Trời Sinh Một Đôi – Chương 265+266

30

Chương 265: Hòa thuận

Edit: Tuyết Y

Beta: Sakura

La Thiên Trình đi vào trong, tâm tình thì có vài phần nhảy nhót. Loại tâm tình này, giống như khi còn bé có gì tốt sẽ đi tìm Tứ thúc khoe khoang vậy.

Cái tâm tình tốt này mãi đến khi thấy một mèo một chim kêu gào cùng lăn đến chân hắn mới kết thúc.

Phía sau còn có một đám nha hoàn đuổi tới, thấy La Thiên Trình bất chợt xuất hiện, đưa mắt nhìn nhau một lúc lâu mới nhớ tới việc hành lễ.

Cứ như vậy chỉ trong chốc lát, một mèo một chim lại cứ đánh nhau lăn đi.

Lấy tay quơ quơ mấy cọng lông chim và lông mèo bay loạn xạ, La Thiên Trình nắm tay ho khan một tiếng, trầm giọng hỏi: “Chuyện gì xảy ra đây?”

Hắn quả thực không thể tin được, con mèo bị trụi nhiều chỗ trên người vừa nhìn thấy lại là con mèo đặc biệt xinh đẹp ưu nhã như con sư tử con mà hắn đã tốn một phen tâm tư mới tìm được.

Nha hoàn dẫn đầu gọi là Giáng Châu, tỉnh táo lại trước tiên, phúc phúc thân nói: “Hồi Thế tử gia, là Cẩm Ngôn và Bạch Tuyết lại đánh nhau ạ.”

“Lại?” La Thiên Trình nhạy cảm bắt được chữ mấu chốt.

Giáng Châu ngược lại mặt không đổi sắc mà nói: “Từ lúc Bạch Tuyết tới, chỉ cần đến lúc Cẩm Ngôn ra khỏi lồng chơi thì nhất định bọn chúng lại đánh nhau.”

La Thiên Trình mơ hồ có dự cảm không tốt, ôm may mắn trong lòng hỏi: “Đại nãi nãi biết chưa?”

Chúng nha cùng cho hắn ánh mắt đồng tình.

Tước Nhi tính tình tương đối hồn nhiên liền nói: “Đại nãi nãi dĩ nhiên biết nha, mấy ngày nay bọn chúng đánh nhau, phá hủy mất một bộ quần áo của Đại nãi nãi, còn có một lần cào rụng một nhúm tóc của Đại nãi nãi. . . . . .”

Rất tốt!

La Thiên Trình trong gió rơi lệ tiến vào.

Chân Diệu đang tập viết theo chữ mẫu, nghe được động tĩnh bèn buông xuống bút, thấy La Thiên Trình đứng ở nơi đó không nói lời nào, cả áo khoác cũng không cởi, chỉ như muốn nói lại thôi nhìn nàng, ngược lại có chút kỳ quái. Nàng đặt bút sang một bên rồi đứng dậy đi qua hỏi: “Làm sao vậy?”

La Thiên Trình thở dài, cũng không nói chuyện, nắm tay Chân Diệu kéo nàng vào phòng trong.

“Chàng làm gì thế?” Chân Diệu sợ hết hồn.

Giờ đang giữa ban ngày, vừa thấy mặt đã kéo nàng vào phòng trong, cho dù là ai cũng hiểu lệch đi a.

Quả nhiên La Thiên Trình không nói một lời  bắt đầu cởi quần áo.

Chân Diệu lúc này thật sự nổi giận, vỗ giường: “La Thiên Trình, chàng còn dám cởi!”

Đáng tiếc nàng nói chuyện không đuổi kịp tốc độ nhanh của người ta, chỉ trong chốc lát, trên người đối phương đã trần truồng rồi.

Thế còn chưa xong, La Thiên Trình nhìn quanh, rồi đưa tay cầm cây chổi lông gà được đặt trên bàn dài lên.

Mắt Chân Diệu cũng trợn tròn.

Làm gì đây? Hắn còn muốn đánh người hay sao?

Không phải là lại phát bệnh chứ?

Chân Diệu bồn chồn trong lòng, vội quét một vòng, không phát hiện thứ gì phù hợp, bèn giơ một cái ghế đẩu nhỏ lên.

Khóe miệng La Thiên Trình co quắp: “Kiểu Kiểu, mau bỏ xuống, ghế đẩu cũng rất nặng đấy, đừng để rơi vào chân.”

“Chàng buông chổi lông gà xuống trước rồi nói!”

La Thiên Trình ngẩn ra, sau đó có chút tức giận: “Kiểu Kiểu, chẳng lẽ nàng cho rằng ta muốn đánh nàng sao? Dù có thế nào đi nữa, ta cũng sẽ không đánh vợ a.”

Chân Diệu âm thầm liếc mắt.

Không đánh vợ? Ngày đó là ai hành hạ nàng gần chết a!

Thấy bộ dáng không tin tưởng của Chân Diệu, La Thiên Trình bất đắc dĩ cười cười, trở tay giắt chổi lông gà vào lưng quần phía sau.

Chân Diệu thấy La Thiên Trình giắt chổi lông gà sau lưng đi tới, cảm giác vui vẻ nói không nên lời, tâm tình khẩn trương cũng buông lỏng mấy phần, đặt ghế đẩu nhỏ đến chỗ tay có thể tùy tiện với tới, ánh mắt lạnh nhạt xem hắn muốn làm gì.

La Thiên Trình đến bên giường ngồi xổm xuống. Ho khan một tiếng nói: “Kiểu Kiểu, lúc trước không phải nói phải chịu đòn nhận tội với nàng ư? Nàng nhìn xem ta có thành ý như vậy, chuyện đêm đó hãy để cho nó qua đi.”

Vốn tưởng rằng có con mèo có thể khiến vợ vui vẻ, hắn cũng không cần như thế này, hiện tại. . . . . . Khụ khụ, không thêm tội đã cám ơn trời đất rồi.

