, nhưng khó che giấu được một tia ngạo khí kia.

“Không cần đa lễ.” Chân Diệu nhàn nhạt nói.

Ma ma kia tựa hồ có chút kinh ngạc vì thái độ Chân Diệu, nâng mí mắt, rất có kỹ xảo nhìn lướt qua, liền thấy một cô gái phong thái tuyệt sắc ngồi ở trên ghế hoa hồng, trên mặt tựa tiếu phi tiếu(nụ cười như có như không), hai gò má đỏ tươi tựa như hào quang nơi chân trời tập trung lại, một bộ váy gấm dệt chỉ vàng thêu hoa sen dòng nước sắc xanh uốn quanh tầng tầng lớp lớp thi triển ra tiếp lấy một thân sáng rực của nàng, nhưng vẻ sinh động  lại bị chủ nhân diễm lệ đè xuống mấy phần.

Chân Diệu còn bị lời nói kia của La Thiên Trình, trong lòng có bóng mờ (ám ảnh), lúc này thấy người của phủ Tam hoàng tử, sao có thể có thiện cảm, liền nhấp môi quan sát sáu người này.

Ma ma kia trong lòng ngạc nhiên.

Đều nói vị Huyện Chủ này xuất thân tầm thường, tuy nói gả vào phủ Quốc Công lại tiếp nhận chức vị Huyện Chủ, nhưng bên trong lòng nhất thời là không thay đổi được, mà hôm nay nhìn, lại rất có mấy phần khí độ.

Ngay cả ma ma chính mình cũng không phát hiện, lại mở miệng tiếp, tư thái kia liền cung kính nhiều: “Huyện Chủ, lão nô là ma ma quản sự của tiểu Hoàng tôn, vị Dung nương tử này là vú nuôi của tiểu Hoàng tôn, còn lại bốn người đều là nha đầu phục vụ tiểu Hoàng tôn, chúng nô tỳ phụng mệnh Tam hoàng tử  phân phó, tới chiếu cố tiểu Hoàng tôn.”

Chân Diệu nghe xong, nâng cằm lên một chút nói: “Tử Tô, dẫn mấy vị này đi qua chỗ tiểu Hoàng tôn nơi đó.”

 

Chương 280 : Bất ngờ gặp nhau

Đây là hỏi xong rồi sao?

Không, đây gần như là không có hỏi!

Ma ma kia không thể tin nhìn Chân Diệu một cái.

Huyện Chủ Giai Minh làm không khác gì Tam hoàng tử phi lúc phân phó lộn xộn người đến chơi, lẽ nào nàng không biết các nàng không phải là hạ nhân tầm thường, mà là từ phủ Tam hoàng tử đi ra sao?

Thật ra thì tuy thái độ của Chân Diệu không thể nói là nhiệt tình, nhưng cũng không hề thất lễ. Nhưng “trước cửa Tể tướng là quan thất phẩm*”(quen thói luôn ở trước mặt quý nhân tưởng mình là người cao quý), ma ma này bị người bên ngoài nịnh nọt quen rồi, nhất thời liền có chút không thích ứng được sự chênh lệch này.

(*宰相门前七品官-“ Trước cửa Tể tướng là quan thất phẩm” : ý là nói người gác cổng ở trước cửa nhà Tể Tướng thì địa vị tương đương với quan thất phẩm trong triều, nếu muốn gặp mặt Tể Tướng, nhất định phải thông qua người gác cổng, nên mới nói quyền lợi của họ là không nhỏ. )

“Đúng rồi, không biết ma ma xưng hô như thế nào?” Ma ma kia âm thầm cắn răng, nhịn một hơi đi theo Tử Tô đang xoay người muốn đi, chợt nghe sau lưng Chân Diệu lại mở miệng.

Cơ hồ là trong nháy mắt, chân mày ma ma kia liền giật giật, cái loại quen được đắc ý liền hiển hiện ra.

