Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q04- Chương 171+172

17

Chương 171 : Sói nhiều thịt ít

Editor: Hàn Tuyết

Beta: Tiểu Tuyền

Nàng đã giao phong với Thương Long ở dưới nước, nên biết rõ cự thú nếu muốn tập kích người, trước tiên sẽ trốn ở trong nước. Cá sấu trước khi tấn công, sẽ im như cọc gỗ, chỉ có đuôi là quật nước chảy, tiếng vang này bị lọt vào trong tai nàng, trong nháy mắt đã đoán được phương hướng vị trí, lúc này mới sớm một bước ra tay cứu Ngụy Mặt Rỗ.

Người này vận khí cũng thật tốt .Ngồi ở trên bè tre nếu là Hách Tam Nương thật sự thì tánh mạng của hắn đã sớm mất.

Đại khái là xác chết ở trong nước hấp dẫn sự chú ý của những quái vật khác, mấy người họ một đường thuận lợi đi tiếp. Hướng về một vùng đất kiên cố mà đi, mọi thở phào một hơi.

“Đại ca, sao máu cá sấu lại có màu đen vậy?”Ninh Tiểu Nhàn hạ giọng hỏi.

Mới vừa rồi nàng cứu Ngụy Mặt Rỗ, tất cả mọi người đều nhìn thấy tận mắt, lúc này tất nhiên tôn kính nàng nhiều hơn mấy phần. Bàng Hải giải thích: “Hình dáng của Sinh vật trong bí cảnh đều có chút kỳ quái, tất cả máu đều là đen. Cá sấu là động vật dưới nước, ngươi còn chưa có cảm giác, đợi một lát nhìn thấy những quái vật khác, ngươi sẽ biết.”

Hai câu nói đơn giản đã làm mọi người bỏ đi tâm tình buông lỏng. Một lần nữa mọi người nâng cao tinh thần, đánh giá bốn phía.

Bàng Hải lấy địa đồ Điện Vân Tiêu đưa ra xem. Mắt Ninh Tiểu Nhàn sáng như đuốc, nhất thời liền phát hiện quả nhiên phạm vi trên bản đồ này đánh dấu lớn hơn bản trên tay mình nhiều lắm, hơn nữa nhóm tiểu đội này quả thật đi trệch hướng vị trí chén Nguyệt Quang được đánh dấu.

“Không nên tiếp tục dài dòng như vậy nữa.Tìm một cơ hội nghĩ biện pháp rời khỏi nhóm, hoặc là đưa bọn họ mang đến vị trí đánh dấu của chén Nguyệt Quang.”Trong nội tâm nàng bỗng nhiên ý nghĩ này trong đầu xoẹt qua “Không đúng. Ví trí đánh dấu chén Nguyệt Quang là đồ ta muốn độc chiếm, làm sao có thể dẫn bọn hắn đến nhìn chứ? Nếu bọn họ ra khỏi bí cảnh đi về phía Điện Vân Tiêu báo cáo, ta sẽ không gánh nổi.”

Mục đích khi nàng tiến vào bí cảnh rất mạnh, lúc này không phải là lúc thảo luận chủ nghĩa tập thể, đang định tìm một cơ hội chuồn êm, đã nghe Bàng Hải nói: “Ba người các ngươi đi bên phải tìm xem. Tam nương, ngươi theo ta đi bên trái dò đường.”

Ba trăm người mà chỉ có năm bảo vật, sói nhiều thịt ít. Trong lòng Ninh Tiểu Nhàn gấp đến độ nóng như nửa , Bàng Hải bên cạnh lại không nhanh không chậm. Hắn thám hiểm nhiều năm, biết rõ đạo lý dục tốc tắc bất đạt, lúc này đang nói khẽ với nàng nói: “Lần này tiến vào đội ngũ, có hai người thoạt nhìn rất quen mắt. Dường như mười năm trước bọn họ đã đi vào rồi, chính xác là kình địch. Lúc mới vừa vào cửa ta liếc nhìn về phía sau một cái, phương hướng của bọn hắn cũng là nơi này ,nhưng chúng ta qua hồ trước. Hẳn là đi trước một bước. Ngươi có thể bày trận gai độc ở gần đây không?”

Ta không tính toán người, người tất nhiên sẽ tính toán ta. Trong bí cảnh thì không có nói đạo nghĩa. Nàng gật đầu, ở địa điểm Bàng Hải yêu cầu bày ra một trận độc hỗn hợp. Chỗ Bàng Hải chọn không phải mảnh đất trống trải, ngược lại là một con đường nhỏ hẹp quanh co. Nếu có người tự cho rằng thông minh. Càng muốn đi tới con đường nhỏ hẹp, vậy thì sẽ gặp xui xẻo. Người vào trong trận này. Rất nhanh hai chân sẽ bị tê dại, đi lại không tốt.Tâm tư Bàng Hải còn không có ác độc đến muốn giết người, cho nên muốn nàng bố trí trận độc tê dại mà thôi.

Nhưng độc dược trong tay Ninh Tiểu Nhàn làm sao Hách Tam Nương có thể sánh bằng? Phải đợi đám người này vào độc trận của nàng, mới biết được Giải Độc Hoàn bình thường căn bản không đối phó được loại độc tố này.

