Trời Sinh Một Đôi – Chương 271+272

29

Chương 271 : Trái đắng

Edit: Huệ Mẫn

Beta: Sakura

Cả phòng tất cả đều tĩnh lặng, do chén thuốc trong tay Yên Nương đánh rơi xuống đất mà phát ra tiếng vỡ nát, đặc biệt chói tai.

Tuy nhiên vào lúc này, ai còn muốn quan tâm đến những thứ này, tất cả đều trợn mắt há hốc mồm nhìn Tam Lang.

Điền thị như nhìn thấy quỷ, ánh mắt trừng cực lớn, nói năng lắp bắp: “Tam …. Tam Lang … con nói cái gì?”

Mặc dù Tam Lang cảm thấy bầu không khí có chút không đúng, nhưng hắn cho rằng nguyên do là vì hắn mở miệng đòi người quá trực tiếp.

Nhưng hắn là Tam thiếu gia phủ Quốc công, trực tiếp mở miệng thỉnh cầu tuy có chút lỗ mãng, nhưng nha hoàn này là người của mẫu thân, cũng không vượt quá giới hạn. Nhưng hắn lại không thấy muội muội hắn còn ngồi ở một bên.

Tam Lang hơi ngượng ngùng, nhưng việc đã đến nước này lại không thể lui, liền cười nói: “Mẹ, ngài trước đó không phải đã đáp ứng cho con trai một nha hoàn thông phòng sao, liền chọn nàng đi.”

“Súc… Súc sinh!” Điền thị ngồi thẳng người chỉ vào Tam Lang lên án mạnh mẽ, trước mắt tối sầm liền ngã quỵ.

“Phu nhân!” Điền ma ma một bước dài chạy qua đỡ lấy Điền thị, mới không có té ngã xuống đất.

Trong phòng mấy tên nha hoàn sắc mặt ảm đạm, vô luận là ngày thường mi mắt linh hoạt hay là khiêm tốn biết điều, giờ phút này đều là không dám thở mạnh.

Tam Lang cũng không hiểu vì sao Điền thị đột nhiên té xỉu, không hiểu nhìn Nhị Lang một cái, sau đó nhấc chân đi về phía Điền thị.

La Tri Nhã đột nhiên đứng lên, ngực phập phồng không ngừng: “Điền ma ma, bà đi nhanh ra bên ngoài kêu một tiểu nha hoàn đi mời Phùng đại phu!”

Vừa nói quét nhìn trong phòng bọn nha hoàn một cái, gằn từng chữ một: “Những người trong phòng này, một người cũng không cho phép bước ra ngoài nữa bước!”

Lục Nga đã muốn bị hù dọa đến điếng người.

Ông trời ơi, Tam thiếu gia cư nhiên …. cư nhiên ….. lại nhìn trúng Yên Nương, nhưng mà nàng ta lại là nha hoàn thông phòng của lão gia!

Trong một chớp mắt, Lục Nga như cảm thấy có mấy phần hả hê thế này. Tuy nhiên cảm giác này giống như ngôi sao rơi chợt lóe rồi biến mất, mồ hôi lạnh đã chảy xuống.

Nàng biết đây là chuyện vô cùng nghiêm trọng, phu nhân còn có thể buông tha cho nàng sao?

Đây là một hang ổ lang sói hổ dữ, nàng nhất định phải đi ngay lập tức!

Lục Nga ôm bụng kêu ai u một tiếng nói: “Đại cô nương, nô tỳ có chút không thoải mái, muốn trước đi tịnh phòng.”

La Tri Nhã mày liễu dựng đứng, cười lạnh nói: “Ta đã nói. Những người trong phòng này, một người cũng không cho phép đi ra ngoài, cho dù là bị đau bụng, cũng đi ở trong phòng này cho ta!”

“Muội muội. Là một nữ hài tử trong nhà sao lại nói những lời không kiêng dè như vậy?” Trong phòng chỉ có Nhị Lang coi như trấn định, trầm mặt hỏi.

La Tri Nhã lúc này mới nghĩ tới cứu tinh.

Trong lòng nàng rõ ràng, nếu lời kia của Tam ca bị truyền đi một chữ thì không có cách nào sống sót.

Nhìn trúng người phụ nữ của phụ thân, Tam ca vô luận sống chết thế nào đều mang tiếng xấu.

Hôm nay mẫu thân hôn mê không có cách nào làm chủ, không thể thiếu nàng ra mặt, áp chế những người trong phòng này không cho phép đi ra.

Trong phòng này chỉ có Điền ma ma là tin được, những thứ nha hoàn thiếp thân phục vụ trong đây nàng cũng không biết ai là hoàn toàn tin tưởng được. Cho đến người vén màn cửa đích, người bưng trà đưa nước, đều là khẳng định không thể lưu lại.

Hai nha hoàn thông phòng này, trước khi mẫu thân chưa có tỉnh lại thì một người cũng không thể thả đi, nhưng nàng chỉ có một người. Muốn đè ép người khắp phòng, chưa chắc có thể ngăn được.

La Tri Nhã xoay chuyển ý niệm trong đầu suy nghĩ rất nhiều, đối với Tam Lang thì nửa điểm trông cậy cũng không có, trực tiếp nói với Nhị Lang: “Nhị ca, huynh nghe theo lời của muội. Hôm nay toàn bộ người trong phòng này, không cho phép người nào đi ra ngoài!”

Nhị Lang nhíu mày: “Muội muội, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”

Lời kia nói ra, khiến nàng cảm thấy xấu hổ vô cùng, lại không thể không nói, La Tri Nhã dậm chân một cái tay chỉ vào Yên Nương: “Nàng là thông phòng cha mới nạp!”

Một tia sấm sét giữa trời quang, đồng thời bổ trúng hai anh em.

Nhị Lang trước nhất kịp phản ứng, trực tiếp đạp Lục Nga đang chầm chậm di động đến cửa, trở về, sau đó xanh mặt nhìn Tam Lang.