Rốt cuộc ngồi không yên, ah ah, nàng còn tưởng rằng vị Huyện Chủ này chỗ dựa thật lớn đến ngay cả người của phủ Tam hoàng tử cũng không coi đâu vào đâu, phải biết nàng như vậy đi ra, nhưng là đại biểu mặt mũi Tam hoàng tử.

” Phu gia lão nô họ Ngưu, Huyện Chủ kêu lão nô Ngưu ma ma là được.” Ngưu ma ma xoay người nói.

” Ngưu ma ma ——” Chân Diệu gật đầu một cái, “Được rồi, Tử Tô, mang Ngưu ma ma đi xuống đi.”

Ngưu ma ma thân người lắc lư hơi hoảng, không nhịn được dùng phương thức quen thuộc len lén quan sát chủ tử, liền thật nhanh liếc Chân Diệu một cái, lại thấy nàng đã bưng chén sứ trắng độc nhất uống một hớp trà, ngón tay nhỏ nhắn thon dài giống như là một nhánh cây xanh tươi, móng tay tuy không có sơn màu đỏ, nhưng hiện lên màu hồng khỏe mạnh, như là gẩy lên dây cung trong lòng người.

Ngưu ma ma yên lặng nuốt xuống một búng máu, hướng những người khác nháy mắt, đi theo Tử Tô.

Tử Tô tuổi dần lớn, đợi thêm hai ba tháng nữa thì phải theo mai mốt đi ra ngoài, lớn lên càng đoan trang, nàng đi ở phía trước, toàn thân y phục mùa đông được may vừa sát người. Bước chân vững vàng, thần thái ung dung, hình trạng ưu mỹ còn vượt trội hơn mấy đóa hoa mai tươi tắn khác, màu sắc tươi đẹp, tùy theo bước chân đi mà nhẹ nhàng lay động. Tựa như hoa nở trên đầu cành vậy. Đem sự xinh đẹp đoan trang thận trọng của nha hoàn này lại tăng thêm mấy phần linh động.

Đi theo sau lưng Ngưu ma ma  là bốn tên nha hoàn hai mắt nhìn nhau một cái, trong lòng đều kinh hãi, nha hoàn thiếp thân bên người Huyện Chủ Giai Minh không hề kém nha hoàn phủ Hoàng Tử.

Bốn tên nha hoàn cũng không tự chủ sống lưng thẳng tắp. E sợ bị nha hoàn bên ngoài so sánh liền mất hết mặt mũi, phải biết các nàng đều là ở phủ nội vụ được huấn luyện nghiêm khắc.

Tử Tô dẫn đám người Ngưu ma ma tới Noãn Các nơi Cảnh ca nhi nghỉ ngơi, vừa vào cửa, vừa vặn Cảnh ca nhi mới vừa tỉnh lại, mắt lim dim buồn ngủ còn có chút mơ mơ màng màng, mặc cho A Loan dùng khăn ngâm qua nước nóng vắt khô rồi mềm mai lau mặt cho bé.

“Ai Ya, tiểu Hoàng tôn tỉnh lại, đầu tiên phải rửa mặt, phải dùng sữa bò mới vắt.” Đi theo Ngưu ma ma sau lưng một tên nha hoàn áo xanh lục chạy nhanh đi tới, đẩy A Loan ra.

Nàng hành động này, ngược lại là đem Cảnh ca nhi nửa ngủ nửa tỉnh làm cho hoàn toàn đánh thức, Cảnh ca nhi con ngươi vòng vo chuyển. Không thấy Chân Diệu, lập tức đẩy nha hoàn áo xanh lục ra, trên chân chỉ có một chiếc vớ, liền nhảy lò cò chạy ra ngoài tìm người.