Sau khi nàng đi vào bí cảnh cũng chưa thử liên lạc với Thần Ma ngục, quả nhiên không hề có động tĩnh gì. Răng Nanh trên tay cũng không liên lạc với nàng, tính linh mẫn hẳn là tạm thời bị ngăn chặn rồi. Trước mắt có thể dựa vào  chỉ có thân thể mạnh mẽ này, cùng với chút võ công mạnh hơn so với người bình thường một chút. Nếu không phải nhóm đội ngũ này đi tới phương hướng ngược hoàn toàn so với vị trí của chén Nguyệt Quang, nàng cũng sẽ không rời đi, dù sao ở trong bí cảnh, võ công cao không có nghĩa là có thể sinh tồn đến cuối cùng.

Bí cảnh này rất cổ quái, vị trí bảo vật chưa từng theo quy luật nào cả, người phàm có thể phát hiện nó trong sơn động, cũng có thể nó ở bên bờ vực cận kề cái chết. Muốn đem toàn bộ bảo vật nơi này tìm ra, thì phải nhảy lên mỗi tảng đá để tìm. Đây cũng là lý do vì sao đã tồn tại một ngàn năm, mà bảo vật trấn môn vẫn không bị tìm thấy. Lời tuy như thế, nhưng trân bảo nơi này khẳng định cũng càng ngày càng ít, gần ba trăm năm qua ít nhất mười lần vào bí cảnh tìm không ra năm kiện bảo vật, cuối cùng đã đến giờ vẫn đóng cửa .

Vì vậy muốn phát hiện bảo vật cách duy nhất, chính là —— tìm. Bỏ qua những nơi mà người đi trước đã tìm nát: bắt đầu tìm từ chỗ ít bị dò tìm bảo vật nhất. Trước mắt năm người tách ra đang đi làm việc như vậy, bởi vì bản đồ trong tay Bàng Hải đã ghi rõ một mảnh khu vực chỉ xuất hiện qua ba kiện đồ vật, vẫn có tiềm lực có thể đào.

Nàng mượn cơ hội sưu tầm này, dần dần cách Bàng Hải càng ngày càng xa rồi, trước mắt chính là một ít lùm cây, chỉ cần trốn vào nơi đó, mình sẽ tránh được mọi người người.

Cùng lúc đó, ở trung tâm bí cảnh.

Một tiểu đội bốn người ở trước mặt đang đánh nhau với một đầu lợn rừng màu đen. Lợn rừng bình thường có da lông màu xám, nhiều nhất chỉ khoản ba trăm cân, nhưng sinh vật ở trong bí cảnh này lớn hơn bên ngoài, một đầu lợn này hình thể cỡ như một gò đất, thể trọng ít nhất bảy trăm cân trở lên! Cả người nó đen nhánh, một đôi mắt đỏ như máu. Sinh vật trên mặt đất hiển nhiên không giống sinh vật trong nước, Lợn rừng này cả người đều che một tầng chất dính có dầu kỳ quái, nếu đứng ở tại chỗ bất động, lập tức sẽ chảy xuống tới. Nếu như  Ninh Tiểu Nhàn ở chỗ này, nhất định sẽ cho là trên người nó đắp một tầng nhựa đường thật dầy.

Thấy trước mặt có người, mắt lợn rừng lập tức nhìn thẳng, gào lên hai tiếng xông lên phía trước, cúi đầu liền đụng tới. Bên ngoài miệng nó là hai răng nanh thật dài, một khi bị đụng trúng, trên người sẽ bị đâm thành cái động.

Bốn người này còn lời để nói sao? Chiến thôi. Lập tức móc vũ khí ra, cùng lợn rừng đánh một trận. Khu Đông Bắc ở Trung Quốc, năm xưa truyền lưu một câu nói: “Một heo, hai gấu, ba hổ.” Ý tức là mọi người công nhận trình độ hung mãnh của Lợn rừng , còn đứng ở trước cả gấu và hổ. Động vật  này cả người đắp lên tầng bùn nhão thật dày, thẩm thấu xong sẽ cứng lại như một lớp áo giáp, đao kiếm đâm không thủng, đánh vào đã hết sức khó khăn, huống chi còn là đầu Lợn rừng lớn màu đen?

Sau nửa canh giờ. Mấy người họ mệt mỏi thở hồng hộc, rốt cục dựa vào thời gian cố gắng không ngừng đã đánh ngã nó, vết thương trí mệnh của Lợn rừng là ở cổ họng, trên ánh mắt cũng có, một người trong nhóm bị răng nanh của nó đâm thủng một lổ trên vụng, đồng thời cũng đâm lại trên bụng nó, một thanh bảo kiếm Tinh Cương có giá bốn trăm lượng bạc cắm ở trong thân thể Lợn rừng. Nhưng mà, ít nhất nhát đâm này đã khiến nó hoàn toàn tắt thở.

