Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q04- Chương 153+154

19

Chương 153: Mua cái giường mà khó khăn như vậy sao?

Editor: Khuê Loạn

Beta: Tiểu Tuyền

Kỳ thú gật đầu với hắn, không nói lời nào, ngậm miệng túi xoay người rời đi. Miệng túi này thoạt nhìn cũng không nhỏ chút nào, nhưng ở trong cái miệng khổng lồ của Kỳ thú, thì có vẻ vô cùng nhỏ bé.

Con Kỳ thú này thong dong bước đi, cứ thế xa dần. Cho đến khi bóng lưng của nó biến mất, Ninh Tiểu Nhàn vẫn chưa lấy lại tinh thần, quả nhiên bản tính của yêu quái trong thiên hạ đều không giống nhau, đa số yêu quái đều hung ác, nhưng giống con mèo yêu A Hoa cũng hiếm thấy, hôm nay lại gặp được thánh thú này.  Nhưng nàng thấy, Kỳ thú này thay vì nói là hiền lành, thì cũng chỉ là không muốn làm người khác bị thương thôi, cũng không giống như là thân thiết với con người.

Hàng dài người trước cửa Phẩm Vị phường chưa được xếp lại, cho nên nàng vừa ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy trước cửa hiệu có cắm một cây cờ nhỏ, dòng chữ phía trên làm cho nàng đột nhiên cảm thấy sấm sét ầm ầm: “Kỳ đại nhân thích ăn gà muối này.” Trong nháy mắt, nàng còn tưởng rằng mình đang ở Trung Quốc, ngập tràn biển quảng cáo ghi “người nổi tiếng thích ăn nhất món này”.

Xem ra Kỳ thú này là khách quen của Phẩm Vị phường này rồi, mà ông chủ của Phẩm Vị phường, cũng xem việc Kỳ thú chạy tới cửa hàng của mình mua thịt gà là một việc vô cùng vinh dự. Sau khi nàng vất vả đứng xếp hàng nửa canh giờ mới đến được phía trước cửa, cũng mua mười con gà muối, lặng lẽ hỏi ông chủ: “Sao Kỳ thú lại chạy tới cửa hàng ngươi mua gà vậy?”

Ông chủ này đã nghe câu hỏi này không ít lần, ngay lập tức ưỡn ngực ngẩng đầu lên nói: “Gà nhà ta làm là ngon nhất, mười mấy năm qua cứ cách nửa tháng Kỳ đại nhân sẽ đến một lần.”

“Nó ở chỗ nào vậy?”

“Lão nhân gia là thần thú giữ điện Vân Tiêu, tất nhiên là ở trên núi phía bắc thành Song Ngư rồi.”

“Vậy nó đã từng nói chuyện với ngươi bao giờ chưa?”

“À… thật ra thì chưa từng. Này, tiểu cô nương lấy gà đi nhanh đi, phía sau còn xếp hàng đấy.” Bị hỏi như vậy, chủ cửa hàng mất hứng, bắt đầu đuổi người.

Nàng tìm đến chỗ yên tĩnh, thu đặc sản này vào trong túi trữ vật, mới hỏi Cùng Kỳ: “Kỳ thú không làm hại tính mạng người khác, không dẫm đạp hoa cỏ, vậy chẳng lẽ là nó ăn chay? Sao lại chạy đến đây mua đồ ăn mặn?”

Cùng Kỳ cười hì hì nói: “Nữ chủ nhân thật thông minh, một chút đã có thể phát hiện điểm mấu chốt. Người phàm trong thành Song Ngư đúng là ngu ngốc, lại coi là thánh thú. Huyết thống của con Kỳ thú này hơi pha tạp, sớm đã không còn huyết mạch tinh khiết của thời thượng cổ, loại thức ăn có thay đổi cũng không có gì lạ.”

“Ta không có ma nhãn của Trường Thiên đại nhân, không nhìn ra được hình dáng tướng mạo của nó, chỉ có thể cảm nhận hơi thở, nhưng ta dám khẳng định, nó vẫn còn trong phạm vi “yêu”. Huyết thống pha tạp, yêu tính cũng sẽ thay đổi theo, nếu một ngày nào đó nó đột nhiên lại muốn ăn thịt người, thì cũng không phải là chuyện gì lạ.”

Nàng nhún vai, mình cũng chỉ là tò mò mà thôi, giả sử một ngày kia Kỳ thú ăn thịt người thật thì nàng cũng không còn ở trong thành này nữa, quan tâm nó ăn mặn hay củ cải làm gì.

Trường Thiên muốn nàng ngây người ở bên ngoài mười hai canh giờ mới có thể vào trong ngục Thần Ma. Nàng dùng bốn canh giờ đi tới thành Song Ngư. Còn tám canh giờ nữa.

Trong lòng nàng có chút thấp thỏm, không biết Thuật Hoán huyết trong ngục được tiến hành ra sao rồi? Trước khi ra ngoài, nàng nghe thấy Trường Thiên căn dặn Cùng Kỳ luyện chế các loại đan dược khẩn cấp, trong đó có Vãn Hồn Hương. Loại hương này có thể cứu người sắp chết trong thời gian một nén hương. Với thần thông của Trường Thiên, mà hắn còn cần đến đồ như thế, chỉ có thể nói Thuật Hoán huyết thật sự quá nguy hiểm.

Trường Thiên phong bế trọn tầng dưới cùng, ngay cả Cùng Kỳ cũng không thể đi vào. Cho nên tình hình bên trong bây giờ chỉ là một màu tối đen, trừ Trường Thiên không ai biết được.

Về phần Ôn Lương Vũ thì sao… Ăn hai viên đan dược đại bổ khí huyết xong bị làm cho ngủ mê man, nặng nề tiến vào mộng đẹp, cho nên cả tầng dưới cùng chỉ còn một người duy nhất là thanh tĩnh.

Bây giờ đi đâu thì tốt nhỉ? Nàng nén sự táo bạo dưới đáy lòng. Suy nghĩ một chút, nàng quyết định đi đến phường đồ dùng chơi một chút, tốt nhất là có thể tìm vài món đồ dùng tốt cho cái ổ mới của mình. Nàng thích một cái giường lớn, đã nghĩ đến từ lâu rồi.

Kết quả làm nàng thất vọng. Phường đồ dùng trong thành này đúng là phường đồ gỗ rồi, nhưng lại chỉ nhận đóng đồ dùng. Nàng muốn chọn mua đồ có sẵn như khi ở Trung Quốc, là không có khả năng! Cả phường đồ gỗ tổng cộng mới có ba nhà, mỗi nhà đều tràn ngập mùi vụn gỗ, trong phường dùng tấm ván gỗ đơn giản để ngăn, phía trước là chỗ để tiếp khách, gian sau là chỗ cho thợ làm, tiếng bào cưa không ngừng vang bên tai.

Nàng đã đi đến từng nhà hỏi, câu trả lời đều là chỉ nhận đơn đặt hàng, hơn nữa nhanh nhất cũng phải bảy ngày sau mới có thể làm xong. Như nhà giàu nhà cao cửa rộng, đặt làm cái giường tinh tế nghìn công, một công tức là một ngày, vậy còn phải đợi đến ba năm đấy!

Nàng lấy đâu ra thời gian để chờ đây! Nàng muốn thành phẩm, thành phẩm a!

Nàng chưa từ bỏ ý định, dây dưa với chủ quán một lúc thật lâu, đến nhà một người thợ thủ công nhìn thử xem. Aizz, đừng bảo là mấy thứ tốt, ngay cả kiểu dáng cũng không thích nổi. Nàng ở trong nhà Hoàng Lão Tài huyện Tứ Bình cũng đã từng ngủ trên giường bạt bộ (*), biết nhà giàu người ta giường đệm yêu cầu phải “minh đường ám phòng”, giường đệm không phải chỉ cần có chạm khắc tinh tế, hơn nữa còn phải đa dạng nhiều mẫu mã.

Giường bạt bộ chia làm hai phần trước sau, nửa phần trước gọi là “bạt bộ” có cột trụ chạm khắc hoa văn, vòm, thành giường, rèm , phía sau phần giường để nằm. Giường bạt bộ tinh tế hơn còn có thêm kệ bên ngoài, hai bên có thể dùng để đèn, bàn trang điểm vân vân, cái này gọi là “nhà trong nhà, phòng trong phòng”.

Nhưng mà, mặc dù hiện giờ nàng cũng được gọi là tiểu phú bà gia tài bạc vạn, nhưng sống trong cuộc sống giản dị mười sáu năm rồi, nàng đặc biệt không thích những thứ cổ điển lại quá rườm rà, khoa trương này, hơn nữa trong thành này có lẽ có quá nhiều nhà giàu mới nổi, đặt làm đồ dùng mặc dù tinh tế nhưng lại dát đầy vàng lá, đập vào mặt sự khoe của, càng làm cho nàng khó có thể chấp nhận.

Đi từ phường đồ dùng đi ra ngoài, mặt nàng đầy vẻ rầu rĩ. Chẳng lẽ nàng thật sự chỉ có mệnh nằm ngủ trên sàn nhà? Chẳng nhẽ lại ngủ giường đá, giường cỏ? Cái này không phù hợp với nguyên tắc ăn ngon uống ngon ngủ ngon của Ninh đại tiểu thư nàng a.

Cùng Kỳ rất là chân chó nói: “Nữ chủ nhân, ta nghe nói có một cách. Không biết ngài có muốn nghe không?”

Khoe khoang cái gì chứ? “Mau nói!”

“. . . . . . Chúng ta là người đặc biệt, dĩ nhiên là muốn làm chuyện đặc biệt rồi.” Cùng Kỳ nói, “Ta thấy người ở thành này sống cũng nhàn nhã rong chơi, chắc hẳn là cũng không để ý việc phải chờ thêm một thời gian ngắn nữa thôi đâu nhỉ?”

Trữ đại tiểu thư thông minh cơ trí lương thiện dũng cảm, trong nháy mắt tỏ vẻ đã hiểu, “Ngươi nói, là muốn trong đêm tối không người, ta đi tới phường đồ dùng trộm đồ?”

Từ nhỏ nàng đã nhận sự giáo dục sâu sắc của đạo Khổng Mạnh, đối với chữ “trộm” này, thật sự làm cho tâm lý có chút cảm giác mâu thuẫn, nếu nói không hỏi mà lấy là trộm, dùng sức mạnh đoạt lấy cũng là trộm. Ở trên núi Xích Tiêu nàng trộm quần áo của con gái chưởng môn, trong lòng cảm thấy khó chịu rất lâu, huống chi bây giờ còn trộm đồ người ta đặt làm?

Cùng Kỳ lại chỉ dùng một câu để thuyết phục nàng: “Nữ chủ nhân, cho dù chúng ta có thể đợi bảy ngày, thì đồ dùng này người muốn bọn họ đưa đến chỗ nào? Ta lấy đồ xong, để lại chút bạc cho họ là được rồi.”

Đúng vậy a, nàng không có chỗ ở trong thành này, ngươi ta muốn đưa đồ thì đưa đến đâu đây? Chẵng lẽ ở trong phường đồ dùng lại phất ống tay áo, thu tất cả đồ dùng vào trong túi trữ vật? Nàng là người phàm không phải sao? Đừng nói là tán tu, cho dù là đệ tử tiên môn, trong túi đựng đồ rộng cỡ hai thước vuông cũng đã không tệ rồi, muốn chứa được đồ dùng chiếm không gian lớn như vậy, hơn nửa phải là nhân vật cấp bậc trưởng lão đích thân tới mới làm được.

Phía sau lưng nàng còn có một Phủ Phụng Thiên đuổi bám mãi không buông, làm việc phải cẩn trọng, hành động khoa trương như vậy làm sao được?

“Được, cứ quyết định như thế đi.” Nàng rất phối hợp. Thời điểm đặc biệt, không còn cách nào khác đành phải làm chuyện đặc biệt.

Nàng luôn luôn rất biết cách an ủi bản thân mình.

Nếu có manh mối về đồ dùng, thì nàng phải tìm một chỗ chờ trời tối, tốt nhất đêm nay trời phải tối người phải vắng, mới dễ dàng cho nàng tùy cơ ứng biến.

Nàng đi dạo trong chợ, bổ sung thêm thức ăn bỏ vào trong túi trữ vật. Thành Song Ngư này vô cùng thú vị, vừa là nơi làm muối, đồ ăn trong chợ toàn là những thứ ướp muối, gì mà củ cải muối, tỏi muối, cá muối. . . . . . Nàng mua được một rổ trứng muối, nghe nói mỗi quả đều là hàng chính tông, lòng đỏ hai trứng, nàng còn mua thêm mấy cân thịt muối ngon, nhà bán thịt muối này nghe nói ở thành Song Ngư cũng đã có trăm năm lịch sử, lượng thịt muối tiêu thụ là số một trong thành, còn có một nhà bán cá khô thối tuyệt hơn, mùi thối có thể bay tới ngoài năm dặm, người mua cứ gọi là nườm nượp, nghe nói thối rất đúng giờ. . . . . . .

Vừa tiêu tốn xong một canh giờ, nàng mới trở về chỗ cũ. Ông chủ Phẩm Vị phường không phóng khoáng gì cả, kiếm được đầy tiền cũng không chịu mở rộng cửa hàng, mặc dù gà muối nhà lão làm ngon, nhưng lại chỉ cho khách mua mang về, rất nhiều vị khách cầm con gà trong gói giấy dầu ngẩn cả người, không biết mang đi đâu để ăn mới được. May là luôn có người biết cách kiếm tiền, cách ba mươi bước chân có một trà lâu, chỉ cần hai mươi văn tiền là có thể cung cấp cho khách một chỗ nghỉ ngơi, cũng cung cấp cả dịch vụ chặt gà. Dù sao tới đây trên lầu cũng không thiếu các cô nương, nếu để cho các nàng cầm cả con gà gặm điên cuồng, hình ảnh này sẽ đánh vỡ bao nhiêu ảo tưởng của nam nhân a!

Nàng lên lầu, quả nhiên thấy trong mười cái bàn có đến bốn năm cái trên bàn đặt gói giấy dầu quen thuộc. Lá trà là thứ xa xỉ phẩm, cái gọi là “trà” ở nơi này, thật ra thì cũng chỉ là trà hoa và trà hoa quả. Nàng gọi một bình trà hoa cúc, sau đó lấy gà muối ra cho chủ quán chặt hộ, lúc này mới bắt đầu cầm miếng to mà gặm.

Nàng thấy khuôn mặt vàng tịch đã bị Đát Tử ghi hận trong lòng, sau khi thoát khỏi truy đuổi vội vàng đổi da mặt, đôi dơi yêu từng nhìn thấy, cũng bị nàng thu thập vào trong ngục Thần Ma rồi, hiện giờ chỉ sợ cho dù Đát Tử đứng trước mặt nàng cũng không chắc chắn có thể nhận ra được. Gương mặt hiện giờ hình trứng ngỗng, có ba phần thanh tú, cũng không quá làm người khác chú ý đến. Có tầng bảo vệ này, nàng ăn uống có thể thoải mái, tướng ăn có khó coi hơn nữa, người khác cũng không nhìn được khuôn mặt thật của nàng.

Dù sao còn muốn hoạt động trong thành, nếu hóa trang thành quá xấu thì cũng không tiện làm việc. Con người nha, là sinh vật thích nhìn vẻ ngoài mà làm việc.

Mùi vị của thịt gà này quả nhiên rất tuyệt vời, so với đồ nàng làm ra còn ngon hơn hiều. Dù sao làm chuyên nghiệp, nhà ai nướng gà hai trăm năm thì cũng sẽ có được bí quyết độc môn.

Gà Phẩm Vị phường chọn lựa, mỗi con nặng không quá một cân hai lạng. Quá chất thịt bị dai, vị không được ngon nhất, quá nhẹ, nói rõ con gà còn quá nhỏ, chưa có đủ mùi vị gà. Tốn công ở tiểu tiết, mới là lý do cao hơn người khác một bậc.

giường bạt bộ

Chương 154: Nguyên hình của Ôn Lương Vũ

Nhưng mà sau khi năm giác quan của Ninh Tiểu Nhàn tăng lên, vị giác đặc biệt nhạy bén, nếm vài miếng liền phát hiện nguyên nhân thịt gà của nhà hắn hơn hẳn nhà khác, rất có thể là vì———-gà muối của Phẩm Vị phường cho gà hấp thẳng với muối, không giống như những chủ quán khác làm chín thịt gà rồi mới cho muối vào hấp cùng.

Đúng là như vậy. Ông chủ Phẩm Vị phường sau khi làm sạch lông và lòng mề gà, thì dùng rượu và bột gừng xoa đều khắp con gà, ướp tầm một canh giờ, sau đó lại đổ rượu vào trong bụng gà, lại dùng giấy lụa bọc kín cẩn thận.

Lúc này, nồi đất đã bắc lên bếp, đổ muối ngập một phần ba nồi, cho cả con gà vào, lại tiếp tục đổ thêm muối vào, cho phủ ngập con gà. Phương pháp này gọi là hấp. Gà hấp muối phải dùng lửa nhỏ cẩn thận hấp hơn nửa canh giờ, cho đến khi trong ngoài đều chín mềm mới có thể lấy ra.

Trăm vị muối đứng đầu. Gà dùng muối hấp có màu vàng ruộm, nhìn rất thích mắt, da gà mất nước săn lại khá giòn, ăn vào miệng có vị dai. Thịt gà thì không cần phải nói rồi, không dai chút nào, vào miệng là tan.

Ninh Tiểu Nhàn cảm thấy, mùi vị của món gà này, thật sự là ngoài tưởng tượng của nàng. Nàng không hiểu được lý do vì sao, cho đến lúc tiểu nhị mang lên món “cá bạc ấp trứng”, mới bừng tỉnh đại ngộ.

Bí mật là ở bản thân muối.

Nước trong hồ quá mặn, sản vật không phong phú, nhưng lại sinh ra một loại cá kỳ lạ, dân bản xứ gọi là “cá bạc”. Loại cá này không to hơn ngân châm là mấy, sức sinh sản lớn, còn thích sống thành đoàn, vì vậy vớt lên cực kỳ dễ dàng. Rất nhiều hộ làm muối cũng buôn loại cá này, bởi vì sau khi đóng cửa đập nước, trên ruộng muối thường lưu lại vô số cá bạc. Loại cá này quá nhỏ, chỉ khi chiên qua dầu hoặc trực tiếp ăn sống, mới có được mùi vị đặc biệt kia.

Ninh Tiểu Nhàn chỉ mới nếm một miếng, liền phát hiện được chỗ đặc biệt. Mùi vị này có chút giống với gà muối. Chỗ giống nhau của hai món này, chỉ có thể là muối. Nàng trầm ngâm một hồi lâu, mới nhận định dùng muối của hồ này nấu thức ăn ít nhất có thể làm ngon hơn ba phần, đại khái là nước trong hồ có nhiều khoáng vật, khiến cho trừ vị mặn ra muối này còn có những vị đặc thù khác, phù hợp với nguyên liệu nấu ăn, biến ra trăm vị.

Bữa cơm này nàng ăn cực kỳ thích chí. Nàng ngồi trong trà lâu hết buổi trưa, nhìn thấy sắc trời sắp tối, liền đứng dậy đi đến chợ mua mấy túi muối lớn. Tối nay đi trộm đồ dùng xong chắc Trường Thiên cũng làm xong Thuật Hoán Huyết. Nàng chuẩn bị chạy tới chỗ đó.

Trong phường đồ gỗ, thợ đã sớm về nhà hết, một người học việc cuối cùng đã đi về. Cửa khóa trái. Nơi này rốt cục cũng yên tĩnh.

Nàng mò tới bức tường sau phường đồ gỗ, chung quanh không có ai, nên nàng nhẹ nhàng nhảy vào bên trong. Ba nhà bên trong, nàng đã xem của một nhà, nên nàng chọn một nhà khác để tìm. Trên cửa có khóa, nhưng cũng không ngăn được vuốt sói.

Đều nói đồ dùng thì dùng đồ gỗ. Quý nhất là dùng gỗ tử đàn, tiếp đến là gỗ hoa lê, rồi đến gỗ cánh gà và gỗ lim. Ở Lôi Châu khí hậu ở mỗi khu vực nóng ẩm khác nhau, cây cối nơi này tuy đường kính gỗ nhỏ, nhưng không thiếu các loại gỗ danh quý, trong phòng này, nàng nhận ra được gỗ tử đàn và gỗ cánh gà và loại gỗ lim vàng mà người Trung Quốc vốn rất thích.

Những thứ đồ dùng này cũng có thể xem là tinh tế, vân gỗ đẹp mắt, nhưng cho dù là cái giường hình thức đơn giản nhất, nàng cũng thấy quá già dặn, cho dù bà nội cũng không muốn dùng thứ đồ cổ hủ này. Nàng cũng hiểu, đây là sự khác biệt về gu thẩm mỹ.

Không nghe giọng nói đạo nghĩa trách mắng trong lòng, nàng tìm được tủ, bàn dài, bàn đọc sách, giàn trồng hoa, hai cái bàn vuông và ba cái ghế bỏ vào trong túi trữ vật. Còn có một cái giường êm, kiểu dáng khá là trang nhã, ba mặt lại có chỗ tựa, vừa hay có thể dùng làm ghế salon. Xin vui lòng nhận cho!

Về phần giường thì. . . . . . Cuối cùng nàng lại chọn một cái giường bán thành phẩm. Cái giường này đã bào xong, nước sơn thượng hạng, nhưng trụ, tay vịn cùng những bộ phận khác vẫn chưa làm xong, lại hợp ý Ninh Tiểu Nhàn nên lấy luôn!

Nàng ném vào trong phòng hai đĩnh vàng, xoay người đi qua nhà khác xem xét. Chỗ vàng này đủ mua hai ba bộ đồ dùng rồi, cũng có thể làm giảm sự áy náy trong lòng nàng.

Nàng quay một vòng, không phát hiện thứ đồ gì vừa mắt nữa, đang định đi ra cửa, Cùng Kỳ lại nhẹ nhàng ồ lên một tiếng: “Nữ chủ nhân đi chậm chút, ta cảm nhận được khí tức của linh mộc.”

Linh mộc? Trong một phường nho nhỏ như thế này, lại có linh mộc?

“Mặc dù rất ít, nhưng đúng là ở trong phường này có thật.”

Cùng Kỳ không nhìn được sự vật bên ngoài, nàng chỉ có thể chậm rãi đi dọc theo chân tường, để nó cẩn thận cảm nhận.

Cuối cùng, nàng dừng lại bên cạnh một đống phế liệu.

“Nó?”

Đây là chỗ đầu thừa đuôi thẹo đám thợ mộc bỏ đi, đúng là có mắt không biết vàng ngọc cũng không có gì là lạ.

Nàng ngồi xổm xuống, lục lọi trong đám gỗ đầu mẩu, chơi trò “phải” “không phải” với Cùng Kỳ. Cuối cùng, nàng đào được, một khối gỗ dài hơn hai thước hình dạng dị thường.

Khó trách đám thợ lại nhét nó vào trong đống gỗ phế liệu. Khối gỗ này căn bản không nhìn ra được tư chất, giống như không thuộc bất kỳ loại gỗ danh quý nào, giống gỗ chết, từ cân nặng mà nói thì không giống gỗ, mà giống tảng đá hơn, nếu không phải gần đây khí lực của nàng tăng mạnh, vốn không thể nâng được bằng một tay. Khối gỗ này toàn thân đen nhánh, nhưng nếu như cẩn thận quan sát, trên bề mặt còn có đường vân hình mãng xà. Đáng tiếc đường vân này thoạt nhìn không đẹp lại còn có cảm giác quỷ dị, gia đình nào dám dùng nó để làm đồ dùng chứ? Cộng thêm việc khối gỗ này nhỏ như vậy, làm cái gì cũng không đủ.

“Đây là cái gì?”

Cùng Kỳ cũng không quá chắc chắn: “Có lẽ. . . . .  Là gỗ trầm tích vạn năm đi. Nó được lấy ở vị trí trái tim của cổ thụ, linh khí rất nồng a.”

“Có thể dùng làm gì?”

Cùng Kỳ cười hề hề nói: “Ta cũng không rõ lắm.”

Tên này đúng là đồ nửa thùng nước! Hiện tại nàng mới biết Trường Thiên đáng tin như thế nào a.

Nàng nhún vai, thu khối gỗ này vào trong nhẫn trữ vật. Nàng đang chuẩn bị quay người đi ra ngoài, đột nhiên đảo mắt, thuận tay thu một cái ghế thái sư chạm rỗng bằng gỗ hoa lê.

Như thường lệ để lại bạc, đi.

*****************

Lúc rời đi thấy trời vẫn còn sớm, nàng tìm một nhà trọ ăn sáng. Nàng mới uống một chén súp đậu thanh mát, gặm nửa cái bánh bao, đã nghe thấy giọng Trường Thiên hơi có vẻ mệt mỏi vang lên bên tai nàng: “Xong việc rồi. Vào đi.”

Nàng kích động, suýt nữa thì ném bánh bao trên tay ra ngoài.

Lúc này mới qua chín canh giờ, Thuật Hoán Huyết đã làm xong rồi? Xem ra quá trình rất thuận lợi nha.

Bình thường đã quen với sự có mặt của hắn, có khi còn ngại hắn quá mức bá đạo, vậy mà mới vài canh giờ không có hắn, ngược lại trong lòng thấy mất mát.

Con người a, đúng là tiện mà!

Nàng cũng chẳng thèm quan tâm đến hình tượng, hai miếng nuốt xong cái bánh bao, ra cửa tìm cái hẻm nhỏ, nhanh chóng vào trong Thần Ma ngục.

Tầng dưới cùng vẫn không biến đổi mấy, chủ yếu là thảo dược và đồ dùng đều được Trường Thiên thu vào rồi. Nàng đi vào, Trường Thiên đang đứng làm thuật thanh tẩy bên suối nước, lau đi vết máu trên tay.

Trong không khí, tràn ngập mùi máu tanh nồng.

Máu trong cơ thể một người trưởng thành, tối đa cũng chỉ chừng năm lít máu. Ninh Tiểu Nhàn nghi ngờ, với kinh nghiệm của nàng, kiểu gì cũng phải có chừng mười người mất mạng, tương đương với việc số người của trại mã tặc chết đi, mới có thể tạo thành mùi tanh nồng như vậy. Nhưng mà từ đầu đến cuối chỉ có hai người a, hơn nữa người mất máu nhiều nhất chính là Ôn Lương Vũ.

Cái Thuật Hoán Huyết này đúng là bất thường!

Trường Thiên làm xong việc trên tay, xoay người ngồi lại dưới cây cột lớn. Ninh Tiểu Nhàn để ý, bước chân của hắn có vẻ nặng nề.

“Ngươi. . . . . Có khỏe không?” Nàng không chắc chắn hỏi.

Trường Thiên nhẹ nhàng ừ một tiếng, chỉ chỉ cái bàn đá đen bên cạnh, sau đó nhắm mắt dưỡng thần.

Hắn mệt muốn chết, không chỉ tiêu hao thần lực, ngay cả thần hồn cũng có chút mệt mỏi. Nếu không phải thân thể này không chảy mồ hôi, thì hiện giờ hắn đã cả người đầy mồ hôi rồi.

Quá trình làm Thuật Hoán Huyết cho Ôn Lương Vũ cũng không thuận lợi như Ninh Tiểu Nhàn nghĩ, ngược lại khó khăn hơn rất nhiều, khiến cho hắn phải đẩy nhanh tốc độ. Nếu là lúc trước, một thuật pháp nhỏ nhoi như vậy hắn chỉ vẩy tay là làm được.

Song bây giờ khác với quá khứ, hắn sử dụng thần lực càng lâu, lực khắc chế của Trói Long Tác với hắn lại càng lớn. Trong quá trình thi thuật, Trói Long Tác đã sớm sinh ra linh tính liều mạng áp chế thần lực của hắn, hắn vừa phải một mực chú ý làm, vừa phải áp chế trói long tác, hao tổn tinh khí thần, gấp cả trăm lần so với quá khứ!

Mặc dù cửa của Thần Ma ngục không lúc nào không mở rộng, có linh lực tràn vào bổ sung, linh trà hàng ngày chưa từng gián đoạn, nhưng tổng thể vẫn là nhập không bằng xuất. Trong cơ thể hắn, năng lượng còn lại đã vốn rất ít rồi, nếu không có phương pháp giải quyết, có lẽ không thể chống đỡ được đến cuối chuyến đi về phía Tây này rồi.

Ninh Tiểu Nhàn lo lắng nhìn hắn. Trường Thiên rất ít khi lộ ra vẻ mặt mệt mỏi trước mặt nàng, nhưng hiện tại sắc mặt của hắn lại trong suốt thêm vài phần, mơ hồ có phần xanh xao. Nàng biết, cơ thể của thần rất ít khi bị bệnh, nhưng thần sắc hắn mỏi mệt như thế, chỉ có thể nói là thần lực đã hao tổn quá mức. Nhưng mà đối với việc này, nàng thật sự bó tay, chỉ có thể lo lắng suông mà thôi.

Nàng nhất định phải nghĩ biện pháp!

Bên cạnh truyền đến tiếng động, cắt đứt suy nghĩ của nàng. Nàng quay đầu nhìn lại, trên bàn có một động vật nhỏ. Con vật này có màu gần giống với màu của cái bàn đá đen, sau khi vào đây nàng chỉ chăm chú nhìn Trường Thiên, lúc này mới nhớ tới: “Ôn Lương Vũ đâu?”

Cùng Kỳ có chút hả hê nói: “Chẳng phải là ở trên bàn sao!”

Mẹ ơi! Một người đàn ông cao hơn thước tám, làm Thuật Hoán Huyết xong, liền biến thành con vật nhỏ chỉ dài hơn cánh tay nàng một chút xíu? So với việc phẫu thuật thẩm mỹ còn kinh khủng hơn nhiều!

Nàng cúi người, mắt to trừng mắt nhỏ với con vật kia. Thấy nó xong, nàng thấy tiên đoán lúc trước của Trường Thiên rất chính xác. Nguyên hình thuần chủng của Ôn Lương Vũ, đúng là một con chồn! Thân thể thon dài, cái miệng nhỏ nhắn, tứ chi hơi ngắn, trên người phủ bộ lông màu tím mềm mại bóng loáng, phía sau còn có một cái đuôi to. Nguyên hình như thế này kém xa hồ ly, nhưng lại có chút giống với con chuột Tiểu Tùng mà nàng từng nuôi, dùng hai chữ để hình dung, chính là “Đáng yêu”!

Nhưng mà nàng cũng biết, mặc dù dáng vẻ của chồn khả ái, cũng là một loài động vật nhỏ hung dữ, thậm chí còn có thể lấy sóc làm thức ăn.

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion19 Comments

  1. Không ngờ Kỳ thú là thần thú mà lại ăn thịt.
    Nhàn tỷ sắp thành thần trộm rồi, không mua được là đi trộm đồ vậy ak ;66 lại còn trộm giường nữa chứ… ;97 không ngờ trong lúc trộm mà còn nhặt được bảo bối, tỷ số thật tốt mà
    Vậy là Ôn nhị thiếu đã chính thức trở thành yêu rồi. Miêu tả thật đáng yêu, không biết sau này Nhàn tỷ có vì sự đáng yêu này mà lơ Thiên ca không nhỉ…hehe…
    Thanks các nàng đã edit.

  2. Trần Thanh Hằng

    Đúng là mợ Nhàn, shopping thôi cũng có phong cách đại gia..thích gì thu nấy tiền trả gấp đôi lại còn lăng quăng nhặt được linh mộc..hẳn là từ tim của cây đại thụ nữa chớ..vận may thật là…….

  3. Nhàn tỉ đi trộm đồ mà không ngại ak, càng ngày càng thụt lui rồi. Mà Nhàn tỉ đang dần động tâm với Thiên ca , mừng quá đi. Thiên ca vì Nhàn tỉ cái gì cũng cố sức ak. Mong tới ngày anh được tự do để theo đuổi và bảo vệ Nhàn tỉ quá, hóng ak

  4. ÔI. Nghe Ninh Tiểu Nhàn miêu tả mùi vị của con gà ướp muối làm ta muốn chảy nướng miếng, đói bụng quá ;77
    Con Kỳ thú này tưởng thần thánh ai de chỉ là một con yêu thú bị pha tạp huyết thống, có khả năng giết người bất cứ lúc nào.
    Kỳ này vậy mà không có sóng gió gì xảy ra. Không ngờ Ninh Tiểu Nhàn bị Cùng Kỳ dạy hư đi ăn trộm đồ của người khác. Không biết cái linh mộc mà Ninh Tiểu Nhàn lấy được có tác dụng gì không.
    Tội Nghiệp Trường Thiên, không biết chuyện gì sẽ xảy ra với chàng nếu cứ ngày càng suy yếu vầy. Hic
    Cảm ơn các nàng

  5. Lần này hoán huyết cho ôn nhị có vẻquas sức chịu đựng của tt rồi, cũng may là mọi việc trót lọt và cũng thành công rồi. Nhưng từ giờ trở đi ôn nhị phải tu luyện lại, khi nào tới hoá hình thì mới biến trở lại thành người được, nhưng chắc sẽ đẹp trai chứ ko phải cái dạng người ko ra người , yêu ko ra yêu nữa rồi, nhưng mà chắc lâu lắm.
    Ntn trộm ít đồ quá ha :)) con Cùng kỳ này dám xúi ntn đi trộm đồ, đã thế còn lẻo mép nữa chứ

  6. Cùng Kỳ vắng Trường Thiên 1 tý là có thể cùng Tiểu Nhàn nháo 1 đoàn hay thật đấy…, không chọn giường được thì lại đi ăn trộm…hiiii !!!Trường Thiên biết Tiểu Nhàn đi ăn trộm giường để mỗi lần vào Thần Ma ngục nàng sẽ ngủ như đại gia…không biết sẽ thốt ra câu gì nhỉ !!! Lần này thành công, Ôn Lương Vũ trở thành vật nhỏ có vẻ đáng thương nhỉ !!! Với tài năng và sự kiên trì của hắn…chắc chắn sẽ tu luyện và hóa hình người sớm thôi…

  7. Vắng TT một ngày mà Tiểu Nhàn đứng ngồi không yên rồi ;97 tuy thuật hoán huyết thành công nhưng nhìn TT suy yếu thế kia thật đáng lo ngại, thiết nghĩ trước đây TT cường đại như thế, mà báy gìơ bó gối chịu trói trong ngục, người tạo ra ngục này rốt cục là ai mà lợi hại như thế. Dù gì cũng chúc mừng ÔLV, được thần may mắn Trường Thiên thực hiện giúp 2 nguyện vọng cả đời hắn. ;61 vừa được thành yêu quái vừa được bái sư học trận pháp.

  8. duy nhất là thanh tĩnh —————> tỉnh??
    ngươi ta muốn đưa đồ ————–> người
    Phủ Phụng Thiên / phủ Phụng Thiên
    còn ngon hơn hiều ——————-> nhiều
    Quá chất thịt bị dai ——————> nặng???
    Thuật Hoán Huyết / Hoán Huyết thuật
    Trói Long Tác / trói long tác
    ==============================================
    Ta cảm thấy bản thân việc ăn trộm cũng đã gây chú ý rồi, TN thật là … sao ko mua vải nhiều vào rồi tự làm cái ổ giường có đỡ hơn ko, rồi mai này khi chỗ này bị tra xét ra mất rất nhiều đồ gỗ to lớn 1 cách kì quái thì TN sẽ bị nghi là có bảo bối, có thứ trữ vật, ai ko biết chứ ta sợ ML đoán ra thì khổ!!
    Nghe miêu tả con gà cái ta lên mạng tra thử, kết quả là muốn nhiễu nước miếng luôn, thèm quá, huhuhu, rất lâu rồi ko được ăn gà!!! Thèm chết rồi, đang nửa đêm nữa chứ!!!
    Nói thiệt ra ta hok thích chồn, bởi vì đúng như TN nói, cảnh chồn sinh tồn còn máu me hơn sư tử, rõ ràng là 1 con vật trong vô hại nhưng khi ăn thịt trông còn kinh khủng hơn thú ăn thịt nữa @@!!

  9. Ban đầu đọc còn tưởng là thần thú thứ dữ kia! Ai dề hóa ra cũng là bị pha tạp huyết thống của lào khác rồi. Mà nếu đã là như thế thì hẳn không mấy tốt đẹp như cái vẻ bề ngoài dân chúng ngưỡng vọng kia rồi nhỉ? Nhần tỷ kiếm mua vật dụng có vẻ thật sự quá khổ cực rồi nha. Đọc đến đoạn Trương Thiên ca suy yếu mà ta muôn khóc luôn ấy! Ta xót quá đi à!!!
    Cảm ơn các nàng nhiều lắm nhé!

  10. Làm sao để hình dung con cự thú hung ác với cái hình tượng vừa nịnh nọt ba phải hay xúi dại này đây :)).. cuối cùng nó cũng tìm đc chủ nhân xứng vs nó. Thanks edit

  11. olv sau khi biến hình dễ thương quá chứ, tỷ sắp trở thành trộm rồi, coi bộ lần náy TT tốn nhiều thần lực rồi

  12. Không ngờ hóa thân của Ôn Lương Vũ lại là con chồn đó.
    Không có Trường Thiên giám sát bên cạnh Ninh Tiểu Nhàn cũng khá tự tại đó. Mua không được giường lại đi ăn trộm, trộm tiện trộm luôn ghế thái sư. Lại còn phát hiện ra Linh Mộc nữa chứ. Không biết Linh Mộc này để làm gì nhỉ? có Ích gì không nữa.
    Mà Trường Thiên sau khi hoán huyết cho Ôn Lương VŨ có vẻ mệt mỏi quá. Thương ca quá đi

  13. Nhàn tỷ không bị sự giám sát của Trường Thiên thì cảm giác mất mác kìa ^^… Trường Thiên mà biết điều này chắc vui lắm cho xem ^^… Nhàn tỷ trộm bậy bạ mà cũng ra được linh mộc ah… linh mộc này có tác dụng gì đây ta… không biết sau khi hoán huyết xong thì Ôn lương Vũ có biến về thành hình người được không nhỉ… vì giờ phải luyện lại từ đầu mà… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  14. nếu ninh tiểu nhàn mà động tâm thu ôn lương vũ làm sủng vật chắc nam 9 hộc máu tại chỗ chết quá

  15. Hì hì, Cùng Kỳ này không có gì tốt chỉ được cái nghĩ ra những suy nghĩ kì quái, ăn trộm còn bỏ lại bạc, người ta không muốn cũng không được, bó chiếu với con hổ tinh này.
    Đế Lưu Tương sắp tới, không hiểu Trường thần thú có thể chiếm chút cơm cháo gì không ý nhỉ, chứ nhập chả bỏ bèn gì so với xuất thì có khi chưa được nữa đường đã tạch rồi cũng nên.

  16. Cẩm Tú Nguyễn

    Pó tay NTN, chắc sắp đổi nghề thành trộm rồi, OLV phải tu luyện lại từ đầu rồi

  17. Tuy nói chị Ninh đen thì đen thật, lúc nào cũng vướng vào rắc rối nhưng mà bện cạnh đó thì vận may cũng ko kém đâu nha, đi ăn trộm mà cũng vớ được linh mộc. Ko biết linh mộc này có tác dụng gì với tình trạng của bác Thiên ko nữa

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close