Con súc sinh lông dẹt kia, lúc nào đó tìm được cơ hội không bắt nó nhổ trụi lông lên rồi nướng ăn thì không được, lúc vừa bắt đầu đã đối nghịch với hắn rồi!

“Chịu đòn nhận tội?” Chân Diệu đánh giá trên dưới một cái, “Cành mận gai đâu?”

La Thiên Trình chỉ chỉ chổi lông gà sau lưng.

Môi Chân Diệu giật giật, vừa muốn cười nhạo mấy câu, nhưng khi chạm đến tia thấp thỏm không yên in sâu trong đáy mắt La Thiên Trình, thì bỗng không mở miệng được.

Lời nói kia của Lão phu nhân lại vang lên bên tai.

” Vợ chồng chung sống, luôn là trong lúc lơ đễnh dần dần xa cách, chờ khi muốn quay đầu lại thì không được nữa rồi. Cái gọi là vợ chồng từ thân đến sơ, chính là đạo lý này.”

Thấy Chân Diệu chậm chạp không nói, tia thấp thỏm không yên nơi đáy mắt La Thiên Trình liền chuyển thành cay đắng.

Rốt cuộc là do hắn tổn thương người quá nhiều, trừng phạt đúng tội, đích thân phá hỏng phần thân mật mới vừa tạo dựng kia.

Có điều, nếu đã hiểu rõ tâm ý thực sự của mình, thì bất luận khó xử thế nào cũng không sợ.

Một bàn tay hơi lạnh đặt lên bàn tay lớn kia, La Thiên Trình đột nhiên ngẩng đầu.

Chiếu vào mắt đích thực là nụ cười nhè nhẹ nhưng thuần túy của Chân Diệu, nàng chớp chớp mắt, một tay xòe ra: “Nếu chổi lông gà là cành mận gai, còn không đưa đây.”

La Thiên Trình chỉ cảm thấy giờ khắc này tâm tình đột nhiên bay đến tận trời, làm người ta không kịp trở tay, lại hận không được cười to ba tiếng, lập tức rút chổi lông gà đưa tới, suy nghĩ một chút rồi không được tự nhiên dặn dò: “Đừng đánh mặt đấy.”

Lần này Chân Diệu thật sự không nhịn cười được.

Phu quân của nàng, thật ra xem như cũng đáng yêu.

Dù sao ở thời đại này, nếu nàng thật sự gặp phải nam nhân sau khi khiến nàng tức giận cũng không để ý đến sống chết của nàng, không quan tâm đến tâm tình nàng, ngoại trừ việc điều chỉnh lại tâm tình mà sống thì còn có biện pháp gì tốt hơn hay sao?

Cùng cách? Ha ha, gia đình như bọn họ, kết thân là thành chuyện tốt hai họ, nếu nam tử không mắc sai lầm gì lớn, nhà gái mà đưa ra ý cùng cách, chỉ sợ đã bị mọi người nhổ nước bọt chết đuối rồi.

Chân Diệu cầm lấy cây chổi lông gà ngũ sắc kia, ánh mắt rơi vào nửa thân trên của đối phương, không phúc hậu mà cười, trêu chọc khiến hắn ngứa ngáy như dùng chổi lông gà quét qua ngực.

La Thiên Trình ngược lại hít vào một ngụm khí lạnh, thất thanh nói: “Kiểu Kiểu?”

“Đừng lên tiếng, nếu chịu đòn nhận tội, dù sao cũng phải cho ta đánh một trăm tám mươi cái nha.”

“Nhiều như vậy?” La Thiên Trình cười đau khổ.

Nếu đánh thật thì cũng thôi, nàng lại còn trêu chọc như vậy, quả thực là muốn mạng người a!

Chân Diệu mặt không đổi sắc: “À, vốn là không cần đánh nhiều như vậy, có một nửa là chàng chịu thay cho con mèo chàng tặng đấy.”

Rắc một tiếng, La Thiên Trình nắm chặt nắm đấm kêu răng rắc.

Sau này hắn sẽ làm thịt súc sinh lông dẹt kia!

Không có nó, con mèo hắn tặng chắc chắn khiến người ta yêu thích vô cùng.

Chân Diệu cuối cùng không tiếp tục trêu chọc hắn nhiều hơn nữa, đã bị La Thiên Trình nín cười đến vất vả túm lấy chổi lông gà ném xuống đất, sau đó ôm chầm nàng một cái, hôn đến trời đất quay cuồng.

Có lẽ bị kích động bởi lời nói kia của Lão phu nhân, có lẽ mấy ngày nay La Thiên Trình kiên nhẫn tặng quà khiến nàng vui, lần này, quả thật Chân Diệu không có loại trốn tránh và phản cảm vô thức nữa, từ phản kháng ban đầu dần biến thành phối hợp, rốt cuộc không nhịn được mà kêu nhẹ một tiếng.

Nhưng La Thiên Trình lại như bị điện giật buông ra, hơi thở gấp bình phục tâm tình, chạm đến đến ánh mắt kinh ngạc của Chân Diệu, hắn lại ôm nàng càng chặt hơn, cười khổ nói: “Còn như vậy nữa thì lại khiến nàng bị thương rồi.”

Chân Diệu đã cảm giác được có một vật cứng rắn chọc vào mình. Đối phương ở trần, thân thể nóng hổi như bàn ủi, áp vào ngực nàng nóng hầm hập, mặt cũng nóng hôi hổi, vội ngượng nghịu xê dịch người.

“Kiểu Kiểu, Kỷ nương tử có nói còn phải uống thuốc đến bao giờ không?”

Chân Diệu có chút xấu hổ nói: “Còn phải uống ba tháng nữa rồi xem lại.”

Ba tháng!

La Thiên Trình cảm nhận nhuyễn ngọc ôn hương trong lòng, hắn cảm thấy cả người đều không xong rồi.

Có ai cưới vợ mà sốt ruột như hắn không chứ!