Chân Diệu buổi trưa ăn nhiều thịt bò, phân phó Thanh Cáp lấy hộp gấm bát bảo tới. Rút ra miếng thanh mai (trái mơ) tiêu thực (giúp tiêu hóa) mà tự mình ngâm muối, đang ăn liền nghe được một tiếng khẩn thiết gọi mẫu phi, ngay sau đó một đứa bé như gió lốc chạy vọt vào trong ngực.

Miếng thanh mai đang ăn kia chỉ còn lại hột, vốn là đang muốn nhổ ra, cứ như vậy đột nhiên liền nuốt xuống, tắc nghẽn ngay cổ họng Chân Diệu, làm nàng kịch liệt ho khan.

Một đợt ho khan như vậy, hạt thanh mai trợt đến cổ họng lại bị phun ra ngoài, hai đầu hạt kia hơi nhọn, Chân Diệu đáng thương cổ họng bị rạch một cái như vậy, liền vạch rách một cái, trong nước miếng phun ra liền mang theo tia máu.

Cảnh ca nhi thấy tia máu kia, nhất thời cứng cả người, ánh mắt dần dần đờ đẫn, bỗng nhiên kêu lớn một tiếng “Mẫu phi, ngươi đừng chết ——” liền thẳng tắp té ngã xuống (hôn mê bất tỉnh).

Sát theo Cảnh ca nhi chạy tới Ngưu ma ma đám người nhất thời kinh hô thành tiếng, ba chân bốn cẳng đi đỡ Cảnh ca nhi, hiện trường một mảnh hỗn loạn.

Thanh Đại đi đến đứng che phía trước Chân Diệu, rất sợ những người đó trong hỗn loạn đụng Chân Diệu.

Thanh Cáp thì sợ ngây người, thấy Tử tô tới, lắp bắp nói: “Tử Tô tỷ tỷ, Đại, Đại nãi nãi hộc máu… Hộc máu đây!”

Tử Tô bước gấp đi tới bên người Chân Diệu, quét mắt nhìn một cái thấy trên đất một hạt thanh mai được nhỏ ra, động tác trầm ổn bưng một ly nước nóng đưa cho Chân Diệu: “Đại nãi nãi, uống miếng nước làm trơn cổ họng, ngài có phải hay không bị rách cổ họng rồi?”

Chân Diệu gật đầu liên tục, uống liền một hớp nước lớn, cảm thấy cổ họng hơi đau, bất đắc dĩ nhấp mím môi, đứng lên đi về phía Cảnh ca nhi.

“Các người chớ náo loạn nữa, tiểu Hoàng tôn đột nhiên bị kinh hãi hôn mê, Thanh Đại, ngươi đi nhìn tiểu Hoàng tôn một chút, Bách Linh, ngươi đi mời đại phu tới.”

Thanh Đại công phu không tệ, đối với tình trạng thân thể đột phát cũng có kinh nghiệm xử lý, đây là La Thiên Trình nói cho Chân Diệu.

Thật ra thì ở Chân Diệu xem ra, giống như tiểu Hoàng tử loại chuyện này, dùng phương pháp ban đầu của nàng đè huyệt nhân trung của Điền thị, ấn lên một chút, nhất định sẽ tỉnh lại, chẳng qua là cân nhắc đến đứa trẻ tuổi còn nhỏ, thân phận lại không bình thường, nếu bấm rách da cũng không được tốt lắm, vì vậy mà có lần an bài (sắp xếp) này.

Chân Diệu khổ nỗi không thể thi triển thân thủ, chỉ có thể chỉ huy một chút: “Ngưu ma ma, các ngươi trước tản ra, cứ vây quanh tiểu Hoàng tôn, khí tức không được lưu thông, đối với hắn không tốt.”

Không nghĩ tới Ngưu ma ma ôm Cảnh ca nhi lên giao cho bà vú Dung nương tử, không để cho Thanh Đại đến gần: “Huyện chủ, xin thứ cho lão nô thất lễ, ngài xử trí như vậy vạn vạn không ổn.”