Tam Lang cũng bối rối, trên mặt đã si ngốc không có chút biểu cảm nào.

Mê mang, hốt hoảng như vậy nửa ngày, rốt cuộc tỉnh hồn lại, tay đột nhiên hướng đến bên eo, rút cây chủy thủ cài bên hông ra.

Nhị Lang từ đầu đến cuối đều nhìn chằm chằm Tam Lang, thấy động tác này của hắn liền lập tức biết hắn muốn làm gì, nhanh chóng đưa tay qua, chặn lại chủy thủ Tam Lang muốn đâm về phía ngực chính mình.

Một chuỗi máu nhất thời bắn phun tung tóe, Điền thị vốn là vừa tỉnh lại, mới vừa mở mắt liền nhìn thấy cảnh này, trợn trắng mắt một cái lại hôn mê bất tỉnh.

La Tri Nhã cũng hét ầm lên: “Tam ca, huynh làm gì vậy!”

Nhị Lang che cánh tay, hơi thở hỗn loạn: “Tam đệ, đệ điên rồi phải không?”

Một kích không trúng, Tam Lang cũng đánh mất dũng khí muốn kết liễu chính mình, cứ như vậy không nói một lời mà đứng đó, tựa như mất hồn.

Lúc này ngoài cửa có nha hoàn bẩm báo: “Phùng đại phu tới.”

” Vào đi!”Huynh muội ba người đều căng thẳng, vẫn là Điền ma ma lên tiếng.

Cửa két một tiếng mở ra rồi khép lại, Phùng đại phu xách cái hòm thuốc đi vào, sau đó liền sửng sốt.

Không phải nói Nhị phu nhân hôn mê sao, làm sao cả người Nhị công tử đầy máu.

Phùng đại phu đã mê mang đứng bất động.

Vẫn là Nhị Lang trước tiên kịp phản ứng, lạnh lùng nói: “Phùng đại phu mau đi xem cho mẹ ta một chút đi.”

Phùng đại phu đi tới châm kim, Điền thị rốt cuộc tỉnh lại, liền lại đi qua băng bó cho Nhị Lang, vừa làm, tim trong lòng vừa đánh trống, cư nhiên lại đổ máu, chuyện này quá quỷ dị a.

Chẳng lẽ là huynh đệ tương tàn, khiến Nhị phu nhân tức khí hôn mê?

“Phùng đại phu, cái gì nên nói, cái gì không nên nói, chắc ngươi biết chứ?” Điền thị đã lấy lại sức lực lạnh lùng nói.

Phùng đại phu âm thầm liếc mắt, cái lão bà nhà này, vừa tỉnh lại liền uy hiếp hắn, chẳng lẽ không biết đại phu đều là bị uy hiếp mà lớn lên hay sao!

(lời người dịch : theo ý mình hiểu lời nói ở đây là đại phu thường xuyên bị uy hiếp giữ mồm giữ miệng mà sống sót. Nên nghĩa là đại phu đều biết giữ miệng đồng nghĩa giữ lại cái mạng của đại phu. Sống trong sự uy hiếp mà lớn lên nên hiểu rõ điều này)

Hừ, sớm biết vậy mới vừa rồi châm kim xuống nặng tay một chút!

Dĩ nhiên đây cũng chỉ là trong lòng Phùng đại phu ai oán mà mắng, trên mặt nhưng hết sức sợ sệt: “Đại phu hành nghề tất có quy tắc, tại hạ dĩ nhiên biết, Nhị phu nhân yên tâm.”

Điền thị gật đầu một cái.

Bà thu mua Phùng đại phu cũng đã vài năm rồi, những lời nói khó nghe, bao nhiêu sự việc hỏng bét hắn đều không xen vào, nghĩ lại một chữ hắn cũng không dám tiết lộ.

“Điền ma ma, đưa Phùng đại phu đi ra ngoài.” Điền thị hướng Điền ma ma nháy mắt.

Điền ma ma hiểu ý: “Phùng đại phu xin mời.”

Đợi khi vừa ra khỏi cửa, liền tìm một nơi tĩnh lặng nói với Phùng đại phu: “Phùng đại phu bên đó, có loại thuốc nào khiến cho người khác không nói được nữa?”

Phùng đại phu cả người chấn động một cái.

“Phùng đại phu ——” Điền ma ma trong lời nói tràn đầy uy hiếp.

Phùng đại phu rùng mình một cái, thấp giọng nói: “Có.”

Trong phòng Điền thị yên tĩnh không tiếng động, chỉ có mấy cái nha hoàn lã chã phát run.

Chỉ chốc lát sau Điền ma ma đi vào, sau lưng còn đi theo vài bà tử thân cao lớn thô kệch.

Điền thị nâng cằm lên: “Ngọai trừ Lục Quyên, những người khác đều dẫn đi đi.”

Bùm mấy tiếng. Mấy tên nha hoàn quỳ xuống, bịch bịch dập đầu cầu xin tha thứ: “Phu nhân tha mạng, phu nhân tha mạng.”

“Còn không chặn miệng các nàng!” Điền thị cất giọng nói.

Mấy bà tử không biết từ đâu rút ra khăn, cuộn lại thành một đoàn liền lấp chặn kín miệng bọn nha hoàn.

Lục Quyên gắt gao che miệng sắc mặt khó coi, nỗi sợ hãi ép tới khiến nàng muốn thét chói tai, nhưng lại một chữ cũng nói không ra, tựa như miệng của nàng cũng bị ngăn chặn như vậy.

Sau đó nàng quay đầu. Nhìn Lục Nga và Yên Nương hai nàng thông phòng.

Liền nghe Điền thị bất mãn nói: “Cũng dẫn Lục Nga đi.”

Một khắc kia, trong lòng Lục Quyên vui mừng rốt cuộc đã đem nỗi sợ hãi đè xuống.

Từng có những lúc, nàng cũng len lén hâm mộ Lục Nga, đồng dạng là nha hoàn thiếp thân của phu nhân. Lục Nga liền có địa vị bên cạnh lão gia. Tương lai có một đứa con trai hay gái, thì cả đời vinh hoa phú quý, mà nàng vẫn là phải ở bên người phu nhân thiếp thân bưng trà rót nước phục vụ người.

Nhưng bây giờ, nàng rất vui mừng khi Lục Nga không còn.

Thấy bà tử dần đi tới, Lục Nga liều mạng giãy giụa: “Phu nhân, ta là người bên cạnh lão gia, ngài phải xử trí ta. Dù sao phải để cho lão gia biết Ah —— ”

Nắm cánh tay Lục Nga, bà tử liền dừng tay một chút.

Điền thị thanh âm lạnh như băng: “Không nghe được lời của ta nói sao, hay là, ngươi muốn thay Lục Nga?”

Bà tử kia cũng không dám do dự nữa, khăn trên người đã dùng hết, ánh mắt liếc một cái. Đem khăn lau trên bàn tới chận miệng Lục Nga, không thèm nhìn nàng giãy giụa mà dẫn đi.

Nói những lời này. Điền thị vô cùng mệt mỏi, nắm lấy tay Điền ma ma không ngừng thở hổn hển, một lúc lâu mới khôi phục chút khí lực. Chỉ tay vào Yên Nương tức miệng mắng to: “Ngươi quả nhiên là một hồ ly tinh, thời thời khắc khắc tản ra mùi vị lẳng lơ, vừa mới mấy ngày, ngươi lại, lại câu dẫn Ca nhi!”

“Mẫu thân!” Tam Lang ầm một tiếng quỳ xuống, nắm chặt chủy thủ trong tay: “Ngài thật muốn con trai chết ở trước mặt ngài sao?”

Trên lưỡi của cây chủy thủ kia còn dính vài giọt máu, Điền thị vừa tức vừa sợ, ngay cả khí cũng đã không thở nổi.

La Tri Nhã bị hù cho sợ hãi vội quỳ xuống bên cạnh Điền thị làm cho nàng thuận khí, Nhị Lang nhấc chân liền đạp Tam Lang một cước, chủy thủ rời tay ra, quăng đến bên cạnh La Tri Nhã.

La Tri Nhã theo bản năng nhặt lên thanh chủy thủ, bỗng nhiên đứng lên liền hướng Yên Nương chạy đến.

“Mẹ nói không sai, yêu nghiệt như ngươi, chỉ có chết đi mới thanh tịnh!”

La Tri Nhã giơ chủy thủ đâm tới Yên Nương, Yên Nương đứng ở nơi đó không nhúc nhích, chủy thủ lại bị người ngăn lại.

“Tam ca?” La Tri Nhã mặt tràn đầy vẻ không thể tin.

Tam Lang vừa xấu hổ vừa mắc cỡ, không dám nhìn Yên Nương cùng muội muội một cái, siết chặt chủy thủ đến quỳ bên cạnh Điền thị: “Mẹ, là con sai rồi, nàng không có câu dẫn con, là do con … con … —— ”

Lời nói yêu thích người phụ nữ của phụ thân, Tam Lang sống chết không nói ra được.

Vẫn là Nhị Lang nói theo một câu: “Mẹ, là Tam đệ mới vừa thấy đàn bà kia cảm thấy mỹ mạo, cho là nha đầu của người, mới gây ra chuyện cười như vậy.”

Vừa nói vừa thọc thọc Tam Lang: “Có phải hay không, Tam đệ?”

Lời nói đã sớm nảy sinh tình cảm với người phụ nữ của phụ thân, loại lời nói như vậy, là vạn vạn lần không thể nói ra ngoài được.

Tam Lang ngẩn người, gấp rút gật đầu nói phải.

“Mẹ, nhi tử chỉ muốn tìm một dung mạo xinh đẹp trong phòng ngài, mới vừa vào cửa nhìn thấy, cho là người mà ngài đã chuẩn bị sẵn cho nhi tử, vậy nên mới phạm phải sai lầm, xin ngài trách phạt!”

Tam Lang vừa nói vừa hung hăng dập đầu mấy cái.

Điền thị nhìn chằm chằm con trai, vừa đau lòng vừa tức giận phẫn nộ, tuy biết rõ chuyện này sợ rằng không có đơn giản như vậy, lại không thể không thừa nhận.

Chính là khi La Nhị lão gia nổi giận đùng đùng tới chất vấn vì sao bà lại tức giận với Lục Nga, Điền thị cũng nén giận mà nói: “Trước đây không lâu Tam Lang muốn ta tìm cho hắn một người vợ dáng dấp xinh đẹp, trùng hợp đúng dịp hôm nay hắn tới thăm ta, Yên Nương đang giúp ta uống thuốc. Tam Lang liền hiểu lầm đó là người ta tìm cho hắn, nói ra lời hỗn trướng. Tuy Tam Lang nói lời vô ý nhưng những người này nghe, nếu là truyền đi là chuyện vô cùng nghiêm trọng. Để tránh đêm dài lắm mộng, ta liền làm chủ đem những người đó xử trí.”

Tuy nói là một chuyện hiểu lầm, La Nhị lão gia vẫn tức đến không chịu được, cầm roi da đi đến phòng Tam Lang, vút roi quất hắn một trận.

Tam Lang uất ức trong lòng, liền phun một ngụm máu tại chỗ mà ngã bệnh, Điền thị lại bệnh càng thêm bệnh, mắt thấy sắp qua năm, hai vị chủ tử Nhị phòng ngay một lúc ngã bệnh, thê thảm không thể tả.

 

Chương 272 : Tâm tư khởi (tâm tư nổi dậy)

Điền thị bệnh càng thêm bệnh, nhưng không giống như trước bệnh khổ mấy ngày, dưỡng bệnh mấy ngày, là có thể dần dần khá hơn.

Lần này thế tới hung hiểm, triền miên trên giường bệnh mấy ngày, ngược lại càng phát ra nghiêm trọng, mời ba vị thái y hợp lại, mới được xem là đã ổn định.

Nhị phòng ngoại trừ Tam Lang cũng bệnh giống vậy, mấy đứa con trai, gái đều là ngày đêm thay phiên nhau chăm sóc, mấy ngày kế tiếp, đừng nói La Đại cô nương như hoa như ngọc thất sắc, ngay thân là nam tử Nhị Lang, cũng là càng lúc càng gầy gò.

Rốt cuộc vẫn là vợ chồng gần hai mươi năm, La Nhị lão gia thấy lão thê tử bị bệnh, cũng không phải là không có nửa điểm áy náy trong lòng, liền nén lòng không đi qua Tây Khoa Viện, ngoại trừ tại thư phòng nghỉ ngơi, chính là tới chánh viện nhìn Điền thị.

Cứ như vậy, không đề cập tới khúc mắc nảy sinh vì chuyện La Tri Nhã gả cho tộc Man Vĩ xa xôi, Nhị Lang nhìn về phía phụ thân trong mắt mang theo một chút ấm áp.

La Nhị lão gia nhìn Nhị Lang và Tam Lang dung mạo giống nhau như đúc, cũng là lòng sinh cảm thán, có chút hối hận hôm đó hạ thủ quả thực có chút nặng.

Tuy nói thế sự tình người đều chú trọng mẫu từ phụ nghiêm, ca ngợi bên dưới gậy côn sinh ra hiếu tử, nhưng lễ tết đánh con trai đến không xuống giường được, suy nghĩ sâu xa thêm, vẫn có liên quan tới thông phòng của lão tử, vậy thì thực có chút khó nghe.

Chờ Điền thị uống thuốc, La Nhị lão gia đi gian nhà chính, liền nói với Nhị Lang: “Mặc dù con và Tam Lang ra đời chênh lệch chỉ một khắc đồng hồ, nhưng con là huynh trưởng, nếu không có việc gì, thì đi nhiều đến nơi đó ngồi lâu một chút, cũng thuận tiện dạy dỗ đệ đệ, sau này hành động làm việc chớ lỗ mãng như vậy.”

Trong lòng Nhị Lang liền cười lạnh một tiếng, thầm nói cha thật là bị sắc đẹp mê hoặc hoa mắt.

Hôm nay ngoại trừ hắn người làm ca ca này, phụ mẫu đều còn không biết được Tam Lang là đã sớm nảy sinh tình cảm với Yên Nương. Chỉ cho rằng đây là một chuyện hiểu lầm, có thể coi là như vậy, vì để diệt sạch hậu hoạn. Hoặc phòng ngừa người có tâm tư bên trong, cũng nên đem nàng thông phòng nơi đó loạn côn đánh chết ném tới bãi tha ma hoặc phát mại bán đi nơi xa xa mới là đứng đắn.

Nhưng đến hiện giờ, Yên Nương còn thật sống tốt ở trong Tây Khóa viện, đủ thấy địa vị của nàng ta ở trong lòng phụ thân.

“Nhi tử đã biết.” Nhị Lang ôn hòa tiếp nhận giáo huấn.

La Nhị lão gia âm thầm hài lòng.

Trong mấy đứa con, vẫn là Nhị Lang hợp tâm ý lão nhất.

“Lão gia, Đại nãi nãi tới.” Có nha hoàn đi vào bẩm báo.

La Nhị lão gia và Nhị Lang hai mắt nhìn nhau một cái.

Trong ngày thường, lúc này bọn họ dĩ nhiên sẽ không xuất hiện ở bên trong viện, do để tránh đi những lời nói tị hiềm không đáng có. Nhưng hiện nay Điền thị đang nằm bệnh, lại là thời điểm sắp qua lễ qua năm mới, nha môn và học viện đều nghỉ lễ, tất nhiên là ngoại lệ.

“Mời Đại nãi nãi đi vào.” La Nhị lão gia lên tiếng.

Không lâu sau đó, Chân Diệu liền tiến vào. Đi theo phía sau là A Loan và Thanh Cáp, trên tay mỗi người đều bưng đồ vật.

“Nhị thúc, cháu dâu tới thăm hỏi sức khỏe Nhị thẩm, hôm nay Nhị thẩm có khá hơn chút nào không?” Chân Diệu khom người thi lễ.

Nhắc tới cũng đành chịu, Điền thị bệnh nặng, chuyện quản sự trong nhà liền hoàn toàn không dính vào tay, hết thảy vứt cho Chân Diệu.

Cũng may Chân Diệu không phải là người chết vì sĩ diện, nàng quản lý nếu có chuyện không biết liền đi ngay thỉnh giáo Tam thẩm Tống thị cùng  với Tứ thẩm Thích thị, thường xuyên qua lại. Cùng hai vị thẩm thẩm dần dần trở nên thành thục hơn.

Thích thị thì cũng thôi rồi, dẫu sao nhiều năm không để ý tới chuyện trong phủ, tuy là một người thông suốt, nhưng Tống thị lại không giống vậy.

Thẩm ấy vốn là xuất thân thanh quý, không những được dạy dỗ tốt, mà lại rất thông minh nữa, những năm này Điền thị nắm giữ quyền hành quản gia một mình,thẩm ấy không cách nào nhúng tay vào. Chỉ có thể giương mắt lạnh mà nhìn, rất nhiều chuyện nên xử lý thế nào trong lòng đều có tính toán.

Cũng có tâm phúc ma ma phẫn nộ bất bình. Oán giận nói: “Nhị phu nhân cũng không phải là con dâu trưởng, xuất thân cũng bình thường, còn chưa phải là quản gia mười mấy năm trong nhà, hiện giờ bị bệnh, thái thái ngài khi nào lại thành trợ thủ rồi?”

Thốt ra lời này, liền bị Tống thị mắng, nói: “Nhị tẩu đó là do mệnh làm việc mệt nhọc, nhưng là người trong cuộc không tự biết, uổng công cho người làm giá y** thôi, ta muốn quyền hành quản gia thứ đồ bỏ đi kia để làm gì? Lại không bằng lúc có thể giúp đỡ vợ Đại Lang một chút, tương lai Đại Lang, Tứ Lang anh em bọn họ hòa thuận, cũng chính là phúc khí của ta. Sau này những lời như thế, tuyệt không thể nhắc lại!”

(**uổng công cho người làm giá y : chỉ những người làm việc vô ích, cực khổ làm lâu như vậy, ruốt cuộc chỉ là một đợt trống không.)

Trong lòng cười lạnh nghĩ, Điền thị không phải là bị thua thiệt xuất thân sao, mặc dù nhà mẹ phú, nhưng không quý, rốt cuộc là nội tình bên trong đơn giản, dưỡng ra một người có ánh mắt kiến thức nông cạn.

Tống thị có lòng giúp đỡ, Thích thị cũng bánh ít đi bánh quy lại, cảm kích Chân Diệu tìm về La Tứ thúc và cùng lập trường về chuyện Hồ di nương kia, Chân Diệu cũng không phải là thật sự ngu ngốc, phủ Quốc Công rất lớn, tuy rằng sắp tới lễ tết qua năm mới càng là nhiều việc bận bịu lộn xộn đến bây giờ lại cũng không xảy ra chuyện rắc rối gì, thậm chí ngay cả lão phu nhân nơi đó cũng không có đi phiền nhiễu qua một lần.

Chỉ là cứ như vậy, Chân Diệu mỗi ngày vội vàng chân không chạm đất, vết bỏng rộp trên miệng đều nổi lên, may là, bên Điền thị nơi đó vì giữ mặt mũi tình cảm, nàng là cháu dâu mỗi ngày còn tới thăm hỏi một lần.

Làm lãng phí thời gian Chân Diệu ngược lại không cảm thấy thế nào, nhưng trong lòng nàng càng không muốn gặp Nhị phòng, vì còn phải lưu ý ánh mắt người ngoài, đã có chút lạnh tâm rồi.

Đầu năm nay, một chữ hiếu thật sự là đè chết người, Chân Diệu chỉ cảm thấy vui mừng, may là vị ở bên trong kia không phải bà bà chính thức của nàng.

Bà bà muốn mài giũa con dâu, đây chính là biện pháp quá tốt, không nói đâu xa, Điền thị một người bệnh nặng này, trời tối đêm xuống muốn con dâu hầu hạ, ai có thể nói ra một chữ “Không”.

Ban ngày còn dễ nói, liền nói buổi tối, có bảy tám người trở về, muốn nước muốn trà, xoa chân chà lưng, giày vò như vậy ba ngày liên tiếp, người có sức nhẫn nại thật tốt cũng phải cởi xuống một lớp da, đến khi trở về phòng chính mình, đừng nói có thời gian rãnh rỗi hầu hạ phu quân, không bị bệnh theo một trận thật là tốt lắm rồi.

Có bao nhiêu bà bà cố ý chèn ép con dâu, không phải mượn những thứ lý do này nọ nạp thêm tiểu thiếp thông phòng cho con trai, con dâu không có thời gian hầu hạ, liền để những ả thông phòng kia chiếm cứ thân thể lão gia.

Nếu nói tới những chuyện cong cong quẹo quẹo này, Chân Diệu làm sao biết được, bởi vì nàng nhớ đến tỷ tỷ Chân Nghiên thân thể mang thai nặng nề, chị em gái tình thâm, thật sự là không nhịn được rút chút thời giờ đi xem nàng một lần, nghe nàng chính miệng nói.

Chân Diệu lúc ấy sợ ngây người, phản ứng đầu tiên chính là A di đà phật, may nàng không có bà bà, bà bà phía trên của bà bà, vẫn là một người hiền hòa.

Sau đó lại có chút xấu hổ, nam nhi trong thiên hạ, người nào mà không có cha mẹ đâu, nàng như vậy không khỏi quá ích kỷ.

Không nói gì khác, nếu như mẹ ruột La Thiên Trình vẫn còn sống, thì hắn cũng sẽ không có khúc mắc kia.

Mấy ngày này La Thiên Trình hơi thanh nhàn, mỗi ngày buổi tối đều ngủ chung một chỗ, tuy không có làm chuyện kia, nhưng hắn hết sức ôn nhu, dồn hết tâm trí, cẩn thận lấy lòng.

Chân Diệu cũng không phải là người làm mình làm mẩy, tương phản với bộ dung mạo hoa nguyệt nàng có tính cách rộng rãi của nam tử, hai người ở chung một chỗ lại càng hài hòa.

Lại nghe Chân Nghiên nói lời kia, đáy lòng nàng càng thương tiếc La Thiên Trình.

Rồi sau đó, Chân Diệu càng kinh hãi hơn, hỏi Chân Nghiên lẽ nào là vị bà bà phủ Thị Lang kia, đem thủ đoạn này thi triển đến trên người tỷ tỷ.

Chân Nghiên kỳ thật luôn lo lắng cô em gái có chút ngây thơ này, tuy có một số việc không nên nói ra ngoài, vì cô em gái lời nàng nói ít quanh co, mà thổ lộ mấy phần thật tình.

Dĩ vãng không phải bà bà phía trên của nàng muốn gây khó khăn rèn giũa người*, mà là bà bà phía trên của bà bà nàng rất khó sống chung với nhau.

