Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q04- Chương 197+198

18

Chương 197: Huyết Nguyệt

Editor: Hàn Tuyết

Beta: Tiểu Tuyền

Nàng còn nhớ rõ lần đầu tiên Trường Thiên nhìn thấy Tiếu Tử  đã nói tư chất linh căn của hắn không tệ. Thì ra đây là nguyên nhân vì sao hắn thân có linh căn, lại không thể tu hành . Ninh Tiểu Nhàn trầm mặc một hồi lâu nói: “Nếu ngươi đã ẩn núp rất nhiều năm rồi, vì sao hiện tại lại muốn lấy Ngọc chủng ra?”

“Tổ huấn nhà ta yêu cầu, tử tôn phải giữ gìn kỹ ngọc chủng này, tuyệt đối không thể rơi vào trong tay người ngoài.” Tiếu Tử nhìn về phòng bếp, trong mắt rốt cục lộ ra thần sắc ôn nhu, “Nhưng ta chạy trốn lâu như vậy, đã mệt chết đi rồi. Mà ta rốt cục cũng gặp được Thanh Hà, ta hy vọng có thể cùng nàng vượt qua cuộc sống yên ổn.”

Tổ huấn là chết, người là sống. Tiền đồ, tánh mạng, hôn nhân, con nối dòng. . . . . . vì gia tộc hắn đã hy sinh  quá nhiều, hơn nữa thời gian chạy trốn mãi mãi không có điểm cuối cùng, hôm nay hắn đã cảm giác được cả người đều mệt rồi.

Nàng chỉ vào ngọc chủng ở trên bàn nói: “Ngươi tính toán  đem nó. . . . . . ?”

Tiếu Tử gật đầu, giọng nói cực bình tĩnh: “Không sai. Nếu ta bị kẻ đối đầu tìm được, ta liền giao ngọc chủng này cho bọn họ, đổi lấy bạc để cuộc sống nửa đời sau của ta và Thanh Hà an ổn.” Hắn đã quyết định, không hề chạy nữa.

Ninh Tiểu Nhàn nhìn hắn, trong lòng có chút bội phục. Người chân chính lấy lên được, thả xuống được, cõi đời này thật ra không nhiều lắm.

Tiếu Tử đột nhiên cười khổ một tiếng nói: “Tổ Tiên tiên nhân Dương thị, ở trên đá ngũ thải thần trồng ra ngọc chủng này. Nhưng nhà ta không có ngọc chủng, càng không có đất thần thích hợp trồng nó. Từ khi còn trẻ đến nay ta vẫn muốn tìm được đất thần trồng ra Ngọc chủng, dùng để tu bổ linh căn bị hủy, đáng tiếc vẫn chưa được như ý. Bản thân có bảo vật nhưng nó lại không cứu được mình, cảm giác này thật ra cũng rất khổ sở.” Hắn ôm trong lòng giấc mộng này, tiêu tốn thời gian từ thiếu niên đến tuổi xây dựng sự nghiệp. Rốt cục đã hoàn toàn tuyệt vọng. Lấy ngọc chủng đưa ra, cũng quyết định đoạn tuyệt với mộng tưởng của mình.

“Ta đưa ngọc chủng này cho ngươi, cũng là chứa mấy phần không cam tâm. Tiên phái cơ hồ làm hại ta nhà tan cửa nát, ta không muốn họ độc hưởng bảo vật này. Dù sao ngươi cũng lập tức rời khỏi thành An Bình, bọn họ muốn tìm được ngươi, chỉ sợ không dễ dàng như vậy.” Hắn giương mắt nhìn Ninh Tiểu Nhàn một chút, trong lòng còn có câu không nói ra , trực giác của hắn cho là trên người cô nương này không ít bí mật, có lẽ cũng không kém.”Aizz. Nếu ngươi ngại mang theo bảo bối này quá nguy hiểm, ta cũng không miễn cưỡng ngươi.”

“Không nguy hiểm. Lễ vật này ta rất thích, đa tạ.” Đôi môi đỏ mọng của nàng giương lên. Quả nhiên lộ ra vẻ hết sức vui mừng. Có Tức nhưỡng trong tay tỷ lệ trồng ra Ngọc chủng thật lớn, ngọc chủng này rơi vào trong tay nàng mới sẽ không phải là minh châu quăng vào bùn lầy. Hơn nữa tác dụng của ngọc chủng là cái gì? Là cung cấp linh lực dư thừa ! Linh lực ai mà không thiếu a?

Lưu Luyến cáo biệt vợ chồng Tiếu Tử. Lại thay nàng nói lời tạm biệt với Đặng Hạo. Ninh Tiểu Nhàn trở lại khách sạn ngủ, xoay người vào tầng thứ năm của Thần Ma ngục.

“Tức nhưỡng có thể thôi phát cái  hạt giống này sao?” Nàng nhìn ngọc chủng trên tay, bề ngoài rất đáng nghi ngờ rồi, “Nghe nói phải trồng trên đá thần năm màu đúng không?” Nàng hỏi Trường Thiên: “Trước kia ngươi đã nếm qua mùi vị ngọc chủng chưa?”

“Nếm qua, vị giống mùi rượu.” Hắn không có nói nhiều hơn nữa, chỉ nói, “Ngoại trừ cây ‘không làm thì không có ăn’, còn chưa từng nghe nói hạt giống nào tức nhưỡng không trồng được. Ngươi thử xem đi.”

