Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q04- Chương 187+188

18

Chương 187: Nụ hôn phong tình

Editor: Tran Phuong

Beta: Tiểu Tuyền

Nàng chán nản: “Đừng nói đùa, ta hỏi là hiệu quả thế nào rồi!”

“Ồ, ngươi nói hiệu quả à.” Hắn đột nhiên cười đến rất gian: “Trăm nói không bằng một thử. Ngươi tự mình thử một lần liền biết.”

Tự mình thử một lần? Nàng trừng mắt, chưa kịp hiểu, đã thấy bên hông căng thẳng, cả người đã bị kéo vào một vòng ôm rộng rãi.

Trong nháy mắt, hắn vươn tay nâng cằm nàng, dịu dàng mà kiên định hôn lên môi nàng.

Lần trước động tác của hắn chậm một bước khiến nha đầu này chạy mất. Lần này tiếp thu bài học trước, không để nàng lại dễ dàng trốn khỏi tay hắn.

Tuấn nhan của hắn đột nhiên phóng đại trước mặt nàng. Da thịt như ngọc, mày kiếm nhập tấn, mũi thẳng, đột nhiên cách nàng thật gần. Mặt Trường Thiên như được điêu tạc, hốc mắt sâu, bình thường mắt đều lộ thần quang mà không mất lãnh lệ. Nhưng bây giờ hắn từ từ nhắm mắt lại, dưới ánh sáng mờ ảo, lông mi thật dày và cong, lưu lại một bóng râm nhỏ thần bí trên mặt, khiến thân là nữ nhi như nàng cũng ghen tỵ không dứt.

Mỹ sắc của nam nhân này còn hơn cả hồ yêu Mịch La không chỉ nửa phần.

Nàng chưa từng tỉ mỉ quan sát hắn ở khoảng cách gần như vậy. Nụ hôn bất ngờ này khiến nàng căng thẳng, xúc giác lại càng mẫn cảm.

Môi Trường Thiên ấm áp, trơn nhẵn, hơn nữa còn mềm mại ngoài ý muốn, mang theo mị hoặc tự nhiên.

Giọng nói trầm thấp của hắn vang bên tai nàng: “Nha đầu ngốc, nhắm mắt lại, mở khớp hàm ra.”

Miệng hắn đang không rảnh sao lại nói được thế? Nàng mơ màng nghĩ tựa hồ Đạm Thai từng biểu diễn một lần truyền âm thuật. Aizz, người có thần thông thật nơi nơi tiện lợi, đến hôn môi cũng chiếm lợi.

Tất nhiên Trường Thiên không biết nàng thất thần. Hắn chỉ cho rằng nha đầu kia quá chấn kinh rồi, răng cũng cắn quá chặt. Khiến hắn không vào được, nhất thời vừa buồn cười vừa giận.

Nhưng hắn tự có diệu pháp.

Hắn khẽ ngẩng đầu, liếm lên cái tai xinh xắn của nàng, hơi thở lướt qua và cảm giác mềm mại bên tai khiến thân thể nàng nhất thời cong lên: “Ngoan chút!” Hắn thổi khí vào lỗ tai nàng dẫn đến một trận run rẩy, sau đó ác liệt khẽ cắn một cái.

“A!” ngay cả đái lòng cũng ngứa ngáy, nàng khẽ hô một tiếng, miệng nhỏ khẽ nhếch. Lúc này rốt cuộc có thể tiến quân thần tốc. Trường Thiên thuận thế chiếm đoạt môi anh đào của nàng, tham lam mút! Hắn trêu trọc lưỡi đinh hương của nàng, thỏa thích hưởng thụ sự luống cuống của nàng, cảm giác ngọt ngào khiến hắn thấy thế nào cũng thiếu.

Lưỡi hắn quá linh hoạt rồi, không ngừng truy đuổi nàng, chơi đùa, dây dưa, Ninh Tiểu Nhàn chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng. Tên khốn này hôn cũng thật tốt. Không biết luyện được kỹ thuật tốt như vậy cùng ai? Nàng mơ màng nghĩ, lại không tự chủ đáp lại sự mời gọi của hắn, cảm nhận xúc cảm tuyệt vời của việc răng môi gắn bó.

Nàng không biết bọn họ hôn môi bao lâu, nhưng trước lúc Trường Thiên kết thúc nụ hôn này nàng rốt cuộc nếm được hương vị linh lộ Chén Nguyệt Quang ngưng tụ ra. Toàn miệng thơm ngát lại mang theo vị ngọt mật ong, vì trong miệng Trường Thiên toàn hương vị như vậy.

Hắn nhướn một bên mày, hăng hái bừng bừng hỏi: “Mùi vị thế nào, hử?” Nha đầu kia mềm nhũn ngã trong ngực hắn. Sắc mặt ửng hồng, hơi thở như lan, khiến hắn rất muốn lại khi dễ nàng.

“Mềm.” Nàng mơ mơ màng màng nói. Kỳ thực nàng muốn nói là … ngọt nhưng môi và lưỡi Trường Thiên đều rất mềm.

Hắn bất mãn nói: “Đáp sai rồi, ngươi muốn nếm thử nữa không?” Nói thật giống người bán cam quýt bên đường thường nói: “Không ngọt, ngươi nếm lại đi?” nhưng môi hắn lại thành thực không khách khí hạ xuống.

Nàng luyện tập điều khí thuật lâu, khí tức dài như vậy, chắc chắn không còn cảm giác hít thở không thông, hắn rất yên tâm.

Ninh Tiểu Nhàn có thể cảm giác được nụ hôn này khác lần trước. Trước nếu là cẩn thận tỉ mỉ, nhẹ nhàng yêu thương, thì lần này Trường Thiên có chút vội vã, có chút hung mãnh, tựa hồ trải qua lần đầu nếm thử đã có chút mang ý xấu. Đầu lưỡi hắn xâm nhập càng sâu, mang theo ý xâm phạm, bắt đầu lưỡi nàng cùng múa, vậy mà nàng không có nổi một chút kháng cự trong đầu. Có thể thân thể nàng cũng đợi nụ hôn này, lâu lắm rồi.

Cho nên nhắm mắt lại, mặc hắn ta cần ta cứ lấy.

Hắn cảm giác được nàng theo bản năng giơ cánh tay ngọc, nhẹ nhàng quàng lên cổ hắn. Hành động này khích lệ hắn, làm hắn cố sức kéo tiểu nha đầu này vào ngực mình, càng thêm tùy ý chiếm đoạt. Hắn chỉ cảm thấy đáy lòng có con dã thú tên là dục vọng, theo  sự triền miên này càng ngày càng bành trướng, rít gào bức bách hắn muốn thực thi bước tiến công tiếp theo. Hắn không muốn cúi đầu trước nguyện vọng dưới đáy lòng, nhưng cảm giác mà nàng đem lại thực quá tốt đẹp, đến nỗi khiến hắn muốn ngừng mà không được!

Được rồi, thấy tốt nên thu! Nếu có cử động tiến thêm một bước nữa, hắn lại dọa sợ nàng. Trường Thiên dùng hết khả năng tự chế, mới  buộc kết thúc nụ hôn này. Từ trong miệng nàng kéo ra một tia nước miếng mảnh mai trong suốt, tràn dầy vị dục vọng, khiến tiểu phúc của hắn căng thẳng, dục niệm dâng lên, kém chút là làm ra chuyện ác liệt hơn. Hơn nữa hai mắt nha đầu kia mơ mang, một bộ dáng mặc người hái, khiến hắn hối hận sao mình lại phải quân tử như vậy!

Ninh Tiểu Nhàn rốt cuộc phục hồi tinh thần, đồng thời như dự liệu của Trường Thiên, trong nháy mắt xấu hổ không chịu nổi, muốn rời đi, lại bị hắn ôm chặt trong ngực, không thể động đậy.

Hắn áp cái đầu nhỏ của nàng vào ngực mình, thấp giọng cười nói: “Nàng muốn đi đâu?” Hiện tại thả nàng chạy, tiếp theo hai ba ngày nàng sẽ kiểm đủ loại lý do không tiến vào Thần Ma ngục, hắn rất hiểu nàng.

Nàng không nói gì. Qua thật lâu, giọng buồn buồn từ ngực hắn truyền ra: “Vì sao hôn ta?” Giọng nói có vài phần ủy khuất.

“Ta nói rồi, sổ sách cần tính từng khoản một.” Hắn đặt cằm lên đỉnh đầu nàng. Với chiều cao của hai người, hắn phải hơi khom lưng mới có thể làm được động tác này. Nhưng không sao, hắn không ngại cực khổ một chút: “Chuyện nàng bướng bỉnh, hôm qua thanh toán xong. Chuyện nàng giúp ta giải quyết vấn đề thần lực, vừa rồi cũng thanh toán xong.”

Nàng buồn bực: “Mấy cái đó nếu ngươi muốn cảm tạ ta. Vì sao còn muốn ta chịu thiệt?”

Hắn không nhịn được cười nói: “Không phải nàng vẫn thường nói  sao? Chịu thiệt đôi lúc cũng chiếm lợi.” Hai người lúc này yên lặng thân mật, thân thể nàng vừa nhỏ lại ấm, khiến tim hắn tự nhiên sinh ra một tia cảm giác vui vẻ.

Hắn rất ít khi trêu trọc nàng như vậy. Nàng không nhìn thấy nụ cười của hắn, nhưng có thể cảm giác được ý cười khiến lồng ngực hắn rung động rất khẽ. Nàng có chút xấu hổ, vì vậy ngón tay vô sự tự thông nhéo hông hắn, cố sức nhéo một cái.

Điểm đau đớn nho nhỏ đó hiển nhiên không khiến Trường Thiên để ý. Hắn thả cô gái trong lòng ra, hai tay đặt lên vai nàng, hai mắt nhìn thẳng, nghiêm mặt nói: “Nam nữ hoan ái, thiên kinh địa nghĩa, diệc hợp thiên đạo. Sao nàng lại sợ?” Hắn có thể cảm giác được sự bàng hoàng và do dự của nàng.

Ninh Tiểu Nhàn nghẹn họng nhìn trân trối, rốt cuộc nhớ ra người trước mắt không phải nam nhân thông thường. Nàng phải giải thích chuyện thiếu nữ ôm ấp tình cảm với một thần thú như thế nào? Đôi con ngươi màu vàng của hắn rạng rỡ sinh huy, trong suốt không gì sánh được, hiển nhiên trong lòng bằng phẳng, nhiệt độ của nó quả thực có thể thêu đốt nàng.

“Ngươi không hiểu.” Nàng khó khăn nuốt nước miếng một cái: “Nếu ta thích một người vậy liền yêu cầu một đời một đôi người! Nhưng, nhưng cuối cùng ta vẫn phải trở về!” Nàng không tự chủ bị hắn hấp dẫn, lại không hi vọng chỉ là khách qua đường trong cuộc đời hắn, là tình nhân giúp đỡ lẫn nhau trên đường tây tiến. Nhưng, lòng nàng lại hoài niệm cố thổ. Thế giới kia còn đang chờ nàng.

Hắn nhìn sâu vào mắt nàng: “Đây là suy nghĩ trong lòng nàng?”

“Ừ.” Nàng gật đầu. Người này đẹp đến đáng sợ, nhìn nhiều thêm hai lần liền khiến nàng thất thần, nhưng để thể hiện quyết tâm của mình, nàng vẫn giương mắt nhìn thẳng hắn.

Trường Thiên thấy được sự mong mỏi trong mắt nàng, một chữ “Được” thiếu chút nữa thốt lên. Nhưng hắn vẫn nhịn xuống, nhẹ vuốt tóc nàng khẽ nói: “Ta hiểu được. Nàng rất nhanh liền biết thái độ của ta.”

Nàng có chút khổ sở, vì rốt cuộc nhớ tới việc bản thân không thuộc thế giới này. Giấc mộng về nhà lại xa xôi như vậy, xa đến nỗi nàng lập một mục tiêu vĩ đại nhất, cũng chỉ là bình an sống đến khi hình trình đi về phía tây kết thúc mà thôi. Nhưng, sau đó thì sao? Hắn được tự do, nàng được vé khứ hồi về nhà, đây chẳng phải là điều hai người đã thương lượng ngay từ đầu sao, vì sao bây giờ nàng lại cảm thấy trong lòng phiền muộn, tâm tình khó xử?

Rồi sẽ có ngày hắn có thể lần nữa tiếu ngạo giữa thiên địa này. Thế giới này đặc sắc như vậy, hắn dựa vào gì mà toàn tâm toàn ý đối với nàng? Huống chi lúc đó có thể nàng đã không còn ở đây.

“Sao lại khóc?” Bên tai truyền đến giọng nói trầm thấp, nàng mới phát hiện quả nhiên mình rơi nước mắt. Trường Thiên vươn ngón tay ra, lau giọt lệ cho nàng, đút tay vào miệng nếm thử, cười nói: “Thật mặn.”

Động tác này quá thân thiết, nàng nhịn không được đỏ mặt nói: “Nước mắt đương nhiên phải mặn. Ngươi chưa từng thử sao?”

“Chưa từng. Ta không giống nàng thích khóc nhè như vậy.” Hắn chỉ từng chảy máu, chưa từng rơi lệ.

Nàng vốn muốn hỏi hắn, có từng nếm thử nước mắt của nữ nhân khác không, lời đến khóe miệng liền nuốt xuống, vì trong lúc bất chợt knàng hông hề muốn biết đáp án.

Hắn thấy được vẻ phiền muộn trong mắt nàng, cho nên khuyên nàng: “Có một tin tốt nàng chờ đã lâu, muốn nghe không?”

Nàng vội gật đầu.

“Thể chất nàng cơ bản đã luyện xong.” Nói đến chuyện đứng đắn, nụ cười trên mặt hắn liền thu liễm, lại biến thành Trường Thiên tỉnh táo: “Theo ta tính toán, tối đa năm ngày nữa nàng liền có thể thử tu luyện thần thông pháp môn.”

Mặt nàng đỏ lên, lúc này là kích động đến đỏ mặt. Rốt cuộc nàng cũng có sức tự vệ!

“Trả lời vấn đề nàng vừa hỏi. Chén Nguyệt Quang mỗi ngày ngưng kết linh lộ, cũng đủ bổ sung lực lượng Thần Ma ngục rút ra, không còn dư thừa cho ta. Nếu vận dụng tốt, có thể còn khiến nàng cung cấp trợ lực cho ta.” Hắn hôn nhẹ một cái lên trán nàng: “Mười bốn ngày nữa là mười lăm tháng mười một, là lúc Đế Lưu Tương đại thịnh, dù là yêu quái nào cũng không bỏ qua cơ hội hấp thụ ánh trăng. Nàng có thể lấy được Chén Nguyệt Quang trước lúc đó cũng là giúp đỡ ta rất nhiều.”

Trường Thiên đây là cảm tạ nàng. Nàng mím môi cười nói: “Ngày Đế Lưu Tương đó ngươi có thể hấp thụ bao nhiêu ánh trăng?”

“Không ít.” Khóe miệng hắn nhếch lên, hiển nhiên nghĩ đến đây tâm tình rất tốt: “Yêu quái bình thường một đêm có thể tương đương trăm năm. Lần trước ta hấp thu ánh trăng Đế Lưu Tương, tăng trưởng hơn một nghìn sáu trăm năm đạo hạnh. Trong chuyện này thần thú chiếm lợi một chút.”

Chương 188: Thành An Bình

Chiếm chút lợi? Đó là lợi ích lớn, lực lượng hắn hấp thu gấp mười sáu lần yêu quái thông thường!

“Khi ta thay đổi thể chất cho nàng, ngày Đế Lưu Tương, nàng cũng có thể hấp thu ánh trăng thu lợi.”

“Ta?” Nàng khó tin chỉ vào mũi mình. Nàng là người đó!

“Đúng, là nàng.” Hắn thuận thế nhéo mũi nàng: “Nàng tu luyện chính là công pháp của yêu tộc, hấp thu ánh trăng thì có gì mà kỳ quái?”

Thân là nhân loại, lại làm việc con người không làm được, như vậy được sao? Nàng ha ha cười gượng hai tiếng.

Hắn nhìn thấu lo lắng trong lòng nàng, cũng không nói toạc ra. Có một số việc, tự mình trải qua mới biết được tốt xấu.

Trạm kế tiếp của nàng chính là thành An Bình trong nội cảnh Lôi châu, cũng là mục tiêu của thương đội Vân Hổ. Khánh Phong thương hành có chi nhánh ở Lôi châu, cũng từng mời Đặng Hạo gia nhập vào chi nhánh này. Đặng Hạo đã đồng ý, cho nên chuyến này của thương đội Vân Hổ, chính là muốn đổi cờ hiệu ở thành An Bình, từ nay về sau sẽ đi thương dưới danh nghĩ Khánh Phong thương hành.

Chỗ tốt của tổ chức lớn thật không cần nói, cho nên người người trong thương đội giơ hai tay tán thành. Bọn họ đi trước Ninh Tiểu Nhàn khoảng mười ngày, lúc này đoán chừng đã đến nơi.

Trường Thiên biết ngoài miệng nàng không nói nhưng trong lòng có chút sầu não. Dù sao nàng theo thương đội Vân Hổ từ huyện Tứ Bình, dọc đường đi thương đội cung cấp tiện lợi cho nàng không phải ít. Bây giờ thương đội tìm được ông chủ tốt, mà nàng muốn thoát khỏi phạm vi người phàm, thời khắc mỗi người một ngả đến rồi.

Nàng đến thành An Bình, chỉ để nói lời từ biệt thôi.

Vì Trường Thiên thu phục Đồ Tẫn, mà Đồ Tẫn phụ thân trên người kỳ lân, cho nên hắn hiển nhiên trở thành phi hành tọa kị. Tuy kỳ lân không quá am hiểu phi hành nhưng một ngày nghìn dặm  vẫn là có thể.

Thương đội phải đi hết mười ngày lộ trình, nàng cưỡi kỳ lân, chỉ dùng ba canh giờ liền đuổi kịp. Kỳ thực vốn chỉ cần một canh giờ là đủ. Đáng tiếc nàng đột nhiên phát hiện, bay trên cao cũng không tốt đẹp như thoạt nhìn vậy!

Trên trời, gió quá mạnh, kỳ lân da dày thịt béo không có gì để nói, với thể chất đã qua tôi thể của nàng cũng bị thổi đến nỗi da đỏ ửng, thân thể phát đau, không thể làm gì khác hơn là cúi xuống cầu xin kỳ lân bay ở tầng thấp.

Cho dù vậy, mắt nàng cũng không mở được. Aizz, nàng thật cần một cái kính phòng gió. Đến nơi, mặt nàng đầy bụi. Tóc cũng thành tạo hình như sét đánh, bất đắc dĩ phải vào Thần Ma ngục tỉ mỉ rửa mặt chải đầu mới dám vào thành.

Trường Thiên còn có thể nhịn cười chứ Cùng Kỳ đã lăn ra đất. Nàng hung hăng đạp cái lò chết tiệt này vài đạp. Cũng không khiến nó dừng cuồng tiếu.

“Dù là tu sĩ hay yêu quái, lúc phi hành bên người đều hình thành một tầng linh lực hoặc yêu lực như tấm khiên, bảo hộ thân thể không bị gió mạnh tập kích.” Giọng Trường Thiên mang theo ý cười còn chưa biến mất: “Cho nên người phàm dù có được phi hành tọa kỵ cũng không dám dễ dàng nếm thử.”

Cái này thì nàng biết, chỉ là không ngờ phi hành một đoạn ngắn sẽ khiến nàng chật vật như vậy.

Vô luận thế nào, tóm lại nàng đã đến thành An Bình rồi. Kỳ Lân xuất hiện bên nàng, sau đó hóa thành hình người, bộ dáng là một thanh niên hơn hai mươi tuổi mi thanh mục tú.

Lão già sống hơn nghìn tuổi này, cư nhiên lại đội lên gương mặt trẻ như vậy. Nàng khinh bỉ nhìn Đồ Tẫn.

Hắn nghiêm mặt nói: “Đừng chê. Kỳ lân này vốn tuổi cũng không lớn. Trực tiếp hóa hình người cũng ở tuổi này. Ngươi muốn ta biến trẻ hơn một chút không?” Nếu thánh thú nhiều tuổi, còn có thể khinh địch, để hắn trấn hồn phách, đoạt thể xác sao?

“Không cần. Cứ vậy đi.”

Sắp đến rằm tháng mười một, thời tiết gần chuyển sang mùa đông. Cây cối ngoài thành An Bình đã héo rũ, nhưng trước khi Đế Lưu Tương xuất hiện, tuyết đầu mùa đã đến, đây là ý trời.

Tòa thành này bề ngoài bình thường, nhìn qua không khác chút nào thành trì thông thường. Nhưng vào thành, cảm giác đầu tiên của nàng là: thật nhiều người a! Tựa hồ trở về lúc thịnh hội ở Nham thành, trên đường người người chen vai.

Lúc này muốn tìm thương đội Vân Hổ cũng không khó khăn, nàng trực tiếp tìm dân bản xứ hỏi địa chỉ chi nhánh của thương hội Khánh Phong. Nhưng còn chưa tới cửa hội quán liền thấy thân ảnh quen thuộc.

Vóc dáng cao cao, mặt trẻ con, má phúng phính.

Đây không  phải kẻ ăn hàng Hà Tiểu Cửu của thương đội Vân hổ sao?

Chỉ là nụ cười thường treo trên mặt hắn không thấy, thay vào đó là vẻ mặt tức giận, hiển nhiên cùng người trước mặt cãi nhau có chút không thoải mái.

Người trước mặt thấp hơn hắn nửa cái đầu, nhưng lại cố ra vẻ bễ nghễ, ngón tay đâm vào ngực hắn hai cái, cười dài nói: “Mới tới thì thành thực một chút, ngoan ngoãn phục vụ người cũ cũng có thể học được chút uy phong!” Nói xong xoay người đi.

May là bọn họ không động tay chân, điểm phong ba nhỏ này cũng không có nhiều người đi đường chú ý.

Nàng đứng một bên cũng có thể nghe tiếng bóp tay kêu răng rắc của Hà Tiểu Cửu, tất nhiên là trong lòng giận dữ, nhưng không đánh ra. Trên mặt lúc đỏ lúc trắng, thật vất vả nuốt xuống khẩu khí này, đang chuẩn bị xoay người rời đi, phái sau lại có giọng nói thanh thúy gọi hắn: “Hà Tiểu Cửu!”

Hắn quay đầu nhìn lại, tức giận đầy mặt liền vơi đi phân nửa, mặt giãn ra cười nói: “Tiểu Nhàn muội muội, đã lâu không gặp.”

Tuổi hắn không hơn Ninh Tiểu Nhàn là mấy, từ lần trước ăn lầm thịt gấu trúng độc được một viên thuốc của nàng cứu tính mạng về, quan hệ giữa hai người vô hình trung đã gần không ít, hắn bắt đầu nghiêm mặt gọi người ta là “muội muội”.

“Lâu sao? Cũng mới mười ba ngày thôi?” Nàng ngước mắt nhìn trời.

“A, vị này chính là?” Đồ Tẫn đứng bên Ninh Tiểu Nhàn, thấy Hà Tiểu Cửu cũng không cân nhắc đến việc chào hỏi. Hắn tự cho mình rất cao, làm sao lại đi phản ứng với một phàm nhân?

“Ha, bằng hữu của ta.” Nàng nháy mắt ra dấu với Hà Tiểu Cửu, người sau lập tức hiểu ý.

“Ha, Đặng đầu lĩnh hai ngày nay còn đang nhắc đến muội.” Hà Tiểu Cửu cười hì hì nói: “Trong thành An Bình này kẻ có tiền thực không ít, đan dược trong tay hắn đã sớm bán hết, một lòng nghĩ nếu muội ở đây thì thật tốt, lập tức lại có thể kiếm bạc.”

“Việc nhỏ, ngươi trước dẫn đường là được.”

Đặng Hạo thấy nàng, đầu tiên là ngẩn ra, sau đó đại hỉ. Cô nương này ở trấn nhỏ dưới núi Thanh Tịnh từ biệt thương đội, mọi người đều biết nàng muốn vào “Thượng Thiên thê”, tâm trạng có chút bận tâm. Nào biết nàng chạy tới sớm như vậy.

“Ngươi không vào bí cảnh à?” Không vào là tốt nhất, bí cảnh tuy nói là đường lên trời của phàm nhân, lại không dễ leo, mấy năm nay cũng không biết có bao nhiêu người chết bên trong.

Nàng ậm ừ: “Không khác mấy.” Nếu nói mình đi ra từ bí cảnh, ngược lại không tiện giải thích sao nàng có thể nhanh chóng chạy tới thành An Bình. Dù sao đến thương đội cũng phải mất mười ngày đó.

Hai người hàn huyên một hồi, Ninh Tiểu Nhàn mới biết thương đội Vân Hổ cũng mới tới được hai ngày, đang tiến hành thủ tục tiếp nhận cửa hàng của Khánh Phong.

Kế nàng tặng Đặng Hạo, bảo hắn ám chỉ chủ sự chi nhánh Lôi Châu của Khánh Phong thương đội – Phúc Trường An có thể góp tiền với thương đội Vân Hổ sau đó lợi nhuận của thương hành liền có một phần tiền của hắn. Đặng Hạo gặp Phúc Trường An hai, ba lần, quả nhiên y thuận theo chuyện này. Đương nhiên, hắn cũng chuyên tâm tặng lễ vật.

Chủ sự Lôi Châu này không hổ là kẻ tinh ranh, chưa đến một phút đồng hồ đã hiểu ám chỉ của Đặng Hạo. May là hắn thu vô số lễ vật, cũng cảm thấy phương thức này thú vị. Phương tức góp tiền nhập cổ, có lợi nhất chính là có thể thong dong ứng đối chuyện cấp trên phái chuyên viên tới kiểm toán. Bên ngoài rõ ràng, bạc còn từ từ chảy vào túi, vẫn có thể xem là một con đường tốt.

Ngay cả nhận đút lót cũng phải vắt óc tìm mưu kế. Nghĩ thông suốt tầng này, ánh mắt hắn nhìn Đặng Hạo liền ôn hòa hơn, thủ tục tiếp theo cũng rất nhanh. Vốn thương đội Vân Hổ nhập vào Khánh Phong thương hành, trước sau phải mất sáu, bảy ngày, hôm nay đã sắp làm xong.

Nhưng sắc mặt chủ sự dễ nhìn, sắc mặt của mấy thương đội ở chi nhánh Lôi Châu liền khó coi. Thủ lĩnh thương đội mới tới không phải đèn đã cạn dầu, đối với bọn họ không phải tin tức tốt. Mọi người từ nay về sau đều là đồng liêu, lại cũng là đối thủ cạnh tranh, sau đó phải so công trạng cao thấp.

Lập tức có người gây khó dễ cho thương đội Vân Hổ. Cuối cùng mấy thương đội này xem ở phân tình đồng liêu không chơi trò “mọi người cùng đến gây hấn” chỉ để thương đội lão thành đến xung phong. Thủ lĩnh thương đội đó họ Hạ, tên cũng vô cùng thú vị, gọi là Hạ Bán Hoa, người lại là một hán tử thiết tháp.

Cơ nghiệp của Hạ Bán Hoa ngang ở trong thành An Bình, quả nhiên có người trong thành liền dễ làm việc, hắn cũng gây cho thương đội Vân Hổ không ít phiền toái, ừ chỗ trọ dừng chân, mua bán, lạc tịch….. Hầu như đến ăn uống cũng đều xảy ra sự cố.

Nàng hôm nay thấy Hà Tiểu Cửu mặt đầy tức giận, chính là vì đối phương hung hăng đụng phải hắn trên đường cái.

Chỉ là Hạ Bán Hoa này gây chuyện đều rất công phu, chỉ gây ra phiền toái nhỏ vô cùng vô tận cho thương đội Vân Hổ, nhưng lại không thu hút tai họa, cũng không khiến bọn hắn thương gân động cốt, cho nên căn bản không thể nói thẳng ngoài mặt, mọi người trong thương đội Vân Hổ đều nhịn một hơi rồi lại không tìm được biện pháp phát tiết, trong đội bao phủ áp suất.

Nghe đến đó, Ninh Tiểu Nhàn nghĩ một chút, hỏi Đặng Hạo: “Chủ sự Phúc Trường An của chi nhánh Lôi Châu có thái độ gì với việc này?” Người dưới tay hắn đến gây chuyện, hắn nhất định biết.

Đặng Hạo lắc đầu nói: “Ta nghĩ hắn biết, chỉ là đối với chuyện này cũng là mắt nhắm mắt mở, phân nửa muốn xem ta  ứng đối ra sao?”

Ninh Tiểu Nhàn nhíu mày.

Phúc Trường An là một kẻ tinh ranh, hắn tay trước thu lễ của Đặng Hạo, biết người nọ là một kẻ tâm tư linh hoạt, chân sau lại để Hạ Bán Hoa tới thử dò bản lĩnh của Đặng Hạo. Không sai, nàng thậm chí còn hoài nghi phương pháp của Hạ Bán Hoa cũng xuất phát từ Phúc Trường An. Dù sao tuy nói Đặng Hạo là người đầu tiên cho hắn một phần đại lễ nhưng phần tâm tư này thực sự vượt quá mức quy định. Nếu không chèn ép, giáo huấn một phen thì sao được?

Nhân tài nếu có thể tự mình khống chế, đó mới là nhân tài.

Những điều cong cong vẹo vẹo này, đến nàng cũng thấy rõ ràng thì người đi thương hơn nửa đời người như Đặng Hạo sao lại không rõ?

“Đặng đại ca có tính toán gì không?”

“Không thể để mặc hắn tiếp tục như vậy. Phải tìm cơ hội thu thập hắn, nhưng không náo đến mức làm mất mặt mũi Hạ Bán Hoa.” Không rõ lắm phía sau việc này có phải Phúc Trường An không, hắn không tiện xuất thủ, dù sao người ta mới là địa đầu xà.

Hắn cần một cơ hội.

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion18 Comments

  1. Cuối cùng Trường Thiên cũng được hôn công khai rồi ;70 gần 1 chương để anh này hôn hí hí
    Lại chuyện gì xảy ra đây, Tiểu Nhàn đụng đâu là có chuyện xảy ra ;92
    Có một lỗi: đái lòng —> đáy lòng

  2. TT ca cưỡng hôn Nhàn tỷ rồi ;70 ….haha… Nhàn tỷ bị ca dùng nam nhân kế cưỡng hôn, cực kỳ kích thích. Ca thật nham hiểm, hành động nhanh gon. Nhàn tỷ cứ do dự muốn trở về thế giới của tỷ, nhưng mà sẽ bị ca dụ ở lại đây thôi. Có khi nào ca dùng chiêu gạo nấu thành cơm không nhỉ ;97 làm cho tỷ muốn về mà không được…hehe…
    Chén nguyệt quang quả thật hữu ích, trong Đế Lưu Tương sắp tới.
    Thanks các nàng đã edit.

  3. Cuối cùng cũng hôn thật lâu rồi… nhưng còn nhiều vướng mắc quá. Hy vọng cả TT và NTN đều buông bỏ sớm để gạo nấu thành cơm á…. haha. Có tiểu Nhàn thương đội Vân Hổ như mọc thêm cánh. Có quân sư giúp sức. Coi như là giúp đỡ trả ân tình. Tiểu Nhàn sống rất tình cảm.

  4. Tt đạt đc mong muốn rồi nhé, cưỡng hôn ntn luôn rồi ;)) mụ nhàn thì mong đc trở về hiện đại, nhưng liệu khi trở về rồi có phải thời đại mà mụ đnag sống lúc trước hay ko? Nhưng vấn đề chính là đến lúc có thể trở về đó, mụ có thể buông tay bỏ tt ở lại 1m hay ko mới là điều quan trọng :)

  5. Nguyễn Phương

    Một mâm xôi thịt nóng bỏng tay :))) TT cũng đổi cách xưng hô với NTN rồi nha, một bước tiến thật dài trong quan hệ của 2 người… Ây da cứ thế mà làm tới luôn đi 2 đồng chí à đã nghiện lại còn ngại :)) thích chương này quá ;70 mà không biết Đặng Hạo tính dằn mặt đám người Hạ Bán Hoa như thế nào đây..
    Cảm ơn các nàng đã edit nhé ❤

  6. Ta chờ một trăm máy chương rồi.. cuối cùng thấy được cảnh này rồi.. ôi Tiểu nhàn háo sắc. Thấy trai đẹp là ngơ ngác tùy ng xử lý.

  7. Đã có nụ hôn đầu tiên của hai anh chị rồi. Bravo. Quá tuyệt vời. Trường Thiên có một tính cách quyết đoán, không day dưa, sợ đầu sợ đuôi, đúng bản chất của một thần thú, anh quá men luôn Ta mà như Ninh Tiểu Nhàn chắc là đã không do dự mà ở lại cùng với Trường Thiên chứ không có suy nghĩ về lại thế giới mà Ninh Tiểu Nhàn từng sống. Nhưng ta nghĩ Trường Thiên thích Ninh Tiểu Nhàn cũng vì tính cách đó của nàng. Không biết anh sẽ xử lý việc này sao đây. Ninh Tiểu Nhàn sắp học được thần thông của yêu tu rồi. Mong chờ quá.
    Cảm ơn các nàng

  8. Mới hôn thôi mà ướt át quá không biết sau này có thường xuyên thấy cảnh này nữa không. Sau bao nhiêu lâu cuối cùng hai người cũng nói được tiếng lòng của mình.

  9. Trần Thanh Hằng

    Ối zời ơi..hun rồi..hun nồng nhiệt rồi..thổ lộ tình cảm rồi Trời ơi, tôi vui sướng quá đi….Trường Thiên muôn năm àh nha..tốc chiến tốc thắng thôi ca ơi..mợ Nhàn là cứ phải thẳng tay đàn áp mới ngoan được..;))

  10. “Nam nữ hoan ái, thiên kinh địa nghĩa, diệc hợp thiên đạo. Sao nàng lại sợ”
    Đây tính là tỏ tình k =))))

    Chị Nhàn hiện tại yếu quá, dễ bị hồ yêu Mịch La không gank . lv up lên thì mới vui =w=

  11. he he !!! Trường Thiên cũng thật gian trá. Thấy Tiểu Nhàn tò mò hỏi mùi vị của linh lộ là ngay lập tức phải thỏa mãn nhu cầu bản thân mong muốn đó là HÔN HÔN HÔN…Bản năng thần thú rất chi là sôi trào…Vẻ ngoài đẹp zai thần kì như thế làm Ninh Tiểu Nhàn có chút tự ti cũng phải thôi. Sau này gần gũi nhiều hơn…chắc chắn cái mong muốn trở về thế giới hiện đại sẽ tiêu tan…
    Trường Thiên có lòng tin…cho nên hắn mới để cho bản thân và Ninh Tiểu Nhàn có thời gian suy nghĩ…

  12. Đạm Thai / Đạm Đài
    ngay cả đái lòng —————–> đáy
    tràn dầy vị dục vọng ————-> đầy
    sẽ kiểm đủ loại lý do ————-> kiếm
    có thể thêu đốt nàng ————–> thiêu
    đến khi hình trình —————–> hành
    chợt knàng hông hề ————–> nàng không
    danh nghĩ Khánh Phong ———> nghĩa
    phi hành tọa kị ——————–> kỵ
    Kỳ Lân / kỳ lân / Kỳ lân
    phái sau lại có ——————–> phía
    Phương tức góp tiền ————–> thức
    ================================================
    Á … quá nhanh!!! Mới có tí ái muội chương trước, ngta còn chưa chuẩn bị tinh thần đâu là 2 anh chị đã hôn sâu triền miên rồi :”> :”> ây da… ta cũng hận thói quân tử của TT nha, rõ ràng bình thường đâu có như vậy đâu, có lợi mau làm mau làm a ~~~

    Đang hưng phấn, tự nhiên mợ Nhàn nghĩ đến muốn trở về cố hương. Thực phức tạp, ta đã cũng ko biết cảm xúc của mình ntn luôn. Một mặt muốn TN ở lại đây, một mặt nếu cố hương còn cha mẹ và gia đình yêu thương nhung nhớ thì ta cũng ko mong muốn TN vứt bỏ cố hương, vì tình lưu lại. Nhớ hồi đó đọc InuYasha, cuối truyện Kagome nhảy xuống giếng mãi mãi ở lại trong tg kia làm ta tức giận. Lý nào có thể bỏ mặc cha mẹ gia đình ko nhìn tới nữa, chỉ để sống với tình yêu!? Điều ta thắc mắc là, nếu TN đã thay đổi thể chất thì liệu tg cố hương có còn thích hợp ko, khi mọi người đều bth thì TN có chấp nhận sống như người tầm thường ko!? Rất khó a!!
    Lại gặp Tđ Vân Hổ rùi ^^ ta thích tđ này lắm, mà lần nào gặp mợ Nhàn cũng hiến kế hết, hehe!!

  13. Trời ơi ngọt ngào chết người ta rồi . Đọc truyện mà cứ thấy thèm quá đi . Bà cô nhà mình thật hạnh phúc. Nàng vẫn còn muốn trở về thế giới cũ là bình thường thôi. Ở đây nàng chỉ có một mình, mà đàn ông thì lại rất nhiều người không đáng để tin tưởng. Còn anh Thiên thì quá cường đại, quá tốt đẹp nên nàng sợ đấy mà.

  14. Trường Thiên Ca thật là gian xảo nha, thưởng, phạt cho Nhàn Tỷ đều tính là hôn hết vậy? Vậy là ca có lợi chắc luôn rồi.
    Mà chỉ một đêm trăng Đế Lưu Tương mà Trường Thiên hấp thu được tương đương 1600 năm đạo hạnh, Ghê thật ghê thật. Lần này Trường Thiên thay đổi thể chất cho Tiểu Nhàn, tỷ có thể hấp thu ánh trăng của Đế Lưu Tương rồi. Không biết lượng tỷ hấp thu được tương đương với bao nhiêu năm nhỉ???
    Lần này gặp lại Hà Tiểu Cửu, gặp lại thương đội Vân Hổ không biết Nhàn Tỷ làm gì để giúp đỡ họ đây

  15. Haha… lần này Trường Thiên ca là người được hưởng lợi nhiều nhất nha ^^… hôn Nhàn tỷ khí thế thế cơ mà ^^… rốt cuộc hai anh chị cũng thừa nhận tình cảm của nhau ah… khó khăn ở chỗ Nhàn tỷ vẫn còn vướng mắc chuyện trở về thế giới cũ ah… haiz… khi nào mới thoát khỏi vướng mắc để đạt tới hạnh phúc mỹ mãn đây ta ^^… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  16. “Aizz, người có thần thông thật nơi nơi tiện lợi, đến hôn môi cũng chiếm lợi.” Đúng là lưỡi rắn có khác

  17. Cuối cùng cũng có thịt quang minh chính đại rồi, lần này Trường thần thú rút kinh nghiệm sâu sắc phải túm chặt bạn Ninh không để người ta xấu hổ chạy mất. Đối với yêu tộc mà nói thì việc hoan ái và song tu cũng không có gì ràng buộc lắm nhưng mà đối với một người đến từ thế giới văn minh và có thể có cơ hội quay lại thế giới cũ thì bạn Ninh cũng sẽ khuất tất trong lòng, không thíchl àm tình nhân, một đời một đôi. Nhưng mà liệu có như ý muốn không khi mà đường về phía tây xa hun hút, biết đâu tình đến lúc đó sâu đậm thì dứt ra như nào.
    Vài ngày nữa là tôi thể thành công là bạn Ninh có thể vào hóa yêu tuyền thử lửa nhỉ.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close