Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q04- Chương 151+152

20

Chương 151: Ngươi muốn trở thành người hay trở thành yêu

Editor: Khuê Loạn

Beta: Tiểu Tuyền

Trong một Phụng Châu nho nhỏ, lại có thể đồng thời xuất hiện hai nữ nhân bí ẩn giống hệt nhau sao? Cách giải thích hợp lý nhất, chính là các nàng vốn là một người!

Là nàng ta trợ giúp Ôn Lương Vũ rời khỏi Nham Thành, tránh được sự đuổi giết dọc đường, thậm chí khi ở trước mặt Đại Yêu Luyện Thần kỳ như hắn cũng có thể mặt không đổi sắc tim không đập nhanh! Chưa kể, nhịp tim đập và hơi thở của nàng ta chậm hơn nhịp bình thường, hơn một trăm nhịp mới thở một lần, mà tim đập chỉ có chín mươi nhịp, chắc là người có mang bí thuật.

Nhưng mà, dưới động đá vôi trong Ôn phủ, quái vật trong nước kia vô cùng cường đại, lại có lợi thế địa hình, cho dù tu sĩ Kim Đan kỳ rơi vào trong nước, cũng không chạy thoát khỏi miệng nó. Cô nương này cũng chỉ là một người phàm, sao có thể chạy trốn khỏi nó được? Dọc con đường này, không một ai thấy bóng dáng Ôn Lương Vũ đâu, Phủ Phụng Thiên thế lực lớn mạnh cỡ nào, chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, hắn đã dường như đã sai người lật tung từng ngóc ngách có thể giúp cho bán yêu ẩn náu trong Phụng Châu, thậm chí mỗi tòa nhà trong Nham thành cũng bị lật đến tận đáy. Rốt cuộc nàng ta đã giấu đi đâu? Có phải Ôn Lương Vũ vẫn còn được giấu trong Phụng Châu hay không?

Hắn càng nghĩ càng cảm thấy thú vị.

Nếu trước hôm nay, nói không chừng hắn sẽ cảm thấy bị lừa gạt, sau đó giận tím mặt, dùng các loại thần thông đi tìm nàng. Còn bây giờ thì sao…

Lão đầu ở nhà kia hoa mắt ù tai, tối hôm qua mắng hắn làm việc bất lực, đã giao lại chuyện truy tìm mầm linh trà cho đại ca đi làm, ngược lại hắn điều đi đến khu vực cân đối với Tiên phái. Ha ha, lão đại mơ tưởng nhận được tin tức từ hắn, tất nhiên sẽ không nghĩ ra trên người Ninh Tiểu Nhàn lại có nhiều bí mật như vậy, cho nên con đường truy tìm càng lúc càng sai.

Những việc này thì có liên quan gì đến hắn? Hắn chỉ cần ngồi một bên xem rồi chê cười thôi. Về phần Ninh Tiểu Nhàn và Ôn Lương Vũ, vẫn nên mau chóng đi tìm mới được. Bảo vật như linh trà, giữ trong tay ai thì người đó sẽ có quyền chủ động. Chờ hắn làm xong việc trở lại, sẽ phải tự mình đi tìm nàng ta.

Hiện tại, người biết thân phận của Ninh Tiểu Nhàn. Chỉ còn lại một người –

Đát Tử.

Trong trò chơi này, nếu như mọi người muốn đùa bỡn chơi đùa với nhau, không xấu xa là không được.

Hừ, không cần để cho ả sống thêm.Là người lão đầu tử phái đến thì sao chứ? Hắn vẫn sẽ có biện pháp trừ bỏ tận gốc.

*************

Trường Thiên kéo Ninh Tiểu Nhàn vào trong Thần Ma ngục. Ở tầng dưới cùng chỉ có hai người bọn họ và một lò luyện đan, không thấy Ôn Lương Vũ.

“Hắn đâu?”

“Bị ta ném xuống tầng thứ năm rồi.” Trường Thiên vẻ mặt nghiêm túc, “Ta hỏi ngươi, ngươi định làm gì với Ôn Lương Vũ bây giờ?”

Vấn đề này đã quấy nhiễu nàng nhiều ngày rồi, chỉ vì gần đây mệt mỏi nên vẫn không có thời gian nghĩ thỏa đáng. Ban đầu nhất thời kích động cứu Ôn Lương Vũ ra khỏi Nham thành, nàng đương nhiên là người giàu lòng nhân ái rồi. Mầm linh trà mà cả thế giới đều mơ ước bị nàng đút túi, bị Phủ Phụng Thiên thế lực gần bằng tiên yêu truy đuổi vô tận.

Người thì cứu ra rồi, sau đó thì sao? Mèo yêu A Hoa không phải là thú cưng, Ôn Lương Vũ đương nhiên cũng không phải. Nàng không thể nào nhốt hắn trong Thần Ma ngục vĩnh viễn. Như thế thì có khác gì ngồi tù đâu?

“Ngươi có biện pháp gì tốt?” Hai mắt nàng sáng bừng nhìn hắn. Trường Thiên nói đến vấn đề này, có nghĩa là hắn đã có cách giải quyết.

Đúng là thông minh. Hắn lắc đầu nói: “Mấy ngày gần đây ta đã kiểm tra bản lĩnh của hắn. Phát hiện hắn rất có thiên phú về trận pháp.”

