Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q04- Chương 173+174

13

Chương 173: Tự rời khỏi đoàn đội

Editor: Hàn Tuyết

Beta: Tiểu Tuyền

Nhìn thấy bùn đất gần độc thảo bị đào rỗng rồi, nàng lấy Ngọc đao, cẩn thận từng li từng tí gạt đất trên rễ cỏ, động tác kia phảng phất như đây không phải là một cái rễ cỏ, mà là một loại ngọc khí có giá trị liên thành. Thao tác tỉ mỉ như vậy, quả nhiên không có một chút thương tổn đến bộ rễ, cuối cùng nàng thở phào một hơi, cầm trọn gốc cây độc thảo nhấc lên, dễ dàng lấy ra khỏi mặt đất.

Nam tử bên cạnh cũng thở phào nhẹ nhỏm, thúc giục: “Chúng ta có thể đi chưa?”

Nàng gật đầu, đột nhiên hỏi: “Ngươi tới đây làm gì?”

Nam tử này ngẩn người nói: “Ta chỉ là tò mò. . . . . .Tam nương không cần để ý.”

“Ừ.” Nàng vừa đứng lên vừa đáp, “Ta không để ý.” Từ bên cạnh hắn đi qua, nam tử này không nhịn được lui một bước, lại thấy nàng đột nhiên đem độc thảo trên tay nhắm ngay mặt của hắn ném tới.

Ninh Tiểu Nhàn cầm lấy độc thảo cũng không có mang bao tay, vì vậy nam tử này theo bản năng đưa tay lên đỡ, tiếp được cỏ độc thảo này, sau đó mới nhớ tới vật này có kèm theo kịch độc, người sờ vào sẽ bị chết!

Hắn theo bản năng ném độc thảo xuống đất, chỉ cảm thấy bàn tay vừa tê vừa ngứa, không nhịn được run giọng nói: “Này. . . . . .” Đợi ngẩng đầu cầu tình thì nữ nhân trước mặt đã không thấy đâu nữa.

Người đâu?Hắn kinh hãi, đang muốn quay đầu, sau ót lại truyền đến một trận đau nhức kịch liệt, sau đó một mảnh bóng tối ập tới.

Ninh Tiểu Nhàn thừa dịp trong thời gian hắn ném độc thảo, đã di chuyển đến phía sau hắn, cổ tay bổ vào gáy hắn, dễ dàng đánh hắn bất tỉnh.

“Nể tình ngươi vô dụng như vậy, tha cho ngươi một mạng.” Nàng phủi tay, thu gốc cây độc thảo lại. Cỏ thuốc quả thật  tên là Hủ Tâm thảo, quả thật có kịch độc, nhưng độc tố của nó đều ở chất lỏng bên trong, nếu người đụng vào một cây Hủ Tâm thảo nguyên vẹn, chắc  chắn không trúng độc!

Cho nên nói nha, kiến thức chính là sức mạnh.

Nhưng gốc cây Hủ Tâm thảo lại xuất hiện ở chỗ này. Bản thân cũng thật là kỳ quái rồi. Theo nàng biết loại độc thảo này là một loại sinh trưởng ở vùng đất chí âm, ví dụ như huyệt mộ, dưới bóng râm, mà ao đầm này mặc dù nhiều nước, nhưng lại chẳng liên quan gì tới vùng đất chí âm.

Được rồi, chuyện nghĩ mãi cũng không ra, tại sao phải suy nghĩ tiếp chứ?

Nàng nhìn nam nhân nằm trên mặt đất, nhún nhún vai một cái rời đi. Nàng tạm thời thay đổi chủ ý tha cho hắn một mạng, dù sao chờ hắn tỉnh lại, nàng cũng đã đi xa.Cho dù đi mật báo thì sao?Điều kiện tiên quyết là hắn phải tỉnh lại được. Nàng dùng sức không lớn, nếu xui xẻo nhiều nhất một khắc đồng hồ là có thể tỉnh lại, chỉ hy vọng vào một khắc này đừng có những dã thú khác đi qua, nếu không, nó không ra sức đã nhặt được bữa tiệc lớn rồi.

Sử dụng câu cửa miệng của Trường Thiên: Cái này có liên quan gì đến nàng?Bà cô đi vậy.

Nàng một mình lên đường. Như vậy thì dễ dàng hơn nhiều. Nàng suy nghĩ một chút, trên mặt đất quả thật quá nguy hiểm.Côn trùng, dã thú và con người bày ra cạm bẫy trùng trùng. Nếu nàng cẩn thận chút ít, có lẽ ckhông sợ, nhưng dọn dẹp những đồ này cần rất nhiều thời gian. Hiện tại nàng thiếu nhất cũng là thời gian.

Mẹ nó, kể từ khi bắt đầu đi về phía tây tới nay, vì sao thiếu nhất luôn là thời gian? Rõ ràng Trường Thiên cũng có thể sống thêm năm trăm năm, vì sao nàng luôn bị ép đến không ngừng lên đường, bỏ chạy thoát chết?

Nhưng nàng là người ai? Nàng là Ninh Tiểu Nhàn nha, dù sao cũng sẽ có lối tắt khác. Con ngươi của nàng đảo lòng vòng, ừ, cứ đi con đường này.

Nàng tìm được lối tắt là lên trời. Chính xác một đường mà nói, đang ở trên tàng cây —— nàng tính toán “Đi” qua các chạc cây, mà không phải từ trên mặt đất.

Nơi này là rừng đầm lầy điển hình, cây cối thấp bé, đa số không cao hơn năm trượng, nhưng vô cùng dày đặc, chạc cây mọc lan tràn, cấu tạo thích hợp cho rất nhiều sinh vật nhỏ đi lại trong rừng. Mặc dù không biết bởi vì nguyên nhân gì, bên trong Bí Cảnh không trông thấy bóng dáng của sinh vật nhỏ nào, nhưng không sao không cản trở kế hoạch nàng đã vẻ ra.

Nàng nhẹ nhàng nhảy một cái, liền nhảy tới một phiến cây vẹt, sử dụng khinh thân chi thuật mà Tiếu Tử truyền thụ cho, trên người ít động, điểm nhẹ mũi chân, nhẹ nhàng như chim yến bay xuyên qua cây cối. Nàng vốn là thiếu nữ, thân thể nhẹ nhàng, chỉ cần đứng trên nhánh cây to cỡ chén cơm, sẽ không bị rơi xuống. Mà rừng cây mọc thành phiến thế này, cành cây cỡ khoảng cái chén cơm không cần quá nhiều, mấy vạn cái vẫn luôn có chứ?

Nàng đứng ở trên cây nhìn về hướng Đông, cành cây mọc trong rừng cơ hồ đều đạt chuẩn cho nàng nhảy lên.

“Hắc hắc, lối đi vip chuyên dụng trên không trung a.” Nàng cho mình lời khen, triển khai thân hình lướt đi ra ngoài.

Vì không kinh động người trong đội Bàng Hải và Lăng Vinh Nam, nàng đi một vòng lớn, từ chỗ bọn họ có đường nhỏ thẳng tắp đi ra ngoài. Nhưng tốc độ đi hiện tại của nàng, không cần đến một khắc đồng hồ là có thể chạy tới phía trước bọn họ.

Dưới loại địa hình này mà hành quân, nam nhân có khi không có ưu bằng nữ nhân. Chờ bọn hắn kịp phản ứng, “Hách tam nương” đã sớm biến mất trong bí cảnh. Khổ cực các nam nhân, đàng hoàng trên mặt đất mà đi a, bà cô đi trước một bước!

Nàng vừa tìm được đầu nguồn của con sông nhỏ, thử một chút độc, phát hiện quả thật không có vấn đề, lúc này mới tẩy sạch thuốc bột ngụy trang trên mặt. Đến đây, nàng không bao giờ … là “Hách tam nương” nữa rồi.

Ninh Tiểu Nhàn suy nghĩ một chút, vì đi đường an toàn, vẫn lấy ra Dịch Dung Đan, đổi cho mình một dung mạo khác, lúc này giả trang thành một cô gái có sắc mặt ngăm đen. Sau đó, nàng ném nộ quần áo trên người của Hách tam nương vào trong nước, từ bọc hành lý tùy thân móc ra một bộ y phục mặc lên, thay đổi một kiểu tóc khác, cả người đều rực rỡ hẳn lên.

Nàng mới không lo lắng chuyện đi ra ngoài, bí cảnh bao quát chặt chẽ, lúc đi ra ngoài chỉ cần y theo môn phái căn dặn nộp đồ lên, Điện Vân Tiêu mới mặc kệ kể ngươi có bộ dáng như thế nào.

Đang lúc nàng đắc chí trong lòng, trong thiên địa một tiếng Khánh thanh thúy lại vang lên, đem nụ cười trên miệng trực tiếp đóng lại.

“Đáng chết, vang lên lần thứ hai, may mắn là từ phía tây truyền đến !”Hiện tại, nàng phải tăng nhanh cước bộ được rồi.

Trước đó không lâu, Lăng Vinh Nam còn nói với Bàng Hải, lục soát qua phía Tây, không có bất kỳ phát hiện nào. Không biết bây giờ Bàng Hải nghe Ngọc Khánh sẽ có phản ứng gì? Cho dù nàng kém thông minh một chút, cũng phát hiện đội ngũ của Lăng Vinh Nam không có ý tốt, chẳng qua không biết Bàng Hải có kịp phản ứng hay không?

Nếu kẻ bị tính toán đổi thành Đặng Hạo, dù như thế nào nàng cũng sẽ nghĩ cách nhắc nhở. Nhưng nàng là người theo quan điểm có qua có lại, họ Bàng không để tâm tới nàng, nàng cũng không cần trượng nghĩa đối với hắn.Không phải rất công bằng sao?

Đường đi và chỉ dẫn của Tàng bảo đồ, sớm đã bị nàng ghi nhớ, sau đó xé bỏ, ngâm nước rồi đốt đi. Nàng tiêu hủy di vật của tổ tiên Trương sinh lưu lại mà không chút áy náy nào.Chén Nguyệt Quang đối với nàng mà nói quá mức quan trọng, tuyệt đối không thể để cho đầu mối này rơi vào trong tay người khác. Hơn nữa nàng nghe nói có những bản đồ bảo tàng có tường kép, nếu ngâm ở trong nước hoặc để sát vào mồi lửa thì có hiện ra mực nước đặc biệt vẽ lại đường đi mới. . . . . . Thật đáng tiếc, tấm bản đồ này không chịu đựng được khảo nghiệm, cho nên đã tan thành mây khói rồi.

Nàng rửa mặt, nuốt một viên Tích Cốc đan, sau đó tiếp tục lên đường.

Kể từ khi có Thần Ma ngục tới nay, mỗi ngày nàng làm việc và nghỉ ngơi đều rất quy luật, ba bữa cơm dinh dưỡng đầy đủ, hàng đêm có thể yên giấc, bây giờ đang ở trong bí cảnh, đối với tâm chí nàng ngược lại khảo nghiệm rất lớn, bởi vì nàng không chiếm được nơi nghỉ tốt, cho dù là trên tàng cây ——

Lúc nhảy qua một gốc cây cây nhỏ, dù sao nàng không phải là một con chim Yến chân chính, cho nên tiếng bước chân rất nhỏ vẫn hù dọa một con hắc xà đang quấn ở trên cây, nhất thời hắc xà liền lưỡi cũng không phun ra, đã hóa thành một đoàn màu đen bắn tới.

May nhờ hiện tại thần kinh phản xạ của nàng đã bị Trường Thiên mài đến rất ngắn rồi, nhìn thấy rắn độc đột kích, mắt không chớp một cái, ném Răng Nanh ra, chém nó làm hai đoạn. Hắc xà này lại làm cho nàng dừng bước.

Động vật nhỏ trong rừng  đều không trông thấy, con rắn này lớn bằng quả đấm, chiều dài vượt qua một thước rưỡi, cũng không coi là nhỏ, nhưng trong thân thể đứt rời lại chảy ra nước màu đen có mùi hôi đến mức tận cùng, lại không có cấu trúc da thịt. Đây tuyệt đối không phải là hiện tượng bình thường!

Chỉ cần là sinh vật, tất nhiên có cấu trúc da thịt, xương cốt là nguyên tố cơ bản nhất của cơ thể như vậy. Nhưng con rắn này mặc dù có thể tự chủ hành động, nhưng hiển nhiên đã thoát khỏi phạm vi của sinh vật bình thường.

Cái bí cảnh này, nếu nói không có những cổ quái khác, nàng tuyệt đối không tin .

Nàng một lần nữa bước đi gấp về phía trước, thỉnh thoảng còn phải dừng lại xác nhận một chút đường nhỏ. Từ khi tiến vào”Thiên Thượng Thế” tới nay, ít nhất đã qua mười canh giờ, nếu đặt ở thế giới bên ngoài, đã sớm qua một buổi tối, sáng sớm ngày thứ hai, nàng có thể căn cứ vị trí mặt trời trên đỉnh đầu để phán đoán chỗ ở của mình, nhưng địa phương quỷ quái này, rõ ràng cho thấy ngày ngắn đêm dài!

Hiện tại, màn trời còn đầy sao kia. Thiên văn nàng học được không tốt, ai có thể nói cho nàng biết, Bắc Đẩu tinh ở hướng nào không? !

Mặc dù nàng có năng lực nhìn trong đêm, nhưng tóm lại vẫn không sánh được phạm vi ban ngày.

Tất cả nhân tố cộng lại, trở thành nguyên nhân làm trễ hành trình. Ninh Tiểu Nhàn thầm mắng một câu: “Hơn nửa đêm, đám con bê kia làm thế nào tìm được kiện bảo vật thứ hai? !”

Nàng vừa sờ soạng đường đi phía trước hai canh giờ, chân trời mới nổi lên ánh sáng, nàng cũng có chút mệt mỏi. Ở trong rừng đi về phía trước, cách làm mặc dù nghe thích ý, tránh trái, né phải các loại phiền phức trên mặt đất, nhưng hao phí tinh thần rất lớn.

Nếu Trường Thiên ở chỗ này, tất nhiên sẽ nói cho nàng biết, ban đêm vẫn còn cần chút nghỉ ngơi. Từ lúc nàng rèn luyện thể chất tới nay, thân thể cơ năng mạnh lên rất nhiều, nhưng chưa từng có trải qua cường độ cao hành quân gấp, tinh thần của nàng còn rèn luyện qua qua, cần thời gian dài để thích ứng, cũng cần chạy trốn khoảng cách xa và chiến đấu.

Ở trong kế hoạch của Trường Thiên, bước kế tiếp vốn sẽ huấn luyện cho nàng tiến vào nội dung trọng điểm. Nhưng hắn không có tiết lộ, nàng cũng không biết, cho nên hiện tại Ninh Tiểu Nhàn chạy trốn dưới đất, không phát hiện thể lực mình đang từng điểm từng điểm giảm xuống.

Đây rốt cuộc ở trong cái góc nào, vì sao ngày đêm thời gian kỳ lạ như thế?

Nàng còn đang do dự thì trên mặt đất phía trước đột nhiên truyền đến tiếng răng rắc, cùng với tiếng một gã nam tử cao giọng kêu thảm.

Mọi nơi yên tĩnh như thế, một tiếng kêu khóc quá rêu rao rồi, nàng vội vàng ẩn vào trong bóng cây.

Theo lý thuyết, mọi người phải ở trong bí cảnh tìm kiếm, không để ý chuyện khác mới đúng, cho nên nàng mới chọn con đường này, chính là không muốn đụng với những người khác. Ở đây không phải cách rất gần lối vào bí cảnh sao, vì sao lại có người?

Nàng định thần nhìn lại, mới phát hiện trên đất trống trước mắt có một tên nam tử đang lăn lộn dưới đất, khàn cả giọng kêu thảm đúng là của hắn phát ra. Nàng thuận thế nhìn xuống, nhất thời không rét mà run ——từ bắp đùi của nam tử này trở xuống, bị một bộ kẹp bắt thú bằng thép kẹp chặt lấy.

   Chương 174: đen ăn đen

Loại kẹp bắt thú này, nàng đi lại trong hương dã đã gặp được, có thể dễ dàng kẹp lại sư tử hổ báo có sức nặng hơn ngàn cân, lấy ra đối phó loài người quả thực đại tài tiểu dụng. Từ hình dáng kỳ quái của chân hắn có thể nhìn ra, chân trái chín chín phần trăm là bị gãy.

Đứng bên cạnh hắn còn một gã đồng bạn, nhưng không có cúi người tới giúp hắn, mà là đang hung hăng dậm chân một cái, không biết nên làm như thế nào cho phải, bởi vì đằng trước đi tới ba người, trong lúc ngăn hai người bọn họ vào cửa, hán tử cầm đầu khuôn mặt dữ tợn, miệng còn ngậm một miếng thịt khô, nhai hai cái mới phun ra, bộ dáng kinh điển này nàng ở trong phim Hoa Hạ chứng kiến, hợp với hai chữ: “Đánh cướp!”

Thấy cảnh tượng này, Ninh Tiểu Nhàn còn có cái gì không rõ ?Lối vào đã bị ba người này mai phục, xem ra có ý chính là đen ăn đen. Bọn họ cũng không đến chỗ sâu bí cảnh đi tìm bảo vật, chỉ ngồi chờ dê béo tới cửa làm thịt.

Những người của đội ngũ khác từ bí cảnh phương xa trở lại, căn bản trên người đều mang thương tích, người người không còn chút sức lực nào, gặp gỡ ba kẻ chướng ngại vật ăn uống no đủ, dù bận vẫn ung dung , trừ phi người đông thế mạnh, nếu không thật sẽ bị đánh cướp.

Tất cả đoàn đội vào cửa bí cảnh đều chia nhau hành động, mà ba người này cũng quá ác độc rồi, lại ở trên đường nhỏ cửa vào bố trí bẫy rập. Mọi người đi bên trong những địa phương khác của bí cảnh, có thể đều hoàn toàn tập trung chú ý tới bốn phía, duy chỉ có trên đường nhỏ này, bởi vì lúc đến an toàn, lúc trở về vừa thấy thắng lợi rạng rỡ đang ở phía trước, tất nhiên sẽ mất cảnh giác rồi.

Hai người trúng bẫy rập xui xẻo này, chính là tiểu đội phát hiện kiện bảo vật thứ nhất.Đoạn đường này bọn họ đi vòng vèo, tích đủ tinh thần, cuối cùng thuận lợi mà đi tới cửa vào, đang tung tăng như chim sẻ bước qua thời đại tự do, kết quả bị ba giặc cướp bắt quả tang.

“Đem đồ vật giao ra đây.” Tên cầm đầu giăng bẫy chính là người cười hì hì nhìn hai con ba ba trong hũ. Trong hai người này, có lực chiến đấu chỉ còn một người đang đứng.

Người này ánh mắt dao động bất định: “Thứ gì? Chúng ta không có!”

Người cản đường cũng lười cùng hắn tranh cãi, nơi này dù sao coi như là”Quan đạo” , một lát nói không chừng còn có người tới đây.”Ít nói nhảm. Giao ra sẽ cho hai ngươi một con đường sống; nếu không chúng ta tiễn các ngươi đoạn đường, lại lục soát từ trên người hai ngươi cũng thế.”

Người này cũng biết không còn cách nào rồi, hàm răng trong nghiến ken két. Cửa vào đang ở trước mắt, chỉ kém mấy bước là có thể đi ra, hắn không cam lòng a!

“Tốt! Liền cho các ngươi!” Hắn tự tay ném ra một vật, thừa dịp giặc cướp dời đi lực chú ý, tập trung sức vụt một cái chạy như điên về phía cửa vào.

Tất cả mọi người ở đây, bao gồm Ninh Tiểu Nhàn trên cây cũng biết, ba tên cướp này cầm bảo vật rồi, cũng sẽ không bỏ qua hai người bọn họ. Nếu không hai người này người sống ra ngoài bị điều tra, chuyện làm ăn này của bọn cướp biến thành làm ăn mất đầu.

Chuyện đến lúc này, nam tử kia cũng bất chấp đồng bạn rồi, chỉ hy vọng vọt ra một con đường sống. Cửa sinh tử, tốc độ của hắn lại cực nhanh.

Vậy mà tên gầy nhất trong ba tên cướp nhe răng cười một tiếng. Cũng không thèm nhìn đồ hắn quăng ra, phất phất tay. Một đầu dây xích dài lớn bay ra ngoài. Đầu Dây xích gắng một lưỡi hái tinh sảo. Người gầy dùng lực một cái, lưỡi hái lại ghim vào xương tỳ bà của con mồi đang bỏ trốn!

Xem ra bình thường hắn hay dùng chiêu này, bởi vì … lực công kích này vô cùng ác độc, chính xác đến thần kỳ. Người kia đang chạy trối chết liền phát ra một tiếng kêu thảm thật dài giống như đồng bạn, cứ thế bị lưỡi hái kéo trở lại!

Nhìn dáng dấp, ở bên ngoài ba tên cướp này cũng dựa vào đánh cướp mà sống. Mưu kế vô cùng tốt.Người gầy mới vừa rồi ném lưỡi hái, người chạy trối chết có lẽ sẽ mượn một lực ngược lại trốn ra bí cảnh. Hắn dùng cái lưỡi hái, mới có thể nắm chắc chỗ đem người bắt trở lại.

Tên xui xẻo bị nắm trở lại mới gào thét hai tiếng rồi cũng tắt thở, bởi vì người gầy kia cực kì nhanh vặn gẫy cổ của hắn. Động tác dứt khoát gọn gàn.

Kẻ bị kẹp thú bẻ gẫy chân, cũng biết mình không thể may mắn thoát khỏi nên gục trên mặt đất lớn tiếng mắng. Lúc này hắn không nhịn được hối hận, nếu ban đầu đừng thấy tài quên nghĩa, giết hai gã đồng bạn của mình mà nói…, giờ phút này ba tên cướp, chưa chắc có thể đánh bại bọn họ.

Ba tên giặc cướp không thích động tĩnh quá lớn của hắn, tiến lên dùng cách đối với tên kia mà giết hắn, không gian nhất thời an tĩnh lại. Người chết trên người còn treo một bộ kẹp thú, được hai người đồng thời dùng sức mới có thể đẩy ra. Kẹp thép này dùng là loại lò xo cường lực thượng hạng, nửa điểm cũng không có ăn bớt ăn xén nguyên vật liệu, dù là thân thủ lúc trước của bọn hắn, lúc tách nó ra cũng phải thở hồng hộc, mới đem kẹp thú này tháo xuống.

“Lau khô vết máu xong, xem kẻ xui xẻo tiếp theo là ai?” Lão Đại cười hắc hắc một tiếng. Lúc này người gầy đem hai thi thể kéo vào ở trong bụi cây, từ trên xuống dưới cướp đoạt một lần, mang ra một đống vật ngổn ngang lẫn lộn.

Ba tên cướp này xem ra tài đại khí thô, đĩnh bạc lớn đều không lấy, chỉ lấy trâu báu nữ trang và ngân phiếu, bắt đầu tỉ mỉ tìm kiếm trong đống đồ vật. Nhóm ba người vẫn giữ trầm mặc cho đến khi có người nói: “Rất có thể là chiếc nhẫn này rồi.” Trong tay đưa lên một chiếc nhẫn màu bạc, phía trên vẽ có đường vân phức tạp. Tính toán thời gian, hai người này rất có thể là người nhặt được kiện bảo vật thứ nhất, lúc này bọn họ đã làm thịt được con dê béo!

“Vô cùng có khả năng!”Lão Đại nhận lấy chiếc nhẫn, hướng về phía mặt trời soi sáng, đột nhiên nói, “Thơm quá, các ngươi có ngửi thấy được mùi hoa hay không?”

Kinh nghiệm của hắn nhắc nhở như vậy, còn dư lại hai người không nhịn được hít mũi một cái, sau đó không quên liếc mắt nhìn nhau một cái, đồng thanh kêu: “Không tốt!” Bọn họ ở trong bí cảnh cả ngày rồi, trừ đen, bẩn, thối, bí cảnh này không có đặc sắc khác, ở đâu có hoa chứ?

Ba người đang muốn lấy Giải Độc Hoàn trong ngực, tay chân lại không nghe lời, đáng cố gắng trợn mắt thì đã té trên mặt đất. Người gầy kia nghị lực mạnh nhất, nhắm mắt trễ nhất, liền nhìn thấy từ chỗ hắn mới vừa vứt xác trong rừng đi ra một cô nương màu da ngăm đen, cười dài nói với bọn họ: “Đánh cướp!”

Hắn lớn miệng hỏi: “Đây là . . . . . Chuyện gì?”

“An Hồn Hương.” Nàng quơ quơ trên tay ba cái mảnh Hương, “Đốt một cây, bảo đảm ngươi có thể mơ tới hừng sáng. A, trời đã sáng rồi. Các ngươi an giấc a!”

Trong cánh rừng này không có hoa, nhưng có gió. Gió nhẹ nhàng thổi, cô nương này nhìn đúng hướng gió đốt lên độc hương này, cho gió hỗ trợ đánh ngã bọn họ.

Người gầy khóe miệng co giật một chút, cũng không nói được một chữ. Hắn biết rõ nhắm mắt lại có thể an nghỉ, nhưng chính là không cách nào chống cự lại giấc ngủ điên cuồng đột kích. Ở cuối cùng một khắc, trong lòng hắn hiện lên một chút hiểu ra: “Cả ngày đánh nhạn, cuối cùng có một ngày. . . . . . Bị nhạn mổ mù mắt!”

Ninh Tiểu Nhàn không chút khách khí đem tài vật của trên người ba người làm của riêng. Cho nên tài sản trước sau của bảy người liền chuyển dời đến trên người của nàng rồi. Trừ bạc ra, nàng lấy tất cả các thứ khác đi. Đồ vật này quá nặng, tiếng vang quá lớn, không dễ đi lại.

Đối phó ba người này, có thể sử dụng phương pháp ít sức xử lí, nàng tuyệt đối không muốn lãng phí thể lực. Mới vừa rồi núp ở trong rừng, nàng đã cảm giác mình rất muốn xoa xoa mắt. Đây là di chứng thần kinh bị căng thẳng hơn mười canh giờ, nàng cần nghỉ ngơi.

Nàng thu hồi An Hồn Hương, đem ba người trói trên mặt đất lên trên cây, dùng chính cái móc liềm của người gầy treo lên. Đáy lòng nàng biết phương pháp tốt nhất xử lý ba người này, chính là giết. Nhưng đời này nàng còn chưa có giết người, hiện tại cũng không muốn giết người. Một ngày kia cuối cùng sẽ tới, nhưng nàng không hy vọng là hôm nay.

Dù sao ba người này chưa từng thấy dung mạo thực của nàng, nàng tự an ủi mình.

Kế tiếp, nàng vẫn chọn lối đi VIP không trung trên ngọn cây, nhưng tìm được một trạc của gốc cây đại thụ xong, nàng cũng không hề xoắn xuýt nữa, tìm chạc nhiều lá cây nhẹ nhàng cuộn thân thể lại, từ trong bọc hành lý kéo ra thảm phủ lên mình, rất nhanh chìm vào mộng đẹp. Thảm này mua từ nham thành, nghe nói là một loại lông cừu hiếm thấy từ Tây Vực, đường kính lông cừu chỉ có khoảng một phần năm sợi tóc loài người, chất liệu thảm trắng như tơ, hết lần này tới lần khác lại nhẹ như như cánh ve sầu, cả tấm thảm năm thước vuông, tiện lợi như lúc này lấy cái nhẫn.

Dĩ nhiên cái thảm lớn này cóchỗ tốt, là nó có thể thay đổi màu sắc theo hoàn cảnh chung quanh, ví dụ hiện tại nó đã hiện ra màu xanh thẫm, nguỵ trang rất tốt khi bao lấy nàng.

Trên người nàng thoa lên dược vật trừ độc côn trùng và rắn độc, sau đó lại khẩn cấp chìm vào mộng đẹp.

Nàng không biết, thời điểm nàng thở to ngủ, ở bí cảnh Phương Bắc, trong một ao đầm không ai lui tới, bỗng nhiên toát ra đám bong bóng khí.

Bí cảnh phía Đông, cách chỗ đặt chén Nguyệt Quang không xa, có một khối đất bằng bùn đất bị lén lút đẩy ra, một cái tay đưa ra ngoài. . . . . .

=============

Nàng không biết mình ngủ bao lâu, chỉ biết sau khi mở mắt ra, liền nhìn thấy bầu trời đầy sao.

Sau đó, nàng mới ý thức tới, thật là một phiền toái lớn!

Muốn phân biệt phương hướng coi như đơn giản, nhưng phải nhớ kỹ thời gian, cái này thì quá khó khăn. Nàng cẩn thận mấy cũng có lúc sơ sót, không ngờ thời gian trôi qua ở bí cảnh này khác với bên ngoài, lại là ngày ngắn đêm dài. Ban đầu ở trong đội ngũ Bàng Hải, tự có người dẫn đầu ghi chép thời gian. Hiện tại nàng đi một mình, vậy thì nàng phải tính thời gian sao đây?Nếu không thể tính giờ, nàng làm sao biết được còn bao lâu thì bí cảnh đóng cửa?

Phải làm thế nào bây giờ?Nàng gãi gãi đầu.Trong đồ vụn vặt của ba tên cướp, cũng không có công cụ tính giờ. Xem ra bọn họ quyết tâm nằm ở lối vào tống tiền, không có tính toán đi vào chỗ sâu của bí cảnh.

Mặc kệ vậy, đi trước đã. Cảm giác giấc ngủ này của nàng, có thể nói tinh thần đầy đủ, lại có thể vui vẻ lên đường rồi.

Nhưng đoạn đường đi x này, tốc độ cũng chậm rất nhiều. Nguyên nhân rất đơn giản ——đội ngũ dưới tàng cây, càng ngày càng nhiều rồi, nàng phải cẩn thận gấp bội, mới không bị người ta phát hiện. Xem ra, rất nhiều kẻ dẫn đội không hẹn mà cùng lựa chọn đường bí cảnh phía Đông để tìm bảo vậy. Đây đối với nàng mà nói, không phải là cái tin tức tốt gì.

Đi trọn vẹn bốn canh giờ, nàng rốt cục tìm được điểm khởi đầu của bản đồ. Chớ xem thường cái điểm bắt đầu này, từ giờ trở đi, đường tầm bảo của nàng giờ mới bắt đầu.

Nàng nhìn đám người dưới chân mà buồn rầu.

Từ nửa canh giờ trước bắt đầu tính, đi qua nơi này không dưới ba bốn đội ngũ.

Điều này có nghĩa là, đường tầm bảo quá nhiều người, nàng muốn phải làm sao để âm thầm tìm được cái chén Nguyệt Quang đây? Sau khi nàng lấy được chén Quang Minh rồi, tiếng Ngọc Khánh vang lên ở phía Đông, thì tất cả mọi người có thể sẽ đến đây.

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion13 Comments

  1. Tiểu Nhàn thực vất vả rồi. Vượt qua đám người đồng bọn không lương thiện, đám người theo dõi, bọn cướp…sức lực cũng suy giảm…dù có nghỉ 1 đêm cũng khó lòng vượt qua nhiều đội như thế…Nàng lại nghĩ ra cách gì để đi đến chỗ có chén Nguyệt Quang đây ?
    Không biết trong Thần Ma ngục Trường Thiên đã xuất quan chưa ? Cùng kỳ chắc đang rên rỉ vì lo lắng cho nữ chủ nhân rồi

  2. Ninh Tiểu Nhàn cũng thiệt là may mắn. Có thể sử dụng chiêu gậy ông đập lưng ông để đối phó với đám người đen ăn đen đó. Không biết Ninh Tiểu Nhàn không ra tay giết mấy người đó là đúng hay sai. Sau này có bị trả thù gây phiền phức gì không.
    Cảm ơn editor

  3. Nhàn tỷ cũng rất thiện lương rồi, tha cgo kẻ đó tự sinh tưn diệt thôi, không giết người làm gì cho bẩn tay.
    Đúng là bọ ngựa bắt ve có chim sẻ rình phía sau. Cướp của người khác thì bị người khác cướp lại thôi.
    Không biết kẻ nào đội bùn trui lên nhỉ…. ;92 có vẻ lấy để lấy được chén Nguyệt Quang không dễ đâu.
    Thanks các nàng đã edit.

  4. Trần Thanh Hằng

    Mợ Nhàn lần này làm Hoàng Tước..khi không lại vớ được lợi..hí hí..hóng xem mợ Nhàn lấy được chén Nghyệt Quang như thế nào ah..lại còn Trường Thiên nữa..lâu lâu ko thấy lên sàn thấy thiếu thiếu ahhh

  5. Tiếc là ko mở đc tmnnhir, nếu ko cái đống bạc kia làm sao mà mụ nhàn nỡ bỏ lại được ;94
    Cái bàn tay của ai mới mọc ra gần cái chén nguyệt quang thế? Chả nhẽ có người tới trước cả ntn sao? Chẳng nhẽ lần này sẽ xảy ra 1 trận chiến à? Nhưng có lẽ đối phó với người thường thì ntn vẫn dư sức… ;59

  6. Sao hướng Nhàn tỷ đi có vẻ nguy hiểm ngày một tăng cao thế kia ý nhỉ? Mà vậy rồi sau khi lấy được chén nguyệt quang đem ra ngoài thì tỷ ấy có giữ được hok hay phải giao nộp cho Tiên Phái ta? Liệu~~~có khi nào tỷ lập kỷ lục lấy được hết 5 món bảo vật hok nhỉ?
    Cảm ơn các nàng nhiều lắm nhé!

  7. Chuyến này Tiểu Nhàn gôm 1 đống bảo vật lớn rồi. Không biết kết thúc thoát khỏi mấy người môn phái như thế nào đây

  8. Nếu nhẫn trữ vật sử dụng được chắc NTN thâu hết đống bạc rồi :)) vật lộn mãi bây gìơ mới chính thức bước vào đường đi tìm chén Nguyệt Quang. Nhưng không xác định được thời gian cũng quá nguy hiểm, chỉ sợ lấy được chén rồi mà bí cảnh đóng cửa, chạy ra không kịp thì nguy to.
    Cảm ơn các nàng nhé.

  9. có lẽ ckhông sợ ——————–> không
    Nhưng nàng là người ai?
    kế hoạch nàng đã vẻ ra ————> vẽ
    tam nương / Tam nương / Tam Nương
    ném nộ quần áo ——————–> bộ
    mặc kệ kể ngươi
    Trương sinh / Trương Sinh
    một gốc cây cây nhỏ
    Thiên Thượng Thế / Thượng Thiên Thê
    rèn luyện qua qua ——————-> qua loa??
    dứt khoát gọn gàn ——————-> gàng
    trâu báu nữ trang ——————–> châu
    đáng cố gắng trợn mắt ————–> đang
    một trạc của gốc cây —————-> chạc
    Nham thành / nham thành
    nhẹ như như cánh ve sầu
    đoạn đường đi x này
    để tìm bảo vậy ———————–> vật
    chén Nguyệt Quang / Chén Nguyệt Quang / chén Quang Minh
    =================================================
    Giờ mới thấy, thiếu TT và cả Cùng Kỳ thì ta cảm giác như bị đuôi vậy, mọi chuyện đều khó khăn, không biết thế nào mới tốt, không biết có cạm bẫy gì không, không biết hướng nào nên đi, việc nào ko nên làm … thực quá nhớ TT!
    Đọc mà mệt mỏi dùm TN luôn á, lang thang 1 mình trong rừng cây, đủ chuyện hết, ai cũng có thể thành kẻ thù, nhân loại a, vì chút tài bảo nhỏ mà giết nhau dã man, ko từ thủ đoạn, thực đáng sợ!!!
    Nơi này còn nhiều bí ẩn, ko biết ai mới là người bày ra bí cảnh này và vì mục đích j nữa!!

  10. Đúng thật là, vào bí cảnh nguy hiểm thật, lấy được bảo vật phải chiến đấu với những loại nguy hiểm, khi có bảo vật trong tay lại bị đồng đội chém giết.
    Khi có bảo vật đem ra ngoài lại bị chặn ở lối vào cướp giết
    Ninh Tiểu Nhàn chuyến này vớ lợi, vậy mà cũng chiếm được bảo vật đầu tiên một cách dễ dàng.
    Giờ Tiểu Nhàn lo lắng, mình mà lấy được chén nguyệt quang thì tiếng chuông ngân lên mọi người đến cướp thì sao???
    Truyện hay quá, cảm ơn nhóm edit nha

  11. Ôi chộ ôi ^^… Nhàn tỷ thật vip nha ^^… dùng một ít huơng để giải quyết đống cặn bã giết người như ngóe ah… hâm mộ tỷ quá ^^… hừ… đáng đời 2 tên kia… giết đồng bạn rùi bì người khác giết… đáng đời ah… mong sao Nhàn tỷ lấy được chén nguyệt quang và ra khỏi bí cảnh an toàn ah… mà không biết chiếc nhẫn Nhàn tỷ lấy được có tác dụng gì ah… mong là nó cũng tương tự như Thần Ma Ngục hay gì đó ah ^^… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  12. “Sử dụng câu cửa miệng của Trường Thiên: Cái này có liên quan gì đến nàng?Bà cô đi vậy. “Đọc đến đoạn này chết cười mất

  13. Cái này gọi là bọ ngựa bắt ve chim sẻ rình phía sau nhỉ, bạn Ninh có bao giờ bỏ món hời trước mắt đâu chứ.
    May mà trước đó cật lực rèn luyện, không thì giờ tự thân vận động cũng không nên chuyện rồi nhen. Cố lên bạn Ninh, vì chén Nguyệt quang vĩ đại

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close