Người bị nanh của nó đâm bị thương đã hoàn toàn mất đi lực chiến đấu. Huynh đệ của hắn cũng ở trong đội ngũ, vội vàng giúp hắn băng bó kỹ sau đó rút trường kiếm ra, hướng thân thể con heo bổ mười bảy mười tám đao cho hả giận. Sau đó đã nghe một tiếng “Đinh” thật nhỏ, từ trong bụng lợn rừng rơi ra một chiếc nhẫn màu bạc.

Người này tò mò đưa tay đi nhặt, c đồng bạn ó kinh nghiệm rống lớn một tiếng “Đừng” nhưng đã muộn, hắn đem chiếc nhẫn kia đeo vào ngón tay, nhất thời liền cảm giác một trận đau rát  từ ngón tay truyền ra, không nhịn được kêu lên thảm thiết, sau đó ôm ngón tay lăn lộn trên mặt đất. Thì ra máu của Lợn rừng thậm chí có tác dụng ăn mòn mạnh, trong thời gian chớp mắt, ngón trỏ, ngón giữa cùng ngón tay đều bị ăn mòn đến thấy cả xương trắng.

Cùng lúc đó, bọn họ trên đầu truyền đến một tiếng trong trẻo của Ngọc gõ vào nhau. Đây là bảo cho mọi người bên trong bí cảnh biết ——bảo vật đầu tiên đã bị tìm được rồi!

Trong đội ngũ còn dư lại  hai người nhất thời ngẩn ngơ, tiếp theo trên mặt lộ vẻ mừng rỡ như điên. Chiếc nhẫn trên mặt đất lại là món bảo vật đầu tiên. Trước đây tất cả mọi người cho rằng bảo vật nhất định được giấu ở một góc nào đó bị phát hiện, nào biết trong thân thể quái vật cũng có? Dĩ nhiên, Lợn rừng là động vật có tính ăn tạp, nói không chừng lúc ăn đã đem bảo vật ăn vào trong bụng.

Nhưng dù thế nào thì nhiệm vụ bọn họ vào “Thượng Thiên thê” xem như hoàn thành viên mãn.

Hai người sau khi vui mừng, liền nháy mắt ra dấu với nhau, cái người vốn đang đở lấy người bị thương, nhặt trường kiếm lên, không chút do dự đâm vào tim của người bị thương đang tựa vào người mình; tên còn lại cười lạnh đến gần tên xui xẻo đang lăn lộn trên mặt đất vì đau, một nhát cắt vào cổ của hắn.

Hai người này đều là người bị thương, sẽ làm suy yếu rất nhiều lực chiến đấu của tập thể, bây giờ bọn hắn đã tìm được bảo vật rồi. Phép tính đơn giản nhất chính là, hai người chia tiền so sánh với bốn người chia tiền sẽ được lợi nhiều hơn. Hai huynh đệ này cũng thật là bất hạnh, thế nhưng trong giờ khắc tìm được bảo vật lại bị đồng đội hạ độc thủ, cùng nhau mất mạng!

Giết chết hai huynh đệ họ xong, nhìn người chết dang trừng hai mắt, không khỏi rùng mình một cái, dù sao cũng là đồng bạn sống chung một thời gian ngắn, trong lúc vội vàng nhìn thấy tiền tài liền muốn hại tánh mạng bọn họ, lại cảm thấy có chút xin lỗi, cho nên thấp giọng nói câu: “Xin lỗi!” Đem chiếc nhẫn đem vào nước rửa, thuận tay cầm chéo áo người chết dùng sức lau khô sạch sẽ, lúc này mới bỏ vào trong ngực, theo con đường quay trở về.

Bọn họ chỉ còn hai người rồi, đi tiếp ở bí cảnh sẽ rất khó khăn, còn không bằng vội vàng trở về trên núi Thanh Tịnh nộp bảo vật, đổi lại một khoản tiền tài, nửa đời sau sẽ được Tiêu Dao. Trên thân thể hai người đều có vết thương, nhưng vừa nghĩ bạc sắp tới tay liền cảm thấy thân thể đều sảng khoái rất nhiều, cước bộ cũng không còn nặng nề nữa.

Tiếng của Ngọc khánh vang lên, đội ngũ của Bàng Hải  cũng nghe thấy.”Ở trung tâm” Bốn người ngừng tay một lát, chăm chú nghe phương hướng tiếng Ngọc khánh truyền đến, sau đó tăng nhanh tốc độ sưu tầm. Bảo vật đầu tiên đã bị tìm được, còn có bốn trong danh sách thôi, phải cố gắng lên!

Trong lòng Ninh Tiểu Nhàn thầm mắng, ngọc khánh này lại còn vang lên từ chỗ tìm được bảo vật, quả thực chính là gọi những người ở gần đó đến cướp đoạt. Quy định đặt ra như vậy, tuyệt đối không phải suy nghĩ phúc lợi cho người phàm!

Bọn họ chọn dùng cách trải thảm sưu tầm, bốn người một đội tìm trong phạm vi của mình xong, thì tập thể liền di động đến một khối khu vực khác. Mấy người nam nhân không biết vô tình hay cố ý lại đem Ninh Tiểu Nhàn đặt ở giữa, nàng nhất thời không thoát thân ra được, trong lòng rất buồn bực.

Trong rừng truyền đến một trận tiếng chim hót dồn dập. Nàng ngước mắt nhìn lên trời, nơi này căn bản không có loài chim, âm thanh này là do Ngụy Mặt Rỗ bị phái đi dò tìm phát ra, ý là tìm được nguồn nước rồi. Bọn họ theo tiếng mà đi, mới đi được một hồi, quả nhiên thấy trong rừng có một con dòng suối nhỏ róc rách chảy quanh co.

Tuy nói nước này vẫn có độc, nhưng Vương Việt lại lấy bình nhỏ ra lấy nước, rồi bỏ thuốc bột thử độc vào bên trong. Chờ qua khoản mười hơi thở, nước lập tức trong lại, hắn mới gật đầu nói: “Có thể uống rồi. Không có độc tố, cũng không có trứng côn trùng.”

Lúc này mấy người họ mới nâng nước lên, tính toán cạn ly một phen. Ninh Tiểu Nhàn cũng đưa tay vốc một ít nước, đang muốn rửa mặt thì trong mũi bỗng ngửi thấy vị ngọt nhàn nhạt.

Cái mùi vị này. . . . . . Nàng ngừng tay, nhíu mày. Một ý nghĩ xẹt qua trái tim, nàng đột nhiên thấp giọng quát nói: “Dừng tay, không được uống!”

Chương 172: Độc trong khe suối

Nàng là chế độc cùng nghiệm độc sư trong đội, mọi người tương đối tin phục nàng, nghe vậy liền ngừng lại, chỉ có hán tử họ Tiền nóng vội, một miệng đầy nước đã uống vào trong bụng. Hắn họ Tiền tên Lộc, năm nay chỉ hơn hai mươi tuổi. Giờ phút này hắn rất sợ hãi, luôn miệng hỏi: “Làm sao, nước này có vấn đề gì?”

Nàng vốc một ít nước lên ngửi lần nữa, thậm chí còn chấm một chút cho vào miệng nếm, mới trầm giọng nói: “Là quả Đồng Vân! Có người đem quả này nấu nát rồi chiết xuất lấy nước, đổ trên thượng nguồn dòng suối nhỏ này, khiến nó theo khe suối chảy xuống!”

Vương Việt cũng thông thạo mấy phần đan dược, nghe vậy liền cau mày: “Quả Đồng Vân tính nóng rất mạnh, không phải là vật Đại bổ kiêm tráng dương sao?” Rất nhiều nam nhân cũng không xa lạ với loại trái cây này, nguyên nhân nha, xin tự hành hiểu. Thứ này ở trong dược hành cũng không rẻ, một quả có giá bốn lượng bạc lớn, người dùng nó để trích chất lỏng, coi như là bỏ vốn lớn.

Lại thấy “Hách Tam Nương” ra lệnh cho Tiền Lộc nhanh chóng đem nước nôn ra. Tên xui xẻo này mất đến nửa khắc chung , thiếu chút nữa ngay cả mật cũng nôn ra luôn. “Hách Tam Nương” mới móc ra một bình ngọc, đổ đan dược ra cho Tiền Lộc ăn vào, vừa giải thích: “Loại trái cây này đúng là Đại bổ, nhưng nếu nó tiếp xúc với hùng hoàng thành kịch độc! Vào trong người khoản hai khắc chung nó sẽ phát tác, đầu tiên là đau bụng như xoắn, sau đó cả người co quắp, cho dù uống Giải Độc Đan, cũng phải mất một canh giờ sau mới có thể giải hết.”

Hùng hoàng! Sắc mặt của mấy người họ đều thay đổi, sau khi vào bí cảnh bọn họ đều uống thuốc đuổi trùng cùng đuổi rắn, trong đó thành phần quan trọng nhất chính là hùng hoàng. Người hạ độc này tính toán thật tỉ mỉ, đem nước của quả Đồng Vân đổ vào khe suối, bản thân quả này không phải là độc dược, thủ đoạn thử độc gì đó đều thử không ra. Nhưng nếu múc nước này uống vào người, thì sẽ sẽ trúng độc. Hai khắc chung sau, cái người hạ độc này đi ra kiếm lợi là tốt nhất.

Tiền Lộc lại càng lo lắng.”Hách Tam Nương” lắc đầu với hắn: “Đừng sợ, thuốc của ta có thể giải độc của ngươi.”

Đang lúc này, Bàng Hải ở phía sau bỗng “Suỵt” một tiếng. Động tác này ý là có một ——người nhích tới gần!

Bọn họ còn không có ngu đến nỗi toàn bộ đứng chung một chỗ, để cho người ta tận diệt, vì vậy năm người nhanh chóng phân tán trong bãi đất nho nhỏ, Ninh Tiểu Nhàn cũng tìm chỗ đứng vào. Quả nhiên bọn họ vừa mới đứng lại, trong rừng trước mặt liền có một nhóm người chui ra ngoài.

“Bàng lão đại, đã lâu không gặp!”Cầm đầu là một gã đại hán, sau khi nhìn thấy bàng Hải, sự căng thẳng trên mặt nhất thời bình tĩnh lại.

Bàng Hải cũng ngạc khoản hai hơi thở, cuối cùng trầm giọng nói: “Lăng Vinh Nam thì ra là ngươi!” Trong giọng nói mang theo tức giận, đưa tay vào bên hông rút vũ khí ra. Mấy người khác thấy lão Đại muốn động thủ, cũng rối rít bày ra tư thế đối phó với địch.

Lăng Vinh Nam ngẩn ra. Ngạc nhiên nói: “Ngươi làm gì thế? Hai anh em chúng ta đã nhiều năm không gặp, vừa mới chạm mặt, ngươi liền muốn làm thịt ta sao?”

Bàng Hải lạnh lùng nói: “Đừng đánh trống lảng, độc ở trong nước này, chính là ngươi bỏ vào sao?”

Sắc mặt Lăng Vinh Nam rốt cục thay đổi: “Ngươi cũng biết khe nước này có độc? Trong đội ngươi có người uống rồi?”

“Ít nói nhảm!Ngươi rõ ràng đang trì hoãn thời gian, chờ chúng ta độc phát sao?”Bàng Hải lười rồi nói. Kéo  kiếm một vòng liền chuẩn bị xông lên, lại thấy hai tay đối phương khoác khoác “Đừng đánh. Đừng đánh. Đừng có gấp! Ta để nhìn ngươi thấy cái này, ngươi sẽ hiểu!”

Thủ hạ của Lăng Vinh Nam có bốn người, lúc này có đồng bạn dìu dắt một người đi ra ngoài. Người này sắc mặt tím đen, cả người lắc lư, khóe miệng chảy ra nước bọt màu trắng, đã bất tỉnh nhân sự, hiển nhiên là trúng độc!

Bàng Hải hướng về phía “Hách Tam Nương” nháy mắt ra dấu, nàng tiến lên mấy bước. Lật người này ra xem sắc mặt, sau đó nói: “Hắn quả thật trúng độc!”

Trong đội ngũ của đối phương cũng có người bị hại. Sắc mặt của đám người Bàng Hải rốt cục bình tĩnh một chút ít, đã nghe Lăng Vinh Nam gấp giọng nói: “Chúng ta mới từ phía tây đi về phía đông, đây là thám báo của chúng ta. Hắn trở lại báo phía trước có khe suối, sau đó gục xuống.Đoán chừng hắn ở nơi này uống nước trước trong suối một chút. Kỳ quái chính là, chúng ta nghiệm nước rồi, nhưng vẫn không phát hiện độc tố.”

“Có biết là người phương nào hạ thủ không?”

“Ta đã phái người lên trên nguồn tra xét, đoán chừng rất nhanh là sẽ quay về.” Hắn nhìn tiểu đội của Bàng Hải một chút “Các ngươi không ai uống qua nước sao?”

Bàng Hải tâm niệm vừa động, liền phủ nhận: “Chưa có”

“Vậy thì tốt.”Lăng Vinh Nam làm như thở dài một hơi, nghiêm mặt nói, “Chúng ta cho hắn dược hoàn, nhưng vẫn không thấy tác dụng. Xem ra độc này không dễ giải!”

Bàng Hải nói: ” Người bỏ thuốc đem chất lỏng của quả Đồng Vân bỏ vào trong khe suối , vật này nếu đụng phải hùng hoàng sẽ biến thành kịch độc.”

“Có cách pháp không?”

Bàng Hải quét Ninh Tiểu Nhàn một cái. Nàng biết người lĩnh đội muốn mình ra giải độc, trong lòng thầm than một tiếng. Nếu là ở trong thương đội Vân Hổ, Đặng Hạo nhất định đem việc này ôm vào người, tuyệt đối sẽ không để nàng ra mặt thay mình. Tiểu đoàn đội xây dựng tạm thời, nói cho cùng vẫn bo bo giữ lấy bản thân, hôm nay nàng mới vào bí cảnh đã cứu trong đội hai nhân mạng, Bàng Hải vẫn không nhớ chỗ tốt của nàng, có thể thấy được người này cũng chẳng phải người lương thiện.

Nàng đi từ từ ra ngoài, quả nhiên ánh mắt của mọi người đều tập trung ở trên người nàng, sắc bén như kim châm. Trong chuyện này có bao nhiêu người nhìn nàng chướng mắt hả? Nàng thật không biết.

Đã tự mình bại lộ, nàng sẽ không nhiều lời, đổ một viên thuốc ra bỏ vào trong miệng người bị thương: “Tốt lắm. Hắn trúng độc quá sâu, phải chờ một lúc lâu sau mới có thể tỉnh lại.” Thật ra thì hai khắc chung sau khi tiếp xúc, độc tố đã được giải, nhưng nàng cố ý nói nhiều hơn một nửa giờ .

Cái người vịn người bị thương, nghe thế như trút được gánh nặng. Hắn bị người bị thương ngăn cả, lộ ra vẻ mặt rất mịt mờ, chỉ có nàng xem rõ ràng, trong lòng không khỏi nghĩ: “Người này tại sao lại phiền muộn, bởi vì người bị thương hồi tỉnh , hay là vì thời gian người bị thương tỉnh lại muộn quá?”

Đối với hoàn thuốc của nàng, Lăng Vinh Nam dường như rất có lòng tin, cũng không hỏi nhiều hơn nữa, quay đầu trực tiếp nói: “Bàng lão đại, nhiều người lực lượng lớn, tiếp theo chúng ta cùng nhau tìm đi. Lần này bảo vật đầu tiên xuất hiện quá nhanh, chúng ta hãy liên hiệp đi tìm, dù tiền chia có ít một chút, vẫn tốt hơn ngay cả sợi lông cũng không mò được!”

Bàng Hải đang trầm ngâm , trong rừng rậm lại truyền ra một trận lao xao, cũng là người Lăng Vinh Nam phái đi dò thám trở lại, trong tay đang trói một gã nam tử.”Lăng đội trưởng, chúng ta bọc đánh ở trên thượng nguồn, giết được người này, hai người khác đã bỏ chạy!”

Lăng Vinh Nam nhìn kỹ lại thấy trên lưng nam tử này bị đâm một Kiếm, đã tắt thở chết rồi, không nhịn được cả giận nói: “Sao không giữ người sống, ta còn có huynh đệ chờ giải dược cứu người!”

“Hắn chạy trốn quá nhanh, chúng ta đuổi không kịp, mắt thấy hắn muốn trốn vào rừng rậm, ta liền ném kiếm đi, ai biết trùng hợp như vậy, vừa vặn đâm vào trên lưng hắn!” Một người ngượng ngùng nói. Lăng Vinh Nam giận dữ, giơ tay lên đưa đánh cho lảo đảo.

Bàng Hải cười nói: “Bới giận đi, Giải Độc Đan riêng của tam nương chúng ta rất thần kỳ, giải loại độc này không thành vấn đề.” Có chút thời gian giảm xóc này, hắn đã nghĩ thông suốt “Vậy thì cùng đi đi, nếu có thể tìm được hai kiện bảo vật là tốt nhất!”

Lăng Vinh Nam mừng rỡ: “Đúng thế.”

Hai người thương nghị một chút, đội ngũ của Lăng Vinh Nam từ Tây đi sang dông, cái gì cũng không tìm được —— lời này có thể tin , bởi vì nếu hắn có phát hiện, thì tiếng Ngọc khánh thứ hai đã sớm vang lên ở phía tây—— cho nên mọi người cũng không lãng phí thời gian thêm, quay ngược chiều đi theo hướng đông.

Phương hướng lại hợp ý của Ninh Tiểu Nhàn, nhưng đi theo một đám người tiến hành sưu tầm kiểu trải thảm thật sự quá chậm, trước hết nàng vẫn nên tự mình rời đi.

Trong có Bí cảnh có thể tìm được đồng bạn không có ác ý quá khó khăn rồi, Bàng Hải và Lăng Vinh Nam là người quen biết cũ, đoạn đường đi này xuống vừa nói vừa cười. Hai nhóm thủ hạ của bọn hắn đi cùng nhau, vẫn trầm mặc không nói, dù sao trước hôm nay bọn họ vẫn không quen biết nhau.

Ninh Tiểu Nhàn giả trang thành Hách Tinh, đi theo đại đội lớn vẫn buồn bực trong lòng, ánh mắt quét qua một buội cây khô ven đường , trong lòng mừng rỡ: “Cơ hội tới!” Từ trong lòng ngực lấy ra công cụ, bước nhanh về phía cây khô.

Người trong đội của Bàng Hải đối với cử động của nàng không thấy có gì lạ, Hách Tam Nương là cao thủ chế độc, tìm được chút độc vật hữu dụng thì có gì kỳ quái?

Cây này đã chết héo rồi, ở trong hoàn cảnh ươn ướt này, ngay cả cây khô cũng biến thành màu đen, nếu không phải mắt của nàng sáng, thật đúng là không dễ nhìn thấy bên trên cây khô có một buội cỏ nhỏ màu đen bám thật chặc vào.

Gốc cây cỏ nhỏ chỉ dài cỡ ngón giữa, cuống lá rất dài, ở phần đuôi chia ra bốn nhánh, mỗi một kẽ nhánh mọc hai tấm lá nhỏ hình quạt, bộ dáng rất giống hoa trinh nữ, nhưng cả gốc cây cỏ nhỏ đều có màu đậm như mực, ngay cả tia sáng đều không phản chiếu lại.

Vật này tại sao lại sinh trưởng ở chỗ này?

Lúc này, trong đội ngũ của Lăng Vinh Nam bỗng nhào ra một người, đi về hướng bên này, trên mặt đầy nụ cười, đến gần mới hỏi: “Hách Tam Nương? Đây là thực vật gì thế?”

Ninh Tiểu Nhàn trong lòng buồn bực, người này rõ ràng là bị phái tới theo dõi nàng. Nếu nói súng bắn chim đầu đàn, mới vừa rồi Bàng Hải đem nàng đẩy ra, đã lộ y thuật, đối phương liền cho người theo dõi mình. Nếu không mới vừa rồi dựa vào chuyện này, bỏ đi dễ dàng hơn nhiều.

“Hủ Tâm thảo.” Nàng cẩn thận lấy gốc cây cỏ nhỏ, tận chức tận trách sắm tốt vai Hách Tam Nương ít nói ít lời  “Thực sự ăn vào sẽ nát tim nát bụng mà chết?”

Tim của người này rõ ràng đập mạnh và loạn nhịp: “Vậy ngươi còn. . . . ?” Chợt nhớ tới cô gái này là cao thủ dùng độc, không khỏi lùi một bước.

“Nếu chế thành Hủ Tâm tán, sẽ là độc dược tốt.” Nàng vừa nói, vừa ngửa mặt lên nhe răng cười một tiếng với người này.

Bản thân Hách Tam Nương tướng mạo kỳ quái, xương gò má lại cao, nhìn qua rất âm trầm. Hiện tại nàng lại đứng ở bên cạnh độc thảo đáng sợ, nụ cười này, lộ ra một ngụm răng trắng, tăng thêm ba phần âm trầm.

Trong lòng người này cũng có chút bồn chồn, vội vàng ho một tiếng nói: “Tam nương, nhanh chóng đào cỏ này đi, bọn họ ở phía trước đã đi xa rồi.”

Nàng vốn định đem người này hù dọa bỏ chạy, ai ngờ hắn lại tận trung với cương vị công tác quá. Như thế cũng tốt, tỷ tỷ tin tưởng lúc ngươi xuống Hoàng Tuyền cũng sẽ cẩn tuân bổn phận tẫn trách với quỷ sai.

“Đâu đơn giản như vậy? Vật này, da người nào đụng phải cũng sẽ trúng độc!” Tiếng nói của nàng khàng khàng, sau đó từ trong lòng ngực lấy ra một cây Ngọc đao nho nhỏ, đem bùn đất ở cạnh độc thảo dọn dẹp sạch sẻ từng chút một. Đào lấy rất nhiều kỳ hoa dị thảo, bao gồm này Hủ Tâm thảo ở bên trong, quả thật không thể sử dụng đồ vật kim loại. Bình thời nếu gặp chuyện này nàng chỉ cầm Răng Nanh vung lên một cái là xong, nhưng bây giờ, nàng làm gì nguyện ý lộ ra vũ khí qua trọng chứ? Không thể làm gì khác hơn là lấy Ngọc đao dự bị ra.

Nàng cố ý trì hoãn thời gian, động tác vừa chậm vừa tinh tế, khiến người nam nhân ở bên cạnh gấp gần chết. Nhưng lòng người chính là như vậy, đối với  người biết dùng độc luôn luôn có mấy phần kiêng kỵ, vì vậy cũng không dám lên tiếng thúc dục nàng.

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion17 Comments

  1. Trần Thanh Hằng

    Mợ Nhàn thật là…làm ta sốt ruột quá đi..>”<..bao h mới chịu tách ra đi tìm chén Nguyệt quang cho Trường Thiên đây??? Ko tìm được thì mông mợ nở hoa là cái chắc roài..:))))

  2. Mấy người phàm này cũng thiệt là ác quá đi. Đồng bạn đi chung với mình mà cũng giết được chỉ vì lợi ích của mình. Giống như Bàn Hải đẩy Ninh Tiểu Nhàn ra trước dù Ninh Tiểu Nhàn nhiều lần cứu giúp đồng đội. Không biết Ninh Tiểu Nhàn làm sao thoát khỏi đám người đáng ghét này để đi tìm chén Nguyệt Quang đây.
    Mong chương sau. Cảm ơn editor

  3. Đi tìm bảo vật…gặp quái không nguy hiểm = việc gặp kẻ lòng dạ hiểm độc. Cũng may Ninh Tiểu Nhàn thông minh, qua thời gian va chạm, tiếp xúc với thế giới cổ này lại càng tinh ranh…người bình thường không thể qua mắt nàng được.
    Hy vọng nàng sớm thoát khỏi đội này mà đi kiếm chén thần …

  4. Vào được bí cảnh rồi quà thật có nhiều nguy hiểm, may mà Nhàn tỷ hơn người và có thân chế dược tốt nên vẫn tránh thoát.
    Đúng là kẻ giỏi thì người ghen tị mà, mới lộ ra khả năng một chút thôi mà đã có kẻ phòng bị, theo dõi rồi.
    Dường như bí cảnh này toàn độc vật. Có khi Nhàn tỷ lại thu hoạch được nhiều dược liệu cũng nên.
    Thanks các nàng đã edit.

  5. Hay lần này Nhàn tỷ nhân cơ hội thủ tiêu tai mắt này và tách ra đi riêng luôn nhỉ? Độc thảo vừa haiz được có đáng giá cao lắm hok nhỉ? Thật là thắc mắc. Mà đến đên khi tìm được chén Nguyệt Quang chắc cũng phải mấy chương nữa mới xong ấy nhỉ? Hồi hộp quá!
    Cảm ơn các nàng nhiều lắm nhé!

  6. NTN nếu giết người này hoặc bất chợt bỏ trốn chắc chắn sẽ dấy lên nghi ngờ cho đám người tìm bảo vật kia, như vậy vừa phải đối phó vs quái vật vừa phải tránh sự truy sát của Bàng Hải, thật nguy hiểm quá. Chưa nói đến lúc nàng lấy được chén Nguyệt Quang rồi một mình quay trở về cũng vô cùng khó khăn. TT tỉnh dậy mà biết chuyện này chắc tức đến há mồm thè lưỡi mất thôi.
    Cảm ơn các nàng nhé ❤

  7. Cứ tưởng thằng bàng hải đó cũng là người tốt, ai dè cũng là loại trắng mắt, rắn độc.
    Ko biết ntn có tận dụng được cơ hội rời đi này hay ko đây, cứ ở với đám người này thì bao giờ mới tìm thấy cái chén kia. Nhưng có ng đoạt đc bảo vật thì lại có thông báo ngay ở đó, như vậy ntn có tránh đc nguy hiểm ko nhỉ :(

  8. mọi thở phào một hơi ————-> mọi người
    quả thật đi trệch hướng ————> chệch
    Ví trí đánh dấu ———————-> Vị
    Chén Nguyệt Quang / chén Nguyệt Quang
    mình sẽ tránh được mọi người người.
    chỉ khoản ba trăm cân ————–> khoảng
    một lổ trên vụng ——————–> lỗ
    c đồng bạn ó kinh nghiệm rống lớn
    Thượng Thiên Thê / Thượng Thiên thê
    người chết dang trừng —————> đang
    nửa đời sau sẽ được Tiêu Dao
    Ngọc khánh / ngọc khánh
    khoản mười hơi thở ——————> khoảng
    vật Đại bổ kiêm tráng dương sao
    khoản hai khắc chung —————-> khoảng
    Bàng Hải / bàng Hải
    cũng ngạc khoản hai hơi ————-> kinh ngạc?? khoảng
    Bàng Hải lười rồi nói
    Có cách pháp không
    bị thương ngăn cả ———————> cản
    Bới giận đi, Giải Độc —————-> Bớt
    từ Tây đi sang dông ——————-> Đông
    Trong có Bí cảnh có thể tìm
    một buội cây khô ———————-> bụi
    buội cỏ nhỏ màu đen bám thật chặc ————–> bụi … chặt
    Tam Nương / tam nương / Tam nương
    của nàng khàng khàng —————-> khàn khàn
    dọn dẹp sạch sẻ ————————> sẽ
    vũ khí qua trọng ———————–> quan
    lên tiếng thúc dục nàng —————> giục
    ==============================================
    Con người thực đáng buồn cũng đáng thương, vì 1 chút tiền tài có thể hại tính mạng đồng đội, dù chưa lâu, tình nghĩa chưa sâu đậm, nhưng thấy lợi là giết thì thực là dã man ~.~
    Cái bí cảnh này cũng ko có chỗ nào hay, vừa nhiều độc nhiều quái, còn khảo nghiệm nhân tâm, có lẽ bí mật của TTT ko đơn giản chỉ để người phàm tầm bảo, vì dù ng phàm vào thì bảo vật cũng đưa về tiên phái, người phàm vẫn phàm.

  9. Đúng là người phàm, vì món lợi nhỏ mà không ngại chém giết lẫn nhau, cho dù người đó là đồng đội vao sinh ra tử của mình.
    Lần này Bàng Hải và Lăng Vinh Nam hợp tác với nhau nhập thành một đội không biết có tìm được bảo vật nào không? có chém giết lẫn nhau không?
    Ninh Tiểu Nhàn làm sao để thoát khỏi đám người này, thoát khỏi sự giám sát của người kia để đi về phía chén Nguyệt Quang đây?

  10. Đúng là lòng người ah… vì lợi ích giết luôn bằng hữu anh em mình… tội lỗi cho hai người kia… mất mạng vô ích ah… Nhàn tỷ lần này sao tách đoàn đi riêng đây ah… mấy người trong đoàn thật là… Nhàn tỷ đã cứu mạng họ… dụng độc theo yêu cầu của họ… vậy mà còn đưa Nhàn tỷ ra đầu sóng ngọn gió ah… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  11. Đã bảo mà, cùng đội chưa chắc an toàn, đụng đến lợi ích thì bà con còn xử huống chi người dưng. Nói cho cùng thì phàm nhân cũng chỉ dựa vào tiền tài cả mà.
    Không biết bạn Ninh tiễn têb theo đuôi bằng cávh nào ta??

  12. Ai cũng là sói cả, chẳng tin được ai trong đám người đó, Nhàn tỷ phải mau mau tách ra mới được, đi một mình coi bộ an toàn hơn gấp mấy lần so với đi chung với mấy người nham hiểm như vậy ;66 .

  13. Cẩm Tú Nguyễn

    Đúng là lòng người khó đoán mà, vì tiền tài sẵn sàng hy sinh người bên cạnh. NTN mau tách ra khỏi đám người này, đi tìm chén nguyệt quang cho TT đi

  14. Liệu Ninh Tiểu Nhàn có thành ko tách đội ko đây, đám người kia cũng ko phải dạng tốt lành gì, tách ra sớm mới tốt

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close