Chẳng trách mấy ngày trước, hắn bảo nàng đi lấy ít đá mang vào. Mấy ngày nay, nhìn thấy hai người cứ người tới ta lui trên sa bàn, tính tính toán toán, vô cùng bận rộn, nàng đứng xem, được nửa khắc đồng hồ đã thấy mí mắt đánh nhau rồi. Cực kỳ nhàm chán. Nàng đọc sách, học khoa học tư nhiên cũng được coi là giỏi, đối với nhân tài của phái lý luận và kỹ thuật vẫn luôn bội phục sát đất. Nhìn thấy hai người này trình diễn khí thế ngất trời, nàng cũng lười để ý, dù sao nàng xem cũng không hiểu!

Nàng biết lúc Ôn Lương Vũ còn ở trong phủ thành chủ, chỉ bằng mấy loại trận pháp không trọn vẹn hoàn toàn, đã có thể giấu tiểu viện của mình chặt chẽ như thế. Càng đáng quý hơn nữa, là hắn lại có thể bổ sung và cải tiến mấy cái trận pháp thô thiển kia. Tạm thời không đề cập đến hiệu quả cuối cùng như thế nào, cái này nói lên điều gì? Nói rõ hắn ít nhất hiểu rõ hoàn toàn nguyên lý của trận pháp và tính toán kỹ càng!

Cõi đời này, biết vật mà không hiểu giá trị, là bình thường đối với loài người và tu sĩ. Dùng lời lẽ hoa mỹ mà nói, chính là chỉ nhớ ký tự, không hiểu quy luật. Tầm tiên vấn đạo, thật ra cũng chỉ là tìm hiểu thiên cơ, là một loại thủ đoạn tính toán thiên ý, làm khó vô số kẻ kế nghiệp sau này.

“Ta lấy ra mấy trận pháp bậc trung, dù hắn chưa gặp qua nhưng tốc độ nghiên cứu còn nhanh hơn ta tưởng tượng. Còn với thượng cổ hung trận như Thập Tuyệt Diệt Ma Trận lại cũng có thể xem một trăm mà hiểu được một hai phần.” Trường Thiên trầm ngâm một hồi, nói: “Thiên phú như Ôn Lương Vũ, đặt ở thời thượng cổ cũng là nhân tài hiếm thấy. Có điều hắn lại là bán yêu, cứ thế mai một, thật sự đáng tiếc.”

Nhưng mà? Nàng dường như đoán được chút gì đó, trong lòng không khỏi mừng thay cho Ôn Lương Vũ. Trường Thiên vừa nghiêm khắc vừa kiêu ngạo, đây đúng là lời khen cao nhất mà hắn nói ra từ trước đến nay, mặt khác, có thể làm cho hắn đánh giá cao như vậy, nói rõ bản thân Ôn Lương Vũ đúng là một hạt giống tốt, tốt đến mức khiến cho Trường Thiên tiếc tài.

“Ngươi muốn giúp hắn một tay?”

“Ừ. Còn nhớ Bán Yêu Hoán Huyết Thuật mà ta và ngươi đã nói không?”

Nàng dĩ nhiên là nhớ. Hoán Huyết Thuật bí truyền từ thời thượng cổ, có thể giúp nửa người nửa yêu cải tạo thành thuần người hoặc thuần yêu. Chỉ là, hiện tại Trường Thiên thần lực suy yếu, có thể chịu được sự tổn hại như thế sao?

“Một mình ngươi thì cần phải hao tổn bao nhiêu thần lực?

“Không nhiều lắm. Nhưng bí thuật này yêu cầu lực khống chế đối với thần lực rất cao, hơn nữa lại tốn nhiều thời gian, cần khoảng mười hai canh giờ.”

“Á. Ta ở đây xem ngươi thi triển pháp thuật không được sao?” Nàng rất là tò mò về cái gọi là bí thuật thượng cổ nha.

“Không được!” Nhận thấy mình quá nghiêm khắc, hắn mấp máy môi, vẫy tay, kéo Ôn Lương Vũ từ bên Tức Nhưỡng trở lại.

“Mấy ngày nay, ta đã cẩn thận cảm ứng hơi thở bên trong cơ thể ngươi, phát hiện mẹ ruột của ngươi là huyết mạch thượng cổ thuần khiết. Như thế ngươi có huyết mạch của con người và yêu tộc mỗi loại một nửa, cũng không tính là pha tạp.” Trường Thiên ngừng một chút, “Ta có thể đem máu trong cơ thể ngươi đổi thành máu tinh khiết, nhưng ngươi phải đồng ý với ta hai điều kiện.”

Ninh Tiểu Nhàn cảm thấy, đối xử với người khác, hắn giống như trở nên sảng khoái nhanh lẹ hơn.

Ôn Lương Vũ quả thật không thể tin được vào tai mình. Hai mươi năm nay, hắn là bán yêu phải chui rúc trong nhà, phải chịu sự xem thường và nói xấu của người khác, ngay cả người thân cũng chỉ vì mình có giá trị lợi dụng mới bày ra một chút tình cảm. Nhưng mà, hiện giờ Trường Thiên lại nói có thể làm cho hắn từ nay không còn là bán yêu nữa.

Hắn cũng là người thông minh, lập tức ổn định suy nghĩ, như chém đinh chặt sắt nói: “Ta đồng ý!” Chỉ cần khiến cho hắn từ nay có thể sống dưới ánh mặt trời, bất kể điều kiện gì hắn cũng chịu.

“Tốt.” Trường Thiên vung tay áo bào, một thanh chủy thủ nhỏ màu đỏ như máu rơi xuống trước mặt Ôn Lương Vũ, “Lập tâm huyết minh ước, từ nay nhận Ninh Tiểu Nhàn làm chủ nhân, nàng nói ngươi đi hướng Đông, ngươi không thể đi hướng Tây, nàng muốn ngươi chết, ngươi không thể sống!”

Ôn Lương Vũ giống như không hề bất ngờ chút nào với yêu cầu này, chỉ nhìn Ninh Tiểu Nhàn một cái thật sâu, nhặt lên chủy thủ minh huyết, đọc lớn tiếng lời thề kia một lần, sau đó không do dự đâm thẳng vào ngực mình!

Ngay cả Trường Thiên cũng không khỏi thầm than, tiểu tử này quyết định thật là nhanh, đúng là một nhân tài!

Ôn Lương Vũ đã vào trong Thần Ma ngục, biết được bí mật lớn nhất của nàng. Ở trong này là nàng định đoạt, nếu như Ôn Lươn Vũ không chịu nhận nàng làm chủ nhân, sao Trường Thiên có thể để hắn đi ra ngoài chứ? Tình thế trước mắt, Ôn Lương Vũ đã hiểu rõ, lập minh ước này, ngược lại chính là đổi lấy tự do.

Đâm một đao như vậy vào ngực, cho dù là ai cũng không dễ chịu. Sắc mặt Ôn Lương Vũ hết đỏ lại trắng, qua một lúc thật lâu mới đỡ. Hắn đè ép sự khó chịu trong lồng ngực, “Đại nhân, xin hỏi điều kiện thứ hai là gì?”

Trường Thiên khẽ mỉm cười: “Thay vì nói là điều kiện thứ hai, không bằng nói là một phần lễ vật. Ta có người bằng hữu, vô cùng tinh thông về trận pháp, thậm chí còn hơn cả ta. Nếu ta nhớ không nhầm, hắn ở gần đây. Ta đã thấy thiên chất và sự chăm chỉ của ngươi. Ngươi có nguyện bái ông ấy làm thầy, học trận pháp thượng cổ không?”

Hắn còn chưa dứt lời, thân thể Ôn Lương Vũ đã không nhịn được mà run lên. Với khả năng khống chế bản thân của hắn, cũng không thể nhịn được hưng phấn tràn ngập. Hắn cả đời cơ khổ tịch mịch, chỉ có thể dành tình cảm cho việc chăm chỉ nghiên cứu Tả Đạo (dòng thuật pháp không chính thống), chỉ có trận pháp làm hắn say mê, thường xuyên nghiên cứu mấy ngày không ăn không uống. May nhờ hắn có thể chất bán yêu khá mạnh mẽ, nếu là người bình thường thì đã sớm tinh tẫn người vong.

Trong lòng hắn dâng lên một trận nhiệt huyết, nức nở nói: “Ta. . . . . . Ta nguyện ý!”

Hôm nay, Trường Thiên đã giúp cho hai mộng đẹp của hắn đồng thời trở thành sự thật, một là thoát khỏi thân bán yêu, hai là trận pháp truyền thừa thượng cổ. Nếu là mười ngày trước thì dù mơ hắn cũng không dám nghĩ mình có thể nhận được chuyện tốt như vậy.

Hắn không nhịn được quỳ xuống, thành tâm thành ý nói với Trường Thiên: “Đại ân của Thần Quân, Lương Vũ nguyện dù máu chảy đầu rơi cũng sẽ báo đáp.”

Trường Thiên cũng không ngăn cản, hắn chỉ thản nhiên nói: “Ngươi không nợ ân tình của chúng ta. Nhưng mà ngày sau phàm là việc ngươi có chỗ hữu dụng với ta và Ninh Tiểu Nhàn, thì ngươi phải làm tận tâm tận lực, nếu không, ta sẽ cho ngươi thật sự máu chảy đầu rơi!”

Hắn nói vô cùng lãnh khốc, nhưng Ôn Lương Vũ lại nghiêm túc nói: “Nhất định cúc cung tận tụy.”

Trường Thiên đưa danh sách cho hắn, trên đó là dược vật phụ trợ cần thiết để thay máu. Ninh Tiểu Nhan liếc trộm một cái, ngạc nhiên nói: “Tại sao không có mấy thứ cổ quái tà ác? Cũng chỉ cần có mười mấy loại dược vật, ngay cả Điền Thất cũng dùng đến. Phàn chân nhân dùng thuật hoán huyết, còn muốn dùng dến máu âm dương của nam nữ trưởng thành, và máu của đồng nam đồng nữ nữa cơ đấy.”

“Tà đạo, mới cần dùng đến mấy thứ nguyên liệu cổ quái kia. Nói tới đại đạo chí giản, bí thuật hoán huyết thượng cổ đường đường chính chính là thần thuật, dùng nguyên liệu vừa tinh tuý vừa đơn giản, nhưng cần nguyên liệu vô cùng tốt, dược liệu do Tức Nhưỡng trồng ra, đúng là hợp để dùng.” Hắn nhìn Ôn Lương Vũ một cái, “Huyết thống của bán yêu này thật ra rất đơn giản, chỉ là một nửa máu yêu một nửa máu người. Thi thuật cho hắn, còn dễ dàng hơn nhiều so với mấy yêu quái pha tạp huyết thống khác.

Ôn Lương Vũ nhìn cẩn thận một chút: “Nguyên liệu trên này có hơn phân nửa là trồng trên Tức Nhưỡng. Còn vài loại thì cũng có hạt giống. Ta sẽ đi lấy mang đến.”

“Không cần vội, còn có chuyện chưa xong.” Trường Thiên nhìn hắn một cái thật sâu, “Ngươi nghĩ xem muốn trở thành người, hay trở thành yêu?”

Chương 152: Yêu quái cũng thích ăn muối

Ôn Lương Vũ ngây người. Thân bán yêu mang đến cho hắn quá nhiều đau khổ, vừa rồi đột nhiên mừng rỡ, hắn lại chưa từng nghĩ đến chuyện này.

Trường Thiên nói: “Nếu biến thành người, tức là sinh như cỏ, mệnh như giấy, nhiều nhất sống được tám mươi năm là chết, nếu chuyển thành yêu, ngơi sẽ phải tu yêu đạo lại từ đầu. Nhưng mà…..” Hắn trịnh trọng nhắc nhở, “Nếu xóa bỏ huyết thống nhân tộc, sau này bản tính yêu tộc sẽ bắt đầu ảnh hưởng đến ngươi. Ngươi cũng không phải sinh ra đã là yêu, mà là sau này mới chuyển hóa, lực chống cự với tâm ma thô bạo, tức giận, bi thương lại càng kém, hơi vô ý một chút là sẽ mất đi bản tính, sát sinh thành ma. Những thứ này, ngươi có thể chịu được không?”

Thân thể của Ôn Lương Vũ, nhận huyết mạch truyền thừa của Ôn thành chủ. Sự suy tính của người cha này đối với hắn, có thể làm cho hắn căm ghét bản thân có một nửa là con người hay không? Nhưng đó là trong quá khứ hơn hai mươi năm trước, hắn được con người nuôi dưỡng lớn lên. Nếu như đổi máu thành yêu, mà lại có tâm tư suy nghĩ của con người, sau này hắn có thể quen được với cuộc sống của yêu quái không?

Xóa đi huyết thống nhân loại, cũng là xóa đi nhân tính. Sau này, Ôn Lương Vũ chỉ có thể làm một con yêu quái thuần túy mà sống. Mọi người đều biết, trên cái thế giới này, rất nhiều yêu quái cũng không thân thiết với con người, đây là do bản tính của yêu quái quyết định. Sau này Ôn Lương Vũ có thể cũng giống như vậy sao?

Ánh sáng trong mắt Ôn Lương Vũ chợt lóe lên, kiên quyết nói: “Ta nguyện làm yêu! Thần Quân cứ yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không bị tâm ma chi phối.” Cuộc sống hai mươi năm, không chỉ mang đến cho hắn sự đau khổ, mà còn có tâm chí bền vững, cho dù là tâm ma thì có thể làm gì được hắn? Hắn đã hiểu rõ, chỉ là thay đổi thành thuần yêu quái, mới có thể sống sót được trong loạn thế này, mới có được quyền lợi cố gắng khống chế được vận mệnh của mình!

“Được. Chuẩn bị một chút, bắt đầu thi thuật.” Trường Thiên nhìn Ninh Tiểu Nhàn, “Ngươi đi ra ngoài trước đi. Sau mười hai canh giờ nữa, sẽ báo với ngươi. Mới để cho ngươi đi vào.”

Nàng có đúng là chủ nhân của Thần Ma ngục hay không đây? Sao hắn có thể gọi đến bảo đi với nàng như thế chứ?

Nàng không nhịn được làm nũng: “Ta thật sự không thể ở bên cạnh học hỏi một chút được sao? !”

“Thuật hoán huyết là một loại bí thuật rất tàn khốc, đối với người thụ thuật mà nói, phải nhận sự đau đớn cực đại, ta cũng không biết Ôn tiểu tử có thể kiên trì đến cùng hay không? Ngươi không thích hợp đứng quan sát bên cạnh.” Trong lòng hắn cũng không hy vọng nàng sẽ nhìn thấy cảnh tượng máu me tàn nhẫn như vậy. Chỉ sợ trên con đường đi về phía Tây sau này chưa chắc sẽ thiếu cảnh tượng kiểu này.

Hắn liếc qua nàng, trong mắt ngập tràn vẻ không yên lòng, “Trong lúc đấy, ta sẽ đóng cửa ma nhãn, không thể cảm nhận được khí tức bên ngoài. Nói cách khác, trong vòng mười hai canh giờ tới, ta sẽ không thể chiếu cố được cho ngươi.”

Hừ. Nàng còn tưởng là chuyện gì to tát. Cũng chỉ là mất liên lạc hai mươi tư tiếng nha, có gì là ghê gớm đâu?

“Đừng lo!” Ngược lại nàng còn an ủi hắn, “Phía trước chính là thành Song Ngư. Cùng lắm thì trong mười hai canh giờ này, ta biết điều một chút không đi đâu trong thành là được. Trong thành này không phải còn có đến mấy ngàn người sao? Sao có thể trùng hợp đến mức lúc nào tai họa cũng có thể tìm tới ta chứ?”

“Một mình ngươi cẩn thận một chút. Ta sẽ để Cùng Kỳ giúp đỡ ngươi.”

Hôm nay đúng là một ngày đẹp trời. Bầu trời trong xanh, ánh mặt trời râm mát, thích hợp lên đường, thích hợp vào thành.

Cho nên đến gần giữa trưa, Ninh Tiểu Nhà rốt cục đã chạy tới huyện thành nhỏ đầu tiên bên trong Lôi Châu —— thành Song Ngư.

Bên trong Lôi Châu kênh rạch chằng chịt đan xen nhau, đại biểu điển hình nhất là ngũ đại liên hồ. Bởi vì nhiều nước, khí hậu ẩm ướt nên ở châu này thảm thực vật phổ biến đều rậm rạp, giống như Phụng Châu cây lớn chọc trời, cảnh rừng thưa cực hiếm. Mà thành Song Ngư ở góc Lôi Châu, lại rất gần quan ải. Chỉ là một địa phương nhỏ nhân khẩu chưa tới bảy ngàn người, vốn cũng không có sản vật gì đặc biệt, song lại được hưởng quà tặng của trời ban.

Ngoài thành Song Ngư chính là một hồ nước mặn khổng lồ. Độ mặn còn cao hơn cả nước biển. Các loài sinh vật trong hồ nước mặn cũng không phong phú, thành Song Ngư muốn dựa vào hồ mà sống cũng không thực tế, cho đến khi mọi người phát hiện hồ nước mặn cũng có thủy triều, lúc này mới có ý nghĩ sử dụng đến.

Bên hồ thành Song Ngư mở ruộng muối, xây dựng đập nước. Ruộng muối này cũng như đồng ruộng bình thường, dùng bờ ruộng ngang dọc chia thành những ô vuông hoặc hình chữ nhật. Thủy triều lên, nước trong hồ chảy vào trong ruộng muối, mọi người đóng cửa đập, đợi ánh sáng mặt trời làm nước bốc hơi, còn lại hạt hoa muối trắng tinh. Sau khi thu hoạch xong một hồ muối, lại mở cửa đập cho nước chảy vào…… Cứ thế lặp đi lặp lại.

Tầm quan trọng của muối thì không cần nói nhiều, nếu con người lâu không ăn muối, sẽ trở nên suy yếu. Nơi này lại cách xa bờ biển, vì vậy muối ăn trở thành như yếu phẩm rất đắt hàng. Ở thời Hoa Hạ cổ đại, muối và sắt luôn được liệt vào hàng đại thương phẩm do chính phủ đặc biệt cung cấp, dân chúng và địa chủ ở địa phương không có quyền kinh doanh hai loại mặt hàng này, người vi phạm chỉ có một kết quả ——–chém đầu, đây gọi là chế độ “Quan Sơn Hải”.

Mà ở thế giới này, không có kiểu tập trung quyền lực ở chính phủ trung ương, hai đạo Tiên Yêu đều không có mấy hứng thú với vàng bạc của người phàm, vì vậy muối ăn mới có thể chảy vào trong nhà dân chúng bình thường. Sâu vào trong mấy ngàn dặm cũng không có những ruộng muối khác nữa, chỉ ở duy nhất nơi này làm ra, đã có thể đủ nuôi sống cả thành Song Ngư.

Lúc Ninh Tiểu Nhàn đi đến đã là gần đến tháng mười, ánh mặt trời cũng không còn mấy gay gắt, hoạt động làm muối năm nay đã gần đến cuối. Nàng đi ngang qua hồ nước mặn nhìn vào ruộng muối, đúng lúc là nhóm thu hoạch cuối cùng trong năm nay. Nhưng hạt muối trắng như tuyết dọc bờ ruộng mênh mông đã được dựng thành từng ngọn núi tuyết nhỏ. Có vài hài tử ở quanh đây, còn chạy tới nơi này nghịch người tuyết, chỉ là thay bằng nguyên liệu muối ăn thôi, những hình “người muối” này thoạt nhìn vừa xinh xắn lại sống động.

Dựa vào muối sống nhờ muối. Ninh Tiểu Nhàn đi vào thành Song Ngư là định mua thêm đồ dùng cho nhà gỗ nhỏ trong ngục Thần Ma, tránh cho việc suốt ngày phải ngủ trên sàn nhà, nhưng mà sau khi vào thành, nàng không nhịn được mà muốn tìm xem nơi nào làm đồ ăn ngon nhất chính tông nhất. Kết quả nơi mà nghìn người chỉ, chính là Phẩm Vị Phường.

Nhà này mặc dù gọi là “phường”, nhưng kỳ thật chỉ là một cái cửa hàng mặt tiền nho nhỏ trên đường trong thành Song Ngư, bên trong có khoảng sáu, bảy người là đã có vẻ chật chội, cho nên nơi này vốn không có chỗ ăn, chỉ để cho người ta mua mang đi. Nó cũng chỉ bán có một món——-gà muối. Hương vị của Phẩm Vị Phường đã được truyền lại hơn hai trăm năm, nguyên liệu cơ bản nhất chính là muối do hồ nước mặn làm ra, và gà địa phương nuôi thả ở ngoài thành Song Ngư.

Cửa hàng trên đường rất dễ tìm. Đừng nói đến việc thành Song Ngư cũng chỉ có mấy con đường, đi từ hướng nào tới cũng biết được Phẩm Vị Phường ở chỗ nào————nơi nào có người đứng xếp hàng bên ngoài đông nhất chính là nơi đó.

Nàng đang muốn đi tới, trên mặt đất lại truyền đến chấn động rất nhỏ, sau đó có người dân hét lớn lên: “Kỳ đại nhân tới rồi!” Lập tức họ rất tự giác đứng dọc hai bên đường phố.

Kỳ đại nhân? Nàng cũng làm theo mấy người khác dừng lại quay đầu nhìn, quả nhiên ở phía xa xa trên đường phố có một con cự thú đang từ từ đi tới! Nó cao ít nhất một trượng, đầu rồng, dáng vẻ như ngựa, lại giống như hươu nai, đuôi trâu, trên đầu có một sừng, trên lưng có lông mao ngũ sắc, bụng có màu vàng sáng. Nói tóm lại, đây là một con yêu quái đủ màu sắc, hình dáng thì giống nai sừng tấm, điều kỳ lạ chính là, nàng thấy những người xung quanh nhìn thấy yêu quái này tới, không ai kinh hoảng sợ hãi, trên mặt đều hiện ra vẻ vui mừng và sùng kính.

Nàng lặng lẽ kéo tay áo một vị đại thúc bên cạnh: “Đại thúc, đây là yêu quái gì?”

Vậy mà người ta lại trợn mắt lên nhìn nàng một cái, nổi giận đùng đùng nói: “Hừ, yêu quái gì? Ngươi lại dám so sánh Kỳ đại nhân với yêu quái, cũng không sợ tổn thọ sao?”

Nàng lè lưỡi, biết mình nói sai, nên vừa xin lỗi vừa nịnh nọt một lúc, cuối cùng dỗ được vị nam tử trung niên kia vui vẻ, lúc này hắn mới cao giọng giáo huấn: “Ngươi biết nhân thú Kỳ Lân không? Kỳ đại nhân chính là kỳ thú đó! Là tường thụy chi thú (loài thú mang điềm lành) đấy!”

Nàng bừng tỉnh đại ngộ, chẳng trách loại yêu quái này thoạt nhìn lại quen mắt như vậy, hóa ra là thánh thú trong truyền thuyết. Trong sách của Ngôn tiên sinh có ghi lại, mặc dù loại nhân thú này miệng có thể phun lửa, giọng như sấm, nhưng tính tình ôn hòa, không đả thương người và gia súc, thậm chí còn không dẫm đạp hoa cỏ, giống đực gọi là kỳ, giống cái gọi là lân. Muốn phân biệt trống mái rất dễ dàng, trên đầu giống đực có một chiếc sừng dài, vì vậy con thú to lớn này nhất định chính là kỳ thú.

Nàng nhìn một lúc, nhất thời cảm thấy lạ, bởi vì con kỳ thú này đang đi thẳng về phía Phẩm Vị Phường. Hàng dài đứng phía trước cửa hàng cũng tự động tản ra, dành ra một khoảng đất trống cho nó. Kỳ thú thoạt nhìn quả nhiên tính tình ôn hòa, đi qua mấy quán nhỏ ven đường, ngay cả bụi cũng không bay lên, thậm chí còn có mấy đứa trẻ con chơi đùa gần chân nó, nó cũng không chà đạp người ta.

Ninh Tiểu Nhàn không nhịn được hỏi: “Tại sao nó không biến thành hình người?” Lời là dùng để hỏi Cùng Kỳ trong Thần Ma ngục, Trường Thiên đang bận thi thuật cho Ôn Lương Vũ, làm gì còn có thời gian chú ý tới nàng?

Cùng Kỳ nói: “Kỳ thú này cũng có ít nhất một nghìn ba trăm tuổi, đã qua Đại Thành kỳ, tất nhiên có thể hóa thành hình người. Nhưng tính tình của yêu quái trong thiên hạ không giống nhau, có nhiều loài thần thú ngược lại không thích dùng hình dáng con người để du lịch thế gian. Ừm, còn ta cũng chỉ là mấy giọt tinh huyết lấy ra từ trên người Cùng Kỳ, chủ nhân của mấy giọt tinh huyết này, cũng chưa bao giờ biến hình thành người.”

“Còn….. Trường Thiên thì sao?” Nàng lặng lẽ hỏi. Lúc này hắn không rảnh để ý đến nàng, chính là thời cơ tốt để lén hỏi Cùng Kỳ, “Thời thượng cổ, hắn có thích hóa thành hình người không?”

Cùng Kỳ cười ha ha: “Đó là đương nhiên, dáng vẻ thật sự của Trường Thiên đại nhân khổng lồ cỡ nào, nếu không biến thành hình dạng con người đi lại trên thế gian, thật không biết sẽ phí sức cỡ nào! Đại nhân biến thành hình người, cũng là có mục đích!”

Nàng không nhịn được hỏi: “Dáng vẻ thực sự của Trường Thiên, rốt cục lớn như thế nào?”

Cùng Kỳ không thể chịu được thêm nữa: “Nữ chủ nhân, đừng làm khó ta. Đi từ phía Nam đến phía Tây, ngài sẽ biết. Ta nói thì là lưỡi xán liên hoa, sao có thể khiến người rung động bằng việc tự mình nhìn thấy chứ?”

Lúc nàng đang nói chuyện, quả nhiên Kỳ thú đi tới bên ngoài Phẩm Vị Phường rồi dừng lại, giơ tay lên.Tay nó so ra còn to hơn cả trụ cửa nhà bình thường, giơ cao lên, lại nhẹ nhàng hạ xuống. Chờ đến lúc nó thu tay, trên mặt đất đã có hai mươi lượng bạc và một cái túi lớn.

Gà muối của Phẩm Vị Phường đắt gấp năm lần so với nhà khác, mỗi con giá hai lượng bạc. Con kỳ thú này xem ra rất quen thuộc với nơi này, ý là muốn mua mười con gà muối. Quả nhiên chủ quán kia nhặt cái túi trên mặt đất lên, ưu tiên chọn mười con gà béo mập nhất, dùng giấy dầu gói kỹ nhét vào trong túi.

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion20 Comments

  1. Tem ak. Không biết sau khi trở thành yêu quái rồi ÔLV sẽ thế nào đây, hóng thật.hi. NTN thật bỉ ổi dám lợi dụng khi không có mặt TT để moi tin tức từ CK ak. Mà số chị Nhàn nhọ lắm không biết lại chuẩn bị gây tai họa gì đây. cảm ơn editor

  2. Mịch La đã phát hiện ra thân phận củaNhàn tỷ rồi, nhưng mà chưa bắt vội, để chơi đã. Ôn nhị thiếu đã trở thành tay sai của Nhàn tỷ rồi, với lợi ích thoát khỏi thân phận bán yêu và được học trận pháp.
    Không ngờ Nhàn tỷ lại được nhìn thấy cả Kỳ thú nữa chứ. TT bảo có người quen gần đây không biết có phải Kỳ thú này không nhỉ.
    Trong 12 canh giờ TT không quan sát Nhàn tỷ có xảy ra chuyện gì không. Thật là hóng chương mới quá đi.
    Thanks các nàng đã edit.

  3. Trần Thanh Hằng

    Yêu quái cũng thích ăn gà muối??? :))))) có vẻ con kỳ thú này cũng có cùng sở thích với mợ Nhàn rồi..;)))..
    Trường Thiên ca ko thể giúp đỡ mợ Nhàn trong vòng 12 canh giờ, thể nào mợ Nhàn cũng tự đi tìm khổ cho mà xem..;))..gì chứ mợ Nhàn thì hợp nhất với rắc rối và may mắn trong hoạn nạn rồi..;))

  4. Ôi, vậy là Mịch La đã biết thân phận của Ninh Tiểu Nhàn. Cũng may là hắn ta còn bận việc nên chưa rảnh mà đi tìm Ninh Tiểu Nhàn được. Ôn Lương Vũ có thể vui vẻ rồi. Sau cơn mưa trời lại sáng, hắn ta có thể thoát kiếp nửa người nửa yêu không có phép thuật bị người người đuổi giết. Ta thấy Trường Thiên thiệt là toàn tài, đại năng quá đi. Tìm cho Ninh Tiểu Nhàn một thủ hạ giỏi lại trung thành nữa.
    COn Kỳ thú này không biết có mang lại sóng gió gì cho Ninh Tiểu Nhàn không, mười hai canh giờ không có Trường Thiên Ninh Tiểu Nhàn có gặp bất trắc gì không.
    Cảm ơn editors

  5. Mịch La đã phát hiện ra thân phận của Nhàn tỷ rồi, nhưng mà chưa bắt vội, để chơi đã. Ôn nhị thiếu đã trở thành tay sai của Nhàn tỷ rồi, với lợi ích thoát khỏi thân phận bán yêu và được học trận pháp.
    Không ngờ Nhàn tỷ lại được nhìn thấy cả Kỳ thú nữa chứ. TT bảo có người quen gần đây không biết có phải Kỳ thú này không nhỉ.
    Trong 12 canh giờ TT không quan sát Nhàn tỷ có xảy ra chuyện gì không. Thật là hóng chương mới quá đi.
    Thanks các nàng đã edit.

  6. Biết ngay là olv sẽ chọn làm yêu quái mà, dù sao thì sinh mạng con người cũng ngắn ngủi và quá yếu ớt. Nếu làm người chỉ sợ là olv ko thể tự bảo vệ đc bản thân mình, có khi vừa làm người chưa đc 1 ngày đã bị bắt giết rồi. Chỉ có điều là trong 12 canh giờ này ntn có chuyện gì xẩy ra hay ko mà thôi, haiz

  7. Ôi may quá…. Mịch La đã không còn làm nhiệm vụ truy tìm linh trà nữa rồi… NTN sẽ còn thời gian đi về hướng Tây. Đát Tử kỳ này là chết chắc rồi không cần bàn cãi nữa.
    Ôn Lương Vũ sẽ thành yêu quá rồi…. hy vọng sẽ học thành tài để trở thành cánh tay đắc lực cho NTN.
    Có khi nào trong lúc trường Thiên đang thay máu cho Ôn Lương Vũ không chiếu cố cho NTN, tiểu Nhàn gặp cố nhân của TT không nhỉ?? Hy vọng cơ duyên sẽ đến với tiểu Nhàn.
    Con kỳ thú này chắc là chân sai vặt của đại yêu quái hay cố nhân của TT quá… hóng

  8. Trong 12 canh giờ này hi vọng Tiểu Nhàn không làm gì khiến người khác chú ý không lại khổ anh Thiên thôi. Mịch La lần trước gặp Tiểu Nhàn không bắt bây giờ hứng thú liệu có ích gì không

  9. chúc mừng anh vũ. may có a thần tiếc tài ra tay giúp chứ ko thì a vẫn là bán yêu oy. từ giờ trở đi a sẽ manh dần lên. ko còn là con kiến hôi mà ai cũng có thể dẫm đạp lên nữa. ta thấy hứng thú dần với chân thân của a thần oy nha. bé kỳ thú đáng iu quá.

  10. Nham Thành / Nham thành
    Phủ Phụng Thiên / phủ Phụng Thiên
    linh trà / Linh trà
    ngược lại hắn điều đi —————-> bị điều??
    Thần Ma Ngục / Thần Ma ngục
    học khoa học tư nhiên —————-> tự
    Ôn Lương Vũ / Ôn Lươn Vũ
    ngơi sẽ phải tu yêu đạo —————> ngươi
    Ninh Tiểu Nhà / Ninh Tiểu Nhàn
    ============================================
    May mà ML lựa chọn tạm thời ko phân tranh, tức là sẽ ko công bố hay vạch mặt tìm “Lý Mộng Tuyết”, đỡ khổ cho TN, haiz… nhưng xem ra số của Đát Tử đến đây là hết ~.~
    Nếu ta mà là OLV thì cũng chọn tu yêu, con người tuổi thọ quá ngắn, ko phù hợp với người thích sưu tầm kiến thức, học rộng biết nhiều như OLV, vả lại sau này TN cũng tu yêu, cần người trợ giúp, quan trọng nhất là TT hỏi như vậy chắc chắn là muốn OLV chọn tu yêu để xài rồi ^_^ nhưng mà lần này TT tốt bụng đến giật mình luôn, còn muốn tìm sư phụ dạy cho OLV nữa!! Bạn OLV quá may mắn, coi như là được tái sinh rồi :)
    Đó giờ ta mới biết Kỳ Lân thì con đực là Kỳ, con cái là Lân đấy 0_0!

  11. ML bị chuyển đơn vị công tác rồi nên dự định xong việc sẽ khăn gói 1 mình đi tìm Tiểu Nhàn tính sổ thôi,không biết anh tính thủ tiêu Đát Tử thế nào đây…chắc cảnh tượng hóan huyết giống trong phim kinh dị lắm nên TT mới không cho Tiểu Nhàn xem.. Con kỳ thú này hiền hòa đáng yêu thật đấy, mua gà trả tiền như dân thường vậy ;55
    Cảm ơn các nàng đã edit nhé.

  12. Cuối cùng thì cũng đến lúc Trường Thiên ca chính thức cấp cho Ôn Lương Vũ một thân huyết thống yêu tộc thuần khiết rồi. Nhàn Tỷ lại có thêm 1 minh ước thệ huyết cùng “thuộc hạ” rồi nha. Dẫu sao thì con đường sắp tới tỷ ấy phải đi là yêu tu nên chuyên thu nhận yêu tộc làm thủ hạ cũng không có gì là quá đáng nhỉ? Thế nhưng dạo nay Trường Thiên ca thi pháp rất nhiều lần thì liệu có ảnh hưởng nhiều lắm không đây? Ta lo lắng quá~~~
    Cảm ơn các nàng nhiều lắm nhé!

  13. nhàn tỷ lại có thêm 1 ” thuộc hạ ” nữa, olv sắp trở thành yêu quái thực sư rồi không biết hình dáng sẽ như thế nào nhỉ

  14. Lần này Trường Thiên giúp ÔN Lương Vũ có dòng máu yêu thuần khiết rồi, từ nay Ôn Lương Vũ cũng bắt đầu tu luyện rồi. Ninh tiểu Nhàn lại bắt đầu có thêm một thuộc hạ nữa rồi. HI vọng thuộc hạ này giúp nhiều được cho Ninh Tiểu nhàn.
    Chuyến này Trường Thiên giúp Ôn Lương Vũ tìm sư phụ, coi như là Ôn Lương Vũ mang nợ món ân tình lớn của Trường THiên và Ninh Tiểu Nhàn rồi.
    Hi vọng sẽ báo đáo được nhiều ân Tình cho Trường Thiên và Ninh tiểu nhàn
    cảm ơn các bạn edit nha

  15. Trường Thiên quả thật là nam chính thâm tình ah ^^… chuyện gì cũng vì tỷ và lót đường sẵn cho tỷ ah ^^… hỏi sao tỷ không ỷ lại anh í chứ ^^… lần này Ôn Lương Vũ sẽ trở thành phụ tá đắc lực cho Nhàn tỷ rùi ^^… công lao lớn là của Trường Thiên ca ah ^^… không biết chừng nào tỷ mới chính thức luyện yêu thuật ah… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  16. aduuuuu, con này v mà còn biết đi chợ cơ à??? má ơiiii lạy hồn… thấy cute phết chớ, kb giống đực hay giống cái

  17. Nghĩ cũng biết là Ôn nhị sẽ chọn làm yêu, chưa nói đến việc có sức mạnh hơn hẳn con nugời mà thắng ở chỗ còn sống lâu hơn không phải là ít. Hắn vừa nhặt về cái mạng của mình cũng khống muốn sống cuộc sống ngắn ngủi như con người nữa.
    Trong 12 canh giờ không có Trường thần thú chú ý bên ngoài dùm không biết bạn Ninh liệu có va vấp phải thứ gì nguy hiểm hay không, dù sao thì “vận khí” của bạn Ninh có thể nói là rất vi diệu mà ;97
    Yêu thú cũng khoái gà muối phàm nhân à, tính tình chắc cũng dễ chịu đây.

  18. Cẩm Tú Nguyễn

    Vậy là OLV sẽ thành yêu quái chính thống a, sau này sẽ là trợ giúp lớn cho NTN đây. Yêu quái kỳ lân này lại thích ăn gà nướng, còn đi mua giống người bình thường nữa chứ

  19. Vị “Kỳ đại nhân” này liệu có phải là người “bạn cũ” của trường thiên ko hay ít nhất là liên quan đến nhỉ, vì Trường Thiên bị nhốt đã 3 vạn năm mà con Kỳ thú này mới có hơn 1 vạn tuổi thôi

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close