Chân Diệu ngắt mi nhìn Ngưu ma ma.

Ngưu ma ma trong lòng đã sớm nhịn một cổ khí, thừa dịp có cơ hội này một cổ bức xúc phát tác đi ra: ” Tiểu Hoàng tôn chúng ta muốn thỉnh người xem mạch bình an, xưa nay đều là mời Hình ngự y, ngài để cho một đứa nha hoàn đến xem, vạn nhất có gì sơ xuất, ai có thể gánh vác nổi chứ?”

Lời này không mềm không cứng rắn đâm Chân Diệu một câu, người ở chỗ này cũng đã hiểu.

Thanh Cáp là người đầu tiên không chịu được, lời nói cũng không lắp bắp: “Ngươi ma ma này thật là không có đạo lý, chúng ta Đại nãi nãi cổ họng bị thương, còn không có chú ý tự mình đâu, liền lo lắng cho tiểu Hoàng tôn rồi. Các ngươi không cảm ơn Đại nãi nãi nhà ta lo lắng chuyện không cần thiết thì không nói, còn uy hiếp Đại nãi nãi nhà ta, thật là ….thật là không có lễ phép!”

Lời này vừa ra, Ngưu ma ma mặt đều tối.

Nàng nói lời nói kia, cũng là đoán chừng  không tiện phản bác, đừng nói cổ họng nàng bị thương, chính là thật sự bị hộc máu, vậy mà nàng cũng phải trước lo lắng cho tiểu hoàng tôn, nhưng vạn vạn lại không nghĩ tới còn gặp phải một cái thứ không có đầu óc* như vậy!

(*愣头青Lăng đầu Thanh : là chỉ người không có đầu óc, không sử dụng đầu óc mà làm việc, một người nhắm mắt mà làm việc)

Gặp phải một Lăng Đầu Thanh luôn bới lông tìm vết **(bới móc sai sót) như vậy, nàng chỉ có thể nhìn hướng Chân Diệu kêu: “Huyện Chủ —— ”

(**挑刺 Khiêu thích : cố ý tìm ra sai sót)

Chân Diệu hướng Ngưu ma ma cười cười, quay đầu mắng Thanh Cáp: “Nào có đạo lý ở ngay trước mặt chủ tử mà gây gổ, còn không mau đi ra ngoài!”

Thanh Cáp trừng Ngưu ma ma một cái, quay người đi ra ngoài.

Ngưu ma ma che ngực, hung hăng hít một hơi mới không có thất thố.

Cái gì gọi là không thể ở ngay trước mặt chủ tử  mà gây gổ? Nếu nói như vậy, ở sau lưng mà gây gổ là được rồi?

Bởi vì đang là tháng giêng, linh cửu Tam hoàng tử phi phải  đợi bốn mươi chín ngày sau mới quàn linh cửu (đem chôn), Tam hoàng tử phân phó qua, chờ đến hôm trước ngày quàn linh cữu mới đem tiểu Hoàng tôn trở về.

Ngưu ma ma chỉ cần nghĩ đến phải ở tại phủ Quốc Công này hơn một tháng, làm một chủ tử đối với tiểu Hoàng tôn không chú tâm (quan tâm tinh tế) như vậy, để một hạ nhân chạy chân cố ý cùng bà gây gổ, cảm thấy không ổn, thầm hạ quyết tâm quay về liền đi tìm Tam hoàng tử nói một chút.

Những thứ này nói rất dài dòng, thật ra thì chỉ qua một lúc lâu công phu.

Cảnh ca nhi đã tỉnh, thấy là ở trong ngực Dung nương tử, liền bắt đầu đá đạp lung tung: “Mẫu phi, ta muốn mẫu phi ôm —— ”

Ngay trước mặt hạ nhân của phủ Tam hoàng tử, Chân Diệu vạn vạn lần không dám ứng đáp(trả lời) tiếng gọi “Mẫu phi”này , đáy lòng tuy đồng tình với Cảnh ca nhi, nhưng vẫn là quyết tâm không để ý.

“Mẫu phi, mẫu phi, ôm ——” Cảnh ca nhi liều mạng tránh thoát Dung nương tử, chạy nhanh tới trước mặt Chân Diệu, níu vạt áo nàng giương mắt nhìn.

Dung nương tử trong mắt lóe lên ảo não.

Tam hoàng tử phi sợ tiểu Hoàng tôn đối với nhũ mẫu quá thân thiết mà quên mất mẹ ruột, liền dùng hết mấy nhũ mẫu thay phiên nhau cho tiểu Hoàng tôn bú sữa, chờ sau khi tiểu Hoàng tôn dứt sữa quả nhiên đối với các nàng cũng hời hợt.

Lần này nàng bộc lộ tài năng được Tam hoàng tử chọn tới phục vụ tiểu Hoàng tôn một tháng, còn muốn thừa dịp cơ hội Tam hoàng tử phi mất đi mà vững vàng nắm lấy lòng (tâm tư) của tiểu Hoàng tôn, tương lai vượt hẳn mọi người, không nghĩ tới tiểu Hoàng tôn lại coi Huyện Chủ Giai Minh thành Tam hoàng tử phi, đây thật là nửa đường chọc ra một cái Trình Giảo Kim (Kẻ ngáng đường)!

Không được , phải nghĩ cách để cho tiểu Hoàng tôn cách xa Huyện Chủ Giai Minh!

“Cảnh ca nhi, nếu cháu kêu ta một tiếng cô cô, ta sẽ ôm cháu.” Chân Diệu ho khan một tiếng, cảm thấy cổ họng buốt đau.

Cảnh ca nhi trợn to hai mắt: “Nhưng là, ngài là mẫu phi, tại sao phải kêu ngài cô cô?”

Chân Diệu nghiêm mặt, không có mềm lòng: “Kêu cô cô.”

Cảnh ca nhi mặt nhíu thành bánh bao, thầm nghĩ mẫu phi thật kỳ quái, hắn cùng các đường huynh muội chơi trò chơi, Nhụy tỷ tỷ các nàng cũng tranh nhau phải làm mẫu phi đâu, mẫu phi thì lại muốn làm cô cô.

Thôi, ai bảo hắn là nam tử chứ, liền y theo lời nàng đi.

“Cô cô.” Cảnh ca nhi bất đắc dĩ kêu một tiếng.

Chân Diệu lúc này mới thấy an lòng, ôm Cảnh ca nhi một cái.

Qua ngày thứ hai đều đã thu thập thỏa đáng, La Thiên Trình mới vội vã chạy tới.

Chân Diệu thấy hắn liền cau mày: “Làm sao trong mắt đều là tia máu?”

“Hôm qua ngủ trễ chút.” La Thiên Trình lơ đễnh cười cười.

Trên thực tế vì rút ra thời gian hôm nay đi phủ Kiến An bá, hắn một đêm không chợp mắt, chịu đựng đến buổi sáng vội vã sau khi tắm xong liền trở về, dĩ nhiên lời này cũng không tính nói với Chân Diệu, ngược lại hỏi: “Cổ họng nàng thế nào rồi?”

“A, không làm sao nha.” Chân Diệu bưng ly sữa bò đưa cho La Thiên Trình, “Uống chút sữa bò sẽ thoải mái hơn chút.”

La Thiên Trình nhận lấy ly sữa bò uống một hơi cạn sạch, nghi ngờ nói: “Không đúng, giọng này của nàng, ngược lại giống như cổ họng bị thương vậy.”

Chân Diệu không nghĩ tới hắn nhạy bén như vậy, chỉ đành phải nói: “Hôm qua ăn thanh mai, vô tình đem hạt thanh mai nuốt xuống, làm bị thương cổ họng.”

La Thiên Trình nghe, lại đau lòng vừa buồn cười, thấy bốn phía có không ít nha hoàn, nhẫn nhịn xung động muốn xoa nắn khuôn mặt của nàng, nghiêm mặt nói: “Nàng là người lớn rồi, sau này phải cẩn thận một chút.”

“Đã biết.” Chân Diệu đẩy hắn một cái, “Chúng ta đi nhanh đi, sớm một chút trở lại chàng còn có thể ngủ bù một giấc.”

Còn có một lời Chân Diệu chưa nói, chờ Cảnh ca nhi tỉnh lại, e rằng lại phải quấn lấy đòi đi cùng , đến lúc đó càng nhức đầu.

Lo lắng để Cảnh ca nhi một người lưu lại xảy ra chuyện gì, Chân Diệu cố ý để Tử Tô, Bạch Thược hai đại nha hoàn chững chạc cùng với Thanh Đại thân thủ tốt, suy nghĩ một chút, lại để lại A Loan chiếu cố qua Cảnh ca nhi, chỉ mang theo Bách Linh, Thanh Cáp ra cửa.

Phủ Kiến An bá bên kia, sớm có gã sai vặt đứng ở trước cửa chờ, xe ngựa phủ Quốc Công vừa đến liền nghênh đón đi vào.

Năm mới này, bởi vì hoàng cung xảy ra chuyện hành thích, vô luận là Hoàng thân dòng dõi quý tộc, hay là văn võ bá quan, đều quá mức yên tĩnh, rất lo sợ lần náo nhiệt vui mừng này đâm vào lòng người bên trên mà chọc phải tai họa, phủ Kiến An bá cũng không ngoại lệ.

Chân Diệu cũng không kỳ quái Bá phủ quá yên lặng này, nhưng điều làm nàng kỳ quái, lại là ở trong phủ lại thấy một người không nghĩ đến —— Chân Tịnh.

Link fb

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion22 Comments

  1. NẶC dù La Thiên Trình hài lòng câu trả lời của Chân Diệu… => mặc
    Chân Diệu nghĩ đến biểu tình của La Thiên Trình trước khi, trong lòng thấy là lạ => trước khi đi
    Bộ dáng kia của hắn, rõ ràng vừa tức vừa giận… giống như NỔ một lông nhím => nhổ
    Ma ma kia tựa hồ có chút kinh ngạc của thái độ Chân Diệu => thái độ của Chân Diệu
    “Đã biết”. Chân HAY đẩy hắn một cái => Diệu
    “Chúng ta đi nhanh đi,… có thể ngủ BỦ một giấc” => bù

  2. Đám người chỉ là nô tài trong phủ Tam hoàng tử mà dám lên mặt với Chân Diệu. Ko lẽ Chân Diệu để yên cho bà ta thế, phải chi có cơ hội cho đám người này bẽ mặt cho biết. La thế tử thật biết dọa người, Chân Diệu sợ xanh mặt lun. Thanks

  3. haha. chân diệu, luôn là trong lúc vô tình làm ra những hành động, nói những câu là người ta tức hộc máu thôi. nhưng mà không ngờ lần này chân diệu lại bị hộc máu a,haha, bị 1 hạt thanh mai làm hộc máu.haha. buồn cười chết ta mất thôi. không biết đến khi nào mới rước được thằng nhỏ kia đi, không hiểu sao chả có tí cảm tình gì với nó cả.hazz
    tks tỷ ạk

  4. Thanh cáp đi vào.> Thanh Cáp
    tiểu HHHoàng tôn> Hoàng tôn
    bị người giận dử nào đó bóp gãy.> giận dữ
    lúc phân phó lộn xộn người đến chơi> lúc phân phó người lộn xộn đến chơi
    mềm mai lau mặt cho bé.> mềm mại
    hạt thanh mai trợt đến cổ họng> trượt
    quàn linh cửu? linh cữu
    ngủ bủ một giấc> ngủ bù
    La Thiên Trình vì là người trọng sinh nên biết hết trước mọi việc, mắt thấy mọi thứ không hoàn toàn giống kiếp trước nhưng đều có sự an bài tương tự, lại không biết Chân Diệu cũng là người trọng sinh nên lo sợ Chân Diệu hồng hạnh xuất tường với nhân vật kiếp trước. Khổ thân La Thiên Trình sợ bóng sợ gió ăn hết dấm này đến dấm khác. Cũng không biết cái nhân vật kia là người như thế nào.
    Đúng là Hoàng tôn vào phủ ở có đủ thứ vớ vẩn đi kèm, đến một ma ma già cũng đòi lên mặt với Chân Diệu. Không biết bao giờ Cảnh ca nhi mới hết nhận Chân Diệu làm mẹ

  5. Trình ca là thùng dấm chua lớn, chua đến nghẹn rồi, hết nhị Vuơng tử giờ có Cảnh ca nhi, Tam hoàng tử, ca còn ăn dấm hoài hoài. Mấy nguời bên phủ Tam hoàng tử mặt cao hơn nguời, ở phủ nguời khác mà không tôn trọng nguời ta, còn lớn lối chất vấn.
    Chân Tịnh quay về phủ Kiến An bá rồi, lại sắp có chuyện xảy ra nữa.

  6. haha tính ra La thiên Trình không ăn dấm chua lung tung, đến cả phụ nữ cũng ăn được, có nhiều truyện khác còn quá đáng hơn đến độ con ruột của 2 người cũng quăng ra xa thật đáng sợ. Edit cố lên nhé ủng hộ mong truyện của bạn được nhiều người đọc hehe

  7. mấy mama và nhà hoàn ở phủ tam hoàng tử chỉ là nô tài mà cũng dám lên mặt ở phủ quốc công này thật như là lời thanh cáp nói thật không có lễ phép, Cứ cái kiểu lên mặt ra oai như thế này thể nào cũng bị Cd và mấy nha hoàn của Cd chỉnh cho thì chỉ có mà tức hộc máu như điền thị mà thôi.

  8. La thế tử bữa nay ăn nhiều dấm quá,ết Nhị vương tử đến Cảnh ca nhi, đã thế Chân Diệu lại còn hỏi có phải người kiếp trước gian díu với mình có phải Ta hoàng tử không nữa chứ. Mọi lần la thế tử tức muốn hộc máu còn lần này Chân Diệu hộc máu nhưng do một hạt thanh mai làm hộc máu haha

  9. Cái dòng “xem hình ảnh” không có hiện link cũng ko có hiện hình luôn các nàng ơi (0_0?)

    tiểu Hoàng tử / tiểu HHHoàng tôn / tiểu HHHhhhhoàng tôn / tiểu Hoàng Tôn / tiểu Hoàng tôn / tiểu hoàng tôn
    người giận dử nào ————> dữ
    Nặc dù La Thiên Trình ——-> Mặc
    biểu tình của La Thiên Trình trước khi,
    nổ một lông nhím ————-> nhổ
    kinh ngạc của thái độ Chân Diệu
    theo mai mốt đi ra ————> mối??
    Đi theo Ngưu ma ma sau lưng
    Tử Tô / Tử tô
    Huyện Chủ / Huyện chủ
    đoán chừng chân hay không tiện phản bác
    vội vả chạy tới ——————> vã
    Kiến An Bá / Kiến An bá
    buổi sáng vội vả —————-> vã
    Chân hay đẩy hắn một cái
    ngủ bủ một giấc —————-> bù
    kỳ quái Bá phủ phần yên lặng này
    ===================================================
    Chân Tịnh sống dai thật ~.~
    Hai vợ chồng tình củm ghê, nếu CD nhạy cảm 1 chút, LTT sáng suốt 1 chút thì sẽ biết là lưỡng tình tương duyệt, chỉ là 2 người quan tâm đến nhau quá mà ko nhận ra thôi.
    Tội nghiệp Trình ca ko biết bao giờ bị ăn thịt đây :”>
    Vui vẻ chờ xem CD sẽ làm cho mấy người phủ 3 hoàng tử ngậm trái đắng như thế nào, hehe :)))

  10. Cái bà Ngưu ma ma này chỉ là nô tài mà lớn lối quá phải chỉnh cho sáng mắt ra dù gì bây giờ CD cũng là huyện chủ với lại LTT đang được hoàng thượng trọng dụng dù là Tam HT còn phải lôi kéo mà một nô tài thôi cũng tự cảm thấy mình ưu việt là dễ chết lắm.
    Cứ nhắc đến CT là ta cảm thấy phiền sao ghét mụ này thế.

  11. Hihi… ông nam chính lớn già đầu rùi mà đi ghen tỵ với một đứa con nít 5 tuổi ah… bó tay… mà cũng tò mò thật không biết kiếp trước người mà Chân Tứ yêu là ai vậy ta?… tự nhiên về nhà gặp Chân Tĩnh… không biết Chân Tịnh về nhà phủ Kiến An Bá làm gì đây… ta nhìn thấy nàng ta là thấy sắp tới không có chuyện gì hay rùi… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  12. Ngưu ma ma đúng là ngưu mà. Haiz. Ko bít lần này về gặp CT có sóg to gió lớn gì ko đây, sao lục htử lại coi trọg Ct đc vậy ta. Thanks 2 nàg nhiều nhé.

  13. Mấy nguời bên phủ Tam hoàng tử mặt cao hơn nguời, ở phủ nguời khác mà không tôn trọng nguời ta, còn lớn lối chất vấn. Cứ cái kiểu lên mặt ra oai như thế này thể nào cũng bị Cd và mấy nha hoàn của Cd chỉnh cho thì chỉ có mà tức hộc máu như điền thị mà thôi.

  14. ầy ta cũng đến chịu chân diệu, ăn ô mai hóc hạt đúng là không đỡ được rồi, sao lại có người tham ăn thế chứ không biết, đám nha hoàn bà tử từ phủ tam hoàng tử sang cũng toàn mắt cao hơn đầu rồi, sao lại có chuyện tranh cường nói lý với châu diệu như vậy, họ còn ở đây tận hơn một tháng không biết lại nháo thành cái dạng gì đây

  15. La thiếu hiệp của ta càng ngày càng đáng yêu í =)), ghen với bất cứ ai, bất chấp địa điểm, hoàn cảnh ;66
    Thank chủ nhà nhé

  16. Thấy Chân Tịnh là hết hứng rồi! Thương cho tiểu Cảnh nhi quá không biết sau này sẽ ra sao! Anh Trình bây giờ càng ngày càng vững vàng trên con đường thê nô rồi! Hehe

  17. Sao cứ mỗi lần a Tứ về nhà mẹ đẻ lại xuất hiện ả CT này vậy, cứ như kiểu lục ht cố tình cho về để làm a Tứ khó chịu, ngột ngạt vậy

  18. Lại là chân tịnh nưax.nhiều rắc rối quá đi. Tình himhf là lục hoàng tử lên ngôi r. Ko biết bà này làm ra những chuyện gì đây

  19. Tam hoàng tử dùng tam hoàng tử phi tính kế ngôi vị, dùng con mình lôi kéo La Trình, thật là..

  20. Trình ca cứ hù tỷ vào cung làm bảo mẫu đi rồi để coi ai khổ biết liền ah
    Muốn biết người kiếp trước Chân Diệu chọn để bỏ mặc Trình ca là ai, thầm mật niệm cho anh ta nếu gặp phải ca kakaka
    Nhìn thấy nhỏ Chân Tĩnh này thì ko có gì tốt đẹp hết ;96

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close