“Được rồi, nhanh mặc quần áo vào chút đi, cứ ở trong phòng thế này, truyền ra thì thành thế nào?”

“Ai dám!” La Thiên Trình nhíu mày, cuối cùng cũng mặc quần áo vào. Đứng dậy uống một hớp trà nguội đè ngọn lửa này xuống, “Kiểu Kiểu. Ta muốn thương lượng với nàng một chuyện.”

“Chàng nói đi.” Chân Diệu đưa tay vuốt nếp nhăn trên quần áo, lại chỉnh lại tóc mai.

“Tư vệ La Báo của ta, nhìn trúng nha hoàn Tử Tô bên cạnh nàng. Xin ta thay hắn làm chủ, không biết ý của nàng như thế nào?”

“La Báo sao?” Chân Diệu cười thầm, nàng còn đang suy nghĩ thị vệ kia sao mãi vẫn không có động tĩnh gì, không phải bị nhan sắc của A Loan mê hoặc đổi chủ ý đấy chứ. Nếu là như vậy, nàng sẽ dạy hắn biết cái gì là gà bay trứng vỡ (*).

(*) gà bay trứng vỡ: tương tự như mất cả chì lẫn chài

“Hôm đó gọi hắn vào đình gặp, bản thân hắn cũng rất được, chỉ là không biết tình huống trong gia đình hắn thế nào.”

“Tổ phụ của hắn từng đi theo tổ phụ của ta, hiện tại đã được vinh dưỡng, sống cùng thứ tử làm quản sự ở thôn trang. Phụ thân La Báo là trưởng tử, đi theo phụ thân ta, sau đó lại chết trận sa trường cùng phụ thân ta, mẫu thân hắn thì lúc sinh hắn khó sinh mà mất. La Báo từ khi sinh ra, đã sống cùng một nhà của thúc thúc hắn.”

“La Báo mồ côi từ trong bụng mẹ a?” Chân Diệu ngược lại không ngờ thanh thế của thanh niên nhìn thuần phác sáng sủa kia lại rất thê thảm.

“Đúng vậy, có điều thúc thúc thẩm thẩm hắn đối với hắn cũng như con mình sinh ra vậy.” Không biết La Thiên Trình nhớ tới cái gì, hắn than nhẹ một tiếng, “Gia đình thúc thúc hắn có ba nữ nhi, đến nay không có nhi tử.”

Chân Diệu gật nhẹ đầu.

Nghe thế thì cũng không tệ lắm. Không có bà bà thực sự, Tử Tô gả đi có thể quản gia làm chủ, lại có Thế tử và nàng, sẽ không có chuyện vì trên không có trưởng bối áp chế mà người trẻ tuổi lại ẩu tả.

“Vậy chờ đến tháng ba mùa xuân thì tổ chức hỉ sự cho bọn họ đi.” Tử Tô vẫn luôn theo nàng đã có nơi để đi, tâm tình Chân Diệu không tệ, lại hỏi, “Mấy ngày nay không gặp A Hổ, hiện tại như thế nào ròi?”

Nghĩ đến thiếu niên choai choai từ núi sâu đi theo bọn họ kia, La Thiên Trình lộ ra nụ cười nhẹ: “Cũng không tệ lắm, là một hạt giống tốt, sau này có thể trở thành cung thủ ngàn dặm chọn một (*), đáng tiếc tiểu tử kia một lòng muốn làm phu xe cho nàng.”

(*) ý chỉ người xuất sắc nhất

Chân Diệu khoát khoát tay: “Nam nhi chí tại bốn phương, A Hổ cũng không phải là hạ nhân trong phủ, làm phu xe cho ta làm gì?”

“Người có chí riêng. Trên chiến trường đao kiếm không có mắt, nói không chừng làm phu xe lại càng tự tại hơn một chút đấy. Được rồi, đợi dạy dỗ A Hổ xong, để hắn tự lựa chọn đi, ta sẽ giải thích lợi và hại cho hắn nghe.  Không nói những thứ này nữa, mấy hôm nay phủ chúng ta thế nào?”

Chuyện đặc biệt nhất phủ Quốc Công mấy ngày nay chính là Nhị phòng có thêm một thông phòng đẹp như tiên, Tứ phòng có một vị thiếp thất thân phận không bình thường đến.

Chân Diệu tự nhiên thuận miệng nhắc đến.

La Thiên Trình nghe chỉ cười cười rồi không hỏi thêm nữa.

Theo ngày tết ông Táo đến gần, phần lớn quan viên cũng bắt đầu nhàn rỗi, rất nhiều người giữ chức quan nhàn tản đều không cần đến nha thự, La Nhị lão gia chính là như thế.

Nghe nói La Nhị lão gia lại đi Tây Khóa Viện, Điền thị hung hãn ném một cái ly, đúng lúc ném đến chân La Tri Nhã đến bái kiến mẫu thân.

 

            Chương 266: Đập phá

“Mẹ ——” La Tri Nhã giật nảy mình, nhấc mép váy tránh đi mảnh vỡ văng tứ tung mà đi đến.

“Nguyên Nương, không làm con bị thương chứ?” Điền thị thấy người đi vào là nữ nhi, cũng có chút hối hận, vội kéo La Tri Nhã ngồi xuống, nhìn từ trên xuống dưới.

Thấy chỉ là mép váy nữ nhi bị dính chút trà, mới thở phào nhẹ nhõm: “Cũng sắp qua năm mới rồi, một lát mẹ sẽ mời sư phó Cẩm Tú Phường đến may quần áo mới cho con.”

Trong phủ, hằng ngày La Tri Nhã cũng chỉ mặc quần áo nửa mới nửa cũ, đương nhiên không tiếc gì, nghe vậy thì cười cười nói: “Cảm ơn mẹ.”

Nhìn nụ cười nhợt nhạt của nữ nhi, trong lòng Điền thị càng khó chịu.

Quốc Tử Giám mới được nghỉ, Nhị lang và Tam lang lại mất tăm cả ngày, Ngũ lang không biết làm sao mấy ngày này đều thích chạy đến Ngọc Viên.