Từ sớm đã nói qua, vị ở phủ Thị Lang, lão thái quân này, năm xưa từng ăn trái đắng, gia cảnh bần hàn, sau đó mặc dù trở thành người thượng lưu, nhưng tác phong làm việc hoàn toàn khác biệt với các vị phu nhân, vậy nên tâm tính khó tránh khỏi có chút cực đoan.

Điều rõ ràng nhất, chính là bà rất chú trọng quy củ, mà những thứ bà học lại là những điều dở dở ương ương, đó chính là chiêu số.

Chân Nghiên giảng giải vài chiêu số lão thái quân đã sử dụng, nàng làm thế nào ứng phó cho Chân Diệu nghe.

Chân Diệu liên tục than thở: “Nhị tỷ còn phải lo giữ gìn thân thể, vậy mà vẫn không thể bớt lo lắng.”

Chân Nghiên liền ôm bụng cười: “Nữ tử trong thiên hạ, phàm là đã xuất giá, nào có ai bớt đi tâm lo nghĩ, muội đây chính là người khờ có phúc của người khờ.”

May là như thế, vị Tứ muội phu của nàng không phải trước đó cũng có vài tên thông phòng sao, mà những môn đệ thư hương phủ Thị Lang, trước khi chưa thú thê đều được an bài vài thông phòng, những ví dụ này, so với các con em quý tộc càng nhiều hơn.

Chỉ là lời này nói ra đâm trúng tâm tư của cô em gái, Chân Nghiên tự nhiên sẽ không nói, nghĩ đến nàng còn đang mang thai, phu quân vẫn chỉ trông nom nàng một người, thì nhịn đi thẹn thùng đem ảo diệu trong đó nói ra.

Chân Diệu nghe đến trợn mắt hốc mồm.

Nàng chỉ cho là các cô gái cổ đại bảo thủ, nhưng không nghĩ tới điều này là sai hoàn toàn, đồng thời trong lòng vừa khiếp sợ lại cảm động, rốt cuộc là chị em ruột, vì không để cho muội muội thua thiệt, mới đem loại chuyện này mà lấy ra chỉ điểm nàng.

Đi một chuyến phủ Thị Lang, tình cảm chị em gái càng sâu đậm hơn, điều này cũng không cần nói ra.

Trong lòng La Nhị lão gia không vừa ý, ánh mắt nhìn Chân Diệu liền mang theo ý lạnh lẽo, nhàn nhạt nói: “Nhị thẩm đã khá hơn một chút, cháu vào đi thôi.”

Sau đó liền tỏ ý Nhị Lang theo lão cùng nhau rời đi,liếc mắt một cái, liền phát hiện ánh mắt Nhị Lang đang nhìn vào Chân Diệu, không khỏi ho khan một tiếng.

Nhị Lang thu hồi ánh mắt, đi theo La Nhị lão gia đi ra ngoài, nhưng tâm tư lại bay xa.

Nếu nói, bàn về tướng mạo, Đại tẩu và Yên Nương xuân lan thu cúc nơi đó, khó phân cao thấp, nhưng vì sao ngày đó liếc nhìn hồng nhan dịu dàng kia, hắn đều không tự chủ được mà tim đập nhanh hơn mấy phần? Mà khi hắn đối mặt với Đại tẩu thì hắn lại không có cảm giác gì cả.

Nhị Lang tự nhận bản thân mình về phương diện nữ sắc là rất có khả năng kiềm chế, tuy nói hắn trong phòng cũng có hai thông phòng, ngoại trừ lúc mới bắt đầu cảm thấy mới mẻ, sau đó cách một tháng cũng chỉ đi mỗi nơi một hai lần.

Tùy theo việc giao hữu với nhóm bạn thân cũng không phải là hắn không đi qua các loại địa phương kia(thanh lâu), nhưng hắn cũng chỉ đi theo vui đùa, nhìn thấy những nữ tử nghênh đón kia, trong lòng hắn chán ghét, thậm chí là không hiểu sao bọn hắn lại có thể vui vẻ với việc này, dưới quan điểm của hắn, nếu có nhu cầu còn không bằng trở về tìm thông phòng nhà mình, các nàng càng sạch sẽ hơn.

Nhắc tới các chàng thiếu niên, tinh lực dư thừa, luôn phải có nơi để phát tiết, Nhị Lang không thích nữ sắc, mà đặt tâm tư vào việc đọc sách cùng phụ mẫu nơi đó.

Đọc sách, việc này không cần phải nói, vì sao còn có tâm tư lo nghĩ đến phụ mẫu nơi đó?

Nói cho dễ hiểu thì cũng rất là đơn giản, Nhị Lang là người thông minh, mà người thông minh đều có nỗi bi ai của người thông minh.

Khi hắn còn bé hoặc là bị thủ đoạn của phụ mẫu che đậy đi, hắn cho rằng đó là vì phụ mẫu thiên vị Đại ca, nhưng tùy theo năm tháng tuổi tác càng lớn, hắn cảm thấy chuyện này không hợp với lẽ thường, lại về sau này hắn tự mình tham dự vào chuyện kia, sự việc tìm kiếm La Thiên Trình không biết sống chết ra sao, chân tướng đó cũng là từ từ nổi lên mặt nước. (ý chỉ chân tướng bị che đậy mà phơi bày ra ánh sáng).

Một khắc tìm ra chân tướng kia, Nhị Lang kinh ngạc hồi tưởng lại chuyện đã qua, đó giống như làn khói mỏng manh hổ thẹn liền bị một cổ hưng phấn che đậy đi.

Từ nhỏ đến lớn, hắn luôn lấy bản thân mình ra so sánh với đại ca, cho tới bây giờ hắn chưa từng chịu thua, phụ mẫu đối với hắn, trên con đường này, tựa hồ đã chỉ rõ phương hướng cho hắn!

Nhị Lang dần dần nhếch môi, không có tiếng động mà quay đầu lại, nhìn thấy chiếc váy màu phấn hồng kia biến mất sau tấm rèm, liền cười một tiếng.

link fb

Discussion29 Comments

  1. haha. đúng là trò cười a, lại làm cho điền thị tức đến bệnh luôn.haha. yên nương không đơn giản tí nào a.hi
    nhị lang này có ý gì đây? hắn đang tính toán cái gì? ai đã khiến hắn rung động vậy ta? tò mò quá
    tks tỷ ạk

  2. Phản ứng của Điền thị ko làm người thất vọng ah, chỉ oan cho mấy người hầu, số xui phải phục vụ tại thời điểm đó để rồi bị độc hại. Yên Nương này quả nhiên lợi hại, mê hoặc Nhị lão gia cuàng Tam lang ko biết đến đông bắc lun, kẻ vì nàng mà chống lại mẫu thân, kẻ vì nàng bỏ qua tai họa cho con cái thê tử mà đập con trai ko xuống giường được, còn cho nàng bình yên nơi Tây khóa viện. Nếu Yên Nương thật là do La thế tử đưa tới thì đúng là được huấn luyện riêng cho Nhị phòng này, gà bay chó sủa sống ko yên luôn. Xem lời của Nhị lang thì hắn cũng bị rung động trước Yên Nương, chẳng qua là lý trí hơn đệ đệ mình nên ko gây chuyện, xem chừng hắn đã biết âm mưu của cha mẹ mình, lại sẵn có dã tâm trong người, Nhị lang đối đầu với La thế tử là tất yếu ah, may mà Nhị lang này ko có tâm tư chi với Chân Diệu, nếu ko thật rắc rối mà. Chính xác thì trừ Tam lang ngây ngô ko biết chi thì Chân Diệu bị cả Nhị phòng ghét cay ghét đắng ak =]]] Chân Diệu chính thức quản gia rồi, nhờ ơn của Yên Nương cả, may mắn có Tống thị cùng Thích thị giúp đỡ, Tống thị rất thông minh , hiểu rõ lợi hại ko mù quáng theo bà tử kia xúi giục. Chân Nghiên cùng Chân Diệu sau một khóa tâm sự ảo diệu về quan hệ giữa bà tức và tình cảm chị em thêm thắm thiết, sức mạnh đồng đội có khác =]]]
    Thanks

  3. Hết anh lại tới em công nhận Yên nương hoạ thuỷ thật đấy. Mà cũng không thích cách dạy con của nhị phòng vì mưu toan lợi ích tính kế cháu thì thôi đi lại còn kéo cả con vào cả tuổi thơ chỉ sống trong ganh tị lớn rồi thì sống trong mưu mô không lúc nào được thoải mái

  4. Nhà Nhị lão gia phủ quốc công rối loạn 1 đoàn rồi đây. Chắc chắn từ đây tầng tầng lớp lớp âm mưu xuất hiện dày đặc từ Điền thị, Nhị lão gia, Nhị lang …
    Chân Diệu nhờ Chân Nghiên mà thêm rành thủ đoạn của nhà quý tộc quyền quý , sau này nhờ đó nàng giải quyết tình hình trong phủ quốc công tốt hơn…

  5. Haiz, người con gái Nhị lang nhắc tới là ai đây thật là tò mò. chương tiếp không biết có hé lộ tí j về vụ này không. Còn về Điền thị thì thật đáng đời bà ta, gia đình nhà nhị lão còn gà bay chó sủa nhiều lần nữa.

  6. nữa bước > nửa bước
    Tây Khoa Viện > Tây Khoá Viện
    Dĩ vang không phải bà bà > dĩ vãng
    cổ hưng phấn> cỗ hưng phấn
    Cả một phòng Nhị gia đúng là loạn cào cào. Đáng đời, loạn cho loạn hẳn đi khỏi có thời gian đi tính kế bạn Trình và bạn Diệu. Cũng khổ cho nô tì, hầu hạ chủ nhân không ra gì lại bị vạ theo. Yên Nương đúng là mũi tên sắc bén, cũng may tâm tư Tam Lang đơn thuần, ngăn chặn mũi dao kia của La Tri Nhã, không Yên Nương chết thì màn phía sau lại không kịch tính rồi. Nhị Lang kia tự cho mình là thông minh không biết nhắm cái chủ ý gì khi nhìn thấy Chân Diệu nhỉ

  7. Con trai lại có tâm tư với thiếp của phụ thân. Người xưa vì lễ giáo, hiếu nghĩa nên Tam lang mới muốn tìm cái chết. Chứ nếu thời bây giờ chỉ sợ cha con đánh nhau luôn ấy chứ. La nhị lão gia vì một tì thiếp mà lại lấy roi đánh con ruột mình, xử sự không công bằng, chỉ sợ sau này Nhị lang Tam lang không còn thân cận, thật tâm hiếu thuận với La nhị lão gia nữa. Thuợng bất chính hạ tất loạn. Nhị lang cũng bị duỡng thành nguời chỉ có tâm tư xấu.
    Mình bị biết “ảo diệu” mà Chân Nghiên tỷ dạy cho Chân Diệu là gì rồi nha hắc hắc :)

  8. Chân Diệu đúng là khắc tinh của nhà lão Nhị, từ khi nàng vào cửa, phu thê nhà lão việc gì cũng ko thuận, lại đổ bể bao nhiêu chuyện.

  9. Yên nương thật cao tay, gài bẫy cả 1 phòng là nhị lão gia, không biết chủ mưu đứng sau lưng Yên nương là ai, nếu là La thiên trình thì kinh người, nam tử yên nương thầm mến có phải La thiên trình, dù thế đi nữa nhưng tin chắc chị này không có cơ hội đâu

  10. Con trai có ý với thiếp của cha mình, Điền thị biết cũng tức mà cũng sợ điều tiếng không tốt cho con trai, mà nhị lão gia lại càng tức
    không biết Nhị lang có ý gì nhỉ mà ai là người đứng sau Nguyên nương

  11. nắm chặc chủy thủ ————–> chặt
    Tây Khóa Viện / Tây Khoa Viện
    bánh ít đi bánh quy lại ———> ích
    dồn hết tâm chí —————–> trí??
    Dĩ vang không phải ————> vãng
    ==================================================
    2 anh em sinh đôi, Tam lang thích YN, Nhị lang cũng có cảm giác với YN ~.~ Nhị phòng sắp loạn rồi!
    Xem ra sắp tới, quyền quản gia vẫn thuộc về CD là chủ yếu, mà công nhận, ngoài Điền thị ra thì các thẩm thẩm còn lại của CD đều là người sáng suốt, thông tuệ, công nhận lão phu nhân biết chọn dâu!!
    Cuối cùng Nhị lang cũng biết cha mẹ mình ko phải thực sự thương LTT hơn rồi, nhưng hắn lại sinh ra cái tâm tư chết tiệt khác, haiz… ta cứ nghĩ người thông minh thì sẽ thông suốt, xem ra là ta đánh giá cao Nhị lang, có lẽ kết cục của Nhị lang sẽ ko tránh khỏi chữ thảm rồi, nghiệt cha mẹ con chịu mà!

  12. Tội tam lang mà ngốc nghếch mà… nhị lang cũng thích mà tam tư thâm trầm quá … lại bước theo con đường của cha mẹ rồi ko biết định đánh chủ ý gì lên CD đây.

  13. Ta bít mà… thế nào bà Điền thị cũng tức ói máu mấy lần lun… chỉ tội lỗi tâm lang… người này hơi bị thật thà ah… giờ thích thông phòng của cha mình… có khổ không nói được… còn nhị lang thì hình như thích Yên nương nhỉ… hai anh em nhà này đúng điệu giống nhau nha… mỗi tội ông anh thâm trầm quá… thấy nhị lang nhìn Diệu tỷ ta sợ nhị lang làm hại Diệu tỷ quá ah… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  14. Ai nha, anh em sinh đôi thường tâm ý tương thôg nha. Đều yêu thích yên nương, đợt này nhị fòng loan hết cả lên rồi.

  15. Nếu Yên Nương thật là do La thế tử đưa tới thì đúng là được huấn luyện riêng cho Nhị phòng này, gà bay chó sủa sống ko yên luôn. Xem lời của Nhị lang thì hắn cũng bị rung động trước Yên Nương, chẳng qua là lý trí hơn đệ đệ mình nên ko gây chuyện, xem chừng hắn đã biết âm mưu của cha mẹ mình, lại sẵn có dã tâm trong người,

  16. Chính xác thì trừ Tam lang ngây ngô ko biết chi thì Chân Diệu bị cả Nhị phòng ghét cay ghét đắng ak =]]] Chân Diệu chính thức quản gia rồi, nhờ ơn của Yên Nương cả, may mắn có Tống thị cùng Thích thị giúp đỡ, Tống thị rất thông minh , hiểu rõ lợi hại ko mù quáng theo bà tử kia xúi giục. Thuợng bất chính hạ tất loạn. Nhị lang cũng bị duỡng thành nguời chỉ có tâm tư xấu

  17. tội tam lang này chắc cũng mới lần đầu yêu đương nên còn ngây thơ, yên nương này thật không đơn giản, trêu chọc cả chả lần con mà không có bị đuổi, không biết sau này thế nào đây, nhị lang dần biết được âm mưu của phụ thân mình thì liệu có đi theo không, hắn có tính toán thế nào đây cũng không biết là tốt hay xấu

  18. Đúng là không phải 1 nhà không vô chung 1 cửa mà nhị lang cũng tham lam như cha mẹ mình mà! Tình cảm tỷ muội a Diệu mặc dù xách cách cách nhau nhưng càng thân thiết thật vui mà!

  19. Đúng là nồi nào úp vung nấy, cha mẹ tham lam thì đứa con cũng không thể phóng khoáng được. Lại còn tim đập nhanh với Yên Nương đây, tui nghi đúng rồi còn gì.

  20. Mợ, thằng em thì muốn thông phòng của cha, thằng anh thì nhòm ngó chị dâu, đúng là vật họp theo loài, 1 nhà đê tiênn

  21. Hình như tam lang phát hiện mình là gay hay sao ý. Chứ ko phải thích chân diệu đâu. Đọc đoạn cuối hơi khó hiểu xíu

  22. Nhà Nhị phòng càng lúc càng gà bay chó sủa, trên ko nghiêm dưới loạn cào cào, mình nghĩ chuyện của Yên nương và Tam lang chưa dừng lại ở đây đâu, Hồng nhan họa thủy thế nào cũng có chuyện

  23. Nhị công tử lại thích CD mới ghê chứ, Yên Nương mình nghi là người của Thế tử đây. Điền thị là người xúi giục chồng hạ thủ với La Trình, kéo theo các con mình nữa. Không biết Yên nương làm sao tiếp theo đê cả nhà đó giết nhau đi

  24. Nước mắt phượng hoàng

    Tâm tư tên nhị lang này thật biến thái! Gã tưởng rằng gã có thể thừa kế vị trí thế tử hay sao chứ?
    Cả nhà chi thứ hai này chỉ có tam lang còn đỡ đỡ, còn lại đều hỏng hết rồi!

  25. Gái già đợi gả

    Trình ca và diệu tỷ càng ngày càng hòa hợp còn nhị phòng thì đang rối tung rồi mù lên, thấy thật hả dạ

  26. nhà Nhị phòng càng ngày càng rối thành 1 nùi, hờ hờ dã tâm của Nhị lang cũng ít nhỏ ha, mà cũng đúng thôi có cha mẹ rèn luyện nên vậy mà…chuyện này vẫn chưa dừng đâu, hết cha rồi đến con, nhà Nhị Phòng toàn ý tưởng xấu xa :((

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: