Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q04- Chương 147+148

15

Chương 147: Hiểu lầm

Edit: Vịt

Beta: Tiểu Tuyền

Tu sĩ này níu lấy phần da mềm ở phía sau cổ của mèo yêu nhấc lên, trong miệng lại cười mắng: “Chỉ là yêu quái Tụ Khí Kỳ, ngay cả hình người cũng không hóa ra được còn muốn kẹp ở trong đội ngũ thừa nước đục thả câu sao? Tối nay ta liền nấu ngươi, làm thành một bàn long hổ đấu!”

Long Hổ đấu tức là đem mèo thịt, thịt rắn cùng xào, khẩu vị có chút nặng, người bình thường chưa chắc đã ăn được, nhưng lại là thức ăn yêu thích của rất nhiều kẻ tham ăn.

Con mèo này dùng sức mà giãy dụa, nhưng pháp lực của nó thật sự là quá thấp, chỉ mấy phút đồng đồ đã bị tu sĩ này ức chế yêu lực, sức lực toàn thân so với con mèo nhỏ bình thường không mạnh hơn bao nhiêu, làm sao có thể thoát ra khỏi lòng bàn tay của hắn được.

Cô bé kia sửng sốt hồi lâu, lúc này mới kịp phản ứng, nhìn tổ phụ bị trói một chút, lại nhìn con mèo nhỏ bị tu sĩ nắm ở trong tay một chút, không biết đi tới ôm người nào thì tốt, rốt cục “oa” một tiếng, ngồi xuống đất gào khóc lớn.

“A Hoa là con mèo nhỏ của nhà ta, không phải là yêu quái!” Cuối cùng nàng rốt cục chạy về phía tổ phụ.

“Cái gì con mèo nhỏ, đây rõ ràng là yêu quái Tụ Khí Kỳ, trong nhà ngươi nuôi yêu quái mà ngươi lại không biết thì ai tin?” tu sĩ này lạnh lùng liếc nàng một cái.

Lão nhân trên mặt đất vội vàng nói : “Tiểu lão nhi thật sự là không biết. Nhà ta vốn bán lúa mì mà sống qua ngày, bảy năm trước con mèo này đã tới nhà ta, cũng không cần ta cho nó ăn, buổi tối nó tự mình đi kiếm ăn, ban ngày chỉ ngủ ở nhà ta, ta thấy nó thường có thể giúp đỡ bắt được chuột ở trong nhà cho nên mới để cho nó ở.”

Ông ta cũng không để ý mặt đất cứng mà dập đầu mấy cái vang ra tiếng: “Nếu không có đại nhân chỉ điểm thì ta cùng với cháu gái còn chẳng hay biết gì, nói không chừng tới một ngày kia bị mèo yêu này một ngụm nuốt ăn, đại nhân đã cứu một mạng của tổ tôn chúng ta a, tiểu lão nhi vô cùng cảm kích !”

Nước mắt của ông ta cứ chảy ào ào xuống, đơn giản chính là cố gắng phủi sạch quan hệ cùng với con mèo yêu này, lại nịnh nọt vị tu sĩ kia, hi vọng người ta sẽ giơ cao đánh khẽ mà thả hai ông cháu ra. Tuy là người phàm trần nhưng ở trần thế này sinh sống mấy chục năm, ông ta tất nhiên có kinh nghiệm đường đời.

Mèo yêu kia quả thực thông hiểu tiếng người, vốn còn đang liều mạng giãy dụa ở trong tay tu sĩ kia, nghe thấy lời nói của lão nhân này xong thì rõ ràng sững sờ một chút, lông toàn thân đang dựng lên từ từ hạ xuống, không còn cử động nữa, chỉ yên lặng nhìn lão nhân ở trên mặt đất, đôi đồng tử đang dựng thẳng dần dần lộ ra tuyệt vọng và nản chí, nhưng lão nhân này đang cúi gục đầu trên mặt đất, làm sao có thể giương mắt lên nhìn nó.

Ninh Tiểu Nhàn chẳng bao giờ nghĩ tới một đôi con mắt không phải con người cũng có thể toát ra được tình cảm sinh động như vậy.

Chỉ có tiểu cô nương kia chưa từ bỏ ý định. Mèo yêu này gần như là lớn lên cùng với nàng, bình thường nàng đều ôm “A Hoa” đi ngủ, chưa từng cảm thấy con mèo này có thể một ngụm mà nuốt nàng, cho nên xông lên muốn cướp lại con mèo nhỏ của mình, lão đầu tuy số tuổi lớn nhưng động tác rất nhanh nhẹn, một tay ngăn cản nàng, cho dù nàng kêu khóc như thế nào cũng không cho nàng tiến lên một bước.

Tu sĩ này bị hắn nịnh nọt nên trong lòng thoải mái, lại nhìn ông cháu này một chút, lại nhìn mèo yêu trong tay một chút, thở dài nói : “Phàm phu tục tử. Không thể nhận biết được yêu quái cũng không có gì lạ lẫm, các ngươi đứng lên đi.” Lão đầu tử này mừng rỡ, liền dập đầu thêm hai cái trên mặt, ôm lấy cháu gái chạy rất nhanh về hướng quan ngoại, từ đầu tới đuôi cũng không liếc nhìn về phía mèo yêu này một cái.

Đi xa vài chục trượng, mọi người ở quan ải vẫn còn nghe thấy được tiếng la khóc  “A Hoa, A Hoa”  của cô bé kia.

Những người phàm ở chỗ này chờ đợi qua kiểm tra, trực tiếp hoặc gián tiếp đều đã chịu sự đau khổ do yêu quái tàn sát bừa bãi, giờ phú này thấy trên kính chiếu yêu soi sáng ra yêu quái, lão tiên gia này lại trổ hết tài năng đem mèo yêu bắt lại, nhất thời trên khuôn mặt đầy vẻ khâm phục, trong miệng cũng đầy những lời khen ngợi, tới mức đem tu sĩ ở quan ải này khen lên trời cao, người nọ nghe đến trên mặt cũng có một mảnh tự đắc, lấy ra một chiếc lồng tre đem mèo yêu kia cho vào, lại đem lá bùa dán vào, không để cho nó cởi ra.

“Giam lại.” Hắn sai bảo những người khác.

Chỉ có người của mấy đại thương đội là cúi thấp đầu từ chối cho ý kiến, bọn họ đi ra ngoài đã thấy được rất nhiều, cũng biết con yêu quái mèo nhỏ này ở trên nhân gian chỉ là một nhân vật tầm thường, bắt được nó cũng không phải chuyện đáng giá kiêu ngạo gì, chẳng qua quyền lực đang ở trong tay của người ta, mình không nên vì việc này mà gây ra chuyện

Ninh Tiểu Nhàn có chút không biết mùi vị gì, chẳng qua nàng cùng với mèo yêu này không có liên quan, trong lòng mình lại có quỷ nên hận không thể sớm một chút thoát khỏi quan đạo rời đi, vì vậy cúi thấp đầu, vội vàng cất bước. Qua trạm kiểm soát này, phía trước chính là đất của Lôi Châu, vào nơi này mặc dù vẫn có truy binh ở phía sau, khắp nơi đều bị lùng bắt nhưng vẫn yên tĩnh hơn một chút.

Nàng mới bất động thanh sắc thở phào nhẹ nhỏm một hơi thì lại nghe giọng của Trường Thiên vang lên ở bên tai, mạnh mẽ nói: “Con bọ cạp yêu họ Đát kia tới rồi, ngươi chú ý một chút, đừng để cho ả chú ý ngươi.” Hai ngày này người đi đường nhiều, hắn đã đem chân thân của Đát Tử nói cho Ninh Tiểu Nhàn biết, chính là một con bọ cạp yêu đã được một ngàn tuổi.

Trong nội tâm nàng liền run lên, vội vàng gấp rút đưa hai tay ra đem hai con dơi yêu ôm vào trong ngực của mình, vội đi về hướng bên ngoài.

Nàng vừa mới đi ra khỏi trạm kiểm soát thì Đát Tử đã đến, nàng còn có thể nghe thấy tiếng yêu nữ hỏi thăm người canh gác quan ải : “Như thế nào, không phát hiện nửa phần yêu khí, cũng không phát hiện được bộ dáng khả nghi của cô gái nào sao?” Suy nghĩ đến việc Ninh Tiểu Nhàn có thể lẫn vào trong đội ngũ của thương đội hoặc lữ hành, người của phủ Phụng Thiên đã hạ lệnh phải kiểm tra nghiêm ngặt cô gái khoản chừng hai mươi tuổi, cho dù thế nào có đi lại một mình hay không.

Đạo hạnh của Đát Tử đã vào Đại Thành Kỳ, bộ dáng tư thái phong độ của nàng đứng ở bên dưới kính chiếu yêu, nó không khác gì tấm gương của người phàm, căn bản không chiếu ra được chân thân của nàng, tất nhiên là không thể gây ra náo động được.

Người coi quan ải đáp: “Những cô nương chừng hai mươi tuổi không nhiều lắm, cũng chỉ mấy người thôi, đều loại bị bỏ hiềm nghi, về phần kẻ nửa yêu ngài chỉ đích danh muốn bắt thì trước sau vẫn không có nhìn thấy.” Cô gái này là người của Phủ Phụng Thiên, so sánh với đám tiểu yêu không có núi dựa này không giống nhau, Phủ Phụng Thiên tuy là đại bản doanh của yêu quái nhưng lại có quyền thế vô cùng lớn, bọn họ không đắc tội được.

Không thu hoạch được gì,  Đát Tử thở dài, đột nhiên thấy phía trước có bóng lưng của ba người, là một cô nương mang theo hai đứa nhỏ vội vã đi về phía trước.

Bóng lưng này thoạt nhìn có chút quen mắt, nàng đang ngưng thần suy tư thì vừa vặn thấy một đứa bé trong đó hơi đổi hướng mặt quay sang, lộ ra nước da màu sáp ong.

Còn không phải chính là tỷ đệ ba người Lý Mộng Tuyết hay sao? Thật là đạp phá thiết hài vô mịch xử, đắc lai toàn bất phí công phu. (cần một cái gì đó với rất nhiều nỗ lực để tìm kiếm, nhưng lại vô tình nhận được., được đến toàn bộ không uổng phí công phu ). Con ngươi của nàng chuyển động, chuẩn bị bước lên phía trước, trong miệng thì hô: “Lý cô nương, xin dừng bước!”

Con bọ cạp yêu này vẫn phát hiện ra mình rồi. Ninh Tiểu Nhàn nhất thời cảm thấy vô cùng buồn bực, có cảm giác sắp chạy đi tìm được đường sống thì lại rơi vào ma chưởng. Thật sự giống như là đang ngồi cáp treo vậy.

Nàng mạnh mẽ đè nén xuống tâm tình như đưa đám, xoay người mê mang nói: “Người nào gọi ta. . . . . . Ừ, là ngươi?”

Đát Tử mỉm cười đi tới, thân mật vỗ về  vai của nàng nói: “Lý cô nương, thật là nhân sinh hà xứ bất tương phùng (Trong đời, thiếu gì chốn có thể gặp nhau. Có thể sẽ còn còn gặp lại nhau, vậy hãy giữ cho quan hệ được tốt đẹp, thân thiện.)?” Chỉ trong thời gian vài ngày, nàng trước sau thấy tiểu cô nương này ba lần, nếu ở trong đó không có vấn đề gì thì nàng tuyệt đối không tin tưởng, bất kể là tiên hay là yêu, đầu tiên cũng hẳn phải tin tưởng giác quan thứ sáu của mình.

Ninh Tiểu Nhàn biết được ý nghĩ của nàng ta đảm bảo sẽ gào lên oan quá, nàng cũng không muốn có bất kỳ quan hệ nào cùng với yêu quái của phủ Phụng Thiên, vậy mà vận khí lại không tốt, các châu phủ lớn như thế, đi tới nơi nào cũng gặp phải bọn họ.

Nàng ngọt ngào nói: “Chào Đát tỷ tỷ.” Không có Mịch La để cho nàng làm cáo mượn oai hùm rồi, nàng vẫn nên miệng ngọt một chút mới tốt, đã biết thực thân của nữ nhân này là một con bọ cạp độc màu tím, đối phương lại đưa tay đặt ở trên vai của mình, vốn nàng đã có cảm giác nổi da gà rồi, chẳng qua nàng khắc chế rất tốt, ít nhất ngoài mặt cũng không có biểu tình nhỏ nào.

Đát Tử đi lên không mặn không lạt lôi kéo nói hai câu với nàng, lúc này mới đem đề tài dẫn tới chuyện trên bãi sông nhỏ của ngày hôm qua.

“Thiếu chủ của chúng ta vô cùng không thích giao thiệp với người phàm, làm sao hôm qua Lý cô nương lại ở chung một chỗ với thiếu chủ của chúng ta vậy?”

Tới rồi, đã tới vấn đề chính rồi. Ninh Tiểu Nhàn biết, vội nâng cao tinh thần lên để ứng phó, Đát Tử này có đạo hạnh ngàn năm, bình thường con mắt cũng sẽ không liếc nhìn mình nhiều thêm một cái, hiện tại cố ý dán lên thân mật, hoặc là nổi lên lòng nghi ngờ đối với thân phận của Ninh Tiểu Nhàn, hoặc là muốn thăm dò tình cảnh ở bãi sông ngày hôm qua.

Ninh Tiểu Nhàn cười khổ nói: “Là Mộng Tuyết vận khí không tốt, đêm hôm trước mang theo hai đệ đệ không tìm được nơi ngủ qua đêm, lại bị bầy sói đuổi theo, kết quả không ngờ tìm nương tự trong doanh trại của tặc tử.” Nàng ngừng một chút lại nói, “Mộng Tuyết không cẩn thận làm hỏng hành động giết người vứt xác của lũ mã tặc, bọn họ vốn định giết tỷ đệ ba người chúng ta để diệt khẩu, vừa vặn lúc này Mịch La đại nhân truy đuổi tới, ra tay giết mã tặc nên cứu chúng ta.” Lời giải thích này cùng lời nói ngày hôm trước với Mịch La giống nhau, nàng đã nói hai lần nên rất thuần thục.

Nàng nghiêm mặt nói: “Ân tình của đại nhân Mịch La, Mộng Tuyết thủy chung khó quên!” Trong nội tâm nàng nhiều lần mặc niệm “Hắn đã giúp ta” , “Hắn đã giúp ta”, trong mắt cũng lộ vẻ thành khẩn.

Đát Tử cau mày lại : “Vậy vì sao ngươi lại đồng hành cùng với thiếu chủ?” Trước lúc nhìn thấy tình hình ngày hôm qua, nếu nói Mịch La sẽ cùng với một nữ tử phàm trần đồng hành, nàng thà tin tưởng gà trống biết đẻ trứng.

Vấn đề này Ninh Tiểu Nhàn cũng không hiểu a .”Ta cũng không biết, Mịch La đại nhân giết mã tặc xong thì bảo ta đi cùng với hắn nửa ngày lộ trình, mãi cho tới bãi của con sông nhỏ kia thì sau đó Đát tỷ tỷ cũng đã tới nơi rồi  .” Nàng tận lực làm cho giọng nói của mình lộ ra một chút vô tội.

Đát Tử lại không tin tưởng , nàng trầm ngâm nói: “Ở trên bãi sông thiếu chủ nói những gì với ngươi?”

Ninh Tiểu Nhàn há miệng, nhưng không có lên tiếng. Chẳng lẽ nói Mịch La đói bụng, là nàng nướng cá cho hắn ăn, lời này nếu nói ra thì con bọ cạp yêu đối diện có tin được hay không.

Nàng mơ hồ cảm thấy chuyện này có chút không đúng. Trường Thiên lên tiếng nhắc nhở nàng: “Con nữ yêu này địa vị hèn mọn, lại dám ở sau lưng thăm dò tin tức của Mịch La, điều này tuyệt đối không bình thường.” Lại nói, “Nếu như ả tìm tới ngươi sợ rằng hỏi xong thì tính mạng của ngươi đáng để lo lắng rồi, nên sớm chuẩn bị đi.”

Không sai, thái độ ngày hôm qua của Đát Tử đối với Mịch La cung kính và kính sợ tới cực điểm, chỉ sợ không dám chút nào chọc giận hắn. Hôm nay ả lại dám tới hỏi thăm Ninh Tiểu Nhàn về hành vi của Mịch La. Không cần nói cũng biết, đây hẳn là hành động lén lút cá nhân của ả, hơn nữa hiển nhiên đã vượt qua chế độ địa vị sâm nghiêm của chủ tớ trong yêu tộc. Lúc này mới chỉ cách một ngày mà thôi, thái độ của ả đối với thiếu chủ của mình không thể nào đột nhiên xảy ra biến hóa khổng lồ như vậy, đây chỉ có thể nói rõ ——

Đát Tử không phải là thân tín của Mịch La, thậm chí có thể là người khác phái tới bên cạnh hắn. Lại nghĩ sâu xa hơn, Mịch La được gọi là thiếu chủ, như vậy hắn ở trong phủ Phụng Thiên mặc dù có địa vị cực cao, nhưng ở bên trên nhất định vẫn còn có một người chủ nhân nữa, hoặc là người có địa vị cao hơn cả “thiếu chủ”. Cũng chỉ còn có nguyên nhân này, lấy tính cách cùng thủ đoạn của Mịch La mà vẫn miễn cưỡng dễ dàng tha thứ cho một cái đinh ở bên cạnh mình như Đát Tử.

Khó trách hôm qua Mịch La làm ra vẻ ta đây, thì ra cho dù hắn bị gì cũng không muốn ở trước mặt một cái đinh như Đát Tử lộ ra vẻ mặt mềm yếu của mình.

Mình ứng phó nữ nhân này, lại càng phải thêm cẩn thận hơn mới được

Chương 148: Chuồn Mất

“Ta chẳng qua chỉ là người phàm, Mịch La đại nhân có thể nói cái gì với ta được?” Ninh Tiểu Nhàn chậm rãi lắc đầu, “Hắn ở gốc cây hòe ngồi xuống rất lâu, giống như là tâm tình không tốt, không nói một lời. Ta nướng mấy đuôi cá muốn hiến tặng cho hắn, hắn cũng không thèm để ý tới. Cuối cùng Mịch La đại nhân tựa vào cây hòe giả vờ ngủ say trong chốc lát, cho đến khi Đát tỷ tỷ ngài và mấy vị đến.”

“Ừ.” Đát Tử như đang ngẫm nghĩ, “Trước kia ngươi chưa từng thấy Mịch La đại nhân? Tại sao hắn lại cứu ngươi?”

Nàng nắm lại quả đấm, đưa lên ngực, tay chỉ lên trời làm bộ dáng muốn thề : “Đát Tử tỷ tỷ, ta thật không biết nha, nếu như ngươi hỏi được thì sau này ngàn vạn lần nên nói cho ta biết. Ta là người tự biết chuyện của mình, Mịch La đại nhân cùng với ta khách nhau một trời một vực, hắn là người sâu không lường được, ta làm sao dám vọng tưởng suy đoán được?” Nhìn ánh mắt của ta, nhìn ánh mắt của ta, có phải cảm thấy đặc biệt chân thành hay không?

“Nếu như ngươi không tin thì dọc theo bãi sông hôm qua, đi bảy mươi dặm về hướng đông, có thể tìm được doanh trại của mã tặc rồi, nơi đó còn có thi thể của mã tặc, và di hài của một thương đội nhỏ, nếu ngươi thấy tất nhiên sẽ biết ta không nói láo!”

“Nha đầu ngốc!” Trường Thiên đột nhiên chen lời nói: “Ngươi nói nói bậy rồi!”

Quả nhiên hai mắt Đát Tử phát sáng: “Thương đội quy mô nhỏ? Mịch La đại nhân ở đó tìm được thứ gì sao?” Rốt cục hỏi ra một chút tin tức rồi!

Á, nghĩ chu đáo cũng có lúc sơ suất, làm sao lại không cẩn thận đem chuyện này nói ra chứ? Mịch La vì mầm trà mà một mình đuổi tới Nham Thành, Đát Tử muốn biết nhất đúng là chuyện hắn có tìm được bảo bối này hay không ?

Ả quả nhiên là tâm phúc của người khác, xem tình hình này, cho dù là kết quả gì thì ả sẽ giết Ninh Tiểu Nhàn diệt khẩu, nếu không chuyện ả gạt Mịch La thăm dò tin tức bị lộ ra, lấy tính cách của Mịch La, tất nhiên không chỉ đem ả trói tới địa huyệt Bắc Minh hưởng thụ hình phạt kiến ma cắn đơn giản như vậy.

Thực là ngốc a, chỉ một câu nói đã đem mình đẩy tới bờ nguy hiểm. Dọc theo con đường này gặp phải chuyện phiền toái quả thực không ít, làm sao mình lại không tiến bộ thế này?

Ninh Tiểu Nhàn vội khiến bản thân toàn lực suy nghĩ đối sách, đang muốn há miệng nói cho có lệ thì ngay tại lúc này có một luồng ánh sáng từ trên trời bay tới, vây hai vòng quanh Đát Tử, vật này Ninh Tiểu Nhàn đã nhìn quen mắt.

Thanh phù tiền! Thần sắc của Đát Tử biến đổi, ả đang làm chuyện không thể cho người khác biết được, hết lần này tới lần khác Mịch La lại phi tiền tới tìm, trong đáy lòng ả liền có chút chột dạ, ả mở tay ra, Thanh Phù Tiền liền nhẹ nhàng dừng ở trong lòng bàn tay của ả, trên tiền còn có một tờ giấy nhỏ.

Người phàm trần không thể nhìn được chữ của yêu loại, nhưng nàng vẫn liếc Ninh Tiểu Nhàn một cái, người ở phía sau cơ trí quay đầu chỗ khác để tránh phiền phức.

Trên tờ giấy chỉ có bốn chữ nhỏ: “Nham Thành, nhanh lên.” Ngay cả ký tên cũng không có, mặc dù là giọng điệu nghe rất gấp, mấy chữ này lại lãnh tính phiêu dật, bình tĩnh nhưng nàng nhận ra được đây chính là chữ thiếu chủ viết.

Mịch La không thích con người, từ khi hắn phát ra Thanh Phù Tiền cho tới lúc Đát Tử đứng ở trước mặt hắn, khoảng thời gian này không được vượt qua hai khắc. Nếu không nàng phải ăn đau khổi rồi, mặc dù hai người đều rõ nàng là lão chủ nhân phái tới ở bên người của Mịch La, nhưng dù sao chủ là chủ, nô là nô, nếu như hắn tùy tiện tìm một lý do để thu thập nàng một phen thì thật sự là quá đơn giản.

Vì vậy ở bên cạnh Mịch La nàng lại càng thêm cung kính cẩn thận.

Nàng nhìn về phía Ninh Tiểu Nhàn. Thời gian cấp bách, nàng không rảnh bày khuôn mặt tươi cười  : “Nói mau. Mịch La đại nhân tìm được cái gì?”

“Thật giống như tìm được một vật, nhưng lại bị Mịch La đại nhân ném đi. . . .

. .” Ninh Tiểu Nhàn nói quanh co. Hiển nhiên nữ nhân này còn cnhững chuyện khác rất quan trọng cần làm, nàng nhìn bộ dáng đầy lo lắng kia, tám phần là không có can đảm trì hoãn nữa, đã như vậy thì nàng sợ cái gì, cứ cho ả biết một chút là được rồi.

“Vậy làm phiền Lý cô nương trước tiên ở nơi này suy nghĩ thật kỹ đi, chốc lát sau ta sẽ quay về.” Đát Tử nhanh chóng nói. Ả hướng về phía mấy thủ vệ ở phía sau nháy mắt ra dấu hiệu, lập tức liền có hai người đi tới sau lưng Ninh Tiểu Nhàn “Lý cô nương, xin mời!”

Ninh Tiểu Nhàn thở dài, cũng không nói nhiều, xoay người đi theo hai gã thủ vệ kia. Trước khi đi nàng nhìn thấy Đát Tử nhảy lên pháp khí bay lên không để đi.

Thủ vệ đem nàng cùng với hai con dơi yêu dẫn tới một cửa ải đang quan sát, trong đó có một gian phòng nhỏ, khách khí mời bọn họ ngồi xuống sau đó đóng cửa gỗ lại.

“A, đây không phải là con mèo yêu vừa rồi hay sao?” Trên ghế tre bên cạnh bày đặt một lồng tre nhìn quen mắt, phía trên còn dán lá bùa lung tung, bên trong là con mèo đang mặt ủ mày chau.

Nàng cùng với mèo yêu này thành bạn tù, chẳng qua là nó bị giam ở trong lồng, mà giam nàng thì bị giam trong một ngôi nhà gỗ.

Đát Tử nhận định nàng là một cô gái yếu đuối không làm được chuyện gì, nên chỉ để cho hai gã thủ vệ bình thường trông chừng nàng, chờ mình từ Nham Thành trở về mới hỏi thêm.

Ninh Tiểu Nhàn lại biết, con nữ yêu này đã nổi lên sát tâm với mình, giờ phút này chính là cơ hội tốt trời ban, nếu như không chạy thì sau đó sẽ không còn có cơ hội nữa.

“Hai người kia, một người đứng ở ngoài cửa, một người ở ngoài hai trượng.” Trường Thiên giúp nàng định vị chính xác phương vị của địch nhân “Tốc chiến tốc thắng, Đát Tử bay từ Nham Thành trở về cũng chỉ chừng một khắc đồng hồ, nếu như Mịch La không có chuyện gì quan trọng hơn kéo chân ả thì chỉ ba khắc chung là ả sẽ trở lại.

Nàng cầm lấy một chiếc chén ở trên bàn gỗ nhét vào một góc tối, sau đó nhẹ nhàng gõ cửa.

Cửa mở ra, nam tử canh giữ ở bên ngoài mang vẻ mặt nghi vấn, tỷ đệ ba người này tuy bị giam lỏng nhưng dù sao nàng cũng do đại nhân Phủ Phụng Thiên yêu cầu trông coi, giá trị con người tất nhiên là cao hơn mình, hắn nên cung kính một chút thì tốt hơn.

Âm thanh nàng hòa nhã nói: “Vị đại ca này, ta. . . . . . Ta muốn uống nước.”

“Trên bàn gỗ có nước.”

“Ta biết, nhưng mà không có chén nha!”

“Cái chén hẳn là đặt ở trên bàn, làm sao lại không có ?”

Nàng rất oan uổng: “Nhưng không có tìm được nha.” Nàng kéo cửa mở ra, thủ vệ liền thấy trên bàn quả nhiền chỉ có một cái ấm trà.

“Lúc sáng không phải là ở đây sao?” Hắn thầm nói, “Đám dân đen này, lại cầm đồ loạn!” Vừa nói liền vừa đi vào bên trong.

Ở bên trong nhà ánh sáng mờ mờ, hắn phải qua ba, bốn hơi thở mới nhìn rõ được bài biện ở trong nhà, nơi này không có bao nhiêu đồ, cho nên hắn rất nhanh thấy thấy một chiếc chén gỗ nằm ở trong góc.

Nữ nhân chính là phiền toái! Hắn không nhịn được quay đầu về phía Ninh Tiểu Nhàn: “Cái chén ở. . . . . .”

Nàng vốn đi sát phía sau hắn, đợi hắn quay người lại thì liền thấy nữ nhân trước mắt nhấc tay lên, hai ngón tay đột nhiên điểm lên trên ngực của hắn. Động tác của nàng nhẹ nhàng dùng mắt thường dường như không thấy rõ được, thủ vệ này trơ mắt nhìn quả đấm nhỏ của nàng đưa qua, nhưng không có chút biện pháp ứng đối nào.

Hai ngón tay mảnh khảnh này nhấn nhấn một cái lên bộ ngực hắn, hắn lập tức cảm thấy trái tim có một tiếng nổ vang thật lớn, máu toàn thân ong một tiếng chảy lên đầu, giống như bị sét đánh.

Hắn há miệng muốn hô lên tiếng, ít nhất phải cảnh báo với huynh đệ ở đầu bên ngoài, nhưng âm thanh ở cổ họng rung động, một chút cũng không nói ra tiếng liền mềm nhũn té trên mặt đất, sau đó trong nháy mắt hắn liền mất đi tri giác.

Trường Thiên khen một câu: “Không tệ, lúc này ngươi chặn mạch rất đúng, vừa vặn khi máu của hắn đang trở về trái tim liền vội vàng bấm động mạch, chẳng qua là lực đạo hơi nhẹ, nhiều nhất hắn chỉ cần nửa khắc đồng hồ sẽ tỉnh lại .”

Nàng liếc mắt nhìn lên trời, hắn còn ngại nàng ra tay quá nhẹ ? Bà cô là người dân lương thiện trên tay còn chưa dính qua mạng người, người này lại không đắc tội với mình, sao phải ra tay độc ác chứ?

Có đông đảo linh vật phụ trợ , lại có “Bí quyết dẫn đường” sắp đại thành công hiệu, thính lực của nàng hôm nay rất tốt, có thể nghe được tiếng tim đập của người bình thường. Nàng từng vênh mặt khoe khoang ở trước mặt Trường Thiên và Ôn Lương Vũ, thính lực của mình sắp vượt qua quỷ hút máu rồi, kết quả hai người này hỏi nàng: “Ngươi nói là Bức Yêu?”

Nàng tất nhiên có thể nghe thấy tiếng tim đập của thủ vệ, từ khi hắn vào trong phòng tới nay, nàng dựa vào tiếng vang yếu ớt này mà yên lặng tính toán vận hành mạch máu của hắn. Đoạn mạch thuật này là một chút thủ đoạn Trường Thiên truyền cho nàng, thuật này làm trái tim giống như bị sét đánh, trong nháy mắt sẽ bị mất đi năng lực hành động, cũng không phát ra được chút âm thanh nào, chính là chiêu số đánh lén rất tốt. Thủ pháp này đặc biệt có hiệu quả nhưng lại không đả thương mạng người, rất phù hợp tâm ý của nàng, chẳng qua là sử dụng được có chút phiền toái, cần phải đoán được thời gian máu của người này chảy vào tim, lúc này mới có thể đoạn vừa ác độc vừa chính xác. Chẳng qua là lực dùng trước quá trình mà không nắm giữ tốt, luyện tập hơi không lưu ý sẽ đả thương tính mạng con người.

Nàng đem người này kéo vào trong góc. Hiện nay sức mạnh tăng nhiều, di chuyển hán tử chừng trăm cân, mặc dù không thể nói nhẹ giống như vác rơm rạ như vậy nhưng cũng không thể nói là lao lực được

“Đến phiên hai ngươi.” Hai con Tiểu Bức Yêu cười hì hì gật đầu. Rời đi huyện Tứ Bình xong, nữ chủ nhân không cho phép huynh đệ bọn họ đả thương mạng người nữa. Bản tính của yêu quái vốn thiên về thô bạo, hai người bọn họ đã sớm ngứa tay chân rồi.

Nàng lại mở cửa ra, hướng về phía người ở xa vẫy vẫy tay, người này đã sớm tò mò trong phòng xảy ra chuyện gì, thấy nàng ngoắc ngoắc ta liền đi tới, trong bụng vẫn âm thầm đề cao cảnh giác.

Chỉ hai hơi sau Ninh Tiểu Nhàn khiêng một người ra khỏi cửa phòng, hai tiểu Bức Yêu ra tay còn nhanh hơn nàng, xem ra dọc theo con đường này bị nàng quản chặc quá rồi.

Trường Thiên thúc giục nàng: “Đi nhanh đi, trì hoãn nữa thì sẽ không kịp đâu.” Hơn nửa khắc chung qua đi, tính cả thời gian chạy chối chết thì thời gian của nàng đã không còn nhiều.

“Ừ.” Nàng đang muốn động thân, suy nghĩ một chút, liền đi trở về trong nhà đem chiếc lồng kia mang theo.

===========

Trường Thiên định liệu rất đúng, chỉ hai khắc chung sau thì Đát Tử đã trở lại, hai gã thủ vệ cũng đã tỉnh lại, sắc mặt rất khó coi.

Mặc dù biết là xuất hiện ngoài ý muốn, nhưng Đát Tử vẫn không nhịn được cả giận nói: “Người đâu?”

“Chạy rồi.” một gã thủ vệ trong đó vỗ về ngực. Hắn bị hai ngón tay của Ninh Tiểu Nhàn nhẹ nhàng đâm xuống, hiện tại ở chỗ này vẫn còn mơ hồ đau “Không ngờ cô nương này thân thủ rất cao. Xin đại nhân tha lỗi.”

“Vô dụng” Đát Tử lạnh lẻo nhìn bọn họ một cái. Hai người này dù sao cũng có nhiệm vụ trong người, không phải là người phàm có thể tùy tiện giết chết được.

Nàng dậm chân, nhảy lên pháp khí đuổi theo “Lý Mộng Tuyết”.

Theo lý thuyết, một tiểu cô nương phàm nhân như vậy, bên cạnh còn mang theo một đôi song sinh thì cho dù để nàng chạy trước hai khắc thì có thể chạy xa tới mức nào? Cái này giống nhưu là rùa thỏ thi chạy, con rùa đen kia dù có đổi thành thần rùa thì cũng không thể chạy thắng thỏ được. Có trách thì chỉ trách ở chỗ này, ả bay về phía trước một khắc đồng hồ vẫn không thể tìm thấy hành tung của tỷ đệ ba người họ.

Phi hành không thể so sánh với chạy trốn, tốc độ kia ít nhất phải nhanh hơn gấp mười lần, Lý Mộng Tuyết không thể nào chạy xa tới như vậy được, vì sợ mình bỏ sót, ả đi tới đi lui lục soát nhiều lần, vẫn không thấy bóng dáng.

Lúc này vừa mới qua khỏi địa giới của Phụng Châu, cây cối hầu như đều to lớn, bụi cây cũng rất thấp, dọc theo con đường này không có bao nhiêu chỗ có thể dấu được người. Tỷ đệ ba người họ có thể trốn được tới đâu ?

Ả tốn mất gần nửa ngày đi tìm người, hầu như muốn đem mỗi một tấc đất xung quanh đây đều lật qua vẫn không thu hoạch được gì.

 

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion15 Comments

  1. Tội nghiệp con tiểu yêu mèo, chắc là một con tiểu yêu chưa hại ai bao giờ, lại thân thiết với hai ông cháu như vậy, nhưng vì tính mạng thì đã bị ông lão bỏ lại.
    Đúng là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, lại gặp phải Đát Tử nữa chứ. May mà với sự giúp đỡ của TT ca và hai con tiểu yêu đã tạm thời trốn thoát. ;50
    Thanks các nàng đã edit.

  2. Trần Thanh Hằng

    Hơ hơ hơ..trốn vào Thần ma ngục rồi thì tìm bằng răng àh..:))))).tìm nửa ngày chứ có tìm chục ngày cũng ko thấy àh nha..;)))..cơ mà mợ Nhàn lại gặp hoạ rồi..mà có phải hồng nhan gì lắm đâu mà sao toàn gặp rắc rối với phụ nữ thế nhỉ..:v..đủ các thể loại rồi..cứ gặp nam nhân là thoát nữ nhân là dính đòn..

  3. Tội nghiệp con mèo yêu. Nó phản kháng nhưng lại bị sự tàn nhẫn của ông lão phủi sạch quan hệ với nó làm cho nó cảm thấy bất lực. Ta ghét cái thằng cha ở trạm kiểm soát quá. Chỉ biết bắt nạt những con người yếu đuối sao không giỏi bắt yêu quái phủ Phụng Thiên như Đát Tử kìa.
    Ninh Tiểu Nhàn đúng là xui thiệt vậy mà gặp phải Đát Tử, cũng may Mịch La kiu nàng ta đi không thôi Ninh Tiểu Nhàn cũng không có cơ hội chạy trốn.
    Thank các nàng

  4. Ngu lắm, ntn trốn vào tmn rồi chứ đâu nữa ;94
    Tmn của ntn lại nhiều thêm 1 con mèo yêu nữa rồi, chắc em này trở thành sủng vật của ntn quá, hi vọng nó là con mèo cái, nếu ko nó lại ăn dấm của tt mất thôi ;46

  5. giờ phú này thấy —————> phut
    Phủ Phụng Thiên / phủ Phụng Thiên
    khoản chừng hai mươi ——–> khoảng
    đều loại bị bỏ hiềm nghi
    Có thể sẽ còn còn gặp lại nhau
    tìm nương tự trong ————> tựa
    với ta khách nhau ————–> khác
    Ngươi nói nói bậy rồi
    Nham Thành / Nham thành
    Thanh Phù Tiền / Thanh Phù tiền / Thanh phù tiền
    còn cnhững chuyện khác ——-> những
    mà giam nàng thì bị giam
    ngoắc ngoắc ta liền ————-> tay??
    quản chặc quá rồi —————> chặt
    chạy chối chết thì —————> trối??
    giống nhưu là rùa thỏ ———–> như
    =====================================================
    Có vẻ như con mèo yêu này chẳng muốn hại ai, nhìn nó cụp xuống mà tội nghiệp, chắc thật sự có tình cảm với 2 ông cháu nhưng giờ bị chối bỏ nên thất vọng lắm, nhưng cũng ko trách 2 ông cháu kia được, dù sao, khác loại thì cách lòng, haiz…
    Xem ra TN có duyên với phủ PT rồi, ây da, đã khó khăn lại thêm khó khăn, giờ bị tập đoàn yêu quái để mắt rồi, 1 khi chạy trốn thì khác nào thừa nhận mình có vấn đề, nếu ko phải Đát Tử chết thì sẽ là TN chết. Mà TN của chúng ta là nv chính, vậy chắc chắn là con yêu bò cạp này tới số rồi!!

  6. Chui vào Thần Ma ngục đánh 1 giấc rồi còn gì nữa mà cho bà tìm, chúng ta không thuộc về nhau rồi Đát Tử à :)) tội nghiệp mèo nhỏ A Hoa và cô bé quá, lớn lên cùng nhau mà bây gìơ bị chia cắt như vậy, cũng chỉ tại tên tu sĩ canh gác muốn ra oai với dân chúng mới bắt con mèo nhỏ vô hại đó.. Tiểu Nhàn cứu ra rồi không biết mang theo nuôi hay thả đi đây.
    Cảm ơn các nàng đã edit nhé.

  7. Có cảm giác nghẹt thở khi đọc chương này. Mọi việc cứ diễn ra một cách sít sao mà nếu Nhàn tỷ chỉ cần chậm lại một nhịp thôi là đại sự bất thành toàn thân rơi vào tuyệt địa ngay lập tức. Ta mong chờ quá đỗi cái ngày mà Trường Thiên ca có thể phục hồi lại hoàn toàn như cũ và bước ra chống đỡ cả thế giới cho Nhàn Tỷ quá đi mất nha!
    Cảm ơn các nàng nhiều lắm nhé!

  8. nuôi bao nhiêu năm giờ gặp nguy hiểm cái phủi sạch quan hệ rồi tội cho mèo nhỏ a hoa quá

  9. Tội nghiệp con mèo nhỏ A Hoa quá, chắc là nó hận ông lão nhà kia lắm đây. Mà con người là vậy mà, nhất là người phàm, để thoát khỏi liên lụy có thể bỏ qua tất cả những gì gắn bó thân thương nhất đối với mình.
    Hic ta có đang chửi chính mình không ta.
    Tiểu Nhàn trốn vào Thần Ma Ngục rồi, Đát Tử làm sao mà tìm?

  10. Haiz… tội con mèo ah… nó cũng chưa hại ai vả lại còn sống bình thường với 2 ông cháu này… thế mà ông lão lại phủi sạch quan hệ ah… mà xét theo khía cạnh ông lão thì làm vậy cũng đúng ah… nếu không làm vậy thì mất mạng chính là 2 ông cháu ah… haiz… đành phải làm người xấu thui… chỉ tội con mèo ah… Nhàn tỷ lần này lại được học thêm chiêu mới ah ^^… Trường Thiên cũng hiểu tính tình của tỷ ghê lun ^^… hihi… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  11. Nói dông nói dài thành ra nói hớ. hahaha, bạn Ninh miệng mồm lanh lẹ thì có lúc cũng cắn phải lưỡi thôi. Giờ chắc thi nhau chạy vào thần ma ngục lánh nạn rồi nhỉ, con yêu nữ kia có lật hết đất lên thì cũng không tìm thấy người.
    Sẵn tay gom luôn cái con mèo yêu kia đi nữa, không biết định thịt hay thả nhỉ :))))
    Trách không được ông cháu kia, người bình thường nghe yêu quái đã sợ huống chi đây chỉ là ông già cháu bé, lại dính dáng yêu quái, ai chẳng yêu quí tính mạng mình chứ. Thông cảm cho ông cháu mà cũng thương hại cho mèo yêu.

  12. Cẩm Tú Nguyễn

    Sao NTN xui xẻo vậy, đi đâu cũng gặp Đát tử, may ma trốn được. Tội nghiệp con mèo yêu quá, chắc chưa từng hại người, yêu quái cũng có tình cảm mà

  13. Lúc Ninh Ninh nói lỡ mà mình cũng muốn thót cả tim, chút khôn vặt khi đứng trước người mạnh hơn mình thật là ko đáng nhắc tới, ;50

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close