Tam Nương là thứ nữ không đề cập tới, cũng chỉ có Nguyên Nương là thân thiết nhất.

Nhưng mà nữ nhi chu đáo như vậy, qua năm sẽ phải lấy chồng đến Man Vĩ xa xôi, cả đời không được gặp.

Nghĩ tới đây, Điền thị càng thấy khó chịu.

Thời gian này, thật đúng là không có cách nào sống nổi!

Thấy sắc mặt Điền thị khó coi, La Tri Nhã đỡ cánh tay của bà: “Mẹ, hắn lại đi Tây Khóa Viện rồi?”

Điền thị vô thức cau mày: “Nguyên Nương, đó là phụ thân con, mở miệng một tiếng ‘hắn’, truyền đi lại khiến người ta chê cười đấy.”

“Hắn thì tính là phụ thân gì chứ?” Trong mắt La Tri Nhã toát ra hận ý, chỉ là chợt lóe lên rất nhanh rồi biến mất, cười lạnh nói, “Trong lòng hắn, có từng nghĩ tới nữ nhi lấy chồng xa như con chút nào không? Chỉ sợ tâm tư của hắn đều đặt hết lên người con hồ ly tinh kia rồi!”

Tuyệt vọng thương tâm hết lần này tới lần khác. La Tri Nhã đã không còn bộ dáng dịu dàng như trước đây, ánh mắt có thêm chút lệ khí mà khuê tú bình thường không có.

Nghe nữ nhi nhắc tới điều này, Điền thị cũng tức giận đến thắt tim.

Từ lúc họa thủy kia vào cửa. Lão gia thật sự không giữ cho bà chút thể diện nào, hàng đêm ngủ bên kia thì cũng thôi, dù là ban ngày vẫn không quản được chân mình mà chạy qua kia!

Hiện tại, đừng nói là ra ngoài, ngay cả đến chỗ lão phu nhân thỉnh an, đoạn đường này, đều cảm thấy đám hạ nhân kia đang nhìn bà mà chê cười!

“Mẹ, tổ mẫu cũng mặc kệ sao?”

Điền thị oán hận nói: “Tổ mẫu con nào có ý kiến gì. Còn nói ta tự làm tự chịu đấy!”

Hừ, lão thái bà kia không khỏi quá thiên vị đi. Ngay cả khi bà có chỗ vọng động, nhưng làm trưởng bối lại có thể mặc kệ thật sao? Thiếp thất của Lão Tứ vào cửa, người đó còn có ân cứu mạng Lão Tứ , sinh ra cả nhi tử, làm sao lúc ấy lại ra oai phủ đầu Hồ di nương kia nhưng đến phiên phòng bà thì lại buông tay mặc kệ chứ?!

Điền thị nghĩ đến thì máu xông ngược lên, mà lời nói hôm đó của lão phu nhân, rốt cuộc cũng lọt vào tai vài phần.

Điền ma ma cũng từng khuyên nhủ bà, nói là lời lão phu nhân nói rất có đạo lý, hồ ly tinh kia tư sắc quá mức xuất chúng, mạnh mẽ chèn ép ngược lại không hay, còn không bằng để tùy ý lão gia chơi chán rồi nói sau.

Trong lòng bà hiểu rõ lý lẽ này, nhưng mắt thấy người chồng trước kia chỉ cần trở về phủ cũng rất ít đi đến chỗ thông phòng, mà giờ ngày ngày đều không rời Tây Khóa Viện, tim bà khó chịu như bị dao cắt.

Đến bây giờ, Điền thị quả thật đã có vài phần hối hận.

Sớm biết như thế, còn không bằng đừng kéo đến trước mắt, cứ lấy dao đâm vào tim ả.

Theo cách hành sự của lão phu nhân, nếu là dưỡng bên ngoài có hài tử, phủ Quốc Công nhất định sẽ không nhận.

“Mẹ, vậy còn ngài? Cứ mặc cho cho một thông phòng chèn ép trên đầu ngài sao?” La Tri Nhã không rõ mẫu thân quản gia mười mấy năm, hạ nhân trong phủ đều vội vàng sáp đến trước mặt nịnh hót, làm sao cả một ả thông phòng mà cũng không bắt chẹt nổi.

Điền thị thở dài: “Sắp qua năm rồi. Chẳng lẽ còn gây ra trò cười gì nữa hay sao? Qua ít ngày rồi nói sau.”

Đến thời điểm này, bà càng cảm thấy bản thân mình có phần kích động.

Lão thái bà nói một câu không sai.

Dù là cùng một việc, cũng phải xem xét thời thế, không thể cứ dùng cùng một loại biện pháp để xử lý.

Nếu kẻ ở Tây Khóa Viện kia là Thục Nương, bà bất động thanh sắc là có thể bóp chết ả.

Có Thục Nương vào phủ trước, lão gia còn có mặt mũi để cho một ngoại thất khác bên ngoài vào phủ nữa hay sao?

Nhưng hết lần này tới lần khác bà đã cáu kỉnh bán Thục Nương đi, Yên Nương này lại vào phủ, chỉ sợ dù lão phu nhân vẫn xử trí thay bà, thì những người kia trong kinh thành cũng sẽ nói bà đố kỵ không dung người.

La Tri Nhã nghe lời này của Điền thị, lại cảm thấy mẫu thân yếu kém.

Nàng cắn răng, cũng không nhắc nhiều nữa, nói chuyện cùng Điền thị một lát rồi đi.

Chờ trở về sân của mình, nàng bèn phân phó nha hoàn tùy thân: “Đi lưu ý một chút, lão gia khi nào thì ra ngoài, nhanh chóng về bẩm báo cho ta.”

Còn chưa tới buổi trưa, nha hoàn kia đã nhỏ giọng nói: “Đại cô nương, lão gia phái người nói với phu nhân là ngài đi ra ngoài thăm bạn.”

La Tri Nhã đứng bật dậy, cười lạnh nói: “Thăm thật tốt!”

Nhìn nha hoàn bà tử quang phòng một vòng, chỉ vào bốn người nói: “Các ngươi theo ta đi Tây Khóa Viện!”

“Đại cô nương!” Sắc mặt thiếp thân nha hoàn trắng bệch.

Những người khác cũng hai mặt nhìn nhau.

La Tri Nhã mấp máy môi, giọng lạnh lùng nói: “Ta biết các ngươi đều là hạ nhân trong phủ, đi theo ta sẽ khó xử, nhưng mà ta cảnh cáo trước, không theo ta không quan trọng, nhưng nếu người nào để lọt tin tức, thì đừng trách ta không dung tình!”

Nói xong nhìn về phía bốn người kia nói: “Các ngươi đều là ma ma cung nữ trong cung ban thưởng, sang năm phải theo ta đến Man Vĩ rồi, nếu nhận ta là chủ tử duy nhất của các ngươi thì đi theo ta, nếu không đi, ta sẽ tìm cơ hội xin chỉ thị của Hoàng hậu nương nương, hạ nhân không sai sử được, ta không dám cần đâu.”

La Tri Nhã lấy chồng xa ở Man Vĩ, mặc dù không quan trọng như Quận chúa Sơ Hà, nhưng cũng không tính là không quan trọng.

Dù sao Đại Vương Tử Man Vĩ cùng Nhị Vương tử huynh đệ tình thâm, Nhị Vương tử ở Man Vĩ cũng có lực ảnh hưởng không nhỏ, trước khi La Tri Nhã xuất giá, chắc chắn sẽ có cơ hội tiến cung nghe dạy bảo.

Quẳng lời này xuống, La Tri Nhã xoay người rời đi.

Bốn cung nữ ma ma kia liếc mắt nhìn nhau, vẫn là một ma ma mặt mày hung dữ hạ quyết định trước tiên, trước khi đuổi theo La Tri Nhã còn quẹo vào phòng kề chộp lấy một cây gậy nhóm lửa.

Các ma ma khác thấy thế cùng bắt chước.

Hai cung nữ trẻ tuổi khuôn mặt non nớt, thì ngược lại không cầm gậy.

La Tri Nhã ngoái đầu nhìn, cười cười rồi bước nhanh hơn.

Nàng phải gây một trận cho thoải mái trước khi mẫu thân biết được, tránh cho lúc ấy mẫu thân khó xử!

Yên Nương tuy chỉ là một thông phòng, nhưng được ngàn thương vạn sủng, chẳng những có nha hoàn thiếp thân hầu hạ, còn có hai bà tử làm việc.

Cả Tây Khóa Viện được chỉnh đốn vô cùng gọn gàng. Hai bà tử đang ngồi ở cửa tán gẫu.

“Chận chậc, ta ở trong phủ lâu lăm rồi, đã nhìn thấy Nhị lão gia từ thiếu niên lang ngọc thụ lâm phong cho đến tuổi này đấy. Nhưng dù lúc Nhị lão gia còn trẻ tuổi, cũng chưa từng thấy yêu thương nữ nhân nào như vậy cả.”

“Lại còn không à, Nhị lão gia đối với vị này, thật đúng là ngậm trong miệng sợ tan, nâng trong tay sợ vỡ. Đấy là còn chưa sinh tiểu chủ tử đấy, nếu chờ đến lúc sinh tiểu chủ tử, thì nhất định không tránh khỏi vị trí thiếp thất đâu.”

Bà tử nói chuyện đầu tiên kia lại cười ý vị thâm trường.

Sinh tiểu chủ tử?

Ha ha. Bắt đầu từ cái ngày vị này vào cửa, bà đã được phân phó, trong những món canh bồi bổ thân thể kia, cũng không thể thiếu trộn thêm thuốc tránh thai.

Nhị lão gia cố ý tránh Nhị phu nhân chọn hai bà tử các bà, nhưng lại không biết bà là người của lão phu nhân.

Đừng thấy lão bà tử bà là một hạ nhân ngay cả chữ to cũng không biết một chữ, nhưng bà lại rất hiểu cách làm của lão phu nhân.

Ở vai trò Tổ mẫu, đâu có ai không muốn nhìn thấy nhiều con nhiều cháu, nhưng ai cũng có thể sinh được, chỉ có vị này là không thể.

Với bộ dạng họa thủy này, nếu lại sinh tiểu chủ tử thật, vậy cũng rất dễ gây ra họa lớn.

Trong lòng bà hiểu, e rằng vị này vĩnh viễn cũng không thể sinh con, nhưng ngoài miệng vẫn đồng ý với bà tử kia: “Nói rất đúng. Tiểu nhi tử, đại tôn tử, nếu vị này sinh nhi tử thật, thì lão gia còn không yêu thương nhiều hơn ư?.”

Đang nói thì thấy La Tri Nhã hùng hổ đến. Hai bà tử không khỏi sửng sốt.

Thời gian hai người ngẩn ra thì La Tri Nhã đã đến trước mắt, cười dài nói: “Yên Nương có ở bên trong?”

“Có ạ.” Bà tử nói chuyện đầu tiên trả lời.

“A, chúng ta đi vào.” La Tri Nhã vòng qua hai bà tử đi vào trong.

Bà tử khác luống cuống, vội ngăn đón nói: “Đại cô nương, ngài đây là ——”

“Càn rỡ! Ta đi gặp Yên Nương một chút mà ngươi có thể cản?” La Tri Nhã lớn tiếng hỏi.

Bà tử kia họ Lý, thấy bộ dáng La Tri Nhã thanh sắc đều nghiêm thì lập tức có chút không dám động.

Điền thị cũng đã quản gia hơn mười năm, vị này lại là Đại cô nương con vợ cả phủ Quốc Công, nếu nói không có chút oai nào trước mặt hạ nhân bọn họ thì không đúng.

La Tri Nhã liền dẫn người tiến vào.

Vị bà tử họ Tôn nói trước kia còn muốn ngăn đón, lại bị một ma ma đi theo La Tri Nhã đẩy sang một bên.

Động tĩnh lớn như vậy, làm kinh động đến người trong phòng, một tiểu nha hoàn xuất hiện ở cửa phòng, quở trách: “Lộn xộn ồn ào cái gì vậy, quấy rầy di nương nghỉ ngơi rồi.”

Nhìn thấy là La Tri Nhã, thì lập tức sợ hết hồn, hơi cà lăm nói: “Đại… Đại cô nương.”

La Tri Nhã cười lạnh một tiếng: “Di nương, sao ta không biết Nhị phòng còn có một vị di nương?”

Nha hoàn kia sợ đến choáng váng.

Yên Nương không có danh phận, thật ra thì thân phận thông phòng không cao hơn đại nha hoàn bình thường bao nhiêu, nhưng những ngày này các nàng hầu hạ Yên Nương, nhìn thấy Nhị lão gia sủng ái nàng ta đủ kiểu, trong lòng đều hiểu. Vì lấy lòng nên mở miệng liền trực tiếp gọi là di nương, nếu không dù sao cũng không thể gọi thẳng tên được.

La Tri Nhã vòng qua tiểu nha hoàn, đi vào.

Một nữ tử áo xanh đứng ở phòng ngoài, hướng về phía nàng nhẹ nhàng thi lễ: “Bái kiến Đại cô nương.”

Bộ dạng nàng phục tùng cúi đầu, ngữ khí khiêm tốn, động tác cung kính, lưng lại thẳng tắp, tựa như một gốc mai kiên cường sinh trưởng trên vách đá, lại có sự cương nghị của cây mai thì lại càng xinh đẹp thêm vài phần.

Vẻ đẹp kia, ngay cả thiếu nữ như La Tri Nhã trông thấy, cũng giống như gặp ma, không nhịn được mà nhìn thêm mấy lần.

Có điều nàng rất nhanh hồi phục tinh thần, không đợi Yên Nương mở miệng tiếp, tiện tay vung lên: “Đập cho ta!”

Phụ thân thật đúng là biết thương yêu người ta, bài trí trong phòng này lại chẳng kém hơn chỗ nàng.

Không, chính là chiếc bình hoa mai đặt trên bệ cửa sổ, từng được đặt trong thư phòng của phụ thân. Có một lần nàng trông thấy thì rất thích, nhưng phụ thân cũng không chủ động mở miệng tặng cho nàng.

Nữ nhân này, xinh đẹp tà môn, nếu nàng không xả giận thay mẫu thân trước khi xuất giá, thì sau này không có cơ hội nữa. Dù sao, có tiếng “Di nương” kia, hôm nay cũng coi như sư xuất có danh (*)!

            (*) sư xuất có danh: ý chỉ có lý do cho việc làm nào đó

            Một trận ồn ào hỗn loạn binh binh bang bang, trong phòng là một đống bừa bộn.

Yên Nương chỉ mím môi đứng mà không nói một lời.

Điền thị bên kia nghe được động tĩnh dẫn người chạy tới: “Mau dừng tay!”

Vốn đã đập thoải mái, La Tri Nhã hô ngừng, liếc Yên Nương một cái, nói với  Điền thị: “Mẹ, sao ngài tới đây?”

“Nha đầu con, thật là càn quấy, chờ phụ thân con đến, chắc chắn sẽ phạt nặng con. Đi, theo mẹ đi tìm lão phu nhân xin tội đi.”

Điền thị trấn an Yên Nương mấy câu, lại phân phó người dọn dẹp Tây Khóa Viện xong, mới dẫn La Tri Nhã đi đến Di An Đường.

link fb

Discussion30 Comments

  1. Quả thực là mẹ nào con nấy, La Tri Nhã này ngu xuẩn chả khác gì Điền thị. Đập phá như vậy chỉ khiến cho Nhị lão gia càng thương Yên nương hơn thôi. Vậy là kế hoach của a Trình lại càng thuận lợi. Thấy tội nghiệp a Nhị vương tử kia quá. A ấy ngây thơ, tốt bụng là thế lại lấy phải cô vợ độc ác, ích kỷ, ngu xuẩn.
    “Bệnh” của a Trình càng ngày càng nặng rồi, kèm theo đó là mối thù truyền kiếp của a với bạn Thiếu hiệp lại sâu thêm một tầng. Cứ đọc đến đoạn có 2 vc nhà bạn Diệu là thấy vui vẻ ghê gớm. Xóa tan cảm giác bực bội do nhà nhị lão gia gây nên.
    *lót dép hóng chương sau* ;69

  2. Nhờ lão phu nhân mà hai vợ chồng Chân Diệu hòa thuận lại rồi. La thế tử cũng dễ thương ghê, biết mình gây họa tự chảy hai hàng nước mắt thương cảm, đổ tội cho Cẩm Ngôn rồi vô nhận đòn với vợ, tự giác cởi áo ngoài đưa chổi cho vợ đập, còn xin đừng đánh mặt nữa chứ, uầy, khi hết bệnh nhìn ảnh đúng là đáng yêu hơn nhiều =]]]
    Nhị lão gia ban đầu muốn Điền thị làm loạn Tứ phòng, giờ thì Nhị phòng của lão loạn, mà chắc bản thân lão cũng ko nhận ra, bị mê hoặc dữ dội thế rồi mà. Điền thị cứ bảo lão phu nhân thiên vị, bà ta ko biết lão phu nhân đã làm những gì giúp đỡ bà ta gì hết. LTN ngày càng điên rồi, thấy tội cho Nhị vương tử ah, mong LTN bị gả đi, lại ko muốn Nhị vương tử kia bị lừa gạt, mầu thuẩn ghê.
    Thanks