Hắn từng nếm qua Ngọc chủng. Nói rõ hắn là thần tiên ở thời kỳ thượng cổ, địa vị nhất định không thấp. Đáng tiếc người này quá cơ trí. Nàng thử dò xét tin tức cũng không tiến thêm một bước nào. Bí mật thượng cổ như vậy, làm nàng thật sự quá hiếu kỳ rồi!

Trong khi đang suy nghĩ, nàng đã ném hòn đá nhỏ cho tức nhưỡng. Đáng tiếc Ôn Lương Vũ không có ở đây, nếu không nhất định có thể tính toán chính xác tỉ lệ pha trộn cân đối thời gian và thần lực tốt nhất dùng để trồng ngọc chủng này. Chỉ thấy ngọc chủng chìm vào trong đất thần có màu đỏ nhạt như thạch rau câu, bên ngoài của hòn đá dần dần rút đi, lộ ra ánh sáng rực rỡ ấm đang chuyển động bên trong.

Tức nhưỡng quả thật là thần thổ số 1 trên đời, ngay cả Ngọc chủng cũng có thể trồng ra !

“Đây mới là màu sắc vốn có của Ngọc.” Nàng nhẹ nhàng khen ngợi một tiếng. Tức nhưỡng tặng lại tin tức cho nàng, là ngọc chủng muốn phát triển cần hai mươi ngày, mới có thể trưởng thành mà cung cấp Ngọc chủng để ăn. Khi đó nàng đã sớm rời khỏi thành An Bình thành.

Mà thôi, sau này có cơ hội trở về một chuyến, đưa Ngọc chủng cho Tiếu Tử, có lẽ có thể chữa trị linh căn trong cơ thể hắn.

Một ngày kia chạng vạng tối, Đồ Tẫn đi ra ngoài đã lâu trở lại, mang về tin tức tốt: “Đi về hướng Bắc năm trăm dặm người ở thưa thớt, ta tìm một chỗ đỉnh núi, là nơi thích hợp nghênh đón Đế Lưu tương.”

Thời gian không nhiều lắm, nàng nên lên đường.

Cưỡi kỳ thú phóng lên cao, tràng diện này quá kinh hãi thế tục, không thích hợp trình diễn ở bên trong thành An Bình, cho nên nàng vẫn đàng hoàng mà cùng hình người của Đồ Tẫn, đi ra khỏi chỗ quận phủ ở thành thị Lôi Châu này.

Lúc này, đi qua cửa thành An Bình người dân ra vào đã rất ít rồi, đa số mọi người đều tính toán ở trong ngày Đế Lưu tương đóng cửa không ra.

Nàng xoay người nhìn lại, trong lòng hơi có chút phiền muộn. Nơi này nàng có rất nhiều bằng hữu, có lẽ sau này không thể gặp lại rồi.

Trường Thiên hiểu rõ tâm tình của nàng, lên tiếng an ủi: “Chớ suy nghĩ lung tung, đợi ta thoát khỏi Thần Ma ngục, thiên hạ to lớn này, nơi nào không thể đi được? Đến lúc đó liền dẫn nàng tới gặp bọn họ, được không?”

Trong giọng nói của hắn tràn đầy an ủi. Ninh Tiểu Nhàn nhe răng cười một tiếng, đem sầu tư trong lòng ném đi: “Tốt, một lời đã định!”

Nàng đi khỏi rất xa, mới để cho Đồ Tẫn biến trở về kỳ thú, chở nàng bay đi.

Kỳ Thú bay rất cao, bởi vì nàng có thể tu luyện, nên thuật pháp yêu cầu học tập hàng đầu sau này, chính là đem yêu lực phân bố đều ở xung quanh thân thể, tạo thành lá chắn hộ thể, để ngừa gió lớn và lạnh giá xâm nhập. Cái bản lãnh này cũng không tiêu hao bao nhiêu yêu lực, cho nên hiện tại nàng mới có thể nhận thức cảm thụ  bồng bềnh ở trên không, mà không giống như lúc đầu , dính đầy bụi đất như vậy.

Kỳ thú đi qua rất nhiều nơi, mặt đất đều truyền đến tiếng huýt gió đe dọa. Nàng biết, đây là nhóm yêu quái đã phân chia địa bàn tốt, đối với  kỳ thú bực này là khách không mời mà đến họ không quá hoan nghênh, vì vậy lên tiếng cảnh cáo.

May là bọn họ bay đủ cao, cũng may là bữa đại tiệc Đế Lưu tương sắp tới, nhóm yêu quái cũng ổn định tinh thần lại đợi chờ cái ngày trọng đại xuất hiện, nên không ai muốn sinh sự thêm.

Hơn một canh giờ sau, bọn họ rốt cục chạy tới đích. Đỉnh núi ở chỗ này là chỗ cao nhất của dãy núi, trụi lủi mà tạo thành đỉnh núi đá, không có bất kỳ chạc cây chống đở, vô luận là hấp thu Nguyệt Hoa hay là nhìn địch nhân từ xa, đều vô cùng dễ dàng. Quả nhiên là hoang tàn vắng vẻ, hơn nữa hơn mười dặm bên trong ngay cả tiếng côn trùng kêu vang hay thú rống cũng không có.

Đồ Tẫn giải thích, nơi này vốn có hai con yêu quái láng giềng ở bên cạnh, nhưng hắn nhìn thấy chỗ này không tệ, cho nên dẫn nàng tới đây.

Nàng không có hỏi chủ nhân nơi này, đoán chừng không phải bị hắn cưỡng chế di dời chính là tiện tay giết.

An Tĩnh chờ đợi hai ngày, chiều nay bữa tiệc Đế Lưu tương rốt cục cũng đến.

Cho tới bây giờ không ai nói với nàng, vào ngày Đế Lưu tương, trăng sáng là màu đỏ ! Nàng nhìn chằm chằm hướng đông dâng lên vòng sáng đỏ của mặt trăng, tim đập mạnh và loạn nhịp một lúc lâu, đường kính mặt trăng lớn hơn một phần ba so với ngày thường, thoạt nhìn vừa dữ tợn vừa không tốt.

Thời khắc Yêu tộc mở tiệc vui vẻ đã tới rồi.

Nàng hít sâu một hơi, từ trong ngực lấy ra chén Nguyệt Quang đặt ở trên mặt đất. Cái chén này chỉ nhận Trường Thiên làm chủ nên lập tức trung thực thực hiện sứ mệnh của mình, màu hồng  ánh trăng không ngừng phân ánh sáng màu đỏ máu ra rót vào trong chén này, nếu nói trước kia chén Nguyệt Quang hút tụ cũng chỉ là loại Nguyệt hoa như tơ mỏng, như vậy giờ phút này bọn chúng phấn đấu quên mình mà xông vào trong chén, xem miệng chén giống như con rắn lớn! Đây là do nguyệt hoa ngày Đế Lưu tương không giống bình thường.

Những Nguyệt hoa ở trong chén vòng vo vài vòng mới dàn xếp tốt chính mình, biến thành một huyết châu thật nhỏ.

“Thời cơ khó được, nàng hãy nắm chặc, đừng chỉ cố xem náo nhiệt.” Trường Thiên nhắc nhở nàng, trong giọng nói có bất mãn nhàn nhạt. Nha đầu này, sao vào thời khắc quan trọng này lại thất thần?

Kỳ Thú bên cạnh đã sớm bắt đầu phun ra nuốt vào Nguyệt Hoa rồi. Linh hồn tu luyện thì điểm này là chỗ tốt, chiếm cứ thân thể yêu quái sau, cũng có thể sử dụng yêu lực dựa vào yêu thân để tu luyện. Lúc này tu vi của Ninh Tiểu Nhàn quá nhỏ bé, Đồ Tẫn sớm biết nhận nhiệm vụ này là phải bảo vệ nàng hoặc làm tay chân cho nàng, thể xác kỳ thú này da dày thịt béo, cũng có thể đảm nhiệm, cho nên rất chịu khó tu luyện.

“Ah? Tốt!” Nàng cũng vội vàng ổn định tâm tình, đưa nội đan ra ngoài. Quả nhiên chỉ trong chốc lát, dưới ảnh hưởng của Huyết Nguyệt, ánh sáng màu của viên đan tròn này từ màu xanh nhạt chuyển hướng thành xanh đậm, hơn nữa có khuynh hướng tiếp tục biến đổi.

Sáu mươi năm mới có một ngày Đế Lưu tương, hiệu quả dĩ nhiên phi phàm, chiều nay Nguyệt Hoa hút được, bằng yêu quái tầm thường trăm năm khổ tu.

Chiều nay, mọi âm thanh yên tĩnh, yêu quái hung mãnh nữa, cũng sẽ không chọn vào lúc này phát động tiến công với cừu địch, vì vậy ngược lại giống như cõi đời này đây là đêm thái bình duy nhất.

Đợi nàng từ trong cảnh giới huyễn hoặc khó hiểu lui ra ngoài, chân trời đã bắt đầu lộ ra ánh sáng. Trời cao ban ân kết thúc.

Lúc này, nội đan của nàng đã biến thành màu tím nhạt, khẽ tỏa sáng, trong suốt, bề ngoài cũng không kém giống như mấy ngày trước đây. Kỳ thú bởi vì vốn đạo hạnh không thấp, cho nên nội đan ngược lại không có biến hóa.

Nàng bưng chén Nguyệt Quang cho Trường Thiên. Không giống với ngày trước, cái chén lúc này đầy đến sắp tràn ra, hơn nữa linh lộ bên trong hôm nay không giống Nguyệt Hoa trước đây, là màu máu tươi nồng đặc diêm dúa lẳng lơ, đồng thời tỏa ra một mùi tanh mơ hồ.

“Thu hoạch một đêm, bằng cả trăm năm khổ tu.” Hắn nếm một ngụm linh lộ đỏ sẫm như máu, quét nhìn nàng một cái, “Khoản nửa tháng nữa, thì nàng có thể thử nhích tới gần Hóa Yêu Tuyền rồi.”

Đôi môi Trường Thiên vẫn có chút tái nhợt, giờ phút này bị huyết sắc của linh lộ thấm vào, kết hợp với mắt phượng mày ngài của hắn , đột nhiên tăng thêm ra ba phần đẹp đẽ, làm cho nàng không nhịn được nuốt từng ngụm nước bọt.

Sắc đẹp có thể ăn được, chính là như vậy sao?

Hắn thấy nàng đang đứng trước mặt mình cầm cái chén ngẩn người, cho là nàng cũng muốn thử một chút, cho nên đưa cái chén qua: “Nàng muốn nếm thử sao?”

“. . . . . . Ừ.” Không thể để cho hắn biết nàng vừa nổi lên tâm tư sắc nữ, Ninh Tiểu Nhàn vội vàng nhận lấy, vì che dấu nên tính uống một ngụm lớn, kết quả thiếu chút nữa phun ra ngoài.

Đậu xanh rau má, vừa tanh vừa hôi, quả thực giống như một loại uống máu! May là nàng còn nhớ rõ vật này trân quý, không dám thật phun ra. Dĩ nhiên nguyên nhân lớn nhất là Trường Thiên đang cau mày nhìn nàng, tự tiếu phi tiếu nói: “Mùi vị ngon chứ? Nuốt xuống, nửa giọt cũng không cho lãng phí!”

Chương 198: Thiếu niên chạy trốn

Dưới chân núi Khốn Long Tuyết.

Ban đêm, cây tùng nhẹ lay động, ánh trắng chiếu khắp nơi, chiếu vào thế giới tuyết trắng vô cùng thuần khiết này. Từ sau đại thịnh Đế Lưu tương, giữa trời đất, những bông tuyết đầu tiên rốt cục rơi xuống, trên núi Khốn Long Tuyết thuộc khu vực Vân Chân, trong vòng ba tháng đã nghênh đón hơn mười mấy trận bão tuyết.

Trong lúc vạn vật đang yên tĩnh,  một trận âm thanh kẽo kẹt kẽo kẹt từ trên mặt tuyết truyền đến, là một gã thiếu niên mười hai, mười ba tuổi đang hoảng hốt chạy trốn. Hơi thở phả ra thành sương mù, ở bên trong nước đóng thành băng, hắn lại chỉ mặc một thân trang phục vải bông cũ rách. Đại khái là chạy trốn quá nhanh, trên trán thậm chí có lấm tấm mồ hôi thấm ra, khi bị gió thổi, nháy mắt liền đông lạnh thành miếng băng mỏng.

Hiển nhiên hắn cũng không phải là quá quen thuộc địa hình nơi, chạy một lát liền dừng lại phân biệt một chút hoàn cảnh chung quanh, hơn nữa trên mặt tràn đầy sợ hãi nhìn một chút con đường về đen kịt. Ba ngày trước có một trận bão tuyết, trên mặt đất đọng lại tuyết dày hơn một xích, hắn một bước sâu một bước nông mà dẫm lên trên, không biết đã trượt ngã bao nhiêu lần. Bết bát nhất chính là, trên mặt đất đầy tuyết này lưu lại dấu chân quá rõ ràng rồi, chính là trẻ con cũng có thể dễ dàng truy tìm được hắn.

Hắn ôm lấy cánh tay của mình nhanh chóng ma sát, hi vọng lại sinh ra một chút nhiệt. Bên ngoài rét căm căm quá mức đáng sợ, cơ hồ muốn thể lực của hắn biến mất không còn một mống, hắn mới chạy vội một hồi, cũng cảm giác được hai đầu gối của mình đã không thể cong.

Một trận gió lạnh thổi qua, thiếu chút nữa mang chút nhiệt cuối cùng trong thân thể đi, nhưng hắn vẫn không kinh sợ mà còn lấy làm mừng. Bông tuyết mềm nhẹ nhưng tinh mịn từ trên trời giáng xuống, xem ra lại muốn nghênh đón một trận bão tuyết nữa. Tuyết này, có thể thay hắn che dấu hành tung, tranh thủ thêm một chút thời gian chạy trốn.

Chuyện tốt thành đôi, trong bông tuyết tung bay, hắn rốt cục thấy phía trước có chút ánh sáng yếu ớt. Nhất thời mừng đến nhếch môi cười, kết quả bị gió thổi một miệng tuyết. Hắn liền nhớ được dưới chân núi có một thôn nhỏ có người ở, ánh đèn màu vàng nhạt thoạt nhìn ấm áp như vậy. Để cho thân thể mỏi mệt của hắn lần nữa ép ra một chút sức lực. Chạy mau!

Non nửa khắc sau, hắn rốt cục chạy vào cái thung lũng nhỏ này, cách trung tâm thôn không xa, cái gian phòng đèn sáng nhiều nhất chỉ có hơn mười bước nữa. Nhưng lúc này, hai chân của hắn đã mất đi tri giác, mỗi một bước cố gắng đi đều run rẫy không dứt. Hắn lảo đảo hai cái, thân thể cứng ngắc rốt cục không nghe sai sử, thẳng tắp mà ngã xuống trên mặt tuyết.

Chỉ kém năm bước. Chỉ kém năm bước là có thể đến cửa rồi, mành che mà nhấc lên, bên trong chính là thế giới ấm áp! Nhưng hắn lại không thể động đậy. Gió trong thung lũng  mặc dù không hề điên cuồng gào thét nữa. Nhưng Tuyết rơi lạnh như băng lại cũng không chỗ thua kém, hắn vừa nằm xuống mấy hơi thời gian như vậy, cũng cảm giác được sinh mạng trong thân thể  bị băng tuyết trên mặt đất hút lấy.

Rốt cục, vẫn không chạy thoát sao? Hắn không cam tâm. Khóe mắt hiếu niên thấm ra nước mắt. Còn chưa có chảy xuống gương mặt liền biến thành miếng băng mỏng. Nhưng hắn ngay cả sức lực giơ tay lên lau cũng không có.

Trước mắt của hắn cũng dần dần mơ hồ. . . . . .

Cho nên hắn không biết, mình vừa nhắm mắt lại, mành che mái hiên của phòng lớn, đi ra một người, chính là nam tử trẻ tầm hai mươi tuổi. Sau khi hắn ra khỏi phòng, ngay cả động tác nhìn chung quanh cũng không có, trực tiếp đến gần thiếu niên nằm trên mặt tuyết, bắt lấy y phục sau lưng hắn nhấc cả người lên. Thiếu niên này mặc dù gầy yếu, nhưng dáng người cũng có gần trăm cân. Vậy mà ở trong tay nam tử này, lại giống như không nặng hơn con gà bao nhiêu.

Nam tử trẻ tuổi vào phòng. Ném hắn trên mặt đất, lạnh lùng nói: “Người ta đã tiến vào. Hắn bị đông cứng bất tỉnh, nhưng không chết được.”

Thiếu nữ ngồi ở bên cạnh bàn trấn an hắn nói: “Cực khổ ngươi.” Ngay sau đó đi tới sờ sờ vào động mạch cổ thiếu niên hôn mê này, phát hiện trái tim của hắn quả nhiên yếu ớt nhưng cố chấp mà nhảy lên.”Đứa nhỏ này rất kiên cường a, không uổng công ta có lòng cứu hắn.” Trên người nàng mặc y phục màu trắng nhung thêu hoa, một đầu tóc đen chỉ dùng cây trâm ngọc xanh biếc hình dáng khổng tước cố định lại, bộ dạng này ở trong phòng khiến người nhìn thấy cảm giác rất thoải mái.

Chủ quán đang phía sau quầy ngó dáo dác, chỉ thấy thiếu nữ này quay đầu mỉm cười nói: “Chưởng quỹ, giúp ta cứu tỉnh thiếu niên này.” Đưa tay một cái, hai lượng bạc đã nằm trong lòng bàn tay.

Chưởng quỹ nhất thời mặt mày hớn hở, đuổi tiểu nhị trong tiệm: “Đám ranh con chỉ biết ngẩn người, còn không nhanh cứu người?” Lão muốn tự tay đi lấy thỏi bạc này, nhưng thấy dưới ánh đèn lờ mờ, trong lòng bàn tay thiếu nữ nhỏ nhắn mềm mại trắng muốt sáng lên, ánh sáng của bạc cũng không sánh bằng.”Tuyết rơi đầy ngoài trời, cô nương xinh đẹp như vậy lại đến ở khách sạn của ta.” Nhưng nam tử đi cùng thiếu nữ vẻ mặt lạnh băng, đôi mắt lão chưởng quỹ này quen nhìn nhiều người, người này vừa nhìn chính là trên tay dấy máu, lảo mới không đi chọc vào.

Lão len lén nuốt nước miếng, không dám nhìn nhiều hơn nữa, vội vàng lấy bạc.  Người mới vào phòng cần cứu, các đốt ngón tay cứng ngắc, trên người mơ hồ phát xanh,  ngay cả trên tóc đều có băng giá. Tiểu nhị của Khách sạn giúp việc ở dưới chân núi tuyết đã lâu, gặp qua người tổn thương do giá rét rất nhiều, tất nhiên biết làm sao cứu trị, lập tức vừa mang lên phòng khách trên lầu. Có người tưới vài hớp rượu mạnh vào trong miệng thiếu niên hôn mê, sau đó mang mấy bồn tuyết trắng đi vào, cỡi y phục ra, dùng tuyết không ngừng xoa nắn thân thể, cho đến làn da hồng mới thôi.

Cô gái kia vốn là ở một bên mà nhìn, đột nhiên bĩu môi, quay đầu nhìn về nơi khác. Bởi vì có người đang ở bên tai bất mãn quát lên: “Quay đầu đi! Có cái gì đẹp mà nhìn?”

Thiếu nữ này đương nhiên là Ninh Tiểu Nhàn.”Ta không nhìn hắn, chẳng lẽ chàng cho ta nhìn?” Trong lòng nàng nghĩ thế, trên mặt cũng có chút đỏ lên. Chung sống lâu như vậy, nàng biết thân thể Trường Thiên rất tốt, tự nhiên là thiếu niên trên mặt đất này gầy gò không thể so sánh với .

Vô luận là nàng hay là Đồ Tẫn, tai lực đều vô cùng tốt. Âm thanh thiếu niên này ở ngoài cửa sổ tập tễnh đi lại, đụng ngã ở trong đống tuyết, cũng làm cho nàng nghe thấy. Nếu nói là người này té ở trong đại tuyết sơn, là ngoài tầm tay với của nàng. Nhưng hắn gục ở cửa khách sạn này, sao có thể bảo Ninh Tiểu Nhàn thấy chết mà không cứu? Cho nên phái Đồ Tẫn ra bên ngoài ôm thiếu niên này trở lại.

Đang nghĩ ngợi, thì bọn tiểu nhị đang cứu người thấp giọng hô một trận, đột nhiên đứng lên, thì ra mu bàn tay của thiếu niên nằm trên mặt đất có một bức tranh mặt quỷ nho nho. Có lẽ chính hắn cũng chà rửa qua rồi, mới vừa rồi lại bị nước tuyết chà lau, nên bức tranh đã có chút ít mơ hồ, nhưng còn có thể nhìn ra vẻ mặt lệ quỷ le lưỡi nhe răng cười.

Bọn tiểu nhị nhìn thấy vẻ mặt này thì sắc mặt đại biến, ngay cả đến gần thiếu niên này cũng không chịu, lại càng không nói tiếp tục cứu trị.

“Chưởng quỹ ?” Nàng chuyển hướng chủ quán.

Chưởng quỹ đứng ở một bên nhìn náo nhiệt hiển nhiên cũng nhìn thấy dấu hiệu này, sắc mặt vốn đang cười híp mắt bỗng trầm xuống: “Cô nương, thiếu niên này thì ra là người sơn thần điểm danh muốn, sớm biết như vậy, cho bao nhiêu tiền chúng ta cũng không dám trị!”

Sơn thần điểm danh? Dưới mắt nhân mạng lớn nhất, nàng sờ nhẹ bộ ngực của thiếu niên, phát hiện thân thể của hắn đã nóng lên, cho nên kéo chăn bông trên giường qua đắp kín cho hắn, cũng nói với chưởng quỹ: “Lấy thêm một chăn bông đến.”

Chưởng quỹ còn đang do dự, nàng đã không vui nói: “Cầm chăn bông mà thôi, cũng không phải là để một mình đấu với sơn thần, ngươi sợ cái gì?”

Sắc mặt nàng vẫn rất ôn hòa, hiện tại đột nhiên nghiêm túc, thậm chí có chút ít nhàn nhạt nghiêm nghị, đại khái là do ở cùng Trường Thiên đã lâu, không tự chủ bị hắn lây.

Chưởng quỹ ngây ngốc, bảo tiểu nhị cầm một chăn bông đi vào, nhưng ngay sau đó liền ấp úng nói: “Cô nương. Chờ người này vừa tỉnh, chúng ta không thể chứa chấp hắn.”

Ông chủ khách sạn với khuôn mặt tươi cười đón khách làm ăn, lại muốn đuổi bệnh nhân vào trong băng thiên tuyết? Vốn là bị Ninh Tiểu Nhàn sai khiến đi cứu người, trong lòng Bồi Tẫn khó chịu từ lầu dưới lung lay lên, vừa lúc nghe được câu này, không khỏi lạnh lùng nói: “Sơn thần này, năng lực thật lớn!” Hắn cũng không phải tinh thần trọng nghĩa bộc phát, mà là chán giọng nói xa cách và sợ hãi của chưởng quỹ thôi. Hắn đường đường một kẻ đại tu sĩ, lại có người phàm dám nói chuyện với hắn như vậy. Nếu không phải Ninh Tiểu Nhàn đang ở bên cạnh, hắn đã sớm khoát tay thu hồn chưởng quỹ rồi.

Chưởng quỹ cảm nhận được sát khí nhàn nhạt trên người hắn, lại nghĩ tới lúc Ninh Tiểu Nhàn vào cửa mặc áo khoác da chồn tiện tay đặt phòng ở, biết hai người này không phú thì quý, có bối cảnh cũng có phía hậu đài, không dễ tùy tiện đắc tội, chỉ đành phải vẻ mặt đau khổ nói: “Hai vị có điều không biết, sơn thần này ở xung quanh núi Kháo Long Tuyết, thường xuyên có điểm danh bắt người. Người bị bắt đi sẽ không bao giờ … xuất hiện nữa.”

“Vậy sao?” Đồ Tẫn hai tay hoàn ngực tựa vào cạnh cửa, liếc xéo lão một cái, “Nếu là sơn thần tùy tiện bắt người, sao ngươi còn có thể ở chỗ này kinh doanh khách sạn?”

Trên mặt Chưởng quỹ lộ ra mấy phần lúng túng nói : “Là như vậy, sơn thần chỉ biết bắt đi người xứ khác, chưa bao giờ đụng đến cư dân bản địa. Hơn nữa dưới sự quản thúc của sơn thần, yêu quái ở núi Kháo Long Tuyết cũng chưa bao giờ quấy rầy chúng ta. Cho nên. . . . .  Cho nên. . . . . .”

Ninh Tiểu Nhàn thay lão đem lời nói xong: “Cho nên gặp phải người sơn thần điểm danh, các ngươi sẽ mang người đuổi về Tuyết Sơn đưa cho sơn thần?”

Chưởng quỹ cúi thấp đầu, hẳn là chấp nhận.

Những người này đối đãi đồng bào của mình, sao lại máu lạnh như thế?

Đại khái có chút ít tranh đấu về mặt lương tâm, chưởng quỹ lại lên tiếng giải thích: “Trước đây thôn chúng ta có người mềm lòng chứa chấp quá người sơn thần điểm danh, kết quả ngày thứ ba cả nhà trên dưới đều bị chết yểu. Chúng ta, chúng ta đều sợ hãi nha.”

“Sơn thần khi nào bắt đầu bắt người?”

“Gần ba mươi năm nay, sơn thần thỉnh thoảng sẽ ở lúc này bắt chút ít lữ nhân và khách tự mình vào núi.”

“Chỉ ở lúc này?” Lúc này đang trung tuần tháng hai, trời đông giá rét. xung quanh núi Kháo Tuyết Long cho đến tháng ba mới có thể tan băng tuyết, cho nên khách chờ qua núi chọn vào lúc này, lục tục hướng dưới chân núi đi tới.

Nếu không có những người khách này, trong thôn nhỏ kia còn có khách sạn này sao? Chưởng quỹ này thật là thẹn với cha mẹ mang lại áo cơm cho lão. Nàng nhíu lại màyđang muốn mở miệng, Trường Thiên trong Thần Ma ngục thản nhiên nói: “Không cho xen vào việc của người khác.”

“Biết rồi.” Nàng bĩu môi, chưởng quỹ còn tưởng rằng nàng trả lời lão. Mắt thấy nàng cũng không còn cái gì muốn hỏi, liền tìm lý do đi xuống lầu, mới đi đến một nửa, giọng cô nương trên lầu vang lên, “Chưởng quỹ , chuẩn bị chén cháo nóng hổi, người này sắp tỉnh.”

Lão nhất thời do dự một chút, lại thấy ánh mắt Đồ Tẫn như lưỡi đao quét tới đây, không thể làm gì khác hơn là cười khổ gật đầu, đi chuẩn bị. Chỉ mong hai người không biết trời cao đất rộng này, không nên dẫn tai họa tới nơi này của lão. Chỉ chờ thiếu niên này vừa tỉnh, nói gì lão cũng sai tiểu nhị trong khách sạn đuổi đi.

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion18 Comments

  1. không biết người thiếu niên này ẩn chứa bí mật gì nhỉ?
    hên là gặp được NTN, hi vọng thiếu niên này mang đến may mắn hay bảo bối gì đó.
    thanks các nàng đã edit

  2. Cái tính thương người của ntn lại nổi lên rồi, chắc đồ tâcn lại ra tay thu thập cái kẻ tên là sơn thần này lắm. Tức nhưỡng trồng được ngọc cao rồi, sau này ntn dùng ngọc cao tẩm bổ chắc linh căn sẽ tốt lắm nhỉ? Nhắc tới ôn nhị, lại nhớ ôn nhị rồi :D

  3. chuyện gì sắp xảy ra liên quan đến thiếu niên bí ẩn này rồi. Trường Thiên ghen rồi í hí hí ;70
    sau ngày đế lưu tương linh lực của Tiểu Nhàn ngày càng nâng cao

  4. Tiếu Tử giao ngọc chủng cho Nhàn tỷ là giao đúng người rồi. Có tức những của tỷ thì cái gì cũng trồng được.
    Có chén nguyệt quang hấp thụ linh lực trong ngày Đế Lưu Tương thì quả là tốt. Nhưng không ngờ linh lực mà nó thu mầu sắc lại là màu máu, lại còn có mùi khó chịu. Cứ tưởng phải thơm ngon chứ.
    Nhàn tỷ lại làm chuyện bao đồng rồi, nhưng mà tỷ là người tốt mà. Nên làm sao có thể bỏ mặc chứ. TT ca cứ tiếp tục bảo hộ tỷ đi…hehe…. chẳng phải tỷ như vậy ca mới yêu sao.
    Thanks các nàng đã edit.

  5. Trong lòng Bồi Tẫn khó chịu -> Đồ Tẫn
    Ninh Tiểu Nhàn quả nhiên là nữ chính, có bàn tay vàng, gặp nhiều chuyện nguy hiểm nhưng cũng vô cùng may mắn. Bây giờ có ngọc chủng của Tiếu Tử có thể cải thiện linh căn không biết Ninh Tiểu Nhàn sử dụng có hiệu quả không. Mà cho dù không được thì cũng đã có Trường Thiên bảo vệ nên Ninh Tiểu Nhàn cũng không cần quá lo lắng. Ta thấy càng ngày năng lực tự bảo vệ của Ninh Tiểu Nhàn càng mạnh, Trường Thiên cũng hồi phục, bên cạnh lại có Đồ Tẫn hành trình về phía Tây coi bộ dễ hơn.
    Không biết Sơn thần trong núi là yêu quái phương nào, Ninh Tiều Nhàn có đối phó với nó hay không?
    Cảm ơn các nàng

  6. vậy là tiểu Nhàn lại có thêm chủng loại cây mới nữa rồi…. thương cho cái cây “có làm có ăn” kia quá…. bé nhỏ nhưng kiên cường… giống tiểu Nhàn. Hạt Ngọc cao cũng chỉ cần 20 ngày là có thể thu hoạch rồi. Tức nhưỡng đúng thật là đất quá tốt mà… sau này cái gì thiếu chứ Tiểu Nhàn không thiếu nhất chính là mấy cái lương thực tăng linh căn, giúp tu luyện quá. Hy vọng lần này Tiếu Tử thật sự được hạnh phúc.

    Mà công nhận tiểu Nhàn là chúa tai họa…. nàng không đi tìm họa thì họa cũng sẽ tìm nàng mà thôi…. “Sơn thần” mà gặp tiểu Nhàn là bị lây tai họa…hehehehe… có Đồ Tẫn thì tiểu Nhàn cũng ít phải sợ này sợ kia nữa…. cơ duyên nào sẽ đến với nàng ấy đây.

    Thông tin quan trọng là nửa tháng nữa là tiểu Nhàn có thể vào Hóa Yêu tuyền rồi…. hy vọng thực lực của TN được tăng nhanh để con đường đi về phía Tây sẽ ít nguy hiểm hơn với một người chuyên chọc họa như TN.

  7. Trần Thanh Hằng

    Cái tính thích xen vào việc của người khác của mợ Nhàn lại nổi lên rồi..cơ mà cũng đúng, mợ Nhàn tâm địa thiện lương thích cứu người vô tội mà..mà có thế thì Trường Thiên ca mới được cứu nhá..chứ còn ko thì vẫn cứ ở dưới Thần ma ngục mà chơi một mình ahhh.

  8. Chắc lại yêu ma quỷ quái gì mạo danh sơn thần đây mà. Anh Thiên là chúa ghét chị Nhàn nhiều chuyện xen vào những chuyện linh tinh, đặc biệt là cứu trai đẹp nhở. Hehehe

  9. Ngọc chủng / ngọc chủng / Ngọc cao
    thành An Bình thành
    Đế Lưu Tương / Đế lưu tương / Đế Lưu tương
    Kỳ Thú / kỳ thú / Kỳ Lân / Kỳ thú
    nàng hãy nắm chặc —————–> chặt
    Khoản nửa tháng nữa ————–> Khoảng
    quá quen thuộc địa hình nơi
    Khóe mắt hiếu niên —————-> thiếu
    tai lực đều vô cùng —————–> nhĩ???
    Bồi Tẫn / Đồ Tẫn
    Khốn Long Tuyết / Kháo Long Tuyết
    ================================================
    Lại có bảo vật thượng cổ tới tay, má ơi, mợ Nhàn này ko phải may mắn bth đâu, gạo, trà rồi giờ tới “trái cây” :)))) cái sau tốt hơn cái trước cả trăm ngàn lần, tưởng tượng Ngọc chủng còn quý giá hơn Đào tiên của Vương mẫu nương nương :))))))))))))
    Cái tiên phái nào khốn kiếp quá, tội nghiệp cho Tiếu Tử, … haiz… nhưng nếu ko vậy thì TTử cũng ko gặp được Đàm Thanh Hà, ta chỉ mong sau này TN trồng được Ngọc chủng rồi còn nhớ trở về đây cho Tiếu Tử cải thiện linh căn, TTử ko được thì để cho con Tiếu Tử nha!!! Bùn khi chia tay!!!
    Nghe mặt trăng đỏ là ta biết có mùi máu rùi, mợ Nhàn mê trai háo sắc ráng chịu, hehe!!!

  10. Không biết sơn thần có phải cũng giống đồ tẫn không nữa. Tiểu nhàn bgio thành mỹ nhân rồi. Trường thiên sắp ăn dấm chua dài dài đây. Haha

  11. Nguyễn Phương

    Từ ngày 2 bạn TT vs NTN thổ lộ thích nhau thì càng hài hước nha :))) TT hết cấm NTN nhìn trai đến cấm nhiều chuyện, thật là… ;97 thì ra Đế Lưu Tương là mặt trăng máu chỉ to hơn bình thường một chút, cứ tưởng lúc ấy mặt trăng to tổ bố treo giữa trời cơ.. NTN số hưởng rồi vừa có nội đan xong thì đúng ngay ngày này.. Không biết NTN có nhúng tay vào điều tra Sơn thần này là ai không nhỉ, tò mò là bản năng mà.
    Cảm ơn các nàng nhé ❤

  12. Từ ngày 2 người thổ lộ xong thì càng thú vị nha TT rất bá đạo nha hết ấm cái này tới cấm cái kia mà chị vừa mới có nội đan xong là gặp đế lưu tương rối

  13. Lần này Trường Thiên tạo linh mạch mới, Tiểu Nhàn có nội căn có thể hấp ánh trăng ngày Đế Lưu Tương này luôn rồi.
    Tiếu Tiểu Tử vì Thanh Hà sẽ từ bỏ tất cả để sống yên ổn hạnh phúc. Hi vọng Ninh Tiểu Nhàn trồng được Ngọc Cao thuận được thìe có Tiếu Tử một trái ăn thử.
    Sơn Thần à, không biết gặp sơn thần này có bảo bối gì không nữa.
    Ngóng

  14. Haiz… cuối cùng thì Tiếu Tử đã suy nghĩ thấu đáo thông suốt ah… mong sau này nếu có cơ hội Tiếu Tử Và Thanh Hà có thể tu luyện được ah… lần này xuất hiện rắc rối mới rùi… không hổ danh là Nhàn tỷ ^^… sơn thần này chắc hơn 90% là yêu quái nha… chứ thần tiên gì mà bắt nhân loại hiến tế ah… không biết tỷ có lại làm trái ý của Trường Thiên mà giúp đỡ thiếu niên này không nữa… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  15. hehe, ai biểu nhìn người ta đến ngây người làm gì cơ chứ, nuốt cái ngụm tanh tưởi đó vào thì chắc cũng “sung sướng” lắm đây này, đáng đời bạn Ninh, cho bỏ thói mê trai.
    Dù sao cũng là người hiện đại, ở thời đại thái bình chuyển sang thời đại sức mạnh là thống trị thì bạn Ninh cũng sinh ra lòng trắc ẩn thôi. Chuyện Sơn thần bắt người chắc lại có quỷ quái gì nữa đây. Nói không xen vào nhưng mà dù sao mấy chuyện rắc rối luôn bám dính vào bạn Ninh mà, có rũ cũng không ra.

  16. Cẩm Tú Nguyễn

    Không biết NTN tu luyện đến cấp độ nào rồi, TT ngày càng ăn giấm nhiều quá nhe. Không biết sơn thần này là yêu quái phương nào nữa đây, có khi nào bắt thêm yêu quái này làm tay sai không ta

  17. Ko biết là thời gian đã qua bao lâu, sức mạnh của Ninh Tiểu Nhàn đã chạm đến đâu sau đêm Đế Lưu tương, mặc dù đã có lời cảnh báo của Trường Thiên nhưng chắc chắn bụ việc Sơn thần kia Ninh Ninh sẽ tham gia vào ko nhiều thì ít cho xem

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close