  3. La Thiên Trình đáng yêu rồi đấy. Xin lỗi vợ thành thành thật thật như vậy. Hiiiii ! Nhưng mà lại khiến Chân Diệu xúc động. Cũng phải thôi, ở thời phong kiến mà có nam nhân thật tình với thê tử của mình như thế rất là hiếm có. Chân Diệu xuyên không thật có phước lớn. Sau này sẽ là một đời nhất thế, nhất đôi rồi.
    Nhà Nhị thúc sắp loạn thành 1 đoàn rồi. Nhân cơ hội này có lẽ quyền chưởng gia trong Phủ Trần Quốc Công sẽ được trao cho Chân Diệu luôn nhỉ

  4. ta nói có người mẹ như điền thị thì lấy đâu ra cõn gái tri thư đạt lễ được chứ, không khác mấy con mụ ngoài chợ là mấy, không có đầu óc. hừ. để xem lão phu nhân sẽ xứ trí thế nào a. cơ mà lúc đầu tưởng la tri nhã tới đánh người đấy. hóa ra là đập đồ a.
    cuối cùng thì trình ca với chân tứ cũng làm hóa rồi a, cũng nhớ lão phu nhân khai thông tư tưởng cho chân tứ, hì hì
    tks tỷ ạk

  5. Hồi xưa khổ thiệt đó chứ, chồng tam thê tứ thiếp mà không thể làm gì, cho dù vợ hiền hay dữ thì mình đều chán ghét chuyện này.
    Mình ghét Điền thị nhưng chồng bà ta có vợ bé mình lại ủng hộ bà ta xử đẹp con vợ bé, mà khổ cái thời đó có quyền có vợ bé, ai cũng sợ mang danh đố phụ không dám làm gì, đọc mà thấy thương cho thân phận phụ nữa ghế, ai.

  6. Bạn Trình đúng là yêu Bạn Diệu sâu đậm rồi, thời đại này có mấy người cởi áo nhận roi đền tội như bạn Trình. Con sáo đáng đánh kia toàn phá đám thôi. Mong 2 bạn cứ hòa hợp thế này. Bạn Trình còn phải ăn chay 3 tháng nữa, thời gian đủ để bồi dưỡng lại tình cảm. Mầm họa Yên nương kia bắt đầu khuấy lên sóng gió rồi. La Tri Nhã đúng là càng ngày càng xấu tính xấu nết rồi. Đánh đập đồ đạc phòng Yên Nương để xem La nhị lão gia sẽ phât tác thế nào

  7. Chỉ cảm thấy tội cho nhị vương tử thôi gặp sai người sai thời điểm. Mà La Tri Nhã cũng ngu quá là cháu mà chẳng được 1 góc của bà nội, mẹ nào con nấy thôi

  8. Tâm trạng của bạn La hôm nay đúng là lên xuống thất thường a, đang hớn hở nghĩ mèo nhỏ mình vất vả mới có được lấy lòng được vợ yêu ai ngờ về đến nhà đập vào mắt là cảnh chim mèo đại chiến, đã vậy đám nha hoàn nhìn đã quen, đến áo, tóc của đại nãi nãi còn thành đồ hi sinh trong chiến tranh nữa là. Mà ấn tượng đêm đó quá khó phai rồi, bạn La mang roi chịu tội lại bị hiểu lầm thành vác roi đánh vợ, cũng may cuối cùng cũng đã khơi thông, vợ chồng hòa thuận, bạn La mà biết thì phải đi cảm ơn lão phu nhân nhiều.
    La Tri Nhã tính tình càng ngày càng bùng nổ, ngày xưa còn làm bộ làm tịch bây giờ thì thôi rồi. Làm như báu lắm đấy, có cho nhị vương tử người ta chắc gì đã cần vậy mà còn làm như bản thân mình thiệt thòi. Yên Nương kia vào cửa bên nhị phòng càng ngày càng gà bay chó sủa, hành động của La Tri Nhã chỉ khiến tình cảm vợ chồng La nhị lão gia càng xa cách thôi mà với vẻ đẹp cùng sự cao ngạo như mai của Yên Nương đến bao giờ La nhị lão gia mới chơi chán chứ.

  9. Lã Tri Nhã thật ngu ngốc, mai mốt được gả đi chắc bị chỉnh đến xương cũng ko còn đi!

  10. LTN ngốc quá, lâu lâu bộc phát tưởng uýnh người ai dè đập đồ, bó tay, LTT tặng j ko tặng, tặng con mèo cjho 2 đứa đánh nhau chơi

  11. Trình ca đáng yêu quá :) tuởng tặng mèo vợ sẽ vui, ai ngờ mèo của mình gây náo loạn với Cẩm Ngôn. Nhưng mà ảnh dám giắt chổi lông gà sau lưng quần để vợ trừng phạt a. Có bao nhiêu người đàn ông dám bỏ sĩ diện để dỗ dành vợ. Cuối cùng Chân Diệu tỷ tỷ cũng mở lòng một chút với ảnh.
    Cuối cùng La Báo huynh cũng đuợc lấy Tử Tô tỷ rồi :)
    La Trí Nhã đúng là… Mẹ nào con nấy, Điền thị như vậy nên duỡng con cũng không ra sao.

  12. khakha cách anh trình nhận tội chịu phạt buồn cười quá, cứ tưởng anh định ấy ấy chứ, ôi trí tưởng tượng bay cao bay xa xa tít chân trời. Bạch tuyết và cẩm ngôn tai sạo lại đánh nhau nhỉ???? bé cẩm ngôn thật đáng yêu

  13. không ngờ Trình ca có cách xin lỗi vợ dễ thương ghê, lại còn nói đừng đánh vào mặt nữa chứ
    Trong phủ có thêm Yên nương thì Điền thị và La Tri Nhã lúc nào cũng khó chịu, tình cảm của vợ chồng thái tử càng ngày càng tốt thì tình cảm của vợ chồng Điền thị lại càng xa cách, La Tri Nhã thì chuẩn bị xuất giá nơi phương xa rồi

  14. Chúng nha cùng cho ————–> nha hoàn??? :))))))))))
    quang phòng một vòng ———–> quanh
    trong phủ lâu lăm —————–> lắm
    ==============================================================
    Vợ chồng hòa thuận rồi :)))) mừng thay cho 2 vc trời sinh một đôi của chúng ta :)))
    Nhờ 2 vc hòa thuận thì vụ con mèo + Cẩm Ngôn + La Báo cũng “công đức vô lượng” rồi!!
    Đoạn LTT cầm chổi lông gà thay cành mận gai mà CD tưởng LTT muốn đánh mình làm ta cười đau cả bụng, xem ra CD vẫn còn bị ám ảnh nha, LTT ca cần cố gắng sủng + cưng chiều nhiều hơn a!!
    Nhị phòng lại loạn nữa rồi, vui quá!! Thiệt tình ta nghi ngờ YN là do LTT bố trí hay ai ta, sao mà đẹp dữ dội vậy :))

  15. LTN này vẫn ngu xuẩn thế thà đánh người huỷ dung ta còn thấy chấp nhận được đập đồ chán chê thì Điền thị vẫn phải bù lại thôi…. đã ngu lại còn tỏ ra nguy hiểm…
    LTT và CD đều vượt qua khúc mắc trong lòng mình rồi chắc tình cảm sau này càng tốt hơn nhưng mà LTT vẫn phải nhịn ba tháng nữa cơ mà:)):))

  16. Ông nam chính này thật số khổ… tặng mèo cho Diệu tỷ mà đụng ngay con sáo của Diệu tỷ mới đau… haiz… mối thù giữa ông nam chính này với con vẹt chừng nào mới hoá giải được đây ah ^^… mà bên La Tri Nhã thì tự nhiên lại qua đập đồ ah… gặp ta thì ta qua đánh bà Yên nương ba mẹ nhìn không ra lun… tự dưng tốn sức đập đồ… trong khi đồ nhà mình nữa chứ… haiz… phá gia ah… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  17. Đọc cái đoạn LTT dắt chổi lôg gà lưg quần để chịu đòn tội ta nói cười ko khép đc miệg mà. LTT sau khi gở bỏ khúc mắc cũg đág yêu đó chứ. Hihi. Còn LTN thì thôi. Sao ta thấy truyện xk hay có mấy con biểu tỷ muội dở hơi như vậy ko biết, ngu ngốc, luôn coi mình là cái rốn vũ trụ ko àh. Thanks editor nhiều nhé

  18. Cuối cùng Chân Diệu tỷ tỷ cũng mở lòng một chút với ảnh.
    Cuối cùng La Báo huynh cũng đuợc lấy Tử Tô tỷ rồi :)
    LTN này vẫn ngu xuẩn thế thà đánh người huỷ dung ta còn thấy chấp nhận được đập đồ chán chê thì Điền thị vẫn phải bù lại thôi…. đã ngu lại còn tỏ ra nguy hiểm…

  19. ầy coi bộ cái dạng la thiên trình đắc ý tưởng tặng mèo là xong mà đến khi nhìn thấy cảnh cảnh gà bay chó sủa đúng là khóc không ra nước mắt mà, mong rằng tình cảm hai anh chị sẽ dần có chuyển biến tốt đặc biệt là châu diệu; còn cái nhà nhị thúc đúng là càng ngày càng loạn rồi, la tri nhã đúng là giận quá mất khôn rồi, không biết còn sắp có kịch hay gì đây

  20. Nguyen thu thuy

    Chậc nói đùa hay thật vậy nếu là tôi đi đập thì đã đập tàn phế con hồ ly tinh kia rồi, xem mặt mũi bầm dập với cái chân thọt lão kia con yêu thương nổi ko ,sắp đi man vĩ rồi có cho tiền lão cha kia cũng ko làm j đc thế mà ra tay nhẹ thế chậc chậc vẫn còn non và xanh lắm ;66 . Chào m.n mình lại nổi lên rồi nè zô zô , mà sao mình dùng đt lại ko comt đc vậy nè lúc trước vẫn ok nà h phải lấy ipad haz mà mải đọc quá comt hơi ít sau sẽ tích cực hơn hì hì ;72
    Thx edit & beta nha ;61

  21. Tưởng đánh người ai dè đập đồ phá của ghê! Anh Trình hận bạn sáo dữ ta! Anh trình mặt càng ngày càng dày rồi hên nhờ lão phu nhân nhắc nhở nên A Diệu mới chịu mở lòng hơn!

  22. Chỉ dám đập phonhg thôi à. Sao ko đập ng đi. Mấy ng này ngu thật cứ thichs dùng bạo lực để giải quyết. Chắc yên nương là ng cuar nam9 r

  23. Ca ah sao ca thoát y trước mặt tỷ nà mặt tỉnh bơ vậy , ca chịu đòn mà còn muôn trả giá nữa haha
    Thế là hôn sự của Tử Tô tỷ đã quyết định nhanh gọn lẹ như vậy
    Nhỏ La Tri Nhã này cũng có máu du côn nhỉ, tưởng làm gì, đánh người ko đánh đập phòng làm chi ;46

  24. Haha nhà nhị phòng sắp có chuyện vui để xem rồi, ta mong chờ Tri nhã bị vị Nhị hoàng tử hành hạ đến chết

  25. Khâm phục lão phu nhân bá đạo, được cái mấy ông con đều cúi đầu trước quyền uy của mẫu thân đại nhân. Cứ tưởng Tri Nhã đi hủy dung Yên Nương, ai dè đi đập đồ, đúng là phá của hại mình mà, trăm hại mà vô lợi. Aizzzz…

  26. Nước mắt phượng hoàng

    Yên nương này là người của LTT, ngta chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ, quan tâm tới mẹ con La Tri Nhã làm gì chứ!

  27. Gái già đợi gả

    Khổ thân Trình ca cứ tưởng tặng mèo dỗ giai nhân vui vẻ ai dè thành tai hoạn =)) LTN như 1 mụ đàn bà tranh chua ngoại chợ búa a

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: